Light Novel Mushoku Tensei: Chương 10: "Hậu Ký” [Nửa Sau]



★ ★ ★

Sau khi được công nhận là người lớn, việc đầu tiên tôi cần làm… ừ thì, nghe qua đã rõ, nhưng lại quan trọng hơn bất cứ điều gì: chuẩn bị.

Tôi sẽ đi đón Aisha.

Nhưng không thể cứ ăn mặc tùy tiện mà đặt chân đến Vương quốc Asura được.

Nói sao nhỉ… như thế thì chẳng ra thể thống gì cả.

Vì tôi sẽ đi đón người con gái sẽ trở thành vợ mình. Phải có một cách đón tiếp xứng đáng, đúng không nào?

Nhưng tôi không biết thế nào mới là “xứng đáng”.

Từ ngày xa Aisha, đời tôi chưa từng vướng vào những chuyện như thế. Có người mời gọi, có kẻ cám dỗ… nhưng tôi chưa từng đáp lại, nên chẳng hiểu bước tiếp theo phải làm gì.

Huống hồ, nếu phải tự mình chủ động, thì đó là một lãnh địa hoàn toàn xa lạ.

Vậy nên, tôi tìm đến Cha.

Cha có đến ba người vợ, nên chắc hẳn thông thạo những việc thế này hơn bất cứ ai.

“Cha, con phải làm gì để đón chị Aisha ạ? Con… không có kinh nghiệm tiếp xúc với con gái, chẳng biết bắt đầu từ đâu. Cha thì chắc chắn rành chuyện này, đúng không ạ?”

Nhưng cha làm mặt cay đắng.

“Không, ta cũng không có nhiều kinh nghiệm về mấy cái này đâu...”

Hóa ra, Cha cũng chẳng có nhiều kinh nghiệm trong việc “đón gái”.

Với vẻ mặt khó xử, ông vừa ậm ừ vừa kể lại những lần gặp gỡ hay tái hợp với các mẹ, rồi trầm ngâm suy nghĩ giúp tôi.

“Cứ làm tất cả những gì con cho là tốt nhất. Đối phương là Aisha, bất kể con làm thế nào, cô ấy cũng sẽ vui vẻ đón nhận.”

Cuối cùng, Cha khó nhọc thốt ra một câu như vậy. Nghe thì ấm lòng, nhưng chẳng có chút chỉ dẫn cụ thể nào.

Trong những câu chuyện tái hợp của Cha với các mẹ, phần duy nhất có thể học hỏi… là cảnh lao vào cứu người trong cơn nguy cấp. Nhưng rõ ràng, tôi không thể cố tình để Aisha rơi vào tay kẻ xấu rồi mới anh hùng xuất hiện.

(Tóm lại là… tự thân vận động chứ gì?)

Khi tôi gần như bỏ cuộc, cha nói thêm.

“Nhưng, ta biết một người rành chuyện này.”

Cha giới thiệu một người.

Cha bảo: “Người đó là gã ăn chơi số một trong suy nghĩ của ta, rất rành rẽ những tình huống như thế này.”

Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh Bà Cố Elinalise… nhưng hóa ra không phải.

“Nhưng vì hắn là gã ăn chơi thật sự, nên không chắc Aisha sẽ thích cách của hắn. Chỉ nên nghe như một dạng kiến thức chung thôi… và tuyệt đối, ta nhắc lại, tuyệt đối không được lạm dụng!” Cha nhấn mạnh từng chữ.

Cảm giác lúc ấy… giống như được giới thiệu một pháp sư bí ẩn bước ra từ tương truyền xa xưa huyền thoại nào đó. Tôi vẫn nhớ, lòng mình đã phấn khích đến mức nào.

Và rồi, tôi được dẫn đến cung điện Vương quốc Asura.

Chỉ trong chốc lát, tôi đã tiến lên khu vực cao cấp, đến một văn phòng trông sang trọng.

Tôi đã đến cung điện vài lần.

Từ sau vụ bỏ trốn với Aisha thì không, nhưng trước đó, tôi nhớ mình được dẫn đến vài bữa tiệc.

Một thế giới xa hoa khiến người ta chóng mặt. Nếu không có chiến tranh, tôi muốn các cô các cậu cũng trải nghiệm một lần, để biết tầng lớp thượng lưu thực sự là thế nào.

Nhưng hôm đó, trời đã khuya, nên không còn vẻ lộng lẫy nữa.

“Gần đây tôi đang bận bù đầu đây này.”

Trong căn phòng tôi được dẫn vào, có một người đàn ông.

Luke Notos Greyrat, đứng đầu Thất Kỵ Sĩ Asura.

Cận thần của Bệ hạ Ariel. Một nhân vật nổi tiếng. Không giỏi kiếm thuật, nhưng xuất sắc trong chính trị và thu phục lòng người. Tôi nhớ lúc được dẫn đến một bữa tiệc, Sieg đã hào hứng kể về ông ấy.

Dù giỏi thu phục lòng người, ông ấy cũng không nên là người để tham khảo chuyện ‘đón gái’ mới đúng chứ?

Tôi nghĩ vậy, nhưng sau này hỏi người này người kia, ai cũng đồng thanh bảo “hắn rất phù hợp”.

Tôi không biết rõ, nhưng nghe nói hồi trẻ, ông ấy là một tay chơi thứ thiệt.

“Nghe đồn là tư vấn vụ… con gái hả? Sao, bị tiểu thư nào bắt đền cái tội ‘trót dại’ rồi ép cưới ư?”

“Con tôi còn lâu mới dính phốt đó.”

“Ừ, tôi biết chứ. Hồ sơ tình trường của con trai cậu, tôi nắm trong lòng bàn tay ấy… Nhưng nếu vào Trường Hoàng Gia Asura, chuẩn bị tinh thần đi, tiểu thư quý tộc sẽ bu đầy như ong tìm mật.”

“Lý do?”

“Bệ hạ Ariel đang tính gả con mình cho thằng bé đấy. Và để công chúa sáng chói hơn, ngài ấy sẽ cố tình cho mấy đối thủ ‘xấu xí khó ưa’ làm nền.”

“Khoan khoan! Con trai tôi có người thương rồi, đừng có bày trò dụ dỗ nó.”

“Ha, đùa chút thôi. Nhưng mà… cứ thủ sẵn tinh thần bị công chúa tấn công là vừa.”

Cha với ngài Luke cứ như bạn nhậu lâu năm, chọc ghẹo nhau liên tục.

Ngài ấy nói đùa thôi, nhưng mà... vào Trường Hoàng Gia Asura mà bảo không có cám dỗ thì đúng là đang kể chuyện cổ tích. Mấy tiểu thư ở đó... hấp dẫn lắm. Ngực thì, ờ, thôi không nói tiếp. Nhưng tôi có Aisha rồi, nên miễn nhiễm hoàn toàn. Thật đó. 100% kháng cám dỗ.

“Aisha dạo này vẫn ổn chứ? Anh mà dám bén mảng tới con bé là tôi đập tan cung điện đấy.”

“Xin lỗi chứ, tôi chưa thiếu hơi gái đến mức phải đụng vào người nhà cậu đâu. Công nhận Aisha quyến rũ thật, nhưng cô ấy còn thông minh hơn cả quyến rũ. Mà phụ nữ càng xuất sắc thì càng không nên lôi vào chuyện tình ái lằng nhằng.”

“Anh cứ động vào thử xem, Aisha nhà tôi chắc còn chẳng thèm liếc. Đừng tự cao chỉ vì gương mặt khá khẩm.”

“Ừ rồi, hiểu mà. Đùa tí mà gì căng? Thôi, nói chuyện nghiêm túc nào.”

Aisha sau khi tốt nghiệp Trường Hoàng Gia Asura, làm việc ở cung điện Asura.

Dù nói chỉ làm việc văn phòng hỗ trợ dưới trướng Bệ hạ Ariel, nhưng mọi người đánh giá rằng cô ấy đã “làm nên những cải cách đáng kể”.

Những quy tắc Aisha đặt ra lúc đó, nghe nói vẫn còn hiệu lực ở Vương quốc Asura.

Dù sao, tôi không rõ tình hình nội bộ Asura gần đây. Quan hệ ngoại giao giữa chúng tôi với họ đã cắt đứt rồi.

Sau khi Bệ hạ Ariel qua đời, Vương quốc Asura chắc chắn đã thay đổi nhiều...

“Cô ấy vốn chẳng giữ chức vị cao sang. Chỉ là khách tướng của Lính Đánh Thuê Rudo, được xem như em gái của Rudeus, nhưng trong Vương quốc Asura, địa vị gần như chẳng đáng kể. Thế nhưng, tài năng của cô ấy thì khỏi bàn, lời ăn tiếng nói lại khéo léo, nên đi đến đâu cũng được lòng người. Nếu rời bỏ Lính Đánh Thuê để về phe chúng ta, ắt hẳn sẽ có không ít kẻ sẵn lòng trải thảm đón mời, ban cho đãi ngộ xứng đáng… Tất nhiên, Ariel-sama cũng nghĩ thế. Thậm chí còn muốn có cả cô ấy… lẫn nhóc.”

Tôi lắc đầu trước lời ngài Luke.

“Không đâu ạ, cháu sẽ làm việc dưới trướng cha, dưới Orsted-sama.”

“Nếu cậu quyết nối gót Rudeus, bọn ta sẽ không cưỡng ép. Nhưng Aisha lại được giới quyền quý Asura coi trọng đến vậy… thì ắt phải đón tiếp cô ấy như bậc khách tôn, để thể diện không sứt mẻ.”

Tôi hẳn đã thoáng ngập ngừng.

Thật lòng, tôi chỉ muốn đón Aisha như một người thân đã trưởng thành, chẳng mảy may bận tâm đến những trò tranh giành thế lực…

Dù sao, Bệ hạ Ariel cũng nằm dưới quyền Orsted-sama, về mặt tổ chức là đồng minh. Lễ nghi, phép tắc… tôi hiểu rõ, và không thể xem nhẹ.

“Luke, anh nói vào việc chính đi, sao mà toàn nói dạo đầu thế à?” Người cứu nguy là cha.

Khi cha nói vậy, ngài Luke nhún vai.

“Thể diện là cần thiết mà.”

“Thôi xin kiếu, dạy con trai tôi cách ngầu nhất để đón gái đi. Làm ơn.”

Cha cúi đầu, ngài Luke nhìn với vẻ mặt chán ghét, rồi thở dài.

“Xe ngựa.”

Ông nói.

“Xe ngựa hai ngựa kéo, hai chỗ ngồi là tốt. Càng xa hoa càng tốt. Ngựa phải là ngựa trắng. Ngựa đen cũng được, nhưng ngựa xám hay ngựa đốm thì không. Đợi ở nơi mà người quen của cô ấy có thể đi qua trên đường về. Tốt nhất là cổng phụ cung điện. Phải hẹn trước, nhưng đừng tiết lộ hết. Chỉ nói ‘ngày đó sẽ đến đón’.”

“Rồi sao nữa?”

“Khi cô ấy đến, nói một câu, ‘Anh đến đón em nè, đi thôi.’ Không cần nói gì thừa thãi.”

“Vậy thôi á hả?”

“Ừ, sau đó đưa cô ấy đến biệt thự hay khách sạn... hiểu ý tôi chứ?”

Cha lần này làm bộ mặt chán chường, lẩm bẩm: “Chỉ được thế là nhanh.” Nhưng tôi biết, cách của ngài Luke chắc chắn sẽ hiệu nghiệm.

Ngày còn ở Đại học Ma thuật Ranoa, tôi từng nghe các cô gái rì rầm mơ mộng, rằng một ngày nào đó, nơi cổng trường sẽ xuất hiện một vị hoàng tử, cưỡi trên lưng bạch mã, đến đón họ đi.

Nhưng nghĩ vậy, tôi thấy hơi khác với lý tưởng của con gái.

“Sao lại là xe ngựa? Không cưỡi chung một con ngựa cho lãng mạn ạ?”

“Công khai thế thì khắp nơi đồn ầm lên… À mà chắc nhóc chả sợ mấy lời đồn nhỉ? Nhưng mấy quý cô thì khác. Tốt nhất cứ để nơi đến mập mờ, rồi sau đó xuất hiện bên nàng ở chỗ đông người, đảm bảo nàng cảm động, nghĩ rằng mình được tôn trọng và nghiêm túc.”

“Ngưng ngay việc truyền bá mấy chiêu tán tỉnh xấu xa đó cho con trai tôi đi.”

“Ơ kìa, chính cậu bảo tôi ‘dạy nó’ mà.”

Cha lại lên cơn kỳ quặc nữa rồi… mà thôi, quen rồi.

Lúc ấy tôi chỉ thấy lạ một chút, nhưng nghĩ lại thì… cha kỳ quặc vốn là chuyện thường ngày ở huyện.

“Điều tôi muốn nói là, quan trọng là thực hiện mong muốn của cô ấy. Tôi không nghĩ Aisha thích bạch mã hay xe ngựa. Cha con các người hiểu mong muốn của cô ấy hơn tôi, dù vài năm không gặp. Hãy lấy đó làm trọng tâm mà suy nghĩ.”

“Mong muốn của chị Aisha ư…”

Tôi làm sao biết được.

Nhưng tôi biết thứ quan trọng với Aisha.

Và cách tiếp cận cô ấy thích, tôi cũng hơi hiểu.

“Hiểu rồi. Cảm ơn ngài.”

Cha hoảng hốt “Thật sự ổn à? Đừng bắt chước quá, gã này không nên noi theo đâu!”

Nhưng rốt cuộc, cũng y như lúc đấu với mẹ đỏ…

Tôi vẫn phải tự vận não, và ném toàn bộ “sinh lực” vào trận.

★ ★ ★

Tôi chuẩn bị sẵn xe ngựa.

Như lời dặn, đó là loại xe ngựa hộp, nhưng lớn hơn thường lệ, do bốn con bạch mã kéo, bên trong có bốn chỗ ngồi.

Tôi cũng đã hẹn trước. Với tính cách của Aisha, hẳn là trước hôm ấy cô đã ghé chào tạm biệt tất cả những ai liên quan.

Aisha sau khi xong việc sẽ đi bộ từ cung điện về ký túc xá.

Cô thường lặng lẽ bước đi trong màn đêm, bên cạnh chỉ vài cô hầu thân tín.

Quãng đường ấy không dài, lại thuộc khu quý tộc vốn được canh phòng nghiêm ngặt, song cái cảm giác bất an khi đi bộ vẫn âm ỉ đâu đó.

Tôi chọn phục sẵn trên lối về. Bởi lẽ, nếu ngay cả tôi cũng có thể dễ dàng phục kích, thì sự lo ngại ấy không hề vô cớ.

Dù vậy, nơi này chỉ cho phép những cỗ xe ngựa được cấp quyền mới đậu cạnh cung điện, nên tôi muốn tin rằng sẽ không có biến cố.

Tất nhiên, tôi chẳng bao giờ chặn lối hay cản trở bất cứ cỗ xe ngựa nào. Việc tôi làm chỉ là lặng lẽ chuẩn bị phương tiện, để cô có thể an tâm mà trở về.

Không chỉ chuẩn bị xe ngựa. Tôi còn chuẩn bị một bó hoa, tôi đã tiện tạt qua nhà, hái những bông hoa trong luống vườn mà chính Aisha đã tỉ mẩn chăm sóc.

Tôi còn lấy hoa từ Beat, cây Baby Treant, làm thành bó hoa nữa. Ngửi sát bên, hương thơm ấy như lan tỏa cả mùi vườn nhà.

Có thể tôi sẽ bị mắng vì tự ý hái hoa, nhưng tôi đâu có hái hết đâu nào, chỉ một chút xíu thôi.

Tôi cũng góp công chăm chút cho những luống hoa ấy, nên nghĩ rằng chỉ hái một chút thì chẳng sao. Ít nhất, trong lòng tôi, thì tôi có cảm giác rằng Beat và bà Zenith đã tha cho. Khi tôi nói muốn lấy hoa, Beat dường như tự nguyện ngẩng lên, vươn cành trao tặng.

Quần áo thì tôi đến cửa hàng may quen thuộc ở Vương quốc Ranoa, nơi cha vẫn thường đến cùng tôi, nhưng lần này là lần đầu tôi tự mình chọn lựa, tự mình ra yêu cầu.

Người bán lẫn cha đều khen hợp, nhưng khi nhìn vào gương, tôi lại thấy mình như bị chiếc áo khoác lấn át, trở nên nhỏ bé trong bộ cánh quá đỗi nghiêm trang ấy.

Có lẽ vì tôi quá quen nhìn mẹ trong màu đỏ rực, nên trong thâm tâm tôi vẫn mong chiếc áo khoác phái Kiếm Thần mới thật sự hợp với mình.

Giờ hẹn đã gần, tôi bước xuống xe ngựa, đứng lặng lẽ đợi Aisha. Cổng phụ cung điện, gọi là cổng phụ, nhưng thực sự rộng lớn đến mức chẳng rõ có nên gọi thế hay không, tấp nập người qua lại, kỵ sĩ, xe ngựa nối dài.

Làm việc trong cung, đa phần là quý tộc hoặc con cháu dòng dõi danh giá. Ngay cả người hầu cũng không đơn thuần là thường dân, mà thường là con gái quý tộc hạ cấp, trong khi lính gác, tuy thường dân, cũng phải có lý lịch minh bạch.

Họ nhìn tôi, thì thầm nhỏ to rồi lướt qua. Có vài người cùng tuổi, ánh mắt họ chợt giật mình như nhận ra điều gì đó, rồi vội vàng rút lui. Tiếng thì thầm lan man, con gái thì nhỏ giọng nhưng ẩn chứa sự phấn khích rõ ràng.

Không ai hỏi tôi đang làm gì.

Ừ thì, ăn mặc bảnh bao, trong tay cầm bó hoa, chắc họ cũng đoán được phần nào.

…Có lẽ tôi thất bại rồi.

Dù tôi chưa từng nghĩ đến, nhưng nếu Aisha từ chối thì sao đây? Không phải vì sợ bị cười nhạo, mà tôi cảm thấy mình đã chọn sai bộ trang phục.

Thời trang ở Vương quốc Asura và Ranoa khác biệt quá nhiều, tôi cứ thế trở nên lạc lõng, như một kẻ khách lạ mặc đồ đi dự tiệc giữa nơi nghiêm trang vậy.

Aisha thực tế và xuất sắc.

Nhưng cách này… có lẽ không hợp. Chẳng phải chỉ cần đến một ký túc xá bình thường thôi là đã đủ sao?

Hay nên làm điều gì thật hoành tráng hơn? Một buổi tiệc, chẳng hạn?

Không… thế thì hoàn toàn sai mất rồi.

Khi những ý nghĩ ấy còn rối bời trong đầu, tôi chợt thấy một bóng hình bước ra từ cung điện.

Người phụ nữ ấy, tóc dài đến vai, búi gọn gàng, và trên mái tóc, chiếc kẹp tôi từng tặng năm nào khẽ đung đưa.

Và trang phục, một chiếc váy đỏ rực, chẳng thể nhầm lẫn là trang phục thường ngày nơi cung điện hoàng gia. Cô ấy sắp đi tiệc sao?

… Tôi không đến mức chậm hiểu vậy.

Aisha đã ăn mặc đẹp, chẳng phải vì ai khác, mà chính vì tôi.

Như cách tôi khoác lên mình bộ đồ này, cô ấy cũng chọn cho mình một bộ cánh xứng tầm để đến bên tôi.

Hiểu ra điều đó, trái tim tôi như muốn vỡ tung trong ngực.

Bị Aisha từ chối ư? Không đời nào.

Cô ấy chắc chắn đã chờ đợi, chờ tôi trưởng thành, để một ngày được đứng bên cạnh tôi.

Hình ảnh Aisha qua lời ngài Luke khác hẳn Aisha mà tôi từng biết.

Xuất sắc, điều đó không cần bàn cãi.

Một nhân tài hiếm có, ai cũng muốn có bên mình, điều ấy chưa bao giờ đổi thay.

Nhưng “phải giữ thể diện trước ánh mắt mọi người” ư? Đó là một khía cạnh chưa từng tồn tại trong ký ức xưa cũ của tôi.

Aisha, người tôi yêu, là kiểu khiến ai đã ghét thì ghét đến tận xương tủy.

Vẫn sẽ có những kẻ như thế. Không phải ai cũng thích cô ấy.

Nhưng qua những gì tôi nghe được… tôi tin rằng Aisha đã nỗ lực thay đổi.

Thay đổi những góc cạnh không mấy đẹp đẽ của mình.

Để ở bên tôi. Để cùng tôi trưởng thành.

Chắc vậy. Chắc chắn là vậy.

“Chào ha... Em lớn thật rồi nhỉ.”

Aisha đứng trước mặt tôi.

Đã rất lâu, rất lâu rồi, tôi mới lại đứng gần cô như thế.

Trong những năm qua, tôi đã gặp nhiều người phụ nữ.

Không tránh khỏi, ánh mắt tôi từng lướt qua những đường cong phô bày, và bản năng vẫn thì thầm những ham muốn nguyên sơ.

Nhưng khi đối diện với Aisha… mọi điều ấy bỗng trở nên xa lạ.

“Chỉ vài năm thôi mà, em khác hẳn nhỉ. Ừm… chị cứ nghĩ là mình luôn thích em thôi, nhưng hóa ra lại là yêu từ ánh nhìn đầu tiên.”

Lời cô nhẹ như gió thoảng, nhưng tim tôi rung động dữ dội.

“Này? Ars-kun? Sao thế?”

Người tôi yêu… từ thuở ban sơ cho đến tận cùng, chỉ có mình chị Aisha. Tình ấy, chưa một lần lay chuyển.

“…Ơ? Có khi nào người em đợi không phải chị? Là người khác à?”

Câu nói đùa của cô có chút bâng khuâng. Và chính lúc ấy, tôi mở lời.

Tôi quỳ xuống, một gối chạm đất, nâng bó hoa bằng hai tay.

Ngước nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt đã đi cùng tôi suốt những năm tháng dài, và nói:

“Anh yêu em. Làm vợ anh nhé.”

Aisha khựng lại, đôi môi hé mở mà chưa kịp thốt lời.

Vài giây im lặng trôi qua, như một nhịp tim kéo dài vô tận.

Rồi cô hít một hơi thật sâu.

Đứng thẳng người, khẽ đưa tay nhận bó hoa.

“Em đồng ý.”

Và thế là… tôi cưới Aisha.

★ ★ ★

“Sau đó, ta đã sống cùng Aisha nhiều năm. Ta học ở Trường Hoàng gia Asura, rồi tốt nghiệp. Từ đó, chính thức trở thành cấp dưới của Orsted-sama, cũng là cấp dưới của cha, đồng thời kiêm trợ lý cố vấn cho Lính Đánh Thuê Rudo. Vừa tiếp thu từ Aisha cách vận hành tổ chức, ta vừa theo cha và mẹ đỏ chu du khắp thế giới, ngày nào cũng bay qua những vùng trời xa lạ. Rồi một ngày, ta trở thành đoàn trưởng của Lính Đánh Thuê Rudo… Ừ thì, phần sau chắc các ngươi cũng đã biết cả rồi.”

Ars kết thúc câu chuyện như vậy.

Hai cấp dưới của ông, lúc này đã ngồi bệt xuống sàn, nghe với vẻ mặt ngẩn ngơ, nhưng khi nghe phần kết, họ gật đầu hài lòng.

“Chuyện thú vị đấy. Henry, ngươi cũng nên học lấy. Mai mốt đến đón ta, nhớ chuẩn bị xe ngựa cho đàng hoàng.”

“Không, không… xét về vai vế, rõ ràng tôi mới là người được đón chớ.”

Hai cấp dưới đùa giỡn, đứng dậy, rồi bất chợt nhìn cuốn sách.

“Dù sao thì, cái này thực sự chỉ là nhật ký à? Gọi là tập 29 huyền thoại, con cứ nghĩ sẽ có gì đó hoành tráng hơn chứ nhỉ?”

“Với ta, thế là đã đủ hoành tráng rồi. Còn cha ta khi ấy nghĩ gì… giờ ta chẳng thể biết được nữa. Dù sao thì, cảm ơn các ngươi vì đã tìm ra nó.”

“Hừ, vậy à. Tôi thì chẳng muốn biết cha mình nghĩ gì đâu.”

“Nhưng, giá mà tìm được trước khi Aisha qua đời ha.”

“Quá đáng quá… Chúng ta đâu có chủ đích tìm. Mà, Aisha-san thời này thật sự không thể tưởng tượng được so với Aisha-san chúng ta biết nhỉ?”

Trong ký ức của Henry, Aisha là người hội tụ cả sự nghiêm khắc và lòng nhân từ.

Bà khoan dung trước những vấp ngã, và trước những kẻ cứng đầu như Henry hay Luisheria, chưa từng một lần nổi giận.

Thay vào đó, với giọng nói dịu dàng, bà chỉ cho họ thấy điều cần làm, chỗ cần giữ tâm.

Chưa bao giờ, dù chỉ một thoáng, bà hạ thấp bất cứ ai chỉ vì họ kém tài hơn.

“Các ngươi là người thân thích, nên cô ấy đặc biệt ngọt ngào… Nhưng đúng vậy, Aisha đã thay đổi kể từ vụ bỏ trốn đó.”

Aisha ấy… đã qua đời cách đây nửa năm.

Nguyên do chỉ là tuổi già.

Theo lời Orsted, lẽ ra bà còn có thể sống lâu hơn.

Nhưng vài năm gần đây là quãng thời gian biến động dữ dội.

Trong thời gian hữu hạn ấy, bà đã dốc cạn trí tuệ và khí lực, chèo lái Quỷ Thần Đế Quốc qua hàng loạt chiến thắng, mở rộng lãnh thổ tới mức hiệu quả nhất mà lịch sử từng ghi nhận.

Công việc nặng nề nối tiếp không ngừng… ắt hẳn đã bào mòn sức lực của bà.

Và rồi, giữa tiếng gươm giáo còn ngân, bà lặng lẽ ra đi.

Không có một tang lễ lộng lẫy, chỉ có vô số bước chân tìm đến tiễn đưa.

Ai cũng khóc. Khóc cho mất mát, không vướng một mảy may toan tính.

Những mưu lược của bà từng cứu sống biết bao người.

Nhưng hơn cả thế, chính sự hiện diện, sự quan tâm, và tấm lòng chu đáo của bà mới là điều đã cứu vớt họ.

Vì thế, Aisha được yêu mến.

Và bà đã đón nhận tình cảm ấy, không phải vì mưu lợi, mà từ tận đáy lòng.

Nếu Rudeus, người chấp bút cuốn sách này có thể chứng kiến cảnh ấy, hẳn ông sẽ mỉm cười mãn nguyện.

“Lúc đó, ta cảm thấy thật có lỗi… nhưng bỏ trốn hóa ra lại tốt.”

Ars khẽ lẩm bẩm.

Ông biết, Aisha đã thay đổi từ sau vụ bỏ trốn ấy.

Nhưng bà thay đổi ra sao, hướng về điều gì… bà ấy không nói.

Có lẽ, đó không phải là thứ dễ diễn đạt thành lời, nên bà cũng chưa từng nói ra.

Dù thế nào đi nữa, Aisha chắc chắn đã đến được nơi mà bà hằng hướng tới từ ngày ấy.

“Thật là tốt mà.”

Ars lẩm bẩm. Cảm giác như bài tập dang dở bao năm, nỗi bận tâm bao năm đã được giải đáp.

“Khi nào rảnh, đi viếng mộ Aisha-san nhé.”

“Ừ. Sau khi chiến dịch này kết thúc.”

Đó là chiến dịch then chốt trong cuộc xâm lược Vương quốc Asura.

Chiến dịch này… cũng là do Aisha nghĩ ra.

Bà ra đi nhẹ như một giấc ngủ, ngay sau khi hoàn tất bản kế hoạch ấy.

Dù đã được giải thích, nhưng có những phần phức tạp đến mức họ không dám nói là mình hiểu trọn vẹn ý định.

Tuy vậy, mọi người sẽ thực hiện chiến dịch này y như từng nét trong bản vẽ.

Đây là công việc cuối cùng của Aisha.

Nó phải thành công, bằng mọi giá.

“Dù sao, ta cũng chỉ ở lại giữ nhà thôi.”

Ars đã già.

Chưa đến mức không thể đi lại, nhưng những cuộc hành quân dài ngày giờ đã trở nên mệt mỏi.

Vì thế, ông được giao nhiệm vụ trấn thủ pháo đài then chốt của chiến dịch lần này.

“Không phải đây là nơi quan trọng nhất sao ạ?”

“Kẻ thù sẽ không đến đâu, nên ta chỉ nhàn nhã ngồi uống trà thôi.”

“Nơi quan trọng thế này, sao lại không đến được chứ?”

“Không đến đâu. Bởi vì… Ta tin tưởng các ngươi mà.”

“Ớ, sư phụ nói vậy làm con khó xử đó ạ. Phải không, Luisheria-san?”

“Tôi chỉ hoàn thành nhiệm vụ được giao. Người ra lệnh là gã này. Nếu gã nói không đến, thì chắc là không đến.”

Nhiệm vụ của Henry và Luisheria bao gồm cả việc che giấu sự tồn tại của pháo đài này.

Tìm và tiêu diệt những kẻ nắm được thông tin về pháo đài cũng là công việc của họ.

Và cả hai tin rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ đó một cách hoàn hảo.

Nhưng, vẫn có trường hợp ngoài ý muốn. Nếu kẻ thù nắm được thông tin bằng cách nào đó, chắc chắn chúng sẽ tấn công. Nếu để mất pháo đài dù chỉ một phần tỷ, Quỷ Thần Đế Quốc có thể mất nửa lãnh thổ.

Đó là một cứ điểm quan trọng đến vậy đấy.

Đến mức Orsted không ngần ngại bố trí cấp dưới đáng tin cậy nhất.

Ars hiểu điều đó, nên mới cười nói thế đấy.

“Các ngươi chỉ cần dồn hết tâm trí vào con đường trước mặt. Hậu phương… cứ để ta lo.”

Ánh mắt Ars lặng lẽ chứa đựng một điều không thốt thành lời: ‘Ta lo cho các ngươi hơn đấy. Đừng chết nhé.’

Thay vì tự mình bước ra tiền tuyến, giờ đây những kẻ khác mới là người tung hoành giữa khói lửa.

Henry, Luisheria… cũng chẳng ngoại lệ.

Họ sẽ phải đi qua những con đường mà mỗi bước chân đều có thể dẫn thẳng đến cái chết.

Mặt trận Asura, nơi sinh mạng chẳng khác gì một ngọn đèn trước gió.

Đưa những người trẻ như thế ra chiến trường… trong lòng Ars dâng lên một cảm giác vừa chua xót, vừa phức tạp.

“Vâng, con sẽ cố gắng hết sức ạ!”

“Yên tâm, tôi không chết được đâu.”

Nhưng trái với lo lắng của Ars, phản ứng của hai người trẻ rất nhẹ nhàng.

Họ xem nhẹ cái chết, hay quá tự tin vào bản thân?

“Này, các ngươi…”

Ars định trách, nhưng ngừng lại, cười khổ.

Có lẽ vì vừa khơi lại những mảnh ký ức tuổi trẻ, một cảm giác xấu hổ lạ lùng len vào tâm trí ông.

Ngày ấy, chính ông cũng từng ngu muội đến thảm hại. vậy mà giờ đây, lại ngồi vào ghế kẻ dẫn đường, cau mày chán nản trước sự khờ khạo của lũ hậu bối.

Thời gian rèn giũa con người, nhưng thường thì bản thân không nhận ra.

Ars cũng vậy.

Ông ta vẫn nghĩ bản thân chưa thật chín chắn, nhưng ngoảnh lại… đã bước vào tuổi xế chiều rồi.

Có lẽ, đời người vốn dệt bằng cùng một khuôn: tuổi trẻ liều lĩnh, ngã quỵ, hối hận, rồi chậm rãi gầy dựng bản thân, trưởng thành, thành người lớn… và cuối cùng, lặng lẽ già đi.

“Thôi, cứ năng động mà sống. Đi đi. Ta sẽ báo cáo lại với Orsted-sama. Nhớ nghỉ ngơi cho kỹ.”

Cằn nhằn để làm gì, khi việc duy nhất ông cần là đứng vững nơi hậu phương, làm điểm tựa lặng lẽ để họ yên tâm xông pha, rồi âm thầm gột rửa những mảnh vụn sau khi họ vấp ngã?

Thế là đủ rồi.

Như chính ông thuở trước, chỉ cần tồn tại, chỉ cần tiếp tục bước, dù thất bại bủa vây, bánh xe đời vẫn cứ không ngừng lăn.

(Có khi nào cha cũng nghĩ vậy không?)

Nhìn bóng họ khuất dần sau cánh cửa, Ars chợt nhớ đến Rudeus.

Ông chưa từng là một người cha đúng nghĩa, nếu so sánh thì mẹ đỏ còn giống một người cha hơn.

Khi bản thân làm cha, Ars nhận ra mình học cách nuôi dạy con nhiều hơn từ mẹ đỏ.

Nhưng có lẽ, Rudeus cũng đã tiếp cận những đứa con bằng chính tâm thế ấy.

“Nhưng cha à… cách đó là dành cho cháu, chứ không phải cho con đâu.”

Câu thì thầm rơi vào khoảng không, mắt Ars dừng lại trên cuốn sách mang tên Rudeus Greyrat.

Người đàn ông ấy, dù được truyền tụng sau khi mất, vẫn không phải một người cha xuất sắc gì cho cam.

Nhưng từng trang sách lại cho thấy, dù vụng về, ông vẫn đã nỗ lực hết sức để nuôi dạy lũ trẻ.

Và Ars cũng đang làm điều tương tự với con trai mình.

Ông ấy tin mình làm tốt hơn cha, nhưng vẫn chẳng thể gọi là hoàn hảo.

Có nhiều điều không như ý.

Và giờ đây, con trai ông, Leroy, cũng đang chật vật với đứa con gái nhỏ của nó.

(Khà khà… mãi đến chừng này tuổi, mới thấm thía rằng có những điều chỉ khi lội qua mới hay, chỉ khi nếm trải mới tỏ.)

Ngày xưa, Ars trẻ tuổi chẳng thể hiểu được suy nghĩ của Rudeus.

Dẫu đến khi tóc đã bạc trắng, có lẽ ông vẫn chưa tường tận.

Nhưng lúc này… ông ta cảm thấy mình đã hiểu. Một nụ cười nhẹ khẽ nở nơi khóe môi.

Chợt nghĩ về sợi dây vô hình đan kết cha, con trai, và chính bản thân, Ars thấy lòng nhẹ nhõm khôn xiết.

Ngón tay ông khẽ miết lên bìa cuốn sách của Rudeus, dịu dàng như chạm vào một mảng ký ức đang ngủ vùi.

Rồi, với một sự trân trọng lặng lẽ, Ars đứng dậy.

Bước chân rắn rỏi, ông rời khỏi căn phòng, mang cuốn sách đến cho Orsted.



{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },