Light Novel Mushoku tensei: Chuyện chưa kể: Bút ký của một thanh niên thuộc tộc Superdo
★ Góc nhìn của một người tộc Superdo★
Chúng tôi đang bối rối.
Bởi vì, chúng tôi không biết phải đối xử như thế nào với một người thuộc Nhân Tộc vừa mới kết hôn với Rujerd nữa.
Dĩ nhiên, cô ấy là một trong những người đã cứu làng chúng tôi và chúng tôi vô cùng chào đón hoan nghênh cô ấy rồi.
Norn Greyrat, nay đã là Norn Superdia.
Cô ấy có vẻ như bình thản, nhưng chúng tôi có thể nhìn thấy cô ấy thường vấp ngã không có lý do hoặc hơi bối rối khi đối mặt với chúng tôi, có vẻ như đang hoảng loạn thì phải.
Có lẽ cuộc hôn nhân này không phải là thứ cô ấy mong muốn chăng.
Dù sao đi nữa, bởi vì cô ấy đến làng Supeldo, cô ấy đã là một trong những người bạn của chúng tôi.
Chúng tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy.
Dù sao đi nữa, khi nhắc đến Rujerd, anh ấy không hề giỏi đối xử với phụ nữ cho lắm.
Kể cả vậy, giao tiếp với Nhân Tộc chỉ vừa mới bắt đầu thôi, chúng tôi vẫn không biết nên đối xử thế nào là tốt nhất.
★★★
Vào một ngày nào đó.
Một nhóm người thuộc Nhân Tộc đã đến làng.
Do không quen thuộc với ngôn ngữ của nhau, chúng tôi đã gặp khó khăn trong việc tìm hiểu mục đích của họ, nhưng để tóm tắt, đây là nội dung:
"Đưa ra một người tên là Raidelios ra đây. Chúng tôi sẽ đưa Raidelios đi."
Khi biết được mục đích họ, người lãnh trách nhiệm xử lý tình huống là tôi, đã chạy đến nơi của Rujerd.
"Có chuyện nghiêm trọng rồi, Rujerd. Raidelios đã chọc giận Nhân Tộc."
Raidelios là một thanh niên chỉ mới mất đuôi khoảng mười năm trước. Do còn trẻ, cậu ta không có nhiều kinh nghiệm, và rất tò mò, hiếu kỳ, vậy nên cậu ta không có định kiến với Nhân Tộc như chúng tôi.
Và như vậy, khi giao nhiệm vụ tương tác với Nhân Tộc, việc cậu bị chọn làm thành viên trong nhóm ấy cũng thường xuyên xảy ra.
Nhưng, điều ấy cũng có thể tạo ra những rúi ro khôn lường. Có lẽ lần này, vấn đề đã thực sự xuất hiện rồi.
Chúng tôi đang ở giai đoạn làm bạn với Nhân Tộc, nhưng rắc rối kiểu này sẽ đem lại rất nhiều chuyện phiền phức.
"...Raidelios đã làm gì? Nhân Tộc đang tức giận về điều gì?"
"Vẫn chưa rõ. Dù sao họ cũng chỉ nói là 'đưa Raidelios ra đây, bồi thường cho những gì đã mất, đền bù, và chúng tôi sẽ đưa cậu ta đi.' Tôi hiểu được từng đó. Có lẽ Raidelios đã phá hỏng thứ gì đó hoặc ăn cắp, và họ định phạt cậu ta... Nhưng chính Raidelios cũng không nhớ mình đã làm gì..."
"Cậu chàng không phải là kiểu người đó đâu."
"Đúng vậy. Nhưng cũng không thể chắc chắn được. Có thể cậu ta vô tình phá hỏng thứ gì đó quan trọng của Nhân Tộc mà không biết chăng."
Rujerd cũng cau mày.
Rujerd không am hiểu về Nhân Tộc đến mức đó. Dù sao Nhân Tộc cũng là loài sẽ thay đổi quan điểm sống chỉ trong khoảng năm mươi năm mà. Tuy nhiên, có lẽ tốt nhất là chúng tôi nên xoa dịu họ và để Raidelios xin lỗi... nếu họ không chấp nhận, có thể chúng tôi sẽ phải sử dụng vũ lực để đẩy lùi họ đi.
Nếu phải sử dụng vũ lực, mối quan hệ hảo hữu vừa ký kết với Nhân Tộc có thể bị hủy bỏ, nhưng tộc Supeldo không bỏ rơi đồng loại của mình. Chúng tôi đã sống sót qua hàng trăm năm như một gia đình rồi.
Khi tôi đang lo lắng như vậy, Norn, người đang pha trà, đã lên tiếng.
"Để tôi đi xem tình hình thế nào được không ạ?"
"...Cô đi ư?"
"Vâng. Có thể tôi sẽ nghe hiểu được điều mà tộc Supeldo không biết chăng..."
Với lời nói đó, tôi và Rujerd nhìn nhau và gật đầu ngay lập tức.
Khi Norn bước ra, tình hình đã được giải quyết ngay tắp lự
Những người đến làng là sứ giả của lãnh chúa cai trị khu vực này, một người đàn ông tuổi trung niên theo độ tuổi của Nhân Tộc.
Dù vua đã quyết định rằng tộc Supeldo và Nhân Tộc sẽ có mối quan hệ hữu hảo với nhau, nhưng chưa được bao lâu, người đàn ông này vẫn không có ý định cố gắng che giấu sự bất mãn của mình.
Trước thái độ của người đàn ông đó, ban đầu Norn cũng có vẻ căng thẳng, nhưng cô đã giải thích một cách bình tĩnh rằng cô là một thành viên của gia đình Greyrat và có nghĩa vụ làm cầu nối giữa tộc Supeldo và Nhân Tộc, và người sứ giả của lãnh chúa đã chấp nhận lời giải thích đó, thái độ của ông ta thay đổi như thể sự bất mãn trước đó chỉ là gió thoảng mây bay vậy.
"Ừm, vậy thì tổng kết lại là cô con gái của lãnh chúa đã đến đồng cỏ để dã ngoại, và khi bị quái vật tấn công, Raidelios đã cứu cô ấy hả?"
"Đúng vậy. Lẽ ra ông ta nên nói thế ngay từ đầu."
"Và cô ấy đã đổ đứ đừ Raidelios luôn, muốn gặp cậu ấy, muốn cảm ơn cậu ấy, thậm chí muốn giữ cậu ấy bên mình, vì thế lãnh chúa đã nói, 'Hãy gọi cậu ta đến và trao thưởng cho cậu ta. ấy hả?"
"Ừm."
"À nô... vậy tại sao ông lại tức giận thế?"
"Nếu tôi mà là ông ta thì tôi cũng tức giận thôi mà! Ông ta đã chăm sóc cho cô ấy kể từ khi đỏ hỏm. Ấy mà bây giờ cô ấy lại bị một người đàn ông không rõ lai lịch nào đó quyến rũ mất!"
"À hiểu hiểu... nhưng ông ta là một sứ giả, vậy ông nên bình tĩnh hơn khi nói chuyện mới đúng chớ..."
"..."
"Dù sao thì, người của tộc Supeldo rất nhạy cảm với những thứ như vậy, họ sẽ nghĩ lũ người đó đến để gây gổ."
"À vâng ạ... cứ vậy đi, hãy đưa Raidelios-dono đến đây đã."
"Tôi hiểu rồi."
Và như vậy, Norn đã nghe toàn bộ câu chuyện từ cậu ta và nói với chúng tôi.
"Vậy thì, hãy để Raidelios đi theo bọn họ đi ạ."
"Tại sao cơ chứ? Chỉ cần nói lời cảm ơn ở đây thôi là đủ rồi mà? Với lại tại sao người đàn ông này lại không mang theo bất kỳ món quà nào mặc dù đến để bày tỏ lòng biết ơn vậy?"
"Giới quý tộc của Nhân Tộc nghĩ rằng việc trao tặng lời cảm ơn phải được thực hiện tại một nơi đẹp đẽ và trang trọng do đích thân họ chuẩn bị. Hãy nghĩ đó là một nghi lễ của những người quan trọng của Nhân Tộc đi ạ."
"Ồ ha, thì ra là một nghi lễ của Nhân Tộc à. Tôi hiểu rồi. Nhưng Raidelios chỉ đi một mình sao? Cậu ta sẽ không bị lừa và giết chết đấy chứ?"
"Dạ, vậy thì tôi và Rujerd cũng sẽ đi cùng ạ."
★★★
Như vậy, Norn, Raidelios và Rojeld đã đến lâu đài của lãnh chúa và nhận được món quà.
Norn đã dễ dàng giải quyết nguồn gốc của rắc rối.
"Em có vẻ thạo việc này quá ha." Rujerd đã thì thầm.
"Hể? À, vâng. Em thường xuyên gặp những chuyện như thế này hồi ở trường đại học ma thuật. Em đã giải quyết các vấn đề trong hội sinh viên, vì vậy có lẽ em đã quen rồi á."
"Vậy à... Thế thì mong em hãy tiếp tục giúp đỡ bọn ta nhé."
"Aaa... vâng ạ!"
Khi nhìn thấy Norn tự hào trả lời, chúng tôi cũng nghĩ rằng.
Chúng tôi đã quá tự cao khi bày tỏ sự quan tâm một cách thái quá, nhưng thật sự chỉ cần dựa vào nhau như một gia đình là đủ rồi..
-----------------------------------------------------------
Chúng tôi đang bối rối.
Bởi vì, chúng tôi không biết phải đối xử như thế nào với một người thuộc Nhân Tộc vừa mới kết hôn với Rujerd nữa.
Dĩ nhiên, cô ấy là một trong những người đã cứu làng chúng tôi và chúng tôi vô cùng chào đón hoan nghênh cô ấy rồi.
Norn Greyrat, nay đã là Norn Superdia.
Cô ấy có vẻ như bình thản, nhưng chúng tôi có thể nhìn thấy cô ấy thường vấp ngã không có lý do hoặc hơi bối rối khi đối mặt với chúng tôi, có vẻ như đang hoảng loạn thì phải.
Có lẽ cuộc hôn nhân này không phải là thứ cô ấy mong muốn chăng.
Dù sao đi nữa, bởi vì cô ấy đến làng Supeldo, cô ấy đã là một trong những người bạn của chúng tôi.
Chúng tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy.
Dù sao đi nữa, khi nhắc đến Rujerd, anh ấy không hề giỏi đối xử với phụ nữ cho lắm.
Kể cả vậy, giao tiếp với Nhân Tộc chỉ vừa mới bắt đầu thôi, chúng tôi vẫn không biết nên đối xử thế nào là tốt nhất.
★★★
Vào một ngày nào đó.
Một nhóm người thuộc Nhân Tộc đã đến làng.
Do không quen thuộc với ngôn ngữ của nhau, chúng tôi đã gặp khó khăn trong việc tìm hiểu mục đích của họ, nhưng để tóm tắt, đây là nội dung:
"Đưa ra một người tên là Raidelios ra đây. Chúng tôi sẽ đưa Raidelios đi."
Khi biết được mục đích họ, người lãnh trách nhiệm xử lý tình huống là tôi, đã chạy đến nơi của Rujerd.
"Có chuyện nghiêm trọng rồi, Rujerd. Raidelios đã chọc giận Nhân Tộc."
Raidelios là một thanh niên chỉ mới mất đuôi khoảng mười năm trước. Do còn trẻ, cậu ta không có nhiều kinh nghiệm, và rất tò mò, hiếu kỳ, vậy nên cậu ta không có định kiến với Nhân Tộc như chúng tôi.
Và như vậy, khi giao nhiệm vụ tương tác với Nhân Tộc, việc cậu bị chọn làm thành viên trong nhóm ấy cũng thường xuyên xảy ra.
Nhưng, điều ấy cũng có thể tạo ra những rúi ro khôn lường. Có lẽ lần này, vấn đề đã thực sự xuất hiện rồi.
Chúng tôi đang ở giai đoạn làm bạn với Nhân Tộc, nhưng rắc rối kiểu này sẽ đem lại rất nhiều chuyện phiền phức.
"...Raidelios đã làm gì? Nhân Tộc đang tức giận về điều gì?"
"Vẫn chưa rõ. Dù sao họ cũng chỉ nói là 'đưa Raidelios ra đây, bồi thường cho những gì đã mất, đền bù, và chúng tôi sẽ đưa cậu ta đi.' Tôi hiểu được từng đó. Có lẽ Raidelios đã phá hỏng thứ gì đó hoặc ăn cắp, và họ định phạt cậu ta... Nhưng chính Raidelios cũng không nhớ mình đã làm gì..."
"Cậu chàng không phải là kiểu người đó đâu."
"Đúng vậy. Nhưng cũng không thể chắc chắn được. Có thể cậu ta vô tình phá hỏng thứ gì đó quan trọng của Nhân Tộc mà không biết chăng."
Rujerd cũng cau mày.
Rujerd không am hiểu về Nhân Tộc đến mức đó. Dù sao Nhân Tộc cũng là loài sẽ thay đổi quan điểm sống chỉ trong khoảng năm mươi năm mà. Tuy nhiên, có lẽ tốt nhất là chúng tôi nên xoa dịu họ và để Raidelios xin lỗi... nếu họ không chấp nhận, có thể chúng tôi sẽ phải sử dụng vũ lực để đẩy lùi họ đi.
Nếu phải sử dụng vũ lực, mối quan hệ hảo hữu vừa ký kết với Nhân Tộc có thể bị hủy bỏ, nhưng tộc Supeldo không bỏ rơi đồng loại của mình. Chúng tôi đã sống sót qua hàng trăm năm như một gia đình rồi.
Khi tôi đang lo lắng như vậy, Norn, người đang pha trà, đã lên tiếng.
"Để tôi đi xem tình hình thế nào được không ạ?"
"...Cô đi ư?"
"Vâng. Có thể tôi sẽ nghe hiểu được điều mà tộc Supeldo không biết chăng..."
Với lời nói đó, tôi và Rujerd nhìn nhau và gật đầu ngay lập tức.
Khi Norn bước ra, tình hình đã được giải quyết ngay tắp lự
Những người đến làng là sứ giả của lãnh chúa cai trị khu vực này, một người đàn ông tuổi trung niên theo độ tuổi của Nhân Tộc.
Dù vua đã quyết định rằng tộc Supeldo và Nhân Tộc sẽ có mối quan hệ hữu hảo với nhau, nhưng chưa được bao lâu, người đàn ông này vẫn không có ý định cố gắng che giấu sự bất mãn của mình.
Trước thái độ của người đàn ông đó, ban đầu Norn cũng có vẻ căng thẳng, nhưng cô đã giải thích một cách bình tĩnh rằng cô là một thành viên của gia đình Greyrat và có nghĩa vụ làm cầu nối giữa tộc Supeldo và Nhân Tộc, và người sứ giả của lãnh chúa đã chấp nhận lời giải thích đó, thái độ của ông ta thay đổi như thể sự bất mãn trước đó chỉ là gió thoảng mây bay vậy.
"Ừm, vậy thì tổng kết lại là cô con gái của lãnh chúa đã đến đồng cỏ để dã ngoại, và khi bị quái vật tấn công, Raidelios đã cứu cô ấy hả?"
"Đúng vậy. Lẽ ra ông ta nên nói thế ngay từ đầu."
"Và cô ấy đã đổ đứ đừ Raidelios luôn, muốn gặp cậu ấy, muốn cảm ơn cậu ấy, thậm chí muốn giữ cậu ấy bên mình, vì thế lãnh chúa đã nói, 'Hãy gọi cậu ta đến và trao thưởng cho cậu ta. ấy hả?"
"Ừm."
"À nô... vậy tại sao ông lại tức giận thế?"
"Nếu tôi mà là ông ta thì tôi cũng tức giận thôi mà! Ông ta đã chăm sóc cho cô ấy kể từ khi đỏ hỏm. Ấy mà bây giờ cô ấy lại bị một người đàn ông không rõ lai lịch nào đó quyến rũ mất!"
"À hiểu hiểu... nhưng ông ta là một sứ giả, vậy ông nên bình tĩnh hơn khi nói chuyện mới đúng chớ..."
"..."
"Dù sao thì, người của tộc Supeldo rất nhạy cảm với những thứ như vậy, họ sẽ nghĩ lũ người đó đến để gây gổ."
"À vâng ạ... cứ vậy đi, hãy đưa Raidelios-dono đến đây đã."
"Tôi hiểu rồi."
Và như vậy, Norn đã nghe toàn bộ câu chuyện từ cậu ta và nói với chúng tôi.
"Vậy thì, hãy để Raidelios đi theo bọn họ đi ạ."
"Tại sao cơ chứ? Chỉ cần nói lời cảm ơn ở đây thôi là đủ rồi mà? Với lại tại sao người đàn ông này lại không mang theo bất kỳ món quà nào mặc dù đến để bày tỏ lòng biết ơn vậy?"
"Giới quý tộc của Nhân Tộc nghĩ rằng việc trao tặng lời cảm ơn phải được thực hiện tại một nơi đẹp đẽ và trang trọng do đích thân họ chuẩn bị. Hãy nghĩ đó là một nghi lễ của những người quan trọng của Nhân Tộc đi ạ."
"Ồ ha, thì ra là một nghi lễ của Nhân Tộc à. Tôi hiểu rồi. Nhưng Raidelios chỉ đi một mình sao? Cậu ta sẽ không bị lừa và giết chết đấy chứ?"
"Dạ, vậy thì tôi và Rujerd cũng sẽ đi cùng ạ."
★★★
Như vậy, Norn, Raidelios và Rojeld đã đến lâu đài của lãnh chúa và nhận được món quà.
Norn đã dễ dàng giải quyết nguồn gốc của rắc rối.
"Em có vẻ thạo việc này quá ha." Rujerd đã thì thầm.
"Hể? À, vâng. Em thường xuyên gặp những chuyện như thế này hồi ở trường đại học ma thuật. Em đã giải quyết các vấn đề trong hội sinh viên, vì vậy có lẽ em đã quen rồi á."
"Vậy à... Thế thì mong em hãy tiếp tục giúp đỡ bọn ta nhé."
"Aaa... vâng ạ!"
Khi nhìn thấy Norn tự hào trả lời, chúng tôi cũng nghĩ rằng.
Chúng tôi đã quá tự cao khi bày tỏ sự quan tâm một cách thái quá, nhưng thật sự chỉ cần dựa vào nhau như một gia đình là đủ rồi..
-----------------------------------------------------------