Light Novel Mushoku tensei: Chương 9: Chuyến du hành tới Milis: Suối nước nóng.
★ ★ ★
Khi ta nghĩ đến núi non, thì suối nước nóng sẽ ngay lập tức xuất hiện trong đầu.
Sau đó, chúng tôi đến thị trấn trọ, và phải đẩy lùi đám thú nhân tụ tập đông như mây, như sương mù quanh con chó Leo để vào được nhà trọ.
Sau khi tản bộ nhanh qua thị trấn, thì chúng tôi đã gặp người hướng dẫn đã nhờ vả từ trước, Talhand.
Rồi sau khi bọn trẻ ngủ say, chúng tôi có cuộc gặp mặt chỉ dành cho người lớn tại quán rượu.
Sau buổi ngủ nghỉ tại nhà trọ, điều đầu tiên chúng tôi phải làm là khởi hành từ lúc sáng.
Theo chỉ dẫn của Talhand, chúng tôi đã đến được suối nước nóng.
Trước đấy chúng tôi được nghe rằng ma thú xuất hiện ở quanh khu suối nước nóng, nhưng cái nơi đấy gần hơn tôi nghĩ nhiều.
Ta có thể nhìn từ phía bờ đá một màu trắng đục của suối nước nóng.
Toàn bộ khu vực được bao quanh bởi một bức tường đá lớn để ngăn ma thú xâm nhập.
Và nếu nhìn xuống theo hướng chúng tôi leo lên, thì ta có thể nhìn thấy thị trấn bưu điện từ đằng xa.
Nói cách khác, đó là một bồn tắm ngoài trời tới tầm nhìn tuyệt hảo.
Và dĩ nhiên, đó là bồn tắm chung rồi.
Dù vậy nhưng không có mấy ai ở đây cả.
Thậm chí còn chẳng có bóng dáng Nhân tộc nào.
Nếu nhìn xung quanh, thì ta có thể thấy hầu như toàn là Người lùn và Người Hobbit cùng một vài Thú tộc tạp nham khác nữa.
Có lẽ suối nước nóng không được Nhân tộc hay Tộc tai dài ưa chuộng lắm.
Đối với Nhân Tộc, ngay cả việc đổ nước vào bồn tắm và ngâm mình cũng chỉ là thói quen của tầng lớp quý tộc.
Dù sao, nơi đây không đông người lắm. Không có Nhân Tộc.
Tuy vậy, vẫn có đàn ông.
Có phụ nữ, nhưng cũng có đàn ông.
Liệu có nên để những người đàn ông xa lạ nhìn thấy cơ thể trần truồng của vợ và con gái yêu quý của mình hay không?
Không, nhất định là không.
Đặc biệt lần này, không chỉ có phụ nữ của gia đình chúng tôi. Elinalize cũng ở đây nữa.
Dù cô ấy từng là một vũ nữ gợi cảm nổi tiếng trong giới phiêu lưu, liệu có nên để người khác nhìn thấy cơ thể trần truồng của một nữ Elf, tộc tai dài, đã có chồng như cô ấy không?
Không, nhất định là không.
Vì thế, với suy nghĩ đó, tôi đã chuẩn bị một loại áo tắm choàng người đặc biệt.
Đó là áo choàng tắm kiểu Kantoui được làm bằng vải tối màu.
Dù không có phần lót ngực nhưng vẫn đủ để mang lại cảm giác tự nhiên giống như một bộ đồ bơi khi mặc vào vậy.
Người thiết kế chúng là Aisha Greyrat.
“Aisha-nee, đằng kia có thác nước kìa!”
“Hể? Có ư?”
“Nhìn kia, nó ở kia, kia kìa.”
“Aaa, chờ Mama nữa.”
Aisha, cùng với Eris, Ars và Sieg đều có vẻ hào hứng khi lần đầu tiên được đến suối nước nóng và đang khám phá môi trường mới xung quanh.
Lớp vải tối màu dù không thể nhìn xuyên qua nhưng nó bám dính vào người, lộ rõ vóng dáng cơ thể của người mặc nó.
Và họ đang lon ton khắp nơi, hào phóng phơi bày cái cơ thể ấy cho bàn dân phòng tắm.
Eris thì chắc không nhận ra nên cũng được… Còn Aisha thì chắc cũng chẳng bận tâm.
Thôi thì sao cũng được.
Đó là những phần ai thấy cũng được mà.
Miễn là những phần quan trọng được giấu đi là được.
Cứ kệ những người đang thấy xấu hổ đi.
Dù tôi thực sự mong họ không gây rắc rối cho ai khác ở đây.
Bởi ngay cả chốn này, thì vẫn cần phải cư xử đúng mực.
“Nè nè Mama tóc xanh, mama từng đến đây rồi phải không ạ?”
“Phải, từ lâu lắm rồi.”
“Kể cho con nghe đi!”
“Được thôi. Đó là ngay sau khi mẹ rời Ma Đại Lục, vào thời điểm mà mẹ vừa tốt nghiệp để thành một Mạo hiểm giả tập sự…”
Roxy đang kể chuyện cho Lucy với Lily trong vòng tay.
Clive cũng đang lắng nghe cạnh đó.
Mặt Clive đỏ bừng, chắc do bộ đồ mà Lucy đang mặc hiện tại.
Nhưng còn quá sớm để bây biết về những cảm xúc đấy đó Clive-kun à.
Khi đến tuổi thì cha của bây và ta sẽ cho phép thôi.
“...Vậy Thánh Thú-sama, đây là Đấng Cứu Thế-sama ạ?”
“Ruff!”
“Thần hiểu rồi ạ!”
“...”
Lara và Leo bị vây quanh bởi Thú tộc.
Lara thì vẫn cái biểu cảm đờ đẫn như thường lệ nhưng trông con bé có vẻ thấy hơi phiền.
Ở thành phố bưu điện cũng vậy.
“Chris-sama, nếu con thấy nóng thì nhớ nói nhé. Ta sẽ chuẩn bị cho con thứ gì đó để uống.”
“Dạaaa~…”
Lillia đang tắm cho Zenith và chăm sóc Chris.
Nãy con bé ngồi cùng tôi nhưng do không thích nước nóng nên liền rời khỏi.
Giờ thì con bé đang bám lấy Zenith.
Mà thế cũng được.
“...Aaaa! Đây quả là số zách…!”
“Đây là lần đầu tôi được uống rượu tộc Người lùn đấy. Nó khá mạnh… Nhưng ngon lắm.”
Rồi Sylphy, Elinalize, Cliff, Talhand và tôi đều đang cùng nhau nhâm rượu.
Nãy chúng tôi đã mua một ít rượu của tộc Người lùn ở thị trấn bưu điện rồi ướp lạnh.
Tôi chưa từng được nếm thứ gì giống như vậy trước đây, tôi thậm chí còn chẳng biết nó được làm từ thứ gì, nhưng có điều tôi biết rằng nó rất ngon.
Nó trôi một cách êm ái, đi qua cuống họng, toả ra một mùi hương hoa dịu nhẹ.
Cái lạnh dần thấm vào cơ thể ta rồi làm ấm lên từ bên trong.
“Nào, Rudy, đưa nó đây… Cho em xin ngụm nha? Đi mà…”
Sylphy say rất nhanh và giờ cô ấy đang rúc vào người tôi với vẻ hơi choáng váng.
Sylphy lúc say vẫn dễ thương hơn bao giờ hết.

Dễ thương đến mức ta sẽ không thể ngờ rằng cô ấy đã là bà mẹ hai con.
Đây không phải là thứ để cho bọn trẻ xem được.
“Đây, tất nhiên là được rồi.”
Ngâm mình trong suối nước nóng, tay ôm một cô gái xinh đẹp trong khi cùng nhau thưởng rượu.
Đúng là đỉnh của chóp.
Tôi đang ở miền cực lạc.
“...”
Hay đáng lẽ tôi đang như vậy…
“...”
Nhưng có điều gì đó đang khiến tôi rùng mình.
“...”
Tôi biết nguyên nhân từ đâu rồi.
Là người đàn ông lặng lẽ uống rượu trước mặt tôi.
Talhand.
Là một cựu thành viên trong tổ đội cũ của Paul [Hắc Lang Nha].
Một mạo hiểm giả hạng S và hiện tại đang hoạt động một mình.
Và là một người đàn ông có năng lực và đáng tin cậy.
“...”
Tôi không có lý do gì để nghi ngờ ông ấy cả.
Nếu ổng có làm gì thì tôi cũng có thể giải quyết được.
Và tôi cũng đã thực hiện một cuộc phỏng vấn toàn diện để xem xem ông ta có phải là tông đồ của Hitogami hay không nữa.
Mặc dù vẫn còn có thể là trường hợp giống như của Gisu.
Hắn ta bình tĩnh đưa lời nói dối trôi qua kẽ răng rồi làm bất cứ điều gì mình muốn.
Vì vậy, mặc dù không thể chắc chắn, nhưng nếu tôi bắt đầu nghĩ như vậy, thì tôi sẽ không thể tin ai được nữa.
Nên đã quyết rằng mình sẽ tin tưởng Talhand.
Nhưng tại sao.
Ánh nhìn của ông ta làm tôi ớn lạnh.
Hành trình đến suối nước nóng cũng vậy.
Lúc ấy bọn tôi đang bảo vệ chiếc xe chở bọn trẻ.
Eris ở vị trí hộ vệ, Elinalize và tôi ở phía tiền tuyến với Talhand ngay sau chúng tôi còn Sylphy và Roxy ở phía sau xe ngựa.
Tôi đang dùng thổ ma pháp để làm cho cỗ xe chạy êm hơn thế nhưng tôi cứ thấy ớn lạnh kiểu gì ấy.
Rồi bất cứ khi nào tôi nhìn lại, thì đều thấy Talhand đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Chà, rõ ràng là vì ông ấy ở sau tôi và chúng tôi đang đi cùng một hướng, nên khi tôi quay lại thì ông ấy đang nhìn tôi là điều dễ hiểu thôi mà.
Có lẽ tôi chỉ lo lắng do đang đi trên con đường có ma thú nổi tiếng cùng lũ nhóc thôi.
Phải, tôi chỉ đang nghĩ quá mà thôi…
Nhưng tôi vẫn không thể hiểu tại sao ánh mắt của ông ấy lại khiến tôi ớn lạnh như vậy.
“Um, chuyện gì vậy ạ?”
Và trước khi tôi kịp nhận ra, thì tôi đã hỏi điều đó với ông ấy.
“Chuyện gì là chuyện gì?”
“Cháu cứ có cám giác là ông đang nhìn chằm chằm vào cháu được một lúc rồi thì phải.”
“Aaa… Dĩ nhiên. Nhìn cháu giống Paul quá. Nên ta đã quan sát cháu ấy mà.”
“Cha cháu á?”
“Ừm, việc cháu đi cùng Elinalize, nó gợi lại những kỷ niệm xưa cũ. Ở đó là giọng của Elinalize, Ghislaine và Paul, cả giọng của Gisu và Zenith cũng ở phía sau nữa… Ta nhớ lại những ngày còn ở tổ đội [Hắc Lang Nha].”
Talhand trông có vẻ chìm đắm trong những kỷ niệm êm đềm trong khi vuốt râu.
Mặc dù tôi không thể nhìn được lưng của mình nên tôi chẳng hiểu, nhưng là vậy sao.
Cơ mà. Thế cái cảm giác ớn lạnh mà tôi cảm thấy đó giờ thì sao.
Kỳ quặc thật.
“Rudues, ta mà là cháu thì ta sẽ cảnh giác đấy, tên lùn này “chén” cả đàn ông cơ, cháu à.”
“Ể?”
Elinalise nói điều đó khi tựa đầu vào vai Cliff.
Talhand trông có vẻ ủ rũ trước lời nhận xét của cô ấy.
“Đừng nói những thứ gây hiểu lầm như vậy chứ.”
Đúng đúng đúng.
Tôi phải làm gì với Elinalize-san đây.
Liệu cô ta có thể nghĩ được điều gì trong sáng không cơ chứ?
Cái mụ Elf dơ bẩn này.
“Tôi chỉ “chén” duy nhất mỗi đàn ông thôi.”
Ơ.
Cái tên lùn dơ bẩn này!
Khoan…
Tức là cái cảm giác ớn lạnh ấy…
Là do lão ta đang 'nhắm' vào tôi sao!?
N-nếu ông động ngón tay vào tôi, thì Eris sẽ không nhịn đâu ấy nhé!
Cô ấy sẽ chặt ông ra làm đôi!
Thế rồi Sylphy run rẩy nắm lấy tay tôi.
Và như thể để bảo vệ tôi, cô ấy nhìn Talhand một cách nghiêm nghị.
“Yên tâm đi, tôi sẽ không động tay với người mà tôi không có hứng thú chứ đừng nói đến đàn ông có con mà.”
Ra là ông ta vẫn còn đạo đức.
Mà tôi đoán nó cũng là điều hiển nhiên.
Ông ta có thể như thế, nhưng như vậy thì cũng chỉ có nghĩa sở thích của ông ta hơi khác một chút thôi.
Khi ta nghĩ về nó theo cách ấy, thì nó vẫn hoàn toàn bình thường.
“Nhưng ông đã nhìn chằm chằm vào mông thằng bé suốt từ bấy giờ phải không?”
“Tia ngắm những bờ mông mẩy là bản chất của cánh mày râu rồi… Cô hiểu không?”
Talhand có vẻ hơi bối rối khi thấy Elinalize thao thao bất tuyệt.
Tất nhiên là tôi hiểu ông ta đang nói về cái gì.
Bởi tôi cũng nhìn chằm chầm vào mông Eris khi cô ấy đi loanh quanh mà.
Aaa, Eris đang nhìn về phía này.
Cơ mà cô ấy không thể cảm thấy ớn lạnh phải không?
Aaa, cổ che ngực của mình rồi! Cô ấy biết!
Nhưng em che nhầm chỗ rồi! Anh nhìn mông chứ có nhìn ngực em đâu cơ chứ!
“Việc cậu và Paul giống nhau là thật… Nhưng nếu cậu khó chịu thì ta sẽ dừng lại.”
“Không hẳn ạ, nếu ông chỉ nhìn thôi thì cứ việc.”
“Hoho, vậy phiền cậu rồi.”
Talhand cười nói rồi uống thêm ngụm nữa.
“Thế những người khác thì sao ạ?”
“Ta sẽ tia sau.”
Mọi người có đủ kiểu khẩu vị khác nhau.
Nếu bên kia mà kiểm soát được con thú trong mình thì không cần phải cảnh giác hơn bình thường làm gì.
Chẳng có gì to tát khi để ổng nhìn tôi cả.
Ừm thì, người Talhand như con gấu ấy, nên tôi không thực sự mong cơn thú tính của ổng cũng giống vậy.
“Cơ mà, tôi chưa từng nghĩ rằng ông sẽ đồng ý làm người hướng dẫn cho bọn này đấy.”
Elinalize đột nhiên nói vậy.
“Tôi không hiểu ý cô lắm.”
“Ý tôi là, tôi tưởng ông hay né về quê nhà lắm mà.
Cái suối nước nóng này thuộc địa phận của tộc Người lùn phải không?
Họ phát hiện ra ông thì có sao không?”
Có vẻ như có một vài câu chuyện đằng sau quá khứ của Talhand.
Giờ nghĩ lại, trong số những thành viên cũ của Paul, thì ổng là người mà tôi ít được biết nhất.
Mà một phần cũng do tôi không thật sự để ý lắm.
“...Haha, xem người đàn bà đã tuyên bố rằng 'tôi sẽ không bao giờ gắn bó lâu dài với người đàn ông nào cả' nói kìa.”
“Cuộc đời có thể thay đổi con người mà.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Đó là một cơ hội tốt nên tôi nghĩ mình sẽ giải quyết chuyện này thôi.”
“Ồ, “men lì” đấy.”
“Không cần đến lượt cô tâng bốc đâu. Sau khi gặp gỡ tất cả mọi người, tôi chỉ đơn giản là thấy mình thật thảm hại khi đã tránh mặt gia đình mình hàng chục năm ròng mà thôi.”
Talhand nói với vẻ mặt không vui rồi uống thêm ngụm nữa.
“Vậy tức là ông sẽ quay trở lại làng của mình phải không?”
“Chắc vậy.”
“Rudeus, nói đi.”
Nghe gọi tên mình, tôi quay lại.
Phải mất một giây tôi mới hiểu được ý cổ là gì.
Có lẽ cô nhận ra rằng đó sẽ là một cơ hội tốt cho tôi.
Nhưng lúc này tôi đang ở cùng gia đình thì liệu có nên hỏi không?
Thôi thì cứ nghe câu trả lời thì cũng được.
“Thực ra, cháu định liên lạc với Khoáng Thần đấy…”
“Khoáng Thần <鉱神>?”
(鉱神: Thần Thợ Mỏ)
“Vâng, hoặc ai đó có tầm ảnh hưởng như vậy… Cháu muốn có một buổi gặp gỡ chính thức với tư cách là cấp dưới của Long Thần ạ.”
Tôi không biết Talhand có địa vị như thế nào trong làng của ổng.
Hỏi những câu như này thậm chí có thể khiến ổng gặp rắc rối nữa.
Thế nên tôi cũng chỉ có thể hi vọng thôi.
“Hừm… Ông ta là một người khó tính đấy.”
Orsted cũng nói vậy.
Rằng ông ta khó tính và khó chiều.
Thứ duy nhất ổng thích là rượu, đá quý và những nguyên liệu thô có thể chế tạo thành áo giáp.
Nhưng chỉ tặng ông ta từng đó thì không đủ để lập liên minh được.
“Ngay cả khi ta có hỏi đi nữa, thì cậu có thể bị từ chối đấy.”
“Ông quen người ấy ư?”
“Hơi hơi thôi…”
Talhand gật đầu trong khi cân nhắc.
Hẳn hai người ấy có liên quan đến nhau.
Khi quay lại tôi phải hỏi Orsted về điều đó mới được.
“Có lẽ có nhiều thứ mà ông phải cân nhắc, nên cháu sẽ không ép đâu.”
“Điều đó khá đúng…”
Ông ta uống thêm một ngụm rượu nữa rồi thở ra một hơi nồng nặc mùi rượu.
“Ta sẽ suy nghĩ về điều đó.”
“Cháu hiểu. Xin lỗi vì cháu đã đòi hỏi điều gì vô lý.”
Khi tôi chuẩn bị cúi đầu tạ lỗi, thì ông ấy đặt chai rượu lên đầu tôi.
“Không cần phải xin lỗi, cứ uống đi,” dường như ông ấy đang muốn nói vậy với tôi.
Tôi nghe theo rồi đưa cốc của mình ra.
★ ★ ★
Sau khi tắm xong, chúng tôi quay trở lại phòng.
Sau đó, chúng tôi để những người còn lại trong gia đình đợi tại quán trọ cùng rồi Roxy, Talhand, Elinalize và tôi thì kiếm nơi nào đó để lắp đặt Ma Pháp Trận Dịch Chuyển.
Chúng tôi chỉ đưa những người đã quen đi bộ qua núi theo.
Dù Eris cũng muốn đi nhưng tôi đã để cô ấy lại để canh phòng.
Thế là bốn người chúng tôi vào núi.
Nó phải ở phía ngoài quán trọ.
Một nơi nào đó mà người ta không thường xuyên ghé qua thì sẽ là địa điểm lý tưởng cho Ma pháp trận Dịch chuyển.
Ariel từng nói rằng các cường quốc đang muốn có Cổng Dịch chuyển để kết nối với nhau và họ hiện đang lên kế hoạch cho việc đó…
Nhưng việc loại bỏ cấm kỵ về Ma pháp trận Dịch chuyển thì còn lâu nữa mới xảy ra.
Nên đến khi bọn tôi biết rằng nó sắp được chấp thuận, thì tôi vẫn phải tiếp tục đặt ma pháp trận của mình ở nơi mọi người không thể tìm thấy.
Nếu lên cao quá, thì chúng tôi sẽ bước vào trong lãnh thổ của Thanh Long, vì vậy chúng tôi vẫn phải giữ nó trong phạm vi có thể tiếp cận được.
“Tôi đoán ở đây là được rồi…”
Giờ bọn tôi đã tìm thấy nơi thích hợp để thiết lập nó, đã đến lúc tạo ra một toà kiến trúc rồi.
Về cơ bản thì nó sẽ được xây cho giống như một Phế tích của Long tộc.
Với bốn phòng cùng một cầu thang ẩn trong một phòng dẫn tới Ma pháp trận Dịch chuyển.
Tôi đã để Roxy và Elinalize ở ngoài để canh chừng.
Tôi đào một cái hố bằng Thổ ma pháp rồi bắt đầu tạo hình căn phòng.
Tôi đã nhờ Talhand giúp đỡ với việc thiết lập kích thước ở bên trong đó.
Sẽ không có ai tình cờ đi ngang qua đây, rồi dẫm lên cái ma pháp trận dẫn tới văn phòng cả.
Vì vậy, trong một triệu khả năng mà có người tìm thấy nó, thì bọn tôi sẽ gặp rắc rối.
Và với suy nghĩ đó, tôi đã trang trí cho giống như một phế tích thực sự để bất kỳ mạo hiểm giả nào đi ngang qua đều sẽ thấy hài lòng.
Tôi thậm chí còn vứt vào trong đó một vài thứ trông giống rương kho báu nữa.
Tôi dựng nó lên sao cho giống như một điểm nghỉ chân.
Nó phải trông như một nơi mà các nhà du hành từ thời cổ xưa đã dùng để nghỉ ngơi.
Talhand là người làm đồ nội thất.
Ông ấy hẳn xứng đáng với di sản về nghề thủ công của tộc Người lùn.
Ông ấy đã chế tạo tất cả chỉ từ duy nhất một mảnh đá khổng lồ và thậm chí còn khiến chúng trông có vẻ cũ kỹ nữa.
Khi mặt trời lặn, thì toà kiến trúc ấy trông như đã ở đó hơn một nghìn năm vậy.
“Thật ấn tượng. Cháu không thể nghĩ ra ai có thể phân biệt được á.”
“Chẳng có tí cây hay rêu phong gì cả. Nên bất cứ ai biết chúng được dùng để làm gì thì đều sẽ phân biệt được ngay lập tức.”
Ồ.
Có vẻ như người thợ thủ công ấy không hài lòng với sản phẩm của mình rồi.
Mà nói gì thì nói, tôi cũng không nghĩ là sẽ có ai thấy nó nhanh đến như vậy.
Nếu mãi sau này có ai tình cờ nhìn thấy nó, thì lúc đó nó sẽ trông có vẻ cũ kỹ.
Bởi dẫu sao thì chẳng có ai xung quanh dọn dẹp cho nó cả mà.
“Việc chúng ta xây dựng một toà kiến trúc ở đây có ổn không vậy? Tộc người lùn đã niêm phong nó rồi phải chứ?”
“Tộc Người lùn coi núi như một vị thần còn các toà kiến trúc thì sẽ được coi như lễ vật. Nên bất kể chúng tôi xây dựng thứ gì, thì sẽ không có ai phàn nàn cả.”
Có phải vậy không nhể?
Có lẽ đáng ra tôi nên làm bề ngoài cầu kỳ hơn thay vì giấu tất cả ở trong lòng đất như này.
Thực tế thì cái lối vào dẫn xuống lòng đất ấy, lại cho thấy có điều gì đó đáng nghi đang diễn ra trong này hơn.
Mà tôi đoán là đã quá muộn rồi.
“Vì chúng ta đã xong việc rồi nên hãy quay về thôi.”
“Lát cháu sẽ ra sau.”
Cuối cùng, tôi kích hoạt Ma pháp trận Dịch chuyển.
Sau khi xác nhận rằng nó thực sự dẫn đến văn phòng, thì tôi quay trở lại.
“Mọi thứ đền ổn.”
“...”
“Nếu có chuyện gì xảy ra, thì ông cứ dùng nó cũng được, Talhand-san.”
“Không, cảm ơn. Tôi sẽ tự đi bộ tới.”
Talhand lắc đầu từ chối.
Vậy là giờ thì Ma pháp trận Dịch chuyển đã hoàn tất.
Việc còn lại là quay trở về quan trọ thôi.
★ ★ ★
Hôm sau, chúng tôi khởi hành từ thị trấn vào sáng sớm.
Và từ đây chúng tôi chia tay Cliff và Talhand.
Chúng tôi chào tạm biệt trước khi lên xe ngựa.
Cliff sẽ tiến hành cuộc điều tra của mình ngay hôm nay rồi quay trở lại Millishion trong vài ngày tới.
“Clive, nhớ là phải ngoan đó.”
“Dĩ nhiên rồi ạ!”
Cliff không thực sự muốn nói lời tạm biệt với Clive.
Không phải là họ sẽ không gặp lại nhau.
Nhưng khoảng khắc chia tay người thân ruột thịt của mình luôn là điều đau đớn.
“Hãy nhớ học và rèn luyện của mình hàng ngày. Đừng làm cô gái con thích phải khóc đó. Hãy tử tế nha.”
“C-con không thích cô gái nào cả!”
“Nếu thế thì hãy đối xử tử tế với mọi người như cách con đối xử với cô gái con thích. Nhé?”
“...Vâng ạ.”
Anh vỗ nhẹ lên đầu Clive rồi quay sang tôi.
“Rudeus, tôi để lại Lise và Clive cho cậu.”
“Tất nhiên rồi. Anh cũng cố gắng nhé Cliff-senpai.”
“Chắc rồi.”
Cliff quay lại như thể không cần nói thêm lời nào nữa.
Việc anh không cần nói gì thêm chính là minh chứng cho niềm tin của anh dành cho tôi. Và tôi cũng định sẽ giữ gìn nó tới khi nhắm mắt xuôi tay.
Mà, Elinalize có khá nhiều kinh nghiệm nên tôi thực sự không thể làm được gì nhiều cho kham.
Tôi đoán tôi sẽ phải biến Clive thành một chàng trai tuyệt vời vào cái ngày thằng bé cầu hôn Lucy mới được.
…Không, không thật sự cần phải làm vậy.
Tôi chỉ đảm bảo rằng mình sẽ có mặt khi chúng cần giúp đỡ là được.
Tôi bước về phía Elinalize và Roxy đang nói chuyện với Talhand ở đằng kia.
Có vẻ như ông ấy đang tạm thời trở lại Millishion.
Chắc là cần phải chuẩn bị gì đấy trước khi quay trở lại làng của tộc Người lùn.
Mặc dù tôi không chắc liệu ông ấy cần lấy gì đó hay là ông cần chuẩn bị tinh thần nữa.
“Talhand-san, cháu muốn cảm ơn sự giúp đỡ của ông ạ.”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Cháu gửi lời chúc tới gia đình và ngôi làng của ông ạ.”
“Việc con trai của Paul lo lắng cho ta khiến ta có phần đáng ngại đấy.”
Talhand nhìn tôi chăm chú.
Tôi có cảm giác ông ấy đang kiểm tra tôi thì phải.
“Hôm qua ta cũng nghĩ về cái đó, mà miễn là cậu cho Khoáng Thần xem ‘cái ấy’ thì ông ta có thể sẽ mừng rỡ gặp cậu thôi.”
“Cái ấy?”
“Cái thứ đen đen cứng cứng của cậu hôm qua ấy.”
“Ơ!?”
Cái gì đen đen cứng cứng cơ!?
Khoáng Thần có bị gay không đấy?
Đợi đã, của tôi làm gì đen đến thế.
Tôi đoán là khó nói lắm nhỉ? Tôi cũng chẳng có ai để so sánh cả.
Roxy, đừng có đỏ mặt ngây ra đó nữa, nói gì đó đi em.
[Không, cái đó là của tôi.] hay gì đại loại thế cũng được.
“Talhand, nếu ông chỉ nói ‘cái đen đen cứng cứng dày dày’ của cậu ta, thì cậu sẽ không hiểu đâu. Nói rõ hơn đi.”
“Tôi không có bảo nó dày. Cái ấy của hôm qua ấy. Cái tảng đá lớn mà cậu đã tạo ra từ Thổ ma pháp ấy. Ta cũng không biết nên gọi nó là khoáng thạch hay pha lê nữa.”
Ồ, là tảng đá ấy hả.
Hôm qua tôi đã làm ra một đống đá màu đen.
Tôi đã định làm cho nó dẻo hơn song cuối cùng thì nó đã khá cứng cáp.
Vậy là ổng đang nói về tảng đá ấy á…
Ồ, mặt Roxy đỏ bừng cả lên rồi kìa.
Hửmmmm? Nãy em đang tưởng tượng điều gì thế? Ôi Roxy, cô gái hư hỏng này.
Ừm thì tôi cũng đã nghĩ tương tự như thế mà.
“Nếu tôi mang theo một mẫu giống vậy, thì nó sẽ đáp ứng được yêu cầu chứ?”
“Chắc chắn rồi.”
Tôi ngay lập tức tạo ra một thỏi đá bằng Thổ ma pháp.
Một thỏi có màu đen dày và cứng.
Tất nhiên là nó khá nặng rồi.
Nó dài cỡ 15cm và có thể nặng hơn 10kg.
Nếu ta mà mạ vàng nó, thì thậm thì còn có thể lừa được cả người khác nữa.
Mặc dù nó cứng hơn nhiều so với vàng và bạch kim nên sẽ bị phát hiện ra ngay.
“Như này được chưa?”
“Ngon rồi đấy. Cậu làm được bao nhiêu cái?”
Cuối cùng thì ông lấy năm thỏi rồi sau khi cảm nhận được trọng lượng của chúng, thì ông gật đầu.
Tôi đoán năm thỏi cả thảy sẽ khá nặng đấy…
Dù sao thì ổng cũng là một mạo hiểm giả giàu kinh nghiệm mà.
“Vậy, gặp lại sau nhé.”
Talhand gật đầu với tôi rồi quay về phía Roxy.
Cuối cùng ông ấy lấy năm chiếc và sau khi cảm nhận được trọng lượng của chúng, gật đầu. Tôi nghĩ năm cái trong số chúng sẽ khá nặng…
Dù sao thì ông ấy cũng là một nhà thám hiểm giàu kinh nghiệm.
“Vậy thì, hẹn cho đến lần gặp tới nhé.”
Talhand gật đầu với tôi và quay về phía Roxy.
“Talhand, hãy cẩn thận nhé.”
“Cô cũng bảo trọng nhé Roxy.”
“Tất nhiên rồi.”
Talhand cười lớn.
Roxy cũng mỉm cười rồi hai người bạn ấy chia tay nhau rời đi.
★ ★ ★
Và thế là kỳ nghỉ của gia đình tôi kết thúc mà không có sự cố nào xảy ra.
Nghĩ lại thì, tất cả những gì mà tôi làm chỉ là công việc, nhưng dù sao thì đó cũng là một chuyến đi vui vẻ rồi.
Tôi cầu nguyện cho đây là một trải nghiệm tốt cho lũ trẻ và sẽ khích lệ cho chúng.
Mà nói kiểu ngầu ngầu vậy thì chẳng hợp tôi tí nào.
Nên là tôi mong rằng tất cả chúng đều lớn lên khoẻ mạnh.
--------------------------------------------
Biên dịch: Salmonz
Khi ta nghĩ đến núi non, thì suối nước nóng sẽ ngay lập tức xuất hiện trong đầu.
Sau đó, chúng tôi đến thị trấn trọ, và phải đẩy lùi đám thú nhân tụ tập đông như mây, như sương mù quanh con chó Leo để vào được nhà trọ.
Sau khi tản bộ nhanh qua thị trấn, thì chúng tôi đã gặp người hướng dẫn đã nhờ vả từ trước, Talhand.
Rồi sau khi bọn trẻ ngủ say, chúng tôi có cuộc gặp mặt chỉ dành cho người lớn tại quán rượu.
Sau buổi ngủ nghỉ tại nhà trọ, điều đầu tiên chúng tôi phải làm là khởi hành từ lúc sáng.
Theo chỉ dẫn của Talhand, chúng tôi đã đến được suối nước nóng.
Trước đấy chúng tôi được nghe rằng ma thú xuất hiện ở quanh khu suối nước nóng, nhưng cái nơi đấy gần hơn tôi nghĩ nhiều.
Ta có thể nhìn từ phía bờ đá một màu trắng đục của suối nước nóng.
Toàn bộ khu vực được bao quanh bởi một bức tường đá lớn để ngăn ma thú xâm nhập.
Và nếu nhìn xuống theo hướng chúng tôi leo lên, thì ta có thể nhìn thấy thị trấn bưu điện từ đằng xa.
Nói cách khác, đó là một bồn tắm ngoài trời tới tầm nhìn tuyệt hảo.
Và dĩ nhiên, đó là bồn tắm chung rồi.
Dù vậy nhưng không có mấy ai ở đây cả.
Thậm chí còn chẳng có bóng dáng Nhân tộc nào.
Nếu nhìn xung quanh, thì ta có thể thấy hầu như toàn là Người lùn và Người Hobbit cùng một vài Thú tộc tạp nham khác nữa.
Có lẽ suối nước nóng không được Nhân tộc hay Tộc tai dài ưa chuộng lắm.
Đối với Nhân Tộc, ngay cả việc đổ nước vào bồn tắm và ngâm mình cũng chỉ là thói quen của tầng lớp quý tộc.
Dù sao, nơi đây không đông người lắm. Không có Nhân Tộc.
Tuy vậy, vẫn có đàn ông.
Có phụ nữ, nhưng cũng có đàn ông.
Liệu có nên để những người đàn ông xa lạ nhìn thấy cơ thể trần truồng của vợ và con gái yêu quý của mình hay không?
Không, nhất định là không.
Đặc biệt lần này, không chỉ có phụ nữ của gia đình chúng tôi. Elinalize cũng ở đây nữa.
Dù cô ấy từng là một vũ nữ gợi cảm nổi tiếng trong giới phiêu lưu, liệu có nên để người khác nhìn thấy cơ thể trần truồng của một nữ Elf, tộc tai dài, đã có chồng như cô ấy không?
Không, nhất định là không.
Vì thế, với suy nghĩ đó, tôi đã chuẩn bị một loại áo tắm choàng người đặc biệt.
Đó là áo choàng tắm kiểu Kantoui được làm bằng vải tối màu.
Dù không có phần lót ngực nhưng vẫn đủ để mang lại cảm giác tự nhiên giống như một bộ đồ bơi khi mặc vào vậy.
Người thiết kế chúng là Aisha Greyrat.
“Aisha-nee, đằng kia có thác nước kìa!”
“Hể? Có ư?”
“Nhìn kia, nó ở kia, kia kìa.”
“Aaa, chờ Mama nữa.”
Aisha, cùng với Eris, Ars và Sieg đều có vẻ hào hứng khi lần đầu tiên được đến suối nước nóng và đang khám phá môi trường mới xung quanh.
Lớp vải tối màu dù không thể nhìn xuyên qua nhưng nó bám dính vào người, lộ rõ vóng dáng cơ thể của người mặc nó.
Và họ đang lon ton khắp nơi, hào phóng phơi bày cái cơ thể ấy cho bàn dân phòng tắm.
Eris thì chắc không nhận ra nên cũng được… Còn Aisha thì chắc cũng chẳng bận tâm.
Thôi thì sao cũng được.
Đó là những phần ai thấy cũng được mà.
Miễn là những phần quan trọng được giấu đi là được.
Cứ kệ những người đang thấy xấu hổ đi.
Dù tôi thực sự mong họ không gây rắc rối cho ai khác ở đây.
Bởi ngay cả chốn này, thì vẫn cần phải cư xử đúng mực.
“Nè nè Mama tóc xanh, mama từng đến đây rồi phải không ạ?”
“Phải, từ lâu lắm rồi.”
“Kể cho con nghe đi!”
“Được thôi. Đó là ngay sau khi mẹ rời Ma Đại Lục, vào thời điểm mà mẹ vừa tốt nghiệp để thành một Mạo hiểm giả tập sự…”
Roxy đang kể chuyện cho Lucy với Lily trong vòng tay.
Clive cũng đang lắng nghe cạnh đó.
Mặt Clive đỏ bừng, chắc do bộ đồ mà Lucy đang mặc hiện tại.
Nhưng còn quá sớm để bây biết về những cảm xúc đấy đó Clive-kun à.
Khi đến tuổi thì cha của bây và ta sẽ cho phép thôi.
“...Vậy Thánh Thú-sama, đây là Đấng Cứu Thế-sama ạ?”
“Ruff!”
“Thần hiểu rồi ạ!”
“...”
Lara và Leo bị vây quanh bởi Thú tộc.
Lara thì vẫn cái biểu cảm đờ đẫn như thường lệ nhưng trông con bé có vẻ thấy hơi phiền.
Ở thành phố bưu điện cũng vậy.
“Chris-sama, nếu con thấy nóng thì nhớ nói nhé. Ta sẽ chuẩn bị cho con thứ gì đó để uống.”
“Dạaaa~…”
Lillia đang tắm cho Zenith và chăm sóc Chris.
Nãy con bé ngồi cùng tôi nhưng do không thích nước nóng nên liền rời khỏi.
Giờ thì con bé đang bám lấy Zenith.
Mà thế cũng được.
“...Aaaa! Đây quả là số zách…!”
“Đây là lần đầu tôi được uống rượu tộc Người lùn đấy. Nó khá mạnh… Nhưng ngon lắm.”
Rồi Sylphy, Elinalize, Cliff, Talhand và tôi đều đang cùng nhau nhâm rượu.
Nãy chúng tôi đã mua một ít rượu của tộc Người lùn ở thị trấn bưu điện rồi ướp lạnh.
Tôi chưa từng được nếm thứ gì giống như vậy trước đây, tôi thậm chí còn chẳng biết nó được làm từ thứ gì, nhưng có điều tôi biết rằng nó rất ngon.
Nó trôi một cách êm ái, đi qua cuống họng, toả ra một mùi hương hoa dịu nhẹ.
Cái lạnh dần thấm vào cơ thể ta rồi làm ấm lên từ bên trong.
“Nào, Rudy, đưa nó đây… Cho em xin ngụm nha? Đi mà…”
Sylphy say rất nhanh và giờ cô ấy đang rúc vào người tôi với vẻ hơi choáng váng.
Sylphy lúc say vẫn dễ thương hơn bao giờ hết.

Dễ thương đến mức ta sẽ không thể ngờ rằng cô ấy đã là bà mẹ hai con.
Đây không phải là thứ để cho bọn trẻ xem được.
“Đây, tất nhiên là được rồi.”
Ngâm mình trong suối nước nóng, tay ôm một cô gái xinh đẹp trong khi cùng nhau thưởng rượu.
Đúng là đỉnh của chóp.
Tôi đang ở miền cực lạc.
“...”
Hay đáng lẽ tôi đang như vậy…
“...”
Nhưng có điều gì đó đang khiến tôi rùng mình.
“...”
Tôi biết nguyên nhân từ đâu rồi.
Là người đàn ông lặng lẽ uống rượu trước mặt tôi.
Talhand.
Là một cựu thành viên trong tổ đội cũ của Paul [Hắc Lang Nha].
Một mạo hiểm giả hạng S và hiện tại đang hoạt động một mình.
Và là một người đàn ông có năng lực và đáng tin cậy.
“...”
Tôi không có lý do gì để nghi ngờ ông ấy cả.
Nếu ổng có làm gì thì tôi cũng có thể giải quyết được.
Và tôi cũng đã thực hiện một cuộc phỏng vấn toàn diện để xem xem ông ta có phải là tông đồ của Hitogami hay không nữa.
Mặc dù vẫn còn có thể là trường hợp giống như của Gisu.
Hắn ta bình tĩnh đưa lời nói dối trôi qua kẽ răng rồi làm bất cứ điều gì mình muốn.
Vì vậy, mặc dù không thể chắc chắn, nhưng nếu tôi bắt đầu nghĩ như vậy, thì tôi sẽ không thể tin ai được nữa.
Nên đã quyết rằng mình sẽ tin tưởng Talhand.
Nhưng tại sao.
Ánh nhìn của ông ta làm tôi ớn lạnh.
Hành trình đến suối nước nóng cũng vậy.
Lúc ấy bọn tôi đang bảo vệ chiếc xe chở bọn trẻ.
Eris ở vị trí hộ vệ, Elinalize và tôi ở phía tiền tuyến với Talhand ngay sau chúng tôi còn Sylphy và Roxy ở phía sau xe ngựa.
Tôi đang dùng thổ ma pháp để làm cho cỗ xe chạy êm hơn thế nhưng tôi cứ thấy ớn lạnh kiểu gì ấy.
Rồi bất cứ khi nào tôi nhìn lại, thì đều thấy Talhand đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Chà, rõ ràng là vì ông ấy ở sau tôi và chúng tôi đang đi cùng một hướng, nên khi tôi quay lại thì ông ấy đang nhìn tôi là điều dễ hiểu thôi mà.
Có lẽ tôi chỉ lo lắng do đang đi trên con đường có ma thú nổi tiếng cùng lũ nhóc thôi.
Phải, tôi chỉ đang nghĩ quá mà thôi…
Nhưng tôi vẫn không thể hiểu tại sao ánh mắt của ông ấy lại khiến tôi ớn lạnh như vậy.
“Um, chuyện gì vậy ạ?”
Và trước khi tôi kịp nhận ra, thì tôi đã hỏi điều đó với ông ấy.
“Chuyện gì là chuyện gì?”
“Cháu cứ có cám giác là ông đang nhìn chằm chằm vào cháu được một lúc rồi thì phải.”
“Aaa… Dĩ nhiên. Nhìn cháu giống Paul quá. Nên ta đã quan sát cháu ấy mà.”
“Cha cháu á?”
“Ừm, việc cháu đi cùng Elinalize, nó gợi lại những kỷ niệm xưa cũ. Ở đó là giọng của Elinalize, Ghislaine và Paul, cả giọng của Gisu và Zenith cũng ở phía sau nữa… Ta nhớ lại những ngày còn ở tổ đội [Hắc Lang Nha].”
Talhand trông có vẻ chìm đắm trong những kỷ niệm êm đềm trong khi vuốt râu.
Mặc dù tôi không thể nhìn được lưng của mình nên tôi chẳng hiểu, nhưng là vậy sao.
Cơ mà. Thế cái cảm giác ớn lạnh mà tôi cảm thấy đó giờ thì sao.
Kỳ quặc thật.
“Rudues, ta mà là cháu thì ta sẽ cảnh giác đấy, tên lùn này “chén” cả đàn ông cơ, cháu à.”
“Ể?”
Elinalise nói điều đó khi tựa đầu vào vai Cliff.
Talhand trông có vẻ ủ rũ trước lời nhận xét của cô ấy.
“Đừng nói những thứ gây hiểu lầm như vậy chứ.”
Đúng đúng đúng.
Tôi phải làm gì với Elinalize-san đây.
Liệu cô ta có thể nghĩ được điều gì trong sáng không cơ chứ?
Cái mụ Elf dơ bẩn này.
“Tôi chỉ “chén” duy nhất mỗi đàn ông thôi.”
Ơ.
Cái tên lùn dơ bẩn này!
Khoan…
Tức là cái cảm giác ớn lạnh ấy…
Là do lão ta đang 'nhắm' vào tôi sao!?
N-nếu ông động ngón tay vào tôi, thì Eris sẽ không nhịn đâu ấy nhé!
Cô ấy sẽ chặt ông ra làm đôi!
Thế rồi Sylphy run rẩy nắm lấy tay tôi.
Và như thể để bảo vệ tôi, cô ấy nhìn Talhand một cách nghiêm nghị.
“Yên tâm đi, tôi sẽ không động tay với người mà tôi không có hứng thú chứ đừng nói đến đàn ông có con mà.”
Ra là ông ta vẫn còn đạo đức.
Mà tôi đoán nó cũng là điều hiển nhiên.
Ông ta có thể như thế, nhưng như vậy thì cũng chỉ có nghĩa sở thích của ông ta hơi khác một chút thôi.
Khi ta nghĩ về nó theo cách ấy, thì nó vẫn hoàn toàn bình thường.
“Nhưng ông đã nhìn chằm chằm vào mông thằng bé suốt từ bấy giờ phải không?”
“Tia ngắm những bờ mông mẩy là bản chất của cánh mày râu rồi… Cô hiểu không?”
Talhand có vẻ hơi bối rối khi thấy Elinalize thao thao bất tuyệt.
Tất nhiên là tôi hiểu ông ta đang nói về cái gì.
Bởi tôi cũng nhìn chằm chầm vào mông Eris khi cô ấy đi loanh quanh mà.
Aaa, Eris đang nhìn về phía này.
Cơ mà cô ấy không thể cảm thấy ớn lạnh phải không?
Aaa, cổ che ngực của mình rồi! Cô ấy biết!
Nhưng em che nhầm chỗ rồi! Anh nhìn mông chứ có nhìn ngực em đâu cơ chứ!
“Việc cậu và Paul giống nhau là thật… Nhưng nếu cậu khó chịu thì ta sẽ dừng lại.”
“Không hẳn ạ, nếu ông chỉ nhìn thôi thì cứ việc.”
“Hoho, vậy phiền cậu rồi.”
Talhand cười nói rồi uống thêm ngụm nữa.
“Thế những người khác thì sao ạ?”
“Ta sẽ tia sau.”
Mọi người có đủ kiểu khẩu vị khác nhau.
Nếu bên kia mà kiểm soát được con thú trong mình thì không cần phải cảnh giác hơn bình thường làm gì.
Chẳng có gì to tát khi để ổng nhìn tôi cả.
Ừm thì, người Talhand như con gấu ấy, nên tôi không thực sự mong cơn thú tính của ổng cũng giống vậy.
“Cơ mà, tôi chưa từng nghĩ rằng ông sẽ đồng ý làm người hướng dẫn cho bọn này đấy.”
Elinalize đột nhiên nói vậy.
“Tôi không hiểu ý cô lắm.”
“Ý tôi là, tôi tưởng ông hay né về quê nhà lắm mà.
Cái suối nước nóng này thuộc địa phận của tộc Người lùn phải không?
Họ phát hiện ra ông thì có sao không?”
Có vẻ như có một vài câu chuyện đằng sau quá khứ của Talhand.
Giờ nghĩ lại, trong số những thành viên cũ của Paul, thì ổng là người mà tôi ít được biết nhất.
Mà một phần cũng do tôi không thật sự để ý lắm.
“...Haha, xem người đàn bà đã tuyên bố rằng 'tôi sẽ không bao giờ gắn bó lâu dài với người đàn ông nào cả' nói kìa.”
“Cuộc đời có thể thay đổi con người mà.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Đó là một cơ hội tốt nên tôi nghĩ mình sẽ giải quyết chuyện này thôi.”
“Ồ, “men lì” đấy.”
“Không cần đến lượt cô tâng bốc đâu. Sau khi gặp gỡ tất cả mọi người, tôi chỉ đơn giản là thấy mình thật thảm hại khi đã tránh mặt gia đình mình hàng chục năm ròng mà thôi.”
Talhand nói với vẻ mặt không vui rồi uống thêm ngụm nữa.
“Vậy tức là ông sẽ quay trở lại làng của mình phải không?”
“Chắc vậy.”
“Rudeus, nói đi.”
Nghe gọi tên mình, tôi quay lại.
Phải mất một giây tôi mới hiểu được ý cổ là gì.
Có lẽ cô nhận ra rằng đó sẽ là một cơ hội tốt cho tôi.
Nhưng lúc này tôi đang ở cùng gia đình thì liệu có nên hỏi không?
Thôi thì cứ nghe câu trả lời thì cũng được.
“Thực ra, cháu định liên lạc với Khoáng Thần đấy…”
“Khoáng Thần <鉱神>?”
(鉱神: Thần Thợ Mỏ)
“Vâng, hoặc ai đó có tầm ảnh hưởng như vậy… Cháu muốn có một buổi gặp gỡ chính thức với tư cách là cấp dưới của Long Thần ạ.”
Tôi không biết Talhand có địa vị như thế nào trong làng của ổng.
Hỏi những câu như này thậm chí có thể khiến ổng gặp rắc rối nữa.
Thế nên tôi cũng chỉ có thể hi vọng thôi.
“Hừm… Ông ta là một người khó tính đấy.”
Orsted cũng nói vậy.
Rằng ông ta khó tính và khó chiều.
Thứ duy nhất ổng thích là rượu, đá quý và những nguyên liệu thô có thể chế tạo thành áo giáp.
Nhưng chỉ tặng ông ta từng đó thì không đủ để lập liên minh được.
“Ngay cả khi ta có hỏi đi nữa, thì cậu có thể bị từ chối đấy.”
“Ông quen người ấy ư?”
“Hơi hơi thôi…”
Talhand gật đầu trong khi cân nhắc.
Hẳn hai người ấy có liên quan đến nhau.
Khi quay lại tôi phải hỏi Orsted về điều đó mới được.
“Có lẽ có nhiều thứ mà ông phải cân nhắc, nên cháu sẽ không ép đâu.”
“Điều đó khá đúng…”
Ông ta uống thêm một ngụm rượu nữa rồi thở ra một hơi nồng nặc mùi rượu.
“Ta sẽ suy nghĩ về điều đó.”
“Cháu hiểu. Xin lỗi vì cháu đã đòi hỏi điều gì vô lý.”
Khi tôi chuẩn bị cúi đầu tạ lỗi, thì ông ấy đặt chai rượu lên đầu tôi.
“Không cần phải xin lỗi, cứ uống đi,” dường như ông ấy đang muốn nói vậy với tôi.
Tôi nghe theo rồi đưa cốc của mình ra.
★ ★ ★
Sau khi tắm xong, chúng tôi quay trở lại phòng.
Sau đó, chúng tôi để những người còn lại trong gia đình đợi tại quán trọ cùng rồi Roxy, Talhand, Elinalize và tôi thì kiếm nơi nào đó để lắp đặt Ma Pháp Trận Dịch Chuyển.
Chúng tôi chỉ đưa những người đã quen đi bộ qua núi theo.
Dù Eris cũng muốn đi nhưng tôi đã để cô ấy lại để canh phòng.
Thế là bốn người chúng tôi vào núi.
Nó phải ở phía ngoài quán trọ.
Một nơi nào đó mà người ta không thường xuyên ghé qua thì sẽ là địa điểm lý tưởng cho Ma pháp trận Dịch chuyển.
Ariel từng nói rằng các cường quốc đang muốn có Cổng Dịch chuyển để kết nối với nhau và họ hiện đang lên kế hoạch cho việc đó…
Nhưng việc loại bỏ cấm kỵ về Ma pháp trận Dịch chuyển thì còn lâu nữa mới xảy ra.
Nên đến khi bọn tôi biết rằng nó sắp được chấp thuận, thì tôi vẫn phải tiếp tục đặt ma pháp trận của mình ở nơi mọi người không thể tìm thấy.
Nếu lên cao quá, thì chúng tôi sẽ bước vào trong lãnh thổ của Thanh Long, vì vậy chúng tôi vẫn phải giữ nó trong phạm vi có thể tiếp cận được.
“Tôi đoán ở đây là được rồi…”
Giờ bọn tôi đã tìm thấy nơi thích hợp để thiết lập nó, đã đến lúc tạo ra một toà kiến trúc rồi.
Về cơ bản thì nó sẽ được xây cho giống như một Phế tích của Long tộc.
Với bốn phòng cùng một cầu thang ẩn trong một phòng dẫn tới Ma pháp trận Dịch chuyển.
Tôi đã để Roxy và Elinalize ở ngoài để canh chừng.
Tôi đào một cái hố bằng Thổ ma pháp rồi bắt đầu tạo hình căn phòng.
Tôi đã nhờ Talhand giúp đỡ với việc thiết lập kích thước ở bên trong đó.
Sẽ không có ai tình cờ đi ngang qua đây, rồi dẫm lên cái ma pháp trận dẫn tới văn phòng cả.
Vì vậy, trong một triệu khả năng mà có người tìm thấy nó, thì bọn tôi sẽ gặp rắc rối.
Và với suy nghĩ đó, tôi đã trang trí cho giống như một phế tích thực sự để bất kỳ mạo hiểm giả nào đi ngang qua đều sẽ thấy hài lòng.
Tôi thậm chí còn vứt vào trong đó một vài thứ trông giống rương kho báu nữa.
Tôi dựng nó lên sao cho giống như một điểm nghỉ chân.
Nó phải trông như một nơi mà các nhà du hành từ thời cổ xưa đã dùng để nghỉ ngơi.
Talhand là người làm đồ nội thất.
Ông ấy hẳn xứng đáng với di sản về nghề thủ công của tộc Người lùn.
Ông ấy đã chế tạo tất cả chỉ từ duy nhất một mảnh đá khổng lồ và thậm chí còn khiến chúng trông có vẻ cũ kỹ nữa.
Khi mặt trời lặn, thì toà kiến trúc ấy trông như đã ở đó hơn một nghìn năm vậy.
“Thật ấn tượng. Cháu không thể nghĩ ra ai có thể phân biệt được á.”
“Chẳng có tí cây hay rêu phong gì cả. Nên bất cứ ai biết chúng được dùng để làm gì thì đều sẽ phân biệt được ngay lập tức.”
Ồ.
Có vẻ như người thợ thủ công ấy không hài lòng với sản phẩm của mình rồi.
Mà nói gì thì nói, tôi cũng không nghĩ là sẽ có ai thấy nó nhanh đến như vậy.
Nếu mãi sau này có ai tình cờ nhìn thấy nó, thì lúc đó nó sẽ trông có vẻ cũ kỹ.
Bởi dẫu sao thì chẳng có ai xung quanh dọn dẹp cho nó cả mà.
“Việc chúng ta xây dựng một toà kiến trúc ở đây có ổn không vậy? Tộc người lùn đã niêm phong nó rồi phải chứ?”
“Tộc Người lùn coi núi như một vị thần còn các toà kiến trúc thì sẽ được coi như lễ vật. Nên bất kể chúng tôi xây dựng thứ gì, thì sẽ không có ai phàn nàn cả.”
Có phải vậy không nhể?
Có lẽ đáng ra tôi nên làm bề ngoài cầu kỳ hơn thay vì giấu tất cả ở trong lòng đất như này.
Thực tế thì cái lối vào dẫn xuống lòng đất ấy, lại cho thấy có điều gì đó đáng nghi đang diễn ra trong này hơn.
Mà tôi đoán là đã quá muộn rồi.
“Vì chúng ta đã xong việc rồi nên hãy quay về thôi.”
“Lát cháu sẽ ra sau.”
Cuối cùng, tôi kích hoạt Ma pháp trận Dịch chuyển.
Sau khi xác nhận rằng nó thực sự dẫn đến văn phòng, thì tôi quay trở lại.
“Mọi thứ đền ổn.”
“...”
“Nếu có chuyện gì xảy ra, thì ông cứ dùng nó cũng được, Talhand-san.”
“Không, cảm ơn. Tôi sẽ tự đi bộ tới.”
Talhand lắc đầu từ chối.
Vậy là giờ thì Ma pháp trận Dịch chuyển đã hoàn tất.
Việc còn lại là quay trở về quan trọ thôi.
★ ★ ★
Hôm sau, chúng tôi khởi hành từ thị trấn vào sáng sớm.
Và từ đây chúng tôi chia tay Cliff và Talhand.
Chúng tôi chào tạm biệt trước khi lên xe ngựa.
Cliff sẽ tiến hành cuộc điều tra của mình ngay hôm nay rồi quay trở lại Millishion trong vài ngày tới.
“Clive, nhớ là phải ngoan đó.”
“Dĩ nhiên rồi ạ!”
Cliff không thực sự muốn nói lời tạm biệt với Clive.
Không phải là họ sẽ không gặp lại nhau.
Nhưng khoảng khắc chia tay người thân ruột thịt của mình luôn là điều đau đớn.
“Hãy nhớ học và rèn luyện của mình hàng ngày. Đừng làm cô gái con thích phải khóc đó. Hãy tử tế nha.”
“C-con không thích cô gái nào cả!”
“Nếu thế thì hãy đối xử tử tế với mọi người như cách con đối xử với cô gái con thích. Nhé?”
“...Vâng ạ.”
Anh vỗ nhẹ lên đầu Clive rồi quay sang tôi.
“Rudeus, tôi để lại Lise và Clive cho cậu.”
“Tất nhiên rồi. Anh cũng cố gắng nhé Cliff-senpai.”
“Chắc rồi.”
Cliff quay lại như thể không cần nói thêm lời nào nữa.
Việc anh không cần nói gì thêm chính là minh chứng cho niềm tin của anh dành cho tôi. Và tôi cũng định sẽ giữ gìn nó tới khi nhắm mắt xuôi tay.
Mà, Elinalize có khá nhiều kinh nghiệm nên tôi thực sự không thể làm được gì nhiều cho kham.
Tôi đoán tôi sẽ phải biến Clive thành một chàng trai tuyệt vời vào cái ngày thằng bé cầu hôn Lucy mới được.
…Không, không thật sự cần phải làm vậy.
Tôi chỉ đảm bảo rằng mình sẽ có mặt khi chúng cần giúp đỡ là được.
Tôi bước về phía Elinalize và Roxy đang nói chuyện với Talhand ở đằng kia.
Có vẻ như ông ấy đang tạm thời trở lại Millishion.
Chắc là cần phải chuẩn bị gì đấy trước khi quay trở lại làng của tộc Người lùn.
Mặc dù tôi không chắc liệu ông ấy cần lấy gì đó hay là ông cần chuẩn bị tinh thần nữa.
“Talhand-san, cháu muốn cảm ơn sự giúp đỡ của ông ạ.”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Cháu gửi lời chúc tới gia đình và ngôi làng của ông ạ.”
“Việc con trai của Paul lo lắng cho ta khiến ta có phần đáng ngại đấy.”
Talhand nhìn tôi chăm chú.
Tôi có cảm giác ông ấy đang kiểm tra tôi thì phải.
“Hôm qua ta cũng nghĩ về cái đó, mà miễn là cậu cho Khoáng Thần xem ‘cái ấy’ thì ông ta có thể sẽ mừng rỡ gặp cậu thôi.”
“Cái ấy?”
“Cái thứ đen đen cứng cứng của cậu hôm qua ấy.”
“Ơ!?”
Cái gì đen đen cứng cứng cơ!?
Khoáng Thần có bị gay không đấy?
Đợi đã, của tôi làm gì đen đến thế.
Tôi đoán là khó nói lắm nhỉ? Tôi cũng chẳng có ai để so sánh cả.
Roxy, đừng có đỏ mặt ngây ra đó nữa, nói gì đó đi em.
[Không, cái đó là của tôi.] hay gì đại loại thế cũng được.
“Talhand, nếu ông chỉ nói ‘cái đen đen cứng cứng dày dày’ của cậu ta, thì cậu sẽ không hiểu đâu. Nói rõ hơn đi.”
“Tôi không có bảo nó dày. Cái ấy của hôm qua ấy. Cái tảng đá lớn mà cậu đã tạo ra từ Thổ ma pháp ấy. Ta cũng không biết nên gọi nó là khoáng thạch hay pha lê nữa.”
Ồ, là tảng đá ấy hả.
Hôm qua tôi đã làm ra một đống đá màu đen.
Tôi đã định làm cho nó dẻo hơn song cuối cùng thì nó đã khá cứng cáp.
Vậy là ổng đang nói về tảng đá ấy á…
Ồ, mặt Roxy đỏ bừng cả lên rồi kìa.
Hửmmmm? Nãy em đang tưởng tượng điều gì thế? Ôi Roxy, cô gái hư hỏng này.
Ừm thì tôi cũng đã nghĩ tương tự như thế mà.
“Nếu tôi mang theo một mẫu giống vậy, thì nó sẽ đáp ứng được yêu cầu chứ?”
“Chắc chắn rồi.”
Tôi ngay lập tức tạo ra một thỏi đá bằng Thổ ma pháp.
Một thỏi có màu đen dày và cứng.
Tất nhiên là nó khá nặng rồi.
Nó dài cỡ 15cm và có thể nặng hơn 10kg.
Nếu ta mà mạ vàng nó, thì thậm thì còn có thể lừa được cả người khác nữa.
Mặc dù nó cứng hơn nhiều so với vàng và bạch kim nên sẽ bị phát hiện ra ngay.
“Như này được chưa?”
“Ngon rồi đấy. Cậu làm được bao nhiêu cái?”
Cuối cùng thì ông lấy năm thỏi rồi sau khi cảm nhận được trọng lượng của chúng, thì ông gật đầu.
Tôi đoán năm thỏi cả thảy sẽ khá nặng đấy…
Dù sao thì ổng cũng là một mạo hiểm giả giàu kinh nghiệm mà.
“Vậy, gặp lại sau nhé.”
Talhand gật đầu với tôi rồi quay về phía Roxy.
Cuối cùng ông ấy lấy năm chiếc và sau khi cảm nhận được trọng lượng của chúng, gật đầu. Tôi nghĩ năm cái trong số chúng sẽ khá nặng…
Dù sao thì ông ấy cũng là một nhà thám hiểm giàu kinh nghiệm.
“Vậy thì, hẹn cho đến lần gặp tới nhé.”
Talhand gật đầu với tôi và quay về phía Roxy.
“Talhand, hãy cẩn thận nhé.”
“Cô cũng bảo trọng nhé Roxy.”
“Tất nhiên rồi.”
Talhand cười lớn.
Roxy cũng mỉm cười rồi hai người bạn ấy chia tay nhau rời đi.
★ ★ ★
Và thế là kỳ nghỉ của gia đình tôi kết thúc mà không có sự cố nào xảy ra.
Nghĩ lại thì, tất cả những gì mà tôi làm chỉ là công việc, nhưng dù sao thì đó cũng là một chuyến đi vui vẻ rồi.
Tôi cầu nguyện cho đây là một trải nghiệm tốt cho lũ trẻ và sẽ khích lệ cho chúng.
Mà nói kiểu ngầu ngầu vậy thì chẳng hợp tôi tí nào.
Nên là tôi mong rằng tất cả chúng đều lớn lên khoẻ mạnh.
--------------------------------------------
Biên dịch: Salmonz