Light Novel Mushoku tensei: Arc Mê Cung Sách: Chương 173.2 Mê Cung Thư Viện






Bước ra khỏi vòng tròn dịch chuyển cứ như thể thức dậy khỏi một giấc mơ vậy. Không cần biết bao lần tôi đã trải nghiệm nó, tôi vẫn không bao giờ có thể quen với việc ấy được. Nó khơi lại cho tôi quá nhiều ký ức về các cuộc gặp mặt với Nhân Thần.

Tôi liếc sang các đồng đội của mình. Gần như tất cả họ đều nghệt hết cả mặt. Ngay cả Eris bình thường nghiêm trang cũng phải há hốc miệng khi nhìn ra xung quanh. Có Ghislaine là người duy nhất trông không thấy ngạc nhiên gì.

[Nghĩ lại thì, cô ấy là Thú Nhân đầu tiên từng sử dụng vòng tròn dịch chuyển mà nhỉ.]

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Ariel hoàn toàn sửng sốt. Cô ngửa cổ lên, miệng hé mở, đôi mắt lơ đãng nhìn về phía xa xăm.

[Chả biết liệu cô ấy có tức lên nếu tôi cho ngón tay vào miệng cổ không nhỉ.]

Thôi. Kể cả nếu cô ấy không có điên lên, thì Sylphie cũng sẽ nổi cơm tam bành hộ.

“A!” Ariel cuối cùng cũng chớp mắt và lấy lại bình tĩnh. Rồi cô hướng ánh mắt lại về phía tôi. “Chúng ta đã đến nơi… phải không?”

“Vâng”

Bọn tôi nhận ra mình đang ở trong một căn phòng có sàn và tường bằng đá, tương tự như các phế tích Long Tộc mà tôi đã ghé quá. Tất cả các vòng tròn dịch chuyển khác mà tôi đã sử dụng đều dẫn đến những nơi như thế này. Điểm khác biệt duy nhất là nơi này có một cánh cửa ổn áp hơn, cùng căn vòng ngập tràn mùi mực viết, giấy da và nấm mốc. Nhiêu đó đã đủ đảm bảo với chúng tôi rằng mình chắc chắn đã đến Mê cung Thư viện, ngay cả khi không có cuốn sách nào trong căn phòng này cả.

“Tôi được kể rằng ở đây không thật sự có gì hiểm nguy, nhưng dẫu sao, nơi này vẫn là một mê cung mà,” Tôi nói.

“Hãy giữ vững cảnh giác.”

Sự căng thẳng quay trở lại trên khuôn mặt của Luke và Sylphie. Biểu cảm của Ghislaine thì vẫn không thể đọc được như mọi khi, còn Eris… ừm, Eris trông khá phấn khích thì phải.

“Tôi sẽ là người dẫn đầu!” Cô ấy hô dõng dạc, rồi bước tới hành lang dẫn sâu vào trong mê cung.

“Gượm cái đã!”

“Gah?!”

Tôi nắm lấy áo khoác của cổ để ngăn bước tiếp. Cô quay mặt lại rồi lườm vào mặt tôi.

“Anh sao vậy hả?!”

“Eris, có thể có nhiều bẫy lắm đấy. Nên hãy để ai đó khác dẫn đoàn. Nếu là một trận chiến nổ ra, thì em có thể sẽ lên tiên phong, nhưng lúc này thì lùi lại đi.”

“…Được rồi.” Cổ bĩu môi, phồng má miễn cưỡng lùi lại phía sau tôi.

[Được rồi, nhưng vấn đề là, ai sẽ đi đầu đây? Chỉ có duy nhất vài người có tí kinh nghiệm với mê cung là mình và…]

“Hửm?” Ghyslaine cau mày.

[Là Ghyslaine, mình đoán vậy.]

Gisu và một số người khác đã cho tôi biết tất cả những gì cần biết về hậu quả thảm khốc của việc để Ghislaine lãnh đạo một nhóm. Dù là một trong những Thú Nhân, cô ấy có thể đánh hơi được nguy hiểm và tránh nó, nhưng cô ấy có biệt tài sa vào mọi cạm bẫy có thể có và lao thẳng vào bầy quái vật. Nên cô ấy chắc không phải là một lựa chọn hay ho gì để dẫn dắt bọn tôi rồi.

“Vì tôi có Ma Nhãn Tiên Tri, nên tôi sẽ dẫn đầu cho,” tôi nói. “Eris sẽ đi ngay sau tôi. Ghislaine và Luke sẽ bảo vệ Công chúa Ariel từ các phía còn Sylphie thì sẽ canh chừng phía sau. Có vẻ như đó là lựa chọn tốt nhất rồi. Mọi người nghĩ sao?”

Cá nhân tôi nghĩ đó là một đội hình hợp lý, và những người khác có vẻ cũng đã gật đầu lặng lẽ đồng ý.

“Tôi không có ý kiến,” Ariel nói.”Chúng tôi sẽ để cậu dẫu đầu, Ngài Rudeus.”

Với sự chấp thuận của Ariel, chúng tôi triển khai hàng ngũ.

Dù tôi sẽ do thám phía trước, nhưng từ những gì mà Orsted nói với tôi, thì Mê cung Thư Viện có khác so với những mê cung kia ở chỗ không hề có bẫy bủng gì cả. Miễn là chúng tôi tránh phá vỡ một quy tắc duy nhất. thì chúng tôi sẽ ổn thôi.

[Nhắc mới nhớ… mình nên cảnh báo những người còn lại.]

“Khi mà chúng ta đang ở đây, thì tôi muốn mọi người hạn chế sử dụng hoả ma pháp,” tôi nói.

“Tại sao?” Eris phàn nàn.

Rồi Sylphie ngay lập tức nhận ra lý do. “Vì nếu cậu dùng hoả ma pháp trong mê cung, thì cậu sẽ làm cạn kiệt oxy mất.”

Khuôn mặt Eris nhăn lại bối rối, như thể cô ấy không hiểu từ cuối cùng có nghĩa là gì. Mặc dù Sylphie rõ ràng có nhiều kiến thức hơn trong lĩnh vực này, nhưng suy đoán của cô ấy, mặc dù chính xác, nhưng cũng không đúng ý tôi cho lắm.

“Đó cũng là một lý do nữa,” Tôi thừa nhận. “Nhưng thực chất là bởi đám quái vật ở đây sẽ trở nên kích động và tấn công bất kỳ ai gây nguy hiểm, thiêu đốt, hay ăn cắp bất cứ quyển sách nào ở đây. Dù tôi không mong rằng chúng ta sẽ phải va vào cuộc chiến, nhưng nếu bắt buộc, thì làm ơn hãy cẩn thận đừng để bất kỳ quyển sách nào bị tổn hại nhé.”

“Chúng là những quái vật lỳ lạ,” Eris lẩm nhẩm.

“Ừm thì, để mà nói chi tiết, thì chúng thật sự tương đồng với Ma Vương đang sống ở sâu trong mê cung này. Ai mà chả sôi máu nếu có người nào đó đập phá đồ đạc của mình mà.”

“Cũng đúng.” Eris gật đầu. “Được rồi, tôi hiểu rồi!”

Tạ ơn trời đất vì đây là một trường hợp mà cô ấy thật sự hiểu chứ không phải là chỉ cố tỏ vẻ là mình hiểu mà thôi.

“Anh không chỉ nói với mỗi em thôi đâu, Eris. Mà tôi cũng muốn hai người phải cẩn thận nữa – Ghislaine, Luke ạ.”

“Hiểu rồi,” Ghislaine càu nhàu.

Luke cau mày, lo lắng rồi nói,”Nếu chúng ta không còn lựa chọn nào khác thì sao?”

“Tôi không biết Ma Vương sẽ kiên nhẫn được bao nhiêu. Vì đây cũng là lần đầu tôi đến đây mà.”

“Được rồi…” Luke đưa ta về phía chuôi kiếm, lông mày vẫn nhướng lên. Cậu ấy không phải là một kiếm sĩ giỏi. Dù theo tiêu chuẩn trung bình mà nói, thì cậu vẫn ổn, nhưng cậu chưa đến cái tầm thông thạo hoàn toàn mà Eris và Ghislaine có thể làm được. Cậu ta hẳn biết được rằng có khả năng cao mình sẽ đâm trúng một cuốn sách nếu bắt đầu vung kiếm ra xung quanh.

“Nếu chúng ta cứ làm theo như những gì tôi đã nói, thì tôi không nghĩ chúng ta sẽ phải lâm trận,” tôi nói.

“Tôi tin cậu, nhưng… trong trường hợp tệ nhất là chúng ta phải chiến đấu, thì có lẽ tốt nhất là tôi nên ở lại thì hơn.”
“Trong trường hợp đó, bọn tôi sẽ để việc bảo vệ Công chúa Ariel cho cậu.”

Luke gật đầu, ít nhất thì tôi tự tin rằng cậu ta có thể làm được ở tầm đấy.

“Dù sao thì, hãy đi tiếp thôi.”

Dứt lời, tôi cạy cánh cửa mở ra trước mặt.

***

“Ô, chà…”

Tôi thở hổn hển khi bước ra khỏi cánh cửa. Tôi chả thể làm gì hơn được. Đó là một hành lang vô tận trải dài ra trước mắt, nhưng không chỉ có thế. Những bức tường ở đây cao tận ba mét, bao gồm cả mấy giá sách bằng đá kéo dài ra tít tắp. Chất đầy trên kệ toàn sách là sách.

“Tôi hiểu rồi, thì ra đây là Mê cung Thư viện à…”

Tôi bước lên một trong những tủ sách. Các tập giấy trông giống bản thảo hơn là sách, thiếu bìa cứng. Trên thực thế, một số còn không có gáy sách mà chỉ là những cuộn giấy buộc lại với nhau. Không, không phải một số - mà là phần lớn tài liệu trên giá. Hầu hết chúng giống như một đống giấy nháp và các bản ghi nhớ lộn xộn hơn là các ghi chép có trật tự. Nó có tiêu đề là “Ledger”, được viết bằng Ma Thần Ngữ. Dựa vào đó, tôi đoán nó chứa hồ sơ kế toán của một số cửa hàng ở đâu đó trên Ma Đại Lục nhỉ.

Tôi lặng lẽ nhìn sang giá sách ở bức tường đối diện. Nó cũng vậy. Cái đống giấy vụn như thế thì có ích lợi gì cho ai cơ chứ? Đó quả là một bí ẩn đối với tôi. Ít nhất thì nó cũng phù hợp với hình tượng của một Mê cung Thư Viện; Ngay cả nội dung của nó cũng giống như một ma trận vậy.

“Rudeus? Chuyện gì vậy?” Eris hỏi.

“Ồ, không. Không có gì đâu.”

Việc tìm quyển sách mà bọn tôi muốn cứ như thể đang mò kim đáy bể vậy. Tôi tự hỏi liệu bọn tôi có thể thật sự tìm thấy bất kì manh mối nào về Vua Gaunis không nữa.

“Thôi nào, ta hãy đi tiếp đi,” tôi nói.

Chúng tôi đã đi bộ khá lâu sau đó. Các giá sách thì cứ kéo dài không ngớt. Lúc đầu, tất cả những gì chúng tôi có thể thấy là một hành lang dẫn thẳng về phía trước, nhưng dường như nó có hơi cong nhẹ. Có một khoảng trống ngắn giữa các kệ, nơi hành lang phân nhánh theo hình chữ H.

Tôi quyết định đi tiếp về phía trước, để lại một dấu hiệu phía sau để đánh dấu nơi chúng tôi đã đến trước khi tiếp tục. Chúng tôi đụng phải một số quái vật trên đường đi. Một con ốc sên to đến mức chắn hết nửa hành lang. Những xúc tu quằn quại mọc ra từ vỏ của nó. Cảnh tượng ấy khiến tôi ớn lạnh sống lưng. Mãi cho đến khi tôi nhận ra những xúc tu đó đang chứa vô số cuốn sách, tôi mới bớt cảnh giác hơn. Tôi chả biết thứ sinh vật này được gọi là gì, nên tôi quyết định tạm thời gọi nó là Ốc sên Cthulhu.

Chúng tôi cũng bắt gặp một con Slime màu đen. Nhìn từ xa, tôi không thể nhận ra bất kỳ đặc điểm nào khác ngoài việc nó là một con slime, vì vậy tôi quyết định tạm gọi nó như vậy. Cả hai sinh vật đang chộp lấy những cuốn sách và đưa chúng vào các giá sách tương ứng trên hành lang. Mặc dù chúng sẽ không sớm đến được nơi, nhưng rõ ràng chúng đang khiến bọn tôi có một suy nghĩ: Đó là bọn chúng đang làm rất nhiều thứ nhưng thực chất chỉ là đi lòng vòng quanh cái thư viện mà thôi.

Ngoài ra còn có một số con kiến hai chân màu đen cao đến đầu gối. Chúng dường như cũng có nhiệm vụ của riêng mình, thậm chí còn không thèm liếc nhìn chúng tôi khi đang đi trên đường cơ. Chúng không có đặc điểm gì nổi bật, thế nên – vì không có cách nào tốt hơn để gọi chúng – nên tôi quyết định gọi chúng đơn giản là kiến.

Mặc dù lũ kiến có nhận ra chúng tôi nhưng chúng cũng không tỏ ra hung dữ mà biến mất vào mê cung. Cá nhân tôi vì đã quen với việc bị bọn quái vật tấn công bừa bãi nên có cảm thấy hơi khó chịu. Còn Eris và Ghislaine thì cứ cố dí chúng nó đòi giết. Nên việc ngăn bọn họ quả thực là một cơn ác mộng.

Chúng tôi chưa gặp phải bất kỳ cái bẫy nào. Lúc đầu, chúng tôi di chuyển qua các hành lang hết sức thận trọng, nhưng sau một giờ đồng hồ không có chuyện gì xảy ra, thì có vẻ như việc cứ rón rén như bước trên vỏ trứng quả thực ngớ ngẩn. Tôi mừng vì điều này có nghĩa là thông tin của Orsted chính xác. Hắn ta đã không cố gắng lừa dối chúng tôi. Cứ như này, thì tôi sẽ thực sự bắt đầu tin tưởng Hắn ta mất.

Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng đã có kinh nghiệm với việc bị một tổ đội nào đó cố lấy lòng tin trước khi đâm một cú sau lưng rồi còn gì.

[Mình sẽ không liệt kê những con người ấy ra đâu, nhưng để mà gợi ý thì tên của họ bắt đầu với M và vần với Zod vậy.]

“A, nó là đường cùng rồi.”

Phải mất một giờ đi bộ để cuối cùng cũng thấy một đoạn đường cùng. Chúng tôi đã luôn đề cao cảnh giác, vừa đi vừa quan sát các kệ sách, nhưng dù với tốc độ chậm như vậy, có lẽ chúng tôi vẫn đi được khoảng bốn cây số. Khúc quanh của hành lang đủ thoai thoải đến mức bọn tôi không nghĩ là mình đã hoàn thành một vòng quanh mê cung.

Dù sao đi nữa, thì hành lang này cũng chả có bất cứ thông tin gì về Vua Gaunis cả. Các tập giấy bao gồm một mớ hỗn độn các chuyên đề và ngôn ngữ, nhưng chúng có một điểm chung là ngày được viết. Tất cả chúng đều được soạn vào khoảng cuối cuộc Đại chiến Nhân – Ma tộc từ khoảng 300 năm trước.

“Hãy trở lại nơi con đường lần cuối bị rẽ nhánh thôi,” tôi quay người lại nói.

Khu vực mà tôi đề cập tới là nơi được chia cắt theo hình chữ H, có hai lối dẫn vào trong và hai lối dẫn ra ngoài.

[Mình đoán nơi gần nhất sẽ là một trong các hành lang dẫn ra ngoài.]

“Này, Rudy… Sao chúng ta không thử đi hành lang dẫn vào trong trước?” Sylphie đề nghị.

“Ồ? Tại sao lại là vào trong?” Tôi hỏi.

“Em đã kiểm tra và có vẻ như hành lang dẫn ra ngoài chứa những tập sách cũ hơn, trong khi những cuốn ở đoạn dẫn vào trong thì có vẻ mới hơn đấy ạ.”

Nếu điều đó là đúng, thì hành lang dẫn vào trong sẽ đưa chúng ta đến với những năm trị vì của Gaunis – Là những năm sau Chiến dịch Laplace. “Được rồi,” tôi nói. “Trong trường hợp đó, chúng ta hãy quay lại xa hơn một chút để đến hành lang dẫn vào trong đi vậy.”

[Sylphie à, em vẫn quan sát tài tình như mọi khi. Anh đáng lẽ phải biết rằng em có một đôi mắt tinh tường cho chuyện này mới đúng chứ.]

Chúng tôi lại bước đi trong một khoảng thời gian nữa. Như Sylphie đã lưu ý, càng đi sâu vào bên trong, thì những cuốn sách lại càng mới. Đồng thời, khúc cua của hành lại lại trở nên dễ nhận ra hơn nhiều. Điều này cũng có nghĩa là bản thân các hành lang đã ngắn hơn nhiều so với trước dây. Chúng tôi đã tiến gần hơn đến trung tâm của vòng tròn rồi.

Tôi tự hỏi bọn tôi sẽ tìm thấy gì ở trung tâm nữa. Vì đây là một mê cung, nên có thể đó là chủ nhân của nơi này? Hay là Thủ vệ của nó? Orsted nói rằng những cuốn sách này được tạo ra bởi một ma tộc yêu sách, nhưng có lẽ đó không phải là tất cả. Có thể là một thứ gì đó khác sống ở đây nữa. Xem xét lại ký ức của tôi về Mê cung Dịch chuyển, thì tôi không muốn chiến đấu nếu không phải bắt buộc đâu.

[Chà, Chiến dịch Laplace đã bắt đầu từ 400 năm trước rồi cơ mà. Chúng ta không cần phải đi đến trung tâm để tìm phần đó đâu,] Tôi tự nhắc mình, cố gắng kiểm soát sự lo lắng bên trong thâm tâm.

“Nơi này chán chết luôn á,” Eris đột nhiên càu nhàu.

[À, chuyện này gợi lại nhiều kỷ niệm thật đấy.]

Tôi đã từng thấy Eris cảm thấy chán chường trước đây. Nên tốt hơn là cảnh báo cô ấy đừng cố làm trò mèo gì chỉ vì cô không cảm thấy thú vị mới được.

“Eris, anh biết là em đang không thấy vui, nhưng nếu em định làm gì đấy—“

“Tôi biết chứ, tôi…” Eris đột nhiên rút kiếm ra khỏi vỏ. Rồi một khắc sau, Ghislaine cũng vậy.

“Bao nhiêu?!” tôi hỏi.

Vì trước đây đã đi du hành với Ruijerd, nên tôi biết như này có nghĩa là đang có quái vật ở gần. Sylphie và những người khác cũng đang bắt đầu vào tư thế. Ma nhãn Tiên tri của tôi vẫn chưa phát hiện ra được thứ gì cả.

“Trong góc… bên trái… ở phía sau,” Eris nói, thật ngạc nhiên vì cô ấy có thể xác định được những sự hiện diện tới từ bên ngoài tốt như thế nào.

“Không thể nói được chính xác là bao nhiêu, nhưng có nhiều lắm.” Ghislaine nói thêm.

[Cứ như thể cô ấy đã quên mất cách đếm vậy.] Có phải cô đã quên những bài học mà tôi đã dạy không thế? Sau bao công sức mà cô đã bỏ ra ư?

[Được rồi, giờ không thật sự là lúc cho chuyện đó.]

“Tôi sẽ đi quan sát xem sao,” tôi nói rồi bước về phía trước. Di chuyển nhẹ nhàng nhất có thể, tôi tiến về phía ngã rẽ hình chữ H và cẩn thận quan sát xung quanh góc tường.

Qủa thực là có một BẦY quái vật, đa phần là slime và kiến. Bọn chúng cứ liên tục chụm lại với nhau xong lại tách ra, điều đó khiến cho việc biết được chúng có bao nhiêu là bất khả thi.

[Tạ ơn trời. Ghislaine vẫn chưa quên cách đếm số.]

Cơ mà, bọn chúng đang làm gì vậy?

“Chúng đang đào xuyên qua bức tường… và làm các kệ sách sao?”

Từ những gì tôi có thể miêu tả, thì những con kiến đang khắc vào đá, trong khi lũ slime thì thu thập phần đá vữa rồi hấp thụ nó. Sau đó, chúng phá vớ phần khuôn giá sách bên trong trước khi sửa lại nó rồi nhổ ra để tạo thành các giá sách mới dọc theo bức tường. Về cơ bản, thì cái Mê cung Thư viện này là một cái ma trận gồm các hành lang mà chúng đã tạo ra.

“Có vẻ như không có gì nguy hiểm đâu,” tôi thông báo, rồi ra hiệu cho mọi người lại gần.

Họ lo lắng đến gần, quan sát các góc như tôi đã làm vừa nãy. Đến khi họ thấy những gì đang xảy ra, thì họ thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy chúng chỉ đơn giản là đang xây thêm kệ sách thôi à,” Ariel xác nhận lại.

“Orsted có nói với tôi rằng những con quái vật ở đây về cơ bản giống như ma thú. Nên tôi cho rằng điều đó có nghĩa là chúng hơi khác so với những con quái thú khác mà chúng ta từng thấy trước đây,” tôi nói.

Với thông tin có được, chúng tôi tăng tốc đi về phía trước.

Chúng tôi phải đi bộ thêm năm giờ nữa sau đó. Mỗi lần đến một ngã rẽ dẫn sâu vào trong, rổi chúng tôi lại rẽ, nhưng nhiều ngã rẽ dẫn đến ngõ cụt, có những ngã rẽ chỉ có hành lang dẫn ra ngoài. Điều này khiến cho con đường không thể đến được trung tâm. Tuy nhiên, chúng tôi đang dần bắt đầu tìm thấy những cuốn sách mới hơn và mới hơn nữa, vì vậy chúng tôi có thể biết rằng mình đang tiến gần hơn rồi.

Chúng tôi quyết định nghỉ ngơi một lúc. Dù Sylphie và Luke thì vẫn không sao, nhưng Ariel thì đã khá kiệt sức rồi. Hầu hết nhóm chúng tôi đều có thể trạng tuyệt vời, nhưng Ariel thì không quen với việc phải đi bộ nhiều như vậy. Cô ấy quả là một công chúa chuẩn đến từng dòng khái niệm. Trong khi đó, thì (cựu) nữ quý tộc trong nhóm của bọn tôi thì gần như là phát khóc đến nơi rồi.

“Cái chỗ này thực tình là chả có cái gì ngoài sách cả. Tôi đã tưởng là một mê cung thì sẽ có một chút gì đó thú vị hơn thế này cơ chứ,” Eris lẩm bẩm.

[Giá như cô ấy học hỏi theo tấm gương của Ghislaine thì tốt biết mấy.]

Ghislaine thì trông có vẻ hài lòng vì đơn giản là chúng tôi đã được rèn luyện từ việc đi bộ một chặng đường xa như thế này.

“Eris, một mê cung không phải là chỗ vui chơi đâu,” tôi nói.

“Anh không nghĩ vậy ư? Nhưng nó là điều cốt yếu của cuộc hành trình mà. Tôi đã luôn muốn được tới một cái mê cung, nhưng nơi này thì chán quá.”

“Em đừng nói vậy…”

Tôi đã không có những ký ức tươi đẹp gì khi ở trong mê cung. Paul đã chết khi ở trong đó. Tôi không bao giờ muốn trải nghiệm điều gì đau buồn như vậy nữa. Trừ khi có một lý do rất thuyết phục, còn không thì tôi không muốn thấy bất kỳ một mê cung nào khác trong cuộc đời mình nữa. Eris lẽ ra phải biết những gì tôi đã trải qua, nhưng tôi thật sự không thể trách cô ấy vì sở thích của cổ được.

“Nào là những sảnh hành lang đầy quái vật, nào là kho báu chưa ai chạm tới chỉ chờ được khám phá, và cuối cùng, là một thủ vệ khổng lồ nữa!”Eris thốt lên hào hứng.

“Eris,” Shylphie chen ngang, “Cậu thôi đi, cậu có biết là Rudy đã mất đi người cha của mình trong một mê cung không.”

“Hử?” Trong một khoảnh khắc, Eris há hốc miệng kinh ngạc. “Ồ…” Mặt cô nhanh chóng tái nhợt, môi mím lại. Cô ấy nhướng mày rồi dán mắt xuống sàn lầm bầm, “Xin lỗi…”

“Không sao đâu. Em không cần phải xin lỗi,” Tôi nói. “Anh biết em đã trông chờ được đi tới một mê cung từ khi còn bé mà.”

“Anh không giận ư?”

“Anh chỉ muốn em giữ trong đầu rằng ngoài kia cũng có những mê cung thật sự nguy hiểm nữa. Một trong số chúng có thể tước đi người mà em yêu thương nhất chỉ trong một cái chớp mắt đấy.”

“Ừm, tôi hiểu rồi.” Eris gật đầu.

Nếu mà là nhiều năm về trước, thì cô ấy sẽ không bao giờ xin lỗi khẩn khoản như vậy cả.

Khi chúng tôi rẽ vào một góc, thì chúng tôi nhận ra mình đang ở trong một khu vực trống. Đó là một cái sân hình nón lõm xuống, rộng đến kỳ lạ. Nó có nhiều tầng, với cầu thang kẹp giữa những giá sách. Nó làm tôi nhớ đến những chiếc ghế so le trong đấu trường La Mã.

Ở trung tâm là một con slime khổng lồ. Cơ thể nó lắc lư, hàng tá cánh tay vươn ra từ cơ thể như những xúc tu, mỗi cánh tay cầm một cây bút và viết nguệch ngoạc gì đó với tốc độ cực nhanh. Chỉ có phần thân phụ của nó là khác: Nó hướng thẳng lên trên. Nó có một nhãn cầu khổng lồ ở đầu, đang nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Một giây sau khi tôi thấy thứ sinh vật này, thì một dòng suy nghĩ chạy ngang qua đầu tôi: [Ôi, đệt.]

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là chủ nhân của mê cung, và chúng tôi đã vô tình bước vào phạm vi tấn công của nó. Tôi không phải là người duy nhất cảm thấy nguy hiểm; những người phía sau tôi cũng không nói lên lời. Eris và Ghislaine đang trố mắt nhìn, ngay cả khi họ đã rút vũ khí ra.

“Cái thứ quái quỷ gì vậy?” Luke buột miệng.

[Cảm ơn, Luke, cậu vừa nói điều mà tất cả bọn tôi đều đang nghĩ đấy.]

“Đó hẳn là người cai trị nơi này,” tôi nói. “Mặc dù Orsted có nói với tôi rằng chúng là Ma Vương mọt sách, nhưng tôi không thể hình dung được là đến mức như này…”

“Thứ này khá khác so với ngài Badigadi đấy ạ,” Sylphie nói.

Chuẩn. Tôi đã hình dung ra một thứ giống Badigadi hơn, nhưng cái thứ này còn… trông giống slime hơn nhiều so với những gì tôi nghĩ trong đầu. Mà nói qua nói lại, thì cũng có nhiều loại ma tộc mà, vì vậy nên có một Ma Vương Slime thì cũng không có gì làm lạ cho hay.

[Nhưng một con slime đọc sách á? Ừ rồi, rồi. Thành kiến như thế là không hay. Mình khá chắc là kể cả slime thì cũng thích đọc sách mà.]

“Nếu đây quả thực là một Ma Vương, thì chẳng phải chúng ta nên chào hỏi nó sao?” Ariel hỏi.

“Tôi tự hỏi liệu nó có nói chuyện được không nữa…” tôi lầm bầm.

Có rất nhiều loại ma tộc khác nhau. Một số không có dây thanh âm và do đó không thể nói được. Có vẻ như con slime này có thể là thuộc trường hợp đó. Nếu những kinh nghiệm mà tôi đã trải qua với các Ma Vương là đúng, thì chúng không giỏi việc lắng nghe mọi người. Đành là Badigadi và Atofe là những người duy nhất tôi từng gặp, nhưng không ai trong số họ là lắng nghe người khác cả. Dù chúng tôi không thể đánh giá con slime này chỉ bằng cách nhìn vào nó, nhưng có lẽ nên giữ khoảng cách với nó đi thì hơn.

“Vì trông nó có vẻ như không để ý tới chúng ta, nên hãy thử kệ nó và di chuyển lặng lẽ đi.”

Dù sao thì, giữ trật tự là một trong các quy tắc vàng của thư viện mà.

Chúng tôi vừa tiếp tục tìm kiếm, vừa cẩn thận giữ im lặng. Dường như có những con slime nhỏ hơn trong khu vực cũng di chuyển xung quanh. Lúc này chúng dường như phớt lờ chúng tôi, nhưng cũng không thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra nếu con slime lớn hơn phát hiện ra chúng tôi. Dù Không có ma thú nào trong số chúng trông thật sự mạnh mẽ, nhưng cũng không thể chắc chắn được, vì vậy tốt nhất chúng tôi nên đề phòng. Nó có thể khiến chúng tôi rơi vào tình thế khó nhằn nếu tất cả chúng cùng xông về phía này đấy.

“A!” Sylphie đột nhiên thốt lên.

"Chuyện gì vậy?" Dù tò mò nhưng tôi không thể rời mắt khỏi con slime khổng lồ ở giữa phòng được.

“Là ở đây, Rudy. Là khu vực này.”

[Cái gì ở đây cơ?]

Tôi liếc về phía sau. Sylphie với tay tới một cái kệ sách dọc theo bức tường bên ngoài, lấy ra một cuốn sách ở giữa có tựa đề Vua Gaunis: Trỗi dậy và Trị vì. Nó nằm trong hàng dài sách ở trên giá.

Mặc dù tôi đã bị con slime khổng lồ làm phân tâm đến mức không để ý gì đến nó, nhưng rõ ràng đây là khu vực chứa những cuốn sách được viết sau Chiến dịch Laplace. Có vẻ như chúng tôi đã đi qua giai đoạn giữa và cuối của cuộc xung đột đó, nhưng xem xét lại, thì những người hồi đó có lẽ đã bận chiến đấu đến mức họ không có thời gian để viết sách. Nhưng một khi chiến thắng đã thuộc về họ và cuộc sống của mọi người bắt đầu trở lại bình thường, thì những người có thể kể lại các chi tiết của sự kiện đã bắt đầu viết ra tất cả, và những cuốn sách trong khu vực này có thể thuộc về những tác giả ấy.

“Trong trường hợp đấy, hãy quay lại ngõ cụt vừa rồi xong cắm trại ở đó đi,” tôi đề xuất.

Eris gật đầu. “Ừm, bảo tôi đi ngủ với mấy thứ như thế trước mắt là điều không thể nào.”

“Đồng ý. Nhìn chúng khiến tôi rùng hết cả mình,” Ghislaine nói.

“Thật ư?” Ariel nghiêng đầu. “Tôi nghĩ nó trông khá tri thức đấy chứ.”

Eris khoanh tay. “Kiếm không ăn thua gì với bọn slime như này, phải không?”

“Một con slime sẽ chết nếu người phá huỷ phần lõi của nó,” Ghislaine nói. “Nhưng thứ đó thì quá khủng bố, kiếm của người sẽ không thể chạm được vào lõi của nó đâu.”

Nhận xét của Arielt thật kỳ lạ, nhưng tôi lo lắng hơn về việc Eris và Ghislaine chuẩn bị nghênh chiến bất cứ lúc nào. May thay, mọi người dường như đồng ý rằng chúng tôi nên rời đi. Tôi không muốn nán lại gần một thứ mà chúng tôi không biết gì về chúng, và chúng tôi không thể dự đoán được hành động của chúng một tí nào cả.

Dẫu sao, thì sau một hành trình dài, cuối cùng chúng tôi cũng đã đạt được mục đích, và ít nhất đó cũng là lý do đáng để ăn mừng rồi.

***

Nguyên một tuần trôi qua sau khi chúng tôi dựng trại. Nhóm của chúng tôi đã dành toàn bộ thời gian để di chuyển giữa trại của chúng tôi và khu sách về Vua Gaunis. Chúng tôi dành mỗi ngày để đi tới chỗ chúng. Lúc đầu, chúng tôi lén đưa chúng ra ngoài và rút lui ở đâu đó mà con slime khổng lồ không thể nhìn thấy chúng tôi, đầu tiên chúng tôi lật qua các trang sách rồi ghi chép. Sau đó, chúng tôi cẩn thận trả cuốn sách về đúng vị trí của nó.

Sau ba ngày kể từ đó, chúng tôi nhận ra rằng dường như không có ai khiến chủ mê cung chú ý tới, vị vậy, thay vào đó, chúng tôi bắt đầu thực hiện nghiên cứu của mình ngay trên các kệ sách. Điều này có nghĩa là Eris và Ghislaine chả có cái gì để làm cả, vì vậy tôi đoán cả hai sẽ luyện kiếm hoặc đi dạo quanh khu vực mê cung. Dù tôi vẫn không chắc nơi này có thật sự an toàn hay không nên muốn họ cẩn thận, nhưng tôi không thể ngờ rằng họ vẫn ngồi yên một chỗ suốt thời gian qua. Đến ngày thứ năm, thì tôi không còn lo lắng về nó nữa. Không có bất kỳ vấn đề gì với các hoạt động của họ cả.

Trong lúc đó, thì bọn tôi đang bơi giữa đống tư liệu về Vua Gaunis. Điều đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên, vì ông đã trở thành quốc vương của một đất nước đã chiến thắng cuộc đại chiến mà.

Gaunis không chỉ đơn giản là một vị vua trong thời đại sau Chiến dịch Laplace, ông cũng từng là một trong số nhiều hoàng từ khác. Các tài liệu thì có hơi phóng đại các con số - một số câu chuyện nói rằng ông ấy có hàng tá các anh em, những câu chuyện khác lại nói rằng ông ta là con út trong một gia đình có ba người, đặc biệt là những câu chuyện dành cho trẻ em. Một điều mà tất cả các tài liệu trên đều giống đó là ông ấy có hai người anh trai. Điều này phù hợp với những gì Ariel dường như được biết. Người anh cả là một chiến binh đầy ấn tượng và dũng cảm, trong khi người anh thứ hai lại là một chiến thuật gia tài ba. Còn Gaunis, người con thứ ba, thì được ban cho cả trí thông minh và sức mạnh.

Chính ba vị hoàng tử này đã quyết định đứng lên chống lại đội quân xâm lược của Laplace. Tuy nhiên, quân đội của Laplce lại quá hùng mạnh. Khiến cho sức mạnh non nớt của người anh lẫn chiến thuật thô sơ của người anh hai đều không thể đánh bại được quân địch, chính vì vậy đã khiến họ qua đời.

Cuộc chiến đã lên đến đỉnh điểm trong một trận chiến quyết định ở mặt trận phía nam Lục địa Trung tâm, cuối cùng dẫn đến cái chết của vua Asura – cha của Gaunis. Vì vậy, dù còn trẻ nhưng Gaunis đã phải lên ngôi. Ông dù là một người tài năng, nhưng sức mạnh của ông không thể sánh được với anh cả của mình, và chiến thuật của ông cũng không thể so được với anh hai. Liệu một người như ông ấy có thể đánh bại được quân đội của Laplce, khi cả hai người anh em của ông lẫn vị vua tiền nhiệm đều đã gục ngã trước hắn ta?

Ông ấy có thể. Như tài liệu đã nói, đó là bởi vì ông có rất nhiều bạn bè, để kể tên một số vị anh hùng mà ông ấy coi là đồng đội thì có: Long Thần Urupen, Bắc Thần Kalman, và Giáp Long Vương Perugius. Gaunis đã đến gặp họ và phủ phục, cầu xin họ giúp ông tìm cách hạ gục Laplace. Và thế là Bảy vị anh hùng đã đáp lại lời kêu gọi của ông rồi bắt đầu cuộc hành trình đánh bại kẻ thù không đội trời chung của Gaunis.

Chi tiết trận chiến thì tôi có đọc được từ lâu trong {Truyền Thuyết về Giáp Long Vương.} Những cuốn sách ấy cũng nói nhiều về Perugius cùng những người đồng đội của ông hơn là về Vua Gaunis.

Sau khi các vị anh hùng rời đi cùng nhiệm vụ của mình, thì Vua Gaunis đã củng cố quyền lực ở Vương quốc Asura và phi ngựa rời khỏi vương đô để đối mặt với quân đội của Laplace. Đó là một trận chiến tiêu hao, khi mà cả hai bên liên tục tấn công và phòng thủ nối tiếp nhau. Tuy nhiên, Vua Gaunis đã cố gắng kìm hãm bước tiến của kẻ thù, giữ cho Asura khỏi thế thất thủ thành công cho đến khi Perugius và những người khác quay trở lại. Ông ấy quả thực là một con người không có một tí nổi bật gì trong trận chiến cả.

Về việc Vua Gaunis là người như thế nào thì… các tài liệu có vẻ không đáng tin cậy cho kham. Hầu hết các cuốn sách đều mô tả ông là một nhà cai trị mẫu mực, uy nghiêm vô song và muôn tài vạn nghệ. Dù chúng chẳng bao giờ ghi lại chính xác làm thế nào mà ông ấy sở hữu được những phẩm chất này, nhưng dù sao thì chúng cũng chỉ là những lời ngợi khen ông ấy mà thôi.

Ariel thì có vẻ hài lòng với những lời kể này vì chúng trùng khớp chính xác với những gì mà cô ấy đã nghe, nhưng càng tìm kiếm, tôi lại càng thấy nhiều thông tin kỳ lạ lẫn lộn với những thông tin còn lại. Theo các nguồn tin khác, thì Gaunis là một kẻ nghiện rượu bất tài, lẻn vào thành phố để quậy phá trong khi những người anh tài giỏi của mình đang nỗ lực tham gia vào cuộc chiến. Thẳng thắn mà nói, thì ông ta uống rượu và đánh nhau gần như cơm bữa.

Ban đầu, tôi tưởng ai đó ghét nhà vua mà đã viết điều này để bôi nhọ ông ấy, nhưng những lời tường thuật này lại đưa ra những ví dụ cụ thể về hành vi của ông kèm theo ngày tháng chính xác của những sự kiện ấy diến ra, ngược lại hoàn toàn so với những thông tin ca ngợi về ông ấy. Nên điều này khiến chúng đáng tin cậy hơn nhiều trong mắt tôi.

Mặc dù vậy, tôi vẫn thấy bản thân mình lẩm nhẩm: “Không không, chuyện đó không thể thực sự đúng được,” khi mắt lia theo từng dòng chữ. Và rồi tất cả đã thay đổi ngày hôm nay, khi cuối cùng tôi đã tìm thấy nguồn đáng tin cậy nhất.

Đó là một cuốn nhật ký được viết bởi chính Vua Gaunis có niên đại vào khoảng những năm cuối cùng của chiến dịch Laplace. Nó bắt đầu trước khi ông lên ngôi, khi hai người anh trai của ông vẫn đang tích cực tham gia vào cuộc chiến. Nó đã mô tả chi tiết những suy nghĩ hàng ngày và những trải nghiệm trong quá khứ của Gaunis Feean Asura.

Gaunis như con cừu đen của gia đình vậy. Hai người anh của ông ấy là những thiên tài đến mức không ai mong đợi bất cứ điều gì từ ông cả, điều đó khiến cho ông ta bực bội. Ngay cả khi ông phàn nàn về điều đó, thì cũng chả có ai chú ý đến ông ta. Đó là lý do tại sao lúc nào ông cũng lẻn ra khỏi lâu đài để đi chơi trong thành phố.

Vì đang có một chiến diến ra, nên dù thành phố không phải là nơi an toàn nhất, nhưng điều đó cũng khiến nó trở thành nơi hoàn hảo để Gaunis trút bỏ nỗi thất vọng của mình. Ông ta sẽ uống cho đến khi say khướt, than vãn về việc mọi thứ thật bất công, rồi sau đó lao vào đánh lộn. Cũng không có hậu quả nào đối với việc ông ta cứ ngày qua ngày vả mồm bọn côn đồ ở trong các con hẻm trong thành phố cả.

Nếu tôi có một từ để đánh giá tổng quát con người lúc đó của Gaunis, thì sẽ chỉ đơn giản là: rác rưởi.

Sau khi đọc cuốn nhật ký của ông ta, Ariel đã bị sốc đến nỗi cô ấy đã dành nửa ngày để suy sụp, không làm gì cả. Ngay bây giờ, cô ấy đang dựa vào một trong những chiếc kệ sách với hai chân co lên ngực, cô lẩm bẩm một mình với vẻ mặt tối sầm, “Đây ư? Đây là loại vua mà Ngài Perugius đang tìm kiếm ư?”

Mặc dù Luke và Sylphie đang cố gắng giúp cho cô ấy lấy lại bình tĩnh, nhưng ngay cả giọng nói của họ cũng căng thẳng vì sốc khi phát hiện ra Gaunis thực sự là một người như thế nào.

[Mặc dù mình phải thừa nhận rằng hành vi của ông ta không quá vương giả gì thật]

Dù vậy, Perugius vẫn thấy phù hợp để hỗ trợ một người như Gaunis. Vì vậy, có lẽ việc Gaunis là một tên rác rưởi có thể thật ra là một vỏ bọc. Thế nên, tôi tiếp tục tìm kiếm, và chính lúc đó tôi đã tìm thấy một cuốn sách vô cùng hấp dẫn về những Miko.

Cuốn sách này đề cập đến việc các Miko đã được phát hiện vào thời điểm nào, họ sở hữu sức mạnh gì và họ là loại người như thế nào. Không thông tin nào trong số đó dường như có liên quan gì tới Gaunis. Ít nhất là cho đến khi tôi bắt gặp một mẩu thông tin mô tả về “Miko bất lực”. Chỉ riêng tiêu đề đã khiến tôi tưởng tượng ra một người đối lập với Zanoba, người luôn khoe khoang sức mạnh phi thường của con người. Bất lực ở đây có lẽ ám chỉ người này yếu đuối và nhút nhát.

Trái ngược với ấn tượng của tôi, sức mạnh ấy được mô tả là cực kỳ nguy hiểm, đủ để văn bản nhấn mạnh rằng bất kỳ ai sở hữu nó đều phải bị giết ngay lập tức. Một Miko bất lực có thể XOÁ BỎ sức mạnh của các Miko khác.

Tôi từng thấy kiểu mô típ này khá thường xuyên trong các cuốn tiểu thuyết về siêu năng lực. Trong hầu hết các trường hợp, người có khả năng vô hiệu hoá sức mạnh của người khác thường không có khả năng gì nổi trội. Điều này thường đặt họ vào thế bất lợi và bị những người khác coi thường. Nhưng trong những bộ truyện ấy, thì phần lớn các nhân vật trung tâm sẽ sở hữu siêu năng lực, kiểu phải đến chín mươi phần trăm ấy, vì vậy khả năng vô hiệu hoá năng lực của họ sẽ khiến thế trận bị đảo lộn. Đương nhiên, người sở hữu món quà hiếm có này thường là nhân vật chính.

(Trans: Toaru mfs.)

Tuy nhiên, những Miko lại rất hiếm trên thế giới này, có lẽ chỉ có một số ít trong số họ tồn tại. Nên việc có thể vô hiệu hoá khả năng của họ dường như không mạnh lắm. Dù sao thì, với tôi mà nói thì nó vô dụng thật. Thà có một kiếm sĩ phái Kiếm Thần ở bên còn hơn là một người như thế.

Điều đó cho thấy, những Miko khác thường sẽ trở thành những nhân vật có thẩm quyền ở các quốc gia tương ứng. Họ có thể tạo ra phép màu bằng sức mạnh của mình mà người ta thường không thể làm được bằng ma pháp thông thường. Vì lẽ đó, nên nó sẽ là một mất mát rất lớn cho một quốc gia nếu sức mạnh của Miko bị họ dập tắt. Các quốc gia khác sẽ coi Miko bất lực là một mối phiền toái, trong khi đất nước của họ sẽ coi họ là một cục nợ vô giá trị và chỉ khiến quốc gia ấy bị những nước khác giám sát. Vì vậy mới có lời khuyên nên giết một đứa trẻ như vậy ngay lập tức.

Tuy nhiên thì sức mạnh được mô tả trong đó đã thu hút sự quan tâm của tôi. Những Miko bất lực rõ ràng cũng có thể vô hiệu hoá sức mạnh của những đứa trẻ bị nguyền rủa nữa. Vì dẫu sao thì cả hai cũng giống nhau mà. Sự khác biệt duy nhất giữa họ là sức mạnh mà họ sở hữu có mang lại lợi ích gì hay không thôi, vì vậy nên cũng đồng nghĩa với việc khả năng của Bất Lực cũng sẽ có hiệu quả với cả họ nữa.

Tuy nhiên, tôi tự hỏi liệu khả năng xoá bỏ sức mạnh của Miko và những đứa trẻ bị nguyền rủa này cũng có thể được sử dụng để vô hiệu hoá những thứ khác hay không. Chẳng hạn như những lời nguyền chẳng hạn. Việc tên gọi của Những đứa trẻ bị nguyền rủa thể hiện niềm tin rằng chúng đã bị đánh dấu bởi một lời nguyền thực sự, nhưng hai điều này hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.

Vì cuốn sách này không nói rõ ràng về trường hợp ấy nên tôi cho rằng khả năng của Bất lực không thể chữa khỏi những lời nguyền được, nhưng có lẽ tôi cần nhìn vào viễn cảnh lớn hơn. Những Miko sở hữu tất cả các loại khả năng khác nhau. Mỗi một người đều phá vỡ quy luật tự nhiên của thế giới. Nên có vẻ hợp lý khi một trong số họ có thể xoá bỏ những lời nguyền hoặc quay ngược thời gian. Nói cách khác, thì với sức mạnh phù hợp của một Miko nào đó, chúng ta có thể trả lại ký ức của Zenith cho cô.

Tất nhiên, đó cũng chỉ là một viễn cảnh hứa hẹn với tôi mà thôi, nhưng nó vẫn đáng để hỏi Orsted khi tôi trở về nhà.

“À, tốt hơn là mình nên ghi lại điều này vào nhật ký, kẻo quên,” tôi lẩm bẩm.

Tôi đóng cuốn sách đang đọc dở rồi lôi cuốn nhật ký ra. Thành thật mà nói, sau khi đọc nhật ký của bản thân trong tương lai, tôi đã e ngại về việc tiếp tục chuyện này, nhưng nó đã cứu lấy chính bản thân tôi mà. Kể cả vậy, tôi cũng không có ý định quay lại quá khứ. Tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để đảm bảo rằng tôi sẽ không cần phải làm thế. Nói như vậy tức là một ngày nào đó, tôi có thể muốn giao cuốn nhật ký của mình cho ai đó. Giống như, khi thời điểm của tôi đến, có lẽ tôi muốn để lại di nguyện của mình. Rồi người đọc nó sẽ có được sự chỉ dẫn từ những thông tin mà tôi đưa vào chẳng hạn.

“Để xem nào… Tôi phát hiện ra rằng những Miko có thể có một số sức mạnh khác nhau. Thậm chí có những người có thể chi phối được cả khả năng của những Miko hoặc những đứa trẻ bị nguyền rủa khác. Có lẽ tôi có thể đạt được điều gì đó kể cả khi chuyện đó là bất khả thi đối với sức mạnh hiện giờ của mình… Chắc vậy là đủ rồi nhỉ.”

Tôi ngẩng đầu lên sau khi viết nguệch ngoạc xong và thoáng thấy con slime khổng lồ ở giữa trung tâm cái hố vòm, nó vẫn đang luồn lách các cánh tay của mình như mọi khi. Dù nó đã khiến tôi giật bắn mình khi lần đầu tiên nhìn thấy nó, nhưng tôi đã quen với cảnh tượng này trong suốt một tuần qua rồi. Ừ thì nó vẫn không kém phần đáng sợ so với trước, nưhng nó cũng không lao về phía chúng tôi. Nó dành toàn bộ thời gian của mình để nhìn chằm chằm lên trần nhà và chép sách, điều đó cho thấy nó cũng thông mình đấy chứ.

Chợt tôi liếc nhìn lại cuốn nhật ký của mình. “Chờ đã, ‘Tôi có thể đạt được điều gì đó kể cả khi chuyện đó là bất khả thi’? Chẳng phải nó có chút quá mơ hồ sao? Có lẽ mình nên viết một ví dụ cụ thể về việc mình có thể sử dụng những sức mạnh đó cho việc gì thì hơn.”

Cho tới lúc này, thì tôi vẫn chưa bao giờ suy nghĩ nhiều về việc viết bất cứ điều gì một cách chi tiết. Có lẽ ở trong mê cung này đã khiến tôi thay đổi phong cách viết của mình chăng? Haha. Chà, đã đến lúc viết lại phần mơ hồ đó rồi. Tôi xé trang hiện tại, thay vào nó bằng một trang khác mà tôi đã dùng để viết lại những suy nghĩ hiện tại của mình.

[Bạn biết đấy, tôi thấy việc này sẽ dễ hơn rất nhiều nếu có một loại dung dịch gì đấy để nhấn mạnh thông tin của mình. Nhưng làm sao để tôi có thể làm được đây? Hay tôi chỉ cần bôi mực trắng lên trang là được?]

“Hửm?” Tôi ngước lên thì thấy rằng một trong các xúc tu của con slime khổng lồ vừa xé một trang trong cuốn sách mà nó đang viết.

Tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nó. Có thứ gì đó từ nó khiến tôi băn khoăn…

Để chắc chắn, tôi viết vội một câu vào số. Ngay sau đó, xúc tu bắt đầu bắt chước chuyển động của tôi. Sau đó tôi bắt đầu bôi đen toàn bộ trang bằng mực. Và con slime cũng đã làm điều tương tự.

[Nó đang… sao chép hành động của mình ư?]

Không, không đúng. Không phải nó đang sao chép hành động của tôi; mà là nó đang chép lại những gì tôi đã viết.

“Nó nó thích sách vở, vậy tức là nó có thể đọc, phải không?” Tôi lẩm bẩm một mình.

Vì con slime không có miệng hay tai, nên có lẽ nó sẽ không hiểu lời nói, nhưng nó có con mắt khổng lồ trên đỉnh của một trong những xúc tu của nó. Nên điều đó có nghĩa là nó có thể đọc, phải không?

“Mình đoán là cũng đáng để thử.”

[Nhưng liệu mình có nên hỏi ý kiến của Ariel và những người khác trước khi thử giao tiếp với nó không? Không, điều đấy chả có lợi gì cho mình cả. Tình hình hiện tại Ariel đã mất hết lý trí và sắp sẵn sàng bỏ cuộc và về nhà rồi. Nên lúc này nó đáng để đánh cược vào.]

“Để xem nào, vậy thì… ‘Một ngày tốt lành, thưa Ma Vương. Qủa là một vinh dự khi được làm quen với ngài. Tôi là Rudeus Greyrat. Ngài có một thư viện thật sự tuyệt vời đấy ạ.’” Tôi đọc thuộc lòng từng từ đang ghi trên nhật ký của mình.

Một trong những xúc tu của con slime khổng lồ ngay lập tức bắt đầu chạy trên trang giấy cho đến khi nó đột ngột khựng lại. Đó là thứ mà bọn tôi chưa từng thấy trước đây. Nó không chỉ ngừng sao chép những gì tôi đã viết; mà các cánh xúc tu khác của nó cũng đã ngừng di chuyển hoàn toàn.

Một bầu không khí kỳ lạ bao trùm toàn bộ cái sân hõm hình nón đó.

“Mình có đang quá vội vàng không?” Tôi tự hỏi. Trong một tích tắc, tôi đã mất bình tĩnh. Nhưng bây giờ thì đã quá muộn để hối hận rồi.

Cái nhãn cầu của con slime khổng lồ nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà, giờ đang hướng về phía tôi. Thứ đó to khủng khiếp. Nó có thể thấy rõ được tôi đang há hốc miệng nhìn lại nó nhỉ.

Rồi con slime co lại trong giây lát. Trong khoảnh khắc tiếp theo, các xúc tu của nó phóng ra ngoài với tốc độ đáng kinh ngạc, gần giống như kim nhím bắn ra tứ phía vậy.

Ma Nhãn Tiên Tri thông báo cho tôi rằng: [Một cái xúc tu đang lao về phía mình.]

Cho rằng nó có ý định xiên tôi, nên tôi cúi xuống. Trước sự ngạc nhiên của tôi, cái xúc tu ấy dừng ngay ở trước mặt tôi. Nó đang nắm chặt một mảnh giấy. Không, không đúng – nó không bám chặt vào bất cứ thứ gì, mà cơ thể của nó giống như một chất kết dính nên tờ giấy chỉ là được gắn vào nó mà thôi. Dù sao thì, nó đang giơ tờ giấy ngay trước mặt tôi, một thông điệp được viết nguệch ngoạc trên đó: [Ta là Ma Vương Beethove Tovetha, của bộ tộc Nen. Hỡi “Tác giả trong tương lai”, chào mừng đến với lâu đài của ta.]

[Ồ… Ồ ồ! Thiết lập giao tiếp thành công rồi!] Tôi hào hứng nắm 2 bàn tay của mình lại. [Đợi đã, không. Chờ chút, nghiêm túc đấy à? Mình chỉ vu vơ nảy ra ý tưởng nói chuyện trực tiếp với thứ này thôi mà. Mình chưa bao giờ mơ rằng nó sẽ diễn ra suôn sẻ như vậy cả. Ừm, giờ sao đây….]

Tôi vội vàng viết câu trả lời lên giấy: [Tôi xin được gửi lời xin lỗi chân thành nhất vì đã không thể hiện sự biết ơn của mình với ngài sớm hơn. Thật vinh dự khi được gặp ngài, thưa bệ hạ. Chúng tôi đến đây với hy vọng nghiên cứu một chủ đề nào đó. Ngài có sẵn lòng cho phép chúng tôi ở lại đây trong một khoảng thời gian không ạ?”

Câu trả lời của nó rất ngắn gọn và đơn giản: [Có.]

[Phù.] Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán của mình. Cuối cùng thì tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm sau suốt khoảng thời gian căng như giây đàn.

[Được rồi,] tôi nghĩ. [Mình thực sự có thể làm được chuyện này. Mặc dù lần tới có lẽ mình nên báo cho Eris trước khi thử làm gì đó. Qủa thực mình có đôi chút quá hấp tấp.]

Tuy nhiên thì, quả thực là một cái tên thú vị. Nó làm tôi nhớ đến một nhà soạn nhạc nào đó đã dành cả đời để sáng tác âm nhạc. Orsted đã nói với tôi rằng Ma Vương này không phải là một kẻ xấu, và dựa trên sự tương tác ngắn ngủi của chúng tôi, thì có vẻ như hắn ta đã đúng.

(Trans: Beethoven)

Cơ mà giờ thì sao? Tôi đã nghĩ về những gì mình sẽ nói sau khi bắt chuyện với chúng. Có lẽ tôi có thể hỏi về một số thông tin liên quan đến Gaunis. Nếu họ thực sự là chủ nhân của mê cung này, thì chắc họ phải biết về ông ấy nhỉ.

[Thực ra, chúng tôi đang tìm một cuốn sách cụ thể ạ,] tôi viết.

[Tự tìm đi,] con slime trả lời ngay tắp lự.

[Oof,] Tôi nghĩ thầm. [Lạnh lùng thật chứ.]

Nói đi cũng phải nói lại, chúng tôi là những con người hoàn toàn xa lạ đột nhiên xuất hiện. Nên tôi không thể đổ lỗi cho con slime vì đã từ chối điều mà chúng cho là một yêu cầu kỳ quặc được. Ít nhất thì chúng không đuổi bọn tôi ra ngoài là tốt lắm rồi.

[Tuy nhiên,] con slime nói tiếp, [ngươi đã làm cho ta thấy thích thú.]

Hẳn là vậy rồi, chúng không từ chối đơn giản như lúc đầu tôi nghĩ. Tôi bối rối với lấy nhật ký của mình một lần nữa và viết lại, [Tôi có nói điều gì buồn cười chăng?]

Con slime đáp lại, [Ngươi tới đây mang theo mình một cuốn sách đến từ tương lai. Điều đó thật sự gây chấn động. Và giờ, ngươi hiện đang viết phần tiếp theo cho cuốn sách đó khi chúng ta nói chuyện. Nếu ngươi không gọi đó là thú vị hay giải trí, thì đó là gì? Như một phần thưởng vì đã làm ta thấy thích thú, thì ta sẽ ban cho ngươi một điều ước.

Cuốn sách tới từ tương lai ư? À, chắc hẳn chúng đang đề cập đến cuốn nhật ký mà tôi từ tương lai đã mang đến đây – tức là, trong dòng thời gian này. Tôi đã không mang nó đến mê cung. Và nếu những gì con slime đang nói là bất cứ điều gì đang xảy ra, thì nó có lẽ đã sao chép nội dung của cuốn nhật ký đó. Từ quan điểm của con slime, nhật ký hiện tại của tôi là phần tiếp theo của phần trước. Thật mỉa mai. Nhật ký từ quá khứ lại là phần tiếp theo của nhật ký từ tương lai. Tôi có thể hiểu tại sao chúng thấy một bộ sách như vậy rất thú vị rồi.

(trans: có thể hiểu con slime đó sao chép lại tất cả các tài liệu tồn tại trên khắp thế giới từ trước đại chiến Nhân – Ma tộc lần thứ hai cho tới thời điểm này.)

Gạt chuyện đó sang một bên, có vẻ như các Ma Vương thích ban thưởng cho những việc làm tốt bằng cách ban cho mọi người điều ước nhỉ. Đó có phải là một kiểu văn hoá của họ không?

[Một điều ước ư? Ngài sẽ ban cho tôi bất cứ thứ gì tôi muốn?] Tôi hỏi.

[Điều duy nhất mà ta, Beethove Tovetha, có thể làm cho ngươi là tìm kiếm bất kỳ cuốn sách nào mà ngươi muốn,] chúng trả lời.

Chà, với loại sinh vật mà tôi đang phải đối mặt, thì tôi không thể mong đợi chúng mang lại cho tôi sự giàu có hay sự bất tử hoặc bất cứ thứ gì tương tự rồi. Tuy nhiên, bây giờ tôi đã biết được thông tin chi tiết của việc ban điều ước này, thì tôi nên yêu cầu chúng tìm cuốn sách nào nhỉ? Việc chọn một cuốn duy nhất sẽ rất khó. Tôi cần phải biết tiêu đề để có thể yêu cầu một cái gì đó cụ thể. Dù Chúng tôi đã tìm kiếm qua hầu hết các tài liệu liên quan đến Gaunis, nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm thấy chìa khoá mà mình cần….

[Khoan đã. Có lẽ tôi nên từ bỏ việc tìm kiếm thứ gì đó liên quan đến Gaunis và yêu cầu chúng tìm kiếm bất kỳ cuốn sách nào có thể cho tôi tia hy vọng về cách chữa khỏi tình trạng của Zenith thì hơn. Với lượng kiến thức khổng lồ có trong thư viện này, thì có thể sẽ có một số thông tin về cách chữa trị cho bà ấy. Mà nói đi cũng phải nói lại, cũng có khả năng là nó không có nữa.]

Không, tôi không thể hỏi về điều đó được. Tôi đã không đến Mê cung Thư viện này để tìm cách chữa trị cho Zenith. Ưu tiên của tôi là Ariel. Tôi đến đây để giúp cô ấy cơ mà. Dù Zenith vẫn còn đè nặng trong tâm trí tôi, nhưng tình trạng của bà ấy giờ đã ổn định. Nên tôi không thể để mình bị phân tâm được. Nếu Orsted bắt đầu nghĩ rằng tôi không đáng tin cậy và quyết định bỏ rơi tôi, thì Nhân Thần có thể nhân cơ hội đó để tàn sát cả gia đình tôi. Tôi phải tránh khả năng đó bằng mọi giá. Dẫu cho Zenith rất quan trọng, nhưng bà ấy không thể là ưu tiên hàng đầu của tôi lúc này được. Tôi cần phải quên bà ấy đi.

“Ồ, phải rồi.” Tôi chợt nhớ đến mẩu giấy nhét trong túi. Đó là cái mà Orsted đã đưa cho tôi ngay khi tôi chuẩn bị rời đi. Nó có một cái bìa sách được vẽ trên đó. Có thể hắn ta đã đoán trước rằng chúng tôi sẽ không tìm thấy thứ mà chúng tôi đang tìm kiếm, đó là lý do tại sao hắn đưa nó cho tôi. Có lẽ hắn muốn tôi đưa nó cho Ma Vương xem. Mà hắn đã đề cập rằng hắn có thể nhìn thấy tương lai hoặc cái gì đó tương tự thì phải.

[Nếu vậy thì,] tôi viết, [tôi muốn ngài tìm một quyển sách có bìa trông như thế này ạ.]

[Được thôi,] slime đáp lại.

Tôi đưa cho chúng mảnh giấy, và một tích tắc sau, chúng lấy một tập sách từ một trong các giá sách trong phòng. Qủa nhiên, cuốn sách ấy đã ở ngay gần đây từ bấy đến giờ.

Rồi con slime chộp lấy cuốn sách, rút vào trong thể của nó, rồi chuyển nó vào cái xúc tu đang lủng lẳng trước mặt tôi. Tôi chộp lấy nó, tưởng rằng nó sẽ nhỏ xuống những giọt dung dịch nhầy nhụa, nhưng thật đáng ngạc nhiên, nó hoàn toàn khô ráo.

[Điều ước của ngươi đã được toại nguyện,] Beethove viết. [Chúc ngươi dành thời gian đọc nó vui vẻ.]

Sau đó, nó thu lại các xúc tu rồi tiếp tục công việc sao chép của mình một lần nữa.

Điều gì sẽ xảy ra nếu cuốn sách này tình cờ có bìa giống với cuốn tôi đang tìm, nhưng lại không đúng nhỉ? Tôi có thể nhờ đổi lại được không? Mà đúng là bìa sau thậm chí còn có những dòng chữ nguệch ngoạc giống như vậy trên mép, vị vậy khả năng đây là một cuốn sách khác là rất nhỏ mà thôi.

“Chà, dù sao đi nữa, mình đoán đã đến lúc mở thứ này ra rồi.” Tôi ngồi xuống lật sang trang đầu tiên. Tôi thở hổn hển sau khi đọc được vài dòng. “Cuốn sách này là…” Mặc dù tôi vẫn chưa chắc liệu nó có manh mối mà chúng tôi cần hay không, nhưng tôi biết chắc chắn rằng tôi phải đưa nó cho Ariel xem ngay lập tức.

Khi tôi quay trở lại trại, Ariel vẫn ngồi đó ôm đầu gối vào ngực. Sylphie và Luke còn chả thấy đâu, chứ đừng nói đến Eris. Có lẽ tất cả họ đã bỏ đi để tìm kiếm thêm tài liệu sàng lọc. Thay vào đó, Ghislaine vẫn ở bên cạnh công chúa, không khác gì một chú chó canh phòng cả.

Tôi bước tới trước mặt Ariel. Vì cô đang mặc váy, nên chiếc quần lót màu trắng của cô ấy bị để lộ ra rõ ràng, nhưng tôi cố đặt con mắt của mình ra chỗ khác. Việc Eris và Sylphie không phát hiện không có nghĩa là tôi có thể lén nhìn được. Đó là vùng cấm địa đấy chứ không phải chuyện đùa đâu.

“Ồ, Ngài Rudeus,” cô ấy lầm bầm.

“Thưa Bệ Hạ, hẳn người kiệt sức rồi nhỉ.”

“Tôi xin lỗi vì để ngài phải thấy bộ dạng của tôi lúc này.” Cô ngồi lại tư thế, lần này dáng ngồi có phần yêu kiều hơn.

[Vĩnh biệt, chiếc quần lót trắng tinh khiết. Thời gian của chúng ta quả thực ngắn ngủi.]

Dù sao thì, ngay lúc này điều đó không quan trọng. “Thưa Công chúa Ariel, tôi tìm thấy một thứ hay ho lắm,” tôi nói.

“Thứ hay ho ư? Nó có thể là gì được nhỉ?”

“Là thứ mà tôi nghĩ sẽ làm người phấn khích đấy ạ.”

“Hừm… Có thể là gì nhỉ? Một cuốn tiểu thuyết gợi cảm được viết vào khoảng thời gian Vương quốc Asura được thành lập ư?”

[Thứ như vậy thật sự sẽ khiến cô ấy phấn khích ư?] Tôi tự hỏi.

“Ôi, tôi xin lỗi,” cô nói. “Tôi lạc đề rồi, ngài có gì vậy?”

Giờ đây cô ấy đã bị dồn vào đường cùng, cô đang lảm nhảm đủ thứ điều kỳ lạ, điều đó thú vị thật. Có lẽ để cô ấy ở trạng thái này lâu hơn tí nữa cũng không phải là một ý kiến tệ. Nhưng dù sao thì, chúng tôi không có nhiều thời gian trước khi phải đến Asura. Chúng tôi không có thời gian để lãng phí cho việc chơi đùa xung quanh như thế này được.

“Là thứ này ạ,” tôi nói, đưa cho cô ấy quyển sách mà tôi đang cầm.

Đôi mắt của Ariel mở to khi nhìn vào trang bìa. “Những thứ đang treo trên cây… Đó là biểu tượng của con dơi.”

[Ồ, vậy chúng là dơi chứ không phải trái cây à? Dễ nhầm lẫn thật đấy.]

“Dù sao thì, xin hãy tiếp tục đọc nó đi ạ. Tôi hứa với người nó sẽ thú vị hơn một cuốn tiểu thuyết gợi cảm đấy,” tôi nói.

Cô ấy đã phát hiện ra điều tương tự như tôi vừa nãy; đây là nhật ký của Derrick Redbat.

***

Một cuốn nhật ký là nơi một người ghi lại những diễn biến trần tục trong cuộc sống hàng ngày của họ. Nó cho phép một người tóm tắt ngắn gọn những diễn biến gần đây, giữ cho mọi thứ đơn giản và đi vào trọng tâm, đồng thời thể hiện cảm xúc mà một người đang cảm thấy vào thời điểm đó. Thật vậy, một cuốn nhật ký không chỉ đơn thuần là một chuỗi các sự kiện; nó là một bản ghi lại cảm xúc của nhà văn. Tác giả viết về những điều khiến họ tức giận, những điều khiến họ rơi nước mắt, những điều khiến họ cười, những diều khiến họ thích thú, những điều khiến họ đau đớn, những định kiến mà họ nắm giữ. Họ viết về những lúc họ cảm thấy cô đơn, hạnh phúc, ham muốn và mọi cảm xúc khác ở giữa. Cách những điều này được ghi lại vừa chi tiết vừa mơ hồ.

Trong nhật ký của Derrick, anh ấy chưa bao giờ nhắc đến tên của chính mình, nhưng ông ấy viết những chuyện diễn ra hàng ngày của Ariel và Luke. Đó là một cuốn nhật ký bình thường, ngẫu nhiên: Một cuốn nhật ký mà bạn có thể tìm thấy ở bất cứ đâu trên thế giới. Và chính vì lý do này mà những suy nghĩ thực sự của anh ấy mới được chứa đựng bên trong.

Lời nói của anh ấy chan chứa một niềm tự hào, nó vượt khỏi những gì mà tôi mong đợi. Tôi không thể che giấu sự chấn động của mình trước việc anh ấy thực sự tin tưởng vào Ariel đến mức nào, hơn bất kỳ ai khác mà tôi từng gặp trước đây. Và tôi biết rõ cô ấy sở hữu sức lôi kéo đến mức nào.

Ariel bắt đầu lật giở cuốn sách. Cô nghiền ngẫm từng chữ, lặng lẽ và trang nghiêm. Tôi quyết định đời gần đó cho đến khi cô ấy đọc xong.

Khi tôi nhìn cô ấy lật trang sách, thì Sylphie, Luke và Eris đã quay lại. Họ mang theo những chồng sách. Họ thật sự đã tìm một núi tài liệu về Gaunis trên một giá sách khác. Khi Sylphie và Eris nhận thấy tôi đang nhìn chằm chằm vào Ariel, vẻ mặt của họ trở nên gắt gỏng, ít nhất là cho đến khi họ nhận thấy Ariel đang say mê đọc cuốn sách ấy như thế nào.

Sylphie lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh tôi, không còn bĩu môi về việc sự chú ý của tôi đang tập trung vào nơi khác nữa. “Rudy này, chuyện gì đang xảy ra vậy?” cô ấy hỏi.

“Anh đã tìm thấy một cuốn sách thú vị, nên anh đang để Công chúa Ariel đọc nó,” tôi nói.

“Ồ? Quyển sách gì vậy ạ?”

“Nhật ký của Derrick Redbat.”

Luke há hốc mồm. Anh nhìn chằm chằm vào Ariel. “Nghĩ lại thì, hầu như ngày nào anh ấy cũng viết vào thứ đó mà.”

“Anh cũng nên xem xét việc đọc nó sau đi,” tôi đề nghị.

“…Ừm, chắc vậy. Mặc dù tôi chắc rằng anh ta chả nói được điều gì tốt đẹp về tôi đâu.”

Tôi nhún vai. Đó là điều mà cậu ấy phải đọc để tự mình tìm ra mà.

“Dù sao thì,” Sylphie nói, “thật không thể tin được là anh có thể tìm thấy thứ gì đó đặc biệt như vậy.”

“Ừm thì, anh có duyên với nhật ký mà,” tôi nói vậy thay vì chia sẻ rằng mình đã tìm thấy nó từ lời khuyên của Orsted. Dù sao thì nó cũng là sự thật: tôi thực sự có mối liên hệ nào đó với những cuốn nhật ký. Cái thì do tôi viết, cái do Gaunis viết, và bây giờ thì là cái do Derrick Redbat viết.

Sau một lúc, Ariel cuối cùng cũng đọc xong. Cô đóng cuốn sách lại trong tích tắc. Biểu cảm của cô dù không có bất kỳ cảm xúc thực sự nào và rất khó để hiểu, nhưng rõ ràng là cô ấy đang cảm thấy điều gì đó với đôi má ửng hồng cùng đôi mắt đã nhoè đi vì lệ của mình.

“Công chúa Ariel?” Luke ngay lập tức đến quỳ xuống bên cô.

“Ồ, Luke à. Cậu cũng nên đọc nó đi.”

“…Theo ý người ạ.”

Ariel đưa cuốn sách cho cậu ấy trước khi quay về phía tôi. Sự do dự trong mắt cô đã hoàn toàn biến mất. Cô ấy hẳn đã phát hiện ra điều gì đó sau khi đọc xong cuốn sách đó. Một cái gì đó mà tôi, với tư cách là một người ngoài cuộc, sẽ không thể nắm bắt được. Dù cô ấy đã thấu hiểu được gì đi nữa, thì đó có lẽ sẽ là điều mà Derrick trực tiếp nói với cô ấy khi anh còn sống.

“Ừm, thưa Công chúa, người có hài lòng với nó không?” Tôi hỏi.

“Vâng. Ngài đã làm một điều tuyệt vời khi tìm thấy nó.” Biểu cảm trên khuôn mặt của cô đã nói lên tất cả trước khi lời nói kịp bật ra khỏi môi của cô. “Bây giờ thì tôi đã biết câu trả lời cho câu hỏi của ngài Perugius rồi ạ.”

Với sức mạnh toả ra trong đôi mắt của cô ấy. Tôi chỉ biết lặng lẽ gật đầu.

Sau đó, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị để trở về nhà. Sylphie và tôi bắt đầu trả lại những cuốn sách mà chúng tôi đã mượn, trong khi Eris, Ghislaine và Luke dọn dẹp khu trại của chúng tôi. Vì chúng tôi không đánh dấu vị trí để lại những cuốn sách, vì vậy chúng tôi đã phải hoàn thành nhiệm vụ khó khăn là đặt chúng trở lại chính xác nơi chúng tôi đã tìm thấy.

Chúng tôi đã loay tới hoay lui, cố gắng đặt chúng vào đúng chỗ, nhưng dường như đã thất bại vài lần. Tôi chỉ nhận ra thế vì một con slime sẽ xuất hiện và giất lấy cuốn sách từ nơi chúng tôi để nó trên giá, lao đi để trả lại về đúng vị trí của nó.

Dù một phần trong tôi nghĩ rằng bọn tôi nên giao nhiệm vụ sắp xếp tất cả những cuốn sách này cho thuộc hạ của Ma Vương, nhưng việc bỏ lại một đống sách mà không đặt chúng trở lại nơi chúng tôi tìm thấy rõ ràng là bất lịch sự rồi. Thư viện này phải thừa nhận là có một hệ thống phân bố tồi tệ, nhưng nó chứa đựng rất nhiều thông tin. Có thể sẽ đến một ngày chúng tôi cần sử dụng tiếp nơi này, vì vậy tốt nhất chúng tôi nên để ý đến cách cư xử của mình. Nếu tôi cố gắng lấy lòng Ma Vương Beethove, thì ông ta có thể sẽ lại sẵn sàng tìm tiếp một cuốn sách cho tôi không chừng.

Với suy nghĩ đó, chúng tôi đã cố gắng trả lại tất cả các cuốn sách trước khi quay trở lại nơi dựng trại. Những người còn lại cũng đã đóng gói xong đồ đạc vào thời điểm đó và chỉ còn đang xoay xoay ngón cái trong khi chờ đợi chúng tôi trở về thôi.

Eris thì cảm thấy chán chường, ngồi duỗi thẳng cả hai chân trước mặt. Ghislaine thì đang ngồi khoanh chân thiền định. Ariel duyên dáng ngồi cạnh Luke khi cô đợi chúng tôi hoàn thành công việc.

Luke vẫn ôm cuốn nhật ký của Derrick trong tay, nước mắt lưng tròng. “Tôi không thể… tin được điều này…” Lông mày anh ấy nhíu lại, tay anh ấy run rẩy khi lật trang và tiếp thu từng chữ. “Tôi đã… đúng là một tên ngốc…”

Luke thì vẫn đang ôm cuốn nhật ký của Derrick trong tay, với nước mắt lưng tròng. “Tôi không thể… tin được điều này…” Lông mày cậu nhíu lại, tay cậu ấy run rẩy khi lật từng trang rồi đọc từng dòng chữ. “Tôi quả thực… đúng là một kẻ ngu dốt…”

“Luke” Ariel nói trong khi tự trách, “Cả hai chúng ta đều là kẻ ngu dốt mà.”

“Thưa Bệ Hạ…”

Ariel mỉm cười với cậu, và những giọt nước mắt cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên má của cậu. Khuôn mặt của cô trở nên nghiêm nghị hơn khi nhìn cậu ấy.

Sau khi đọc một số đoạn nhật ký, tôi đã biết được Derrick nghĩ gì về Luke. Không dòng nào trong đó là tốt cả, ít nhất thì bề nổi là vậy. Anh ấy thậm chí còn viết về việc Luke là một thằng nhãi hư hỏng đến mức nào, dạy Ariel không gì hơn ngoài những hành vi tồi tệ. Tuy nhiên, rõ ràng từ cách anh ấy viết ta có thể thấy được tình cảm anh dành cho Ariel sâu đậm tới nhường nào.

Derrick có thể cảm nhận được rằng, mặc dù Luke còn trẻ, nhưng cậu đã có sở trường đối tiếp với mọi người. Nếu Luke bắt đầu sử dụng tài năng thiên bẩm đó với đàn ông cũng như phụ nữ, thì một ngày nào đó cậu ta có thể thăng hạng và có những người nối bước mình. Nói một cách đơn giản, Derrick mong đợi những điều tuyệt vời từ cậu ấy trong tương lai. Ngay cả khi anh ấy phàn nàn về mối quan tâm lố bịch của Luke với phụ nữ, anh ấy cũng đã nhìn ra được tiềm năng đằng sau vẻ bề ngoài đó.

Nếu như Derrick còn sống, thì có lẽ Ariel cùng Luke sẽ không thiết tha gì với việc tranh đoạn ngôi vương như bây giờ. Nhưng nếu anh ấy có thể nhìn thấy họ bây giờ, thì có lẽ anh ây sẽ rất vui lòng giúp đỡ họ - mặc dù nếu anh ấy thật sự ở đây, thì Sylphie sẽ không có chỗ đứng với họ. Derrick đã theo dõi và kỳ vọng rất lớn vào những gì cả hai có thể đạt được.

Tôi liếc nhìn Sylphie, người đang đứng bên cạnh tôi. Khuôn mặt của cô ấy chuyển sang biểu cảm mâu thuẫn khi cô ấy quan sát hai người bạn của mình. Có lẽ đây không phải là một sự thăng tiến hạnh phúc mà cô ấy cần quan tâm. Bởi cô ấy đã coi mình là một trong những người tạo nên mối tình bạn gắn kết đó, nhưng rồi cuốn nhật ký này đã xua tan đi quan điểm của cô.

Tôi tính kéo cô ấy lại gần rồi xoa đầu, nói với cô ấy rằng vẫn còn có tôi nên không cần phải lo lắng, nhưng tôi có cảm giác đó không phải là điều cô ấy cần lúc này.

Trong khi tôi đang bận vật lộn với đống suy tư của mình, thì Sylphie lầm bầm, “Được rồi, làm thôi nào.” Lấy hết can đảm, cô bước về phía hai người bạn của mình và quỳ xuống. “Này, hai người…”

“Sylphie…”

Ariel và Luke đều có vẻ mặt khó xử khi họ nhìn cô ấy. Dù họ không làm gì sai, nhưng tôi có thể hiểu tại sao họ cảm thấy tội lỗi. Bởi họ đã luôn đối xử với cô ấy như thể cô đã ở bên họ ngay từ đầu vậy.

[Không biết em ấy định nói gì vơi họ nhỉ?] Bụng tôi thắt lại vì lo lắng.

Giọng Sylphie run run khi cô nói, “Ừm người Derrick này… khi chúng ta trở về nhà, mình có thể nhờ cậu kể cho mình nghe thêm về anh ấy không? Vì có vẻ như anh ấy rất kỳ vọng vào cả 2 người nên mình cũng muốn biết về anh ấy nữa.”

“Dĩ nhiên rồi,” Luke nói, gật đầu. “Thực ra, tôi muốn cậu biết nhiều hơn về anh ấy. Anh là người đầu tiên nhận ra tiềm năng thực sự của Công chúa Ariel đấy.”

Ariel dù im lặng, nhưng cái cách cô ấy cười cho thấy rõ rằng cô đồng ý với mọi điều cậu ấy nói.

Sylphie hài lòng với câu trả lời của họ, nở nụ cười rạng rỡ.

Tôi lấy tay che miệng trong vô thức. Nhìn họ lấp đầy trái tim tôi với cảm xúc như vậy. Tôi nhớ Sylphie khi còn trẻ, khi chúng tôi còn sống ở làng Buena. Cô ấy đã luôn cô đơn, luôn bị những đứa trẻ khác bắt nạt. Tôi là người bạn duy nhất của cô ấy, và khi cô nghĩ rằng tôi có thể sẽ bỏ cô lại một mình, thì mắt cô đã ngấn lệ trên mi.

Nhưng nhìn vào khung cảnh lúc này, tôi nghĩ. Đứa trẻ cô độc đó giờ đã có cho mình những người bạn thật tuyệt vời.

Tôi đã không làm bất cứ điều gì để trợ giúp cô ấy cả. Ariel và Luke là những người bạn mà Sylphie đã tự mình bầu kết.

Dù phải thừa nhận rằng có hơi buồn khi nhận ra cô ấy không còn thuộc về tôi và chỉ mình tôi, nhưng đây cũng là một điều tốt. Tốt chắc chắn về điều đó. Tôi sẽ không lấy quá khứ ra làm lý do nên đây là cách mọi thứ sẽ diễn ra. Cả tôi và bất kỳ ai khác đều không nên quá bao bọc cô ấy. Cô cần phải được đối xử bình đẳng, cả trong mối quan hệ của chúng tôi và trong tình bạn của co oaays với Ariel và Luke. Cô ấy đã tự mình xoay sở để vun đắp lên những mối quan hệ đó. Cô ấy cũng đang cố gắng hết sức để có thể được đứng bên cạnh tôi nữa.

Điều đó tức là tôi phải thể hiện mình xứng đáng với những nỗ lực của cô ấy.

Khi nói đến tình bạn và sự bình đẳng, thì những người đầu tiên tôi nghĩ đến là Cliff và Zanoba.

“N-này, Rudeus…”

Tôi liếc sang bên. Eris đang đứng đó, va khuỷu tay của cô ấy vào tôi.

Cô ấy muốn gì nhỉ? Có lẽ cổ ghen tị vì tôi đã dán mắt vào Sylphie suốt từ bấy giờ ư. Đừng lo. Anh sẽ không để em bị ra rìa đâu. Vì giờ chúng ta đã kết hôn rồi mà, anh chắc chắn sẽ tắm cho em thật nhiều mà – hửm?

Eris đang liếc nhìn phía sau chúng tôi, ở dưới hành lang.

[Cô ấy có thể nhìn đi đâu được nhỉ?]

“Ủa?!” Tôi há hốc miệng, khi cuối cùng tôi cũng nhận ra điều gì đã thu hút sự chú ý của cô ấy.

Hành lang đang chứa đầy kiến và slime. Cả hai đều đỏ rực; trong trường hợp thứ nhất, thì đó là ánh sáng phát ra từ lõi của chúng, còn trong trường hợp thứ hai thì đó là mắt của chúng. Dù sao đi nữa, thì rõ ràng là chúng đang rất tức giận.

“Uế… nó…”

“Ngươi… đã làm ô…”

Cả đàn chúng nói nhứng tiếng nghe như rên rỉ, mặc dù thật khó để biết chúng đã tạo ra âm thanh đó như thế nào. Mà sao cũng được, chúng đang dần tiếp cận tới đây rồi.

Tại sao? Tại sao chúng lại tức giận cơ chứ?!

Chúng tôi đã trả sách về đúng chỗ của chúng. Tôi không biết cuốn nhật ký của Derrick thuộc về đâu, vì vậy tôi định đưa lại cho Ma Vương và bày tỏ lòng biết ơn trước khi chúng tôi rời đi. Đó là cuốn sách duy nhất chúng tôi còn có.

“Ngươi… đã làm ô…”

“Uế… nó…”

Ngươi… Đã làm ô uế… nó ư…? Bọn tôi đã làm ô uế cái gì? Một quyển sách á?

“Ồ!” Tôi quay đầu lại đối mặt với Luke.

Cậu ta há hốc miệng nhìn chằm chằm vào đội quân quái vật. Cậu chợt nhận ra khi nhìn xuống cuốn sách mình đang cầm. Nước mắt của cậu đã thấm vào trang giấy, làm cho mực nhoè ra nhiều đến nỗi một số từ không thể phân biệt được.

“T-tôi vô cùng xin lỗi!” Luke vội vàng xin lỗi, rút trong túi ra chiếc khăn tay chấm vào cuốn sách.

“Không, Luke, cậu không thể làm thế được!” Sylphie hét lên, cố gắng ngăn cậu ta lại, nhưng lời cảnh báo của cô đã đến quá muộn. Nỗ lực của cậu ta chỉ khiến mực càng nhoè hơn, và do nước mắt của cậu ta làm giấy bị ướt, nên nó đã bị xé toạc dưới lực bàn tay của cậu.

(Trans: siêu cấp ăn hại…)

“Graaaah!”

Đằng sau đàn kiến, một con Ốc sên Cthulhu đang lao tới với tốc độ chóng mặt. Bọn kiến há miệng của mình ra và đám slime đã bị chui tọt vào bên trong chúng. Hẳn chúng đã rất tức giận đến nỗi mất đi cảm giác của mình.

Eris theo phản xạ nhảy lên phía trước.

“X-xin lỗi, chúng tôi thực sự không cố ý!” Tôi hét lên từ phía sau cô ấy, nhưng lời cầu xin của tôi đã bị bỏ ngoài tai.

Những con slime lao vào chúng tôi, và Eris và Ghislaine lao về phía trước để hạ gục chúng. Chỉ trong một nhát chém, họ đã cắt được sáu lõi của lũ slime làm đôi, để lại những vũng nước nhớp nhúa trên mặt đất.

Eris liếc nhìn lại về phía chúng tôi và hét lên, “Rudeus!”

Tôi muốn cảm ơn Ma Vương vì đã bỏ công sức giúp đỡ chúng tôi, và tôi cũng muốn xin lỗi vì đã làm ô uế một trong những cuốn sách của họ. Tôi đồng thời cũng hy vọng chúng có thể sẵn sàng lắng nghe lý do của chúng tôi nữa. Nhưng than ôi, những sinh vật này đã nổi cơn lôi đình rồi. Họ sẽ không lắng nghe lý do ngay cả khi chúng tôi có cố gắng nói ra đâu.

“Hãy chạy khỏi nơi này mau!” Tôi quay lại vác đống hành lý.

Sylphie và những người khác di chuyển nhanh chóng, theo sự chỉ dẫn của tôi. Luke là người duy nhất bị tụt lại phía sau, vì vẫn còn bàng hoàng rằng hành động của mình đã gây ra tất cả những điều này. May mắn thay, cậu ta đã quen với việc rút lui vội vàng. Cậu ta chộp lấy những gì còn lại và rút kiếm ra để có thể bảo vệ Ariel trong trường hợp bất cứ thứ gì lọt qua hàng phòng ngự của chúng tôi.

“Sylphie!” Tôi hét lên.

“Được rồi! Em sẽ dẫn đầu. Mọi người, mau theo tôi!”

Tất cả những gì tôi làm là gọi tên cô ấy, nhưng như vậy là đủ để cô hiểu được ý chỉ của tôi.

Vậy ra đây là cái mà người ta gọi là cùng một tần số nhỉ. Có thể đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng dù sao thì nó cũng khiến tôi hạnh phúc rồi.

“Ghislaine, cô hỗ trợ Sylphie. Luke, cậu ở bên cạnh công chúa và giữ cô ấy an toàn. Eris và tôi sẽ yểm trợ.”

“Yểm trợ? Yểm trợ từ đâu cơ?!” Eris gầm lên.

“Từ đằng sau!”

Tôi đưa cây trượng của mình về phía đám slime đang lao tới.

[Xin lỗi, ngài Beethove, nhưng Luke không hề có ý định đó đâu ạ.

Được rồi, tôi phải thừa nhận rằng có lẽ cậu ta là một trong những tông đồ của Nhân Thần, vì vậy có thể cậu ta đang hành động theo mệnh lệnh của hắn…

Không, điều đó thật điên rồ. Tôi không nghĩ đó là nguyên nhân. Mà kệ đi, tôi xin lỗi, thưa Ma Vương!]

“Frost Nova!”

Băng hình thành ở đầu cây trượng, tạo ra một luồng khí lạnh lan ra bên ngoài. Những con quái vật bị nó ảnh hưởng ngay lập tức bắt đầu đóng băng, nhưng chuyển động của chúng không dừng lại hoàn toàn. Câu thần chú của tôi chỉ làm chúng chậm lại. Rõ ràng, chúng đã kháng được toàn bộ hiệu ứng, nhưng trì hoãn được bước tiến của chúng là đủ rồi.

“Yaaah!”

Ghislaine vung thanh kiếm của mình trong không khí, ngay lập tức chém xuyên qua những kẻ thù đang cản đường. Cô ấy cắt qua đám slime và kiến như thể đang cắt đậu hũ vậy. Đáng lẽ cố ấy sẽ tận dụng đà đó để tiếp tục lao về phía trước, nhưng một con Ốc sên Cthulhu đã ngăn bước chân của cổ. Đòn tấn công của cô sượt ra khỏi vỏ của nó với một tiếng kêu. Các xúc tu hình chuỳ của nó co lại trước khi bắt đầu phản công. Theo thuật ngữ hiện đại, thì nó giống như một chiếc xe tăng đột nhiên rút ra một cây thương và rồi dùng nó tấn công vậy. Không còn lựa chọn nào khác, Ghislaine phải tránh khỏi sự tấn công dữ dội của nó.

“Băng Thương!” Sylphie hét lên.

Con ốc sên dù đã cố gắng giữ an toàn bằng cách trốn trong vỏ của nó, nhưng phần dưới bụng của nó không được bảo vệ. Nên cây thương của Sylphie đã dâm xuyên từ dưới đất lên, xiên que sinh vật đó.

“Ngay bây giờ, đi thôi!”

“Được rồi!”

Sylphie xông lên phía trước, vượt qua hàng ngũ của kẻ thù với Ghislaine theo sau sát gót. Ariel và Luke chạy theo phía sau họ, nhưng một con kiến đã tránh được Frost Nova của tôi bằng cách lướt qua trần nhà lao về phía họ.

“Hả!” Eris ngay lập tức ngăn lấy nó. Cú vung của cô ấy quá mạnh, nó cắt đứt đầu của sinh vật khỏi cơ thể trước khi để lại một hố va chạm trên sàn.

“Nham Đạn Pháo!” Không lỡ một nhịp nào, tôi tung ra một câu thần chú vào nó. Những sinh vật dạng côn trùng này đôi khi có thể tiếp tục di chuyển ngay cả khi không có đầu. Nên tôi đã không để bất cứ cơ hội nào cho nó hành động.

Dù kết liễu kẻ thù là một quy tắc chiến đấu khắc nghiệt, nhưng xem xét việc Ma Vương đã cho phép chúng tôi vào thư viện của họ một cách nhân từ như thế nào, thì tôi quả thực cảm thấy hơi tội lỗi khi tàn sát những người động đội của chúng như thế này.

“Giờ mọi thứ trở nên thú vị rồi đó!” Eris nói.

“Thú vị ư? Nó khiến anh đau thắt cả ruột đó,” Tôi hét lên khi đang đuổi theo Ariel và những người khác.

“Khỉ thật, rốt cuộc bọn chúng có bao nhiêu con vậy hả?!”

Bọn quái thú truy đuổi không ngừng. Mặc dù chúng có ngoại hình khiêm tốn, nhưng những con quái thú này giữ trong mình khá nhiều sức mạnh. Bọn slime thì đặc biệt nhanh hơn nhiều so với khi chúng xuất hiện ban đầu – Giống đám slime kim loại trong Dragon Quest. Nếu chúng ta dừng lại dù chỉ một giây, thì lũ kiến đó sẽ tấn công chúng ta và bộ hàm của chúng đủ khoẻ để nhai xuyên qua nền đá cứng nhất. Nhưng điều tồi tất trong số chúng là những con Ốc sên Cthulhu lao tới từ phía trước. Nếu Ghislaine và Eris không sử dụng toàn bộ sức mạnh của lưỡi kiếm trong cuộc chiến, thì nó sẽ chỉ sượt qua mà thôi. Ngay cả khi họ chém được, thì cũng không đủ để giết chết con quái thú ngay lập tức; nó vẫn sẽ vung những xúc tu giống như cái dùi cui về phía chúng tôi thôi.

Rất may, Mê cung Thư viện không có phòng mà thay vào đó là một tập hợp các hành lang nối liền với nhau. Vì vậy, miễn là chúng tôi tiếp tục phòng ngự vững chắc ở phía trước và phía sau chiến tuyến, thì chúng sẽ không thể bao vây hoàn toàn mà tiêu diệt chúng tôi. Sylphie và Ghislaine dẫn đường cho chúng tôi, trong khi Eris và tôi bảo vệ phía sau. Tôi tiếp tục giải phóng Frost Nova trong khi Ghislaine mở đường phía trước. Sylphie tiếp tục phóng Băng Thương từ dưới mặt đất, xiên từng con ốc sên, và Eris dọn sạch những gì còn sót lại. Chúng tôi từ từ nhích về phía trước trong khi đảm bảo không có gì lẻn ra phía sau. Chúng tôi dù có vô số kẻ thù, nhưng ít nhất chúng tôi đã đi được một đoạn đáng kể về phía trước rồi.

“Kia rồi, ở phía trước!” Giọng nói sắc bén của Ghislaine cắt xuyên qua không khí.

Tôi nhìn xung quanh. Phía trước chúng tôi là một đàn slime khổng lồ tụ lại với nhau. Trong chớp mắt, chúng biến thành một con slime bự chảng duy nhất chặn hoàn toàn đường đi của chúng tôi.

“Các ngươi đùa đấy à.”

Thật ư? Giờ thì bọn tôi phải đối mặt với Slime Vua?

“Haaaaa! Tornado Impact!” Sylphie phóng phép thuật của mình vào nó, và Ghislaine bổ kiếm của cô xuống, nhưng con Slime Vua đã hồi phục sau khi dính đòn gần như ngay lập tức và tiếp tục chặn chúng tôi.

“Rudy, em không thể đấu được với thứ này!” Sylphie nói.

“Từ giờ tôi sẽ lo chuyện này!” Tôi vội vã tiến lên, thế chỗ của Sylphie để cô ấy có thể lùi lại giúp Eris yểm trợ phía sau chúng tôi. Đó là một quá trình chuyển đổi liền mạch. Cô tự di chuyển mà không cần phải có sự hướng dẫn rõ ràng từ tôi.

Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên hai chúng tôi cùng nhau chống lại một thứ gì đó, phải không? Cô ấy can đảm hơn tôi tưởng đấy.

Nói thật thì, tôi không nghĩ vậy. Cô ấy là người nhận ra tín hiệu im lặng của tôi và phản ứng một cách thích hợp. Trong tích tắc lướt qua nhau, Ánh mắt của chúng tôi chạm nhau. Vẻ mặt của cô ấy phản bội sự hoảng loạn mà cô ấy đang cảm thấy, nhưng trong khoảnh khắc đó, đôi môi của cô ấy dịu đi một chút và tai của cô giật nhẹ. Có lẽ những ý nghĩ tương tự đã lượt qua tâm trí của cổ, và cùng với chúng, là một chút hạnh phúc và ngại ngùng.

[Chết cha, gượm đã. Giờ không phải là lúc cho chuyện đó.]

Gạt chuyện đó sang một bên, con slime này lớn quá. Tôi tự hỏi liệu Ma Vương có tồn tại theo cách tương tự không. Không, không thể nào. Thứ này có một số lượng lớn lõi bên trong. Nó không phải là một sinh vật đơn lẻ mà là nhiều sinh vật lại với nhau.

Vậy có nghĩa là cách tốt nhất để hạ chúng chúng là…

“Ghislaine, cháu sẽ bắn một đòn cực mạnh làm nổ tung chúng thành từng mảnh. Cháu muốn cô hạ gục bọn slime bé hơn nhiều nhất có thể ạ,” Tôi nói.

“Hiểu rồi.”

Dù cô không giữ khoảng cách hay gì cả, nhưng tôi đã đưa chỉ dẫn chi tiết cho cô ấy vì tôi không muốn cô lao vào cùng lúc tôi sử dụng ma pháp của mình.

“Phù…”

Tôi hít một hơi thật sâu và bắt đầu tập trung ma lực vào cánh tay phải của mình. Tôi cần một ma pháp cót hể tạo ra một lỗ xuyên qua con slime khổng lồ. Tornado Impact của Sylphie dù là một phép thuật cao cấp khiến gió xoay nhanh, gần giống như một mũi khoan. Nó đã đục một lỗ trên sinh vật ấy, nhưng không đủ lực để làm nó tung ra thành nhiều mảnh. Tôi cần thứ gì đó có thể gây ra sức công phá huỷ diệt, không phải ở một diểm tập trung duy nhất mà là trên một khu vực rộng lớn. Và nó phải có nhiều sức mạnh hơn Sylphie có thể làm được.

“Bom siêu thanh cải tiến!”

Những gì tôi giải phóng là một làn sóng xung kích vô hình. Đúng như tên gọi, nó tương tự như Bom siêu thanh, là một phép thuật trung cấp, nhưng được thêm một lượng ma lực vượt xa sức mạnh của ma pháp cơ bản.

Một vụ nổ vô hình vang vọng khắp các sảnh, xuyên qua đám slime với tốc độ đáng kinh ngạc. Lực tác động khiến sinh vật bị tung ra thành nhiều mảnh.

“Graaaah!” Như thể không chịu khuất phục trước những cơn rung chấn lan toả khắp sàn và tường, Ghislaine gầm lên một tiếng dữ dội và lao về phía trước. Chỉ trong nháy mắt, cô ấy đã cắt xuyên qua lõi của ít nhất một tá slime.

“Hử?!” Tôi thở hổn hển, nhận ra rằng một kẻ thù khác đang chờ đợi đằng sau bức tường nhầy nhụa khổng lồ đó. Không, không phải một. Mà có năm con Ốc sên Cthulhu. Chúng đã dừng bước tiến trong giây lát khi dư chấn cuộc tấn công của tôi đánh trúng chúng, nhưng cũng nhanh chóng, chúng quanh lại di chuyển, lao về phía chúng tôi. Những con ốc sên đã vượt qua được Ghislaine và áp sát về phía tôi rồi.

“Graaaah!” Ghislaine nhảy lùi lại, đâm thanh kiếm vào một con. Cô hẳn đã tìm ra điểm yếu trong lớp vỏ của nó, bởi vì một cú đâm đã đủ để khiến nó loạng choạng. Nó va vào một trong những giá sách gần đó và bị chôn vùi trong một núi sách.

“Hừm!” Tôi càu nhàu, phóng Nham Đạn Pháo vào hai trong số những con khác. Đòn phép xé toạc không khí với một tiếng rít, xuyên thẳng qua lớp vỏ của các sinh vật và để lại một mớ hỗn độn trên đường đi của chúng trước khi nổ tung sang phía bên kia.

Buồn thay, đó chưa phải là kết thúc. Ruột con ốc phun ra khắp nơi, nhưng ngay cả khi bị dính nội tạng của đồng loại, con ốc thứ tư vẫn tiếp tục lao lên phía trước. Ghislaine lao tới giữa tôi và con ốc rồi đánh bại nó.

[Nhưng như thế thì vẫn còn một con, phải không? Mới hạ được bốn trong số chúng thôi mà.]

Khi tôi nghĩ vậy thì đã quá muộn. Tôi hít một hơi khi Ma Nhãn Tiên Tri của mình phát hiện ra con thứ năm. Nó đã ẩn mình trong bóng của con thứ tư và lẻn vào mà không bị chú ý. Cái dùi cui của nó che khuất tầm nhìn của tôi.

Qúa muộn để phản công rồi. Tôi phải tránh nó bằng cách nào đó. Trong một khoảnh khắc, tôi bật ngửa mình ra đằng sau.

“Ể?!”

Nó đã tóm được sườn của tôi. Dù tôi đã tránh được cái xúc tu, nhưng con ốc sên vẫn đâm vào người tôi, khiến tôi bị lùi lại.

“Guh!”

Tôi đập mạnh vào giá sách đến mức không khí trong phổi bị đẩy ra ngoài.

Chết tiệt. Chúng đã vượt qua bọn tôi rồi.

Con ốc sên đâm vào tôi giờ đang đè lên Ariel. Công chúa đang cố gắng chống trả hết sức có thể. Cô có một thanh kiếm nhỏ, đôi mắt mở to khi đối đầu trực diện với con quái thú. Dù hoảng sợ nhưng cô không bị chìm trong cơn kinh hãi mà quyết tâm. Cô ấy hẳn đã phải đối mặt với những cuộc tấn công bất ngờ như thế này vô số lần trước đây. Mặc dù vậy, con ốc sên vẫn nổi cơn thịnh nộ, vung vẩy các xúc tu của nó khi lao về phía cô.

Tôi không nghĩ rằng Ariel có thể xử lý nó. Tôi giơ tay phải lên, triệu hồi một viên Nham Đạn Pháo để phóng vào con ốc sên.

[Sẽ ổn thôi, mình sẽ căn đúng thời điểm, mình nghĩ vậy.]

Nhưng cùng lúc đó, tôi nhìn thấy một thứ gì đấy khác ở rìa nhãn cầu của mình – là những con slime. Sự xuất hiện của những con ốc sên đã khiến Ghislaine phân tâm khỏi việc chém hạ chúng. Những con thoát khỏi lưỡi kiếm của cô ấy trước đó đã trượt qua những con ốc sên rơi xuống và lao về phía chúng tôi. Trong khi đó thì Ghislaine vẫn chưa dứt điểm được con ốc sên thứ tư. Dù sự hoài nghi ập đến, nhưng nó cũng không đủ để làm trì hoãn ma pháp của tôi được.

“Nham Đạn Pháo!”

Nó xé toạc không khí, lao thẳng vào mục tiêu như dự tính. Rồi một tiếng nổ thân thuộc vang lên khi nó xé xác con ốc sên. Ngay lúc đó, lũ slime đã tránh được Ghislaine và lao về phía Ariel.

Chỉ có một người đàn ông duy nhất còn chặn giữa chúng và công chúa – Luke. Cậu ta có thể đã chuẩn bị đối mặt với con ốc sên cho đến khi tôi giết nó. Rồi sự chú ý của cậu ta đổ dồn sang mười con slime đang tiến tới. Hai trong số chúng ta chs ra về phía tôi khi tôi gục xuống cạnh một trong những giá sách. Ba con khác thì quay lại chỗ vừa đi để đánh lén Ghislaine.

Tôi tập trung Ma Nhãn Tiên Tri của mình vào hai con đang tiến lại gần. Tôi bình tĩnh đối phó với chúng trong khi vẫn để mắt đến Luke. Đòn trực diện của cậu ta đã hạ được một con. Tuy nhiên, bốn con kia đã di chuyển đồng loạt. Một con lao vào chân cậu ta, trong khi con khác thì lao vào bụng cậu. Luke khuỵu xuống một đầu gối, lúc đó con slime thứ ba quấn quanh kiếm của cậu ấy, trong khi con cuối cùng tấn công trực diện vào đầu.

“Hự?!”

Luke bị giáng một đòn thẳng vào hộp sọ. Máu tuôn ra từ trán và mũi, nhưng điều đó không đủ để ngăn cậu ta lại. Cậu rút một thanh kiếm ngắn từ vỏ cạnh thắt lưng và tâm vào con slime quấn quanh vũ khí chính của mình. Khi nó được giải phóng, cậu ta đã hạ được hai con khác lao vào Ariel.

“Ta sẽ không để các ngươi đụng được vào một ngón tay của Công chúa Ariel đâu!” Cậu hét lên.

Nhưng than ôi, vẫn còn một con slime nữa – là con đã giáng một đòn dữ dội vào đầu cậuta. Luke đã quay lưng lại với nó để hạ gục những con khác, và giờ thì nó lao thẳng vào cậu ấy. Mặc dù cơ thể của nó trông mềm mại, nhưng nó có sức công phá của một viên đại bác. Nếu phi vào đúng chỗ, thì nó có thể làm vỡ hộp sọ của cậu ta mất.

May mắn thay, con slime đã không lao trúng đích vì Ariel đã đâm thẳng thanh kiếm của mình vào lõi của nó. Nó biến thành một đống nhầy nhụa không có hình dạng gì rồi bắn tung toé thành một vũng trên sàn.

“Công chúa Ariel,” Luke thở hổn hển.

“Luke, trong những lúc như thế này, tôi không có ý định tiếp tục làm một bông hoa tường vi đơn thuần đâu.” Cô cười rạng rỡ.

Và thế là con đường phía trước đã sạch sẽ kẻ địch.

Ghislaine ném cho tôi một cái nhìn dữ tợn.

“Tiến lên!” Tôi gượng dậy, ra lệnh. Tôi niệm cho cả nhóm phép thuật hồi phục trong khi chen lên tham gia tuyến trước với cô ấy trong đội hình. Mặc dù tôi thấy có lỗi vì đã phá hỏng một khung cảnh cảm xúc như vậy, nhưng bọn tôi đang bị một lũ kẻ địch dí sát từ phía sau. Nên chúng tôi cần phải tiến lên.

Sau đó, chúng tôi tiếp tục quét sạch kẻ địch khi lao về phía lối ra. Những con quái thú đã thử mọi cách để ngăn chặn việc rút lui của bọn tôi. Nào là slime tạo thành những bức tưởng, lũ ốc sên bay đến, lũ kiến bò lổm ngổm trên trần nhà và cố gắng rơi hàng loạt xuống chỗ chúng tôi. Khi kẻ thù bất ngờ lao tới, Luke đã quyết liệt bảo vệ công chúa như thể cô là mạng sống của mình vậy. Ariel cũng đã làm tròn vai bằng việc hạ gục bất cứ thứ gì cản đường với thanh kiếm ngắn cùng ma pháp của mình.

Nhờ có những nỗ lực không ngừng nghỉ này, nên chúng tôi đã tới được vòng tròn dịch chuyển gần như bình an vô sự. Nếu Ariel chỉ là một bông hoa tường vi, hay Luke tiết lộ mình là tông đồ của Nhân Thần và đâm sau lưng ai đó, thì trận hình của chúng tôi chắc chắn sẽ sụp đổ.

Dẫu vậy thì đây vẫn là một thất bại. Tôi đã hy vọng có thể trở lại đây nếu chúng ta cần nghiên cứu bất cứ điều gì khác, nhưng than ôi, điều đó bây giờ dường như là không thể nữa rồi. Chúng tôi đã tiêu diệt không ít thuộc hạ của Ma Vương và làm hư hạ vô số cuốn sách trong quá trình rút lui mất rồi.

Ai mà ngờ được là bọn chúng sẽ tức giận đến vậy chỉ vì khóc lên một cuốn sách chứ?

Một lưu ý có thể như một niềm ht vọng đó là những con ma thú này di chuyển giống như những con rối hơn là những con thú có tri giác thực sự. Nhưng ngay cả khi chúng là những cỗ máy không có trí óc, thì chũng tôi vẫn đã phá huỷ chúng rồi mà. Nên việc lấy bọn chúng không có lý trí làm một cái cớ để cầu xin Ma Vương tha thứ quả thực sẽ làm mặt tôi dày lên ba thước mất. Không, ngay cả khi có một lá thư xin lỗi chăng nữa, thì tôi khá chắc rằng hắn ta sẽ không tha thứ bất cứ điều gì trong chuyện này đâu.

Ít nhất thì cũng có một vài tin tích cực: là dù Luke có phải là một trong những tông đồ của Nhân Thần hay không, thì cậu ta đã chứng minh rằng cậu ấy vẫn sẽ bảo vệ Ariel bằng cả mạng sống của mình. Và Ariel đã tìm ra đợc câu trả lời cho câu hỏi của Perugius. Chúng tôi đã có những gì mình cần. Chúng tôi đã hoàn thành được mục tiêu của mình. Nên như vậy là đủ thành công rồi.

{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },