Light Novel Mushoku tensei: Chương 13: Vị Thần Cư Ngụ Tại Thánh Địa Kiếm: Nina Britts
★ ★ ★
Hôm đó, nhóm của Rudeus đã nghỉ lại một đêm tại Thánh Địa Kiếm.
Họ được cho một phòng trong chính võ đường để ở qua đêm.
Tuy nhiên, chỉ có Eris được mời đến nhà của Nina. Mặc dù cô định ở lại võ đường cùng với Rudeus và những người khác, nhưng Nina đã nài nỉ cô.
Nhà của Nina. Tức là nhà của Jino Britts.
Khi Eris nói với Rudeus rằng cô sẽ tới đó một mình, cậu đã lo lắng và nhẹ nhàng phản đối. Cậu phản đối như vậy là vì thái độ của các Kiếm Thánh.
Họ rất căm phẫn sau khi Gar bị giết. Rudeus có lẽ đã cảm nhận được sát khí đó.
Nhưng theo hiểu biết của Eris, Thánh Địa Kiếm luôn như vậy từ trước đến giờ.
Hầu hết các kiếm sĩ không muốn trở nên mạnh mẽ, họ chỉ muốn được người khác nghĩ rằng họ mạnh.
Tuy nhiên, không ai có đủ can đảm để tấn công bất ngờ đối thủ mạnh hơn ngoài võ đường.
Điều đó có lẽ chỉ có thể xảy ra với Eris của quá khứ.
Vậy nên, Eris để lại Rudeus và những người khác tại võ đường và đi một mình đến nhà Britts.
Đó là một căn nhà nhỏ, không phù hợp với danh xưng Kiếm Thần, nằm cách võ đường một khoảng cũng gần.
“Vào đi. Jino đang tập luyện vào giờ này nên anh ấy chưa về đâu.”
“Cảm ơn cậu.”
Eris bước vào cửa với sự căng thẳng.
Đó có thể là lần đầu tiên trong đời cô đến thăm nhà bạn bè.
Mặc dù cô thường gặp Isolte, người sống ở thủ đô Vương quốc Asura, nhưng cô chưa bao giờ đến nhà cô ấy chơi.
Cô đã từng đến võ đường liền kề nhưng việc đó không giống như đến chơi nhà bạn.
“Chào mừng mẹ về ạ!”
Eris được chào đón bởi một giọng nói vui vẻ.
Cùng với tiếng bước chân rộn ràng, hai đứa trẻ chạy lon ton ra từ trong nhà.
“Mẹ! Chào mừng mẹ về!”
“Mừng mẹ zề!”
Một đứa là cậu bé năng động, tay phải cầm kiếm gỗ và nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.
Đứa kia là cô bé, còn nhỏ và chập chững chạy theo cậu bé.
Cả hai chạy đến cửa và khi thấy Eris, chúng dừng lại với vẻ ngạc nhiên.
“Đây là con trai tớ, Nel, và con gái tớ, Jill. Cả hai đứa nè, cô ấy là Eris. Bạn của mẹ đấy.”
“Ta là Eris. Rất vui được gặp mấy đứa.”
Khi được Nina giới thiệu là bạn, Eris cúi đầu chào với môi mím chặt.
Khi nghe tên Eris, Nel mở to mắt ngạc nhiên.
“Mái tóc đỏ? Chẳng lẽ!? Cô là Cuồng Kiếm Vương Eris ư!?”
“Tóc đỏ!!!”
Jill dường như chưa hiểu hết câu từ có nghĩa là gì, chỉ lặp lại theo cậu nhóc.
Nhưng dù chưa hiểu, cô bé vẫn tỏ ra quan tâm và đến gần Eris với đôi mắt lấp lánh.
Có lẽ vì tóc đỏ là điều hiếm thấy. Jill với tay về phía mái tóc gợn sóng của Eris.
Nhưng trước khi kịp chạm vào, cô bé đã bị Nina bế lên.
“Không được đâu nhé con ơi.”
“Tóc.... đỏ!”
Jill kêu lên không hài lòng và giãy giụa.
Thấy vậy, Nel lo lắng lên tiếng.
“Jill, không được đâu! Đây là Cuồng Kiếm Vương! Cô ấy sẽ ăn thịt em đấy!”
“Ăn thịt??”
Jill nhìn Eris với ánh mắt sợ hãi.
Nhìn thấy điều đó, Eris bật cười.
Nó làm cô nhớ đến mối quan hệ của Ars và Seig vài năm trước.
“Ta sẽ không ăn thịt nhóc đâu.”
“...Cậu nói vậy chỉ để khiến bọn tui mất cảnh giác rồi vồ lấy nhai ngấu nghiến thôi, đúng hông?”
Người nói đó là Nina. Cô nhìn Eris với ánh mắt nghi ngờ, khiến Eris bực bội mím môi.
Nhìn thấy biểu hiện đó, Nina cười và đưa Jill cho Eris.
“Đùa thôi. Muốn bế con bé không?”
“Có.”
Eris nhận lấy Jill từ tay Nina.
Dù Jill có vẻ sợ hãi, nhưng có lẽ vì cảm nhận được sự thành thạo trong cách bế của Eris hơn cả mẹ mình, cô bé nhanh chóng trở nên vui vẻ.
Cô bé nắm tóc đỏ của Eris và cười hạnh phúc.
“Này, Jill. Không được ăn tóc đâu!”
“...Vâng ạ.”
Jill bị mẹ mắng, liền rút tóc khỏi miệng. Dù tóc màu đỏ, nhưng không phải là món ngon lành gì đâu. Tóc của Eris dính bết.
“Có vẻ ta bị con bé ăn mất rồi.”
Eris cười nói và xoa đầu Jill.
Nina nhìn ngạc nhiên.
Cô không ngờ Eris lại có thể như vậy.
Không, cô đã thấy một lần khi họ đến Vương quốc Asura. Eris giờ đã là mẹ và có thể làm những điều như thế rồi.
“Nếu biết không ngon thì đừng ăn nữa nhé?”
“Vâng.”
