Light Novel Mushoku Tensei: Chương 6: “Vết nứt nhỏ”

[ Volume 3 – Giai đoạn trưởng thành - Phần Xà Túc]
-----------------------------------------------
[Arc Thảm Đỏ Thẩt Nghiệp] Chương sáu: “Vết nứt nhỏ”
★ ★ ★
--------------------------------------------------
Khi những dòng chữ ấy lướt qua mắt ta, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng. Bất chợt, ta nhận ra rằng cha cũng đã từng suy nghĩ những điều như vậy.
Thật không ngờ đấy nhỉ.
Khà khà, hồi ấy, cha trong mắt ta là một hình bóng hoàn mỹ, không tì vết, không một khe hở. Ta tin rằng mọi việc cha làm đều là sự thật tuyệt đối, là quy luật mà ta chẳng bao giờ dám hoài nghi.
Nhưng giờ, khi nhìn lại, ta nhận ra, làm gì có cái gọi là tuyệt đối ấy cơ chứ. Cha mẹ, dù là những người luôn dành tình yêu thương vô bờ bến cho con cái, nhưng họ, rốt cuộc, vẫn chỉ là những con người như bao người khác. Họ cũng có vết nứt trong tâm hồn. Họ không hoàn hảo.
Mỗi con người đều có lúc vấp ngã, đều có những góc khuất mà chính họ cũng không thể lý giải. Và có lẽ, đó là điều khiến chúng ta thêm phần đồng điệu với nhau.
Dù cha đã qua đời từ rất lâu rồi, nhưng khi chợt nghĩ về những điều này, ta lại cảm thấy như mình gần gũi với cha hơn bao giờ hết.
Cảm giác như cha bỗng trở nên thân thuộc hơn. Hóa ra cha cũng từng trăn trở nhiều đến vậy.
Thật tình, ta tưởng mình đã nói chuyện với cha rất nhiều, nhưng có lẽ ta đã nhìn cha qua lăng kính màu hồng quá rồi.
Với ta, cha luôn là một người xa cách. Một phần vì cha ít khi ở nhà, nhưng cũng vì mọi người đều kính trọng cha. Không chỉ các mẹ, mà cả những người lớn xung quanh… như ngài Long Thần Orsted, hay thầy phó hiệu trưởng, thầy hiệu trưởng. Và cả Bắc Thần Karlman III, ngay cả gã tự cao đó cũng chưa bao giờ nói xấu cha.
Tự hào thật đó.
Tóm lại, trong mắt ta, những người “tuyệt vời” đều kính trọng cha.
“Đọc xong những dòng này, có vẻ người cha này cũng không phải là một người cha xuất sắc gì lắm nh?” , mấy cô cậu nghĩ vậy phải không?
Chà chà, mấy người nghĩ đúng rồi đấy. Nhìn lại thì, ta cũng chẳng thể phủ nhận điều đó.
Cha ta, nếu xét theo khuôn mẫu một người cha mẫu mực, quả thực đã thiếu đi sự nghiêm khắc cần có.
Ông chưa từng nặng lời với ta, dù ta có gây ra bao nhiêu rắc rối.
Ông chỉ mỉm cười, và nói: "Lần sau nhớ cẩn thận hơn, con nhé."
Ta nhớ có lần, khi nghịch ngợm trong thư phòng của ông, ta vô ý làm vỡ một con búp bê trang trí. Đó không chỉ là một món đồ chơi, mà là quà tặng của thương hội trưởng Zanoba, người bạn tri kỷ của cha, một món vật quý giá mang nặng ý nghĩa.
Lúc ấy, ta chắc mẩm mình sẽ bị mắng.
Thật ra, mẹ Trắng đã cằn nhằn ta, mẹ Đỏ đánh vào mông ta, còn mẹ Xanh thì nghiêm mặt giảng giải.
Vậy nên ta đã chuẩn bị tinh thần để xin lỗi cha.
Nhưng cha không hề giận. Cha chỉ nói: “Con dám nói thật, giỏi lắm. Lần sau cẩn thận hơn nhé.”
Rồi cha xoa đầu ta.
Thoáng thất vọng, đúng không nào?
Về cái cách mà cha đối đãi với bọn ta, Lucy từng buông một câu, không rõ là trách móc hay chấp nhận: “Chúng ta chẳng bao giờ được kỳ vọng gì cả.”
Cha không đặt bất kỳ kỳ vọng nào vào bọn ta, những đứa trẻ không có tài năng.
