Light Novel Mushoku tensei: Chương 6: Chuyến du hành tới Milis: Cuộc du ngoạn của Ars
★ ★ ★
Ars vì thấy chán nên quyết định tự mình đi quanh thị trấn.
Khi mới đặt chân tới đây, điều đầu tiên cậu chú ý là vô vàn tòa tháp.
Theo Mama tóc trắng nói, chúng là những Ma đạo cụ khổng lồ và nhờ chúng mà thành phố vẫn yên bình trong nhiều năm qua.
Kế sau đó là tòa nhà màu bạc sáng loáng.
Theo Mama tóc đỏ, đó là trụ sở của Hội Mạo hiểm giả và hầu hết các nhà mạo hiểm sẽ đến ghé thăm ít nhất một lần.
Sau đó là tòa nhà lớn màu bạc.
Theo Mama tóc đỏ, đó là trụ sở của Hội Mạo hiểm giả và hầu hết các nhà thám hiểm sẽ đến thăm nó ít nhất một lần.
Cậu bé thật lòng muốn đi đến hai nơi đó.
Tất nhiên, nếu cậu bảo cha mình một câu thì ông sẽ đưa cậu đến đó thôi.
Mới hôm nay, sau khi nói rằng mình muốn thấy tòa nhà màu vàng ròng lấp lánh, thì ông đã dẫn Ars tươi cười đi cùng.
Nhưng khi hai người vào trong, thì ông không cho Ars tự do đi lại.
Sau khi họ bước vào, Ars liền chạy xung quanh với ánh mắt hiếu kỳ, nhưng cha cậu đã đưa ra đủ loại hạn chế, “Con không được chạm vào cái này”, “Con không được đến chỗ kia.”
Thật lòng mà nói, Ars cho rằng chúng quá tù túng và nhàm chán.
Nhưng điều mà Ars không biết là Giáo Đoàn Bản Bộ (教団本部) Millis lại rất để mắt đến động thái của Rudeus.
Đại Thánh Đường Millis, đặc biệt là khu vực trung tâm của Giáo Đoàn Bản Bộ, là những nơi chỉ những người có sự cho phép đặc biệt mới được bước vào.
Họ sẽ không cho phép những đứa nhóc ầm ĩ và nghịch ngợm bước chân vào.
Và Ars thì vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Cậu nghĩ rằng chỉ cần cậu yêu cầu đi tới tòa tháp hoặc tòa nhà bạc thì cậu sẽ được đi đâu mình muốn.
Nhưng rồi cậu nhận ra rằng việc đi lại của mình sẽ bị hạn chế như hiện tại.
Và vì thế, khi cha cậu cũng những người khác bước vào trung tâm của toà nhà lấp lánh vàng cùng với người phụ nữ với bộ ngực bự với rất nhiều Hộ vệ vây quanh,
Còn cậu và những đứa trẻ khác được nhắc nhở là chỉ được chơi trong vườn cho đến khi bọn họ quay lại thôi, song cậu ta đã nhìn thấy cơ hội của mình.
(Để xem mình đến gần tòa nhà bạc và tòa tháp đến đâu nào)
Nghĩ lại thì cả đời cậu đều bị cha mẹ cấm chế.
“Đừng ra chỗ đó”, “Đừng tự mình đi quanh thị trấn.”
Cứ khi nào cậu ra ngoài, thì cậu luôn đi cùng Aisha hoặc Leo.
Từ nhỏ cậu đã luôn vâng lời, và đến giờ vẫn không có ý định chống đối.
Tuy cậu không hoàn toàn hiểu được dụng ý của mẹ, nhưng dù là một đứa trẻ nhưng cậu biết đó là để dạy dỗ và bảo vệ cậu.
Cậu biết rằng ra ngoài một mình rất nguy hiểm và cậu không nên đi một mình.
Và cậu cũng không thật sự ghét phải đi cùng Aisha cho lắm.
Nhưng kể cả vậy.
Thỉnh thoảng cậu cũng thấy muốn đi đâu đó mà không bị ai theo dõi.
“Nè nè, Lara-nee, hay mình lẻn ra ngoài đi. Chị có muốn xem cái tháp bóng loáng màu bạc kia không?”
Và người mà Ars chọn để rủ rê chính là Lara.
Hiếm khi Lara lại ở một mình thế này, là thời cơ tốt để mời mọc, bình thường cô bé hay đi cùng Leo cơ.
Nhưng mà Leo lại đang đi cùng với Thú Hộ Giả của cái cô gái mà người ta gọi là Miko, Cú Tuyết, và đã bỏ Lara lại.
Và vì thế Lara cũng nghĩ rằng đây chính là cơ hội của mình. Bởi Lara và Leo luôn ở cạnh nhau từ khi còn nhỏ.
Và ngay cả hiện tại, cô cũng chưa bao giờ ghét điều đó, nhưng mà Leo ấy, luôn đi theo cô mọi nơi và can thiệp thường xuyên vào từng hành động của Lara, gần đây cô cảm thấy việc đó hơi phiền rồi.
Vì vậy, khi cô bé nghe được lời mời gọi của Ars, thì khóe miệng cô chợt nhếch lên một chút rồi gật đầu.
“Chị cũng nghĩ thế.”
Và thế là cả hai bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình ngay sau lưng Aisha.
Hai đứa chúng canh thời gian trốn thoát ngay khi Chris hét “Papa đâu rù!” và bắt đầu khóc ré lên, và rồi chúng lẻn tới một bụi cây, chạy từ bóng cây này sang bóng cây khác về phía lối ra.
“Ơ, anh chị đi đâu zạ?”
Và người phát hiện ra chúng là Sieg.
“Suỵt, bọn này chỉ ra ngoài đi dạo thôi.”
“Họ sẽ nổi đóa nếu anh chị lẻn ra ngoài đấy.”
“Anh biết thừa mấy ngày nay em cũng lẻn ra ngoài chơi đấy.”
“Em- em không có…”
Ars biết.
Sieg luôn ra ngoài một mình.
Nhưng cậu không hiểu tại sao em cậu lại không bị mắng khi một mình ra ngoài như vậy.
Ars nghĩ vậy bởi cậu chưa bao giờ thấy em cậu rời đi cùng Aisha hay Leo.
Bởi thế nên cậu hơi tỵ nạnh khi em cậu là người duy nhất được phép ra ngoài một mình.
Sự thật, Sieg không ra ngoài một mình.
Sieg, và tất nhiên là cả Ars không biết rằng khi cậu lẻn ra khỏi nhà, thì một lính đánh thuê Rudo luôn bí mật hộ vệ cậu bé.
Và tất nhiên là tới từ lệnh của Rudeus hay âu lo rồi.
“Thế nên là nếu em muốn anh giữ kín chuyện này, thì em cũng vậy.”
“... Dạ.”
“Chúng ta sẽ ổn thôi, chỉ đến xem tòa nhà bạc và tòa tháp khổng lồ thì không chết ai đâu.”
“Ể, anh định đến hội mạo hiểm giả á?”
Nghe đến tòa nhà bạc, mắt Sieg liền sáng lên. Cậu bé đã nghe nhiều câu chuyện anh hùng từ Alek.
Và nhiều anh hùng trong số họ đã bắt đầu hành trình của mình tại Trụ sở Hội Mạo hiểm giả nên cậu bé có một sự tò mò phi thường với nó.
“Chuẩn em.”
“Vậy em cũng muốn đi nữa!”
Và thế là Ars và những người khác rời khỏi Đại Thánh Đường Millis,
Với trái tim tinh nghịch và đầy sự tò mò.
★ ★ ★
Ars, cùng với Sieg và Lara, tiến về phía thành phố.
Kiến trúc ở đây hoàn toàn khác với của Sharia, và có đủ loại nhà cửa và tòa nhà có hình dạng kỳ lạ; nó khiến trái tim Ars rực cháy.
Tuy chúng đã nhìn thấy nhiều thứ từ chuyến xe ngựa tới đây, nhưng thật khác biệt khi bản thân tự mình đi khám phá thế này.
Ngay cả việc đi dạo quanh một thành phố mới cũng đủ thú vị rồi.
Trong một nhóm toàn là trẻ em, đặc biệt là Sieg với mái tóc xanh lục, tuy nổi bật là vậy nhưng họ không bận tâm.
Họ đã khá quen với những ánh mắt đó ở Sharia.
“Lara-nee này, chị phải đi thẳng như vậy nè. Nguy hiểm lắm.”
“Ừa.”
Lara đáp lại nhưng vẫn nhìn xung quanh với đôi mắt lấp lánh. Cô bé thậm chí còn bị thành phố ngăn nắp này mê hoặc hơn cả Ars nữa.
“Này, anh có nghĩ chúng ta nên mời Lucy-nee không? Nếu chúng ta quá xa nhau, thì chị ấy sẽ giận lắm đó.”
“Nếu bọn anh mà cho chị ấy biết mình sắp đi đâu, thì kiểu gì chị cũng ngăn cản cho coi.”
Sieg luôn là một đứa nhút nhát.
Và dù đã tự mình rèn luyện và dùng kiếm khá thạo nhưng Ars vẫn không thể hiểu tại sao thằng em lại sợ hãi mọi thứ.
“A, Lara-nee! Cái đó là gì vậy!?”
Thứ Ars đang chỉ vào là một tác phẩm nghệ thuật kỳ lạ.
Nó là một bức điêu khắc màu xanh lục hình con cú.
Dù nó trông hơi giống với con chim trắng mà họ từng thấy, nhưng rõ ràng nó là đồ giả và có chút đáng ngại.
Lara nhìn một hồi xong tự tin trả lời:
“...Nó là đài phun nước.”
“Không thể nào có một đài phun nước kỳ lạ như vậy được.”
“Nhưng nó đích thị là đài phun nước mà.”
“Ể… em không tin đâu…”
Nhưng ngay khi Ars đến xem thì nước phun ra từ miệng của nó.
“Aaa, nó là đài phun nước thật này! Tuyệt ghê! Sao chị biết hay vậy!?”
“Chị từng thấy cái tương tự ở chỗ Julie-san.”
Đó là một trong những [Sản Phẩm Phụ]: Đài phun gió Merlion của Rudeus.
Nó được dựa trên Thú Hộ Giả Nurse của miko và được tặng cho cô ấy sau khi hoàn thành.
Nói đi cũng phải nói lại, việc đặt một thứ như vậy trong một nơi như Giáo Đoàn Bản Bộ sẽ rất rắc rối.
Nhưng bởi nó giống thú nhồi bông nên Miko phàn nàn rằng cô muốn nó ở cạnh mình, nên nó được lắp đặt gần Nhà thờ để người dân thị trấn chiêm ngưỡng.
“Ồ…”
Nhìn thấy ánh mắt thích thú của Ars và Sieg, Lara ưỡn ngực tự hào. Họ tiếp tục cuộc trò chuyện khi băng qua cây cầu.
Và khi làm vậy, thì khung cảnh xung quanh quá khác biệt. Các tòa nhà nhỏ hơn và có nhiều người hơn.
Ta thậm chí có thể nhìn thấy những người mang kiếm hoặc đi bộ xung quanh với số lượng lớn người mặc giáp.
Số lượng người có khuôn mặt cứng nhắc dường như đã tăng lên.
Những cô cậu bé đã đi từ khu Thần Thánh (神聖区) sang khu Mạo Hiểm giả.
Nhưng đó là cảnh tượng mà họ đã thân quen ở Sharia.
Mặc dù họ có thể được coi là cơ bắp và lực lưỡng, nhưng so với Lính đánh thuê Rudo thì trông thua xa.
Đấy là còn chưa nói đến Mama tóc đỏ.
“Lara-nee, cái tòa nhà màu bạc ở hướng nào vậy?”
“Hừm. Hướng này.”
“Được rồi, đi thôi!”
Ars hồ hởi bước về phía trước, theo sau là Sieg hào hứng và Lara đang lim dim với nụ cười nhẹ trên môi cả hai.
“Chà, tuyệt ghê á!”
“Ai chà!”
Khi họ đến đường chính, thì trụ sở của Hội Mạo hiểm giả ngay lập tức lọt vào tầm mắt.
Đó là một tòa nhà khổng lồ màu bạc được đặt ngay giữa phố. Nên không có cách nào để ta lại bỏ lỡ nó được.
“Aru-nii! Nhanh lên nào!”
Sieg với tinh thần phấn chấn chạy về phía trước.
Hoàn toàn quay ngoắt 180 độ so với sự phản kháng trước đó của cậu nhóc.
Dù cậu có nói gì đi nữa, thì không đời nào cậu lại có thể chống lại sự quyến rũ của [Trụ sở Hội Mạo hiểm giả] - Nơi khởi đầu của rất nhiều huyền thoại.
“Aaa, đợi đã!”
Một lần nữa, Ars và Lara với vẻ mặt mong chờ đuổi theo cậu ta. Hai đứa muốn có được nhìn gần hơn càng nhanh càng tốt.
Nhìn thấy bọn trẻ đột nhiên bỏ chạy, những người xung quanh chợt nghĩ “Nguy hiểm thật đấy.”
Kết quả của việc để bọn trẻ chạy long nhong, thường là va vào người khác hoặc bị xe ngựa cán qua.
Nhưng chúng đã làm điều ngược lại định kiến của mọi người, chúng khéo léo len lỏi qua đám đông.
Và thậm chí dừng lại ở nơi xe ngựa không đi qua.
Đó là kết quả của quá trình rèn luyện hàng ngày.
★ ★ ★
“Oaa~!”
Sau khi đến cầu thang phía trước lối vào. Sieg liền la lên đầy phấn khích.
Mà cũng không phải là do chúng chưa từng nhìn thấy một tòa nhà có quy mô như thế này trước đây.
Dù Đại học Ma pháp ở Sharia là một công trình có tầm vóc ấn tượng. Nhưng giữa hai nơi này lại có điều gì đó khác biệt.
Trụ sở của Hội Mạo hiểm giả có màu bạc và sáng bóng đến khó tin.
Còn Đại học Ma pháp thì tràn ngập màu đỏ và nâu, trông như củ khoai tây vậy.
“Aru-nii, Hội Mạo hiểm giả kìa!”
“Ừ, là Hội Mạo hiểm giả đấy!”
“Nó hoàn toàn khác với chỗ mình!”
“Của chỗ mình nhìn thua xa so với nơi này!”
“Nhưng mùi bên trong này lại giống hệt.”
“Ừa, công nhận.”
Lẩm bẩm vài lời nhận xét thô lỗ, mấy đứa nhóc bước qua cổng vào.
Thật quá yên tĩnh.
Một số mạo hiểm giả ngu ngốc sẽ thích gây sự với những đứa nhóc bước chân vào hội quán.
Đó là điều mà Mama tóc xanh nói với chúng.
Ars về cơ bản là hiếu chiến, nhưng nếu cậu ta mà nhảy vào “innovar” trong khi lẻn ra ngoài, thì Mama tóc đỏ sẽ nổi điên.
Mama tóc đỏ thật sự đáng sợ khi bà ấy nổi giận. Bà ấy sẽ tét mông cậu cho đến khi ửng đỏ. Và nếu Sieg hay Lara bị thương, thì Mama tóc đỏ sẽ không phải là người duy nhất tức giận đâu.
Cái việc khiến Mama tóc xanh hay Mama tóc trắng tức giận, ý nghĩ ấy khiến Ars run rẩy.
Làm cho Mama tóc xanh hay Mama tóc trắng tức giận, ý nghĩ đó khiến Ars run rẩy.
Nhưng khi nghĩ đến việc có thể thấy Papa tức giận, thì nó khiến cậu nhóc có phần muốn gây chiến.
Bởi từ trước tới giờ, Papa luôn khen ngợi hoặc chiều chuộng chúng, hiếm khi mắng mỏ bao giờ.
Chúng chưa bao giờ thấy cha mình thật sự tức giận.
“Chu choa ~”
Bên trong hội quán cũng lộng lẫy như vẻ ngoài của nó.
Bên trong tuy có vẻ thô sơ nhưng cũng ngăn nắp và có rất nhiều bàn làm việc.
Số lượng mạo hiểm giả cũng hoàn toàn khác so với bên ngoài.
Tại Ma pháp Thành Sharia, tất cả các pháp sư đều trông như những lính mới, và tất cả các chiến binh và hồi phục sư đều khá điêu luyện.
Nhưng ở đây thì ngược lại. Những người trông giống như lính mới lại là chiến binh và hồi phục sư còn tất cả các pháp sư đều có vẻ giàu kinh nghiệm chiến đấu.
“Ars.”
Thấy Ars kinh ngạc trước khung cảnh tước mắt, Lara liền gọi từ phía sau.
“Còn bốn tầng nữa cơ.”
Lara chỉ vào bảng thông tin trước cầu thang.
Nó viết ra mục đích của từng tầng.
Tầng một là nơi tiếp tân và chờ đợi, tầng hai là cửa hàng nơi mà ta có thể mua trang bị và nguyên liệu thô trực tiếp từ hội quán, tầng ba là nhà hàng và tầng bốn là phòng riêng cho bang hội dành cho các sự kiện và cuộc họp quy mô lớn.
“Mình lên trên đi!”
Nhưng khi Ars bắt đầu bước tới cầu thang, thì một cái bóng đen bao trùm lấy chúng.
Quay lại, thì đó là người phụ nữ trang điểm với bộ ngực chà bá đang đứng ở đó.
“Đây không phải chỗ vui chơi đâu. Các em tới đây làm gì vậy?”
“Đ-để tham quan! Bọn em đến từ Vương quốc Ranoa đấy…”
Cậu có thể trả lời ngay lập tức là do Papa đã bảo cậu phải nói gì.
“Cha mẹ em đâu?”
“Hiện tại còn mỗi tụi em thôi.”
“Được rồi… Vậy, chị sẽ dẫn các em đi tham quan một vòng nhé? Mặc dù trông không giống lắm nhưng chị là nhân viên ở đây. Hôm nay ca của chị kết thúc vào buổi sáng, các em thấy sao?”
Dứt lời, cô cho mấy đứa nhóc xem biểu tượng trên vai mình. Đó chính là người tiếp tân.
“V-vậy phiền chị ạ.”
Tim Ars đập thình thịch.
Ars đắm đuối với cái bộ ngực khiêu gợi ấy.
Tất nhiên, cậu không ghét loại bé, nhưng cậu thích loại lớn hơn.
Người phụ nữ trước mặt chúng phải có cỡ ngang với Aisha, đủ lớn để khiến tim Ars đập như trống.
“Được rồi, để việc này cho chị, nhé? Các em thấy đấy, tầng đầu tiên là khu vực tiếp tân.”
Người phụ nữ bắt đầu giải thích đủ thứ với một nụ cười thân thiện.
Ba đứa trẻ bám theo cô trong chuyến tham quan trụ sở của Hội Mạo hiểm giả.
Từ tầng một, tầng hai, tầng ba, tầng bốn…
Người phụ nữ dẫn chúng đi khắp nơi một cách lịch sự đến mức ta sẽ không thể tưởng tượng được rằng cô đang nói chuyện với trẻ con.
Mấy đứa nhóc vốn định tự do đi đây đó song cuối cùng lại có một người hướng dẫn.
Dù chúng đã đi chệch khỏi kế hoạch, nhưng mọi thứ chúng nhìn thấy đều mới mẻ.
Đặc biệt là phòng hội mà hội quán Sharia không có. Nó được thiết kế xa hoa đến mức ta sẽ không thể tưởng tượng được nó thuộc về những mạo hiểm giả.
“Vậy là kết thúc rồi. Các em có thấy vui không?”
Ngay khi nói xong, cô quay về phía Ars và nói điều đó.
“Dạ có ạ, rất thú vị luôn á chị! Cảm ơn chị rất nhiều ạ!”
“Không cần cảm ơn chị đâu… Vậy sau đó các em định làm gì? Có đi gặp cha mẹ không?”
“K-không ạ…”
“Ừm. Vậy các em muốn chị dẫn về không?”
“Không cần đâu ạ. Bọn em sẽ tự mình về!”
Cậu từ chối vì chúng vẫn chưa nhìn thấy tòa tháp.
Dù cho cậu nói dối cô ấy, nhưng nếu họ bắt đầu đi đến một khu vực khác của thị trấn, thì cô ấy chác chắn sẽ nhận ra.
Không đời nào mấy đứa nhóc có thể về nhà mà không hoàn thành mục tiêu của mình.
Và thế là Ars và hai chị em rời khỏi Hội Mạo hiểm giả.
Dù kế hoạch của chúng có thay đổi một chút nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn ổn.
“Nào, giờ thì đi tiếp thôi!”
Ars không những chỉ vào tòa tháp mà còn chỉ vào mặt trời đã qua buổi trưa đang bắt đầu lặn.
★ ★ ★
Mấy đứa trẻ nhìn thấy đủ thứ trên đường đến tòa tháp.
Một hệ thống nước phức tạp, phía trên đó là những chiếc thuyền nhỏ trôi nhẹ qua.
Một cỗ xe chở một lượng lớn thứ trông như nguyên liệu quái vật.
Và bảo vệ nó là một tốp các mạo hiểm giả.
Mấy đứa nhóc sẽ la lên phấn khích bất cứ khi nào có điều gì đó khiến chúng quan tâm và tận hưởng chuyến đi thực tế của mình một cách khá triệt để.
Nhưng bởi sự lười biếng của chúng mà tòa tháp lẽ ra đã ở khá gần mà lại xa một cách kinh ngạc.
Và khi chúng đến nơi thì trời đã chạng vạng.
“Oaa, nó to thật đấy…”
Việc nhìn thấy tòa tháp vào ban đêm từ khoảng cách gần như này khiến mấy đứa trẻ choáng ngợp.
Nó hùng vĩ đến mức chúng phải mất vài phút để nhìn trọn xung quanh, và nó cao đến mức ta không thể nhìn thấy đỉnh.
Và khi nhìn cận cảnh, thì ta có thể thấy những biểu tượng mờ nhạt được khắc trên toàn bộ kiến trúc.
Mặc dù Ma đạo cụ không bao gồm toàn bộ tòa tháp, nhưng để bảo vệ Ma đạo cụ ở bên trong, thì phép thuật kết giới với quy mô cực đại đã được khắc xung quanh tòa tháp.
Dĩ nhiên, Ars không biết điều đó.
Cậu chỉ đơn giản nghĩ rằng Lily sẽ thích xem những thứ như thế này lắm.
“Aru-nii, có vẻ như thế nào đi nữa thì họ cũng sẽ không cho chúng ta vào trong rồi.”
“Anh hiểu. Ừm thì anh đoán chẳng thể làm gì hơn được nữa.”
Mặc dù Sieg đã tìm được lối vào nhưng có hai người lính canh ở đó, có vẻ như không ai được phép vào trong.
Đó là chuyện dĩ nhiên.
Dù Ars muốn ngắm cảnh từ đỉnh tháp, nhưng vì điều đó dường như là không thể nên cậu quyết định từ bỏ.
“Haa… Vậy về nhà thôi nào!”
“Vâng!”
“Ừa”
Ars hô lên hồ hởi rồi bắt đầu quay lại để đưa Lara và Sieg theo.
“Lara-nee, vui quá!”
“Ừm, vui thật đấy. Cái đầu rồng gắn trong phòng hội quán, chị cũng muốn có một cái.”
“Được, vậy khi nào em lớn thì em sẽ mua một cái cho chị.”
“Em cũng giúp nữa.”
Cả đám rất vui khi thấy tất cả những thứ mà bình thường chúng không có. Riêng Sieg đặc biệt phấn khích và liên lục trò chuyện với Lara.
Nhưng khi đang đi dạo thì Ars bất ngờ cảm thấy khó chịu. Chẳng lẽ nào.
Không, không thể là như vậy được…
“Này, Aru-nii, anh có nhớ cái thanh kiếm khổng lồ gắn trên tường Hội Mạo hiểm giả không, anh biết nó là kiếm gì không ạ?”
“Không?”
“Đó là một trong 48 thanh ma kiếm đó.”
“Hẳn em biết rất nhiều về chúng nhỉ.”
“Do được dùng làm đồ trang trí nên có lẽ là hàng giả, Alek-san từng vẽ một bức tranh về nó cho em đó.”
“Hừm …”
Ars đáp gọn lỏn với Sieg cộc lốc rồi bước nhanh hơn.
“Ơ ơ, đợi đã Aru-nii!”
Sieg bối rối trước sự im lặng đột ngột của Ars nhưng rồi tiếp tục nói chuyện với Lara.
Lara tuy hơi tò mò về thái độ của Ars nhưng cô bé không làm gì cả và chỉ tiếp tục lắng nghe Sieg.
Cả ba tiếp tục bước đi.
Vì chúng đã tập luyện thường xuyên nên không ai phàn nàn việc mệt mỏi hay đau chân.
Nhưng nhìn thấy Ars lặng lẽ bước đi trước mặt mình như vậy, Sieg chắc hẳn cũng sẽ có phần im lặng hơn.
Chẳng bao lâu sau, cậu nhóc im lặng hoàn toàn và cả ba bước đi trong im lặng. Chậm rãi xuyên qua màn đêm.
Và thế là một ngày dài đã kết thúc.
★ ★ ★
Vài phút sau khi mặt trời lặn xuống.
Ba đứa trẻ đang đi trên một con hẻm nhỏ.
Không hề có sự hiện diện của con người xung quanh ba đứa.
“Aru-nii ơi, còn bao xa nữa vậy?”
“...Sao anh biết được.”
Ars không định để mọi chuyện diễn ra như này.
Không phải là cậu ta không nghĩ đến việc về nhà.
Trên đường đi chúng sẽ nhắm tới tòa tháp khổng lồ và trên đường về chúng sẽ tới tòa nhà vàng sáng bóng.
Sau cùng thì nó là một tòa nhà bằng vàng cơ mà.
Nó nổi bật từ khoảng cách xa, rồi chúng sẽ trở lại theo con đường mà trước đấy đã đi.
Đó là những gì cậu bé nghĩ.
Nhưng ngay khi mặt trời bắt đầu lặn, thì mọi thứ đều nhuộm ánh vàng.
Và cái bóng dài của ánh chiều tà đã xóa đi mọi dấu vết trên con đường chúng bước đi.
Việc ba đứa trẻ dừng lại để xem đủ thứ trên đường đi cũng có một phần vai trò.
“Ý anh là sao khi anh bảo mình không bi-—”
‘Im đi! Anh không biết cái mà mình không biết!”
Ars hét vào mặt cậu em rồi Sieg hơi run rẩy.
Nghe người anh trai đáng tin cậy của mình mắng, Sieg nhận ra tình hình nghiêm trọng đến mức nào và nước mắt bắt đầu chảy ra từ khóe mắt cậu bé.
Dù cậu nhóc có thể đã tập luyện với Alek, nhưng cậu vẫn còn là một đứa trẻ.
Bình thường cậu nhóc cũng là một đứa trẻ ngoan và không quen bị la mắng.
“Ars.”
Lara lặng lẽ nói với Ars.
Ars nhìn về phía sau.
Cậu thấy Sieg đang rưng rưng nước mắt còn Lara vẫn thờ ơ như vậy.
Nhưng trong mắt Lara, cậu có thể thấy một chút tức giận.
“...Em xin lỗi. Lara-nee, chúng ta lạc rồi.”
“Ờ.”
“Chị có biết đường quay về không?”
“...Chị không.”
Lara yếu ớt lắc đầu.
Lara thường tỏ thái đô như thể không có gì có thể làm cô bé bối rối, nhưng giờ cô không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày nữa.
Ars cảm thấy hơi vô vọng khi nhìn thấy chị như vậy.
Nhưng cậu không khóc, cũng không phàn nàn, thay vào đó cậu siết chặt nắm tay.
“M-mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi! Để đó cho em.”
Vì đây là chuyện cậu khởi xướng.
Vì vậy cậu phải tự mình giải quyết.
Đó là điều cậu bé nghĩ.
Ars nắm chặt lấy tay Lara và Sieg.
Để xoa dịu hai người họ, cậu tập dồn hết trí tuệ của mình (thứ mà cậu không có) rồi suy nghĩ.
Mama tóc xanh từng nói:
‘Khi con gặp khó khăn, thì đừng hoảng sợ. Đầu tiên hãy nghĩ về những gì mình có thể làm.’
“Ừmm… phải rồi, khi chúng ta tới được đường lớn, thì sẽ có người ở đó, chúng ta sẽ hỏi họ đường đến đó. Tòa nhà màu vàng sáng loáng không xa lắm, chắc họ sẽ biết nó ở đâu thôi.”
Trời chuyển sang đêm.
Khi mấy đứa trẻ rời khỏi đường chính, thì vẫn còn rất nhiều người, có lẽ dễ dàng hỏi một người trong số họ.
Mama tóc xanh cũng đã nói điều này:
‘Nếu con không biết điều gì, thì đừng ngại hỏi ai đó.’
“...Nếu mọi người xấu tính và không nói cho chúng ta biết thì sao?”
Ars không biết nên bác bỏ lời khẳng định tiêu cực của Sieg ra sao.
Cậu không nghĩ là họ sẽ không biết, nhưng cũng không thể nói khả năng ai đó không nói cho họ biết là bằng không.
Tiếp tục là lời khuyên trước đó của Mama tóc xanh:
‘Nhưng không phải mọi người sẽ nói với con bất cứ điều gì con hỏi, có khả năng họ sẽ nói dối nên con phải cẩn thận.’
“Nếu điều đó xảy ra… À, phải rồi, papa có nói với bọn mình là “Nếu con lạc trong thành phố, thì hãy đi tìm một nhà thờ, nếu con nói ra tên chú Cliff thì họ sẽ giúp con! Các linh mục không thể nói dối chúng ta phải không?”
“Aaa… Đúng rồi!”
Nhưng ngay cả có là linh mục thì vẫn có thể nói dối chúng,
Nhưng hình ảnh hiện lên trong đầu cậu là Cliff, cha của Clive.
Và dù chỉ gặp nhau vài lần nhưng trong tâm trí cậu, Cliff là người không bao giờ nói dối.
“Vậy thì về nhà thôi.”
“Sẽ ổn thôi nên đừng khóc. Cheddar Man không có khóc đâu.”
“E-em không có khóc mà.”
Sức khí đã trở lại trên khuôn mặt Sieg, và Ars trông như có thêm một chút năng lượng. Và Lara trông có vẻ tràn đầy sức sống hơn nhiều, nở một nụ cười khích lệ.
“Được rồi.”
Thế nên, đầu tiên là tới đường chính hoặc một nhà thờ.
Mặc dù xung quanh họ không có người nào, nhưng nếu trên đường gặp ai đó, thì mấy đứa có thể hỏi họ.
Chuyện sẽ đơn giản mà thôi.
Nhưng đi kèm với suy nghĩ đó, thì Ars lại có một cảm giác bất an khác.
Cậu không chỉ đi lạc mà còn kéo theo Lara và Sieg.
Mẹ cậu chắc hẳn sẽ thất vọng.
Mama tóc đỏ sẽ cực kỳ tức giận.
Ngay cả Mama tóc xanh và Mama tóc trắng cũng vậy.
Bình thường Aisha sẽ che chắn cho chúng và cố chỉ đánh nhẹ mọt cái, nhưng lần này chúng đã lẻn ra ngoài, trong khoảng thời gian mà Aisha đang lãnh trách nhiệm trông nom chúng.
Nên không đời nào cô ấy sẽ đứng về phía chúng được.
“Sụt sịt…”
“Ars, em đang khóc đấy à?”
Lara lén nhìn vào mặt Ars.
Rồi Ars lau nước mắt bằng tay áo.
‘E-em không có khóc. Chỉ là có chút bụi trong mắt thôi! Lara-nee, đừng đi đâu cả! Nếu chúng ta lạc nhau ở đây thì mọi chuyện sẽ kết thúc!”
“...Ừa, hiểu rồi. Ars chắc chắn là một người đáng tin cậy mà.”
“Chị đừng an ủi em nữa. Em biết chuyện này là lỗi của em.”
“Và cũng là lỗi của chị nữa.”
Lara vỗ nhẹ đầu cậu nhóc rồi cậu quay về phía trước với hai má ửng đỏ.
Rồi mấy đứa nhóc bắt đầu bước đi.
Ở trong một con hẻm vắng vẻ u ám như này, thực sự sắp khiến cậu khóc thét.
Nhưng không thể chối được rằng chúng sẽ bị mắng.
Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyện đó.
Aisha có lẽ cũng sẽ giận cậu, nhưng cậu nhóc ấy nhớ phải xin lỗi.
Và tới lần thứ hai mấy đứa nhóc rẽ vào góc.
“Ôi chà.”
Chúng đụng phải một người phụ nữ.
Một người có bộ ngực đầy khiêu gợi.
Nhìn thấy cái cặp ngực có kích thước thân quen ấy, Ars theo phản xạ phát ra âm thanh.
“Aaa…”
“Hửm? Mấy nhóc là lũ trẻ hồi trưa…”
Đó là người phụ nữ đã hướng dẫn họ đi tham quan trụ sở Hội mạo hiểm vào chiều hôm đó.
“O-onee-san? Tại sao?”
“Hử? Còn vì sao ư. Chị đang về nhà sau giờ làm việc, nhà chị hướng này mà. Còn các em thì sao? Trời tối rồi, nếu không về nhà, thì cha mẹ em sẽ nổi giận đấy.”
Ars cảm thấy nhẹ nhõm.
Bởi một người mà chúng biết đã xuất hiện.
Địa ngục thì từ bi… Là câu trích mà Ars không biết, nhưng hiện tại, tương lai của chúng có vẻ tốt đẹp hơn rồi.
“Um, bọn em bị lạc. Chị có biết đường chính ở đâu không ạ, hay chị biết Giáo Hội hoặc cái nhà vàng vàng sáng loáng ở đâu không ạ?”
“Vàng và sáng loáng, ý em là Đại Thánh Đường phải không?”
“Đúng rồi, là nó đó! Đại Théng Đòng gì gì đó ạ!”
“Tất nhiên là chị biết rồi. Không ai sống trong thành phố này mà không biết cả.”
Ars và Sieg nhìn nhau.
Song rồi Ars bình tĩnh lại và hắng giọng.
Cậu đã được Mama tóc trắng dạy về cách ứng xử khi nhờ vả người khác điều gì đó.
“Um, chị có thể chỉ bọn em tới đó không ạ? Em nghĩ papa của chúng em chắc chắn sẽ thưởng cho chị đó.”
“...Ngốc ạ, trẻ con lạc đường thì không nên trịnh trọng như vậy. Đi theo chị.”
Ars nhớ lại.
Mama tóc trắng từng nói:
Sự kết nối giữa mọi người là quan trọng.
‘Một người mà con mới gặp, cũng có thể sẽ giúp đỡ con khi con cần.’
Chắc chắn là bà ấy đang nói về chuyện này.
Ngày hôm đó Ars đã trưởng thành thêm một chút.
★ ★ ★
“Chúng ta tới rồi.”
Và thế là ba đứa trẻ đã tới được nơi dưới sự chỉ dẫn của người phụ nữ.
“Ể?”
Hoặc đó là những gì chúng nghĩ.
Khung cảnh trước mặt chúng là một con hẻm tối tăm.
Không có một dấu vết của con người nào xung quanh chúng, những bức tường nguệch ngoạc, những dòng chữ tục tĩu và sàn nhà phủ đầy rác thải bốc mùi nồng nặc.
Dù trời tối đến đâu, thì cậu cũng có thể biết rằng xung quanh mình không hề có tòa nhà vàng sáng bóng nào cả.
“Ừm, ở đâu cơ? Ể?”
“Như này là không được rồi. Chẳng phải bố mẹ các em đã dặn không được đi theo người mà mình không quen biết sao?”
Nghe thấy tiếng bước chân đột ngột vây quanh mình, Ars run rẩy. Chúng bị bao bọc trong những tiếng cười thô tục của một vài tên đàn ông.
Ars biết rằng chúng đang lên kế hoạch bắn cóc chị em mình.
Và dù cậu đã nhận ra điều đó nhưng suy nghĩ của cậu vẫn còn lộn xộn.
Người phụ nữ đó là tiếp tân của Hội Mạo hiểm giả và đã tận tình hướng dẫn chúng đi khắp nơi cơ mà.
Vậy tại sao…
Mặc dù cô đã nói rằng mình tan làm, nhưng cô ta cũng nói điều tương tự vào buổi trưa…
“Chị đã nói dối về việc làm tại Hội quán!”
“Ta đâu có nói dối nhóc. Đây chỉ là nghề tay trái thôi. Chỉ là tí “cơm thêm” thôi. Có rất nhiều đứa trẻ như nhóc ở thành phố này. Những đứa nhóc mồ côi muốn trở thành mạo hiểm giả rồi đến hội nhưng lại rời đi mà không tham gia. Và một đi chúng rời đi, nếu chúng không thể về nhà trước khi trời tối thì chuyện này sẽ xảy ra đấy.”
“Khốn nạn!”
Ars ngay lập tức nhặt một cây gậy gãy trên mặt đất rồi thủ thế bảo vệ chị em của mình.
“Aru-nii…”
Sieg run rẩy khi nắm lấy tay áo Ars.
Lara tuy vẫn vô cảm như mọi khi, nhưng trông cô bé hơi tái nhợt.
Cậu thậm chí còn không thể bảo vệ được hai người họ. Đó là lỗi của cậu khi để mọi chuyện kết thúc như thế này.
Đó là sự trừng phạt cho sai lầm của cậu.
Nhưng giờ đây, cậu nhóc có thể làm gì được?
Mẹ của cậu đã nói với cậu điều gì… Cái gì… Cái gì ấy nhỉ…!?
“AI ĐÓ! CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG! CHÚNG TÔI ĐANG BỊ BẮT CÓC! CỨU CHÚNG TÔI VỚI!”
Ars hét lên.
Nếu có chuyện gì xảy ra, thì trước khi nghĩ đến việc đánh nhau, hãy tìm kiếm sự giúp đỡ.
Đó là những gì Mama tóc xanh nói, hay là Mama tóc trắng? Hoặc có thể là Aisha.
Không, có lẽ đó là điều mà cha cậu đã nói.
“Cứ kêu gào thoải mái đi, chẳng ai đến đâu.”
Ars biết đó là trường hợp có thể xảy ra nên ngay lập tức chuyển sang dòng suy nghĩ tiếp theo của mình. Điều tiếp theo cậu nhớ là điều mà Mama tóc đỏ đã dạy.
[Đầu tiên, hãy quan sát kỹ kẻ địch.]
Ars vẫn cảnh giác và bình tĩnh nhìn xung quanh.
Con hẻm là một ngõ cụt. Có một người ở phía trước và hai người ở phía sau. Chúng đều có kiếm bên người.
Nhưng so với Mama tóc đỏ, chúng là những tên yếu đuối. Bọn chúng không có sát khí lẫn sự khát máu.
Chúng nằm ở cảnh giới thông thường ở Sharia.
Chúng là những miếng khoai chiên sẽ tè ra quần mà chạy trước mặt Mama tóc đỏ.
Tất cả những gì cậu có trong tay là một cây gậy trông như sẽ gãy chỉ sau một đòn, nhưng cậu đã được huấn luyện cách chiến đấu tay không và cậu có thể sử dụng được phần nào ma thuật.
Nếu cậu làm như đã luyện tập, thì cậu chắc chắn có thể giành chiến thắng.
Chắc chắn, có lẽ, sẽ ổn thôi, có lẽ vậy.
“Aru-nii, anh định chiến đấu sao…? E-em cũng sẽ chiến đấu n-nữa.”
“Em lùi lại đi Sieg!”
Mặc dù đó là những gì cậu nói nhưng đầu gối Ars vẫn đang run rẩy.
Cây gậy trong tay cậu run bần bật, hơi thở thì gấp gáp và trông cậu như sắp bật khóc vậy.
Cậu đã chuẩn bị chiến đấu với ba người lớn trong bóng tối sâu thẳm.
Và trên hết, cậu phải bảo vệ chị em của mình.
Lần đầu tiên Ars cảm thấy áp lực như này.
“Ồ, thật là một người anh trai dũng cảm. Nhưng không có cách nào nhóc có thể thắng đâu, nhóc biết không? Những người này trước đây từng là mạo hiểm giả nên kỹ năng của họ thực sự rất tốt đấy.”
“Im đi! Đừng chạm vào họ!”

“Haa, đừng làm chúng thương nặng quá đấy. Bọn nhóc này đến từ bọn giàu có thượng lưu nên chúng ta sẽ nhận được khá nhiều tiền chuộc cho chúng lắm đó.”
Cả hai đáp lại bằng một tiếng “Vâng thưa bà” rồi lao vào bọn trẻ.
Ars cảm thấy bụng mình thắt lại.
Và khi cậu quay người lại rồi dồn càng nhiều ma lực vào nắm đấm của mình càng tốt thì—
*Bộp bộp bộp*
Có thứ gì đó đã phá vỡ sự tĩnh lặng.
Đó là tiếng vỗ tay.
Nó phát ra từ phía sau hai người đàn ông đang vây quanh bọn nhóc, và mọi người đều ngừng di chuyển lại.
Cùng lúc đó, một cục bông trắng nhảy vụt qua hai người đàn ông.
Sau khi xem xét tình hình, nó đánh hơi Lara để đảm bảo cô bé không bị thương rồi quay sang gầm gừ với những tên kia.
“GRRRRRỪ…”
“LEO!”
Đó là Leo.
Nhưng người vỗ tay không phải nó.
Vì nó đâu có tay.
“Được rồi. Thế là đủ rồi ~”
Một giọng nói quen thuộc đến mức không ngày nào trôi qua mà không có nó.
Với mái tóc nâu rực rỡ và chiếc răng khểnh nhỏ xinh, cô bước ra khỏi bóng tối. Mặc trang phục hầu gái, làm lộ ra bộ ngực khủng bố, trong tay cầm một chiếc đèn lồng.
“Aisha-nee!”
Ars gọi tên cô ấy. Dù cô không phải là chị của cậu.
Dù cô không phải chị của cậu, nhưng nếu cậu gọi cô là “dì”, thì cô sẽ tức lắm.
“Ta đa!! Ars-kun, chị đến cứu em đây.”
Nhìn thấy nụ cười vô tư của cô, Ars như sắp khóc.
Nhưng Ars và những người khác không phải là những người duy nhất cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhìn thấy kẻ địch xuất hiện từ trong bóng tối lại là một con chó lớn và một cô hầu gái, những tên kia lại tự tin trở lại.
“Con khốn kia, mày là người hầu của ai…”
“Nhà Greyrat. Àaa, ở đây thì gọi là nhà Latrea thì nghe nó uy tín hơn nhỉ. Gia tộc Latrea của Carlyle Latrea, người giữ chức vụ Đại Đội Trưởng lâu năm cho Thần Điện Hiệp Sỹ Đoàn (神殿騎士団).Các ngươi đã nghe về họ rồi phải không?
Thần Điện Hiệp Sỹ Đoàn.
Nghe thấy cái tên đó, những tên kia chợt tái nhợt. Bọn này không rành về tên của các quý tộc, nhưng ít nhất chúng đã nghe nói về Thần Điện Hiệp Sỹ Đoàn.
Họ nổi tiếng trong mắt các tín đồ, và họ là quân đội riêng của Giáo hội Millis.
“Ta sẽ bỏ qua cho việc các ngươi giữ những đứa trẻ đó để đòi tiền chuộc. Kết cục sẽ chẳng êm đẹp cho các ngươi đâu.”
“N-nếu bọn tao mà sợ lũ Thần Điện Hiệp Sỹ, thì sao lại dám đi tác oai tác quái, bắt cóc thế này hả!!”
Không hề có chuyện bọn chúng không sợ.
Chúng đã nghe được tin đồn về cách Giáo hội đối xử với những kẻ dị giáo.
Họ sẽ trói tay chân chúng, rồi họ sẽ đập nát từng chiếc xương trong cơ thể chúng, từ chân trở lên.
Bất cứ ai cũng sẽ chẳng thấy gì hơn ngoài một hành động tàn bạo.
Nhưng họ tin từ tận đáy lòng rằng những gì họ đang làm là lẽ phải. Và để đáp lại tiếng kêu gào đau đớn của chúng, tất cả những gì họ sẽ nói với chúng là: “Nếu con thực sự mong muốn được cứu rỗi từ tận đáy lòng, thì Ngài chắc chắn sẽ nghe thấy con. Hãy vui mừng lên, bởi con sẽ sớm được ở bên cạnh Ngài ấy,” đồng thời nở một nụ cười có thể khiến chúng 'nhẹ nhõm' đến tận đáy lòng.
Dĩ nhiên, đó chỉ là một tin đồn thất thiệt, nhưng bọn chúng vẫn tin vào nó.
“Các ngươi không sợ các Thần Điện Hiệp Sỹ thì cũng chả sao… Vậy thế còn Binh đoàn đánh thuê Rudo thì sao? Cố vấn tài chính siêu xinh đẹp của họ sẽ dí theo các ngươi đến tận đáy của địa ngục lận, việc đó còn đáng sợ hơn cả cái chết rất nhiều cơ.”
“T-tại sao Binh đoàn đánh thuê Rudo lại liên quan tới chuyện này?”
“Dĩ nhiên rồi, bởi ông trùm của Binh đoàn đánh thuê Rudo là cha của những đứa trẻ đó mà.”
Mấy tên đàn ông chợt giật mình thon thót rồi nhìn bọn trẻ.
“Onii-cha… Ấy nhầm, Thủ lĩnh cửa Binh đoàn đánh thuê Rudo, Rudeus Greyrat. Cánh tay phải của Long Thần, người có ảnh hưởng tới nhiều quốc gia và là một pháp sư bậc thầy.Bình thường ông ấy khá hiền lành và sẽ tiếp tục nói chuyện ngay cả khi các người đổ rượu lên đầu ông ta trong một bữa tiệc. Nhưng ông tấy rất coi trọng gia đình mình, nếu ông ta mà biết được con mình bị tấn công, thì ta tự hỏi ông ấy sẽ làm gì đây nhỉ…?”
“M-mày c-c-c-c-chỉ bịa ra thôi.”
“Hầy. Các người thật sự nghĩ vậy sao? Ta bắt đầu thấy mệt khi cố thuyết phục rồi đấy,"
"Khốn, thôi thì chuyện đã đến nước này, chỉ cần bịt miệng chúng mày ở đây thì chẳng cần phải lo gì nữa.”
“Thật luôn ní… Leo, làm đi.”
Theo lệnh, Con thú trắng di chuyển như một cơn gió.
Đầu tiên nó lao tới người đàn ông trước mặt, cắn vào chân hắn ta rồi lắc mạnh cái đầu. Chiếc chân đầu tiên của hắn ta gãy kêu lên răng rắc rồi Leo buông ra.
Người đàn ông xoay vòng vòng trên không rồi đâm sầm vào một bức tường.
Và khi tên kia quay về phía âm thanh phát ra thì đã quá muộn.
Hắn ta thậm chí còn chưa kịp rút kiếm từ sau lưng thì Leo đã cắn mạnh vào tay mình, sau vài tiếng xương vỡ vụn, nó nhả ra rồi cắn vào mặt, rồi sau khi bị lắc như một chai sâm panh thì hắn ta ngất lịm đi và bị ném vào tường.
“Hií…”
Người phụ nữ cũng không thoát khỏi.
Khi ả ta đang cố gắng trèo tường để trốn thoát, Leo đã cắn vào phía sau rồi ném ả vào tường giống như hai tên kia rồi bất tỉnh.
“...”
Ars chết lặng nhìn toàn bộ sự việc.
Trên hết, Leo có lẽ đã phải kiềm chế lại.
Với sức mạnh lớn như vậy, nó có thể dễ dàng cắn đứt đầu họ. Nhưng nó đã không làm thế.
Với những kẻ địch mà Ars đã lo sợ.
Nó đã cắn bọn kia bằng răng, làm gãy xương chúng rồi ném chúng vào tường khiến chúng bất tỉnh.
“Các em ổn chứ? Có bị thương ở đâu không?”
Aisha hoàn toàn phớt lờ những tên bắt cóc đang bất tỉnh ở đó.
Cô cúi xuống trước mặt Ars và những đứa khác như thể không có chuyện gì xảy ra rồi “K-không ạ. Bọn em không sao.”
“Thật ư? Vậy thì hãy về nhà thôi nào.”
Dù Ars còn đang bối rối nhưng cậu vẫn gật đầu, còn Aisha thì cười lớn.
★ ★ ★
Dọc theo con đường tối tăm.
Cả ba đi cùng Leo theo sau Aisha và chiếc đèn lồng của cô về nhà.
Những kẻ bắt cóc đã được giải quyết, sau khi Aisha thổi một loại sáo cho chó nào đó, thì lính đánh thuê Rudo đã chạy đến và đưa chúng đến chính quyền.
Ars tưởng rằng chị em cậu sẽ bị mắng trên đường về nhà.
‘Sao lại bỏ đi một mình như vậy?’
‘Sao em lại lôi kéo Lara và Sieg đi cùng hả?’
Aisha hiếm khi tức giận.
Dù cho Ars có tinh ranh đến mấy hay gây ra bao nhiêu rắc rối cho người khác đi nữa, thì cô cũng không bao giờ nổi giận.
Cô luôn che chở cho cậu, nói rằng điều đó là không thể tránh khỏi và lau mông* cho cậu.
(Ẩn dụ: lau mông: dọn dẹp rắc rối)
Cô luôn ân cần khuyên cậu đừng tái phạm nữa và hãy rút kinh nghiệm từ những sai lầm của mình đi.
Nhưng lần này, lũ trẻ đã cách thảm họa chỉ còn một bước nữa thôi.
Chúng đã phớt lờ Aisha, người luôn chăm sóc cho chúng.
Đó là hành động coi thường và thể hiện sự thiếu tôn trọng đối với Aisha.
Aisha dù đã chạy đến đây tìm chúng, nhưng Mẹ và cha có lẽ sẽ nổi giận với cô ấy.
Cô được giao cho việc chăm sóc bọn trẻ cho đến khi mọi người quay lại, nhưng cuối cùng thì chúng lại biến mất.
Và việc người mà mình đang trông chừng trốn đi hẳn sẽ khiến ta tức giận, dù cho Aisha có hiền lành đến đâu thì ngay cả cô cũng sẽ thấy khó chịu.
Mặc dù Ars không nghĩ xa đến thế nhưng cậu vẫn có thể đoán rằng Aisha sẽ rất tức giận vì những gì chúng đã làm.
“Aisha-nee… Em xin lỗi.”
Và thế là Ars đã mở lời xin lỗi.
“Hửm? Vì cái gì?”
“Em bỏ đi mà không nói với chị, và đã khiến mọi người gặp nguy hiểm…”
“Ể? Em đang nói về cái gì thế?”
Nhưng Aisha lại cười và xoa đầu cậu bé.
Cậu không thể cảm nhận được một chút tức giận nào từ hành động của cô. Ars tự hỏi liệu cô có tha thứ cho chúng hay không nữa.
Nhưng tại sao?
“Chúng ta tới nơi rồi.”
“...!”
Aisha dứt lời, Ars nhận ra chị em cậu đã đến cổng nhà Latrea. Trước trang viên, Ars nuốt nước bọt chờ đợi.
Aisha có lẽ đã tha thứ cho chúng.
Nhưng mẹ cậu thì chắc chắn sẽ tức giận. Họ đã dạy cậu cách bảo vệ anh chị em của mình. Và lần này cậu đã đi ngược lại với điều đó.
Ít nhất cậu ta nên chuẩn bị cho việc bị ăn đòn bởi Mama tóc đỏ. Ngay cả cha cũng có thể tức giận.
“Mấy anh gác cổng, vất vả cho các anh rồi..”
Aisha nói với những người gác cổng rồi bọn trẻ theo cô đi qua cửa sau nhà bếp.
Chúng bước xuống hành lang rồi mở cửa dẫn vào một căn phòng có đầy đủ gia đình của mình.
Trong đó có:
Ba người mẹ, hai người bà, một người cô tóc vàng, một bà cụ có khuôn mặt lạnh lùng và cha của chúng.
“Chúng em về rồi ạ.”
Aisha cúi đầu rồi cả gia đình nhìn ba đứa chúng. Chắc chắn sắp bị mắng rồi.
Người đầu tiên có lẽ sẽ là Mama tóc đỏ.
Bởi Mama tóc đỏ luôn là người đầu tiên.
Đó là những gì Ars đã nghĩ.
“Ồ, mừng con về, chắc con đã có một khoảng thời gian vui vẻ nhỉ.”
Thế nhưng Mama tóc đỏ chỉ đơn giản đáp lại một cách nhẹ nhàng.
“Hội mạo hiểm giả có vui không?”
Giọng điệu của Mama tóc đỏ thật nhẹ nhàng làm sao.
“Nhưng lẽ ra con không nên về nhà muộn như này. Kể cả khi con đi cùng Aisha và Leo thì ban đêm cũng rất nguy hiểm đó.”
“Đúng vậy. Dù Aisha đã đi cùng nhưng các con không nên đi lại bên ngoài vào ban đêm như vậy. Sao các con lại không về sớm hơn vậy hả.”
Lời nói cửa Mama tóc trắng và Lilia có phần gay gất nhưng họ lại không tức giận. Norn-nee và Claire thì không nói gì nhưng ánh mắt của họ cho thấy họ cũng đồng tình.
"Nào nào đừng nóng, tuy chúng về muộn một chút nhưng chúng ta vẫn chưa ăn tối mà. Quan trọng hơn thì, con có thấy điều gì thú vị không?”
Cha, như mọi khi vẫn luôn ngọt ngào như vậy.
Bà Zenith thì vẫn im lặng như mọi khi, nhưng bà trông không có vẻ đang chỉ trích chúng. Bà Zenith là vậy đấy, nhưng khi bà ấy nổi giận thì ta có thể nhận ra ngay.
“Ê tô…”
Ars không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra và bối rối không biết trả lời thế nào.
Có một sự tĩnh lặng đến mức đáng chú ý.
“Trong phòng hội quán của Hội quán Mạo hiểm giả, có một cái đầu rồng được treo trên tường ạ.”
Lara đột nhiên nói như vậy.
Đánh giá từ biểu hiện của cô bé, có vẻ như cô đã biết câu trả lời. Có lẽ cô đã nghe nó từ Leo.
“Aaa, Papa, papa biết không, ở Hội Mạo hiểm giả, có một thanh Ma kiếm đấy!”
Sau đó Sieg bắt đầu nói về Hội mạo hiểm giả với vẻ mặt vui vẻ.
Tình thế tiến thoái lưỡng nan trước đó có lẽ đã vụt khỏi tâm trí cậu nhóc.
“Rồi rồi, chuyện này để sau. Chúng ta sẽ đi đón Lucy và những người khác đi ăn tối cái đã.”
Bầu không khí dần bình yên trở lại rồi họ đi ăn tối.
★ ★ ★
Sau bữa tối, Ars rời khỏi phòng ăn.
Cậu trở về phòng của mình và như thể tự nhiên, cậu quay lại và đối diện với Aisha.
“Tại sao vậy?”
Điều đầu tiên Ars làm là hỏi điều đó.
Tại sao không có ai giận chị em cậu.
Tại sao mọi người lại biết chúng đã đến Hội mạo hiểm giả.
Vả tất cả những thứ còn lại nữa.
Và rồi Aisha chỉ mỉm cười.
“Muốn biết ư?”
“Vâng.”
Aisha thay đổi vẻ mặt từ như thể chơi khăm thành công sang vẻ mặt nghiêm túc.
“Chị đã thấy các em khi ba đứa đang cố lẻn ra khỏi sân ngoài Đại Thánh Đường.Trông mấy đứa có vẻ chán nản nên định bày trò nghịch ngợm gì đó cho vui, nhưng khi chị nghe rằng mấy đứa sẽ đến Hội Mạo Hiểm giả, thì chị liền lập tức đi theo đấy.”
Ars có thể hiểu điều đó.
Aisha đã nhìn thấu mọi chuyện.
Và trên hết, cô đã không bắt quả tang và để chúng làm những gì mình muốn.
Cô bám theo chúng để trong trường hợp có chuyện gì xảy ra, thì cô có thể chạy tới và giải vây.
“Tuy vậy thì chị lại không nghĩ rằng các em sẽ đi đến tận tòa tháp ma thuật cơ đấy.”
Cô đã luôn bảo vệ lũ trẻ.
Mặc dù cô đã không can thiệp khi chúng lạc lối và sắp rớt nước mắt…
“...Vậy khi nhận ra bọn em bị lạc, sao chị lại không giúp chúng em?”
“Hửm? Không phải em đã biết điều đó rồi sao?”
Nghe giọng đùa cợt của cô, Ars nghiến răng.
Dĩ nhiên là Ars biết rồi.
Đó là lỗi của cậu khi chị em cậu bị rơi vào tình huống đó.
Cậu cho rằng nhờ lời dạy của mẹ, mà nếu có chuyện gì xảy ra, thì cậu có thể làm được điều gì đó.
Vá ngay cả khi biết mình đã bị lạc, thì cậu vẫn không bỏ cuộc.
Cậu đã dồn hết trí óc của mình và cố gắng tìm ra điều gì đó.
Chuyến hành trình vẫn chưa kết thúc.
Và thế là Aisha lại tiếp tục xem.
Bởi chưa đến lúc cô bước ra.
Nhưng rồi cuối cùng, khi đến tình huống mà bọn trẻ sẽ bị thương, thì cô đã bước ra.
Ars đã phạm sai lầm nên cô đã đến cứu chúng.
Và bởi vì người phụ nữ đó không có vẻ giống một kẻ bắt cóc, bởi vì ả đã tử tế dẫn chúng đi vòng quanh hội quán nên Aisha đã không hành động cho đến giây phút cuối cùng.
Cậu không thể trách cứ Aisha được.
Mọi chuyện đều là do lỗi của cậu mà.
Aisha thì chỉ như thường lệ, luôn luôn chùi mông cho cậu.
“...Aisha-nee… Em xin lỗi.”
“Còn gì để nói nữa không, em biết mình đã làm gì sai không?”
“Bọn em đã lẻn ra ngoài mà không nói cho chị biết…”
“Không, không phải việc đó.”
Lời phủ nhận của Aisha khiến Ars ngạc nhiên.
Đó là một cái gì đó bất thường.
Aisha chưa bao giờ thực sự cố gắng dạy Ars bất cứ điều gì.
Cô ấy luôn nói rằng “Hết cứu được rồi” xong giải quyết tình hình nhưng chẳng bao giờ nói điều gì liên quan đến việc đó.
Vậy nhưng khuôn mặt cửa Aisha vẫn như mọi khi với nụ cười đầy điềm tĩnh.
“Ars-kun, em cảm thấy là chị phiền phức nên quyết định bỏ đi chơi với bọn trẻ, đúng không?”
“Em-em không nghĩ là chị… phiền phức đâu. Chỉ một chút thôi… Aaa, nhưng em thích chị đấy Aisha-nee.”
“Thật á? Hehe cảm ơn nha. Nghe em nói vậy làm chị xấu hổ quá à.”
Aisha đặt tay lên má rồi lắc lư từ bên này sang bên kia.
“Dù sao thì, em muốn đến Hội mạo hiểm giẳ mà không muốn có ai trông chừng phải không?”
“Vâng.”
“Và em biết là mình không nên phải không.”
“Dạ, vì… Mọi người sẽ lo lắng ạ…”
“Tất nhiên rồi, để mọi người lo lắng là điều xấu đó.”
“Vâng.”
“Nhưng em chưa bao giờ cố tình làm ai đó lo lắng phải không? Em đâu phải là một đứa trẻ xấu tính như vậy.”
Ars gật đầu.
Dù cậu không nghĩ quá nhiều về việc đó, nhưng cậu chưa bao giờ muốn làm ai khác phải lo lắng cả.
“Em nghĩ rằng sau khi đến thăm quan Hội mạo hiểm giả và tòa tháp, thì chị sẽ chỉ hỏi là “Trời đất, em đã đi đâu vậy hả?” rồi em chỉ nhìn Lara và Sieg và cười nói “Đó là một bí mật ạ.” Như không có gì xảy ra ấy à?”
Đúng là như vậy.
Dù cậu không hình dung rõ ràng như vậy, nhưng tình huống như trên là lý tưởng đối với Ars.
Chị em cậu sẽ đi ra ngoài, tận hưởng rồi trở về trước khi khiến bất cứ ai lo lắng.
Có thể bọn trẻ sẽ khiến Aisha lo lắng một chút, nhưng chúng sẽ quay lại ngay và cô ấy sẽ nói như kiểu “Vậy ra là em ở đây nãy giờ ấy à,” rồi thở phào nhẹ nhõm.
“Vấn đề chính là em đã không thể làm được điều đó.”
Aisha nói thẳng.
Ars đã có một mục tiêu.
Đó là đến Hội mạo hiểm giả mà không có Aisha, Leo hay bất cứ ai khác.
Cô không quan tâm đến việc bọn trẻ có muốn đi cùng nhau hay không, bởi đó chỉ là một phần của mục tiêu.
Nhưng nếu đã đặt mục tiêu thì phải hoàn thành nó, đó là những gì cô muốn nói.
“...Kể cả chị đã nói như vậy… Thì Aisha-nee, chị sẽ làm gì?”
“Hừm. Kể cả chị cũng gặp khó khăn trong việc đi đến cả tòa tháp đến Hội mạo hiểm giả trong một khoảng thời gian ngắn như vậy. Bởi hai nơi đó quá xa nhau. Vì vậy, có lẽ chị sẽ đi tới Hội mạo hiểm giả rồi để tòa tháp cho một hôm khác. Chẳng phải em đã biết rằng mình không có nhiều thời gian hay sao? Vì vậy, ngay khi nghe kế hoạch của gia đình ngày hôm qua, thì lẽ ra em phải nghĩ ra một chiến lược phù hợp mới đúng.”
“Chị nói đúng…”
“Chị cũng sẽ mang theo vũ khí và công cụ để liên lạc với ai đó. Vì vậy, trong trường hợp chị gặp phải điều gì đó mà chị không thể tự mình xử lý được, thì chị có thể gọi người đến giúp đỡ nữa.”
Nghe câu chuyện được trình bày rõ ràng như vậy, Ars đã nhận ra mình sai ở điều gì. Nhìn nhận lại một cách bình tĩnh, Ars thực sự đã bất cẩn.
Nó quá đột ngột và thiếu chín chắn.
Nên thất bại trong tình huống đó là điều hiển nhiên.
Đồng thời cậu cũng nghĩ:
‘Aisha thực sự rất tuyệt vời.’
“...Em hiểu rồi. Lần sau em sẽ cẩn thận hơn. Và em sẽ không để ai phải lo lắng nữa ạ.”
“Ừm ừm. Miễn là em ghi nhớ điều đó. Nhưng trong khi cẩn thận, thì em không được sợ thất bại. Bởi vì em sẽ không thể làm được việc gì nếu cứ sợ thất bại được. Bởi từ trong thâm tâm em đã thất bại rồi.”
“Ể, nhưng, nếu mọi chuyện lại kết thúc như ngày hôm nay…”
“Đừng lo! Nếu em thất bại, thì chị sẽ lại giải quyết nó như hôm nay thôi! Hãy cứ thách thức bản thân mà không cần phải sợ hãi.”
Aisha vỗ vào bầu ngực bự của mình.
Ars thực sự không hiểu, cậu nhớ lại cảm giác của ngày hôm nay rồi mỉm cười với Aisha.
“Dạ. Em hiểu rồi Aisha-nee! Cảm ơn chị!”
“Không là không có gì! Chu choa, Ars-kun, em thật đáng yêu quá à!” Aisha nói vậy rồi ôm chầm lấy Ars.
Và khi đang được xoa đầu cùng lúc bị vùi trong bộ ngực mềm mại của Aisha, thì Ars đã nghiêm túc suy nghĩ suốt cả ngày.
(Đôi lời của Trans: Asoblute Cinema! Mọi chuyện đã được sắp đặt. Tất cả kịch bản đều được biên hết rồi…!
Khụ! Chào các độc giả, lại là tôi, Salmonz đây! Tôi đã ngoi lên và dịch hết cái volume này cho các bạn.
Lần này tôi chỉ muốn xin lỗi vì đã dịch phần Xà Túc này một cách không có thứ tự. Rất xin lỗi các bạn rất nhiều!!!
Dù sao thì, mong các bạn vẫn sẽ cảm thấy hứng thú với phần truyện này, và với những gì mà mình đã biết từ trước, mong các bạn sẽ đọc và cảm nhận được nhiều điều hơn so với chưa biết gì ha.
Cảm ơn các bạn rất nhiều!)
Ars vì thấy chán nên quyết định tự mình đi quanh thị trấn.
Khi mới đặt chân tới đây, điều đầu tiên cậu chú ý là vô vàn tòa tháp.
Theo Mama tóc trắng nói, chúng là những Ma đạo cụ khổng lồ và nhờ chúng mà thành phố vẫn yên bình trong nhiều năm qua.
Kế sau đó là tòa nhà màu bạc sáng loáng.
Theo Mama tóc đỏ, đó là trụ sở của Hội Mạo hiểm giả và hầu hết các nhà mạo hiểm sẽ đến ghé thăm ít nhất một lần.
Sau đó là tòa nhà lớn màu bạc.
Theo Mama tóc đỏ, đó là trụ sở của Hội Mạo hiểm giả và hầu hết các nhà thám hiểm sẽ đến thăm nó ít nhất một lần.
Cậu bé thật lòng muốn đi đến hai nơi đó.
Tất nhiên, nếu cậu bảo cha mình một câu thì ông sẽ đưa cậu đến đó thôi.
Mới hôm nay, sau khi nói rằng mình muốn thấy tòa nhà màu vàng ròng lấp lánh, thì ông đã dẫn Ars tươi cười đi cùng.
Nhưng khi hai người vào trong, thì ông không cho Ars tự do đi lại.
Sau khi họ bước vào, Ars liền chạy xung quanh với ánh mắt hiếu kỳ, nhưng cha cậu đã đưa ra đủ loại hạn chế, “Con không được chạm vào cái này”, “Con không được đến chỗ kia.”
Thật lòng mà nói, Ars cho rằng chúng quá tù túng và nhàm chán.
Nhưng điều mà Ars không biết là Giáo Đoàn Bản Bộ (教団本部) Millis lại rất để mắt đến động thái của Rudeus.
Đại Thánh Đường Millis, đặc biệt là khu vực trung tâm của Giáo Đoàn Bản Bộ, là những nơi chỉ những người có sự cho phép đặc biệt mới được bước vào.
Họ sẽ không cho phép những đứa nhóc ầm ĩ và nghịch ngợm bước chân vào.
Và Ars thì vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Cậu nghĩ rằng chỉ cần cậu yêu cầu đi tới tòa tháp hoặc tòa nhà bạc thì cậu sẽ được đi đâu mình muốn.
Nhưng rồi cậu nhận ra rằng việc đi lại của mình sẽ bị hạn chế như hiện tại.
Và vì thế, khi cha cậu cũng những người khác bước vào trung tâm của toà nhà lấp lánh vàng cùng với người phụ nữ với bộ ngực bự với rất nhiều Hộ vệ vây quanh,
Còn cậu và những đứa trẻ khác được nhắc nhở là chỉ được chơi trong vườn cho đến khi bọn họ quay lại thôi, song cậu ta đã nhìn thấy cơ hội của mình.
(Để xem mình đến gần tòa nhà bạc và tòa tháp đến đâu nào)
Nghĩ lại thì cả đời cậu đều bị cha mẹ cấm chế.
“Đừng ra chỗ đó”, “Đừng tự mình đi quanh thị trấn.”
Cứ khi nào cậu ra ngoài, thì cậu luôn đi cùng Aisha hoặc Leo.
Từ nhỏ cậu đã luôn vâng lời, và đến giờ vẫn không có ý định chống đối.
Tuy cậu không hoàn toàn hiểu được dụng ý của mẹ, nhưng dù là một đứa trẻ nhưng cậu biết đó là để dạy dỗ và bảo vệ cậu.
Cậu biết rằng ra ngoài một mình rất nguy hiểm và cậu không nên đi một mình.
Và cậu cũng không thật sự ghét phải đi cùng Aisha cho lắm.
Nhưng kể cả vậy.
Thỉnh thoảng cậu cũng thấy muốn đi đâu đó mà không bị ai theo dõi.
“Nè nè, Lara-nee, hay mình lẻn ra ngoài đi. Chị có muốn xem cái tháp bóng loáng màu bạc kia không?”
Và người mà Ars chọn để rủ rê chính là Lara.
Hiếm khi Lara lại ở một mình thế này, là thời cơ tốt để mời mọc, bình thường cô bé hay đi cùng Leo cơ.
Nhưng mà Leo lại đang đi cùng với Thú Hộ Giả của cái cô gái mà người ta gọi là Miko, Cú Tuyết, và đã bỏ Lara lại.
Và vì thế Lara cũng nghĩ rằng đây chính là cơ hội của mình. Bởi Lara và Leo luôn ở cạnh nhau từ khi còn nhỏ.
Và ngay cả hiện tại, cô cũng chưa bao giờ ghét điều đó, nhưng mà Leo ấy, luôn đi theo cô mọi nơi và can thiệp thường xuyên vào từng hành động của Lara, gần đây cô cảm thấy việc đó hơi phiền rồi.
Vì vậy, khi cô bé nghe được lời mời gọi của Ars, thì khóe miệng cô chợt nhếch lên một chút rồi gật đầu.
“Chị cũng nghĩ thế.”
Và thế là cả hai bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình ngay sau lưng Aisha.
Hai đứa chúng canh thời gian trốn thoát ngay khi Chris hét “Papa đâu rù!” và bắt đầu khóc ré lên, và rồi chúng lẻn tới một bụi cây, chạy từ bóng cây này sang bóng cây khác về phía lối ra.
“Ơ, anh chị đi đâu zạ?”
Và người phát hiện ra chúng là Sieg.
“Suỵt, bọn này chỉ ra ngoài đi dạo thôi.”
“Họ sẽ nổi đóa nếu anh chị lẻn ra ngoài đấy.”
“Anh biết thừa mấy ngày nay em cũng lẻn ra ngoài chơi đấy.”
“Em- em không có…”
Ars biết.
Sieg luôn ra ngoài một mình.
Nhưng cậu không hiểu tại sao em cậu lại không bị mắng khi một mình ra ngoài như vậy.
Ars nghĩ vậy bởi cậu chưa bao giờ thấy em cậu rời đi cùng Aisha hay Leo.
Bởi thế nên cậu hơi tỵ nạnh khi em cậu là người duy nhất được phép ra ngoài một mình.
Sự thật, Sieg không ra ngoài một mình.
Sieg, và tất nhiên là cả Ars không biết rằng khi cậu lẻn ra khỏi nhà, thì một lính đánh thuê Rudo luôn bí mật hộ vệ cậu bé.
Và tất nhiên là tới từ lệnh của Rudeus hay âu lo rồi.
“Thế nên là nếu em muốn anh giữ kín chuyện này, thì em cũng vậy.”
“... Dạ.”
“Chúng ta sẽ ổn thôi, chỉ đến xem tòa nhà bạc và tòa tháp khổng lồ thì không chết ai đâu.”
“Ể, anh định đến hội mạo hiểm giả á?”
Nghe đến tòa nhà bạc, mắt Sieg liền sáng lên. Cậu bé đã nghe nhiều câu chuyện anh hùng từ Alek.
Và nhiều anh hùng trong số họ đã bắt đầu hành trình của mình tại Trụ sở Hội Mạo hiểm giả nên cậu bé có một sự tò mò phi thường với nó.
“Chuẩn em.”
“Vậy em cũng muốn đi nữa!”
Và thế là Ars và những người khác rời khỏi Đại Thánh Đường Millis,
Với trái tim tinh nghịch và đầy sự tò mò.
★ ★ ★
Ars, cùng với Sieg và Lara, tiến về phía thành phố.
Kiến trúc ở đây hoàn toàn khác với của Sharia, và có đủ loại nhà cửa và tòa nhà có hình dạng kỳ lạ; nó khiến trái tim Ars rực cháy.
Tuy chúng đã nhìn thấy nhiều thứ từ chuyến xe ngựa tới đây, nhưng thật khác biệt khi bản thân tự mình đi khám phá thế này.
Ngay cả việc đi dạo quanh một thành phố mới cũng đủ thú vị rồi.
Trong một nhóm toàn là trẻ em, đặc biệt là Sieg với mái tóc xanh lục, tuy nổi bật là vậy nhưng họ không bận tâm.
Họ đã khá quen với những ánh mắt đó ở Sharia.
“Lara-nee này, chị phải đi thẳng như vậy nè. Nguy hiểm lắm.”
“Ừa.”
Lara đáp lại nhưng vẫn nhìn xung quanh với đôi mắt lấp lánh. Cô bé thậm chí còn bị thành phố ngăn nắp này mê hoặc hơn cả Ars nữa.
“Này, anh có nghĩ chúng ta nên mời Lucy-nee không? Nếu chúng ta quá xa nhau, thì chị ấy sẽ giận lắm đó.”
“Nếu bọn anh mà cho chị ấy biết mình sắp đi đâu, thì kiểu gì chị cũng ngăn cản cho coi.”
Sieg luôn là một đứa nhút nhát.
Và dù đã tự mình rèn luyện và dùng kiếm khá thạo nhưng Ars vẫn không thể hiểu tại sao thằng em lại sợ hãi mọi thứ.
“A, Lara-nee! Cái đó là gì vậy!?”
Thứ Ars đang chỉ vào là một tác phẩm nghệ thuật kỳ lạ.
Nó là một bức điêu khắc màu xanh lục hình con cú.
Dù nó trông hơi giống với con chim trắng mà họ từng thấy, nhưng rõ ràng nó là đồ giả và có chút đáng ngại.
Lara nhìn một hồi xong tự tin trả lời:
“...Nó là đài phun nước.”
“Không thể nào có một đài phun nước kỳ lạ như vậy được.”
“Nhưng nó đích thị là đài phun nước mà.”
“Ể… em không tin đâu…”
Nhưng ngay khi Ars đến xem thì nước phun ra từ miệng của nó.
“Aaa, nó là đài phun nước thật này! Tuyệt ghê! Sao chị biết hay vậy!?”
“Chị từng thấy cái tương tự ở chỗ Julie-san.”
Đó là một trong những [Sản Phẩm Phụ]: Đài phun gió Merlion của Rudeus.
Nó được dựa trên Thú Hộ Giả Nurse của miko và được tặng cho cô ấy sau khi hoàn thành.
Nói đi cũng phải nói lại, việc đặt một thứ như vậy trong một nơi như Giáo Đoàn Bản Bộ sẽ rất rắc rối.
Nhưng bởi nó giống thú nhồi bông nên Miko phàn nàn rằng cô muốn nó ở cạnh mình, nên nó được lắp đặt gần Nhà thờ để người dân thị trấn chiêm ngưỡng.
“Ồ…”
Nhìn thấy ánh mắt thích thú của Ars và Sieg, Lara ưỡn ngực tự hào. Họ tiếp tục cuộc trò chuyện khi băng qua cây cầu.
Và khi làm vậy, thì khung cảnh xung quanh quá khác biệt. Các tòa nhà nhỏ hơn và có nhiều người hơn.
Ta thậm chí có thể nhìn thấy những người mang kiếm hoặc đi bộ xung quanh với số lượng lớn người mặc giáp.
Số lượng người có khuôn mặt cứng nhắc dường như đã tăng lên.
Những cô cậu bé đã đi từ khu Thần Thánh (神聖区) sang khu Mạo Hiểm giả.
Nhưng đó là cảnh tượng mà họ đã thân quen ở Sharia.
Mặc dù họ có thể được coi là cơ bắp và lực lưỡng, nhưng so với Lính đánh thuê Rudo thì trông thua xa.
Đấy là còn chưa nói đến Mama tóc đỏ.
“Lara-nee, cái tòa nhà màu bạc ở hướng nào vậy?”
“Hừm. Hướng này.”
“Được rồi, đi thôi!”
Ars hồ hởi bước về phía trước, theo sau là Sieg hào hứng và Lara đang lim dim với nụ cười nhẹ trên môi cả hai.
“Chà, tuyệt ghê á!”
“Ai chà!”
Khi họ đến đường chính, thì trụ sở của Hội Mạo hiểm giả ngay lập tức lọt vào tầm mắt.
Đó là một tòa nhà khổng lồ màu bạc được đặt ngay giữa phố. Nên không có cách nào để ta lại bỏ lỡ nó được.
“Aru-nii! Nhanh lên nào!”
Sieg với tinh thần phấn chấn chạy về phía trước.
Hoàn toàn quay ngoắt 180 độ so với sự phản kháng trước đó của cậu nhóc.
Dù cậu có nói gì đi nữa, thì không đời nào cậu lại có thể chống lại sự quyến rũ của [Trụ sở Hội Mạo hiểm giả] - Nơi khởi đầu của rất nhiều huyền thoại.
“Aaa, đợi đã!”
Một lần nữa, Ars và Lara với vẻ mặt mong chờ đuổi theo cậu ta. Hai đứa muốn có được nhìn gần hơn càng nhanh càng tốt.
Nhìn thấy bọn trẻ đột nhiên bỏ chạy, những người xung quanh chợt nghĩ “Nguy hiểm thật đấy.”
Kết quả của việc để bọn trẻ chạy long nhong, thường là va vào người khác hoặc bị xe ngựa cán qua.
Nhưng chúng đã làm điều ngược lại định kiến của mọi người, chúng khéo léo len lỏi qua đám đông.
Và thậm chí dừng lại ở nơi xe ngựa không đi qua.
Đó là kết quả của quá trình rèn luyện hàng ngày.
★ ★ ★
“Oaa~!”
Sau khi đến cầu thang phía trước lối vào. Sieg liền la lên đầy phấn khích.
Mà cũng không phải là do chúng chưa từng nhìn thấy một tòa nhà có quy mô như thế này trước đây.
Dù Đại học Ma pháp ở Sharia là một công trình có tầm vóc ấn tượng. Nhưng giữa hai nơi này lại có điều gì đó khác biệt.
Trụ sở của Hội Mạo hiểm giả có màu bạc và sáng bóng đến khó tin.
Còn Đại học Ma pháp thì tràn ngập màu đỏ và nâu, trông như củ khoai tây vậy.
“Aru-nii, Hội Mạo hiểm giả kìa!”
“Ừ, là Hội Mạo hiểm giả đấy!”
“Nó hoàn toàn khác với chỗ mình!”
“Của chỗ mình nhìn thua xa so với nơi này!”
“Nhưng mùi bên trong này lại giống hệt.”
“Ừa, công nhận.”
Lẩm bẩm vài lời nhận xét thô lỗ, mấy đứa nhóc bước qua cổng vào.
Thật quá yên tĩnh.
Một số mạo hiểm giả ngu ngốc sẽ thích gây sự với những đứa nhóc bước chân vào hội quán.
Đó là điều mà Mama tóc xanh nói với chúng.
Ars về cơ bản là hiếu chiến, nhưng nếu cậu ta mà nhảy vào “innovar” trong khi lẻn ra ngoài, thì Mama tóc đỏ sẽ nổi điên.
Mama tóc đỏ thật sự đáng sợ khi bà ấy nổi giận. Bà ấy sẽ tét mông cậu cho đến khi ửng đỏ. Và nếu Sieg hay Lara bị thương, thì Mama tóc đỏ sẽ không phải là người duy nhất tức giận đâu.
Cái việc khiến Mama tóc xanh hay Mama tóc trắng tức giận, ý nghĩ ấy khiến Ars run rẩy.
Làm cho Mama tóc xanh hay Mama tóc trắng tức giận, ý nghĩ đó khiến Ars run rẩy.
Nhưng khi nghĩ đến việc có thể thấy Papa tức giận, thì nó khiến cậu nhóc có phần muốn gây chiến.
Bởi từ trước tới giờ, Papa luôn khen ngợi hoặc chiều chuộng chúng, hiếm khi mắng mỏ bao giờ.
Chúng chưa bao giờ thấy cha mình thật sự tức giận.
“Chu choa ~”
Bên trong hội quán cũng lộng lẫy như vẻ ngoài của nó.
Bên trong tuy có vẻ thô sơ nhưng cũng ngăn nắp và có rất nhiều bàn làm việc.
Số lượng mạo hiểm giả cũng hoàn toàn khác so với bên ngoài.
Tại Ma pháp Thành Sharia, tất cả các pháp sư đều trông như những lính mới, và tất cả các chiến binh và hồi phục sư đều khá điêu luyện.
Nhưng ở đây thì ngược lại. Những người trông giống như lính mới lại là chiến binh và hồi phục sư còn tất cả các pháp sư đều có vẻ giàu kinh nghiệm chiến đấu.
“Ars.”
Thấy Ars kinh ngạc trước khung cảnh tước mắt, Lara liền gọi từ phía sau.
“Còn bốn tầng nữa cơ.”
Lara chỉ vào bảng thông tin trước cầu thang.
Nó viết ra mục đích của từng tầng.
Tầng một là nơi tiếp tân và chờ đợi, tầng hai là cửa hàng nơi mà ta có thể mua trang bị và nguyên liệu thô trực tiếp từ hội quán, tầng ba là nhà hàng và tầng bốn là phòng riêng cho bang hội dành cho các sự kiện và cuộc họp quy mô lớn.
“Mình lên trên đi!”
Nhưng khi Ars bắt đầu bước tới cầu thang, thì một cái bóng đen bao trùm lấy chúng.
Quay lại, thì đó là người phụ nữ trang điểm với bộ ngực chà bá đang đứng ở đó.
“Đây không phải chỗ vui chơi đâu. Các em tới đây làm gì vậy?”
“Đ-để tham quan! Bọn em đến từ Vương quốc Ranoa đấy…”
Cậu có thể trả lời ngay lập tức là do Papa đã bảo cậu phải nói gì.
“Cha mẹ em đâu?”
“Hiện tại còn mỗi tụi em thôi.”
“Được rồi… Vậy, chị sẽ dẫn các em đi tham quan một vòng nhé? Mặc dù trông không giống lắm nhưng chị là nhân viên ở đây. Hôm nay ca của chị kết thúc vào buổi sáng, các em thấy sao?”
Dứt lời, cô cho mấy đứa nhóc xem biểu tượng trên vai mình. Đó chính là người tiếp tân.
“V-vậy phiền chị ạ.”
Tim Ars đập thình thịch.
Ars đắm đuối với cái bộ ngực khiêu gợi ấy.
Tất nhiên, cậu không ghét loại bé, nhưng cậu thích loại lớn hơn.
Người phụ nữ trước mặt chúng phải có cỡ ngang với Aisha, đủ lớn để khiến tim Ars đập như trống.
“Được rồi, để việc này cho chị, nhé? Các em thấy đấy, tầng đầu tiên là khu vực tiếp tân.”
Người phụ nữ bắt đầu giải thích đủ thứ với một nụ cười thân thiện.
Ba đứa trẻ bám theo cô trong chuyến tham quan trụ sở của Hội Mạo hiểm giả.
Từ tầng một, tầng hai, tầng ba, tầng bốn…
Người phụ nữ dẫn chúng đi khắp nơi một cách lịch sự đến mức ta sẽ không thể tưởng tượng được rằng cô đang nói chuyện với trẻ con.
Mấy đứa nhóc vốn định tự do đi đây đó song cuối cùng lại có một người hướng dẫn.
Dù chúng đã đi chệch khỏi kế hoạch, nhưng mọi thứ chúng nhìn thấy đều mới mẻ.
Đặc biệt là phòng hội mà hội quán Sharia không có. Nó được thiết kế xa hoa đến mức ta sẽ không thể tưởng tượng được nó thuộc về những mạo hiểm giả.
“Vậy là kết thúc rồi. Các em có thấy vui không?”
Ngay khi nói xong, cô quay về phía Ars và nói điều đó.
“Dạ có ạ, rất thú vị luôn á chị! Cảm ơn chị rất nhiều ạ!”
“Không cần cảm ơn chị đâu… Vậy sau đó các em định làm gì? Có đi gặp cha mẹ không?”
“K-không ạ…”
“Ừm. Vậy các em muốn chị dẫn về không?”
“Không cần đâu ạ. Bọn em sẽ tự mình về!”
Cậu từ chối vì chúng vẫn chưa nhìn thấy tòa tháp.
Dù cho cậu nói dối cô ấy, nhưng nếu họ bắt đầu đi đến một khu vực khác của thị trấn, thì cô ấy chác chắn sẽ nhận ra.
Không đời nào mấy đứa nhóc có thể về nhà mà không hoàn thành mục tiêu của mình.
Và thế là Ars và hai chị em rời khỏi Hội Mạo hiểm giả.
Dù kế hoạch của chúng có thay đổi một chút nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn ổn.
“Nào, giờ thì đi tiếp thôi!”
Ars không những chỉ vào tòa tháp mà còn chỉ vào mặt trời đã qua buổi trưa đang bắt đầu lặn.
★ ★ ★
Mấy đứa trẻ nhìn thấy đủ thứ trên đường đến tòa tháp.
Một hệ thống nước phức tạp, phía trên đó là những chiếc thuyền nhỏ trôi nhẹ qua.
Một cỗ xe chở một lượng lớn thứ trông như nguyên liệu quái vật.
Và bảo vệ nó là một tốp các mạo hiểm giả.
Mấy đứa nhóc sẽ la lên phấn khích bất cứ khi nào có điều gì đó khiến chúng quan tâm và tận hưởng chuyến đi thực tế của mình một cách khá triệt để.
Nhưng bởi sự lười biếng của chúng mà tòa tháp lẽ ra đã ở khá gần mà lại xa một cách kinh ngạc.
Và khi chúng đến nơi thì trời đã chạng vạng.
“Oaa, nó to thật đấy…”
Việc nhìn thấy tòa tháp vào ban đêm từ khoảng cách gần như này khiến mấy đứa trẻ choáng ngợp.
Nó hùng vĩ đến mức chúng phải mất vài phút để nhìn trọn xung quanh, và nó cao đến mức ta không thể nhìn thấy đỉnh.
Và khi nhìn cận cảnh, thì ta có thể thấy những biểu tượng mờ nhạt được khắc trên toàn bộ kiến trúc.
Mặc dù Ma đạo cụ không bao gồm toàn bộ tòa tháp, nhưng để bảo vệ Ma đạo cụ ở bên trong, thì phép thuật kết giới với quy mô cực đại đã được khắc xung quanh tòa tháp.
Dĩ nhiên, Ars không biết điều đó.
Cậu chỉ đơn giản nghĩ rằng Lily sẽ thích xem những thứ như thế này lắm.
“Aru-nii, có vẻ như thế nào đi nữa thì họ cũng sẽ không cho chúng ta vào trong rồi.”
“Anh hiểu. Ừm thì anh đoán chẳng thể làm gì hơn được nữa.”
Mặc dù Sieg đã tìm được lối vào nhưng có hai người lính canh ở đó, có vẻ như không ai được phép vào trong.
Đó là chuyện dĩ nhiên.
Dù Ars muốn ngắm cảnh từ đỉnh tháp, nhưng vì điều đó dường như là không thể nên cậu quyết định từ bỏ.
“Haa… Vậy về nhà thôi nào!”
“Vâng!”
“Ừa”
Ars hô lên hồ hởi rồi bắt đầu quay lại để đưa Lara và Sieg theo.
“Lara-nee, vui quá!”
“Ừm, vui thật đấy. Cái đầu rồng gắn trong phòng hội quán, chị cũng muốn có một cái.”
“Được, vậy khi nào em lớn thì em sẽ mua một cái cho chị.”
“Em cũng giúp nữa.”
Cả đám rất vui khi thấy tất cả những thứ mà bình thường chúng không có. Riêng Sieg đặc biệt phấn khích và liên lục trò chuyện với Lara.
Nhưng khi đang đi dạo thì Ars bất ngờ cảm thấy khó chịu. Chẳng lẽ nào.
Không, không thể là như vậy được…
“Này, Aru-nii, anh có nhớ cái thanh kiếm khổng lồ gắn trên tường Hội Mạo hiểm giả không, anh biết nó là kiếm gì không ạ?”
“Không?”
“Đó là một trong 48 thanh ma kiếm đó.”
“Hẳn em biết rất nhiều về chúng nhỉ.”
“Do được dùng làm đồ trang trí nên có lẽ là hàng giả, Alek-san từng vẽ một bức tranh về nó cho em đó.”
“Hừm …”
Ars đáp gọn lỏn với Sieg cộc lốc rồi bước nhanh hơn.
“Ơ ơ, đợi đã Aru-nii!”
Sieg bối rối trước sự im lặng đột ngột của Ars nhưng rồi tiếp tục nói chuyện với Lara.
Lara tuy hơi tò mò về thái độ của Ars nhưng cô bé không làm gì cả và chỉ tiếp tục lắng nghe Sieg.
Cả ba tiếp tục bước đi.
Vì chúng đã tập luyện thường xuyên nên không ai phàn nàn việc mệt mỏi hay đau chân.
Nhưng nhìn thấy Ars lặng lẽ bước đi trước mặt mình như vậy, Sieg chắc hẳn cũng sẽ có phần im lặng hơn.
Chẳng bao lâu sau, cậu nhóc im lặng hoàn toàn và cả ba bước đi trong im lặng. Chậm rãi xuyên qua màn đêm.
Và thế là một ngày dài đã kết thúc.
★ ★ ★
Vài phút sau khi mặt trời lặn xuống.
Ba đứa trẻ đang đi trên một con hẻm nhỏ.
Không hề có sự hiện diện của con người xung quanh ba đứa.
“Aru-nii ơi, còn bao xa nữa vậy?”
“...Sao anh biết được.”
Ars không định để mọi chuyện diễn ra như này.
Không phải là cậu ta không nghĩ đến việc về nhà.
Trên đường đi chúng sẽ nhắm tới tòa tháp khổng lồ và trên đường về chúng sẽ tới tòa nhà vàng sáng bóng.
Sau cùng thì nó là một tòa nhà bằng vàng cơ mà.
Nó nổi bật từ khoảng cách xa, rồi chúng sẽ trở lại theo con đường mà trước đấy đã đi.
Đó là những gì cậu bé nghĩ.
Nhưng ngay khi mặt trời bắt đầu lặn, thì mọi thứ đều nhuộm ánh vàng.
Và cái bóng dài của ánh chiều tà đã xóa đi mọi dấu vết trên con đường chúng bước đi.
Việc ba đứa trẻ dừng lại để xem đủ thứ trên đường đi cũng có một phần vai trò.
“Ý anh là sao khi anh bảo mình không bi-—”
‘Im đi! Anh không biết cái mà mình không biết!”
Ars hét vào mặt cậu em rồi Sieg hơi run rẩy.
Nghe người anh trai đáng tin cậy của mình mắng, Sieg nhận ra tình hình nghiêm trọng đến mức nào và nước mắt bắt đầu chảy ra từ khóe mắt cậu bé.
Dù cậu nhóc có thể đã tập luyện với Alek, nhưng cậu vẫn còn là một đứa trẻ.
Bình thường cậu nhóc cũng là một đứa trẻ ngoan và không quen bị la mắng.
“Ars.”
Lara lặng lẽ nói với Ars.
Ars nhìn về phía sau.
Cậu thấy Sieg đang rưng rưng nước mắt còn Lara vẫn thờ ơ như vậy.
Nhưng trong mắt Lara, cậu có thể thấy một chút tức giận.
“...Em xin lỗi. Lara-nee, chúng ta lạc rồi.”
“Ờ.”
“Chị có biết đường quay về không?”
“...Chị không.”
Lara yếu ớt lắc đầu.
Lara thường tỏ thái đô như thể không có gì có thể làm cô bé bối rối, nhưng giờ cô không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày nữa.
Ars cảm thấy hơi vô vọng khi nhìn thấy chị như vậy.
Nhưng cậu không khóc, cũng không phàn nàn, thay vào đó cậu siết chặt nắm tay.
“M-mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi! Để đó cho em.”
Vì đây là chuyện cậu khởi xướng.
Vì vậy cậu phải tự mình giải quyết.
Đó là điều cậu bé nghĩ.
Ars nắm chặt lấy tay Lara và Sieg.
Để xoa dịu hai người họ, cậu tập dồn hết trí tuệ của mình (thứ mà cậu không có) rồi suy nghĩ.
Mama tóc xanh từng nói:
‘Khi con gặp khó khăn, thì đừng hoảng sợ. Đầu tiên hãy nghĩ về những gì mình có thể làm.’
“Ừmm… phải rồi, khi chúng ta tới được đường lớn, thì sẽ có người ở đó, chúng ta sẽ hỏi họ đường đến đó. Tòa nhà màu vàng sáng loáng không xa lắm, chắc họ sẽ biết nó ở đâu thôi.”
Trời chuyển sang đêm.
Khi mấy đứa trẻ rời khỏi đường chính, thì vẫn còn rất nhiều người, có lẽ dễ dàng hỏi một người trong số họ.
Mama tóc xanh cũng đã nói điều này:
‘Nếu con không biết điều gì, thì đừng ngại hỏi ai đó.’
“...Nếu mọi người xấu tính và không nói cho chúng ta biết thì sao?”
Ars không biết nên bác bỏ lời khẳng định tiêu cực của Sieg ra sao.
Cậu không nghĩ là họ sẽ không biết, nhưng cũng không thể nói khả năng ai đó không nói cho họ biết là bằng không.
Tiếp tục là lời khuyên trước đó của Mama tóc xanh:
‘Nhưng không phải mọi người sẽ nói với con bất cứ điều gì con hỏi, có khả năng họ sẽ nói dối nên con phải cẩn thận.’
“Nếu điều đó xảy ra… À, phải rồi, papa có nói với bọn mình là “Nếu con lạc trong thành phố, thì hãy đi tìm một nhà thờ, nếu con nói ra tên chú Cliff thì họ sẽ giúp con! Các linh mục không thể nói dối chúng ta phải không?”
“Aaa… Đúng rồi!”
Nhưng ngay cả có là linh mục thì vẫn có thể nói dối chúng,
Nhưng hình ảnh hiện lên trong đầu cậu là Cliff, cha của Clive.
Và dù chỉ gặp nhau vài lần nhưng trong tâm trí cậu, Cliff là người không bao giờ nói dối.
“Vậy thì về nhà thôi.”
“Sẽ ổn thôi nên đừng khóc. Cheddar Man không có khóc đâu.”
“E-em không có khóc mà.”
Sức khí đã trở lại trên khuôn mặt Sieg, và Ars trông như có thêm một chút năng lượng. Và Lara trông có vẻ tràn đầy sức sống hơn nhiều, nở một nụ cười khích lệ.
“Được rồi.”
Thế nên, đầu tiên là tới đường chính hoặc một nhà thờ.
Mặc dù xung quanh họ không có người nào, nhưng nếu trên đường gặp ai đó, thì mấy đứa có thể hỏi họ.
Chuyện sẽ đơn giản mà thôi.
Nhưng đi kèm với suy nghĩ đó, thì Ars lại có một cảm giác bất an khác.
Cậu không chỉ đi lạc mà còn kéo theo Lara và Sieg.
Mẹ cậu chắc hẳn sẽ thất vọng.
Mama tóc đỏ sẽ cực kỳ tức giận.
Ngay cả Mama tóc xanh và Mama tóc trắng cũng vậy.
Bình thường Aisha sẽ che chắn cho chúng và cố chỉ đánh nhẹ mọt cái, nhưng lần này chúng đã lẻn ra ngoài, trong khoảng thời gian mà Aisha đang lãnh trách nhiệm trông nom chúng.
Nên không đời nào cô ấy sẽ đứng về phía chúng được.
“Sụt sịt…”
“Ars, em đang khóc đấy à?”
Lara lén nhìn vào mặt Ars.
Rồi Ars lau nước mắt bằng tay áo.
‘E-em không có khóc. Chỉ là có chút bụi trong mắt thôi! Lara-nee, đừng đi đâu cả! Nếu chúng ta lạc nhau ở đây thì mọi chuyện sẽ kết thúc!”
“...Ừa, hiểu rồi. Ars chắc chắn là một người đáng tin cậy mà.”
“Chị đừng an ủi em nữa. Em biết chuyện này là lỗi của em.”
“Và cũng là lỗi của chị nữa.”
Lara vỗ nhẹ đầu cậu nhóc rồi cậu quay về phía trước với hai má ửng đỏ.
Rồi mấy đứa nhóc bắt đầu bước đi.
Ở trong một con hẻm vắng vẻ u ám như này, thực sự sắp khiến cậu khóc thét.
Nhưng không thể chối được rằng chúng sẽ bị mắng.
Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyện đó.
Aisha có lẽ cũng sẽ giận cậu, nhưng cậu nhóc ấy nhớ phải xin lỗi.
Và tới lần thứ hai mấy đứa nhóc rẽ vào góc.
“Ôi chà.”
Chúng đụng phải một người phụ nữ.
Một người có bộ ngực đầy khiêu gợi.
Nhìn thấy cái cặp ngực có kích thước thân quen ấy, Ars theo phản xạ phát ra âm thanh.
“Aaa…”
“Hửm? Mấy nhóc là lũ trẻ hồi trưa…”
Đó là người phụ nữ đã hướng dẫn họ đi tham quan trụ sở Hội mạo hiểm vào chiều hôm đó.
“O-onee-san? Tại sao?”
“Hử? Còn vì sao ư. Chị đang về nhà sau giờ làm việc, nhà chị hướng này mà. Còn các em thì sao? Trời tối rồi, nếu không về nhà, thì cha mẹ em sẽ nổi giận đấy.”
Ars cảm thấy nhẹ nhõm.
Bởi một người mà chúng biết đã xuất hiện.
Địa ngục thì từ bi… Là câu trích mà Ars không biết, nhưng hiện tại, tương lai của chúng có vẻ tốt đẹp hơn rồi.
“Um, bọn em bị lạc. Chị có biết đường chính ở đâu không ạ, hay chị biết Giáo Hội hoặc cái nhà vàng vàng sáng loáng ở đâu không ạ?”
“Vàng và sáng loáng, ý em là Đại Thánh Đường phải không?”
“Đúng rồi, là nó đó! Đại Théng Đòng gì gì đó ạ!”
“Tất nhiên là chị biết rồi. Không ai sống trong thành phố này mà không biết cả.”
Ars và Sieg nhìn nhau.
Song rồi Ars bình tĩnh lại và hắng giọng.
Cậu đã được Mama tóc trắng dạy về cách ứng xử khi nhờ vả người khác điều gì đó.
“Um, chị có thể chỉ bọn em tới đó không ạ? Em nghĩ papa của chúng em chắc chắn sẽ thưởng cho chị đó.”
“...Ngốc ạ, trẻ con lạc đường thì không nên trịnh trọng như vậy. Đi theo chị.”
Ars nhớ lại.
Mama tóc trắng từng nói:
Sự kết nối giữa mọi người là quan trọng.
‘Một người mà con mới gặp, cũng có thể sẽ giúp đỡ con khi con cần.’
Chắc chắn là bà ấy đang nói về chuyện này.
Ngày hôm đó Ars đã trưởng thành thêm một chút.
★ ★ ★
“Chúng ta tới rồi.”
Và thế là ba đứa trẻ đã tới được nơi dưới sự chỉ dẫn của người phụ nữ.
“Ể?”
Hoặc đó là những gì chúng nghĩ.
Khung cảnh trước mặt chúng là một con hẻm tối tăm.
Không có một dấu vết của con người nào xung quanh chúng, những bức tường nguệch ngoạc, những dòng chữ tục tĩu và sàn nhà phủ đầy rác thải bốc mùi nồng nặc.
Dù trời tối đến đâu, thì cậu cũng có thể biết rằng xung quanh mình không hề có tòa nhà vàng sáng bóng nào cả.
“Ừm, ở đâu cơ? Ể?”
“Như này là không được rồi. Chẳng phải bố mẹ các em đã dặn không được đi theo người mà mình không quen biết sao?”
Nghe thấy tiếng bước chân đột ngột vây quanh mình, Ars run rẩy. Chúng bị bao bọc trong những tiếng cười thô tục của một vài tên đàn ông.
Ars biết rằng chúng đang lên kế hoạch bắn cóc chị em mình.
Và dù cậu đã nhận ra điều đó nhưng suy nghĩ của cậu vẫn còn lộn xộn.
Người phụ nữ đó là tiếp tân của Hội Mạo hiểm giả và đã tận tình hướng dẫn chúng đi khắp nơi cơ mà.
Vậy tại sao…
Mặc dù cô đã nói rằng mình tan làm, nhưng cô ta cũng nói điều tương tự vào buổi trưa…
“Chị đã nói dối về việc làm tại Hội quán!”
“Ta đâu có nói dối nhóc. Đây chỉ là nghề tay trái thôi. Chỉ là tí “cơm thêm” thôi. Có rất nhiều đứa trẻ như nhóc ở thành phố này. Những đứa nhóc mồ côi muốn trở thành mạo hiểm giả rồi đến hội nhưng lại rời đi mà không tham gia. Và một đi chúng rời đi, nếu chúng không thể về nhà trước khi trời tối thì chuyện này sẽ xảy ra đấy.”
“Khốn nạn!”
Ars ngay lập tức nhặt một cây gậy gãy trên mặt đất rồi thủ thế bảo vệ chị em của mình.
“Aru-nii…”
Sieg run rẩy khi nắm lấy tay áo Ars.
Lara tuy vẫn vô cảm như mọi khi, nhưng trông cô bé hơi tái nhợt.
Cậu thậm chí còn không thể bảo vệ được hai người họ. Đó là lỗi của cậu khi để mọi chuyện kết thúc như thế này.
Đó là sự trừng phạt cho sai lầm của cậu.
Nhưng giờ đây, cậu nhóc có thể làm gì được?
Mẹ của cậu đã nói với cậu điều gì… Cái gì… Cái gì ấy nhỉ…!?
“AI ĐÓ! CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG! CHÚNG TÔI ĐANG BỊ BẮT CÓC! CỨU CHÚNG TÔI VỚI!”
Ars hét lên.
Nếu có chuyện gì xảy ra, thì trước khi nghĩ đến việc đánh nhau, hãy tìm kiếm sự giúp đỡ.
Đó là những gì Mama tóc xanh nói, hay là Mama tóc trắng? Hoặc có thể là Aisha.
Không, có lẽ đó là điều mà cha cậu đã nói.
“Cứ kêu gào thoải mái đi, chẳng ai đến đâu.”
Ars biết đó là trường hợp có thể xảy ra nên ngay lập tức chuyển sang dòng suy nghĩ tiếp theo của mình. Điều tiếp theo cậu nhớ là điều mà Mama tóc đỏ đã dạy.
[Đầu tiên, hãy quan sát kỹ kẻ địch.]
Ars vẫn cảnh giác và bình tĩnh nhìn xung quanh.
Con hẻm là một ngõ cụt. Có một người ở phía trước và hai người ở phía sau. Chúng đều có kiếm bên người.
Nhưng so với Mama tóc đỏ, chúng là những tên yếu đuối. Bọn chúng không có sát khí lẫn sự khát máu.
Chúng nằm ở cảnh giới thông thường ở Sharia.
Chúng là những miếng khoai chiên sẽ tè ra quần mà chạy trước mặt Mama tóc đỏ.
Tất cả những gì cậu có trong tay là một cây gậy trông như sẽ gãy chỉ sau một đòn, nhưng cậu đã được huấn luyện cách chiến đấu tay không và cậu có thể sử dụng được phần nào ma thuật.
Nếu cậu làm như đã luyện tập, thì cậu chắc chắn có thể giành chiến thắng.
Chắc chắn, có lẽ, sẽ ổn thôi, có lẽ vậy.
“Aru-nii, anh định chiến đấu sao…? E-em cũng sẽ chiến đấu n-nữa.”
“Em lùi lại đi Sieg!”
Mặc dù đó là những gì cậu nói nhưng đầu gối Ars vẫn đang run rẩy.
Cây gậy trong tay cậu run bần bật, hơi thở thì gấp gáp và trông cậu như sắp bật khóc vậy.
Cậu đã chuẩn bị chiến đấu với ba người lớn trong bóng tối sâu thẳm.
Và trên hết, cậu phải bảo vệ chị em của mình.
Lần đầu tiên Ars cảm thấy áp lực như này.
“Ồ, thật là một người anh trai dũng cảm. Nhưng không có cách nào nhóc có thể thắng đâu, nhóc biết không? Những người này trước đây từng là mạo hiểm giả nên kỹ năng của họ thực sự rất tốt đấy.”
“Im đi! Đừng chạm vào họ!”

“Haa, đừng làm chúng thương nặng quá đấy. Bọn nhóc này đến từ bọn giàu có thượng lưu nên chúng ta sẽ nhận được khá nhiều tiền chuộc cho chúng lắm đó.”
Cả hai đáp lại bằng một tiếng “Vâng thưa bà” rồi lao vào bọn trẻ.
Ars cảm thấy bụng mình thắt lại.
Và khi cậu quay người lại rồi dồn càng nhiều ma lực vào nắm đấm của mình càng tốt thì—
*Bộp bộp bộp*
Có thứ gì đó đã phá vỡ sự tĩnh lặng.
Đó là tiếng vỗ tay.
Nó phát ra từ phía sau hai người đàn ông đang vây quanh bọn nhóc, và mọi người đều ngừng di chuyển lại.
Cùng lúc đó, một cục bông trắng nhảy vụt qua hai người đàn ông.
Sau khi xem xét tình hình, nó đánh hơi Lara để đảm bảo cô bé không bị thương rồi quay sang gầm gừ với những tên kia.
“GRRRRRỪ…”
“LEO!”
Đó là Leo.
Nhưng người vỗ tay không phải nó.
Vì nó đâu có tay.
“Được rồi. Thế là đủ rồi ~”
Một giọng nói quen thuộc đến mức không ngày nào trôi qua mà không có nó.
Với mái tóc nâu rực rỡ và chiếc răng khểnh nhỏ xinh, cô bước ra khỏi bóng tối. Mặc trang phục hầu gái, làm lộ ra bộ ngực khủng bố, trong tay cầm một chiếc đèn lồng.
“Aisha-nee!”
Ars gọi tên cô ấy. Dù cô không phải là chị của cậu.
Dù cô không phải chị của cậu, nhưng nếu cậu gọi cô là “dì”, thì cô sẽ tức lắm.
“Ta đa!! Ars-kun, chị đến cứu em đây.”
Nhìn thấy nụ cười vô tư của cô, Ars như sắp khóc.
Nhưng Ars và những người khác không phải là những người duy nhất cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhìn thấy kẻ địch xuất hiện từ trong bóng tối lại là một con chó lớn và một cô hầu gái, những tên kia lại tự tin trở lại.
“Con khốn kia, mày là người hầu của ai…”
“Nhà Greyrat. Àaa, ở đây thì gọi là nhà Latrea thì nghe nó uy tín hơn nhỉ. Gia tộc Latrea của Carlyle Latrea, người giữ chức vụ Đại Đội Trưởng lâu năm cho Thần Điện Hiệp Sỹ Đoàn (神殿騎士団).Các ngươi đã nghe về họ rồi phải không?
Thần Điện Hiệp Sỹ Đoàn.
Nghe thấy cái tên đó, những tên kia chợt tái nhợt. Bọn này không rành về tên của các quý tộc, nhưng ít nhất chúng đã nghe nói về Thần Điện Hiệp Sỹ Đoàn.
Họ nổi tiếng trong mắt các tín đồ, và họ là quân đội riêng của Giáo hội Millis.
“Ta sẽ bỏ qua cho việc các ngươi giữ những đứa trẻ đó để đòi tiền chuộc. Kết cục sẽ chẳng êm đẹp cho các ngươi đâu.”
“N-nếu bọn tao mà sợ lũ Thần Điện Hiệp Sỹ, thì sao lại dám đi tác oai tác quái, bắt cóc thế này hả!!”
Không hề có chuyện bọn chúng không sợ.
Chúng đã nghe được tin đồn về cách Giáo hội đối xử với những kẻ dị giáo.
Họ sẽ trói tay chân chúng, rồi họ sẽ đập nát từng chiếc xương trong cơ thể chúng, từ chân trở lên.
Bất cứ ai cũng sẽ chẳng thấy gì hơn ngoài một hành động tàn bạo.
Nhưng họ tin từ tận đáy lòng rằng những gì họ đang làm là lẽ phải. Và để đáp lại tiếng kêu gào đau đớn của chúng, tất cả những gì họ sẽ nói với chúng là: “Nếu con thực sự mong muốn được cứu rỗi từ tận đáy lòng, thì Ngài chắc chắn sẽ nghe thấy con. Hãy vui mừng lên, bởi con sẽ sớm được ở bên cạnh Ngài ấy,” đồng thời nở một nụ cười có thể khiến chúng 'nhẹ nhõm' đến tận đáy lòng.
Dĩ nhiên, đó chỉ là một tin đồn thất thiệt, nhưng bọn chúng vẫn tin vào nó.
“Các ngươi không sợ các Thần Điện Hiệp Sỹ thì cũng chả sao… Vậy thế còn Binh đoàn đánh thuê Rudo thì sao? Cố vấn tài chính siêu xinh đẹp của họ sẽ dí theo các ngươi đến tận đáy của địa ngục lận, việc đó còn đáng sợ hơn cả cái chết rất nhiều cơ.”
“T-tại sao Binh đoàn đánh thuê Rudo lại liên quan tới chuyện này?”
“Dĩ nhiên rồi, bởi ông trùm của Binh đoàn đánh thuê Rudo là cha của những đứa trẻ đó mà.”
Mấy tên đàn ông chợt giật mình thon thót rồi nhìn bọn trẻ.
“Onii-cha… Ấy nhầm, Thủ lĩnh cửa Binh đoàn đánh thuê Rudo, Rudeus Greyrat. Cánh tay phải của Long Thần, người có ảnh hưởng tới nhiều quốc gia và là một pháp sư bậc thầy.Bình thường ông ấy khá hiền lành và sẽ tiếp tục nói chuyện ngay cả khi các người đổ rượu lên đầu ông ta trong một bữa tiệc. Nhưng ông tấy rất coi trọng gia đình mình, nếu ông ta mà biết được con mình bị tấn công, thì ta tự hỏi ông ấy sẽ làm gì đây nhỉ…?”
“M-mày c-c-c-c-chỉ bịa ra thôi.”
“Hầy. Các người thật sự nghĩ vậy sao? Ta bắt đầu thấy mệt khi cố thuyết phục rồi đấy,"
"Khốn, thôi thì chuyện đã đến nước này, chỉ cần bịt miệng chúng mày ở đây thì chẳng cần phải lo gì nữa.”
“Thật luôn ní… Leo, làm đi.”
Theo lệnh, Con thú trắng di chuyển như một cơn gió.
Đầu tiên nó lao tới người đàn ông trước mặt, cắn vào chân hắn ta rồi lắc mạnh cái đầu. Chiếc chân đầu tiên của hắn ta gãy kêu lên răng rắc rồi Leo buông ra.
Người đàn ông xoay vòng vòng trên không rồi đâm sầm vào một bức tường.
Và khi tên kia quay về phía âm thanh phát ra thì đã quá muộn.
Hắn ta thậm chí còn chưa kịp rút kiếm từ sau lưng thì Leo đã cắn mạnh vào tay mình, sau vài tiếng xương vỡ vụn, nó nhả ra rồi cắn vào mặt, rồi sau khi bị lắc như một chai sâm panh thì hắn ta ngất lịm đi và bị ném vào tường.
“Hií…”
Người phụ nữ cũng không thoát khỏi.
Khi ả ta đang cố gắng trèo tường để trốn thoát, Leo đã cắn vào phía sau rồi ném ả vào tường giống như hai tên kia rồi bất tỉnh.
“...”
Ars chết lặng nhìn toàn bộ sự việc.
Trên hết, Leo có lẽ đã phải kiềm chế lại.
Với sức mạnh lớn như vậy, nó có thể dễ dàng cắn đứt đầu họ. Nhưng nó đã không làm thế.
Với những kẻ địch mà Ars đã lo sợ.
Nó đã cắn bọn kia bằng răng, làm gãy xương chúng rồi ném chúng vào tường khiến chúng bất tỉnh.
“Các em ổn chứ? Có bị thương ở đâu không?”
Aisha hoàn toàn phớt lờ những tên bắt cóc đang bất tỉnh ở đó.
Cô cúi xuống trước mặt Ars và những đứa khác như thể không có chuyện gì xảy ra rồi “K-không ạ. Bọn em không sao.”
“Thật ư? Vậy thì hãy về nhà thôi nào.”
Dù Ars còn đang bối rối nhưng cậu vẫn gật đầu, còn Aisha thì cười lớn.
★ ★ ★
Dọc theo con đường tối tăm.
Cả ba đi cùng Leo theo sau Aisha và chiếc đèn lồng của cô về nhà.
Những kẻ bắt cóc đã được giải quyết, sau khi Aisha thổi một loại sáo cho chó nào đó, thì lính đánh thuê Rudo đã chạy đến và đưa chúng đến chính quyền.
Ars tưởng rằng chị em cậu sẽ bị mắng trên đường về nhà.
‘Sao lại bỏ đi một mình như vậy?’
‘Sao em lại lôi kéo Lara và Sieg đi cùng hả?’
Aisha hiếm khi tức giận.
Dù cho Ars có tinh ranh đến mấy hay gây ra bao nhiêu rắc rối cho người khác đi nữa, thì cô cũng không bao giờ nổi giận.
Cô luôn che chở cho cậu, nói rằng điều đó là không thể tránh khỏi và lau mông* cho cậu.
(Ẩn dụ: lau mông: dọn dẹp rắc rối)
Cô luôn ân cần khuyên cậu đừng tái phạm nữa và hãy rút kinh nghiệm từ những sai lầm của mình đi.
Nhưng lần này, lũ trẻ đã cách thảm họa chỉ còn một bước nữa thôi.
Chúng đã phớt lờ Aisha, người luôn chăm sóc cho chúng.
Đó là hành động coi thường và thể hiện sự thiếu tôn trọng đối với Aisha.
Aisha dù đã chạy đến đây tìm chúng, nhưng Mẹ và cha có lẽ sẽ nổi giận với cô ấy.
Cô được giao cho việc chăm sóc bọn trẻ cho đến khi mọi người quay lại, nhưng cuối cùng thì chúng lại biến mất.
Và việc người mà mình đang trông chừng trốn đi hẳn sẽ khiến ta tức giận, dù cho Aisha có hiền lành đến đâu thì ngay cả cô cũng sẽ thấy khó chịu.
Mặc dù Ars không nghĩ xa đến thế nhưng cậu vẫn có thể đoán rằng Aisha sẽ rất tức giận vì những gì chúng đã làm.
“Aisha-nee… Em xin lỗi.”
Và thế là Ars đã mở lời xin lỗi.
“Hửm? Vì cái gì?”
“Em bỏ đi mà không nói với chị, và đã khiến mọi người gặp nguy hiểm…”
“Ể? Em đang nói về cái gì thế?”
Nhưng Aisha lại cười và xoa đầu cậu bé.
Cậu không thể cảm nhận được một chút tức giận nào từ hành động của cô. Ars tự hỏi liệu cô có tha thứ cho chúng hay không nữa.
Nhưng tại sao?
“Chúng ta tới nơi rồi.”
“...!”
Aisha dứt lời, Ars nhận ra chị em cậu đã đến cổng nhà Latrea. Trước trang viên, Ars nuốt nước bọt chờ đợi.
Aisha có lẽ đã tha thứ cho chúng.
Nhưng mẹ cậu thì chắc chắn sẽ tức giận. Họ đã dạy cậu cách bảo vệ anh chị em của mình. Và lần này cậu đã đi ngược lại với điều đó.
Ít nhất cậu ta nên chuẩn bị cho việc bị ăn đòn bởi Mama tóc đỏ. Ngay cả cha cũng có thể tức giận.
“Mấy anh gác cổng, vất vả cho các anh rồi..”
Aisha nói với những người gác cổng rồi bọn trẻ theo cô đi qua cửa sau nhà bếp.
Chúng bước xuống hành lang rồi mở cửa dẫn vào một căn phòng có đầy đủ gia đình của mình.
Trong đó có:
Ba người mẹ, hai người bà, một người cô tóc vàng, một bà cụ có khuôn mặt lạnh lùng và cha của chúng.
“Chúng em về rồi ạ.”
Aisha cúi đầu rồi cả gia đình nhìn ba đứa chúng. Chắc chắn sắp bị mắng rồi.
Người đầu tiên có lẽ sẽ là Mama tóc đỏ.
Bởi Mama tóc đỏ luôn là người đầu tiên.
Đó là những gì Ars đã nghĩ.
“Ồ, mừng con về, chắc con đã có một khoảng thời gian vui vẻ nhỉ.”
Thế nhưng Mama tóc đỏ chỉ đơn giản đáp lại một cách nhẹ nhàng.
“Hội mạo hiểm giả có vui không?”
Giọng điệu của Mama tóc đỏ thật nhẹ nhàng làm sao.
“Nhưng lẽ ra con không nên về nhà muộn như này. Kể cả khi con đi cùng Aisha và Leo thì ban đêm cũng rất nguy hiểm đó.”
“Đúng vậy. Dù Aisha đã đi cùng nhưng các con không nên đi lại bên ngoài vào ban đêm như vậy. Sao các con lại không về sớm hơn vậy hả.”
Lời nói cửa Mama tóc trắng và Lilia có phần gay gất nhưng họ lại không tức giận. Norn-nee và Claire thì không nói gì nhưng ánh mắt của họ cho thấy họ cũng đồng tình.
"Nào nào đừng nóng, tuy chúng về muộn một chút nhưng chúng ta vẫn chưa ăn tối mà. Quan trọng hơn thì, con có thấy điều gì thú vị không?”
Cha, như mọi khi vẫn luôn ngọt ngào như vậy.
Bà Zenith thì vẫn im lặng như mọi khi, nhưng bà trông không có vẻ đang chỉ trích chúng. Bà Zenith là vậy đấy, nhưng khi bà ấy nổi giận thì ta có thể nhận ra ngay.
“Ê tô…”
Ars không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra và bối rối không biết trả lời thế nào.
Có một sự tĩnh lặng đến mức đáng chú ý.
“Trong phòng hội quán của Hội quán Mạo hiểm giả, có một cái đầu rồng được treo trên tường ạ.”
Lara đột nhiên nói như vậy.
Đánh giá từ biểu hiện của cô bé, có vẻ như cô đã biết câu trả lời. Có lẽ cô đã nghe nó từ Leo.
“Aaa, Papa, papa biết không, ở Hội Mạo hiểm giả, có một thanh Ma kiếm đấy!”
Sau đó Sieg bắt đầu nói về Hội mạo hiểm giả với vẻ mặt vui vẻ.
Tình thế tiến thoái lưỡng nan trước đó có lẽ đã vụt khỏi tâm trí cậu nhóc.
“Rồi rồi, chuyện này để sau. Chúng ta sẽ đi đón Lucy và những người khác đi ăn tối cái đã.”
Bầu không khí dần bình yên trở lại rồi họ đi ăn tối.
★ ★ ★
Sau bữa tối, Ars rời khỏi phòng ăn.
Cậu trở về phòng của mình và như thể tự nhiên, cậu quay lại và đối diện với Aisha.
“Tại sao vậy?”
Điều đầu tiên Ars làm là hỏi điều đó.
Tại sao không có ai giận chị em cậu.
Tại sao mọi người lại biết chúng đã đến Hội mạo hiểm giả.
Vả tất cả những thứ còn lại nữa.
Và rồi Aisha chỉ mỉm cười.
“Muốn biết ư?”
“Vâng.”
Aisha thay đổi vẻ mặt từ như thể chơi khăm thành công sang vẻ mặt nghiêm túc.
“Chị đã thấy các em khi ba đứa đang cố lẻn ra khỏi sân ngoài Đại Thánh Đường.Trông mấy đứa có vẻ chán nản nên định bày trò nghịch ngợm gì đó cho vui, nhưng khi chị nghe rằng mấy đứa sẽ đến Hội Mạo Hiểm giả, thì chị liền lập tức đi theo đấy.”
Ars có thể hiểu điều đó.
Aisha đã nhìn thấu mọi chuyện.
Và trên hết, cô đã không bắt quả tang và để chúng làm những gì mình muốn.
Cô bám theo chúng để trong trường hợp có chuyện gì xảy ra, thì cô có thể chạy tới và giải vây.
“Tuy vậy thì chị lại không nghĩ rằng các em sẽ đi đến tận tòa tháp ma thuật cơ đấy.”
Cô đã luôn bảo vệ lũ trẻ.
Mặc dù cô đã không can thiệp khi chúng lạc lối và sắp rớt nước mắt…
“...Vậy khi nhận ra bọn em bị lạc, sao chị lại không giúp chúng em?”
“Hửm? Không phải em đã biết điều đó rồi sao?”
Nghe giọng đùa cợt của cô, Ars nghiến răng.
Dĩ nhiên là Ars biết rồi.
Đó là lỗi của cậu khi chị em cậu bị rơi vào tình huống đó.
Cậu cho rằng nhờ lời dạy của mẹ, mà nếu có chuyện gì xảy ra, thì cậu có thể làm được điều gì đó.
Vá ngay cả khi biết mình đã bị lạc, thì cậu vẫn không bỏ cuộc.
Cậu đã dồn hết trí óc của mình và cố gắng tìm ra điều gì đó.
Chuyến hành trình vẫn chưa kết thúc.
Và thế là Aisha lại tiếp tục xem.
Bởi chưa đến lúc cô bước ra.
Nhưng rồi cuối cùng, khi đến tình huống mà bọn trẻ sẽ bị thương, thì cô đã bước ra.
Ars đã phạm sai lầm nên cô đã đến cứu chúng.
Và bởi vì người phụ nữ đó không có vẻ giống một kẻ bắt cóc, bởi vì ả đã tử tế dẫn chúng đi vòng quanh hội quán nên Aisha đã không hành động cho đến giây phút cuối cùng.
Cậu không thể trách cứ Aisha được.
Mọi chuyện đều là do lỗi của cậu mà.
Aisha thì chỉ như thường lệ, luôn luôn chùi mông cho cậu.
“...Aisha-nee… Em xin lỗi.”
“Còn gì để nói nữa không, em biết mình đã làm gì sai không?”
“Bọn em đã lẻn ra ngoài mà không nói cho chị biết…”
“Không, không phải việc đó.”
Lời phủ nhận của Aisha khiến Ars ngạc nhiên.
Đó là một cái gì đó bất thường.
Aisha chưa bao giờ thực sự cố gắng dạy Ars bất cứ điều gì.
Cô ấy luôn nói rằng “Hết cứu được rồi” xong giải quyết tình hình nhưng chẳng bao giờ nói điều gì liên quan đến việc đó.
Vậy nhưng khuôn mặt cửa Aisha vẫn như mọi khi với nụ cười đầy điềm tĩnh.
“Ars-kun, em cảm thấy là chị phiền phức nên quyết định bỏ đi chơi với bọn trẻ, đúng không?”
“Em-em không nghĩ là chị… phiền phức đâu. Chỉ một chút thôi… Aaa, nhưng em thích chị đấy Aisha-nee.”
“Thật á? Hehe cảm ơn nha. Nghe em nói vậy làm chị xấu hổ quá à.”
Aisha đặt tay lên má rồi lắc lư từ bên này sang bên kia.
“Dù sao thì, em muốn đến Hội mạo hiểm giẳ mà không muốn có ai trông chừng phải không?”
“Vâng.”
“Và em biết là mình không nên phải không.”
“Dạ, vì… Mọi người sẽ lo lắng ạ…”
“Tất nhiên rồi, để mọi người lo lắng là điều xấu đó.”
“Vâng.”
“Nhưng em chưa bao giờ cố tình làm ai đó lo lắng phải không? Em đâu phải là một đứa trẻ xấu tính như vậy.”
Ars gật đầu.
Dù cậu không nghĩ quá nhiều về việc đó, nhưng cậu chưa bao giờ muốn làm ai khác phải lo lắng cả.
“Em nghĩ rằng sau khi đến thăm quan Hội mạo hiểm giả và tòa tháp, thì chị sẽ chỉ hỏi là “Trời đất, em đã đi đâu vậy hả?” rồi em chỉ nhìn Lara và Sieg và cười nói “Đó là một bí mật ạ.” Như không có gì xảy ra ấy à?”
Đúng là như vậy.
Dù cậu không hình dung rõ ràng như vậy, nhưng tình huống như trên là lý tưởng đối với Ars.
Chị em cậu sẽ đi ra ngoài, tận hưởng rồi trở về trước khi khiến bất cứ ai lo lắng.
Có thể bọn trẻ sẽ khiến Aisha lo lắng một chút, nhưng chúng sẽ quay lại ngay và cô ấy sẽ nói như kiểu “Vậy ra là em ở đây nãy giờ ấy à,” rồi thở phào nhẹ nhõm.
“Vấn đề chính là em đã không thể làm được điều đó.”
Aisha nói thẳng.
Ars đã có một mục tiêu.
Đó là đến Hội mạo hiểm giả mà không có Aisha, Leo hay bất cứ ai khác.
Cô không quan tâm đến việc bọn trẻ có muốn đi cùng nhau hay không, bởi đó chỉ là một phần của mục tiêu.
Nhưng nếu đã đặt mục tiêu thì phải hoàn thành nó, đó là những gì cô muốn nói.
“...Kể cả chị đã nói như vậy… Thì Aisha-nee, chị sẽ làm gì?”
“Hừm. Kể cả chị cũng gặp khó khăn trong việc đi đến cả tòa tháp đến Hội mạo hiểm giả trong một khoảng thời gian ngắn như vậy. Bởi hai nơi đó quá xa nhau. Vì vậy, có lẽ chị sẽ đi tới Hội mạo hiểm giả rồi để tòa tháp cho một hôm khác. Chẳng phải em đã biết rằng mình không có nhiều thời gian hay sao? Vì vậy, ngay khi nghe kế hoạch của gia đình ngày hôm qua, thì lẽ ra em phải nghĩ ra một chiến lược phù hợp mới đúng.”
“Chị nói đúng…”
“Chị cũng sẽ mang theo vũ khí và công cụ để liên lạc với ai đó. Vì vậy, trong trường hợp chị gặp phải điều gì đó mà chị không thể tự mình xử lý được, thì chị có thể gọi người đến giúp đỡ nữa.”
Nghe câu chuyện được trình bày rõ ràng như vậy, Ars đã nhận ra mình sai ở điều gì. Nhìn nhận lại một cách bình tĩnh, Ars thực sự đã bất cẩn.
Nó quá đột ngột và thiếu chín chắn.
Nên thất bại trong tình huống đó là điều hiển nhiên.
Đồng thời cậu cũng nghĩ:
‘Aisha thực sự rất tuyệt vời.’
“...Em hiểu rồi. Lần sau em sẽ cẩn thận hơn. Và em sẽ không để ai phải lo lắng nữa ạ.”
“Ừm ừm. Miễn là em ghi nhớ điều đó. Nhưng trong khi cẩn thận, thì em không được sợ thất bại. Bởi vì em sẽ không thể làm được việc gì nếu cứ sợ thất bại được. Bởi từ trong thâm tâm em đã thất bại rồi.”
“Ể, nhưng, nếu mọi chuyện lại kết thúc như ngày hôm nay…”
“Đừng lo! Nếu em thất bại, thì chị sẽ lại giải quyết nó như hôm nay thôi! Hãy cứ thách thức bản thân mà không cần phải sợ hãi.”
Aisha vỗ vào bầu ngực bự của mình.
Ars thực sự không hiểu, cậu nhớ lại cảm giác của ngày hôm nay rồi mỉm cười với Aisha.
“Dạ. Em hiểu rồi Aisha-nee! Cảm ơn chị!”
“Không là không có gì! Chu choa, Ars-kun, em thật đáng yêu quá à!” Aisha nói vậy rồi ôm chầm lấy Ars.
Và khi đang được xoa đầu cùng lúc bị vùi trong bộ ngực mềm mại của Aisha, thì Ars đã nghiêm túc suy nghĩ suốt cả ngày.
(Đôi lời của Trans: Asoblute Cinema! Mọi chuyện đã được sắp đặt. Tất cả kịch bản đều được biên hết rồi…!
Khụ! Chào các độc giả, lại là tôi, Salmonz đây! Tôi đã ngoi lên và dịch hết cái volume này cho các bạn.
Lần này tôi chỉ muốn xin lỗi vì đã dịch phần Xà Túc này một cách không có thứ tự. Rất xin lỗi các bạn rất nhiều!!!
Dù sao thì, mong các bạn vẫn sẽ cảm thấy hứng thú với phần truyện này, và với những gì mà mình đã biết từ trước, mong các bạn sẽ đọc và cảm nhận được nhiều điều hơn so với chưa biết gì ha.
Cảm ơn các bạn rất nhiều!)