Light Novel Mushoku tensei: Chương 12: Đám Tang của Paul: Tên mọt sách và chiến binh elf (Elinalize)



Dịch thuật: Ruylerox (thành viên Hội Quán Mushoku Tensei)

Biên tập: Water (thành viên Hội Quán Mushoku Tensei)

Edit ảnh: Hùng Vỹ.

------------------------

Đám tang của Paul.

Trong buổi lễ, mọi người đều mang theo thứ gì đó để tưởng nhớ Paul.

Elinalise mang đến một quyển sách.

“Paul thực ra thích đọc sách đấy”

Cô mở đầu câu chuyện. Câu chuyện cô kể xảy ra không lâu sau khi gia nhập party của Paul.

Vào một buổi sáng nọ, khi Elinalise xuống căng tin nhà trọ để ăn sáng, cô trông thấy một chàng trai trẻ ngồi ở đó.

Là Paul.

Cô ấy bị sốc vì cảnh tượng trước mắt.

Dĩ nhiên, không phải là do thấy Paul rồi, phòng Paul nằm ngay trên căng tin nên chả lạ gì nếu cậu ta có mặt ở đây.

Thứ đáng nói chính là việc cậu ta đang đọc sách.

Chuyện một mạo hiểm giả đọc sách không phải việc bạn có thể dễ dàng bắt gặp, càng hiếm hơn nếu họ là kiếm sĩ hoặc chiến binh vì những người này thường là không học hành bài bản.

Để có thể đọc được nhiệm vụ và hợp đồng từ Hội Mạo Hiểm, các mạo hiểm giả vẫn hiểu các từ ngữ đơn giản. Tuy nhiên, gần như không ai có thói quen đọc sách cả. Chưa nói đến việc sách là một thứ đắt đỏ.

“Tôi đang hoa mắt hả trời. Paul này, kể cả khi cậu giả vờ làm một gã hiểu biết với cuốn sách đó. Sẽ chả có cô gái nào tấp dô đâu”

Người phụ nữ tai dài nghĩ rằng cậu ta chỉ đang giả đò và việc Paul thực sự đang làm chính là để dụ gái.

“Hử? Tôi đâu có ý định đó”

Đáng tiếc là cô ấy đã sai, Paul chỉ thật sự đang đọc sách thôi.

“Cậu mua nó à?”

“Cô đùa à. Tôi chỉ mượn thôi”

Kỹ thuật làm giấy ở thế giới này đã tương đối tiên tiến. Nhưng nghệ thuật làm sách và công nghệ in ấn vẫn còn một chặng đường dài cần phát triển.

Tất cả cuốn sách đều được viết tay, thế nên chúng khá đắt đỏ và thường không dành cho dân đen.

Thường dân mà muốn có sách đọc thì phải tới cửa hàng cho mượn sách. Hay nói cách khác là dùng dịch vụ mượn sách.

“Hầy… Thế nó nói về cái gì vậy?”

“Chả có gì đâu. Chỉ là đống truyện về mạo hiểm giả”

Cuốn sách Paul mượn là tuyển tập các câu truyện mạo hiểm, rồi là những trải nghiệm và thất bại của các nhà thám hiểm. Hầu hết đều tẻ nhạt hoặc có cái kết buồn.

Thế nhưng, đối với những người chưa từng đi thám hiểm bao giờ, cuốn sách vẫn có một sức hút nhất định.

Khi Paul còn là một quý tộc, cậu chàng đôi khi trốn ra khỏi dinh thự để tìm đọc những cuốn như này.

“Cậu thích những chuyện về thám hiểm như này lắm nhỉ? Dù chúng ta làm việc này suốt ngày… Ê bà chủ! Mang cho tôi bữa sáng đê.”

Elinase vừa nói vừa gọi bánh mì và súp.

Trong khi chờ món, cô đến ngồi cạnh Paul – người đang chăm chú vào quyển sách trên tay.

“Ê… nè, sao có thể đần vậy chứ”

Việc nhìn Paul đọc sách khá là thú vị, cậu ta liên tục tự lẩm bẩm về câu truyện với biểu cảm thay đổi liên tục.

Paul là người hay thể hiện rõ cảm xúc ra mặt. Chứng kiến chuyện một cuốn sách có thể tác động tới cậu ta nhiều đến thế, Elinalise vô thức nhếch miệng cười.

“He he…”

“... Hử? Nhìn cái gì mà nhìn.”

Paul nghe thấy tiếng cười và nhìn lên.

“Ầy, xin lỗi nhá… Tôi chỉ đang tò mò nội dung viết trong đó”

“Thật không đấy…”

Ai nghe lời nói ấy cũng hiểu đó chỉ là nói cho có.

Tuy nhiên, có chuyện khác khiến Paul bận tâm hơn.

“Câu truyện này thật tệ”

“Tệ theo hướng nào mới được?”

“Như nào ư… Đầu tiên thì, những nhân vật trong này đều là lũ đầu đất…”

Nội dung Paul đang đọc như sau: 6 mạo hiểm giả đi vào một mê cung. Tổ đội sau đó rơi vào một tình huống oái oăm do các sai lầm vụn vặt mà tự họ gây ra. Cuối cùng, một người trong nhóm đã lật ngược thế cờ và tất cả trốn thoát thành công. Chỉ là một câu truyện mạo hiểm giả thông thường thôi.

Không thể xác định được nó có thật hay không. Câu truyện có một vài lỗ hổng, nhưng nhờ có kết cục đẹp nên nó khá nổi tiếng.

“…Rồi gã kiếm sĩ đi đầu bảo rằng: “Không nên chần chừ, chúng ta nên tiếp tục tiến vào”.”

“Lỡ đâu đấy không phải một ý kiến tồi thì sao.”

“Gì, tồi chứ sao. Tôi đã nhận ra ngay khi đọc đến đây. Họ sẽ toang nếu thiếu lương thực thôi. Và y như rằng, chuyện đó đã xảy ra”

“Hừm…”

Elinalise bắt đầu có cảm giác quen quen.

Quyết định đi tiếp có thể hiểu được. Nhưng bằng cách nào đó cô đoán trước được vấn đề thiếu lương thực.

“Sau đó gã ma thuật sư nói rằng: “Chúng ta có thể thoát ra nhờ cái khe đó”. Nhưng khi leo lên bụng của hắn bị kẹt…”

Tổ đội ấy cứ tiếp tục mắc sai lầm này tới sai lầm khác cho đến khi tất cả bị dồn vào đường cùng.

Cái cảm giác quen thuộc của Elinalise càng ngày càng tăng dần.

Đáng lẽ ra đây là lần đầu tiên cô ấy nghe câu truyện này. Thế nhưng Elinalise lại cảm thấy rằng mình đã bắt gặp nó ở đâu đó.

“Rồi cô gái hồi phục sư bỗng gặp may. Và sau một pha suýt toi nữa thì cả nhóm thoát được ra ngoài, thành ra là kết có hậu.”

“…Dường như đây là kiểu truyện phổ biến mà nhỉ”

“Ờ, thì tôi cũng nghĩ vậy mà. Nhưng không hiểu sao càng đọc tôi càng thấy ức chế. Họ đã có rất nhiều cơ hội để thoát ra nếu thực sự cố gắng… Nên nói như nào nhỉ…”

“Hừm, cậu nói đúng”

Elinalise gật đầu đồng tình. Cô ấy cũng bực dọc vì sự ngu ngốc khó hiểu của câu chuyện.

“Đúng là gà mờ. Nếu là tôi thì mọi chuyện đã tốt hơn…!”

Paul gãi đầu và đóng cuốn sách lại.

“À…”

Elinalise cuối cùng cũng hiểu cảm giác quen thuộc đó từ đâu ra.

“Chuyện này…”

“Sao?”

“Đây không phải là vụ đã xảy ra với chúng ta lúc đi vào mê cung Yugi-mazi năm ngoái ư?”

“Ô…”

Đúng vậy, đó là sau khi họ thành lập tổ đội được một năm. Nhóm “Nanh Hắc Lang” đã không chuẩn bị kỹ càng trước khi tiến vào mê cung Yugi-mazi. Sau khi trải qua vô số chuyện, tất cả đã thoát ra được an toàn.

Tên của các nhân vật thì khác, cả vai trò và thứ tự xảy ra cũng không đúng.

Nhưng cô chắc chắn rằng đây là câu truyện giống với sự việc hồi đó.

“Nếu là tôi thì mọi chuyện sẽ tốt hơn, phải không nhỉ, Paul?”

Elinalise nhắc lại câu nói của Paul, cậu ta quay mặt đi với khuôn mặt đỏ chót.

“... Ý là tốt hơn nếu là tôi của hiện tại”

“Rồi, rồi. Nói thế thôi.”

Cô ấy đáp lời với một nụ cười mỉm.

Sau khi Paul và tổ đội trốn thoát, một tổ đội khác đã chinh phục được mê cũng đó và khiến nó biến mất.

Elinalise vẫn nhớ trong khi Paul đã quên bén mất.

Sau khi thoát được thì Paul đã nói “Lần sau tôi sẽ làm tốt hơn”.

“Hè hè…”

Trên mặt Elinalise vẫn nở một nụ cười mỉm khi cô nhận ra Paul lại nói đúng cái câu này một năm sau đó.





{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },