Web Novel Mushoku tensei: Ngày chú chim cuối cùng rời khỏi tổ Phần 3: Số phận của cô ấy

Biên dịch: Salmonz

------------------------------------------------

[Ể?]

Viola không hiểu… Tại sao những sinh viên đứng xung quanh lại chỉ tay về phía cô như thế?

Không chỉ có cô ta. Mọi người trong khán đài cũng không biết chuyện gì đang xảy ra cả.

Như để phá vỡ sự bối rối đó, Elizabeth bước tới. Đôi mắt cô nheo lại và khóe miệng nhếch lên. Với nụ cười nham hiểm như rắn, cô tuyên bố:

[Tất cả những tội ác mà Viola-sama đã mô tả một cách hùng hồn đều do chính tay Viola Yellowsnake-sama làm ra!]

Elizabeth tự hào tuyên bố cho tất cả mọi người nghe, như thể cô đang tuyên bố chiến thắng trước Viola vậy.

[Và tất cả chúng tôi đang có mặt ở đây đều là nhân chứng xác nhận cho chuyện đó.]

Theo lời nói, những sinh viên đứng cạnh cô đều gật đầu tán thành từng người một.

[Đúng vậy! Tôi bị đối xử như một cái giẻ rách!]

[Giống tôi! Cái nắm tay của Viola-sama đang từ từ siết cổ tôi đến chết!]

[Tôi cũng thế… Mấy quyển sách giáo khoa của tôi bị xé thành từng mảnh bởi Viola-sama!]

Viola bàng hoàng đang không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra với mình.

[Ể…? Ể!?]

Như cá mắc cạn, khuôn mặt cô nhăn nhó vì thất vọng trong khi lời nói của cô ta nghẹn lại trong cổ họng. Tất cả những gì cô ấy có thể thốt ra được chỉ là…

[Tại sao?]

Nghe xong, Elizabeth búng tay.

[Tại sao ư? Với cái loài người đối xử với tôi như rác rưởi trong suốt từng ấy năm như cô, giờ lại hỏi tại sao ư!?]

Với giọng điệu mạnh mẽ như muốn túm cổ Viola, cô gào lên:

[TÔI ĐÃ ĐỢI CHO THỜI KHẮC NÀY!! THỜI KHẮC NÀY, ĐỂ TIẾT LỘ TẤT CẢ MỌI THỨ CÔ ĐÃ LÀM CHO QUẦN CHÚNG!! KHÔNG CHỈ CÓ TÔI! MÀ TẤT CẢ MỌI NGƯỜI Ở Đ Y ĐỀU ĐÃ ĐANG CHỜ ĐỢI!! CHỜ TỚI CƠ HỘI ĐƯỢC TRIỆT HẠ CÔ!]

[Ng-ngươi… vậy ra ngươi đã phản bội ta!]

Bắt được kịp tình hình, biểu hiện của Viola thay đổi. Không còn phong thái điềm đạm và bình tĩnh, cùng với bất kỳ chút tự tin tràn trề nào của cô ta. Khuôn mặt của cô trở thành một con quỷ khát máu.

Từng người một, Viola chỉ tay vào những học sinh đã phản bội mình và lườm họ.

[Ngươi, ngươi, ngươi, TẤT CẢ CÁC NGƯƠI!!! Dàn ra một vở kịch như này để chống lại ta! Ta mong các ngươi hiểu được điều tồi tệ gì sẽ xảy ra sau khi chuyện này kết thúc!]

Đó chính xác là thứ mà bạn gọi là một sự phẫn nộ.

Một tình huống đáng lẽ không xảy ra - không được phép xảy ra - thì giờ đã xảy ra.

Ngay cả khi phải đối mặt trực tiếp với mối đe dọa như vậy, Elizabeth vẫn giữ được sự bình tĩnh của mình và tự tin nở một nụ cười “rạng rỡ” đáp lại Viola.

[Chà, chà… Chuyện gì sẽ đến với chúng tôi đây?]

[Ta còn phải giải thích chi tiết ư? Gia tộc Topcoat nợ gia tộc Yellowsnake một món nợ khổng lồ. Điều đó có nghĩa là nếu ta muốn, tất cả các ngươi có thể bị biến thành nô lệ, chứ đừng nói đến việc bị bắt làm người hầu đâu.]

Viola nói thẳng vào mặt Elizabeth với một tông giọng ầm ĩ.

Món nợ.

Thực tế, những lời đó không chỉ nhắm vào Elizabeth. Mà những sinh viên được đưa ra làm “chứng cứ” chống lại Chris cũng ở đó vì những lý do tương tự.

Không hẳn tất cả trong số họ đều mắc nợ. Một vài trong số họ có những điểm yếu mà đã bị nắm thóp.

Dù sao đi nữa, thì Viola cũng đã buộc thòng lọng vào cổ họ rồi.

Bọn họ buộc phải chấp nhận bị cô ta biến thành những con tốt thí, để cô ta dùng mỗi khi cần…

[Nợ ư?]

Câu trả lời của cô rất bình thản, thậm chí là đều đều. Tuy nhiên, nhìn vào biểu hiện của cô ấy, thì đó là một nụ cười nham hiểm. Với khuôn mặt thực sự gợi liên tưởng đến một nữ phản diện độc ác, cô nói vặn lại.

[Nếu là chuyện đó, thì nó đã được trả lại đầy đủ từ hôm qua rồi.]

[Ể?]

Viola chết lặng trước câu trả lời của cô ấy.

Để chứng minh trọng lượng của lời nói, Elizabeth lấy từ trong ngực một mảnh giấy và đưa cho Viola để làm bằng chứng thanh toán.

[Đây là bằng chứng cho việc khoản được được thanh toán đầy đủ. Cô có thể thấy Gia huy của nhà Yellowsnake ở đây, phải không?]

[K-Không thể nào… Làm sao mà…? Nó đáng ra phải mất mười năm để được hoàn tất mới đúng!]

Nghe vậy, vẻ mặt của Elizabeth trở lại bình thường. Sau đó, với một nụ cười của kẻ thất bại, cô nhìn về phía một cô gái nào đó.

[...Đó là bởi Chris đã cho tôi mượn sức mạnh.]

[Chris? Cái đứa Chris mà ngươi ghét cay ghét đắng đấy ư?]

[Đúng là như thế, cô gái đó, đối với một kẻ khinh miệt cô ta như tôi, đã nhân từ đưa ra bàn tay dịu dàng trìu mến của mình để cứu giúp tôi.]

Ngây người, Elizabeth nhìn ra xa như thể nhìn thấy một nữ thần hiện ra từ đó vậy.

Nhìn thấy biểu cảm của Elizabeth, Viola chế nhạo.

[À, ta hiểu rồi, ra vậy. Ngươi đã vay của Chris để trả nợ cho ta, và đó là lý do tại sao ngươi phản bội ta. Cuối cùng, ngươi cũng chỉ là đổi chủ. Quả là một kẻ ngu ngốc.]

[Tôi sợ rằng cô đã sai. Tôi không còn mắc nợ ai nữa, vì Chris đã khai sáng cho tôi một phương thức kinh doanh mới!]

Với vậy, Elizabeth bắt đầu mô tả nguồn thu nhập mới mà Chris gợi ý cho cô. “Nguồn thu mới” này không giống như một công việc bán thời gian thông thường. Vì chúng ta đang nói về những khoản nợ giữa các tầng lớp quý tộc, nên đó là một khoản tiền khổng lồ.

Để kiếm được số tiền khổng lồ này, thì một doanh nghiệp mới phải được thiết lập. Nói một cách đơn giản, thì đó là “Công ty tư vấn pháp lý dành cho các thương gia”. Là một ngôi nhà được giao trách nhiệm xây dựng luật pháp ở Vương quốc, bởi nhiều thuộc hạ trong gia tộc Topcoat rất thông thạo luật.

Ngoài việc tạo công ăn việc làm cho các thương nhân, họ còn cung cấp cho các thương nhân giàu có hơn những lời khuyên về cách giảm thuế giá thấp. Do đó, lợi nhuận trong lãnh thổ Asura tăng lên đối với các thương gia, với một số khoản cắt giảm được trả cho nhà Topcoats.

Mặc dù việc kinh doanh từ việc cắt giảm thuế gây bất lợi cho nền tài chính của Vương quốc, nhưng đó không phải là vấn đề quá lớn, vì dù sao thì thuế cũng đang bị lãng phí vào các khoản tiền phung phí của đám quý tộc. Do đó, nó chỉ đơn giản là chuyển từ tội ác này sang tội ác khác mà thôi.

Nhìn chung, thiệt hại gây ra cho Vương quốc là không đáng kể. Do đó, bằng cách làm điều này và chuyện kia với các thương nhân, nhà Topcoats bằng cách nào đó đã trả hết nợ của họ.

[Không chỉ tôi, mà tất cả mọi người ở đây cũng thế. Không còn bất kỳ điểm yếu nào mà cô có thể sử dụng để chống lại họ và để thực hiện màn đấu thầu của mình đâu.]

Các sinh viên xung quanh Viola kịch liệt đồng ý và nói “Đúng vậy!”. Lý do duy nhất khiến họ không chửi bới là vì có sự hiện diện của Ariel.

[Những điểm yếu mà cô cho rằng không bao giờ có thể xóa bỏ được ngay cả khi nỗ lực đến mấy, đều đã được Chris giải quyết. Tỉ mỉ, từng vấn đề một, như nghiền nát từng con kiến vậy.]

…Đó là những gì mà khán đài đã tóm tắt được từ những chuyện diễn ra tới thời điểm hiện tại.

Tóm lại, Viola đã sử dụng điểm yếu của thuộc hạ để ép họ diễn theo âm mưu triệt hạ Chris tại buổi lễ tốt nghiệp này. Điều cô không ngờ tới là Chris đã đi trước một bước. Do đó, tất cả các “chứng cứ” được dùng để tiết lộ trong buổi lễ đã được loại bỏ từng cái một và thay vào đó được sử dụng như một biện pháp chống lại cạm bẫy này.

[T-Thật xảo quyệt…!!]

[Chà, chà, chà, tôi tự hỏi ai mới là kẻ xảo quyệt thực sự ở đây đấy! Mặc dù Chris đã quan tâm đến cái tôi được thổi phồng một cách ngu ngốc của cô và không gây rối với cô trước lễ tốt nghiệp… Cô ấy thậm chí còn làm việc ở hậu trường để nhường vị trí đại diện tốt nghiệp cho cô nữa cơ mà!]

Về cái vụ từ bỏ vị trí đại diện tốt nghiệp, Chris làm một khuôn mặt như thể muốn nói “Ể?” Nhưng không ai để ý. Nếu họ làm như vậy, họ sẽ nhận ra rằng cô ấy thực sự đã cố gắng hết sức như thường lệ nhưng vẫn chưa đạt đến đỉnh cao.

Mà nói chung, thì ngoài sự việc tự dưng lật cái bàn như vậy, thì mọi thứ khác đều là sự thật. Tất cả sinh viên xung quanh đều đồng ý. Các quý tộc đều đã hiểu ra sự thật và bắt đầu nhìn Viola bằng ánh mắt lạnh lùng. Trong số đó có Edward. Cảm thấy thất vọng và bực bội - Cả với Viola, người đã dối trá, và cả với chính mình, người đã không thể vững vàng trước những lời dối trá như vậy - cậu trừng mắt nhìn Viola.

[Cô… Thực hiện những hành vi hèn hạ như vậy, cô không biết xấu hổ sao…!?]

Bị Edward nói như vậy, Viola trong giây lát bị kích động. Tuy nhiên, cô ta nghiến răng thật mạnh và đáp trả cậu ta một cách thách thức.

[E-em không cảm thấy xấu hổ một chút nào cả!]

Không còn gì để được che đậy vào thời điểm này. Viola bộc lộ cảm xúc của mình và cho chúng ta biết được suy nghĩ thực sự của cô ta.

[Thất bại trước tên tiện dân đến từ cái chỗ xó xỉnh Ranoa, và để chàng bị cướp đi còn hơn cả một sự xấu hổ đối với một Quý tộc Asura!]

Trước những lời nói ấy, Edward chỉ có thể trố mắt đáp lại.

[“Một tên tiện dân từ chỗ Ranoa xó xỉnh?” Thật bất kính, cha cô ấy là bạn tâm giao của Nữ hoàng! Mặc dù đúng là ông ấy không được coi là quý tộc trong Vương quốc, nhưng ông ấy được đối xử ngang hàng với hoàng gia! Cô không được…]

[Cho dù bọn họ có vĩ đại đến đâu, thì nếu đến từ chỗ xó xỉnh, thì chúng sẽ mãi chỉ xuất thân từ chỗ xó xỉnh mà thôi! Đối với em chúng chỉ là lũ người tiền sử! Nói chung là em đã căm thù Chris ngay từ lúc bắt đầu rồi!]

Viola đã ghét bỏ Chris kể từ ngày đầu tiên đến trường. Bước vào trường với tư cách là bạn của Elizabeth xuất sắc (Mặc dù mọi người xung quanh nghĩ rằng cô chỉ là một kẻ bám sau) và có thể kết bạn với Hoàng tử Edward mà cô ta luôn ngưỡng mộ, cô ta đã mong đợi một cuộc sống học đường rực rỡ phù hợp với đẳng cấp quý tộc thượng lưu.

Và rồi Chris đến và phá hủy mọi thứ.

Cái thứ đần độn sinh ra từ đám hạ đẳng, người nồng nặc mùi đất và bụi bẩn.

Nhận được sự chú ý của Edward, dàn dựng cho sự thất bại của Elizabeth, và nhờ tất cả những chuyện ấy, thậm chí đã khiến tình trạng của chính Viola gặp rủi ro. Kể từ đó mọi thứ như địa ngục. Những ngày mà không ai tôn trọng cô ta vẫn tiếp tục. Trong khi gia tộc của cô đã bị ném vào sọt rác, thì Elizabeth vẫn có năng lực hơn bao giờ hết. Vì vậy, bằng cách sử dụng triệt để cô ấy, Viola cuối cùng cũng đã có thể đứng đầu tốt nghiệp.

Tuy nhiên, cô vẫn không thể tha thứ cho Chris vì đã cướp đi Edward. Kể cả câu chuyện có sai sự thật cũng không sao. Cô ta chỉ muốn một câu chuyện để giăng bẫy Chris và khiến Edward ghét cô. Thậm chí còn tuyệt vời hơn nếu Chris có thể bị trục xuất khỏi Học viện và bị xóa khỏi lịch sử mãi mãi…

[Nghĩ đến việc… Cô ngu muội đến nhường này…]

Nghe những lời của Viola, Edward nắm chặt tay lại.

Ngay sau đó, cậu thả lỏng nắm đấm của mình. Trông cậu ta không còn chút giận dữ nào nữa. Ngoài ra, cậu cũng chỉ đơn giản là ngạc nhiên và cuối cùng cũng đã hiểu Viola.

Nghe những lời của cô ta, sự kiên nhẫn của Edward đã đạt đến giới hạn.

[Đủ rồi.]

Thành thật mà nói, Edward chưa bao giờ quan tâm đến cô gái tên Viola. Không đạt được ích lợi gì khi ở bên cô ta, và cô ta cũng không có năng lực đặc biệt trong bất cứ chuyện gì. Hơn nữa, mọi thứ phát ra từ miệng cô ta đều đã được nghe ở nơi khác trước đó. Ngay cả sau khi đăng ký vào Học viện, cô ta cũng chỉ thân thiết với Elizabeth kiệt xuất để có thể tham gia các hoạt động xã hội của trường. Một người cho rằng mình giỏi hơn chỉ vì mình là một phần của nhóm đó.

Theo quan điểm của Edward, trong số 100 cô gái xuất thân từ các nhà Quý tộc Asura, thì 99 người trong số họ đều giống nhau, một màu và nhàm chán giống như Viola. Tuy nhiên, cô ta là hôn thê của cậu ấy. Ngay cả khi đó chỉ là quyết định của cha mẹ họ, trong đó bao gồm bổn phận của một người hoàng gia. Cậu ta đã định đối xử đặc biệt với Viola để phù hợp với sự sắp xếp ấy.

Tuy nhiên, giờ đây… vào chính lúc này, quan điểm của Edward với cô ta đã thay đổi. Viola không phải là một thiếu nữ quý tộc tầm thường. Cô ta là một kẻ sẽ không đắn đo suy nghĩ về việc thủ tiêu ai đó chỉ để đạt được mục đích của mình. Một kẻ ngu muội lạnh lùng, một kẻ toan tính không coi ai là con người. Edward dần trở nên ghét bỏ Viola.

Vì vậy, với tư cách là một hoàng tử, phải hoàn thành nghĩa vụ của một hoàng gia, cậu ta đã ngẩng cao đầu. Bằng một giọng đủ lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy, cậu tuyên bố:

[Tôi là người sẽ phải gặp gỡ với các thế lực ngoại quốc trong tương lai. Tôi không thể kết hôn với một người công khai coi thường một nhân vật quan trọng đến từ một đất nước xa lạ như một tên nhà quê được… Tôi yêu cầu được hủy bỏ hôn ước của chúng tôi!]

[Hử…………..]

Mặt Viola cắt không còn giọt máu khi nghe thấy lời tuyên bố đột ngột ấy.

Hủy bỏ hôn ước.

“Chàng sẽ không làm những việc như thế phải không?” Là những gì cô ta nghĩ từ tận đáy lòng. “Anh ấy không có quyền lực để làm việc đó”, là những gì cô ta nghĩ.

Tuy nhiên, đây là một lời tuyên bố công khai.

Phải, là một tuyên bố công khai đấy.

Một nơi có những người thuộc đủ mọi hoàn cảnh và địa vị, là nơi tuyệt nhất để triệt hạ hoàn toàn Chris. Một nơi mà chính tay cô ta chọn cho mình.

Và trớ trêu thay, đây cũng chính xác là nơi mà mọi lối thoát của cô ta bị chặn lại.

[Aaa… Chuyện đó… Về chuyện đó… không thể nào…]

Và thế là Viola cố chèo lái câu chuyện về hướng mà cô ta có thể thoát được.

Sử dụng cái cớ mà cô chuẩn bị cho trường hợp như thế này xảy ra.

[Đây không phải là thứ mà chúng ta có thể tự mình quyết định được… Đó là lý do mà…]

Quả thực, nói đúng ra, thì bất cứ điều gì liên quan đến hôn nhân đều không phải là thứ mà họ có thể tự mình quyết định. Đó là do hôn ước đã được quyết định giữa cha mẹ họ… nói cách khác, là những người đứng đầu gia tộc hiện tại của họ.

Những người đứng đầu gia tộc, với tầm nhìn về phía tương lai, họ đã quyết định rằng cuộc hôn nhân sẽ đưa cả hai nhà lên một tầm cao mới.

Trừ khi những lý do hợp lệ được trình bày với những người đứng đầu gia tộc thông qua các buổi thảo luận phù hợp và với điều kiện là họ bị thuyết phục bởi những lý do đó, còn lại thì việc hủy bỏ sẽ không được cho phép.

Hơn nữa, một trong những người đứng đầu gia tộc tham dự lần này là Nữ hoàng của Vương quốc Asura. Vì lịch trình của Nữ hoàng liên tục và dày đặc, ngay cả một gia tộc thuộc tầng lớp quý tộc thượng lưu quản lý các vấn đề tài chính của đất nước cũng sẽ không thể có được một cuộc gặp với người ấy ngay lập tức. Thời gian sẽ được đưa ra để thực hiện hoặc hủy bỏ bất kỳ kế hoạch nào.

Viola là một người xảo quyệt. Miễn là có thời gian, thì cô ta có thể hành động để thúc đẩy hoàn cảnh có lợi cho mình và làm cho việc hủy bỏ bị vô hiệu.

Cô ta tự tin rằng mình có thể làm được chuyện đó.

Miễn là không phải bây giờ.

Miễn là không phải ở đây.

Miễn là không phải ngay sau khoảnh khắc cô ta thất bại.

[Ra vậy, cô định làm một màn thuyết phục nhỉ.]

Ở đây, ở tận đây và vào tận giờ khắc này, mọi thành viên chủ chốt đều đang có mặt.

Cả hai bên liên quan tới lễ đính hôn, Edward và Viola.

Trưởng gia hiện tại của nhà Yellowsnake, Carter Yellowsnake.

Và cuối cùng là…

[Như vậy có được không ạ, thưa Mẫu hậu?]

Nữ hoàng của Vương quốc Asura, Ariel Anemoi Asura.

[...]

Ariel, trong một lần chiếm sóng hiếm hoi, đã cho những người xung quanh một cái nhìn lạnh sống lưng. Không cần nhấc một ngón tay, người ấy đã gây áp lực lớn lên khán phòng đến nỗi tất cả những tiếng bàn tán đều chìm trong sự im lặng trang nghiêm.

[Viola.]

Nghe thấy giọng nói ấy, thì bầu không khí còn đang nóng như bỏ lò ngay lập tức bị đóng băng.

[NHÀ NGƯƠI còn điều gì để biện hộ không?]

Đó là Ariel.

Những từ ngữ ấy đến từ Nữ hoàng của Asura Bệ hạ.

Người nói bằng tông giọng mạnh mẽ đã từng mê hoặc mọi sinh vật từ khi còn niên thiếu.

[Aaa… Ưm… Th-thần…]

Khuôn mặt của Viola lúc này trở nên tái nhợt đến mức cô như sắp ngất lịm. Khuôn mặt cô chan chứa một mớ cảm xúc hỗn độn, khiến mắt của cô ta quay cuồng. Lo lắng, bối rối, tức giận, oán trách, buồn bã, thương hại, cầu xin, ghê tởm, lo lắng, sợ hãi, tự trách chính mình.

Có lẽ, nếu cô ta là một người can đảm hơn, nếu cô ta có trái tim thành thật thừa nhận sai lầm của mình, hoặc nếu cô ta có đủ can đảm để tìm kiếm lối thoát ngay cả khi bị dồn vào chân tường, thì mọi chuyện có lẽ đã khác. Ngay cả khi cô ta có bị đâm trúng, thì nếu cô ta tập trung vào việc tối thiểu hóa tổn thương, thì cô ta đã có thể trốn thoát.

Tuy nhiên, những hành động trong tình thế khó khăn như vậy là điều mà Viola thiếu kinh nghiệm để thực hiện được. Sinh ra trong một gia đình quý tộc thượng lưu và không có bất kỳ tài năng nào, cô ta đã được nuông chiều ngay cả khi cô không nỗ lực. Gần như tất cả những người cô gặp đều có địa vị thấp hơn. Không cần biết cô gặp rắc rối ra sao, bởi mọi thứ sẽ diễn ra theo ý của cô nếu cô ta chỉ phản nàn một chút. Đã sống phần lớn cuộc đời với cái thìa vàng ngậm trên miệng, cô ta không thể tìm ra được lối thoát khỏi vũng lầy này.

Những lời sau đó phát ra từng miệng cô ta quả thật quặn lòng để có thể lắng nghe được.

[Thần không làm gì sai cả! Thần đã bị Christina gài bẫy! Nhờ nó, mà thần sẽ bị làm nhục công khai tại buổi lễ này! Ả ta đã lợi dụng điểm yếu của họ và khiến họ nói dối! THẬT ĐÁNG KHINH BỈ! Thần không tán thành những mánh khóe bẩn thỉu như vậy! Christina là kẻ độc ác! Thần không làm gì sai cả!]

Tiếp sau là một mớ ngôn từ lộn xộn không liền mạch. Những lời như “tất cả họ đều đang nói dối” được hét lên liên tục và điên loạn. Hoàn toàn phủ nhận những gì mà cô ta vừa nói. Những lời nói dối lại chồng chất lên những lời nói dối, như thể sự tàn bạo của Chris kinh khủng tới mức khó có thể nói hết được. Rằng hành động của cô ta là chính đáng khi so sánh. “Thần vô tội!”, cô ta liên tục hét lên với tần số chói tai.

Dù sao đi nữa, thì thật quá đáng khi chỉ những quý tộc hạ lưu và dân đen dám gài bẫy một quý tộc thượng lưu như cô ta. ‘Bọn chúng nên bị trừng phạt vì tội phạm thượng’ - đó là những gì mà lập luận của cô ta hướng đến.

Ai nhìn vào cũng thấy tình hình đáng thương của Viola quả thực khó coi, và chắc chắn không phù hợp với một sinh viên tốt nghiệp Học viện Hoàng gia Asura.

Phong thái rực rỡ mà mọi người đã đều cho là phù hợp với một đại diện tốt nghiệp đã tan biến vào hư vô.

Không cần phải nói cũng biết Trong mắt Ariel cũng thấy được điều như vậy.

[Hàaa…]

Ariel không có “tưng tửng” được như Viola. Vì không thể nói được lời nào với cô ta nữa, người lắc đầu và triệu tập hai cá nhân trước mặt mình.

[Hiệu trưởng và Carter hãy tới đây.]

Ngay lập tức, hai người đàn ông bước ra từ khán đài.

Hiệu trưởng của Học viện Hoàng gia Asura và gia trưởng hiện tại của nhà Yellowsnake, Carter Yellowsnake.

Thầy hiệu trưởng thì mồ hôi lạnh đầm đìa, Carter thì trợn tròn mắt, người run lẩy bẩy. Cả hai khuôn mặt của họ đã tái không còn một chút màu sắc.

Nhìn cả hai người họ với ánh mắt sắc bén, Ariel quay sang hiệu trưởng và mở lời.

[Hiệu trưởng của Học viện Hoàng gia Asura.]

[Vâng, thưa Bệ hạ.]

[Một người như này thì không phù hợp để được coi là tốt nghiệp từ Học viện Hoàng gia Asura của chúng ta.]

[Đ-đó chính xác như Bệ hạ nói ạ.]

[Ta tuyên bố với cái tên Ariel Anemoi Asura, rằng con người này phải bị hủy bỏ tốt nghiệp và phải chịu hình phạt đuổi h–]

[IYAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!]

Ngay khi Ariel đưa ra lời tuyên bố, thì Viola đã gào một tiếng sấm rền lớn đến mức cắt ngang mệnh lệnh của Ariel Bệ hạ. Đó là một hành động mà không một sinh viên nào được học về phép xã giao trong ngôi trường này sẽ làm. Trên hết, cô ta đang bắt đầu lao về phía Ariel với cả hai tay giơ lên trời.

Tất nhiên, cô ta đã ngay lập tức bị áp chế bởi lính cận vệ của Ariel. Viola bị đè xuống đất ngay lập tức và bị ấn hai tay về phía sau. Hoàn toàn phớt lờ điều đó, Ariel chuyển ánh mắt sang người đứng đầu nhà Yellowsnake.

[Carter Yellowsnake.]

[Vâng, thưa Bệ hạ!]

[Ta đã lên kế hoạch để Edward đại diện cho phía hoàng tộc để đảm nhận các vấn đề ngoại giao sau khi thằng bé tốt nghiệp. Trọng tâm chính là các khu vực phía Bắc, với Tam đại quốc Ma pháp. Liệu một kẻ chê bai Vương quốc Ranoa, một trong Tam đại quốc Ma pháp là “những nơi xó xỉnh”, có phù hợp để làm phu nhân của người đại diện này không?

[Trên thực tế, thần không nghĩ rằng con bé sẽ phù hợp đâu ạ.]

[Nếu vậy, thì theo nguyện vọng của Edward, hôn ước giữa Edward Anemoi Asura và Viola Yellowsnake sẽ bị hủy bỏ. Nhà ngươi không có ý kiến gì, phải không?]

[Vâng, thưa Bệ hạ!]

Đầu của Carter dần cúi thấp xuống.

Không giống như con gái, ông là một người đàn ông chân chính và trung thành. Con gái ông làm gì thì cũng là trách nhiệm của gia trưởng. Việc ném mắm tôm vào buổi lễ tốt nghiệp danh giá của Học viện Hoàng gia Asura, gây đại loạn và bị bắt giữ trước toàn thể công chúng.

Đó là sự xấu hổ và nhục nhã tột cùng.

Nhưng Carter là một người trung thực. Ông dự định chịu hoàn toàn trách nhiệm về bất kỳ hành vi vi phạm nào của con gái mình. Giờ đây, ngay lúc này, ông ta đã sẵn sàng chấp nhận bất kỳ bản án nào được tuyên lên mình.

[...]

Tất nhiên, Ariel nhận thức rất rõ về con người của Carter. Đó là lý do tại sao ngay từ đầu, người đã sắp xếp lễ đính hôn giữa các con của họ. Mặc dù hôn ước bị hủy bỏ do hành động dại dột của cô con gái chứ không phải là người cha vô tội. Nên nếu bảo là do đâu, thì đó là do sự thất bại của ông ấy trong việc nuôi dạy cô ta…

Dù thế nào đi nữa, bất kể người ta được nuôi dưỡng như thế nào, thì những đứa trẻ như Viola - những người trở nên tự phụ và cố gắng kiểm soát mọi thứ xung quanh do địa vị to lớn của mình - vẫn sẽ xuất hiện. Ngay cả khi được giáo dục cực kỳ kỹ lưỡng, những vấn đề như thế vẫn không thể tránh khỏi chừng nào còn tồn tại sự khác biệt về địa vị.

Trách mắng ai đó vì một điều không thể tránh khỏi là đi ngược lại với lòng kiêu hãnh của Ariel.

Đối với những người trung thành, thì nên ban thưởng hơn là trừng phạt.

Tất cả đều nhờ có sự trung thành bất khuất mà họ đã thể hiện cho đến tận bây giờ.

[Ta không định đánh giá nhà Yellowsnake chỉ vì một trường hợp cá biệt như thế này.]

Nói về chuyện này, thì còn một người khác cũng cần được chú ý đến.

Một cô gái đã mất đi tất cả chỉ vì vô tình bị đổ lỗi cho những tội ác mà cô không hề làm. Và cha của cô gái đó lại là người mà Ariel biết rất rõ.

Bấy giờ khuôn mặt của ông vẫn trống rỗng, nhưng ác ý đang tràn trề từ nét mặt của ông. Khi hiểu được tình hình, khuôn mặt của ông đậm đà sự tức giận. Rất có khả năng ông ấy sẽ tiến lại gần Ariel với cơn thịnh nộ và càu nhàu với người ấy với ánh mắt khó chịu.

‘Mình ổn với việc bị phàn nàn, nhưng mình phải đưa ra một số hình phạt trên danh nghĩa nếu không thì người ấy sẽ gặp bất lợi mất…’

Dù sao thì…

[Tuy nhiên, ta tuyệt cấm sự thù hằn nào đối với những người tham gia âm mưu trả thù này. Chấp nhận nó như một sự xúc phạm đến thanh danh nhà ngươi và sống chung với nó đến hết đời đi.]

[Thần thực sự rất biết ơn với sự khoan dung và độ lượng của người ạ!]

[Thêm nữa, ngươi dạy lại con gái ngươi cho cẩn thận vào.]

[...Vâng, thưa Bệ hạ!]

Người đáng bị trừng phạt không phải là gia chủ mà là cô con gái. Và cũng không đến mức đích thân Nữ hoàng phải giáng hình phạt lên con gái của người ấy.

Nghĩ vậy, Ariel giao lại trách nhiệm trừng phạt con gái của mình cho gia trưởng.

Nếu đó là Carter trung thực và trung thành, thì bất kỳ hình phạt nào ông ấy đưa ra cũng sẽ đều thích đáng.

[Chỉ vậy thôi. Các ngươi có thể lui.]

[Tuân lệnh!]

Sau khi cúi chào Ariel, Carter đưa con gái của mình từ tay lính canh và nhanh chóng rời khỏi đó.

Quả đúng như dự đoán, cái nhìn thương hại về phía sau lưng ông ta quả thực sắc bén.

Một buổi lễ tốt nghiệp mà con gái ông là người đại diện. Nên chắc hẳn ông ấy cũng đã cảm thấy vô cùng tự hào. Trên thực tế, ông ấy thậm chí còn thể hiện một chút, bằng cách khoe khoang với người ngồi bên cạnh.

Kể cả với Rudeus, ông ấy cũng kiểu…

[Con gái tôi là một người thất bại thảm hại, không có bất kỳ động lực nào trước khi nhập học, nhưng có vẻ như nó đã cố gắng hết sức ở trường. Và ông biết gì không, trong một sự kiện hân hoan, con bé thậm chí còn nhận được vị trí đại diện tốt nghiệp cơ đấy!]

Trong khi ông đang ngạo nghễ nói về thành công của con gái mình, thì cô ta đột nhiên tự hủy và biến mình thành một con ngốc.

Thế mới nói biết con bé thật sự đang nghĩ gì là điều cần thiết.

[Fuu…]

Sau khi tiễn Carter, Ariel nhún vai một cách tao nhã.

[Đối với một dịp đặc biệt được chờ đợi từ lâu như này, việc đại diện tốt nghiệp của chúng ta đột nhiên mất tích… là điều chưa từng có, phải không?]

Với thái độ hơi đùa cợt, người quan xung quanh. Người tạo dáng như thể đang nói, ‘Tôi không quạu vì có sự cố đâu, cứ tiếp tục buổi tiệc đi nhé.’

Điều đó khác hoàn toàn với tính cách của người, nhưng nếu người không làm điệu bộ đó, thì việc toàn bộ buổi lễ bị hủy bỏ cũng chẳng có gì lạ.

Hôm nay là lễ tốt nghiệp cơ mà.

Hầu hết các sinh viên ở đây đều là người ngoài cuộc. Nên người ấy không thể để buổi lễ bị hủy bỏ chỉ vì một sự cố ngoài ý muốn được.

[Với việc không có người đại diện tốt nghiệp, thì ai trên đời này có thể nâng ly chúc mừng cùng chúng ta được đây?]

Nghe vậy, Luke, người ẩn mình sau Ariel đột nhiên bước lên và đưa ra đề xuất.

[Có lẽ ta nên chọn một trong số các ứng cử viên chăng?]

[Ta hiểu rồi. Vậy những sinh viên thủ khoa tiếp theo, hãy bước lên đi.]

Và rồi trước mặt Ariel, có người bước lên.

Đó là Edward.

[Thưa Mẫu hậu, con là ứng cử viên tiếp theo.]

[Ra là con. Quả đúng như kỳ vọng từ một hoàng tử của Vương quốc Asura chúng ta. Ta khen ngợi con vì điều đó.]

[Quả là lời chúc phúc mà con vinh dự được chấp nhận.]

[Vậy, ‘Đại diện tốt nghiệp’ Edward, hãy cất lời với tư cách là thủ khoa của chúng ta đi.]

Ariel nói với giọng hơi trịnh thượng.

Có chút vui vẻ trong giọng điệu của người khả năng cao là do gần đây trong cung không xảy ra nhiều “sự cố” như thế này, cũng có thể… bởi vì kế hoạch mà người từ bỏ nhiều năm về trước bất ngờ trở lại thành công.

[Tuân lệnh! Tuy nhiên, thưa Mẫu hậu. có một người thích hợp làm người đại diện hơn con. Người đó đã cứu vô số học sinh khỏi nhiều hoàn cảnh khác nhau, và thậm chí còn biến những kẻ thù trong quá khứ thành đồng minh của cô ấy… Một người là hiện thân cho lý tưởng của Học viện Hoàng gia Asura chúng ta đấy ạ.]

[Edward. Người mà con đang nói đến, người mà đã cứu giúp rất nhiều sinh viên của chúng ta, chính xác là ai?]

Hành động như thể câu trả lời quá hiển nhiên đến mức không cần phải nói, Edward chỉ tay vào một cô gái duy nhất ở đó.

[Dĩ nhiên, chính là cô ấy ạ.]

[Hử?]

Trước những ánh nhìn dò xét của khán đài, cô ấy chỉ thể hiện một khuôn mặt ngây ngô.



***

{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },