Light Novel Mushoku tensei: Chuyện chưa kể: Orsted cùng với Ariel
Orsted có gương mặt vô cùng đáng sợ.
Tuy nhiên, kể từ sau trận chiến đó, dường như gương mặt ấy đã bớt nghiêm nghị hơn một chút.
Đối với tôi, người đã theo dõi sắc mặt của Orsted suốt vài năm qua, tôi có thể dễ dàng nhận ra điều đó.
Gần đây, Orsted có tâm trạng tốt hơn. Thậm chí còn hát nữa cơ.
"Rudeus. Sau trận chiến, ngươi cảm thấy thế nào?"
Sau khi đánh bại Gisu, dường như làm hắn ta rất vui.
Từ quan điểm của tôi, Gisu chỉ là một trong nhiều kẻ địch mà thôi, vì cuộc chiến còn dài, nhưng đối với Orsted, đó là việc khám phá ra con át chủ bài của Hitogami.
Có lẽ hắn ta nghĩ rằng vòng lặp kế tiếp sẽ dễ dàng hơn vì hắn sẽ xử lý Gisu từ sớm. Tuy nhiên, tôi mong rằng Orsted sẽ dồn hết sức vào vòng lặp lần này.
Không, Orsted đã nói ở cuối trận chiến đó rằng: "Ta muốn chiến đấu trong khi tin tưởng vào đồng đội."
Tôi cũng tin tưởng vào điều đó và phải tiếp tục rèn luyện mình để trở thành một đồng đội đáng tin cậy.
"Không có ai bị thương nặng hay gặp di chứng từ trận chiến trước. Vương quốc Biheiril đã bắt đầu tái thiết và đoàn lính đánh thuê Rudo đang hỗ trợ quá trình này ạ. Chúng ta cũng đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ Ariel-sama của Vương quốc Asura, nên tôi dự định sẽ đến cảm ơn riêng cô ấy."
"Ngươi định làm thế ư?"
Gương mặt của Orsted lại trở nên nghiêm nghị một chút. Tại sao cơ chứ?
Có lẽ tôi đã báo cáo sai điều gì đó chăng. Có lẽ là về Ariel? Có thể hắn nghĩ rằng Ariel đã trả hết nợ cho Orsted trong vụ việc lần này và điều đó sẽ gây trở ngại cho việc biến Vương quốc Asura thành con rối của chúng ta.
"Nếu ngài lo lắng, tôi sẽ nhắc nhở Ariel-sama một lần nữa ạ."
Này, đừng có nghĩ rằng cô đã trả hết nợ trong vụ này đó nhá! Lãi suất cao lắm đấy! Nếu cần, cô có thể trả bằng cơ thể mình! Không không, vì tôi có gia đình rồi nên không cần phải trả cho tôi, ý là…
Mà kể cả thế, tôi nghĩ rằng Ariel không coi tình hình hiện tại, việc cô ấy đang đứng dưới quyền Orsted, là điều tiêu cực gì cho cam.
Tôi cảm nhận được ý chí muốn hợp tác lâu dài. Cô ấy có vẻ thông minh dù có gương mặt xinh đẹp.
Có khả năng ấy chỉ là bề ngoài và cô ấy có thể đang suy tính điều khác, tôi tin rằng, chừng nào tôi còn ở đây, là chồng của Sylphy, cô ta sẽ không bao giờ phản bội Orsted. Tình bạn đó là thật, tôi tin chắc chắn như vậy.
"…Không cần thiết."
"Đúng rồi ha."
Orsted có vẻ sắp thở dài. Quả nhiên là vấn đề liên quan đến Ariel.
"Dù vậy, cảm ơn cô ấy là cần thiết ạ. Tôi muốn mang theo một món quà, nhưng nên tặng gì đây ta?" Khi tôi hỏi điều này, Orsted mở ngăn kéo bàn và lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Đấy, đúng như tôi nghĩ. Tôi là một đồng đội xuất sắc của Orsted mà, tôi có thể hiểu được điều này.
"Hãy tặng cô ta cái này."