Ta đã tin như thế. Tin rằng mình đơn thuần chỉ là cái bóng mờ trong mắt người. Nhưng sự thật là… ta chỉ đang tự thu mình lại, co rúm.
Lucy, chị của ta, đã nỗ lực không ngừng, chỉ để được cha thừa nhận.
Còn ta thì không đủ dũng khí để khao khát điều đó.
Ta còn nhớ một lần, khi được tắm cùng cha.
Dưới làn nước ấm bốc hơi mờ mịt, cha ngả người tựa vào thành bồn, mắt lim dim, miệng khẽ thở dài một câu đầy mãn nguyện: “Ôi, dễ chịu thật đấy…”
Ở nhà, cha cũng thường thong thả như thế, nhưng hiếm khi trông tự nhiên đến vậy. Phần lớn thời gian, ông toát ra vẻ nghiêm nghị.
Có lẽ vì thế mà lúc đó, ta cứ nhìn cha chằm chằm.
Cha chợt nhận ra ánh mắt của ta. Hơi lúng túng, ông chỉnh lại tư thế, ngồi thẳng dậy, rồi liếc nhìn ta đang thu mình trong một góc bồn và khẽ cất lời:
“Hừm, Ars, con đã tự gội đầu được chưa?”
“…Dạ, con làm được rồi ạ. Gội đầu, rửa người… mấy chuyện đó, bình thường thôi mà.”
Trước mặt cha, ta cứ thế bất giác mà dùng kính ngữ.
“À, đúng rồi, con đã hơn mười tuổi rồi nhỉ. Lớn nhanh thật.”
Cha nói vậy, nở một nụ cười dịu dàng.
“Kiếm thuật của con đã đạt cấp trung, sắp được thăng lên thượng cấp. Ma thuật thì vẫn dừng ở sơ cấp… nhưng con đã sử dụng được phép vô niệm rồi ạ.”
“Vậy à, vậy à. Học hành và vận động đúng là rất quan trọng, nhưng đừng cố quá. Nếu cố quá mà làm tổn thương cơ thể hay tâm trí, thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Lúc ấy, ta chỉ im lặng, nhưng trong lòng khẽ lay động.
Đúng như lời chị Lucy từng nói, cha chưa bao giờ kỳ vọng gì ở bọn ta.
Dưới ánh mắt cha, có lẽ bọn ta chỉ là những đứa trẻ bình thường, không cần vươn xa, không cần tỏa sáng.
Vì khi bằng tuổi ta, cha đã đạt cấp thánh trong thủy ma thuật và cấp trung trong kiếm thuật.
So với cha, bọn ta chậm chạp hơn nhiều.
Quả nhiên, bọn ta không được kỳ vọng. Nghĩ đến đó, nỗi buồn len lén phủ xuống ngực.
“Nhưng, con đã mười tuổi rồi nhỉ.”
“Mười tuổi thì có vấn đề gì ạ?”
“Không, chỉ là… Hôm nọ cha đến vương quốc Asura, bệ hạ Ariel có nói, muốn đính hôn con với con gái cô ấy.”
“Đính hôn…?”
“Ừ, ở giới quý tộc Asura, qua mười tuổi là đã bắt đầu có những chuyện như thế.”
Cha gật gù, như thể đang tự xác nhận điều gì đó.
“Chắc chắn sau này, những chuyện như thế sẽ còn nhiều.”
“Vậy sao ạ?”
“Con có gương mặt của mẹ Eris, đẹp trai, mạnh mẽ. Sau này sẽ có rất nhiều cô gái thích con cho xem.”
Nghe thế, ta không biết phải phản ứng ra sao. Trong lòng, một tiếng thì thầm vang lên rất khẽ: “Mình không muốn như vậy.”
“Nhưng này, Ars, cha nói trước. Dù có được yêu mến đến đâu, con không được phép đùa giỡn với tình cảm của con gái. Nếu con làm ai đó phải khóc vì trêu đùa với trái tim người ta, cha sẽ nổi giận đấy.”
“…Dạ.”
Ta không thể tưởng tượng nổi cảnh cha giận.
Nhưng ta nhận ra một điều. Việc xây dựng mối quan hệ như thế với ai đó, không còn là chuyện xa vời với ta nữa. Và nếu phải chọn một người…
Người ta nghĩ đến là Aisha.
Vì thế, ta đã tỏ tình với Aisha.
Nhưng lúc đó, ta vẫn chưa hiểu.
Ta, người luôn được Aisha bảo vệ, vẫn chưa hiểu.
Lời mẹ Đỏ nói: “Hãy bảo vệ người quan trọng của con,” ý nghĩa thực sự của lời nó đó, rằng ta phải bảo vệ Aisha, ta vẫn chưa hiểu.
À, ta lại lan man rồi.
Quay lại câu chuyện nào… Sau khi rời khỏi nhà, bọn ta đã làm gì?
Bọn ta men theo những vòng chuyển dịch ma pháp, vượt qua nhiều địa điểm, rồi đặt chân đến Thánh quốc Milis.
Từ đó, rong ruổi trên xe ngựa vài ngày, bọn ta tới một ngôi làng nhỏ nép mình bên bờ sông.
Ở rìa làng, có một ngôi nhà khiêm nhường, thấp thoáng dưới tán cây, một trong số những nơi trú ẩn bí mật mà Aisha đã chuẩn bị ở nhiều quốc gia từ trước.
Nơi đó thật đẹp. Dòng sông lấp lánh, cây cối xanh tươi, yên tĩnh.
Ngôi nhà sau khi được Aisha dọn dẹp một chút nhanh chóng trở nên sạch sẽ.
Tuy cuộc sống còn thiếu thốn đôi chút, nước không có sẵn, củi phải chẻ, đồng thì còn hoang sơ, rừng thì phải đi bộ vào sâu để kiếm thú rừng…
Thỉnh thoảng, bọn ta có xuống làng để đổi hàng.
Aisha khéo miệng, giỏi giao tiếp, nên chẳng mấy chốc đã bắt chuyện được với người dân, và dần trở nên thân quen.
Ta tin chắc rằng, trong môi trường ấy, bọn ta có thể sống, có thể dựng nên một cuộc đời riêng.
Nghĩ đến việc sống cùng Aisha ở đây, ta cảm thấy quyết tâm dâng trào.
Ta sẽ cố gắng, sẽ là người hỗ trợ Aisha, bảo vệ Aisha.
Dĩ nhiên, trên suốt hành trình chạy trốn ấy, hễ gặp quái vật hay đạo tặc, ta luôn là người đầu tiên đứng ra đối đầu.
Không còn là đứa trẻ từng run bần bật, tay chân rã rời vì sợ hãi như ngày xưa.
Những năm tháng rèn luyện kiếm thuật từ thuở còn nhỏ đã rèn cho ta cánh tay vững chãi, trái tim biết kiên định.
Ta chém qua hiểm nguy như thể chém gió qua rừng, dẫu mồ hôi ướt lưng, nhưng trong lòng lại càng thêm vững vàng một ý niệm duy nhất: phải bảo vệ Aisha.
May mắn thay, không có ai đuổi theo bọn ta cả.
Đọc lại cuốn sách này, ta mới mơ hồ cảm thấy: có lẽ… mẹ Xanh đã khéo léo sắp đặt tất cả.
Thật ra, nếu ngài Perugius hay ngài Orsted hợp sức, chắc chắn sẽ tìm ra bọn ta ngay.
Ta thực sự bất ngờ khi ngài Orsted đứng về phía bọn ta, chứ không phải cha. Ngài ấy đối với cha khá là… dễ dãi. Không, dễ dãi không đúng… họ rất thân thiết.
Tháng đầu tiên, bọn ta sống trong bất an.
Mỗi buổi sáng mở mắt, đều thầm tự hỏi: Hôm nay cha có đến không?
Sợ rằng cửa sẽ bật mở, và cha, với đôi mắt giận dữ, sẽ lôi cổ bọn ta về như hai đứa trẻ bướng bỉnh.
Nhưng qua một tháng, nỗi sợ ấy dần phai.
Bọn ta hạnh phúc. Sống cùng Aisha yêu quý, ban đầu là sửa nhà, dọn dẹp, sắm đồ, tràn đầy hy vọng vào tương lai.
Khi cuộc sống ổn định, sáng sớm bọn ta ăn cùng nhau, ban ngày ta làm những công việc Aisha giao.
Dù còn nhỏ, ta đã khá giỏi kiếm thuật và ma thuật, nên có nhiều việc để làm.
Aisha đã chọn những công việc phù hợp cho ta.
Vừa làm việc, ta vừa rèn luyện kiếm thuật và ma thuật. Trong lúc rảnh, ta tập thể lực, luyện kiếm, và cả ma thuật vô niệm mà bản thân chưa giỏi. Luyện tập và thực chiến lặp đi lặp lại giúp ta tích lũy kinh nghiệm.
Đến đêm, bọn ta yêu thương nhau.
Chi tiết á? Không, ngại lắm, không nói đâu.
Ông già như ta mà đi kể lể mấy chuyện yêu đương vụng dại thời trai trẻ thì kỳ lắm. Các cô các cậu cũng có những chuyện không muốn kể, đúng không nào?
E hèm… mà… nhớ lại, đó thực sự là những ngày tháng ngọt ngào, yên bình.
Tuy nhiên… phải rồi. Ngay trong chính cái hạnh phúc tưởng như vĩnh cửu ấy, lòng ta vẫn không ngừng vang lên một câu hỏi: “Liệu thế này… có ổn không?”
Không chỉ ta, mà cả Aisha cũng nghĩ như vậy.
Aisha là người khéo léo che giấu cảm xúc đến mức người ngoài khó lòng nhận ra.
Nghe như lời bào chữa, nhưng có lẽ sâu trong lòng, ta luôn nghĩ rằng nếu có chuyện gì, Aisha sẽ giải quyết được. Ta đã dựa dẫm vào cô ấy. Vì thế, ta không nhận ra Aisha đang dần sụp đổ.
Cô cậu cười ta chậm chạp à?
Lão già này không định tự bào chữa, nhưng các cô cậu cũng vậy thôi, nếu không nói ra, làm sao nhận ra sự khác lạ của nhau chứ?
“Hôm nay cô ấy im lặng hơn sao? Hay là do mình làm điều gì sai nhỉ?”
Tất cả chỉ dừng lại ở một chút hoài nghi lướt qua, không đủ để rung chuông báo động.
Dĩ nhiên, ta đáng lẽ phải nhận ra.
Dù Aisha là thiên tài, cô ấy cũng có những điều không biết, có giới hạn, bị kẹt giữa lý tưởng và thực tại, bị giằng xé giữa cảm xúc và lý trí, không thể làm mọi thứ như ý, và trong môi trường xa lạ, cô ấy cũng có thể bị dồn nén đến trầm cảm.
Aisha thông minh, sắc sảo, nhưng không phải hoàn hảo, đôi khi cũng thất bại liên tiếp.
Dù điều đó hiếm xảy ra, và có lẽ ít hơn bất kỳ ai.
Nhưng thời điểm đó sẽ đến.
Và Aisha, hơn ai hết, không thể chịu đựng được điều đó.
Từ nhỏ, cô ấy đã luôn khéo léo tránh những tình huống như vậy, vì cô ấy là người thông minh.
Nếu khi đó, ta cũng thông minh hơn. Nếu ta đủ trưởng thành để hiểu điều gì đang thực sự diễn ra trong ánh mắt cô ấy, sau lời đề nghị ấy.
Ta vẫn còn nhớ buổi họp gia đình hôm đó, khi Aisha khẽ nói: “Hãy rời khỏi nơi này. Chúng ta sống cùng nhau. Trốn đi nào.”
Giá như khi ấy, ta có thể đáp lại bằng một câu như:
“Aisha-neesan, lần này em sẽ bảo vệ chị. Đừng bỏ trốn nữa. Hãy thử một lần đối diện, hãy nói với cha. Nếu không được, thì chờ em lớn lên. Em sẽ đến gặp chị, đường hoàng và quang minh chính đại.”
Nếu ta nói được như vậy, có lẽ đã không đẩy Aisha vào bước đường cùng…
Nhưng giờ thì đã muộn màng rồi.
Về nguyên nhân mọi chuyện… không, chẳng có nguyên nhân nào cả.
Nhưng nếu phải chỉ ra một sự kiện làm khởi đầu, thì đó là khi bọn ta rời nhà được sáu tháng.
Khi phát hiện Aisha mang thai.
Bọn ta đã rất vui mừng, vui một cách ngây thơ.
Không, có lẽ chỉ có mỗi ta là ngây thơ.
Aisha chắc chắn cũng vui, nhưng sâu trong lòng, cô ấy hẳn đã mang theo nỗi bất an. Ta không biết chính xác cô ấy lo lắng điều gì. Hồi đó ta còn quá trẻ, chẳng biết gì, mà Aisha cũng không nói ra.
Rồi qua nhiều tháng, Aisha dần suy yếu.
Không phải về thể chất. Aisha sao có thể để cơ thể mình, nhất là khi mang thai, rơi vào tình trạng không khỏe mạnh được.
Mà là tinh thần.
Cô ấy mất dần sức sống.
Ta nhìn thấy điều đó, cố gắng làm cô ấy vui bằng cách tỏ ra rộn ràng, hay săn thú trong rừng để làm bữa ăn ngon, nhưng chẳng có tác dụng.
Không có gì đặc biệt xảy ra ngoài việc mang thai.
Cuộc sống có phần bận rộn, nhưng chỉ vậy thôi.
Có lẽ… Aisha đã tự đẩy mình vào ngõ cụt.
Aisha quá thông minh, cô ấy nhận ra tình trạng hiện tại không ổn, rằng đáng lẽ phải làm thế này, phải làm thế kia. Cô ấy luôn tìm ra những giải pháp tốt hơn cho hành động và hoàn cảnh của mình.
Và như các cô cậu đã biết rồi đấy, Aisha đôi khi rất nghiêm khắc với những người dưới quyền khi họ không làm việc theo cách lý tưởng, đúng không?
Hồi đó, tính cách đó của cô ấy còn rõ rệt hơn kìa.
Và cô ấy áp dụng sự nghiêm khắc đó lên chính mình.
Cô ấy nghĩ mình thật vô dụng khi không thể hành động hiệu quả, khi biết có cách tốt hơn nhưng không làm được.
Rồi cô ấy trở nên cảm xúc, chán ghét bản thân vì không thể hành động lý trí như mong muốn.
Vì trước đây, cô ấy từng coi thường những người như vậy, nên giờ đây, chính điều đó phủ nhận quá khứ của cô ấy, phủ nhận cả hiện tại, khiến cô ấy không còn nơi để đặt trái tim mình.
Vì thế, ta đáng lẽ phải là người an ủi cô ấy.
Nói rằng con người ai cũng vậy thôi, rằng Aisha như thế là được rồi.
Rằng cô ấy không cần tự trói buộc mình, không cần để ai trói buộc mình.
Giống như cách cha từng làm cho Aisha.
Ta đáng lẽ phải là nơi để Aisha có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc.
Nhưng ta còn quá trẻ, quá non nớt, ta không làm được.
Ta không hề nói những lời cay nghiệt. Ta đã quyết tâm bảo vệ Aisha, nên ta luôn cố gắng vì cô ấy.
Nhưng ta chỉ toàn làm những việc không đúng trọng tâm.
Aisha cũng vậy.
Cô ấy không nói những lời nặng nề, bề ngoài vẫn như thường lệ.
Nhưng vì yêu cô ấy, vì yêu thương cô ấy, ta biết rằng cô ấy không còn như trước.
Rồi sau vài tháng, cả ta và Aisha đều kiệt sức.
Ta không biết phải làm gì nữa.
Bụng Aisha ngày càng lớn, nhưng cô ấy ngày càng mất đi sức sống.
Cuối cùng, ngay cả sự vui vẻ gượng gạo cũng không còn. Aisha, người luôn rạng rỡ và tràn đầy cảm xúc, chỉ còn biết gật đầu vô cảm.
Dù ta làm gì, cô ấy cũng không trở lại như trước. Ta đã nói sẽ bảo vệ cô ấy, nhưng ta chẳng làm được gì.
Ta cảm thấy như người hùng trong truyện cổ tích, bại trận trước ma vương, lang thang trong đầm lầy độc.
Nhưng ta cố gắng không để bị nhiễm “độc” của sự từ bỏ.
Ta muốn làm gì đó. Nhưng không thể. Ta cảm thấy bất lực, nhận ra sự thiếu sót của bản thân, nhưng vẫn phải làm gì đó…
Và có một điều, dù mơ hồ, ta đã nhận ra.
Dù ta ngu ngốc, ta vẫn nhận ra một điều.
Dù không thể nói thành lời, dù không muốn tin, nhưng ta đã nhận ra.
Chính sự tồn tại của ta đang đẩy Aisha vào ngõ cụt.
Ta là người khiến Aisha rơi vào tình cảnh này. Ta chẳng bảo vệ được gì cả.
Dù nhận ra điều đó, ta vẫn giả vờ như không biết, nhưng ta không thể mãi ngoảnh mặt làm ngơ.
Vì thế, ta… đã liên lạc với Mẹ Xanh.
Ta mong muốn được cứu vớt, hay mong muốn bị trừng phạt, đến giờ ta vẫn không rõ nữa.
Nhưng… lúc đó ta nghĩ thế này, ‘Đó là cách để ta bảo vệ cô ấy’, là thế chăng?
-------------------------------



{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },