Light Novel Mushoku tensei: Chương 7: Chuyến du hành tới Milis: Sứ Mệnh của Roxy.
Hôm đó tôi đang ở ngoài vườn ngồi đọc sách trên ghế.
Eris và Sieg thì đang tập vung kiếm gần đó.
Dù rằng tôi nghĩ cho thằng bé nghỉ ngơi khi cả nhà đi chơi thì cũng chẳng sao.
Ars trước đó đã ở cùng họ, nhưng dì của Rudy, là Therese đã mời thằng bé đi đâu đó.
Có lẽ giờ họ đang ăn đồ ngọt ở trong phòng của cổ rồi.
Mà vậy cũng được, nhưng thằng bé luôn có hơi…
Cứ khi nào thằng bé ở cạnh những người phụ nữ có bộ ngực khủng, thì thằng bé trông khá phấn khích.
Mình thấy mối quan hệ của thằng bé với đàn bà trong tương lai sẽ khổ sở lắm cho mà xem.
Lara đã lang thang quanh vườn với Leo được một lúc rồi.
Chắc lại chuẩn bị giờ trò gì nữa đây.
Gần đây hành tung của con bé có phần khó hiểu…
Ngoài chuyện đó ra, thì Ars, Sieg và Lara thường im lặng đi quanh nhà, nên hôm nay có lẽ khá là yên bình.
Sylphy và Norn thì dẫn Lucy và Clive đi một chuyến đến Hội quán Mạo hiểm giả.
Dù họ có mời cả tôi nhưng tôi đã từ chối.
Thật lòng, tôi không muốn có một thằng nhóc đến gặp tôi rồi nói rằng “Mình đang cố gắng lập một nhóm gồm các mạo hiểm giả cùng độ tuổi đấy.” xong mời tôi tham gia đâu.
Mà Ma tộc thì lại luôn nổi bật tại Milishion nữa.
Mà tôi còn phải chăm sóc cả Lily và Chris cơ mà…
Nhưng chúng đều ngủ cả rồi, nên đây là lần đầu tiên sau một thời gian tôi lại không có gì để làm.
Và như được là chính mình, tôi quyết định đọc một cuốn sách.
Và may mắn cho tôi là có một cuốn sách khá thú vị ở thư viện Latrea.
Tiêu đề là: [Nguồn gốc của Ma pháp tấn công hệ Thánh]
Mô tả của nó về Ma thuật Hồi Sinh cũng khá thú vị.
[Trong Đại chiến Nhân-Ma, Ma tộc đã sử dụng một loại phép thuật nào đó để tra tấn Nhân tộc.
Tên nó là Ma thuật Hồi Sinh.
Nó là một phép thuật dùng để hồi sinh và bắt những kẻ đã nằm xuống trở thành nô lệ, giờ đây các quái thú loại Người xương, Oán Linh và bộ giáp di động là tất cả những gì còn lại của thứ cấm thuật này.
Ma pháp tấn công hệ Thánh đã được sinh ra để chống lại Thuật Hồi sinh. Và trong Đại chiến Nhân-Ma lần thứ nhất, cả hai bên đã tiếp tục đối đầu với nhau và cùng nhau phát triển.
Sau đó, Thuật Hồi sinh bị tuyên bố cấm triệt và đã bị thất truyền, còn Ma pháp tấn công hệ Thánh dù vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay nhưng vẫn đang bị suy thoái.]
Dù cho không có bất kỳ mô tả chi tiết nào về bất kỳ hình thức hay câu thần chú, thì tôi cũng không có ý định thử Thuật Hồi sinh, nhưng khi đọc về nó thì đã làm tôi thấy tò mò.
Các trận chiến ma pháp cổ xưa ấy hửm.
Thật lãng mạn (ロマン) làm sao.....
“...Roxy-sama.”
“Vâng?”
Ai đó gọi tôi từ phía sau và khi tôi nhìn lên.
Thì người đứng đó là cô hầu gái nhà Latrea.
Tôi có một linh cảm xấu về chuyện này.
“Bà… Claire-sama gọi ngài ạ.”
Claire Latrea.
Ít nhiều thì bà cũng là bà của chồng tôi.
Mặc dù đúng ra bọn tôi trạc trạc tuổi nhau…
Hiện tại thì tôi sẽ không tỏ ra bất mãn, nhưng nếu nó liên quan đến phe bài trừ Ma tộc, thì chưa chắc sẽ ổn đâu.
Tôi tự hỏi bà ta muốn nói gì.
Thật lòng mà nói thì tôi muốn chạy quách đi cho xong…
Tôi lén nhìn Eris.
“Nào nào, rút tay vào hơn nữa đi! Nâng cái cằm lên!”
Cô ấy đang dạy kiếm thuật với sự nhiệt tình như mọi khi.
Nếu nó liên quan đến chủng tộc của tôi thì chẳng sao, nhưng nếu nó là thứ khác thì… Kiểu liên quan đến việc giáo dục trẻ em chẳng hạn.
Mà nếu tôi chạy, thì có thể bà ấy sẽ gọi Eris.
Eris không thể xử lý những cuộc trò chuyện phức tạp hay tế nhị như này được.
Nếu họ nói điều mà cô nghe không thuận tai, thì cô sẽ kết thúc bằng việc đánh một ai đấy.
Tính của cô ấy là vậy mà.
Cô ấy có thể sẽ trách cứ Claire, nhưng rồi một cuộc xích mích cũng sẽ không thể tránh khỏi.
“Tôi hiểu rồi.”
Với tư cách là vợ của Rudeus thì đây chỉ là một nghĩa vụ khác thôi mà.
★ ★ ★
Có vẻ tôi đã hơi làm quá lên vì chuyện đó…
“...”
Hiện tại Claire đang lặng lẽ uống trà.
Và tôi chỉ ngồi trước mặt bà ấy mà không thể nói được gì.
Vì lý do nào đấy mà Lilia và Zenith cũng ở đây, hoàn cảnh của Lilia thì cũng giống tôi.
Còn Zenith thì vẫn như mọi khi.
Thú thật thì, bầu không khí ngột ngạt quá.
Ngoài ra còn có một vài loại đồ ngọt cùng với trà nhưng tôi không thể với lấy.
Dù chúng là một trong những món tôi yêu thích, nhưng tôi có cảm giác như nếu tôi cố lấy một chiếc, thì tôi sẽ bị đuổi ngay đi mất.
“Ăn vặt như thế thì cô sẽ phải bỏ bữa tối của mình đấy.” hay điều gì đó tương tự… Tôi cũng thường hay nói với Lara như vậy.
Không thể nào ngẫu nhiên mà cả Lilia và tôi đều ở đây.
Dù chồng của bọn tôi khác nhau nhưng cả hai chúng tôi đều có chung hoàn cảnh, sẽ không quá đáng nếu bị gọi là ‘vợ lẽ’.
Và đó là điều mà đạo Millis không chấp nhận được.
Nói như vậy tức là tôi đã chuẩn bị rồi.
Mặc dù gần đây tôi có hơi buông lỏng, nhưng tôi vẫn luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những lời phát biểu thiếu tế nhị.
Có vẻ như Lilia cũng cảm thấy giống tôi.
Hoặc có thể cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó từ lâu trước cả tôi rồi.
Dù thế nào đi nữa, thì tôi có thể coi đó là điều may mắn khi Eris không được gọi đến đây.
“Có vẻ như Rudeus-san đã ra ngoài thì phải.”
Claire phá vỡ sự im lặng.
Bà ấy là người đầu tiên cất lời kể từ khi tôi bước vào.
“Anh ấy đi đưa quà cho Cliff-san rồi ạ.”
“Chuyện công việc ấy à. Mặc dù cậu ta đang đi nghỉ cùng gia đình… Cậu ta giống hệt Carlyle ở khía cạnh đó.”
Rudeus sáng nay đã dậy sớm rồi đi cùng Elinalize để giao [Mẫu Hình nhân] cho Cliff.
Nhưng gọi vậy là công việc thì có đúng không…?
Mẫu Hình nhân.
Đó là một hình nhân tự động được thiết kế để chăm sóc Cliff.
Tôi cũng đã nhận được lời giải trình về Un và tôi không thực sự có ý kiến nào về cô ấy…
Nhưng ngay cả tôi cũng thấy điều này hơi khó chịu.
Xét cho cùng, nó trông giống hệt Elinalize, ngay cả hành vi và giọng điệu cũng giống hệt, chỉ có đôi tai là ngắn thôi.
Vẻ ngoài thì rõ ràng là ý tưởng của cô ấy.
Gần đây, địa vị của Cliff đã khá cao, cậu ấy khá nổi tiếng với phụ nữ và thậm chí còn nhận được nhiều lời cầu hôn.
Vì vậy cô ấy định dùng nó như một dạng thuốc trừ sâu.
Hai người ấy định giới thiệu nó là vợ của Cliff, che giấu sự thật rằng cô là Tộc Tai Dài.
Elinalize đã dành nhiều tháng để dạy nó cách hành động giống cổ.
Nói vậy nghĩa là, Elinalize có lẽ đã nghĩ đến một cách dùng khác cho nó.
Cô ấy đã phàn nàn rằng “Nó không có thứ mà nó cần”.
Tất nhiên là nó không giống cô ấy đến từng chi tiết cuối cùng, nhưng nó thực sự trông giống cô ấy, thật đáng kinh ngạc.
Rudy cũng từng làm một con hình nhân cho tôi, nhưng tôi thật sự không thể xử lý được nếu tự dưng nó di chuyển.
Nếu anh ấy xin phép tôi, thì tôi sẽ ngay lập tức từ chối.
Ngay cả Rudy nếu không được cho phép thì cũng sẽ không làm.
Và trong trường hợp của tôi, thì “hàng thật” lúc nào cũng ở cạnh rồi nên không cần hàng thay thế làm gì.
Mặc dù không đến mức như Sylphy, nhưng tôi sẽ không phàn nàn về bất cứ điều gì mà Rudy tha thiết yêu cầu tôi.
Dù vậy, tôi vẫn muốn được tránh khỏi bất cứ điều gì quá biến thái.
Trong mọi trường hợp, mặc dù tôi chưa quen Cliff lâu đến vậy, nhưng liệu một tín đồ sùng đạo của Millis có vui mừng khi nhận được thứ như này không?
“Đó là một món quà bất ngờ cho anh ấy.” Rudy nói vậy, nhưng tôi có cảm giác thay vì cậu ta bất ngờ thì sẽ rất tức giận.
Nhưng đó không phải vấn đề mà tôi cần lo lắng.
“Con không nghĩ nó được gọi là công việc đâu ạ. Anh ấy và Cliff cũng đặc biệt thân thiết mà.”
“Ta hiểu. Nếu là ta, thì miễn là không phải thứ mà người ngoài không nên nhìn thấy, thì ta sẽ không có lý do gì để tự mình giao nó, ta cho rằng đó là sự khác biệt trong lẽ thường.”
Không, nó thực sự là thứ người ngoài không nên nhìn thấy đấy.
Nếu nó không đi kèm với một lý do cụ thể thì Cliff sẽ không thể chấp nhận được.
“Nhân tiện thì, Lillia-san, hôm nay Aisha-san ở đâu vậy?”
“Aisha đã tới gặp binh đoàn đánh thuê, con bé đã rời đi từ sáng nay. Có vẻ như con bé sẽ không quay lại cho đến chiều.”
Aisha thì đang ở chỗ binh đoàn đánh thuê.
Chỉ là sau khi nghe tin “Ars sẽ ở nhà cả ngày hôm nay,” thì em ấy đột nhiên quyết định rời đi.
Có lẽ con bé không muốn ở nhà.
Nghĩ lại thì, sau khi Lucy và mấy đứa khác nói rằng chúng muốn đi chơi, thì Norn và Sylphy ngay lập tức đồng ý và đưa cúng đi.
Ừm thì Norn đi cùng một phần là do Lucy xin đi chơi cùng con bé thì phải.
“Có vẻ như bọn trẻ không thích ngôi nhà này lắm.”
Claire thở dài rồi nhấp một ngụm trà.
Có vẻ bà ấy không thích vị trà này nhưng rồi bà vẫn nhíu mày cho qua.
Và rồi với vẻ mặt có phần bối rối, bà ấy nhìn thẳng vào mắt Lillia.
“Lillia-san, lần trước cô tới đây, ta đã đối xử khá khắt khe với cô.”
“...Không, tôi không thấy vậy chút nào ạ.”
“Ta muốn xin lỗi vì điều đó. Lúc ấy, một người đàn ông không rõ lai lịch đã tự xưng là chồng của Zenith và yêu cầu sự giúp đỡ từ gia đình ta. Sau đó, khi ta nghĩ họ đã tìm thấy Zenith, thì một người phụ nữ khác tự xưng là vợ của cậu ta cùng với con gái của ả xuất hiện trước mặt, nên lúc đó tâm trạng ta đã không được tốt.”
“Tôi hiểu bà đang nghĩ gì. Tôi không để bụng đâu ạ.”
“Và vì vậy, ta đã phần nào đối xử tệ với Aisha nữa.”
Cái cảm giác nhức nhối này là sao vậy.
Nó làm bụng tôi đau quá.
“Nhưng nỗi lo lắng của ta đã bị bãi bỏ. Cô đã phục vụ cho nhà Greyrat rất tốt.
Sở dĩ Zenith khôi phục được như vậy là nhờ sự động viên mạnh mẽ của cô. Ta cảm ơn cô vì đã giúp đỡ Zenith từ trong bóng tối.”
“...Tôi không xứng đáng với lời khen vậy đâu ạ. Tôi không có thứ sức mạnh như vậy.”
“Chỉ có cô đang nghĩ vậy thôi. Nếu cô đã nghe những gì Zenith nói vào hôm qua thì cô sẽ hiểu. Rằng mọi người trong nhà Greyrat đều biết ơn cô rất nhiều.”
“...”
Quả thực.
Rudy có thể không nhận thức được điều đó, nhưng anh ấy đã đối xử với Lilia y như Zenith. Không phải là thấp hơn, mà là ngang nhau.
Điều đó nói lên rằng, Zenith đang ở trong tình hình không thể nói ra được lòng biết ơn của mình.
Nếu Lilia đưa ra lựa chọn, thì cô ấy có thể sống không phải như một người hầu mà như mẹ của anh ấy vậy.
Nhưng nếu như vậy thì có lẽ gia đình tôi đã không được yên bình như hiện tại, và cách đối xử của Zenith cũng có thể không được như vậy.
Chính vì Lilia, không ham muốn, luôn giúp đỡ từ trong bóng tối, mà nhà Greyrat mới có được như ngày nay.
“Cả cô nữa Roxy-san.”
“Dạ?”
Bất ngờ bị gọi, tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Claire không nhìn tôi mà nhìn vào bàn tay của mình và Zenith. Rồi bà quay người nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Mấy ngày gần đây, ta đã có thể ngắm nhìn lũ trẻ. Mỗi người trong số chúng đều rất tràn đầy sức sống.
Mặc dù Lara có phần nghịch ngợm quá mức nhưng con bé là một cô gái ngoan.”
“...À nô, có khi nào con bé đã làm gì rồi không ạ?”
“Sáng qua, con bé đã tặng tôi một con ếch.”
Tôi mở to mắt ngạc nhiên.
Con bé đang làm cái gì vậy chứ?
“Chuyện đó…c-..., con vô cùng xin lỗi. Hãy để con…”
“Không cần xin lỗi. Khi đến bữa trưa, ta đã nướng nó rồi đưa lại cho con bé.”
Tôi mở to mắt ngạc nhiên.
Nghĩ lại, chiều hôm qua tôi nhớ đã thấy con bé ăn thứ gì đó được nướng.
Nhưng khi tôi hỏi đó là gì thì con bé nói với tôi rằng nó là “Bí mật”...
“Tất nhiên, ta đã nhờ một trong những đầu bếp của bọn ta chuẩn bị nó một cách chu đáo. Dù ta không thường xuyên ăn nhưng ếch là món ăn khá phổ biến quanh đây đấy.”
Vì ở lục địa Millis trời mưa khá thường xuyên nên các món ếch và thằn lằn có rất nhiều.
Suốt khoảng thời gian làm mạo hiểm giả, tôi khá biết ơn vì điều đó.
Mặc dù có một thời gian trước khi tôi biết đến phép giải độc, thì tôi đã suýt chết sau khi ăn phải một con có độc…
Nhưng nếu họ có một đầu bếp giỏi để chế biến nó, thì tôi chắc chắn họ sẽ không cho Lara ăn phải độc đâu.
Nhưng thật ngạc nhiên.
Bởi theo những gì Rudy từng nói, thì bà ấy khá cứng nhắc và không phải kiểu người sẽ làm những việc như vậy.
“Sáng nay con bé đã nói với ta rằng “Món ăn vặt hôm qua ngon lắm, nhất định con sẽ trả ơn ạ.”
Tôi nghi ngờ 2 từ “trả ơn” của con bé, không biết nó mang hàm ý gì nữa.
Có phải bà ấy đang chỉ trích con bé không?
Giọng điệu của bà vẫn sắc sảo như mọi khi và không hề có một nụ cười nào nở trên khuôn mặt.
Bà ấy đang chỉ trích phải không.
“Haa.”
Claire thở dài.
Có vẻ như bà ấy đang vào chủ đề chính.
“Dù ta không biết điều gì khiến cô cứng nhắc đến vậy, nhưng Rudeus-san đã nói với ta rằng ta không được can thiệp vào chuyện gia đình cô.
Nên dù có vài thứ ta muốn nói, nhưng ta đã định sẽ giữ lời hứa của mình.”
Khi bà ấy nói như thể đang mắng tôi vậy, nên tôi không thực sự thấy thuyết phục lắm.
“Lý do ta gọi hai cô đến đây hôm nay là vì so với những người khác, thì hai cô là những người trưởng thành nhất.
Sylphiette-san thì vẫn còn trẻ và Eris-san thì vẫn chưa trưởng thành.
Ta không biết Zenith trước đấy như thế nào, nhưng giờ đây, con bé không phải là người cần được người khác quan tâm nữa.
Điều ta muốn là hai người hãy lùi lại một bước và quan sát thật kỹ càng.
Và rồi… *khụ* *khụ*...”
Claire lên cơn ho và những người giúp việc gần đó chạy tới.
Tôi cũng đứng dậy và chuẩn bị thi triển phép giải độc.
Nhưng Claire liền đuổi những người giúp việc đi và nói rằng không có gì và tiếp tục uống trà.
“Ta ổn, ta chỉ bị nghẹn thôi… hửm?”
Claire nhìn Zenith.
Nãy cô nhìn vào không khí và dường như không để ý đến cuộc trò chuyện xung quanh mình.
Nhưng cô ấy đãng đứng dậy mà không có sự dìu đỡ cửa Lilia và đang nhìn Claire với đôi mắt trống rỗng.
“Bà không nghỉ ngơi sao?”
Lilia nói câu đó, nhưng nghe cứ nó đến từ Zenith vậy.
“Thật đấy, ta chỉ bị nghẹn có tí mà các cô lại làm ầm lên như vậy.
Mọi người đều ngạc nhiên khi thấy ta chống gậy như này…
Có thể lưng ta đã yếu nhưng đầu óc ta thì vẫn minh mẫn như ngày nào.
Cả Zenith nữa, đừng làm bộ mặt ấy nữa mà ngồi xuống đi.”
Nghe bà ấy nhắc đến khuôn mặt Zenith, tôi nhìn cô ấy lại lần nữa.
Đó vẫn là một biểu cảm trống rỗng.
Tôi nhìn Claire một cách khó hiểu, nhưng bà ấy cũng có vẻ ngạc nhiên như vậy.
Còn giờ thì tôi sẽ quay về chỗ của mình.
Zenith, dưới bàn tay của Lillia, cũng đã trở lại chỗ ngồi của mình.
“...”
Sự im lặng lại lần nữa cuộn trào.
Vẻ mặt ngạc nhiên của Claire dần trở lại bình thường.
Nhưng có vẻ như trong lòng bà ấy vẫn chưa bình tĩnh lắm.
“...Khi con bé lần đầu tiên bước chân vào tầng lớp quý tộc.”
Claire lại một lần nữa mở lời.
“Khi Zenith lần đầu tiền tham dự một bữa yến tiệc, trên đường ra ngoài ta đã trượt chân trên cầu thang và ngã.”
Giọng điệu của bà trở nên xúc động.
Trước khi tôi kịp nhận ra, ánh mắt của Claire đã cụp xuống.
Có gì đó như tiếng nghẹn đan xen vào giọng nói của Claire.
“Tuy đó không phải là vết thương nặng. Nó đã nhanh chóng được chữa lành bằng phép hồi phục… Nhưng không hiểu sao, ta có thể nhớ rõ khuôn mặt của Zenith lúc đó.”
“...”
Có gì đó chảy ra từ khuôn mặt trũng sâu của Claire.
Bà nhặt chiếc khăn tay bên cạnh lên lau hai khóe mắt.
“Danh tiếng của Zenith rất xuất sắc, ta rất tự hào về nó. Ta, chưa bao giờ nghĩ rằng mình đã dạy con bé sai cách…”
Vai của Claire run lên.
Và tôi, không biết phải nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bà ấy.
“...”
Tôi chợt nghĩ.
Tôi nghĩ về tương lai của lũ trẻ.
Tôi cưới Rudy, sinh ra Lara và Lily.
Tôi sẽ để bọn trẻ lại cho gia đình rồi dạy ở Đại học Ma pháp.
Sylphy, Lillia và những người khác sẽ chăm sóc bọn trẻ ở nhà, còn tôi sẽ chăm lo cho chúng khi đăng ký vào trường.
Đó là một cuộc sống viên mãn.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc làm sao để nuôi dạy chúng.
Lara dù là đứa con gái tôi sinh ra nhưng so với Lucy thì nó khá nghịch ngợm, điều đó khiến tôi lo lắng.
Có phải vì tôi thuộc Ma tộc, có phải vì con bé mang nửa dòng máu Nhân tộc nên tôi lo lắng về đủ thứ.
Nhưng trước khi tôi kịp nhận ra thì tôi đã dành ra nhiều năm để lắng lo còn con bé đã trường thành mất rồi.
Con bé không đặc biệt xa cách với những đứa trẻ khác và khá thân thiết với Ars và Sieg.
Rồi con bé sẽ điềm đạm hơn khi lớn lên.
Đó là những gì tôi đã nghĩ.
Bởi tôi cũng vậy.
Nhưng tôi thực sự chưa nghĩ đến điều gì khác ngoài điều đó.
Lara dù được giao trọng trách ‘Đấng cứu thế’, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu điều đó có nghĩa là gì.
Tôi biết con bé sẽ tham gia vào cuộc chiến chống lại Hitogami, nhưng sau đó thì sao?
Phải rồi, sau cuộc chiến, thì cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Thành thật mà nói, cứ mãi lo lắng về điều đó là một việc vô nghĩa…
“Xin thứ lỗi cho ta vì đã mất bình tĩnh.”
“Bà đừng bận tâm ạ.”
“Ở độ tuổi như ta không nên khóc mới phải.”
Claire, với đôi mắt còn đỏ hoe, đặt chiếc khăn tay lên lại bàn.
Hôm qua bà ấy cũng đã khóc khi Miko kể lại câu chuyện của Zenith.
“Khụ. Ở Thánh quốc Millis có câu như sau: Con cái là tấm gương phản chiếu của cha mẹ. Cha mẹ méo mó thì cũng sẽ nuội dạy lên những đứa trẻ méo mó. Ta đồng tình với ý kiến đó.”
Claire nói vậy rồi nhìn chúng tôi một cách nghiêm khắc.
“Những đứa trẻ nhà Greyrat đều mạnh khỏe và không hề bị 'méo mó'. Zenith cũng không phải là người 'méo mó'. Nhưng từ giờ trở đi, các cô hãy cẩn thận quan sát. Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào xuất hiện với lũ trẻ, thì các cô sẽ là người đầu tiên nhận ra.”
Điều bất thường sao.
Kiểu như hồi Zenith quyết định bỏ nhà ra đi ấy hả.
Có thể là điều đó.
Đặc biệt là Lara. Tôi không bao giờ có thể hiểu được con bé đang nghĩ gì.
Không, có thể không phải là Lara.
Có lẽ vì được nuôi dạy quá cẩn thận nên Lucy sẽ gặp nhiều rủi ro nhất.
Con bé cũng là một học trò tận tâm nữa…
Liệu tôi có tìm thấy điều gì bất thường không?
Ừm… Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tôi đau đầu.
“Nay ta gọi các cô đến đây chỉ để nói điều đó thôi.”
Claire dựa sâu vào ghế.
Lillia và tôi thì trao đổi ánh mắt.
Đáp lại sự bối rối của tôi, Lillia nhìn Claire với vẻ quyết tâm.
“Tôi hiểu rồi. Cứ để đó cho chúng tôi ạ.”
Trông cổ giống như một người lính vừa được giao một nhiệm vụ quan trọng vậy.
Cô ấy có thể nói như vậy vì cô tin tưởng vào cách cô nuôi dạy Norn và Aisha.
Ồ, cả Rudy nữa.
“Tôi cũng sẽ làm những gì có thể.”
Tôi nói.
Không phải vì tôi có sự tự tin.
Là một giáo viên, dù tôi đã gặp đủ loại người, nhưng tôi vẫn không nghĩ mình đủ tư cách để làm việc đó.
Nhưng thông qua sự hướng dẫn của Eris và Sylphy, thì tôi mong mình có thể mở ra một con đường mới cho những người còn lạc lối.
Nếu chỉ chừng đó thì tôi có thể xoay sở được.
Tôi phải xoay được.
Nhưng đó không phải là tất cả.
Mặc dù Claire có quan điểm riêng nhưng tôi phải nhìn nhận nó một cách khách quan.
Bà ấy thuộc phe bài trừ Ma tộc, nên ý kiến của bả hẳn phải phản ánh điều đó.
Tôi muốn có thể đáp ứng được yêu cầu của bà ấy, dù ít nhiều bà ấy có coi tôi là Ma tộc đi nữa.
“Hửm?”
Cánh cửa phòng mở ra.
Một con chó trắng bước vào phòng.
Và tất nhiên, trên lưng nó là Lara.
Lara, vì lý do nào đó, đang bị lấm len bởi bùn.
Cả giày và quần áo của con bé cũng vậy.
Mặc dù tôi đã nói rất nhiều lần là đừng mang giày bẩn vào nhà.
“Lara, đừng cưỡi Leo vào trong chứ.”
Lara có vẻ khó chịu về điều đó xong cùng vẫn xuống khỏi con chó.
Tôi không thường xuyên nói với con bé khi đi quanh nhà, nhưng tôi có cảm giác như gần đây nó đã có hiệu quả.
Kể cả ở trường, bất cứ khi nào tôi rời mắt khỏi con bé, thì nó luôn ngồi trên con chó.
Tôi cảm thấy muốn thở dài.
Lara chỉ từ từ bước tới chỗ Claire.
“Cụ ơi, con tìm được cái này hay lắm.”
“Cái gì vậy?”
“Cái này này.”
Lara thò tay vào túi rồi lấy ra một vật tròn bằng vàng.
Dù tôi không thể nhìn rõ nó từ chỗ đang ngồi, nhưng nó trông giống như một loại vòng cổ nào đó vậy.
Claire rất ngạc nhiên khi nhìn thấy nói.
“Cháu tìm thấy cái này ở đâu?”
“Ở vườn, bị rơi mất á. Cụ đang tìm nó phải không?”
“Phải, cũng được một thời gian rồi… Nhưng, bằng cách nào?”
“Bà ngoại nói là: “Trước đấy mẹ luôn đeo nó cơ mà, chắc chắn mẹ đã đánh rơi nó ở đâu đó rồi, có lẽ mẹ đã bị đau lưng khi cố gắng tìm kiếm thứ này.””
Lara nhìn Zenith rồi nói.
Đó không phải là điều mà Miko đã nói ngày hôm trước.
Có lẽ Lara đã nghe thấy điều đó vào hôm qua hoặc sáng nay.
“Và cháu đã tìm nó cho ta ư?”
“Như để cảm ơn vì bữa ăn nhẹ hôm qua ạ.”

“...”
“Nó ngon lắm ạ, nhưng đồ ăn vặt còn ngon hơn."
Lara chuyển sự chú ý của mình tới cái bàn.
Con bé đang nhìn những chiếc bánh được đặt cạnh trà.
“Cháu có thể ăn chúng nếu muốn.”
“Răn tăn tăn, cảm ơn vì bữa ăn ạ.”
Lara chộp lấy một cái rồi cho thẳng vào miệng.
Bằng tất cả sự năng nổ và nhanh nhẹn, chỉ trong tích tắc con bé đã 'dọn sạch' cái bàn.
Ít nhất tôi muốn bảo con bé phải rửa tay trước đã.
“Aaa.”
Con bé ăn cả phần của tôi nữa.
“...”
Mà tôi cũng không bận tâm.
Nếu tôi bảo Rudy, thì tôi có thể ăn đồ ngọt bất cứ khi nào tôi muốn…
Tôi sẽ không bực mình vì bị một đứa nhóc ăn trộm đồ ăn của mình đâu.
Nhưng nó là của tôi mà…
“Aaaa~”
Con bé trông khá thỏa mãn khi nuốt đến miếng cuối cùng.
Leo cũng thấy ngạc nhiên.
Như thể đang tự hỏi phần của mình đâu vậy.
Chúng ta ngồi chung thuyền rồi, Leo à.
“Đúng thật, nó ngon hơn ếch nhiều.”
“Vậy ta đoán mình cũng phải chuẩn bị sẵn một ít cho ngày mai thôi.”
“Tuyệt quá!”
Lara trèo lên lưng Leo rồi quay ra ngoài.
Con bé đã quên lời cảnh báo của tôi về việc không được cưỡi Leo vào trong rồi.
“Dạ, con xin lỗi, con bé không có tí ứng xử lễ nghi nào cả.”
Tuy tôi xin lỗi nhưng Claire lại đang tập trung vào những gì Lara đã mang đến cho bà ấy.
Khi tôi nhìn kỹ hơn, tôi có thể thấy đó là một chiếc mặt dây chuyền bằng vàng.
Bên trong có hình một chàng trai trẻ.
“Carlyle đã đưa cái này cho ta ngay trước khi vợ chồng ta kết hôn.”
“...”
“Dù đó là một thứ quá đắt giá với tình hình của anh ấy vào thời điểm đó nhưng anh ấy đã nói với ta rằng: “Sau khi chúng ta kết hôn, anh sẽ là thành viên của nhà Latrea, và anh sẽ không còn có thể mua cho em thứ gì bằng đồng tiền thực sự từ chính bàn tay anh được nữa.””
Bà ấy có vẻ xúc động khi nhớ lại điều đó.
“Ta đã đánh mất nó khoảng một năm trước, nhưng vì cố gắng tìm kiếm, nên lưng ta lại trở nên như vậy rồi ta buộc phải bỏ cuộc…”
Những người giúp việc cũng ngạc nhiên về điều đó.
Claire có lẽ đã không nói với người hầu rằng bà đã đánh mất nó.
“Roxy-san.”
“Dạ.”
“Bản chất của 'lễ nghi' là bày tỏ sự quan tâm của mình tới đối phương, đừng để cái hình thức cứng nhắc của nó làm hiểu sai vấn đề.”
“...Dạ.”
“Cách Lara cư xử như vậy là đủ rồi. Có vẻ như ta đã sai.”
Không, tôi không thực sự nghĩ Lara là một cô bé đáng ngưỡng mộ đến vậy đâu.
Nếu bà ấy có thể nói như vậy thì có lẽ tôi đã nhầm về người đàn bà tên Claire Latrea này rồi.
Rudy đã khá cảnh giác và Aisha thì hoàn toàn ghét bà ấy.
Tôi cũng đã khá cảnh giác, tôi tự hỏi tại sao.
Có lẽ bà ấy đã thay đổi kể từ lần cuối Rudy gặp. Anh ấy có sức ảnh hưởng đến tất cả mọi người mà…
Dù sao đi nữa, thì tôi nghĩ mình có thể thân được với người này.
Dù chúng ta quen nhau chưa lâu nhưng sau chuyến thăm này, thì có thể chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
“Hãy đảm bảo rằng cô bé đó không lầm đường lạc lối nhé.”
“Tất nhiên rồi ạ.”
Tôi gật đầu đáp lại.
Eris và Sieg thì đang tập vung kiếm gần đó.
Dù rằng tôi nghĩ cho thằng bé nghỉ ngơi khi cả nhà đi chơi thì cũng chẳng sao.
Ars trước đó đã ở cùng họ, nhưng dì của Rudy, là Therese đã mời thằng bé đi đâu đó.
Có lẽ giờ họ đang ăn đồ ngọt ở trong phòng của cổ rồi.
Mà vậy cũng được, nhưng thằng bé luôn có hơi…
Cứ khi nào thằng bé ở cạnh những người phụ nữ có bộ ngực khủng, thì thằng bé trông khá phấn khích.
Mình thấy mối quan hệ của thằng bé với đàn bà trong tương lai sẽ khổ sở lắm cho mà xem.
Lara đã lang thang quanh vườn với Leo được một lúc rồi.
Chắc lại chuẩn bị giờ trò gì nữa đây.
Gần đây hành tung của con bé có phần khó hiểu…
Ngoài chuyện đó ra, thì Ars, Sieg và Lara thường im lặng đi quanh nhà, nên hôm nay có lẽ khá là yên bình.
Sylphy và Norn thì dẫn Lucy và Clive đi một chuyến đến Hội quán Mạo hiểm giả.
Dù họ có mời cả tôi nhưng tôi đã từ chối.
Thật lòng, tôi không muốn có một thằng nhóc đến gặp tôi rồi nói rằng “Mình đang cố gắng lập một nhóm gồm các mạo hiểm giả cùng độ tuổi đấy.” xong mời tôi tham gia đâu.
Mà Ma tộc thì lại luôn nổi bật tại Milishion nữa.
Mà tôi còn phải chăm sóc cả Lily và Chris cơ mà…
Nhưng chúng đều ngủ cả rồi, nên đây là lần đầu tiên sau một thời gian tôi lại không có gì để làm.
Và như được là chính mình, tôi quyết định đọc một cuốn sách.
Và may mắn cho tôi là có một cuốn sách khá thú vị ở thư viện Latrea.
Tiêu đề là: [Nguồn gốc của Ma pháp tấn công hệ Thánh]
Mô tả của nó về Ma thuật Hồi Sinh cũng khá thú vị.
[Trong Đại chiến Nhân-Ma, Ma tộc đã sử dụng một loại phép thuật nào đó để tra tấn Nhân tộc.
Tên nó là Ma thuật Hồi Sinh.
Nó là một phép thuật dùng để hồi sinh và bắt những kẻ đã nằm xuống trở thành nô lệ, giờ đây các quái thú loại Người xương, Oán Linh và bộ giáp di động là tất cả những gì còn lại của thứ cấm thuật này.
Ma pháp tấn công hệ Thánh đã được sinh ra để chống lại Thuật Hồi sinh. Và trong Đại chiến Nhân-Ma lần thứ nhất, cả hai bên đã tiếp tục đối đầu với nhau và cùng nhau phát triển.
Sau đó, Thuật Hồi sinh bị tuyên bố cấm triệt và đã bị thất truyền, còn Ma pháp tấn công hệ Thánh dù vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay nhưng vẫn đang bị suy thoái.]
Dù cho không có bất kỳ mô tả chi tiết nào về bất kỳ hình thức hay câu thần chú, thì tôi cũng không có ý định thử Thuật Hồi sinh, nhưng khi đọc về nó thì đã làm tôi thấy tò mò.
Các trận chiến ma pháp cổ xưa ấy hửm.
Thật lãng mạn (ロマン) làm sao.....
“...Roxy-sama.”
“Vâng?”
Ai đó gọi tôi từ phía sau và khi tôi nhìn lên.
Thì người đứng đó là cô hầu gái nhà Latrea.
Tôi có một linh cảm xấu về chuyện này.
“Bà… Claire-sama gọi ngài ạ.”
Claire Latrea.
Ít nhiều thì bà cũng là bà của chồng tôi.
Mặc dù đúng ra bọn tôi trạc trạc tuổi nhau…
Hiện tại thì tôi sẽ không tỏ ra bất mãn, nhưng nếu nó liên quan đến phe bài trừ Ma tộc, thì chưa chắc sẽ ổn đâu.
Tôi tự hỏi bà ta muốn nói gì.
Thật lòng mà nói thì tôi muốn chạy quách đi cho xong…
Tôi lén nhìn Eris.
“Nào nào, rút tay vào hơn nữa đi! Nâng cái cằm lên!”
Cô ấy đang dạy kiếm thuật với sự nhiệt tình như mọi khi.
Nếu nó liên quan đến chủng tộc của tôi thì chẳng sao, nhưng nếu nó là thứ khác thì… Kiểu liên quan đến việc giáo dục trẻ em chẳng hạn.
Mà nếu tôi chạy, thì có thể bà ấy sẽ gọi Eris.
Eris không thể xử lý những cuộc trò chuyện phức tạp hay tế nhị như này được.
Nếu họ nói điều mà cô nghe không thuận tai, thì cô sẽ kết thúc bằng việc đánh một ai đấy.
Tính của cô ấy là vậy mà.
Cô ấy có thể sẽ trách cứ Claire, nhưng rồi một cuộc xích mích cũng sẽ không thể tránh khỏi.
“Tôi hiểu rồi.”
Với tư cách là vợ của Rudeus thì đây chỉ là một nghĩa vụ khác thôi mà.
★ ★ ★
Có vẻ tôi đã hơi làm quá lên vì chuyện đó…
“...”
Hiện tại Claire đang lặng lẽ uống trà.
Và tôi chỉ ngồi trước mặt bà ấy mà không thể nói được gì.
Vì lý do nào đấy mà Lilia và Zenith cũng ở đây, hoàn cảnh của Lilia thì cũng giống tôi.
Còn Zenith thì vẫn như mọi khi.
Thú thật thì, bầu không khí ngột ngạt quá.
Ngoài ra còn có một vài loại đồ ngọt cùng với trà nhưng tôi không thể với lấy.
Dù chúng là một trong những món tôi yêu thích, nhưng tôi có cảm giác như nếu tôi cố lấy một chiếc, thì tôi sẽ bị đuổi ngay đi mất.
“Ăn vặt như thế thì cô sẽ phải bỏ bữa tối của mình đấy.” hay điều gì đó tương tự… Tôi cũng thường hay nói với Lara như vậy.
Không thể nào ngẫu nhiên mà cả Lilia và tôi đều ở đây.
Dù chồng của bọn tôi khác nhau nhưng cả hai chúng tôi đều có chung hoàn cảnh, sẽ không quá đáng nếu bị gọi là ‘vợ lẽ’.
Và đó là điều mà đạo Millis không chấp nhận được.
Nói như vậy tức là tôi đã chuẩn bị rồi.
Mặc dù gần đây tôi có hơi buông lỏng, nhưng tôi vẫn luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những lời phát biểu thiếu tế nhị.
Có vẻ như Lilia cũng cảm thấy giống tôi.
Hoặc có thể cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó từ lâu trước cả tôi rồi.
Dù thế nào đi nữa, thì tôi có thể coi đó là điều may mắn khi Eris không được gọi đến đây.
“Có vẻ như Rudeus-san đã ra ngoài thì phải.”
Claire phá vỡ sự im lặng.
Bà ấy là người đầu tiên cất lời kể từ khi tôi bước vào.
“Anh ấy đi đưa quà cho Cliff-san rồi ạ.”
“Chuyện công việc ấy à. Mặc dù cậu ta đang đi nghỉ cùng gia đình… Cậu ta giống hệt Carlyle ở khía cạnh đó.”
Rudeus sáng nay đã dậy sớm rồi đi cùng Elinalize để giao [Mẫu Hình nhân] cho Cliff.
Nhưng gọi vậy là công việc thì có đúng không…?
Mẫu Hình nhân.
Đó là một hình nhân tự động được thiết kế để chăm sóc Cliff.
Tôi cũng đã nhận được lời giải trình về Un và tôi không thực sự có ý kiến nào về cô ấy…
Nhưng ngay cả tôi cũng thấy điều này hơi khó chịu.
Xét cho cùng, nó trông giống hệt Elinalize, ngay cả hành vi và giọng điệu cũng giống hệt, chỉ có đôi tai là ngắn thôi.
Vẻ ngoài thì rõ ràng là ý tưởng của cô ấy.
Gần đây, địa vị của Cliff đã khá cao, cậu ấy khá nổi tiếng với phụ nữ và thậm chí còn nhận được nhiều lời cầu hôn.
Vì vậy cô ấy định dùng nó như một dạng thuốc trừ sâu.
Hai người ấy định giới thiệu nó là vợ của Cliff, che giấu sự thật rằng cô là Tộc Tai Dài.
Elinalize đã dành nhiều tháng để dạy nó cách hành động giống cổ.
Nói vậy nghĩa là, Elinalize có lẽ đã nghĩ đến một cách dùng khác cho nó.
Cô ấy đã phàn nàn rằng “Nó không có thứ mà nó cần”.
Tất nhiên là nó không giống cô ấy đến từng chi tiết cuối cùng, nhưng nó thực sự trông giống cô ấy, thật đáng kinh ngạc.
Rudy cũng từng làm một con hình nhân cho tôi, nhưng tôi thật sự không thể xử lý được nếu tự dưng nó di chuyển.
Nếu anh ấy xin phép tôi, thì tôi sẽ ngay lập tức từ chối.
Ngay cả Rudy nếu không được cho phép thì cũng sẽ không làm.
Và trong trường hợp của tôi, thì “hàng thật” lúc nào cũng ở cạnh rồi nên không cần hàng thay thế làm gì.
Mặc dù không đến mức như Sylphy, nhưng tôi sẽ không phàn nàn về bất cứ điều gì mà Rudy tha thiết yêu cầu tôi.
Dù vậy, tôi vẫn muốn được tránh khỏi bất cứ điều gì quá biến thái.
Trong mọi trường hợp, mặc dù tôi chưa quen Cliff lâu đến vậy, nhưng liệu một tín đồ sùng đạo của Millis có vui mừng khi nhận được thứ như này không?
“Đó là một món quà bất ngờ cho anh ấy.” Rudy nói vậy, nhưng tôi có cảm giác thay vì cậu ta bất ngờ thì sẽ rất tức giận.
Nhưng đó không phải vấn đề mà tôi cần lo lắng.
“Con không nghĩ nó được gọi là công việc đâu ạ. Anh ấy và Cliff cũng đặc biệt thân thiết mà.”
“Ta hiểu. Nếu là ta, thì miễn là không phải thứ mà người ngoài không nên nhìn thấy, thì ta sẽ không có lý do gì để tự mình giao nó, ta cho rằng đó là sự khác biệt trong lẽ thường.”
Không, nó thực sự là thứ người ngoài không nên nhìn thấy đấy.
Nếu nó không đi kèm với một lý do cụ thể thì Cliff sẽ không thể chấp nhận được.
“Nhân tiện thì, Lillia-san, hôm nay Aisha-san ở đâu vậy?”
“Aisha đã tới gặp binh đoàn đánh thuê, con bé đã rời đi từ sáng nay. Có vẻ như con bé sẽ không quay lại cho đến chiều.”
Aisha thì đang ở chỗ binh đoàn đánh thuê.
Chỉ là sau khi nghe tin “Ars sẽ ở nhà cả ngày hôm nay,” thì em ấy đột nhiên quyết định rời đi.
Có lẽ con bé không muốn ở nhà.
Nghĩ lại thì, sau khi Lucy và mấy đứa khác nói rằng chúng muốn đi chơi, thì Norn và Sylphy ngay lập tức đồng ý và đưa cúng đi.
Ừm thì Norn đi cùng một phần là do Lucy xin đi chơi cùng con bé thì phải.
“Có vẻ như bọn trẻ không thích ngôi nhà này lắm.”
Claire thở dài rồi nhấp một ngụm trà.
Có vẻ bà ấy không thích vị trà này nhưng rồi bà vẫn nhíu mày cho qua.
Và rồi với vẻ mặt có phần bối rối, bà ấy nhìn thẳng vào mắt Lillia.
“Lillia-san, lần trước cô tới đây, ta đã đối xử khá khắt khe với cô.”
“...Không, tôi không thấy vậy chút nào ạ.”
“Ta muốn xin lỗi vì điều đó. Lúc ấy, một người đàn ông không rõ lai lịch đã tự xưng là chồng của Zenith và yêu cầu sự giúp đỡ từ gia đình ta. Sau đó, khi ta nghĩ họ đã tìm thấy Zenith, thì một người phụ nữ khác tự xưng là vợ của cậu ta cùng với con gái của ả xuất hiện trước mặt, nên lúc đó tâm trạng ta đã không được tốt.”
“Tôi hiểu bà đang nghĩ gì. Tôi không để bụng đâu ạ.”
“Và vì vậy, ta đã phần nào đối xử tệ với Aisha nữa.”
Cái cảm giác nhức nhối này là sao vậy.
Nó làm bụng tôi đau quá.
“Nhưng nỗi lo lắng của ta đã bị bãi bỏ. Cô đã phục vụ cho nhà Greyrat rất tốt.
Sở dĩ Zenith khôi phục được như vậy là nhờ sự động viên mạnh mẽ của cô. Ta cảm ơn cô vì đã giúp đỡ Zenith từ trong bóng tối.”
“...Tôi không xứng đáng với lời khen vậy đâu ạ. Tôi không có thứ sức mạnh như vậy.”
“Chỉ có cô đang nghĩ vậy thôi. Nếu cô đã nghe những gì Zenith nói vào hôm qua thì cô sẽ hiểu. Rằng mọi người trong nhà Greyrat đều biết ơn cô rất nhiều.”
“...”
Quả thực.
Rudy có thể không nhận thức được điều đó, nhưng anh ấy đã đối xử với Lilia y như Zenith. Không phải là thấp hơn, mà là ngang nhau.
Điều đó nói lên rằng, Zenith đang ở trong tình hình không thể nói ra được lòng biết ơn của mình.
Nếu Lilia đưa ra lựa chọn, thì cô ấy có thể sống không phải như một người hầu mà như mẹ của anh ấy vậy.
Nhưng nếu như vậy thì có lẽ gia đình tôi đã không được yên bình như hiện tại, và cách đối xử của Zenith cũng có thể không được như vậy.
Chính vì Lilia, không ham muốn, luôn giúp đỡ từ trong bóng tối, mà nhà Greyrat mới có được như ngày nay.
“Cả cô nữa Roxy-san.”
“Dạ?”
Bất ngờ bị gọi, tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Claire không nhìn tôi mà nhìn vào bàn tay của mình và Zenith. Rồi bà quay người nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Mấy ngày gần đây, ta đã có thể ngắm nhìn lũ trẻ. Mỗi người trong số chúng đều rất tràn đầy sức sống.
Mặc dù Lara có phần nghịch ngợm quá mức nhưng con bé là một cô gái ngoan.”
“...À nô, có khi nào con bé đã làm gì rồi không ạ?”
“Sáng qua, con bé đã tặng tôi một con ếch.”
Tôi mở to mắt ngạc nhiên.
Con bé đang làm cái gì vậy chứ?
“Chuyện đó…c-..., con vô cùng xin lỗi. Hãy để con…”
“Không cần xin lỗi. Khi đến bữa trưa, ta đã nướng nó rồi đưa lại cho con bé.”
Tôi mở to mắt ngạc nhiên.
Nghĩ lại, chiều hôm qua tôi nhớ đã thấy con bé ăn thứ gì đó được nướng.
Nhưng khi tôi hỏi đó là gì thì con bé nói với tôi rằng nó là “Bí mật”...
“Tất nhiên, ta đã nhờ một trong những đầu bếp của bọn ta chuẩn bị nó một cách chu đáo. Dù ta không thường xuyên ăn nhưng ếch là món ăn khá phổ biến quanh đây đấy.”
Vì ở lục địa Millis trời mưa khá thường xuyên nên các món ếch và thằn lằn có rất nhiều.
Suốt khoảng thời gian làm mạo hiểm giả, tôi khá biết ơn vì điều đó.
Mặc dù có một thời gian trước khi tôi biết đến phép giải độc, thì tôi đã suýt chết sau khi ăn phải một con có độc…
Nhưng nếu họ có một đầu bếp giỏi để chế biến nó, thì tôi chắc chắn họ sẽ không cho Lara ăn phải độc đâu.
Nhưng thật ngạc nhiên.
Bởi theo những gì Rudy từng nói, thì bà ấy khá cứng nhắc và không phải kiểu người sẽ làm những việc như vậy.
“Sáng nay con bé đã nói với ta rằng “Món ăn vặt hôm qua ngon lắm, nhất định con sẽ trả ơn ạ.”
Tôi nghi ngờ 2 từ “trả ơn” của con bé, không biết nó mang hàm ý gì nữa.
Có phải bà ấy đang chỉ trích con bé không?
Giọng điệu của bà vẫn sắc sảo như mọi khi và không hề có một nụ cười nào nở trên khuôn mặt.
Bà ấy đang chỉ trích phải không.
“Haa.”
Claire thở dài.
Có vẻ như bà ấy đang vào chủ đề chính.
“Dù ta không biết điều gì khiến cô cứng nhắc đến vậy, nhưng Rudeus-san đã nói với ta rằng ta không được can thiệp vào chuyện gia đình cô.
Nên dù có vài thứ ta muốn nói, nhưng ta đã định sẽ giữ lời hứa của mình.”
Khi bà ấy nói như thể đang mắng tôi vậy, nên tôi không thực sự thấy thuyết phục lắm.
“Lý do ta gọi hai cô đến đây hôm nay là vì so với những người khác, thì hai cô là những người trưởng thành nhất.
Sylphiette-san thì vẫn còn trẻ và Eris-san thì vẫn chưa trưởng thành.
Ta không biết Zenith trước đấy như thế nào, nhưng giờ đây, con bé không phải là người cần được người khác quan tâm nữa.
Điều ta muốn là hai người hãy lùi lại một bước và quan sát thật kỹ càng.
Và rồi… *khụ* *khụ*...”
Claire lên cơn ho và những người giúp việc gần đó chạy tới.
Tôi cũng đứng dậy và chuẩn bị thi triển phép giải độc.
Nhưng Claire liền đuổi những người giúp việc đi và nói rằng không có gì và tiếp tục uống trà.
“Ta ổn, ta chỉ bị nghẹn thôi… hửm?”
Claire nhìn Zenith.
Nãy cô nhìn vào không khí và dường như không để ý đến cuộc trò chuyện xung quanh mình.
Nhưng cô ấy đãng đứng dậy mà không có sự dìu đỡ cửa Lilia và đang nhìn Claire với đôi mắt trống rỗng.
“Bà không nghỉ ngơi sao?”
Lilia nói câu đó, nhưng nghe cứ nó đến từ Zenith vậy.
“Thật đấy, ta chỉ bị nghẹn có tí mà các cô lại làm ầm lên như vậy.
Mọi người đều ngạc nhiên khi thấy ta chống gậy như này…
Có thể lưng ta đã yếu nhưng đầu óc ta thì vẫn minh mẫn như ngày nào.
Cả Zenith nữa, đừng làm bộ mặt ấy nữa mà ngồi xuống đi.”
Nghe bà ấy nhắc đến khuôn mặt Zenith, tôi nhìn cô ấy lại lần nữa.
Đó vẫn là một biểu cảm trống rỗng.
Tôi nhìn Claire một cách khó hiểu, nhưng bà ấy cũng có vẻ ngạc nhiên như vậy.
Còn giờ thì tôi sẽ quay về chỗ của mình.
Zenith, dưới bàn tay của Lillia, cũng đã trở lại chỗ ngồi của mình.
“...”
Sự im lặng lại lần nữa cuộn trào.
Vẻ mặt ngạc nhiên của Claire dần trở lại bình thường.
Nhưng có vẻ như trong lòng bà ấy vẫn chưa bình tĩnh lắm.
“...Khi con bé lần đầu tiên bước chân vào tầng lớp quý tộc.”
Claire lại một lần nữa mở lời.
“Khi Zenith lần đầu tiền tham dự một bữa yến tiệc, trên đường ra ngoài ta đã trượt chân trên cầu thang và ngã.”
Giọng điệu của bà trở nên xúc động.
Trước khi tôi kịp nhận ra, ánh mắt của Claire đã cụp xuống.
Có gì đó như tiếng nghẹn đan xen vào giọng nói của Claire.
“Tuy đó không phải là vết thương nặng. Nó đã nhanh chóng được chữa lành bằng phép hồi phục… Nhưng không hiểu sao, ta có thể nhớ rõ khuôn mặt của Zenith lúc đó.”
“...”
Có gì đó chảy ra từ khuôn mặt trũng sâu của Claire.
Bà nhặt chiếc khăn tay bên cạnh lên lau hai khóe mắt.
“Danh tiếng của Zenith rất xuất sắc, ta rất tự hào về nó. Ta, chưa bao giờ nghĩ rằng mình đã dạy con bé sai cách…”
Vai của Claire run lên.
Và tôi, không biết phải nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bà ấy.
“...”
Tôi chợt nghĩ.
Tôi nghĩ về tương lai của lũ trẻ.
Tôi cưới Rudy, sinh ra Lara và Lily.
Tôi sẽ để bọn trẻ lại cho gia đình rồi dạy ở Đại học Ma pháp.
Sylphy, Lillia và những người khác sẽ chăm sóc bọn trẻ ở nhà, còn tôi sẽ chăm lo cho chúng khi đăng ký vào trường.
Đó là một cuộc sống viên mãn.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc làm sao để nuôi dạy chúng.
Lara dù là đứa con gái tôi sinh ra nhưng so với Lucy thì nó khá nghịch ngợm, điều đó khiến tôi lo lắng.
Có phải vì tôi thuộc Ma tộc, có phải vì con bé mang nửa dòng máu Nhân tộc nên tôi lo lắng về đủ thứ.
Nhưng trước khi tôi kịp nhận ra thì tôi đã dành ra nhiều năm để lắng lo còn con bé đã trường thành mất rồi.
Con bé không đặc biệt xa cách với những đứa trẻ khác và khá thân thiết với Ars và Sieg.
Rồi con bé sẽ điềm đạm hơn khi lớn lên.
Đó là những gì tôi đã nghĩ.
Bởi tôi cũng vậy.
Nhưng tôi thực sự chưa nghĩ đến điều gì khác ngoài điều đó.
Lara dù được giao trọng trách ‘Đấng cứu thế’, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu điều đó có nghĩa là gì.
Tôi biết con bé sẽ tham gia vào cuộc chiến chống lại Hitogami, nhưng sau đó thì sao?
Phải rồi, sau cuộc chiến, thì cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Thành thật mà nói, cứ mãi lo lắng về điều đó là một việc vô nghĩa…
“Xin thứ lỗi cho ta vì đã mất bình tĩnh.”
“Bà đừng bận tâm ạ.”
“Ở độ tuổi như ta không nên khóc mới phải.”
Claire, với đôi mắt còn đỏ hoe, đặt chiếc khăn tay lên lại bàn.
Hôm qua bà ấy cũng đã khóc khi Miko kể lại câu chuyện của Zenith.
“Khụ. Ở Thánh quốc Millis có câu như sau: Con cái là tấm gương phản chiếu của cha mẹ. Cha mẹ méo mó thì cũng sẽ nuội dạy lên những đứa trẻ méo mó. Ta đồng tình với ý kiến đó.”
Claire nói vậy rồi nhìn chúng tôi một cách nghiêm khắc.
“Những đứa trẻ nhà Greyrat đều mạnh khỏe và không hề bị 'méo mó'. Zenith cũng không phải là người 'méo mó'. Nhưng từ giờ trở đi, các cô hãy cẩn thận quan sát. Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào xuất hiện với lũ trẻ, thì các cô sẽ là người đầu tiên nhận ra.”
Điều bất thường sao.
Kiểu như hồi Zenith quyết định bỏ nhà ra đi ấy hả.
Có thể là điều đó.
Đặc biệt là Lara. Tôi không bao giờ có thể hiểu được con bé đang nghĩ gì.
Không, có thể không phải là Lara.
Có lẽ vì được nuôi dạy quá cẩn thận nên Lucy sẽ gặp nhiều rủi ro nhất.
Con bé cũng là một học trò tận tâm nữa…
Liệu tôi có tìm thấy điều gì bất thường không?
Ừm… Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tôi đau đầu.
“Nay ta gọi các cô đến đây chỉ để nói điều đó thôi.”
Claire dựa sâu vào ghế.
Lillia và tôi thì trao đổi ánh mắt.
Đáp lại sự bối rối của tôi, Lillia nhìn Claire với vẻ quyết tâm.
“Tôi hiểu rồi. Cứ để đó cho chúng tôi ạ.”
Trông cổ giống như một người lính vừa được giao một nhiệm vụ quan trọng vậy.
Cô ấy có thể nói như vậy vì cô tin tưởng vào cách cô nuôi dạy Norn và Aisha.
Ồ, cả Rudy nữa.
“Tôi cũng sẽ làm những gì có thể.”
Tôi nói.
Không phải vì tôi có sự tự tin.
Là một giáo viên, dù tôi đã gặp đủ loại người, nhưng tôi vẫn không nghĩ mình đủ tư cách để làm việc đó.
Nhưng thông qua sự hướng dẫn của Eris và Sylphy, thì tôi mong mình có thể mở ra một con đường mới cho những người còn lạc lối.
Nếu chỉ chừng đó thì tôi có thể xoay sở được.
Tôi phải xoay được.
Nhưng đó không phải là tất cả.
Mặc dù Claire có quan điểm riêng nhưng tôi phải nhìn nhận nó một cách khách quan.
Bà ấy thuộc phe bài trừ Ma tộc, nên ý kiến của bả hẳn phải phản ánh điều đó.
Tôi muốn có thể đáp ứng được yêu cầu của bà ấy, dù ít nhiều bà ấy có coi tôi là Ma tộc đi nữa.
“Hửm?”
Cánh cửa phòng mở ra.
Một con chó trắng bước vào phòng.
Và tất nhiên, trên lưng nó là Lara.
Lara, vì lý do nào đó, đang bị lấm len bởi bùn.
Cả giày và quần áo của con bé cũng vậy.
Mặc dù tôi đã nói rất nhiều lần là đừng mang giày bẩn vào nhà.
“Lara, đừng cưỡi Leo vào trong chứ.”
Lara có vẻ khó chịu về điều đó xong cùng vẫn xuống khỏi con chó.
Tôi không thường xuyên nói với con bé khi đi quanh nhà, nhưng tôi có cảm giác như gần đây nó đã có hiệu quả.
Kể cả ở trường, bất cứ khi nào tôi rời mắt khỏi con bé, thì nó luôn ngồi trên con chó.
Tôi cảm thấy muốn thở dài.
Lara chỉ từ từ bước tới chỗ Claire.
“Cụ ơi, con tìm được cái này hay lắm.”
“Cái gì vậy?”
“Cái này này.”
Lara thò tay vào túi rồi lấy ra một vật tròn bằng vàng.
Dù tôi không thể nhìn rõ nó từ chỗ đang ngồi, nhưng nó trông giống như một loại vòng cổ nào đó vậy.
Claire rất ngạc nhiên khi nhìn thấy nói.
“Cháu tìm thấy cái này ở đâu?”
“Ở vườn, bị rơi mất á. Cụ đang tìm nó phải không?”
“Phải, cũng được một thời gian rồi… Nhưng, bằng cách nào?”
“Bà ngoại nói là: “Trước đấy mẹ luôn đeo nó cơ mà, chắc chắn mẹ đã đánh rơi nó ở đâu đó rồi, có lẽ mẹ đã bị đau lưng khi cố gắng tìm kiếm thứ này.””
Lara nhìn Zenith rồi nói.
Đó không phải là điều mà Miko đã nói ngày hôm trước.
Có lẽ Lara đã nghe thấy điều đó vào hôm qua hoặc sáng nay.
“Và cháu đã tìm nó cho ta ư?”
“Như để cảm ơn vì bữa ăn nhẹ hôm qua ạ.”

“...”
“Nó ngon lắm ạ, nhưng đồ ăn vặt còn ngon hơn."
Lara chuyển sự chú ý của mình tới cái bàn.
Con bé đang nhìn những chiếc bánh được đặt cạnh trà.
“Cháu có thể ăn chúng nếu muốn.”
“Răn tăn tăn, cảm ơn vì bữa ăn ạ.”
Lara chộp lấy một cái rồi cho thẳng vào miệng.
Bằng tất cả sự năng nổ và nhanh nhẹn, chỉ trong tích tắc con bé đã 'dọn sạch' cái bàn.
Ít nhất tôi muốn bảo con bé phải rửa tay trước đã.
“Aaa.”
Con bé ăn cả phần của tôi nữa.
“...”
Mà tôi cũng không bận tâm.
Nếu tôi bảo Rudy, thì tôi có thể ăn đồ ngọt bất cứ khi nào tôi muốn…
Tôi sẽ không bực mình vì bị một đứa nhóc ăn trộm đồ ăn của mình đâu.
Nhưng nó là của tôi mà…
“Aaaa~”
Con bé trông khá thỏa mãn khi nuốt đến miếng cuối cùng.
Leo cũng thấy ngạc nhiên.
Như thể đang tự hỏi phần của mình đâu vậy.
Chúng ta ngồi chung thuyền rồi, Leo à.
“Đúng thật, nó ngon hơn ếch nhiều.”
“Vậy ta đoán mình cũng phải chuẩn bị sẵn một ít cho ngày mai thôi.”
“Tuyệt quá!”
Lara trèo lên lưng Leo rồi quay ra ngoài.
Con bé đã quên lời cảnh báo của tôi về việc không được cưỡi Leo vào trong rồi.
“Dạ, con xin lỗi, con bé không có tí ứng xử lễ nghi nào cả.”
Tuy tôi xin lỗi nhưng Claire lại đang tập trung vào những gì Lara đã mang đến cho bà ấy.
Khi tôi nhìn kỹ hơn, tôi có thể thấy đó là một chiếc mặt dây chuyền bằng vàng.
Bên trong có hình một chàng trai trẻ.
“Carlyle đã đưa cái này cho ta ngay trước khi vợ chồng ta kết hôn.”
“...”
“Dù đó là một thứ quá đắt giá với tình hình của anh ấy vào thời điểm đó nhưng anh ấy đã nói với ta rằng: “Sau khi chúng ta kết hôn, anh sẽ là thành viên của nhà Latrea, và anh sẽ không còn có thể mua cho em thứ gì bằng đồng tiền thực sự từ chính bàn tay anh được nữa.””
Bà ấy có vẻ xúc động khi nhớ lại điều đó.
“Ta đã đánh mất nó khoảng một năm trước, nhưng vì cố gắng tìm kiếm, nên lưng ta lại trở nên như vậy rồi ta buộc phải bỏ cuộc…”
Những người giúp việc cũng ngạc nhiên về điều đó.
Claire có lẽ đã không nói với người hầu rằng bà đã đánh mất nó.
“Roxy-san.”
“Dạ.”
“Bản chất của 'lễ nghi' là bày tỏ sự quan tâm của mình tới đối phương, đừng để cái hình thức cứng nhắc của nó làm hiểu sai vấn đề.”
“...Dạ.”
“Cách Lara cư xử như vậy là đủ rồi. Có vẻ như ta đã sai.”
Không, tôi không thực sự nghĩ Lara là một cô bé đáng ngưỡng mộ đến vậy đâu.
Nếu bà ấy có thể nói như vậy thì có lẽ tôi đã nhầm về người đàn bà tên Claire Latrea này rồi.
Rudy đã khá cảnh giác và Aisha thì hoàn toàn ghét bà ấy.
Tôi cũng đã khá cảnh giác, tôi tự hỏi tại sao.
Có lẽ bà ấy đã thay đổi kể từ lần cuối Rudy gặp. Anh ấy có sức ảnh hưởng đến tất cả mọi người mà…
Dù sao đi nữa, thì tôi nghĩ mình có thể thân được với người này.
Dù chúng ta quen nhau chưa lâu nhưng sau chuyến thăm này, thì có thể chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
“Hãy đảm bảo rằng cô bé đó không lầm đường lạc lối nhé.”
“Tất nhiên rồi ạ.”
Tôi gật đầu đáp lại.