Light Novel Mushoku tensei: Chuyện chưa kể: Deadend đồng minh của trẻ em

“Huaaaaa! Oa oa! Hức hức!”

Tôi đang đi dạo trong Làng Superd thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

Tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, tôi đi thẳng về phía có tiếng động, và thấy một đứa trẻ đang ngồi trên mặt đất nức nở. Orsted đang ở gần đó.

Chắc chắn đứa trẻ đã bật khóc vì sợ hãi Orsted.

Thật tội nghiệp—Orsted có lẽ còn chẳng làm gì cả.

Thì nhìn mà xem.

Đứa trẻ cũng có thể nói, “ là lỗi của ông ta!” với cách nó nắm chặt gấu áo choàng của Orsted và không chịu buông ra.

Lúc này, những người Superd trưởng thành đã nghe thấy tiếng khóc và tụ tập xung quanh, tay cầm giáo.

Orsted nhìn xuống đứa trẻ như thể muốn nuốt chửng nó, nhưng đó chỉ là vẻ mặt của sếp khi không biết phải làm gì. Tôi có thể hiểu mà.

Một Superd đứng bên cạnh đứa trẻ, là một khuôn mặt quen thuộc khác: Ruijerd.

Vãi. Bây giờ tôi không chắc chắn nữa rồi.

Với một đứa trẻ, Ruijerd cũng đáng sợ như Orsted.

Vậy ai trong số hai kẻ đó đã làm đứa trẻ sợ và khóc toáng lên vậy?

Đây là Làng Superd. Đứa trẻ cũng là một Superd, vì vậy có nhiều khả năng là nó sợ Orsted hơn là một Superd khác.

Nhưng sau khi dành vài ngày để làm quen với những superd khác tôi phát hiện ra rằng, ngay cả trong số họ, Ruijerd cũng được biết đến là "anh chàng đáng sợ với tính khí thất thường với vẻ mặt cau có dính trên mặt".

Ta sẽ không bao giờ biết anh ấy đang nghĩ gì.

Nghĩa là: Ruijerd thực sự có thể khiến đứa trẻ khóc.

Thì nhìn đi là hiểu, cách đứa trẻ nắm lấy viền áo choàng của Orsted?

Đó chính là hành động thể hiện sự cầu xin giúp đỡ.

Vậy nên, kẹt giữa một người lớn đáng sợ và một người lớn siêu đáng sợ, cậu bé đã chọn phương án ít đáng sợ nhất.

Tuy nhiên, có vẻ như Orsted không nghĩ vậy. Ruijerd và Orsted đang nhìn xuống đứa trẻ đó với ánh mắt đầy sát khí.

Tôi đoán đã đến lúc tôi phải ra tay cứu giúp rồi.

Ngay khi tôi định giúp, thì một người phụ nữ tóc đỏ nhanh nhẹn sải bước tới, rồi quay sang.

"Này! Anh đang làm gì thế, làm một đứa trẻ khóc à?"

"Ta không làm gì cả. Nó va vào ta và ngã xuống. Chỉ vậy thôi," Ruijerd nói, đưa ra một cái cớ.

"Thật vậy. Ruijerd Superdia không có lỗi," Orsted nói một cách đồng tình.

Đây là một cảnh tượng hiếm hoi, nhưng Orsted thực sự rất nhẹ nhàng với Ruijerd.

Ngay cả khi anh ta sai, tôi chắc chắn Orsted sẽ bảo vệ anh ta.

Người phụ nữ bỏ qua cho họ. "Được rồi, kệ đi!" cô ấy nói. "Thôi nào, nín đi!"

"Hu Hu!! oa oa!"

Khi Eris cố bế đứa trẻ lên, thì nó bắt đầu khóc to hơn trước.

Đúng vậy, Eris có lẽ cũng đáng sợ với một đứa trẻ.

Bây giờ nghĩ lại, bọn trẻ nhà tôi thường không hét lên vì những chuyện như thế này.

Có lẽ là vì Sylphy và Lilia có năng khiếu xoa dịu chúng nhể?

Hoặc có lẽ bọn trẻ theo bản năng hiểu rằng Eris không phải là mối đe dọa.

Dù sao thì hiện tại, đối mặt với những giọt nước mắt của một đứa trẻ xa lạ. Eris bắt đầu hoảng sợ

"N-này, không không sao đâu mà. Ừm, nào..."

Được rồi. Bây giờ đã đến lúc tôi phải ra tay cứu nguy.

"Hú Oà! Có chuyện gì vậy nhóc? Để ta đuổi mấy tên người lớn đáng sợ đó đi cho nhóc nhá? Bây giờ nhóc ổn rồi!"

Tôi đến ngồi xổm xuống bên cạnh đứa trẻ, rồi mỉm cười với nó.

Vào những lúc như thế này, điều quan trọng nhất là phải đóng vai gã hề bằng tất cả khả năng của mình.

"Hu oaaa… Hic…hic…”

Lúc đó, đứa trẻ nhìn thấy khuôn mặt tôi, có lẽ nghĩ rằng một người lớn ngốc nghếch cuối cùng đã xuất hiện, nó ngừng khóc, mặc dù nó vẫn nhăn nhó.

Không bỏ lỡ một nhịp nào, tôi dang rộng vòng tay đón lấy nó.

Giờ thì nhóc an toàn rồi. Hãy đến ôm chặt lấy ta nào!

"Hức hức!! Oa oa!"

Đó là một sai lầm nghiêm trọng.

Vấn đề là nụ cười của tôi. Khi tôi sử dụng nó với Sylphy hoặc Lucy, nó khiến họ vui vẻ.

Tuy nhiên, lần này, mọi chuyện không diễn ra như tôi mong muốn.

"Này. Chúng ta phải làm gì bây giờ?"

Tôi không trả lời ngay. Eris và Ruijerd đang nhìn tôi cầu cứu.

Khiến tôi có chút hoài niệm.

Quay trở lại những ngày chúng tôi du hành qua Ma Đại Lục, tôi thường nảy ra ý tưởng khi chúng tôi gặp phải những tình huống như thế này.

"Được rồi," tôi nói. “Tôi có một cách.”

Tôi bế đứa trẻ lên tay, và nó bắt đầu hét lên như thể thế giới sắp kết thúc khi nó bị tách khỏi chiếc áo choàng của Orsted.

Một vết hằn hình khuôn mặt đáng sợ đã được để lại trên chiếc áo choàng, nhưng bản thân Orsted còn đáng sợ và đáng sợ hơn, nên điều đó không thành vấn đề.

“Này! Nó đang khóc to hơn đấy!”

“Không sao đâu. Tôi có cách này.”

Thấy chưa, cứ để chúng khóc. Không có ác ý hay thù địch nào ở đây cả.

“Tên đứa trẻ là gì, Ruijerd?”

“Ruikil,” Ruijerd trả lời sau một lúc suy nghĩ.

“Nó sống ở đâu?”

“Ở đằng kia,”

Tôi chạy theo chỉ dẫn mà Ruijerd và đưa đứa trẻ về nhà.

Khi tôi thả đứa trẻ xuống, cha mẹ nó hỏi tôi tại sao nó khóc như vậy. Tôi trả lời họ câu trả lời duy nhất mà tôi có. “Nó vấo ngã rồi bắt đầu khóc á.” tôi nói

Đó không phải là lời nói dối.

Đứa trẻ chạy đến và bám chặt vào bố mẹ. Nó khịt mũi một chút, tất cả năng lượng để khóc mà nó có khi ở cùng chúng tôi giờ đã biến mất. Có vẻ cha mẹ đứa trẻ không tin lời tôi lắm.

"Này, nó ngừng khóc rồi!"

“Tất nhiên rồi, thằng bé khóc vì sợ chúng ta. Ưu tiên hàng đầu là phải đưa nó tránh ra khỏi chúng ta càng sớm càng tốt.”

“Ờ, đúng vậy, nhưng…”

“Eris…”

Ruijerd đột ngột xen vào.

“ Cậu vẫn đáng tin cậy như mọi khi.”

Cách anh ấy nói khiến tôi nhớ lại ngày xưa ghê á. Tôi mỉm cười.

“Vâng, anh có thể tin tưởng em. Nếu Ruijerd của Dead End nổi tiếng là làm trẻ con khóc, thì hình ảnh của Superd cũng sẽ bị tổn hại đấy.”

“Mọi chuyện đều ổn và kết thúc tốt đẹp mà. Kể cả khi Superd tai tiếng như vậy, thì cũng không làm ảnh hưởng đến lòng tự trọng của chúng ta đâu.”

“ Em không có ý kiến thêm ạ!”

Thực sự đó không phải là đùa, nhưng dù sao thì tất cả chúng tôi đều cười một chút.

Sau đó, tôi phải đến và an ủi Orsted, người đang buồn bã sau khi làm một đứa trẻ khóc mà không giúp được gì. Nhưng đó là câu chuyện của một lần khác.

(Lâu lâu lại thấy sếp cưng vãi :V)

----------------------------------------------------------------

Dịch thuật: Nguyễn Tiến Dũng







Bản dịch này thuộc về cá nhân, nếu bạn muốn ủng hộ cho riêng bản dịch của Dũng-dono, hãy ủng hộ qua: 101881784103 - NGUYEN TIEN DUNG - VietinBank
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },