Light Novel Mushoku tensei: Chương 5: Chuyến du hành tới Milis: Gặp gỡ Nhà Latrea

★ ★ ★

Bọn trẻ thì đang dần lớn lên.

Lucy thì đã quen với Đại Học Ma Pháp.

Lara dù không thực sự thích học những con bé vẫn tràn đầy năng lượng.

Ars dù có phần thoáng đãng giống Eris nhưng thằng bé khá siêng năng trong công việc và nó không phải là kiểu người đi chì chiết những đứa nhỏ hơn mình, nên thằng bé sẽ ổn thôi.

Sieg thì vẫn còn khá nhỏ và là một đứa mít ướt, nhưng kể từ khi được một người nào đó huấn luyện, thì thằng bé đã mạnh mẽ hơn phần nào rồi.

Lily và Chris thì vẫn bé tí, nhưng gần đây hai đứa nó cũng đã qua giai đoạn bú sữa và bắt đầu đi học.

Dù đứa thứ bảy chưa thấy đâu nhưng 6 đứa chúng vẫn còn nhỏ lắm.

Nên mỗi ngày đều tràn đầy sức sống với vô vàn chuyện xảy ra. .

Vậy nên, khi Lara và Ars bắt đầu đi học, còn Sieg và Lily bắt đầu tập đi, rồi sau khi tất cả chúng đều đi học, thì mọi thứ đã phần nào lắng xuống.

Không có dấu hiệu nào cho thấy Hitogami đang toan tính điều gì đó.

Những ngày tháng yên bình thực sự vẫn tiếp tục.

Vì vậy, nên hẳn đó là lý do vì sao.

Vì sao tôi nghĩ rằng có lẽ đã đến lúc cho bọn trẻ biết thế giới bên ngoài Ma Pháp Thành Sharia trông như thế nào.

Tôi tự hỏi sao mình lại nghĩ vậy.

Có lẽ do tối qua vui một cách đặc kỳ.

Lucy thì lủi ở một góc.

Lara thì đang nghịch đồ ăn.

Ars thì đang kén chọn.

Sieg thì đang phồng hai cái má.

Lily thì vừa nhấm nháp món súp vừa làm bẩn cái yếm của mình một cách dễ thương.

Và Chris đang nằm trong lòng tôi với cái miệng há hốc chờ đợi thìa thức ăn tiếp theo.

Cũng như ba người vợ, một đứa em gái và hai bà mẹ.

Đó quả là một bữa ăn náo nhiệt.

Nhưng không chỉ có bữa tối, dạo gần đây cả nhà luôn náo nhiệt như vậy. Cơ mà cũng hiển nhiên thôi.

Với 6 đứa trẻ trong nhà thì không thể không như vậy được.

Ars và Lara là hai con “báo thủ” chuyên gây rắc rối.

Lily và Chris, có lẽ do bằng tuổi nhau nên thường cãi nhau om tỏi.

Sieg thì khá ngoan ngoãn và Lucy cũng vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là hai đứa luôn im lặng.

Cái sự huyên náo ấy không bao giờ tắt.

Thế nên đó là lúc tôi nghĩ rằng:

‘Phải làm ngay khi còn cơ hội.’

Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi bọn trẻ lớn lên.

Tôi lúc đó có thể đang ở một nơi nào đấy chiến đấu với một người nào đó cùng Orsted, hoặc một vài trong số số chúng có thể đã rời khỏi Sharia.

Khi lớn lên, chúng sẽ đi học ở Đế quốc Asura trong ba năm, nên có thể chúng sẽ ở lại đó luôn.

Hoặc thậm chí chúng sẽ quyết định bỏ nhà ra đi trước cả khi ấy cơ. Paul cũng đã cãi nhau với cha mình mà bỏ đi như vậy mà.

Điều gì đó tương tự cũng có thể sẽ xảy ra với tôi.

Hitogami đang thù tôi lắm nên sẽ có rất nhiều lúc hắn ta có thể nhúng tay.

Cơ mà trẻ con thì không bao giờ làm đúng những gì được bảo.

Lara thì không thích học hành gì nên thường xuyên bỏ trốn.

Nhưng ổn cả thôi mà.

Dù sao thì, đó là những gì tôi đã nghĩ.

Rằng bọn trẻ sẽ không thể mãi quấn quýt như vậy được.

Đó là lý do vì sao, chúng tôi nên đi chơi cùng nhau ngay khi còn có thể.

★ ★ ★

Tất nhiên là bọn tôi sẽ không đi vòng quanh thế giới.

Trong khoảng một tháng, chúng tôi sẽ đến thăm một số người mà đã lâu không gặp và cho bọn trẻ xem những điều mới lạ.

Chẳng có gì quá “phiêu lưu” ở đây cả.

Và như đã nói, điểm đến là Thánh Quốc Milis.

Còn kế hoạch sẽ như sau:

Đầu tiên bọn tôi sử dụng Ma pháp trận Dịch chuyển để tới Thánh Quốc Milis. Chúng tôi sẽ ở đó khoảng 10 ngày.

Ở chặng đầu sẽ gặp người nhà của Zenith, Cliff và nhà thờ.

Sau đó sẽ là chuyến đi thực tế đến Trụ sở Hội Mạo Hiểm Giả, tòa tháp Ma thuật, và những địa điểm nổi tiếng khác của thành phố.

Tiếp theo là chuyến xe ngựa dọc theo cao lộ Thánh địa Kiếm để rồi ghé nhanh Đại Sâm Lâm.

Sau đó là chuyến tham quan suối nước nóng ở dãy núi Thanh Long. Và cuối cùng là trở về nha bằng ma pháp trận dịch chuyển ở quanh đó.

Và khi chúng tôi ở đó, thì tôi sẽ liên lạc với Khoáng Thần (鉱神) mà đã trì hoãn gặp mặt cho đến tận giờ.

Kế hoạch sẽ diễn ra như vậy đấy.

Bọn tôi đã có một buổi thảo luận gia đình về chuyện này và đã lên kế hoạch trong nửa năm.

Dù sao thì Roxy cũng đang làm giáo viên và tôi cũng phải hỏi ý kiến Orsted với tư cách là chủ tịch công ty nữa.

Và mấy đứa con thì đi học hành, ai cũng có việc riêng của mình cả.

Nói vậy chứ cả nhà đều tán thành à.

Nhất là Lucy, con bé hẳn đã nảy ra ý tưởng này khi chúng tôi đến thăm Đế quốc Asura trước đó, khi con bé nghe tin cả nhà sắp đi du lịch, thì con bé thực sự rất phấn khích.

Tôi cũng đã hỏi Elinalize liệu cô có muốn đi cùng không và cổ đã bộc lộ khá rõ ràng.

Cô khá mừng vì đã có một lý do để đi tới đó.

Dù cô đã gặp Cliff nhiều lần trong năm, nhưng cô vẫn muốn ở bên cạnh anh ấy mọi lúc.

Cliff cũng muốn thăng cấp bậc nhanh hơn để mang Elinalize và Clive đến với mình, nhưng những cuộc chiến quyền lực của Giáo hội Milis có vẻ khá khó khăn.

Và vì chúng tôi sẽ đến thăm nhà Latrea nên Zenith và Lilia cũng sẽ đến. Tôi muốn Miko nói lại cho tôi biết cô ấy đang nghĩ gì.

Lara rõ ràng có thể trò chuyện với cô ấy, nhưng con bé lại không giao tiếp nhiều với Zenith. Bất cứ khi nào tôi hỏi nó, thì con bé đều trông rất bối rối ngơ ngác.

Ở cái tuổi của nó, thì có lẽ con bé chưa hiểu thấu được tầm quan trọng của việc trò chuyện.

Gác chuyện Lara qua một bên, mặc dù có thể chỉ là vài chuyện cá nhân, nhưng Miko và Giáo Hoàng đều là quan chức cấp cao của Milis nên tôi đã hẹn gặp họ, nên rất có thể tôi sẽ được gặp cô ấy.

Lần này tôi cũng mời Norn tới nữa.

Dù sao thì trước đấy tôi đã hứa với Claire rằng tôi sẽ làm vậy rồi mà. À không, tôi không nghĩ là mình đã hứa như vậy.

Dù sao đi nữa, tôi quyết định rằng tốt hơn hết là nên cho cô ấy thấy trực tiếp rằng con bé đã kết hôn và đang sống hạnh phúc.

Tôi đã nói với Claire rằng con bé đã kết hôn. Và tôi cũng đã mô tả cặn kẽ về người bạn đời của con bé bằng chính miệng của mình, không dối gian một từ nào, một cách thẳng thắn. Bao gồm cả sự thật rằng anh ấy đến từ Ma tộc.

Mà tôi vẫn chưa nhận được lời phản hồi, có lẽ bà ấy đang giận. Hoặc vờ như chưa nghe thấy gì cả.

Tuy nhiên, đó có lẽ là vấn đề về chủng tộc thôi.

Ban đầu Norn từ chối với lý do con của em ấy còn nhỏ.

Có lẽ do trẻ em Superd lớn nhanh nhưng luicelia, con gái của Norn, đã qua kỳ bú sữa và đã mọc hết răng. Mái tóc của đứa bé có màu xanh giống bố và con bé mới bắt đầu bước đi đung đưa chiếc đuôi xinh xắn của mình nhưng vẫn chư mở mắt.

Nhưng Ruijerd đã nói điều gì đó với con bé.

“Em nên đi đi. Anh sẽ trông Luicelia cho.”

“Nhưng…”

“Em phải trân trọng gia đình của mình.”

Và thế là Norn đã lắng nghe theo những lời chan chứa đầy cảm xúc ấy.

Dù có vẻ như Ruijerd cũng muốn tự mình đi cùng nữa.

“Dẫu ta có hơi không biết gì về phong tục của Nhân tộc, nhưng ít nhất một lời chào cũng là điều cần thiết,” anh nói.

Nhưng mang cả một em bé và một người tộc Superd trong một chuyến đi kéo dài một tháng thì sẽ hơi khó khăn.

Mặc dù chúng ta có thể đội mũ cho họ như Sieg, nhưng cũng không thể giấu được cái đuôi, và đó không chỉ là mái tóc màu xanh lá cây mà còn là một người tộc Superd bằng da bằng thịt nữa…

Không thể nào bọn tôi lại không gây ra náo loạn ở bất cứ nơi nào chúng tôi đến được. Và còn nhiệm vụ cùa Ruijerd từ Vương quốc Biheiril nữa. Và vì vậy, dù có phần miễn cưỡng, thì anh vẫn chỉ có thể ở nhà tiến Norn đi.

“Em hiểu rồi. Nhưng em chỉ tới gặp họ thôi. Sau đó em sẽ về nhà, không tới suối nước nóng đâu.”

“Em đầu cần phải về vội vậy, cứ thoải mái đi.”

“Em muốn được ở bên Ruijerd và Luicelia cơ.”

Và thế là Norn trong khi có phần còn hơi miễn cưỡng, thì cũng đã đồng ý đi cùng.

Tôi cũng đã nhờ Zanoba cùng một vài thành viên của quân đoàn đánh thuê sang giúp đỡ trông non. Beet và Jiro cũng vậy, nhưng chỉ để đề phòng thôi.

Vì tôi sẽ gặp rắc rối nếu nhà tôi bị cướp và còn phải chăm sóc vườn rau nữa.

Dù sao thì kế hoạch đi phượt của gia đình tôi là như vầy.

Có hơi vòng vo tam quốc, nhưng việc tuân theo một lịch trình nghiêm ngặt thì chẳng vui tẹo nào.

Nên chỉ với từng này, ấy cũng là hoàn hảo rồi.

★ ★ ★

Đã nửa năm kể từ đó.

Tuyết vẫn rơi như mọi ngày tại Ma Pháp Đô Thị Sharia.

Chúng tôi gọi xe ngựa và hiện đang đi qua cái thành phố bị ngập trong tuyết để tới văn phòng.

Sau khi chào Orsted, chúng tôi đi khởi động ma pháp trận dịch chuyển tới Milishion. Đầu kia của ma pháp trận cũng được đặt ở một mật ẩn tại Milishion nữa.

Và rồi chúng tôi ngay tức thì xuất hiện tại Milis.

Tôi chưa bao giờ có đông lực mạnh mẽ để đi phượt cả, hoàn toàn không hứng thú luôn.

Ít nhất nếu có thể, tôi chẳng muốn đi theo kiểu dùng trận pháp dịch chuyện tẹo nào, tôi muốn đưa họ đi từ từ để trải nghiệm quãng đường tới nơi đây, được ngắm nhìn Milishion từ bên ngoài rồi dần dần, cho đến khi bước vào cơ.

Cảm giác phấn khích khi nhìn thấy tòa tháp khổng lồ đó, rồi đi vào bên trong những bức tường thành cao vút sẽ rất khó để có thể trải nghiệm trọn vẹn được nếu dịch chuyển kiểu này.

Tuy nhiên, ta vẫn có thể nhìn thấy khung cảnh này khi rời khỏi thị trấn.

Không cần phải vội vàng làm gì.

Sau khi lên chiếc xe ngựa mà tôi đã chuẩn bị trước đó, chúng tôi đi thẳng về phía nhà Latrea.

Chúng tôi có 14 người, tính cả tôi là 15.

Cân nhắc về điều đó, tôi chuẩn bị 2 chiếc xe ngựa lớn. Đầu tiên là tôi, Roxy, Zenith, Lilia, Lara, Chris và Leo.

Xe thứ hai là Sylphy, Eris, Lucy, Ars, Sieg, Lily, Aisha và Norn.

Chúng tôi đã chào tạm biệt Elinalize và Clive và cả hai đã tiến thẳng tới chỗ Cliff.

Bọn trẻ khá hào hứng khi lần đầu tiên được đi du lịch, phải mất một thời gian dài các mẹ mới trấn tĩnh được các em.

Lara có vẻ đặc biệt thích thú với khung cảnh của Milishion.

Quả thực là đáng ngạc nhiên, nếu hay trông thấy thái độ thờ ơ thường ngày của con bé.

“Lara, đừng ngoái đầu qua cửa sổ nào con.”

“...Dạ.”

Thỉnh thoảng con bé lại bắt đầu ngoái đầu ra cho đến khi Roxy nhắc con bé ngồi xuống.

Song con bé lại thò đầu ra ngoài cửa sổ để ngắm nghía.

Tôi lo rằng con bé sẽ bất ngờ ngã ra khỏi xe, nhưng bởi Leo đang giữ chặt quần áo của con bé nên con bé sẽ ổn thôi.

“...Mama ơi, chúng ta càng đến gần, thì màu sắc lại có ở khắp mọi nơi á.”

“Milishion là nơi có nhiều nhà thiết kế nổi tiếng, và họ làm ra nhiều loại quần áo hướng tới bình dân, bởi người ở đây họ thích ăn mặc thời trang lắm.”

“Kể cả khi đây là mùa đông, trời lại không có tuyết, thậm chí còn không thấy lạnh nữa.”

“Ở đây tuyết không rơi nhiều lắm.

Và khi mùa đến, thì trời đổ mưa ào ạt.

Nên những tòa tháp khổng lồ đó giữ cho nó ở mức cố định để thành phố không bao giờ bị ngập lụt.”

Nghe Roxy giải thích mọi chuyện với Clara như vậy khiến tôi khá là thư thái.

Nhìn hai người họ như này lại chỉ nhấn mạnh sự tương đồng giữa cả hai.

Con bé gần như là một Roxy phiên bản mini vậy.

“Papa ưi, con đói quá à.”

Chris luôn vui vẻ ngồi trong lòng tôi.

Chỉ là, có lẽ vì con bé sợ bên ngoài, hoặc con bé không thích sự rung lắc của xe ngựa nên đã nắm lấy tay áo của tôi suốt bấy giờ.

