Web Novel Mushoku tensei: Ngày chú chim cuối cùng rời khỏi tổ Phần 2: Ba năm và kết quả của họ

[Quả là một nơi tuyệt diệu mà mộng mơ biết bao!]

Đó là những gì Christina Greyrat nghĩ khi cô ấy nhập học vào Học viện Hoàng gia Asura.

Cô ấy nói to những suy nghĩ của mình như Eris sẽ làm ở ngay trước lối vào. Nghe vậy, những học sinh quý tộc cười khúc khích khi họ đi ngang qua Chris.

Tuy nhiên, dăm ba cái biểu cảm đó không có đọng lại trong tâm trí của Chris một chút nào.

Cô ấy chỉ đơn giản là bị lấn át bởi khung cảnh choáng ngợp ngay trước mắt mình mà thôi.

Hàng cây đung đưa trong gió dọc con đường lát gạch dẫn từ cổng vào trường. Những luống hoa xếp dọc hai bên lối đi trong một biển màu sắc tuyệt đẹp. Bản thân toà nhà của trường, được xây dựng với màu trắng ngà trang nhã bằng kỹ thuật kiến trúc của người Asura, đã toát lên một khí chất quý tộc. So với những tòa nhà xuống cấp trong Đại học Ma pháp nồng nặc mùi nhà quê, đây thực sự là một tòa nhà sang trọng và trang nhã.

Bên cạnh tòa trường học là ký túc xá, nơi có vẻ đẹp không thể sánh được với những nơi như Đại học Ma pháp. Mỗi phòng đều rộng rãi hơn nhiều và thậm chí còn có ban công. Nó gần giống như sống trong một lâu đài, giống như trong những giấc mơ của Chris vậy.

Hơn nửa, quả đúng như mong đợi, các học sinh di chuyển từ ký túc xá đến các tòa nhà của trường đã được tinh chỉnh. Mặc dù tất cả họ đều mặc đồng phục, không giống như ở Đại học Ma Pháp, vẻ ngoài của họ rất gọn gàng và lịch sự. Mặc dù một vài trong số họ không hào nhoáng bằng, nhưng cũng không lọt được vào tầm nhìn của Chris.

Mọi người ở đây đều ưa nhìn. Mặc dù cũng có người ưa nhìn trong Đại học Ma pháp, nhưng so với những người trong Học viện Hoàng gia thì không thể bằng được.

Thế mới nói. Rốt cuộc thì các hoàng tử và công chúa thực sự đều học ở trường này. Và từ hôm nay trở đi, Chris cũng sẽ là học sinh ở đây.

[Aaaaa! Hào hứng quá đi mất!!]

Quá phấn khích, cô ấy bắt đầu quay vòng vòng và va vào một cái cây. Kết quả là một đống sâu bọ đã rơi vào người cô ấy và khiến cô hét lên. Các nam sinh xung quanh cũng cười phá lên trước cảnh tượng thú vị này.

Nói tóm lại, thì cuối cùng Chris cũng được nhập học vào ngôi trường mà cô hàng ao ước.

***

Với mong muốn được sống một cuộc sống vương giả, Chris đã theo học tại Học viện Hoàng gia Asura. Tuy nhiên, người bạn đầu tiên mà cô từng kết bạn lại không phải quý tộc, cũng không phải hoàng tộc.

Người bạn đầu tiên của Chris là một thường dân đến từ vùng nông thôn của vùng Fittoa. Cô đã đạt được kết quả cực kỳ tốt trong ngôi trường mới được xây dựng trong vùng, và được ghi danh vào Học viện Hoàng gia Asura theo đề nghị. Không chỉ bố mẹ cô mà cả làng đều tự hào về cô. Trưởng làng cũng đến để ăn mừng thành tích của cô ấy và thậm chí còn tổ chức một chiến dịch gây quỹ để tài trợ cho chi phí đi lại của cô ấy.

Cô thôn nữ ấy vô cùng biết ơn làng của mình.

‘Tôi sẽ cố gắng hết sức để học hỏi tại Học viện Hoàng gia, phục vụ cho lãnh chúa vùng Fittoa và xa hơn nữa là phát triển ngôi làng đã nuôi lớn tôi!’ Hoặc đó là điều cô ấy đã thề.

[Vì Ma, Pa, và mụi người trong làng, mị sẽ cố hết sức!]

Nhưng cô ấy quá tài năng so với một thường dân.

Học viện Hoàng gia Asura tự coi mình là trường chấp nhận bất kỳ học sinh nào có kết quả đủ điều kiện - một hệ thống hoàn toàn trọng dụng nhân tài. Đó là nơi mà năng lực và sức lực được khen thưởng xứng đáng.

Thế nhưng, sự thật lại chứng minh điều khác biệt.

Hơn một nửa số sinh viên thuộc dòng dõi cao quý hoặc xuất thân tương tự. Như vậy, sự khác biệt về địa vị xã hội hình thành một cách tự nhiên trong tập thể sinh viên.

Đối với những sinh viên đã có kinh nghiệm tương tác với các quý tộc, thì họ hành động như thể có một thỏa thuận bất thành viên để thừa nhận sự khác biệt về địa vị xã hội. Ví dụ, ngay cả khi một học sinh có năng lực trong một lĩnh vực hơn một quý tộc nào đó, thì cậu ta sẽ phải được cho phép để đạt điểm cao hơn.

Cô gái ấy thì không thể làm được điều đó.

Do đó, một bia hồng tâm đã được vẽ sau lưng cô ấy trước con mắt của một người nào đó thuộc tầng lớp quý tộc thượng lưu.

Rồi chuyện bắt nạt sau đó bắt đầu. Từ “Bắt nạt” có thể sẽ không phản ánh đúng mức độ của những hành động ác ý đối với cô gái nhà quê tầm thường này. Với địa vị xã hội cao hơn, thì kẻ bắt nạt đối xử với cô gái này cũng như một nô lệ:

Ra lệnh cho cô ấy làm những việc lặt vặt khiến cô ấy không có thời gian để học.

