Light Novel Mushoku tensei: Chương 2: Truyện xưa ấy



★ ★ ★

Nào, tôi nên bắt đầu từ đâu đây?

Có lẽ điều cốt lõi nhất trong câu chuyện này là mối quan hệ giữa tôi và Aisha.

Phải rồi…

Tôi và Aisha có mối quan hệ kiểu như cháu trai và cô.

Mẹ của Aisha là một người hầu trong gia đình Greyrat. Nghe nói Aisha được sinh ra khi mẹ cô ấy được chủ nhân lúc bấy giờ "để mắt tới".

Dù nói là "để mắt tới", nhưng sau đó mẹ cô ấy đã được chính thức cưới làm vợ, nên không bị xem là tình nhân hay gì đâu nhé.

Nhưng mà, khi tôi ra đời thì ông nội Paul, chủ nhân trước đó của gia đình đã qua đời... Vợ của ông nội thì rơi vào trạng thái tâm thần bất ổn, còn mẹ của Aisha thì cũng chẳng nắm quyền hành gì trong tay... Ừm, nói ra thì thật phức tạp.

Tóm lại, Aisha lớn lên trong một gia đình với vị trí khá là... rắc rối.

Tôi khi còn nhỏ, đã nhiều lần lúng túng không biết nên gọi cô ấy thế nào, nên đối xử ra sao.

Cô ấy vừa là người thân, cô ruột của tôi, lại vừa là người hầu gánh vác việc nhà mỗi ngày. Khó xử hơn cả, là việc cha tôi luôn đối đãi với Aisha như em gái ruột, bằng sự thân tình hiếm thấy. Chính điều đó khiến tôi, một đứa trẻ chưa hiểu hết ranh giới thế gian… càng thêm bối rối.

Dù sao đi nữa…

Từ khi tôi còn là một đứa trẻ chưa biết phân biệt đâu là ngày đâu là đêm, Aisha đã luôn ở đó. Lặng lẽ, kiên nhẫn, dịu dàng như một làn gió ấm quanh quẩn trong đời tôi. Cô ấy chăm sóc tôi từ trước cả khi tôi kịp hiểu rằng mình đang được chăm sóc.

Với tôi, Aisha chưa bao giờ là một “cô” theo đúng nghĩa. Lại càng không chỉ đơn thuần là một người hầu trong nhà. Cô ấy giống như một người chị, lớn hơn nhiều tuổi. Hoặc, nếu phải ví von cho đúng, thì Aisha giống như người mẹ thứ tư trong đời tôi vậy.

Thứ tư ư? Đúng vậy, nhà tôi có đến ba người mẹ cơ mà. Tôi gọi họ là Mẹ Trắng, Mẹ Xanh, và Mẹ Đỏ, dựa theo màu tóc của họ.

Ba người mẹ đã dạy tôi rất nhiều điều.

Mẹ Trắng dạy tôi tri thức, cách để mở lòng và kết bạn.

Mẹ Xanh dạy tôi sự nhẫn nại, cách để quan sát, để học hỏi từ những điều nhỏ bé nhất.

Mẹ Đỏ, người mạnh mẽ nhất, dạy tôi kiếm thuật, cùng với một bài học không bao giờ phai: ý nghĩa thật sự của việc bảo vệ một ai đó.

Dù là ai trong ba, họ đều yêu thương chúng tôi như nhau, không thiên vị, không phân biệt. Và lạ thay, chúng tôi, lũ trẻ, cũng chưa từng đặt câu hỏi nào về việc nhà mình có tới ba người mẹ. Với chúng tôi, đó là điều tự nhiên, như thể gia đình từ đầu vốn đã được định hình như vậy.

Giờ đây, khi ngồi nhớ lại, tôi mới nhận ra, đó không phải là kiểu "đa thê" thường thấy trong giới quý tộc Asura. Nó khác biệt lắm. Không phải vì danh vọng hay lợi ích, mà là vì một điều gì đó… đặc biệt hơn nhiều.

Thôi, tạm gác chuyện đó sang một bên.

Aisha cũng dạy tôi rất nhiều điều.

Không như các mẹ, những người truyền thụ bằng lời nói, bằng bài học. Aisha chọn một cách khác: cô lặng lẽ tạo điều kiện cho tôi tự mình trải nghiệm, để những gì các mẹ giảng dạy không chỉ nằm trong đầu, mà khắc sâu vào trái tim và bàn tay.

Chính bởi vậy, cảm giác khi ở cạnh cô ấy… giống như đang sống cạnh một người chị gái hơn là một người lớn trong gia đình.

Nhưng không, Aisha không phải chị tôi.

Tôi có hai người chị ruột.

Chị cả là Lucy, một cô gái thông minh, mẫu mực.

Chị ấy luôn làm đúng lời mẹ dạy, ngày ngày cắp sách đến trường, ngoan ngoãn và nghiêm túc đến mức đôi khi khiến tôi phát bực.

Với tôi, Lucy luôn giữ vai trò một "chị cả đích thực" , lúc nào cũng nghiêm khắc bắt tôi học hành, rèn luyện thân thể, sống có kỷ luật.

Chị thứ hai là Lara.

Lara hoàn toàn trái ngược. Chị ấy lười biếng, thường xuyên cãi lời mẹ, trốn học như cơm bữa. Với tôi, Lara chẳng khác gì một người nhóc tinh nghịch. Chị ấy hay lôi tôi vào đủ trò nghịch ngợm, từ những cuộc phiêu lưu ngớ ngẩn trong vườn sau đến việc lén ăn vụng bánh trong bếp. Và vì những trò đó, tôi bị mắng suốt, không dưới một lần, có khi hàng chục lần ấy chứ.

Nhưng Aisha thì hoàn toàn khác. Không giống mẹ, cũng chẳng giống hai chị. Cô ấy là một sự tồn tại khó định nghĩa.

Đó chính là Aisha.

Aisha luôn làm mọi điều tôi nhờ.

Dù là yêu cầu kỳ quặc, ngây ngô hay phiền phức đến mấy, cô ấy cũng chỉ khẽ thở dài, mỉm cười nói: “Thôi được rồi.”

Đôi khi cô ấy cũng nghiêm khắc, nhưng chưa bao giờ mắng mỏ tôi vô lý.

Khi tôi buồn, Aisha không hỏi nhiều, không dỗ dành bằng lời sáo rỗng. Cô chỉ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng – một cái ôm ấm áp đến kỳ lạ, như có thể xua tan mọi nỗi buồn.dù có lớn đến đâu, chỉ cần được Aisha ôm, mọi thứ dường như tan biến ngay lập tức. tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác ấy.

Hồi còn nhỏ hơn, đôi lúc tôi thấy cô ấy chăm sóc quá nhiều, đến mức hơi phiền. Nhưng Aisha luôn đúng.

Nhưng gần như lần nào làm trái ý Aisha, tôi cũng đều thất bại.

Và rồi, Aisha sẽ xuất hiện, nói: “Thấy chưa? Giờ thì hiểu rồi chứ?”.

Mỗi lần như vậy, tôi chỉ biết bĩu môi mà gật đầu.

Hồi bé, tôi từng mơ hồ nghĩ rằng mình sẽ mãi được Aisha che chở, chỉ cần nghe lời cô ấy là mọi chuyện sẽ ổn. tôi xem đó là điều hiển nhiên.

Giờ nghĩ lại, có lẽ đó là một dạng “tẩy não” nhẹ nhàng. Cách giáo dục của Aisha khiến tôi dần mất đi khả năng tự suy nghĩ, chỉ cần làm theo cô ấy là mọi thứ sẽ suôn sẻ.

Không biết Aisha có chủ ý làm vậy không... Có lẽ là không. Đó chỉ là bản chất của cô ấy, tự nhiên mà làm như thế.

Đó là một trong số ít những khuyết điểm chí mạng của Aisha.

Rồi, đến ngày sinh nhật mười tuổi của tôi, gia đình tặng tôi rất nhiều thứ.

Trong số đó, có một thanh kiếm.

Một thanh kiếm thật.

Mẹ Đỏ nói: “Hãy dùng nó để bảo vệ những người con yêu quý.”

Lúc đó, gương mặt đầu tiên tôi nghĩ đến là Aisha. Không chỉ nghĩ, tôi còn vô thức nhìn về phía cô ấy. Aisha, như thường lệ, đang nhìn tôi, và khi mắt chúng tôi chạm nhau, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ.

Tôi thấy hơi ngượng, nên vội nhìn đi chỗ khác.

Có lẽ, chính khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình đã yêu Aisha mất rồi.

Nhưng lúc ấy, tôi không nói ra.

Cảm giác ngượng ngùng, xấu hổ.

Có thể một phần vì chị Lara vẫn còn rất trẻ con, hoặc vì chị Lucy mới bắt đầu có mối quan hệ lãng mạn với Clive, người bạn thanh mai trúc mã. Tôi nghĩ, chuyện tình cảm với mình vẫn còn xa vời lắm.

Dù vậy, với một người thông minh, xinh đẹp, luôn dành cho tôi tình yêu vô điều kiện, khác với tình mẹ, tôi lại cảm nhận được, dù chỉ mơ hồ, rằng cô ấy cũng đặc biệt yêu quý tôi.

Nếu vậy, làm sao tôi không rung động cho được, đúng không nào?

Có thể Aisha cố ý dẫn dắt tôi cảm nhận như vậy, nhưng... dù thế nào, tôi vẫn yêu cô ấy. Đó là mối tình đầu của tôi, chắc chắn là do ý chí của chính tôi.

Mà, chuyện tình cảm chẳng phải đều là những màn đấu trí như thế sao?

Sau khi nhận ra tình cảm của mình, mọi thứ diễn ra rất nhanh.

À, tôi nhớ rồi. Chuyện xảy ra ngay sau sinh nhật mười tuổi của tôi. Lúc đó, tôi đang nhạy cảm vì một chuyện cha kể.

Trong khoảng thời gian ấy, ngài Orsted tặng tôi một cuốn sách. Chữ trong sách tôi không đọc được, nên nhờ Aisha đọc giúp.

Câu chuyện trong sách, đại khái là như thế này...

★ ★ ★

Thuở xa xưa, nơi tận cùng của một vùng đất heo hút, có một cậu bé mang tên Ars.

Từ khi còn thơ dại, Ars đã sở hữu một sức mạnh phi thường.

Thế nhưng, khi cậu vừa hé mắt nhìn cuộc đời, thì đôi tay ấm áp của cha mẹ đã chẳng còn dang rộng đón chào.

Ngôi làng mà Ars sinh sống nằm tách biệt với thị trấn đông đúc, chìm khuất giữa những sườn núi và cánh đồng cỏ dại. Nhà của Ars, một túp lều xiêu vẹo nơi rìa làng, nghèo đến mức chẳng có lấy nổi một bức tường lành lặn.

Nhưng Ars vẫn hạnh phúc.

Cậu có một người anh thông minh, đáng tin cậy, và dân làng đối xử tốt với hai anh em mồ côi.

Ars biết ơn điều đó và làm việc rất chăm chỉ.

May mắn thay, với thể lực dồi dào thuần tính, cậu chẳng bao giờ thiếu việc để làm.

Hơn nữa, cậu còn có một cô gái mà cậu yêu thương. Cô ấy ốm yếu, luôn nằm trên giường, và có người nói rằng cô ấy không thể sống lâu. Mỗi ngày, sau khi xong việc, Ars đến bên cửa sổ phòng cô, trò chuyện một chút rồi về.

Những khoảnh khắc đó, đối với Ars, quý giá hơn bất cứ báu vật nào trên đời.

Cô ấy không thể sống lâu, và Ars cũng chẳng thể làm gì để thay đổi điều đó.

Cô ấy dường như cũng biết số phận của mình.

Cô không đòi hỏi gì quá đáng, chỉ đơn giản là mong chờ những cuộc trò chuyện với Ars.

Ars đã từng nghĩ rằng, có lẽ cuộc đời mình sẽ cứ thế trôi qua lặng lẽ, cho đến ngày cô lìa xa cõi trần.

Nhưng rồi, một ngày nọ.

Nằm trên giường, nhìn lên bầu trời, cô nói. Đó là một bầu trời tím kỳ lạ, đầy điềm gở.

“Này Ars, cậu có biết không? Người ta nói rằng trước khi Ma Vương xuất hiện, bầu trời từng có màu xanh tuyệt đẹp.”

Ars cũng biết về chuyện đó.

Về Ma Vương, kẻ không ai rõ hình thù, chỉ biết rằng hắn đã tồn tại từ thuở những vì sao còn chưa định hình chòm, trước cả khi Ars ra đời.

Về việc Ma Vương xây dựng đội quân để chiếm lấy thế giới loài người.

Và khi chiếm được nửa thế giới, Ma Vương, như một trò đùa, đã biến bầu trời thành màu tím.

“Trước khi chết, chỉ một lần thôi, tớ muốn được thấy bầu trời xanh ấy.” Cô ấy nói.

Đó là lần đầu tiên Ars nghe cô ấy bày tỏ một “ước muốn”.

Không, có lẽ đó không hẳn là một thỉnh cầu. Chỉ là một giấc mơ không thể thành hiện thực, vô tình thốt ra.

Ars hiểu điều đó. Chỉ là một câu chuyện phiếm, không phải cô ấy đang nhờ vả cậu.

Nhưng gương mặt cô ấy khi nói ra điều đó thật mong manh, như đã từ bỏ mọi hy vọng.

Vì thế, Ars quyết định.

Cậu sẽ cho cô ấy thấy bầu trời xanh.

Nhưng Ars chỉ là một người dân làng, dù mạnh mẽ, cậu không có kiến thức hay trí tuệ.

Cậu không biết làm thế nào để biến bầu trời xanh trở lại.

“Anh, em muốn trả lại màu xanh cho bầu trời. Em phải làm sao đây?”

Cậu quyết định hỏi anh trai mình. Người anh lớn hơn nhiều tuổi, từng được học ở một ngôi trường nhỏ nhưng tử tế khi cha mẹ còn sống.

Mỗi khi gặp khó khăn, chỉ cần hỏi anh là được.

“Ừm...”

Người anh trầm ngâm trước câu hỏi của Ars. Đó là một câu hỏi khó, ngay cả với anh.

Sau một lúc suy nghĩ, anh nói:

“Ma Vương đã biến bầu trời thành màu tím. Nếu đánh bại được Ma Vương, bầu trời có lẽ sẽ trở lại như xưa.”

Nghe vậy, Ars quyết tâm lên đường tìm Ma Vương và lập tức chuẩn bị cho chuyến đi.

Thấy cậu em trai như vậy, người anh vội vàng nói:

“Em trai, Ma Vương là một kẻ đáng sợ. Chỉ cần em đến gần, hắn có thể dễ dàng xé em ra từng mảnh.”

“Nhưng em vẫn sẽ đi.”

Trước sự kiên định của Ars, người anh đành chịu thua. Khi Ars đã quyết, không ai có thể ngăn cản.

“Nhưng cứ đi lung tung thì không thể tìm được Ma Vương đâu. Trước tiên, em nên đến thị trấn lớn nhất trong vương quốc này. Anh sẽ vẽ cho em một tấm bản đồ. Và nhớ mang theo thức ăn với một đôi giày mới cho chuyến đi nhé.”

Người anh chuẩn bị mọi thứ có thể cho em trai. Anh biết Ars sẽ không bỏ cuộc, nhưng Ma Vương quá mạnh, gần như không thể đánh bại. Đây có thể là chuyến đi định mệnh. Nhưng ít nhất, anh muốn em trai sống sót càng lâu càng tốt.

Vậy là Ars lên đường.

Cầm tấm bản đồ, mang đôi giày mới, đeo thanh đoản kiếm của cha để lại bên hông...

Và để lại người mình yêu thương ở lại làng.

Vượt qua cánh đồng, leo qua ngọn núi, Ars đến được thị trấn lớn nhất vương quốc.

Lần đầu tiên thấy một lâu đài to lớn, lần đầu tiên thấy đám đông tấp nập.

Ars nghĩ, chắc chắn ở đây sẽ có người biết gì đó.

“Cậu muốn đánh bại Ma Vương ư? Vậy thì đến lâu đài đi. Ở đó có thể có người giúp được cậu đấy.” Một người nói vậy.

Ars làm theo, tiến đến lâu đài.

Đó là một tòa nhà khổng lồ, chưa từng thấy trong đời.

“Tôi muốn đánh bại Ma Vương.”

Khi Ars nói vậy ở cổng, cậu được phép yết kiến nhà vua.

Nhà vua ngồi trên ngai vàng xám xịt, chào hỏi từng người đến. Khi đến lượt Ars, ông ngạc nhiên thốt lên:

“Ôi, mi còn là một đứa trẻ sao!”

“Tôi là trẻ con, nhưng tôi muốn đánh bại Ma Vương. Hãy nói cho tôi biết hắn ở đâu.”

“Một đứa trẻ như con thì làm được gì? Về nhà đi.”

Một hiệp sĩ đứng bên cạnh cũng lên tiếng:

“Chiến đấu là việc của người lớn. Chúng tôi ở đây để bảo vệ những đứa trẻ như nhóc.”

Những người lớn khác trong phòng cũng nói tương tự. “Con là trẻ con. Đừng chiến đấu. Về nhà đi.”

Dù Ars có gào lên “Tôi muốn đánh bại Ma Vương!” bao nhiêu lần, không ai chịu nghe.

Chỉ có một nhà tiên tri nói:

“Hãy tìm gặp năm vị Hiền giả. Họ chắc chắn sẽ giúp được cậu. Nhưng tuyệt đối đừng đối đầu với Ma Vương trước khi gặp đủ cả năm vị.”

Ars nghe theo lời nhà tiên tri, bắt đầu hành trình tìm năm vị Hiền giả.

Một chuyến đi dài, rất dài.

Ars tiếp tục hành trình.

Không có manh mối nào về năm vị Hiền giả.

Nhưng cậu tin rằng, chỉ cần tìm, cậu sẽ gặp được.

Cứ đi, gặp người là hỏi về Hiền giả, rồi lại tiếp tục đi.

Rồi cậu tìm thấy.

Vượt qua đồng cỏ, băng qua con sông lớn, Ars tìm thấy Hiền giả đầu tiên trong một hang động.

Một Hiền giả với đôi mắt mong manh và mái tóc xanh bạc.

Xung quanh ông là những chiếc khiên lấp lánh, màu sắc giống mái tóc của ông.

“Chào ngài, Hiền giả.”

“Chào cậu, con người.”

“Tôi là Ars.”

“Ta là Shirard, Hiền giả thứ hai. Sống chỉ vì niềm tin.”

“Tôi cần đánh bại Ma Vương. Ngài có thể giúp tôi không?”

“Xin lỗi, ta rất bận, rất bận.”

“Ngài đang làm gì vậy?”

“Ta đang làm khiên cho những đứa trẻ của tương lai xa xôi. Chúng sẽ cần khiên để tránh những tia lửa.”

Hiền giả nói rồi nhìn Ars, hỏi:

“Còn cậu, con người, tại sao muốn đánh bại Ma Vương?”

“Tôi muốn thấy bầu trời xanh, vì người tôi yêu quý.”

“Ồ, cậu cũng có niềm tin. Vậy tôi sẽ cho cậu mượn chiếc khiên này. Nó sẽ bảo vệ cậu.”

“Cảm ơn ngài, Hiền giả.”

Nhận chiếc khiên, Ars tiếp tục hành trình.

Vẫn không manh mối.

Nhưng cậu tin, cứ tìm là sẽ thấy.

Cứ đi, gặp người là hỏi, rồi lại đi.

Rồi cậu tìm thấy.

Hiền giả thứ hai ở phía bắc xa xôi, một Hiền giả với đôi mắt sắc bén và mái tóc trắng bạc.

Ông đang đóng một con tàu khổng lồ trong khu rừng tuyết lạnh giá.

“Chào ngài, Hiền giả.”

“Chào cậu, con người.”

“Tôi là Ars.”

“Ta là Dora, Hiền giả thứ ba. Sống chỉ vì lòng trung thành.”

“Tôi cần đánh bại Ma Vương. Ngài có thể giúp tôi không?”

“Xin lỗi, ta rất bận, rất bận.”

“Ngài đang làm gì vậy?”

“Ta đang đóng tàu cho những đứa trẻ của tương lai xa xôi. Chúng sẽ cần đi xa.”

Hiền giả nói rồi nhìn Ars, hỏi:

“Còn cậu, con người, tại sao muốn đánh bại Ma Vương?”

“Tôi muốn thấy bầu trời xanh, vì người tôi yêu quý.”

“Ồ, cậu cũng có lòng trung thành. Vậy ta sẽ cho cậu mượn con tàu này. Ma Vương ở rất xa.”

Nhận con tàu, Ars tiếp tục hành trình.

Vẫn không manh mối.

Nhưng cậu tin, cứ tìm là sẽ thấy.

Cứ đi, đôi khi dùng tàu, gặp người là hỏi, rồi lại đi.

Rồi cậu tìm thấy.

Hiền giả thứ ba ở sâu trong núi, một Hiền giả với đôi mắt sâu thẳm và mái tóc đen bạc.

Ông cầm một chiếc búa lớn, đập thép trên đe.

“Chào ngài, Hiền giả.”

“Chào cậu, con người.”

“Tôi là Ars.”

“Ta là Chaos, Hiền giả thứ tư. Sống chỉ vì sự khám phá.”

“Tôi cần đánh bại Ma Vương. Ngài có thể giúp tôi không?”

“Xin lỗi, ta rất bận, rất bận.”

“Ngài đang làm gì vậy?”

“Ta đang rèn kiếm cho những đứa trẻ của tương lai xa xôi. Chúng sẽ cần sống sót.”

Hiền giả nói rồi nhìn Ars, hỏi:

“Còn cậu, con người, tại sao muốn đánh bại Ma Vương?”

“Tôi muốn thấy bầu trời xanh, vì người tôi yêu quý.”

“Ồ, cậu cũng tìm kiếm. Vậy ta sẽ cho cậu mượn thanh kiếm này. Nó có thể chém Ma Vương.”

Nhận thanh kiếm, Ars tiếp tục hành trình.

Vẫn không manh mối.

Nhưng cậu tin, cứ tìm là sẽ thấy.

Cứ đi, đôi khi dùng kiếm hạ ma thú, gặp người là hỏi, rồi lại đi.

Rồi cậu tìm thấy.

Hiền giả thứ tư ở trên một hòn đảo giữa biển, một Hiền giả với đôi mắt mạnh mẽ và mái tóc xanh bạc.

Ông đang chế tác một chiếc vòng tay từ da lớn.

“Chào ngài, Hiền giả.”

“Chào cậu, con người.”

“Tôi là Ars.”

“Ta là Maxwell, Hiền giả thứ năm. Sống chỉ vì tình yêu.”

“Tôi cần đánh bại Ma Vương. Ngài có thể giúp tôi không?”

“Xin lỗi, ta rất bận, rất bận.”

“Ngài đang làm gì vậy?”

“Ta đang làm vòng tay trừ tà cho những đứa trẻ của tương lai xa xôi. Chúng sẽ bị kẻ xấu tiếp cận.”

Hiền giả nói rồi nhìn Ars, hỏi:

“Còn cậu, con người, tại sao muốn đánh bại Ma Vương?”

“Tôi muốn thấy bầu trời xanh, vì người tôi yêu quý.”

“Ồ, cậu cũng biết yêu. Vậy ta sẽ cho cậu mượn chiếc vòng tay sáng chói này. Nó sẽ xua đuổi cái ác.”

Ars đã gặp bốn Hiền giả.

Cậu tiếp tục hành trình.

Nhưng Hiền giả cuối cùng thì không tìm thấy. Không ai biết ông ở đâu, không ai biết tên ông.

Dần dần, Ars nghĩ, có lẽ Hiền giả cuối cùng không tồn tại. Hiền giả đầu tiên cậu gặp tự xưng là thứ hai, vậy có lẽ cậu không thể gặp Hiền giả đầu tiên.

Nhưng cậu vẫn tìm.

Ars cố gắng hết sức để tìm Hiền giả.

Vẫn không thấy. Hiền giả cuối cùng không xuất hiện.

Nhưng trong tay Ars đã có kiếm, khiên, và vòng tay.

Dưới chân cậu là con tàu dẫn đến nơi Ma Vương.

Nhìn những thứ đó, Ars nghĩ:

“Chỉ cần những thứ này, có lẽ mình có thể đánh bại Ma Vương!”

Ôi, thật đáng tiếc.

Ars đã đi đến chỗ Ma Vương mà không gặp đủ năm Hiền giả.

Cậu đã quên lời nhà tiên tri.

Nơi ở của Ma Vương thật đáng sợ.

Bị bao quanh bởi đầm lầy độc, không thể đến gần bằng cách thông thường.

Dù vượt qua được đầm lầy, nơi đó đầy những ma thú khổng lồ, hung dữ chưa từng thấy, và những con quỷ dẫn dụ con người vào con đường sai trái.

Nhưng nhờ con tàu, Ars dễ dàng vượt qua đầm lầy độc.

Khi ma thú tấn công, cậu có kiếm và khiên.

Khiên rất chắc chắn, móng vuốt và răng nanh của ma thú không thể chạm vào Ars.

Thanh kiếm sắc bén, chỉ cần Ars dùng một chút lực, ma thú đã bị chém làm đôi.

Thỉnh thoảng, quỷ dữ thì thầm với Ars: “Với kiếm, khiên, và tàu này, cậu có thể trở thành vua loài người.”

Nhưng Ars không nghe thấy lời tà dị ám muội đó. Chiếc vòng tay trừ tà bảo vệ cậu khỏi lời thì thầm của quỷ.

Và thế là Ars đến được chỗ Ma Vương.

Ma Vương sống trong một lâu đài đen tối, lớn hơn cả lâu đài của loài người, đầy vẻ xấu xa.

“Ha ha ha! Một đứa trẻ loài người mà dám đến đây sao! Ngươi muốn gì!?”

Ma Vương là một con quái vật khổng lồ, với cái miệng rộng, mái tóc tím, và vẻ ngoài đáng sợ.

“Tôi muốn trả lại màu xanh cho bầu trời, vì người tôi yêu quý.”

“Không thể được! Ta yêu bầu trời tím này! Ha ha ha!”

Ma Vương không thèm nghe.

Hắn không hiểu ý nghĩa của “người yêu quý”.

“Vậy thì ta sẽ đánh bại ngươi để trả lại màu xanh cho bầu trời!”

Ars thách đấu Ma Vương.

Với kiếm, khiên, và vòng tay, Ars tự tin lao vào.

Nhưng Ma Vương nhanh nhẹn lạ thường!

Hắn di chuyển như thể thấy trước tương lai, né được mọi nhát kiếm của Ars.

Dù Ars vung kiếm bao nhiêu, không một lần chạm được vào hắn.

“Ha ha ha! Không trúng! Không trúng! Chẳng hề hấn gì! Đến lượt ta!”

Ma Vương cười lớn, lao vào tấn công Ars.

Ars giơ khiên đỡ cú đấm khổng lồ của Ma Vương.

“Á!”

Nhưng, ôi không!

Chỉ trong tích tắc, Ma Vương nắm lấy khiên, quăng Ars bay đi.

Ars đập mạnh vào tường, kinh hoàng.

Kiếm và khiên từ Hiền giả không thể chống lại Ma Vương.

“Ha ha ha! ta sẽ nghiền nát ngươi và ăn tươi nuốt sống!”

Ma Vương khổng lồ tiến tới.

Ars hoảng loạn bỏ chạy.

Dù ý chí mạnh mẽ đến đâu, trước nỗi sợ lần đầu trong đời, Ars không thể tiếp tục chiến đấu.

Cậu vứt kiếm và khiên, vòng tay cũng tuột mất, và khi thoát khỏi Ma Vương, Ars chẳng còn gì.

Ars lang thang trên đất của Ma Vương.

Khí độc từ đầm lầy dần ăn mòn cơ thể cậu.

Nhưng thứ ăn mòn tâm hồn Ars là một loại độc khác.

“Mình đã bỏ chạy. Dù người mình yêu quý đang chờ đợi.”

Loại độc đó tên là “tuyệt vọng”.

Ars chán nản, cúi đầu bước đi.

Dù có kiếm và khiên, cậu vẫn không thể thắng Ma Vương.

Nước mắt rơi, tạo thành những vết nhỏ trên mặt đất.

Không còn vòng tay, những con quỷ ăn nỗi buồn kéo đến.

Một con quỷ liếm nước mắt của Ars, thì thầm bên tai cậu:

“Chào cậu, dũng sĩ nhỏ. Sao thế? Nước mắt ngon lành đang rơi kìa?”

“Tôi không thể đánh bại Ma Vương.”

“Không thể thắng đâu, Ma Vương mạnh lắm. Huống chi cậu chỉ là một đứa trẻ.”

“Tôi muốn trả lại màu xanh cho bầu trời.”

“Không thể đâu, cậu chỉ là một đứa trẻ yếu đuối.”

“Vậy tôi phải làm sao?”

“Chẳng làm được gì đâu. Cậu không thể lớn lên ngay, cũng không thể có sức mạnh. Chẳng làm được gì cả.”

Tin vào lời quỷ, Ars tuyệt vọng bước đến rìa đầm lầy độc.

Cậu nghĩ, hay là nhảy xuống đầm lầy, để cơ thể tan biến.

Nhưng ngay trước khi nhảy, Ars thấy một ngôi nhà kỳ lạ ở rìa đầm.

Một ngôi nhà giống như được đậy bằng mai rùa.

“Ngôi nhà đó là gì? Quỷ, ngươi biết gì không?”

Nhưng con quỷ đã biến mất.

Quanh đó, không khí tràn ngập sự thánh thiện, phát ra từ ngôi nhà.

Chắc chắn là nhà của một người thánh thiện.

Ars rón rén bước vào.

“Xin chào.”

“Chào cậu, con người. Sao lại đến đây? Nơi này không dành cho trẻ con.”

Người trong nhà có đôi mắt hiền từ và mái tóc đỏ bạc.

“Tôi là Ars. Tôi muốn trả lại màu xanh cho bầu trời, nhưng đã thua Ma Vương.”

“Ta là kẻ vô danh, không có nơi ở cố định. Là Hiền giả đầu tiên và cuối cùng, sống chỉ vì sứ mệnh.”

Nghe vậy, Ars nhớ ra.

Cậu phải gặp đủ năm Hiền giả.

Cậu không được đấu với Ma Vương trước khi gặp đủ họ.

Nhớ ra điều đó, Ars bỗng thấy can đảm trở lại.

Mọi thứ không phải là vô vọng. Cậu đã sai lầm.

“Tôi là Ars. Hỡi vị hiền giả đầu tiên và cuối cùng, hãy cho tôi sức mạnh để đánh bại Ma Vương.”

“Ta rất bận, rất bận.”

“Ngài đang làm gì vậy?”

“Ta đang tích lũy sức mạnh cho những đứa trẻ của tương lai xa xôi. Chúng sẽ phải đối mặt với kẻ thù.”

Hiền giả nói rồi nhìn Ars, hỏi:

“Còn cậu, con người, tại sao muốn đánh bại Ma Vương?”

“Tôi muốn thấy bầu trời xanh, vì người tôi yêu quý.”

“Ồ, cậu cũng có sứ mệnh. Nhưng liệu mong muốn đó có thực sự vì người cậu yêu quý?”

“Dĩ nhiên rồi. Cô ấy muốn thấy bầu trời xanh.”

“Vậy sao? Ta sẽ cho cậu một chút sức mạnh. Dùng nó để đánh bại Ma Vương.”

Ars nhận được sức mạnh từ Hiền giả đầu tiên và cuối cùng. Chỉ là một chút, nhưng là sức mạnh áp đảo.

Với sức mạnh đó, Ars biết cách dùng kiếm và khiên thực sự.

Cậu biết cách làm vòng tay sáng hơn.

Cậu biết cách khiến con tàu bay trên trời.

Ars lên con tàu bay, hướng về lâu đài Ma Vương.

Cậu nhặt chiếc vòng tay rơi trước lâu đài, nó tỏa ánh sáng rực rỡ.

Ánh sáng đó dẫn lối cho kiếm và khiên trở về.

“Ha ha ha! Đứa trẻ lại quay lại! Lần này ta sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi!”

Trận chiến thứ hai với Ma Vương bắt đầu.

Nhưng giờ Ars đã có sức mạnh.

Vung kiếm, cậu chém Ma Vương. Giơ khiên, cậu đẩy lui hắn.

Với sức mạnh áp đảo, Ma Vương không còn là đối thủ.

“Ááá!”

Cuối cùng, Ma Vương bị thanh kiếm của Ars đâm xuyên, gào lên trong đau đớn và chết.

Từ cơ thể Ma Vương, ánh sáng bảy màu tỏa ra.

Như đáp lại, bầu trời dần trở lại màu xanh.

Ngẩng lên, Ars thấy bầu trời xanh thẳm!

Đó là điều cậu và người yêu quý luôn khao khát.

Ars muốn lập tức trở về với người ấy.

Nhưng trước tiên, cậu phải trả lại những thứ đã mượn.

Cậu đến chỗ Hiền giả đầu tiên và cuối cùng, trả sức mạnh.

Đến chỗ Hiền giả thứ năm, trả vòng tay.

Đến chỗ Hiền giả thứ tư, trả kiếm.

Đến chỗ Hiền giả thứ ba, trả tàu bay.

Đến chỗ Hiền giả thứ hai, trả khiên.

Ars trả lại tất cả những thứ đã mượn, rồi trở về thị trấn của loài người.

Tại đó, một bữa tiệc linh đình đang diễn ra.

Mọi người biết rằng Ma Vương đã bị đánh bại khi bầu trời xanh trở lại.

Khi đến lâu đài, nhà vua giơ cao hai tay, reo hò vui sướng:

“Ôi, dũng sĩ Ars! Cậu đã trở lại! Cậu đã đánh bại Ma Vương! Ta sẽ nhường cả vương quốc này, cùng công chúa yêu quý của ta, hãy trở thành vua đi!”

Trước lời khẩn cầu của nhà vua, Ars từ chối.

Vì người cậu yêu quý đang chờ đợi.

Nhưng cậu vẫn nói lời cảm ơn với nhà tiên tri và ở lại thị trấn một ngày.

Cuối cùng, Ars trở về làng.

Chuyến đi đã kéo dài rất lâu.

Nhưng cậu đã lấy lại bầu trời xanh để cho người ấy thấy, để nhìn thấy nụ cười của cô.

Nhưng khi về đến làng, người anh trai cúi đầu, gương mặt đượm buồn.

“Anh, ngẩng đầu lên, bầu trời xanh kìa. Em đã đánh bại Ma Vương để lấy lại nó.”

Nhưng người anh vẫn không thôi buồn bã.

“Em sẽ cho người ấy thấy. Cô ấy sẽ vui lắm khi thấy bầu trời xanh.”

Nghe vậy, người anh càng thêm u sầu.

Cuối cùng, Ars hỏi:

“Anh, sao anh buồn thế?”

“Em trai, nghe anh này… Em trai, hãy nghe kỹ. Người ấy… cô ấy đã mất sáng nay.”

“Ai đã mất?”

“Người yêu quý của em. Sáng nay, cô ấy đã ra đi.”

Nghe vậy, Ars cười.

Dù cô đơn, dù buồn, cậu vẫn cười.

“Sáng nay thì không sao. Chắc chắn cô ấy đã thấy bầu trời xanh. Cô ấy đã cười khi ra đi, đúng không? Cô ấy đã cười vì bầu trời đẹp, đúng không?”

“Không, cô ấy đã khóc. Khóc vì không được gặp em. Dù bầu trời xanh đẹp, cô ấy chỉ muốn gặp em, và cô ấy đã cúi đầu khóc mãi cho đến lúc ra đi.”

Ars sững sờ.

Cậu nghĩ mình đã thực hiện được ước nguyện của người ấy.

Nhưng không.

Ước nguyện thực sự của cô là được ở bên Ars.

Dù chỉ là chút thời gian ngắn ngủi trước khi chết, đó mới là điều cô khao khát.

“Ôi…”

Trước mặt anh trai, Ars quỵ xuống.

Từ đôi mắt mất đi ánh sáng, một dòng nước mắt rơi.

Ars khóc mãi, khóc mãi.

Không còn cách nào nữa. Cậu đã sai lầm ở điều quan trọng nhất.

Cậu khóc mãi, mãi… cho đến khi chết.

★ ★ ★



“Đến đây là hếti.”

Aisha khép cuốn sách lại. Tiếng bìa sách chạm vào nhau vang lên khẽ khàng.

“Ừm… cái kết có chút ngậm ngùi, phải không? Có lẽ bài học ở đây là: hạnh phúc không nằm nơi xa xôi, mà hiện diện trong những điều giản dị, kề bên. Nhưng… chị vẫn thích một cái kết tươi sáng hơn cơ. Một kết thúc khiến tim người đọc được sưởi ấm, không chỉ thắt lại.”

Tôi ngồi gọn trong lòng cô ấy, đôi mắt dán chặt vào bìa sách đã cũ,

“Chắc là được viết vào thời kỳ Chiến tranh Nhân-Ma lần thứ nhất… một phiên bản được cải biên từ truyền thuyết về Dũng Giả Ars nhỉ? Khác với phiên bản chị biết một chút. Không có đồng đội, mà mấy ông hiền giả thì hình như nhiều hơn một người… cả bài học cuối cùng cũng hơi lệch lệch… không biết định nhắm tới ai nữa. Nhưng nếu là bản cải biên thì chắc cũng không lạ gì.”

Aisha vừa nói, vừa xoay xoay cuốn sách như đang nghịch, rồi quan sát nó kỹ lưỡng.

Đó là một cuốn sách cũ. Có lẽ còn cổ hơn bất kỳ cuốn nào trong nhà Greyrat.

Bìa được bọc bằng da trắng, nhưng là da gì thì cả Aisha cũng không đoán ra được.

Chỉ là, sắc trắng ấy mang một cảm giác rất quen thuộc, như thể đã từng nhìn thấy ở đâu đó. Dù đã trải qua bao năm tháng, bìa sách vẫn không hề có một vết nứt. Trong khi đó, các trang bên trong thì đã mục nát tả tơi.

Nếu đúng là được viết ngay sau chiến tranh Nhân-Ma lần đầu, thì có thể nói giấy sách này cũng khá bền.

Tên sách là "Chuyện về Ars". Không hoa mỹ, không chơi chữ, cực kỳ mộc mạc.

“Ars-kun nhờ chị đọc thì chị mới đọc đấy nhé. Nhưng mà này, cuốn sách này em lấy từ đâu vậy? Nó viết bằng Đấu Thần Ngữ đấy.”

“Từ chỗ của ngài Orsted ạ.”

”Hả!? Đừng nói là em lén lấy về nha!? Như vậy là không được đâu đấy!”

"K-Không mà! Lúc đi chơi cùng cha đến đó, em thấy cuốn sách nằm trên giá… rồi tiện tay lật ra xem… thì ngài Orsted bảo, ‘Cứ mang về đi.’"

Có lẽ ngay khoảng khắc đó, khuôn mặt tôi… trông rất u ám.

Tôi chẳng nhớ mình đã nghĩ gì, chỉ nhớ một điều, lòng tôi như bị ai khoét mất một khoảng trống.

Aisha đọc với giọng trầm, đều đặn, mang một sự trân trọng lặng lẽ, như đang kể lại chính chuyện đời mình.

Tên nhân vật trong sách là Ars, trùng với tên tôi. Có lẽ vì thế mà từng câu, từng chữ càng đâm sâu vào lòng. Tôi như chìm vào chính câu chuyện đó, như thể từng nhịp đập của nhân vật là nhịp đập của chính tôi.

Một kết thúc không lối thoát. Một bi kịch âm thầm. Một khát vọng bị bỏ quên giữa những trang giấy mục nát.

Aisha bỗng ôm lấy tôi, siết nhẹ. Bàn tay dịu dàng xoa đầu tôi, như thể đang cố vuốt đi những ý nghĩ u tối len vào.

"Không sao đâu~ Ars-kun rồi cũng sẽ hạnh phúc mà~"

Dù lòng tôi đang lặng như nước đá, vòng tay ấy vẫn có sức mạnh làm tan đi mọi muộn phiền.

Ít nhất, khi tôi còn nhỏ, chỉ cần như thế là đủ.

Nhưng tôi đã không còn nhỏ nữa. Từ khi bước sang tuổi mười, những cái ôm ấy không còn dễ dàng dỗ ngọt tôi như trước.

"Này, chị Aisha."

"Gì thế~?"

"Trong câu chuyện đó… làm sao để Ars có thể hạnh phúc được nhỉ?"

Aisha trầm ngâm một lúc, tay vẫn đặt trên mái tóc tôi. Rồi, như thể chắt lọc suy nghĩ, cô đáp:

"Ể… ừm… nếu cứ ở bên cô gái kia thì cô ấy vẫn sẽ chết, nên… chắc là bỏ mặc Ma Vương, tìm đến hiền giả hỏi cách cứu cô ấy, rồi cưới nhau và sống hạnh phúc mãi mãi… nhỉ? Dù không đánh bại Ma Vương – chắc là Kishirika ha – thì ít ra, trong thời gian hai người còn sống, tộc người cũng không bị diệt vong đâu."

Với Aisha, đó là một đáp án hợp lý.

Nhưng tôi không chấp nhận.

Tôi nhíu mày, bĩu môi. Bất mãn dâng lên như hơi nước trong cơn giông sắp tới.

"Này, chị Aisha."

"Ừ, sao nữa~?"

"Kết hôn là gì vậy?"

"Là khi hai người yêu nhau quyết định sống chung với nhau đấy."

"Không phải cái đó… cụ thể thì… làm gì cơ?"

Aisha giật mình. Khuôn mặt cô ấy ửng đỏ.

"Ể!? Em hỏi… cái đó á!? Ưm… chị… chắc em nên hỏi Mẹ Trắng hoặc Mẹ Xanh thì hơn…"

Có lẽ trong đầu chị lúc đó chỉ có một chữ: “Tò mò rồi đây.”

"Vậy… kết hôn rồi sinh con… là cách để được hạnh phúc ạ?"

"Chắc là vậy đó? Cha em có vẻ hạnh phúc mà, đúng không? Còn chị thì chưa kết hôn nên… cũng không biết rõ nữa~"

"Sao chị chưa kết hôn?"

"Vì chị không có ai thích cả~ À… thật ra trước đây chị từng thích cha em đấy. Nhưng để nói là 'yêu đến mức muốn cưới' thì… không phải. Cảm giác khác lắm, nhẹ nhàng hơn… chắc là vì tụi chị là anh em ruột ha~"

Tôi bỗng cảm thấy có gì đó nặng nề trong lòng.

Người tôi yêu, lại từng yêu cha tôi.

Dù chị bảo là "khác", tôi vẫn không hiểu cái "khác" ấy là gì.

Nhưng còn một điều khiến tôi trăn trở hơn cả.

"Cha nói… đang có chuyện đính hôn gì đó được bàn."

"Hở?"

"Với một công chúa tộc Asura. Cùng tuổi với Zeke. Nếu em thấy hợp thì sẽ đính hôn."

Aisha bất động trong thoáng chốc. Rồi chị bật ra một âm thanh nhỏ như nuốt vào nỗi hoảng hốt.

Chắc cô đã nghĩ, “Cậu bé này… đang ngồi ngay trước mặt mình… lại sắp đính hôn sao?”

Aisha từng thay tã, dỗ tôi ngủ, dạy tôi đọc chữ.

Vậy mà giờ đây…

"A~…"

Cô khẽ thở ra. Nhưng ánh mắt lại trở nên lý trí một cách đau lòng.

Cô ấy nhanh chóng hiểu.

Công chúa Asura… có thể là người của hoàng tộc Ariel. Mà Ariel thì luôn muốn giữ quan hệ với nhà tôi. Đính hôn—chỉ là một ván cờ. Và tôi, một quân cờ được đặt xuống.

"Ừ thì… em là con trưởng mà, chuyện đó cũng thường thôi~"

"Nhưng mà… em phải bị ép cưới thật àạ?"

"Không sao đâu. Nếu không thích, cứ nói với cha là được. Cha em hiểu mà. Nhưng sao lại ghét cưới vậy?"

"Vì… cưới người mà chưa từng gặp thì kỳ lắm chứ."

Aisha mỉm cười, định trêu đùa. Nhưng tôi trả lời. Nhanh. Rõ ràng. Không hề do dự.

"Em muốn cưới chị Aisha."

"Hả!? Chị á!?"

Đôi mắt Aisha mở lớn, kinh ngạc đến mức lời nói nghẹn lại.

Tôi, thì vô cùng nghiêm túc.

Có lẽ đó là khoảnh khắc nghiêm túc nhất trong đời tôi.

"Ể… ể… thôi nào. Chị già rồi mà. Em sẽ hối hận thôi—rằng lẽ ra nên cưới một cô gái trẻ hơn~"

"Tuổi tác không quan trọng. Chị Norn với chú Ruijerd còn cách nhau xa hơn cơ mà."

"Nhưng chú Ruijerd là ma tộc, không già đi mà~"

"Thì chú ấy cưới người sẽ già nhanh hơn mình còn gì?"

"Ừm… nghe cũng đúng."

"Vậy thì tuổi tác chẳng sao cả. Em yêu chị Aisha."

Tôi không nói đùa. Không tâng bốc.

Tôi yêu chị thật lòng.

Aisha im lặng. Mắt chị mở to. Môi mím lại. Má ửng đỏ.

Lần đầu tiên, tôi thấy biểu cảm ấy. Không phải nụ cười đùa cợt, mà là… sự bối rối chân thành.

Chỉ cần tôi tiến tới, có lẽ… chị sẽ không đẩy tôi ra.

Nhưng—

"Ehehe~ cảm ơn em. Nhưng… không được đâu."

"Tại sao? Chị ghét em sao?"

"Không phải vậy… Chị với em… như anh em rồi. Cha mẹ em, mẹ chị, sẽ không chấp nhận đâu."

Chị ôm tôi. Như mọi khi.

Nhưng lần này, vòng tay ấy chặt hơn. Nhịp tim ấy vang hơn.

"Nhưng mà, chị cũng rất, rất, rất yêu em đó~ nên chị vui lắm~"

Giọng nói ấy vẫn dịu dàng như trước, nhưng tôi biết. Tôi cảm nhận được.

Vòng tay ấy… đã không còn như xưa.

Tôi không biết cụ thể là gì. Chỉ là… khác.

Và tôi cũng biết, từ hôm đó, mọi thứ đã không thể trở lại như cũ.

"……Dạ vâng."

Tôi đáp.

Nhẹ. Nhưng chắc chắn.

★ ★ ★

Và thế là… đó là lần đầu tiên tôi cầu hôn Aisha.

Tự mình kể lại thì thấy ngại thật.

Chuyện xảy ra khi tôi còn rất nhỏ, kiểu như một cô con gái nói muốn lấy cha mình làm chồng ấy.

Nhưng với tôi lúc đó, đó chắc chắn là khoảnh khắc tôi tự nhận ra tình cảm của bản thân. Và tôi đã cực kỳ nghiêm túc.

Vì thế, kể từ hôm đó, tôi bắt đầu dốc toàn lực theo đuổi Aisha.

Có vẻ như… Aisha cũng không hoàn toàn ghét chuyện đó. Nhưng vì tôi còn nhỏ, lại là con trai của anh trai mình, nên ban đầu cô ấy cũng thấy không nên dây vào.

Chỉ là… chuyện đó cũng chỉ kéo dài lúc đầu thôi. Theo thời gian, cảm giác e dè ấy dần mờ nhạt.

Và rồi… cô ấy bắt đầu dần dần chấp nhận tôi.

Dù sao thì, trong giới quý tộc Asura, việc kết hôn giữa những người có quan hệ huyết thống vốn chẳng phải chuyện hiếm lạ gì.

Có lẽ cô ấy cũng nghĩ, nếu tôi không đổi ý, thì trở thành người yêu thật sự cũng đâu có gì sai.

Mẹ của Aisha, bà Lilia, chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt, nhưng ngoài bà ra thì chẳng có gì là trở ngại cả.

…Nhưng mà, thôi, đoạn sau này thì để tôi cùng mọi người đọc tiếp trong “Cuốn sách của Rudeus” vậy.

Chính tôi cũng rất tò mò… không biết lúc đó cha tôi, Rudeus, đã nghĩ gì vào khoảnh khắc đó.

-----------------------------------
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },