Light Novel Mushoku tensei: Chuyện chưa kể: Đêm Thánh ở Pháo Đài Thiên Không

★ ★ ★

Tên tôi là Nanahoshi.

Nanahoshi Shizuka.

Là một nữ sinh trung học từ một thế giới khác đến thế giới này.

Cái mà gọi là “Chuyển Dị Giả” tôi là một trong những người như vậy ấy.

(Chuyển Dị Giả: Người xuyên không)

Để quay trở về thế giới của mình, tôi đã nghiên cứu và thử nghiệm ma thuật chuyển sinh, nhưng rõ ràng tôi không thể trở về ngay lập tức được.

Hơn nữa, nếu tôi ở lại thế giới này quá lâu, tôi sẽ mắc bệnh và chết.

Vì lý do đó, tôi đã phải sử dụng khả năng dừng thời gian của 『Sukeakoto Thời Gian』, tinh linh thực thi mệnh lệnh của Perugius để thực hiện bước nhảy thời gian, và tôi chỉ tỉnh dậy một lần mỗi tháng.

Và hôm nay là một trong những lần tỉnh dậy mỗi tháng.

Một ngày thật ngắn ngủi.

Sau khi tắm rửa, ăn uống và được giải thích sơ qua về tình hình thế giới và những sự kiện đã xảy ra, thì thời gian thấm thoát thoi đưa.

Dưới góc nhìn của tôi thì một năm trong thế giới này tương đương với 12 ngày của tôi.

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng vậy.

Rudeus, người lúc trước còn trẻ khoẻ, giờ đã trở thành ông chú trung niên rồi. Những đứa trẻ đáng yêu của Rudeus cũng đã vượt qua tuổi của tôi, kết hôn và có con.

Nhìn khung cảnh này, tôi không khỏi cảm thấy quặn lòng.

Thật cô đơn, lạc lõng làm sao.

Tôi không còn sống cùng thời điểm với họ nữa.

“Hộc… hộc…”

“Cô khá hơn trước rồi.”

“…Cảm ơn.”

Tôi đã học võ thuật từ Silvaril được vài tháng rồi.

Cuối cùng tôi đã nhận được lời khen ngợi chứ không phải sự châm chọc.

“Nhưng với sức mạnh của cô, cô chỉ có thể mạnh tương đương với một tên côn đồ trong quán rượu mà thôi. Đừng bao giờ tự mãn.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Tôi không có ý định chiến đấu với ai nên điều đó không quan trọng.

Tôi đã được Rudeus dạy cách ứng phó khi bị côn đồ trong quán rượu làm phiền.

Khi bị lũ đầu trâu mặt ngựa ấy quấy rối, chỉ kêu la thảm thiết và gọi sự giúp đỡ, nhân cơ hội chạy trốn.

Nếu là ở chốn Sharia, thì phải chạy đến trụ sở của lính đánh thuê Rudo. Nếu ở thế giới cũ, thì phải chạy đến đồn cảnh sát.

Cũng có thể sử dụng cái tên Orsted để doạ chúng.

Nếu là tôi trước khi chuyển sinh, có lẽ tôi sẽ kiêu ngạo và không muốn kêu gào để trốn chạy làm gì cho mất mặt.

Tuy nhiên, từ khi đến thế giới này, tôi đã thấy hiện thực phũ phàng rằng con người ở đây rất dễ chết, lòng tự tôn sẽ bị dẫm đạp không thương tiếc.

Tôi đã chứng kiến những hiện thực ghê tởm và đáng kinh sợ vậy đó.

Nghĩ đến điều đó, thì cái sự tự hào nhỏ bé của tôi chẳng đáng lấy một cắc.

Tôi nên luyện tập tiếng kêu thảm thiết để khi cần có thể phát ra những âm thanh khiến người khác cảm thấy thương hại.

Rudeus đã nói tôi nên phát ra tiếng kêu làm cho người khác cảm thấy muốn giúp đỡ, làm cho lũ bặm trợn cảm thấy tội nghiệp.

Tôi không biết phải hét thế nào là tốt nhất…

Có lẽ tôi nên xin Rudeus một vài ví dụ cụ thể nhỉ.

“Vậy thì, buổi tập hôm nay đến đây là kết thúc rồi.”

“Cảm ơn rất nhiều ạ.”

Buổi tập kết thúc, tôi đi tắm.

Sau khi thay quần áo và làm khô tóc, tôi đi về phòng của mình.

Giờ là thời gian tôi yêu thích nhất.

Gần đây, tôi sống để chờ đợi khoảnh khắc này.

Tuy nhiên, khi tôi di chuyển về phòng, tôi cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Có điều gì đó khác biệt so với ngày thường.

Toàn bộ lâu đài dường như đang rục rịch, nhưng lại cố gắng giữ sự im lặng, không để người khác nhận ra.

Trong sự yên tĩnh đó, tôi nghe thấy một âm thanh từ đâu đó.

“Soạt soạt… soạt…”

Âm thanh có vẻ quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ.

Dù sao thì, tôi cảm thấy nó có một chút gì ấy quen thuộc, nhưng tôi không thể nhớ được từ đâu.

Có một điều tôi biết chắc.

Không khí nặng nề bao trùm toàn bộ lâu đài.

Căng thẳng như thể có một hiệu ứng âm thanh “gồ gồ” ở đâu đó.

Dựa vào cảm giác ấy, có lẽ Orsted đã đến đây.

“Hình như mình cảm thấy... hơi thất vọng nhỉ…”

Tôi rất vui khi Orsted đến.

Hắn là người mà tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ kể từ khi đến thế giới này.

Thực tế là hắn vẫn quan tâm và lo lắng cho tôi, điều đó khiến tôi không thể không cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng việc Orsted ở đây đồng nghĩa với việc, Rudeus sẽ không có mặt.

Khi Rudeus không có mặt, thì bữa ăn thường không được ngon miệng cho lắm.

Tất nhiên ý tôi không phải thế, bữa ăn ở chỗ này vẫn rất ngon.

Perugius là một người sành ăn, bữa ăn không thể không ngon cho được.

Nếu phải so sánh, nó gần giống như một bữa ăn đầy đủ món Pháp ấy. Dù tôi chưa bao giờ ăn thử.

Dù bữa ăn rất ngon, nhưng so với món ăn Nhật Bản mà Rudeus mang đến thì…

Có lẽ đó chỉ là sự khác biệt về sở thích chăng?

Dù sao đi nữa, tôi rất vui khi được gặp Orsted.

Cách hắn nhìn nhận và kể về những sự kiện gần đây, thường sẽ khác với những gì Rudeus kể.

Tôi chợt nhận ra điều gì đó.

“…Có ai đó đang đi theo mình từ phía sau?”

Tôi nghĩ có thể là Silvaril.

Tôi quay lại nhìn, nhưng không thấy ai cả.

“Ai đó?”

Không có tiếng trả lời.

Không có dấu hiệu gì cả.

Tôi không có khả năng cảm nhận được sự hiện diện của con người, nên không thể nói chắc chắn điều gì cả... Tuy nhiên, tôi có cảm giác vẫn còn ai đó ở đây.

"Ngươi muốn gì?"

Không có lời đáp lại.

Ở ngay trên cái pháo đài trên không Chaos Breaker này, không hề có lời hồi đáp cho câu hỏi của tôi.

Điều ấy khiến tôi cảm thấy ớn lạnh, bất giác bước chân cũng nhanh hơn.

Có gì đó đang xảy ra.

Cho đến lúc này, Silvaril vẫn bình thường.

Vì vậy, chắc chắn bây giờ, ngay tại khoảnh khắc này, có gì đó đã xảy ra.

Trong pháo đài trên không Chaos Breaker, chỉ có Perugius và thuộc hạ của ông ấy.

Tôi không phải thuộc hạ. Tôi là khách của Perugius.

Mặc dù có thể nói là đệ tử, nhưng nói chính xác hơn thì tôi là cộng sự nghiên cứu với ông ấy.

Vì vậy, giả sử như.

Thực sự chỉ là giả sử thôi.

Nếu Orsted và Perugius đối đầu nhau.

Khi đó, tôi sẽ không còn là khách của Perugius nữa.

"......"

Bước chân nhanh đã biến thành chạy bộ từ lúc nào không hay.

Tôi vội vã đi về phòng của mình.

Ngay cả khi căn phòng đó vẫn nằm trong Chaos Breaker, vẫn là tòa lâu đài của Perugius.

Dù vậy, tôi vẫn muốn về căn phòng quen thuộc của mình.

"......!"

Tôi nhận ra.

Tôi đã nhận ra rồi.

Tiếng bước chân khác không phải của tôi đang vang lên phía sau.

Người đó cũng đang chạy bộ.

Tôi bị truy đuổi.

Tôi quay đầu lại.

Trong thoáng chốc, tôi thấy một cái bóng trốn sau góc khuất.

Mặt tôi tái mét.

Bởi vì dù chỉ thoáng qua, tôi vẫn thấy cái bóng đó có lông đầy mình, và có cặp sừng kỳ lạ giống như cành cây.

Thứ đó không tồn tại ở trên Chaos Breaker này.

"!"

Tôi khóc nấc trong khi chạy qua hành lang.

Chạy hết tốc lực.

Nghe tiếng bước chân đuổi theo sau, tôi chỉ biết chạy.

Và rồi, tôi đến trước phòng mình, mở cửa...

"Hả...?"

"Ồ..."

Tôi nhận ra phòng mình đã thay đổi.

Những đồ đạc quen thuộc không còn, thay vào đó là những thứ lấp lánh khắp phòng.

Hơn nữa, có người lạ trong phòng.

Người đó cầm thứ gì đó lấp lánh trong tay phải, nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.

Đây không phải là phòng của tôi.

Sự thay đổi này khiến tôi tưởng như mình đang nhầm phòng.

Điều không may là, vì khung cảnh trước mắt quá bất ngờ, tôi đã chậm một chút trong việc đóng cửa.

Một bàn tay đặt lên vai tôi.

Bàn tay đó nâu, đầy lông... Sự thật rằng tôi đã bị tóm được chiếm lĩnh tâm trí tôi.

"Á á á á!!! Cứu với, Orsted!!!"

Tôi vừa kêu lên vừa hành động theo bản năng.

Nắm lấy bàn tay đầy lông, tôi dùng khuỷu tay đánh vào bụng đối phương.

Theo đúng bài tập, khuỷu tay tôi cắm sâu vào vùng trung hạ của đối phương.

Cảm nhận cú đánh đã có hiệu lực, tôi nắm lấy sừng đối phương và dùng đầu gối đánh vào cằm.

"Khục..."

Khuỷu tay thì trúng, nhưng đầu gối thì không. Bị chặn lại rồi.

Nhưng, điều quan trọng hơn.

Tiếng rên rỉ này, tôi đã nghe thấy ở đâu đó.

"Hả?"

Tôi nhìn người đang ôm cằm và mắt ướt nhòe trước mặt.

"Rudeus?"

Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi thấy một thứ kinh khủng.

Ở góc phòng, bên cạnh lò sưởi.

Từ đó, một thứ màu đỏ bay ra mà không có tiếng động, với tốc độ vừa đủ để mắt tôi nhận biết được.

Nó di chuyển như một cơn lốc tới trước mặt tôi và dừng lại.

Mũ đỏ, áo choàng đỏ có viền trắng bông.

Quần đỏ trông vụng về.

Ông già Noel.

Nhưng, ánh mắt ông già Noel này sắc bén như chim ưng, tỏa ra sát khí đáng sợ.

Tôi ngay lập tức hiểu ra màu đỏ của bộ trang phục là máu, và ông ta vừa mới chui ra từ lò sưởi để nhuộm phần trắng thành đỏ.

...Nếu là Rudeus, chắc cậu ấy sẽ nghĩ vậy, nhưng với tôi, đây là người quen thuộc nhất trên thế giới này.

Orsted.

Orsted đang mặc trang phục của ông già Noel.

Cẩn thận mang theo cả cái túi to.

Cảnh tượng như thể ác mộng vậy.

"Có chuyện gì thế, Nanahoshi? Có ổn không? Rudeus đã làm gì cô à?"

Với giọng điệu nhẹ nhàng và bối rối, hắn hỏi han.

"Cái này là gì ạ?"

Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, không trả lời hắn mà chỉ hỏi lại.

Vừa nói, tôi vừa nhìn quanh phòng.

Điều đầu tiên đập vào mắt tôi là góc phải của phòng.

Ở đó có một cây to lớn.

Được trang trí.

Được treo quả bóng vàng và kẹo gậy, trên đỉnh có ngôi sao.

Đó chắc chắn là một cái cây.

Nhưng nó đang cử động.

Cùng với âm thanh leng keng, nó vui vẻ lắc lư.

Thật ra khá kỳ quái, nhưng tôi biết cái cây này là gì.

Beat.

Kẻ bảo vệ nhà Rudeus, Treant.

Có lẽ là một bản sao...

Sau đó, tôi nhìn lên trần nhà.

Từ trung tâm trần nhà, các lá cờ của nhiều quốc gia treo trên ấy.

Trên tường, các mô hình ngôi sao màu vàng, xanh lá, đỏ được dán lên.

Nhìn tiếp sang bên phải, tôi thấy một thứ nổi bật.

Ở góc tường bên phải.

Có hai con thú.

Mặc trang phục làm từ lông thú có lẽ là từ quái vật, đội đầu con vật lên đầu mình.

Sừng to lớn và đáng sợ.

Họ với khuôn mặt ngạc nhiên, tay rung chuông bạc.

Leng keng leng keng.

Âm thanh tôi nghe trước đó chính là từ đây.

Và trước mặt tôi, Rudeus, người đang ôm cằm và mắt đẫm lệ, cũng mặc trang phục giống vậy.

Nhưng, không có sừng.

Có lẽ là con cái?

Không, cậu ấy là con đực. Có ba người vợ cơ mà.

À, sừng của cậu ấy đang nằm trong tay tôi.

Chắc bị rơi ra khi tôi đá.

Có vẻ là loại có thể tháo rời.

Vì thế mà cú đá đầu gối không có cảm giác gì.

Và cuối cùng, tôi thấy...

Đồ ăn.

Một bàn đầy ắp thức ăn như gà quay, salad, gà chiên, bỏng ngô, khoai tây chiên.

Ồ, còn có bánh ngọt nữa nè.

Nhìn vào dãy đồ ăn đó, tôi nuốt nước bọt và hiểu ra tình hình trong phòng.

Tôi hiểu, nhưng vẫn không thể hiểu được.

"Cái này là gì?"

Trong căn phòng được trang trí cho tiệc Giáng Sinh, tôi lại hỏi lần nữa cho chắc.

---

Hôm nay là 24 tháng 12.

Giáng Sinh.

Và Giáng Sinh năm nay, thật hiếm hoi khi trùng với thời gian tôi thức dậy.

Vậy thì tổ chức tiệc trong phòng Nanahoshi, là tôi , người gần đây cứ nói đòi giảm cân, thấy được sự hấp dẫn của calo mà không kiềm được, chắc vậy.

Nhưng làm theo cách thông thường thì không thú vị lắm.

Tôi chỉ có một ngày thôi.

Vậy nên, Rudeus Greyrat đã nghĩ ra một kế hoạch.

Giấu nhẹm việc tổ chức tiệc với tôi, và với kế hoạch tỉ mỉ, hòng khiến tôi vui.

Đó là tiệc bất ngờ.

Kế hoạch là thế này.

Trang trí phòng theo chủ đề Giáng Sinh, và khi tôi bước vào, Rudeus sẽ theo sau và bắn pháo giấy để chúc mừng Giáng Sinh.

Mời Perugius, vị khách chính, phát biểu khai mạc. Bắt đầu bữa tiệc.

Khi tiệc đã sôi động, tiếp theo là màn bất ngờ.

Đèn tắt đi kèm tiếng chuông Jingle Bells, và ông già Noel xuất hiện.

Ông già Noel sẽ trao quà và lời nhắn từ các con Rudeus tới tôi.

Và rồi tôi sẽ cảm nhận được bầu không khí Nhật Bản, xúc động rơi nước mắt vừa nói "thật quá đỗi hạnh phúc làm sao"...

Đó là kế hoạch đại to bự đó.

Nhưng thất bại ê chề rồi.

Kế hoạch thất bại và Rudeus suýt bị gán tội quấy rối, nhưng nhờ lời giải thích của tôi, người bị hại, cậu ấy đã thoát khỏi việc trở thành tội phạm.

Tôi xin lỗi vì đã đánh cậu ấy. Rudeus nói rằng cú đấm của tôi rất mạnh, tôi thật sự hối lỗi về điều đó.

Kế hoạch dù thất bại, nhưng buổi tiệc vẫn diễn ra suôn sẻ.

Gà chiên, khoai tây chiên, bỏng ngô và bánh ngọt đều rất ngon.

Chắc chắn là lượng calo rất cao.

Lần tới khi tỉnh dậy, tôi sẽ phải yêu cầu Silvaril huấn luyện tôi nghiêm khắc hơn mới được.

Seig và Lara, những người đến giúp đỡ cho bữa tiệc, đã trưởng thành rất nhiều so với lần cuối tôi gặp.

Đặc biệt là Seig, cậu ấy đã trở thành một chàng trai trưởng thành quyến rũ, khác xa với hình ảnh một học sinh trung học mà tôi tưởng tượng.

Khi cậu ấy ngồi cạnh tôi và rót rượu, tôi không thể tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Mặc dù từ góc nhìn của cậu ấy, có lẽ tôi vẫn là người lớn hơn, có lẽ là một bà cô.

Lara thì vẻ ngoài không thay đổi nhiều, nhưng con bé đã trở nên rất am hiểu về ma pháp triệu hồi và hỏi tôi rất nhiều về các ma pháp trận và lý thuyết triệu hồi từ các thế giới khác. Tôi không biết con bé có hiểu hết được không.

Mọi người đều đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Lucy thì nghe nói đã kết hôn và có con rồi.

Tôi nhớ Lucy ngày xưa còn khóc vì không tự gội đầu được, thật là một sự thay đổi lớn.

Những điều không thay đổi là Orsted và Perugius.

Orsted vẫn giữ vẻ mặt đáng sợ như xưa, mặc bộ trang phục ông già Noel với vẻ mặt kinh khủng, và đưa quà cho tôi.

Perugius thì cười nói, "Không ngờ ngươi lại đóng vai thằng hề đấy." rồi Orsted phản bác, "Ta không phải hề, ta là ông già Noel," và Perugius cười phá lên.

Một bữa tiệc thật náo nhiệt làm sao.

---

Tiệc kết thúc, Rudeus và mọi người ra về.

Vì sẽ dọn dẹp vào ngày khác, phòng ốc vẫn để nguyên hiện trạng.

Tường trang trí bằng những ngôi sao lấp lánh và dây trang trí. Xung quanh có những mảnh vụn từ pháo giấy.

Còn có những hộp quà mà Orsted mang đến.

Tôi mở từng hộp quà một.

Những món quà bên trong đều là những thứ đơn giản.

Găng tay, khăn quàng cổ, áo len, nhẫn và dây chuyền.

Có vẻ như vì ngoài trời đang là mùa đông, nên những món đồ này đều có vẻ ấm áp.

Bên trong các hộp quà không chỉ có vật phẩm, mà còn có những lời nhắn từ người gửi.

Từ Sylphy, Roxy, Eris, Aisha, Lilia, Lucy, Ars, và Lara...

Những người có mối quan hệ sâu sắc với tôi gửi lời chúc ngắn gọn.

Những lời chúc đó rất giản đơn và không có gì đặc biệt.

"Cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé" hay "Cảm ơn vì đã chơi cùng tôi ngày xưa" hoặc "Mọi người đều khỏe cả nên..."...

Với tôi, những người đó có lẽ đã trở nên xa lạ.

Nhưng tôi không bị quên lãng.

Tôi cảm thấy cay cay nơi sống mũi.

Tôi quyết định sẽ trân trọng những món quà này.

Nghĩ như vậy, tôi lại chìm vào giấc ngủ.

---
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },