Light Novel Mushoku tensei: Chương 8: Chuyến du hành tới Milis: Đường Đến Đại Lộ Thánh Kiếm



Chương 17

Hướng đến Đại Lộ Thánh Kiếm.



★ ★ ★

Thời gian trôi đi và 10 ngày dừng chân của bọn tôi đã qua như một cái chớp mắt.

Ngày đầu tiên là chuyến tham quan Đại Thánh Đường.

Chúng tôi đưa Zenith đến chỗ Miko rồi vị Miko đó đã dùng sức mạnh của mình để lắng nghe những gì cô ấy nói.

Claire cũng đi cùng chúng tôi, và khi đi được nửa đường thì bà ấy òa khóc.

Tôi cũng gần trào dâng nước mắt, nhưng khi thấy Zenith vẫn vui vẻ như mọi khi, thì tôi đã kìm lại.

Trong khi chúng tôi làm việc đó, thì bọn trẻ có vẻ đã khá chán việc chờ bên ngoài rồi, nhưng bởi chúng tôi vẫn phải gặp Giáo Hoàng cùng Miko nên cuối cùng chúng tôi đã mất khá nhiều thời gian.

Miko thì liên tục khoe khoang về thói quen tập luyện hàng ngày của mình và việc cô ấy đã gầy đi như thế nào rồi thao thao bất tuyệt…

Chắc bọn trẻ ở ngoài thấy chán lắm.

Có vẻ như Aisha đã đưa Ars, Lara và Sieg đã tới trụ sở của Hội mạo hiểm giả.

Dựa vào việc chúng về quá muộn rồi khuôn mặt của Ars khi thằng bé về nhà nữa, có vẻ như đã xảy ra vấn đề gì đó…

Nhưng Aisha đã giải quyết chuyện đó rồi.

Nhưng có vẻ như Lucy không thấy giận vì bị cho ra rìa.

Có lẽ con bé và Clive đã hài lòng khi cùng nhau đi ngắm quanh Đại Thánh đường.

Có thể con bé thích khu vườn hoặc có thể chuyến tham quan của Clive khá thú vị.

Và bởi Lucy không kể cho tôi ngọn ngành nên chắc là vế sau.

Nếu tôi hỏi sâu hơn, thì chắc sẽ được nghe con bé nói, nhưng tôi đã kìm lại.

Dù sao thì tôi muốn Clive-kun cứ duy trì cái sự chân thành của mình.

Ngày thứ hai, thứ ba và thứ tư được dành ra cho những buổi chào hỏi khác nhau.

Với tư cách cấp dưới của Long Thần, Rudeus, đã ghé qua Millishion, nên tôi phải đi đi lại lại liên tục.

Từ Đoàn Trưởng Hiệp Sỹ của Giáo Đạo HIệp Sỹ Đoàn.

Các thành viên khác nhau của nhà Latrea.

Và tất nhiên trong số đó có dì Therese của tôi nữa.

Thật không may, dì ấy vẫn chưa kết hôn.

Sau đó là buổi yết kiến Giáo Hoàng…

Tôi đã tới gia tộc hoàng gia Millis.

Gặp gỡ Hoàng tử thứ năm của gia tộc. Mặc dù là một người có giá nhưng anh ta đã ngoài bốn mươi rồi.

Dù quả thực là một nỗi đau, nhưng cuối cùng tôi cũng cố gắng thuyết phục được nhà vua trong vài ngày tới.

Để được diện kiến với tư cách là đại diện của Long Thần.

Orsted có nói là, “Ngươi có ngưng mối quan hệ với Hoàng gia Millis thì cũng chẳng sao,” nhưng trước mắt cứ hỏi ông ấy rồi có một buổi diện kiến đơn giản thì cũng được.

Dù tôi không biết tại sao hắn ta lại nói như vậy sau khi nghe tin chúng tôi đến đó để dã ngoại, nhưng mục đích chính là cho bọn trẻ thấy những thành phần khác nhau của xã hội.

Bản thân tôi cũng không thấy có vấn đề gì.

Vào ngày thứ năm chúng tôi đã đưa con hình nhân cho Cliff.

Khi chúng tôi đến, thì cậu ấy đã mang đến một số tin tốt.

Trong năm năm vừa qua, cậu ta dường như được đánh giá khá cao và họ đang cân nhắc việc thăng chức cho cậu lên Giám mục.

Thường thì việc đó là không thể với độ tuổi còn quá trẻ của cậu hiện tại, nhưng tôi chắc chắn là còn động cơ thầm kín nào đó.

Giáo xứ mà Cliff phụ trách nằm ở một vị trí đặc biệt.

Tại điểm cực nam của Đại Sâm Lâm.

Khi tôi đi qua nó trong chuyến du hành trước đây, thì nó không phải là một nơi đặc biệt quan trọng.

Nhưng có vẻ như trong 10 năm qua, thì quy mô của nơi này đã tăng lên cùng với dân số.

Dù cho thành phố này không liên kết với bất kỳ quốc gia hay chủng tộc cụ thể nào, nhưng khi những địa điểm trở nên lớn hơn như vậy, thì mọi người chắc chắn sẽ quan tâm.

Và vì thế nên nhiều đại diện của các chủng tộc khác nhau đã tập trung tại đó để quyết định mọi việc.

Người đại diện cho Giáo hội Millis là một Tổng Giám mục được biết đến với cái tên “Dao găm của Hồng Y” và là một thành viên trong Phe Bài trừ Ma tộc.

Hắn ta noi theo Học Thuyết về Nhân Quyền Thượng Đẳng, vì vậy hắn ta không chỉ chống lại Ma tộc mà cả Thú tộc nữa.

Dù hắn là một tên đáng khinh bỉ, nhưng hắn đang làm tốt công việc của mình.

Tôi khá chắc hắn ta đang làm vài chuyện này nọ để đảm bảo mọi thứ đều có lợi cho mình.

Nhưng xét đến tính cách của hắn ta, thì việc đặt hắn ở đó có thể gây ra vấn đề nghiệm trong trong mối quan hệ của hai phe với Đại Sâm Lâm.

Nhưng có một số tập thể siêu cực đoan trong Phe Bài trừ Ma tộc lại hoan nghênh những sự kiện như vậy.

Và đó là lý do Cliff được chọn.

Bởi mối quan hệ của cậu ấy với Binh đoàn đánh thuê Rudo, nơi tuyển mộ các Thú tộc và còn có cả một trong các Công chúa của Thú tộc nữa.

Vừa có quan hệ tốt, vừa không có thành kiến lại còn vừa thuộc phe Giáo Hoàng nữa.

Chính vì thế, họ đã thăng chức cho cậu và giao cho cậu công việc giám thị tại đó.

Cliff có vẻ thất vọng, bởi thay vì được chọn bởi thực lực của mình mà lại bị sử dụng như một quân cờ vậy.

Nhưng dù thế nào đi nữa, thì sau khi hoàn thành công việc ở thành phố, thì cậu sẽ là Giám mục cả về danh nghĩa lẫn cấp bậc.

Một khi cậu trở thành Giám mục, thì tầm ảnh hưởng của cậu sẽ tăng lên, và nếu cậu ta có thể giành được sự ưu ái của Tộc Tai Dài trong Đại Sâm Lâm, thì nhà thờ có thể ủng hộ cậu lấy một người trong tộc để làm vợ.

Và nếu điều đó thành sự thật, thì cậu sẽ có thể bế Elinalize và Clive đến Millis.

Và sau khi nghe đến đó tôi đã kiểu “Quà mừng thăng chức cho anh này!”

Rồi lấy con hình nhân ra, thế nhưng cậu ta lại cực kỳ tức giận.

Rõ ràng nếu họ biết anh đang ở bên một người phụ nữ vào thời điểm này thì sẽ ồn ào lắm.

Cơ mà, cậu ta không hoàn toàn vứt xó con hình nhân, nên tôi nghĩ cậu ta hẳn đã hài lòng về ý tưởng này.

Cậu ta có vẻ khá tò mò về chi tiết của Ma pháp trận trong nó.

Mà nếu cần thì bọn tôi luôn có thể đeo kính râm lên và mặc nó như một người đàn ông cũng được mà, như đề xuất của Sylphy ấy.

Nó có sức mạnh để đóng vai như một vệ sĩ nên tôi chắc chắn rằng nó sẽ hữu ích cho Cliff trong công việc của cậu ấy.

Không có gì đảm bảo rằng tên Tổng Giám mục đó sẽ không cố gắng ám sát cậu ta.

Nhân tiện, hôm đó khi tôi về, Claire đang có tâm trạng khá tốt.

Hẳn là bởi Lara đã tìm thấy mặt dây chuyền mà bà đã đánh mất một năm trước.

Đó quả là một câu chuyện hay.

Cha mẹ thích khoe khoang về con cái của mình mà.

…Mặc dù Leo có lẽ mới là đứa đảm nhận việc tìm kiếm.

Và động lực nuôi dạy con cái của Roxy dường như đã tăng lên.

“Tất cả bọn trẻ sẽ sớm đến trường, vậy nên em sẽ phải trông chừng chúng cẩn thận,” cô nói.

Roxy tuy dễ thương nhưng cô ấy là kiểu người âu lo thái quá khi nhiệt tình với chuyện gì đó nên tôi có hơi lo.

Với cả nãy Sylphy và Norn đã đưa Lucy và Clive đến Hội mạo hiểm giả.

Lucy kể vể bữa trưa của họ tuyệt như thế nào với nụ cười rạng rỡ.

Có vẻ như con bé không mấy quan tâm đến hội quán.

Ngày thứ sáu và thứ bảy, chúng tôi đi loanh quanh mà chả có mục tiêu nào.

Bọn tôi đi mua sắm và đưa đám nhóc đi tham quan.

Chúng tôi bắt xe ngựa ra khỏi thành phố để đi lượn lờ xung quanh, dừng lại ở một trang trại gần đó rồi cho bọn trẻ chơi đùa tại con sông chúng tôi đi qua.

Về cơ bản thì chúng tôi chỉ làm bất cứ điều gì mình thích.

Ngày thứ chín là buổi yết kiến Đức Vua.

Vua Millis là một ông lão hiền lành.

Và vì mối quan hệ của tôi với Giáo Đoàn nên cuộc yết kiến chỉ mang tính hình thức.

Ở Millis, Giáo Đoàn nắm giữ phần lớn quyền lực nên Gia tộc Hoàng gia tương đối yếu thế.

Dù tôi rất muốn cho bọn trẻ xem lâu đài nhưng tôi đã kìm lòng không làm điều đó.

…Mà cũng đành vậy.

Bởi có thể nói là chúng tôi rất thích Millishion.







Hiện tại là ngày thứ mười.

Đã đến lúc chúng tôi chào tạm biệt Millishion rồi.

Kế hoạch là lên xe ngựa, đi về hướng bắc dọc theo Đường đến Thánh Địa Kiếm và tới suối nước nóng.

“Dù không có ma thú nào cho đến khi chúng ta đến lối vào Đại Sâm Lâm, nhưng ta nghe nói có rất nhiều những tên lưu mạnh ở gần các điểm dừng của thị trấn.Nếu chỉ riêng cậu thì không sao, nhưng nếu mang cả trẻ con theo nữa thì cậu nên cẩn thận một chút thì hơn…”

Khi chúng tôi rời đi, Claire tỏ ra chua chát và gọi tôi về chuyện này chuyện nọ.

Lúc đầu bà ấy không nói nhiều vì tôi đã dặn bà ấy đừng can thiệp vào vì đây có thể là lần cuối gặp nhau.

Nhưng đến ngày thứ mười, bà ấy cằn nhằn và giáo huấn ngày càng nhiều.

Tuy nhiên tôi không thấy nó quá khó chịu cho lắm.

Có lẽ khoảng cách giữa chúng tôi đã gần hơn rồi chăng..

Ngay khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, bà ấy quay sang Norn.

“Norn-san, lần gặp mặt này tuy chúng ta không nói chuyện gì nhiều, nhưng liệu ta có thể nói một điều với cháu được không?”

“...Dạ.”

Mặt Norn hiện lên kiểu “Đến rồi đấy.”

Suốt 10 ngày qua con bé cố hết sức để tránh mặt Claire.

Ngay cả khi Ruijerd đã dặn em ấy hãy trân trọng người thân của mình…

Mà cũng chẳng trách Norn được.

Nếu nói chuyện, có thể Claire sẽ nói những lời không tốt đẹp gì về Ruijerd.

Và nếu điều đó xảy ra, thì tôi chắc chắn là Norn sẽ bật lại.

Claire thì khá bướng bỉnh nên tôi cũng chắc kèo là bả sẽ chẳng rút lại bất cứ câu nào mình từng nói rồi rất có thể sẽ trở thành một trận cãi vã long trời lở đất.

“Cháu không còn là Latrea hay Greyrat nữa.”

“Dạ.”

Ngay lúc đó, thái độ của Norn cực kỳ căng thẳng.

Con bé chắc đang đoán trước về việc làm vợ của Ma tộc thì sẽ như này như nọ.

Dù sao thì cũng chỉ là những lời nói chua chát của Claire mà thôi.

Ngay cả tôi cũng có linh cảm rằng sắp có điều gì đó tồi tệ xảy ra.

“Giờ đây cháu là người vợ và là người mẹ của Gia tộc Superdia. Hãy nhớ điều đó và cống hiến hết sức cho chồng con của mình.”

“Ể?”

Thế nhưng những gì Claire nói lại là một điều gì đó khá dễ nghe.

Cơ mà nghe cứ như mệnh lệnh ấy…

“Dù cho ta không hiểu về phong tục của Ma tộc nhưng bổn phận của người vợ là chăm lo cho nhà cửa con cái, và ta chắc chắn rằng điều đó không thay đổi.”

“...”

“Hiểu không?”

“A… Vâng ạ!”

Norn trông khá sốc nhưng rồi con bé cũng ngoan ngoãn gật đầu.

Thế là Claire cũng gật đầu hài lòng.

Như thể một gánh nặng đã được nhấc khỏi vai của bà ấy vậy.

Tôi thấy Claire đã thay đổi trong 10 ngày vừa qua.

Có lẽ vì vậy mà Roxy và Lillia đã có thể dành những ngày cuối cùng ở đây để thư giãn.

Chắc đã có chuyện gì đó xảy ra khi tôi đi vắng rồi.

Đặc biệt là Claire và Roxy. Họ dường như thân thiết hơn rất nhiều so với lúc mới gặp nhau.

Hẳn cô ấy rất vui vì Claire đã không phân biệt đối xử với cổ.

Dù sao thì Roxy đã phải chịu quá đủ điều đó trong cuộc đời của mình rồi.

Và nhờ đó, Norn ít nhiều đã vượt qua được phần nào cảm giác khó chịu của mình.

…Còn Aisha thì vẫn như mọi khi.

★ ★ ★

Sau khoảng nửa ngày di chuyển từ Millishion, thì chúng tôi đã đến lối vào dãy núi Thanh Long.

Chúng tôi dừng xe rồi đưa bọn trẻ xuống.

Xong chúng tôi quay đầu lại.

“...”

Một khung cảnh mở ra trước mắt chúng tôi.

Có thể thấy từ xa là thành phố Millishion.

Có dòng sông xanh ngút ngát chảy qua thành phố.

Chúng tôi đã dành ra 10 ngày ở đó.

Cung điện Hoàng gia trắng rực rỡ, Đại Thánh Đường vàng lấp lánh và Hội mạo hiểm giả lung linh ánh bạc.

Đó là khung cảnh mà tôi cùng Eris với Ruijerd đã thấy 20 năm trước.

Mặc dù những tòa nhà li ti và những con người sống ở đó có thể khác nhau nhưng nhìn nó từ đây thì như thể chẳng có gì thay đổi cả.

“Các con thấy sao?”

Khung cảnh rộng lớn này là thứ ta có thể nhìn thấy khá thường xuyên trên thế giới, nhưng tôi cá rằng không có nơi nào khác mà ta có thể dạo quanh và ngắm nhìn thành phố từ khoảng cách xa như thế này.

Nó mang lại một loại cảm giác khó tả.

Tôi ngừng suy nghĩ rồi quay lại kiểm tra xem bọn trẻ phản ứng như nào.

“Oaaa~!”

Biểu cảm của chúng phong phú thật.

Lucy nở một nụ cười phấn khích chân thành.

Gần đây con bé ngày càng hành động giống chị cả, nhưng ở mặt này thì con bé vẫn khá trẻ con.

…Ồ, Clive bên cạnh con bé dường như đang đắn đo xem có nên nắm tay hay không này.

Thế nhưng chưa đi được bao xa thì Lucy quay lại rồi mỉm cười với cậu bé. “Tuyệt quá!” con bé nói, trước khi Clive đỏ mặt rồi nói “Nó không tuyệt đến vậy đâu mà.”

Thằng nhóc đáng yêu vãi…

Chỉ cần nhìn chúng thôi cũng khiến tôi thấy thư thái hơn rồi.

Tôi nhớ khi tôi đã làm những việc như thế thì… Đợi đã, có làm không ấy nhỉ? Tôi không nghĩ là mình đã từng làm vậy.

Ồ, và lần này Cliff sẽ đi cùng bọn tôi.

Cậu ấy sẽ đi cùng chúng tôi cho đến khi chúng tôi đến gần thành phố bưu điện nơi cậu sẽ xem xét nhà thờ mới của mình.

Mặc dù đó chỉ là cái cớ.

Cậu ấy đã thuyết phục được Giáo Hoàng để cậu dành chút thời gian với Elinalize.

“...Một ngày nào đó con muốn được sống ở đây. Nó có đầy đồ ngọt luôn.”

Lara lim dim nhìn về một hướng trong vài giây rồi nói điều ấy.

Tuy tôi đã nghe tin từ Roxy trong xe ngựa trước đấy, nhưng rõ ràng Claire đang chiều chuộng Lara hơi quá thì phải.

Con bé có vẻ bụ bẫm hơn so với lúc chúng tôi đến đây.

Có vẻ như con bé đã âm thầm sống trong thiên đường bánh kẹo rồi nhỉ.

“Nè, Papa và Mama tóc đỏ đã từng đến đây trước kia phải không ạ?”

“Phải, nhưng cha lúc đó chỉ lớn hơn con bây giờ một chút thôi.”

“Hừm…”

Ars gật đầu rồi nắm chặt tay.
Có lẽ thằng bé đang nghĩ đến việc trở thành một mạo hiểm giả trong tương lai.

“Nè, nè, Mama! Đó là sông Nicholas! Và đằng kia là khu rừng nơi lũ quỷ lùn sống!”

“Đúng rồi đó. Con có biết đó là gì không?”

“Cái đó… Đó là Khải Hoàn Môn (凱旋門) ! Khải Hoàn Môn là nơi Thánh Millis đã trở về sau chiến tranh!

Đó là lý do tại sao nó lớn hơn phần còn lại!”

“Đúng rồi đó. Con biết nhiều quá đi.”

Sieg đang chỉ vào mọi thứ mà thằng bé có thể thấy, dồn dập Roxy bằng hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.

Bởi Alek đã kể cho thằng bé nghe những câu chuyện về đủ kiểu mạo hiểm giả nên thằng bé nắm được rất nhiều thông tin một cách kỳ lạ. Có vẻ như thằng bé còn có nhiều khả năng tham gia mạo hiểm hơn cả Ars nữa.

“Papa, bế con đi.”

Chris bước tới chỗ tôi rồi giơ tay lên.

“...Chris không muốn xem ư?”

“Vầng…”

Sau khi tôi bế con bé lên, thì như thể con bé không có hứng thú với phong cảnh, nó vùi mặt vào vai tôi.

Chris vẫn dễ thương như mọi khi.

“...”

Lily cũng nhờ Sylphy bế lên và đang chơi với ma đạo cụ mà chúng tôi đã mua trên đường hôm trước.

Con bé dường như cũng không quan tâm lắm.

Có lẽ còn hơi sớm với hai đứa trẻ này.

Tôi đoán điều đó khá bình thường.

Hoặc có thể Lucy và những đứa khác thật sự ấn tượng với khung cảnh này là do chúng trưởng thành nhanh hơn thôi.

“...Quả thực là nó mang tôi trở về ngày ấy.”

Trước khi tôi kịp nhận ra thì Eris đã ở cạnh tôi rồi.

“Hồi đó, tôi chưa từng nghĩ rằng chúng ta sẽ đi đến tận này.”

Eris nhìn Millishion như thể cô đang ôm lấy nó vậy.

Mái tóc đỏ của cô tung bay trong gió.

Tuy đến giờ cô vẫn trẻ, nhưng kể từ đó cô ấy đã từ một dứa nhóc trở thành một thiếu nữ xinh đẹp.

“Em nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?”

“...Tôi nghĩ, chúng ta sẽ làm những điều gì đó đơn giản hơn.”

Mà cuộc sống của chúng tôi không thật sự đơn giản đến thế.

Eris có thể không suy nghĩ quá nhiều về mọi việc, nhưng cũng không có nghĩa là cô ấy không suy nghĩ về bất cứ điều gì.

Dù đã điềm đạm hơn sau khi sinh hai đứa, thì quả đúng là thời gian có thể thay đổi con người.

“Tôi yêu anh, Rudeus.”

Eris đột nhiên nhìn vào mắt tôi rồi nói điều đó.

Khiến trái tim tôi đập loạn nhịp.

Làm gì giờ, mặt tôi chắc đang đỏ bừng lên rồi.

“Anh cũng yêu em Eris.”

Tôi cố gắng bình tĩnh lại rồi nói điều đó, xong Eris hơi dựa vào người tôi.

Mặc dù đây là cơ hội tốt để tôi sờ soạng Eris, nhưng thật không may, hai bàn tay này đang giữ một thứ quan trọng khác rồi.








Thay vào đó tôi nghĩ chỉ cần cù Chris là được rồi con bé nhanh chóng cười khúc khích.

“Papa, đừng cù lét nữa.”

“Ối cha, xin lỗi con nha.”

“Papa sẽ không cù nữa chứ?”

“Cha hứa cha không cù nữa đâu.”

Eris bắt đầu cười khúc khích trước cuộc trò chuyện ấy rồi hôn lên má tôi.

Sau đó cô hôn lên trán Chris rồi tới những đứa khác.

“Đã đến lúc chúng ta phải đi rồi.”

Sau khi cô ấy nói vậy, chúng tôi quay trở lại xe ngựa.

★ ★ ★

Trong thung lũng phân chia dãy núi Thanh Long.

Chúng tôi gọi nó là Đại Lộ Thánh Kiếm.

Những vách đá nhô thẳng lên khỏi mặt đất, thỉnh thoảng chỉ có tảng đá chìa ra, tạo nên một thung lũng u ám ngút tầm mắt.

Bọn trẻ tỏ ra thích thú khi lần đầu tiên nhìn thấy nó.

Ngay cả Lara cũng phải cất lên tiếng “Ồ” hiếm hoi của mình.

Cuộc phiêu lưu đã chính thức bắt đầu.

Và từ đây trở đi, chúng tôi không biết mình có thể gặp phải điều gì.

Liệu chúng tôi có gặp quái thú không? Tôi nghe nói rằng có một con Thanh Long ở đâu đó gần đây, nhưng liệu chúng ta có cơ hội nhìn thấy nó không…?



Những hy vọng đó đã bị tiêu tan trong vòng vài ngày.

Khung cảnh vẫn không thay đổi.

Vì không phải mùa của chúng nên tôi cũng không thể nhìn thấy Thanh Long. Tất nhiên là không có quái vật. Chỉ có một thung lũng.

Bọn trẻ cảm thấy mệt mỏi sau ba ngày.

Lara bắt đầu kêu than một cách công khai rằng con bé cảm thấy buồn chán, thỉnh thoảng con bé ra ngoài xe ngựa và cưỡi Leo đi vòng quanh và nói, “Leo đi dạo nào.”

Con bé đã cố gắng leo lên vách đá ngay khi có cơ hội.



Ars, Sieg và Clive dù không nói gì, nhưng có thể thấy rõ niềm vui trên mặt chúng mỗi khi xe ngựa dừng lại và chúng được đấu tập với Eris, hoặc đấu tập với nhau, hoặc luyện phép với Roxy.

Chúng ta đã 'lãng phí' những ngày tháng của mình trên cỗ xe bập bênh này rồi.

Chris khóc lóc “Chúng ta mắc kẹt rồi!” rồi Lily đã tháo rời món ma đạo cụ mà con bé mới mua vài ngày trước đó.

Người im lặng duy nhất là Lucy, con bé vẫn đang đọc cuốn sách nó mang về từ nhà Latrea.

Tôi mong con bé không bị say xe khi đọc sách trên xe ngựa.

Nói đi cũng phải nói lại.

Khi chúng tôi vượt qua được thung lũng rồi đến thị trấn Túc Tràng (宿場), thì tất cả chúng đều tràn ngập trong sự phấn khích.

“Chúng ta tới rồiiiiiiiiiii !”

(Thị Trấn Túc Tràng: thị trấn cho người ngoài ở trọ)

Trong khi chúng nhìn thấy thị trấn ở cuối thung lũng, Ars, Sieg và Lara đều nhảy thẳng ra khỏi xe ngựa.

“Đừng chạy lung tung nữa!”

Eris và Sylphy đuổi theo chúng.

Ars và Sieg đã bị tóm gọn, nhưng Leo đã kịp trốn thoát rồi trèo lên một tảng đá cách vách đá một đoạn.

Thế mới nói là không có lý do gì để hoảng loạn cả.

Bởi Thánh Địa Kiếm là một nơi tương đối an toàn.

“Lara! Tất cả chúng ta sẽ ở cùng nhau cho đến khi tới quán trọ!”

Tiếng hét của Eris bồn chồn một cách kỳ lạ.

Vậy ra cô ấy cũng khá bứt rứt khi bị nhốt trên xe ngựa nhỉ.

Dù cô ấy trưởng thành và điềm tĩnh hơn trước rất nhiều nhưng bản chất của một con người thì không thể thay đổi được.

Eris chưa bao giờ là người có thể ngồi yên trong thời gian dài.

Ars và Sieg miễn cưỡng quay lại xe ngựa.

Nhưng Lara thì không.

Con bé nhìn chằm chằm vào khu rừng trải dài vô tận trước mắt mình.

“Lara, quay lại đi.”

Lara quay lại nhìn Sylphy nhưng Leo không di chuyển.

Con bé nhìn cả Sylphy và Leo, đứng dậy rồi chạm vào nó vài lần.

Nhưng nó vẫn không nhúc nhích, con bé có vẻ hơi bối rối.

Sylphy, không thể đợi được nữa, liền bắt đầu tiến tới chỗ chúng.

Nhưng ngay khi cô đưa tay về phía Leo, thì Lara đã chen vào giữa.

“Đợi đã.”

“Đi thôi con, mai con thích ngắm bao lâu cũng được.”

“Đây là lần đầu tiên con thấy Leo nhà mình như này, đợi con chút.”

“Mẹ hiểu rồi…”

Sylphy trông như không biết phải làm gì rồi bối rối nhìn về phía tôi.

Dù tôi muốn để nó nhìn thêm chút nữa, nhưng hiện tại cả nhà tôi đang đi cùng nhau.

Tôi muốn đi thật nhanh để tâm trạng bọn trẻ không bị nổ tung.

Phải làm gì đây… Ngay cả khi có Leo đi cùng con bé, thì tôi không thể để mặc bon chúng lại phía sau được.

Có lẽ Sylphy cũng nghĩ như vậy.

Tôi xuống xe rồi bước tới chỗ chúng.

“Anh sẽ đưa chúng tới sau nên em cứ đi trước đi.”

“...Vâng. Hãy tìm chúng em trước khi trời tối đấy.”

Sylphy nghe lời tôi, gật đầu rồi trở lại xe ngựa.

Tôi ngồi xuống tảng đá cạnh Leo.

Còn Lara ngồi xuống cạnh tôi.

Ba chúng tôi xếp thành một hàng, nhìn ra Đại Sâm Lâm.

Mặc dù là một con đường tương đối bằng phẳng và thẳng tắp nhưng bởi chúng tôi đang đi trên một ngọn núi nên chúng tôi có tầm nhìn từ trên cao khá tốt.

Một đường màu nâu cắt xuyên qua màu xanh lá cây, xa đến mức mà mắt không thể nhìn thấy.

Nghĩ lại thì, lần trước tôi đến đây, tôi thậm chí còn chưa bao giờ ngoái lại nhìn…

“Lara?”

“Dạ?”

“Leo có phải đang nhớ nhà không?”

“...Hình như không phải vậy đâu ạ.”

Có vẻ như là không.

“Hể…”

“...”

Rồi tôi tự hỏi nó đang thấy thế nào.

Vì tôi không thể hiểu được nếu không có Lara phiên dịch hộ, nhưng Lara lại kiệm lời..

Tôi không muốn hỏi con bé quá nhiều để không khiến con bé thấy mình như một cỗ máy phiên dịch.

Kệ đi, tôi sẽ đổi chủ đề vậy.

“Lara?”

“Dạ?”

“Cha định kể cho con nghe khi con lên 10, nhưng con biết đấy, khi con lớn lên, thì con sẽ phải đến làng Dorudia để thực hiện một nghi lễ nào đó tại cây Thánh Thụ của họ.”

“Con biết mà, con được nghe rồi ạ.”

“Từ ai vậy?”

“Leo ạ.”

Từ chính Thánh thú sao.

“Con biết Pursena phải không?”

“Con chó của Aisha-nee ạ.”

Dùng từ ấy đúng là rất thô tục đấy nhé, nhưng không hẳn là sai.

“Con sẽ đi cùng với cô ấy.”

Lara có vẻ hơi bối rối trước điều đó.

“...Papa không tới à?”

“Cha cũng định đi, nhưng đó là một trong những nghi lễ đặc biệt của Thú tộc nên nhân tộc không được phép.”

Hay con bé đang nghĩ điều gì đó khác?

Có phải con bé không muốn ông bố nó đến vì điều đó thật xấu hổ không?

Mặc dù tôi nghĩ con bé vẫn còn quá nhỏ để tới được giai đoạn nổi loạn của mình.

Rồi Leo nhìn tôi.

"Gâu."

“…Leo nói đó không phải là vấn đề.”

Có lẽ con bé đang nói về việc tôi đi cùng.

Vì con bé đã chịu khó dịch cho tôi nghe… thế tức có nghĩa là con bé không phản đối ý kiến này.

Nói vậy chứ khi lớn lên, thì có lẽ con bé sẽ tìm đủ mọi lý do để không thích tôi thôi.

‘Đừng có giặt đồ lót của con chung với của cha!’ hay đại loại thế chẳng hạn.

Chris thì vẫn nói những câu như “Lớn lên con sẽ cưới cha,” nhưng tôi chắc chắn suy nghĩ đó sẽ thay đổi khi con bé lớn hơn một chút thôi.

“Papa.”

“Hửm?”

“Không sao đâu mà, kỳ vọng như vậy cũng là điều tốt.”

“...Cảm ơn con, phải ha.”

Tôi không biết ý con bé là kỳ vọng điều gì, nhưng hiện tại tôi sẽ đồng ý vậy.

Lara đáp lại cái gật đầu của tôi với vẻ hài lòng rồi đứng dậy.

Giờ đã đến lúc để đi chưa ta?

Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị đứng dậy thì,

“Ối…!”

Có thứ gì đó đột nhiên rơi xuống vai tôi.

Nhưng khi nhìn thấy đôi giày nhỏ xíu trong tầm mắt, thì tôi biết rằng Lara đã trèo lên người tôi rồi.

“Lai con đi.”

“...Giờ cha là người thế chỗ Leo phỏng?”

“Con muốn được Papa cưng chiều.”

Và thế là mọi chuyện như vậy đấy.

Vậy chắc là tôi phải nghe theo thôi.

Rudeus-san này luôn cưng chiều những đứa con gái của mình mà.

“Áu áu áu áu áu áu áu áu áu áu”

Khi tôi đứng dậy, Leo tru lên.

Âm thanh ấy vang vọng xa khắp Đại Sâm Lâm.

-------------------------------------------------

Biên dịch : Salmonz
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },