Chương 6: Huấn luyện rồng đỏ
Dịch thuật: Admin Ruylerox
Biên tập: Admin Orscop và Xina
Hỗ trợ và Edit ảnh: Baek, Hùng Vỹ. (Cre:Jazzyamx)—————-
Vài ngày sau, Dora-sama dẫn tôi đến một địa điểm mới.
Nơi Dora bay đến nằm ở ngoại ô thành Kayos.
Đó là một tòa nhà bao quanh bởi những bức tường hình mái vòm, toạ lạc tại một nơi thưa dân.
Một số lối vào được đặt thẳng đứng trên các bức tường cao, Dora-sama bay qua đó.
Tất nhiên là tôi cũng vào theo.
“!”
Mùi của những con thú lạ ngay lập tức xộc vào mũi tôi.
Tuy không đến mức phải bịt mũi, nhưng nó làm tôi nhăn mặt lại.
Không phải vì hôi, mùi của nó giống như hang ổ ở Ma Giới của tôi vậy.
Hơn thế nữa, là vô số tiếng động phát ra từ sâu bên trong.
Ghê rợn ư?
Không, hoài niệm thì đúng hơn.
“...”
Liệu tôi có nên hỏi đây là đâu hay nói ra điều mình đang nghĩ không nhỉ?
Trong khi còn đang băn khoăn, Dora-sama nhìn tôi và nói,
“Đây là trại huấn luyện rồng”
Tôi đáp lại với tiếng “Ồ” và quản sát xung quanh.
Điều này nằm trong kiến thức mà Dora đã dạy.
Long Tộc bay bằng chính đôi cánh của mình, nhưng trường lực chỉ cho phép những đợt bay nhanh ngắt quãng trong khi tốc độ bình thường lại không quá cao.
Long Khí cũng có giới hạn, vì thế mà việc bay xa rất tốn sức.
Khi Long Tộc cần phải đi xa, chúng tôi sẽ cưỡi Rồng Đỏ.
Rồng Đỏ tuy nhỏ so với những loài rồng khác nhưng cự ly bay lại rộng hơn đáng kể.
Chỉ có một vấn đề, Rồng Đỏ vốn rất hung dữ.
Rốt cuộc thì chúng đã từng là kẻ thù tự nhiên của Long Tộc, chỉ cần thấy họ là chúng sẽ tấn công và ăn thịt.
Đó là lý do chúng ta thuần hoá và huấn luyện chúng ở đây.
Bắt Rồng Đỏ, buộc chúng phải công nhận rằng Long Tộc là loài ưu việt hơn rồi huấn luyện chúng thành thú cưỡi.
“Từ giờ trở đi, cậu sẽ là cấp dưới của ta. Nói cách khác, cậu sẽ làm việc ở đây”
“Vâng!”
“Kể cả nếu chuyện cậu là cấp dưới không xảy ra, ta cũng định sẽ đưa cậu đến đây. Sống ở Long Giới, tiếp xúc với loài rồng là điều không thể tránh khỏi. Kiến thức về chúng sẽ không bao giờ là thừa”
Dora-sama vừa nói vừa tiếp tục bước đi. Tòa nhà dần mở rộng về phía bên trong, tôi có thể thấy rằng nó lớn hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
Trong khi đi theo, tôi bất ngờ hỏi Dora-sama.
“Tại sao ngài lại chọn con làm cấp dưới”
“Khi ta lắng nghe tầm nhìn của Long Thần, ta nghĩ đây là công việc tối ưu nhất với cậu”
“Tối ưu nhất?”
“Công việc này được rất nhiều Long Tộc tôn trọng, không ai có ác cảm gì về những người huấn luyện rồng”
Nhìn sơ qua thì có vẻ đây chỉ là một công việc tầm thường.
Tuy nhiên trên thực tế, nhiều con rồng là vật nuôi ở Long Giới.
Các chiến binh Long tộc cưỡi chúng và cùng nhau lăn xả trên chiến trường.
Hơn cả vật nuôi, chúng còn là những người bạn đồng hành và cộng sự.
Ở thời đại hiện nay, điều này sẽ giống với mối quan hệ giữa kỵ sĩ và con ngựa của anh ta.
Dù gọi là trại huấn luyện, tòa nhà này không chỉ được dùng cho mục đích đó. Còn vô số công dụng khác như chăm sóc những con rồng bị bệnh, bị thương nặng cho đến việc hỗ trợ sinh đẻ.
Đối với các chiên binh Long tộc, đây là nơi những người bạn của họ được chăm sóc một cách tận tình và chu đáo.
Long Giới là một thế giới khắc nghiệt.
Trong chiến trận, kể cả Rồng Đỏ cũng có thể chết. Nhiều chiến binh biết ơn và mang nợ đội ngũ của Dora-sama vì đã cứu sống thú cưỡi của họ.
Long Tộc rất quý trọng những người huấn luyện rồng.
Đôi khi có trường hợp việc cứu chữa là bất khả thi. Nhưng không ai có ác cảm khi họ không thể cứu nó.
Không Long tộc nào lại đi trách cứ những người đã cố hết sức mình.
Đó là lý do vì sao huấn luyện rồng lại là công việc hoàn hảo đối với tôi.
Sẽ tốn một khoảng thời gian, nhưng tên tuổi của tôi sẽ lan rộng đi khắp Long giới.
Nó cũng không có gì là hào nhoáng, nên sẽ chẳng có ai nảy sinh lòng đố kị cả.
“Cậu cũng là một học trò xuất sắc. Ta muốn giữ một người tài năng như cậu dưới trướng”
“... Rất cảm kích vì lời khen ạ”
Cảm thấy xấu hổ sau khi khen ngợi tôi, Dora sama quay mặt và bước tiếp về phía trước.
Sau một lúc, chúng tôi đi đến một hành lang lớn.
Đủ lớn để một con Rồng Đỏ trưởng thành có thể đi qua.
Lồng hai bên nhiều vô kể, trong đó là những con bò sát màu đỏ khổng lồ đang cuộn tròn và nghỉ ngơi.
“Đó chính là Rồng Đỏ”
“...Chúng ngoan ngoãn đến khó tin”
Rồng Đỏ nổi tiếng là một giống loài hung dữ.
Chúng sẽ tấn công bất cứ sinh vật gì trong tầm mắt rồi ngấu nghiến tất cả một cách tham lam.
Tuy nhiên, con Rồng Đỏ này chỉ nằm đó, nhìn Dora và tôi với ánh mắt mơ hồ.
Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn tận mắt ở khoảng cách gần thế này, thật khác so với những gì tôi tưởng tượng.
“Con này đã được huấn luyện rồi. Nếu cậu đi vào sâu nữa sẽ thấy những cá thể hành xử như trong tự nhiên”
“Đã hiểu… vậy tôi nên làm gì trước?”
“Công việc của người mới đã được quyết định từ thời cổ đại. Theo ta”
Tôi tiếp tục đi theo Dora-sama vào sâu bên trong.
Sau đó, đúng như Dora-sama nói, những tiếng gầm ngày một lớn hơn.
Tôi nghe thấy âm thanh xào xạc, như tiếng vỗ cánh vậy.
Những cái lồng cũng đã thay đổi, chắc chắn hơn và trong đó là những cá thể thô bạo hơn.
Một số gầm gừ khi nhìn thấy tôi, có lẽ ngạc nhiên trước một sự hiện diện mới.
Khi Dora-sama trừng mắt nhìn thì chúng lại im lặng.
“Nơi này chứa những cá thể đã được huấn luyện trong vài năm. Chúng vẫn còn khá hoang dại. Chỉ khi hiểu rằng Long Tộc là đồng minh thì chúng mới được chuyển đến những cái lồng ở phía trước, nơi nhiều Long tộc qua lại.”
Có vẻ như những con rồng sẽ dần được di chuyển đến gần thị trấn Kayos.
“Bị nhốt ở nơi sâu nhất chính là những cá thể mới bắt đầu huấn luyện, chúng không khác gì những con thú hoang dã”
“Công việc của tôi là huấn luyện chúng phải không?”
Tôi nói điều đó vì chỗ chúng tôi đang đứng đã ở gần điểm sâu nhất của tòa nhà.
Tuy nhiên, tôi lại bị Dora khiển trách.
“Đồ ngốc. Không ai lại để một tên lính mới làm công đoạn quan trọng và nguy hiểm nhất cả. Hướng này”
Và rồi, Dora-sama dẫn tôi vào một lối đi phụ ở giữa những cái lồng.
Trong khi bước vào trong, tôi nghe thấy một tiếng gầm rú khủng khiếp.
Có vẻ là từ một con rồng chưa được huấn luyện.
Tiếng gầm của nó khiến tôi phải rùng mình.
Nếu phải nghe ở khoảng cách gần, có thể tôi sẽ run như cầy sấy.
Kể cả khi đã săn những con Ma Thú ở Ma Giới như cơm bữa, âm thanh đó đã làm tôi khựng lại trong giây lát.
Tất nhiên rồi, những con rồng ở đẳng cấp khác so với lũ kia mà.
Nếu không phải vì Dora-sama dẫn đường, tôi chắc hẳn đã dừng lại rồi.
Dora-sama nhìn ra điều đó.
Cô ấy quay lại và nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng thường ngày.
“Sao nào? Sợ rồi ư?”
“Không, chỉ là tôi hơi bất ngờ thôi”
“Tốt. Nếu chỉ thế này đã có thể làm cậu sợ thì cậu sẽ chẳng làm được trò trống gì đâu”
Tôi chuẩn bị tinh thần.
Công việc sắp tới chắc chắn sẽ không dễ dàng.
Không phải là tôi đã đánh giá thấp công việc này.
Tôi chỉ nghĩ rằng việc này tốt hơn là chiến đấu với quái vật.
■
Đó là cái lồng chứa một con Rồng Đỏ. Một con khá nhỏ khi so với những cá thể khác.
Lúc đó tôi nghĩ rằng nó vẫn là con non hoặc một cá thể chưa trưởng thành.
Con rồng này trông có vẻ kích động, nó gầm gừ và khịt mũi một cách đe dọa, nhưng cũng dựa lưng vào tường như muốn thể hiện sự đề phòng.
Trông như nó sẽ cắn tôi bất cứ lúc nào.
Cái suy nghĩ cưỡi nó bay lên trời dường như chỉ là một giấc mơ xa vời.
“Đầu tiên, ta muốn cậu chịu trách nhiệm huấn luyện anh chàng này”
“Hử!”
“Ban đầu ta sẽ không nói gì hết. Hãy tự cảm nhận và rút ra kinh nghiệm, xem một con rồng là thế nào”
Thật kỳ lạ khi Dora-sama, người đã dạy tôi hầu hết mọi thứ từ cái cơ bản nhất, giờ lại để tôi tự tìm hiểu.
Cảm giác như bị bỏ rơi vậy.
Tuy nhiên, thời kỳ thầy - trò đã kết thúc.
Giờ đây, khi đã làm việc dưới trướng cô ấy. Giờ tôi phải tự tìm ra con đường cho riêng mình thôi.
“Nếu cậu nghĩ điều này là không thể, hãy giết nó”
“Giết ư?”
“Ta sẽ trở lại để kiểm tra sau khoảng một năm”
Với lời nhắn đó, Dora-sama nhanh chóng rời đi.
Để lại tôi một mình với con rồng đang gầm gừ.
“Gr-r-r… Graoo!”
“...”
Một con rồng đang gầm gừ trước mắt tôi. Đối diện với nó, tôi chìm vào suy tư.
Làm cách nào để thu phục nó đây?
Sử dụng vũ lực ư?
Không, con rồng này tuy còn nhỏ, nhưng có lẽ đã bị người trong Long tộc đánh đập rồi bắt mang về đây.
Việc chưa phủ phục có nghĩa nó chỉ là một con rồng ngu ngốc không nhận thức được sự sự chênh lệch sức mạnh.
Dùng bạo lực sẽ không giải quyết được vấn đề đâu.
“...”
Suy ngẫm một lúc, tôi đi ra khỏi chỗ này.
Quay trở lại hành lang lúc trước, tôi tiếp cận một người đang đi ngang qua.
Anh ta nhìn tôi một cách hoài nghi, nhưng tôi vẫn chào lại bằng cách lịch sự nhất.
“Tôi được chỉ định làm cấp dưới của Dora-sama kể từ hôm nay. Tên tôi là Laplace”
“... Người mới hử? Tôi là Gaara”
“Anh Gaara, tôi có thể hỏi anh việc này được không?”
Tôi đã chọn tìm kiếm sự giúp đỡ từ tiền bối ư?
Không, làm thế coi sao được.
Dora-sama đã yêu cầu tôi phải tự trải nghiệm cơ mà.
Nếu tôi tìm kiếm sự giúp đỡ, đó sẽ là làm trái lệnh mất.
Nhưng để làm theo cách riêng của mình, tôi muốn chuẩn bị một thứ gì đó.
“Chỗ để thức ăn cho rồng ở đâu vậy ạ?”
“Ồ, cái đó à? Cứ đi thẳng từ đây—”
Đúng vậy, đó là cho ăn.
Có thể đó chỉ là một ý tưởng đơn giản, nhưng trên tất cả, tôi tin rằng thức ăn là thứ quan trọng nhất.
Với một dã thú, thức ăn chính là ưu tiên hàng đầu.
Là một kẻ từng phải dành cả ngày để tìm kiếm thức ăn, tôi tin rằng đó chính là chìa khoá để thuần phục con rồng.
Theo chỉ dẫn của Gaara, tôi đi đến kho chứa thức ăn và được người quản lý cấp cho suất ăn chính là: Mẩu thịt của một con Rồng Đỏ lớn.
Cho chúng ăn chính đồng loại của mình.
[Biên tập: Ác…]
Có lẽ đơn giản chỉ vì đối với chúng tôi, nó là loại thịt phổ biến nhất, nhưng cũng có thể chúng tôi đang muốn truyền đi thông điệp rằng các ngươi chỉ là con mồi.
Vậy là, tôi trở về với con Rồng Đỏ đó với thức ăn trên tay..
Ưu tiên đầu tiên là thỏa mãn cơn đói của nó, một bước đi tối quan trọng.
“Graaaao!”
Tuy nhiên, khi thấy tôi cầm mẩu thức ăn tới, nó đã gầm lên như thể muốn nói: “Đếch cần, cút xéo đi”.
Kể cả khi tôi đặt miếng thịt xuống trước mắt, con rồng cũng không thèm nhìn.
Có vẻ như nó sẽ không ăn bất cứ thứ gì từ tôi rồi. Như thể nó đang nghi ngờ rằng miếng thịt bị tẩm thuốc độc vậy.
“....Mình chịu rồi”
Đó là lúc tôi nghĩ rằng bản thân đã rơi vào thế bí.
Bạn có thể nghĩ rằng “Này, mới vừa thử đúng 1 lần thôi mà!”
Nhưng tôi vẫn là tôi của khi ấy.
Một kẻ sống bao nhiêu năm trời như con thú hoang ở Ma Giới, chỉ vừa mới hiểu chút ít thế nào là văn mình ở nơi này thì nghĩ đâu ra được cách thuần phục con rồng trước mắt cơ chứ?
“À, đúng rồi”
Còn một điều nữa.
Một điều đã để lại dấu ấn sâu đậm trong kí ức ngắn ngủi và ít ỏi của tôi.
“Đặt tên”
Tên.
Đúng, một cái tên.
Việc đặt tên là thiết yếu nhằm để tạo nên quan hệ thứ bậc.
Khi được Long Thần ban cho một cái tên, tôi cảm thấy mình đã được giao phó thứ gì đó quan trọng vậy.
Là thứ thắp lên ý chí của tôi để sống, để phụng sự cho Long Thần.
Đó là lý do vì sao một cái tên là cần thiết.
Lúc đó, việc đặt tên cho rồng hầu như không tồn tại.
Dù có sự phân biệt giữa loài với loài như Rồng Đen và Rồng Đỏ, hầu như không ai đặt tên cho một cá thể duy nhất.
“Tên của ngươi sẽ là…”
Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên tôi đặt tên cho một thứ gì đó.
Chưa chọn ra được cái tên nào, tôi trầm ngâm trước mặt con rồng đang gầm gừ.
“Grao!”
Cho rằng việc tôi do dự là dấu hiệu của sự yếu đuối, con rồng đã đột nhiên lao tới.
“... Đợi đã nào”
Tôi dễ dàng nắm lấy hàm trên của nó.
So sánh với chuyển động không chút do dự hay chậm trễ của Dora-sama, tốc độ của nó y như một con ốc sên vậy.
Cả sức mạnh cũng thế.
Vào thời điểm đó, nhờ việc luyện tập, tôi đã bắt đầu hiểu được cách sử dụng Long Khí của mình.
Dù vẫn chưa nhận ra được sức mạnh to lớn ẩn sâu trong mình, nó cũng đã đủ để làm bất động hoàn toàn một con rồng con.
[Biên tập: Haki Bá Vương kìa…
]Bất kể nó cố vùng vẫy như thế nào, hàm trên vẫn cứ bất động, như thể đứng yên trong không trung vậy.
Kể cả khi dồn lực vào hàm dưới, con rồng còn không gặm được tay tôi, huống hồ là cắn đứt nó.
Có thể vì nhớ lại vô số lần bị cho ăn đòn nhừ tử khi chống lại Long Tộc trong quá trình huấn luyện, nó cố gắng vỗ cánh để trốn thoát vì sợ lại phải hứng chịu cảm giác đau đớn.
Nhưng việc di chuyển là không thể.
Không quan trọng là đập cánh hay vặn vẹo cơ thể, hàm trên của nó vẫn ở nguyên vị trí.
Có thể nó đã nghĩ đến việc phun lửa, nhưng vì tâm trạng hoảng loạn, con rồng không thể hít hơi sâu để làm việc đó.
Cuối cùng, nó kiệt sức và ngừng di chuyển.
Cùng lúc đó, một cái tên xuất hiện trong tâm trí tôi.
“Saleyakt… Đúng vậy, tên ngươi sẽ là Saleyakt”
Khi tôi nói vậy, con rồng từ từ ngước mắt lên.
Ánh mắt ấy phản chiếu một Long tộc có màu tóc khác biệt so với phần còn lại. Gã long tộc ấy cứ liên tục lặp lại từ “Saleyakt” trong khi đang nhìn nó.
Tất nhiên, cái tên không có ý nghĩa sâu xa gì cả.
Tôi chọn cái này đơn giản vì nghe vui tai thôi.
“Grr…”
Rồng Đỏ tuy hung dữ nhưng vẫn là một sinh vật có trí khôn.
Vì vậy, con rồng nhanh chóng hiểu được rằng cái tên đó dành cho bản thân nó.
Nó cũng đã nhận ra rằng việc đánh bại tôi là không thể.
Khi tôi thả nó ra, Saleyakt lập tức lui về phía góc phòng.
Dựa đuôi vào tường và nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi.
“Saleyakt, thức ăn. Ăn đi”
Tôi đặt miếng thịt vào trước mặt một Saleyakt đã yên lặng.
Đó là một miếng thịt rồng khổng lồ.
“Grr… Grrr… Grao!”
Saleyakt nhìn miếng thịt, rồi nhìn tôi, rồi lại gầm.
Kể cả khi biết mình không thể thắng, con rồng không có ý định phục tùng.
Chà, nếu dễ dàng như thế thì từ đầu nó đã đâu ở đây.
Ngày hôm đó, miếng thịt đã không được động vào.
Tuy nhiên, tôi cũng không rời đi.
Giờ tôi đã hiểu ý nghĩa của Dora-sama là gì khi bảo “cảm nhận xem Rồng là loài thế nào”.
Rồng thực sự là một loài cứng đầu, không dễ gì chúng chịu mở lòng với Long Tộc cả.
Sự khác biệt giữa cá thể hoang dã với những con đã được thuần hoá khiến người ta phải ấn tượng…
Cuộc đối đầu giữa tôi và Saleyakt cứ thế tiếp tục.
Một ngày trôi qua, rồi hai ngày, đến khi miếng thịt bắt đầu thối rữa và có mùi khó chịu.
Khi miếng thịt không thể ăn được nữa, tôi mang nó tới nơi đổ rác và vứt đi.
Bạn nghĩ tôi tiếp theo làm gì?
Tôi lại đem một miếng thịt tươi và đặt nó trước Saleyakt.
Tôi tự thấy mình đúng là ngu ngốc và cứng đầu khi tiếp tục lặp lại phương pháp ấy.
Nhưng còn lựa chọn nào khác không?
Đây là công việc mà Dora-sama đã giao cho tôi. Vậy nên tôi hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc cho đến khi nó được hoàn thành.
Ngoài một số phương án sau khi Saleyakt đã ăn ra, tôi không nghĩ được cách gì khác cả.
Lúc đó tôi đinh ninh rằng nó sẽ đến lúc phải ăn miếng thịt thôi, Cảm giác đói là một thứ không dễ bị đánh bại đâu.
Nhưng, Saleyakt đã không ăn.
3 ngày, 4 ngày, rồi 5 ngày, nó vẫn cứng đầu.
Tất nhiên là tôi cũng không ăn gì cả.
Trong khi luân phiên thay đổi thịt, tôi tiếp tục màn đôi co với Saleyakt.
Cảm giác như cả hai đang ở trong một cuộc thi nhịn ăn vậy.
■
Đã bao nhiêu ngày trôi qua rồi nhỉ?
Saleyakt đã thua.
Không phải là nó bỏ cuộc và ăn miếng thịt… Đó là sự đói khát.
Cơn đói đã chạm tới giới hạn.
Thay vì hạ thấp người xuống, nó nằm với cái bụng phẳng lì dưới đất, hoàn toàn kiệt sức.
Thế nhưng, đôi mắt dữ tợn đó vẫn chằm chằm nhìn tôi. Dù thứ đó không còn sức lực nào dành cho việc đe dọa.
Mặt khác, tôi thì vẫn ổn.
Là do dòng máu Long hay Ma? Tôi có thể nhịn ăn khoảng 100 ngày.
Nhưng mà, thật bất ngờ. Tôi không lường trước được rằng nó sẽ từ chối kể cả khi đứng trước cửa tử.
Là người từng nếm trải cảm giác khổ sở những lúc không có gì ăn, tôi không thể nào tin được.
Nhưng cùng với đó, tôi đã bắt đầu tôn trọng Saleyakt.
Tại sao nó lại kiên quyết không chịu khuất phục tới vậy?
Phải chăng lòng kiêu hãnh là thứ quan trọng hơn tất cả sao?
[ Biên tập: Yeah danh dự, như một chàng hoàng tử mặt bỏng nào đó vậy…]
Nói gì thì nói, nếuđược bảo rằng ăn thịt sẽ bị coi là phản bội Long Thần thì tôi cũng sẽ hành động như chú ta thôi.
Saleyakt đã lựa chọn cái chết.
Không có nhiều người có thể làm điều này trên thực tế.
Tôi quyết định sẽ chứng kiến cái chết của nó.
Tôi đã được Dora-sama giao phó việc huấn luyện nó.
Mệnh lệnh của cô ấy cũng giống như lệnh của Long Thần vậy, không phải là thứ mà ta có thể tự tiện từ bỏ.
Tuy nhiên, tôi cũng được phép giết Saleyakt.
Vậy là, tôi nghĩ rằng hãy để nó chết trong khi vẫn níu giữ lấy cái lòng kiêu hãnh đó.
“Tạm biệt, Saleyakt. Ta sẽ không bao giờ quên lòng kiêu hãnh của ngươi. Hãy ít nhất để ta chứng kiến những giây phút cuối cùng này”
Nói xong, tôi ngồi cạnh Saleyakt.
Không chạm vào, nhưng khoảng cách gần hơn trước.
Vào lúc đó, tôi đã nhìn nó, mặt đối mặt.
1 hay 2 tiếng trôi qua.
Trong khoảng thời gian đó, tôi chỉ nhìn Saleyakt.
Và nó cũng tiếp tục lườm tôi.
Tôi cứ tưởng rằng việc này sẽ kéo dài mãi mãi.
Cho tới khi cái chết đến với Saleyakt, khi đôi mắt đó mất đi sức lực của mình.
“Gruuu…”
Nhưng rồi, đến một thời điểm nào đó.
Saleyakt đột nhiên ngoảnh mặt đi.
Như thể không còn chịu được ánh nhìn của tôi nữa.
Và nơi nó nhìn, đó chính là miếng thịt.
Con rồng yếu ớt di chuyển cái đầu và đưa miệng tới gần như thể muốn ăn.
Tôi không biết chú ta đã trải qua những xung đột gì trong đầu.
Nhưng tôi hiểu rằng nó đã lựa chọn từ bỏ lòng kiêu hãnh của mình và tìm cách sống sót.
Saleyakt muốn sống.
Nhưng nó giờ không còn tí sức nào.
Với chút sức lực còn lại, cùng lắm chỉ có thể để lại dấu răng trên thịt.
Saleyakt không còn sức để nhai nữa rồi.
Tôi lập tức đứng dậy.
Cầm lấy miếng thịt và cắn.
Miếng thịt cứng và gân guốc, nhưng với bộ hàm chắc khỏe và răng nhanh sắc nhọn, tôi cắn và nhai nó.
Sau đó, đưa phần thịt đã mềm vào trong miệng của Saleyakt.
Saleyakt yếu ớt nhai và nuốt miếng thịt đã được làm mềm.
Nhận thấy điều này, tôi tiếp tục nghiền nhỏ miếng thịt cho con rồng ăn.
Trong khi nhai thịt, tôi cũng có thể cảm nhận được cơn đói trong người, vậy nên đôi khi cũng nuốt một vài miếng cho riêng mình.
Sau khi lặp lại quá trình này một lúc, miếng thịt đầu tiên đã biến mất.
Tôi lập tức chạy đến khu chứa thức ăn và mang về thêm thịt.
Cùng lúc đó, Saleyakt đã lấy lại được chút sức lực.
Không đủ để con rồng có thể đứng dậy, nhưng cơ thể đã hồi phục được chút sức. Ánh sáng trở về với đôi mắt ấy và nó tiếp tục lườm tôi.
Khá ấn tượng với tốc độ tiêu hóa nhanh của nó. Nhưng chắc chuyện này cũng khá bình thường đối với một sinh vật mạnh mẽ như rồng.
Không chần chừ, tôi cắn miếng thịt trên tay, nhai nó rồi nuốt xuống.
Rồi đẩy phần thịt còn lại về phía Saleyakt.
Hành động đó như thể muốn nói “Đây là cách ăn, hãy thử đi”.
Hiển nhiên là Saleyakt biết cách ăn thịt.
Sợ hãi, nó vươn cái cổ ra rồi thận trọng liếm thứ đó.
Hương vị thơm ngon của thịt và nước bọt của tôi chạm lưỡi nó.
Như thể làm Saleyakt nhớ lại cơn đói của mình, nó không thể không cắn một miếng.
Con rồng dùng chi trước để giữ miếng thịt xuống, dùng nanh sắc để cắt qua những thớ cơ chắc nịch, nghiền nát xương, cuối cùng nhai nó và nuốt xuống.
Saleyakt ăn một cách điên cuồng.
Nhưng dường như trong một khoảnh khắc, nó đã lấy lại được sự tỉnh táo của mình.
Từ phía bên kia của miếng thịt, nó thấy tôi, người đang ngồi xuống và chăm chú nhìn nó ăn.
Saleyakt sử dụng chân trước và nhẹ nhàng đưa miếng thịt cho tôi.
Chứng kiến điều này, tôi đơ người vài giây, sau đó cắn miếng thịt và nhai nó.
Không biết vì sao tôi lại làm vậy, nhưng có cảm giác rằng chúng tôi nên ăn cùng nhau.
Trong khi nhai, tôi đưa lại miếng thịt này cho Saleyakt.
Nó gầm lên vui vẻ trong khi ăn, rồi sau khoảng vài miếng, chuyển miếng thịt lại cho tôi.
Sau vài lần trao đổi qua lại, miếng thịt rồng đã biến mất.
Thế rồi, tôi đặt tay mình lên đầu Saleyakt.
“Saleyakt, ta sẽ nuôi dạy ngươi”
[Biên tập: Ngươi không còn là một con rồng đỏ hoang dã nữa, ngươi là Saleyakt của làng l- à nhầm của Long Tộc
]Lúc đó, Saleyakt vẫn chưa hiểu ngôn ngữ của Long Tộc, nhưng dường như nó hiểu ý nghĩa của câu nói đó.
Từ lúc đó trở đi, Saleyakt không còn sợ tôi nữa.
Đó là một bước tiến lớn của tôi, cũng là cái đầu tiên.
Bạn có biết không?
Thất bại sẽ làm con người ta trưởng thành, nhưng thất bại không đưa ta tiến về phía trước.
Nhưng thành công, kể cả khi đấy chỉ là duy nhất một lần, sẽ đưa chân ta tiến lên.
