Web Novel Mushoku tensei: Ngày chú chim cuối cùng rời khỏi tổ Phần 1: Lễ tốt nghiệp Hoàng gia Asura

Christina Greyrat là đứa con gái út trong gia đình của tôi. Trong cái nhà có sáu đứa con, thì chúng tôi hay gọi con bé trìu mến bằng cái tên Chris.

Là con út cũng đồng nghĩa với việc phải chịu đựng những sự đối xử bất công. Như luôn là người cuối cùng được ưu tiên, là người cuối cùng được chọn bánh kẹo và là người được tặng ít quần áo nhất - Phận làm con út là như vậy đấy.

Tuy nhiên, Chris thì khác. Có lẽ do con bé quá giỏi trong việc tỏ ra dễ thương, hoặc do đứa con cả, Lucy, đang giữ cho tất cả những đứa em của mình bình đẳng… Nên Chris đã có thể tránh được số phận của những đứa con út khác. Con bé lớn lên vô tư lự với không phải chịu đựng bất cứ thiệt thòi gì.

Có lẽ tôi đã nuông chiều con bé quá thì phải.

Tôi nào có định chiều chuộng con bé chứ.

Tôi đã quyết là sẽ yêu tất cả những đứa con của tôi như nhau mà.

Nhưng trong tất cả mấy đứa con, thì chỉ có Chris là tôi yêu thương không một chút kiềm chế.

Tất cả Lucy và mấy đứa nhóc còn lại đều sợ hãi trước tôi.

Ban đầu tôi cũng không tài nào hiểu được.

Bằng lý do gì đấy, mà tôi thấy mình như đang bị lảng tránh. Khi bọn nhóc có điều gì phiền muộn, thì chúng hầu hết đều tâm sự với Sylphy hoặc Roxy.

Ừ thì nếu ai mà muốn xin lời khuyên thì tất nhiên nên gặp Sylphy hay Roxy rồi…

Nhưng chẳng phải cũng có vài thứ chỉ có thể chia sẻ giữa những thằng đàn ông sao?

Phải chăng tôi bị mấy đứa con của mình ghét bỏ? Có những ngày tôi trằn trọc những suy tư như thế.

Từ lần cuối tôi nghe được từ Sieg, thì có vẻ như tôi không bị ghét… Tôi rất được kính trọng trong nhà là đằng khác, nhờ tất cả những nỗ lực mà tôi đã bỏ ra cho đến bây giờ. Các con tôi đều đang làm việc chăm chỉ để không làm tôi thất vọng. Nên những việc như tìm đến tôi để xin lời khuyên đối với chúng là chuyện hoang đường.

Tự nhiên mà nói, thì tôi thấy hạnh phúc về việc ấy.

Dẫu sao thì nó là “Kính trọng” mà.

Tôi nào có thể không hạnh phúc được chứ.

Ít nhiều tôi cũng đã đạt được kết quả như mình mong muốn, trong nỗ lực trở thành một người cha có phẩm cách.

Nhưng đồng thời, nó cũng làm tôi thấy khá cô đơn…

Thậm chí tôi còn muốn chơi bắt bóng với các con trai của mình vào những ngày nghỉ, hoặc lắng nghe những rắc rối của chúng khi uống vài ly… À - tôi đã làm chuyện đó với Sieg vào ngày hôm trước mà. Tôi thấy khá tiếc cho Sieg, người luôn phải suy tư điều này chuyện nọ, nhưng đó là một trong những khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà tôi từng có.

Nhờ có Sieg, mà những hiểu nhầm với Lucy cũng đã được giải quyết.

Tôi không thể cảm ơn Sieg sao cho đủ được.

Và, trong số đám trẻ, thì chỉ có Chris là không sợ tôi. Mà nói vụ không sợ, thì có lẽ Lara cũng không sợ tôi nữa. Dù sao thì Chris khác với những đứa trẻ khác.

Con bé luôn gọi, “Papa, Papa!” khi muốn tôi chiều chuộng nó. Mặc dù những đứa nhóc như Lucy dần sẽ trở nên tự lập khi chúng vào Đại học Ma pháp, nhưng kể cả khi ấy thì Chris vẫn sẽ là con gái rượu của tôi.

Ngay cả khi tôi nghĩ rằng con bé sẽ ngừng dính lấy tôi khi nó bước vào tuổi dậy thì, thì con bé vẫn vậy. Hầu như ngày nào con bé cũng kể về những chuyện xảy ra ở trường với nụ cười rạng rỡ. Khi con bé gặp vấn đề, thì con bé sẽ tìm tới tôi để xin lời khuyên.

Và ừm, dĩ nhiên tôi sẽ cưng chiều con bé rồi.

Chỉ cần nài nỉ một chút, là tôi sẽ mua cho con bé những bộ quần áo xinh xắn, hay những thứ mà con bé muốn.

Không phải là tôi đang đối xử đặc biệt với Chris đâu. Nếu những đứa khác muốn thì tôi cũng chả ngại, tôi sẽ cưng chiều ở mức độ chừng mực. Nhưng bởi chúng không đến để cho tôi chiều chuộng, nên thành ra tôi đã nuông chiều Chris hơi quá đà.

Thú thật, gần đây tôi cũng đã nuông chiều Lara nữa. Mới hôm nọ, con bé đến nài nỉ tôi để xin một cục kim loại mà tôi đã chuẩn bị cho con bé. Thanh kim loại chất lượng đỉnh cao thuộc thương hiệu Rudeus. Chúng được tạo ra bằng Thổ ma pháp, nên theo lý thì nó không phải kim loại, nói đúng hơn thì chúng là những cục đá… Nhưng nó có chất lượng tương đương với những thứ được dùng để tạo ra Ma Đạo Khải của tôi, vì vậy có thể nói nó hoàn toàn được làm bằng kim loại cũng được.

Mặc dù chả biết con bé sẽ dùng chúng để làm gì, nhưng vì con bé muốn nên tôi cũng đã chuẩn bị một chút cho nó, rồi con bé nói “Cảm ơn, Papa” bằng cái giọng đều đều trong khi ôm tôi.

Lara thì, nói thế nào nhỉ… Thay vì muốn tôi cưng chiều con bé, thì con bé có vẻ nghĩ rằng tôi là một người dễ dãi…

Mà kệ đi.

Tôi chả ngại làm một người dễ dãi.

Còn hơn là không thể nuông chiều con bé.

Bỏ chuyện Lara sang một bên, giờ thì quay lại với Chris thôi.

Thẳng thắn mà nói, Chris không phải là một đứa trẻ nổi trội. Kiếm thuật tầm trung, ma pháp cũng tầm trung. Con bé không chểnh mảng hay gì, nhưng con bé cũng không quá đam mê với nó. Con bé cũng không phải là đứa tệ hại nhất trong số lũ trẻ. Tốt nghiệp Đại học Ma pháp một cách bình thường, trở thành người lớn một cách bình thường và theo học Học viện Hoàng gia Asura một cách bình thường.

Trong nhà tôi, thì sau khi tốt nghiệp Đại học Ma pháp, thì con cái sẽ phải theo học Học viện Hoàng gia Asura. Điều này là để chúng trở nên tự lập. Chúng sẽ phải học cách sống một mình trong xã hội bằng cách nào đó.

Cuộc sống thì đi kèm với những đấu tranh. Bất kể ta sống theo kiểu nào, thì cũng sẽ có những khó khăn của riêng nó.

Như hầu hết các khó khăn, thì việc vượt qua chúng là điều có thể, thông qua sức mạnh của chính mình, nghĩ ra các mưu mẹo hoặc thậm chí nhờ tới sự trợ giúp của bạn bè và động đội mà ta đã kết giao trong hành trình của mình.

Đương nhiên, một trong số những cách vượt qua khó khăn đó là sẽ nhờ tới sự trợ giúp của bậc cha mẹ chúng tôi. Có thể có những người trẻ tuổi không muốn nhờ cha mẹ giúp đỡ, nhưng đó vẫn là một lựa chọn.

Mà, bỏ chuyện gia đình khác sang một bên, nếu con cái cần tôi giúp, thì nhất định tôi sẽ cố hết sức để giúp đỡ chúng, tùy theo hoàn cảnh của yêu cầu nữa.

Dù sao thì, không phải lúc nào tôi cũng có thể ở bên cạnh chúng được. Mặc dù mối quan hệ của bọn tôi với tư cách là cha mẹ và con cái sẽ không bao giờ thay đổi, nhưng có những lúc ta không thể giúp đỡ chúng được - chẳng hạn như khi tôi qua đời vì tuổi thọ có hạn của mình.

Đó là lý do vì sao, khi ở trường học, nơi chúng có thể liên tục thất bại mà không có hậu quả, thì chúng có thể rèn luyện bao nhiêu tùy thích. Giải quyết vấn đề bằng cách sử dụng đầu óc, vận động cơ thể, chịu trách nhiệm về mọi hành động của mình.

Nói thật thì, kể cả tôi có nói đến mấy đi nữa, thì tôi vẫn thấy lo lắng.

Đó là bởi Chris quá bình thường, trung thực đến mức thấy tội, hay mít ướt, trẻ con nhất trong số những đứa con của tôi.

Tôi tự hỏi liệu con bé mít ướt đó có thể tiếp tục sống mà không có sự bảo vệ của tôi hay không nữa.

Những lo lắng của tôi không dừng lại ở đó. Chris luôn ngưỡng mộ những nàng công chúa trong sáng và rực rỡ. Ngay cả việc nhập học Học viện Hoàng gia Asura cũng là điều mà con bé đã mong đợi từ rất lâu rồi.

Mà dù sao thì… Việc mà các công chúa chân chính thực sự có theo học tại học viện và họ thực sự rực rỡ và thuần khiết, điều đó không hẳn là sai sự thật. Nhưng học viện Hoàng gia Asura không phải là một nơi đơn giản như vậy. Giống như tên gọi, nơi ấy là một môi trường mô phỏng lại Cung điện Hoàng gia Asura trong thực tế. Là một mớ hỗn độn của âm mưu - à, không đến mức đấy, nhưng tranh giành quyền lực giữa các học sinh là chuyện như cơm bữa.

Hiện tại, tôi phải đảm bảo sẽ dạy cho con bé về điều đó một cách đàng hoàng, nhưng với con bé thì như nước đổ lá khoai. Sau một lúc ngây người nhìn tôi, thì con bé vừa cười vừa nói: “Papa thật là một người hay lo lắng á!”

Một đứa trẻ nhút nhát và nuông chiều như vậy lại đi vào nơi khắc nghiệt đó với một ấn tượng sai lầm như vậy… Tôi không thể không lo lắng được. Một chuyện gì đấy chắc chắn sẽ xảy ra. Cũng giống như cách Sieg bị cuộc đời vả cho một cú vậy, Chris có thể sẽ trở thành một NEET mất.

Nói thật, bọn tôi cũng không cần phải ép con bé vào học viện. Ví dụ, Lily đã không nhập học Học viện Hoàng gia Asura. Tất nhiên, đó là bởi vì con bé đã vạch được con đường mà mình muốn đi. Ngay cả khi đã có việc làm ổn định, con bé vẫn muốn được học nghề để trở thành một thợ thủ công. Chỉ nhờ quyết tâm mạnh mẽ của con bé mà tôi đã cho phép điều đó. Dù sao thì tôi cũng không muốn để Chris vào học viện.

Tuy nhiên, ngay cả khi tôi phản đối, thì đến phút cuối tôi vẫn không thể ngăn cản được con bé. Con bé đang bị hiểu lầm về học viện. Bị mờ mắt trước ảo ảnh về một Vương quốc Asura xinh đẹp và thuần khiết. Con bé có lẽ sẽ sớm phát hiện ra rằng tất cả chỉ là dối trá và nhận được một cú sốc lớn thôi.

Nhưng dẫu sao nó cũng là một phần của cuộc sống. Sư tử sẽ ném con của chúng xuống vực sâu và hổ thì sẽ dành mười năm để huấn luyện những con nhỏ trở thành những siêu chiến binh. Thất bại cũng được. Ngay cả khi con có trở nên giống như Sieg, thì cha mẹ sẽ chăm sóc cho con trong một thời gian. Ngay cả Sieg cũng có lúc thiếu quyết đoán khi ở nhà. Cuối cùng, thằng bé cũng tìm thấy con đường mà mình muốn đi mà thôi.

Đó là lý do tại sao tôi hạ quyết tâm của mình và tiễn Chris đi trên con đường của mình. Chắc chắn, con bé sẽ trở về nhà khi trưởng thành, hoặc đó là tôi tin như vậy…

Không, nếu bạn hỏi tôi có tin điều đó không, thì thú thật tôi cũng không tin cho lắm. Tôi đã nghĩ rằng con bé sẽ quay lại òa khóc với tôi vào năm đầu tiên của học viện cơ.

Thay vào đó, trái với mong đợi của tôi, con bé đã không khóc với tôi một lời. Mặc dù có rất nhiều lời phàn nàn trong bức thư định kỳ mà con bé gửi cho tôi, nhưng không có bất kỳ một tin đồn ác ý nào cả.

‘À, hẳn con bé đang làm rất tốt ha.’ Tôi nghĩ.

Ai mà ngờ được chuyện như này sẽ xảy ra cơ chứ…

***

Tại Lễ tốt nghiệp Học viện Hoàng gia Asura.

Lễ tốt nghiệp diễn ra hàng năm tại Cung điện Hoàng gia Vương quốc Asura. Nói về buổi lễ tốt nghiệp, tất cả các sinh viên tốt nghiệp được xếp thành hàng trong khi đứng lên. Trong không khí trang nghiêm ấy, có thể tưởng tượng ra cảnh từng tân sinh viên được xướng tên lên nhận bằng tốt nghiệp.

Lễ tốt nghiệp trong kiếp trước của tôi và trong Đại học Ma pháp cũng có cảm giác giống như này.

Tuy nhiên, đối với đám trẻ thì mọi thứ ở Vương quốc Asura dường như có một chút khác biệt.

Các sinh viên tốt nghiệp được tập trung bên trong khán phòng lớn của lâu đài và một bữa tiệc xa hoa chuẩn bị được chiêu đãi.

Mấy kiểu yến tiệc như này thường xuất hiện trong lâu đài thì phải.

Với bộ đồng phục mặc trên mình theo nghi thức. Những dòng người nghiêm trang từ bên ngoài cổng vào. Chào hỏi những người có địa vị xã hội cao hơn. Tất cả những điều này được coi là một chuyện hiển nhiên phải làm trong xã hội của Vương quốc Asura, và đó chính xác là những gì xảy ra ngay lúc này.

Tuy nhiên, bữa yến tiệc này có hai điểm khác biệt so với thường thức của Vương quốc Asura.

Thứ nhất là về thứ tự sắp xếp trong buổi tiệc đứng tự chọn.

Kiểu sắp xếp này đã trở thành thông lệ sau khi Ariel trở thành nữ hoàng. Mấy tầng lớp quý tộc từ thấp đến trung lưu thì ca ngợi nó, cho rằng “Nó cho chúng tôi nhiều cơ hội hơn để tương tác với những người có địa vị cao hơn” trong khi tầng lớp quý tộc thượng lưu đưa ra đánh giá khác, nói rằng “Điều này giúp chúng tôi dễ dàng thu phục những người có địa vị thấp hơn mà chúng tôi đã để mắt, có thể ngăn được các lợi thế của những quý tộc khác muốn vượt lên trước chúng tôi.”

Còn mấy tên thượng đẳng và vài tên quý tộc khác, những kẻ không thể đứng nổi do béo phì, thì không thực sự hài lòng với cách sắp xếp này cho lắm…

Mà dù sao đi nữa, thì cũng chẳng vấn đề gì nếu họ chỉ tổ chức một buổi tiệc khác theo hình thức truyền thống. Sau cùng đều là vì vấn đề phân biệt cả mà.

Điểm khác biệt thứ hai là mọi sinh viên tốt nghiệp có mặt trong buổi lễ được coi là có địa vị xã hội bình đẳng. Các học sinh trong Học viện Hoàng gia Asura đến từ nhiều hoàn cảnh khác nhau. Từ nông dân cho đến quý tộc, thậm chí cả tầng lớp quý tộc thượng lưu hay hạ lưu trong giới quý tộc đều có nhiều tầng bậc dẫn đến cơ cấu xã hội phức tạp.

Ngay cả sau khi tốt nghiệp, các sinh viên có một sự khác nhau rất lớn trong việc nỗ lực vì tương lai của chúng. Một số sẽ trở thành hiệp sĩ, quan chức triều đình hoặc người giúp việc. Một số sẽ được kết hôn với một đất nước xa lạ và những người khác sẽ trở thành lãnh chúa phong kiến và kế vị cha mẹ của họ trong việc cai quản một vùng lãnh thổ nhỏ.

Để chứng minh cho sự bình đẳng ấy, thì mọi người đều được tặng một bộ lễ phục tinh xảo mà không một nông dân nào có thể hy vọng mua được.

Nó được bao bọc cẩn thận để dù họ có đi đâu, thì họ vẫn sẽ không cảm thấy xấu hổ khi được công nhận là sinh viên tốt nghiệp của Học viện Hoàng gia Asura.

Chỉ tối nay thôi, họ được tận hưởng một vị thế xã hội đặc biệt.

Họ là những vị khách danh dự và sẽ là điểm nhấn cho buổi tối ngày hôm nay.

Dĩ nhiên, việc phân chia giai cấp vẫn tồn tại trong cộng đồng sinh viên, vì vậy họ không nhất thiết phải được đối xử như nhau.

Điểm chác, tiếng tăm, cống hiến cho sự kiện của trường… Sẽ ổn thôi nếu chỉ có từng đó vấn đề. Tuy nhiên, nếu phải thẳng thắn, thì địa vị xã hội của một hộ gia đình mới là điều thật sự quan trọng khi xác định thứ bậc.

Trong khi sự bình đẳng liên tục được nhấn mạnh, thì sau cùng cũng là vì thể diện.

Dù làm thế nào chăng nữa, thì cũng không thể tránh khỏi việc chứng kiến các sinh viên sau khi tốt nghiệp sẽ đánh mất tư cách là sinh viên tốt nghiệp và trở lại địa vị xã hội vốn có của họ vào ngày hôm sau được.

Cái sự khác biệt địa vị xã hội thì nhẫn tâm và không khoan nhượng như vậy đấy.

Còn giờ, thì quay về chủ đề hệ thống phân cấp.

Trong số các sinh viên vượt trội nhất. Người thu hút được nhiều sự chú ý nhất và đóng góp nhiều nhất cho các sự kiện của trường. Hơn nữa, là người mang dòng dõi của tầng lớp quý tộc thượng lưu.

Một người kiểu như trên hiện đang ở buổi tiệc tốt nghiệp để phát biểu.

Theo cách người ta gọi, thì là một bài phát biểu khai màn.

Buổi tiệc tốt nghiệp này có sự tham gia của các quý tộc nổi tiếng của Vương quốc Asura.

Và trong số đó không thể thiếu Nữ hoàng của Vương quốc Asura, Ariel Anemoi Asura.

Quả là một vinh dự khi có thể phát biểu về việc ta đã thể hiện tốt như thế nào và ta đã đóng góp bao nhiêu cho vương quốc trước mặt nữ hoàng.

Tuy nhiên, nó không chỉ là vinh dự. Mà đây cũng là cơ hội để giới quý tộc thượng lưu nhớ đến tên mình và cho họ thấy cả lò nhà mình đẳng cấp như thế nào.

Chính vì vậy, đối với những bậc cha mẹ dính líu nhiều đến mấy cuộc chiến quyền lực xảy ra trong hoàng cung, thì họ đã đặt rất nhiều kỳ vọng lên con cái của mình.

Họ liên tục nhấn mạnh với con mình, hết lần này tới lần khác, về tầm quan trọng của việc trở thành học sinh giỏi nhất - và những đứa trẻ, vẫn còn ngây ngô, sẽ phải cố gắng sống theo sự kỳ vọng của cha mẹ chúng.

Tất nhiên, kỳ vọng của cha mẹ chúng không phải là lý do duy nhất để chúng phấn đấu cho vị trí đỉnh cao.

Rất có thể những người được tuyển vào phe của họ sẽ trở thành thuộc hạ của gia đình họ sau khi tốt nghiệp. Ngoài ra, nó còn là một thông lệ tốt cho những người trong cuộc đấu tranh quyền lực sau đó xảy ra trong cung điện hoàng gia.

Có thể đảm nhận vị trí cao nhất cũng có nghĩa là một người có thể làm việc trong các bộ phận thiết yếu ở Vương quốc Asura.

Tất nhiên, bất kỳ học sinh nào có tham vọng sẽ cố gắng trở thành học sinh giỏi nhất kể cả cha mẹ của chúng có nhúng tay vào hay không.

Và người chiến thắng trong cuộc cạnh tranh khốc liệt này và trở thành đại diện tốt nghiệp là một cô thiếu nữ còn độc thân.

Con gái cả của gia tộc Yellowsnake của Vương quốc Asura, Viola Yellowsnake.

Mặc dù gia tộc Yellowsnake có thể không sánh được với Tứ đại gia tộc Greyrat, nhưng họ giữ một vị trí quan trọng với tư cách là người quản lý ngân khố của Vương quốc Asura. Họ tồn tại để giúp quản lý tài chính của đất nước.

Về địa vị thì không có gì phải bàn cãi, và không ai có bất kỳ vấn đề gì về việc cô ấy trở thành khuôn mặt đại diện cho học sinh tốt nghiệp.

Người đứng đầu nhà Yellowsnake cũng vô cùng tự hào khi con gái của mình có thể đạt được thứ hạng cao nhất của trường ngay cả khi phải đối mặt với sự cạnh tranh từ nhà Greyrat hay thậm chí là cả phía hoàng gia.

Viola là một nàng thiếu nữ trẻ xinh đẹp.

Với mái tóc vàng nâu đặc trưng của cô ấy được thắt bím lại. Thứ bao bọc lấy thân thể của cô là một chiếc váy đỏ đậm.

Thông thường, đôi mắt mỏng và hơi nhọn của cô ấy để lại cho người khác ấn tượng xấu, nhưng trong bài phát biểu, thì đôi mắt của cô ấy lại lộ ra một ánh nhìn trang nghiêm.

Cách nói chuyện của cô ấy rất táo bạo và có thể nói rằng cô ấy đã quen với việc nói trước đám đông.

Thật ấn tượng

[-- Từ giờ trở đi, khả năng, kiến thức và kinh nghiệm học được ở trường sẽ được sử dụng cật lực để đóng góp cho đất nước. Vinh quang cho Vương quốc Asura!]

Bài phát biểu của cô ấy kết thúc suôn sẻ và khán giả đồng thanh vỗ tay vang dội. Điều đó báo hiệu cho cho kết thúc cho màn thể hiện của bên đại diện tốt nghiệp. Còn lại là dành cho Nữ hoàng Ariel phát biểu chúc mừng, nâng ly chúc mừng với Viola với nhạc nghi lễ trong nền và sau đó sẽ là giờ ăn uống, khiêu vũ và chuyện phiếm. Sau đó, tôi sẽ có thể đến gặp Chris và gửi lời chúc của mình. Trong khi mang những suy nghĩ ấy, tôi không thể không nở một nụ cười. Chris có lẽ cũng có vị trí nhất định trong trường, nên tôi phải chào con bé với khuôn mặt đầy “dân trí”. Khi tôi đang đắm chìm trong những suy nghĩ đó, thì một điều không thể tin được đã xảy ra.

[... Tuy nhiên, có một người không xứng đáng được gọi là học sinh tốt nghiệp từ Học viện Hoàng gia Asura đáng kính.]

Viola tiếp tục nói. Mặc dù bài phát biểu đã kết thúc, nhưng có vẻ như cô ấy vẫn còn một số điều phải trút bỏ trong lòng… Mặc dù cô ấy đã trì hoãn bài phát biểu chúc mừng ngay sau đó của Ariel. Cô ấy thực sự đã làm điều gì đó rất thiếu tôn trọng, nhưng Ariel chỉ làm một khuôn mặt ngạc nhiên trong khi im lặng. Vì Viola không bị khiển trách nên cô ấy tiếp tục những gì mình định nói.

Viola bắt đầu vạch trần tất cả những việc làm xấu xa mà người đó đã làm ngay từ đầu.

Cô bắt đầu câu chuyện bằng những hành vi quấy rối vặt vãnh như xỏ kim vào giày vào ngày khiêu vũ, phá sách giáo khoa của học sinh lớp trên.

Cô ấy đã nâng điểm của mình bằng cách bán những phiếu ủng hộ và tâng bốc giáo viên. Ngoài ra, cô còn sắp xếp cho những học sinh có địa vị xã hội thấp hơn lẻn vào phòng giáo viên và ăn trộm đáp án bài kiểm tra. Thật xảo quyệt!

Cô bắt nạt những nữ sinh đã mất đi mái ấm và sử dụng thủ đoạn thu phục đông đảo nam giới làm tùy tùng để quản lý những người xung quanh. Không thể phủ nhận là một kẻ ám muội, xấu xa và khó ưa.

Cô ấy nuôi một con chó hoang lang thang trong khuôn viên trường và xây một chuồng chó ở phía sau trường. Cô ta thậm chí còn nghiền nát một con gián chui ra từ phòng giáo viên bằng tay không. Bài phát biểu sau đó cũng bao gồm những thứ vặt vãnh không có nhiều ý nghĩa như thế này.

[Việc hạ thấp người khác, ủng hộ cái ác như vậy, những hành động như vậy có phù hợp với một sinh viên tốt nghiệp từ Học viện Hoàng gia Asura danh giá hay không?]

Trong khi làm động tác như thể đang biểu diễn, cô ấy nhìn xung quanh. Ở đó có quý tộc thượng hạng của Vương quốc Asura. Đáp lại những lời của cô ấy, họ cau mày và bắt đầu nói những câu như: “Thật quá đáng!” hoặc “Nếu đó là sự thật, thì việc người này được phép tốt nghiệp là không thể chấp nhận được!”

Ừm thì, cái gọi là hành động xấu xa mà cô ấy đưa ra là chuyện xảy ra hàng ngày trong Cung điện Hoàng gia Asura, nhưng các quý tộc vẫn tiếp tục bàn luận về kẻ bất lương này. Lý do là, nếu ai đó bị bắt gặp phạm tội trong cung điện hoàng gia, thì họ sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Nói cách khác, chủ chương của họ là phạm tội nhưng không bị tóm.

Ánh mắt của Viola hướng đến phía sâu nhất của Quý tộc Asura. Nữ hoàng của đất nước này, Ariel, đang ngồi ở đó. Trước những lời buộc tội và vạch trần tội ác của kẻ thủ ác này của Viola, cô lắng nghe trong khi giữ im lặng.

Khi Viola nhìn thẳng vào Arial, ánh mắt của đám đông tự nhiên hướng về phía Ariel. Sau đó, đám đông ồn ào dần lắng xuống. Khi sự im lặng quay trở lại khán đài, thì Ariel mở miệng.

[Người đó tên là gì?]

Đó là những lời lặng lẽ, nhưng vì lý do nào đó, nó vang vọng rõ ràng khắp hội trường. Viola nhếch mép mà không nhận ra, rồi chỉ vào một điểm nhất định.

[Người đó…]

Có bóng dáng của một cô gái đã bắt đầu ăn miếng gà nugget bằng ngón tay trước khi bánh mì nướng được làm xong. Ngay bên cạnh cô ấy là một cô gái ngoan ngoãn với mái tóc nâu đang vội vàng lau miệng cho cô gái ăn miếng nugget ấy.

Đối diện với cô gái đang ăn nugget, với một chiếc bàn ở giữa họ là một anh chàng đẹp trai đang hành động như thể cậu ta đang nói, “Đến rồi đấy ư? Mình phải làm gì với cô ấy đây…” Bên cạnh cô gái tóc nâu ngoan ngoãn là một anh chàng đẹp trai khác với nụ cười gượng gạo và…

Khoan đã, xung quanh cô gái đang ăn nugget ấy, bằng cách nào đó lại có rất nhiều những cậu thanh niên đẹp trai vây quanh.

Chẳng lẽ cô ấy thật sự nổi tiếng đến thế ư?

[Là Christina Greyrat!]

[Hửm?]

Đáp lại những ánh nhìn chằm chằm từ toàn bộ khán phòng, cô ấy chỉ thể hiện một khuôn mặt hồn nhiên.

---------------------------------------------

Biên dịch: Salmonz

Ghi chú của Trans:



Sự kiện này xảy ra sau sự kiện của Arc Bổn phận Thất nghiệp. Mặc dù có dính líu đến nhau, nhưng spoil cực kì ít tình tiết, nên nếu chưa đọc Arc của Bổn phận Thất nghiệp, hay Sieghart Saladin Greyrat Arc, hay Moon Knight Arc, hay bất cứ cái tên gì mà các bạn có thể đặt cho arc đấy, thì cứ ung dung tận hưởng đi nhé, không ảnh hưởng gì đâu.

{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },