Light Novel Mushoku tensei: Chương 3: Cuộc họp gia đình
★ ★ ★
Giờ ngẫm lại, ta mới hiểu vì sao năm ấy trái tim mình lại dấy lên xúc cảm mơ hồ đến thế.
Ta chưa từng xem Aisha là người vợ tương lai của mình.
Tình cảm ta dành cho con bé không phải là khát vọng chiếm hữu, càng không phải dục vọng được gọi tên là tình yêu nam nữ.
Đó là sự gắn bó dịu dàng, thân thương như máu mạch, một thứ tình cảm dành cho gia đình, cho người thân, cho em gái… không hơn, không kém.
Nói cách khác, không phải ta bị “NTR” gì đâu.
Và dẫu có thế nào, ta, kẻ đã cưới đến ba người vợ, thật chẳng có tư cách để phán xét bất kỳ ai về lòng chung thủy hay sự sa ngã.
Thế nên, thật nực cười nếu ta còn dám trách móc bất kỳ ai.
Và rồi, khi tất cả đã qua đi, ta mới nhận ra:
Gốc rễ của mâu thuẫn lại bắt nguồn từ chính sự mù mờ trong lòng ta.
Có lẽ mọi chuyện đã không cần phải rối ren, không cần phải đau lòng đến thế.
— Trích từ “Cuốn sách của Rudeus”, tập 29.
★ ★ ★
Công việc hôm nay, tạm gọi là đã xong.
Dạo gần đây, tôi thường xuyên cộng tác cùng Ariel,người đứng đầu chi nhánh Asura
Chúng ta đang tiến hành kế hoạch đặt một ma pháp trận chuyển dịch khổng lồ ở rìa vương quốc Asura.
Vòng tròn chuyển dịch, thứ bị xem là “cấm kỵ” trên toàn thế giới… Ariel, với quyền hạn của một vị vua Asura, quyết định xóa bỏ cấm kỵ này và công khai đặt ma pháp trận trong lãnh thổ.
Tất nhiên, Thánh Quốc Milis sẽ phản đối, và trong dân chúng cũng sẽ có người bất mãn.
Những nạn nhân của sự kiện chuyển dịch lãnh địa Fittoa, dù đã dần trở thành dĩ vãng, chắc chắn sẽ phản ứng mạnh mẽ.
Dĩ nhiên, Asura không phải chế độ dân chủ, nên có thể áp đặt được. Nhưng nếu dân chúng bất mãn, nguy cơ đảo chính cũng không phải không có.
Lưng Ariel luôn là mục tiêu của kẻ thù.
Dù vậy, về phần “lý do” với dân chúng, cứ để Ariel lo. Hôm nay, tôi đã đọc bản nháp của cô ấy, và nó cực kỳ thuyết phục.
“Fittoa đã đổ nát. Đất đai ấy từng rực vàng mùa lúa, nay chỉ còn những nhánh cỏ dại không tên. Sự kiện chuyển dịch đã cướp đi không chỉ con người, mà cả ký ức, cả hy vọng. Chúng ta không thể quay lưng với nỗi đau ấy. Chúng ta phải nhìn thẳng vào nó. Phải hiểu ‘chuyển dịch’ là gì, để nắm lấy quyền quyết định số phận mình. Và vì thế, lệnh cấm phải được gỡ bỏ. Chúng ta có thể thất bại, thậm chí, chắc chắn sẽ thất bại. Nhưng từ những thất bại ấy, con cháu chúng ta mới có được nền móng vững bền.”
Chiến lược của Ariel là biến những người phản đối thành đồng minh. Dù vẫn sẽ có ý kiến trái chiều, nhưng với sự nổi tiếng của Ariel, mọi thứ có lẽ sẽ ổn thôi ha.
Có lẽ, nhóm phản đối mạnh nhất sẽ là tín đồ Milis trong dân chúng. Dù gì, giáo hội Milis là lực lượng chủ đạo trong việc thực thi mọi “cấm kỵ” hiện nay.
Tôi đang phụ trách việc thương lượng với phía Milis.
Người tôi gặp chủ yếu là Miko và Giáo hoàng.
Khi đề cập đến việc đặt ma pháp trận chuyển dịch công khai, cả hai đều tỏ vẻ khó chịu. Họ nói rằng, ít nhất trong lãnh thổ Milis, điều đó khó mà thực hiện.
Tạm thời bỏ qua việc đặt ma pháp trận đến Milis, tôi đã đạt được cam kết rằng “dù không thể ngăn hoàn toàn ý kiến phản đối, Giáo hoàng và Miko sẽ không đứng đầu phản kháng Asura.”
Đổi lại, họ yêu cầu một vài thứ, nhưng cũng đành chịu.
Tạm thời, vậy là ổn.
Nếu giới quý tộc tín đồ Milis ở Asura nhận ra tiện ích và lợi ích của ma pháp trận chuyển dịch, có thể sẽ có tiếng nói “hãy đặt ma pháp trận ở Milis”. Khi đó, việc Giáo hoàng và Miko không công khai phản đối là một lợi thế lớn.
Vậy nên, tạm gác Milis sang một bên, tôi sẽ thử nghiệm đặt ma pháp trận ở vùng không người của Fittoa và một khu vực ít dân cư trong vương quốc.
Khi thử nghiệm thành công, tôi sẽ mở rộng số lượng.
Chắc chắn sẽ có phản ứng. Giới vận chuyển, thương nhân, người gác trạm… sẽ thấy chén cơm của mình bị đe dọa.
Nhưng nếu ma pháp trận chuyển dịch được sử dụng, tiện ích và an toàn sẽ tăng. Cuối cùng, điều này sẽ có lợi cho mọi người.
Ít nhất, Orsted biết cách vận hành ma pháp trận hiệu quả, và trong cuộc chiến với Laplace, chúng sẽ được tận dụng tối đa.
Dù sao, hôm nay công việc đã tạm xong.
Tôi xin nghỉ vài ngày, định về nhà thư giãn.
“Anh về rồi đây~”
Nói thế, tôi mở cửa bước vào nhà,
Lũ trẻ sẽ ùa ra như gió. Những bàn tay bé xíu níu áo, đôi chân trần chạy nhảy. Tôi sẽ bị vây chặt trong yêu thương, trong ồn ào dịu ngọt mà một phần trong tôi vẫn thấy lạ lẫm mỗi khi trở về.
Tôi ôm vợ. Mâm cơm thơm nghi ngút chờ đợi.
Roxy cũng sẽ vừa mới về. Lara và Sieg, Leo đang tíu tít dội nước trong phòng tắm.
Cuối cùng… cả nhà sẽ tề tựu.
“Ơ? Không có ai sao?”
Nhưng ngôi nhà vốn luôn rộn ràng giờ lại tĩnh lặng như tờ.
Giờ là giữa chiều. Roxy, Lara, Ars, Leo chắc đang ở trường.
Sylphy giờ này thường đi chợ, Lily và Chris đi dạo với Eris. Aisha chắc đang ở đội lính đánh thuê. Zenith cũng không có nhà. Jiro cũng không. Vậy chắc Lilia dẫn Zenith đi đâu đó. Gần đây, các mẹ hay cưỡi Jiro đi dạo lắm.
Lucy thì từ năm nay đã vào trường hoàng gia Asura, sống ở ký túc, nên không ở nhà nữa rồi.
Vậy là chỉ có mình tôi trong căn nhà này thôi sao?
À, còn cậu bạn Beat đang canh nhà. Cảm ơn cậu vì luôn trông nhà nhé.
Nhờ cậu đuổi lũ hại thú, tối nay ta lại được ăn cơm ngon.
Lần sau, ta sẽ mang phân bón ngon lành về cho cậu.
Nghĩ thế, tôi bước lên cầu thang.
“Ư… ư…”
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng động.
Giọng có vẻ đau đớn. Tôi cứ nghĩ là nhà trống, nhưng có ai đó ư?
Tôi đi dọc hành lang, tìm nguồn tiếng động. Hình như phát ra từ phòng Aisha.
“Á… ư…”
Tiếng rên như bị sốt, đau đớn.
Aisha bệnh sao?
“Á… sướng lắm… nữa đi…”
À, không. Đây là… Tôi nhận ra ngay.
Giống như những lần tôi và Sylphy ôm nhau dưới tấm chăn mỏng giữa mùa đông. Giống như giọng Roxy thì thầm trong đêm khuya. Giống như Eris, nồng nhiệt, cuồng và hoang dại.
Giọng ấy… không phải của người đang bệnh.
Quả là trớ trêu. Tôi trở về đúng lúc họ đang… thân mật.
Aisha... có người yêu rồi sao?
Tôi không biết nên cười hay nên thở dài. Lẽ ra nên vui chăng. Nhưng lại thấy trong tim nhói lên một điều gì đó khó gọi tên.
Phải thôi, Aisha cũng đến tuổi rồi. Xinh đẹp, tháo vát, hiểu chuyện, con bé là một người phụ nữ hoàn hảo. Việc có ai đó đem lòng yêu mến con bé… cũng chẳng lạ.
Nhưng thật khó xử…
Khoan, có khi là tôi hiểu lầm chăng.
Biết đâu con bé đang… bị sốt? Hoặc đang… ngoáy tai? Hay… tự massage?
Ờm, cũng có thể là luyện đấu vật… Mà khoan, thế giới này có môn đấu vật sao?
Thôi được rồi. Đừng để trí tưởng tượng bay quá xa.
Dù sao đi nữa, dù có đang làm gì, tôi cũng nên bình tĩnh.
Gõ cửa, rồi bảo cô ấy giới thiệu người kia sau.
Tôi đã hứa với Paul sẽ thay cậu ấy làm cha của Norn và Aisha. Tôi sẽ đánh giá người đàn ông đó.
Nếu là gã đào hoa, tôi sẽ kiếm cớ gây khó dễ… vì lợi ích của Aisha.
Tôi hiểu tính cô ấy, cô ấy đủ sắc sảo để không bị một gã tầm thường lừa gạt.
Có thể gu chọn người của Aisha hơi… kỳ quặc. Nhưng bản chất, tôi tin là không tồi.
Được rồi, đừng để định kiến hay cảm xúc ban đầu dẫn dắt. Phải nhìn người bằng con mắt sáng suốt.
Mặc dù… nếu phải thành thật, thì tôi vốn không giỏi nhìn người cho lắm.
Thôi thì… cứ gõ cửa trước đã.
Tôi đưa tay lên, ngón tay còn chưa chạm mặt gỗ, thì từ trong phòng, giọng nói vang lên.
“Này, Ars, thích không?”
“Ừ… ứ ứ… chị Aisha…”
Tôi lập tức mở toang cửa.
“Hả!?”
“Á!?”
Cảnh tượng trước mắt không thể tin nổi.
Aisha và Ars, cả hai trên giường.
Ars nằm dưới, Aisha ở trên.
Cả hai không mảnh vải che thân, mồ hôi nhễ nhại. Như đôi mèo đang giao phối, bị người đột ngột xuất hiện làm giật mình, cả hai ngừng lại, chỉ quay mặt về tôi, mắt tròn xoe.
Không phải đấu vật…
Nếu là đấu vật, phải mặc quần hay tất, và phòng đâu có mùi… kỳ lạ thế này. Cũng chẳng có ghế ống nào.
Vậy là… Aisha và Ars…
“Ô… ơ…”
Tôi ước đó là nhầm lẫn.
Tôi muốn mở cửa ra, thấy Aisha chỉ đang xoa vai cho Ars.
“Aaa… khô- …”
Tôi chết lặng. Không thốt nên lời. Không nghĩ nổi gì.
Phải làm gì đây? Làm sao mới đúng? Tôi phải nói gì, phải nghĩ gì…? Tại sao… lại thành ra thế này…?
Thấy tôi đột ngột xuất hiện, mặt Aisha tái xanh.
Chắc mặt tôi cũng chẳng khác gì. Tôi cảm thấy máu dồn khỏi đầu.
“A… anh, mừng anh về… không, cái này… ờ…”
Aisha định nói gì đó, nhưng lúng túng.
Tôi hiểu ra, đây không phải nhầm lẫn. Cả hai cố ý.
“Hai đứa… vào tắm ngay, thay đồ... xuống phòng khách.”
Tôi cố gắng bật ra vài lời, rồi đóng cửa lại.
Tôi lê bước xuống cầu thang, ngồi phịch xuống ghế trong phòng khách.
Sức lực như rút cạn. Tim đập dồn dập đến nghẹn thở.Tầm nhìn thu hẹp. Tôi chỉ mong, chỉ mong đây là một cơn ác mộng.
Một giấc mơ quái đản sẽ tan biến khi tỉnh dậy. Nhưng không. Tiếng sột soạt khe khẽ từ tầng trên, nhắc tôi rằng: ĐÂY LÀ THỰC TẠI.
Tôi thấy buồn nôn. Cảm giác như thứ gì đó đang dâng lên trong dạ dày, muốn trào ra, nhưng mắc kẹt giữa xương sườn. Không phải vì giận. Không phải vì ghê tởm. Chỉ là… tôi không chịu nổi. Tôi chẳng nghĩ được gì cả.
Trong lúc Aisha và Ars đang tắm, Sylphy và Lilia trở về.
Thấy tôi như vậy, cả hai ngạc nhiên, hỏi chuyện gì.
Tôi... không định nói. Nhưng rồi, như một con đập vỡ, lời lẽ tự nhiên tuôn ra.
Lilia tái mặt. Đôi mắt đầy chấn động. Một nhịp sau, gương mặt bà đỏ bừng như vừa bị ai tạt nước sôi. Không nói một lời, Lilia xoay người, định chạy đi đâu đó, nhưng Sylphy nhẹ nhàng ngăn lại.
Sylphy thật bình tĩnh, dù đã nghe chuyện của tôi.
Cô ấy bảo chờ Roxy về để bàn bạc kỹ.
Lilia gật đầu, cố hít một hơi sâu, rồi lặng lẽ đi về phía bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối như mọi ngày.
Khi Aisha và Ars tắm xong, Eris cũng về cùng Lily và Chris.
Thấy tôi đang ngồi thẫn thờ giữa phòng, Eris nheo mắt:: “Ai đánh anh vậy!?”
Cách nói ấy gợi tôi nhớ lần cãi nhau với Paul ngày xưa.
Tôi cố bình tĩnh kể lại chuyện. Eris cau mày, nhưng thấy tình trạng của tôi, cô ấy không nói gì thêm.
Sau khi tắm cho Lily và Chris, đưa chúng về phòng, Eris trở lại phòng khách, ngồi xuống, khoanh tay, nhắm mắt.
Aisha và Ars ngồi cạnh nhau.
Aisha vẫn giữ vẻ cứng cỏi quen thuộc, kiêu hãnh như mọi khi, nhưng đôi tay hơi run, dù cô cố giấu.
Ars thì lặng thinh, ánh mắt đầy lo âu, có lẽ chưa hiểu được mình đang đứng giữa điều gì, hay chỉ đơn giản là quá sợ phải hiểu.
“Tạm thời, chờ Roxy về rồi nói chuyện đã,” tôi nói, giọng gần như một tiếng thở dài.
Aisha gật đầu, nhẹ, nhưng dứt khoát. “Hiểu rồi.”
Roxy về, Lara và Leo đi tắm.
★ ★ ★
Cuối cùng, cả nhà đã tề tựu.
Trước tiên, cần xác nhận sự thật.
Tôi hỏi cả hai đã làm gì, Aisha trả lời ngay, không chút do dự.
Trong suốt cuộc nói chuyện, Ars chỉ im lặng, cúi đầu, nắm chặt tay trên đầu gối, không nói một lời.
Quả nhiên, cả hai đã thực sự làm chuyện đó.
Theo lời Aisha, đó là “luyện tập”.
“Vâng, Ars-sama đã đến tuổi. Như chủ nhân đã biết, Ars-sama có phần… thích phụ nữ. Em nghe nói sau khi tốt nghiệp Đại học Ma thuật, ngài ấy sẽ đến trường ở vương quốc Asura, nơi chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội như thế. Ars-sama là con trai cả, cần để lại người thừa kế. Vì vậy, để ngài ấy không thất bại trong tương lai, em đã nguyện làm đối tác luyện tập.”
Từ miệng Aisha tuôn ra những lời cung kính, nghiêm trang.
Ấy không phải là giọng nói thân quen mà cô vẫn dùng khi trò chuyện cùng tôi. Không còn nụ cười dịu dàng, không còn ánh mắt ấm áp. Chỉ là một chiếc mặt nạ xã giao, xa cách như thể tôi là người dưng nước lã.
Nhưng điều thực sự khiến tôi choáng váng… lại là nội dung.
“Luyện tập.”
Chỉ một từ thôi, nhẹ nhàng đến lạ lùng, bình thản như thể đang nói về việc tập cưỡi ngựa, hay học viết chữ. Chính sự nhẹ nhàng ấy khiến tôi cảm thấy nghẹt thở.
Aisha và Ars, tuy không phải anh em ruột, nhưng lớn lên như chị em trong cùng một nhà cơ mà.
Ít nhất, tôi luôn nghĩ vậy.
Ở thế giới này, nơi pháp luật chẳng cấm đoán những mối quan hệ như vậy, người ta có thể biện minh, có thể làm ngơ. Nhưng không phải theo cách này. Không phải với cái thái độ nhẹ bẫng như chẳng hề có gì quan trọng.
Tôi phải trách mắng.
Dù không giỏi trách mắng, nhưng tôi phải làm.
Phải khiến chúng hiểu rằng điều đó là sai và phải dừng lại.
“Chuyện đó… không được đâu.”
“Sao lại không được, thưa chủ nhân?”
“Tại sao à…”
Tôi lặng người. Miệng lưỡi nghẹn lại. Nhưng tôi phải nói gì đây?
Bất chợt, khuôn mặt Paul hiện lên trong đầu. Paul sẽ nói gì? Chỉ đơn giản là “Không được” rồi đánh đập? Hay sẽ sốc đến xanh mặt, không thốt nên lời?
Tôi thuộc kiểu sau. Tôi không nói được gì.
Dù vậy, khoảnh khắc này rất quan trọng. Nếu không cẩn thận, mọi thứ có thể trở nên không thể cứu vãn.
Tôi phải chọn từ ngữ thật cẩn thận.
Nhưng dù nghĩ thế, tôi không tìm được lời nào thích hợp.
“AISHA! CON CÓ BIẾT MÌNH ĐÃ LÀM GÌ KHÔNG!?”
Thấy tôi lúng túng, Lilia bùng nổ trước.
Từ đầu, cô ấy đã giận dữ ngút trời.
“Vâng, Ars-sama trông có vẻ khổ sở, nên để tránh việc cậu ấy phạm sai lầm lớn với người ngoài, con đã…”
“KHÔNG PHẢI Ý ĐÓ!”
“Nhưng thưa mẹ, chẳng phải chính mẹ đã dạy con rằng: nếu chủ nhân ra lệnh, con không được từ chối, rằng bổn phận của một người hầu là tuyệt đối phục tùng hay sao? Vậy thì… vì sao điều ấy lại đúng với chủ nhân, nhưng lại không đúng khi người đó là Ars-sama ạ?”
“Đó là vì…”
Lilia tắc nghẹn.
Đúng là trước đây, Lilia từng khuyến khích Aisha phục vụ tôi.
Nhưng vì tôi không đáp lại, dần dần bà ấy không nhắc nữa.
“Đó là vì Rudeus-sama không muốn thế…”
“Nếu nói như vậy, Ngay từ đầu, việc mẹ bắt con phục vụ chủ nhân cũng đâu phải là vì chủ nhân muốn, phải không ạ?”
“Tất nhiên, nhưng đó là…”
“Mẹ không hiểu sao? Những gì mẹ từng cố bắt con làm… tất cả chỉ để mẹ thỏa mãn chính bản thân mẹ mà thôi.”
Căn phòng im phăng phắc.
Lilia không thốt được lời nào. Khuôn mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy. Cô mở miệng như muốn nói điều gì… nhưng rồi lại khép lại trong lặng câm.
Đã bao lâu rồi tôi không thấy cô ấy như thế.
“Con không trách mẹ. Phục vụ chủ nhân… là điều con tự nguyện. Là lòng kính trọng chân thành, không ai ép buộc. Nhưng lần này, con hành động không vì ai cả, mà vì lợi ích của nhà Greyrat. Con và mẹ, thực chất, đang vì cùng một mục tiêu. Vậy mà… chỉ vì con không đi theo con đường mẹ vạch sẵn, mẹ đã nổi giận. Vậy thì… chẳng phải mẹ mới là người ích kỷ ở đây sao ạ?”
“Aisha… Con… làm thế… chỉ để trả đũa mẹ thôi sao?”
“Con đã nói là để trả ơn rồi. Vậy cớ sao mẹ lại cho rằng đó là sự trả đũa?”
Lilia cắn chặt răng, cúi đầu.
Giọt nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.
Khuôn mặt cô ấy vừa giận, vừa buồn, không thể phân định.
Trong khi đó, Aisha vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, gương mặt cô ấy hay dùng khi thương lượng với đối tác trong đội lính đánh thuê.
Gương mặt của kẻ kiểm soát cuộc trò chuyện, đã tính toán trước mọi câu hỏi và câu trả lời.
Trong hoàn cảnh khác, có lẽ tôi sẽ thấy sự chín chắn ấy thật đáng tin cậy.
“Aisha.”
“Vâng, thưa chủ nhân?”
Dù tôi gọi, con bé vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không chút căng thẳng.
Dường như… con bé đã hình dung trước cả cuộc trò chuyện này. Từng nhịp, từng lời, từng phản ứng.
Aisha không hề tỏ ra hối lỗi. Chẳng lẽ con bé không thấy chuyện này là sai trái sao?
“Chuyện như thế… không thể làm một cách tùy tiệ-...”
“Tất nhiên, em không làm tùy tiện. Chính vì là Ars-sama, nên em mới dốc lòng. Hay là có lý do gì khiến em không được làm?”
Câu nói sắc lạnh, như thách thức tôi nói tiếp.
“Ars là gia đình. Với em, thằng bé ấy như em trai mà, đúng không? Vậy thì giống như anh với em vậy. Chuyện đó… chẳng phải quá sai sao?”
“Không. Với em, chủ nhân là vua. Và Ars-sama là vương tử. Em chưa từng xem việc phục vụ chủ nhân là điều sai trái, kể cả khi cảm xúc của em có phần khác biệt. Nếu được yêu cầu, em vẫn sẽ phục vụ. Như một phần trách nhiệm.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng.
Phải chăng suốt bao năm qua, Aisha chưa từng nhìn tôi bằng đôi mắt của một người em gái?
Tôi vẫn ngỡ, từ ngày chúng tôi gặp lại nhau tại Sharia, rằng giữa chúng ta đã có điều gì đó thay đổi. Rằng thời gian đã gột rửa lớp vỏ chủ - tớ, để lại một mối dây thân tình anh em. Nhưng giờ, lời con bé nói như phủi sạch mọi ảo tưởng ấy.
“Dĩ nhiên, em xem mọi người là gia đình. Nhưng… thật khó để nói rõ ràng. Chủ nhân là anh trai, nhưng cũng là người em phụng sự. Ars-sama là cháu, nhưng cũng là vương tử. Là cả hai.”
Lời nói như nhìn thấu tâm can khiến tôi không biết đáp gì.
Tôi biết phải nói gì đó, nhưng không thốt nên lời.
Có phải vì tôi không muốn ra lệnh một cách áp đặt?
Không. Tôi chưa thực sự hiểu.
Tại sao lại thấy chuyện này là sai?
Tại sao lại sốc đến thế?
Tại sao lại khó chịu đến mức muốn biến một vấn đề riêng tư thành chuyện quốc gia đại sự, triệu tập cả một hội nghị gia đình?
Tôi không biết. Muốn trách ai ư? Muốn mắng ai? Muốn ngăn cản điều gì?
Tôi không rõ. Tôi chỉ thấy nghẹn.
Trong trạng thái này, dù nói gì, tôi chỉ thấy trước mắt cảnh bị Aisha đáp trả sắc bén. Không cần đến ma nhãn tiên tri cũng biết.
Tôi liếc nhìn Roxy, hy vọng được ai đó nói hộ cảm xúc của mình.
Nhưng Roxy trông buồn bã, gần như tuyệt vọng.
“Tại em…em đã không để ý kỹ, nếu không thì mọi chuyện đã không đến nông nỗi này…”
Tôi nghe tiếng thì thầm.
Đây là Roxy khi bất lực. Lần này, không trông cậy được vào cô ấy rồi.
Roxy vốn yếu trong chuyện tình cảm, cũng chẳng trách được.
Eris thì sao? Không được, tệ hơn. Cô ấy đang lườm Ars với ánh mắt dữ tợn.
Nhờ Eris, e rằng sẽ có máu đổ. Tôi không muốn đến mức đó.
Sylphy thì sao?
“Nếu đã vậy, thì cũng chẳng làm sao, đúng không nào?”
Khi cuộc nói chuyện ngưng lại, Aisha đột nhiên bỏ giọng cung kính.
“Em làm vì lợi ích của Ars và nhà Greyrat. Có thể em hơi nhẹ dạ, thiếu chín chắn. Như anh nói, chuyện này không nên làm tùy tiện. Lần này em đã hấp tấp làm bừa. Xin lỗi anh.”
Không khí như dịu đi. Ai tạo ra không khí đó thì khỏi nói cũng biết.
Aisha đang cố khép lại vấn đề. Cô ấy nắm quyền điều khiển bầu không khí, chủ động đưa ra lời xin lỗi, tự viết đoạn kết cho kịch bản mà mọi người chưa chắc đã chấp nhận.
“Chuyện này dừng ở đây thôi. Ừ thì em lỡ sai, nhưng đã nhận lỗi. Và sẽ không tái phạm nữa.”
Nhưng tôi biết. Lời hứa đó chỉ là ngoài miệng. Cả hai vốn đã lén lút làm.
Nếu thật sự vì Ars và nhà Greyrat, con bé sẽ công khai, hoặc ít nhất xin phép ai đó về việc “dạy dỗ”. Nghĩa là từ đầu, chúng đã biết là hành vi sai trái.
Vậy nên dù có hứa không làm nữa, chúng sẽ lại tiếp tục. Lần này sẽ kín đáo hơn, không để ai phát hiện. Với Aisha, điều đó hoàn toàn khả thi.
“Từ nay, em sẽ không làm thế với Ars nữa—”
“Vậy chị nhờ em dạy dỗ luôn SIeg được không?”
Sylphy cắt lời Aisha.
Cô ấy im lặng suốt buổi, quan sát Aisha với ánh mắt sắc bén hiếm thấy.
Giờ đột nhiên nói thế.
“Hả?”
“Nếu em dạy được cho Ars, thì dạy luôn SIeg được không?”
Sylphy nói gì vậy? Làm sao mà được chứ!
Tôi nhìn Sylphy, cô ấy liếc tôi một cái, ánh mắt như thể đang nói: “Cứ để em lo liệu.”
Vậy nhờ cả vào em đó.
“Ừm thì… Sieg thì… chưa tới lúc mà?”
“Không đâu. Sieg cũng sắp trưởng thành, nên luyện tập sớm là tốt đó. Tối nay bắt đầu được luôn không? Hay em không muốn?”
“Không… không phải không muốn, nhưng…”
“Cả Clive nữa, nhờ em luôn nhé. Tuy không phải con nhà mình, nhưng cũng như người thân cả mà.”
Lời nói của Sylphy khiến mồ hôi lạnh chảy trên trán Aisha.
Cô ấy liếc nhìn Ars một thoáng.
Ars vẫn cúi đầu, im lặng, nhưng khi ánh mắt Aisha chạm đến, cậu ngẩng lên chút ít.
Đôi mắt họ gặp nhau.
“Có ổn không? Phải làm sao?” , ánh mắt lo lắng của Ars như nói vậy.
Nhận được ánh mắt ấy, Aisha dường như đã quyết tâm.
Cô quay lại, nở một nụ cười tươi rói, giả tạo đến mức chói lòa.
“Ừ, được. Vậy em sẽ dạy cả Sieg và Clive ạ.”
Ngay khoảnh khắc Aisha nói thế, một người đá ghế đứng bật dậy.
“MÀY…!”
Là Eris.
Cô ấy ngồi im từ đầu, khoanh tay, môi mím chặt, mắt nhắm, lắng nghe.
Vậy mà giờ, cô ấy mở to mắt, nắm chặt tay, bước tới chỗ Aisha, giơ cao nắm đấm.
Aisha bất giác lấy tay che mặt.
“Á…!?”
Nhưng người bị đánh không phải Aisha.
Mà là Ars.
Thằng bé vẫn luôn cúi đầu, vẫn lặng im, và giờ, bị đánh văng khỏi ghế, đập mạnh vào tường..
Máu mũi rỉ xuống, đôi môi run rẩy.
Thằng bé nhìn Eris, ngơ ngác, không hiểu vì sao. Không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
“MÀY! DÁM ĐỂ AISHA PHẢI NÓI ĐẾN MỨC NÀY!”
“Nhưng chị Aisha bảo cứ để chị ấy lo mà…”
“KHÔNG CÓ ‘NHƯNG’ GÌ HẾT!”
Nắm đấm của Eris lại giáng xuống Ars.
Thằng bé ngã nhào xuống sàn, rên lên đau đớn.
“TAO KHÔNG DẠY MÀY NHƯ THẾ!”
Eris vẫn giận dữ, lao về phía Ars.
“TAO DẠY MÀY CÁCH BẢO VỆ, KHÔNG PHẢI CÁCH QUAY LƯNG BỎ RƠI! AI ĐÃ NHỒI VÀO ĐẦU MÀY THỨ TƯ TƯỞNG HÈN HẠ NÀY!? BIẾT XẤU HỔ ĐI!”
“DỪNG LẠI! CHỊ ERIS!”
Aisha lao tới, ôm lấy Ars, che chắn cho cậu.
“Aisha, tránh ra! Ta sẽ đập cho cái tính hư hỏng của thằng bé này tỉnh ra!”
Eris toát lên khí thế như muốn đánh chết cả Aisha lẫn Ars.
Tôi vội đứng bật dậy, ôm lấy Eris từ phía sau.
“Eris, dừng lại! Bình tĩnh chút đi!”
“Bình tĩnh!? Anh còn dám nói bình tĩnh à!? Anh vẫn chưa hiểu ra sao!?”
“Hiểu gì cơ!?”
Tôi không theo kịp. Thật bực mình khi Eris hiểu mà tôi thì không.
Người trả lời là Sylphy.
“Tất cả những gì vừa rồi… chỉ là một vở kịch… của Aisha.”
Sylphy đứng dậy, bước tới.
Cô ấy giơ tay ngăn Eris, và Eris lập tức ngoan ngoãn dừng lại.
Sylphy ngồi xổm trước mặt Aisha và Ars, dịu dàng hỏi:
“Này, Aisha, em không muốn làm chuyện đó với Seig hay Clive, đúng không?”
Aisha không đáp. Cô chỉ ôm chặt Ars, vẻ mặt bướng bỉnh.
Vừa rồi còn nói năng lưu loát, giờ như thể mọi lời nói đều là giả dối.
“Em thích Ars, và mọi chuyện tự nhiên xảy ra, đúng không?”
“Nhưng vì nếu nói thật rằng em thích Ars, mẹ Lilia sẽ phản đối, nên em giữ bí mật, đúng không?”
“…Hay thật ra em chỉ tò mò? Chỉ muốn thử xem… chuyện ấy là gì?”
“KHÔNG PHẢI!”
Tiếng đáp không đến từ Aisha. Mà là từ Ars.
“Không phải thế! Khi con nói thích chị Aisha, muốn cưới chị ấy, chị ấy bảo không được. Nhưng con nói đi nói lại rằng con thích chị, nên chị ấy mới miễn cưỡng đồng ý, bảo chỉ một lần thôi, thật ra là không hề… Chính con, con đã năn nỉ nhiều lần, nên chị Aisha mới miễn cưỡng… Là lỗi của con, tất cả là lỗi của con hết!”
Ars, máu mũi vẫn chảy, hét lên trong vẻ mặt tuyệt vọng.
Sylphy nhìn lại Aisha.
“Này, Aisha, em mau nói thật đi.”
Bị Sylphy nhìn chằm chằm, Aisha cúi đầu.
Nhưng rồi cô cắn chặt răng, ngẩng mặt lên.
“Đúng vậy! Em thích Ars! Em yêu thằng bé!”
“Từ khi nào…”
Ai đã hỏi câu đó? Có thể là tôi, có thể là Lilia, hay Roxy.
“Từ khi thằng bé ra đời! Khi nhìn thấy Ars, em đã nghĩ cậu ấy đặc biệt với em! Càng lớn lên… cảm giác ấy càng mãnh liệt… Nhưng em đã cố kìm nén! Vì đó là Ars… Là đứa bé bỏng từng chạy theo em khắp hành lang… Là đứa trẻ em dỗ dành ngủ suốt những năm tháng đầu đời… Cậu ấy nhỏ hơn em hơn mười tuổi! Em biết là sai khi thích một người đáng tuổi cháu mình! Em biết Ars là con trai cả, là người thừa kế, cần cưới một cô gái tốt để giữ vững nhà Greyrat! Nhưng khi Ars nói yêu em, em không thể chịu được…”
Cuối cùng, tôi cũng thấy được toàn cảnh.
Hóa ra chỉ là một câu chuyện tình yêu bình thường, chỉ khác ở chỗ họ là cô và cháu.
Dù vậy, tôi luôn giữ ranh giới với Aisha, xem con bé như em gái, không phải vợ. Có lẽ vì thế, Aisha nghĩ rằng không được phép động vào người thân.
Nhưng con bé cũng yêu Ars.
Chăm sóc từ nhỏ, cô ấy đã yêu thằng bé rồi.
Tôi không biết họ đã vượt qua ranh giới đầu tiên thế nào.
Có thể chỉ định thử một lần. Nhưng rồi Ars không kiềm chế được. Là đàn ông, tôi hiểu chứ. Lần đầu tiên thường là vậy.
Và Aisha, khi được cầu xin, cũng không thể nói không.
Vì chính con bé cũng muốn. Trong thâm tâm, con bé khao khát được gắn bó.
Kết quả là chúng lén lút sống trong những ngày tháng trụy lạc.
“Aisha, thật không giống em chút nào…”
Roxy lẩm bẩm.
Aisha quay phắt về phía Roxy, hét lên:
“Vậy em phải làm sao đây chứ!? Em yêu Ars mà! Em không làm khác được! Em muốn làm mọi thứ cho cậu ấy! Em yêu Ars mà…”
Giọng Aisha nhỏ dần.
Cô ấy khóc, ôm chặt Ars mà khóc.
Hình ảnh ấy khiến tôi nhớ đến Roxy, ở đại lục Begaritto, trong khoảnh khắc tương tự.
“Chị hiểu cảm giác của em.”
Roxy nói, giọng đầy cảm thông.
Không chỉ Ars, Aisha cũng không kiểm soát được bản thân. Điều hiếm có ở cô ấy.
Bản năng sinh sản là bản chất con người. Dù biết là sai, đôi khi không thể cưỡng lại.
“Anh trai.”
Aisha lau nước mắt, ngẩng lên, giọng bình tĩnh.
“Em xin lỗi vì chuyện này. Nhưng em yêu Ars, và Ars cũng yêu em. Dù phải đợi đến khi cậu ấy trưởng thành, xin hãy cho chúng em cưới nhau.”
Giọng cô ấy nghiêm túc, cả căn phòng lặng đi.
Sylphy quay lại, vẻ mặt dịu dàng.
“Rudi, anh quyết định thế nào?”
Tôi phải quyết sao? Đúng rồi, tôi mở cuộc họp gia đình này mà.
Nhưng tôi có quyền quyết định sao?
Nhìn quanh, không khí như ngầm đồng ý để họ tự do.
Đúng là lén lút không hay, nhưng phải có cách giải quyết tốt hơn là để bị phát hiện thế này. Có lẽ họ nên bàn trước với ai đó.
Ars và Aisha yêu nhau.
Dù Ars còn nhỏ, không ai ép buộc ai.
Vậy thì có sao đâu? Việc gì phải tổ chức hội nghị để truy vấn tra hỏi?
Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn thấy khó chịu.
Nghĩ khách quan, tôi không tìm ra lý do rõ ràng để phản đối.
Nhưng cảm giác bài xích này là gì?
“Không được. Anh không đồng ý.”
“Hả?”
Sylphy ngạc nhiên. Tôi nói gì sai sao?
Khoan, bình tĩnh nghĩ lại.
Aisha sai khi đáp ứng Ars, dù biết là không nên. Con bé quyết định bước vào con đường này, sẵn sàng bảo vệ Ars nếu mọi chuyện đổ bể.
Nhưng Ars thì sao? Thằng bé có suy nghĩ chín chắn không?
Đàn ông thường bị chi phối bởi bản năng. Khi đó, rủi ro hay hậu quả thường bị bỏ qua. Tôi từng như thế khi cưới Sylphy. Không thể phủ nhận, một phần là vì không muốn mất cô ấy.
Có thể Ars không thật sự yêu Aisha, mà chỉ bị ám ảnh, một cảm xúc nhất thời.
Điều đó không xấu. Sống theo bản năng không phải tội lỗi.
Có thể giờ chỉ là cảm xúc nhất thời, nhưng thời gian có thể biến nó thành tình yêu thật sự.
Nhưng liệu Ars có đủ trưởng thành để nhận thức điều đó?
Trong cuộc họp này, Ars hầu như không nói gì, để Aisha gánh hết.
Nếu cứ thế, có lẽ Aisha sẽ bị xem là kẻ xấu, và Ars thoát tội. Aisha cố ý dẫn dắt mọi chuyện theo hướng đó.
Ars không làm gì, chỉ trốn sau lưng Aisha, để con bé chịu trách nhiệm.
Vì thế Eris mới nổi giận.
Dù có thể nói Ars chỉ nghe theo Aisha, nhưng như thế là không đủ.
Cả hai phải cùng đối mặt. Ars không thể để Aisha gánh vác một mình.
Thằng bé chưa đủ trưởng thành để tự quyết định.
Tôi nhìn Ars.
Thằng bé nhìn tôi, ánh mắt sợ hãi, co rúm sau cú đánh của Eris. Không có ý định hành động.
Có lẽ mọi sai lầm của Ars từ trước đến nay đều do Aisha gánh vác hết.
Nếu tôi nói: “Yêu nhau thì không sao, nhưng đợi Ars trưởng thành rồi cưới,” liệu Ars có trưởng thành được không?
Lần này, Aisha không kiểm soát được Ars, thậm chí cả bản thân.
Aisha luôn ở bên Ars từ khi cậu ra đời. Tôi tin tưởng giao việc dạy dỗ Ars cho cô ấy, vì Aisha sẽ không dạy sai. Nhưng ở lĩnh vực con bé không biết, con bé cũng không thể dạy.
Aisha cần học trước.
Tôi tin Aisha sẽ trưởng thành từ chuyện này.
Nhưng Ars thì không. Thằng bé chẳng làm gì. Như thế là không được.
Họ cần xa nhau một thời gian.
Nhưng không, không phải thế.
Đó chỉ là một phần lý do. Không phải nguyên nhân chính.
Vì lý do đó, cả hai có thể cùng học hỏi và trưởng thành.
Cảm giác bài xích của tôi không giải thích được bằng điều đó.
Vậy là gì? Tôi không biết.
Nhưng tôi cần đưa ra một kết luận.
“… Ars sẽ đến trường hoàng gia Asura sớm hơn dự định. Sống ở ký túc xá.”
Đó là lời tôi thốt ra sau khi do dự.
Giống hệt quyết định của Paul khi thấy tôi và Sylphy năm xưa.
“Cái gì!? Ý anh là tách em và Ars ra sao…?”
Aisha tròn mắt, không tin nổi.
“Đúng vậy. Ars còn non nớt, quá phụ thuộc vào em. Để rèn tính tự lập, hai đứa nên xa nhau một thời gian.”
“Khoan đã, anh trai. Em biết lần này em sai, nhưng từ nay em sẽ cẩn thận hơn. Em sẽ làm điều tốt nhất cho Ars. Cậu ấy cũng học được bài học rồi, bị chị Eris đánh cũng đủ hiểu. Vậy nên-...”
“Không được.”
“Tại sao không được? Anh trai, nói lý đi! Lý do thuyết phục! Nếu thuyết phục được, em sẽ chấp nhận! Em sẽ từ bỏ! Nói ra đi!”
“Anh… anh không muốn thế.”
“Vì sao không muốn? Vì anh muốn Ars cưới công chúa nhà Ariel? Em là kẻ cản đường sao ạ?”
“Sai rồi.”
Con bé nói gì thế chứ? Tôi có nghe Ariel nhắc đến chuyện đó, nhưng chưa từng đồng ý.
“Vậy là vì em là vật sở hữu của anh sao?”
“Không. Anh không xem em là vật sở hữu.”
“Vậy tại sao!? Nếu không được thì giải thích đi! Thuyết phục em đi!”
“Anh không biết! Nhưng không được là không được!”
Tôi hét lên. Aisha cắn môi, ánh mắt xoáy vào tôi như muốn xuyên thấu cả tâm can.
Lần đầu tiên Aisha lườm tôi như thế.
Không đáng sợ, mà buồn.
Tôi hiểu ngay lúc ấy: những lời tôi nói… chẳng để thuyết phục nổi con bé.
Nhưng tôi không giải thích được cảm giác khó chịu này.
Chỉ biết trong lồng ngực này, có một thứ gì đó đang gào thét.
Không đúng. Tất cả… không đúng. Nó chỉ là… không đúng mà thôi.
Cần lý do sao? Cảm xúc này có cần lý do không? Có lý do thật không?
Dù có cần, tôi cũng không nói được. Nhưng tôi không thể nhượng bộ.
“Aisha, không được.”
Tôi nói, lạnh lùng, gần như cố rặn ra từng lời.
Tôi nghĩ Aisha sẽ cãi lại.
Rằng con bé sẽ vùng lên, sẽ chất vấn tôi, như vẫn luôn mạnh mẽ từ trước đến nay.
Nhưng không.
Con bé chỉ nhìn tôi, ánh mắt sững sờ. Gương mặt tái đi. Nhịp thở gấp gáp. Rồi… vai con bé chùng xuống.
Rồi con bé thả lỏng vai, thở ra, bình tĩnh lại.
“Nghĩ lại thì… Ars hôm nay còn trốn học. Dạo gần đây, thằng bé chỉ nghĩ đến chuyện đó. Ở bên em… có lẽ thật sự không tốt.”
Tôi lặng người. Tưởng rằng con bé sẽ phản kháng. Nhưng hóa ra… Aisha đã hiểu.
“Cảm ơn em đã hiểu.”
“Em hiểu rồi, anh trai.”
Cuộc họp gia đình kết thúc tại đó.
★ ★ ★
Tôi gọi lũ trẻ xuống ăn.
Sau bữa, mọi người tản ra như thường lệ, còn tôi thì ngồi lại, cùng Sylphy, Roxy và Eris để bàn bạc.
Sylphy lên tiếng: “Thật ra... em đã nhận ra từ vài năm trước.”
Vì thường cùng Aisha quán xuyến việc nhà, nên cô ấy nhìn ra ánh mắt mà Aisha dành cho Ars, một thứ tình cảm mà chỉ cần ai từng trải qua mới có thể nhận thấy. Cô biết, chuyện này rồi sẽ xảy đến.
Eris cũng có linh cảm, nhưng lại hiểu nhầm, chỉ nghĩ thằng bé có người trong lòng, không ngờ lại là Aisha. Điều khiến cô giận không phải chuyện đó, mà là cách Ars trốn sau lưng Aisha khi mọi việc vỡ lở. Một sự hèn yếu mà Eris không thể tha thứ.
Còn Roxy… cô ấy hoàn toàn không hay biết. Khi hiểu ra, gương mặt cô đượm vẻ tiếc nuối. Rồi, như để chuộc lỗi, cô ngỏ ý đến trường hoàng gia Asura làm giáo viên, âm thầm dõi theo Ars.
Tôi gật đầu. Bên cạnh Roxy, Ars sẽ không quá lệ thuộc.
Sau đó, tôi nói ý định của mình.
Cho Ars thôi học Đại học Ma thuật, đến trường hoàng gia Asura, sống ở ký túc.
Xa vòng tay Aisha. Xa mọi chở che. Để học cách độc lập, tự suy nghĩ và chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Khi trở về, Ars sẽ trưởng thành.
Nếu lúc đó vẫn yêu Aisha, muốn cùng cô ấy xây dựng tương lai, chứng minh đó không phải cảm xúc nhất thời…
Thì tôi sẽ chấp nhận họ.
Thú thật, tôi vẫn rất khó chịu, thậm chí muốn nôn. Nhưng tôi không có quyền sở hữu chúng. Aisha đã trưởng thành, và khi Ars lớn, thằng bé cũng sẽ tự do.
Có lẽ… vì Hitogami, tôi đã quen muốn kiểm soát tương lai mọi người. Nhưng sống trong bàn tay tôi sẽ khiến chúng lạc lối.
“Ừ, quyết định này đúng kiểu Rudi ha.”
“Nếu anh nói vậy, thì được thôi.”
“Rồi… tôi hiểu rồi nhé!!”
Cả ba người gật đầu.
Họ dường như không có cảm giác khó chịu như tôi.
Eris chẳng ghét chuyện tình cảm của Aisha và Ars. Cô chỉ không thể chấp nhận việc Ars quá yếu đuối.
Và trên thực tế, ở thế giới này, hôn nhân cận huyết không phải điều cấm kỵ. Đặc biệt trong giới quý tộc Asura hay một số tộc ma nhân, điều đó thậm chí còn là truyền thống.
Có lẽ tôi là kẻ duy nhất mang nỗi bối rối ấy. Dù đã sống nơi đây gần nửa đời người, phần nào trong tôi vẫn còn mang tư tưởng của kiếp trước.
Dẫu sao… tôi cũng không quá để tâm đến mấy vụ cận huyết loạn luân này ở kiếp trước.. Nên chưa từng nghĩ sẽ phải đối mặt với nó thế này.
“Hai đứa nó giống tụi mình ngày xưa, nhỉ?”
“Vậy sao…?”
Tôi nghiêng đầu trước lời Sylphy.
Tôi thấy mối quan hệ của Aisha và Ars khác xa tôi với Sylphy.
Nhưng ý cô ấy không phải thế. Ý là việc bị cha mẹ ép chia cắt.
Nếu ngày đó Paul không tách tôi và Sylphy, cuộc đời tôi đã rất khác.
Tôi gặp Eris, xa Sylphy. Dù cuối cùng cưới Sylphy, nếu không có sự kiện chuyển dịch, có lẽ tôi chỉ cưới Eris.
Ars cũng vậy. Ai biết được, ở trường hoàng gia, thằng bé có gặp được một “Eris” nào đó cũng không chừng?
Dù sao, sự kiện chuyển dịch không dễ lặp lại.
Đặt khoảng cách, có lẽ cả hai sẽ bình tĩnh lại.
Không biết chuyện này sẽ tốt hay xấu, nhưng tôi muốn tin nó sẽ tốt.
“Nhưng kiểu cấm đoán này… không giống anh chút nào, Rudi,”
“…Ừ.”
“Nếu có lý do rõ ràng, hãy nói với chúng trước khi chia cắt. Bị chia ly mà không hiểu vì sao, đó mới là điều đau đớn.”
Giọng Sylphy thoáng trách móc.
Có lẽ từ đầu cô ấy đã định chấp nhận Aisha và Ars, vì đã chuẩn bị tâm lý và không phản đối.
“Anh hiểu.”
Nhưng đúng là tôi hơi độc đoán.
Việc tách tôi và Sylphy ngày xưa hóa ra lại tốt cho cả hai.
Nhưng áp đặt điều đó lên Aisha và Ars có lẽ không đúng.
Chúng là những con người riêng biệt. Chúng có trái tim, có lựa chọn, có cách nhìn thế giới theo cách của riêng mình. Tôi không thể… và không nên làm người viết kịch bản cho cuộc đời chúng.
Tôi không có quyền. Phải chi tôi có thể biết đâu là điều đúng đắn. Nhưng làm sao biết được chứ? Phải làm gì mới phải đây?
Cuộc trò chuyện khép lại. Ai về phòng nấy.
Sáng hôm sau.
Aisha và Ars bỏ lại một lá thư, rồi biến mất.
“Bọn em sẽ sống cùng nhau.”
Bọn chúng…
đã bỏ trốn.
--------------------------------------------------------