"Đây là gì vậy ạ?"
Một chiếc hộp. Tôi mở ra nhưng không có gì bên trong, chỉ là một chiếc hộp trống rỗng.
"Đây là một vật phẩm ma pháp. Mười năm nữa, ấn chương của hoàng gia sẽ bị đánh cắp và sử dụng sai mục đích, nhưng nếu đặt vào hộp này thì sẽ không bị đánh cắp."
"Ma pháp gì vậy?"
"Nếu đặt vật vào trong và truyền ma lực, chỉ người đã truyền ma lực mới có thể mở được."
Nếu Orsted nói "chỉ có thể mở", điều đó có nghĩa là sẽ xảy ra hiện tượng phức tạp hơn. Nếu không thể mở được thì vẫn có thể bị đánh cắp cả hộp mà.
Có lẽ khi ai khác cầm vào, nó sẽ biến thành vũ khí để trừng phạt kẻ trộm nhể.
"Thì, chúng ta sẽ để Ariel-sama thử nghiệm thực tế ạ."
"Hãy làm thế đi. Vậy..."
Orsted nghiêng đầu một chút như đang suy nghĩ rồi hỏi lại.
"Tình hình của ngươi thế nào?"
"Tôi sao ạ?"
Nhìn là biết mà?
Không, nhìn bề ngoài có chút thay đổi.
"Tôi bị mất ma lực và tóc có chút bạc, nhưng không có vấn đề gì lớn đâu ạ. Thực ra, tôi còn cảm thấy thừa năng lượng nữa là đằng khác."
Ngay sau trận chiến, tôi chỉ muốn ở bên vợ suốt đời, không muốn làm gì cả. Nhưng sau một thời gian dài như vậy, tôi đã hồi phục và cảm thấy mình có thể làm việc tích cực năng suất trở lại.
So với trước kia, tôi đã trở thành người chăm chỉ hơn.
"Vậy thì tốt."
Orsted nói rồi quay trở lại làm việc giấy tờ.
Cuộc nói chuyện kết thúc.
"Vậy thì, tôi sẽ mang hộp này đến cho Ariel-sama ngay hôm nay."
"Ừ."
Khi rời đi, tôi nhìn thoáng qua mặt của Orsted và thấy rằng gương mặt của hắn ta bớt nghiêm nghị hơn.
Tôi cảm thấy vui vẻ và đi về nơi Ariel đang ở.
★ ★ ★
Từ xa xưa, trong văn hóa Nhật Bản đã có tục lệ đặc biệt là đựng bánh kẹo vào trong một chiếc hộp gấp đặc biệt để tặng cho người khác, gọi là "菓子折り" (kashi ori). Đây là cách thể hiện lòng biết ơn, lời chào hoặc xin lỗi, bằng việc tăng cường tình cảm thông qua những món quà này.
Một ví dụ nổi tiếng là nhà Echigoya gửi cho một viên quan xấu xa những chiếc bánh màu xanh lá. Điều thú vị là dưới lớp bánh kẹo, người ta đã trải đầy những đồng tiền vàng mà viên quan này rất thích. Viên quan ấy đã rất vui mừng.
"Đây là loại bánh mà ngay cả Ma giới Đại Đế cũng rất ưa chuộng đó ạ" tôi giải thích khi trao chiếc hộp quà cho Ariel.
"Vâng, tôi sẽ nhận lấy."
Vì thế, ngày hôm nay tôi cũng đã trao cho Ariel một chiếc kashi ori, bên trong là những chiếc donut do Aisha làm nên.
Tất nhiên, không có sự trao đổi tiền bạc bất chính nào giữa tôi và Ariel.
Ariel đang làm ăn rất tốt tại Vương quốc Asura, vì thế không cần thiết phải có sự can thiệp về tài chính từ phía công ty Orsted của chúng tôi.
Nếu có sự trao đổi tiền bạc, chúng tôi sẽ không làm điều đó một cách lộ liễu trong một căn phòng kín thế này. Chúng tôi dự định sẽ chuyển tiền một cách hợp lý thông qua đội lính đánh thuê Rudo.
"Vì thế, đây là món quà cảm ơn từ Orsted-sama cho sự hỗ trợ quân sự mà cô đã cung cấp trong trận chiến gần đây," tôi nói.
"Ôi! Việc tôi hỗ trợ lực lượng chỉ là hành động bình thường. Tôi chỉ là một tướng lĩnh dưới quyền Orsted-sama, và tôi chỉ thể hiện sức mạnh của mình mà thôi," Ariel đáp lại một cách khiêm tốn và nhận lấy chiếc hộp từ tôi.
"Cái này là gì?"
"Đó là biện pháp phòng ngừa để tránh việc ấn tín hoàng gia bị đánh cắp trong vòng mười năm tới."
"Mười năm sau? Ồ..."
Có vẻ như Ariel đã biết trước điều gì đó, cô ấy gật đầu một cách không mấy hứng thú.
Vẻ mặt lạnh lùng của Ariel thật đáng ngạc nhiên, bởi vì tôi thường thấy cô ấy luôn tươi cười, điều này khiến tôi cảm thấy mới mẻ.
"Tôi có thể hỏi xem cái hộp này có tác dụng gì không?"
"Nếu đặt thứ gì đó bên trong và rót ma lực vào, thì chỉ người đã đổ cái thứ ma lực ấy vào ban đầu mới có thể mở nó... gì gì đó kiểu như vậy."
"Kiểu như vậy à?"
"Tôi cũng không rõ lắm về hiệu quả của nó. Có lẽ tốt hơn là cô hãy tự mình thử xem."
"Được."
Ariel đứng dậy và cất cái hộp vào trong kệ.
Có vẻ như Ariel sẽ tự mình thử nghiệm sau khi chiếc hộp chứa đầy bánh donut được giao cho người hầu để mang đi.
Mười năm sau, không thể chắc chắn rằng người hầu ở đây sẽ không lấy trộm nó.
"Tôi đã nghe từ Sándor rằng cuộc chiến vừa qua thật khốc liệt. Có một cấp 'Thần' đã nổi giận, một thị trấn đã bị xoá sổ, và sau trận chiến gian khổ, một anh hùng đã ra đời," cô ấy mô tả lại bằng những cử chỉ và ngôn từ sinh động như thể Sándor đang đứng trước mắt vậy. Chắc chắn ông ấy đã kể lại cho cô ấy như một câu chuyện anh hùng.
"Tôi không biết Sándor đã nói quá lên như thế nào, nhưng quả thật đó là một trận chiến khốc liệt. Nếu không có sự giúp đỡ từ Ariel-sama, gửi Ghislaine và Isolle đến, chắc chắn chúng tôi đã thua cuộc," tôi nói.
"Thật may là Rudeus-sama không thua, nếu không tôi chắc chắn sẽ sớm bị âm mưu sát hại."
Phải, nếu là Hitogami, hắn ta chắc chắn sẽ làm vậy.
Ariel đã gửi Ghislaine, Isolle và Doga - những kiếm sĩ mạnh mẽ mà đáng lẽ cô ấy phải giữ bên mình để bảo vệ bản thân.
Chỉ cần những người này không có mặt thôi, việc xử lý Ariel là điều không quá khó khăn đối với Hitogami.
"Vì vậy, xin đừng quá khách sáo khi nghĩ đến việc cảm ơn hay những thứ tương tự," tôi nói.
"Thật sao?"
"Vâng."
"Được, tôi sẽ làm như vậy," Ariel nói rồi cười khúc khích.
Chúng tôi tiếp tục nói chuyện, và Ariel tỏ vẻ muốn được coi như một đồng minh chứ không chỉ là một phe phái trên chiến trường.
"Nhân tiện, xin hãy trao cho Doga một phần thưởng đặc biệt," tôi nói.
"Tại sao vậy?"
"Cô không nghe Sándor kể lại à? Anh ấy là người đã cứu mạng tôi."
Tôi kể lại chi tiết về lần tôi bị rơi xuống thung lũng,
Ariel lắng nghe câu chuyện của tôi, thỉnh thoảng đưa ra những lời bình luận như "Ôi" và "Thật ư?".
Cô ấy thực sự là một người biết lắng nghe.
Cảm giác như đang ở trong một câu lạc bộ đêm vậy á, mặc dù tôi chưa bao giờ đến đó.
(P/s: so sánh lót tích thật sự :))
"Vì vậy, tôi đã dự định trao cho Doga một món quà khi anh ấy đi về hôm nay. Nhìn này," tôi nói, chỉ vào một chiếc hộp mà tôi đã chuẩn bị với những chiếc bánh mà em gái duy nhất của Doga có thể sẽ thích, được tôi đựng trong một chiếc hộp tạo ra bằng Thổ Ma Pháp.
"Cái hộp mà tôi nhận được vừa rồi có vẻ sang trọng hơn cái này, phải không nhỉ?" Ariel hỏi, có vẻ như cô ấy quan tâm đến điều đó.
"Ồ, cô quan tâm đến vấn đề này sao?"
"Không, tôi không quan tâm đâu," Ariel nói với một nụ cười 'nhẹ nhàng'.
Cô ấy dường như rất quan tâm đến điều đó.
"Tôi chuẩn bị như vậy vì nghĩ đến việc bảo quản. Gia đình Doga không giàu có lắm, vì vậy họ có thể sẽ ăn từ từ và trân trọng từng chiếc bánh. Hơn nữa, chiếc hộp này cũng có thể tái sử dụng."
"Ra vậy, tôi đã không nghĩ đến chuyện đó...," Ariel nói, vỗ cằm suy tư.
"Tuy nhiên, Rudeus-sama, có vẻ như cậu đã quên một điều gì đó,"
"Quên gì?"
Ariel nói rồi vỗ tay. Một cô hầu gái nhanh chóng di chuyển về phía cửa.
Cửa mở ra, và ngay lập tức Doga bước vào phòng.
"Doga, Rudeus-sama muốn cảm ơn anh," cô nói.
"Ư mư!"
Hình như mình lỡ quên mất điều gì ấy nhỉ? Mà kệ đi, chắc không phải là điều gì xấu cho lắm đâu... nhưng mà, nếu đã chuẩn bị sẵn sàng món quà rồi thì cứ trao đi thôi.
"Doga, một lần nữa tôi muốn cảm ơn anh đã cứu mạng tôi trong vụ con rồng đất. Anh đã cứu sống tôi."
"Ư mư!"
"Đây, hãy ăn những chiếc bánh này với em gái anh nè. Sau khi ăn xong, anh có thể làm gì tùy thích."
"Ư mư. Cảm ơn cậu."
Doga vươn tay để nhận chiếc hộp bánh từ tôi, nhưng rồi lại rụt tay về một cách ngại ngùng.
Ồ, tôi hiểu rồi. Vì Doga là một vệ sĩ, anh ấy không bao giờ để vũ khí xuống và nhận quà ở nơi công cộng... Nếu tôi là anh ta, có lẽ tôi đã nhờ Ariel giữ giùm ở một cái tủ gần đó, nhưng Doga không phải kiểu người như vậy, nên anh ấy chỉ đứng đó không biết làm sao mới phải.
"Doga, để Leela nhận giúp anh, và anh có thể nhận lại khi về nhà, mang cho em gái mình vào lần tới nhé".
"Ư mư!" Dogra gật đầu một cách hạnh phúc, rồi nhanh chóng trở lại vị trí canh gác của mình.
"Thật sự là tôi đã quên mất một điều," tôi nói.
"Doga có thể sẽ không nhận quà nếu đưa trong lúc làm nhiệm vụ," Ariel đồng ý.
"Thật may là anh ấy vui vẻ nhận lấy."
"Haha, đúng vậy," tôi cười phá lên.
Tôi và Ariel nhìn nhau và cười. Trong lúc cười, tôi nhận ra một lần nữa rằng Ariel cũng là một đồng minh của Orsted, và điều đó khiến tôi cảm thấy rất vui.
Tuy nhiên, kể từ sau trận chiến đó, dường như gương mặt ấy đã bớt nghiêm nghị hơn một chút.
Đối với tôi, người đã theo dõi sắc mặt của Orsted suốt vài năm qua, tôi có thể dễ dàng nhận ra điều đó.
Gần đây, Orsted có tâm trạng tốt hơn. Thậm chí còn hát nữa cơ.
"Rudeus. Sau trận chiến, ngươi cảm thấy thế nào?"
Sau khi đánh bại Gisu, dường như làm hắn ta rất vui.
Từ quan điểm của tôi, Gisu chỉ là một trong nhiều kẻ địch mà thôi, vì cuộc chiến còn dài, nhưng đối với Orsted, đó là việc khám phá ra con át chủ bài của Hitogami.
Có lẽ hắn ta nghĩ rằng vòng lặp kế tiếp sẽ dễ dàng hơn vì hắn sẽ xử lý Gisu từ sớm. Tuy nhiên, tôi mong rằng Orsted sẽ dồn hết sức vào vòng lặp lần này.
Không, Orsted đã nói ở cuối trận chiến đó rằng: "Ta muốn chiến đấu trong khi tin tưởng vào đồng đội."
Tôi cũng tin tưởng vào điều đó và phải tiếp tục rèn luyện mình để trở thành một đồng đội đáng tin cậy.
"Không có ai bị thương nặng hay gặp di chứng từ trận chiến trước. Vương quốc Biheiril đã bắt đầu tái thiết và đoàn lính đánh thuê Rudo đang hỗ trợ quá trình này ạ. Chúng ta cũng đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ Ariel-sama của Vương quốc Asura, nên tôi dự định sẽ đến cảm ơn riêng cô ấy."
"Ngươi định làm thế ư?"
Gương mặt của Orsted lại trở nên nghiêm nghị một chút. Tại sao cơ chứ?
Có lẽ tôi đã báo cáo sai điều gì đó chăng. Có lẽ là về Ariel? Có thể hắn nghĩ rằng Ariel đã trả hết nợ cho Orsted trong vụ việc lần này và điều đó sẽ gây trở ngại cho việc biến Vương quốc Asura thành con rối của chúng ta.
"Nếu ngài lo lắng, tôi sẽ nhắc nhở Ariel-sama một lần nữa ạ."
Này, đừng có nghĩ rằng cô đã trả hết nợ trong vụ này đó nhá! Lãi suất cao lắm đấy! Nếu cần, cô có thể trả bằng cơ thể mình! Không không, vì tôi có gia đình rồi nên không cần phải trả cho tôi, ý là…
Mà kể cả thế, tôi nghĩ rằng Ariel không coi tình hình hiện tại, việc cô ấy đang đứng dưới quyền Orsted, là điều tiêu cực gì cho cam.
Tôi cảm nhận được ý chí muốn hợp tác lâu dài. Cô ấy có vẻ thông minh dù có gương mặt xinh đẹp.
Có khả năng ấy chỉ là bề ngoài và cô ấy có thể đang suy tính điều khác, tôi tin rằng, chừng nào tôi còn ở đây, là chồng của Sylphy, cô ta sẽ không bao giờ phản bội Orsted. Tình bạn đó là thật, tôi tin chắc chắn như vậy.
"…Không cần thiết."
"Đúng rồi ha."
Orsted có vẻ sắp thở dài. Quả nhiên là vấn đề liên quan đến Ariel.
"Dù vậy, cảm ơn cô ấy là cần thiết ạ. Tôi muốn mang theo một món quà, nhưng nên tặng gì đây ta?" Khi tôi hỏi điều này, Orsted mở ngăn kéo bàn và lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Đấy, đúng như tôi nghĩ. Tôi là một đồng đội xuất sắc của Orsted mà, tôi có thể hiểu được điều này.
"Hãy tặng cô ta cái này."
"Đây là gì vậy ạ?"
Một chiếc hộp. Tôi mở ra nhưng không có gì bên trong, chỉ là một chiếc hộp trống rỗng.
"Đây là một vật phẩm ma pháp. Mười năm nữa, ấn chương của hoàng gia sẽ bị đánh cắp và sử dụng sai mục đích, nhưng nếu đặt vào hộp này thì sẽ không bị đánh cắp."
"Ma pháp gì vậy?"
"Nếu đặt vật vào trong và truyền ma lực, chỉ người đã truyền ma lực mới có thể mở được."
Nếu Orsted nói "chỉ có thể mở", điều đó có nghĩa là sẽ xảy ra hiện tượng phức tạp hơn. Nếu không thể mở được thì vẫn có thể bị đánh cắp cả hộp mà.
Có lẽ khi ai khác cầm vào, nó sẽ biến thành vũ khí để trừng phạt kẻ trộm nhể.
"Thì, chúng ta sẽ để Ariel-sama thử nghiệm thực tế ạ."
"Hãy làm thế đi. Vậy..."
Orsted nghiêng đầu một chút như đang suy nghĩ rồi hỏi lại.
"Tình hình của ngươi thế nào?"
"Tôi sao ạ?"
Nhìn là biết mà?
Không, nhìn bề ngoài có chút thay đổi.
"Tôi bị mất ma lực và tóc có chút bạc, nhưng không có vấn đề gì lớn đâu ạ. Thực ra, tôi còn cảm thấy thừa năng lượng nữa là đằng khác."
Ngay sau trận chiến, tôi chỉ muốn ở bên vợ suốt đời, không muốn làm gì cả. Nhưng sau một thời gian dài như vậy, tôi đã hồi phục và cảm thấy mình có thể làm việc tích cực năng suất trở lại.
So với trước kia, tôi đã trở thành người chăm chỉ hơn.
"Vậy thì tốt."
Orsted nói rồi quay trở lại làm việc giấy tờ.
Cuộc nói chuyện kết thúc.
"Vậy thì, tôi sẽ mang hộp này đến cho Ariel-sama ngay hôm nay."
"Ừ."
Khi rời đi, tôi nhìn thoáng qua mặt của Orsted và thấy rằng gương mặt của hắn ta bớt nghiêm nghị hơn.
Tôi cảm thấy vui vẻ và đi về nơi Ariel đang ở.
★ ★ ★
Từ xa xưa, trong văn hóa Nhật Bản đã có tục lệ đặc biệt là đựng bánh kẹo vào trong một chiếc hộp gấp đặc biệt để tặng cho người khác, gọi là "菓子折り" (kashi ori). Đây là cách thể hiện lòng biết ơn, lời chào hoặc xin lỗi, bằng việc tăng cường tình cảm thông qua những món quà này.
Một ví dụ nổi tiếng là nhà Echigoya gửi cho một viên quan xấu xa những chiếc bánh màu xanh lá. Điều thú vị là dưới lớp bánh kẹo, người ta đã trải đầy những đồng tiền vàng mà viên quan này rất thích. Viên quan ấy đã rất vui mừng.
"Đây là loại bánh mà ngay cả Ma giới Đại Đế cũng rất ưa chuộng đó ạ" tôi giải thích khi trao chiếc hộp quà cho Ariel.
"Vâng, tôi sẽ nhận lấy."
Vì thế, ngày hôm nay tôi cũng đã trao cho Ariel một chiếc kashi ori, bên trong là những chiếc donut do Aisha làm nên.
Tất nhiên, không có sự trao đổi tiền bạc bất chính nào giữa tôi và Ariel.
Ariel đang làm ăn rất tốt tại Vương quốc Asura, vì thế không cần thiết phải có sự can thiệp về tài chính từ phía công ty Orsted của chúng tôi.
Nếu có sự trao đổi tiền bạc, chúng tôi sẽ không làm điều đó một cách lộ liễu trong một căn phòng kín thế này. Chúng tôi dự định sẽ chuyển tiền một cách hợp lý thông qua đội lính đánh thuê Rudo.
"Vì thế, đây là món quà cảm ơn từ Orsted-sama cho sự hỗ trợ quân sự mà cô đã cung cấp trong trận chiến gần đây," tôi nói.
"Ôi! Việc tôi hỗ trợ lực lượng chỉ là hành động bình thường. Tôi chỉ là một tướng lĩnh dưới quyền Orsted-sama, và tôi chỉ thể hiện sức mạnh của mình mà thôi," Ariel đáp lại một cách khiêm tốn và nhận lấy chiếc hộp từ tôi.
"Cái này là gì?"
"Đó là biện pháp phòng ngừa để tránh việc ấn tín hoàng gia bị đánh cắp trong vòng mười năm tới."
"Mười năm sau? Ồ..."
Có vẻ như Ariel đã biết trước điều gì đó, cô ấy gật đầu một cách không mấy hứng thú.
Vẻ mặt lạnh lùng của Ariel thật đáng ngạc nhiên, bởi vì tôi thường thấy cô ấy luôn tươi cười, điều này khiến tôi cảm thấy mới mẻ.
"Tôi có thể hỏi xem cái hộp này có tác dụng gì không?"
"Nếu đặt thứ gì đó bên trong và rót ma lực vào, thì chỉ người đã đổ cái thứ ma lực ấy vào ban đầu mới có thể mở nó... gì gì đó kiểu như vậy."
"Kiểu như vậy à?"
"Tôi cũng không rõ lắm về hiệu quả của nó. Có lẽ tốt hơn là cô hãy tự mình thử xem."
"Được."
Ariel đứng dậy và cất cái hộp vào trong kệ.
Có vẻ như Ariel sẽ tự mình thử nghiệm sau khi chiếc hộp chứa đầy bánh donut được giao cho người hầu để mang đi.
Mười năm sau, không thể chắc chắn rằng người hầu ở đây sẽ không lấy trộm nó.
"Tôi đã nghe từ Sándor rằng cuộc chiến vừa qua thật khốc liệt. Có một cấp 'Thần' đã nổi giận, một thị trấn đã bị xoá sổ, và sau trận chiến gian khổ, một anh hùng đã ra đời," cô ấy mô tả lại bằng những cử chỉ và ngôn từ sinh động như thể Sándor đang đứng trước mắt vậy. Chắc chắn ông ấy đã kể lại cho cô ấy như một câu chuyện anh hùng.
"Tôi không biết Sándor đã nói quá lên như thế nào, nhưng quả thật đó là một trận chiến khốc liệt. Nếu không có sự giúp đỡ từ Ariel-sama, gửi Ghislaine và Isolle đến, chắc chắn chúng tôi đã thua cuộc," tôi nói.
"Thật may là Rudeus-sama không thua, nếu không tôi chắc chắn sẽ sớm bị âm mưu sát hại."
Phải, nếu là Hitogami, hắn ta chắc chắn sẽ làm vậy.
Ariel đã gửi Ghislaine, Isolle và Doga - những kiếm sĩ mạnh mẽ mà đáng lẽ cô ấy phải giữ bên mình để bảo vệ bản thân.
Chỉ cần những người này không có mặt thôi, việc xử lý Ariel là điều không quá khó khăn đối với Hitogami.
"Vì vậy, xin đừng quá khách sáo khi nghĩ đến việc cảm ơn hay những thứ tương tự," tôi nói.
"Thật sao?"
"Vâng."
"Được, tôi sẽ làm như vậy," Ariel nói rồi cười khúc khích.
Chúng tôi tiếp tục nói chuyện, và Ariel tỏ vẻ muốn được coi như một đồng minh chứ không chỉ là một phe phái trên chiến trường.
"Nhân tiện, xin hãy trao cho Doga một phần thưởng đặc biệt," tôi nói.
"Tại sao vậy?"
"Cô không nghe Sándor kể lại à? Anh ấy là người đã cứu mạng tôi."
Tôi kể lại chi tiết về lần tôi bị rơi xuống thung lũng,
Ariel lắng nghe câu chuyện của tôi, thỉnh thoảng đưa ra những lời bình luận như "Ôi" và "Thật ư?".
Cô ấy thực sự là một người biết lắng nghe.
Cảm giác như đang ở trong một câu lạc bộ đêm vậy á, mặc dù tôi chưa bao giờ đến đó.
(P/s: so sánh lót tích thật sự :))
"Vì vậy, tôi đã dự định trao cho Doga một món quà khi anh ấy đi về hôm nay. Nhìn này," tôi nói, chỉ vào một chiếc hộp mà tôi đã chuẩn bị với những chiếc bánh mà em gái duy nhất của Doga có thể sẽ thích, được tôi đựng trong một chiếc hộp tạo ra bằng Thổ Ma Pháp.
"Cái hộp mà tôi nhận được vừa rồi có vẻ sang trọng hơn cái này, phải không nhỉ?" Ariel hỏi, có vẻ như cô ấy quan tâm đến điều đó.
"Ồ, cô quan tâm đến vấn đề này sao?"
"Không, tôi không quan tâm đâu," Ariel nói với một nụ cười 'nhẹ nhàng'.
Cô ấy dường như rất quan tâm đến điều đó.
"Tôi chuẩn bị như vậy vì nghĩ đến việc bảo quản. Gia đình Doga không giàu có lắm, vì vậy họ có thể sẽ ăn từ từ và trân trọng từng chiếc bánh. Hơn nữa, chiếc hộp này cũng có thể tái sử dụng."
"Ra vậy, tôi đã không nghĩ đến chuyện đó...," Ariel nói, vỗ cằm suy tư.
"Tuy nhiên, Rudeus-sama, có vẻ như cậu đã quên một điều gì đó,"
"Quên gì?"
Ariel nói rồi vỗ tay. Một cô hầu gái nhanh chóng di chuyển về phía cửa.
Cửa mở ra, và ngay lập tức Doga bước vào phòng.
"Doga, Rudeus-sama muốn cảm ơn anh," cô nói.
"Ư mư!"
Hình như mình lỡ quên mất điều gì ấy nhỉ? Mà kệ đi, chắc không phải là điều gì xấu cho lắm đâu... nhưng mà, nếu đã chuẩn bị sẵn sàng món quà rồi thì cứ trao đi thôi.
"Doga, một lần nữa tôi muốn cảm ơn anh đã cứu mạng tôi trong vụ con rồng đất. Anh đã cứu sống tôi."
"Ư mư!"
"Đây, hãy ăn những chiếc bánh này với em gái anh nè. Sau khi ăn xong, anh có thể làm gì tùy thích."
"Ư mư. Cảm ơn cậu."
Doga vươn tay để nhận chiếc hộp bánh từ tôi, nhưng rồi lại rụt tay về một cách ngại ngùng.
Ồ, tôi hiểu rồi. Vì Doga là một vệ sĩ, anh ấy không bao giờ để vũ khí xuống và nhận quà ở nơi công cộng... Nếu tôi là anh ta, có lẽ tôi đã nhờ Ariel giữ giùm ở một cái tủ gần đó, nhưng Doga không phải kiểu người như vậy, nên anh ấy chỉ đứng đó không biết làm sao mới phải.
"Doga, để Leela nhận giúp anh, và anh có thể nhận lại khi về nhà, mang cho em gái mình vào lần tới nhé".
"Ư mư!" Dogra gật đầu một cách hạnh phúc, rồi nhanh chóng trở lại vị trí canh gác của mình.
"Thật sự là tôi đã quên mất một điều," tôi nói.
"Doga có thể sẽ không nhận quà nếu đưa trong lúc làm nhiệm vụ," Ariel đồng ý.
"Thật may là anh ấy vui vẻ nhận lấy."
"Haha, đúng vậy," tôi cười phá lên.
Tôi và Ariel nhìn nhau và cười. Trong lúc cười, tôi nhận ra một lần nữa rằng Ariel cũng là một đồng minh của Orsted, và điều đó khiến tôi cảm thấy rất vui.