Cấm vào lớp vì những việc lặt vặt khiến cô không thể đến lớp.

Đốt sách giáo khoa.

Đề nghị cô ấy rời khỏi trường.

Cô gái nhà quê ấy không có ai để gọi là đồng mình của mình, bởi mọi người đều giả vờ như họ không thấy gì. Còn kẻ bắt nạt thì cứ ung dung tự tại ở trên phía cao nhất của nấc thang xã hội.

Mặc dù cô ấy đến học, nhưng cô ấy đã bị ngăn lại. Cô gái đã dành cả ngày để khóc hầu như hàng đêm. Quyết tâm vững chắc giúp cô ấy bám víu trong ngôi trường này là giúp đỡ ngôi làng cũng đang dần sụp đổ trong tuyệt vọng. Nỗi khao khát được trở về ngôi làng ấm áp, nhân hậu trong cô cứ như thế lớn dần lên từng ngày.

Và rồi từ hư vô, trong một ngày định mệnh, có người đã tới để cứu giúp cô ấy.

Đó là Chris.

Chris để ý tới những vụ bắt nạt mà bọn quý tộc thượng lưu đầu têu.

[Ngày tốt lành nhé mọi người, hành vi như này không phù hợp với một ngôi trường thanh lịch như vậy đâu.]

[...]

Cô ấy hoàn toàn bị ngó lơ.

Tuy nhiên, điều đó không ngăn được Chris. Bực mình, cô bắt đầu tranh cãi với các quý tộc, nhưng cuối cùng vẫn thua cuộc. Có lẽ do thất vọng vì thua cuộc, cô ấy đã bắt đầu vật họ ra đánh lộn. Dù là một chọi số đông nhưng Chris đã thắng, có lẽ nhờ có sự giáo dục đặc biệt từ cha mẹ của cô ấy.

(trans: bố là top 7 server, có ba bà mẹ là kiếm vương, thủy vương và healer siêu tốc, có ông bác là top 2 server, có chú là cựu top 7 server, tất nhiên là phải được giáo dục để đấm bọn lậu xậu này như con rồi =))))))))

Thua trong một cuộc tranh luận và sau cùng là đấm vào mặt họ là thông lệ đã chảy trong huyết quản nhà Boreas. Dù sao thì, mặc dù không có tí thanh lịch gì, nhưng cô gái nông thôn kia đã được cứu.

Với khuôn mặt sưng vù và miệng bê bết máu, Chris mỉm cười và nói rằng,

[Từ giờ trở đi tôi sẽ bảo vệ cậu!]

Nghe vậy, cô gái nông thôn bật khóc.

Lần đầu tiên kể từ khi vào học viện, cô ấy đã khóc nấc lên vì mừng rỡ. Kể từ ngày hôm đó, cô ấy trở thành bạn của Chris.

***

Sự xung đột giữa Chris và đám quý tộc thượng lưu vẫn tiếp tục. Mỗi lần như vậy, họ đều cố gắng bắt Chris phục tùng yêu cầu của họ, và họ luôn thất bại. Bởi Chris không phải là công dân của Vương quốc Asura, và trên hết, đó là sự dạy dỗ từ cha mẹ của cô.

“Không bao giờ được bắt nạt kẻ yếu.”

Tuân theo lời dạy, Chris đứng lên chống lại giới quý tộc thượng lưu. Cô gái nông thôn không phải là người duy nhất được cô giúp đỡ. Những người bị áp bức trong học viện không phải là một con số nhỏ. Chris đã đưa tay giúp đỡ từng người trong số họ.

Thẳng thắn mà nói, cuộc sống mà Chris trải qua trong học viện hoàn toàn khác xa với những gì mà cô tưởng tượng. Trong suy nghĩ của cô, giới quý tộc là một nhóm người tao nhã và sẽ không làm những điều ngu ngốc như gây gổ. Thực tế, nhóm “thanh lịch” thì rất ít và thưa thớt, trong khi hầu hết các quý tộc đều mù quáng bởi những ham muốn tham và vọng của họ.

Sự thất vọng dồn nén khiến Chris phải hét lên: “Điều này không giống như những gì mình tưởng tượng!!!”

Cuộc sống của cô diễn ra đúng như Rudeus dự đoán, nhưng Chris đã không lùi bước trước cuộc hành trình gian khổ này. Bởi vì tại thời điểm đó, cô ấy đã tập hợp được một nhóm các đồng minh bên cạnh mình.

Thật vậy, cô ấy không hề đơn độc trong cuộc chiến chống lại tầng lớp quý tộc thượng lưu. Mỗi người được giúp đỡ là một đồng minh khác cô có được. Và mỗi khi Chris cố gắng giúp đỡ một người gặp nạn mới, thì các đồng minh của cô ấy sẽ hỗ trợ. Nhiều lần, cô chỉ thoát khỏi rắc rối nhờ các đồng minh của mình.

Có hai người trong số những trợ thủ của Chris đáng được đặc biệt chú ý.

Người đầu tiên là cô gái nông thôn mà cô đã giúp đỡ ban đầu. Mang ơn Chris vì là vị cứu tinh của cô, cô đã cứu Chris khỏi nguy hiểm vô số lần bằng trí tuệ và khả năng tuyệt vời của mình.

Người còn lại là một nam sinh nào đó. Không giống như những đồng minh khác, mặc dù anh ta không nhận được sự giúp đỡ của Chris. Tuy nhiên, không hiểu sao mỗi lần có biến cố, anh lại tới giúp đỡ cô. Đôi khi từ trên ngọn cây, đôi khi từ bên ngoài cửa sổ, đôi khi từ trên cầu thang. Vào những lúc khó ngờ nhất, anh ta sẽ xuất hiện để cứu Chris khỏi vũng lầy trong khi buông những lời mỉa mai với cô.

Ban đầu, Chris có ấn tượng rằng anh ta chỉ là một tên khốn khó ưa. Cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ là khi Chris đang hét lên vì những con sâu bướm rơi vào người cô ấy, lúc ấy anh ta cười không ngậm được mồm khi chứng kiến cảnh tượng diễn ra. Vài lần sau đó, anh ta luôn ở đó để cười nhạo cô ấy khi mắc những lỗi ngớ ngẩn, và không quên đơm thêm vào lời mỉa mai châm biếm.

Nói đi cũng phải nói lại, mỗi khi anh ta xuất hiện để giúp đỡ, người ta có thể thấy thoáng qua lòng tốt và sự nam tính của anh ta qua vẻ ngoài tưng tửng và non nớt của anh ấy. Dần dần, Chris bị thu hút bởi anh chàng kỳ lạ này - và không có gì ngạc nhiên khi anh chàng này là một sinh viên tốt nghiệp. Hơn nữa, sau đó còn được tiết lộ rằng anh ta là một hoàng tử đến từ Vương quốc. Anh chàng kỳ lạ luôn đưa ra những nhận xét ngu ngốc trong khi giúp đỡ thực sự là một hoàng tử ngoài đời thực!

Đối với Chris, người luôn có những mộng tưởng trong truyện cổ tích về hoàng tử và công chúa, thì việc biết được sự thật này chắc chắn sẽ dẫn đến nảy sinh tình cảm lãng mạn. Cơ mà lúc này thì để sự lãng mạn sang một bên cái đã…

Với người bạn siêu thân thiết và hoàng tử ở bên cạnh, cùng với sự hỗ trợ từ tất cả các đồng minh, Chris bước vào cuộc sống học đường đầy sóng gió.

Kẻ thù của cô bao gồm đám quý tộc thượng lưu đang bắt nạt bạn cô. Đối với những quý tộc trẻ cố gắng tạo ra phe phái của riêng minh ở trường, thì Chris không phải là một sự tồn tại được chào đón. Rốt cuộc, những người mà họ sử dụng làm nô lệ đã bị Chris mang đi. Cô là vật cản cuối cùng đối với các quý tộc muốn sử dụng phe phái của họ để giành lấy quyền lực trong tương lai. Do đó, họ bắt đầu coi cô là kẻ thù thực sự.

Không hẳn tất cả đều là kẻ thù. Có những quý tộc nhận thấy hành động của Chris khá thú vị và đứng về phía cô ấy. Đặc biệt là những người tử tế, vô tư không cần phải tranh giành, giống như cách Chris tưởng tượng về các quý tộc vậy.

Dù sao thì những quý tộc đã giúp đỡ Chris ngay từ đầu đã không quan tâm đến việc tham gia vào cuộc tranh giành quyền lực giữa các phe phái. Hầu hết trong số họ là sinh viên nước ngoài đã có số phận kết hôn chính trị ở một nơi khác. Đối với họ, những thứ như tham gia vào cuộc chiến quyền lực không đem lại lợi ích gì đáng kể cả.

Thay vì tranh cãi xem nên tham gia vào phe nào của đám quý tộc tham lam này, thì việc đi theo Chris đơn giản là dễ dàng và thuận tiện hơn. Thật quá rắc rối khi tham gia vào cuộc đấu tranh quyền lực mặc dù họ chả có tí hứng thú nào với nó.

Trước khi họ nhận ra, thì những người ủng hộ Chris đã tăng lên và trở thành một nhóm sinh viên đông đảo. Sự hình thành của phe bị tẩy chay cuối cùng đã hoàn tất.

***

Hầu hết bên đối địch không làm gì quá đáng với Chris và phe của cô ấy. Điều này thực tế là do hầu hết các thành viên của bên đó có địa vị xã hội thấp. Do vậy, nên mặc dù họ được tập hợp thành một nhóm, nhưng một đám đông đơn thuần không có khả năng hay quyền hạn thì sẽ không bao giờ có thể thực sự gây ra mối đe dọa.

Tuy vậy, có một người thì khác hoàn toàn. Cô ấy đặc biệt căm thù Chris như thiên địch và sẽ công kích cô ấy bất cứ khi nào có thể.

Người đó là Elizabeth Topcoat.

Là con gái của nhà Topcoat, thuộc tầng lớp quý tộc cao của Vương quốc Asura. Điểm số xuất sắc, nhan sắc phi thường và đứng đầu lớp về cả phép thuật và kiếm thuật. Một thiên tài toàn diện trăm năm mới xuất hiện một lần.

Gia tộc Topcoat nếu xét về đẳng cấp của tầng lớp quý tộc thượng lưu, thì họ thuộc tầng lớp thấp - trung lưu. Nhưng sự khác biệt địa vị này được tạo nên bởi tài năng và năng lực tuyệt đối của Elizabeth, đến mức việc cô ấy sẽ trở thành người đại diện tốt nghiệp cũng không cần phải bàn.

Có một lý do dẫn tới sự thù địch của cô ấy với Chris…- Chà, nghĩ lại thì đó không phải là vấn đề lớn. Khi Chris vừa nhập học, thì Elizabeth là người đã bị đập cho tơi tả trong trận đánh đầu tiên ấy.

Sở hữu những thiên phú, Elizabeth cũng rất tự phụ. Mặc dù cô ấy tỏ ra thân thiện trước công chúng, nhưng cô ấy thực sự coi các bạn cùng trang lứa của mình như rác rưởi hoặc thú tiêu khiển.

Trong số các món đồ chơi của cô, thì cô gái nông thôn, là một thứ đặc biệt hiếm và thú vị. Và món đồ chơi đặc biệt đó đã bị cướp đi, tất cả là do một tên nhà quê đột nhiên xuất hiện.

Mọi chuyện bắt đầu từ đó. Gặp phải một tên nhà quê thiếu sự tôn trọng với cô ấy, thua một trận ẩu đả với cô ấy, và bị chảy máu mũi sau khi thua trận trận đấu đó trước mặt những người khác.

Đó là tận cùng của sự sỉ nhục.

Thật không thể tha thứ…

Chính vì vậy, Elizabeth đã thề với thánh thần…

Rằng trước khi tốt nghiệp, cô ấy sẽ nghiền nát hoàn toàn sự tồn tại có tên Christina Greyrat.

Và thế là cô ấy bắt đầu hành trình công kích Chris trên mọi mặt trận. Tuy nhiên, có lẽ do kém may mắn, nên mọi kế hoạch của cô đều bị dừng lại trước việc tiêu diệt Chris.

Mọi chuyện sẽ luôn diễn ra suôn sẻ cho đến thời khắc cuối cùng, và rồi sự tương trợ sẽ đến với Chris, hoặc cô ấy sẽ tìm thấy một món đồ ngẫu nhiên nằm xung quanh sẽ giúp cô thoát hiểm ngay lúc cần thiết.

Bất cứ khi nào chuyện đó xảy ra, thì Elizabeth chỉ biết cắn khăn tay và nghiến răng vì thất vọng.

(Trans: cái kịch bản này giống Sailor Moon thế nhỉ?)

Cuộc đối đầu không ngừng nghỉ với Chris tiếp tục trong suốt một năm sau khi cô nhập học.

Nói chính xác thì khoảng mười một tháng.

Nó diễn ra cho đến tận cuối năm nhất.

Cuộc chiến tiêu hao này đạt tới đỉnh điểm ngay khi họ bước vào năm thứ hai.

Trận địa được đặt ở một quốc gia nhỏ nằm ở phía bắc Vương quốc Asura, thuộc lãnh thổ của Topcoat. Đó là quê hương của Elizabeth. Mặc dù là một mảnh đất tương đối nhỏ, nhưng nó có đại lộ nối với phía bắc, cho phép giao thương với Tam đại quốc Phép thuật. Nắm vai trò không thể thiếu của việc trở thành mối liên kết giữa Vương quốc Asura và Tam đại quốc Phép thuật rơi vào nhà Topcoat.

Một trong các chương trình trong Học viện Hoàng gia Asura liên quan đến việc đưa học sinh đến mọi lãnh thổ của Vương quốc Asura. Ở đó, sinh viên quan sát và tìm hiểu về các ngành công nghiệp khác nhau mà mỗi khu vực chuyên về. Nói cách khác, đó là một loại chuyến đi thực tế để hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của xã hội. Trải nghiệm trực tiếp cách các quý tộc có ảnh hưởng cai trị lãnh thổ của họ đã được chứng minh là một cách cực kỳ hiệu quả để tìm hiểu về quản lý con người và đất đai.

Điểm đến của chuyến đi thực tế tình cờ thay lại là quê hương của Elizabeth. Với lợi thế sân nhà, không đời nào cô lại không lên kế hoạch tấn công Chris.

‘Đây sẽ là mồ chôn cho con chó khốn nạn Chris…’ mặc dù không đến mức đó, nhưng một kế hoạch sẽ được thực hiện để làm bẽ mặt Chris và biến cô ấy thành trò cười.

Thật không may, kế hoạch này lại phản tác dụng. Như người ta thường nói, “Khi định nguyền một người, thì hãy đào sẵn hai cái mộ cho mình và người đó.” Tương tự, Elizabeth cũng đã tự đào mồ chôn mình cùng với cái kế hoạch này.

Tất cả đã diễn ra đúng như kế hoạch dự tính. Chris rơi vào cái bẫy do Elizabeth giăng ra. Bỏ qua các chi tiết, Chris bị mắc kẹt trong một cái giếng cũ khô cạn gần nhà chính của nhà Topcoat.

Điều mà cô ấy không nhận ra là chuyện này ẩn chứa một bí mật nham hiểm… rằng nhà Topcoat đang sản xuất trái phép chất gây nghiện mà Vương quốc không hề hay biết. Hóa ra cái giếng này nấu một mật đạo dẫn đến khu vực cất giữ số ma túy này. Với sự giúp đỡ của hoàng tử mỉa mai và cô gái nông thôn, thì tổ chức bí mật tồi tệ này đã bị đưa ra ánh sáng.

Hiện tại, Vương quốc Asura chính thức cho phép sản xuất một số loại ma túy và tình dược. Nhưng chỉ sau khi xin phép và được cấp thì việc sản xuất những hàng hóa đó mới được phép. Không cần phải nói rằng bí mật sản xuất nó là một trọng tội. Vụ bê bối lớn xảy ra sau đó chẳng khác nào chọc gậy vào tổ ong cả.

Sau khi mọi chuyện lắng xuống, nhà Topcoat đã bị tịch thu lãnh thổ và bị xếp vào hàng ngũ quý tộc trung lưu. Vị trí của Elizabeth trong hệ thống phân cấp của trường giảm mạnh, và cô ấy bị loại khỏi vị trí thủ lĩnh trong phe của mình và trở thành một thuộc hạ khác.

Mọi nỗ lực tiêu diệt Chris đều dừng lại sau đó. Và vì vậy, đối với Chris thì trận chiến kéo dài trong Học viện Hoàng gia Asura đã đi đến hồi kết…

-Hay đáng lẽ phải là như vậy.

Thật vậy, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Bằng cách đánh bại Elizabeth, Chris trở thành thủ lĩnh của phe lớn nhất trong Học Viện, cả trên danh nghĩa lẫn hình thức. Điều này có nghĩa là cô sẽ bị ném thẳng vào trung tâm của cuộc tranh giành quyền lực giữa các phe phái trong học viện.

***

Đó là lý do tại sao Chris, người đã dành mỗi ngày của cuộc đời mình để chiến đấu trong ba năm qua, không tỏ ra bối rối chút nào trước những lời buộc tội của Viola. Cô bình tĩnh, vẫn chậm rãi thong thả nhai thức ăn trong miệng. Sau đó, cô tiếp tục uống một cốc nước, lau miệng bằng chiếc khăn tay do người bạn gần đó đưa cho, phủi vụn thức ăn rơi trên ngực và cuối cùng là hắng giọng.

Nghe vẻ vẫn đang bị phân tâm, cô hét lên để đáp lại lời VIola.

[Người đang nói gì vậy chứ, Viola-sama!? Đó thật là một lời buộc tội tàn nhẫn nhất tôi từng nghe thấy đấy ạ!]

Hơn hết, cô ấy đảm bảo rằng mọi người trong địa điểm đều có thể nghe thấy. Giọng điệu của cô như thể bị xúc phạm, thái độ cư xử như bị đưa ra trước tòa vậy.

[Việc làm như vậy đối với tôi là điều không bao giờ từng nghĩ đến!]

Nếu ta không làm điều gì đó, thì ta phải khai báo rõ ràng và chuẩn chỉ. Kỹ năng này là cần thiết để sống sót trong Vương quốc Asura. Điều này có thể không cần phải nói, nhưng thực sự để làm được việc đó không hề dễ dàng. Đó là bởi vì có những trường hợp như lời buộc tội của Viola, trong đó có một số sự thật được trộn lẫn với những lời dối trá.

Ví dụ, là lời buộc tội rằng Chris đang nuôi một con chó trong khuôn viên trường học. Vì đó không hoàn toàn là một lời nói dối, mọi người có thể do dự khi cố gắng phủ nhận chúng và tỏ ra run sợ. Nếu họ lầm bầm hoặc lắp bắp trong lời nói của mình, thì họ sẽ bị rơi ngay vào tay kẻ thù.

Tận dụng thời cơ, họ sẽ gây áp lực cho người nói để có câu trả lời và ngay lập tức giành được sự ủng hộ của đám đông. Nếu mất đi sự ủng hộ của đám đông thì vụ án cũng sẽ thất bại.

Ở Vương quốc Asura, các sự kiện thường bị vặn vẹo để phù hợp với hoàn cảnh của người nói. Do đó, ngay cả khi những gì được nói là hoàn toàn đúng, thì một số nghi ngờ vẫn sẽ tồn tại. Để xóa bỏ chút nghi ngờ nhỏ nhoi đó, thì kẻ nói dối sẽ phải bỏ ra nhiều thời gian và công sức hơn gấp nhiều lần.

Khi phải biện hộ trước một tên dối trá, thì rút ra càng nhiều quân bài để kéo dài trận chiến sẽ lấy được lợi thế về cho mình.

Đó là lý do cho việc phủ nhận những lời buộc tội.

Phủ nhận tất cả với không một chút do dự.

Trong trường hợp lời buộc tội là sự thật, thì phải có bằng chứng xác thực rồi mới đưa ra lời xin lỗi.

Còn trường hợp lần này, thì Chris đã chọn phủ nhận những lời cáo buộc.

[Viola-sama, hôm nay là ngày lễ tốt nghiệp, là một dịp để ăn mừng… Bệ hạ, các quý tộc thượng lưu, cha của ngài và cha của tôi đều ở đây để ăn mừng… Vậy tại sao ngài lại nói dối như vậy?]

Ngoài việc phủ nhận những lời cáo buộc, Chris còn gây ấn tượng với khán giả rằng Viola đang nói dối. Điều này chuyển sự đổ lỗi từ Chris sang Viola. Cùng với đó, cô ấy có thể tiếp tục tấn công và cố gắng cân kèo với Viola.

Tuy nhiên, vì Viola là đại diện tốt nghiệp nên sân đấu của họ đang không cân kèo. Một số người sẽ tin Viola chỉ vì cô ta là đại diện tốt nghiệp. Mặc dù hoàn cảnh bất lợi của Chris thì vẫn thế. Nhưng ít nhất bây giờ, cô ấy không còn bị công kích từ một hướng được nữa.

[Tại sao?]

Trước câu trả lời của Chris, Viola tạo dáng tự tin như thể đó là điều dĩ nhiên vây. Nếu cô ta dễ dàng bị chặn lại chỉ bằng cách hỏi “tại sao”, thì cô ta đã không dàn dựng cuộc công kích này vào Chris. Hành động nghiền nát Chris này được khơi mào là bởi mọi cuộc công tác chuẩn bị đã hoàn tất.

[Nhà ngươi còn hỏi sao? Đó là bởi ta không thể chịu được nữa khi nhìn thấy một sinh viên bất tài và xấu xa như ngươi tự nhận mình là người tốt nghiệp Học viện Hoàng gia Asura đấy!]

Mặc dù lời tuyên bố này nghe rất to, nhưng nó không phải là một tiếng hét chói tai. Giọng nói của cô ta phát ra từ tận đáy cơ hoành, với âm vang dễ chịu vang vọng trong tai mọi người. Như thể nó đã được soạn sẵn, phong thái của cô ta cho phép lời nói của cô mang một sức nặng uy nghiêm đối với họ.

Nhìn sơ, thì hầu hết khán đài đều đồng ý với lời nói của Viola. Nếu Chris thực sự là một kẻ bất tài, vô lương tâm, chỉ biết gây rắc rối, thì cô ấy nên bị trục xuất khỏi học viện ngay lập tức.

Đó là những gì mà bầu không khí trong hội trường đang thể hiện.

[Điều đó không thể nào… Ngay cả khi tôi không ở cùng đẳng cấp của Viola-sama, thì tôi cũng đã cố gắng hết sức để học và kết bạn theo cách của riêng mình mà…]

Chris cụp mắt xuống buồn rầu.

Với tâm trạng không quá xúc động, cô lại phủ nhận lời buộc tội của Viola.

Thấy vậy, mọi người - đặc biệt là những người thuộc phe của Chris, sẽ tin lời cô ấy.

Có thể Chris chắc chắn không phải là đại diện cho một học sinh gương mẫu trong học viện. Nhưng trong ba năm này, không thể phủ nhận rằng cô ấy đã nỗ lực học tập và xã giao. Người ta thường thấy Chris đeo hachimaki màu trắng, miệt mài học bài trong thư viện trước giờ kiểm tra.

(Trans: Hachimaki là khăn đeo đầu của Nhật, thường dùng để hiện sự quyết tâm.)

Đối với một người ăn cắp bài kiểm tra để gian lận, thì như mọi người đã biết, kết quả của cô ấy tầm thường một cách kỳ lạ. Do đó, có những sinh viên bắt đầu nghi ngờ Viola thay vì Chris.

[Cô dừng ngay chuyện này được không, Viola!?]

Cậu sinh viên bước ra là một chàng trai trẻ.

Cậu ta có một chiếc mũi đẹp, với đôi mắt hơi sụp xuống và mái tóc vàng bạch kim độc nhất vô nhị khiến người ta nhìn mãi không biết chán. Một anh chàng đẹp trai toàn diện không thể bàn cãi, tên anh ta là Edward Anemoi Asura. Hoàng tử của Vương quốc Asura, anh ấy là người đã giúp đỡ Chris vô số lần.

Cậu ta đứng ngay trước Chris như thể đang bảo vệ cô ấy, anh nói với một tông giọng mạnh mẽ.

[Rút lại những gì cô đã nói ngay lập tức và xin lỗi Christina mau!]

[Thưa Edward Bệ hạ… Chàng không đứng về phía em - hôn thê của chàng, mà lại là Christina ư?]

Hôn thê.

Mặc dù mối tình lãng mạn giữa Edward và Chris đang dần chớm nở, nhưng Edward quả thực đã đính hôn với Viola.

Mà, sau cùng, chuyện ấy đã được quyết định bởi cha mẹ của họ. Một động thái chính trị để cho phép nhà Yellowsnake có được mối quan hệ chặt chẽ hơn với hoàng gia Asura. Edward không hề sinh ra một chút cảm xúc gì giống như tình cảm lãng mạn đối với Viola cả.

Đó là về phía Edward, còn cảm xúc của Viola lại là một câu chuyện khác. Kể từ ngày họ đính hôn, Viola đã quan tâm tới Edward.

Không giống như tên pháp sư mặc áo choàng màu chuột nào đó. Edward không phải là một tên đần. Cậu ta đã nhận thấy tình cảm của Viola đối với cậu. Thành thật mà nói, thì cậu ta nghĩ sẽ tốt hơn nếu để chuyện đáp lại tình cảm của cô ấy sau khi tốt nghiệp.

Để hoàn thành bổn phận như một thành viên hoàng gia…

Tuy nhiên, hôm nay cậu chợt nhận ra rằng để nó đến sau khi tốt nghiệp sẽ là quá muộn. Bởi vì tình huống này xảy ra chắc chắn tới từ sự ghen tị của cô ta với Chris.

Tất cả chuyện này là kết quả của sự thiếu quyết đoán của cậu ấy. Đó là lý do tại sao cậu quyết định chịu trách nhiệm bảo vệ Chris.

[Nếu những gì cô nói là sự thật, thì tôi đã không làm những việc như bao che cho Christina. Nhưng những gì mà cô vừa nói, không phải đều là những lời buộc tội sai trái sao!?]

Cậu ta đã giải thích rõ ràng rằng tất cả chỉ là những lời buộc tội sai lầm. Trước sự hiện diện của Ariel, thì lời nói của một hoàng tử có rất nhiều trọng lượng. sự hậu thuẫn ấy chắc chắn là thứ Chris cần vào lúc này.

Việc Edward sẽ bao che cho Chris đều nằm trong tính toán của Viola. Cô ta biết rằng cậu ấy luôn thân thiết với Chris, ngay cả khi cậu ta không đề cập đến bất cứ điều gì liên quan tới việc hẹn hò với cô ấy.

[Chàng nói buộc tội sai trái là sao? Liệu em có thể hỏi rằng phần nào trong lời buộc tội là sai trái có được không ạ?]

“Chứng cứ”

Ngay cái khoảnh khắc nghe thấy từ đó, vẻ mặt của Viola ngoác thành một nụ cười quỷ quyệt.

Mà chuyện đó chỉ diễn ra trong đúng một khoảnh khắc, một phần một trăm giây.

Cái biểu cảm đó diễn ra quá ngắn đến mức phần đông trong số họ không bao giờ để ý được.

Trừ khi bạn là Rudeus, người đã quen với việc nhìn trộm biểu cảm của Orsted hàng ngày, còn không thì bạn sẽ bỏ lỡ nó.

Ở cái đẳng cấp đó, thì không có ai có thể đọ được Viola ngoại từ một người.

[Làm ơn đợi đã!]

Đó là Chris.

Trước khi Viola mở miệng, thì cô ấy đã cố tình nói lớn để chặn họng cô ta.

Sau đó, cô chắp tay trước ngực, như thể đang cầu nguyện.

[Này Viola, làm ơn dừng chuyện này lại đi…

Ngay lúc này, ngài vẫn có thể quay đầu lại. Chúng ta không thể coi chuyện này như một trò đùa được ư?

“Chris là bạn thân của tôi, tôi chỉ muốn chơi khăm một chút trong màn đại diện tốt nghiệp này mà thôi!”

…Ngài không thể nói như vậy được ư?]

Chris nói với một thái độ tha thiết.

Như thể cô biết rằng Viola định làm gì.

Như thể cô ấy đang cố ngăn Viola khỏi việc tắt não và làm cái gì đấy tự hủy.

Như thể thầm ý rằng, “cô đã là đại diện tốt nghiệp, như vậy là chưa đủ hay sao?”

Đối với khán giả, thì đó là điều họ thầm nghĩ.

Còn một số quý tộc thì đã hiểu sai kiểu như “À, đúng như dự đoán, cô ta thực sự đã làm điều gì đó…”

Ngay cả khi Viola có coi đó như một trò đùa, thì trong thâm tâm họ vẫn sẽ nghi ngờ rằng Chris là bên chịu trách nhiệm.

[Nếu ngài làm vậy, thì tôi sẽ để chuyện này trôi đi như nước dưới cầu. Nên làm ơn đi, tôi xin ngài đấy được không?]

Trước những lời nghe có vẻ hơi trịch thượng, thì một nụ cười nham hiểm hiện lên trên khuôn mặt của Viola.

Một nụ cười của một người thợ săn khi thấy con mồi của mình bị mắc bẫy và không thể chạy thoát.

Một nụ cười đầy thú tính, để chế nhạo kẻ thua cuộc sẽ làm bẽ mặt chính nó vào giờ phút chín muồi.

Không bỏ qua một giây, nét mặt của cô ta điềm tĩnh trở lại. Giữ khuôn mặt vô cảm đó, cô quay đầu sang một bên như thể nói với Chris rằng tất cả đã quá muộn vậy.

[Elizabeth!]

Viola gọi ra một cái tên quen thuộc.

Một cái tên mà ai có mặt trong hội trường này cũng đều sẽ biết.

Elizabeth Topcoat.

Người được đặc biệt yêu quý và được đề cử cho vị trí đại diện tốt nghiệp với không một lời bàn cãi, người sau đó đã ngã xuống và biến mất khỏi chiến tuyến của các cuộc chiến phe phái trong vòng chưa đầy một năm.

Từ rìa của khán đài, một bóng người bước tới.

Khán phòng chia ra khi người đó từ từ tiến về phía Viola, tạo thành một con đường cho cô ấy.

Nhìn vẻ ngoài của cô, thì cô ấy trạc tuổi cả Chris và Viola. Mái tóc vàng dài lấp lánh với những chỏm tóc nhọn ở bên. Khác với vẻ ngoài lòe loẹt, cô bước đi với dáng vẻ vững vàng và tự tin.

Về trang phục, cô ấy mặc một chiếc váy trông rẻ tiền và ít hào nhoáng hơn nhiều so với Viola.

Khi đến bên cạnh Viola, cô khẽ vén gấu váy lên và thực hiện động tác cúi đầu tao nhã về phía các quý tộc với vẻ mặt không một chút bối rối.

[Tên tôi là Elizabeth Topcoat.]

[À… từ cái nhà Topcoat đấy sao…]

Ngay khi cái tên đó được cất lên, thì tiếng bàn tán đã nổ ra trong khán đài. Topcoat là một cái tên khá nổi tiếng ở Vương quốc Asura.

Mà cũng chả cần phải nói cũng biết.

Chỉ hai năm trước, nhà Topcoat đã bị thất sủng và lãnh thổ của họ bị tịch thu. Nên sẽ quá sớm để có thể quên đi một vụ bê bối lớn đến như vậy.

Với khóe miệng nhẹ vênh lên, cô hỏi Elizabeth.

[Elizabeth, hãy khai sáng cho chúng tôi biết chính xác chuyện gì đã xảy ra với cô đi.]

[Hai năm trước, tôi bị khinh bỉ vì xuất thân từ một gia đình bị thất sủng và bị đối xử như một nô lệ. Hơn nữa, tôi đang bị đe dọa rằng gia tộc của tôi sẽ sụp đổ hơn nữa nếu tôi cố gắng chống cự.]

Elizabeth nói với giọng đều đều. Tuy nhiên, nét mặt của cô ấy thì khác xa so với điều đó. Môi cô ấy mím chặt vào nhau, giống như cô đang nghiến răng vậy. Người ta có thể thấy sự hối hận và thất vọng không thể diễn tả trong mắt cô. Đối với người sinh ra trong tầng lớp quý tộc thượng lưu, thì hẳn là vô cùng khó khăn để chịu đựng sự sỉ nhục như vậy.

Vẻ mặt đó là minh chứng cho sự trung thực của cô ấy.

[Elizabeth không phải là người duy nhất!]

Khi Viola nói vậy, thì có thể thấy một vài sinh viên bước ra từ hàng ghế khán đài. Mặc dù hầu hết trong số họ là con gái, nhưng cũng có một số con trai trong nhóm đó. Tổng cộng có mười sinh viên bước ra.

Họ đứng về phía Elizabeth và bắt đầu tự giới thiệu từng người một. Hầu hết họ đều có địa vị thấp. Cao nhất trong số họ là quý tộc trung lưu, phần còn lại là quý tộc hạ cấp hoặc thường dân.

[Mọi người ở đây cũng vậy, đây là cơ hội cuối cùng! Hãy khai sáng cho chúng tôi biết đi!]

Trong số họ là những người mà:

Có kim trong giày của họ trong một buổi khiêu vũ.

Sách giáo khoa của cô ấy bị xé thành từng mảnh.

Bị ép ăn trộm đáp án trong phòng giáo viên.

Bị lợi dụng tình cảm, bị sai khiến và vứt bỏ khi không còn hữu dụng.

Bị giết thú cưng yêu quý như một trò đùa

Tất cả bọn họ, giống như Elizabeth, nói với giọng điệu như thể họ đang cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh. Tuy nhiên, những cảm xúc ngập tràn trong trái tim họ thì không thể bị kìm nén lại được.

Sự thất vọng, tuyệt vọng và nuối tiếc.

Và cuối cùng, là cảm giác nhẹ nhõm khi có thể tống khứ được hết những chuyện ấy ra khỏi lồng ngực.

Phản ứng trước những lời kể của nhóm người ấy, các quý tộc trở nên căm phẫn, một vài trong số họ còn hô lớn “Không thể tha thứ được!!”.

Mặc dù hầu hết toàn bộ bọn họ đều từng làm chính xác những việc tương tự, nhưng việc chỉ trích người khác về hành động xấu xa của họ khi có cơ hội cũng chính xác là điều mà một Quý tộc Asura làm.

Dĩ nhiên là những người thực sự cao quý và tử tế thì cũng rất tức giận.

[Mọi người, tôi cảm ơn sự dũng cảm của các bạn vì đã dám đứng lên và nói về những trải nghiệm bi thương của mình.]

Trong khi xác nhận phản ứng của khán giả, Viola nói điều đó với khuôn mặt nhu mì. Sau đó cô lườm Edward.

[Đây chính là bằng chứng, thưa Edward Bệ hạ. Với từng ấy con người đã được chứng kiến ở đây, thì chàng còn điều gì để nói nữa không?]

[Chuyện đó…]

Khuôn mặt của Edward nhăn lại thành một biểu cảm đau đớn. Anh không ngờ Viola lại sắp đặt một kế hoạch tỉ mỉ đến như vậy.

Cô ta là đại diện tốt nghiệp. Nên chỉ cần sử dụng vị trí đó để kích động tầng lớp quý tộc thượng lưu là đủ để khiến Chris bị trục xuất rồi.

Tuy vậy, cô ta thậm chí đã chuẩn bị sẵn bằng chứng. Mọi thứ đã được sắp đặt đến từng chi tiết cuối cùng, để triệt hạ hoàn toàn Chris.

Thông thường, Edward sẽ chuẩn bị thứ gì đó để chống lại kế hoạch của Viola.

Ví dụ như một vài chứng cứ chứng minh Chris vô tội.

Nhưng lần này cậu ta đã mất cảnh giác.

Bởi hôm nay là lễ tốt nghiệp, và Viola còn là đại diện tốt nghiệp.

Nói cách khác, thì Viola đã chiến thắng ngay từ đầu rồi.

Ý tưởng rằng người chiến thắng vẫn sẽ thực hiện những chiêu trò xảo quyệt như vậy

đơn giản là không hề hiện lên trong đầu cậu ta được.

Ngay cả khi cậu ta cố gắng làm điều gì đó, thì điều đó cũng không chứng minh được Chris vô tội. Anh bế tắc suy nghĩ xem mình có thể làm gì trong tình huống này.

Chính vì vậy, nên Edward chẳng thể làm gì hơn ngoài giữ im lặng.

[Không, kể cả vậy, tôi cũng không thể thuyết phục bản thân được rằng Chris sẽ làm điều gì đó như thế được.]

Cậu cố ép ra được những lời đó. Mặc dù bằng chính đã bị ném thẳng vào mặt, thì cậu ta cũng đã trải qua ba năm với Chris, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi. Cậu giúp cô ấy học hành, cùng cô ăn những hộp cơm được làm tệ hại. Bởi vì cậu hiểu Chris rất rõ nên đơn giản là cậu ta không thể tin vào những lời buộc tội này. Ngay cả khi có bằng chứng rằng Chris đã bí mật đứng sau tất cả những tội ác này đi nữa.

[Ra vậy… Thật là một người ngu muội…]

Viola bực bội trả lời. Cau mày, cô rời mắt khỏi Edward và nhìn chằm chằm vào Chris.

Bước lên trước, cô hô to.

[Nhìn đi! Đây chính là bằng chứng, Christina! Nhà ngươi có điều gì để biện hộ không!?]

Vì chuyện đã đến nước này, nên ai ở đây cũng nhìn Chris với ánh mắt khinh thường. ‘Cô ấy đã phạm phải tội ác mà không thể tha thứ, vì vậy cô ấy nên ngừng biện hộ và xin lỗi’. Một bầu không khí như vậy đang hiện lên trong khán đài.

Ngay cả người phụ huynh luôn hết mực yêu thương con gái - Rudeus cũng đang làm một khuôn mặt khó xử, ông nắm chặt nắm đấm của mình. Ông đã đủ trưởng thành để kiếm chế bản thân, ngăn mình không hét lên những điều như “Con của chúng tôi sẽ không bao giờ làm điều như thế!” với tâm trạng “sẵn sàng múc bố con thằng nào trong tầm mắt”. Đứng bên cạnh ông còn có Sylphy, Eris và Roxy. Mỗi người họ hoặc là nắm tay ông, hoặc là nắm chặt quần áo của ông để ngăn ông lao ra ngoài gây sự.

Đối mặt với tình huống này, cái tình huống mà dường như mọi người đều nhất trí kết luận rằng cô ấy là thủ phạm, Chris đã hành động. Như thể đã từ bỏ việc cố gắng cứu vãn điều gì đó, cô ấy nhìn Viola với vẻ cam chịu.

[Viola… Tôi đã bảo ngài dừng lại rồi mà…]

Một mình đứng đó, cô lẩm bẩm. Sau đó, cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Viola. Trong mắt cô không hề có chút bàng hoàng hay sợ hãi, có thể nói trông cô cực kỳ bình tĩnh.

Những người khác nhìn thấy khuôn mặt của cô cũng có thể cảm thấy như này.

-Rằng đó là một cái nhìn tàn nhẫn và lạnh lùng.

Cô ấy không lườm Viola, cũng không cao giọng. Cô nói với giọng thờ ơ, không phải với Viola, mà là những sinh viên đứng bên cạnh cô ta.

[Này mọi người… Những chuyện kinh khủng đã xảy ra với các cậu… LÀ DO AI LÀM?]

Các “nhân chứng” đều đồng loạt chỉ tay về phía Viola.

---------------

Biên dịch : Salmonz

{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },