Light Novel Mushoku tensei: Chuyện chưa kể: "Đêm cưới Doga"
"Đêm cưới Doga"
***Góc nhìn của Hans***
Tôi chỉ định tụ họp mấy anh em lại để mừng cho Douga thôi.
Dù sao thì khi đã kết hôn, tự do cũng không còn nữa mà.
Trước hôn nhân, phải ăn chơi cho thật đã, đi mấy chỗ như nhà thổ... nhưng Douga thì không thích, nên chúng tôi không đi, rượu thì Douga uống được, nhưng dù sao cũng cùng nhau ăn bữa ngon và ăn mừng.
Thế rồi vợ tôi nói thế này:
'Đừng có đùa, các người tham gia tiệc mừng anh trai tôi và định để tôi ngoài cuộc ư?' và nối đoá lên.
Thế bất nào, tôi đã gọi hết thảy mấy người quen biết Douga, đặt góc quán rượu và quyết định sẽ làm ầm ĩ ở đó.
Và bây giờ, trước mắt tôi là quán rượu được thuê trọn ngày và đám đông đang tụ tập ở đó.
'Douga, Isolte, chúc mừng đính hôn nhé!'
Cùng với tiếng tôi, Douga ngồi ở chỗ ngồi sinh nhật và bị bắn pháo giấy.
Douga thổi tắt nến trên chiếc bánh trước mặt. Nhưng đây không phải là tiệc sinh nhật đâu.
Nhân tiện, không hiểu sao vị hôn phu của anh ấy là Isolte đang ngồi cạnh Douga.
Dù không phải là bữa tiệc theo kiểu đó, nhưng có vẻ như Douga đã mời cổ, thì thôi được rồi vậy.
Dẫu vậy, đám này quá đông. Tôi chỉ kêu gọi một vài người quen, nhưng không ngờ là quán rượu lại đông nghịt như thế.
Có đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi người.
Có người tôi nhận ra, cũng có người tôi không nhận ra, nhưng dù sao thì ai cũng có liên quan đến Douga thôi.
Ơ kìa, đó có phải là Silvester và Sándor, hai trong Thất Hiệp Sỹ của Asura không nhỉ?
Và người kia chính là anh trai của cô gái mà Douga sắp cưới.
Họ quen nhau từ những dịp khác nhau và mối quan hệ cũng khác nhau.
Có lẽ ngay cả Douga cũng không biết hết thảy mọi người ở đây.
Nhưng tổ chức đến mức này rồi thì đành chấp nhận vậy.
Vì thế Douga, dù có hơi ngại ngùng ở chỗ ngồi sinh nhật, vẫn cười tươi trước một đống thức ăn.
Douga vốn ít nói và khó đoán ý, nhưng chắc hẳn anh ấy biết mình đang được chúc mừng. Anh ấy và Isolte đôi khi nhìn nhau và cả hai cùng ngượng ngùng.
Thôi được rồi. Tôi sẽ uống cho đã. Hôm nay, dù say xỉn cũng được tha thứ mà.
Có những ngày trong đời được như thế!
"Ưi... chai rượu này còn không? Uống nữa được không?"
"À à, để tôi rót cho nè."
"Ồ, cảm phiền nhé. Nói chung, nói về vợ sắp cưới của Douga, Isolte, lần đầu tiên tôi thấy cô ấy gần thế này đó, nhưng cô ấy chẳng phải đẹp quá mức cho phép à? Douga không phải bị lừa đấy chứ?'
"Trùng hợp thật. Tôi cũng đã nghĩ vậy. Và tôi đã điều tra, và bất ngờ thay, cô ấy còn rất trong sạch là đằng khác."
"Ồ thật sao? Tôi nghe nói cô ấy chọn kĩ càng giữa giới quý tộc của Vương quốc Asura đấy."
"Nhưng cuối cùng cô ấy đã chọn Douga, điều đó có nghĩa là cô ấy không phải là loại người chỉ chọn người dựa vào ngoại hình hay dòng dõi đâu. Ngay cả chúng ta, từ góc nhìn của đàn ông, cũng biết Douga không phải là kiểu người được chọn vì ngoại hình."
'"Đúng, khi nói đến điều đó, tôi cũng nghĩ vậy."
Nhân tiện, người đàn ông đang đứng trước mặt tôi, tôi không quen biết anh ta. Có vẻ như tôi đã từng thấy ở đâu đó, nhưng không thể nhớ ra.
Mà thôi, không quan trọng lắm. Điều quan trọng là người đối diện tôi cũng đến để mừng Douga. Vậy thì hôm nay chúng tôi là đồng chí.
'Này, chưa chắc đâu! Ngay khi kết hôn, cô ấy có thể thay đổi hoàn toàn, lăng nhăng đấy! Nếu đúng là vậy, tôi sẽ không im lặng đâu!'
'Không im lặng thì định làm gì? Người anh ấy định kết hôn là một Thuỷ Thần đấy nhá.'
'Sao cũng được! Dù cô ấy có là học trò của Thuỷ Thần Leyda đi chăng nữa, tôi vẫn sẵn sàng gây rối! Tôi có nhiều ân tình với Douga, và với tôi, anh ấy cũng như một anh trai. Làm sao tôi có thể không cố gắng vì huynh đệ của mình!'
'Tôi cũng có ân tình với Douga. Khi đó, hãy rủ tôi gây rối cùng đồng chí nhá.'
'Ồ, bạn tốt đấy!'
Tôi vỗ mạnh vào lưng người đàn ông đó và tiếp tục tìm kiếm người tiếp theo để nói chuyện.
Thật là vui mừng.
Douga, nói thế nào nhỉ, không phải là người giỏi đối nhân xử thế, trông có vẻ dễ bị lừa.
Douga đã tìm được một cô vợ xinh đẹp, và được mọi người chúc phúc.
Nhìn kìa. Bao nhiêu khách mời chúc mừng vậy. Tôi nghĩ rằng chỉ có khoảng mười người mừng Douga thôi, nhưng cuối cùng đã phải thuê cả quán rượu vì quá đông người tụ tập.
Khi tôi còn làm lính canh, chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay những người quen biết, nhưng bây giờ tôi không biết bao nhiêu người quen mà tôi không biết đã tụ tập ở đây.
Điều đó thật sự làm tôi vui mừng.
Vì thế, tôi đi về phía Douga. Tôi ngồi cạnh anh, tựa vai vào và uống rượu một hơi.
'Douga, Douga! Anh rể! Thật là tốt quá ha.'
'Ừ.'
"Em đã từng hối hận một chút sau khi đã xúi giục anh, "hối hận vì đã làm còn hơn hối hận vì không làm," nhưng trên đời này, có những điều không nên làm. Em đã xúi bậy trong khi người lãnh hậu quả có thể là anh."
"Không có chuyện đó đâu."
Với câu trả lời khác thường, tay tôi dừng lại.
'Hans, nếu tôi không làm theo lời cậu, tôi chắc chắn sẽ hối hận...'
Lời nói vụng về ấy khiến tôi chăm chú lắng nghe, dù có say cũng biết phân biệt lời nói đáng nghe và không nên nghe.
"Cảm ơn cậu."
Lời cuối cùng khiến sống mũi tôi cay cay.
Tôi tự hỏi mình có phải là người hay khóc khi uống rượu không, trong khi đêm dần về sâu.
***Góc nhìn của Hans***
Tôi chỉ định tụ họp mấy anh em lại để mừng cho Douga thôi.
Dù sao thì khi đã kết hôn, tự do cũng không còn nữa mà.
Trước hôn nhân, phải ăn chơi cho thật đã, đi mấy chỗ như nhà thổ... nhưng Douga thì không thích, nên chúng tôi không đi, rượu thì Douga uống được, nhưng dù sao cũng cùng nhau ăn bữa ngon và ăn mừng.
Thế rồi vợ tôi nói thế này:
'Đừng có đùa, các người tham gia tiệc mừng anh trai tôi và định để tôi ngoài cuộc ư?' và nối đoá lên.
Thế bất nào, tôi đã gọi hết thảy mấy người quen biết Douga, đặt góc quán rượu và quyết định sẽ làm ầm ĩ ở đó.
Và bây giờ, trước mắt tôi là quán rượu được thuê trọn ngày và đám đông đang tụ tập ở đó.
'Douga, Isolte, chúc mừng đính hôn nhé!'
Cùng với tiếng tôi, Douga ngồi ở chỗ ngồi sinh nhật và bị bắn pháo giấy.
Douga thổi tắt nến trên chiếc bánh trước mặt. Nhưng đây không phải là tiệc sinh nhật đâu.
Nhân tiện, không hiểu sao vị hôn phu của anh ấy là Isolte đang ngồi cạnh Douga.
Dù không phải là bữa tiệc theo kiểu đó, nhưng có vẻ như Douga đã mời cổ, thì thôi được rồi vậy.
Dẫu vậy, đám này quá đông. Tôi chỉ kêu gọi một vài người quen, nhưng không ngờ là quán rượu lại đông nghịt như thế.
Có đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi người.
Có người tôi nhận ra, cũng có người tôi không nhận ra, nhưng dù sao thì ai cũng có liên quan đến Douga thôi.
Ơ kìa, đó có phải là Silvester và Sándor, hai trong Thất Hiệp Sỹ của Asura không nhỉ?
Và người kia chính là anh trai của cô gái mà Douga sắp cưới.
Họ quen nhau từ những dịp khác nhau và mối quan hệ cũng khác nhau.
Có lẽ ngay cả Douga cũng không biết hết thảy mọi người ở đây.
Nhưng tổ chức đến mức này rồi thì đành chấp nhận vậy.
Vì thế Douga, dù có hơi ngại ngùng ở chỗ ngồi sinh nhật, vẫn cười tươi trước một đống thức ăn.
Douga vốn ít nói và khó đoán ý, nhưng chắc hẳn anh ấy biết mình đang được chúc mừng. Anh ấy và Isolte đôi khi nhìn nhau và cả hai cùng ngượng ngùng.
Thôi được rồi. Tôi sẽ uống cho đã. Hôm nay, dù say xỉn cũng được tha thứ mà.
Có những ngày trong đời được như thế!
"Ưi... chai rượu này còn không? Uống nữa được không?"
"À à, để tôi rót cho nè."
"Ồ, cảm phiền nhé. Nói chung, nói về vợ sắp cưới của Douga, Isolte, lần đầu tiên tôi thấy cô ấy gần thế này đó, nhưng cô ấy chẳng phải đẹp quá mức cho phép à? Douga không phải bị lừa đấy chứ?'
"Trùng hợp thật. Tôi cũng đã nghĩ vậy. Và tôi đã điều tra, và bất ngờ thay, cô ấy còn rất trong sạch là đằng khác."
"Ồ thật sao? Tôi nghe nói cô ấy chọn kĩ càng giữa giới quý tộc của Vương quốc Asura đấy."
"Nhưng cuối cùng cô ấy đã chọn Douga, điều đó có nghĩa là cô ấy không phải là loại người chỉ chọn người dựa vào ngoại hình hay dòng dõi đâu. Ngay cả chúng ta, từ góc nhìn của đàn ông, cũng biết Douga không phải là kiểu người được chọn vì ngoại hình."
'"Đúng, khi nói đến điều đó, tôi cũng nghĩ vậy."
Nhân tiện, người đàn ông đang đứng trước mặt tôi, tôi không quen biết anh ta. Có vẻ như tôi đã từng thấy ở đâu đó, nhưng không thể nhớ ra.
Mà thôi, không quan trọng lắm. Điều quan trọng là người đối diện tôi cũng đến để mừng Douga. Vậy thì hôm nay chúng tôi là đồng chí.
'Này, chưa chắc đâu! Ngay khi kết hôn, cô ấy có thể thay đổi hoàn toàn, lăng nhăng đấy! Nếu đúng là vậy, tôi sẽ không im lặng đâu!'
'Không im lặng thì định làm gì? Người anh ấy định kết hôn là một Thuỷ Thần đấy nhá.'
'Sao cũng được! Dù cô ấy có là học trò của Thuỷ Thần Leyda đi chăng nữa, tôi vẫn sẵn sàng gây rối! Tôi có nhiều ân tình với Douga, và với tôi, anh ấy cũng như một anh trai. Làm sao tôi có thể không cố gắng vì huynh đệ của mình!'
'Tôi cũng có ân tình với Douga. Khi đó, hãy rủ tôi gây rối cùng đồng chí nhá.'
'Ồ, bạn tốt đấy!'
Tôi vỗ mạnh vào lưng người đàn ông đó và tiếp tục tìm kiếm người tiếp theo để nói chuyện.
Thật là vui mừng.
Douga, nói thế nào nhỉ, không phải là người giỏi đối nhân xử thế, trông có vẻ dễ bị lừa.
Douga đã tìm được một cô vợ xinh đẹp, và được mọi người chúc phúc.
Nhìn kìa. Bao nhiêu khách mời chúc mừng vậy. Tôi nghĩ rằng chỉ có khoảng mười người mừng Douga thôi, nhưng cuối cùng đã phải thuê cả quán rượu vì quá đông người tụ tập.
Khi tôi còn làm lính canh, chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay những người quen biết, nhưng bây giờ tôi không biết bao nhiêu người quen mà tôi không biết đã tụ tập ở đây.
Điều đó thật sự làm tôi vui mừng.
Vì thế, tôi đi về phía Douga. Tôi ngồi cạnh anh, tựa vai vào và uống rượu một hơi.
'Douga, Douga! Anh rể! Thật là tốt quá ha.'
'Ừ.'
"Em đã từng hối hận một chút sau khi đã xúi giục anh, "hối hận vì đã làm còn hơn hối hận vì không làm," nhưng trên đời này, có những điều không nên làm. Em đã xúi bậy trong khi người lãnh hậu quả có thể là anh."
"Không có chuyện đó đâu."
Với câu trả lời khác thường, tay tôi dừng lại.
'Hans, nếu tôi không làm theo lời cậu, tôi chắc chắn sẽ hối hận...'
Lời nói vụng về ấy khiến tôi chăm chú lắng nghe, dù có say cũng biết phân biệt lời nói đáng nghe và không nên nghe.
"Cảm ơn cậu."
Lời cuối cùng khiến sống mũi tôi cay cay.
Tôi tự hỏi mình có phải là người hay khóc khi uống rượu không, trong khi đêm dần về sâu.