Light Novel Mushoku tensei: Chương 11: Vị Thần Cư Ngụ Tại Thánh Địa Kiếm: Kiếm Thần Jino Britts
[ Volume 2 – Giai đoạn trưởng thành - Phần Xà Túc]
-----------------------------------------------
[Arc Vị Thần Cư Ngụ Tại Thánh Địa Kiếm] Chương 11: Kiếm Thần Jino Britts.
★ ★ ★
Anh được cho là Kiếm Thần yếu nhất lịch sử.
Anh chưa bao giờ rời khỏi Thánh Địa Kiếm dù chỉ một lần trong đời, cũng chưa từng đánh bại một kẻ thù đáng gờm nào.
Anh là người kém nổi tiếng nhất trong tất cả các Kiếm Thần, và sau này người ta thường nói về anh rằng "gã chỉ có thể trở thành kiếm thần do thế hệ thay đổi mà thôi."
Thực tế, có rất ít người kiểm chứng anh ta có thực sự yếu nhất hay không, nhưng có một sự thật chắc chắn rằng.
Thì anh là người sống lâu nhất trong số tất cả các Kiếm Thần từ trước đến nay.
***
Jino Britts sinh ra ở Thánh Địa Kiếm.
Cha anh là Kiếm Vương còn mẹ anh là em gái của Kiếm Thần.
Khi có được nhận thức thì anh đã đến tuổi thứ ba.
Jino đã vung kiếm từ rất lâu rồi.
Cầm thanh kiếm với kích thước cho con nít, anh đã học cách vung kiếm từ cha mình.
Trong khoảng ký ức đó, những ngày thơ ấu của Jino ngập tràn trong kiếm thuật.
Thức dậy từ sớm, chạy rồi tập vung kiếm, tập luyện sau bữa sáng, tập luyện sau bữa trưa, nghỉ ngơi một chút sau khi hoàng hôn rồi ăn tối, tập vung kiếm rồi đi ngủ.
Đó cũng là một kiểu sống.
Nhưng mà Jino không đặc biệt thích kiếm thuật.
Anh luyện tập như thể đó là điều hiển nhiên, nhưng cũng làm điều đó chỉ vì bố mẹ bắt anh phải làm mà thôi.
Anh chưa bao giờ thật sự muốn rèn luyện kiếm thuật.
Dẫu sao anh vẫn còn trẻ, nên đó âu cũng là điều dễ hiểu.
Xung quanh anh cũng chỉ toàn những người đang tập luyện hoặc luyện kiếm.
Những đứa trẻ khác cũng luyện kiếm như thể nó là điều hiển nhiên và cha Kiếm Vương cũng như mẹ anh, em gái của Kiếm Thần, đã khen ngợi Jino vì đã học được các kỹ thuật mới.
Thậm chí đến ông lão đã gác kiếm còn khen ngợi Jino là một đứa trẻ đáng noi gương khi chạy vòng quanh với thanh kiếm gỗ của mình.
Thế nên chẳng còn nghi ngờ gì nữa.
Đối với Jino thì kiếm thuật là lẽ thường tình.
Tuy nhiên, khi Jino thăng bậc, thì môi trường xung quanh anh đã thay đổi.
Cha anh, người hài lòng với việc anh chỉ cầm kiếm, đã trở nên nghiêm khắc hơn khi anh thăng bậc.
‘Hãy xoay thanh kiếm của con để áp đảo đối thủ.’
‘Con còn quá yếu, đừng tự phụ chỉ vì có tí tài năng.’
Cứ như vậy, ông dạy dỗ Jino và quá trình huấn luyện trở nên khắc nghiệt hơn trước.
Ngay cả những người lớn trong võ đường, những người ban đầu thường quan sát Jino một cách vui vẻ, cũng bắt đầu quay lưng lại với anh một cách thẳng thừng cùng ánh mắt khí chịu khi anh vượt qua bậc Trung cấp và Cao cấp và đánh bại họ trong các trận tỉ thí.
Vào lúc đó, kiếm thuật của Jino chuyển sang thứ mà anh không hề hứng thú.
Ngay cả vậy, thì anh cũng không muốn làm điều gì khác.
Nếu mà là một đứa trẻ từ vùng đất khác, thì anh đã có thể nói điều gì đó như muốn trở thành một mạo hiểm giả.
Tuy nhiên đối với Jino, thì ý tưởng [bỏ nhà] chưa bao giờ xuất hiện trong tâm trí.
Vì lý do nào đó, mà ngay cả cha mẹ anh cũng chưa bao giờ dạy anh điều gì như vậy. Bởi đó là việc làm không cần thiết.
Jino chưa bao giờ được biết rằng có một thế giới rộng lớn bên ngoài Thánh Địa Kiếm.
Đối với Jino, Thánh Địa Kiếm là cả thế giới.
Kiếm thuật với anh cũng giống như việc hít thở không khí và ăn thức ăn vậy.
Đó là lý do anh tiếp tục luyện tập nó.
Đối với một người như anh, thì người bạn thời thơ ấu Nina cũng là người bạn duy nhất.
Nina là con gái của Kiếm Thần.
Ở Thánh Địa Kiếm, bất kỳ ai thấp hơn Thánh cấp thì đều không được phép bước chân vào võ đường chính.
Bất kỳ ai không cao hơn Thượng Cấp, kể cả trẻ em, thì đều bị tống vào võ đường gần nhà.
Nina dù là con gái của Kiếm Thần nhưng cũng không phải ngoại lệ.
Nina dù không phải là đứa trẻ duy nhất trong thế hệ của cổ, nhưng là đứa trẻ duy nhất có kiếm thuật sánh ngang với Jino.
Anh và cô ấy đã đồng hành cùng nhau.
Ở Thánh Địa Kiếm, chủ đề phổ biến nhất luôn là về kiếm thuật.
Tuy nhiên, mặc dù thực tế là Jino không thích kiếm thuật, nhưng anh là một thiên tài độc nhất vô nhị và lý thuyết của anh về kiếm thuật cũng có một khía cạnh phi thường.
Người duy nhất trong cùng thế hệ có thể bắt kịp anh về mặt đó là Nina.
Nina là thủ lĩnh.
Cô tập hợp những đứa trẻ cùng trang lứa rồi tự mình leo lên đầu cả bọn.
Cô không chỉ đứng đầu trong số những đứa trẻ đến từ cùng võ đường, mà còn đứng đầu những đứa trẻ từ mọi võ đường tại Thánh Địa Kiếm.
Mặc dù thực tế cô là con gái của Kiếm Thần nhưng Nina chắc chắn rất có tài năng.
Trong số những đứa trẻ, thì kiếm thuật của cô là mạnh nhất.
Đối với những đứa trẻ ở Thánh Địa Kiếm, thì khả năng dùng kiếm của một người là nền tảng.
Trong thời gian nghỉ luyện kiếm, Nina tập hợp bọn trẻ rồi thành lập một tổ chức bí mật.
Đó là một tổ chức chỉ dành cho trẻ con.
Jino đảm nhận vai trò phó chỉ huy trong tổ chức.
Mặc dù thực tế anh là người mạnh thứ hai, nhưng việc anh có thể hợp cạ với cô cũng đóng một vai trò quan trọng.
Nina và Jino.
Rất có thể hai người này đã nhìn thấy điều gì đó khác biệt trong kiếm thuật.
Bắng chứng là, trong số tất cả những đứa trẻ trong nhóm Nina, hầu hết chúng đều chưa bao giờ vượt qua bậc Kiếm Thánh.
Tổ chức đó dù đã tồn tại được 5 năm nhưng khi Nina đạt đến bậc Kiếm Thánh, thì nó đã bị giải tán.
Đúng như dự đoán, Nina và Jino đã đạt đến bậc Kiếm Thánh cùng lúc.
Thậm chí so với lịch sử các thế hệ trước, thì tốc độ tăng trưởng của hai đứa thật sự rất nhanh.
Đặc biệt là Jino.
Anh trở thành Kiếm Thánh khi chỉ mới 12 tuổi.
Khi Jino trở thành Kiếm Thánh, thì mọi người xung quanh anh đều thốt lên kinh ngạc [Chẳng phải thằng bé là người trẻ nhất sao?].
Cả cha và mẹ anh đều tấm tắc khen ngợi.
Anh thì thấy mình chỉ làm theo những gì được bảo, nên anh không nghĩ điều đó có gì đáng kinh ngạc, và anh biết rằng Nina, người lớn hơn anh 4 tuổi cũng mạnh hơn mình nữa.
Nina và Jino được phép luyện tập ở võ đường chính sau khi trở thành Kiếm Thánh.
Tuy nhiên, vẫn chẳng có gì thay đổi.
Mỗi ngày, mỗi ngày, lại luyện kiếm.
Như thường lệ.
Vì Nina là người gần gũi nhất với anh về mặt tuổi tác và kỹ năng nên anh luôn luyện tập cùng cô.
Như thường lệ.
Nina lại kéo Jino theo như tay sai của mình như thường lệ.
Như thường lệ.
Bất chấp việc Nina được bao quanh bởi các nữ kiếm sĩ Thượng cấp, thì việc cô là thủ lĩnh vẫn không thay đổi.
Chỉ có những thứ đã thay đổi như Kiếm Thần giám sát quá trình luyện tập của anh và khoảng cách giữa nhà của anh và võ đường ngày càng tăng.
À, điều đó cũng không đúng.
Cơ hội để anh nhận được lời dạy của cha Nina, Kiếm Thần Gal Farion cũng tăng lên.
Ông nói những điều khác hoàn toàn với những gì cha Jino nói.
[Hãy vung kiếm cho chính bản thân mình.]
Nếu tóm tắt lại lời của Gal, thì nó sẽ có thể hiểu như vậy.
Cha của Jino thường nói như câu như [Hãy vung kiếm để trở nên mạnh mẽ hơn] vào bữa tối.
Dù Jino biết sự khác biệt giữa hai câu trên, nhưng anh thực lòng không thể biết câu nào mới là đúng.
Bởi tuỳ thuộc mỗi người mà nó sẽ đúng theo một cách khác nhau.
Tuy nhiên, miễn là anh hoàn thành buổi huấn luyện được giao thì sẽ không có ai la mắng cả.
Ngoài ra, trong những trận đấu tập thường nhật, chỉ cần anh không thua quá nhiều thì cũng sẽ chẳng có ai nói gì.
Mặc dù thực tế là việc chuyển đến võ đường đã làm giảm tỷ lệ thắng trong trận giả chiến của anh ấy, nhưng đó là cuộc chiến với những người lớn hơn Jino 10 tuổi. Nên không có gì đáng trách cho những thất bại mà đôi khi anh phải đón nhận.
Mặc dù cũng có thay đổi… nhưng chẳng có thay đổi nào quá lớn.
Đó là những gì anh nghĩ.
Thế rồi cái sự thay đổi lớn ấy cuối cùng cũng đã đến.
Đó là khi cô ấy xuất hiện.
Eris Greyrat.
***
Cái lúc mà Eris đến Thánh Địa Kiếm, thì cô đã có màn ra mắt ấn tượng.
Cô đánh bại Jino và Nina ngay lập tức, cô đã gây ấn tượng mạnh mẽ.
Đó là một thất bại toàn tập.
Nhưng đó cũng không phải là một sự thay đổi lớn đối với Jino.
Vì đối với anh, thì việc thua cuộc là chuyện xảy ra hàng ngày.
Mặc dù được khen ngợi là thiên tài trong thế hệ của mình nhưng anh vẫn luôn thua Nina.
Dù đây là lần đầu tiên anh thua trước một đòn tấn công bất ngờ như vậy, nhưng có những lần anh giao chiến với cha mình hoặc Kiếm Thần, thì kết quả cũng tương tự.
Vì vậy dù sao thì cũng thế cả thôi.
Không phải là anh không cảm thấy tức giận, nhất là sau khi bị cha mắng vì bị Kiếm Thần phê bình rằng [Jino là một đứa ngây thơ], nhưng rồi cảm giác đó cũng tan biến.
‘À, mình có thể làm như vậy nữa,’ đó là bài học mà anh đã rút ra được.
Mặc dù đã học được bài học nhưng anh vẫn đủ chín chắn để nghĩ rằng [Ta không nên làm việc đó vì nó sẽ bị bác bỏ ở võ đường].
Chỉ có Nina là người thay đổi nhiều nhất.
Nina khác với Jino.
Với khuôn mặt tím bầm đỏ bừng lên vì giận dữ, cô đã không nói gì suốt cả ngày hôm đó.
Sau khi luyện tập ở võ đường, cô trở về nhà rồi bí mật khóc ở sân sau.
Cô vừa vung kiếm vừa khóc.
Trong khi liên tục lẩm bẩm, ‘Không thể tha thứ, không thể tha thứ được…’
Jino do dự khi gọi cô ấy.
Đây là lần đầu tiên Nina thua một người trạc tuổi mình.
Dù vậy cô vẫn chưa hề thua với bất kỳ thanh kiếm thật nào.
Từ những gì Jino đã nghe, thì họ đã chiến đấu bằng thanh kiếm gỗ được bọc trong sắt.
Cô thậm chí còn không không thể giữ được cái thể diện của mình khi thua cuộc.
Khuỵu xuống, bị đè lên rồi bị đấm không ngớt, thậm chí còn vãi ra quần vì sợ hãi và đau đớn, đó là lý do cô thua cuộc.
Đó là một thất bại không giống ai.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô trải qua chuyện như thế này.
Kể từ đó, cuộc công kích của Nina trong việc chống lại Eris bắt đầu.
Lúc đầu, Nina ủ mưu với các nữ kiếm sĩ khác rồi cố gắng tẩy chay Eris.
Nhưng Eris ngay từ đầu đã chẳng mảy may quan tâm đến bố con thằng nào nên dẫn đến thất bại.
Eris khao khát sức mạnh hơn bất kỳ ai khác.
Mấy cái chuyện tầm phào trong Thánh Địa Kiếm không phải thứ mà cô quan tâm.
Không có bất kỳ sự chống đối nào, sự thất vọng của Nina dần bắt đầu tích tụ.
Cô nói xấu Eris mọi lúc mọi nơi và thậm chí còn phàn nàn về cô ta với cả Jino nữa.
Jino không thích điểm đó của Nina.
Khi Nina làm trùm nhóm, thì cô ấy hoàn toàn khác.
Ngay cả khi có người mà cô không thích, thì cô cũng không tẩy chay họ.
Ngay cả đối với Jino, người đã biết cô ấy từ lâu, thì Nina trông giống như một kẻ xấu tính vậy.
Và rồi một ngày đã thay đổi điều đó.
Chẳng nói chẳng rằng, tự dưng Nina biến mất.
Tất nhiên là không có ai quá lo lắng cả.
Mặc dù Nina chưa từng rời khỏi Thánh Địa Kiếm và chẳng biết cái gì về thế giới bên ngoài, mà dù sao thì cô cũng là một Kiếm Thánh cơ mà.
Người ta nói rằng có thể cô ấy đã bỏ đi để tham gia một chuyến huấn luyện chiến đấu vì bị Eris khiêu khích.
Có nhiều người cảm thấy ấn tượng hơn là lo lắng.
Đến nỗi ngay cả Jino cũng được cha mình nói rằng: [Có lẽ đây cũng là thời điểm tốt để con đi khám phá thế giới bên ngoài đấy. Nếu con săn được một con Hồng Long, thì chắc vẻ mặt thư thái đó của con sẽ đổi thay.]
Mặc dù JIno đã nghĩ đến việc đó nhưng anh chưa bao giờ hành động.
Vì anh chưa bao giờ có niềm hứng thú sâu sắc với thế giới bên ngoài nên anh chưa một lần đi thăm thú.
Nói thẳng ra thì anh cũng có chút sợ hãi.
Đa phần người lớn tại Thánh Địa Kiếm đều biết về [Thế giới bên ngoài].
Tuy nhiên, nhiều nhất thì cũng chỉ ở mức độ hiểu biết về các quốc gia láng giềng hoặc quốc gia mà họ đến mà thôi.
Không có nhiều người thực sự đi du hành vòng quanh thế giới.
Những câu chuyện được kể chủ yếu là về nơi và kỹ thuật mà họ đã dùng để đánh bại một đối thủ nào đó.
Trong số những câu chuyện như vậy, có một người lớn đã kể cho anh nghe về những lần thất bại của mình.
Ghyslaine Dorudia.
Đó là Kiếm Vương Ghyslaine.
Mặc dù là một mạo hiểm giả đã đi khắp thế giới nhưng cô đã dạy anh về những lần cô suýt chết vì sự ngu ngốc của mình.
[Thế giới là nơi ngay cả kiếm sĩ giỏi nhất của có thể bỏ mạng. Nếu nhóc không biết sử dụng ma pháp, toán học hay đọc hiểu, thì cái chết sẽ là điều tất yếu thôi.]
Vẻ mặt nghiêm túc của Ghyslaine khi kể cho anh nghe những câu chuyện ấy khiến Jino tin sái cổ.
Đó là bởi Jino, cũng giống như những đứa trẻ khác ở Thánh Địa Kiếm, đều không biết đọc, sử dụng ma pháp hay toán học.
Vì anh chẳng có hứng thú chút nào, đúng hơn là anh sợ những vấn đề mà kiếm thuật không thể giải quyết được.
Không có gì ngạc nhiên khi anh thậm chí còn chẳng muốn ra ngoài.
Dù sao thì Jino cũng không có ý định đuôi theo Nina và rồi nhiều ngày trôi qua.
Sau hai tháng kể từ khi Nina rời đi, thì cổ mới quay trở lại.
Jino dù muốn hỏi Nina về chuyến đi ấy, nhưng cô chẳng nói gì với anh.
Có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra rồi.
Kể từ ngày đó, Nina đã thay đổi.
Cô dừng quấy rối Eris, cô trở nên nghiêm túc và tập trung hơn vào kiếm thuật.
Cô hiếm khi giao du với các nữ kiếm sĩ khác và cái bản tính kiêu ngạo của cô cũng biến mất.
Cô dành phần lớn thời gian nghỉ ngơi của mình để tham gia vào khoá huấn luyện đặc biệt.
Mặc dù cái khoá huấn luyện đặc biệt đó không gì hơn là những cuộc trao đổi chiêu thức với Jino trong các buổi đấu tập.
Đi theo cô như một tay sai, anh đã tỉ thí với cô vô số lần.
Âm thầm trao đổi đường kiếm với nhau.
Những ngày như vậy cứ thế trôi qua.
Và đây là lúc Jino bắt đầu có cảm tình với Nina.
***
Chỉ sau nhiều năm tháng trôi qua, Jino mới bắt đầu nhận ra tình yêu của mình.
Trước đó đã có nhiều chuyện xảy ra.
Bắc đế Auber và Thuỷ thần Reyda đã đến thăm.
Đối với Jino, không có sự kiện nào trong số này khiến anh quan tâm nhưng điều tương tự lại không xảy ra với Nina.
Bị Eris khiêu khích, Nina không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn.
Ngay cả Jino, người đã có những buổi tập huấn đặc biệt với cô ấy, cũng đã trở nên mạnh không kém.
Nhưng dần dần việc giành chiến thắng trước Nina trở nên bất khả thi.
Mặc dù trước đây anh hiếm khi thắng được cô nhưng rồi tỷ lệ thắng của anh trước cô vẫn xuống dốc không phanh.
Trong chớp mắt, giữa Nina và Jino đã có một khoảng cách rất lớn.
Jino thực sự không nghĩ nhiều về vấn đề này.
Việc thua trước Nina thì đó giờ vẫn thế.
Từ việc chỉ giành chiến thắng một lần sau năm trận thua đến thắng một lần mỗi 10 trận không phải là một thay đổi lớn.
Nhưng tại sao vậy.
Bằng cách nào đó anh cảm thấy như mình đang bị bỏ lại phía sau vậy.
Ngày hôm đó, Kiếm Thần Gal Farion đã gọi Nina, Eris và Jino.
Kiếm Thần đã yêu cầu trả lời về [Sự khác biệt giữa Kiếm Thánh, Kiếm Vương và Kiếm Đế là gì.]
Jino không biết câu trả lời là gì.
Tuy nhiên, Eris và Nina thì khác.
Nina trả lời sau một hồi suy nghĩ trong khi Eris khẳng định câu trả lời của cổ là đúng mặc dù bị nói là sai.
Rồi Kiếm Thần cũng hài lòng với câu trả lời của Eris rồi bắt họ chiến đấu với nhau.
Thông báo rằng người chiến thắng sẽ trở thành Kiếm Vương.
Và thế là Eris đã thắng.
Eris trở thành Kiếm Vương trong khi Nina đang lã chã nước mắt.
Nhìn thấy Nina khóc, Jino có một cảm giác kỳ lạ.
Anh vô thức siết chặt nắm tay, ngậm chặt miệng.
Anh không thể hiểu được cảm giác của mình.
Cũng như anh không thể hiểu vì sao anh lại cảm thấy như vậy.
Có thể anh ấy đã bị kích động.
Hoặc thậm chí là thất vọng.
Tại sao anh lại không được đứng ở đó?
Tại sao anh thậm chí còn không có quyền được chiến đấu với hai người đó?
Sau này, anh sẽ trở thành như thế nào?
Đó là lần đầu tiên Jino có những cảm xúc như vậy.
Cùng lúc, anh cũng nhận ra.
Cái câu hỏi mà Kiếm Thần đã hỏi với Nina [Kết hôn với Jino hay trở thành Kiếm Vương. Nếu phải chọn giữa hai điều đó, con sẽ chọn cái nào?]
Nghe câu hỏi đó mà cảm thấy mặt mình bối rối, không thể phủ nhận điều gì.
Hẳn bằng cách nào đó mà anh đã yêu Nina mất rồi.
***
Kể từ đó, Jino đã có chút thay đổi.
Không phải hành vi thường ngày của anh thay đổi.
Anh vẫn hoàn thành khoá huấn luyện do cha anh và Kiếm Thần giao cho và tiếp tục khoá huấn luyện đặc biệt với Nina.
Điều đó không thay đổi ngay cả sau khi Eris rời khỏi Thánh Địa Kiếm.
Cuộc tỉ thí của anh với Nina ngày càng trở nên căng cực hơn trước.
Điều thay đổi là thái độ của anh đối với kiếm thuật.
Anh dần trở nên chủ động hơn trước.
Anh bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa của việc luyện tập hàng ngày cũng như suy nghĩ về từng kỹ thuật, anh thử nghiệm rất nhiều thứ kỹ thuật khác nhau.
Kết quả thật sự phi thường.
Chỉ trong chớp mắt, anh đã ngang hàng với Nina.
Không phải điều gì quá kỳ lạ cả.
Bởi Jino ngay từ đầu đã có tài năng rồi.
Cả Nina cũng đã thay đổi.
Nina, người đã trở thành Kiếm Vương, bắt đầu thường xuyên đi đến các làng và thị trấn gần đó sau khi Eris rời khỏi Thánh Địa Kiếm.
Săn ma thú, đến võ đường ở các thị trấn lớn rồi dạy học.
Nina chủ động thực hiện những hoạt động như vậy thay vì chỉ tập trung vào việc cải thiện kiếm thuật của mình.
Mặt khác, Jino vẫn từ chối rời khỏi Thánh Địa Kiếm như mọi khi.
Dù không còn cảm thấy sợ hãi với thế giới bên ngoài nhưng anh vẫn không có ý định rời đi.
Ngay cả Jino cũng không biết lý do tại sao.
Có lẽ chẳng có lý do gì cả.
Nhưng cũng không có lý do gì để anh rời đi.
Anh đã luyện tập chăm chỉ ngay cả khi Nina không ở đó, và thỉnh thoảng, anh đã luyện tập rất nhiều bằng cách chiến đấu với người cha Kiếm Đế của mình.
Tuy nhiên, mỗi lần như vậy, anh đều không thể áp đảo được đối thủ của mình.
Người cha Kiếm Đế của anh quả thực ở một đẳng cấp quá xa vời.
Theo Kiếm Thần, thì anh sắp được ban tặng chứng nhận Kiếm Vương, nhưng chỉ có vậy thôi.
Về mặt kỹ thuật, Anh đã bắt kịp cha mình.
Cả Nina cũng vậy.
Có lẽ điều tương tự cũng xảy ra với các đồng Kiếm Vương Ghyslaine và Eris.
Nhưng anh không thể thắng được.
Anh còn thiếu một bước nữa.
Anh biết điều đó.
Anh thậm chí còn biết mình cần phải làm gì để giành chiến thắng.
Nhưng anh lại không thể biến nó thành hành động.
Dù trở nên chủ động nhưng anh vẫn kiềm chế không đặt mình vào môi trường khắc nghiệt.
Không, đã có lúc anh ấy tự đặt mình vào môi trường khắc nghiệt.
Và cứ mỗi lần như vậy, anh luôn tự nhủ.
Tại sao anh phải làm những điều này rồi phải chịu sự giày vò cơ chứ?
Nhiều năm trôi qua mà vẫn chẳng có câu trả lời nào xuất hiện.
***
Một ngày nọ, Nina hỏi anh sau khi trở về từ buổi lễ đăng quang ở Vương quốc Asura.
[Này Jino. Hay mình cưới nhau đi?]
Jino gật đầu đáp lại.
Anh không suy nghĩ nhiều về nó.
Thay vào đó, nó là điều mà anh mong đợi sớm hay muộn sẽ xảy ra.
Bởi anh thích Nina và dường như không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô ấy có mối quan hệ kiểu đó với một người đàn ông khác.
Nina, người có tính cách thiếu kiên nhẫn, đã đưa Jino về phòng rồi ngay lập tức làm chuyện ‘ấy’.
Đây đều là lần đầu của họ nên còn rất nhiều sự vụng về, thiếu sót.
Tuy nhiên, giữa hai người vẫn có đủ sự tương thích để có ít nhất một đêm nồng cháy.
Khi những cảm giác thoải mái kéo đến, anh tự nhủ.
‘Mình muốn nhiều hơn thế này.’
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Jino muốn một thứ gì đó mãnh liệt đến vậy.
Ngày hôm sau đó.
Jino dẫn Nina đi gặp Kiếm Thần.
Không phải là Nina đưa Jino đi, mà là Jino đưa Nina đi.
Để nói với ông ấy rằng họ muốn kết hôn.
Đó là một cảnh tượng hiếm thấy khi Jino chủ động làm một điều gì đó.
[Không]
Đó là câu trả lời ngay lập tức từ vị trí của Kiếm Thần.
Kiếm Thần, người chưa bao giờ can thiệp vào việc rèn luyện của con gái mình, lần đầu tiên đã kiên quyết từ chối.
Lý do rất đơn giản.
Trong mắt Kiếm Thần, Jino không đủ tin tưởng để giao phó con gái của mình.
Anh không có ý chí tự lập, chưa kể đến tinh thần mạo hiểm chứ đừng nói đến tham vọng.
Một người đàn ông chỉ đơn giản là bảo gì làm nấy.
Mặc dù Kiếm Thần không biết rằng cả hai đã qua đêm với nhau nhưng ông cũng đoán được rằng Nina là người đề cập đến chuyện kết hôn với anh ấy.
Jino là kiểu người không bao giờ muốn thứ gì đó cho riêng mình.
Anh chưa bao giờ cố gắng nắm bắt thứ gì đó bằng chính đôi tay của mình cả.
‘Lại còn kết hôn cơ á? Đừng có làm bổn toạ phụt cười chứ.’
Nhưng đồng thời, ông cũng có suy nghĩ khác.
Rằng đó cũng không phải là một chuỗi sự việc quá đỗi tồi tệ cho lắm.
[Nếu muốn cưới, thì hãy tự mình đánh bại bổn toạ đi. Rồi bổn toạ sẽ cho phép nhà ngươi.]
Đó là cách mà Kiếm Thần động viên Jino.
Bằng cách gây trở ngại cho anh, ông hy vọng rằng Jino ít nhất sẽ thể hiện được một chút quyết tâm.
[........!]
Tuy nhiên, vào lúc đó, Jino đã hiểu.
Anh cảm thấy như có gì đó đập vào đầu mình vậy.
‘Mình hiểu rồi.’
‘À, vốn dĩ nó là như vậy mà.’
Đó là điều mà Kiếm Thần luôn nói với anh.
Là điều mà anh đang thiếu.
Câu trả lời của [Tại sao?].
Là điều này.
Nó là một điều gì đó còn đơn giản hơn vậy.
Jino cảm thấy như thể mọi thứ trước mắt mình đều trở nên rõ ràng.
Điều mà anh không thể thực sự hiểu được trong suốt cuộc đời mình dang dần trở nên rõ ràng.
Anh đã nắm được thứ gì đó bằng chính đôi tay của mình.
Đó là bước cuối cùng, bước duy nhất mà anh đã bỏ lỡ.
Đó là một [Mục tiêu].
Sau đó thì mọi chuyện thật đơn giản.
***
Jino đã thay đổi.
Anh đã thay đổi hoàn toàn.
Toàn bộ con người anh đã thay đổi.
Anh đã ngưng tất cả các bài huấn luyện mà anh được lệnh phải làm cho đến bây giờ.
Anh thậm chí còn ngừng bài huấn luyện đặc biệt với Nina nữa.
Có phải anh ấy trốn học không?
Không phải.
Anh ấy bắt đầu tự luyện tập.
Trong quá trình luyện tập ấy, không cần có bạn tập chung nữa.
Anh đã có rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu từ khoá huấn luyện đặc biệt với Nina, luyện tập với cha mình và tham gia vô số trận giả chiến.
Vậy nên từ kinh nghiệm xương máu đó, anh đã luôn biết rõ cách để giành chiến thắng, các bước quy trình để đạt được nó, anh đều đã thấu tỏ từ lâu.
Jino đã có thể nhìn thấy chiến thắng nhất định trước các kiếm sĩ phái Kiếm Thần.
Tuy nhiên, để đạt được tầm nhìn đó, thì cần phải bỏ ra rất nhiều nỗ lực.
Anh sẽ phải trải qua những ngày đau đớn và khắc nghiệt.
Đó là lý do tại sao anh ấy đã không làm điều đó cho đến tận bây giờ.
Anh không có lý do để làm điều đó.
Cho dù đó đôi lúc thất vọng hay khó chịu vì bị đánh bại, thì những cảm giác như vậy cũng không đáng để anh bỏ thời gian ra nỗ lực làm gì cho mất công mất sức.
Tuy nhiên, giờ đã khác.
Jino đã có ‘mục tiêu’ trong tay.
‘Mình muốn Nina, mình muốn có cô ấy, bất chấp mọi thứ. Ngay cả khi phải trải qua những ngày tháng đau khổ, thì mình vẫn muốn cô ấy.’
Mục tiêu đó đã biến nỗi đau và sự khắc nghiệt trở thành niềm vui và hy vọng.
Sau đó, tất cả những gì còn lại là mài rũa và rèn luyện.
Rèn luyện cơ thể của mình để tăng tốc độ và trọng lượng của thanh kiếm.
Đó là điều cần thiết để xác minh lý thuyết của mình.
Huấn luyện, Huấn luyện đặc biệt, Thực hành.
Có vô số từ để diễn tả, nhưng không có từ nào được dùng hợp lý.
Nếu ta có thể dùng từ nào để nói về chuyện này… thì nó sẽ là [Làm việc].
Jino chỉ đơn giản là làm nhưng việc mà anh cần làm.
Để khiến cơ thể của mình có thể đánh bại Kiếm Thần, anh đã làm việc một cách hoàn hảo mỗi ngày.
Để đạt đến giới hạn của mình, Jino đã liên tục làm việc.
Jino đã làm được điều đó.
Dù sao thì ngay từ đầu anh đã có tài năng rồi mà.
Với động lực, lý luận sâu sắc, quy trình hoàn hảo.
Và tài năng thiên phú đã giúp anh cân bằng được tất cả những điều đó.
Với bốn yếu tố này kết hợp lại, thanh kiếm của Jino trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
***
Thế rồi, cái ngày định mệnh đã đến.
Ngày hôm đó, Jino dậy sớm đến chỗ người bạn thời thơ ấu của mình và một lần nữa cầu hôn cô ấy.
Đối mặt với nhau bằng thanh kiếm gỗ, Jino đã đánh bại Nina và bảo cô hãy trở thành của mình.
Sau khi cô chấp nhận, anh đi đến chỗ Kiếm Thần.
Lúc đó là vào buổi chiều và có một trận đấu tập đang diễn ra ở võ đường chính.
Ở Thánh Địa Kiếm, đó là một cuộc giả chiến thường xuyên diễn ra.
Đó không chỉ là nơi người ta có thể kiểm tra xem kỹ năng của họ đã tiến bộ đến mức nào mà còn là nơi để hai người tranh tài cao thấp.
Ở nơi luyện tập như vậy, Jino bất ngờ quay trở lại.
Đối với một Kiếm Vương như Jino, đối thủ của anh sẽ là hai Kiếm Thánh, Nina cùng đẳng cấp, hoặc một Kiếm Đế mà sẽ thách đấu anh cùng với Nina như hai người.
Thế nhưng Nina đã vắng mặt.
Trong trường hợp đó, đương nhiên anh sẽ đối đầu với hai Kiếm Thánh như truyền thống.
Tuy nhiên, ngay khi bước đến trung tâm võ đưuòng, Jino đã chĩa thanh kiếm gỗ của mình vào Kiếm Thần.
Võ đường ngay lập tức im như chết lặng.
[Jino! Tên nghịch tử, ngươi đang làm gì vậy!]
Người đầu tiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi là cha của Jino, Kiếm Đế Timothy Britts.
Ông giơ thanh kiếm gỗ bên mình lên và định tấn công Jino.
Không, đúng hơn là ông đã cố tấn công anh ấy.
Tuy nhiên, ngay lúc ông cố đứng dậy bằng một đầu gối, thì đầu gối phía trước đã bị đập vỡ.
Đồng thời, phía tay cầm kiếm gỗ cũng bị đập mạnh khiến kiếm rơi xuống sàn.
Kiếm Đế Timothy Britts căng mắt vì sốc.
Ông đã quen với đau đớn.
Vẻ mặt của ông dù không bao giờ tỏ ra đau đớn.
Nhưng dù vậy, mồ hôi lạnh vẫn chảy dài trên mặt ông.
Trong mắt ông là hình bóng Jino vừa vung kiếm xong.
Sau khi liếc nhìn cha mình, Jino quay sang Kiếm Thần.
[Kiếm Thần-sama, Tôi đến để đưa Nina đi.]
Anh ta tuyên bố trong khi chĩa thanh kiếm giống như vừa mới làm.
Kiếm Thần Gal Farion nhìn thanh kiếm đó rồi cười dữ tợn.
[Được rồi, tấn—]
‘công ta đi.’
Trước khi kịp nói xong những lời đó, Jino đã hành động.
Nhưng cùng lúc ấy Gal cũng di chuyển.
Đúng hơn là Gal đã phản xạ nhanh hơn.
Đó là bởi Gal từ trước đã vào thế sẵn sàng.
Khi Kiếm Đế bị đánh bại, ông liền nhặt một thanh kiếm gỗ, giơ hông lên và sẵn sàng tư thế rút kiếm.
Dù đó là một tư thế bất lợi nhưng đối với Gal, thì không có gì là bất lợi cả.
Để có thể vượt qua đối thủ của mình với tốc độ áp đảo mặc dù đang ở thế bất lợi, đó mới là người được mệnh danh là Kiếm Thần.
Tuy nhiên, ông lại không thể vượt qua được Jino.
Jino di chuyển với tốc độ gần tương đương với Kiếm Thần.
Tuy nhiên, hai thanh kiếm gỗ đã được vung với tốc độ gần ngang nhau và va chạm gần Jino hơn một chút.
Có nghĩa là tốc độ của Kiếm Thần vượt trội hơn.
Vì vậy, Kiếm Thần đưa đòn tấn công của mình vào sâu hơn với tốc độ nhanh hơn.
Đó là lúc Kiếm Thần có dự cảm không lành.
Kiếm Thần gần như hoàn hảo trong một đòn tất sát này.
Đối với phái Kiếm Thần có phương châm “Một Chém Là Nằm”, thì việc chặn kiếm của đối thủ được coi là một động tác hèn kém.
Tuy nhiên, việc hạ gục thế đứng của đối thủ bằng đòn thứ nhất rồi kết liễu hắn bằng đòn tiếp theo thì không phải là điều chưa từng xảy ra.
Mọi chuyện vẫn như vậy cho đến bây giờ.
Đối với Kiếm Thần Gal Farion, người đã huỷ diệt đối thủ chỉ bằng đòn đầu tiên, thì không có từ “Thất bại” trong từ điển của ổng.
Đó là những gì ông nghĩ, nhưng thanh kiếm của Jino lại nặng hơn bất kỳ thanh kiếm nào khác mà Gal từng đối mặt trước đây.
Thế tấn của Jino vẫn chưa bị khuất phục.
Thế nhưng thế tấn của Gal cũng vậy.
Đó là một cú hoà.
Rất hiếm khi Gal gặp phải tình trạng hoà khi tung đòn đầu tiên như này.
Thế trận đang hoà mặc dù thực tế là Gal đã ấn thanh kiếm của mình vào sâu hơn.
Trong trường hợp đó, thì nước đi tiếp theo sẽ có sự khác biệt.
Thanh kiếm duỗi ra của Gal đã phải mất một thời gian mới vung trở lại được.
Thanh kiếm của Jino thì khác. Mặc dù đã bắt kịp đường kiếm của Gal nhưng nó vẫn ở vị trí có thể vung lại ngay lập tức.
Đây không còn là việc thế tấn của ai sẽ bị khuất phục trước.
Mà đó là sự khác biệt chút xíu về thời gian mà thôi.
Thế rồi Jino đã tạo ra sự khác biệt tí tẹo đó.
Sự khác biệt đó quả thực như xỏ một sợi chỉ xuyên qua lỗ cây kim để giành chiến thắng tuyệt đối trước Kiếm Thần Gal Farion vậy.
Gal Farion không thể thực hiện cú đánh thứ hai của mình.
Ngày hôm đó, Jino đã nắm được mọi thứ mình muốn vào lòng bàn tay.
***
Kiếm Thần Jino Britts.
Anh đã có được thứ mình muốn trong tay mình.
Nina Farion.
Đó là tất cả những gì anh muốn.
Danh hiệu kiếm sĩ vĩ đại nhất, [Kiếm Thần] chẳng là gì to tát đối với anh cả.
Cả đời anh chưa một lần rời khỏi Thánh Địa Kiếm.
Điều này dẫn đến việc anh ít có tiếng tăm nhất trong số tất cả các Kiếm Thần và có tin đồn rằng anh là Kiếm Thần yếu nhất lịch sử.
Anh cũng không được các Kiếm Thánh vốn là học trò của Kiếm Thần tiền nhiệm chấp nhận.
Nhưng anh chẳng buồn bận tâm.
Các tin đồn chẳng có ý nghĩa gì với anh cả.
Đó là bởi anh sẽ đánh bại mọi đối thủ thách thức mình.
Những đối thủ bao gồm một kiếm sĩ đang cố gắng trở thành Kiếm Thần tiếp theo.
Một kẻ thách đấu đã đến sau khi nghe tin đồn về [Kiếm Thần yếu nhất].
Jino đã nghiền nát tất cả.
Sau khi trở thành Kiếm Thần.
Anh bất khả chiến bại.
Đó là chiến tích của Jino Britts.
Có thể nếu rời khỏi Thánh Địa Kiếm, anh có thể đánh bại các cao thủ như Thuỷ Thần Reyda và Tử Thần Randolph.
Tuy nhiên, anh đã không làm điều đó.
Đối với anh, Thánh Địa Kiếm là cả thế giới.
Từ đầu chí cuối, anh không hề muốn bất cứ thứ gì từ thế giới bên ngoài.
Tuy nhiên, sau khi trở thành Kiếm Thần, thì ‘thế giới’ mà anh tuyệt đối tin tưởng đã được mở rộng.
Vì ngoài đối thủ ra, cũng có rất nhiều người đã đến thăm để kết bạn với Kiếm Thần Jino Britts.
Mặc dù họ không muốn chiến đấu với anh, nhưng đôi khi họ muốn được học kiếm pháp hoặc đôi khi là muốn làm ăn với anh.
Rudeus Greyrat cũng là một trong số đó.
Đúng vậy, một ngày nọ cậu ta đột nhiên xuất hiện.
Với Cuồng Kiếm Vương Eris ở bên, người mà Jino có mối quan hệ sâu sắc.
Đi cùng cậu ta, là Bắc Thần Kalman III và Long Thần Orsted…

------------------------------------------------------------------
Biên dịch: Salmonz
-----------------------------------------------
[Arc Vị Thần Cư Ngụ Tại Thánh Địa Kiếm] Chương 11: Kiếm Thần Jino Britts.
★ ★ ★
Anh được cho là Kiếm Thần yếu nhất lịch sử.
Anh chưa bao giờ rời khỏi Thánh Địa Kiếm dù chỉ một lần trong đời, cũng chưa từng đánh bại một kẻ thù đáng gờm nào.
Anh là người kém nổi tiếng nhất trong tất cả các Kiếm Thần, và sau này người ta thường nói về anh rằng "gã chỉ có thể trở thành kiếm thần do thế hệ thay đổi mà thôi."
Thực tế, có rất ít người kiểm chứng anh ta có thực sự yếu nhất hay không, nhưng có một sự thật chắc chắn rằng.
Thì anh là người sống lâu nhất trong số tất cả các Kiếm Thần từ trước đến nay.
***
Jino Britts sinh ra ở Thánh Địa Kiếm.
Cha anh là Kiếm Vương còn mẹ anh là em gái của Kiếm Thần.
Khi có được nhận thức thì anh đã đến tuổi thứ ba.
Jino đã vung kiếm từ rất lâu rồi.
Cầm thanh kiếm với kích thước cho con nít, anh đã học cách vung kiếm từ cha mình.
Trong khoảng ký ức đó, những ngày thơ ấu của Jino ngập tràn trong kiếm thuật.
Thức dậy từ sớm, chạy rồi tập vung kiếm, tập luyện sau bữa sáng, tập luyện sau bữa trưa, nghỉ ngơi một chút sau khi hoàng hôn rồi ăn tối, tập vung kiếm rồi đi ngủ.
Đó cũng là một kiểu sống.
Nhưng mà Jino không đặc biệt thích kiếm thuật.
Anh luyện tập như thể đó là điều hiển nhiên, nhưng cũng làm điều đó chỉ vì bố mẹ bắt anh phải làm mà thôi.
Anh chưa bao giờ thật sự muốn rèn luyện kiếm thuật.
Dẫu sao anh vẫn còn trẻ, nên đó âu cũng là điều dễ hiểu.
Xung quanh anh cũng chỉ toàn những người đang tập luyện hoặc luyện kiếm.
Những đứa trẻ khác cũng luyện kiếm như thể nó là điều hiển nhiên và cha Kiếm Vương cũng như mẹ anh, em gái của Kiếm Thần, đã khen ngợi Jino vì đã học được các kỹ thuật mới.
Thậm chí đến ông lão đã gác kiếm còn khen ngợi Jino là một đứa trẻ đáng noi gương khi chạy vòng quanh với thanh kiếm gỗ của mình.
Thế nên chẳng còn nghi ngờ gì nữa.
Đối với Jino thì kiếm thuật là lẽ thường tình.
Tuy nhiên, khi Jino thăng bậc, thì môi trường xung quanh anh đã thay đổi.
Cha anh, người hài lòng với việc anh chỉ cầm kiếm, đã trở nên nghiêm khắc hơn khi anh thăng bậc.
‘Hãy xoay thanh kiếm của con để áp đảo đối thủ.’
‘Con còn quá yếu, đừng tự phụ chỉ vì có tí tài năng.’
Cứ như vậy, ông dạy dỗ Jino và quá trình huấn luyện trở nên khắc nghiệt hơn trước.
Ngay cả những người lớn trong võ đường, những người ban đầu thường quan sát Jino một cách vui vẻ, cũng bắt đầu quay lưng lại với anh một cách thẳng thừng cùng ánh mắt khí chịu khi anh vượt qua bậc Trung cấp và Cao cấp và đánh bại họ trong các trận tỉ thí.
Vào lúc đó, kiếm thuật của Jino chuyển sang thứ mà anh không hề hứng thú.
Ngay cả vậy, thì anh cũng không muốn làm điều gì khác.
Nếu mà là một đứa trẻ từ vùng đất khác, thì anh đã có thể nói điều gì đó như muốn trở thành một mạo hiểm giả.
Tuy nhiên đối với Jino, thì ý tưởng [bỏ nhà] chưa bao giờ xuất hiện trong tâm trí.
Vì lý do nào đó, mà ngay cả cha mẹ anh cũng chưa bao giờ dạy anh điều gì như vậy. Bởi đó là việc làm không cần thiết.
Jino chưa bao giờ được biết rằng có một thế giới rộng lớn bên ngoài Thánh Địa Kiếm.
Đối với Jino, Thánh Địa Kiếm là cả thế giới.
Kiếm thuật với anh cũng giống như việc hít thở không khí và ăn thức ăn vậy.
Đó là lý do anh tiếp tục luyện tập nó.
Đối với một người như anh, thì người bạn thời thơ ấu Nina cũng là người bạn duy nhất.
Nina là con gái của Kiếm Thần.
Ở Thánh Địa Kiếm, bất kỳ ai thấp hơn Thánh cấp thì đều không được phép bước chân vào võ đường chính.
Bất kỳ ai không cao hơn Thượng Cấp, kể cả trẻ em, thì đều bị tống vào võ đường gần nhà.
Nina dù là con gái của Kiếm Thần nhưng cũng không phải ngoại lệ.
Nina dù không phải là đứa trẻ duy nhất trong thế hệ của cổ, nhưng là đứa trẻ duy nhất có kiếm thuật sánh ngang với Jino.
Anh và cô ấy đã đồng hành cùng nhau.
Ở Thánh Địa Kiếm, chủ đề phổ biến nhất luôn là về kiếm thuật.
Tuy nhiên, mặc dù thực tế là Jino không thích kiếm thuật, nhưng anh là một thiên tài độc nhất vô nhị và lý thuyết của anh về kiếm thuật cũng có một khía cạnh phi thường.
Người duy nhất trong cùng thế hệ có thể bắt kịp anh về mặt đó là Nina.
Nina là thủ lĩnh.
Cô tập hợp những đứa trẻ cùng trang lứa rồi tự mình leo lên đầu cả bọn.
Cô không chỉ đứng đầu trong số những đứa trẻ đến từ cùng võ đường, mà còn đứng đầu những đứa trẻ từ mọi võ đường tại Thánh Địa Kiếm.
Mặc dù thực tế cô là con gái của Kiếm Thần nhưng Nina chắc chắn rất có tài năng.
Trong số những đứa trẻ, thì kiếm thuật của cô là mạnh nhất.
Đối với những đứa trẻ ở Thánh Địa Kiếm, thì khả năng dùng kiếm của một người là nền tảng.
Trong thời gian nghỉ luyện kiếm, Nina tập hợp bọn trẻ rồi thành lập một tổ chức bí mật.
Đó là một tổ chức chỉ dành cho trẻ con.
Jino đảm nhận vai trò phó chỉ huy trong tổ chức.
Mặc dù thực tế anh là người mạnh thứ hai, nhưng việc anh có thể hợp cạ với cô cũng đóng một vai trò quan trọng.
Nina và Jino.
Rất có thể hai người này đã nhìn thấy điều gì đó khác biệt trong kiếm thuật.
Bắng chứng là, trong số tất cả những đứa trẻ trong nhóm Nina, hầu hết chúng đều chưa bao giờ vượt qua bậc Kiếm Thánh.
Tổ chức đó dù đã tồn tại được 5 năm nhưng khi Nina đạt đến bậc Kiếm Thánh, thì nó đã bị giải tán.
Đúng như dự đoán, Nina và Jino đã đạt đến bậc Kiếm Thánh cùng lúc.
Thậm chí so với lịch sử các thế hệ trước, thì tốc độ tăng trưởng của hai đứa thật sự rất nhanh.
Đặc biệt là Jino.
Anh trở thành Kiếm Thánh khi chỉ mới 12 tuổi.
Khi Jino trở thành Kiếm Thánh, thì mọi người xung quanh anh đều thốt lên kinh ngạc [Chẳng phải thằng bé là người trẻ nhất sao?].
Cả cha và mẹ anh đều tấm tắc khen ngợi.
Anh thì thấy mình chỉ làm theo những gì được bảo, nên anh không nghĩ điều đó có gì đáng kinh ngạc, và anh biết rằng Nina, người lớn hơn anh 4 tuổi cũng mạnh hơn mình nữa.
Nina và Jino được phép luyện tập ở võ đường chính sau khi trở thành Kiếm Thánh.
Tuy nhiên, vẫn chẳng có gì thay đổi.
Mỗi ngày, mỗi ngày, lại luyện kiếm.
Như thường lệ.
Vì Nina là người gần gũi nhất với anh về mặt tuổi tác và kỹ năng nên anh luôn luyện tập cùng cô.
Như thường lệ.
Nina lại kéo Jino theo như tay sai của mình như thường lệ.
Như thường lệ.
Bất chấp việc Nina được bao quanh bởi các nữ kiếm sĩ Thượng cấp, thì việc cô là thủ lĩnh vẫn không thay đổi.
Chỉ có những thứ đã thay đổi như Kiếm Thần giám sát quá trình luyện tập của anh và khoảng cách giữa nhà của anh và võ đường ngày càng tăng.
À, điều đó cũng không đúng.
Cơ hội để anh nhận được lời dạy của cha Nina, Kiếm Thần Gal Farion cũng tăng lên.
Ông nói những điều khác hoàn toàn với những gì cha Jino nói.
[Hãy vung kiếm cho chính bản thân mình.]
Nếu tóm tắt lại lời của Gal, thì nó sẽ có thể hiểu như vậy.
Cha của Jino thường nói như câu như [Hãy vung kiếm để trở nên mạnh mẽ hơn] vào bữa tối.
Dù Jino biết sự khác biệt giữa hai câu trên, nhưng anh thực lòng không thể biết câu nào mới là đúng.
Bởi tuỳ thuộc mỗi người mà nó sẽ đúng theo một cách khác nhau.
Tuy nhiên, miễn là anh hoàn thành buổi huấn luyện được giao thì sẽ không có ai la mắng cả.
Ngoài ra, trong những trận đấu tập thường nhật, chỉ cần anh không thua quá nhiều thì cũng sẽ chẳng có ai nói gì.
Mặc dù thực tế là việc chuyển đến võ đường đã làm giảm tỷ lệ thắng trong trận giả chiến của anh ấy, nhưng đó là cuộc chiến với những người lớn hơn Jino 10 tuổi. Nên không có gì đáng trách cho những thất bại mà đôi khi anh phải đón nhận.
Mặc dù cũng có thay đổi… nhưng chẳng có thay đổi nào quá lớn.
Đó là những gì anh nghĩ.
Thế rồi cái sự thay đổi lớn ấy cuối cùng cũng đã đến.
Đó là khi cô ấy xuất hiện.
Eris Greyrat.
***
Cái lúc mà Eris đến Thánh Địa Kiếm, thì cô đã có màn ra mắt ấn tượng.
Cô đánh bại Jino và Nina ngay lập tức, cô đã gây ấn tượng mạnh mẽ.
Đó là một thất bại toàn tập.
Nhưng đó cũng không phải là một sự thay đổi lớn đối với Jino.
Vì đối với anh, thì việc thua cuộc là chuyện xảy ra hàng ngày.
Mặc dù được khen ngợi là thiên tài trong thế hệ của mình nhưng anh vẫn luôn thua Nina.
Dù đây là lần đầu tiên anh thua trước một đòn tấn công bất ngờ như vậy, nhưng có những lần anh giao chiến với cha mình hoặc Kiếm Thần, thì kết quả cũng tương tự.
Vì vậy dù sao thì cũng thế cả thôi.
Không phải là anh không cảm thấy tức giận, nhất là sau khi bị cha mắng vì bị Kiếm Thần phê bình rằng [Jino là một đứa ngây thơ], nhưng rồi cảm giác đó cũng tan biến.
‘À, mình có thể làm như vậy nữa,’ đó là bài học mà anh đã rút ra được.
Mặc dù đã học được bài học nhưng anh vẫn đủ chín chắn để nghĩ rằng [Ta không nên làm việc đó vì nó sẽ bị bác bỏ ở võ đường].
Chỉ có Nina là người thay đổi nhiều nhất.
Nina khác với Jino.
Với khuôn mặt tím bầm đỏ bừng lên vì giận dữ, cô đã không nói gì suốt cả ngày hôm đó.
Sau khi luyện tập ở võ đường, cô trở về nhà rồi bí mật khóc ở sân sau.
Cô vừa vung kiếm vừa khóc.
Trong khi liên tục lẩm bẩm, ‘Không thể tha thứ, không thể tha thứ được…’
Jino do dự khi gọi cô ấy.
Đây là lần đầu tiên Nina thua một người trạc tuổi mình.
Dù vậy cô vẫn chưa hề thua với bất kỳ thanh kiếm thật nào.
Từ những gì Jino đã nghe, thì họ đã chiến đấu bằng thanh kiếm gỗ được bọc trong sắt.
Cô thậm chí còn không không thể giữ được cái thể diện của mình khi thua cuộc.
Khuỵu xuống, bị đè lên rồi bị đấm không ngớt, thậm chí còn vãi ra quần vì sợ hãi và đau đớn, đó là lý do cô thua cuộc.
Đó là một thất bại không giống ai.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô trải qua chuyện như thế này.
Kể từ đó, cuộc công kích của Nina trong việc chống lại Eris bắt đầu.
Lúc đầu, Nina ủ mưu với các nữ kiếm sĩ khác rồi cố gắng tẩy chay Eris.
Nhưng Eris ngay từ đầu đã chẳng mảy may quan tâm đến bố con thằng nào nên dẫn đến thất bại.
Eris khao khát sức mạnh hơn bất kỳ ai khác.
Mấy cái chuyện tầm phào trong Thánh Địa Kiếm không phải thứ mà cô quan tâm.
Không có bất kỳ sự chống đối nào, sự thất vọng của Nina dần bắt đầu tích tụ.
Cô nói xấu Eris mọi lúc mọi nơi và thậm chí còn phàn nàn về cô ta với cả Jino nữa.
Jino không thích điểm đó của Nina.
Khi Nina làm trùm nhóm, thì cô ấy hoàn toàn khác.
Ngay cả khi có người mà cô không thích, thì cô cũng không tẩy chay họ.
Ngay cả đối với Jino, người đã biết cô ấy từ lâu, thì Nina trông giống như một kẻ xấu tính vậy.
Và rồi một ngày đã thay đổi điều đó.
Chẳng nói chẳng rằng, tự dưng Nina biến mất.
Tất nhiên là không có ai quá lo lắng cả.
Mặc dù Nina chưa từng rời khỏi Thánh Địa Kiếm và chẳng biết cái gì về thế giới bên ngoài, mà dù sao thì cô cũng là một Kiếm Thánh cơ mà.
Người ta nói rằng có thể cô ấy đã bỏ đi để tham gia một chuyến huấn luyện chiến đấu vì bị Eris khiêu khích.
Có nhiều người cảm thấy ấn tượng hơn là lo lắng.
Đến nỗi ngay cả Jino cũng được cha mình nói rằng: [Có lẽ đây cũng là thời điểm tốt để con đi khám phá thế giới bên ngoài đấy. Nếu con săn được một con Hồng Long, thì chắc vẻ mặt thư thái đó của con sẽ đổi thay.]
Mặc dù JIno đã nghĩ đến việc đó nhưng anh chưa bao giờ hành động.
Vì anh chưa bao giờ có niềm hứng thú sâu sắc với thế giới bên ngoài nên anh chưa một lần đi thăm thú.
Nói thẳng ra thì anh cũng có chút sợ hãi.
Đa phần người lớn tại Thánh Địa Kiếm đều biết về [Thế giới bên ngoài].
Tuy nhiên, nhiều nhất thì cũng chỉ ở mức độ hiểu biết về các quốc gia láng giềng hoặc quốc gia mà họ đến mà thôi.
Không có nhiều người thực sự đi du hành vòng quanh thế giới.
Những câu chuyện được kể chủ yếu là về nơi và kỹ thuật mà họ đã dùng để đánh bại một đối thủ nào đó.
Trong số những câu chuyện như vậy, có một người lớn đã kể cho anh nghe về những lần thất bại của mình.
Ghyslaine Dorudia.
Đó là Kiếm Vương Ghyslaine.
Mặc dù là một mạo hiểm giả đã đi khắp thế giới nhưng cô đã dạy anh về những lần cô suýt chết vì sự ngu ngốc của mình.
[Thế giới là nơi ngay cả kiếm sĩ giỏi nhất của có thể bỏ mạng. Nếu nhóc không biết sử dụng ma pháp, toán học hay đọc hiểu, thì cái chết sẽ là điều tất yếu thôi.]
Vẻ mặt nghiêm túc của Ghyslaine khi kể cho anh nghe những câu chuyện ấy khiến Jino tin sái cổ.
Đó là bởi Jino, cũng giống như những đứa trẻ khác ở Thánh Địa Kiếm, đều không biết đọc, sử dụng ma pháp hay toán học.
Vì anh chẳng có hứng thú chút nào, đúng hơn là anh sợ những vấn đề mà kiếm thuật không thể giải quyết được.
Không có gì ngạc nhiên khi anh thậm chí còn chẳng muốn ra ngoài.
Dù sao thì Jino cũng không có ý định đuôi theo Nina và rồi nhiều ngày trôi qua.
Sau hai tháng kể từ khi Nina rời đi, thì cổ mới quay trở lại.
Jino dù muốn hỏi Nina về chuyến đi ấy, nhưng cô chẳng nói gì với anh.
Có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra rồi.
Kể từ ngày đó, Nina đã thay đổi.
Cô dừng quấy rối Eris, cô trở nên nghiêm túc và tập trung hơn vào kiếm thuật.
Cô hiếm khi giao du với các nữ kiếm sĩ khác và cái bản tính kiêu ngạo của cô cũng biến mất.
Cô dành phần lớn thời gian nghỉ ngơi của mình để tham gia vào khoá huấn luyện đặc biệt.
Mặc dù cái khoá huấn luyện đặc biệt đó không gì hơn là những cuộc trao đổi chiêu thức với Jino trong các buổi đấu tập.
Đi theo cô như một tay sai, anh đã tỉ thí với cô vô số lần.
Âm thầm trao đổi đường kiếm với nhau.
Những ngày như vậy cứ thế trôi qua.
Và đây là lúc Jino bắt đầu có cảm tình với Nina.
***
Chỉ sau nhiều năm tháng trôi qua, Jino mới bắt đầu nhận ra tình yêu của mình.
Trước đó đã có nhiều chuyện xảy ra.
Bắc đế Auber và Thuỷ thần Reyda đã đến thăm.
Đối với Jino, không có sự kiện nào trong số này khiến anh quan tâm nhưng điều tương tự lại không xảy ra với Nina.
Bị Eris khiêu khích, Nina không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn.
Ngay cả Jino, người đã có những buổi tập huấn đặc biệt với cô ấy, cũng đã trở nên mạnh không kém.
Nhưng dần dần việc giành chiến thắng trước Nina trở nên bất khả thi.
Mặc dù trước đây anh hiếm khi thắng được cô nhưng rồi tỷ lệ thắng của anh trước cô vẫn xuống dốc không phanh.
Trong chớp mắt, giữa Nina và Jino đã có một khoảng cách rất lớn.
Jino thực sự không nghĩ nhiều về vấn đề này.
Việc thua trước Nina thì đó giờ vẫn thế.
Từ việc chỉ giành chiến thắng một lần sau năm trận thua đến thắng một lần mỗi 10 trận không phải là một thay đổi lớn.
Nhưng tại sao vậy.
Bằng cách nào đó anh cảm thấy như mình đang bị bỏ lại phía sau vậy.
Ngày hôm đó, Kiếm Thần Gal Farion đã gọi Nina, Eris và Jino.
Kiếm Thần đã yêu cầu trả lời về [Sự khác biệt giữa Kiếm Thánh, Kiếm Vương và Kiếm Đế là gì.]
Jino không biết câu trả lời là gì.
Tuy nhiên, Eris và Nina thì khác.
Nina trả lời sau một hồi suy nghĩ trong khi Eris khẳng định câu trả lời của cổ là đúng mặc dù bị nói là sai.
Rồi Kiếm Thần cũng hài lòng với câu trả lời của Eris rồi bắt họ chiến đấu với nhau.
Thông báo rằng người chiến thắng sẽ trở thành Kiếm Vương.
Và thế là Eris đã thắng.
Eris trở thành Kiếm Vương trong khi Nina đang lã chã nước mắt.
Nhìn thấy Nina khóc, Jino có một cảm giác kỳ lạ.
Anh vô thức siết chặt nắm tay, ngậm chặt miệng.
Anh không thể hiểu được cảm giác của mình.
Cũng như anh không thể hiểu vì sao anh lại cảm thấy như vậy.
Có thể anh ấy đã bị kích động.
Hoặc thậm chí là thất vọng.
Tại sao anh lại không được đứng ở đó?
Tại sao anh thậm chí còn không có quyền được chiến đấu với hai người đó?
Sau này, anh sẽ trở thành như thế nào?
Đó là lần đầu tiên Jino có những cảm xúc như vậy.
Cùng lúc, anh cũng nhận ra.
Cái câu hỏi mà Kiếm Thần đã hỏi với Nina [Kết hôn với Jino hay trở thành Kiếm Vương. Nếu phải chọn giữa hai điều đó, con sẽ chọn cái nào?]
Nghe câu hỏi đó mà cảm thấy mặt mình bối rối, không thể phủ nhận điều gì.
Hẳn bằng cách nào đó mà anh đã yêu Nina mất rồi.
***
Kể từ đó, Jino đã có chút thay đổi.
Không phải hành vi thường ngày của anh thay đổi.
Anh vẫn hoàn thành khoá huấn luyện do cha anh và Kiếm Thần giao cho và tiếp tục khoá huấn luyện đặc biệt với Nina.
Điều đó không thay đổi ngay cả sau khi Eris rời khỏi Thánh Địa Kiếm.
Cuộc tỉ thí của anh với Nina ngày càng trở nên căng cực hơn trước.
Điều thay đổi là thái độ của anh đối với kiếm thuật.
Anh dần trở nên chủ động hơn trước.
Anh bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa của việc luyện tập hàng ngày cũng như suy nghĩ về từng kỹ thuật, anh thử nghiệm rất nhiều thứ kỹ thuật khác nhau.
Kết quả thật sự phi thường.
Chỉ trong chớp mắt, anh đã ngang hàng với Nina.
Không phải điều gì quá kỳ lạ cả.
Bởi Jino ngay từ đầu đã có tài năng rồi.
Cả Nina cũng đã thay đổi.
Nina, người đã trở thành Kiếm Vương, bắt đầu thường xuyên đi đến các làng và thị trấn gần đó sau khi Eris rời khỏi Thánh Địa Kiếm.
Săn ma thú, đến võ đường ở các thị trấn lớn rồi dạy học.
Nina chủ động thực hiện những hoạt động như vậy thay vì chỉ tập trung vào việc cải thiện kiếm thuật của mình.
Mặt khác, Jino vẫn từ chối rời khỏi Thánh Địa Kiếm như mọi khi.
Dù không còn cảm thấy sợ hãi với thế giới bên ngoài nhưng anh vẫn không có ý định rời đi.
Ngay cả Jino cũng không biết lý do tại sao.
Có lẽ chẳng có lý do gì cả.
Nhưng cũng không có lý do gì để anh rời đi.
Anh đã luyện tập chăm chỉ ngay cả khi Nina không ở đó, và thỉnh thoảng, anh đã luyện tập rất nhiều bằng cách chiến đấu với người cha Kiếm Đế của mình.
Tuy nhiên, mỗi lần như vậy, anh đều không thể áp đảo được đối thủ của mình.
Người cha Kiếm Đế của anh quả thực ở một đẳng cấp quá xa vời.
Theo Kiếm Thần, thì anh sắp được ban tặng chứng nhận Kiếm Vương, nhưng chỉ có vậy thôi.
Về mặt kỹ thuật, Anh đã bắt kịp cha mình.
Cả Nina cũng vậy.
Có lẽ điều tương tự cũng xảy ra với các đồng Kiếm Vương Ghyslaine và Eris.
Nhưng anh không thể thắng được.
Anh còn thiếu một bước nữa.
Anh biết điều đó.
Anh thậm chí còn biết mình cần phải làm gì để giành chiến thắng.
Nhưng anh lại không thể biến nó thành hành động.
Dù trở nên chủ động nhưng anh vẫn kiềm chế không đặt mình vào môi trường khắc nghiệt.
Không, đã có lúc anh ấy tự đặt mình vào môi trường khắc nghiệt.
Và cứ mỗi lần như vậy, anh luôn tự nhủ.
Tại sao anh phải làm những điều này rồi phải chịu sự giày vò cơ chứ?
Nhiều năm trôi qua mà vẫn chẳng có câu trả lời nào xuất hiện.
***
Một ngày nọ, Nina hỏi anh sau khi trở về từ buổi lễ đăng quang ở Vương quốc Asura.
[Này Jino. Hay mình cưới nhau đi?]
Jino gật đầu đáp lại.
Anh không suy nghĩ nhiều về nó.
Thay vào đó, nó là điều mà anh mong đợi sớm hay muộn sẽ xảy ra.
Bởi anh thích Nina và dường như không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô ấy có mối quan hệ kiểu đó với một người đàn ông khác.
Nina, người có tính cách thiếu kiên nhẫn, đã đưa Jino về phòng rồi ngay lập tức làm chuyện ‘ấy’.
Đây đều là lần đầu của họ nên còn rất nhiều sự vụng về, thiếu sót.
Tuy nhiên, giữa hai người vẫn có đủ sự tương thích để có ít nhất một đêm nồng cháy.
Khi những cảm giác thoải mái kéo đến, anh tự nhủ.
‘Mình muốn nhiều hơn thế này.’
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Jino muốn một thứ gì đó mãnh liệt đến vậy.
Ngày hôm sau đó.
Jino dẫn Nina đi gặp Kiếm Thần.
Không phải là Nina đưa Jino đi, mà là Jino đưa Nina đi.
Để nói với ông ấy rằng họ muốn kết hôn.
Đó là một cảnh tượng hiếm thấy khi Jino chủ động làm một điều gì đó.
[Không]
Đó là câu trả lời ngay lập tức từ vị trí của Kiếm Thần.
Kiếm Thần, người chưa bao giờ can thiệp vào việc rèn luyện của con gái mình, lần đầu tiên đã kiên quyết từ chối.
Lý do rất đơn giản.
Trong mắt Kiếm Thần, Jino không đủ tin tưởng để giao phó con gái của mình.
Anh không có ý chí tự lập, chưa kể đến tinh thần mạo hiểm chứ đừng nói đến tham vọng.
Một người đàn ông chỉ đơn giản là bảo gì làm nấy.
Mặc dù Kiếm Thần không biết rằng cả hai đã qua đêm với nhau nhưng ông cũng đoán được rằng Nina là người đề cập đến chuyện kết hôn với anh ấy.
Jino là kiểu người không bao giờ muốn thứ gì đó cho riêng mình.
Anh chưa bao giờ cố gắng nắm bắt thứ gì đó bằng chính đôi tay của mình cả.
‘Lại còn kết hôn cơ á? Đừng có làm bổn toạ phụt cười chứ.’
Nhưng đồng thời, ông cũng có suy nghĩ khác.
Rằng đó cũng không phải là một chuỗi sự việc quá đỗi tồi tệ cho lắm.
[Nếu muốn cưới, thì hãy tự mình đánh bại bổn toạ đi. Rồi bổn toạ sẽ cho phép nhà ngươi.]
Đó là cách mà Kiếm Thần động viên Jino.
Bằng cách gây trở ngại cho anh, ông hy vọng rằng Jino ít nhất sẽ thể hiện được một chút quyết tâm.
[........!]
Tuy nhiên, vào lúc đó, Jino đã hiểu.
Anh cảm thấy như có gì đó đập vào đầu mình vậy.
‘Mình hiểu rồi.’
‘À, vốn dĩ nó là như vậy mà.’
Đó là điều mà Kiếm Thần luôn nói với anh.
Là điều mà anh đang thiếu.
Câu trả lời của [Tại sao?].
Là điều này.
Nó là một điều gì đó còn đơn giản hơn vậy.
Jino cảm thấy như thể mọi thứ trước mắt mình đều trở nên rõ ràng.
Điều mà anh không thể thực sự hiểu được trong suốt cuộc đời mình dang dần trở nên rõ ràng.
Anh đã nắm được thứ gì đó bằng chính đôi tay của mình.
Đó là bước cuối cùng, bước duy nhất mà anh đã bỏ lỡ.
Đó là một [Mục tiêu].
Sau đó thì mọi chuyện thật đơn giản.
***
Jino đã thay đổi.
Anh đã thay đổi hoàn toàn.
Toàn bộ con người anh đã thay đổi.
Anh đã ngưng tất cả các bài huấn luyện mà anh được lệnh phải làm cho đến bây giờ.
Anh thậm chí còn ngừng bài huấn luyện đặc biệt với Nina nữa.
Có phải anh ấy trốn học không?
Không phải.
Anh ấy bắt đầu tự luyện tập.
Trong quá trình luyện tập ấy, không cần có bạn tập chung nữa.
Anh đã có rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu từ khoá huấn luyện đặc biệt với Nina, luyện tập với cha mình và tham gia vô số trận giả chiến.
Vậy nên từ kinh nghiệm xương máu đó, anh đã luôn biết rõ cách để giành chiến thắng, các bước quy trình để đạt được nó, anh đều đã thấu tỏ từ lâu.
Jino đã có thể nhìn thấy chiến thắng nhất định trước các kiếm sĩ phái Kiếm Thần.
Tuy nhiên, để đạt được tầm nhìn đó, thì cần phải bỏ ra rất nhiều nỗ lực.
Anh sẽ phải trải qua những ngày đau đớn và khắc nghiệt.
Đó là lý do tại sao anh ấy đã không làm điều đó cho đến tận bây giờ.
Anh không có lý do để làm điều đó.
Cho dù đó đôi lúc thất vọng hay khó chịu vì bị đánh bại, thì những cảm giác như vậy cũng không đáng để anh bỏ thời gian ra nỗ lực làm gì cho mất công mất sức.
Tuy nhiên, giờ đã khác.
Jino đã có ‘mục tiêu’ trong tay.
‘Mình muốn Nina, mình muốn có cô ấy, bất chấp mọi thứ. Ngay cả khi phải trải qua những ngày tháng đau khổ, thì mình vẫn muốn cô ấy.’
Mục tiêu đó đã biến nỗi đau và sự khắc nghiệt trở thành niềm vui và hy vọng.
Sau đó, tất cả những gì còn lại là mài rũa và rèn luyện.
Rèn luyện cơ thể của mình để tăng tốc độ và trọng lượng của thanh kiếm.
Đó là điều cần thiết để xác minh lý thuyết của mình.
Huấn luyện, Huấn luyện đặc biệt, Thực hành.
Có vô số từ để diễn tả, nhưng không có từ nào được dùng hợp lý.
Nếu ta có thể dùng từ nào để nói về chuyện này… thì nó sẽ là [Làm việc].
Jino chỉ đơn giản là làm nhưng việc mà anh cần làm.
Để khiến cơ thể của mình có thể đánh bại Kiếm Thần, anh đã làm việc một cách hoàn hảo mỗi ngày.
Để đạt đến giới hạn của mình, Jino đã liên tục làm việc.
Jino đã làm được điều đó.
Dù sao thì ngay từ đầu anh đã có tài năng rồi mà.
Với động lực, lý luận sâu sắc, quy trình hoàn hảo.
Và tài năng thiên phú đã giúp anh cân bằng được tất cả những điều đó.
Với bốn yếu tố này kết hợp lại, thanh kiếm của Jino trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
***
Thế rồi, cái ngày định mệnh đã đến.
Ngày hôm đó, Jino dậy sớm đến chỗ người bạn thời thơ ấu của mình và một lần nữa cầu hôn cô ấy.
Đối mặt với nhau bằng thanh kiếm gỗ, Jino đã đánh bại Nina và bảo cô hãy trở thành của mình.
Sau khi cô chấp nhận, anh đi đến chỗ Kiếm Thần.
Lúc đó là vào buổi chiều và có một trận đấu tập đang diễn ra ở võ đường chính.
Ở Thánh Địa Kiếm, đó là một cuộc giả chiến thường xuyên diễn ra.
Đó không chỉ là nơi người ta có thể kiểm tra xem kỹ năng của họ đã tiến bộ đến mức nào mà còn là nơi để hai người tranh tài cao thấp.
Ở nơi luyện tập như vậy, Jino bất ngờ quay trở lại.
Đối với một Kiếm Vương như Jino, đối thủ của anh sẽ là hai Kiếm Thánh, Nina cùng đẳng cấp, hoặc một Kiếm Đế mà sẽ thách đấu anh cùng với Nina như hai người.
Thế nhưng Nina đã vắng mặt.
Trong trường hợp đó, đương nhiên anh sẽ đối đầu với hai Kiếm Thánh như truyền thống.
Tuy nhiên, ngay khi bước đến trung tâm võ đưuòng, Jino đã chĩa thanh kiếm gỗ của mình vào Kiếm Thần.
Võ đường ngay lập tức im như chết lặng.
[Jino! Tên nghịch tử, ngươi đang làm gì vậy!]
Người đầu tiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi là cha của Jino, Kiếm Đế Timothy Britts.
Ông giơ thanh kiếm gỗ bên mình lên và định tấn công Jino.
Không, đúng hơn là ông đã cố tấn công anh ấy.
Tuy nhiên, ngay lúc ông cố đứng dậy bằng một đầu gối, thì đầu gối phía trước đã bị đập vỡ.
Đồng thời, phía tay cầm kiếm gỗ cũng bị đập mạnh khiến kiếm rơi xuống sàn.
Kiếm Đế Timothy Britts căng mắt vì sốc.
Ông đã quen với đau đớn.
Vẻ mặt của ông dù không bao giờ tỏ ra đau đớn.
Nhưng dù vậy, mồ hôi lạnh vẫn chảy dài trên mặt ông.
Trong mắt ông là hình bóng Jino vừa vung kiếm xong.
Sau khi liếc nhìn cha mình, Jino quay sang Kiếm Thần.
[Kiếm Thần-sama, Tôi đến để đưa Nina đi.]
Anh ta tuyên bố trong khi chĩa thanh kiếm giống như vừa mới làm.
Kiếm Thần Gal Farion nhìn thanh kiếm đó rồi cười dữ tợn.
[Được rồi, tấn—]
‘công ta đi.’
Trước khi kịp nói xong những lời đó, Jino đã hành động.
Nhưng cùng lúc ấy Gal cũng di chuyển.
Đúng hơn là Gal đã phản xạ nhanh hơn.
Đó là bởi Gal từ trước đã vào thế sẵn sàng.
Khi Kiếm Đế bị đánh bại, ông liền nhặt một thanh kiếm gỗ, giơ hông lên và sẵn sàng tư thế rút kiếm.
Dù đó là một tư thế bất lợi nhưng đối với Gal, thì không có gì là bất lợi cả.
Để có thể vượt qua đối thủ của mình với tốc độ áp đảo mặc dù đang ở thế bất lợi, đó mới là người được mệnh danh là Kiếm Thần.
Tuy nhiên, ông lại không thể vượt qua được Jino.
Jino di chuyển với tốc độ gần tương đương với Kiếm Thần.
Tuy nhiên, hai thanh kiếm gỗ đã được vung với tốc độ gần ngang nhau và va chạm gần Jino hơn một chút.
Có nghĩa là tốc độ của Kiếm Thần vượt trội hơn.
Vì vậy, Kiếm Thần đưa đòn tấn công của mình vào sâu hơn với tốc độ nhanh hơn.
Đó là lúc Kiếm Thần có dự cảm không lành.
Kiếm Thần gần như hoàn hảo trong một đòn tất sát này.
Đối với phái Kiếm Thần có phương châm “Một Chém Là Nằm”, thì việc chặn kiếm của đối thủ được coi là một động tác hèn kém.
Tuy nhiên, việc hạ gục thế đứng của đối thủ bằng đòn thứ nhất rồi kết liễu hắn bằng đòn tiếp theo thì không phải là điều chưa từng xảy ra.
Mọi chuyện vẫn như vậy cho đến bây giờ.
Đối với Kiếm Thần Gal Farion, người đã huỷ diệt đối thủ chỉ bằng đòn đầu tiên, thì không có từ “Thất bại” trong từ điển của ổng.
Đó là những gì ông nghĩ, nhưng thanh kiếm của Jino lại nặng hơn bất kỳ thanh kiếm nào khác mà Gal từng đối mặt trước đây.
Thế tấn của Jino vẫn chưa bị khuất phục.
Thế nhưng thế tấn của Gal cũng vậy.
Đó là một cú hoà.
Rất hiếm khi Gal gặp phải tình trạng hoà khi tung đòn đầu tiên như này.
Thế trận đang hoà mặc dù thực tế là Gal đã ấn thanh kiếm của mình vào sâu hơn.
Trong trường hợp đó, thì nước đi tiếp theo sẽ có sự khác biệt.
Thanh kiếm duỗi ra của Gal đã phải mất một thời gian mới vung trở lại được.
Thanh kiếm của Jino thì khác. Mặc dù đã bắt kịp đường kiếm của Gal nhưng nó vẫn ở vị trí có thể vung lại ngay lập tức.
Đây không còn là việc thế tấn của ai sẽ bị khuất phục trước.
Mà đó là sự khác biệt chút xíu về thời gian mà thôi.
Thế rồi Jino đã tạo ra sự khác biệt tí tẹo đó.
Sự khác biệt đó quả thực như xỏ một sợi chỉ xuyên qua lỗ cây kim để giành chiến thắng tuyệt đối trước Kiếm Thần Gal Farion vậy.
Gal Farion không thể thực hiện cú đánh thứ hai của mình.
Ngày hôm đó, Jino đã nắm được mọi thứ mình muốn vào lòng bàn tay.
***
Kiếm Thần Jino Britts.
Anh đã có được thứ mình muốn trong tay mình.
Nina Farion.
Đó là tất cả những gì anh muốn.
Danh hiệu kiếm sĩ vĩ đại nhất, [Kiếm Thần] chẳng là gì to tát đối với anh cả.
Cả đời anh chưa một lần rời khỏi Thánh Địa Kiếm.
Điều này dẫn đến việc anh ít có tiếng tăm nhất trong số tất cả các Kiếm Thần và có tin đồn rằng anh là Kiếm Thần yếu nhất lịch sử.
Anh cũng không được các Kiếm Thánh vốn là học trò của Kiếm Thần tiền nhiệm chấp nhận.
Nhưng anh chẳng buồn bận tâm.
Các tin đồn chẳng có ý nghĩa gì với anh cả.
Đó là bởi anh sẽ đánh bại mọi đối thủ thách thức mình.
Những đối thủ bao gồm một kiếm sĩ đang cố gắng trở thành Kiếm Thần tiếp theo.
Một kẻ thách đấu đã đến sau khi nghe tin đồn về [Kiếm Thần yếu nhất].
Jino đã nghiền nát tất cả.
Sau khi trở thành Kiếm Thần.
Anh bất khả chiến bại.
Đó là chiến tích của Jino Britts.
Có thể nếu rời khỏi Thánh Địa Kiếm, anh có thể đánh bại các cao thủ như Thuỷ Thần Reyda và Tử Thần Randolph.
Tuy nhiên, anh đã không làm điều đó.
Đối với anh, Thánh Địa Kiếm là cả thế giới.
Từ đầu chí cuối, anh không hề muốn bất cứ thứ gì từ thế giới bên ngoài.
Tuy nhiên, sau khi trở thành Kiếm Thần, thì ‘thế giới’ mà anh tuyệt đối tin tưởng đã được mở rộng.
Vì ngoài đối thủ ra, cũng có rất nhiều người đã đến thăm để kết bạn với Kiếm Thần Jino Britts.
Mặc dù họ không muốn chiến đấu với anh, nhưng đôi khi họ muốn được học kiếm pháp hoặc đôi khi là muốn làm ăn với anh.
Rudeus Greyrat cũng là một trong số đó.
Đúng vậy, một ngày nọ cậu ta đột nhiên xuất hiện.
Với Cuồng Kiếm Vương Eris ở bên, người mà Jino có mối quan hệ sâu sắc.
Đi cùng cậu ta, là Bắc Thần Kalman III và Long Thần Orsted…

------------------------------------------------------------------
Biên dịch: Salmonz