Web Novel Mushoku tensei: Ngày chú chim cuối cùng rời khỏi tổ Phần 4: Hướng đi
[Hừ… Con ghét việc này… Quả là một sai lầm mà… Xấu hổ chết mất…]
Sau khi nâng ly chúc mừng, Chris tiến về phía tôi lẩm bẩm những lời ấy.
Mặt của con bé hoàn toàn đỏ rực.
Mà, cũng dễ đoán thôi.
Sau cùng thì con bé đột nhiên bị Hoàng tử bắt phải phát biểu lắp bắp trong trạng thái bối rối, một thái độ hoàn toàn không phù hợp với một sinh viên tốt nghiệp khi đối mặt với công chúng một chút nào.
Bỏ chuyện đó sang một bên, nội dung bài phát biểu của con bé tuyệt thật.
Nó liên quan đến chính Học viện Hoàng gia Asura, một ngôi trường được cho là nơi mà những người có năng lực và thiên phú có thể đạt được trình độ học vấn cao hơn. Tuy nhiên, nó đã tràn ngập văn hóa áp đặt giai cấp lên trên tất cả. Chris công khai chỉ trích khía cạnh đó khi trải nghiệm học tập ở Học Viện.
Mặc dù cá nhân con bé cũng vào trường nhờ quyền lực của gia đình và phụ huynh, nhưng chính những người đã chứng tỏ khả năng của mình mới thực sự xứng đáng với vị trí ấy. Ngay cả bây giờ, vẫn tồn tại những người thông minh hơn, đam mê hơn và sẽ gặt hái được nhiều thành quả hơn Viola, Elizabeth và thậm chí là cả chính con bé.
Nếu Học viện công nhận khả năng của những người đó, đủ để trao cho họ vị trí thủ khoa, thì nó sẽ vượt xa Đại học Phép thuật Ranoa và trở thành cơ sở giáo dục tốt nhất trên thế giới. Đó là những lời con bé muốn truyền tải.
Tuy nhiên, bài phát biểu này không phải là thứ mà các quý tộc Asura để tâm đến. Trong số họ có những người cảm thấy việc mình trở thành quý tộc đã là một dạng “địa vị”. Trên thực tế, một vài người trong số họ đã tỏ ra khó chịu với vẻ mặt không tán thành.
[Hừ… Con chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải phát biểu, và giờ lại yêu cầu con làm điều đó một cách đột ngột như vậy… Không đời nào con có thể hoàn thành tốt được.]
[Không hẳn đâu. Nó nghe hay lắm.]
Bất chấp tất cả những điều đó, tôi đã cảm động.
Tôi có thể đang nhìn con bé bằng lăng kính màu hường của một bậc cha mẹ yêu quý… Nhưng khi tôi nghĩ về việc làm thế nào mà đứa con bé bỏng hay khóc nhè của tôi, người không thể phân biệt được ảo tưởng và thực tế lại có thể suy nghĩ ra những thuật ngữ thực dụng như vậy, nó khiến tôi cảm động đến mức rơi nước mắt.
[Thật ạ?]
[Yup, nói sao giờ nhỉ? Con đã đi một chặng đường dài. Thành thật mà nói, cha đã nghĩ con sẽ trở nên non nớt và ngây thơ hơn. Giống như ngô nghê ‘nhận ra Học viện Hoàng gia khác với cách con nghĩ và trở về nhà òa khóc với cha’ chẳng hạn.]
Nghe ý kiến chân thành đến mức tàn nhẫn của ôi, Chris nhìn tôi ngờ nghệch.
Sau đó con bé gãi má và chậm rãi lắc đầu.
[Không ạ… Con quả thực là một đứa non nớt. Đúng như Papa nói, con thật sự đã càu nhàu rất nhiều khi con nhận ra nó khác biệt đến mức nào đấy…]
[Vậy con thật sự đã cảm thấy như thế, hửm.]
Khi tôi nói, thì Chris gật đầu và đáp lại rằng “Vâng”.
[Con tưởng rằng Vương quốc Asura là một nơi tuyệt vời và kì diệu hơn nhiều so với trí tưởng tượng của con. Cảnh vật, con người. Chà… Con tôn thờ những người sống ở đây như những vị thần vậy.]
Nói xong, Chris quay đầu lại và nhìn thẳng vào mắt tôi.
[Nhưng họ chả phải thần thánh gì cả. Con đã thật sự hoàn toàn sai lầm. Thế giới trong mơ của con đã hoàn toàn tan vỡ, khiến con tê liệt, hoảng loạn và không biết phải làm gì… Nhưng rồi con nhận ra ngay rằng-]
[Ừm.]
[Những người sống ở đây không khác biệt là mấy. Những điều mà bọn con phải làm đều giống nhau, những điều bọn con nghĩ đến cũng giống nhau. Bọn con cùng nhau chia sẻ những lo lắng và trải nghiệm đau đớn của mình.]
Ba năm, à.
Thời gian trôi đi.
Thật sự, thật sự là nhanh đấy.
Để nhận ra được điều ấy như con bé, nó khiến tôi mất hơn mười năm lận.
So với hồi đó, thì con bé đã nhận ra được sớm hơn rất nhiều lần.
[Con hiểu rằng con phải áp dụng những gì mà Papa và Mama đã dạy vào Học viện này. Nhờ đó, mà bằng cách nào đấy con đã vượt qua được. Nhưng trong ba năm qua, con không thể làm được gì hơn ngoài những gì con được dạy cả. Ngay cả với những gì vừa xảy ra - với Viola - nếu đó là Papa, con nghĩ cha sẽ xử lý tốt hơn và thuận lợi hơn những gì con đã làm. Điều gì đó như kiểu thông não ngài ấy chẳng hạn? Cha sẽ kết thúc nó một cách ổn thỏa mà không khiến ngài phải trải qua những đau khổ như vậy vào một ngày đặc biệt như hôm nay… Cha sẽ khiến ngài ấy suy ngẫm và làm hòa với ngài ấy.]
[Cha cũng băn khoăn về điều ấy đấy.]
Nói xong, tôi thấy trong thâm tâm mình có chút rung động.
Nếu con bé nói như vậy, thì tức là con bé biết chuyện gì sẽ xảy ra với Viola khi con bé trình diễn màn kịch vừa rồi.
Xây dựng kế hoạch, hành động phía sau màn ảnh để chuẩn bị cho việc hạ bệ một cô gái đơn độc.
[Con chỉ là không thể làm được mà thôi…]
Những lời ấy nghe như thể con bé hoàn toàn có thể làm được điều đó nhưng đã chọn không vậy.
Có lẽ Chris sẽ không phải đi xa đến mức này và có thể giải quyết được mọi việc trước lễ tốt nghiệp.
[Sao con lại không làm được?]
[Con không thể tha thứ cho Viola, chưa kể đến việc con cảm thấy ghen tị thế nào nữa…]
Cái cô gái tên Viola, rốt cuộc thì cô ấy đã làm gì?
Tôi không thể biết được.
Từ những gì xảy ra chỉ một lúc trước, thì tôi có thể nắm được ý chính, nhưng không phải là toàn bộ.
Hẳn rồi, cái cảnh cuối cùng mà cô ấy bị kéo ra ngoài quả thực rất đáng thương.
Tuy nhiên, Viola có lẽ đã coi thường và gây tổn thương cho nhiều người. Đủ để khiến Chris tuyên bố rằng con bé không thể tha thứ được. Vì vậy, việc chuẩn bị để hạ bệ cô ấy vào một ngày đẹp trời như thế này là điều gần như bình thường.
Nếu là tôi, người đã theo học tại Học viện Hoàng gia, người đã chứng kiến tận mắt hành động của Viola và bị cô ta hãm hại… thì có lẽ tôi cũng sẽ không tha thứ cho cô ta và làm những gì Chris đã làm.
Không… Nếu mà là tôi, thì có lẽ tôi đã mắc bẫy của cô ta và bị đuổi cổ chăng?
Trường hợp nào đi nữa, thì tôi cũng không thể tưởng tượng được cảnh mình lật kèo trước Viola được.
[Vậy, con thấy ghen tị sao?]
[Ể? Ummmmmm, v-vâng… Cha thấy đấy, Viola - nếu cô ấy thật sự nỗ lực, cô ấy có tiềm năng thực sự trở thành sinh viên đứng đầu. Về phép xã giao, trang phục, mắt thẩm mĩ, tính toán và quản lý nhân lực đều ở mức cao nhất, cô ấy đều đứng đầu lớp về tất cả những khoản này ngay cả trong giờ học. Tuy nhiên, đối với những môn yếu hơn, cô ấy lại không bao giờ nỗ lực mà gian lận để đạt điểm cao nhất… thậm chí đạt được vị trí thủ khoa cũng nhờ gian lận…]
Bằng cách nào đấy mà nó bắt đầu giống như con bé đang biện hộ nửa vời vậy.
Con bé hẳn đang giấu điều gì đó.
Phải chăng là mối quan hệ với một tên nào đấy? Không, không, không thể nào.
Tuy nhiên, xung quanh Chris đều là những tên đẹp mã… Cậu trai nào đó tên Edward trông giống như một bức tượng được chạm khắc tinh xảo cũng có thể có liên quan đến việc này.
Nào, không được, tâm phải tĩnh.
Giờ tôi là một người cha, tôi đang trong vị trí nên nói những thứ có căn cứ từ sự thật.
[Chà… Mặc dù cha thấy kì cục khi tự nói mình như vậy, nhưng cha nghĩ quả thực cha đã thay đổi trái tim của rất nhiều người. Mama tóc xanh, Mama tóc đỏ, Zanoba và thậm chí là cả Cliff… Nhiều người đã nói rằng họ đã thay đổi sau khi gặp Papa. Tuy nhiên, không phải do cha đã làm gì đấy thay đổi bọn họ mà khiến họ thay đổi suy nghĩ gì cả.]
Sau cùng thì tôi cũng chả biết tại sao mà họ thay đổi. Chắc bằng cách nào đó, họ đã tự nhận ra những thiếu sót của mình. Sự tồn tại của tôi có thể đã trở thành đốm lửa giúp họ soi sáng, nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Kể cả có dí súng vào đầu tôi, thì tôi cũng sẽ không bao giờ nói rằng tôi chịu trách nhiệm cho sự thay đổi của họ. Vì họ chỉ thay đổi vì chính họ cảm thấy mình cần phải thay đổi mà thôi.
[Có lẽ, chắc nó sẽ không hiệu quả với Viola. Nhưng ai biết được? Có lẽ cô ấy sẽ thay lòng đổi dạ sau những gì xảy ra hôm nay thì sao. Không có ai xung quanh con đã dần thay đổi như vậy ư?]
[Hửm? Con chả biết nữa?]
Khi con bé lẩm bẩm điều đó, Chris từ từ quay đầu lại để nhìn về phía sau. Đứng ở đó là bóng dáng của một cô gái đơn độc.
Nếu tôi không nhầm, thì cô ấy là đứa nhóc có tên Elizabeth.
Là cô gái đã hành động cực kỳ đắc chí khi lật ngược tình thế với Viola. Cô gái đó giờ đang trò chuyện thân thiện với những sinh viên xung quanh với vẻ mặt vô tư lự.
Viola từng nói rằng Elizabeth là “Kẻ thù của Chris”.
Nói cách khác, thì nó chính xác là như trên luôn.
[Giải pháp để trả món nợ của Elizabeth thật ấn tượng. Là con nghĩ ra ư?]
[Hử? Ummm…… Ý tưởng đó là lời khuyên từ Aisha-neesan. Nên cơ bản là không phải của con đâu ạ.]
À… Đúng như dự đoán.
Tôi đã nghĩ sẽ có trường hợp đấy.
Tôi nhận ra điều đó khi nghe về kế hoạch, nhưng đối với thứ mà Chris nghĩ ra, thì nó có hơi quá phức tạp.
[Nhưng con là người thực hiện nó phải không?]
[À thì… Vâng. Đúng-đúng chính xác là như vậy ạ.]
Chris làm một khuôn mặt ngượng ngùng, nhưng lắc đầu ngay sau đó.
[Tuy nhiên thì, Papa, để con có thể làm được điều đó, thì con đã cần sự giúp đỡ của nhiều người khác nhau đấy ạ. Thực sự, rất nhiều người trong số họ… Không chỉ vậy, khi con đi học… Thì những thứ mà con tự mình làm hầu như chả có gì cả. Đúng như cha nói, con vẫn còn là một đứa trẻ… có lẽ đúng hơn, là còn vẫn còn ngây thơ.]
[Có thể, có thể là con ngây thơ. Nhưng dù vậy, thì cô gái tên Elizabeth cuối cũng đã đến trợ giúp con. Con nghĩ vì sao lại có chuyện đó?]
[...Vì cậu ấy ghét Viola hơn là ghét con ạ.]
[Haha, đó cũng là một lý do. Nhưng mà con trở nên thân thiết và giúp cô ấy trả nợ cũng có thể là một lý do nữa phải không?]
Ừm thì, tôi thực sự không biết lý do chính xác. Dù sao đi nữa, thì Elizabeth cuối cùng cũng đã trở thành một mảnh ghép thiết yếu trong cuộc chiến chống lại Viola.
Vì không biết chi tiết, nên tôi không thể nói chắc chắn. Nhưng từ vị trí của cô ấy, thì cô có thể dễ dàng dàn dựng màn hạ bệ cho cả Viola và Chris cùng một lúc.
Đó là bởi các món nợ của cô ấy đã được thanh toán đầy đủ.
Tuy nhiên, cô ấy vẫn làm đồng minh của Chris cho đến thời khắc cuối cùng.
Đó là kết quả từ những nỗ lực của Chris.
[Chris. Có thể con thấy rằng khả năng của mình hiện tại không đủ và điều đó không sao cả. Dù một người có đi xa đến đâu, thì người đó cũng không thể làm điều gì hoàn hảo một mình được. Nhận sự giúp đỡ khi cần và giúp đỡ những người khác khi họ cần, đó là sự lặp đi lặp lại liên tục của một chu kỳ có tên là cuộc sống đấy.]
[...]
[Trong những năm qua, con đã đủ khả năng để làm được điều đó.]
Chris đã cứu giúp những sinh viên phải chịu sự chi phối của Viola.
Mặc dù vẫn ngưỡng mộ Học viện Hoàng gia Asura, nhưng không bị ảnh hưởng bởi bầu không khí của nó. Con Bé đã làm những gì mình nghĩ là đúng thông qua ý chí của chính nó.
Kết quả là con bé trở thành người được yêu mến nhất trong số các sinh viên sắp tốt nghiệp.
Có lẽ là “nhất” đối với một bậc phụ huynh đang nhìn con gái yêu dấu của mình qua lăng kính màu hường như tôi mà thôi.
Kể cả thế thì…
[Con đã trưởng thành một cách tuyệt vời. Hãy ngẩng cao đầu mà tốt nghiệp nhé.]
Nghe vậy, biểu cảm của Chris dần xìu xuống và con bé bắt đầu khóc.
Trong quá khứ, con bé sẽ chạy tới tôi, òa khóc đòi ôm. Nghĩ vậy, tôi liền dang đôi tay của mình.
Một vài giây trôi qua trong im lặng… Và rồi Chris - với đôi mắt ngấn từng giọt lệ, ngay lập tức lau chúng đi.
[Vâng ạ.]
Con bé gật đầu.
Đó là một câu trả lời xuất sắc. Tôi rất vui vì con bé đã có thể đưa ra một câu trả lời quyết đoán như vậy.
Cơ mà, tôi nên đặt vòng tay này vào đâu bây giờ…
***
Sau đó, các bà vợ nãy giờ im lặng lắng nghe ở phía sau tiến tới và nói chuyện với Chris một lúc.
Họ nói về cuộc sống của con bé trong ba năm học vừa rồi.
Mặc dù có nhiều thời điểm khó khăn, nhưng cũng có nhiều khoảnh khắc hạnh phúc. Họ nói về những người bạn của con bé và những điều xảy ra giữa chúng một cách vui vẻ.
Nghe câu chuyện về việc cô gái đầu tiên bị bắt nạt đã được giải cứu như thế nào, Eris cũng không có biểu cảm nào khác ngoài vẻ mặt hài lòng xưa giờ của cô ấy.
Lúc đầu, Sylphy không biết Chris đang nói về việc quản lý các sinh viên trong phe phái của mình như thế nào. Đến khi cô hiểu được vấn đề, thì khuôn mặt cô sốc cực độ.
Roxy thì thực sự hài lòng khi nói đến việc Chris đã làm theo lời dạy của cô ấy và học cách quản lý các phe phái từ phía hoàng tộc ngoại quốc.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, thì các bà vợ của tôi rời đi và nói - “Giờ thì chúng ta sẽ đến màn đi vòng quanh chào hỏi nào.” Ngay khi tôi đang nghĩ về việc giữ Chris làm của riêng mình thì thật không đúng cho lắm.
Đột nhiên, tôi nhận ra rằng có một cô gái sau lưng Chris.
Ngay khi tôi tưởng rằng, ‘Là ma đấy ư!?’ Thì tôi nhận ra đó là cô gái mà tôi đã thấy trước đây.
Nếu tôi nhớ chính xác, thì đó là người đã lau miệng Chris trước khi mọi chuyện đổ bể.
Cô ấy có một bầu không khí rụt rè xung quanh mình, do dự và tự hỏi liệu có nên cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Chris và tôi hay không.
[Xin chào, cô gái trẻ. Ta là Rudeus Greyrat.]
Và vì thế, tôi bắt đầu nói chuyện với cô ấy với một nụ cười. Sau cùng thì cô ấy là bạn của Chris. Nếu bạn của con bé có ấn tượng rằng cha của nó là một người tiêu cực và ảm đạm, thì điều đó cũng sẽ ảnh hưởng xấu đến Chris. Tôi muốn đóng vai là một ông bố vui vẻ và hòa đồng bằng hết sức có thể.
[!!!]
Tôi định thể hiện sự hòa đồng cơ mà… Sao cô ấy lại run bần bật rồi trốn sau lưng Chris vậy nhỉ?
Kì quặc thật…
Suốt mười năm qua, tôi đáng ra phải giỏi ở khoản cười rồi chứ…
Tôi thậm chí còn tập cười trước gương mỗi ngày mà…
(Trans: Khổ vl =)))))
[A! Papa, để con giới thiệu cô ấy!]
Chris nói khi con bé để ý tới sự có mặt của cô gái.
Con bé xoay người lại và đẩy cô gái lên trước mặt mình.
[Đây là Bell! Cô ấy là bạn thân của con, và sẽ tiếp nhận vai trò quản lý dân sự dưới quyền lãnh chúa của vùng Fittoa đấy ạ!]
[R-rất vui được gặp ngài ạ…]
Cô gái tên Bell đang bồn chồn vì muốn trốn đằng sau Chris. Vì thiếu dũng khí, nên cô ấy không thể vừa nói mà không ngừng để mắt nhìn xung quanh trong khi cúi đầu xuống.
[Bell thực ra là… Một fan cuồng của Papa đấy!]
[Cái! Khoan-Chris, dừng lại đi! Sao cậu lại nói với ngài ấy điều đó…!]
[Tại sao không? Cậu còn nói rằng cậu nhất định muốn nói chuyện với ông ấy nếu cậu có cơ hội được gặp cơ mà…]
Có vẻ như Bell là fan của tôi.
Có lẽ do tôi có tiếng ở Vương quốc Asura nên những đứa nhóc như cô ấy sẽ xuất hiện một hoặc hai lần mỗi năm.
Cơ mà, đa phần luôn là những cậu nhóc có niềm đam mê với lĩnh vực phép thuật, nên những cô gái như cô ấy thường khá là hiếm gặp.
Giờ thì tôi thấy hơi ngại rồi đấy.
[U-umm… Tên cháu là Bell… Bản hướng dẫn của ngài về Lôi Ma pháp, cháu đã đọc nó… Để có thể tạo ra một dạng phép thuật mới trong thời đại ngày nay, ngài thật tuyệt vời…! Cháu h-hoàn toàn kính trọng ngài đấy ạ!]
[À, ừm. Cảm ơn cháu.]
Bản hướng dẫn Lôi ma pháp à?
Tôi nhớ là mình từng viết thứ gì đó như vậy thì phải.
Không, làm gì phải tôi đâu.
Đó chỉ là thứ tôi đã viết khi thử ghi chú, và Roxy đã nói, “Thứ này thật tuyệt vời!” rồi tiến hành biên tập và xuất bản thành sách.
Thế nên là, thành thật mà nói, thì hơn một nửa nội dung của nó là được viết bởi Roxy.
Mặc dù tôi cũng khát khao được lấy hết công trạng để thể hiện trước mặt Chris…
[...Thì ra nó thật sự rất hay phải không?]
[Vâng ạ!]
[Chà, sau cùng thì hơn nửa trong số đó được viết bởi Sư phụ của ta mà.]
[Sư phụ! Ngài đang nói tới cô Roxy phải không ạ! cháu cũng đã đọc ghi chép của cô ấy, “Các yếu tố cơ bản của việc ứng dụng Ma pháp trong cận chiến”. Cô ấy cũng ở đây hôm nay ạ?]
[Cô ấy không phải là người sẽ bỏ qua ngày lễ tốt nghiệp của con gái mình đâu. Nhìn kìa, cô ấy ở đằng kia đấy!]
[Đâu ạ? Cháu không nhìn thấy?]
[Ừm thì, ta có thể đảm bảo là cô ấy nhất định đang ở đây. Chỉ là cô nhỏ con quá, nên bị chìm trong đám đông mất rồi.]
[Umm… Lát ngài giới thiệu cô ấy với cháu được không ạ…?]
[Dĩ nhiên là được rồi.]
Ra vậy, cô gái này hiểu được sự vĩ đại của Roxy.
Quả đúng như mình kỳ vọng từ con gái, bạn bè mà nó chọn quả thực rất chất lượng.
Cô gái tên Bell, tôi sẽ lưu trữ cái tên đấy trong tâm trí mình.
Mặc dù Sinh viên tốt nghiệp từ Học viện Hoàng gia Asura đều là những tinh hoa của vụ mùa. Nhưng đồng thời, nhiều người trong số họ có địa vị xã hội thấp. Có thể có những lúc họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời khỏi Vương quốc Asura. Ừm, giống như Lilia-san trước đây vậy.
Khi ngày đó đến, thì công ty của bọn tôi sẽ dang rộng vòng tay chào đón họ.
[Chris!]
Khi tôi đang nói chuyện với Bell, thì có một người khác tiên tới chỗ bọn tôi. Anh ta có một giọng nói nam tính đến lạ. Cậu ta có vẻ ngầu hơn so với vẻ bề ngoài.
Đúng như tôi nghĩ, cái người đang tiến tới đây là Edward, người vừa mới hủy bỏ hôn ước với Qúy cô Viola trong sự hỗn loạn.
[Cậu ác quá! Chẳng phải cậu hứa là sẽ giới thiệu Ngài Rudeus với tôi sao?]
Có vẻ như cậu ta muốn làm thân với tôi.
Có lẽ do bầu không khí tích cực toát ra từ cuộc trò chuyện giữa Chris và tôi, nên hôm nay tôi tương đối nổi tiếng thì phải.
Có vẻ như tôi càng già, thì lại càng thấy vui khi thấy mình có tiếng với những người trẻ tuổi như này.
[Ể, Ed!? Chẳng phải tôi bảo cậu đợi rồi sao!?]
[Cậu mồm nói như vậy… Xong cuối cùng lại sủi mất tăm luôn phải không!]
[Hôm nay tôi không làm thế đâu! Phiền cầu, một lúc nữa thôi, cho tôi thêm một chút thời gian nữa, được không?]
Tôi vừa thấy vui vì nổi tiếng với đám nhóc, thì chúng lại bắt đầu quay sang tán tỉnh nhau.
Bản thân cuộc trò chuyện cũng bình thường, nhưng có vẻ như chúng khá thân thiết.
Tôi không có vấn đề gì với việc tán tỉnh hay gì, nhưng làm việc ấy trước mặt bố mẹ bạn thì có hơi…
Mặc dù đó là một cảnh tượng ấm áp, nhưng Papa vẫn muốn con giới thiệu cậu ta trước hơn đấy.
[Tôi phải làm gì với cậu giờ, Chris… Nhìn tình hình mà xem, cậu còn chưa buồn nói về vấn đề đó nữa phải không?]
[Thế ~ nên ~ tôi ~ mới ~ nói ~ là có một thứ được gọi là thứ tự công việc đấy!]
[“Vấn đề đó”?]
Khoảnh khắc những từ đó vuột khỏi miệng tôi, thì cả Chris và Edward quay người lại đối mặt nhìn tôi. Nhìn cái vẻ lo lắng của Chris, thì “vấn đề” này có lẽ là một chuyện gì đó khá quan trọng.
[Đó là lý do mà tôi bảo… A–! Thôi xong…]
Chris xua tay như thể tất cả những gì con bé chuẩn bị cho tới lúc này đều đã đổ bể.
Mặc dù không biết con bé nói về cái gì, nhưng có vẻ như đó là thứ cần tôi chấp thuận. Đó là lý do tại sao con bé cần một số lời dẫn dắt và rất có thể con bé muốn đưa nó làm trọng tâm cuộc trò chuyện. Nói cách khác, thì con bé đang thiết lập tâm trạng.
Nó tương tự như cách tôi sẽ nói “Hôm nay em đẹp lắm” để khen Eris, “Anh thích đôi bàn tay của Eris. Chúng là bàn tay của một người đã làm việc vất vả.” Trong khi tôi nắm tay cô ấy. Cuối cùng là dẫn đến “Cho anh sờ ngực được không?” và nhận được sự đồng ý của cô ấy.
[Ừmmmm, con thực ra muốn nói chuyện tử tế về việc này sau khi bữa tiệc kết thúc cơ.]
[Được.]
Chris sau đó ho nhẹ, hắng giọng như cách Roxy làm, và đứng thẳng lưng để lấy hơi. Hít một hơi thật sâu, như một quý cô đích thực… Không, “như” thì sẽ hơi thô lỗ với con bé.
Với thái độ của một quý cô đích thực, cô ấy quay mặt về phía tôi.
Đáp lại, tôi cũng duỗi thẳng lưng nghiêm nghị.
[Con định ở lại Vương quốc Asura sau khi con tốt nghiệp từ học viện ạ.]
À… Là chuyện đấy à.
Hiểu rồi.
[Có thể Papa sẽ không chấp thuận. Nhưng sau khi sinh sống ở đây được ba năm, thì con đã trở nên gắn kết với Vương quốc Asura mất rồi.]
Papa sẽ không làm chuyện gì như từ chối đâu.
Mà dĩ nhiên, là cha muốn con trở lại Ranoa và ở lại với gia đình ta hơn tất cả rồi.
Cha muốn con mãi mãi là Chris bé nhỏ và đáng yêu.
Tuy nhiên, đó không phải là một điều ước có thể được toại nguyện.
Không thể nào toại nguyện được.
Con người sẽ lớn lên.
Lớn lên đồng nghĩa với thay đổi.
Người ta sẽ từ từ thay đổi khi gặp được những con người mới và đối mặt với những tình huống mới.
Cơ mà, thay đổi không có nghĩa là chỉ có những điểm tốt.
Tôi có thể sẽ tức giận và nói rằng con bé không thể ở đây và cưỡng ép đưa con bé trở về.
Nhưng đó không phải là điều đúng.
Bởi thay đổi tệ một chút cũng không phải sẽ luôn dẫn tới một kết quả xấu.
Ngoài kia có những người chỉ có thể lớn lên và trưởng thành vì cuộc đời đối xử quá đỗi ghẻ lạnh với họ mà.
Như tôi chẳng hạn.
Chỉ vì kiếp trước tôi là một tên NEET tồi tàn, hèn hạ nên tôi mới có thể nhận được những thứ hiện tại ở kiếp này.
Bỏ qua việc liệu bây giờ tôi có phải là một người tốt hay không, cá nhân tôi muốn tin rằng tôi đã trở nên đứng đắn hơn so với kiếp trước.
Ở đây và sống tại Vương quốc Asura có thể sẽ ảnh hưởng xấu tới Chris. Nên con bé có thể cũng sẽ lớn lên theo cách mà tôi không muốn.
Dẫu cho vậy đi nữa, thì cũng chẳng vấn đề gì với tôi cả.
Cuộc đời của Chris thì phải tự để con bé bước đi.
Nếu đó là nơi con bé muốn tới, là quyết định thay đổi của con bé, thì tôi chả có tư cách gì để ngăn con bé làm vậy cả.
Nhưng với tư cách là cha mẹ, có một điều mà tôi phải xác định chắc chắn - đó là sự thật. Có thực sự Chris đã thành tâm lựa chọn con đường này hay không? Tôi phải tự xác nhận chuyện này. Bởi như ta đã biết, thì đã ba năm kể từ khi tôi gặp Chris rồi mà.
Chỉ là chắc chắn thôi. Nhưng tôi sợ con bé không còn là Chris từng mơ mộng và tôn thờ Vương quốc Asura nữa.
[Chẳng phải con thích nơi này kể từ khi còn bé sao?]
[Vâng. Nhưng như con nói trước đó, cái “thích” của con ngày xưa chỉ là nói về đất nước trong trí tưởng tượng của con mà thôi. Nhưng giờ, sau ba năm ở đây, con đã được trải nghiệm một Vương quốc Asura thật sự, tương tác với những người Asura thực sự và thực sự yêu quý nó theo đúng nghĩa. Từ những con người ở đây, khí hậu, văn hóa…]
[Văn hóa ư? Kể cả có nhiều con người như Viola vừa xong ư?]
[Dĩ nhiên là có nhiều nơi và nhiều người xấu ở đây. Thực tế thì thậm chí còn nhiều hơn so với những nước khác lận. Nhưng Ariel Bệ hạ, những cư dân của vương quốc này đều đang cố gắng hết sức để biến nơi đây trở nên tốt hơn… Con muốn sống ở đây, làm việc ở đây và nếu có thể, thì sẽ giúp họ bằng cách nào đó ạ.]
[Giúp họ à… Con định giúp như thế nào?]
[Là một nhân viên công chức, nên con thể được làm trong cung điện. Trong thời gian này con sẽ làm việc dưới quyền của Luke-sama… Chà, mà lúc mới vào thì con chỉ là học việc thôi ạ.]
Phanh cái đã, Luke-kun?
Tôi chưa được nghe gì về chuyện này cả.
[À, con ngăn Luke-sama nói chuyện này với cha đấy ạ, bởi con muốn mình là người kể với ba ạ.]
[À… Cha hiểu rồi.]
Về việc này, thì chắc tôi sẽ nói chuyện với Luke vào một dịp khác.
Ra vậy, làm việc dưới trướng Luke hửm.
Cậu ta là phụ tá thân cận của Ariel và về mặt lý thuyết thì cậu ta là Thủ tướng. Làm việc dưới quyền của cậu ta có nghĩa là được đặt vào trung tâm của bộ máy nhà nước, ngay cả khi đó có là học việc đi nữa.
Có vẻ như đó sẽ là một công việc mà con bé sẽ trở thành cố vấn của Ariel hoặc các Hoàng tộc khác trong tương lai.
Đây hoàn toàn giống như một khóa học ưu tú lên thẳng tới nấc thang của giới thượng lưu. Nên tôi không có bất kỳ phàn nàn nào về nơi làm việc của con bé, và nếu mọi chuyện suôn sẻ, thì con bé có thể làm những gì mà nó đam mê. Bằng cách riêng của mình, con bé đã xây dựng được một lịch trình kế hoạch trong tương lai vững chắc.
Con bé Chris ấy, đang xây dựng một kế hoạch tử tế cho cuộc sống của mình…
Chỉ vậy thôi là hơn cả đủ đối với tôi rồi.
Nhưng nốt lần này thôi, hãy lắng nghe sự quyết tâm của con bé nào.
[Công việc nhất định sẽ rất khó khăn đấy. Liệu con có kham được nổi không?]
[Có ạ!]
Con bé đáp lại với khuôn mặt nghiêm túc nhất mà nó từng thể hiện.
Ra vậy, một câu trả lời dứt khoát.
Thế này thì lại làm tôi hơi lo đấy.
Thứ đón chờ con bé chắc chắn sẽ là một thử thách không thể tưởng tượng nổi.
Thậm chí còn hơn cả những gì con bé đã trải qua trong ba năm vừa rồi nữa.
Những suy tư này làm tôi nhớ lại lúc mà tôi lo cho Chris trước khi con bé tới Vương quốc Asura.
Nhưng thật tốt vì con bé đang rất đam mê việc ấy.
Niềm đam mê này có thể khiến mọi thứ thành có thể.
Giống như cách mà sau ba năm, Chris có thể trả lời tôi một cách quyết tâm như vậy.
[Rudeus-sama.]
Một giọng nói cất lên từ sau lưng tôi.
Quay người lại, tôi thấy một người xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện.
Dù cô ấy lớn tuổi hơn tôi, và bạn sẽ nghĩ rằng cô ấy đã già đi đáng kể, nhưng vẻ ngoài quyến rũ của cô ấy dường như trường tồn theo năm tháng, thậm chí gần như còn hấp dẫn hơn vào lúc này.
Không biết cô ấy có lai dòng máu của tộc Tai dài không nhỉ?
Không, không giống như tộc Tai dài, cô ấy có lẽ có một vài phương pháp để duy trì vẻ ngoài phù hợp với độ tuổi của mình.
Đó là Ariel.
Vẫn như mọi khi, bên cạnh cô ấy có cả Isolte và Doga nữa.
Trong khi Isolte mặc bộ lễ phục loại dễ di chuyển và đeo kiếm bên mình, thì Doga lại mặc giáp toàn thân hạn chế cử động của mình.
Đằng sau chiếc mặt nạ che giấu khuôn mặt quá đỗi dịu dàng của anh ấy, tôi phần nào biết rằng anh chắc chắn đang mỉm cười với tôi.
Quan sát cẩn thận, thì thấy cả Luke cũng đang ở bên Ariel nữa.
Và phía sau cậu ta, là một nhóm học sinh đang nhìn về hướng này từ một khoảng cách xa.
Các sinh viên do dự về việc có nên tiếp cận và nói chuyện với bọn tôi hay không. Thứ giữ khoảng cách của họ, là một bầu không khí bồn chồn.
[Tôi đã nghe về hoàn cảnh rồi.]
Mà, cậu làm gì chỉ có “nghe” về nó, mà là biết từ trước luôn rồi còn gì.
Nhờ nó, mà cậu đã chọn được thời điểm hoàn hảo để xuất hiện trước chúng tôi.
[Tôi hiểu về mối bận tâm của Rudeus-sama, nhưng từ học viện này, Chris đã thừa đạt được những kỹ năng để cô ấy có thể xử lý cuộc sống trong Vương quốc Asura. “Kết quả” của cô vừa rồi chính là minh chứng cho điều đó. Phải vậy không, Luke?]
[Quả đúng là như vậy. Christina hoàn toàn phù hợp để sống trong Vương quốc Asura.]
Hay đấy, nhưng đó không phải điều mà tôi đang lo lắng.
Mà dù sao thì, nếu có hai người đã dành phần lớn thời gian của họ để trở thành trái tim của Vương quốc Asura nói như vậy, thì có lẽ sẽ ổn thật.
Tôi mong rằng đó không chỉ là lời nói suông.
[......]
Không…
Kể cả thế, thì Chris… Tôi hiểu rồi…
[Papa… Cha nghĩ sao?]
Chris nhìn tôi với đôi mắt quyết tâm.
Nhìn con bé, tâm trí tôi cuộn trào ký ức về những ngày xưa cũ.
Từ lâu, rất lâu về trước.
Kể từ chưa đến mười năm tôi đến thế giới này.
Tôi đã gặp một người.
Người ấy cực kỳ tháo vát và năng động, đồng thời luôn vui vẻ khi quan sát tôi từ sau khán đài để cố gắng làm một việc gì đó. Người ấy âm ỉ từ trong thâm tâm một tham vọng, đặt mục tiêu là tham gia vào cuộc chiến vương quyền của Vương quốc Asura. Cuối cùng, do Thảm họa Dịch chuyển, mà tham vọng của người ấy đã không thể thực hiện được nữa.
Chris giờ đây, trong cái phong thái và khí thế của con bé, phần nào đó lại giống với người ấy.
Con bé giống Philip Boreas Greyrat.
Người mà tôi không bao giờ có thể gặp lại được nữa.
Nếu bạn suy luận một chút, thì cũng sẽ dễ hiểu thôi.
Eris là con gái của Philip.
Và Chris thì là con gái của Eris.
Nên huyết mạch chảy trong họ là chuyện bình thường.
Trong khi tâm trí còn tàn ngập những suy nghĩ ấy, thì câu trả lời đã dần nhen nhóm bên trong tôi.
À không, câu trả lời của tôi đã có từ đầu rồi, chỉ là tôi cần thêm một cú đẩy nữa thôi.
[Ariel-sama, Luke-sama.]
[Vâng.]
[Phiền hai người hãy chăm sóc cho con gái của tôi.]
Những lời nói đó rời khỏi miệng tôi khi ngẩng đầu lên, rồi va vào mắt tôi là nụ cười rạng rỡ của hai người họ.
[Dĩ nhiên rồi.]
Khi tôi quay lại nhìn mặt Chris lần nữa, thì con bé đang nhìn tôi với một khuôn mặt tràn đầy sự bất ngờ và mong đợi.
[Chris. Hãy cố gắng hết sức nhé.]
[Yay! Con yêu Papa!]
Sau khi làm một tư thế ăn mừng, con bé chạy tới vòng tay tôi.
Khi nói về một chuyện gì đó nghiêm túc, thì tôi muốn con bé giữ thái độ nghiêm túc cho đến phút cuối cùng… Nhưng mà thế này cũng được.
Cánh tay lạc lõng của tôi cuối cùng cũng được đặt vào lưng Chris, vùng đất hứa của chúng.
Hơn nữa, đây có thể sẽ là lần cuối cùng tôi có thể ôm Chris vào lòng.
[Khụ khụ!]
Ngay khi tôi đang say sưa trong việc vuốt ve và cảm nhận hơi ấm của con gái mình, thì tôi nghe thấy ai đó hắng giọng ở bên cạnh Ariel. Đảo mắt về phía đó, tôi thấy có một cậu chàng cực kỳ điển trai. Chà, đây chả phải là Edward-kun sao?
[Chris, có vẻ như cậu đã giải quyết được vấn đề đó rồi nhỉ. Giờ cậu giới thiệu tôi cho ngài được chưa?]
[Àaaa, ừ nhỉ! Phải rồi, xin lỗi, xin lỗi nha…]
Sau khi tự mình rời khỏi tôi, con bé tới bên cạnh Edward.
Edward, với nụ cười giả trân từ thời bà u nó, tiến lại gần tôi.
Cùng lúc ấy, Chris chỉ tay về phía cậu ta.
[Papa, đây là Hoàng tử Edward. Cậu ấy là bạn học của con và đã giúp con rất nhiều khi con học trong trường. Và, ừm…]
[Cháu là Edward Anemoi Asura. Rất vui vì được làm quen với ngài ạ.]
Cậu-thiếu-niên-đẹp-trai-kun đang làm một điệu chào hỏi chuẩn sách giáo khoa này.
Chắc tôi cũng phải bằng cách nào đấy đáp lễ lại mới được.
Có thể tôi đã quen với Luke, nhưng than ôi, tôi vẫn thấy lo lắng khi nói chuyện với một người đẹp trai lắm.
Hiện tại, cậu ta tuy là một đứa trẻ nhưng cũng là một hoàng tử, vậy tôi nên dùng kính ngữ đúng cách và đưa ra lời chào hỏi phù hợp với một hoàng tộc mới được.
[Tên tôi là Rudeus Greyrat. Thưa hoàng tử Edward, quả là một vinh dự khi được gặp ngài ạ.]
[Cháu mới là người nên thấy vinh dự khi gặp ngài mới đúng! Cháu đã luôn muốn gặp Ngài Rudeus từ lâu lắm rồi!]
Trước đấy thì là Bell, giờ là cả Edward nữa, có vẻ như năm nay nhiều sinh viên quan tâm tới tôi phết thì phải.
Trời ạ, mình sẽ bị ngợp mất!
[Hồ, thật đáng tự hào. Cơ mà, chủ đề về tôi đâu có phổ biến ở Vương quốc Asura đến vậy nhỉ.]
[Cháu nghe từ Chris ạ. Ngài Rudeus là một người tuyệt vời. Trong khi lắng nghe những câu chuyện về ngài, thì nói sao nhỉ, cảm giác như cháu đã có những kỷ niệm về khoảng thời gian được ở cạnh ngài vậy ạ.]
Với nụ cười vô tư, Edward bắt đầu thuật lại những câu chuyện về tôi mà thằng bé nghe được từ Chris.
Những câu chuyện kiểu như:
Mắt tôi sẽ sáng lên khi bàn luận với Roxy về ma pháp.
Tôi không bao giờ bỏ lỡ một buổi tập thể chất như kiếm sĩ kể cả khi tôi là một ma pháp sư.
Tôi cùng Leo thư giãn cạnh lò sưởi vào những ngày nghỉ.
Tôi thường bất tỉnh khi bị Eris đập một trận.
Ngại vãi.
Ôi Chris ơi, con không cần phải kể với cậu ta về những chuyện này đâu!
Khi tôi nhìn chằm chằm vào Chris với những suy nghĩ ấy, thì con bé đảo mắt đi trong khi huýt sáo.
Thấy vậy, tôi quyết định bắt đầu phản công.
Tôi sẽ khiến Chris phải ngượng ngùng.
[Tôi hiểu rồi. Vậy, mỗi quan hệ của ngài với Chris là gì vậy?]
Mặc dù đây là để trả đũa con bé.
Bằng một câu nói khiến con bé xấu hổ.
Thế nhưng Edward, sau một lúc ngây người ra đó, đột nhiên chuyển sang vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc và nói…
Cậu ta thật sự đã nói rằng…
[Với Chris, cháu muốn hẹn hò với cậu ấy với mục tiêu kết hôn ạ.]
Không cần phải nói rằng khuôn mặt tươi cười của tôi ngay lập tức đóng băng.
(Đôi lời của trans: Nếu bạn định chọn người để đánh ghen, thì tốt nhất là đừng động vào con cháu nhà Greyrat.)
-----------
Biên dịch: Salmonz
Sau khi nâng ly chúc mừng, Chris tiến về phía tôi lẩm bẩm những lời ấy.
Mặt của con bé hoàn toàn đỏ rực.
Mà, cũng dễ đoán thôi.
Sau cùng thì con bé đột nhiên bị Hoàng tử bắt phải phát biểu lắp bắp trong trạng thái bối rối, một thái độ hoàn toàn không phù hợp với một sinh viên tốt nghiệp khi đối mặt với công chúng một chút nào.
Bỏ chuyện đó sang một bên, nội dung bài phát biểu của con bé tuyệt thật.
Nó liên quan đến chính Học viện Hoàng gia Asura, một ngôi trường được cho là nơi mà những người có năng lực và thiên phú có thể đạt được trình độ học vấn cao hơn. Tuy nhiên, nó đã tràn ngập văn hóa áp đặt giai cấp lên trên tất cả. Chris công khai chỉ trích khía cạnh đó khi trải nghiệm học tập ở Học Viện.
Mặc dù cá nhân con bé cũng vào trường nhờ quyền lực của gia đình và phụ huynh, nhưng chính những người đã chứng tỏ khả năng của mình mới thực sự xứng đáng với vị trí ấy. Ngay cả bây giờ, vẫn tồn tại những người thông minh hơn, đam mê hơn và sẽ gặt hái được nhiều thành quả hơn Viola, Elizabeth và thậm chí là cả chính con bé.
Nếu Học viện công nhận khả năng của những người đó, đủ để trao cho họ vị trí thủ khoa, thì nó sẽ vượt xa Đại học Phép thuật Ranoa và trở thành cơ sở giáo dục tốt nhất trên thế giới. Đó là những lời con bé muốn truyền tải.
Tuy nhiên, bài phát biểu này không phải là thứ mà các quý tộc Asura để tâm đến. Trong số họ có những người cảm thấy việc mình trở thành quý tộc đã là một dạng “địa vị”. Trên thực tế, một vài người trong số họ đã tỏ ra khó chịu với vẻ mặt không tán thành.
[Hừ… Con chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải phát biểu, và giờ lại yêu cầu con làm điều đó một cách đột ngột như vậy… Không đời nào con có thể hoàn thành tốt được.]
[Không hẳn đâu. Nó nghe hay lắm.]
Bất chấp tất cả những điều đó, tôi đã cảm động.
Tôi có thể đang nhìn con bé bằng lăng kính màu hường của một bậc cha mẹ yêu quý… Nhưng khi tôi nghĩ về việc làm thế nào mà đứa con bé bỏng hay khóc nhè của tôi, người không thể phân biệt được ảo tưởng và thực tế lại có thể suy nghĩ ra những thuật ngữ thực dụng như vậy, nó khiến tôi cảm động đến mức rơi nước mắt.
[Thật ạ?]
[Yup, nói sao giờ nhỉ? Con đã đi một chặng đường dài. Thành thật mà nói, cha đã nghĩ con sẽ trở nên non nớt và ngây thơ hơn. Giống như ngô nghê ‘nhận ra Học viện Hoàng gia khác với cách con nghĩ và trở về nhà òa khóc với cha’ chẳng hạn.]
Nghe ý kiến chân thành đến mức tàn nhẫn của ôi, Chris nhìn tôi ngờ nghệch.
Sau đó con bé gãi má và chậm rãi lắc đầu.
[Không ạ… Con quả thực là một đứa non nớt. Đúng như Papa nói, con thật sự đã càu nhàu rất nhiều khi con nhận ra nó khác biệt đến mức nào đấy…]
[Vậy con thật sự đã cảm thấy như thế, hửm.]
Khi tôi nói, thì Chris gật đầu và đáp lại rằng “Vâng”.
[Con tưởng rằng Vương quốc Asura là một nơi tuyệt vời và kì diệu hơn nhiều so với trí tưởng tượng của con. Cảnh vật, con người. Chà… Con tôn thờ những người sống ở đây như những vị thần vậy.]
Nói xong, Chris quay đầu lại và nhìn thẳng vào mắt tôi.
[Nhưng họ chả phải thần thánh gì cả. Con đã thật sự hoàn toàn sai lầm. Thế giới trong mơ của con đã hoàn toàn tan vỡ, khiến con tê liệt, hoảng loạn và không biết phải làm gì… Nhưng rồi con nhận ra ngay rằng-]
[Ừm.]
[Những người sống ở đây không khác biệt là mấy. Những điều mà bọn con phải làm đều giống nhau, những điều bọn con nghĩ đến cũng giống nhau. Bọn con cùng nhau chia sẻ những lo lắng và trải nghiệm đau đớn của mình.]
Ba năm, à.
Thời gian trôi đi.
Thật sự, thật sự là nhanh đấy.
Để nhận ra được điều ấy như con bé, nó khiến tôi mất hơn mười năm lận.
So với hồi đó, thì con bé đã nhận ra được sớm hơn rất nhiều lần.
[Con hiểu rằng con phải áp dụng những gì mà Papa và Mama đã dạy vào Học viện này. Nhờ đó, mà bằng cách nào đấy con đã vượt qua được. Nhưng trong ba năm qua, con không thể làm được gì hơn ngoài những gì con được dạy cả. Ngay cả với những gì vừa xảy ra - với Viola - nếu đó là Papa, con nghĩ cha sẽ xử lý tốt hơn và thuận lợi hơn những gì con đã làm. Điều gì đó như kiểu thông não ngài ấy chẳng hạn? Cha sẽ kết thúc nó một cách ổn thỏa mà không khiến ngài phải trải qua những đau khổ như vậy vào một ngày đặc biệt như hôm nay… Cha sẽ khiến ngài ấy suy ngẫm và làm hòa với ngài ấy.]
[Cha cũng băn khoăn về điều ấy đấy.]
Nói xong, tôi thấy trong thâm tâm mình có chút rung động.
Nếu con bé nói như vậy, thì tức là con bé biết chuyện gì sẽ xảy ra với Viola khi con bé trình diễn màn kịch vừa rồi.
Xây dựng kế hoạch, hành động phía sau màn ảnh để chuẩn bị cho việc hạ bệ một cô gái đơn độc.
[Con chỉ là không thể làm được mà thôi…]
Những lời ấy nghe như thể con bé hoàn toàn có thể làm được điều đó nhưng đã chọn không vậy.
Có lẽ Chris sẽ không phải đi xa đến mức này và có thể giải quyết được mọi việc trước lễ tốt nghiệp.
[Sao con lại không làm được?]
[Con không thể tha thứ cho Viola, chưa kể đến việc con cảm thấy ghen tị thế nào nữa…]
Cái cô gái tên Viola, rốt cuộc thì cô ấy đã làm gì?
Tôi không thể biết được.
Từ những gì xảy ra chỉ một lúc trước, thì tôi có thể nắm được ý chính, nhưng không phải là toàn bộ.
Hẳn rồi, cái cảnh cuối cùng mà cô ấy bị kéo ra ngoài quả thực rất đáng thương.
Tuy nhiên, Viola có lẽ đã coi thường và gây tổn thương cho nhiều người. Đủ để khiến Chris tuyên bố rằng con bé không thể tha thứ được. Vì vậy, việc chuẩn bị để hạ bệ cô ấy vào một ngày đẹp trời như thế này là điều gần như bình thường.
Nếu là tôi, người đã theo học tại Học viện Hoàng gia, người đã chứng kiến tận mắt hành động của Viola và bị cô ta hãm hại… thì có lẽ tôi cũng sẽ không tha thứ cho cô ta và làm những gì Chris đã làm.
Không… Nếu mà là tôi, thì có lẽ tôi đã mắc bẫy của cô ta và bị đuổi cổ chăng?
Trường hợp nào đi nữa, thì tôi cũng không thể tưởng tượng được cảnh mình lật kèo trước Viola được.
[Vậy, con thấy ghen tị sao?]
[Ể? Ummmmmm, v-vâng… Cha thấy đấy, Viola - nếu cô ấy thật sự nỗ lực, cô ấy có tiềm năng thực sự trở thành sinh viên đứng đầu. Về phép xã giao, trang phục, mắt thẩm mĩ, tính toán và quản lý nhân lực đều ở mức cao nhất, cô ấy đều đứng đầu lớp về tất cả những khoản này ngay cả trong giờ học. Tuy nhiên, đối với những môn yếu hơn, cô ấy lại không bao giờ nỗ lực mà gian lận để đạt điểm cao nhất… thậm chí đạt được vị trí thủ khoa cũng nhờ gian lận…]
Bằng cách nào đấy mà nó bắt đầu giống như con bé đang biện hộ nửa vời vậy.
Con bé hẳn đang giấu điều gì đó.
Phải chăng là mối quan hệ với một tên nào đấy? Không, không, không thể nào.
Tuy nhiên, xung quanh Chris đều là những tên đẹp mã… Cậu trai nào đó tên Edward trông giống như một bức tượng được chạm khắc tinh xảo cũng có thể có liên quan đến việc này.
Nào, không được, tâm phải tĩnh.
Giờ tôi là một người cha, tôi đang trong vị trí nên nói những thứ có căn cứ từ sự thật.
[Chà… Mặc dù cha thấy kì cục khi tự nói mình như vậy, nhưng cha nghĩ quả thực cha đã thay đổi trái tim của rất nhiều người. Mama tóc xanh, Mama tóc đỏ, Zanoba và thậm chí là cả Cliff… Nhiều người đã nói rằng họ đã thay đổi sau khi gặp Papa. Tuy nhiên, không phải do cha đã làm gì đấy thay đổi bọn họ mà khiến họ thay đổi suy nghĩ gì cả.]
Sau cùng thì tôi cũng chả biết tại sao mà họ thay đổi. Chắc bằng cách nào đó, họ đã tự nhận ra những thiếu sót của mình. Sự tồn tại của tôi có thể đã trở thành đốm lửa giúp họ soi sáng, nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Kể cả có dí súng vào đầu tôi, thì tôi cũng sẽ không bao giờ nói rằng tôi chịu trách nhiệm cho sự thay đổi của họ. Vì họ chỉ thay đổi vì chính họ cảm thấy mình cần phải thay đổi mà thôi.
[Có lẽ, chắc nó sẽ không hiệu quả với Viola. Nhưng ai biết được? Có lẽ cô ấy sẽ thay lòng đổi dạ sau những gì xảy ra hôm nay thì sao. Không có ai xung quanh con đã dần thay đổi như vậy ư?]
[Hửm? Con chả biết nữa?]
Khi con bé lẩm bẩm điều đó, Chris từ từ quay đầu lại để nhìn về phía sau. Đứng ở đó là bóng dáng của một cô gái đơn độc.
Nếu tôi không nhầm, thì cô ấy là đứa nhóc có tên Elizabeth.
Là cô gái đã hành động cực kỳ đắc chí khi lật ngược tình thế với Viola. Cô gái đó giờ đang trò chuyện thân thiện với những sinh viên xung quanh với vẻ mặt vô tư lự.
Viola từng nói rằng Elizabeth là “Kẻ thù của Chris”.
Nói cách khác, thì nó chính xác là như trên luôn.
[Giải pháp để trả món nợ của Elizabeth thật ấn tượng. Là con nghĩ ra ư?]
[Hử? Ummm…… Ý tưởng đó là lời khuyên từ Aisha-neesan. Nên cơ bản là không phải của con đâu ạ.]
À… Đúng như dự đoán.
Tôi đã nghĩ sẽ có trường hợp đấy.
Tôi nhận ra điều đó khi nghe về kế hoạch, nhưng đối với thứ mà Chris nghĩ ra, thì nó có hơi quá phức tạp.
[Nhưng con là người thực hiện nó phải không?]
[À thì… Vâng. Đúng-đúng chính xác là như vậy ạ.]
Chris làm một khuôn mặt ngượng ngùng, nhưng lắc đầu ngay sau đó.
[Tuy nhiên thì, Papa, để con có thể làm được điều đó, thì con đã cần sự giúp đỡ của nhiều người khác nhau đấy ạ. Thực sự, rất nhiều người trong số họ… Không chỉ vậy, khi con đi học… Thì những thứ mà con tự mình làm hầu như chả có gì cả. Đúng như cha nói, con vẫn còn là một đứa trẻ… có lẽ đúng hơn, là còn vẫn còn ngây thơ.]
[Có thể, có thể là con ngây thơ. Nhưng dù vậy, thì cô gái tên Elizabeth cuối cũng đã đến trợ giúp con. Con nghĩ vì sao lại có chuyện đó?]
[...Vì cậu ấy ghét Viola hơn là ghét con ạ.]
[Haha, đó cũng là một lý do. Nhưng mà con trở nên thân thiết và giúp cô ấy trả nợ cũng có thể là một lý do nữa phải không?]
Ừm thì, tôi thực sự không biết lý do chính xác. Dù sao đi nữa, thì Elizabeth cuối cùng cũng đã trở thành một mảnh ghép thiết yếu trong cuộc chiến chống lại Viola.
Vì không biết chi tiết, nên tôi không thể nói chắc chắn. Nhưng từ vị trí của cô ấy, thì cô có thể dễ dàng dàn dựng màn hạ bệ cho cả Viola và Chris cùng một lúc.
Đó là bởi các món nợ của cô ấy đã được thanh toán đầy đủ.
Tuy nhiên, cô ấy vẫn làm đồng minh của Chris cho đến thời khắc cuối cùng.
Đó là kết quả từ những nỗ lực của Chris.
[Chris. Có thể con thấy rằng khả năng của mình hiện tại không đủ và điều đó không sao cả. Dù một người có đi xa đến đâu, thì người đó cũng không thể làm điều gì hoàn hảo một mình được. Nhận sự giúp đỡ khi cần và giúp đỡ những người khác khi họ cần, đó là sự lặp đi lặp lại liên tục của một chu kỳ có tên là cuộc sống đấy.]
[...]
[Trong những năm qua, con đã đủ khả năng để làm được điều đó.]
Chris đã cứu giúp những sinh viên phải chịu sự chi phối của Viola.
Mặc dù vẫn ngưỡng mộ Học viện Hoàng gia Asura, nhưng không bị ảnh hưởng bởi bầu không khí của nó. Con Bé đã làm những gì mình nghĩ là đúng thông qua ý chí của chính nó.
Kết quả là con bé trở thành người được yêu mến nhất trong số các sinh viên sắp tốt nghiệp.
Có lẽ là “nhất” đối với một bậc phụ huynh đang nhìn con gái yêu dấu của mình qua lăng kính màu hường như tôi mà thôi.
Kể cả thế thì…
[Con đã trưởng thành một cách tuyệt vời. Hãy ngẩng cao đầu mà tốt nghiệp nhé.]
Nghe vậy, biểu cảm của Chris dần xìu xuống và con bé bắt đầu khóc.
Trong quá khứ, con bé sẽ chạy tới tôi, òa khóc đòi ôm. Nghĩ vậy, tôi liền dang đôi tay của mình.
Một vài giây trôi qua trong im lặng… Và rồi Chris - với đôi mắt ngấn từng giọt lệ, ngay lập tức lau chúng đi.
[Vâng ạ.]
Con bé gật đầu.
Đó là một câu trả lời xuất sắc. Tôi rất vui vì con bé đã có thể đưa ra một câu trả lời quyết đoán như vậy.
Cơ mà, tôi nên đặt vòng tay này vào đâu bây giờ…
***
Sau đó, các bà vợ nãy giờ im lặng lắng nghe ở phía sau tiến tới và nói chuyện với Chris một lúc.
Họ nói về cuộc sống của con bé trong ba năm học vừa rồi.
Mặc dù có nhiều thời điểm khó khăn, nhưng cũng có nhiều khoảnh khắc hạnh phúc. Họ nói về những người bạn của con bé và những điều xảy ra giữa chúng một cách vui vẻ.
Nghe câu chuyện về việc cô gái đầu tiên bị bắt nạt đã được giải cứu như thế nào, Eris cũng không có biểu cảm nào khác ngoài vẻ mặt hài lòng xưa giờ của cô ấy.
Lúc đầu, Sylphy không biết Chris đang nói về việc quản lý các sinh viên trong phe phái của mình như thế nào. Đến khi cô hiểu được vấn đề, thì khuôn mặt cô sốc cực độ.
Roxy thì thực sự hài lòng khi nói đến việc Chris đã làm theo lời dạy của cô ấy và học cách quản lý các phe phái từ phía hoàng tộc ngoại quốc.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, thì các bà vợ của tôi rời đi và nói - “Giờ thì chúng ta sẽ đến màn đi vòng quanh chào hỏi nào.” Ngay khi tôi đang nghĩ về việc giữ Chris làm của riêng mình thì thật không đúng cho lắm.
Đột nhiên, tôi nhận ra rằng có một cô gái sau lưng Chris.
Ngay khi tôi tưởng rằng, ‘Là ma đấy ư!?’ Thì tôi nhận ra đó là cô gái mà tôi đã thấy trước đây.
Nếu tôi nhớ chính xác, thì đó là người đã lau miệng Chris trước khi mọi chuyện đổ bể.
Cô ấy có một bầu không khí rụt rè xung quanh mình, do dự và tự hỏi liệu có nên cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Chris và tôi hay không.
[Xin chào, cô gái trẻ. Ta là Rudeus Greyrat.]
Và vì thế, tôi bắt đầu nói chuyện với cô ấy với một nụ cười. Sau cùng thì cô ấy là bạn của Chris. Nếu bạn của con bé có ấn tượng rằng cha của nó là một người tiêu cực và ảm đạm, thì điều đó cũng sẽ ảnh hưởng xấu đến Chris. Tôi muốn đóng vai là một ông bố vui vẻ và hòa đồng bằng hết sức có thể.
[!!!]
Tôi định thể hiện sự hòa đồng cơ mà… Sao cô ấy lại run bần bật rồi trốn sau lưng Chris vậy nhỉ?
Kì quặc thật…
Suốt mười năm qua, tôi đáng ra phải giỏi ở khoản cười rồi chứ…
Tôi thậm chí còn tập cười trước gương mỗi ngày mà…
(Trans: Khổ vl =)))))
[A! Papa, để con giới thiệu cô ấy!]
Chris nói khi con bé để ý tới sự có mặt của cô gái.
Con bé xoay người lại và đẩy cô gái lên trước mặt mình.
[Đây là Bell! Cô ấy là bạn thân của con, và sẽ tiếp nhận vai trò quản lý dân sự dưới quyền lãnh chúa của vùng Fittoa đấy ạ!]
[R-rất vui được gặp ngài ạ…]
Cô gái tên Bell đang bồn chồn vì muốn trốn đằng sau Chris. Vì thiếu dũng khí, nên cô ấy không thể vừa nói mà không ngừng để mắt nhìn xung quanh trong khi cúi đầu xuống.
[Bell thực ra là… Một fan cuồng của Papa đấy!]
[Cái! Khoan-Chris, dừng lại đi! Sao cậu lại nói với ngài ấy điều đó…!]
[Tại sao không? Cậu còn nói rằng cậu nhất định muốn nói chuyện với ông ấy nếu cậu có cơ hội được gặp cơ mà…]
Có vẻ như Bell là fan của tôi.
Có lẽ do tôi có tiếng ở Vương quốc Asura nên những đứa nhóc như cô ấy sẽ xuất hiện một hoặc hai lần mỗi năm.
Cơ mà, đa phần luôn là những cậu nhóc có niềm đam mê với lĩnh vực phép thuật, nên những cô gái như cô ấy thường khá là hiếm gặp.
Giờ thì tôi thấy hơi ngại rồi đấy.
[U-umm… Tên cháu là Bell… Bản hướng dẫn của ngài về Lôi Ma pháp, cháu đã đọc nó… Để có thể tạo ra một dạng phép thuật mới trong thời đại ngày nay, ngài thật tuyệt vời…! Cháu h-hoàn toàn kính trọng ngài đấy ạ!]
[À, ừm. Cảm ơn cháu.]
Bản hướng dẫn Lôi ma pháp à?
Tôi nhớ là mình từng viết thứ gì đó như vậy thì phải.
Không, làm gì phải tôi đâu.
Đó chỉ là thứ tôi đã viết khi thử ghi chú, và Roxy đã nói, “Thứ này thật tuyệt vời!” rồi tiến hành biên tập và xuất bản thành sách.
Thế nên là, thành thật mà nói, thì hơn một nửa nội dung của nó là được viết bởi Roxy.
Mặc dù tôi cũng khát khao được lấy hết công trạng để thể hiện trước mặt Chris…
[...Thì ra nó thật sự rất hay phải không?]
[Vâng ạ!]
[Chà, sau cùng thì hơn nửa trong số đó được viết bởi Sư phụ của ta mà.]
[Sư phụ! Ngài đang nói tới cô Roxy phải không ạ! cháu cũng đã đọc ghi chép của cô ấy, “Các yếu tố cơ bản của việc ứng dụng Ma pháp trong cận chiến”. Cô ấy cũng ở đây hôm nay ạ?]
[Cô ấy không phải là người sẽ bỏ qua ngày lễ tốt nghiệp của con gái mình đâu. Nhìn kìa, cô ấy ở đằng kia đấy!]
[Đâu ạ? Cháu không nhìn thấy?]
[Ừm thì, ta có thể đảm bảo là cô ấy nhất định đang ở đây. Chỉ là cô nhỏ con quá, nên bị chìm trong đám đông mất rồi.]
[Umm… Lát ngài giới thiệu cô ấy với cháu được không ạ…?]
[Dĩ nhiên là được rồi.]
Ra vậy, cô gái này hiểu được sự vĩ đại của Roxy.
Quả đúng như mình kỳ vọng từ con gái, bạn bè mà nó chọn quả thực rất chất lượng.
Cô gái tên Bell, tôi sẽ lưu trữ cái tên đấy trong tâm trí mình.
Mặc dù Sinh viên tốt nghiệp từ Học viện Hoàng gia Asura đều là những tinh hoa của vụ mùa. Nhưng đồng thời, nhiều người trong số họ có địa vị xã hội thấp. Có thể có những lúc họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời khỏi Vương quốc Asura. Ừm, giống như Lilia-san trước đây vậy.
Khi ngày đó đến, thì công ty của bọn tôi sẽ dang rộng vòng tay chào đón họ.
[Chris!]
Khi tôi đang nói chuyện với Bell, thì có một người khác tiên tới chỗ bọn tôi. Anh ta có một giọng nói nam tính đến lạ. Cậu ta có vẻ ngầu hơn so với vẻ bề ngoài.
Đúng như tôi nghĩ, cái người đang tiến tới đây là Edward, người vừa mới hủy bỏ hôn ước với Qúy cô Viola trong sự hỗn loạn.
[Cậu ác quá! Chẳng phải cậu hứa là sẽ giới thiệu Ngài Rudeus với tôi sao?]
Có vẻ như cậu ta muốn làm thân với tôi.
Có lẽ do bầu không khí tích cực toát ra từ cuộc trò chuyện giữa Chris và tôi, nên hôm nay tôi tương đối nổi tiếng thì phải.
Có vẻ như tôi càng già, thì lại càng thấy vui khi thấy mình có tiếng với những người trẻ tuổi như này.
[Ể, Ed!? Chẳng phải tôi bảo cậu đợi rồi sao!?]
[Cậu mồm nói như vậy… Xong cuối cùng lại sủi mất tăm luôn phải không!]
[Hôm nay tôi không làm thế đâu! Phiền cầu, một lúc nữa thôi, cho tôi thêm một chút thời gian nữa, được không?]
Tôi vừa thấy vui vì nổi tiếng với đám nhóc, thì chúng lại bắt đầu quay sang tán tỉnh nhau.
Bản thân cuộc trò chuyện cũng bình thường, nhưng có vẻ như chúng khá thân thiết.
Tôi không có vấn đề gì với việc tán tỉnh hay gì, nhưng làm việc ấy trước mặt bố mẹ bạn thì có hơi…
Mặc dù đó là một cảnh tượng ấm áp, nhưng Papa vẫn muốn con giới thiệu cậu ta trước hơn đấy.
[Tôi phải làm gì với cậu giờ, Chris… Nhìn tình hình mà xem, cậu còn chưa buồn nói về vấn đề đó nữa phải không?]
[Thế ~ nên ~ tôi ~ mới ~ nói ~ là có một thứ được gọi là thứ tự công việc đấy!]
[“Vấn đề đó”?]
Khoảnh khắc những từ đó vuột khỏi miệng tôi, thì cả Chris và Edward quay người lại đối mặt nhìn tôi. Nhìn cái vẻ lo lắng của Chris, thì “vấn đề” này có lẽ là một chuyện gì đó khá quan trọng.
[Đó là lý do mà tôi bảo… A–! Thôi xong…]
Chris xua tay như thể tất cả những gì con bé chuẩn bị cho tới lúc này đều đã đổ bể.
Mặc dù không biết con bé nói về cái gì, nhưng có vẻ như đó là thứ cần tôi chấp thuận. Đó là lý do tại sao con bé cần một số lời dẫn dắt và rất có thể con bé muốn đưa nó làm trọng tâm cuộc trò chuyện. Nói cách khác, thì con bé đang thiết lập tâm trạng.
Nó tương tự như cách tôi sẽ nói “Hôm nay em đẹp lắm” để khen Eris, “Anh thích đôi bàn tay của Eris. Chúng là bàn tay của một người đã làm việc vất vả.” Trong khi tôi nắm tay cô ấy. Cuối cùng là dẫn đến “Cho anh sờ ngực được không?” và nhận được sự đồng ý của cô ấy.
[Ừmmmm, con thực ra muốn nói chuyện tử tế về việc này sau khi bữa tiệc kết thúc cơ.]
[Được.]
Chris sau đó ho nhẹ, hắng giọng như cách Roxy làm, và đứng thẳng lưng để lấy hơi. Hít một hơi thật sâu, như một quý cô đích thực… Không, “như” thì sẽ hơi thô lỗ với con bé.
Với thái độ của một quý cô đích thực, cô ấy quay mặt về phía tôi.
Đáp lại, tôi cũng duỗi thẳng lưng nghiêm nghị.
[Con định ở lại Vương quốc Asura sau khi con tốt nghiệp từ học viện ạ.]
À… Là chuyện đấy à.
Hiểu rồi.
[Có thể Papa sẽ không chấp thuận. Nhưng sau khi sinh sống ở đây được ba năm, thì con đã trở nên gắn kết với Vương quốc Asura mất rồi.]
Papa sẽ không làm chuyện gì như từ chối đâu.
Mà dĩ nhiên, là cha muốn con trở lại Ranoa và ở lại với gia đình ta hơn tất cả rồi.
Cha muốn con mãi mãi là Chris bé nhỏ và đáng yêu.
Tuy nhiên, đó không phải là một điều ước có thể được toại nguyện.
Không thể nào toại nguyện được.
Con người sẽ lớn lên.
Lớn lên đồng nghĩa với thay đổi.
Người ta sẽ từ từ thay đổi khi gặp được những con người mới và đối mặt với những tình huống mới.
Cơ mà, thay đổi không có nghĩa là chỉ có những điểm tốt.
Tôi có thể sẽ tức giận và nói rằng con bé không thể ở đây và cưỡng ép đưa con bé trở về.
Nhưng đó không phải là điều đúng.
Bởi thay đổi tệ một chút cũng không phải sẽ luôn dẫn tới một kết quả xấu.
Ngoài kia có những người chỉ có thể lớn lên và trưởng thành vì cuộc đời đối xử quá đỗi ghẻ lạnh với họ mà.
Như tôi chẳng hạn.
Chỉ vì kiếp trước tôi là một tên NEET tồi tàn, hèn hạ nên tôi mới có thể nhận được những thứ hiện tại ở kiếp này.
Bỏ qua việc liệu bây giờ tôi có phải là một người tốt hay không, cá nhân tôi muốn tin rằng tôi đã trở nên đứng đắn hơn so với kiếp trước.
Ở đây và sống tại Vương quốc Asura có thể sẽ ảnh hưởng xấu tới Chris. Nên con bé có thể cũng sẽ lớn lên theo cách mà tôi không muốn.
Dẫu cho vậy đi nữa, thì cũng chẳng vấn đề gì với tôi cả.
Cuộc đời của Chris thì phải tự để con bé bước đi.
Nếu đó là nơi con bé muốn tới, là quyết định thay đổi của con bé, thì tôi chả có tư cách gì để ngăn con bé làm vậy cả.
Nhưng với tư cách là cha mẹ, có một điều mà tôi phải xác định chắc chắn - đó là sự thật. Có thực sự Chris đã thành tâm lựa chọn con đường này hay không? Tôi phải tự xác nhận chuyện này. Bởi như ta đã biết, thì đã ba năm kể từ khi tôi gặp Chris rồi mà.
Chỉ là chắc chắn thôi. Nhưng tôi sợ con bé không còn là Chris từng mơ mộng và tôn thờ Vương quốc Asura nữa.
[Chẳng phải con thích nơi này kể từ khi còn bé sao?]
[Vâng. Nhưng như con nói trước đó, cái “thích” của con ngày xưa chỉ là nói về đất nước trong trí tưởng tượng của con mà thôi. Nhưng giờ, sau ba năm ở đây, con đã được trải nghiệm một Vương quốc Asura thật sự, tương tác với những người Asura thực sự và thực sự yêu quý nó theo đúng nghĩa. Từ những con người ở đây, khí hậu, văn hóa…]
[Văn hóa ư? Kể cả có nhiều con người như Viola vừa xong ư?]
[Dĩ nhiên là có nhiều nơi và nhiều người xấu ở đây. Thực tế thì thậm chí còn nhiều hơn so với những nước khác lận. Nhưng Ariel Bệ hạ, những cư dân của vương quốc này đều đang cố gắng hết sức để biến nơi đây trở nên tốt hơn… Con muốn sống ở đây, làm việc ở đây và nếu có thể, thì sẽ giúp họ bằng cách nào đó ạ.]
[Giúp họ à… Con định giúp như thế nào?]
[Là một nhân viên công chức, nên con thể được làm trong cung điện. Trong thời gian này con sẽ làm việc dưới quyền của Luke-sama… Chà, mà lúc mới vào thì con chỉ là học việc thôi ạ.]
Phanh cái đã, Luke-kun?
Tôi chưa được nghe gì về chuyện này cả.
[À, con ngăn Luke-sama nói chuyện này với cha đấy ạ, bởi con muốn mình là người kể với ba ạ.]
[À… Cha hiểu rồi.]
Về việc này, thì chắc tôi sẽ nói chuyện với Luke vào một dịp khác.
Ra vậy, làm việc dưới trướng Luke hửm.
Cậu ta là phụ tá thân cận của Ariel và về mặt lý thuyết thì cậu ta là Thủ tướng. Làm việc dưới quyền của cậu ta có nghĩa là được đặt vào trung tâm của bộ máy nhà nước, ngay cả khi đó có là học việc đi nữa.
Có vẻ như đó sẽ là một công việc mà con bé sẽ trở thành cố vấn của Ariel hoặc các Hoàng tộc khác trong tương lai.
Đây hoàn toàn giống như một khóa học ưu tú lên thẳng tới nấc thang của giới thượng lưu. Nên tôi không có bất kỳ phàn nàn nào về nơi làm việc của con bé, và nếu mọi chuyện suôn sẻ, thì con bé có thể làm những gì mà nó đam mê. Bằng cách riêng của mình, con bé đã xây dựng được một lịch trình kế hoạch trong tương lai vững chắc.
Con bé Chris ấy, đang xây dựng một kế hoạch tử tế cho cuộc sống của mình…
Chỉ vậy thôi là hơn cả đủ đối với tôi rồi.
Nhưng nốt lần này thôi, hãy lắng nghe sự quyết tâm của con bé nào.
[Công việc nhất định sẽ rất khó khăn đấy. Liệu con có kham được nổi không?]
[Có ạ!]
Con bé đáp lại với khuôn mặt nghiêm túc nhất mà nó từng thể hiện.
Ra vậy, một câu trả lời dứt khoát.
Thế này thì lại làm tôi hơi lo đấy.
Thứ đón chờ con bé chắc chắn sẽ là một thử thách không thể tưởng tượng nổi.
Thậm chí còn hơn cả những gì con bé đã trải qua trong ba năm vừa rồi nữa.
Những suy tư này làm tôi nhớ lại lúc mà tôi lo cho Chris trước khi con bé tới Vương quốc Asura.
Nhưng thật tốt vì con bé đang rất đam mê việc ấy.
Niềm đam mê này có thể khiến mọi thứ thành có thể.
Giống như cách mà sau ba năm, Chris có thể trả lời tôi một cách quyết tâm như vậy.
[Rudeus-sama.]
Một giọng nói cất lên từ sau lưng tôi.
Quay người lại, tôi thấy một người xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện.
Dù cô ấy lớn tuổi hơn tôi, và bạn sẽ nghĩ rằng cô ấy đã già đi đáng kể, nhưng vẻ ngoài quyến rũ của cô ấy dường như trường tồn theo năm tháng, thậm chí gần như còn hấp dẫn hơn vào lúc này.
Không biết cô ấy có lai dòng máu của tộc Tai dài không nhỉ?
Không, không giống như tộc Tai dài, cô ấy có lẽ có một vài phương pháp để duy trì vẻ ngoài phù hợp với độ tuổi của mình.
Đó là Ariel.
Vẫn như mọi khi, bên cạnh cô ấy có cả Isolte và Doga nữa.
Trong khi Isolte mặc bộ lễ phục loại dễ di chuyển và đeo kiếm bên mình, thì Doga lại mặc giáp toàn thân hạn chế cử động của mình.
Đằng sau chiếc mặt nạ che giấu khuôn mặt quá đỗi dịu dàng của anh ấy, tôi phần nào biết rằng anh chắc chắn đang mỉm cười với tôi.
Quan sát cẩn thận, thì thấy cả Luke cũng đang ở bên Ariel nữa.
Và phía sau cậu ta, là một nhóm học sinh đang nhìn về hướng này từ một khoảng cách xa.
Các sinh viên do dự về việc có nên tiếp cận và nói chuyện với bọn tôi hay không. Thứ giữ khoảng cách của họ, là một bầu không khí bồn chồn.
[Tôi đã nghe về hoàn cảnh rồi.]
Mà, cậu làm gì chỉ có “nghe” về nó, mà là biết từ trước luôn rồi còn gì.
Nhờ nó, mà cậu đã chọn được thời điểm hoàn hảo để xuất hiện trước chúng tôi.
[Tôi hiểu về mối bận tâm của Rudeus-sama, nhưng từ học viện này, Chris đã thừa đạt được những kỹ năng để cô ấy có thể xử lý cuộc sống trong Vương quốc Asura. “Kết quả” của cô vừa rồi chính là minh chứng cho điều đó. Phải vậy không, Luke?]
[Quả đúng là như vậy. Christina hoàn toàn phù hợp để sống trong Vương quốc Asura.]
Hay đấy, nhưng đó không phải điều mà tôi đang lo lắng.
Mà dù sao thì, nếu có hai người đã dành phần lớn thời gian của họ để trở thành trái tim của Vương quốc Asura nói như vậy, thì có lẽ sẽ ổn thật.
Tôi mong rằng đó không chỉ là lời nói suông.
[......]
Không…
Kể cả thế, thì Chris… Tôi hiểu rồi…
[Papa… Cha nghĩ sao?]
Chris nhìn tôi với đôi mắt quyết tâm.
Nhìn con bé, tâm trí tôi cuộn trào ký ức về những ngày xưa cũ.
Từ lâu, rất lâu về trước.
Kể từ chưa đến mười năm tôi đến thế giới này.
Tôi đã gặp một người.
Người ấy cực kỳ tháo vát và năng động, đồng thời luôn vui vẻ khi quan sát tôi từ sau khán đài để cố gắng làm một việc gì đó. Người ấy âm ỉ từ trong thâm tâm một tham vọng, đặt mục tiêu là tham gia vào cuộc chiến vương quyền của Vương quốc Asura. Cuối cùng, do Thảm họa Dịch chuyển, mà tham vọng của người ấy đã không thể thực hiện được nữa.
Chris giờ đây, trong cái phong thái và khí thế của con bé, phần nào đó lại giống với người ấy.
Con bé giống Philip Boreas Greyrat.
Người mà tôi không bao giờ có thể gặp lại được nữa.
Nếu bạn suy luận một chút, thì cũng sẽ dễ hiểu thôi.
Eris là con gái của Philip.
Và Chris thì là con gái của Eris.
Nên huyết mạch chảy trong họ là chuyện bình thường.
Trong khi tâm trí còn tàn ngập những suy nghĩ ấy, thì câu trả lời đã dần nhen nhóm bên trong tôi.
À không, câu trả lời của tôi đã có từ đầu rồi, chỉ là tôi cần thêm một cú đẩy nữa thôi.
[Ariel-sama, Luke-sama.]
[Vâng.]
[Phiền hai người hãy chăm sóc cho con gái của tôi.]
Những lời nói đó rời khỏi miệng tôi khi ngẩng đầu lên, rồi va vào mắt tôi là nụ cười rạng rỡ của hai người họ.
[Dĩ nhiên rồi.]
Khi tôi quay lại nhìn mặt Chris lần nữa, thì con bé đang nhìn tôi với một khuôn mặt tràn đầy sự bất ngờ và mong đợi.
[Chris. Hãy cố gắng hết sức nhé.]
[Yay! Con yêu Papa!]
Sau khi làm một tư thế ăn mừng, con bé chạy tới vòng tay tôi.
Khi nói về một chuyện gì đó nghiêm túc, thì tôi muốn con bé giữ thái độ nghiêm túc cho đến phút cuối cùng… Nhưng mà thế này cũng được.
Cánh tay lạc lõng của tôi cuối cùng cũng được đặt vào lưng Chris, vùng đất hứa của chúng.
Hơn nữa, đây có thể sẽ là lần cuối cùng tôi có thể ôm Chris vào lòng.
[Khụ khụ!]
Ngay khi tôi đang say sưa trong việc vuốt ve và cảm nhận hơi ấm của con gái mình, thì tôi nghe thấy ai đó hắng giọng ở bên cạnh Ariel. Đảo mắt về phía đó, tôi thấy có một cậu chàng cực kỳ điển trai. Chà, đây chả phải là Edward-kun sao?
[Chris, có vẻ như cậu đã giải quyết được vấn đề đó rồi nhỉ. Giờ cậu giới thiệu tôi cho ngài được chưa?]
[Àaaa, ừ nhỉ! Phải rồi, xin lỗi, xin lỗi nha…]
Sau khi tự mình rời khỏi tôi, con bé tới bên cạnh Edward.
Edward, với nụ cười giả trân từ thời bà u nó, tiến lại gần tôi.
Cùng lúc ấy, Chris chỉ tay về phía cậu ta.
[Papa, đây là Hoàng tử Edward. Cậu ấy là bạn học của con và đã giúp con rất nhiều khi con học trong trường. Và, ừm…]
[Cháu là Edward Anemoi Asura. Rất vui vì được làm quen với ngài ạ.]
Cậu-thiếu-niên-đẹp-trai-kun đang làm một điệu chào hỏi chuẩn sách giáo khoa này.
Chắc tôi cũng phải bằng cách nào đấy đáp lễ lại mới được.
Có thể tôi đã quen với Luke, nhưng than ôi, tôi vẫn thấy lo lắng khi nói chuyện với một người đẹp trai lắm.
Hiện tại, cậu ta tuy là một đứa trẻ nhưng cũng là một hoàng tử, vậy tôi nên dùng kính ngữ đúng cách và đưa ra lời chào hỏi phù hợp với một hoàng tộc mới được.
[Tên tôi là Rudeus Greyrat. Thưa hoàng tử Edward, quả là một vinh dự khi được gặp ngài ạ.]
[Cháu mới là người nên thấy vinh dự khi gặp ngài mới đúng! Cháu đã luôn muốn gặp Ngài Rudeus từ lâu lắm rồi!]
Trước đấy thì là Bell, giờ là cả Edward nữa, có vẻ như năm nay nhiều sinh viên quan tâm tới tôi phết thì phải.
Trời ạ, mình sẽ bị ngợp mất!
[Hồ, thật đáng tự hào. Cơ mà, chủ đề về tôi đâu có phổ biến ở Vương quốc Asura đến vậy nhỉ.]
[Cháu nghe từ Chris ạ. Ngài Rudeus là một người tuyệt vời. Trong khi lắng nghe những câu chuyện về ngài, thì nói sao nhỉ, cảm giác như cháu đã có những kỷ niệm về khoảng thời gian được ở cạnh ngài vậy ạ.]
Với nụ cười vô tư, Edward bắt đầu thuật lại những câu chuyện về tôi mà thằng bé nghe được từ Chris.
Những câu chuyện kiểu như:
Mắt tôi sẽ sáng lên khi bàn luận với Roxy về ma pháp.
Tôi không bao giờ bỏ lỡ một buổi tập thể chất như kiếm sĩ kể cả khi tôi là một ma pháp sư.
Tôi cùng Leo thư giãn cạnh lò sưởi vào những ngày nghỉ.
Tôi thường bất tỉnh khi bị Eris đập một trận.
Ngại vãi.
Ôi Chris ơi, con không cần phải kể với cậu ta về những chuyện này đâu!
Khi tôi nhìn chằm chằm vào Chris với những suy nghĩ ấy, thì con bé đảo mắt đi trong khi huýt sáo.
Thấy vậy, tôi quyết định bắt đầu phản công.
Tôi sẽ khiến Chris phải ngượng ngùng.
[Tôi hiểu rồi. Vậy, mỗi quan hệ của ngài với Chris là gì vậy?]
Mặc dù đây là để trả đũa con bé.
Bằng một câu nói khiến con bé xấu hổ.
Thế nhưng Edward, sau một lúc ngây người ra đó, đột nhiên chuyển sang vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc và nói…
Cậu ta thật sự đã nói rằng…
[Với Chris, cháu muốn hẹn hò với cậu ấy với mục tiêu kết hôn ạ.]
Không cần phải nói rằng khuôn mặt tươi cười của tôi ngay lập tức đóng băng.
(Đôi lời của trans: Nếu bạn định chọn người để đánh ghen, thì tốt nhất là đừng động vào con cháu nhà Greyrat.)
-----------
Biên dịch: Salmonz