Web Novel Mushoku tensei: Ngày chú chim cuối cùng rời khỏi tổ Phần 6: Hãy để cho đứa trẻ được rời đi
[A…]
Lara phô ra khuôn mặt cực kỳ khó chịu.
‘Mình đã cố hết sức để không bị chú ý, thế mà cuối cùng vẫn bị phát hiện à…’
Khuôn mặt kiểu vậy đấy.
Có vẻ con bé lại định bày trò gì đấy.
Cái trò mèo sẽ khiến con bé bị Eris đánh đòn.
[Con định đi đâu à?]
[Vâng, một lúc ạ.]
Khi Lara nói vậy, Leo vòng qua trước mặt Lara, hạ thấp eo và gầm gừ bằng một giọng mà nó không thường sử dụng.
[Uuuuuuuu…]
[Ừ, được rồi. Tao biết rồi mà…]
Quả là một cảnh tượng hiếm thấy.
Leo đang thật sự tức giận với Lara ư.
Con gái bọn tôi đã làm điều tồi tệ gì à.
Nếu đúng như thế, thì hẳn là con bé đang cố lủi vào bóng tối nhỉ.
Lara có thói quen bỏ trốn khi gây rắc rối mà.
Mặc dù đó là khi nó còn bé.
Kể cả khi con bé thích bày trò, nhưng nó vẫn sợ bị Eris đánh đòn lắm.
Tôi thì đã khuyên hết nước hết cái rằng, “Con nên chuẩn bị tinh thần nhận phạt khi làm điều gì đó không đúng đi.”
Mà, nếu con bé có thể học được gì đó từ lời khuyên của tôi, thì nó đã không bày lên bày xuống như vậy rồi.
Khi bọn trẻ lớn lên, thì chúng cũng ít bị đánh đòn bởi Eris hơn, nhưng Lara là trường hợp ngoại lệ.
Rõ ràng là mấy đòn roi ấy đau đến mức con bé còn không thể nằm ngửa được cơ mà.
Tôi tự hỏi con bé đã làm gì lần này.
Lẽ nào con bé đã làm vỡ món đồ sứ yêu thích của Roxy?
Không, không thể nào tầm thường như vậy được.
Đến cả lúc nó đặt một mật thư đe dọa trên bàn Orsted rồi chạy quanh thị trấn, thì con bé cũng chưa lần nào cố lẻn ra ngoài vào ban đêm như này cả…
[Papa, Mama.]
Vẻ mặt hiện trên Lara trông thật đáng thương, nhưng ngay lập tức chuyển sang bình tĩnh để đối mặt với chúng tôi. Rồi con bé giơ tay lên.
[Con sẽ lên đường du ngoạn một lúc ạ.]
Và rồi con bé tuyên bố như vậy.
Thế là từ ra ngoài “một lúc” thành “lên đường du ngoạn” luôn rồi à.
[Đi đâu cơ…?]
[Con đã thấy một tương lai đặc biệt kỳ lạ, nên là… thành ra như này và như vậy đấy.]
[Tương lai kỳ lạ?]
Bọn tôi quay mặt lại nhìn nhau.
Lara là một đứa trẻ thích chơi khăm, luôn làm những trò lố bịch để giải trí.
Nó bày trò nhiều đến mức đã có lúc chúng tôi tưởng rằng con bé thực sự đã trở thành thủ lĩnh của một băng đảng gồm những tên bất lương và bắt nạt cơ.
Bằng cách nào đó, con bé đã trở nên dịu dàng hơn trong nhiều năm, và trước khi chúng tôi nhận ra điều đó, thì con bé ấy đã trở nên dịu dàng đến mức chỉ còn một bước nữa là trở thành một đứa lập dị, thích bói toán và sống khép kín luôn rồi.
Không phải là chúng tôi khó tính trong việc muốn con cái của mình trở thành người như thế nào. Xét cho cùng, thì có vẻ như Lara đang tận hưởng những ngày vui vẻ theo cách riêng của mình.
Nhưng việc phát hiện ra rằng con bé đang một mình cố lẻn ra ngoài để lên đường du ngoạn thì cũng đáng lo đấy chứ.
[Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy? Lần này con lại làm gì xấu đến mức con phải bỏ đi nữa ư?]
[Con không làm gì cả.]
[Vậy thì tại sao?]
[...Nói ra… thì đau lòng lắm ạ.]
[Nào nào, đừng như vậy chứ.]
Miễn cưỡng bị lay động bởi tôi, Lara thở dài thất vọng.
Cứ như thể con bé đang nói, ‘Kể cả nếu con kể với Papa thì…’
Này này, sao con thay vì làm cái bộ mặt đấy thì kể vấn đề của mình với cha mẹ của con đi chứ?
Cha mẹ hẳn sẽ giúp được bằng cách nào đó mà, phải không?
[Nếu như hiện tại, thì con sẽ thua.]
Thua ư.
Chính xác thì con bé sẽ thua ai chứ?
Con bé đang thi thố với ai đó à?
Là Lily? Hay là cả Sieg?
Vì biểu cảm của Lara chưa bao giờ là dễ đọc. Nên có lẽ con bé có thể đã cảm nhận được mối nguy hiểm sắp xảy ra bằng cách nào đó chăng?
[Lần tới con về nhà, thì sẽ là cùng với một chàng trai đấy ạ.]
Một chàng trai!?
À, chắc con bé đã nghe về việc Chris sắp kết hôn từ đâu đó nhỉ.
Tin tức đến với con bé rất nhanh. Mặc dù Lara trông như vậy, nhưng nó có một mạng lưới tình báo độc lập của riêng mình.
Có thể con bé lo lắng sau khi nghe được chuyện xảy ra trong bữa tiệc.·
Nếu là thế…
Thì Lara đang lo về việc đi du ngoạn để kiếm chồng à.
Con bé lớn rồi mà…
Phải không?
Con bé nghĩ như vậy phải không?
Tôi muốn nghĩ là đúng như vậy lắm.
[Chuyện đó, con không thể làm chuyện đó ở nơi gần nhà được ư?]
[Không được ạ. Mật độ ở đây không phù hợp để làm được điều đó.]
[Mật độ? Ý con là mật độ mana?]
[Đúng rồi ạ.]
À, ra vậy.
Xét cho cùng, thì tùy thuộc vào mật độ mana của môi trường, mà một người có thể lớn lên theo nhiều cách khác nhau mà.
Kiểu một người đàn ông lớn lên ở những nơi có mật độ mana cao sẽ đáng tin cậy, có mái tóc xanh lục, cầm phóng… giáo màu trắng và yêu trẻ con chẳng hạn.
Nhưng đó là chồng của Norn mà, con không thể đi tìm anh ấy được.
[Và cũng là để có vài thử nghiệm khác nhau nữa ạ.]
[Thử nghiệm à.]
Trải nghiệm… tức là mục tiêu của con bé không đơn giản chỉ là tìm một chàng trai sao.
Nếu những thử nghiệm đó phụ thuộc vào mật độ mana, thì có nghĩa là chúng không thể thực hiện ở đây được.
Ể? Không phải là con bé chỉ đi săn bồ thôi sao?
Con gái à, chuyện của con đang vô lý rồi đấy.
[Nói cách khác, thì Lara, con đã tiên đoán số phận của chính mình bằng thuật chiêm tinh và nhìn thấy một tương lai đáng lo ngại. Nghĩ rằng không thể tiếp tục như thế này, nên con định tiếp tục nghiên cứu của mình ở một vùng đất xa xôi, đồng thời tìm một đối tượng kết hôn. Có đúng vậy không?]
Roxy rút ra kết luận sau cuộc nói chuyện.
Rõ ràng và dễ hiểu.
Quả đúng là Sư phụ mà.
Người thành công thì luôn có lối đi riêng.
[À… Con đoán, là nó không đi xa với sự thật lắm.]
Mặc dù Lara không hài lòng với lời kết luận, nhưng có vẻ như Roxy đã hiểu được đúng ý.
Tuy nhiên, về cơ bản thì tôi không thể không nghĩ rằng có điều gì đó không ổn ở đây.
Nó không hợp lý, phải không?
Việc thực hiện thí nghiệm ở một nơi xa xôi cũng sẽ không có cách nào để câu được con trai đâu.
Để chắc chắn hơn thì tôi sẵn sàng đi kiếm cho con bé một người luôn cũng được.
[...Đừng lo. Con nhất định sẽ đưa anh ấy về mà.]
Có vẻ như chúng tôi không cần phải lo, nhưng tôi thì có lo đấy.
Lo lắm luôn ấy.
Lo về cái tên sẽ bị bưng đi bởi đứa con gái kỳ quặc của tôi.
Ừm thì, kể cả thế.
Nếu có gì đó mà con bé thích thú và quyết tâm để làm…
Thì tôi không nên ngăn con bé lại.
Hãy đợi đi vậy.
Đợi xem cái tên mà Lara đưa về là cái loại gì.
Đợi dài cả cổ luôn.
[Mama tóc trắng và Mama tóc xanh thì có thể đợi được đấy ạ]
Hử?
[Thế còn Papa thì sao?]
[Papa tạch rồi.]
Này này, đừng có nói nguyên văn câu thoại từ “Cú đấm Bắc kì*” như vậy chứ.
(*Chú thích: Câu mà Lara nói là “パパ 和 網 死んでいる - Papa wa mou shindeiru”. Câu đấy bê nguyên từ cái meme “お前 和 網 死んでいる - Omae wa mou shindeiru” trong anime Bắc Đẩu Thần Quyền (Fist of the North Star) mà ra. Tài liệu ngôn ngữ được tài trợ bởi Google Translate - san mà ra.)
Cơ mà chuyện gì vậy chứ?
Tôi sẽ bị giết ngay khi vừa gặp hắn ta sao?
Hay con bé chỉ không muốn tôi gặp hắn?
Lẽ nào, tôi thực sự đã chết, và hiện đang là một linh hồn vất vưởng?
Không thể nào. Mặc dù đúng là tôi đã giữ được những ký ức từ tiền kiếp và đã chết một lần, nhưng hiện tại thì không.
Tại sao con bé lại không để tôi gặp hắn cơ chứ?
Việc phản đối bất kỳ cuộc hôn nhân nào mà các con tôi dự định tổ chức… Cho đến tận bây giờ, tôi cũng không thể nói rằng mình chưa từng làm vậy.
Nhưng chỉ vài giờ trước, tôi đã cho phép mối quan hệ giữa Chris và tên Hoàng tử lập dị đấy!
Đó là lý do mà tôi muốn ít nhất là gặp được cậu ta.
[Cả Mama cũng không thể gặp được.]
[...Tại sao?]
Eris đã tìm giúp tôi lý do cho việc ấy.
[Vì tìm anh ấy không dễ dàng. Nên nó sẽ tốn nhiều thời gian lắm.]
[Thời gian sao… Àaa. Hiểu rồi, lý do là như vậy nhỉ. Thật đáng tiếc là Mẹ sẽ không bao giờ được thấy chồng của Lara đấy.]
Eris trông có vẻ thuyết phục.
Tôi cũng đã hiểu được lý do tại sao.
Như vậy tức là… khoảng hơn 50 năm nữa ư.
Lúc đó thì Eris và tôi, chắc đã đến suối vàng rồi.
Hử? mất tận 50 năm chỉ để tìm một thằng chồng ư?
À mà, nếu là con bé, thì nếu có mất từng ấy thời gian thì cũng chả có gì là lạ.
Hay cái thí nghiệm ấy mất tận 50 năm?
[Khoan đã, um, Lara-chan?]
Tôi gọi tên Lara bằng tất cả sự bình tĩnh.
Với bộ não của tôi gần như bị chọc vỡ bởi vấn đề của Chris, thì nói chuyện với Lara bây giờ vượt quá khả năng tinh thần của tôi rồi.
Nó hoàn toàn nằm ngoài lĩnh vực hiểu biết của tôi.
Đó là lý do tại sao tôi muốn phải bình tĩnh hơn nữa.
[Trên thế giới này không có chàng trai nào hoàn hảo cả. Đó là lý do mà con cần phải chấp nhận hoặc cảm thấy–]
[Hàaa…]
Ngay khi tôi định làm một bài thuyết trình về cách để tìm chồng, thì con bé liền thở dài thườn thượt.
Gì vậy? Ít nhất thì hãy nghe nốt đi chứ…
[Trời ạ, Papa luôn như vậy đấy…]
Lara tiến hai bước về phía tôi, vì lý do gì đấy lại dang rộng vòng tay ra và đòi tôi ôm một cái.
Và thế là, bọn tôi vòng tay ôm lấy nhau.
Con bé có cơ thể nhỏ con như Roxy vậy.
Khi con bé thả tóc, thì nhìn từ đằng sau trông con bé giống y hệt Roxy.
Tôi đã bị nhầm giữa họ tầm một hoặc hai lần gì đấy.
Khi tôi gọi “Roxy” và rồi nhận được câu trả lời từ phía sau, thì tôi đã có những suy nghĩ kiểu “Phân thân đấy à!?!?”
[Được rồi, được rồi. Đến lúc để buông tay con gái của cha rồi đó, ừm.]
Lara xoa đầu tôi.
Tôi thấy mình như đang bị con bé chọc vậy.
Cứ như thể tôi đang nổi cơn lôi đình vì không muốn Lara rời đi vậy.
[Nếu cha không nghe theo, thì con sẽ tiết lộ chuyện cha nhầm con với Mama lần thứ hai đấy.]
[Xin con, đừng là chuyện đấy mà.]
Tôi thật sự quan ngại về chuyện đó.
Vì sai lầm đó, tôi đã ngừng lén lút và ôm Roxy từ phía sau và thay vào đó bắt đầu gọi tên cô ấy, chỉ để chắc chắn rằng đó là cô ấy mà thôi.
Lara thì kiểu “Mà, chuyện như này thỉnh thoảng cũng xảy ra mà” và tha thứ cho tôi, nhưng tôi thì không thể tha thứ cho chính mình được.
[...]
Tôi đặt con bé xuống sàn.
Con bé phủi bụi trên quần áo, mỉm cười rồi oai nghiêm khoác túi lên vai.
[Đừng lo. Hãy để đó cho con. Con sẽ không để những nỗ lực của Papa bị đổ xuống biển đâu.]
Sau đó, với dáng vẻ ngầu nhất con bé có thể làm được cùng khuôn mặt nghiêm túc của mình, con bé nói:
[Con sẽ đi thay đổi tương lai một chút ạ.]
Con gái tôi giờ đã 20 tuổi rồi.
Không phải là đứa nhóc 14 tuổi nào đó nữa.
…Từ một đứa thích trêu chọc, con bé trở thành một kẻ lập dị, và cuối cùng là tiến hóa thành một đứa Ảo Tưởng Sức Mạnh.
Không, chắc đó là cách con bé thể hiện sự quyết tâm của mình.
Rằng con bé không nên lang thang và ăn bám gia đình ở Sharia nữa.
Để rời khỏi quê nhà của mình, trở nên tự lập và tìm ai đó tử tế để kết hôn.
Sau đó lại nắm cậu ta trong lòng bàn tay và tiếp tục luẩn quẩn như trước.
Hẳn đó là điều con bé đang cố truyền đạt.
Có lẽ thế.
Tôi chả biết nữa.
[Èm, các em nghĩ sao?]
Cố nén những suy nghĩ ấy vào trong đầu, tôi quay sang hỏi ý kiến với các bà vợ.
Họ cũng đang làm bộ mặt bối rối.
Có lẽ hơn cả bối rối, trông họ đang khá khó xử.
Phù, vậy ra tôi không phải người duy nhất chả hiểu chuyện gì đang xảy ra cả.
[Ừm thì, nếu con bé nói nó muốn đi, thì chả có lý do gì để ngăn con bé lại cả…]
Sylphy lẩm bẩm.
Mặc dù cô ấy là người dành phần lớn thời gian để chăm sóc những đứa con, nhưng có vẻ như cô ấy cũng không hiểu rõ Lara đến thế.
Mà dẫu sao thì con cái cũng đâu dễ để thấu hiểu được.
Chỉ có Eris là ngoại lệ. Trông có vẻ như cô ấy đã hiểu được mọi chuyện.
[Không phải như vậy là tốt sao? Con bé nên bắt đầu du ngoạn khi còn đang trẻ khỏe.]
Thần linh ơi, cô ấy chỉ trông như thể đã hiểu mà thôi, nghĩa là cô ấy không thực sự hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Câu trả lời chỉ nổi lên trong đầu cô từ những hồi tưởng trải nghiệm của chính mình. Đó là lý do tại sao, mặc dù không rõ lý do, nhưng vẫn cho rằng đi du ngoạn là một điều tốt.
Cũng mừng vì Eris là một người dễ đọc vị.
[Đúng thật. Lara nên ra ngoài và khám phá thế giới một chút… Bằng không cứ để con bé tiếp tục ở nhà như này là vô vọng theo nhiều nghĩa luôn đấy.]
Roxy đồng ý với ý kiến của Eris.
Hôn nhân đối với Lara thì có vẻ là vô vọng rồi. Đó là sức nặng trong lời nói của cô ấy.
Thực tế thì đã có rất nhiều lần Roxy cố khiến Lara bước ra ngoài thế giới.
Nhưng tất cả những nỗ lực ấy đều bị nghiền ra cám bởi chính Lara.
[... Anh hiểu rồi.]
Có vẻ như hiện tại không có ai ở đây sẽ ngăn con bé rời đi. Thật lòng mà nói, tôi vẫn không hiểu chuyến đi này là để làm gì. Nhưng nếu con bé rời đi, thì tôi nên tiễn con bé.
[Cha hiểu. Nhưng nếu con không có ý định quay lại trong vài thập kỷ, thì con nên ít nhất là chào tạm biệt mọi người trong thị trấn đi.]
[Con cũng bị Leo nói như vậy đấy ạ. Nó thật sự đã điên tiết khi con bảo mấy vụ chào tạm biệt như vậy là không cần thiết. Rồi nó nói rằng con nhất định sẽ hối hận và không cho phép con rời khỏi nhà.]
À… Ra đó là lý do mà Leo gầm lên.
Ngoan lắm bây, mày đã làm rất tốt trong việc ngăn con bé lại đấy.
Lát nữa tao sẽ cho mày ăn loại thịt thượng hạng.
À không, Leo cũng sẽ rời đi, nên sẽ chẳng còn “lát nữa” nào hửm.
[Dù cho con đã nói với Lily, và còn để cả một lá thư trong phòng khách mà.]
[Có thể Lara không biết, nhưng Papa thật sự rất ghét thư chia tay đấy. Nên nếu cha mà thấy nó, thì cha sẽ đuổi theo con ngay lập tức, với tốc độ tối đa. Nên đừng nghĩ tới việc có thể thoát khỏi Papa.]
[...Vậy ra cha ghét thư chia tay ạ. Điều đó con chưa có biết.]
Tôi đã chịu đựng đủ sang chấn từ thư chia tay rồi.
Khi đang nghĩ vậy, tôi lén liếc sang Eris và cô ấy cũng đang làm khuôn mặt như thể đang nói rằng “Mẹ cũng sẽ dí con đấy!”.
Mặc dù vẻ mặt em trông như em chả liên quan gì đến việc này, nhưng em có biết lý do anh ghét mấy lá thư chia tay là vì em không hả!?
Không phải là tôi bực vụ đó.
Mà thôi, bỏ nó sang một bên đi đã.
[Lara, con có cần gì không?]
[Không ạ.]
Mặc dù nói là vậy, nhưng con bé trông có vẻ chưa hoàn toàn chuẩn bị.
Mặc dù ba lô trông ổn đấy, nhưng quần áo con bé trông không phù hợp lắm.
Về mặt kỹ thuật thì con bé đã cố gắng chuẩn bị những gì con bé nghĩ là cần thiết cho cuộc hành trình, nhưng nó còn thiếu ở nhiều mặt lắm.
Nếu vậy, có lẽ tôi nên chuẩn bị vài thứ cho con bé.
Mà không, con bé sẽ nhận ra rằng mình thật sự cần gì khi tự thân bước ra ngoài du ngoạn. Nên tôi đoán là chẳng sao đâu.
…Từ cái cách mà con bé diễn đạt, thì có vẻ như đây sẽ là lần cuối tôi tiễn biệt Lara.
Nếu vậy, thì dù chỉ một chút, tôi cũng muốn đưa cho con bé một thứ gì đó đặc biệt.
Một thứ mà sẽ làm con bé nhớ tới gia đình bất cứ khi nào nhìn vào nó, dù cho con bé có thể sẽ rời đi trong vài thập kỷ.
Nhìn những người vợ của tôi với suy nghĩ ấy trong đầu, hừm, có vẻ như chúng ta đều đang cùng nghĩ về một thứ nhỉ.
[Đợi một chút.]
[Vâng.]
Trao đổi bằng mắt với Sylphy và Roxy, tôi vội vã đi tới phòng làm việc.
Nếu tôi để con bé ở đó quá lâu, rất có thể Lara sẽ biến mất ngay lúc đó.
Con bé có thói quen như vậy mà.
Mặc dù bề ngoài, con bé thật thà và luôn ngây ngô, nhưng đâu đó bên trong con bé là một đứa ranh mãnh thích chơi khăm.
Giờ bọn tôi có Leo trông chừng con bé, nên chắc nó sẽ không biến mất đâu.
[Ồ, đây rồi.]
Tôi trở lại hành lang lối vào, với món đồ tôi lôi từ phòng làm việc đang cầm trên tay.
Sylphy và Roxy cũng quay trở lại với những món quà của mình.
Eris cũng đã ở đó ngay khi chúng tôi trở lại. Tốc độ của cô ấy quả đúng như tôi nghĩ.
[Lara. Này, cầm thứ này theo mình đi.]
Vừa nói, Eris vừa đưa cho con bé một con dao đơn thuần.
[Nếu là một con dao, thì con cũng có rồi mà…]
[Nó là thứ giống như bùa bảo vệ vậy. Dùng nó nếu con phải đụng độ với sinh vật ở đẳng cấp của Orsted. Nó sẽ hiệu quả nếu con đánh trúng điểm yếu của chúng đấy.]
[Hiểu rồi ạ. Mặc dù con sẽ không đấu với Orsted đâu.]
Sau đó, Roxy bước lên.
Cầm trên tay là chiếc mũ đã qua sử dụng.
[Mẹ chưa chuẩn bị được bất cứ thứ gì trong thời gian ngắn như vậy được, nên mẹ cũng chẳng có gì ngoài thứ này cả…]
Đây là chiếc mũ mà Roxy từng đội trước đây.
Là chiếc mũ làm khơi dậy hàng tá ký ức trong tâm trí tôi.
Có thể nó được làm từ những nguyên liệu thực sự tốt. Mặc dù đã bị bào mòn đáng kể, nhưng trông vẫn còn rất hữu dụng.
[Một chiếc mũ ư?]
[Có thể nó không quan trọng ở Sharia, nhưng vì tóc xanh nổi bật ở đa phần các quốc gia. Nên để tránh những rắc rối không cần thiết, thì sẽ tốt hơn nếu con luôn đội mũ trên đầu.]
[Vậy ư? Con hiểu rồi.]
Nói rồi Lara phủi bụi trên mũ rồi đội lên đầu.
[Èm, đây là của mẹ này.]
Sylphy đưa ra một vài tập giấy.
[Cái gì vậy mẹ?]
[Đây là công thức nấu ăn của nhà mình. Con là con gái mà, nên nếu con tìm được một chàng trai, thì ít nhất con phải biết nấu ăn mới được.]
[Chà, mẹ nói đúng… Con hiểu rồi. Con sẽ luyện tập ạ.]
Tôi là người cuối cùng.
Tôi đưa thứ đang cầm trên tay cho Lara.
Nhìn thứ mình nhận được, Lara đã sốc với đôi mắt trợn tròn.
[Đ-đây… Chẳng lẽ là…?]
Nói rồi con bé tháo tấm vải xám phủ trên đầu cây trượng ra.
[Ngạo Thủy Long Vương, “Aqua Heartia”...!!]
Con bé nắm chặt cây gậy rồi nhìn thẳng vào mắt tôi lần nữa.
[Con được nhận nó thật ạ?]
[Vì người ta chỉ cần liếc qua là biết nó rất đắt, nên hãy chắc chắn là luôn bọc nó lại với một tấm vải trong khi mang nó theo đấy.]
[Uuhh… Con hiểu rồi… Cảm ơn cha!]
Fufu, có vẻ như con bé thích món quà của tôi nhất.
Yay!
Chắc con bé đã muốn có nó từ lâu lắm rồi
Tuy nhiên, Lara không nhìn vào Aqua Heartia, mà là tấm vải xám mà tôi đã lấy của con bé.
Vải… đúng hơn. thì nó là trang phục.
Một bộ trang phục đã qua sử dụng.
Là một chiếc áo choàng xám.
Lara chỉ im lặng nhìn nó, rồi sau một lúc, con bé mặc nó vào.
Thứ con bé mặc là chiếc áo choàng mà tôi đã mặc từ lâu về trước.
Và tất nhiên là nó rộng thùng thình với con bé.
Nếu con bé cứ đi như vậy, thì viền áo sẽ lê lết trên mặt đất, và thậm chí không thể nhìn thấy tay mình nếu tay áo không được xắn lên.
Kết hợp thứ này với chiếc mũ của Roxy, trông con bé chẳng khác gì đứa nhóc đang nhập vai làm pháp sư cả.
[Này Lara. Nó trông không vừa với con lắm nhỉ. Trên nó còn có vài cái lỗ nữa.]
[Con sẽ vá lại sau.]
[Nó cũng không được giặt sau một thời gian dài rồi, mùi nó không hôi ư?]
[Có. Nó có mùi của Papa. Con sẽ giặt rồi phơi nó sau ạ.]
[À, được rồi.]
Chà, nếu con bé thích nó, thì tôi cũng không phiền đâu.
Lara lấy trong túi một miếng vải khác rồi quấn cây gậy vào đó.
Rồi con bé đứng dậy trèo lên lưng Leo.
[Vậy con đi đây.]
[À… Cẩn thận quái vật nhé.]
[Hiểu rồi ạ.]
Cứ như vậy.
Từ cái cách con bé nói, thì có vẻ như tôi sẽ không thể gặp lại nó trong suốt phần đời còn lại của mình…
Mà cũng có cảm giác như con bé sẽ trở lại nhà sau ba ngày vậy.
Nếu đây là lời chia tay cuối cùng của chúng tôi, thì chắc tôi nên nói gì đó.
Chẳng phải tôi nên dành tặng con bé vài lời thông thái ư.
[Cẩn thận lũ biến thái nhé con.]
[Hiểu rồi ạ.]
[Nhớ đi tắm hàng ngày đấy.]
[Hiểu rồi ạ.]
[Đánh răng nữa.]
[Hiểu rồi ạ.]
[Rửa mặt nữa.]
[Lằng nhằng lắm ạ.]
[Cả làm bài về nhà nữa nhé.]
[Không chịu đâu.]
[Rudeus!]
Vì tôi đang tổ chức chuyên mục hỏi đáp trước 9 giờ tối, nên tôi bị ngăn lại bởi Eris.
Chết, không ổn rồi.
Tôi đáng ra không nên nói những thứ vô nghĩa như này chỉ vì không thể nghĩ ra được điều gì hài cốt để nói được.
Hãy suy nghĩ cẩn thận một chút, rồi nói những lời chia tay phù hợp với con bé thì hơn. Ừm, làm thôi nào.
Ngay khi tôi lùi xuống, thì các bà vợ liền bước lên.
[Vì quá đột ngột, nên mẹ không thể nghĩ ra điều gì hay ho để nói… Um, nhớ ăn uống đầy đủ nhé? Con có thói quen quên mất bữa ăn của mình khi con không để ý đấy.]
[Vâng. Con sẽ nhớ ăn ạ.]
[Lara, mặc dù du ngoạn là một việc thú vị đến bất ngờ, nhưng làm ơn đừng mất cảnh giác đấy. Bởi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.]
[Vâng. Con sẽ cẩn thận.]
Đó là đôi lời của cả Roxy và Sylphy.
Nội dung thì… tương đối nhẹ nhàng.
Vì họ có tuổi thọ dài… nên chắc họ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại Lara thôi.
[......]
Cuối cùng, thì tới lượt của Eris.
Nếu những gì Lara nói là đúng, thì đây chắc cũng sẽ là lần cuối Eris được gặp Lara.
Tôi tự hỏi Eris sẽ nói gì.
[Mặc dù mẹ không hiểu lắm, nhưng con đã tìm được hướng đi cho cuộc đời mình rồi phải không?]
[Vâng, con tìm thấy rồi ạ.]
[Thế thì mẹ chẳng có gì để nói cả. Hãy cố gắng hết sức nhé.]
[Un, con sẽ cố hết sức.]
Aaaa~!
Quả đúng là Eris, ngầu vãi!!
Tôi cũng muốn ngầu như vậy nữa.
“Vậy thì cha không còn gì để nói nữa” Tôi cũng muốn nói điều gì đó tương tự vậy.
Có câu gì giống vậy không nhỉ?
Cuối cùng, Eris quay về phía Leo và nói.
[Leo, bọn tao đặt sự an nguy của Lara vào tay mày đấy.]
[Wan!]
Leo ngạo nghễ sủa lại.
Như thể nói đang nói rằng cuối cùng nó đã có thể hoàn thành bổn phận của mình vậy.
Với dáng vẻ ngay thẳng, kỷ luật như một người lính.
Không hiểu sao, gương mặt mơ màng của Lara trông cũng căng thẳng hơn thường ngày.
[......]
Nhìn ánh mắt ấy, không hiểu sao tôi thấy lay động.
Nhất định có điều gì đó mà con bé bắt buộc phải hoàn thành trong chuyến hành trình này.
Mặc dù tôi không biết đó là gì, nhưng nó đủ quan trọng để Hitogami muốn giết con bé.
Tức là bất kể con bé có cố làm gì thì nó cũng sẽ là chìa khóa cho việc đánh bại Hitogami.
Đó là lý do tại sao chuyến hành trình này lại cần thiết như thế.
…Đó là điều mà tôi muốn nghĩ.
Vì con bé đang là mục tiêu của Hitogami, nên có lẽ tốt hơn hết là không nên để con bé làm theo ý mình và giữ con bé ở gần vì sự an nguy của chính nó.
Nhưng điều đó có thể ngăn con bé làm những gì mình phải làm trong tương lai, và mọi thứ tôi đã làm cho đến bây giờ có thể là vô ích.
Nếu con bé sống cuộc sống của riêng mình, thì chưa chắc Hitogami sẽ làm được gì đó lên con bé.
Tôi tự hỏi điều con bé làm là gì.
Đó là lý do vì sao tôi không nên nghĩ như vậy.
Lara có một định mệnh mà con bé khi sinh ra cần phải hoàn thành.
Con bé đang nằm trong tầm ngắm của Hitogami và được bảo hộ bởi Orsted.
Nhưng Lara không chỉ là công cụ dùng để đánh bại Hitogami.
Ít nhất, thì tôi không nên đối xử với con bé theo kiểu bao bọc như vậy.
Với những suy nghĩ ấy, một lần nữa, tôi bước lên trước Lara.
[Lara. Những gì con đang nghĩ, thú thật, cha tuyệt đối chả ngẫm được ý gì… nhưng vì nó là cuộc đời của con. Nên con hãy sống theo cách mình muốn cho đến giây phút cuối cùng nhé.]
[Vâng… Con hiểu rồi ạ.]
Con bé đáp lại với tông giọng trịnh trọng hiếm thấy, trong khi gật đầu.
Có vẻ như tôi đã có thể nói điều gì đó hữu ích rồi nhỉ.
Có thể nó trùng lặp với những gì Eris đã nói, nhưng chúng thực là những suy nghĩ của tôi.
Mà thôi, giờ hãy tiễn con bé đi đã.
Sau đó hãy tới gặp và giải thích tình hình cho Orsted vào ngày mai, và nếu có chuyện gì bọn tôi nên làm, thì sẽ làm liền.
Có lẽ bí mật cử vài cận vệ đi theo con bé cũng là một ý kiến hay.
Được rồi.
[Vậy, thượng lộ bình an nhé.]
[Con đi đây ạ.]
Lara trả lời với giọng thờ ơ như thường ngày rồi cưỡi lên Leo bước ra khỏi cửa.
Leo chậm rãi bước từng bước tới cổng chính.
Sau đó, nó dừng lại và Lara quay đầu lại nhìn.
Con bé nhìn chúng tôi và căn nhà trong vài giây.
Vẻ mặt của con bé, như thường lệ, là một sự bơ phờ tới mức bạn không đời nào nói được con bé đang nghĩ gì.
Nhưng sau một lúc, con bé xuống khỏi Leo.
Rồi đối mặt với chúng tôi, con bé cúi đầu thấp xuống.
[Cảm ơn vì đã chăm sóc con cho đến tận bây giờ ạ.]
Như vậy, Lara Greyrat đã bước đi trên cuộc hành trình của mình.
***
Một giờ sau.
Chúng tôi đang ở phòng khách.
Trong hơi ấm dễ chịu của lò sưởi, bốn người chúng tôi đang âu yếm nhau và thưởng thức một ít trà ấm.
Mặc dù đã tối muộn, nhưng không ai trong chúng tôi cảm thấy buồn ngủ cả.
Mặc dù bọn tôi đã sẵn sàng để uống hết mình, nhưng sự thôi thúc ấy cũng dần lắng xuống.
[Chả hiểu sao mọi thứ lại đến đột ngột như vậy nữa.]
Sylphy buột miệng nói.
Chris tốt nghiệp, công việc và đính hôn.
Sau đó là hành trình của Lara.
Đặc biệt là phần sau, nó đến đột ngột tới mức tôi chả hiểu gì cả và đến giờ vẫn còn hơi sốc.
[Đứa nhóc ấy, con bé đâu nhất thiết phải rời đi vào lúc tối muộn như này… Hẳn nó sẽ dùng vòng tròn dịch chuyển phải không?]
[Vào lúc này thì cổng thành đóng rồi, nên chắc là vậy.]
[Em lo lắm… Em tự hỏi liệu chúng ta có nên ra ngoài và ngó thử con bé không?]
Kể từ khi Lara rời đi, Roxy luôn nhìn ra cửa sổ lo lắng.
Trong suốt những năm qua, sau cùng thì người lo lắng cho Lara nhất là cô ấy mà.
Đối với đứa trẻ khó hiểu này, thì Roxy sẽ sắp đặt cho con bé những buổi mai mối hoặc thậm chí giới thiệu việc làm cho con bé nữa.
Mặc dù những nỗ lực ấy có vẻ chả có tác động gì tới Lara cả.
[Con bé sẽ ổn thôi. Hôm nay con bé có gì đó khác lắm. Sau cùng thì anh cũng cảm nhận được một chút quyết tâm từ con bé mà.]
[Vấn đề là sự quyết tâm ấy là thứ con bé luôn thiếu.]
Ngược lại, Eris và Sylphy không quá lo lắng.
Thành thật mà nói, tôi cũng không lo lắng lắm.
Lara có thể có những đặc điểm của một người sống khép kín, nhưng cách con bé sống khép kín về cơ bản khác với cách của tôi ở kiếp trước.
Với tất cả những gì đã nói và đã làm, thì con bé là một người tinh ý, có khả năng hiểu mọi thứ xảy ra xung quanh mình.
Tuy nhiên, con bé cũng có một trí tò mò mạnh mẽ và yêu thích thử nghiệm.
Kể từ khi còn là một đứa nhóc, con bé đã thích chơi khăm. Và có lẽ do con bé thường xuyên bị khiển trách nên cơ thể con bé bằng cách nào đó có thể cảm nhận được lúc nào là đang vượt quá giới hạn.
Con bé sống theo cách nó muốn, trong khi chắc chắn rằng không bước qua ranh giới đó.
Đấy là cách tôi nhìn con bé.
Vậy nên không cần biết con bé đi đâu, tôi nghĩ con bé vẫn sẽ làm được thôi.
Có thể không phải lúc đầu mọi thứ sẽ diễn ra theo cách của con bé, nhưng vì con bé có được khả năng nhìn thấy ranh giới của mình nằm ở đâu…
Nó sẽ mất một chút thời gian và có thể mắc một số sai lầm, nhưng cuối cùng thì mọi việc sẽ có lợi cho con bé thôi.
Tôi muốn nghĩ theo hướng này.
Nhắc mới nhớ, hành động của con bé lần này khá bất thường so với những gì nó đã làm gần đây.
Chắc hẳn kết quả bói toán của con bé rất kỳ lạ nên nó mới có những hành động quyết liệt như vậy.
Về cách xem bói của con bé, nó nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi đến nỗi tôi hoàn toàn không hình dung được nó hoạt động như thế nào…
[Dù sao thì, có vẻ như mọi người đều rời khỏi nhà rồi.]
Những lời nói đơn côi bật ra từ miệng của Sylphy.
Thật vậy.
Lucy thì đã kết hôn và chuyển tới Thánh Quốc Milis.
Ars thì được nhận làm thuộc hạ của Orsted và đang du hành khắp thế giới với Aisha.
Để giúp đỡ người bạn của mình, Sieg đã trở thành một hiệp sĩ ở Vương Long Quốc.
Lilly thì đang làm việc toàn thời gian cho Công ty Zanoba với tư cách là nhà nghiên cứu Ma đạo cụ. Mặc dù con bé ở gần đó nhưng con bé có xu hướng thu mình trong xưởng riêng của mình và không về nhà thường xuyên.
Rồi sau đó, Chris tìm được việc làm ở Vương quốc Asura, và hơn tất cả là tìm được bạn đời của con bé.
Còn Lara thì bắt đầu chuyến du ngoạn của mình.
Nhà tôi giờ đây không còn đứa con nào nữa.
[Có vẻ như căn nhà hơi rộng rãi thì phải.]
[.....]
Một lần nữa, chúng tôi không biết nói gì để đáp lại lời ấy.
Chỉ có âm thanh của lò sưởi.
Mọi thứ im bặt, thậm chí bên ngoài còn không có gió.
Trong căn nhà cũng vậy, mọi thứ thật tĩnh lặng và vô hồn.
Cách đây không lâu, ngôi nhà này đã chật kín người và thậm chí còn cảm thấy hơi chật chội.
Nó… giảm dần cho đến khi chỉ còn lại những người ở đây.
Lên tầng hai, mặc dù còn có cả Lilia và Zenith, nhưng cũng chỉ thêm được hai thành sáu người.
Quả thực, hiện tại thấy hơi cô đơn thật.
[Vậy từ giờ trở đi chúng ta nên làm gì?]
Sylphy lại một mình lẩm bẩm.
Làm gì à… Những lời ấy - Tôi đoán cô ấy có thể nói được điều đó là vì đó là những gì cô ấy đã làm.
Với thân phận thuộc hạ của Orsted, tôi vẫn phải đi vòng quanh thế giới làm nhiệm vụ được giao cho.
Eris thường đi theo hộ tống tôi trong những nhiệm vụ này. Cô ấy cũng làm việc với vai trò là hướng dẫn viên cho Hội quán đánh thuê Rudo nữa.
Roxy là một giáo viên. Và cô ấy đang khoe khoang về việc cô ấy đã được thăng chức lên vị trí chịu trách nhiệm dạy bảo học sinh trong cả năm như thế nào.
Với tất cả mọi người đều có công việc khác nhau, Sylphy là người duy nhất chuyên nuôi nấng trẻ em. Nên về căn bản thì cô ấy ở nhà vì tất cả chúng tôi.
Vì tất cả những đứa con đều rời khỏi tổ ấm, nên cô ấy chẳng còn gì để làm cả.
[Em có ý tưởng gì không?]
[Chuyện đó, em thực sự không thể nghĩ ra được bất cứ điều gì lúc này. Có lẽ em đã có vài ý tưởng… nhưng bây giờ em sẽ tiếp tục việc nhà. Cả về tuổi tác của Lilia-san nữa… Cô ấy sẽ nổi cơn tam bành nếu em nói thế nhưng em không thể để mặc cô ấy lúc này được.]
[Nếu Sylphy nói vậy, thì bọn anh cũng thật sự mừng về điều đó.]
Nói một cách nghiêm khắc về việc chăm sóc con cái, chuyện đó đã dừng lại từ vài năm trước.
Vì chúng ta đang nói về Sylphy này, nếu cô ấy có thời gian rảnh, thì có lẽ cô ấy sẽ bắt đầu làm điều gì đấy của riêng mình.
Trong khi cô ấy tỏ ra nhu mì và ngoan ngoãn, thì cô ấy lại tò mò và năng động một cách bất ngờ.
[......]
Nhưng tôi đoán vấn đề nằm ở chỗ.
Tôi có con.
Và chúng trở nên tự lập, kết hôn và thậm chí là sinh cháu chắt nữa.
Tôi đã đi xa được đến vậy rồi hửm…
Nghĩ lại, tôi thật sự thấy như mình đi một chặng đường dài.
Khi tôi lần đầu tiên tái sinh ở thế giới này và lần này quyết định sống một cách nghiêm túc, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng điều này sẽ xảy ra.
À không, ngay cả vào thời điểm đó, tôi đã tin rằng mình sẽ có thể sống một cuộc sống tử tế.
Nhưng thực tế hóa ra lại khác hoàn toàn.
Có một khoảng thời gian mọi thứ trôi đi thật êm đềm, và một vài thứ thì không.
Có lúc thuận tiện, có lúc rắc rối.
Tôi đã từng tha thứ cho những việc mà tôi tưởng rằng không thể tha thứ được, và ngược lại cũng thế.
Tôi đã cố gắng hết sức vào thời điểm đó, và đôi khi cũng có chểnh mảng.
Và cuối cùng là như này.
Nhà ba vợ sáu con chồng hạnh phúc.
Làm việc hết mình trong công việc và chăm lo cho các bậc phụ huynh của mình.
Nếu con người trong quá khứ của tôi nhìn thấy điều này, hắn ta có thể sẽ châm chọc về tình hình của tôi bây giờ tồi tệ đến mức nào.
Hắn ta sẽ nghĩ về việc kiểu tôi sẽ có thể tiến xa hơn và đạt tới đỉnh cao như thế nào.
Nhưng tôi đã hài lòng với tôi của hiện tại rồi.
Học tập, du lịch, kết bạn, sáng tạo nghệ thuật, nghiên cứu, yêu, kết hôn, nuôi dạy con cái, làm việc, chiến đấu- giành chiến thắng, bị đánh bại, được, mất và được lại, và trong khi làm điều đó, từ từ xây dựng lên thành quả và kinh nghiệm.
Tôi chưa từng nghĩ rằng tôi có thể sống như một người tử tế như thế này.
Tôi đã nghĩ về việc sống cuộc sống một cách nghiêm túc, nhưng tôi hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu để làm điều đó. Tuy vậy, tôi đã hoàn thành tốt rồi.
Mà thôi… đây cũng chỉ là khởi đầu mà hửm.
Vì con cái giờ đã tự lập, nên chúng tôi cũng có nhiều phòng để thở hơn rồi.
Vì vậy, chúng tôi có thể bắt đầu một thứ gì đó mới mẻ một lần nữa.
[Anh cũng vậy, anh nghĩ mình sẽ bắt đầu làm điều gì đó mới.]
[Cả Rudy nữa ư? Vậy hãy cùng nhau làm nhé. Chúng ta sẽ làm gì nhỉ?]
[À, em nữa, cho em tham gia nữa.]
[Tự nhiên mà nói, tôi cũng sẽ tham gia!]
Các bà vợ xích lại gần nhau hơn và chúng tôi bắt đầu suy nghĩ.
Tiếp theo chúng tôi sẽ làm gì.
Không phải là chúng tôi nên làm gì, mà là chúng tôi muốn làm gì.
Có thể mặc dù không có nhiều thứ mà chúng tôi thật sự muốn làm, nhưng một thứ thật sự thú vị thì chắc sẽ hay đấy.
Cuộc sống của tôi sẽ tiếp tục trôi đi thêm một khoảng thời gian nữa.
Tôi không biết mình sẽ sống được bao nhiêu tuổi nữa…
Nhưng tôi vẫn sẽ làm việc hết mình như hiện tại.
[Đúng rồi, vậy hãy…]
Nếu tôi làm thế, thì khi thời khắc đến, tôi sẽ ra đi yên bình, vì đã sống một cuộc đời trọn vẹn.
[KẾT THÚC]
------------------
Trans: Salmonz
-Đôi lời của Trans: Bồi hồi xúc động như cái lúc đọc chương cuối của phần chính truyện. Cảm ơn mọi người đã quan tâm theo dõi. Tôi xin phép được tiếp tục sủi trong khoảng thời gian nữa. Peace!
-Đôi lời của Water - aka Admin Hội Quán: Cảm ơn Salmonz đã cộng tác với page, chương này quả thật đọc rất cảm xúc, hy vọng trong tương lai có thể tiếp tục được đọc tiếp các bản dịch của ngài.
Cuối cùng là cảm ơn mọi người đã ủng hộ Hội Quán thời gian qua, thế giới Mushoku vẫn còn rất rộng lớn và vẫn chưa được khai phá hết, nên bọn mình sẽ tiếp tục cố gắng để mang lại nhiều content chất lượng hơn nữa (mong là vậy).
Lara phô ra khuôn mặt cực kỳ khó chịu.
‘Mình đã cố hết sức để không bị chú ý, thế mà cuối cùng vẫn bị phát hiện à…’
Khuôn mặt kiểu vậy đấy.
Có vẻ con bé lại định bày trò gì đấy.
Cái trò mèo sẽ khiến con bé bị Eris đánh đòn.
[Con định đi đâu à?]
[Vâng, một lúc ạ.]
Khi Lara nói vậy, Leo vòng qua trước mặt Lara, hạ thấp eo và gầm gừ bằng một giọng mà nó không thường sử dụng.
[Uuuuuuuu…]
[Ừ, được rồi. Tao biết rồi mà…]
Quả là một cảnh tượng hiếm thấy.
Leo đang thật sự tức giận với Lara ư.
Con gái bọn tôi đã làm điều tồi tệ gì à.
Nếu đúng như thế, thì hẳn là con bé đang cố lủi vào bóng tối nhỉ.
Lara có thói quen bỏ trốn khi gây rắc rối mà.
Mặc dù đó là khi nó còn bé.
Kể cả khi con bé thích bày trò, nhưng nó vẫn sợ bị Eris đánh đòn lắm.
Tôi thì đã khuyên hết nước hết cái rằng, “Con nên chuẩn bị tinh thần nhận phạt khi làm điều gì đó không đúng đi.”
Mà, nếu con bé có thể học được gì đó từ lời khuyên của tôi, thì nó đã không bày lên bày xuống như vậy rồi.
Khi bọn trẻ lớn lên, thì chúng cũng ít bị đánh đòn bởi Eris hơn, nhưng Lara là trường hợp ngoại lệ.
Rõ ràng là mấy đòn roi ấy đau đến mức con bé còn không thể nằm ngửa được cơ mà.
Tôi tự hỏi con bé đã làm gì lần này.
Lẽ nào con bé đã làm vỡ món đồ sứ yêu thích của Roxy?
Không, không thể nào tầm thường như vậy được.
Đến cả lúc nó đặt một mật thư đe dọa trên bàn Orsted rồi chạy quanh thị trấn, thì con bé cũng chưa lần nào cố lẻn ra ngoài vào ban đêm như này cả…
[Papa, Mama.]
Vẻ mặt hiện trên Lara trông thật đáng thương, nhưng ngay lập tức chuyển sang bình tĩnh để đối mặt với chúng tôi. Rồi con bé giơ tay lên.
[Con sẽ lên đường du ngoạn một lúc ạ.]
Và rồi con bé tuyên bố như vậy.
Thế là từ ra ngoài “một lúc” thành “lên đường du ngoạn” luôn rồi à.
[Đi đâu cơ…?]
[Con đã thấy một tương lai đặc biệt kỳ lạ, nên là… thành ra như này và như vậy đấy.]
[Tương lai kỳ lạ?]
Bọn tôi quay mặt lại nhìn nhau.
Lara là một đứa trẻ thích chơi khăm, luôn làm những trò lố bịch để giải trí.
Nó bày trò nhiều đến mức đã có lúc chúng tôi tưởng rằng con bé thực sự đã trở thành thủ lĩnh của một băng đảng gồm những tên bất lương và bắt nạt cơ.
Bằng cách nào đó, con bé đã trở nên dịu dàng hơn trong nhiều năm, và trước khi chúng tôi nhận ra điều đó, thì con bé ấy đã trở nên dịu dàng đến mức chỉ còn một bước nữa là trở thành một đứa lập dị, thích bói toán và sống khép kín luôn rồi.
Không phải là chúng tôi khó tính trong việc muốn con cái của mình trở thành người như thế nào. Xét cho cùng, thì có vẻ như Lara đang tận hưởng những ngày vui vẻ theo cách riêng của mình.
Nhưng việc phát hiện ra rằng con bé đang một mình cố lẻn ra ngoài để lên đường du ngoạn thì cũng đáng lo đấy chứ.
[Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy? Lần này con lại làm gì xấu đến mức con phải bỏ đi nữa ư?]
[Con không làm gì cả.]
[Vậy thì tại sao?]
[...Nói ra… thì đau lòng lắm ạ.]
[Nào nào, đừng như vậy chứ.]
Miễn cưỡng bị lay động bởi tôi, Lara thở dài thất vọng.
Cứ như thể con bé đang nói, ‘Kể cả nếu con kể với Papa thì…’
Này này, sao con thay vì làm cái bộ mặt đấy thì kể vấn đề của mình với cha mẹ của con đi chứ?
Cha mẹ hẳn sẽ giúp được bằng cách nào đó mà, phải không?
[Nếu như hiện tại, thì con sẽ thua.]
Thua ư.
Chính xác thì con bé sẽ thua ai chứ?
Con bé đang thi thố với ai đó à?
Là Lily? Hay là cả Sieg?
Vì biểu cảm của Lara chưa bao giờ là dễ đọc. Nên có lẽ con bé có thể đã cảm nhận được mối nguy hiểm sắp xảy ra bằng cách nào đó chăng?
[Lần tới con về nhà, thì sẽ là cùng với một chàng trai đấy ạ.]
Một chàng trai!?
À, chắc con bé đã nghe về việc Chris sắp kết hôn từ đâu đó nhỉ.
Tin tức đến với con bé rất nhanh. Mặc dù Lara trông như vậy, nhưng nó có một mạng lưới tình báo độc lập của riêng mình.
Có thể con bé lo lắng sau khi nghe được chuyện xảy ra trong bữa tiệc.·
Nếu là thế…
Thì Lara đang lo về việc đi du ngoạn để kiếm chồng à.
Con bé lớn rồi mà…
Phải không?
Con bé nghĩ như vậy phải không?
Tôi muốn nghĩ là đúng như vậy lắm.
[Chuyện đó, con không thể làm chuyện đó ở nơi gần nhà được ư?]
[Không được ạ. Mật độ ở đây không phù hợp để làm được điều đó.]
[Mật độ? Ý con là mật độ mana?]
[Đúng rồi ạ.]
À, ra vậy.
Xét cho cùng, thì tùy thuộc vào mật độ mana của môi trường, mà một người có thể lớn lên theo nhiều cách khác nhau mà.
Kiểu một người đàn ông lớn lên ở những nơi có mật độ mana cao sẽ đáng tin cậy, có mái tóc xanh lục, cầm phóng… giáo màu trắng và yêu trẻ con chẳng hạn.
Nhưng đó là chồng của Norn mà, con không thể đi tìm anh ấy được.
[Và cũng là để có vài thử nghiệm khác nhau nữa ạ.]
[Thử nghiệm à.]
Trải nghiệm… tức là mục tiêu của con bé không đơn giản chỉ là tìm một chàng trai sao.
Nếu những thử nghiệm đó phụ thuộc vào mật độ mana, thì có nghĩa là chúng không thể thực hiện ở đây được.
Ể? Không phải là con bé chỉ đi săn bồ thôi sao?
Con gái à, chuyện của con đang vô lý rồi đấy.
[Nói cách khác, thì Lara, con đã tiên đoán số phận của chính mình bằng thuật chiêm tinh và nhìn thấy một tương lai đáng lo ngại. Nghĩ rằng không thể tiếp tục như thế này, nên con định tiếp tục nghiên cứu của mình ở một vùng đất xa xôi, đồng thời tìm một đối tượng kết hôn. Có đúng vậy không?]
Roxy rút ra kết luận sau cuộc nói chuyện.
Rõ ràng và dễ hiểu.
Quả đúng là Sư phụ mà.
Người thành công thì luôn có lối đi riêng.
[À… Con đoán, là nó không đi xa với sự thật lắm.]
Mặc dù Lara không hài lòng với lời kết luận, nhưng có vẻ như Roxy đã hiểu được đúng ý.
Tuy nhiên, về cơ bản thì tôi không thể không nghĩ rằng có điều gì đó không ổn ở đây.
Nó không hợp lý, phải không?
Việc thực hiện thí nghiệm ở một nơi xa xôi cũng sẽ không có cách nào để câu được con trai đâu.
Để chắc chắn hơn thì tôi sẵn sàng đi kiếm cho con bé một người luôn cũng được.
[...Đừng lo. Con nhất định sẽ đưa anh ấy về mà.]
Có vẻ như chúng tôi không cần phải lo, nhưng tôi thì có lo đấy.
Lo lắm luôn ấy.
Lo về cái tên sẽ bị bưng đi bởi đứa con gái kỳ quặc của tôi.
Ừm thì, kể cả thế.
Nếu có gì đó mà con bé thích thú và quyết tâm để làm…
Thì tôi không nên ngăn con bé lại.
Hãy đợi đi vậy.
Đợi xem cái tên mà Lara đưa về là cái loại gì.
Đợi dài cả cổ luôn.
[Mama tóc trắng và Mama tóc xanh thì có thể đợi được đấy ạ]
Hử?
[Thế còn Papa thì sao?]
[Papa tạch rồi.]
Này này, đừng có nói nguyên văn câu thoại từ “Cú đấm Bắc kì*” như vậy chứ.
(*Chú thích: Câu mà Lara nói là “パパ 和 網 死んでいる - Papa wa mou shindeiru”. Câu đấy bê nguyên từ cái meme “お前 和 網 死んでいる - Omae wa mou shindeiru” trong anime Bắc Đẩu Thần Quyền (Fist of the North Star) mà ra. Tài liệu ngôn ngữ được tài trợ bởi Google Translate - san mà ra.)
Cơ mà chuyện gì vậy chứ?
Tôi sẽ bị giết ngay khi vừa gặp hắn ta sao?
Hay con bé chỉ không muốn tôi gặp hắn?
Lẽ nào, tôi thực sự đã chết, và hiện đang là một linh hồn vất vưởng?
Không thể nào. Mặc dù đúng là tôi đã giữ được những ký ức từ tiền kiếp và đã chết một lần, nhưng hiện tại thì không.
Tại sao con bé lại không để tôi gặp hắn cơ chứ?
Việc phản đối bất kỳ cuộc hôn nhân nào mà các con tôi dự định tổ chức… Cho đến tận bây giờ, tôi cũng không thể nói rằng mình chưa từng làm vậy.
Nhưng chỉ vài giờ trước, tôi đã cho phép mối quan hệ giữa Chris và tên Hoàng tử lập dị đấy!
Đó là lý do mà tôi muốn ít nhất là gặp được cậu ta.
[Cả Mama cũng không thể gặp được.]
[...Tại sao?]
Eris đã tìm giúp tôi lý do cho việc ấy.
[Vì tìm anh ấy không dễ dàng. Nên nó sẽ tốn nhiều thời gian lắm.]
[Thời gian sao… Àaa. Hiểu rồi, lý do là như vậy nhỉ. Thật đáng tiếc là Mẹ sẽ không bao giờ được thấy chồng của Lara đấy.]
Eris trông có vẻ thuyết phục.
Tôi cũng đã hiểu được lý do tại sao.
Như vậy tức là… khoảng hơn 50 năm nữa ư.
Lúc đó thì Eris và tôi, chắc đã đến suối vàng rồi.
Hử? mất tận 50 năm chỉ để tìm một thằng chồng ư?
À mà, nếu là con bé, thì nếu có mất từng ấy thời gian thì cũng chả có gì là lạ.
Hay cái thí nghiệm ấy mất tận 50 năm?
[Khoan đã, um, Lara-chan?]
Tôi gọi tên Lara bằng tất cả sự bình tĩnh.
Với bộ não của tôi gần như bị chọc vỡ bởi vấn đề của Chris, thì nói chuyện với Lara bây giờ vượt quá khả năng tinh thần của tôi rồi.
Nó hoàn toàn nằm ngoài lĩnh vực hiểu biết của tôi.
Đó là lý do tại sao tôi muốn phải bình tĩnh hơn nữa.
[Trên thế giới này không có chàng trai nào hoàn hảo cả. Đó là lý do mà con cần phải chấp nhận hoặc cảm thấy–]
[Hàaa…]
Ngay khi tôi định làm một bài thuyết trình về cách để tìm chồng, thì con bé liền thở dài thườn thượt.
Gì vậy? Ít nhất thì hãy nghe nốt đi chứ…
[Trời ạ, Papa luôn như vậy đấy…]
Lara tiến hai bước về phía tôi, vì lý do gì đấy lại dang rộng vòng tay ra và đòi tôi ôm một cái.
Và thế là, bọn tôi vòng tay ôm lấy nhau.
Con bé có cơ thể nhỏ con như Roxy vậy.
Khi con bé thả tóc, thì nhìn từ đằng sau trông con bé giống y hệt Roxy.
Tôi đã bị nhầm giữa họ tầm một hoặc hai lần gì đấy.
Khi tôi gọi “Roxy” và rồi nhận được câu trả lời từ phía sau, thì tôi đã có những suy nghĩ kiểu “Phân thân đấy à!?!?”
[Được rồi, được rồi. Đến lúc để buông tay con gái của cha rồi đó, ừm.]
Lara xoa đầu tôi.
Tôi thấy mình như đang bị con bé chọc vậy.
Cứ như thể tôi đang nổi cơn lôi đình vì không muốn Lara rời đi vậy.
[Nếu cha không nghe theo, thì con sẽ tiết lộ chuyện cha nhầm con với Mama lần thứ hai đấy.]
[Xin con, đừng là chuyện đấy mà.]
Tôi thật sự quan ngại về chuyện đó.
Vì sai lầm đó, tôi đã ngừng lén lút và ôm Roxy từ phía sau và thay vào đó bắt đầu gọi tên cô ấy, chỉ để chắc chắn rằng đó là cô ấy mà thôi.
Lara thì kiểu “Mà, chuyện như này thỉnh thoảng cũng xảy ra mà” và tha thứ cho tôi, nhưng tôi thì không thể tha thứ cho chính mình được.
[...]
Tôi đặt con bé xuống sàn.
Con bé phủi bụi trên quần áo, mỉm cười rồi oai nghiêm khoác túi lên vai.
[Đừng lo. Hãy để đó cho con. Con sẽ không để những nỗ lực của Papa bị đổ xuống biển đâu.]
Sau đó, với dáng vẻ ngầu nhất con bé có thể làm được cùng khuôn mặt nghiêm túc của mình, con bé nói:
[Con sẽ đi thay đổi tương lai một chút ạ.]
Con gái tôi giờ đã 20 tuổi rồi.
Không phải là đứa nhóc 14 tuổi nào đó nữa.
…Từ một đứa thích trêu chọc, con bé trở thành một kẻ lập dị, và cuối cùng là tiến hóa thành một đứa Ảo Tưởng Sức Mạnh.
Không, chắc đó là cách con bé thể hiện sự quyết tâm của mình.
Rằng con bé không nên lang thang và ăn bám gia đình ở Sharia nữa.
Để rời khỏi quê nhà của mình, trở nên tự lập và tìm ai đó tử tế để kết hôn.
Sau đó lại nắm cậu ta trong lòng bàn tay và tiếp tục luẩn quẩn như trước.
Hẳn đó là điều con bé đang cố truyền đạt.
Có lẽ thế.
Tôi chả biết nữa.
[Èm, các em nghĩ sao?]
Cố nén những suy nghĩ ấy vào trong đầu, tôi quay sang hỏi ý kiến với các bà vợ.
Họ cũng đang làm bộ mặt bối rối.
Có lẽ hơn cả bối rối, trông họ đang khá khó xử.
Phù, vậy ra tôi không phải người duy nhất chả hiểu chuyện gì đang xảy ra cả.
[Ừm thì, nếu con bé nói nó muốn đi, thì chả có lý do gì để ngăn con bé lại cả…]
Sylphy lẩm bẩm.
Mặc dù cô ấy là người dành phần lớn thời gian để chăm sóc những đứa con, nhưng có vẻ như cô ấy cũng không hiểu rõ Lara đến thế.
Mà dẫu sao thì con cái cũng đâu dễ để thấu hiểu được.
Chỉ có Eris là ngoại lệ. Trông có vẻ như cô ấy đã hiểu được mọi chuyện.
[Không phải như vậy là tốt sao? Con bé nên bắt đầu du ngoạn khi còn đang trẻ khỏe.]
Thần linh ơi, cô ấy chỉ trông như thể đã hiểu mà thôi, nghĩa là cô ấy không thực sự hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Câu trả lời chỉ nổi lên trong đầu cô từ những hồi tưởng trải nghiệm của chính mình. Đó là lý do tại sao, mặc dù không rõ lý do, nhưng vẫn cho rằng đi du ngoạn là một điều tốt.
Cũng mừng vì Eris là một người dễ đọc vị.
[Đúng thật. Lara nên ra ngoài và khám phá thế giới một chút… Bằng không cứ để con bé tiếp tục ở nhà như này là vô vọng theo nhiều nghĩa luôn đấy.]
Roxy đồng ý với ý kiến của Eris.
Hôn nhân đối với Lara thì có vẻ là vô vọng rồi. Đó là sức nặng trong lời nói của cô ấy.
Thực tế thì đã có rất nhiều lần Roxy cố khiến Lara bước ra ngoài thế giới.
Nhưng tất cả những nỗ lực ấy đều bị nghiền ra cám bởi chính Lara.
[... Anh hiểu rồi.]
Có vẻ như hiện tại không có ai ở đây sẽ ngăn con bé rời đi. Thật lòng mà nói, tôi vẫn không hiểu chuyến đi này là để làm gì. Nhưng nếu con bé rời đi, thì tôi nên tiễn con bé.
[Cha hiểu. Nhưng nếu con không có ý định quay lại trong vài thập kỷ, thì con nên ít nhất là chào tạm biệt mọi người trong thị trấn đi.]
[Con cũng bị Leo nói như vậy đấy ạ. Nó thật sự đã điên tiết khi con bảo mấy vụ chào tạm biệt như vậy là không cần thiết. Rồi nó nói rằng con nhất định sẽ hối hận và không cho phép con rời khỏi nhà.]
À… Ra đó là lý do mà Leo gầm lên.
Ngoan lắm bây, mày đã làm rất tốt trong việc ngăn con bé lại đấy.
Lát nữa tao sẽ cho mày ăn loại thịt thượng hạng.
À không, Leo cũng sẽ rời đi, nên sẽ chẳng còn “lát nữa” nào hửm.
[Dù cho con đã nói với Lily, và còn để cả một lá thư trong phòng khách mà.]
[Có thể Lara không biết, nhưng Papa thật sự rất ghét thư chia tay đấy. Nên nếu cha mà thấy nó, thì cha sẽ đuổi theo con ngay lập tức, với tốc độ tối đa. Nên đừng nghĩ tới việc có thể thoát khỏi Papa.]
[...Vậy ra cha ghét thư chia tay ạ. Điều đó con chưa có biết.]
Tôi đã chịu đựng đủ sang chấn từ thư chia tay rồi.
Khi đang nghĩ vậy, tôi lén liếc sang Eris và cô ấy cũng đang làm khuôn mặt như thể đang nói rằng “Mẹ cũng sẽ dí con đấy!”.
Mặc dù vẻ mặt em trông như em chả liên quan gì đến việc này, nhưng em có biết lý do anh ghét mấy lá thư chia tay là vì em không hả!?
Không phải là tôi bực vụ đó.
Mà thôi, bỏ nó sang một bên đi đã.
[Lara, con có cần gì không?]
[Không ạ.]
Mặc dù nói là vậy, nhưng con bé trông có vẻ chưa hoàn toàn chuẩn bị.
Mặc dù ba lô trông ổn đấy, nhưng quần áo con bé trông không phù hợp lắm.
Về mặt kỹ thuật thì con bé đã cố gắng chuẩn bị những gì con bé nghĩ là cần thiết cho cuộc hành trình, nhưng nó còn thiếu ở nhiều mặt lắm.
Nếu vậy, có lẽ tôi nên chuẩn bị vài thứ cho con bé.
Mà không, con bé sẽ nhận ra rằng mình thật sự cần gì khi tự thân bước ra ngoài du ngoạn. Nên tôi đoán là chẳng sao đâu.
…Từ cái cách mà con bé diễn đạt, thì có vẻ như đây sẽ là lần cuối tôi tiễn biệt Lara.
Nếu vậy, thì dù chỉ một chút, tôi cũng muốn đưa cho con bé một thứ gì đó đặc biệt.
Một thứ mà sẽ làm con bé nhớ tới gia đình bất cứ khi nào nhìn vào nó, dù cho con bé có thể sẽ rời đi trong vài thập kỷ.
Nhìn những người vợ của tôi với suy nghĩ ấy trong đầu, hừm, có vẻ như chúng ta đều đang cùng nghĩ về một thứ nhỉ.
[Đợi một chút.]
[Vâng.]
Trao đổi bằng mắt với Sylphy và Roxy, tôi vội vã đi tới phòng làm việc.
Nếu tôi để con bé ở đó quá lâu, rất có thể Lara sẽ biến mất ngay lúc đó.
Con bé có thói quen như vậy mà.
Mặc dù bề ngoài, con bé thật thà và luôn ngây ngô, nhưng đâu đó bên trong con bé là một đứa ranh mãnh thích chơi khăm.
Giờ bọn tôi có Leo trông chừng con bé, nên chắc nó sẽ không biến mất đâu.
[Ồ, đây rồi.]
Tôi trở lại hành lang lối vào, với món đồ tôi lôi từ phòng làm việc đang cầm trên tay.
Sylphy và Roxy cũng quay trở lại với những món quà của mình.
Eris cũng đã ở đó ngay khi chúng tôi trở lại. Tốc độ của cô ấy quả đúng như tôi nghĩ.
[Lara. Này, cầm thứ này theo mình đi.]
Vừa nói, Eris vừa đưa cho con bé một con dao đơn thuần.
[Nếu là một con dao, thì con cũng có rồi mà…]
[Nó là thứ giống như bùa bảo vệ vậy. Dùng nó nếu con phải đụng độ với sinh vật ở đẳng cấp của Orsted. Nó sẽ hiệu quả nếu con đánh trúng điểm yếu của chúng đấy.]
[Hiểu rồi ạ. Mặc dù con sẽ không đấu với Orsted đâu.]
Sau đó, Roxy bước lên.
Cầm trên tay là chiếc mũ đã qua sử dụng.
[Mẹ chưa chuẩn bị được bất cứ thứ gì trong thời gian ngắn như vậy được, nên mẹ cũng chẳng có gì ngoài thứ này cả…]
Đây là chiếc mũ mà Roxy từng đội trước đây.
Là chiếc mũ làm khơi dậy hàng tá ký ức trong tâm trí tôi.
Có thể nó được làm từ những nguyên liệu thực sự tốt. Mặc dù đã bị bào mòn đáng kể, nhưng trông vẫn còn rất hữu dụng.
[Một chiếc mũ ư?]
[Có thể nó không quan trọng ở Sharia, nhưng vì tóc xanh nổi bật ở đa phần các quốc gia. Nên để tránh những rắc rối không cần thiết, thì sẽ tốt hơn nếu con luôn đội mũ trên đầu.]
[Vậy ư? Con hiểu rồi.]
Nói rồi Lara phủi bụi trên mũ rồi đội lên đầu.
[Èm, đây là của mẹ này.]
Sylphy đưa ra một vài tập giấy.
[Cái gì vậy mẹ?]
[Đây là công thức nấu ăn của nhà mình. Con là con gái mà, nên nếu con tìm được một chàng trai, thì ít nhất con phải biết nấu ăn mới được.]
[Chà, mẹ nói đúng… Con hiểu rồi. Con sẽ luyện tập ạ.]
Tôi là người cuối cùng.
Tôi đưa thứ đang cầm trên tay cho Lara.
Nhìn thứ mình nhận được, Lara đã sốc với đôi mắt trợn tròn.
[Đ-đây… Chẳng lẽ là…?]
Nói rồi con bé tháo tấm vải xám phủ trên đầu cây trượng ra.
[Ngạo Thủy Long Vương, “Aqua Heartia”...!!]
Con bé nắm chặt cây gậy rồi nhìn thẳng vào mắt tôi lần nữa.
[Con được nhận nó thật ạ?]
[Vì người ta chỉ cần liếc qua là biết nó rất đắt, nên hãy chắc chắn là luôn bọc nó lại với một tấm vải trong khi mang nó theo đấy.]
[Uuhh… Con hiểu rồi… Cảm ơn cha!]
Fufu, có vẻ như con bé thích món quà của tôi nhất.
Yay!
Chắc con bé đã muốn có nó từ lâu lắm rồi
Tuy nhiên, Lara không nhìn vào Aqua Heartia, mà là tấm vải xám mà tôi đã lấy của con bé.
Vải… đúng hơn. thì nó là trang phục.
Một bộ trang phục đã qua sử dụng.
Là một chiếc áo choàng xám.
Lara chỉ im lặng nhìn nó, rồi sau một lúc, con bé mặc nó vào.
Thứ con bé mặc là chiếc áo choàng mà tôi đã mặc từ lâu về trước.
Và tất nhiên là nó rộng thùng thình với con bé.
Nếu con bé cứ đi như vậy, thì viền áo sẽ lê lết trên mặt đất, và thậm chí không thể nhìn thấy tay mình nếu tay áo không được xắn lên.
Kết hợp thứ này với chiếc mũ của Roxy, trông con bé chẳng khác gì đứa nhóc đang nhập vai làm pháp sư cả.
[Này Lara. Nó trông không vừa với con lắm nhỉ. Trên nó còn có vài cái lỗ nữa.]
[Con sẽ vá lại sau.]
[Nó cũng không được giặt sau một thời gian dài rồi, mùi nó không hôi ư?]
[Có. Nó có mùi của Papa. Con sẽ giặt rồi phơi nó sau ạ.]
[À, được rồi.]
Chà, nếu con bé thích nó, thì tôi cũng không phiền đâu.
Lara lấy trong túi một miếng vải khác rồi quấn cây gậy vào đó.
Rồi con bé đứng dậy trèo lên lưng Leo.
[Vậy con đi đây.]
[À… Cẩn thận quái vật nhé.]
[Hiểu rồi ạ.]
Cứ như vậy.
Từ cái cách con bé nói, thì có vẻ như tôi sẽ không thể gặp lại nó trong suốt phần đời còn lại của mình…
Mà cũng có cảm giác như con bé sẽ trở lại nhà sau ba ngày vậy.
Nếu đây là lời chia tay cuối cùng của chúng tôi, thì chắc tôi nên nói gì đó.
Chẳng phải tôi nên dành tặng con bé vài lời thông thái ư.
[Cẩn thận lũ biến thái nhé con.]
[Hiểu rồi ạ.]
[Nhớ đi tắm hàng ngày đấy.]
[Hiểu rồi ạ.]
[Đánh răng nữa.]
[Hiểu rồi ạ.]
[Rửa mặt nữa.]
[Lằng nhằng lắm ạ.]
[Cả làm bài về nhà nữa nhé.]
[Không chịu đâu.]
[Rudeus!]
Vì tôi đang tổ chức chuyên mục hỏi đáp trước 9 giờ tối, nên tôi bị ngăn lại bởi Eris.
Chết, không ổn rồi.
Tôi đáng ra không nên nói những thứ vô nghĩa như này chỉ vì không thể nghĩ ra được điều gì hài cốt để nói được.
Hãy suy nghĩ cẩn thận một chút, rồi nói những lời chia tay phù hợp với con bé thì hơn. Ừm, làm thôi nào.
Ngay khi tôi lùi xuống, thì các bà vợ liền bước lên.
[Vì quá đột ngột, nên mẹ không thể nghĩ ra điều gì hay ho để nói… Um, nhớ ăn uống đầy đủ nhé? Con có thói quen quên mất bữa ăn của mình khi con không để ý đấy.]
[Vâng. Con sẽ nhớ ăn ạ.]
[Lara, mặc dù du ngoạn là một việc thú vị đến bất ngờ, nhưng làm ơn đừng mất cảnh giác đấy. Bởi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.]
[Vâng. Con sẽ cẩn thận.]
Đó là đôi lời của cả Roxy và Sylphy.
Nội dung thì… tương đối nhẹ nhàng.
Vì họ có tuổi thọ dài… nên chắc họ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại Lara thôi.
[......]
Cuối cùng, thì tới lượt của Eris.
Nếu những gì Lara nói là đúng, thì đây chắc cũng sẽ là lần cuối Eris được gặp Lara.
Tôi tự hỏi Eris sẽ nói gì.
[Mặc dù mẹ không hiểu lắm, nhưng con đã tìm được hướng đi cho cuộc đời mình rồi phải không?]
[Vâng, con tìm thấy rồi ạ.]
[Thế thì mẹ chẳng có gì để nói cả. Hãy cố gắng hết sức nhé.]
[Un, con sẽ cố hết sức.]
Aaaa~!
Quả đúng là Eris, ngầu vãi!!
Tôi cũng muốn ngầu như vậy nữa.
“Vậy thì cha không còn gì để nói nữa” Tôi cũng muốn nói điều gì đó tương tự vậy.
Có câu gì giống vậy không nhỉ?
Cuối cùng, Eris quay về phía Leo và nói.
[Leo, bọn tao đặt sự an nguy của Lara vào tay mày đấy.]
[Wan!]
Leo ngạo nghễ sủa lại.
Như thể nói đang nói rằng cuối cùng nó đã có thể hoàn thành bổn phận của mình vậy.
Với dáng vẻ ngay thẳng, kỷ luật như một người lính.
Không hiểu sao, gương mặt mơ màng của Lara trông cũng căng thẳng hơn thường ngày.
[......]
Nhìn ánh mắt ấy, không hiểu sao tôi thấy lay động.
Nhất định có điều gì đó mà con bé bắt buộc phải hoàn thành trong chuyến hành trình này.
Mặc dù tôi không biết đó là gì, nhưng nó đủ quan trọng để Hitogami muốn giết con bé.
Tức là bất kể con bé có cố làm gì thì nó cũng sẽ là chìa khóa cho việc đánh bại Hitogami.
Đó là lý do tại sao chuyến hành trình này lại cần thiết như thế.
…Đó là điều mà tôi muốn nghĩ.
Vì con bé đang là mục tiêu của Hitogami, nên có lẽ tốt hơn hết là không nên để con bé làm theo ý mình và giữ con bé ở gần vì sự an nguy của chính nó.
Nhưng điều đó có thể ngăn con bé làm những gì mình phải làm trong tương lai, và mọi thứ tôi đã làm cho đến bây giờ có thể là vô ích.
Nếu con bé sống cuộc sống của riêng mình, thì chưa chắc Hitogami sẽ làm được gì đó lên con bé.
Tôi tự hỏi điều con bé làm là gì.
Đó là lý do vì sao tôi không nên nghĩ như vậy.
Lara có một định mệnh mà con bé khi sinh ra cần phải hoàn thành.
Con bé đang nằm trong tầm ngắm của Hitogami và được bảo hộ bởi Orsted.
Nhưng Lara không chỉ là công cụ dùng để đánh bại Hitogami.
Ít nhất, thì tôi không nên đối xử với con bé theo kiểu bao bọc như vậy.
Với những suy nghĩ ấy, một lần nữa, tôi bước lên trước Lara.
[Lara. Những gì con đang nghĩ, thú thật, cha tuyệt đối chả ngẫm được ý gì… nhưng vì nó là cuộc đời của con. Nên con hãy sống theo cách mình muốn cho đến giây phút cuối cùng nhé.]
[Vâng… Con hiểu rồi ạ.]
Con bé đáp lại với tông giọng trịnh trọng hiếm thấy, trong khi gật đầu.
Có vẻ như tôi đã có thể nói điều gì đó hữu ích rồi nhỉ.
Có thể nó trùng lặp với những gì Eris đã nói, nhưng chúng thực là những suy nghĩ của tôi.
Mà thôi, giờ hãy tiễn con bé đi đã.
Sau đó hãy tới gặp và giải thích tình hình cho Orsted vào ngày mai, và nếu có chuyện gì bọn tôi nên làm, thì sẽ làm liền.
Có lẽ bí mật cử vài cận vệ đi theo con bé cũng là một ý kiến hay.
Được rồi.
[Vậy, thượng lộ bình an nhé.]
[Con đi đây ạ.]
Lara trả lời với giọng thờ ơ như thường ngày rồi cưỡi lên Leo bước ra khỏi cửa.
Leo chậm rãi bước từng bước tới cổng chính.
Sau đó, nó dừng lại và Lara quay đầu lại nhìn.
Con bé nhìn chúng tôi và căn nhà trong vài giây.
Vẻ mặt của con bé, như thường lệ, là một sự bơ phờ tới mức bạn không đời nào nói được con bé đang nghĩ gì.
Nhưng sau một lúc, con bé xuống khỏi Leo.
Rồi đối mặt với chúng tôi, con bé cúi đầu thấp xuống.
[Cảm ơn vì đã chăm sóc con cho đến tận bây giờ ạ.]
Như vậy, Lara Greyrat đã bước đi trên cuộc hành trình của mình.
***
Một giờ sau.
Chúng tôi đang ở phòng khách.
Trong hơi ấm dễ chịu của lò sưởi, bốn người chúng tôi đang âu yếm nhau và thưởng thức một ít trà ấm.
Mặc dù đã tối muộn, nhưng không ai trong chúng tôi cảm thấy buồn ngủ cả.
Mặc dù bọn tôi đã sẵn sàng để uống hết mình, nhưng sự thôi thúc ấy cũng dần lắng xuống.
[Chả hiểu sao mọi thứ lại đến đột ngột như vậy nữa.]
Sylphy buột miệng nói.
Chris tốt nghiệp, công việc và đính hôn.
Sau đó là hành trình của Lara.
Đặc biệt là phần sau, nó đến đột ngột tới mức tôi chả hiểu gì cả và đến giờ vẫn còn hơi sốc.
[Đứa nhóc ấy, con bé đâu nhất thiết phải rời đi vào lúc tối muộn như này… Hẳn nó sẽ dùng vòng tròn dịch chuyển phải không?]
[Vào lúc này thì cổng thành đóng rồi, nên chắc là vậy.]
[Em lo lắm… Em tự hỏi liệu chúng ta có nên ra ngoài và ngó thử con bé không?]
Kể từ khi Lara rời đi, Roxy luôn nhìn ra cửa sổ lo lắng.
Trong suốt những năm qua, sau cùng thì người lo lắng cho Lara nhất là cô ấy mà.
Đối với đứa trẻ khó hiểu này, thì Roxy sẽ sắp đặt cho con bé những buổi mai mối hoặc thậm chí giới thiệu việc làm cho con bé nữa.
Mặc dù những nỗ lực ấy có vẻ chả có tác động gì tới Lara cả.
[Con bé sẽ ổn thôi. Hôm nay con bé có gì đó khác lắm. Sau cùng thì anh cũng cảm nhận được một chút quyết tâm từ con bé mà.]
[Vấn đề là sự quyết tâm ấy là thứ con bé luôn thiếu.]
Ngược lại, Eris và Sylphy không quá lo lắng.
Thành thật mà nói, tôi cũng không lo lắng lắm.
Lara có thể có những đặc điểm của một người sống khép kín, nhưng cách con bé sống khép kín về cơ bản khác với cách của tôi ở kiếp trước.
Với tất cả những gì đã nói và đã làm, thì con bé là một người tinh ý, có khả năng hiểu mọi thứ xảy ra xung quanh mình.
Tuy nhiên, con bé cũng có một trí tò mò mạnh mẽ và yêu thích thử nghiệm.
Kể từ khi còn là một đứa nhóc, con bé đã thích chơi khăm. Và có lẽ do con bé thường xuyên bị khiển trách nên cơ thể con bé bằng cách nào đó có thể cảm nhận được lúc nào là đang vượt quá giới hạn.
Con bé sống theo cách nó muốn, trong khi chắc chắn rằng không bước qua ranh giới đó.
Đấy là cách tôi nhìn con bé.
Vậy nên không cần biết con bé đi đâu, tôi nghĩ con bé vẫn sẽ làm được thôi.
Có thể không phải lúc đầu mọi thứ sẽ diễn ra theo cách của con bé, nhưng vì con bé có được khả năng nhìn thấy ranh giới của mình nằm ở đâu…
Nó sẽ mất một chút thời gian và có thể mắc một số sai lầm, nhưng cuối cùng thì mọi việc sẽ có lợi cho con bé thôi.
Tôi muốn nghĩ theo hướng này.
Nhắc mới nhớ, hành động của con bé lần này khá bất thường so với những gì nó đã làm gần đây.
Chắc hẳn kết quả bói toán của con bé rất kỳ lạ nên nó mới có những hành động quyết liệt như vậy.
Về cách xem bói của con bé, nó nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi đến nỗi tôi hoàn toàn không hình dung được nó hoạt động như thế nào…
[Dù sao thì, có vẻ như mọi người đều rời khỏi nhà rồi.]
Những lời nói đơn côi bật ra từ miệng của Sylphy.
Thật vậy.
Lucy thì đã kết hôn và chuyển tới Thánh Quốc Milis.
Ars thì được nhận làm thuộc hạ của Orsted và đang du hành khắp thế giới với Aisha.
Để giúp đỡ người bạn của mình, Sieg đã trở thành một hiệp sĩ ở Vương Long Quốc.
Lilly thì đang làm việc toàn thời gian cho Công ty Zanoba với tư cách là nhà nghiên cứu Ma đạo cụ. Mặc dù con bé ở gần đó nhưng con bé có xu hướng thu mình trong xưởng riêng của mình và không về nhà thường xuyên.
Rồi sau đó, Chris tìm được việc làm ở Vương quốc Asura, và hơn tất cả là tìm được bạn đời của con bé.
Còn Lara thì bắt đầu chuyến du ngoạn của mình.
Nhà tôi giờ đây không còn đứa con nào nữa.
[Có vẻ như căn nhà hơi rộng rãi thì phải.]
[.....]
Một lần nữa, chúng tôi không biết nói gì để đáp lại lời ấy.
Chỉ có âm thanh của lò sưởi.
Mọi thứ im bặt, thậm chí bên ngoài còn không có gió.
Trong căn nhà cũng vậy, mọi thứ thật tĩnh lặng và vô hồn.
Cách đây không lâu, ngôi nhà này đã chật kín người và thậm chí còn cảm thấy hơi chật chội.
Nó… giảm dần cho đến khi chỉ còn lại những người ở đây.
Lên tầng hai, mặc dù còn có cả Lilia và Zenith, nhưng cũng chỉ thêm được hai thành sáu người.
Quả thực, hiện tại thấy hơi cô đơn thật.
[Vậy từ giờ trở đi chúng ta nên làm gì?]
Sylphy lại một mình lẩm bẩm.
Làm gì à… Những lời ấy - Tôi đoán cô ấy có thể nói được điều đó là vì đó là những gì cô ấy đã làm.
Với thân phận thuộc hạ của Orsted, tôi vẫn phải đi vòng quanh thế giới làm nhiệm vụ được giao cho.
Eris thường đi theo hộ tống tôi trong những nhiệm vụ này. Cô ấy cũng làm việc với vai trò là hướng dẫn viên cho Hội quán đánh thuê Rudo nữa.
Roxy là một giáo viên. Và cô ấy đang khoe khoang về việc cô ấy đã được thăng chức lên vị trí chịu trách nhiệm dạy bảo học sinh trong cả năm như thế nào.
Với tất cả mọi người đều có công việc khác nhau, Sylphy là người duy nhất chuyên nuôi nấng trẻ em. Nên về căn bản thì cô ấy ở nhà vì tất cả chúng tôi.
Vì tất cả những đứa con đều rời khỏi tổ ấm, nên cô ấy chẳng còn gì để làm cả.
[Em có ý tưởng gì không?]
[Chuyện đó, em thực sự không thể nghĩ ra được bất cứ điều gì lúc này. Có lẽ em đã có vài ý tưởng… nhưng bây giờ em sẽ tiếp tục việc nhà. Cả về tuổi tác của Lilia-san nữa… Cô ấy sẽ nổi cơn tam bành nếu em nói thế nhưng em không thể để mặc cô ấy lúc này được.]
[Nếu Sylphy nói vậy, thì bọn anh cũng thật sự mừng về điều đó.]
Nói một cách nghiêm khắc về việc chăm sóc con cái, chuyện đó đã dừng lại từ vài năm trước.
Vì chúng ta đang nói về Sylphy này, nếu cô ấy có thời gian rảnh, thì có lẽ cô ấy sẽ bắt đầu làm điều gì đấy của riêng mình.
Trong khi cô ấy tỏ ra nhu mì và ngoan ngoãn, thì cô ấy lại tò mò và năng động một cách bất ngờ.
[......]
Nhưng tôi đoán vấn đề nằm ở chỗ.
Tôi có con.
Và chúng trở nên tự lập, kết hôn và thậm chí là sinh cháu chắt nữa.
Tôi đã đi xa được đến vậy rồi hửm…
Nghĩ lại, tôi thật sự thấy như mình đi một chặng đường dài.
Khi tôi lần đầu tiên tái sinh ở thế giới này và lần này quyết định sống một cách nghiêm túc, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng điều này sẽ xảy ra.
À không, ngay cả vào thời điểm đó, tôi đã tin rằng mình sẽ có thể sống một cuộc sống tử tế.
Nhưng thực tế hóa ra lại khác hoàn toàn.
Có một khoảng thời gian mọi thứ trôi đi thật êm đềm, và một vài thứ thì không.
Có lúc thuận tiện, có lúc rắc rối.
Tôi đã từng tha thứ cho những việc mà tôi tưởng rằng không thể tha thứ được, và ngược lại cũng thế.
Tôi đã cố gắng hết sức vào thời điểm đó, và đôi khi cũng có chểnh mảng.
Và cuối cùng là như này.
Nhà ba vợ sáu con chồng hạnh phúc.
Làm việc hết mình trong công việc và chăm lo cho các bậc phụ huynh của mình.
Nếu con người trong quá khứ của tôi nhìn thấy điều này, hắn ta có thể sẽ châm chọc về tình hình của tôi bây giờ tồi tệ đến mức nào.
Hắn ta sẽ nghĩ về việc kiểu tôi sẽ có thể tiến xa hơn và đạt tới đỉnh cao như thế nào.
Nhưng tôi đã hài lòng với tôi của hiện tại rồi.
Học tập, du lịch, kết bạn, sáng tạo nghệ thuật, nghiên cứu, yêu, kết hôn, nuôi dạy con cái, làm việc, chiến đấu- giành chiến thắng, bị đánh bại, được, mất và được lại, và trong khi làm điều đó, từ từ xây dựng lên thành quả và kinh nghiệm.
Tôi chưa từng nghĩ rằng tôi có thể sống như một người tử tế như thế này.
Tôi đã nghĩ về việc sống cuộc sống một cách nghiêm túc, nhưng tôi hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu để làm điều đó. Tuy vậy, tôi đã hoàn thành tốt rồi.
Mà thôi… đây cũng chỉ là khởi đầu mà hửm.
Vì con cái giờ đã tự lập, nên chúng tôi cũng có nhiều phòng để thở hơn rồi.
Vì vậy, chúng tôi có thể bắt đầu một thứ gì đó mới mẻ một lần nữa.
[Anh cũng vậy, anh nghĩ mình sẽ bắt đầu làm điều gì đó mới.]
[Cả Rudy nữa ư? Vậy hãy cùng nhau làm nhé. Chúng ta sẽ làm gì nhỉ?]
[À, em nữa, cho em tham gia nữa.]
[Tự nhiên mà nói, tôi cũng sẽ tham gia!]
Các bà vợ xích lại gần nhau hơn và chúng tôi bắt đầu suy nghĩ.
Tiếp theo chúng tôi sẽ làm gì.
Không phải là chúng tôi nên làm gì, mà là chúng tôi muốn làm gì.
Có thể mặc dù không có nhiều thứ mà chúng tôi thật sự muốn làm, nhưng một thứ thật sự thú vị thì chắc sẽ hay đấy.
Cuộc sống của tôi sẽ tiếp tục trôi đi thêm một khoảng thời gian nữa.
Tôi không biết mình sẽ sống được bao nhiêu tuổi nữa…
Nhưng tôi vẫn sẽ làm việc hết mình như hiện tại.
[Đúng rồi, vậy hãy…]
Nếu tôi làm thế, thì khi thời khắc đến, tôi sẽ ra đi yên bình, vì đã sống một cuộc đời trọn vẹn.
[KẾT THÚC]
------------------
Trans: Salmonz
-Đôi lời của Trans: Bồi hồi xúc động như cái lúc đọc chương cuối của phần chính truyện. Cảm ơn mọi người đã quan tâm theo dõi. Tôi xin phép được tiếp tục sủi trong khoảng thời gian nữa. Peace!
-Đôi lời của Water - aka Admin Hội Quán: Cảm ơn Salmonz đã cộng tác với page, chương này quả thật đọc rất cảm xúc, hy vọng trong tương lai có thể tiếp tục được đọc tiếp các bản dịch của ngài.
Cuối cùng là cảm ơn mọi người đã ủng hộ Hội Quán thời gian qua, thế giới Mushoku vẫn còn rất rộng lớn và vẫn chưa được khai phá hết, nên bọn mình sẽ tiếp tục cố gắng để mang lại nhiều content chất lượng hơn nữa (mong là vậy).