Light Novel Mushoku Tensei: Chương 7: “Người Bảo Vệ Nhỏ Bé”
Gần đây, tôi thường trăn trở về một câu hỏi tưởng chừng đơn giản: thế nào mới là “người lớn” thật sự?
Ngày còn thơ, tôi từng tự huyễn hoặc rằng mình đã lớn, đã đủ chín để bước vào thế giới của những kẻ trưởng thành. Nhưng năm tháng không nói dối. Nó bóc trần sự giả vờ, và soi rọi vào tôi một sự thật, tôi chỉ là một đứa trẻ, khoác cái lớp mặt nạ người lớn.
Tôi chỉ là một gã vụng về, đầy khiếm khuyết, đang loay hoay tìm lối đi giữa những hỗn độn của thế giới trưởng thành.
Trẻ con, kỳ lạ thay, lại lớn rất nhanh.
Chúng vươn mình từng ngày, từng bước chập chững bước vào thế giới của người lớn. Chúng tưởng như chẳng biết gì về sự dại khờ trong ánh mắt mình. Nhưng từ phía chúng tôi, những kẻ đã từng là chúng, thì sự ngây thơ ấy lại hiện lên rõ ràng, lồ lộ.
Nhưng… liệu có thật là như thế? Hay là, tận sâu trong tâm khảm, chúng vẫn luôn nhận ra, chỉ là đang do dự, đang ngập ngừng giữa muôn vàn mâu thuẫn, chưa thể tự mình phân định đâu là đúng, đâu là sai?
Và tôi vẫn chưa thể trả lời: Liệu sự non nớt ấy có thật sự là điều cần gột rửa? Hay chính nó là minh chứng cho một phần không nên vứt bỏ, nếu ta không muốn hóa thành những cái vỏ rỗng của cái thứ gọi là “trưởng thành”?
—Trích từ “Sách của Rudeus, Quyển 29”
★ ★ ★
Aisha và Ars… cuối cùng cũng được tìm thấy ở tận cùng một miền xa xôi trên lục địa Milis.
Đó là một ngôi làng nhỏ nép mình bên dòng sông ngoằn ngoèo, nơi rìa rạc của Thánh Quốc Milis.
Có vẻ như Aisha và Ars đang sống trong một ngôi nhà nhỏ ở đó.
Người đầu tiên lần ra dấu vết ấy… là Roxy.
Chính xác hơn, là một mạo hiểm giả. Người hoạt động ở Milis đã phát hiện ra Aisha và Ars khi đến ngôi làng này vì một nhiệm vụ. Vì Hội Thám Hiểm đã nhận được yêu cầu tìm kiếm Aisha và Ars, thông tin được chuyển đến Đoàn Lính Đánh Thuê Rudy. Tuy nhiên, thông tin này đã bị Aisha, với sự chuẩn bị trước, ém nhẹm đi.
Tưởng như câu chuyện đã rơi vào ngõ cụt.
Roxy, dù bị tôi cấm đi tìm, vẫn bí mật sử dụng vòng tròn dịch chuyển để thu thập thông tin ở nhiều nơi. Đúng là một người sư phụ đáng tin cậy mà.
Hội Thám Hiểm có quy định bảo mật, nên thông tin từ yêu cầu tìm kiếm thường chỉ được chuyển cho người đặt yêu cầu. Tuy nhiên, ở Hội Thám Hiểm Milis, Roxy có một người bạn cũ làm nhân viên ở đấy. Nhờ đó, Roxy biết được nội dung thông tin và việc nó bị Đoàn Lính Đánh Thuê ém nhẹm.
Roxy lập tức đến ngôi làng để xác minh thông tin.
Cô ấy đã nhìn thấy Aisha và Ars từ xa.
Để tránh tiếp xúc trực tiếp, Roxy quay về báo cáo cho tôi, người đang lo lắng tột độ vì sợ cả Roxy cũng mất tích theo.
Và rồi, tôi đã đến ngôi làng đó.
Cùng với Sylphy, Roxy và Eris.
Lilia cũng muốn đi, nhưng lần này tôi bảo bà ấy ở lại.
Tôi nghĩ trước tiên, tôi cần nói chuyện với Aisha.
Ngôi làng này thật yên bình, nhưng chẳng có gì nổi bật. Nghe nói đây là một ngôi làng được vận hành bởi Hội Đốn Gỗ. Nó là điểm trung chuyển cho việc vận chuyển gỗ, nhận gỗ từ thượng nguồn sông và chuyển đến các thị trấn lớn. Ngoài ra, làng còn có chăn nuôi và nông nghiệp ở mức tối thiểu để duy trì cuộc sống. Gần đó có một khu rừng, nhưng nạn quái vật không quá nghiêm trọng, nên cũng ít phải nhờ đến Hội Thám Hiểm.
Khi việc khai thác gỗ ở thượng nguồn kết thúc, ngôi làng này sẽ tự nhiên biến mất. Nó thậm chí không có tên, và dĩ nhiên, không xuất hiện trên bản đồ. Hầu như chẳng ai biết có người sống ở đây.
Ở một góc khuất của ngôi làng tĩnh mịch ấy, hai người họ lặng lẽ sinh sống.
Một ngôi nhà gỗ khiêm nhường, dường như đã nhuốm màu thời gian. Bên hông nhà, chiếc cối xay nước kẽo kẹt quay, mảnh vườn con phủ đầy rau xanh, cạnh đó là chuồng gà nho nhỏ.
Trước thềm, một luống hoa bé xíu vươn mình trong nắng.
Tôi đứng lặng trước ngôi nhà ấy. Đã rất nhiều lần tôi tưởng tượng ra khoảnh khắc này, bước vào, đối mặt với Aisha, nói hết những điều vẫn mắc nghẹn trong tim.
Nhưng tôi không thể vào. Vì có một người gác cổng nhỏ bé đứng đó.
Là Ars. Cậu bé nhìn tôi với ánh mắt đầy ý chí.
“…”
Một ánh nhìn mang theo lưỡi dao của quyết tâm. Trong đôi mắt nhỏ ấy, tôi thoáng thấy cả sát khí.
Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ bị chính con mình nhìn bằng ánh mắt như vậy.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi nghẹn lại. Muốn khóc. Muốn quay lưng bỏ đi.
Nhưng tôi biết mình không được làm thế.
“Ars.”
“…Cha.”
Lâu rồi không gặp, Ars trông trưởng thành hơn nhiều.
Phải chăng là vì bộ trang phục? Thằng bé khoác lên mình tấm áo giáp da sờn cũ như một mạo hiểm giả, bên hông lủng lẳng thanh kiếm có vỏ gãy nứt. Cả người vương đầy bụi đất, vết bẩn loang lổ như dấu tích của những ngày lang bạt.
Và còn có một thứ gì đó hoang dã, thứ mà tôi chưa từng thấy khi thằng bé còn ở nhà.
Tôi cũng cần nói chuyện với nó nữa.
“Ars… con nghĩ như thế này là ổn sao?”
Đã một năm trôi qua kể từ khi tôi nghĩ mình cần nói chuyện với Ars.
Những điều tôi định nói đã tan biến từ lâu, và câu hỏi bật ra từ miệng tôi chỉ là như vậy.
“Như thế này là sao, ý cha là gì?”
“Mối quan hệ với Aisha, hành vi bỏ trốn, tình cảnh hiện tại… con không hối hận sao?”
“Con… đã chuẩn bị tâm lý rồi.”
Tôi hỏi về hối hận, nhưng cậu trả lời là giác ngộ.
Không một chút do dự. Ý chí mạnh mẽ hơn tôi tưởng.
Thằng bé không chỉ đơn giản là bám theo Aisha một cách hời hợt. Tôi cảm nhận được điều đó.
“Giá như con thể hiện thái độ này vào ngày hôm đó.”
“Vâng, lẽ ra con nên làm thế.”
“Lẽ ra cha cũng nên lắng nghe con kỹ hơn.”
“Ngày đó, có lẽ con chưa thể trả lời ngay được.”
Những lời trao đổi ngắn ngủi. Câu trả lời của thằng bé rõ ràng, không chút do dự. Phải chăng nó đang nói rằng, một năm qua đã khiến nó đổi khác?
“Con định sống mãi như thế này với Aisha sao?”
Khi tôi hỏi, câu trả lời của thằng bé dài hơn một chút.
“…Con yêu quý chị Aisha. Từ thuở bé thơ, chị ấy đã luôn là người cưu mang, dạy dỗ và ở bên con. Dĩ nhiên, con vẫn biết ơn cha mẹ mình, nhưng với chị Aisha… con mang một món nợ ân tình hơn thế nhiều. Nếu chị ấy chọn ở bên con, thì con nguyện sống để chở che, để bảo vệ chị ấy. Con muốn đồng hành cùng chị trên mọi con đường chị đi, thực hiện những điều chị muốn… Đó là điều chân thành trong lòng con.”
Dù có phần lệch khỏi trọng tâm, thằng bé lại không chút ngập ngừng khi thốt lên câu ấy.
Giúp Aisha làm những điều cô ấy mong muốn, sao…
Có lẽ suốt một năm qua, Ars đã suy ngẫm rất nhiều.
Việc thằng bé đặt Aisha làm tâm điểm của đời mình khiến tôi thoáng lo lắng. Nhưng nếu là sự gắn kết thật lòng, thì cũng chẳng cần phải lo nghĩ nhiều hơn.
Chỉ tiếc rằng, nếu thằng bé có thể nói ra những lời ấy vào ngày hôm đó, cùng ánh mắt kiên định như bây giờ… có lẽ mọi chuyện đã không dẫn tới kết cục ấy.
Dù sao thì lý do tôi phản đối cũng nằm ở một khía cạnh hoàn toàn khác, nên có lẽ họ vẫn sẽ bỏ trốn. Nhưng ít nhất, Eris đã không đánh Ars.
Không, cũng có thể chính khoảng thời gian một năm ấy đã trở thành nền móng cho những điều thằng bé vừa bộc bạch.
Có lẽ sống cùng Aisha trong một nơi không quen thuộc, khắc nghiệt hơn căn nhà ấy, đã rèn giũa thằng bé ít nhiều.
Thế nhưng… đôi vai Ars vẫn còn quá mong manh.
Tôi không thể không tự hỏi: liệu những lời ấy có phải là tiếng nói của một tâm hồn chưa thực sự hiểu rõ thế giới này?
Giống như một đứa trẻ ngây thơ, chưa từng nếm trải thực tại, nhưng lại mang trong mình sự tự tin vụng về vào thứ sức mạnh mà chính mình còn chưa hiểu rõ.
“Con nghĩ mình làm được sao?”
“Làm được.”
“Ta nghĩ con vẫn chưa đủ sức.”
Tôi nói thẳng, và Ars mím môi, nhìn tôi chằm chằm.
“…”
Thằng bé không đáp “có”, cũng chẳng nói “không”.
Gương mặt nó như sắp òa khóc, chất chứa trong đó là một niềm kiêu hãnh bị bóp nghẹt, như muốn hét lên rằng: “Con đủ mạnh,” nhưng lại không được công nhận.
Vậy giờ nên làm gì? Ánh mắt nó chẳng hề dao động, rõ ràng sẽ không tự lùi bước.
“Để ta thử xem lời mi nói có thật không.”
Giữa lúc tôi còn đang trăn trở, Eris đã bước ra, chắn ngang trước mặt tôi.
Có vẻ cô ấy cũng nghĩ rằng chỉ nói suông là không đủ.
Tôi gật đầu, và Eris rút kiếm, hướng về phía Ars.
Sát khí tỏa ra từ cô ấy là thật. Mặt Ars tái mét, không chỉ khuôn mặt, mà cả chân tay thằng bé cũng bắt đầu run lên.
Nhưng dù mặt trắng bệch, thằng bé không bỏ chạy.
Ars rút kiếm từ thắt lưng, hiên ngang đối mặt với Eris.
“Mi có thể bảo vệ được con bé ấy không?”
Eris chỉ hỏi một câu.
“Con sẽ bảo vệ.”
Ars đáp lại, rõ ràng.
“…!”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Eris động thủ.
Thanh kiếm được rút ra với một tốc độ kinh hoàng, nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp. Đòn chém ấy giáng thẳng về phía Ars, bất ngờ và tàn nhẫn đến độ cả tôi cũng không kịp phản ứng.
Nhưng Ars đã phản ứng. Thằng bé đưa kiếm lên đỡ, chặn được đường chém, nhưng sức lực không đủ để giữ vững, nó bị đánh bật, ngã lăn xuống đất.
Ngay cả khi lăn tròn trên nền đất, Ars vẫn không buông bỏ. Thanh kiếm của thằng bé quét một đường trong không trung, cắm thẳng về phía mắt cá chân của Eris.
Một tia máu bắn ra. Vết cắt nông, không sâu. Với Eris, chừng đó chẳng hề hấn gì.
Cô gần như không để tâm, dậm mạnh lên mặt đất bằng chính chân bị thương và không chút ngập ngừng, đâm mũi kiếm xuống phía Ars, lúc này đang mất thăng bằng, nằm chênh vênh giữa ngã quỵ và vùng dậy.
Tiếng thịt bị chém vang lên.
Không phải tiếng đánh bằng sống kiếm.
Máu phụt ra, tung tóe như những nhát mưa đỏ rực, loang thành vũng dưới chân Eris.
Những giọt máu đỏ nóng hổi bắn cả lên mặt tôi.
Âm thanh không thể cứu vãn, cảnh tượng không thể cứu vãn.
ARS ĐÃ BỊ CHÉM CHẾT. Tôi cảm thấy cổ họng mình run lên vì sự thật đó.
Nhưng không phải vậy.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bóng người lướt qua dưới chân Eris.
Là Ars. Dù máu chảy từ vai, thằng bé vẫn nghiến răng, ánh mắt rực cháy, đâm thẳng ý chí không khuất phục vào Eris.
“Hây aaaa!”
Eris cũng tấn công.
Như thể máu chảy từ mắt cá chân chẳng là gì.
“Aaaaaaa!”
Ars cũng tấn công.
Dù vai trái rách toạc, máu thấm đỏ cả một bên áo, thằng bé vẫn không hề biểu lộ lấy một chút đau đớn.
Thanh kiếm của Eris nhanh hơn, nặng hơn, sắc hơn. Mỗi lần cô vung kiếm, mỗi lần Ars đưa kiếm lên đỡ, cơ thể thằng bé lại bị đẩy lùi, lảo đảo.
Thằng bé bị đánh văng đi, lăn tròn dưới đất, trầy xước, máu me, bị đá, bị đập bằng sống kiếm… và chẳng mấy chốc, toàn thân đã bê bết thương tích.
Thế nhưng, Ars không chịu ngã.
Dù chỉ là một khoảnh khắc thở, một cử động nhỏ, thằng bé vẫn cố chỉnh lại tư thế và lao về phía Eris.
Hết lần này đến lần khác.
Cơ thể cậu đã kiệt sức, tứ chi rã rời, chẳng còn lấy một tấc da lành lặn.
Kể từ cú đánh trúng mắt cá chân đầu tiên, cậu chưa thể chạm được vào cô thêm lần nào.
Mọi hành động của Ars đều bị áp chế hoàn toàn.
Nhưng thằng bé vẫn không gục ngã. Eris không phải là người mềm lòng. Nhưng vì sao, đến giờ cô vẫn chưa kết thúc trận đấu? Vì thằng bé là con trai cô ấy sao? Vì cô không muốn giết thằng bé sao?
Có lẽ là một phần. Nhưng tôi biết, không chỉ có vậy.
Ars đã chịu những vết thương khiến người ta muốn che mắt. Ars hẳn cũng biết mình không thể thắng Eris.
Vậy mà thằng bé vẫn không gục ngã. Thằng bé không chấp nhận thua cuộc. Tôi hiểu chứ.
Thằng bé phải làm vậy.
Thằng bé cần chứng minh rằng lời nói muốn “bảo vệ” kia không phải là lời sáo rỗng.
Dẫu vậy… giới hạn cũng đã đến.
“…Khục!”
Một tiếng “keng” sắc lạnh vang lên. Thanh kiếm của Ars bật khỏi tay, xoay tròn trong không trung rồi rơi xuống gần chân tôi.
Khoảnh khắc ấy, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.
Không chỉ có thanh kiếm bay tới.
Trên cán kiếm, bàn tay của Ars vẫn nắm chặt.
Bàn tay ấy, dù đã rời khỏi cơ thể, vẫn siết chặt lấy kiếm.
“…!”
Tôi muốn hét lên “dừng lại!”, muốn lao đến ngăn cả hai người họ.
Nhưng… ánh mắt của Ars nói rằng thằng bé vẫn chưa chịu buông bỏ.
Chỉ còn lại một cánh tay, vậy mà thằng bé vẫn cúi người, tư thế như sẵn sàng vồ tới Eris bằng tất cả những gì còn lại.
Eris nhìn thấy điều đó. Và rồi, cô ném thanh kiếm đi. Chuyển sang đánh tay không.
“Hây Aaaaaa!”
Ars gầm lên như một con thú bị dồn vào đường cùng, lao thẳng tới Eris.
Không còn chiến thuật, không còn kỹ xảo, chỉ là một cú lao tràn ngập bản năng sinh tồn và lòng bất khuất.
Eris vẫn giữ bình tĩnh. Cô nghiêng người, tung một cú đấm trời giáng vào đầu Ars, khiến cậu ngã vật ra sau. Không dừng lại, cô lập tức nhảy lên, đè cậu xuống, đầu gối ép chặt cánh tay duy nhất còn lành lặn.
Cảnh tượng tiếp theo, tôi quá quen thuộc.
“Yaaaaa!”
Ars không còn khả năng phản kháng, nhưng vẫn gào lên, vẫn vùng vẫy.
Eris tiếp tục đấm. Từng cú, từng cú, như sấm dội.
Nhưng rồi, cú đấm yếu đi.
Cô không muốn làm điều này. Đánh con trai mình như thế… trái tim cô hẳn cũng rỉ máu từng nhịp.
“…!”
Đột nhiên, mặt Eris như nổ tung, cô bị hất văng ra sau.
Cô tiếp đất, bật dậy ngay lập tức, nhưng tóc mai đã cháy xém, một bên má loang lổ những vết bỏng đỏ rực.
Là ma thuật. Trong lúc vùng vẫy, Ars đã làm lệch đầu gối của Eris, giải phóng một tay và phóng ra một quả cầu lửa.
Ars đứng dậy.
Khuôn mặt sưng vù như bị ong đốt, tay còn lại ghì lấy vết thương ở vai, đôi chân run rẩy như sắp khuỵu. Vậy mà thằng bé vẫn đứng dậy. Thằng bé cúi nhặt thanh kiếm của Eris, cố gắng giương nó lên, nhưng sức lực chẳng còn, mũi kiếm cắm lệt bệt xuống đất.
Cậu kéo lê thanh kiếm, ngã quỵ nhiều lần, lê lết cơ thể về phía trước.
Nhưng hướng đi ấy… không phải phía Eris.
Thằng bé không hề chạy trốn.
Thằng bé bước về phía cửa nhà.
Ars quỳ xuống trước cửa, cố nâng kiếm lên, nhưng không đủ sức, mũi kiếm cắm xuống đất.
Cậu không còn khả năng chiến đấu.
Nhưng ánh mắt lóe lên qua mái tóc rối bời vẫn rực cháy, nhìn chằm chằm vào Eris và chúng tôi.
“…”
Tôi muốn lên tiếng—"Đủ rồi." Nhưng lời ấy nghẹn nơi cổ họng.
Eris đã nói sẽ làm. Và tôi, tôi phải để cô ấy làm đến cùng.
“Mi định làm gì tiếp theo?”
Eris bỏ tư thế chiến đấu, khoanh tay, nhìn xuống và hỏi.
Ars ngước lên. Hàm răng nghiến chặt, khuôn mặt méo mó bởi phẫn hận, bởi uất nghẹn.
Từng từ bật ra như máu rỉ qua vết thương chưa kịp khô.
“Dù có chết… con cũng không để hai người bước qua ngưỡng cửa này…!”
“Vậy sao… Đúng là con trai của Rudeus.”
Eris ngẩng cằm, hét lên.
“NHƯNG NHƯ THẾ VẪN CHƯA ĐỦ ĐỂ BẢO VỆ!”
“…Con biết.”
“Với cái thân xác tả tơi này, mi có thể đứng chắn… nhưng không thể giữ vững được đến cùng!”
“…Con biết!”
“Vậy thì…!”
Eris lại lộ vẻ mặt bực bội.
Ánh mắt liếc sang tôi, chạm phải một tia do dự, như thể muốn nói gì, nhưng rồi lại thôi. Những lời cô cố hét ra nãy giờ, có lẽ đã không chạm được đến trái tim Ars. Và lúc này, cô không biết phải tiếp tục thế nào nữa.
Ngay lúc tôi nghĩ vậy, Roxy bước tới.
Cô đi đến trước mặt Ars, quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt thằng bé và nói.
“Con nghĩ… điều đúng đắn nhất mình có thể làm là liều cả mạng sống để bảo vệ Aisha sao?”
“ĐÚNG… ĐÚNG VẬY!”
“Nếu con khiêu chiến với một đối thủ không thể thắng, chết vì sức mạnh không đủ, con nghĩ Aisha sẽ ra sao khi bị bỏ lại?”
“…Nhưng… vậy thì con biết phải làm gì đây?!”
“Nếu là Rudi thì sẽ quỳ gối đầu hàng đấy.”
Bất ngờ bị nhắc đến, tôi cứng người.
“Thuở ấy, trong trận chiến với Long Thần Orsted… Rudi đã đánh mất cả Áo Giáp Ma Thuật lẫn cánh tay. Khi thất bại đã ở ngay trước mắt, anh ta khuỵu gối, dập trán xuống đất, chẳng màng đến tự tôn, chỉ để cầu xin một con đường sống cho gia đình mình. Thế nhưng, khi lời khẩn cầu ấy bị cự tuyệt… anh ấy đã làm điều không tưởng, lao đến, cắn vào chính Orsted. Là Orsted đấy.”
“…Không thể, dối trá. Cha và Orsted thân nhau như vậy kia mà.”
“Ngày xưa không phải vậy.”
Ars nhìn tôi. Tôi gật đầu xác nhận.
Kể cho con trai nghe chuyện mình quỳ xin có chút xấu hổ, nhưng đó là sự thật.
“Vậy con định làm gì? Tiếp tục liều mạng đánh với Eris, rồi ngã xuống trong vô nghĩa sao? Những điều xảy ra sau cái chết của con… con không bận lòng ư? Con toan rời khỏi thế gian này, bỏ mặc Aisha ở lại, nghĩ rằng như thế là ổn sao?”
“…”
Giọng nói ấy mang âm điệu chất vấn, nhưng lại dịu dàng như một cái chạm nhẹ vào tâm can.
Ars nhìn lần lượt Roxy, tôi, rồi Eris…
Cuối cùng, thanh kiếm rơi khỏi tay cậu.
Thanh kiếm rơi xuống đất, tạo ra âm thanh khô khốc. Cùng lúc, những giọt nước mắt lăn dài trên má Ars. Là nước mắt của sự bất lực? Hay là nước mắt của một trái tim vừa buông bỏ kháng cự?
Hay là một loại nước mắt khác…
Cơ thể Ars đột nhiên mềm nhũn, đổ nhào về phía trước. Roxy lao đến, kịp thời đỡ lấy thằng bé trong vòng tay mình. Có lẽ, sức lực Ars đã hoàn toàn cạn kiệt.
Dưới chân thằng bé, máu chảy thành vệt, loang đỏ mặt đất như chứng tích của cuộc giằng co vừa rồi. Nhìn con trai với gương mặt sưng tím, thân hình bê bết máu me, ngã xuống trước mắt, lẽ ra tôi phải thấy lo sợ, hối hận, hay đau đớn…
Nhưng không. Thay vào đó, tôi cảm thấy một niềm kiêu hãnh âm ỉ trào dâng trong lòng.
Đúng vậy, Ars vẫn còn non nớt.
Thằng bé còn yếu. Cái nhìn về thế giới vẫn còn đơn sơ, dại dột. Nghĩ rằng chiến đấu đến chết cũng là một lựa chọn, đó chẳng phải là suy nghĩ của những tâm hồn non nớt hay sao?
Thằng bé đã trưởng thành hơn một năm trước, nhưng vẫn còn nhiều thứ phải học.
Nhưng trong thế giới này, có bao nhiêu người dám đối đầu một mình với Eris và không lùi bước đến thế?
Cậu đã mất đi cánh tay thuận, bị Eris dồn ép, đánh đến thừa sống thiếu chết. Vậy mà vẫn không gục ngã. Vẫn đứng dậy, tiếp tục chiến đấu. Là Eris đấy, kẻ mà ngay cả những chiến binh dày dạn cũng phải e ngại.
Tôi hiểu được cảm giác của Ars lúc này.
Tôi thấy hình ảnh mình ngày xưa, khi đối đầu với Orsted – hiện lên trong ánh mắt của thằng bé.
Ars muốn bảo vệ Aisha, dù cho cái giá phải trả là mạng sống của chính mình. Có thể những gì thằng bé làm là sai, có thể thằng bé vẫn còn yếu đuối và non nớt. Nhưng về phần ý chí, ý chí kiên cường và bất khuất ấy, Ars chính là tôi của ngày xưa.
Nghĩ đến điều đó, một dòng xúc cảm dâng lên cuộn trào trong lòng tôi.
Tôi chỉ muốn dang tay ôm lấy Ars lúc này, siết chặt thằng bé vào ngực và nói lời khen ngợi: “Con đã chiến đấu đến cùng dù biết mình có thể thua.”
Thật lạ lùng. Đáng ra, tôi phải mắng thằng bé vì đã bỏ trốn, vì gây rắc rối cho bao người… Nhưng giờ đây, tôi lại chẳng thể trách mắng nổi một lời. Bởi vì…
Ars không còn là một đứa trẻ nữa.
Thằng bé vẫn còn vụng về, vẫn còn mắc sai lầm, nhưng thằng bé đang học cách đứng trên đôi chân của chính mình. Ars đang trưởng thành, từng chút một.
Và khi nghĩ đến điều đó, tôi thấy lòng mình ngập tràn niềm vui
Có lẽ tôi quá dễ dãi chăng?
“…Sylphy, để anh vào nhé?”
“Anh không nói gì với Ars sao?”
“Những gì cần nói, Roxy đã nói rồi.”
Ars ổn rồi.
Tôi đã nghe được thằng bé muốn gì. Tôi đã thấy được giác ngộ của thằng bé.
Ars đã thể hiện rõ ràng quyết tâm của mình, không phải chỉ bằng lời nói, mà bằng cả hành động nữa.
Những lời Roxy nói… là tất cả những gì tôi muốn bộc bạch rồi. Tôi không có gì để bổ sung thêm nữa.
Về mối quan hệ giữa Aisha và Ars, dù trong thẳm sâu, tôi vẫn không thể gạt đi sự kháng cự của bản năng, một thứ cảm giác sinh lý tự nhiên khó lòng lý giải. Nhưng tôi biết, đó không phải là điều nên đổ lên vai Ars. Không phải lỗi của thằng bé.
Vẫn còn nhiều điều tôi muốn nói. Những lời chất chứa trong lòng… Nhưng, để lúc khác vậy.
Bởi vì lý do tôi đến đây hôm nay… không chỉ là để kiểm chứng sự trưởng thành của Ars.
Tôi đến để nói chuyện với Aisha.
“Anh muốn nói chuyện với Aisha. Chỉ riêng hai người thôi.”
“…Được rồi. Cứ để đó cho em.”
Sylphy nhận cuộn phép chữa trị cấp Vương từ tôi, nhặt cánh tay bị chém của Ars, rồi chạy đến chỗ ba người.
“Ars, cha sẽ nói chuyện với Aisha trước. Sau đó, chúng ta sẽ tiếp tục cuộc trò chuyện này sau nhé.”
Ars gật đầu yếu ớt.
Tôi nhìn sang Eris, cô ấy cũng đang nhìn tôi.
Khi tôi ra hiệu bằng ánh nhìn, Eris hơi hất cằm về phía ngôi nhà, một cử chỉ đơn giản, mà như một lời thúc giục không lời: Đi đi. Hãy làm điều cần phải làm.
Tôi quay sang Roxy. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cô ấy cũng nhẹ nhàng gật đầu.
Tôi gật đầu đáp lại từng người trong ba người họ.
Rồi không chần chừ thêm, tôi cất bước, lặng lẽ tiến vào trong ngôi nhà.
-----------------