Eris đặt Jill xuống và cô bé lon ton chạy vào trong nhà.
“Cháu là Nel Britts!”
Khi đó, Nel xuất hiện thay thế.
Cậu quỳ một chân và cúi chào.
“Cuồng Kiếm Vương-sama!!! Người thật giá thật, quả là mở rộng tầm mắt!! Thật vinh dự được gặp ngài!”
“...Eris Greyrat. Nhóc không cần cúi đầu đâu.”
“Không... không thể thất lễ như vậy đuợc! À nô!! À nô!!! Cháu đã từ lâu... đã luôn...”
Nel nhìn Eris với đôi mắt lấp lánh.
Cậu muốn nói điều gì đó, nhưng Nina đã ngăn lại.
“Được rồi, đủ rồi. Nel, con định giữ Eris ở cửa bao lâu nữa? Ít nhất cũng đợi sau bữa tối đi.”
Nina đặt tay lên đầu Nel và xoa mạnh.
“Vâng...”
Nel cúi đầu không hài lòng.
Cậu muốn nghe thêm. Nếu được, cậu muốn được huấn luyện cùng cô, nhưng mẹ sẽ không cho phép. Luôn là như vậy. Dù có kiếm sĩ danh tiếng nào đến Thánh Địa Kiếm, mẹ cũng không cho Nel tiếp xúc quá lâu.
Bỏ lại Nel không hài lòng, Eris được dẫn vào trong nhà.
“Tất cả mọi người đều đã thay đổi rồi.”
Sau bữa tối, Eris ngồi thư giãn trong phòng khách và trò chuyện với Nina.
Jino không có mặt. Sau bữa tối, anh ấy đã đưa các con vào phòng khác.
Tiếng cười đùa của trẻ con vang lên, có vẻ như anh ấy đang chơi cùng chúng.
“Không ngờ mọi thứ lại như thế này.”
Nina, Eris và Jino.
Trong số ba người, Jino là người yếu kém nhất. Anh ấy luôn mang vẻ mặt bất mãn khi luyện kiếm và không thể trả lời đúng câu hỏi của Kiếm Thần. Nhưng giờ đây, anh ấy đã là chồng của Nina và đạt đến cảnh giới có thể đánh bại Eris trong một đòn.
Sự thật đó khiến Eris ngạc nhiên.
Dù đã nghe từ Gar nhưng thực tế vẫn khiến cô bất ngờ.
“Nina. Cô cũng không còn cầm kiếm ở võ đường.”
Nina cũng vậy.
Cô từng nỗ lực trở nên mạnh mẽ nhưng giờ chỉ đứng nhìn Eris tại võ đường. Cô thậm chí để Jino làm gì tùy ý. Đó không phải là Nina của ngày xưa.
“Giờ tớ có đứa con khác rồi.”
Nina xoa bụng nói.
Bề ngoài khó thấy được, nhưng nhìn kỹ có thể nhận ra bụng cô hơi phồng lên.

“Jino nói tớ nên tiếp tục xưng là Kiếm Đế, nhưng có lẽ tớ sẽ giải nghệ.”
“Cậu hài lòng với điều đó sao?”
Nina cười tự giễu và Eris hỏi ngay lập tức.
Nina cúi nhìn xuống nhưng vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt cô.
“Ừ... tớ mãn nguyện rồi. Dù tớ cũng muốn tiếp tục luyện kiếm thêm một thời gian nữa, nhưng không hiểu sao, tớ không cảm thấy hối tiếc nhiều. Có lẽ con đường kiếm thuật của tớ đã kết thúc khi tớ thua Jino.”
“Cậu thua sao?”
“Ừ, trước khi Jino thách đấu Kiếm Thần, anh ấy nói nếu thắng tớ thì tớ sẽ là của anh ấy. Chúng tớ đấu thật sự nghiêm túc và tớ đã thua.”
“Một lời cầu hôn tuyệt vời nhể.”
“Tất nhiên rồi ha? Lãng mạn thật đúng không nè??”
Nina cười nhớ lại.
Trước ngày đó, Nina luôn muốn trở thành kiếm sĩ mạnh nhất thế giới, tức là Kiếm Thần.
Nhưng ước mơ đó tan biến ngay lập tức. Jino mạnh đến mức cười nhạo mọi nỗ lực của cô và đánh bại cô chỉ trong một đòn, giống như với Eris vào buổi chiều.
Có lẽ nếu không phải Jino.
Nếu không phải người bạn thân từ nhỏ, người cô luôn coi như cấp dưới, là thuộc hạ, thì có lẽ cô đã phản ứng khác.
Cô có thể đã nỗ lực hơn, khóc và tập luyện không ngừng, giống như khi thua Eris vậy.
Nhưng đối thủ là Jino.
Jino đã trở nên mạnh mẽ để kết hôn với cô.
Anh ấy đánh bại cô, sau đó đến chỗ Kiếm Thần Gar Farion và chiến thắng.
Jino trở về với danh hiệu Kiếm Thần và mạnh mẽ hôn cô, sau đó áp đảo cô hoàn toàn.
Ngày đó, Nina trở thành của Jino, cả về tâm hồn lẫn thể xác.
Nina hiểu rằng trở thành Kiếm Thần không chỉ đơn giản là nỗ lực hay tài năng. Thậm chí cả hai cũng không đủ. Có lẽ cô đã nhận ra điều đó.
Jino, người đã nỗ lực cùng cô từ trước, đã đạt đến cảnh giới Kiếm Thần bằng nỗ lực phi thường.
Do đó, Nina tin rằng Jino phải nhận được phần thưởng xứng đáng với công sức bỏ ra.
Theo cách nói của Gar Farion, thì phần thưởng xứng đáng là làm gì tùy thích. Kiếm Thần có thể làm gì tùy thích.
Do đó, dù Jino có thái độ như hôm nay, Nina cũng không nói bất cứ điều gì.
Dù quả thật là cô có điều muốn nói và cô chỉ cần mở miệng ra, Jino sẽ lắng nghe.
Nhưng nếu làm vậy, điều đó khiến cô cảm giác như Jino sẽ yếu đi ngay lập tức.
Cô không thể để người mình ngưỡng mộ trở thành như vậy được.
Dù sao, Nina đã bỏ kiếm thuật và tập trung vào việc khác.
Việc nuôi dạy con cái. Điều đó đủ làm cô mãn nguyện rồi.
“Eris, cậu hài lòng với cuộc sống hiện tại chứ?”
“Tôi hài lòng.”
“Dù chồng cậu cũng có hai người vợ khác?”
“Điều đó bình thường thôi. Phụ thân tôi chỉ có một vợ nhưng ông nội tôi thì có nhiều vợ lắm đó nhé. Cha của Rudeus cũng có hai vợ kia kìa.”
“Tớ không phải là tín đồ của giáo phái Milis nhưng... nhiều vợ là điều không thể chấp nhận được đâu.”
Đương nhiên, Eris cũng có lúc khó chịu chứ.
Đôi khi cô tự hỏi nếu chỉ có cô và Rudeus thì sẽ thế nào.
Chắc chắn sẽ hạnh phúc lắm. Không ai cản trở và họ có thể ở bên nhau cả ngày.
Nhưng chỉ có hai người.
So với “Gia đình Greyrat hiện tại” thì sao?
Nếu không có Sylphiette và Roxy, thì sẽ không có Lucy, Lara, Seig hay Lily.
Có lẽ vẫn có Ars và Chris, và có thể có nhiều con hơn với Eris. Nhưng không thể tưởng tượng rằng có nhiều đứa hơn hiện tại được.
Hiện tại, Eris đã cảm thấy hài lòng lắm rồi.
Những khoảnh khắc khi ai đó đưa khăn sau khi cô tập luyện mệt mỏi.
Lúc vào tắm và Lara người ngợm lấm lem đòi vào cùng.
Sau khi tắm cho con, có ai đó đã chuẩn bị quần áo sạch.
Khoảng cách vừa đủ, không quá gần để khó chịu nhưng cũng không ngại nhờ vả công việc.
Sylphiette và Roxy. Eris không thể tưởng tượng cuộc sống sẽ như thế nào nếu không có hai người họ nữa.
Cuộc đời hiện tại thật sự đáng sống. Nhìn con cái lớn lên như vậy, cô cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện.
Chẳng bao lâu nữa, Eris sẽ dạy kiếm thuật nghiêm túc hơn.
Lucy trọng pháp thuật hơn kiếm thuật, Lara thì vẫn lơ tơ mơ, nhưng Ars và Seig thì có quan tâm đến kiếm thuật.Seig đã bắt đầu học kiếm thuật Bắc Thần.
Suy nghĩ về cách để dạy dỗ chúng và nhìn chúng lớn lên, trưởng thành mang lại hạnh phúc cho Eris.
“Eris, câu đã thay đổi nhiều rồi.”
“Đúng vậy.”
“Nếu là trước đây, cậu đã đá bọn trẻ đi.”
“Đừng đùa. Tôi sẽ không bao giờ làm vậy.”
“Trước đây cậu còn trẻ con nhưng giờ cậu đã chăm sóc bọn trẻ rất tốt.”
“Tôi đã sinh hai đứa rồi mà.”
“Còn đứa thứ ba?”
“Tôi đã đủ con rồi.”
“Còn chuyện giường chiếu thì sao?”
Nina hỏi và mặt Eris đỏ lên.
“...Tôi muốn được 'làm' nhiều hơn.”
Đó là cảm giác vô cùng chân thật của Eris.
Cô không thích cảm giác nặng nề và bất tiện khi mang thai.
“Dù sao thì, Eris bây giờ dễ thương hơn nhiều lắm đó nha.”
“Tôi cũng thích Nina bây giờ hơn. Trước đây cậu phiền phức quá.”
“Chắc chắn rồi.”
Nina trước đây rất kiêu ngạo.
Cô tin rằng mình là nhất và coi thường người khác.
Điều đó đã biến mất nhờ tương tác với Eris và cả nhờ chuyện kết hôn với Jino.
“...Này, cậu nghe tin Isolte kết hôn chưa?”
Eris nhớ đến một người khác.
Isolte Cruel, hiện nay gọi là Thủy Thần Leida, đứng đầu Thủy Thần Phái.
“Ừ, cậu ấy có gửi thư báo kết hôn. Tớ đang mang thai nên không thể đi.”
“Vậy cậu biết cô ấy đã sinh con chưa?”
“Lần đầu nghe đó. Con trai hay con gái vậy?”
“Con gái. Cô ấy buồn vì không thể sinh nhiều con hơn để làm người thừa kế.”
“Khó khăn thật nhể. Nhưng chồng cô ấy là Bắc Đế đúng không? Anh ấy có buồn hay thất vọng vì là con gái không?”
“Doga không bao giờ nói vậy. Anh ấy là người tốt bụng lắm đó nhé.”
Eris hồi tưởng lại.
Có lẽ người phản đối cuộc hôn nhân giữa Isolte và Doga nhất là Rudeus. Rudeus rất tin tưởng Doga. Trong trận chiến tại Vương quốc Biheiril, Doga đã cứu mạng Rudeus.
Doga dễ bị lừa dối và đơn thuần chất phác, kết hôn với Isolte, người nổi tiếng xinh đẹp. Rudeus đã bí mật điều tra xem cô ấy có mục đích tài chính gì hay không.
Dù Isolte cũng đã giúp đỡ anh ấy...
Doga, người được Rudeus tin tưởng, không hề thất vọng vì sinh con gái.
Lần cuối Eris gặp, Doga mỉm cười hạnh phúc khi bế con gái giống mẹ nó trên vai.
Anh ấy tự mình làm mọi việc trong nhà, từ dọn dẹp, giặt giũ đến chăm sóc con cái.
Ngay cả Eris, người hiếm khi làm việc nhà, cũng nói với Isolte rằng cô nên làm gì đó.
Isolte nhìn đi chỗ khác với vẻ lúng túng và thì thầm, “Anh ấy làm tốt hơn tớ...”
“Hy vọng con cái chúng ta cũng sẽ khuyến khích động viên cùng nhau phát triển.”
Eris gật đầu với lời nói của Nina.
“Đúng vậy. Có thể cho chúng du học ở Đại học Ma Pháp.”
“Thú vị đấy. Nhưng Jino sẽ không cho phép. Anh ấy muốn giữ những người mình yêu thương bên cạnh.”
“Vậy thì chúng sẽ không bao giờ rời khỏi Thánh Địa Kiếm ư?”
“Khi thời điểm đến, chúng sẽ tự rời đi.”
Nina cười trong khi trò chuyện với Eris.
Đó thực sự là điều không tưởng nếu là Eris trước đây.
“Gì thế?”
Eris cảm thấy có ai đó và quay lại.
Ở cửa phòng khách, có một cậu bé.
Nel, tay cầm một cuốn sách. Cậu nhìn Eris và tiến tới.
“Cuồng Kiếm Vương-sama!”
“...Gì?”
“Ngài biết người này đúng không ạ!?”
Nel đưa cuốn sách có tựa đề “Cuộc phiêu lưu của tộc Superd.”
Eris biết cuốn sách đó. Norn đã viết và Rudeus đã xuất bản thành sách, Zanoba và Aisha lo việc phát hành ra thị trường.
“Nhóc đang muốn nói về Rujerd hay Norn?”
“Norn... Ngài biết tác giả sao ạ!? À, đúng rồi, vì cùng họ...”
“Norn là em gái chồng tôi. Em gái của Rudeus.”
“Đầm Lầy Rudeus, người xếp thứ bảy trong Thất Đại Liệt Cưởng ư! Còn gọi là Cánh tay phải của Long Thần, Ma Đạo Vương (魔導王) Rudeus đó sao ạ!”
“Đúng vậy. Nhóc biết nhiều nhỉ.”
“Mẹ đã kể cháu nghe về tộc Superd, về ngài và Rudeus nữa ạ. Cháu cũng nghe từ những người hát rong về Rudeus và Cuồng Kiếm Vương-sama ạ! Cháu rất ngưỡng mộ và muốn gặp ngài một lần!”
Nel nhìn Eris với ánh mắt lấp lánh, nói liên hồi.
Đối với Nel, Eris là nhân vật trong câu chuyện của những người hát rong.
Một huyền thoại sống. Khác với cha mình, cậu bé rất hứng thú với thế giới bên ngoài.
Cậu muốn ra ngoài và trở thành nhân vật trong câu chuyện của những người hát rong.
Đó là giấc mơ của cậu.
“Thật vinh hạnh.”
Eris cảm thấy khóe miệng nhếch lên.
Nhưng để không phá vỡ giấc mơ của cậu bé, cô giữ mặt nghiêm túc và gật đầu.
Cô tưởng tượng khuôn mặt nghiêm trang của Roxy.
“Rudeus và Orsted cũng ở đây đấy, nhóc có thể gặp họ trước khi bọn ta về. Và cả Bắc Thần Kalman III nữa.”
“Thật sao ạ!?”
Nel nhảy cẫng lên nhìn Eris.
Xếp thứ bảy và thứ hai trong Thất Đại Liệt Cường, cùng với Kalman, nổi tiếng trong truyền thuyết anh hùng Bắc Thần.
Gặp những người này trong một ngày bình thường gần như là điều viển vông.
“Ngài có thể kể cháu nghe về cuộc phiêu lưu của ngài được không ạ?”
“Của ta? Không phải của Rudeus ư?”
“Vâng, cháu muốn nghe chuyện về ngài cơ ạ.”
Eris gật đầu với nụ cười nhếch mép.
Cô nhớ lại khi còn nhỏ, cô rất thích nghe những câu chuyện phiêu lưu. Cô thường nài nỉ Ghyslaine kể chuyện phiêu lưu cho cô.
Nhưng cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ trở thành người kể chuyện như thế này.
Dù cô thường kể chuyện cho Ars và Seig.
Nhưng Nel thì khác, kể chuyện cho cậu nhóc không thể dùng vai trò của người mẹ được, trong mắt nó thì cô là anh hùng.
Dù không hiểu rõ cho lắm, nhưng cô cảm thấy rất vui.
“Vậy... ta sẽ kể con nghe về lần ta bị dịch chuyển đến Đại Lục Ma.”
Eris bắt đầu kể chuyện với sự phấn khích dâng trào.
Nina nở nụ cười ấm áp trên môi mình.
“Thật sự cậu ấy đã thay đổi rồi...”
Cô và Eris đã thay đổi.
Không còn là bạn bè nâng đỡ nhau, nhưng khoảng cách giữa họ đã gần hơn.
Khi mới gặp, cô không nghĩ mình có thể hòa hợp với Eris.
Khi Eris trở thành Kiếm Vương và rời Thánh Địa Kiếm, cô ngưỡng mộ nhưng không coi cô ấy là bạn thân.
Nhưng giờ thì khác rồi. Dù ngưỡng mộ ít đi, nhưng cô cảm thấy điều gì đó mà trước đây cô không cảm thấy.
Dù lâu không gặp, có lẽ cô sẽ cảm thấy tương tự khi gặp Isolte.
Với Nina, người có ít bạn từ nhỏ, đây là một cảm giác mới mẻ.
“Eris.”
“Khi đó Rujerd bất ngờ giết tên bắt cóc thú cưng... Gì?”
“Lần tới, chúng ta hãy cùng con cái đến thăm Isolte nhé?”
Eris chớp mắt vài lần rồi gật đầu.
“Được.”
Jino đã trở thành Kiếm Thần và thay đổi chốn này.
Với tình hình này, Thánh Địa Kiếm cũng sẽ thay đổi.
Nhưng sẽ không kéo dài được lâu.
Jino có thể sẽ bị ai đó đánh bại.
Đó là định mệnh của kiếm sĩ. Kiếm sĩ là những sinh vật không ổn định.
Nhưng tình bạn này sẽ kéo dài.
Cô không còn là kiếm sĩ nữa rồi.
Nina nghĩ thầm trong lòng mình như vậy.
Hôm đó, nhóm của Rudeus đã nghỉ lại một đêm tại Thánh Địa Kiếm.
Họ được cho một phòng trong chính võ đường để ở qua đêm.
Tuy nhiên, chỉ có Eris được mời đến nhà của Nina. Mặc dù cô định ở lại võ đường cùng với Rudeus và những người khác, nhưng Nina đã nài nỉ cô.
Nhà của Nina. Tức là nhà của Jino Britts.
Khi Eris nói với Rudeus rằng cô sẽ tới đó một mình, cậu đã lo lắng và nhẹ nhàng phản đối. Cậu phản đối như vậy là vì thái độ của các Kiếm Thánh.
Họ rất căm phẫn sau khi Gar bị giết. Rudeus có lẽ đã cảm nhận được sát khí đó.
Nhưng theo hiểu biết của Eris, Thánh Địa Kiếm luôn như vậy từ trước đến giờ.
Hầu hết các kiếm sĩ không muốn trở nên mạnh mẽ, họ chỉ muốn được người khác nghĩ rằng họ mạnh.
Tuy nhiên, không ai có đủ can đảm để tấn công bất ngờ đối thủ mạnh hơn ngoài võ đường.
Điều đó có lẽ chỉ có thể xảy ra với Eris của quá khứ.
Vậy nên, Eris để lại Rudeus và những người khác tại võ đường và đi một mình đến nhà Britts.
Đó là một căn nhà nhỏ, không phù hợp với danh xưng Kiếm Thần, nằm cách võ đường một khoảng cũng gần.
“Vào đi. Jino đang tập luyện vào giờ này nên anh ấy chưa về đâu.”
“Cảm ơn cậu.”
Eris bước vào cửa với sự căng thẳng.
Đó có thể là lần đầu tiên trong đời cô đến thăm nhà bạn bè.
Mặc dù cô thường gặp Isolte, người sống ở thủ đô Vương quốc Asura, nhưng cô chưa bao giờ đến nhà cô ấy chơi.
Cô đã từng đến võ đường liền kề nhưng việc đó không giống như đến chơi nhà bạn.
“Chào mừng mẹ về ạ!”
Eris được chào đón bởi một giọng nói vui vẻ.
Cùng với tiếng bước chân rộn ràng, hai đứa trẻ chạy lon ton ra từ trong nhà.
“Mẹ! Chào mừng mẹ về!”
“Mừng mẹ zề!”
Một đứa là cậu bé năng động, tay phải cầm kiếm gỗ và nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.
Đứa kia là cô bé, còn nhỏ và chập chững chạy theo cậu bé.
Cả hai chạy đến cửa và khi thấy Eris, chúng dừng lại với vẻ ngạc nhiên.
“Đây là con trai tớ, Nel, và con gái tớ, Jill. Cả hai đứa nè, cô ấy là Eris. Bạn của mẹ đấy.”
“Ta là Eris. Rất vui được gặp mấy đứa.”
Khi được Nina giới thiệu là bạn, Eris cúi đầu chào với môi mím chặt.
Khi nghe tên Eris, Nel mở to mắt ngạc nhiên.
“Mái tóc đỏ? Chẳng lẽ!? Cô là Cuồng Kiếm Vương Eris ư!?”
“Tóc đỏ!!!”
Jill dường như chưa hiểu hết câu từ có nghĩa là gì, chỉ lặp lại theo cậu nhóc.
Nhưng dù chưa hiểu, cô bé vẫn tỏ ra quan tâm và đến gần Eris với đôi mắt lấp lánh.
Có lẽ vì tóc đỏ là điều hiếm thấy. Jill với tay về phía mái tóc gợn sóng của Eris.
Nhưng trước khi kịp chạm vào, cô bé đã bị Nina bế lên.
“Không được đâu nhé con ơi.”
“Tóc.... đỏ!”
Jill kêu lên không hài lòng và giãy giụa.
Thấy vậy, Nel lo lắng lên tiếng.
“Jill, không được đâu! Đây là Cuồng Kiếm Vương! Cô ấy sẽ ăn thịt em đấy!”
“Ăn thịt??”
Jill nhìn Eris với ánh mắt sợ hãi.
Nhìn thấy điều đó, Eris bật cười.
Nó làm cô nhớ đến mối quan hệ của Ars và Seig vài năm trước.
“Ta sẽ không ăn thịt nhóc đâu.”
“...Cậu nói vậy chỉ để khiến bọn tui mất cảnh giác rồi vồ lấy nhai ngấu nghiến thôi, đúng hông?”
Người nói đó là Nina. Cô nhìn Eris với ánh mắt nghi ngờ, khiến Eris bực bội mím môi.
Nhìn thấy biểu hiện đó, Nina cười và đưa Jill cho Eris.
“Đùa thôi. Muốn bế con bé không?”
“Có.”
Eris nhận lấy Jill từ tay Nina.
Dù Jill có vẻ sợ hãi, nhưng có lẽ vì cảm nhận được sự thành thạo trong cách bế của Eris hơn cả mẹ mình, cô bé nhanh chóng trở nên vui vẻ.
Cô bé nắm tóc đỏ của Eris và cười hạnh phúc.
“Này, Jill. Không được ăn tóc đâu!”
“...Vâng ạ.”
Jill bị mẹ mắng, liền rút tóc khỏi miệng. Dù tóc màu đỏ, nhưng không phải là món ngon lành gì đâu. Tóc của Eris dính bết.
“Có vẻ ta bị con bé ăn mất rồi.”
Eris cười nói và xoa đầu Jill.
Nina nhìn ngạc nhiên.
Cô không ngờ Eris lại có thể như vậy.
Không, cô đã thấy một lần khi họ đến Vương quốc Asura. Eris giờ đã là mẹ và có thể làm những điều như thế rồi.
“Nếu biết không ngon thì đừng ăn nữa nhé?”
“Vâng.”
Eris đặt Jill xuống và cô bé lon ton chạy vào trong nhà.
“Cháu là Nel Britts!”
Khi đó, Nel xuất hiện thay thế.
Cậu quỳ một chân và cúi chào.
“Cuồng Kiếm Vương-sama!!! Người thật giá thật, quả là mở rộng tầm mắt!! Thật vinh dự được gặp ngài!”
“...Eris Greyrat. Nhóc không cần cúi đầu đâu.”
“Không... không thể thất lễ như vậy đuợc! À nô!! À nô!!! Cháu đã từ lâu... đã luôn...”
Nel nhìn Eris với đôi mắt lấp lánh.
Cậu muốn nói điều gì đó, nhưng Nina đã ngăn lại.
“Được rồi, đủ rồi. Nel, con định giữ Eris ở cửa bao lâu nữa? Ít nhất cũng đợi sau bữa tối đi.”
Nina đặt tay lên đầu Nel và xoa mạnh.
“Vâng...”
Nel cúi đầu không hài lòng.
Cậu muốn nghe thêm. Nếu được, cậu muốn được huấn luyện cùng cô, nhưng mẹ sẽ không cho phép. Luôn là như vậy. Dù có kiếm sĩ danh tiếng nào đến Thánh Địa Kiếm, mẹ cũng không cho Nel tiếp xúc quá lâu.
Bỏ lại Nel không hài lòng, Eris được dẫn vào trong nhà.
“Tất cả mọi người đều đã thay đổi rồi.”
Sau bữa tối, Eris ngồi thư giãn trong phòng khách và trò chuyện với Nina.
Jino không có mặt. Sau bữa tối, anh ấy đã đưa các con vào phòng khác.
Tiếng cười đùa của trẻ con vang lên, có vẻ như anh ấy đang chơi cùng chúng.
“Không ngờ mọi thứ lại như thế này.”
Nina, Eris và Jino.
Trong số ba người, Jino là người yếu kém nhất. Anh ấy luôn mang vẻ mặt bất mãn khi luyện kiếm và không thể trả lời đúng câu hỏi của Kiếm Thần. Nhưng giờ đây, anh ấy đã là chồng của Nina và đạt đến cảnh giới có thể đánh bại Eris trong một đòn.
Sự thật đó khiến Eris ngạc nhiên.
Dù đã nghe từ Gar nhưng thực tế vẫn khiến cô bất ngờ.
“Nina. Cô cũng không còn cầm kiếm ở võ đường.”
Nina cũng vậy.
Cô từng nỗ lực trở nên mạnh mẽ nhưng giờ chỉ đứng nhìn Eris tại võ đường. Cô thậm chí để Jino làm gì tùy ý. Đó không phải là Nina của ngày xưa.
“Giờ tớ có đứa con khác rồi.”
Nina xoa bụng nói.
Bề ngoài khó thấy được, nhưng nhìn kỹ có thể nhận ra bụng cô hơi phồng lên.

“Jino nói tớ nên tiếp tục xưng là Kiếm Đế, nhưng có lẽ tớ sẽ giải nghệ.”
“Cậu hài lòng với điều đó sao?”
Nina cười tự giễu và Eris hỏi ngay lập tức.
Nina cúi nhìn xuống nhưng vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt cô.
“Ừ... tớ mãn nguyện rồi. Dù tớ cũng muốn tiếp tục luyện kiếm thêm một thời gian nữa, nhưng không hiểu sao, tớ không cảm thấy hối tiếc nhiều. Có lẽ con đường kiếm thuật của tớ đã kết thúc khi tớ thua Jino.”
“Cậu thua sao?”
“Ừ, trước khi Jino thách đấu Kiếm Thần, anh ấy nói nếu thắng tớ thì tớ sẽ là của anh ấy. Chúng tớ đấu thật sự nghiêm túc và tớ đã thua.”
“Một lời cầu hôn tuyệt vời nhể.”
“Tất nhiên rồi ha? Lãng mạn thật đúng không nè??”
Nina cười nhớ lại.
Trước ngày đó, Nina luôn muốn trở thành kiếm sĩ mạnh nhất thế giới, tức là Kiếm Thần.
Nhưng ước mơ đó tan biến ngay lập tức. Jino mạnh đến mức cười nhạo mọi nỗ lực của cô và đánh bại cô chỉ trong một đòn, giống như với Eris vào buổi chiều.
Có lẽ nếu không phải Jino.
Nếu không phải người bạn thân từ nhỏ, người cô luôn coi như cấp dưới, là thuộc hạ, thì có lẽ cô đã phản ứng khác.
Cô có thể đã nỗ lực hơn, khóc và tập luyện không ngừng, giống như khi thua Eris vậy.
Nhưng đối thủ là Jino.
Jino đã trở nên mạnh mẽ để kết hôn với cô.
Anh ấy đánh bại cô, sau đó đến chỗ Kiếm Thần Gar Farion và chiến thắng.
Jino trở về với danh hiệu Kiếm Thần và mạnh mẽ hôn cô, sau đó áp đảo cô hoàn toàn.
Ngày đó, Nina trở thành của Jino, cả về tâm hồn lẫn thể xác.
Nina hiểu rằng trở thành Kiếm Thần không chỉ đơn giản là nỗ lực hay tài năng. Thậm chí cả hai cũng không đủ. Có lẽ cô đã nhận ra điều đó.
Jino, người đã nỗ lực cùng cô từ trước, đã đạt đến cảnh giới Kiếm Thần bằng nỗ lực phi thường.
Do đó, Nina tin rằng Jino phải nhận được phần thưởng xứng đáng với công sức bỏ ra.
Theo cách nói của Gar Farion, thì phần thưởng xứng đáng là làm gì tùy thích. Kiếm Thần có thể làm gì tùy thích.
Do đó, dù Jino có thái độ như hôm nay, Nina cũng không nói bất cứ điều gì.
Dù quả thật là cô có điều muốn nói và cô chỉ cần mở miệng ra, Jino sẽ lắng nghe.
Nhưng nếu làm vậy, điều đó khiến cô cảm giác như Jino sẽ yếu đi ngay lập tức.
Cô không thể để người mình ngưỡng mộ trở thành như vậy được.
Dù sao, Nina đã bỏ kiếm thuật và tập trung vào việc khác.
Việc nuôi dạy con cái. Điều đó đủ làm cô mãn nguyện rồi.
“Eris, cậu hài lòng với cuộc sống hiện tại chứ?”
“Tôi hài lòng.”
“Dù chồng cậu cũng có hai người vợ khác?”
“Điều đó bình thường thôi. Phụ thân tôi chỉ có một vợ nhưng ông nội tôi thì có nhiều vợ lắm đó nhé. Cha của Rudeus cũng có hai vợ kia kìa.”
“Tớ không phải là tín đồ của giáo phái Milis nhưng... nhiều vợ là điều không thể chấp nhận được đâu.”
Đương nhiên, Eris cũng có lúc khó chịu chứ.
Đôi khi cô tự hỏi nếu chỉ có cô và Rudeus thì sẽ thế nào.
Chắc chắn sẽ hạnh phúc lắm. Không ai cản trở và họ có thể ở bên nhau cả ngày.
Nhưng chỉ có hai người.
So với “Gia đình Greyrat hiện tại” thì sao?
Nếu không có Sylphiette và Roxy, thì sẽ không có Lucy, Lara, Seig hay Lily.
Có lẽ vẫn có Ars và Chris, và có thể có nhiều con hơn với Eris. Nhưng không thể tưởng tượng rằng có nhiều đứa hơn hiện tại được.
Hiện tại, Eris đã cảm thấy hài lòng lắm rồi.
Những khoảnh khắc khi ai đó đưa khăn sau khi cô tập luyện mệt mỏi.
Lúc vào tắm và Lara người ngợm lấm lem đòi vào cùng.
Sau khi tắm cho con, có ai đó đã chuẩn bị quần áo sạch.
Khoảng cách vừa đủ, không quá gần để khó chịu nhưng cũng không ngại nhờ vả công việc.
Sylphiette và Roxy. Eris không thể tưởng tượng cuộc sống sẽ như thế nào nếu không có hai người họ nữa.
Cuộc đời hiện tại thật sự đáng sống. Nhìn con cái lớn lên như vậy, cô cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện.
Chẳng bao lâu nữa, Eris sẽ dạy kiếm thuật nghiêm túc hơn.
Lucy trọng pháp thuật hơn kiếm thuật, Lara thì vẫn lơ tơ mơ, nhưng Ars và Seig thì có quan tâm đến kiếm thuật.Seig đã bắt đầu học kiếm thuật Bắc Thần.
Suy nghĩ về cách để dạy dỗ chúng và nhìn chúng lớn lên, trưởng thành mang lại hạnh phúc cho Eris.
“Eris, câu đã thay đổi nhiều rồi.”
“Đúng vậy.”
“Nếu là trước đây, cậu đã đá bọn trẻ đi.”
“Đừng đùa. Tôi sẽ không bao giờ làm vậy.”
“Trước đây cậu còn trẻ con nhưng giờ cậu đã chăm sóc bọn trẻ rất tốt.”
“Tôi đã sinh hai đứa rồi mà.”
“Còn đứa thứ ba?”
“Tôi đã đủ con rồi.”
“Còn chuyện giường chiếu thì sao?”
Nina hỏi và mặt Eris đỏ lên.
“...Tôi muốn được 'làm' nhiều hơn.”
Đó là cảm giác vô cùng chân thật của Eris.
Cô không thích cảm giác nặng nề và bất tiện khi mang thai.
“Dù sao thì, Eris bây giờ dễ thương hơn nhiều lắm đó nha.”
“Tôi cũng thích Nina bây giờ hơn. Trước đây cậu phiền phức quá.”
“Chắc chắn rồi.”
Nina trước đây rất kiêu ngạo.
Cô tin rằng mình là nhất và coi thường người khác.
Điều đó đã biến mất nhờ tương tác với Eris và cả nhờ chuyện kết hôn với Jino.
“...Này, cậu nghe tin Isolte kết hôn chưa?”
Eris nhớ đến một người khác.
Isolte Cruel, hiện nay gọi là Thủy Thần Leida, đứng đầu Thủy Thần Phái.
“Ừ, cậu ấy có gửi thư báo kết hôn. Tớ đang mang thai nên không thể đi.”
“Vậy cậu biết cô ấy đã sinh con chưa?”
“Lần đầu nghe đó. Con trai hay con gái vậy?”
“Con gái. Cô ấy buồn vì không thể sinh nhiều con hơn để làm người thừa kế.”
“Khó khăn thật nhể. Nhưng chồng cô ấy là Bắc Đế đúng không? Anh ấy có buồn hay thất vọng vì là con gái không?”
“Doga không bao giờ nói vậy. Anh ấy là người tốt bụng lắm đó nhé.”
Eris hồi tưởng lại.
Có lẽ người phản đối cuộc hôn nhân giữa Isolte và Doga nhất là Rudeus. Rudeus rất tin tưởng Doga. Trong trận chiến tại Vương quốc Biheiril, Doga đã cứu mạng Rudeus.
Doga dễ bị lừa dối và đơn thuần chất phác, kết hôn với Isolte, người nổi tiếng xinh đẹp. Rudeus đã bí mật điều tra xem cô ấy có mục đích tài chính gì hay không.
Dù Isolte cũng đã giúp đỡ anh ấy...
Doga, người được Rudeus tin tưởng, không hề thất vọng vì sinh con gái.
Lần cuối Eris gặp, Doga mỉm cười hạnh phúc khi bế con gái giống mẹ nó trên vai.
Anh ấy tự mình làm mọi việc trong nhà, từ dọn dẹp, giặt giũ đến chăm sóc con cái.
Ngay cả Eris, người hiếm khi làm việc nhà, cũng nói với Isolte rằng cô nên làm gì đó.
Isolte nhìn đi chỗ khác với vẻ lúng túng và thì thầm, “Anh ấy làm tốt hơn tớ...”
“Hy vọng con cái chúng ta cũng sẽ khuyến khích động viên cùng nhau phát triển.”
Eris gật đầu với lời nói của Nina.
“Đúng vậy. Có thể cho chúng du học ở Đại học Ma Pháp.”
“Thú vị đấy. Nhưng Jino sẽ không cho phép. Anh ấy muốn giữ những người mình yêu thương bên cạnh.”
“Vậy thì chúng sẽ không bao giờ rời khỏi Thánh Địa Kiếm ư?”
“Khi thời điểm đến, chúng sẽ tự rời đi.”
Nina cười trong khi trò chuyện với Eris.
Đó thực sự là điều không tưởng nếu là Eris trước đây.
“Gì thế?”
Eris cảm thấy có ai đó và quay lại.
Ở cửa phòng khách, có một cậu bé.
Nel, tay cầm một cuốn sách. Cậu nhìn Eris và tiến tới.
“Cuồng Kiếm Vương-sama!”
“...Gì?”
“Ngài biết người này đúng không ạ!?”
Nel đưa cuốn sách có tựa đề “Cuộc phiêu lưu của tộc Superd.”
Eris biết cuốn sách đó. Norn đã viết và Rudeus đã xuất bản thành sách, Zanoba và Aisha lo việc phát hành ra thị trường.
“Nhóc đang muốn nói về Rujerd hay Norn?”
“Norn... Ngài biết tác giả sao ạ!? À, đúng rồi, vì cùng họ...”
“Norn là em gái chồng tôi. Em gái của Rudeus.”
“Đầm Lầy Rudeus, người xếp thứ bảy trong Thất Đại Liệt Cưởng ư! Còn gọi là Cánh tay phải của Long Thần, Ma Đạo Vương (魔導王) Rudeus đó sao ạ!”
“Đúng vậy. Nhóc biết nhiều nhỉ.”
“Mẹ đã kể cháu nghe về tộc Superd, về ngài và Rudeus nữa ạ. Cháu cũng nghe từ những người hát rong về Rudeus và Cuồng Kiếm Vương-sama ạ! Cháu rất ngưỡng mộ và muốn gặp ngài một lần!”
Nel nhìn Eris với ánh mắt lấp lánh, nói liên hồi.
Đối với Nel, Eris là nhân vật trong câu chuyện của những người hát rong.
Một huyền thoại sống. Khác với cha mình, cậu bé rất hứng thú với thế giới bên ngoài.
Cậu muốn ra ngoài và trở thành nhân vật trong câu chuyện của những người hát rong.
Đó là giấc mơ của cậu.
“Thật vinh hạnh.”
Eris cảm thấy khóe miệng nhếch lên.
Nhưng để không phá vỡ giấc mơ của cậu bé, cô giữ mặt nghiêm túc và gật đầu.
Cô tưởng tượng khuôn mặt nghiêm trang của Roxy.
“Rudeus và Orsted cũng ở đây đấy, nhóc có thể gặp họ trước khi bọn ta về. Và cả Bắc Thần Kalman III nữa.”
“Thật sao ạ!?”
Nel nhảy cẫng lên nhìn Eris.
Xếp thứ bảy và thứ hai trong Thất Đại Liệt Cường, cùng với Kalman, nổi tiếng trong truyền thuyết anh hùng Bắc Thần.
Gặp những người này trong một ngày bình thường gần như là điều viển vông.
“Ngài có thể kể cháu nghe về cuộc phiêu lưu của ngài được không ạ?”
“Của ta? Không phải của Rudeus ư?”
“Vâng, cháu muốn nghe chuyện về ngài cơ ạ.”
Eris gật đầu với nụ cười nhếch mép.
Cô nhớ lại khi còn nhỏ, cô rất thích nghe những câu chuyện phiêu lưu. Cô thường nài nỉ Ghyslaine kể chuyện phiêu lưu cho cô.
Nhưng cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ trở thành người kể chuyện như thế này.
Dù cô thường kể chuyện cho Ars và Seig.
Nhưng Nel thì khác, kể chuyện cho cậu nhóc không thể dùng vai trò của người mẹ được, trong mắt nó thì cô là anh hùng.
Dù không hiểu rõ cho lắm, nhưng cô cảm thấy rất vui.
“Vậy... ta sẽ kể con nghe về lần ta bị dịch chuyển đến Đại Lục Ma.”
Eris bắt đầu kể chuyện với sự phấn khích dâng trào.
Nina nở nụ cười ấm áp trên môi mình.
“Thật sự cậu ấy đã thay đổi rồi...”
Cô và Eris đã thay đổi.
Không còn là bạn bè nâng đỡ nhau, nhưng khoảng cách giữa họ đã gần hơn.
Khi mới gặp, cô không nghĩ mình có thể hòa hợp với Eris.
Khi Eris trở thành Kiếm Vương và rời Thánh Địa Kiếm, cô ngưỡng mộ nhưng không coi cô ấy là bạn thân.
Nhưng giờ thì khác rồi. Dù ngưỡng mộ ít đi, nhưng cô cảm thấy điều gì đó mà trước đây cô không cảm thấy.
Dù lâu không gặp, có lẽ cô sẽ cảm thấy tương tự khi gặp Isolte.
Với Nina, người có ít bạn từ nhỏ, đây là một cảm giác mới mẻ.
“Eris.”
“Khi đó Rujerd bất ngờ giết tên bắt cóc thú cưng... Gì?”
“Lần tới, chúng ta hãy cùng con cái đến thăm Isolte nhé?”
Eris chớp mắt vài lần rồi gật đầu.
“Được.”
Jino đã trở thành Kiếm Thần và thay đổi chốn này.
Với tình hình này, Thánh Địa Kiếm cũng sẽ thay đổi.
Nhưng sẽ không kéo dài được lâu.
Jino có thể sẽ bị ai đó đánh bại.
Đó là định mệnh của kiếm sĩ. Kiếm sĩ là những sinh vật không ổn định.
Nhưng tình bạn này sẽ kéo dài.
Cô không còn là kiếm sĩ nữa rồi.
Nina nghĩ thầm trong lòng mình như vậy.