Web Novel Mushoku tensei: Ngày chú chim cuối cùng rời khỏi tổ Phần 5: Hãy để cho đứa trẻ được rời đi
[Ngài… Nói gì cơ ạ…?]
Mắt tôi chớp liên tục sáng tối khi đáp lại những lời ấy.
Tôi thấy quen thuộc với cảm giác này.
Nó là một cú đấm.
Cảm giác giống lúc tôi bất tỉnh mỗi khi Eris đấm tôi vậy.
Cú này đau thật…
Mà như vậy tức là… tức là tôi vừa bị đấm đấy à?
Hơn nữa, nó là một phát đấm nhanh tới mức vượt qua cả tốc độ phản xạ của tôi.
Kể cả khi tôi không dùng đến Ma nhãn Tiên đoán… Thì tôi cũng đã quen với việc nhìn mấy cú đấm của Eris rồi mà…
[Vâng, vì đã đính hôn nên cháu đã kiềm chế và chỉ dành thời gian cho Chris một cách chừng mực cho đến tận bây giờ… Nhưng cháu sẽ củng cố niềm tin cho ngài bằng việc dõng dạc nói ra điều ấy ngay tại đây và ngay bây giờ. Cháu yêu Chris. Có thể bây giờ cháu sẽ không đi xa đến mức đấy, nhưng xin hãy cho phép cháu hẹn hò cùng Chris với mục tiêu kết hôn ạ.]
Còn giờ thì là một pha húc cực mạnh.
Thẳng vào bụng tôi.
Tôi đột nhiên thấy bụng dạ mình đau chết đi được.
[C-Chris… Con nghĩ sao?]
Tôi nhìn sang Chris cầu xin sự giúp đỡ.
[Ểee? Kể cả cha có hỏi con nghĩ thế nào đi nữa thì…]
Con bé đáp lại, với đôi tay vặn vặn vào nhau trong khi toàn bộ khuôn mặt được bao phủ bởi một màu đỏ ửng.
À…
Hết cứu.
Đấy là bộ dạng khi con bé thật sự rơi vào lưới tình.
Là cái dáng vẻ mà con bé hay làm với tôi khi nó khoảng năm tuổi.
Nhưng trừ khi con bé nói thẳng ra còn đâu thì sẽ không được tính!
[Có vẻ như Chris cũng ghét ngài mà nhỉ?]
[Papa! Đừng xấu tính như thế! Con cũng thích cậu ấy mà!]
Đụt kị.
Thật sự là hết cứu rồi.
Khi tôi nghe điều như vậy trực tiếp từ Chris, thì cảm giác như sát thương gây lên tôi đột nhiên tăng vọt.
Cứ như tôi vừa ăn nguyên cái ghế từ chính săn sóc viên của mình vậy…
Có ai… Chẳng lẽ sẽ không một ai làm săn sóc viên cho tôi ư…?
(Trans: Săn sóc viên là một vai trò trong bộ môn MMA, có thể vừa là người cổ vũ, chăm sóc, hỗ trợ từ phía ngoài sàn đấu, và vừa là huấn luyện viên.)
Khi tôi nhìn xung quanh, tôi thấy một nữ hoàng nào đó ngay bên cạnh Ed có thể hỗ trợ tôi.
Giúp tôi với Ariel ơi!
[Rudeus-sama. Không cần nói cũng biết, như tôi đã đề xuất trước đây, rằng nhà Asura nên tạo mối liên hệ với nhà Greyrat. Vậy chẳng phải đây là một cơ hội tốt sao?]
Không ổn rồi, cô ấy hoàn toàn thuộc về phe đối địch.
Vị trí của cô ấy tương tự như một trọng tài, nhưng cô ấy là kiểu người sẽ giả vờ không nhìn thấy gì khi tôi bị tấn công bằng một món vũ khí.
Hiện tại, có vẻ như cô ấy đang đeo một chiếc mặt nạ vô cảm trên khuôn mặt, nhưng nếu nhìn kỹ, bạn có thể thấy miệng cô ấy đang nhếch nhẹ.
Sylphy thì… À… Cô ấy thuộc phía khán giả. Cô đang nhìn về phía này như thể đang xem một chuyện gì đấy thú vị lắm vậy.
Eris thì… đang vui vẻ ăn ngấu nghiến một miếng gà nugget, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Còn Roxy… thì không thể thấy được vì đang chỉm nghỉm trong đám đông.
Mặc dù cô ấy từng bảo rằng mình sẽ nhận được đủ loại chỉ trích về màu tóc nổi bật của mình, nhưng cô ấy nói vậy chẳng phải là có hơi phóng đại sao?
Tôi không có đồng minh.
Tôi đã bị dồn vào góc tường.
…Không, đây là trận chiến mà tôi cần phải tự mình đương đầu.
Còn không, thì Doraemon sẽ không thể trở về nhà trong yên bình được.
(Trans: Stand by me Doraemon, nếu các bạn không biết.)
Nhớ lại đi!
Đây chẳng phải luôn là ước mơ của tôi sao?
Để được nói rằng "Ta sẽ không giao con gái của tôi cho một tên như mi!" với một tên lưu manh nói rằng hắn muốn cưới con gái tôi còn gì.
[...]
Cơ mà thực tế mà nói, thì để làm được việc ấy trong tình hướng như thế này thì cần rất nhiều sự can đảm đấy.
Cái sự can đảm để nói “Một tên như mi” với đồng nghiệp của tôi, con trai của Ariel.
Cái sự can đảm để nói “Một tên như mi” với người mà con gái tôi thích.
Cái sự can đảm để nói với cậu trai này, người dù nhìn ở góc độ nào đi nữa thì cũng hoàn toàn đủ tiêu chí. - Liệu tôi có nó không?
Không.
Nếu đó là một tên lưu manh với cái đầu mào gà cùng quả khuyên mũi đang hống hách trên đường phố trên con xế hộp được độ pô chuẩn chỉ, thì chắc là có…
Nhưng với chàng trai nghiêm túc và ngay thẳng này thì không…
[Chuyện ấy… Vì con biết Papa sẽ ghét việc này nên con đã bảo cậu ấy nên làm chậm rãi từng bước một rồi nhưng…]
[...Không, không sao đâu.]
Tôi biết.
Tóm lại, một phần lý do khiến Chris dàn dựng lên màn hạ bệ Viola là do con bé ghen tị với việc Viola đính hôn với Edward.
Theo những gì tôi nghe được, thì mặc dù người tấn công trước là Viola, nhưng việc hủy bỏ hôn ước nằm ngoài dự đoán của cô ấy….
Ừm thì có vài chi tiết làm tôi thấy mơ hồ.
Nhưng tôi nghĩ cũng chả sao đâu.
Đây là Vương quốc Asura cơ mà.
Mấy chuyện như này thì như cơm bữa.
Nếu điều tối thiểu như vậy còn không làm được, thì bạn sẽ bị triệt hạ ngay lập tức và bị tống cổ khỏi đất nước.
Nhiều nhân viên trong Công ty bọn tôi cũng là các cựu Quý tộc Asura.
Nếu ai đó định sống ở Vương quốc Asura, thì ít nhất, người ấy cần phải có sự mưu mô ở đẳng cấp như vậy mới yên vị được.
Tuy nhiên…
Liên quan tới chuyện đó, tôi muốn nghe suy nghĩ của Edward.
[Edward-kun.]
[Vâng.]
[Chỉ mới lúc trước, người vừa hủy bỏ hôn ước của mình với Qúy cô Viola. Tuy vậy, ngài lại ngay lập tức quay sang và tuyên bố rằng người đang “ngồi chung thuyền” với Chris. Chẳng phải điều đó có hơi phù phiếm quá sao ạ?]
[Vâng, cháu cũng nghĩ vậy ạ. Nhưng, có vẻ như Ngài Rudeus đã đoán được ý định của cháu, cháu quyết định rằng thay vì bịa ra một lời nói dối nửa vời, thì cháu nên dùng cảm xúc chân thành của mình để diễn đạt lời nói. Mặc dù hoàn cảnh có thể không phù hợp, nhưng cháu đã có thể nói ra điều đó một cách thoải mái nhất có thể rồi ạ.]
[...Vậy nên ta đoán là… Hả?]
[Chẳng phải ngài thăm dò mối quan hệ của cháu với Chris vì ngài biết cháu cảm thấy thế nào với cậu ấy sao ạ?]
Biết thế đếch nào được?
Cơ mà, tôi hiểu được đầu đuôi rồi… Thì ra tôi là người khơi mào vụ này.
Chà, dĩ nhiên là vậy rồi.
Dĩ nhiên, là theo quan điểm của Edward thì có vẻ như vậy rồi.
Vì nghĩ rằng đang lấy lòng tôi thì bị tôi nhìn thấu… Nên cậu ta chỉ đang nói ra những suy nghĩ chân thành của mình để đáp lại điều đó mà thôi.
Chà, chẳng phải chuyện đó thật nam tính đến bất ngờ sao?
[Hơn nữa, cháu còn là một người Hoàng tộc đã đến tuổi trưởng thành. Nếu hôn ước của cháu bị hủy bỏ, thì một bạn đời khác sẽ được chọn ngay sau đó. Nên trước khi điều đó xảy ra, thì cháu muốn bày tỏ ý chí của mình trong chuyện này ngay khi có thể. Ở đây, nơi mà Mẫu hậu cũng tình cờ xuất hiện ạ.]
Hôn nhân là nghĩa vụ của quý tộc.
Tuy nhiên, nghĩa vụ đó không bao gồm tình yêu giữa hai bên nam nữ.
Nói như vậy, tức là cậu ấy nếu có thể, thì muốn được cưới người mà mình yêu à.
Vì đã đến nước này, nên Ariel có lẽ sẽ chọn Chris làm bạn đời của Edward, ngay cả khi cô ấy phải dùng đến những biện pháp hơi mạnh tay đi nữa.
Mà, chắc Edward cũng chả biết gì về chuyện ấy đâu.
Việc đính hôn của cậu ta với Viola có lẽ đã được quyết định mà cậu còn không hề hay biết, bởi vì cậu chả nói rõ ý định của mình với bất kỳ ai.
Vậy nên để ngăn điều đó xảy ra lần nữa, có lẽ cậu ta đã nhận ra rằng bước lên và nói rõ mong muốn của mình là điều tốt nhất.
[...]
Aaa, khó xử quá đi mất.
Cái bầu không khí căng thẳng đến mức bụng tôi đau như muốn toạc ra vậy.
Cú húc vừa xong ảnh hưởng kha khá lên tôi đấy.
Sao tôi lại hỏi cậu ta câu gì như vậy nhỉ?
Ai đó làm ơn dạy ma pháp du hành thời gian đi.
Tôi sẽ trở lại vài phút trước để tự đấm vào mặt mình ngăn không cho câu hỏi đấy buộc khỏi miệng.
…Mà thôi, đó còn chẳng phải là mấu chốt của vấn đề.
Chuyện diễn ra chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Kể cả nếu chuyện không xảy ra hôm nay, thì Chris cũng sẽ đưa cậu ta tới gặp tôi vào một ngày khác mà thôi.
Nếu chuyện đó xảy ra, thì tôi chỉ có thể gặp cậu ta mà không hề hay biết những nước đi mà cậu ta chuẩn bị thực hiện.
So với chuyện đó, thì có thể nói chuyện với cậu ta bây giờ thì có thể cho là may mắn cũng được.
Cố lên tôi ơi!
Sylphy đang theo dõi kia kìa!
[Vậy ngài có nghĩ mình là một đối tượng yêu đương phù hợp với Chris không?]
[Vâng ạ! … Mặc dù nói như thế không phải cháu ba hoa. Nhưng ba năm qua, nhờ giúp đỡ cậu ấy và học hỏi rất nhiều từ cậu ấy, thì cháu đã nhận ra nhiều điều về bản thân mình. Nếu được ở bên cậu ấy, thì cháu tin chắc rằng tụi cháu có thể chung sống, giúp đỡ và chỉ bảo nhau dù mấy chục năm trôi qua đi nữa ạ.]
Quả là một câu trả lời mới mẻ và hoàn hảo cho câu hỏi của tôi.
Liệu tôi hai mươi năm trước có thể đưa ra một câu trả lời xuất sắc đến như vậy không?
[Nếu có điều gì đấy khiến ngài không hài lòng về cháu, thì bằng mọi cách, xin ngài hãy dùng bất cứ cách nào để thử thách cháu cho đến khi ngài hài lòng ạ.]
[Hồ, nói hay lắm. Vậy thì…]
Vậy thì hãy chiến đấu và đánh bại ta đi!
Nói vậy nghe cũng oách xà lách phết.
Nhưng kể cả cậu ta có đánh bại tôi đi nữa, thì điều đó cũng chẳng cộng thêm điểm hấp dẫn nào đối với Chris cả.
Giả sử tôi bật chế độ trẻ trâu và đấm mồm cậu ta bằng Bộ Ma Đạo Khải của mình, thì điều đó sẽ chỉ khiến Chris ghét tôi. Mà cũng không phải tôi có sở thích đánh người mà Chris thích hay gì cả đâu.
Chỉ là tôi muốn cậu ta cho tôi thấy rằng mình có sức mạnh để bảo vệ Chris mà thôi.
Tôi muốn thấy quyết tâm làm Chris hạnh phúc của cậu ấy.
Không đúng.
Chỉ là có tiếng chuông cảnh báo đang vang lên trong đầu tôi.
Chris ấy không còn là đứa trẻ mít ướt yếu đuối mà tôi hằng biết nữa.
Trong vòng xoáy dữ dội của xã hội quý tộc Asura, thì con bé đã trưởng thành một người phụ nữ có ý chí sắt đá và có thể đảm nhận được vai trò lãnh đạo mất rồi.
Và Edward, vì đã nhận ra khả năng của con bé, nên muốn chia sẻ cuộc sống của mình với con bé trong khi giúp đỡ lẫn nhau.
Sống ở Vương quốc Asuran cần thứ sức mạnh khác với những người sử dụng nắm đấm để chiến đấu.
Nên ở mức tối thiểu, thì Chris sở hữu loại sức mạnh như vậy.
Và chỉ vài phút trước, con bé đã chứng minh điều đó ngay trước mắt tôi.
Đến cả Ariel cũng đã cho con bé con dấu chấp thuận.
Mặc dù tuyên bố táo bạo như vậy ngay sau khi hôn ước của cậu ta bị hủy bỏ thì không thích hợp cho lắm… Nhưng người hỏi là tôi mà.
Edward chỉ là đáp lại câu hỏi của tôi mà thôi.
Mạnh dạn và chân thành như một người đàn ông vậy.
Thay vì nói, [Hôm nay thì không phải là ý hay…] và lảng tránh vấn đề, vì biết rõ rằng bản thân cậu ta sẽ phải chịu trách nhiệm và khó khăn vì những gì mình đã nói.
Cậu ta đã cho rằng tôi đang đến để kiểm tra, và cậu ta đã phản công lại.
Cậu ta đẹp trai không chỉ ở bề ngoài. Mà đến cả hành động cũng “đẹp” không kém nữa.
Nếu không phải vài phút trước biết vụ cậu ta có hôn thê, thì tình huống này sẽ trở nên hoàn hảo rồi.
Khỉ thật.
Bọn trẻ ngày này làm sao vậy.
Từ trái sang phải, tất cả lũ trẻ đều nhìn tuyệt đến đáng sợ.
Giá như chúng mỏng manh và yếu đuối hơn, thì tôi đã có thể mạnh dạn bước lên rồi…!
[...]
Phù…
Bình tĩnh nào Rudeus.
Đây không phải lần đầu mày thấy con gái mình được gả cưới đâu.
Tôi cũng bị phân tâm như vậy vào đợt Lucy nữa.
Lần đó, vì tôi đã tham khảo ý kiến của Nanahoshi nên tâm trí tôi đã chuẩn bị sẵn sàng và mọi việc đã diễn ra rất suôn sẻ.
Lần này tôi vẫn chưa được chuẩn bị tinh thần.
Mà, chắc ổn thôi.
Về cơ bản thì nó vẫn thế.
Phải không?
Lúc đó tôi đã nói gì nhỉ.
Nếu tôi nhớ thì đó là [Nhớ hẹn hò có chừng mực cho đến khi con tốt nghiệp ra trường đấy.]
Và chàng trai này vừa nói gì nhỉ?
[Bọn cháu đã hẹn hò có chừng mực cho đến bây giờ.] Và lễ tốt nghiệp lại còn là ngày hôm nay nữa.
Ồ.
Tôi không thể dùng văn mẫu lần trước được nữa rồi!
…Được rồi, tâm tôi tĩnh trở lại rồi.
Mà ngay từ đầu, cậu ta thậm chí có phải là bạn đời phù hợp với Chris không?
Nếu Chris gặp rắc rối, liệu cậu ta có đưa tay giúp đỡ mà không cảm thấy khó chịu không?
Khi gặp khó khăn, liệu câu ta có đứng lên chiến đấu bên cạnh Chris mà không bỏ chạy không?
Ngay từ đầu, cậu ta là người như thế nào? Hãy bắt đầu từ đó đi.
[Vậy, ngài có thể nói nhiều hơn về bản thân được không?]
Cuối cùng, thì đó là tất cả những gì tôi hỏi.
[Dĩ nhiên rồi ạ.]
Có vẻ như nó sẽ là một câu chuyện dài lắm đây.
***
Sau đó, tôi đã có một cuộc trò chuyện dài với Edward.
Không như bạn nghĩ đâu.
Nó không phải là một màn đe dọa đội lốt trò chuyện hay gì.
Tôi chỉ đang đặt những câu hỏi về nguồn gốc của một người nói rằng cậu ta muốn hẹn hò với Chris trước mặt tôi và những vấn đề liên quan đến mối quan hệ của chúng mà thôi.
Mặc dù mấy câu hỏi tôi đặt cho cậu ta nghe có vẻ giống như đang thẩm vấn, nhưng tôi không thể không làm thế với một người đã nói điều gì đó đại loại như “Xin hãy cho phép cháu kết hôn với Chris ạ.”
Nếu tôi không biết gì về cậu ta, thì không có quyền gì để nói về cậu ta cả.
Nó là một cuộc trò chuyện dài, rất dài.
Sau cùng thì tôi nghe cậu ta nói trong suốt khoảng thời gian bữa tiệc diễn ra.
Tôi thấy tiếc cho cậu ta và những quý tộc khác định tiếp cận cậu trong suốt bữa tiệc.
Kết quả là tôi đã có thể hiểu được cậu ta khá rõ.
Về cách mà hai đứa gặp nhau.
Cách cậu ta luôn ở đó để giúp đỡ Chris.
Về cách mà đến cuối cùng, mặc dù không giúp được con bé, nhưng cậu vẫn cố để thử một lần.
Mặc dù cậu ta là một con người thượng lưu, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu hoàn hảo về mọi mặt.
Đối với những người mà cậu quan tâm, thì cậu ta sẽ cố gắng tiếp cận họ từ phía trước. Đối với những người mà cậu chả mảy may để ý, thì cậu ta sẽ chả buồn bận lòng quan tâm đến họ, và chính cậu ta cũng đã thừa nhận như vậy.
Ví dụ, có vẻ như cậu ta chưa bao giờ thật sự nói chuyện tử tế với hôn thê của mình, Viola, trong suốt thời gian qua.
Đó hẳn là một trong các yếu tố dẫn tới biến cố lần này.
Đối với một nhược điểm mà nói, thì sự nhẫn tâm đó có vẻ không quan trọng. Nhưng chuyện này sẽ gây ra hậu họa. Bởi sau cùng thì cậu ta cũng là một hoàng tử. Nên chắc chắn không thiếu những người tranh giành sự chú ý của cậu ta.
Nhưng đó là điều mà Chris đã biết và tin rằng con bé có thể giúp được. Đưa ra những điểm tốt của những người mà Edward không quan tâm, giúp cậu ta quan tâm, dõi theo mọi người từ vị trí của cậu ta, để trở thành một bước đệm cho cậu ấy.
Bằng cách thấu hiểu khuyết điểm của nhau và cùng nhau lấp đầy từng cái một, thì những khuyết điểm ấy sẽ có thể được giải quyết…
Có thể cậu ta là một người lạnh lùng, nhưng đối với tôi, thì cậu ta rất thẳng thắn và chân thành.
Kể cả khi cậu ta hoàn toàn đề phòng cách tôi và mọi người quanh Chris cưng chiều con bé.
Cuộc trò chuyện sau đó, cậu ta đã không lảng tránh chủ đề, và tôi cũng không cảm thấy sợ hãi với cậu ta một chút nào.
Cậu ta đã không bỏ chạy.
Ít nhất thì tôi có thể cảm nhận được sự nhiệt tình của cậu ta khi nói về chủ đề này.
Cậu ta không phải một người hoàn hảo - đúng hơn là một người có khá nhiều thiếu sót.
Đối với một người có thể nói những điều như cậu ta muốn hẹn hò với một cô gái khác với mục tiêu kết hôn vào ngày cậu ta từ chối vị hôn thê của mình, thì tôi không thích chuyện đó một chút nào.
Dĩ nhiên, bản thân tôi cũng không hoàn hảo.
Mặc dù đã nói với Sylphy rằng tôi chỉ yêu một mình cô ấy, hết lần này đến khác, rồi sau cùng tôi lại cưới thêm hai người nữa, tôi quả là một kẻ vô dụng.
Vì vậy nên tôi không có quyền được chỉ trích vì sự nông cạn của họ.
Kể cả thế, thì tôi vẫn muốn con gái của mình được bảo vệ vẹn toàn, bởi một người toàn vẹn và sống một cuộc đời hoàn toàn hạnh phúc.
Cuối cùng, tôi cũng hiểu được.
Rằng một người hoàn hảo không hề tồn tại.
Cái người trông thì hoàn hảo thực ra chỉ là một người giỏi trong việc giấu diếm đi thiếu sót của mình mà thôi.
Và dù có là con trai hay con gái của tôi, thì ngay cả khi hứa hẹn với với người tưởng chừng như hoàn hảo đó, thì chúng vẫn sẽ phải tự bảo vệ mình và trở nên hạnh phúc bằng chính nỗ lực của mình.
Hiện tại, sau khi nói chuyện với cả Chris và Edward, thì tôi hiểu rằng mối quan hệ của chúng không chỉ đơn giản là “thích” nhau. Tôi hiểu rằng chúng đã ở bên nhau khi chúng cần nhau nhất trong suốt ba năm vừa rồi.
Xét về tính cách và năng lực, thì họ hoàn toàn hợp nhau.
Với những suy nghĩ như vậy trong đầu, thì chuyện có vẻ không tệ đến thế.
Mặc dù tôi không thể ấn dấu chấp thuận cho cậu ta và nói, [Nếu là chàng trai này, thì tôi có thể để con gái mình ở bên cậu ta mà không cần phải lo lắng!] được.
Nhưng cậu ta đủ tốt.
Đó là lý do vì sao tôi cho phép cậu ta tiếp tục hẹn hò với Chris.
Tuy nhiên, những gì nằm ngoài đó, là điều mà chúng sẽ phải thảo luận và quyết định với nhau.
Tôi bảo chúng rằng nếu đó là điều đã được quyết định sau nhiều cuộc thảo luận giữa chúng, thì tôi sẽ không phản đối.
Và tôi đã nhấn mạnh rằng tôi sẽ phanh thây Edward nếu cậu ta có ý định không chung thủy với Chris.
…Dĩ nhiên, chuyện đó chắc sẽ chả bao giờ xảy ra đâu.
Mà sau cùng, thì Chris cũng không phải là một người hoàn toàn thuộc dạng đặt đâu ngồi đó. Con bé luôn đơn giản là đến bất cứ nơi nào con bé có thể đặt chân tới mà thôi.
Đó là ý nghĩa của tuổi trẻ.
Là bước đi mà không do dự.
Có vẻ như lần sau tôi bước chân tới Vương quốc Asura sẽ là ngày cưới của Chris nhỉ.
[Hàaa…]
Bọn tôi đang trên đường về từ bữa tiệc.
Không phải là về tòa dinh thự ở Vương quốc Asura, mà là nhà của bọn tôi ở Sharia.
[Bằng cách nào đấy, thì nó tuyệt thật.]
Suốt khoảng thời gian về nhà từ bữa tiệc, tôi liên tục lẩm bẩm những lời ấy.
Chắc phải hơn mười lần.
Mấy bà vợ sau đó lại gật đầu rồi bình luận với nụ cười gượng gạo, [-Vâng].
Nhân tiện, vì đã bỏ lỡ cảnh tôi bị Edward làm cho bối rối, nên Roxy hiện đang làm một vẻ mặt vô cùng hối hận.
[Con bé Chris sắp kết hôn, hửm…]
Tôi tưởng Chris sẽ mất nhiều thời gian hơn, nhưng đột nhiên, ngay lập tức, con bé trở nên tự lập. Quả là một tốc độ nhanh như chớp vậy.
Trong số những đứa trẻ của tôi, thì không có đứa nào trưởng thành nhanh được như vậy từ Học viện Hoàng gia Asura. Hầu hết thời gian, ngay sau khi chúng tốt nghiệp Học viện, thì sẽ có một khoảng thời gian mà các con của tôi không biết phải làm gì.
Bất chấp tất cả những điều đó, một đứa trẻ mà tôi nghĩ là kém thích ứng nhất với Học viện Hoàng gia Asura, thì khi thực sự được đưa vào đó, lại là đứa phù hợp nhất với nó.
Ta sẽ chẳng thể biết được con mình sẽ trở nên như thế nào mà.
[Nào, nào Rudy, suốt từ nãy giờ anh chỉ nói mỗi thế thôi đấy.]
Ngay cả khi em nói với anh như vậy, thì anh cũng là tên vừa được tống một lượng thông tin khổng lồ về Chris vào trong đầu ngay lập tức. Kể cả làm gì đi nữa, thì anh cũng đâu thể nào thông suốt được.
Dù đã suy nghĩ về điều này điều kia, cuối cùng những gì bật ra vẫn là những lời đó. Chả thể làm gì hơn được.
Được rồi.
Khi nào về đến nhà, thì hãy uống đêm một chầu nhé.
Cho dù đây là một dịp để ăn mừng, hay để than vãn, hay để tiếp tục tranh luận rằng tôi sẽ không giao Chris trừ khi tên khốn đó biến thành một dạng sống siêu việt.
Để có thể đưa ra được phán đoán chính xác, thì trước tiên tôi cần phải dùng cồn gột rửa tâm trí của mình.
[Mọi người, hãy uống khi về nhà nào. Ai tham gia không?]
[Chẳng phải là ý hay sao, lâu lắm rồi chưa làm một chầu á!]
[À, nếu vậy thì hãy khui chai rượu mà chúng ta được tặng hôm nay đi.]
[Chai rượu ngọt mà em mua hôm trước cũng ngon lắm đó.]
Có vẻ như tất cả mọi người đều muốn tham gia.
Tuyệt, sau đó chúng tôi sẽ cùng uống sau một khoảng thời gian dài như vậy.
Ừm, chỉ có bốn người bọn tôi thôi.
Tất cả những đứa trẻ đều đã sống tự lập rồi.
À không, vẫn còn một đứa.
Trong khi con bé đang nghiên cứu tại trường đại học, thì con bé luôn ở nhà vào những ngày nghỉ và sống những ngày của mình như một con sâu bướm. Vậy là chúng tôi vẫn còn một đứa trẻ chưa tự lập ở nhà, hửm.
Mà, chúng tôi có thể dành thời gian cho việc đó.
Mặc dù chúng tôi không biết con bé đang nghĩ gì, nhưng tộc Migurd có tuổi thọ cao lắm.
Nên khi có đủ thời gian, thì con bé sẽ tự giải quyết được thôi.
Quên chuyện đó đi, hãy uống rượu với Sylphy, ngủ trên đùi của Roxy và sờ soạng ngực của Eris trước khi bị đánh đập tối nay nào.
Khi tôi tỉnh lại vào buổi sáng, thì nó sẽ là một buổi sáng tuyệt vời.
Khi nghĩ như vậy, thì bọn tôi đã về nhà.
Ngay khi bọn tôi nói “Ta về rồi đây” với Beet, cái cây đã cuộn mình vào cánh cổng, và nói “Hãy uống…”
[G U G U G U! G U G U G U! GRỪƯ! G U!]
Thì bọn tôi nghe thấy tiếng Leo sủa ẩm ĩ trong nhà.
Hơn nữa, đó là tiếng sủa cực kỳ kích động và mất kiên nhẫn.
Gần như nó đang hối thúc chúng tôi, những người ở bên ngoài nhanh chóng tiến về phía mình vậy.
[!]
Sau một hồi liếc nhìn nhau, chúng tôi ngay lập tức di chuyển.
Với Eris là tiên phong, Sylphy và tôi ở trung tuyến và Roxy ở hậu phương.
Eris rút kiếm và tôi kích hoạt ma nhãn tiên đoán của mình.
Theo tín hiệu của Eris và tôi, Sylphy đặt tay lên nắm cửa…
Và đẩy nó ra.
[RRAAHHH!]
Eris xông lên trước, với Sylphy theo sát phía sau.
Tôi bị kẹt ở giữa, đang tìm cách để đánh đòn phủ đầu…
[...Mấy đứa đang làm gì vậy.]
Nghe mấy lời đều đều của Eris, mọi thứ cứ như ngừng lại.
Leo đứng đó.
Và cả Lara nữa.
Cả hai đứa chúng đang nắm chặt vào một chiếc túi duy nhất và đứng khựng lại ở vị trí đó.
Đây không phải là một sự xuất hiện kỳ lạ.
Chắc chắn, Lara và Leo rất thân thiết, nhưng thỉnh thoảng chúng vẫn đánh nhau.
Mặc dù vậy, hầu hết các trận chiến này đều kết thúc với việc Leo rút lui trước.
Nhưng chỉ có một điều tôi không thể hiểu được.
Đó là Lara Greyrat.
Con gái thứ hai của tôi.
Một đứa trẻ thừa hưởng dòng máu Migurd mạnh mẽ và trông như một đứa trẻ 14 tuổi.
Là người mà, chỉ một lúc trước, tôi đã không thích thú để ý đến. Một đứa con gái không đáng tin cậy tẹo nào.
Con bé, vì lý do nào đó, lại đang mang theo một chiếc ba lô lớn.
Là thứ mà sẽ gợi lên hình ảnh của một cuộc hành trình dài.
Một chiếc trên lưng con bé, một chiếc của Leo và chiếc cuối cùng cả hai đang tranh giành, tổng cộng là ba chiếc ba lô.
Ừm, đứa con gái sống khép kín của tôi, vì lý do nào đó lại đang mặc trang phục du hành.
[Lara… Trang phục đó là sao vậy?]
Về phía Roxy, người đã thốt ra những lời đó. Thì Lara…
Đang mang một biểu cảm cực kỳ khó chịu trên mặt.
-------------
Trans: Salmonz
Design: Water ( Thành viên Hội Quán Mushoku Tensei )
Mắt tôi chớp liên tục sáng tối khi đáp lại những lời ấy.
Tôi thấy quen thuộc với cảm giác này.
Nó là một cú đấm.
Cảm giác giống lúc tôi bất tỉnh mỗi khi Eris đấm tôi vậy.
Cú này đau thật…
Mà như vậy tức là… tức là tôi vừa bị đấm đấy à?
Hơn nữa, nó là một phát đấm nhanh tới mức vượt qua cả tốc độ phản xạ của tôi.
Kể cả khi tôi không dùng đến Ma nhãn Tiên đoán… Thì tôi cũng đã quen với việc nhìn mấy cú đấm của Eris rồi mà…
[Vâng, vì đã đính hôn nên cháu đã kiềm chế và chỉ dành thời gian cho Chris một cách chừng mực cho đến tận bây giờ… Nhưng cháu sẽ củng cố niềm tin cho ngài bằng việc dõng dạc nói ra điều ấy ngay tại đây và ngay bây giờ. Cháu yêu Chris. Có thể bây giờ cháu sẽ không đi xa đến mức đấy, nhưng xin hãy cho phép cháu hẹn hò cùng Chris với mục tiêu kết hôn ạ.]
Còn giờ thì là một pha húc cực mạnh.
Thẳng vào bụng tôi.
Tôi đột nhiên thấy bụng dạ mình đau chết đi được.
[C-Chris… Con nghĩ sao?]
Tôi nhìn sang Chris cầu xin sự giúp đỡ.
[Ểee? Kể cả cha có hỏi con nghĩ thế nào đi nữa thì…]
Con bé đáp lại, với đôi tay vặn vặn vào nhau trong khi toàn bộ khuôn mặt được bao phủ bởi một màu đỏ ửng.
À…
Hết cứu.
Đấy là bộ dạng khi con bé thật sự rơi vào lưới tình.
Là cái dáng vẻ mà con bé hay làm với tôi khi nó khoảng năm tuổi.
Nhưng trừ khi con bé nói thẳng ra còn đâu thì sẽ không được tính!
[Có vẻ như Chris cũng ghét ngài mà nhỉ?]
[Papa! Đừng xấu tính như thế! Con cũng thích cậu ấy mà!]
Đụt kị.
Thật sự là hết cứu rồi.
Khi tôi nghe điều như vậy trực tiếp từ Chris, thì cảm giác như sát thương gây lên tôi đột nhiên tăng vọt.
Cứ như tôi vừa ăn nguyên cái ghế từ chính săn sóc viên của mình vậy…
Có ai… Chẳng lẽ sẽ không một ai làm săn sóc viên cho tôi ư…?
(Trans: Săn sóc viên là một vai trò trong bộ môn MMA, có thể vừa là người cổ vũ, chăm sóc, hỗ trợ từ phía ngoài sàn đấu, và vừa là huấn luyện viên.)
Khi tôi nhìn xung quanh, tôi thấy một nữ hoàng nào đó ngay bên cạnh Ed có thể hỗ trợ tôi.
Giúp tôi với Ariel ơi!
[Rudeus-sama. Không cần nói cũng biết, như tôi đã đề xuất trước đây, rằng nhà Asura nên tạo mối liên hệ với nhà Greyrat. Vậy chẳng phải đây là một cơ hội tốt sao?]
Không ổn rồi, cô ấy hoàn toàn thuộc về phe đối địch.
Vị trí của cô ấy tương tự như một trọng tài, nhưng cô ấy là kiểu người sẽ giả vờ không nhìn thấy gì khi tôi bị tấn công bằng một món vũ khí.
Hiện tại, có vẻ như cô ấy đang đeo một chiếc mặt nạ vô cảm trên khuôn mặt, nhưng nếu nhìn kỹ, bạn có thể thấy miệng cô ấy đang nhếch nhẹ.
Sylphy thì… À… Cô ấy thuộc phía khán giả. Cô đang nhìn về phía này như thể đang xem một chuyện gì đấy thú vị lắm vậy.
Eris thì… đang vui vẻ ăn ngấu nghiến một miếng gà nugget, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Còn Roxy… thì không thể thấy được vì đang chỉm nghỉm trong đám đông.
Mặc dù cô ấy từng bảo rằng mình sẽ nhận được đủ loại chỉ trích về màu tóc nổi bật của mình, nhưng cô ấy nói vậy chẳng phải là có hơi phóng đại sao?
Tôi không có đồng minh.
Tôi đã bị dồn vào góc tường.
…Không, đây là trận chiến mà tôi cần phải tự mình đương đầu.
Còn không, thì Doraemon sẽ không thể trở về nhà trong yên bình được.
(Trans: Stand by me Doraemon, nếu các bạn không biết.)
Nhớ lại đi!
Đây chẳng phải luôn là ước mơ của tôi sao?
Để được nói rằng "Ta sẽ không giao con gái của tôi cho một tên như mi!" với một tên lưu manh nói rằng hắn muốn cưới con gái tôi còn gì.
[...]
Cơ mà thực tế mà nói, thì để làm được việc ấy trong tình hướng như thế này thì cần rất nhiều sự can đảm đấy.
Cái sự can đảm để nói “Một tên như mi” với đồng nghiệp của tôi, con trai của Ariel.
Cái sự can đảm để nói “Một tên như mi” với người mà con gái tôi thích.
Cái sự can đảm để nói với cậu trai này, người dù nhìn ở góc độ nào đi nữa thì cũng hoàn toàn đủ tiêu chí. - Liệu tôi có nó không?
Không.
Nếu đó là một tên lưu manh với cái đầu mào gà cùng quả khuyên mũi đang hống hách trên đường phố trên con xế hộp được độ pô chuẩn chỉ, thì chắc là có…
Nhưng với chàng trai nghiêm túc và ngay thẳng này thì không…
[Chuyện ấy… Vì con biết Papa sẽ ghét việc này nên con đã bảo cậu ấy nên làm chậm rãi từng bước một rồi nhưng…]
[...Không, không sao đâu.]
Tôi biết.
Tóm lại, một phần lý do khiến Chris dàn dựng lên màn hạ bệ Viola là do con bé ghen tị với việc Viola đính hôn với Edward.
Theo những gì tôi nghe được, thì mặc dù người tấn công trước là Viola, nhưng việc hủy bỏ hôn ước nằm ngoài dự đoán của cô ấy….
Ừm thì có vài chi tiết làm tôi thấy mơ hồ.
Nhưng tôi nghĩ cũng chả sao đâu.
Đây là Vương quốc Asura cơ mà.
Mấy chuyện như này thì như cơm bữa.
Nếu điều tối thiểu như vậy còn không làm được, thì bạn sẽ bị triệt hạ ngay lập tức và bị tống cổ khỏi đất nước.
Nhiều nhân viên trong Công ty bọn tôi cũng là các cựu Quý tộc Asura.
Nếu ai đó định sống ở Vương quốc Asura, thì ít nhất, người ấy cần phải có sự mưu mô ở đẳng cấp như vậy mới yên vị được.
Tuy nhiên…
Liên quan tới chuyện đó, tôi muốn nghe suy nghĩ của Edward.
[Edward-kun.]
[Vâng.]
[Chỉ mới lúc trước, người vừa hủy bỏ hôn ước của mình với Qúy cô Viola. Tuy vậy, ngài lại ngay lập tức quay sang và tuyên bố rằng người đang “ngồi chung thuyền” với Chris. Chẳng phải điều đó có hơi phù phiếm quá sao ạ?]
[Vâng, cháu cũng nghĩ vậy ạ. Nhưng, có vẻ như Ngài Rudeus đã đoán được ý định của cháu, cháu quyết định rằng thay vì bịa ra một lời nói dối nửa vời, thì cháu nên dùng cảm xúc chân thành của mình để diễn đạt lời nói. Mặc dù hoàn cảnh có thể không phù hợp, nhưng cháu đã có thể nói ra điều đó một cách thoải mái nhất có thể rồi ạ.]
[...Vậy nên ta đoán là… Hả?]
[Chẳng phải ngài thăm dò mối quan hệ của cháu với Chris vì ngài biết cháu cảm thấy thế nào với cậu ấy sao ạ?]
Biết thế đếch nào được?
Cơ mà, tôi hiểu được đầu đuôi rồi… Thì ra tôi là người khơi mào vụ này.
Chà, dĩ nhiên là vậy rồi.
Dĩ nhiên, là theo quan điểm của Edward thì có vẻ như vậy rồi.
Vì nghĩ rằng đang lấy lòng tôi thì bị tôi nhìn thấu… Nên cậu ta chỉ đang nói ra những suy nghĩ chân thành của mình để đáp lại điều đó mà thôi.
Chà, chẳng phải chuyện đó thật nam tính đến bất ngờ sao?
[Hơn nữa, cháu còn là một người Hoàng tộc đã đến tuổi trưởng thành. Nếu hôn ước của cháu bị hủy bỏ, thì một bạn đời khác sẽ được chọn ngay sau đó. Nên trước khi điều đó xảy ra, thì cháu muốn bày tỏ ý chí của mình trong chuyện này ngay khi có thể. Ở đây, nơi mà Mẫu hậu cũng tình cờ xuất hiện ạ.]
Hôn nhân là nghĩa vụ của quý tộc.
Tuy nhiên, nghĩa vụ đó không bao gồm tình yêu giữa hai bên nam nữ.
Nói như vậy, tức là cậu ấy nếu có thể, thì muốn được cưới người mà mình yêu à.
Vì đã đến nước này, nên Ariel có lẽ sẽ chọn Chris làm bạn đời của Edward, ngay cả khi cô ấy phải dùng đến những biện pháp hơi mạnh tay đi nữa.
Mà, chắc Edward cũng chả biết gì về chuyện ấy đâu.
Việc đính hôn của cậu ta với Viola có lẽ đã được quyết định mà cậu còn không hề hay biết, bởi vì cậu chả nói rõ ý định của mình với bất kỳ ai.
Vậy nên để ngăn điều đó xảy ra lần nữa, có lẽ cậu ta đã nhận ra rằng bước lên và nói rõ mong muốn của mình là điều tốt nhất.
[...]
Aaa, khó xử quá đi mất.
Cái bầu không khí căng thẳng đến mức bụng tôi đau như muốn toạc ra vậy.
Cú húc vừa xong ảnh hưởng kha khá lên tôi đấy.
Sao tôi lại hỏi cậu ta câu gì như vậy nhỉ?
Ai đó làm ơn dạy ma pháp du hành thời gian đi.
Tôi sẽ trở lại vài phút trước để tự đấm vào mặt mình ngăn không cho câu hỏi đấy buộc khỏi miệng.
…Mà thôi, đó còn chẳng phải là mấu chốt của vấn đề.
Chuyện diễn ra chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Kể cả nếu chuyện không xảy ra hôm nay, thì Chris cũng sẽ đưa cậu ta tới gặp tôi vào một ngày khác mà thôi.
Nếu chuyện đó xảy ra, thì tôi chỉ có thể gặp cậu ta mà không hề hay biết những nước đi mà cậu ta chuẩn bị thực hiện.
So với chuyện đó, thì có thể nói chuyện với cậu ta bây giờ thì có thể cho là may mắn cũng được.
Cố lên tôi ơi!
Sylphy đang theo dõi kia kìa!
[Vậy ngài có nghĩ mình là một đối tượng yêu đương phù hợp với Chris không?]
[Vâng ạ! … Mặc dù nói như thế không phải cháu ba hoa. Nhưng ba năm qua, nhờ giúp đỡ cậu ấy và học hỏi rất nhiều từ cậu ấy, thì cháu đã nhận ra nhiều điều về bản thân mình. Nếu được ở bên cậu ấy, thì cháu tin chắc rằng tụi cháu có thể chung sống, giúp đỡ và chỉ bảo nhau dù mấy chục năm trôi qua đi nữa ạ.]
Quả là một câu trả lời mới mẻ và hoàn hảo cho câu hỏi của tôi.
Liệu tôi hai mươi năm trước có thể đưa ra một câu trả lời xuất sắc đến như vậy không?
[Nếu có điều gì đấy khiến ngài không hài lòng về cháu, thì bằng mọi cách, xin ngài hãy dùng bất cứ cách nào để thử thách cháu cho đến khi ngài hài lòng ạ.]
[Hồ, nói hay lắm. Vậy thì…]
Vậy thì hãy chiến đấu và đánh bại ta đi!
Nói vậy nghe cũng oách xà lách phết.
Nhưng kể cả cậu ta có đánh bại tôi đi nữa, thì điều đó cũng chẳng cộng thêm điểm hấp dẫn nào đối với Chris cả.
Giả sử tôi bật chế độ trẻ trâu và đấm mồm cậu ta bằng Bộ Ma Đạo Khải của mình, thì điều đó sẽ chỉ khiến Chris ghét tôi. Mà cũng không phải tôi có sở thích đánh người mà Chris thích hay gì cả đâu.
Chỉ là tôi muốn cậu ta cho tôi thấy rằng mình có sức mạnh để bảo vệ Chris mà thôi.
Tôi muốn thấy quyết tâm làm Chris hạnh phúc của cậu ấy.
Không đúng.
Chỉ là có tiếng chuông cảnh báo đang vang lên trong đầu tôi.
Chris ấy không còn là đứa trẻ mít ướt yếu đuối mà tôi hằng biết nữa.
Trong vòng xoáy dữ dội của xã hội quý tộc Asura, thì con bé đã trưởng thành một người phụ nữ có ý chí sắt đá và có thể đảm nhận được vai trò lãnh đạo mất rồi.
Và Edward, vì đã nhận ra khả năng của con bé, nên muốn chia sẻ cuộc sống của mình với con bé trong khi giúp đỡ lẫn nhau.
Sống ở Vương quốc Asuran cần thứ sức mạnh khác với những người sử dụng nắm đấm để chiến đấu.
Nên ở mức tối thiểu, thì Chris sở hữu loại sức mạnh như vậy.
Và chỉ vài phút trước, con bé đã chứng minh điều đó ngay trước mắt tôi.
Đến cả Ariel cũng đã cho con bé con dấu chấp thuận.
Mặc dù tuyên bố táo bạo như vậy ngay sau khi hôn ước của cậu ta bị hủy bỏ thì không thích hợp cho lắm… Nhưng người hỏi là tôi mà.
Edward chỉ là đáp lại câu hỏi của tôi mà thôi.
Mạnh dạn và chân thành như một người đàn ông vậy.
Thay vì nói, [Hôm nay thì không phải là ý hay…] và lảng tránh vấn đề, vì biết rõ rằng bản thân cậu ta sẽ phải chịu trách nhiệm và khó khăn vì những gì mình đã nói.
Cậu ta đã cho rằng tôi đang đến để kiểm tra, và cậu ta đã phản công lại.
Cậu ta đẹp trai không chỉ ở bề ngoài. Mà đến cả hành động cũng “đẹp” không kém nữa.
Nếu không phải vài phút trước biết vụ cậu ta có hôn thê, thì tình huống này sẽ trở nên hoàn hảo rồi.
Khỉ thật.
Bọn trẻ ngày này làm sao vậy.
Từ trái sang phải, tất cả lũ trẻ đều nhìn tuyệt đến đáng sợ.
Giá như chúng mỏng manh và yếu đuối hơn, thì tôi đã có thể mạnh dạn bước lên rồi…!
[...]
Phù…
Bình tĩnh nào Rudeus.
Đây không phải lần đầu mày thấy con gái mình được gả cưới đâu.
Tôi cũng bị phân tâm như vậy vào đợt Lucy nữa.
Lần đó, vì tôi đã tham khảo ý kiến của Nanahoshi nên tâm trí tôi đã chuẩn bị sẵn sàng và mọi việc đã diễn ra rất suôn sẻ.
Lần này tôi vẫn chưa được chuẩn bị tinh thần.
Mà, chắc ổn thôi.
Về cơ bản thì nó vẫn thế.
Phải không?
Lúc đó tôi đã nói gì nhỉ.
Nếu tôi nhớ thì đó là [Nhớ hẹn hò có chừng mực cho đến khi con tốt nghiệp ra trường đấy.]
Và chàng trai này vừa nói gì nhỉ?
[Bọn cháu đã hẹn hò có chừng mực cho đến bây giờ.] Và lễ tốt nghiệp lại còn là ngày hôm nay nữa.
Ồ.
Tôi không thể dùng văn mẫu lần trước được nữa rồi!
…Được rồi, tâm tôi tĩnh trở lại rồi.
Mà ngay từ đầu, cậu ta thậm chí có phải là bạn đời phù hợp với Chris không?
Nếu Chris gặp rắc rối, liệu cậu ta có đưa tay giúp đỡ mà không cảm thấy khó chịu không?
Khi gặp khó khăn, liệu câu ta có đứng lên chiến đấu bên cạnh Chris mà không bỏ chạy không?
Ngay từ đầu, cậu ta là người như thế nào? Hãy bắt đầu từ đó đi.
[Vậy, ngài có thể nói nhiều hơn về bản thân được không?]
Cuối cùng, thì đó là tất cả những gì tôi hỏi.
[Dĩ nhiên rồi ạ.]
Có vẻ như nó sẽ là một câu chuyện dài lắm đây.
***
Sau đó, tôi đã có một cuộc trò chuyện dài với Edward.
Không như bạn nghĩ đâu.
Nó không phải là một màn đe dọa đội lốt trò chuyện hay gì.
Tôi chỉ đang đặt những câu hỏi về nguồn gốc của một người nói rằng cậu ta muốn hẹn hò với Chris trước mặt tôi và những vấn đề liên quan đến mối quan hệ của chúng mà thôi.
Mặc dù mấy câu hỏi tôi đặt cho cậu ta nghe có vẻ giống như đang thẩm vấn, nhưng tôi không thể không làm thế với một người đã nói điều gì đó đại loại như “Xin hãy cho phép cháu kết hôn với Chris ạ.”
Nếu tôi không biết gì về cậu ta, thì không có quyền gì để nói về cậu ta cả.
Nó là một cuộc trò chuyện dài, rất dài.
Sau cùng thì tôi nghe cậu ta nói trong suốt khoảng thời gian bữa tiệc diễn ra.
Tôi thấy tiếc cho cậu ta và những quý tộc khác định tiếp cận cậu trong suốt bữa tiệc.
Kết quả là tôi đã có thể hiểu được cậu ta khá rõ.
Về cách mà hai đứa gặp nhau.
Cách cậu ta luôn ở đó để giúp đỡ Chris.
Về cách mà đến cuối cùng, mặc dù không giúp được con bé, nhưng cậu vẫn cố để thử một lần.
Mặc dù cậu ta là một con người thượng lưu, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu hoàn hảo về mọi mặt.
Đối với những người mà cậu quan tâm, thì cậu ta sẽ cố gắng tiếp cận họ từ phía trước. Đối với những người mà cậu chả mảy may để ý, thì cậu ta sẽ chả buồn bận lòng quan tâm đến họ, và chính cậu ta cũng đã thừa nhận như vậy.
Ví dụ, có vẻ như cậu ta chưa bao giờ thật sự nói chuyện tử tế với hôn thê của mình, Viola, trong suốt thời gian qua.
Đó hẳn là một trong các yếu tố dẫn tới biến cố lần này.
Đối với một nhược điểm mà nói, thì sự nhẫn tâm đó có vẻ không quan trọng. Nhưng chuyện này sẽ gây ra hậu họa. Bởi sau cùng thì cậu ta cũng là một hoàng tử. Nên chắc chắn không thiếu những người tranh giành sự chú ý của cậu ta.
Nhưng đó là điều mà Chris đã biết và tin rằng con bé có thể giúp được. Đưa ra những điểm tốt của những người mà Edward không quan tâm, giúp cậu ta quan tâm, dõi theo mọi người từ vị trí của cậu ta, để trở thành một bước đệm cho cậu ấy.
Bằng cách thấu hiểu khuyết điểm của nhau và cùng nhau lấp đầy từng cái một, thì những khuyết điểm ấy sẽ có thể được giải quyết…
Có thể cậu ta là một người lạnh lùng, nhưng đối với tôi, thì cậu ta rất thẳng thắn và chân thành.
Kể cả khi cậu ta hoàn toàn đề phòng cách tôi và mọi người quanh Chris cưng chiều con bé.
Cuộc trò chuyện sau đó, cậu ta đã không lảng tránh chủ đề, và tôi cũng không cảm thấy sợ hãi với cậu ta một chút nào.
Cậu ta đã không bỏ chạy.
Ít nhất thì tôi có thể cảm nhận được sự nhiệt tình của cậu ta khi nói về chủ đề này.
Cậu ta không phải một người hoàn hảo - đúng hơn là một người có khá nhiều thiếu sót.
Đối với một người có thể nói những điều như cậu ta muốn hẹn hò với một cô gái khác với mục tiêu kết hôn vào ngày cậu ta từ chối vị hôn thê của mình, thì tôi không thích chuyện đó một chút nào.
Dĩ nhiên, bản thân tôi cũng không hoàn hảo.
Mặc dù đã nói với Sylphy rằng tôi chỉ yêu một mình cô ấy, hết lần này đến khác, rồi sau cùng tôi lại cưới thêm hai người nữa, tôi quả là một kẻ vô dụng.
Vì vậy nên tôi không có quyền được chỉ trích vì sự nông cạn của họ.
Kể cả thế, thì tôi vẫn muốn con gái của mình được bảo vệ vẹn toàn, bởi một người toàn vẹn và sống một cuộc đời hoàn toàn hạnh phúc.
Cuối cùng, tôi cũng hiểu được.
Rằng một người hoàn hảo không hề tồn tại.
Cái người trông thì hoàn hảo thực ra chỉ là một người giỏi trong việc giấu diếm đi thiếu sót của mình mà thôi.
Và dù có là con trai hay con gái của tôi, thì ngay cả khi hứa hẹn với với người tưởng chừng như hoàn hảo đó, thì chúng vẫn sẽ phải tự bảo vệ mình và trở nên hạnh phúc bằng chính nỗ lực của mình.
Hiện tại, sau khi nói chuyện với cả Chris và Edward, thì tôi hiểu rằng mối quan hệ của chúng không chỉ đơn giản là “thích” nhau. Tôi hiểu rằng chúng đã ở bên nhau khi chúng cần nhau nhất trong suốt ba năm vừa rồi.
Xét về tính cách và năng lực, thì họ hoàn toàn hợp nhau.
Với những suy nghĩ như vậy trong đầu, thì chuyện có vẻ không tệ đến thế.
Mặc dù tôi không thể ấn dấu chấp thuận cho cậu ta và nói, [Nếu là chàng trai này, thì tôi có thể để con gái mình ở bên cậu ta mà không cần phải lo lắng!] được.
Nhưng cậu ta đủ tốt.
Đó là lý do vì sao tôi cho phép cậu ta tiếp tục hẹn hò với Chris.
Tuy nhiên, những gì nằm ngoài đó, là điều mà chúng sẽ phải thảo luận và quyết định với nhau.
Tôi bảo chúng rằng nếu đó là điều đã được quyết định sau nhiều cuộc thảo luận giữa chúng, thì tôi sẽ không phản đối.
Và tôi đã nhấn mạnh rằng tôi sẽ phanh thây Edward nếu cậu ta có ý định không chung thủy với Chris.
…Dĩ nhiên, chuyện đó chắc sẽ chả bao giờ xảy ra đâu.
Mà sau cùng, thì Chris cũng không phải là một người hoàn toàn thuộc dạng đặt đâu ngồi đó. Con bé luôn đơn giản là đến bất cứ nơi nào con bé có thể đặt chân tới mà thôi.
Đó là ý nghĩa của tuổi trẻ.
Là bước đi mà không do dự.
Có vẻ như lần sau tôi bước chân tới Vương quốc Asura sẽ là ngày cưới của Chris nhỉ.
[Hàaa…]
Bọn tôi đang trên đường về từ bữa tiệc.
Không phải là về tòa dinh thự ở Vương quốc Asura, mà là nhà của bọn tôi ở Sharia.
[Bằng cách nào đấy, thì nó tuyệt thật.]
Suốt khoảng thời gian về nhà từ bữa tiệc, tôi liên tục lẩm bẩm những lời ấy.
Chắc phải hơn mười lần.
Mấy bà vợ sau đó lại gật đầu rồi bình luận với nụ cười gượng gạo, [-Vâng].
Nhân tiện, vì đã bỏ lỡ cảnh tôi bị Edward làm cho bối rối, nên Roxy hiện đang làm một vẻ mặt vô cùng hối hận.
[Con bé Chris sắp kết hôn, hửm…]
Tôi tưởng Chris sẽ mất nhiều thời gian hơn, nhưng đột nhiên, ngay lập tức, con bé trở nên tự lập. Quả là một tốc độ nhanh như chớp vậy.
Trong số những đứa trẻ của tôi, thì không có đứa nào trưởng thành nhanh được như vậy từ Học viện Hoàng gia Asura. Hầu hết thời gian, ngay sau khi chúng tốt nghiệp Học viện, thì sẽ có một khoảng thời gian mà các con của tôi không biết phải làm gì.
Bất chấp tất cả những điều đó, một đứa trẻ mà tôi nghĩ là kém thích ứng nhất với Học viện Hoàng gia Asura, thì khi thực sự được đưa vào đó, lại là đứa phù hợp nhất với nó.
Ta sẽ chẳng thể biết được con mình sẽ trở nên như thế nào mà.
[Nào, nào Rudy, suốt từ nãy giờ anh chỉ nói mỗi thế thôi đấy.]
Ngay cả khi em nói với anh như vậy, thì anh cũng là tên vừa được tống một lượng thông tin khổng lồ về Chris vào trong đầu ngay lập tức. Kể cả làm gì đi nữa, thì anh cũng đâu thể nào thông suốt được.
Dù đã suy nghĩ về điều này điều kia, cuối cùng những gì bật ra vẫn là những lời đó. Chả thể làm gì hơn được.
Được rồi.
Khi nào về đến nhà, thì hãy uống đêm một chầu nhé.
Cho dù đây là một dịp để ăn mừng, hay để than vãn, hay để tiếp tục tranh luận rằng tôi sẽ không giao Chris trừ khi tên khốn đó biến thành một dạng sống siêu việt.
Để có thể đưa ra được phán đoán chính xác, thì trước tiên tôi cần phải dùng cồn gột rửa tâm trí của mình.
[Mọi người, hãy uống khi về nhà nào. Ai tham gia không?]
[Chẳng phải là ý hay sao, lâu lắm rồi chưa làm một chầu á!]
[À, nếu vậy thì hãy khui chai rượu mà chúng ta được tặng hôm nay đi.]
[Chai rượu ngọt mà em mua hôm trước cũng ngon lắm đó.]
Có vẻ như tất cả mọi người đều muốn tham gia.
Tuyệt, sau đó chúng tôi sẽ cùng uống sau một khoảng thời gian dài như vậy.
Ừm, chỉ có bốn người bọn tôi thôi.
Tất cả những đứa trẻ đều đã sống tự lập rồi.
À không, vẫn còn một đứa.
Trong khi con bé đang nghiên cứu tại trường đại học, thì con bé luôn ở nhà vào những ngày nghỉ và sống những ngày của mình như một con sâu bướm. Vậy là chúng tôi vẫn còn một đứa trẻ chưa tự lập ở nhà, hửm.
Mà, chúng tôi có thể dành thời gian cho việc đó.
Mặc dù chúng tôi không biết con bé đang nghĩ gì, nhưng tộc Migurd có tuổi thọ cao lắm.
Nên khi có đủ thời gian, thì con bé sẽ tự giải quyết được thôi.
Quên chuyện đó đi, hãy uống rượu với Sylphy, ngủ trên đùi của Roxy và sờ soạng ngực của Eris trước khi bị đánh đập tối nay nào.
Khi tôi tỉnh lại vào buổi sáng, thì nó sẽ là một buổi sáng tuyệt vời.
Khi nghĩ như vậy, thì bọn tôi đã về nhà.
Ngay khi bọn tôi nói “Ta về rồi đây” với Beet, cái cây đã cuộn mình vào cánh cổng, và nói “Hãy uống…”
[G U G U G U! G U G U G U! GRỪƯ! G U!]
Thì bọn tôi nghe thấy tiếng Leo sủa ẩm ĩ trong nhà.
Hơn nữa, đó là tiếng sủa cực kỳ kích động và mất kiên nhẫn.
Gần như nó đang hối thúc chúng tôi, những người ở bên ngoài nhanh chóng tiến về phía mình vậy.
[!]
Sau một hồi liếc nhìn nhau, chúng tôi ngay lập tức di chuyển.
Với Eris là tiên phong, Sylphy và tôi ở trung tuyến và Roxy ở hậu phương.
Eris rút kiếm và tôi kích hoạt ma nhãn tiên đoán của mình.
Theo tín hiệu của Eris và tôi, Sylphy đặt tay lên nắm cửa…
Và đẩy nó ra.
[RRAAHHH!]
Eris xông lên trước, với Sylphy theo sát phía sau.
Tôi bị kẹt ở giữa, đang tìm cách để đánh đòn phủ đầu…
[...Mấy đứa đang làm gì vậy.]
Nghe mấy lời đều đều của Eris, mọi thứ cứ như ngừng lại.
Leo đứng đó.
Và cả Lara nữa.
Cả hai đứa chúng đang nắm chặt vào một chiếc túi duy nhất và đứng khựng lại ở vị trí đó.
Đây không phải là một sự xuất hiện kỳ lạ.
Chắc chắn, Lara và Leo rất thân thiết, nhưng thỉnh thoảng chúng vẫn đánh nhau.
Mặc dù vậy, hầu hết các trận chiến này đều kết thúc với việc Leo rút lui trước.
Nhưng chỉ có một điều tôi không thể hiểu được.
Đó là Lara Greyrat.
Con gái thứ hai của tôi.
Một đứa trẻ thừa hưởng dòng máu Migurd mạnh mẽ và trông như một đứa trẻ 14 tuổi.
Là người mà, chỉ một lúc trước, tôi đã không thích thú để ý đến. Một đứa con gái không đáng tin cậy tẹo nào.
Con bé, vì lý do nào đó, lại đang mang theo một chiếc ba lô lớn.
Là thứ mà sẽ gợi lên hình ảnh của một cuộc hành trình dài.
Một chiếc trên lưng con bé, một chiếc của Leo và chiếc cuối cùng cả hai đang tranh giành, tổng cộng là ba chiếc ba lô.
Ừm, đứa con gái sống khép kín của tôi, vì lý do nào đó lại đang mặc trang phục du hành.
[Lara… Trang phục đó là sao vậy?]
Về phía Roxy, người đã thốt ra những lời đó. Thì Lara…
Đang mang một biểu cảm cực kỳ khó chịu trên mặt.
-------------
Trans: Salmonz
Design: Water ( Thành viên Hội Quán Mushoku Tensei )