Light Novel Mushoku Tensei Chương 4: Thằng nhóc chuột xám
Hehehe, xin tự giới thiệu.
Tên của tôi là Rudues Greyrat.
Nơi ẩn náu chính là làng quê, là một kẻ trộm vặt.
Dù là kẻ trộm vặt đi nữa nhưng cũng lành nghề lắm đó nhé.
Tên tuổi cũng được biết đến tạm tạm, trong thị trấn còn gọi tôi với biệt danh [Kẻ Trộm Vặt ở làng Buena].
Dù tai tiếng là Kẻ Trộm Vặt ở dòng tộc Greyrat là thế, nhưng khi gõ nhẹ vào đầu và nói “Nghe hay đó chứ” với mọi người, thì ngay cả mặt trời cũng sẽ cười cho qua mà thôi.
Trong khi giả vờ không nhìn thấy mặt trời ôm bụng cười lăn lóc, thì tôi đang cố gắng thực hiện ngón nghề của mình.
Nào.
Lần này là nhiệm vụ lớn đó nghen.
Nếu coi đây là mẻ cá lớn, thì đây là cơ hội ngàn năm có một.
Dù với kinh nghiệm dày dặn là thế, nhưng tay chân tôi run hết cả lên đây này.
Mà, đương nhiên thôi.
Nhờ vào kinh nghiệm chín muồi 5 năm trong nghề, tôi cũng kìm chế được tay chân mình.
Khi tay chân đã nghe lời, tôi có thể di chuyển nhẹ nhàng, uyển chuyển mà không gây ra tiếng động.
Vậy thì, tay chân cũng đã hết run rồi, bắt đầu hành động thôi nhỉ.
Nơi hành động là dinh thự nhà Greyrat.
Hai người sống ở đây là một người chồng thanh tú, với cô vợ xinh đẹp.
Tất nhiên 2 người sống rất hòa hợp.
Mỗi đêm như thường lệ, 'ỳnh uỵch' tạo ra một đứa con, con trai hoặc con gái.
Mà, tôi không có ý định trách móc tên Paul đó làm gì.
Nhờ tên đó mà tôi có thể có được 'thứ đó' mà.
Thôi thì.
Dù là Kẻ Trộm đi nữa, nhưng nào có thể so được với huyền thoại Jirokichi, không đủ kỹ năng đối đầu trực diện.
Nếu cứ thế mà lao đầu ra, thì sẽ bị tóm cổ ngay.
Dù không có tay nghề đi nữa, dùng cái đầu thì vẫn có thể ăn trộm đồ ấy mà.
Triển khai nước cờ đầu tiên nào.
Hướng đối diện có một cô hầu gái mang thau đồ giặt đến đây.
Công việc buổi sáng của cô hầu gái thật vất vả mà, vì phải nấu ăn với giặt đồ nữa.
Hôm nay mặt trời nắng chói chang, thời tiết thật đẹp. Đồ giặt sẽ khô nhanh chứ đâu.
Sau khi ngắm nhìn cô hầu gái đi lại nơi giặt đồ, tôi đã rón rén đến bếp.
Ở bếp, hay ở phòng khách, không có sự hiện diện của ai cả.
Hôm nay, cả hai vợ chồng đều ra ngoài.
Giáo viên giảng dạy cho đứa con một ở dinh thự cũng có việc bận, nên sáng sớm đã đi ra ngoài, ở đây thì chỉ còn tôi và cô hầu gái này thôi.
Có nghĩa là, đè cô hầu gái này xuống, thì cô ta sẽ trở thành của tôi nhỉ.
Hehehe, cô hầu gái này thật tình, dù không biểu lộ cảm xúc nhưng cũng là người phụ nữ khá nở nang đấy chứ.
Kiểu người khó gần và chẳng quyến rũ, nhưng khi mà ở gần chồng thì sẽ bộc lộ vẻ mặt của người phụ nữ ấy mà.
Lúc đó thì không biếy cô ấy sẽ quyến rũ đến nhường nào nhể.
Kiểu này ông chồng vô tình chạm vào , thì cô vợ sẽ hóa quỷ ấy, còn tôi thì mỗi ngày sẽ run cầm cập như chuột vậy.
Dù chỉ là Kẻ Trộm Vặt.
Đùa tí.
Cơ mà, cô hầu gái này lại là người khá rắc rối.
Nếu mà tôi hành động kì lạ cố đưa tay chạm vào 'báu vật' thì, ngay lập tức cô ấy sẽ dùng bàn tay vả thẳng vào mặt ngửa của tay tôi, là như vậy đấy.
Tuy nhiên, những lúc thế này là nơi để tận dụng bộ não thiên tài của tôi.
Tôi đã ngay lập tức cầm cốc đi thẳng tới bình nước.
Thái độ giống như, ngay bây giờ múc nước từ bình rồi uống luôn vậy.
Về cái bình đó thì, nó có chiều cao bằng tôi.
Vì thế nên tôi phải ép buộc bản thân múc nước, haiya thật khổ.
Trong khi tôi đang suy nghĩ, tôi với tay vào bình nước xanh, rồi tôi đã lỡ làm đổ nó.
Tạo ra một tiếng động lớn, còn cái bình thì nằm lăn lóc.
Nghe tiếng động đó, cô hầu gái vội vã đi vào từ nơi giặt đồ.
Chắc đôi mắt của cô hầu gái phản chiếu một khung cảnh tồi tệ lắm nhỉ.
Làm đổ hết nước ở trong bình, bếp thì ngập nước, còn tôi thì ướt nhẹp.
Không cần biết bằng cách nào, chỉ nhìn kết quả hiện hữu mà đánh giá thôi.
[ À thì, cháu xin lỗi, Lilia-san. Cháu chỉ định uống thôi, cơ mà lỡ làm đổ mất...]
Thế vậy mà, cô hầu gái không hề than thở một câu nào.
Cô ta là một người phụ nữ sắt đá chăng?
[Cậu chủ Rudues. Cậu có bị thương không ạ?]
[À, không ạ]
[Nếu vậy thì, cậu cởi đồ bỏ vào rỗ ở chỗ giặt đồ đi ạ. Khăn luôn nằm ở chỗ cũ, nên cậu hãy dùng để lau người, rồi thay đồ đi. Cậu tự làm có được không?]
[Vâng. À thì, Cô Lilia thì sao?]
[Tôi trước hết sẽ dọn dẹp đống này.]
[Vâng. Xin lỗi cô vì đã làm phiền ạ.]
[Không sao đâu.]
[Lát sau cháu sẽ giúp một tay.]
Trong khi ứng xử thái độ dè dặt, tôi đã di chuyển nhẹ nhàng như lông chim hướng đến chỗ giặt đồ.
Và rồi, nơi giặt đồ không hề có ai, tôi đã lén lút chạm vào báu vật.
Khi tôi cầm báu vặt trong tay, nó vẫn còn hơi ẩm ướt.
Sắp giặt đến nơi rồi, vậy mà tôi lại hứng phấn khi nhìn thấy báu vật ẩm ướt đó, thật là.
Tôi đưa nó về vị trí cũ, đưa tay lên mặt hít một hơi thật sâu, cảm giác thật tuyệt vời…
Không thể nào diễn tả bằng lời nói, cơ mà đây chính là thứ tôi đã luôn muốn làm.
Và như thế, tôi Rudues Greyrat, chỉ là một hành động bất chợt mà đã vô tình lỡ đụng tay vào quần lót của Roxy.
--------------------------------------------------
Biên dịch: Lê Của