Nếu tôi kéo tay con bé ra, thì nó sẽ bắt đầu khóc.

“Chúng ta sẽ ăn ở nhà bà cố, nên hãy đợi đến lúc đó nhé?”

“Dạ.”

Lời của tôi dễ dàng lọt thẳng vào tai Chris.

Nếu một trong những bà mẹ của con bé mà nói như vậy, thì rất có thể con bé sẽ nổi đóa lên và vùng vằng muốn ăn ngay bây giờ.

Dù Sylphy và những người khác có thể không thích điều đó, nhưng khi có Chris ở bên, thì tôi lại cảm thấy mình có gì đó ưu việt hơn vậy.

Nhưng khi con bé nắm lấy tay tôi như này rồi xoa lên bụng con bé, thì tôi lại muốn đi mua cho con bé thứ gì đó.

‘Này, anh bán hàng đằng đó ơi. Cho tôi quả táo ngon nhất nhé? Anh không lựa được à? Thế thì tôi lấy tất. Đừng lo. Phần còn lại sẽ là quà kính biếu cho nhà Latrea mà.’

Bây giờ tôi rất muốn nói điều đó.

Ồ đúng rồi, tôi có mang theo một đống quà kính biếu cho nhà Latrea, nhưng không biết Claire có thích cái nào không?

Hẳn bà ấy sẽ không nói những điều như “Ta không muốn cái thứ rác rưởi thấp hèn như này ở trong nhà mình,” nhỉ? Bà ấy sẽ không thô lỗ đến mức nói điều đó đâu ha?

Trong khi nghĩ vậy, tôi chợt nhận thấy Lilia trông khá cứng nhắc. “...Lilia-san, có chuyện gì vậy ạ?”

“Tôi cảm thấy hơi bất an.”

“Về việc gì ạ?”

“Về Claire-sama.”

Có một trở ngại lớn cần vượt qua trong chuyến đi này.

Đó là bà tôi, Claire Latrea.

Người bà cố chấp đó khi nghe tin chúng tôi sẽ ở lại Milis thì đã ngay lập tức đề nghị cho chúng tôi tá túc.

Tôi mừng vì đã không hồi đáp.

Bởi chỉ tới chào hỏi và không ở lại cũng là một lựa chọn mà.

Khi tôi nghĩ về cách bà ta đối xử với Norn, Aisha và Lilia trong quá khứ, thì tôi cũng thấy bất an.

Nhưng tôi cũng không hoàn toàn phản đối đề nghị của bà ta.

Claire có một điểm yếu chết người, đó là những đứa con đáng yêu của tôi. Nên tôi không nghĩ là việc lặng yên trải qua vài ngày ở đó là bất khả thi cho lắm.

Như đã nói, đầu tiên chúng tôi nên tới hỏi thăm. Và nếu thấy không ổn thì chúng tôi có thể đến ở trong một quán trọ. Đó là kết luận của chúng tôi trong cuộc họp gia đình.

Dù vậy thì lần trước Lilia ở đây vẫn bị kêu ca phàn nàn đủ thứ.

Nên không có gì lạ khi nghĩ rằng nó sẽ được lặp lại.

“Claire-san có thể nói những lời khó nghe, nhưng bà ấy cũng là lo nghĩ cho chúng ta đấy ạ. Chỉ là bà ấy không biết phải bày tỏ nó ra làm sao thôi… Nhưng nếu chuyện đó xảy ra, thì cô cứ đứng sau con là được.”

“Không, không phải là chuyện về tôi ạ.”

Ánh mắt của Lilia hướng về phía Roxy và Lara.

Roxy và Lara, hay nói cách khác, là hậu duệ của Ma tộc. Và Norn cũng đã kết hôn với một người thuộc Ma tộc.

Và lần này tôi cũng mang theo cả ba người vợ của mình.

Claire lại là một tín đồ trung thành của phe bài trừ Ma tộc của giáo phái Milis. Dù trước đó bà có nói rằng mình sẽ không can thiệp nhưng đó là chuyện của nhiều năm trước. Mọi người có xu hướng quên đi những lời hứa nhỏ theo thời gian mà.

Tất nhiên, Roxy cũng đã cân nhắc điều đó.

Trong cuộc họp gia đình, cô nói rằng “Không sao đâu mà.”

“Lara và Lily có thể gặp chút khó khăn với việc này, nhưng ở một mức độ nào đó, thì chúng cũng hiểu rằng Ma tộc sống giữa loài người thì sẽ bị đối xử như vậy rồi.”

Cô ấy nói vậy.

Norn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho bất cứ điều gì bà ta có thể nói rồi.

Tôi không lo về việc có thể có bất kỳ cái tên nào được gọi đến, nhưng tôi sợ rằng nếu bà ta nói điều gì đó khiến Lara khó chịu thì con bé sẽ làm gì đó kỳ quặc mất.

Tôi sợ mấy trò chơi khăm của con bé lắm lắm. Bởi nạn nhân của con bé có thể là bất cứ ai, cho dù là top 1 server cũng không tránh khỏi số phận.

“Sẽ ổn thôi ạ, Lilia-san.” Roxy nói tiếp: “Nếu không được thì ngay từ đầu bà ấy đã không đón tiếp chúng ta rồi á.”

“Em nghĩ vậy thật ư?”

Tôi cũng có những nghi ngờ của mình.

Không phải là tôi không tin Claire. Dẫu sao thì bà ấy cũng đã mời chúng tôi mà.

Tôi nghĩ việc mời chúng tôi đến đây chỉ để xúc phạm là đi ngược lại phép lịch sự cao quý. Mặc dù tôi không biết họ có tuân theo nghi thức nào ở Milis không.

Nhưng tôi vẫn không nghĩ họ sẽ mời chúng tôi từ tận phương trời nào như vậy chỉ để đuổi chúng tôi ra ngoài làm gì.

Chỉ là, tuy đi ngược lại lẽ thường tình, nhưng ta đâu biết người ta sẽ làm gì khi thứ họ không thích đang ở ngay trước mặt được.

“…”

Zenith nắm lấy tay Lilia.

Dù bà ấy không nói gì, nhưng tôi biết bà ấy đang cố truyền đạt điều gì đó. Tôi vỗ nhẹ vào vai Lara, nhắc con bé phiên dịch hộ.

Lara nhìn tôi như thể thấy chuyện đó phiền toái lắm vậy, rồi nhìn Zenith:

“Bà ơi, chuyện gì vậy ạ?”

Rồi con bé lại nhìn sang tôi và nói:

“...'Cụ ấy chỉ quan tâm lo lắng cho chúng ta thôi, không sao đâu mà.' bà nói vậy đấy.”

“Cảm ơn con nha.”

Lần đầu tiên con bé thật sự chuyển tin nhắn kìa.

Mà, nếu đó là những gì Zenith nói thì chắc sẽ ổn thôi.

★ ★ ★

Lễ tân tại dinh thự rất nồng nhiệt.

Người giúp việc thì luôn tươi cười và quản gia thì lịch sự.

Ít nhất thì chúng tôi được chào đón nồng nhiệt hơn cái lần trước, khi chúng tôi đến Milishion.

Sau khi họ nhận túi của chúng tôi, thì chúng tôi được dẫn đến phòng của Claire.

“Ta cảm ơn mọi người vì đã vất vả tới đây.”

Khi Claire nhìn thấy chúng tôi, thì bà vẫn ngồi yên rồi nói.

Vẫn ngồi yên vị tại đó.

Dù vậy tôi sẽ không nói thái độ của bà ấy là trịch thượng đâu. Dẫu sao bà ta vẫn là chủ nhân của ngôi nhà này mà.

“Không có gì đâu ạ, chúng con mới đến.”

“Thì chính thế nên mới là vấn đề đó, thật sự không thể nào chấp nhận được mà …”

Claire ấn ngón tay vào thái dương và trông như muốn nói điều gì đó, nhưng lại nuốt khan như thể giữ những lời phàn nàn đó trôi tuột lại vào cuống họng.

Có lẽ lời phàn nàn đó kiểu như sao tôi lại sử dụng Ma Pháp Dịch Chuyển như thể là tài sản cá nhân, dùng cho việc riêng vậy. Xét cho cùng, thứ ma pháp này cũng là cấm kỵ, nên bà ấy nghiêm khắc vậy cũng không phải sai.

“Con sẽ giới thiệu gia đình của con.”

“Vâng. Như bà có thể thấy.”

Tất cả đều xếp hàng.

Những đứa trẻ, ba người vợ, Norn và Aisha.

Hôm nay Aisha không mặc trang phục hầu gái mà mặc một bộ váy xinh xắn.

Thoạt nhìn cứ tưởng em ấy là con gái cả vậy.

Lilia cũng vậy, nhưng bà đã cùng Zenith chuyển đến một phòng khác.

“Mary.”

“Vâng, thưa bà.”

Claire ra lệnh cho cô hầu gái bên cạnh rồi đưa tay ra.

Người giúp việc nắm lấy tay bà rồi từ từ đỡ bà dậy xong đưa cho bà chiếc gậy chống.

Bà ấy trông hơi già yếu khi dựa vào chiếc gậy chống của mình.

Bà ấy không còn sự kiêu ngạo như trước đây nữa.

Có vẻ như lý do bà không đứng dậy khi chúng tôi bước vào không phải là bởi cái tôi của bả.

“Bà không khỏe ạ?”

“Dẫu sao thì ta cũng già rồi mà.”

“Nhưng không thể nào già đến mức chân lại yếu đến vậy được…”

Bà có thể đã đủ tuổi để được gọi là cụ, nhưng cả tôi và các con đều sinh ra khá sớm mà.

Tôi sẽ không cố gắng hỏi tuổi của bả, nhưng vì Zenith khoảng 40 nên bà ấy nhiều nhất cũng khoảng 60, 70 rồi.

“Bà muốn để con thử dùng phép hồi phục không ạ?”

“Không cần đâu. Dù cậu là một pháp sư đại tài, nhưng đây là Milishion và ta là một quý tộc đấy.”

Có nghĩa đây là thứ không được phép chữa lành bằng phép hồi phục.

Mà nếu bà nói không sao thì tôi cũng sẽ không dấn sâu nữa, nhưng tôi thấy hơi bất an khi thấy bà ấy như này.

“Thay vì quan tâm đến ta, thì ta muốn tiếp tục nghe phần giới thiệu của cậu.”

“À vâng ạ.”

Vậy thì nên bắt đầu thôi.

Đầu tiên là Sylphy, Roxy và Eris.

Ba người vợ.

“Đây là Sylphy. Người vợ đầu tiên mà con cưới. Ngôi nhà thường được nhận sự trông nom của cô ấy ạ.”

“Con là Sylphiette. Cảm ơn bà vì lời mời ngày hôm nay ạ. Con mong được ở lại cùng với bà.”

Đúng như mong đợi từ Sylphy, bạn có thể thấy sự trang trọng từ kinh nghiệm chào hỏi của cô ấy. Không ai có thể đoán được rằng cô ấy được lớn lên ở vùng nông thôn Fittoa cả.

“Đây là Roxy. Cô ấy thuộc tộc Migurd, một Ma tộc, và mặc dù trông như vậy nhưng cô ấy lớn tuổi hơn con. Cô hiện tại là giáo viên tại Đại học Ma pháp ạ.”

“Con tên Roxy. Con chắc rằng bà có một số suy nghĩ về chủng tộc của con, nhưng con vẫn mong được ở lại với bà trong vài ngày tới ạ.”

Khi tôi giới thiệu Roxy là Migurd, thì Claire thậm chí còn không hề nao núng.

Dù đây là lần đầu họ gặp nhau nhưng bà ấy cũng đã biết chuyện đó rồi. Tôi đoán bà ấy không có ý định bình luận về nó vào lúc này.

“Đây là Eris. Một cao thủ của phái Kiếm Thần. Cô ấy là thành viên gia đình quý tộc Asura vĩ đại Boreas và là em gái của người đứng đầu hiện tại ạ.”

“T-Tôi tên Eris. Rất vui vì được gặp bà.”

Eris trông hơi ngại ngùng.

Tại các bữa tiệc ở Asura thì cô luôn điềm đạm nhưng có vẻ như việc gặp bà của tôi khiến cô ấy lo lắng thì phải.

“...”

Claire không nói gì cả.

Có vẻ như bà cũng không định mắng nhiếc tôi về việc tôi có ba người vợ.

Tiếp đến là lũ trẻ.

“Đây là con gái cả Lucy.”

“Con là Lucy Greyrat! Thưa cụ, thật tuyệt vời khi cuối cùng cũng được gặp cụ! Con rất vui khi được ở lại với cụ trong vài ngày tới ạ!”

Lucy chào hỏi trong khi nắm chặt mép váy của mình.

Khuôn mặt Claire có giãn ra một chút.

Dù nghiêm khắt với các cháu là thế, nhưng cụ cũng không khỏi thấy các chắt của mình thật dễ thương.

“Đứa con gái thứ hai là Lara.”

“... Lara.”

Lara đáp lại cộc lốc, không mấy thân thiện, khuôn mặt nhăn như thể tỏ thái độ bất mãn.

Lông mày của Claire nhíu lại.

Có vẻ chuyện đó thì không liên quan gì đến việc chúng là chắt của bả.

“Thằng bé là con trai cả, Ars.”

“Con là Ars! Con sẽ sớm lên tám tuổi! Hân hạnh được gặp cụ ạ!”

Như vậy mà nói thì đứa duy nhất khó gần là Lara.

Những người còn lại đều lịch sự và Claire dường như không có bất kỳ lời phàn nàn nào.

Sau Ars, Sieg, Lily và Chris đều chào hỏi bình thường.

“Hai người tiếp theo.”

Sau khi tôi gọi, thì Norn và Aisha bước tới.

Cả hai đứa Norn cũng như Aisha

Chúng cùng nhau làm điều mà ta có thể gọi là một cái cúi đầu trang trọng.

“Con là Norn Superdia. Cũng được một thời gian rồi thưa bà.”

“Con là Aisha. Con cảm ơn vì lời mời ngày hôm nay ạ.”

Cả hai đều đưa ra lời chào mà ta không thể phàn nàn được lời nào cả.

Claire, vẫn dựa vào cây gậy của mình, chĩa cằm về phía hai người.

“Ừm, đã lâu không gặp rồi nhỉ, cả hai cô.”

Bà ấy không hỏi thêm bất cứ điều gì về việc Norn đã kết hôn. Có lẽ bà nghĩ tốt hơn là không nên hỏi ở đây.

Dù sao thì vẫn chưa có bầu không khí gì tiêu cực ở đây cả. Có thể là do màn chào hỏi rất suôn sẻ.

Tốt, tố-… Ối giời ơi, Lara đang ngoáy mũi kìa. Tôi sẽ phải mắng con bé sau mới được.

“Đây là Claire Latrea. Bà ấy là cụ của các con. Chúng ta sẽ ở với cụ khoảng 10 ngày nên hãy lịch sự nhé.”

Sau khi tôi nói vậy, Claire cúi nhẹ đầu. Nó vẫn tràn đầy sự tao nhã như mọi khi.

Tôi rất muốn cho bọn trẻ học hỏi từ bà ấy.

“Ta là Claire. Ta ở đây để chào đón cô cậu thay cho chủ nhân của Trang viên. Hãy chỉ dẫn cho người hầu và quản gia như cô cậu muốn. Có thể cô cậu sẽ thấy khó chịu về sự khác biệt về văn hóa, nhưng xin hãy cứ thoải mái như ở nhà.”

“Cảm ơn vì lòng tốt của bà ạ. Mọi người hãy gửi lời cảm ơn đi nào.”

“ Cảm ơn bà rất nhiều! Chúng con rất mong được ở cùng bà ạ!”

Tất cả bọn trẻ đều cúi chào còn Claire hài lòng ngồi xuống ghế.

Làm tốt lắm.

Và thế là chuyến đi chơi tại Milishion chính thức bắt đầu rồi, quẩy thôi!!



“Rudeus-san, ta có chuyện muốn nói với cậu. Cậu có thể ở lại sau được không?”

Hoặc đó chỉ là những gì tôi nghĩ, ngay khi tôi chuẩn bị rời khỏi phòng, thì tôi bị gọi lại. Tôi liền bảo những người còn lại trong gia đình hãy tiếp tục đi mà không có tôi.

Biểu hiện của Claire bình thường.

Trông bà không có vẻ tức giận.

“Xin mời ngồi.”

“Con xin phép.”

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Và như thể có một công tắc nào đó trên ghế, có người mang trà tới. Họ không mang trà ra mời gia đình tôi, nhưng tôi đoán là do chúng tôi chưa ngồi xuống.

Dẫu sao thì cũng không có đủ chỗ ngồi.

“Không cần phải khép nép như vậy. Ta không định khiển trách cậu đâu.”

Có vẻ như tôi đã bị nhìn thấu.

Nhưng xét đến tình hình của bà trước đây, thì tôi mong bà ấy sẽ bỏ qua việc tôi có phần cảnh giác.

“Vậy bà muốn nói về chuyện gì ạ.”

“Chỉ là chút chuyện phiếm thôi.”

Tôi lén nhìn mặt của bà ấy.

Không có gì đằng sau vẻ mặt của bà ấy và bà chỉ đơn giản là nhấp một ngụm trà.

Cách bà uống trà thật tao nhã làm sao.

Có lẽ có một số nghi thức đằng sau cách bà uống trà.

Tôi cũng uống trong khi cố gắng bắt chước điệu bộ đó.

Họ dùng lá trà ngon thật.

“Nói đến trà… Gần đây Aisha đã bắt đầu trồng một cây trà. Con có mang theo một túi đấy, bà dùng thử đi.”

“Vậy mai chúng ta sẽ làm điều đó.”

“Nghe được đấy ạ.”

Aisha thường thay đổi những gì con bé trồng.

Có lúc con bé trồng một loại thảo mộc nào đó, thậm chí con bé còn nấu ăn bằng nó, nhưng rồi tự dưng con bé dừng lại.

Tôi tự hỏi vì sao?

À, phải rồi. Do Chris bị dị ứng với thứ đó nhỉ.

Khi cái loại thảo mộc ấy bị xay bột thì mũi của con bé bắt đầu chảy nước.

Mặc dù phép chữa trị có thể khắc phục các triệu chứng nhưng vẫn không thể loại bỏ được dị ứng.

“Aisha vẫn chưa kết hôn à?”

“Có vẻ là vậy ạ.”

“Nhưng có vẻ như Norn thì đã làm rồi nhỉ.”

“Vâng.”

“Anh ta là người như thế nào?”

Tôi tưởng mình đã qua được ải này rồi, nhưng có vẻ như vẫn không thể né tránh được. Nhưng tôi mừng vì bà ấy hỏi tôi câu đó khi Norn không có ở đây.

“Anh ấy thuộc Ma tộc ạ.”

Tôi đã viết như vậy trong thư rồi.

Vì nghĩ rằng việc che đậy nó sẽ là vô nghĩa.

“Chuyện đó ta biết. Mặc dù có vẻ như hôm nay anh ta không có mặt ở đây. Anh ấy là người như thế nào vậy?”

Ồ, ý bà ấy là như vậy.

Anh ấy đã để người vợ mới cưới của mình ra ngoài đơn độc. Vì vậy bà ấy mới muốn biết tại sao anh lại không ở đây.

“Do con họ còn nhỏ nên anh ấy phải trông nhà. Anh ấy khuyên Norn rằng ít nhất em ấy nên đến gặp bà ngoại. Chắc chắn không phải bởi anh ấy coi thường bà hay nhà Latrea đâu ạ…”

Claire nhíu mày.

“Ta không hỏi tại sao anh ấy không ở đây, mà ta muốn biết anh ấy là người như thế nào.”

"Dạ? À thì…. Tất nhiên anh ấy là một người đàn ông đáng tin cậy rồi. Con chắc chắn rằng con đã viết điều này trong thư của mình, anh ấy là đồng minh của những người yếu thế và không dung thứ cho cái ác. Anh ấy có ý thức mạnh mẽ về công lý. Quan niệm về địa vị của anh hơi khác so với Nhân tộc nhưng anh ấy là một đội trưởng của một đơn vị tinh nhuệ trong một đội quân quy mô lớn, vì vậy anh ấy có một vị trí khá cao trong làng. À… trên hết, một trong [Tam Hùng Diệt Tà] Perugius-sama đang để mắt đến anh ấy. Cũng như là…”

“...Thế là đủ rồi.”

Claire ngắt tôi lại giữa chừng và nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi đã nói điều gì không hay ư?

“Chỉ từ những gì cậu vừa nói, ta có thể cho rằng cậu đã giao Norn vào tay người mà cậu tin tưởng. Và nếu đúng như vậy, thì dù ta có một số suy nghĩ về vấn đề này, thì ta cũng không có quyền nói ra những lời đó.”

“Con rất biết ơn vì bà đã nói điều đấy ạ.”

“Không cần phải vậy. Ta đã hứa với cậu rằng ta sẽ không can thiệp mà.”

“Vậy ra bà vẫn còn nhớ.”

“Tất nhiên rồi. Cái lưng của ta có thể yếu đi, nhưng tâm trí ta vẫn nhạy bén hơn bao giờ hết.”

Tốt rồi.

Nhưng tôi tự hỏi tại sao bà ấy lại hỏi về điều đó…

Bởi chúng ta chỉ đang nói chuyện phiếm thôi phải không.

“Dù sao thì, Roxy-san quá nhỏ nhắn đấy nhỉ.”

“Đó là một đặc điểm của tộc Migurd ạ. Họ già hơn nhiều so với vẻ ngoài của họ. À, nhưng không được gọi thẳng vào mặt cô ấy như vậy. Cô ấy khá quan tâm đến điều đó đấy ạ.”

“Ta hiểu. Ta là phụ nữ của nhà Latrea. Miệng ta có thể hôi thối, nhưng ta sẽ không chê trách bề ngoài của người khác đâu.”

Tôi có nói nửa thật nửa đùa nhưng có vẻ bà ấy cho rằng tôi đang nghiêm túc.

“Và kể từ sự việc trước đó, thì ta nghĩ việc tìm hiểu thêm về Ma tộc và Thú tộc là hành động cần phải có.”

“Con nghĩ đó là một mục tiêu tốt đấy ạ. Dù bà yêu hay ghét điều gì đó thì bản thân kiến thức về nó vẫn quan trọng.”

Đúng hơn là ta có thể ghét điều gì đó chỉ bởi ta không biết về nó. Bản chất của con người là sợ những thứ mình không biết mà.

Chúng tôi là một tập thể sinh vật hành động trước khi học.

“Nhưng, đứa bé tên Lara đó là một vấn đề phải không.”

“...Vâng.”

“Tất nhiên là ta không nói về việc con bé mang một nửa dòng máu Ma tộc. Mà là về thái độ cùa con bé đối với người mà nó gặp lần đầu tiên.”

“Con rất lấy làm tiếc vì điều đó ạ. Con tưởng rằng đứa bé sẽ ngoan ngoãn mà chào hỏi một cái, nhưng gần đây con bé không làm như được dặn nữa.”

“...Ta sẽ không nói quá nhiều về việc đó. Nhưng quan điểm của ta là kỷ luật nghiêm ngặt là phù hợp khi cần thiết.”

Dù bà ấy có phần vòng vo khi nói điều đó, nhưng có lẽ bà ấy đang nói với tôi rằng hình phạt về thể xác là cần thiết.

Ừm thì cũng có khoảng thời gian làm như vậy khiến mọi chuyện ổn hơn.

Chỉ là Lara đã khá có kinh nghiệm với việc đó rồi. Dù sao thì Eris cũng chịu trách nhiệm đánh đòn mà.

Dù trông cô ấy vô tri nhưng Eris lại khá tính toán.

“Cậu nên hiểu tại sao ta lại nói như vậy.”

“Vì sau này ạ.”

“Chính xác. Ấn tượng đầu tiên cực kỳ quan trọng, nó có thể thay đổi hình ảnh trong tâm trí của ai đó về ta. Vì vậy nên ta đừng làm bay hết thiện chí của họ và tránh sự bất mãn về lâu về dài.”

Cái này bắt đầu nghe giống như một bài đạo lý.

Nhưng không hiểu sao có vẻ như Claire đang tận hưởng điều đó.

“Nhưng mẹ con bé, Roxy-san, mặc dù là người thuộc Ma tộc nhưng có vẻ như cô ấy nhận thức được rất rõ.”

“Là sao ạ?”

“Khi đứng cạnh người vợ hợp pháp Sylphy-san, cô ấy luôn lùi một bước. Lời chào dè dặt của cô ấy cũng tốt. Thái độ của cô ấy cho thấy cô ấy biết rõ vị trí của mình.”

Vậy ra là về chuyện đó.

Tôi không có định đánh cái mác “hợp pháp” rồi phân thứ cấp hay đánh số họ… Không, không phải như vậy.

Vấn đề là ngay từ đầu Roxy đã nghĩ như vậy rồi.

“Eris-san… Dù sao cũng là một chiến binh nên thái độ của cô ấy là không thể tránh khỏi.”

“Con rất mừng vì bà đã nghĩ như vậy ạ.”

“...”

Claire có vẻ như sắp giảng một bài khác.

Tôi sẽ rất biết ơn nếu bài giảng ấy không quá nhiều.

Dẫu sao thì Eris cũng đang cố gắng hết sức mà.

“Dù sao thì Rudeus-san.”

“Vâng?”

“Ta cảm ơn cậu vì đã mang họ tới đây.”

Claire nói thế trong khi cúi đầu.

Tôi sẽ không hỏi đó là ai.

Không phải là Norn hay Aisha hay Roxy.

Không đặc biệt đích danh ai cả.

Mà là tất cả mọi người.

Cùng lúc tôi nhận ra ý nghĩa đằng sau lời bà ấy nói, thì tôi đã hiểu.

Rằng tôi đã hơi đề phòng quá mức.

Rằng lẽ ra tôi nên nhìn nhận chuyện này một cách nhẹ nhàng hơn, giống như một chuyến về thăm bà ngoại vậy.

Và thế là, chuyến đi chơi tại Milis của chúng tôi đã bắt đầu.



-----------------------------
Biên dịch: Salmonz

{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },