Light Novel Mushoku tensei: Chương 10: Nham Đại Phong Talhand








(Nham Đại Phong (巌しき大峰):: Đỉnh Đá Lớn)

★ ★ ★

[Nham Đại Phong Talhand] là con thứ 37 trong số 51 anh chị em.

Ông được sinh ra trong một gia đình tộc Người lùn bình thường và luôn được anh chị em vây quanh.

Tất cả 51 người trong số họ.

Tất nhiên là họ không có chung một mẹ rồi.

Một điều ít người biết đến là ở làng Người lùn, tất cẩ trẻ em cùng thế hệ đều được tập hợp lại với nhau.

Có thể ví nó như một ngôi trường, nhưng kể từ khi sinh ra, thì họ được coi là anh ruột thịt cho đến khi lìa đời vậy.

Và vì vậy nên tất cả những đứa trẻ đều sống như thể họ là anh chị em ruột, mọi sự chênh lệch về giàu nghèo đều bị xoá bỏ và cuối cùng họ có thể được suôn sẻ bổ nhiệm sang các vị trí có trách nhiệm trong làng.

Và trong số anh chị em họ, có người làm trưởng làng, có người làm hầu hạ còn những người khác thì sẽ cưới nhau.

Tất nhiên tập quán này chỉ gói gọn trong ngôi làng này.

Người lùn ở ngoài làng không có phong tục như vậy.

Talhand cũng được nuôi dưỡng giữa hàng chục người như anh em ruột thịt.

Ông là một đứa trẻ bình thường.

Ông có niềm yêu thích với đá và sắt, ông thích mùi rượu, và ông ngưỡng mộ những người thợ rèn và thợ xây kiến trúc.

Điều duy nhất khiến ông nổi bật là có vẻ ổng thích đàn ông hơn phụ nữ.

Ngoài chuyện đó ra, trong số các anh chị em của ông lại có một người đặc biệt nổi tiếng.

Đó là em trai của ông ấy, người thứ 38 trong 51 anh chị em.

Tên ông là [Khoa Thiên Đỉnh Godbard].

(Khoả Thiên ĐỈnh: 誇らしき天頂: Đỉnh Trời Kiêu Hãnh.)

Goddard có một tài năng đặc biệt.

Khi trẻ em tộc Người lùn trưởng thành, thì chúng sẽ được dạy rèn và làm đồ thủ công mỹ nghệ cũng như các Ma pháp hệ Thổ cơ bản.

Và trong số đó, Godbard vượt xa những người còn lại.

Ông ấy có thể dùng búa để tạo ra loại thép cứng cáp như người lớn làm, ông có thể chế tạo những vật dụng trang trí lộng lẫy đến mức khiến ta phải nghi ngờ đôi mắt của mình, và nếu ta cho ông ấy xem một toà nhà, thì ông ấy có thể ngay lập tức sửa chữa những điểm còn thiếu sót của nó.

Tộc người lùn sống lâu hơn Nhân tộc.

Vào khoảng thời gian tài năng của Godbard được phát hiện, thì vẫn còn những người sống sót qua Cuộc chiến Laplace.

Họ tuyên bố: “Cậu ta là hiện thân của vị Khoáng Thần quá cố.”

Theo sự giới thiệu từ họ, ông được chọn làm ứng cử viên cho vị Khoáng Thần tiếp theo và được đối xử ưu tiên.

Những đứa trẻ khác cũng công nhận ông là người lãnh đạo tương lai của chúng.

Đó là thời điểm Talhand cũng bắt đầu có những thay đổi.

Ông mất hứng thú với nghề rèn và thủ công.

Bởi ông biết rằng dù mình có cố gắng thế nào đi nữa thì cũng không có một thứ gì ông làm ra có thể vượt qua được Godbard.

Ông không so sánh bản thân với Godbard.

Người lớn thậm chí còn chẳng nhìn vào bất cứ thứ gì khác ngoài những thứ mà Godbard làm ra, nên thậm chí sự so sánh còn chưa bao giờ được hình thành.

Liệu Talhand có muốn trở thành số một không?

Không.

Không phải vậy.

Vậy ông ấy có bực tức với sự tôn trọng dành cho Godbard không?

Cũng không phải.

Talhand và Godbard khá thân thiết.

Thực tế, Godbard là một trong những người bạn đầu tiên của ông.

Mối tình đầu của Talhand là Godbard.

Khi nghe tin Godbard sẽ trở thành Khoáng Thần tiếp theo, ông ấy đã rất vui.

Và vì vậy, Talhand đã nghĩ cách để có thể giúp ích cho Godbard.

Làm sao để ông có thể bù đắp những khuyết điểm của mình và trở thành cánh tay phải của ông ấy.

Kết luận mà ông rút ra được là Ma pháp.

Đặc biệt là Thuỷ và Phong Ma pháp, thứ mà Người lùn coi là vô dụng.

Khoáng Thàn trước đây là một Thổ Thần Ma pháp sư, và sử dụng những viên đá mà ông tạo ra để làm nên một thanh kiếm huyền thoại.

Nhưng người ta nói rằng lý do ông có thể tạo ra một thanh kiếm tuyệt vời như vậy là nhờ vào khả năng tạo Thuỷ và Phong của tộc Tai dài.

Việc nung rèn được thực hiện không chỉ bằng đất và lửa.

Mà để thổi lửa, thì sẽ cần đến gió.

Để làm nguội thép, thì ta cần nước.

Dù đó không phải là một triết lý sai trái, nhưng người lớn trong làng thì lại không chịu thừa nhận điều đó.

Truyền thống và Phong tục đã ngăn cản các thế hệ Người lùn trước đây có thể phát huy xuất sắc trong Phong và Thuỷ ma pháp.

Họ sẽ đưa ra đủ loại lý do để ngăn cản Talhand học được Phong và Thuỷ ma pháp.

Thực tế thì Talhand lại giỏi Thổ ma pháp hơn nhiều so với Phong và Thuỷ ma pháp.

Thế nhưng Godbard nói rằng, “Tớ nghĩ đó là ý hay đấy. Đám người lớn đấy cứng đầu quá mà.”

Những lời đó đã tiếp thêm quyết tâm cho Talhand và càng làm tăng thêm sự ngưỡng mộ của ông đối với Ma pháp.

Và thế là Talhand đã vượt ra khỏi khuôn mẫu chuẩn mực của làng.

Và cũng vì thế, ông trở thành đối tượng bị một số anh chị em của mình khinh miệt.

Bởi với họ, thì bất cứ Người lùn nào mà không thể làm việc ở lò rèn đều không thể được coi là một người đàn ông.

Và Ma pháp thì chỉ nên dùng để làm nới lỏng lớp đá nền, bất cứ thứ gì dùng trong tôi luyện rền phải do tự nhiên sinh ra.

Và trước sự khinh thường của họ, Talhand vẫn dần nâng cao kiến thức của mình.

Tất cả những gì ông làm đều là vì Godbard.

Khi trở thành Khoáng thần mới, chắc chắn ông ấy sẽ cần đến sức mạnh của Talhand.

Đó là điều mà ông ấy tin tưởng.

Ngay cả khi họ chỉ trích ông, tẩy chay ông, và ông được gọi như một tên điên lập dị, thì ông vẫn tiếp tục tin tưởng.

Và rồi ngày đó đã đến.

Ngày Godbrd trở thành Khoáng Thần.

Theo nghi thức kế vị, thì Khoáng Thần phải chế tạo ra năm thanh kiếm.

Và với mỗi thanh ông tạo ra, thì ông sẽ chọn những thanh kiếm mầ ông tin tưởng nhất.

Chính Khoáng Thần đã chọn vợ và những người bạn của mình, những người sẽ giúp ông lãnh đạo ngôi làng trong tương lai.

Tất nhiên là Talhand đã tự đề cử.

Bởi ông ấy đã tự rèn luyện bản thân cho ngày hôm nay cơ mà.

Thế nhưng chớ trêu thay, Godbard lại không chọn ông ấy.

Ông ấy có thể chọn những người có tay nghề cao trong làng và người yêu của ổng… Không sao cả.

Nhưng lựa chọn cuối cùng của ông lại là người đã mắng Talhand là một tên điên khùng, bướng bỉnh.

Talhand tất nhiên sẽ phản bác rồi.

Làm như Talhand có thể chịu đựng được chuyện này vậy, Talhand đã làm việc chăm chỉ như này là vì ông ta cơ mà.

Nhưng rồi Godbard đáp lại,

“Cậu có thể làm ra một thanh kiếm thực sự không?”

Rồi tất nhiên Talhand trả lời,

“Tất nhiên là tớ có thể rồi, hãy cho tớ một cơ hội.”

Godbard tỏ ra cay đắng, nhưng rồi ông đồng ý.

Giữa ông già bướng bỉnh và Talhand.

Cả hai đều rèn một thanh kiếm để tranh đấu.

Và để đảm bảo tính công bằng, Godbard tuyên bố rằng chỉ những người mà ông cho là xứng đáng thì mới được tham gia.

Và thế là mọi người từ khắp nơi đều đến để theo dõi.

Talhand cảm thấy bối rối.

Ông đã tập luyện Phong và Thuỷ ma pháp cho thời điểm này.

Nhưng từ khi còn nhỏ, ông ấy đã rất ít động đến nghề rèn đúc.

Số kiếm mà ông ấy tạo ra có thể đếm được ở trên đầu ngón tay.

Ông đang cực kỳ ở thế bất lợi.

“Khoan đã! Tớ chỉ muốn giúp cậu chế tác kiếm thôi mà!”

Và để đáp lại lời cầu xin của ông.

“Ai mà không thể tự rèn kiếm thì không thể hiểu được cách thiết kế của tôi.

Ai mà không hiểu nó thì sẽ không thể giúp tôi được.”

Ông ấy đã bị từ chối.

Ông không hiểu.

Ông đã nghĩ là không ai có thể hiểu Godbard hơn ông.

Vậy tại sao…

Vẫn trong tâm trạng bối rối, ông đã thua trong màn tí thí do không có kế hoạch cụ thể…

Và thế là với những ánh mắt dí sâu vào lưng ông, Talhand đã rời khỏi chốn đó.

Ngày hôm sau, tại buổi lễ kế vị, Talhand đã rời khỏi làng.

★ ★ ★

Sau đó, Talhand tiếp tục du hành với tư cách một Mạo hiểm giả.

Ông ấy hầu như luôn cô độc.

Sau sự cố với Godbard, ông không còn có thể tin tưởng người khác được nữa.

Sau khi bị tẩy chay quá lâu, ông không biết phải làm sao để có thể tương tác được với mọi người xung quanh.

Và cái xu hướng tình dục của ông cũng không giúp ích được gì cho điều đó.

Kỹ thuật rèn của ông chỉ ở mức cơ bản mà một người tộc Người lùn nên có, nhưng ma pháp mà ông đã dành phần lớn thời gian để học cũng chỉ ở mức đủ dùng.

Nó chỉ đến mức đủ dùng mà thôi.

Vì vậy, ông mặc áo giáp rồi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cam chịu trở thành một Ma pháp Hiệp sĩ.

Nhưng ông vẫn không nghĩ việc trở thành một mạo hiểm giả đơn độc lại là một việc khó khăn đến vậy.

Khi Talhand lên được hạng B, thì một người nọ đã chú ý đến ông.

Elinalise Dragonroad.

Lúc đầu, cô để mắt tới cơ thể ông.

Cô thấy như thể mình sắp sửa chén một thanh niên tộc Người lùn vậy.

Nhưng với xu hướng tính dục của Talhand, thì ông không có hứng thú với cô.

Và không có sự quyến rũ nào có thể thay đổi được điều đó.

Và cuối cùng khi ông thấy mệt mỏi với những lời mời gọi của cô, thì ông đã thú nhận với cô rằng ông là người đồng tính.

Elinalise há hốc miệng nhìn ông rồi cười ròn rã.

Talhand thì thấy không vui vẻ gì cho lắm.

Nhưng ông biết mình sẽ có thể chia tay với mụ Tai dài dâm đãng kia.

Thế rồi Elinalise lại không bao giờ rời bỏ ông.

Ông không biết tại sao lại như vậy.

Có lẽ cô nghĩ mình có thể tránh được rắc rối bằng cách đi theo ông khắp nơi.

Sau đó cả hai đã hợp tác khá nhiều lần.

Sự nhanh nhẹn của chiến binh Elinalise và Ma pháp sư mặc giáp dày cộm Talhand lại rất ăn nhập với nhau.

Tuy ông vãn thấy cô khó chịu, nhưng vì một lý do kỳ lạ nào đó, nó cũng đông thời không phải là một cảm giác khó chịu.

Có lẽ do lẽ thường cô bị ràng buộc bởi những quy tắc nghiêm ngặt.

Dù cho cả hai đều không nói đến việc lập một Tổ đội chính thức.

Thế nhưng sự xuất hiện của một chàng trai đã thay đổi điều đó.

Paul Greyrat.

Anh ta đã tập hợp được Elinalise, Talhand, Gisu và Ghyslaine đang tản mác lại rồi lập thành một tổ đội.

Tổ đội [Hắc Lang Nha].

Sự kết hợp của họ đã gây xôn xao dư luận, nhưng đó là câu chuyện sẽ kể vào lúc khác.

Các thành viên của [Hắc Lang Nha] đều là những người bị đẩy ra khỏi cộng đồng của chính họ.

Và mặc dù không ai trong số họ sánh được với Talhand, nhưng họ đều tận trung với khát vọng của mình.

Paul thì lại đặc biệt sáng tạo trong cái tư duy hoang dại của mình.

Khi nghe về sở thích của Talhand, anh ta chỉ cười trừ rồi kêu, “ Thế thì, tôi hốt đàn bà, Elinalise hốt đàn ông, còn ông thì sẽ hốt phần còn lại, sẽ không có ai bị lãng phí hết.”

Paul là một đứa nhóc dễ hiểu và mọi hành động của cậu đều khiến ta phải thở dài ngao ngán.

Mặc dù trông không có vẻ gì giống như anh ta hành động thiếu kiềm chế.

Anh ta có một chút ý thức giới hạn hành động của mình.

Ngay cả khi bị công chúng gán cho cái mác ăn chơi, song anh vẫn tiếp tục sống theo cách mình muốn như thể anh không bận tâm vậy.

Cách sống của Paul đã mở mang tầm mắt cho Talhand.

Mặc dù hành động của Paul đã mang lại cho [Hắc Lang Nha] khá nhiều tai tiếng, song dù sao thì nó cũng rất vui.

Bất cứ khi nào Paul làm điều gì đó 'xứng đáng' với cái danh của mình, thì anh sẽ cười phá lên như một Người lùn vậy.

Cảm xúc mà Talhand dành cho Paul, tuy giống như tình yêu nhưng lại hoàn toàn khác.

Rất có thể nó là niềm tin.

Lần đầu tiên trong đời, ông có những người bạn đồng hành mà mình có thể tin tưởng.

Thế rồi niềm tin đó đã bị phá vỡ.

Việc Zenith tham gia nhóm đã phá huỷ sự gắn kết của ông với họ.

Paul, người luôn tung tăng tự do mà giờ lại hành động theo lẽ thường để phù hợp với những gì Zenith kỳ vọng.

Có thể coi đó là sự trưởng thành của Paul.

Nhưng cuối cùng Paul đã phạm một sai lầm.

Biến động do cuộc hôn nhân giữa Paul với Zenith đã để lại vết sẹo trong tim mỗi thành viên.

Nhìn lại thì nó có thể chỉ là một chuyện nhỏ.

Nhưng nó khiến cho Talhand quyết sẽ không bao giờ tham gia một tổ đội nào khác nữa.

Sau đó, Talhand tiếp tục hành trình đơn độc của mình, và chẳng bao lâu sau, Sự kiện thảm hoạ Fittoa đã xảy ra.

Ông đã đoàn tụ với Elinalise, gặp Roxy, và cùng với hai người họ, ác cảm của ông với các nhóm khác đã giảm bớt…

Nhưng Paul thì không.

Ông đẫ gặp lại Paul khi trở về từ Ma đại lục.

Và người mà ông gặp, không còn là đứa trẻ ngỗ ngược mà ông từng biết nữa.

Đó là một người đàn ông, một người cha, đang tuyệt vọng tìm kiếm gia đình mình.

Talhand biết anh đã thay đổi, rằng anh đã trưởng thành.

Lần đầu tiên ông gặp con trai của Paul là ở lục địa Begarrit.

Rudeus Greyrat.

Ông đã tưởng rằng cậu ta sẽ là một đứa nhóc kiêu ngạo lười biếng giống cha mình.

Nhưng thằng nhóc lại là đứa trẻ đáng tin cậy một cách kinh ngạc.

Cơ mà nhìn cách Paul trưởng thành thì điều đó không có gì là lạ cả.

Paul và Rudeus.

Nhìn hai người họ khiến ngực Talhand thắt lại.

Ông không biết tại sao.

Thế rồi Paul qua đời.

Cái kết ấy đến quá nhanh.

Khiến ông nhận một cú sốc khá lớn.

Nhưng khi nhìn thấy tác động lớn hơn nhiều đối với Rudeus, thì ông đã do dự khi thể hiện điều đó ra mặt. Nên là ông đã uống cạn nỗi buồn của mình một cách bình thản như mọi khi.

Sau đó ông rời lục địa Begaritto rồi gặp gia đình con trai của Paul.

Con trai của tên lăng nhăng trắng trợn, Paul, thực sự đã thành lập gia đình riêng của mình.

Vì vậy, sau khi dựng mộ cho Paul rồi uống rượu để tôn vinh anh ấy, thì ông rời Sharia để lên đường.

Khi ấy có điều gì đó trong Talhand đã kết thúc.

Thứ gì đó đã ở bên ông kể từ khi ông trở thành mạo hiểm giả.

★ ★ ★

Một ngày nọ, trong sự trống rỗng, một ý nghĩ chợt loé lên trong Talhand.

Rằng ông nên học nghề thợ rèn.

Ông không biết tại sao mình lại nghĩ vậy.

Nhưng trong suốt hành trình tới Vương quốc Asura, ông đã đảm nhận công việc ở lò rèn cùng với công việc huấn luyện của Mạo hiểm giả.

Vì vụ cờ bạc của Gisu, ông đã suýt tán gia bại sản.

Và để kiếm thêm một ít tiền, khi đến lục địa Millis, ông đã tạm ngưng chuyến du hành của mình.

Ông bắt đầu rèn bằng tất cả ma pháp mà mình có.

Hoả, Thổ, Thuỷ và Phong.

Ông làm kiếm, làm găng, làm khiên, lầm kiếm, làm giáp, làm mũ rồi lại làm kiếm.

Và thông qua đó, bằng một cách nào đó ông dần hiểu được những gì Godbard đã nói với ông nhiều năm về trước.

Có một số thứ mà không thể truyền tải được qua lời nói. Nhịp độ, thời điểm, lực đập, ông dần cảm nhận được tất cả những điều này.

Kỹ năng của ông đã tăng lên nhanh chóng.

Sự phức tạp trong việc trở thành một phiên bản khác của Godbard đang nung nấu trong tâm trí ông.

Và kiến thức của ông từ thời còn là một mạo hiểm giả về việc trang bị nào hơn trang bị nào đã đóng một vai trò quan trọng.

Cách ông sử dụng Ma pháp cũng khác xa so với những gì làng ông đã dạy.

Cuối cùng thì những người mua hàng của ông cũng đã xuất hiện.

Đó là binh đoàn đánh thuê Rudo.

Bởi ông quen biết Rudeus nên chi nhánh đó đã trở thành nhà tài trợ cho ông ấy.

Và nhờ đó, cuối cùng ông đã có thể mở được lò rèn của riêng mình.

Nhưng, như mọi khi, ông làm không vì mục đích gì cả.

Cái việc cố bắt chước để trở thành Thợ Rèn khi còn đang là Mạo hiểm giả ấy chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cuối cùng cũng có điều thay đổi là khi Rudeus đưa cả nhà mình đến từ Sharia.

Con trai của Paul đã có thể đứng ngang hàng với nhà Latrea.

Khi nhìn thấy điều đó, ông đã biết.

Cuối cùng ông cũng đã hiểu.

Rằng ông phải trở về làng của mình.

Rằng ông phải phản bác lại quyết định ngày hôm đó.

Đó là lý do vì sao ông lại học nghề rèn.

★ ★ ★

Sau khi nhận được khối đá đen từ Rudeus, Talhand đã trở về lò rèn của mình.

Từ trước đến nay, ông đã có ý tưởng và lý thuyết về việc tạo ra loại đá này bằng ma thuật.

Đó từng là một giấc mơ, nhưng bây giờ ông đã tích lũy đủ kinh nghiệm cho nó.

Trước hết, ông phân tách khối đá đen của Rudeus bằng Thổ Ma Pháp và búa.

Sau đó trộn nó với sắt cát và đốt nóng trong lò.

Do lửa của lò thông thường không đủ nóng để làm tan chảy nó, ông sử dụng Hoả và Phong ma pháp để nâng cao nhiệt độ càng cao càng tốt.

Cả Tâm Kim <芯金 > (Lõi kiếm) và Ngọc Cương <玉鋼> (Kim loại làm kiếm) đều sẽ được làm từ đá và cát sắt của Rudeus.

Tuy tỷ lệ sẽ khác nhau, nhưng quy trình cơ bản giống nhau.

Dù ông có thể sử dụng vảy của Hồng Long hoặc xương Hydra để tạo ra một thanh kiếm thậm chí còn mạnh hơn nữa, nhưng Talhand sẽ không sử dụng bất kỳ thứ gì trong số đó hết.

Vì sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả.

Ông bắt đầu rèn thanh kiếm một cách chậm rãi, rồi sau cả đêm không nghỉ ngơi, thì ông bắt đầu quá trình tôi luyện.

Chậm rãi nhưng chắc chắn, ông dồn hết ma thuật và ý chí của mình vào thanh kiếm.

Thành Phẩm là cây kiếm một lưỡi.

Đó là một thanh kiếm cứng cáp màu đen.

Nó không có tí trang trí nào cả và không có hiệu ứng gì đặc biệt.

Nhưng Talhand đã hài lòng về nó.

Ông làm một bao kiếm, bọc nó trong một tấm vải hạng nhất rồi đeo lên lưng.

Sau khi bỏ những viên đá đen còn lại vào túi, ông khởi hành từ Millishion.

Với điểm đến tiếp theo: Làng của tộc Người lùn.

★ ★ ★

Kể cả sau một thời gian dài, thì làng của tộc Người lùn vẫn không có gì thay đổi.

Ngôi làng được xây bằng đá dưới chân một vách đá.

Âm thanh của búa đạp vào sắt có thể được nghe thấy ngay cả khi đã xuyên qua những bướng tường đá dày cộm.

Talhand vượt qua lối vào mà không gặp nhiều khó khăn.

Dù ông không còn là thành viên của làng nữa, nhưng ông vẫn là một Người lùn.

Người lùn thường ra vào làng thường xuyên nên việc canh gác không được đặc biệt chú ý.

“...”

Bên vách đá có một cái lỗ lớn, từ đó có một hệ thống ròng rọc.

Những người đàn ông ngực trần ướt đẫm mồ hôi đang mang than và quặng ra khỏi mỏ còn phụ nữ vác những bao tải khoai tây hấp khổng lồ trên hai vai đến trạm dừng gần bên ngoài.

Talhand cảm thấy hoài niệm trước cảnh tượng đó.

Như thể thời gian đã đóng băng kể từ khi ông rời khỏi làng vậy.

Điều duy nhất thay đổi là số người mà ông không nhận ra.

Mặc dù ông thu hút một số ánh nhìn thắc mắc khi đi xung quanh, nhưng số lượng ánh mắt khinh thường nhìn ông thì lại rất ít.

Hầu hết họ không biết ông hoặc không nghĩ gì về ông cả.

Talhand không để bất cứ điều gì cản trở rồi đi thẳng đến nơi ở của trưởng làng.

Ông chỉ có một mục tiêu duy nhất.

“...Đã lâu rồi mới gặp nhỉ, Nham Đại Phong, Ông đến đây làm gì?”

Thế nhưng tất nhiên, vẫn có những người biết ông ấy.

Đứng chắn đường là một trong những người anh em của ông.

Người đàn ông đã cười nhạo Talhand nhiều năm trước và được chọn làm bạn tâm giao của Khoáng Thần.

“Ta đến để gặp Khoáng Thần.”

“Biết vị trí của mình đi, làm như ngài ấy sẽ gặp một kẻ như ông vậy.”

“...”

Talhand không nói gì rồi rút thanh kiếm từ sau lưng ra.

Ông cởi miếng vải ra rồi ngay khi rút thanh kiếm ra khỏi bao, tên kia đã bị sốc đến nghẹt thở.

Bởi vì bên dưới bao là một thanh kiếm đen tuyền.

Nó tối đen như muốn hấp thụ toàn bộ ánh sáng, nhưng lại không hề ma quái, trái lại là một sự tao nhã và khai sáng vậy.

Đó quả thực là một tuyệt phẩm.

“Rốt cục nó là cái gì thế này…?”

“Ta tự rèn nó đấy.”

“Không thể nào…”

Trong sự nghiệp luyện rèn của tộc Người lùn, thì kiếm thể hiện mọi thứ.

Một người lùn xuất sắc thì có thể tạo ra một thanh kiếm xuất sắc.

Vì vậy, ông ta không thể tin rằng đó là thứ mà Talhand tạo ra.

“Ta đến để trình bày vài vấn đề.”

Khoáng Thần nổi tiếng khắp thế giới như một thợ rèn vĩ đại nhất và là niềm tự hào của tộc Người lùn.

Và như vậy, bất cứ khi nào một đồng nghiệp của mình tạo ra một tác phẩm đạt chất lượng ở mức độ nào đó, thì ông ta có nghĩa vụ thẩm định nó.

Tất nhiên, bất cứ thứ gì không đạt tiêu chuẩn sẽ ngay lập tức bị loại bỏ bởi bất kỳ Người lùn nào đang thẩm định.

Và người trước mặt ông đang làm điều đó.

“...”

Mặc dù ông không thích Talhand.

Nhưng thanh kiếm thì không biết nói dối.

Thanh kiếm đen trước mặt ông không có tính năng đặc thù nào và không được chế tạo bằng bất kỳ kỹ thuật đặc biệt nào.

Nhưng chính vì thế khiến cho điều đó thật khó khăn.

Vô cùng khó khăn.

Không một trận chiến nửa vời nào có thể khiến cho nó bị hỏng được.

Điều đó khiến nó trở thành một lưỡi kiếm tuyệt hảo.

Bất cứ ai tự nhận mình là Người lùn đều không thể dối lòng về thanh kiếm này được.

“Ta cho phép ông. Ông có thể đi tiếp, Nham Đại Phong Talhand.”

“Ta xin gửi lời cảm ơn, Viêm Nhận Kim Dotol.”

(Viêm Nhận Kim: 炎の刃金: lưỡi kim loại bốc hoả

Talhand nhớ lại tên anh trai mình, cúi đầu rồi niêm phong thanh kiếm.

Trên con đường đến với Khoáng thần, Talhand đã gặp phải chuyện tương tự nhiều lần.

Nhưng khi họ nhìn thấy thanh kiếm, thì không còn ai cản đường ông nữa cả.

★ ★ ★

Ký ức của [Khoáng Thần] Godbard đáng kính về Talhand đã phần nào mờ nhạt.

Cũng là lẽ tự nhiên cả thôi.

Bởi đã nhiều năm trôi qua kể từ khi Talhand rời làng rồi mà.

“Ông già rồi, Talhand.”

“Đi mà nói bản thân ấy.”

“Ta tưởng ông đã chết ở chỗ xó xỉnh nào đó từ lâu rồi.”

“Ta cũng định vậy.”

Hai người chỉ trao đổi một vài lời hỏi thăm ngắn gọn.

Bên cạnh Godbard là vợ và là cánh tay phải của ông ta.

Với sự trở lại của gã điên vĩ đại nhất làng, thì sự cảnh giác của họ trở nên rõ ràng.

Nhưng giữa Talhand và Godbard thì lại không hề có chuyện đó.

Talhand đã quyết định đối mặt với Godbard với một trái tim kiên định.

“...”

“...”

Nhưg ông không có ý định tâm sự trò chuyện với Godbard.

Có rất nhiều điều có thể nói được.

Về những trải nghiệm của ông ấy ở ngoài làng.

Nhưng lời nói giờ không cần thiết.

Talhand không nói một lời liền rút thanh kiếm ra.

Godbard, vẫn im lặng, rút nó ra khỏi bao rồi ngạc nhiên trước lưỡi kiếm.

“...Ồ.”

Phản ứng của Godbard tràn ngập sự ngưỡng mộ.

Ông đưa thanh kiếm lên mặt để nghiên cứu.

“Thanh kiếm này chứa đựng niềm tin to lớn… Không hề dao động hay ngây thơ, nhưng có thể nhận ra được sự thiếu kinh nghiệm. Với cùng chất liệu và cấu trúc, thì ta có thể làm ra một lưỡi đao tốt hơn thế này.”

Talhand mỉm cười.

Tất nhiên là ổng rất vui.

Cho dù Talhand có làm việc và rèn luyện chăm chỉ đến đâu trong vài năm qua, thì ông cũng không thể bắt kịp Khoáng Thần, người đã chăm chỉ nghiên cứu trong hơn một trăm năm.

Nên đó là điều hiển nhiên.

“...Haha.”

“Có gì buồn cười vậy?”

Nhưng đó không phải là lý do tại sao.

Chưa bao giờ nó là lý do cả.

“Vậy ông muốn biết về chất liệu và kết cấu?”

“Tất nhiên. Đó quả là một thanh kiếm kỳ lạ.”

Việc giải thích về chất liệu và cấu tạo đằng sau những thanh kiếm được trưng bày không phải là chuyện hiếm.

Để giải thích lý do tại sao thanh kiếm lại được trưng bày, đó là để gạt đi chuyện phương pháp sáng tạo ra nó.

Những vật liệu nào đã được sử dụng, nó được tạo ra như thế nào rồi ý nghĩa đằng sau nó. Có rất nhiều người muốn để lại những điều như vậy vào lịch sử.

“Vật liệu cơ bản là đấ được tạo ra bằng Thổ thuật.

Nó được nghiền nát rồi trộn với cát sắt.

Xong ta làm tan chảy nó bằng sự kết hợp giữa Hoả và Phong Ma pháp.

Sau đó, ta rèn rồi tôi luyện nó như bao thanh kiếm khác rồi làm nguội nó bằng Thuỷ Ma pháp.”

“Một viên đá được làm từ Thổ Ma pháp sao…”

Những lời đó khiến Godbard chợt nhớ ra điều gì đó.

Ông từng nghe về phương pháp đó trước đây.

Nhiều năm trước, một người bạn khùng điên đã kể đi kể lại cho ông ta nghe về điều đó.

“Đây là để trả đũa à?”

“Không. Ta chỉ nghĩ đến việc phân định điểm số của chúng ta thôi.”

“...Ông nghĩ là khi ta nhìn thấy thanh kiếm này, thì ta sẽ bảo ông quay lại ư?”

“Không. Ông đã nói cho ta điều ta muốn nghe rồi. Thế là quá đủ.”

Godbard đó có thể tạo ra một thanh kiếm tốt hơn.

Chỉ cần thế thôi đã đủ làm ông mãn nguyện rồi.

Ông có thể cảm thấy một gánh nặng được nhấc khỏi vai của mình.

Tất nhiên, với cùng chất liệu và cùng phương pháp, thì ông ta có thể tạo nên một thanh kiếm tốt hơn nữa.

Nhưng nếu không có Ma pháp, thì ông sẽ không thể làm tan chảy hay phá vỡ viên đá và không có loại nước thông thường nào có thể dùng để làm nguội nó ở nhiệt độ đó.

Và vì vậy, nếu không có ai có thể sử dụng Ma pháp đó ở mức vừa đủ…

Mặc dù thiên tài trước mặt của ông ấy mà không có phương pháp của Talhand, thì cũng có thể nghĩ ra cách nào đó để tinh luyện viên đá một cách thuần thục.

“Vậy, cái thứ [Đá] này, ông đã tự mình tạo ra nó hả?”

“...Không. Con trai của một người bạn cũ đã làm nó cho ta.”

Ông rút ra ba thỏi đá từ ba lô rồi xếp chúng trước mặt Godbard.

Godbard cầm một tảng đá lên rồi cảm nhận sức nặng của nó.

Ông cố bẻ nó làm đôi để xem mặt cắt, vầ khi không thể làm được điều đó, thì ông liền rút búa ra và định đập nó, nhưng thậm chí còn không thể tạo ra một vết lõm nào.

Ông ta bối rối trước độ cứng của thỏi đá.

Ông chợt thấy phấn khích khi nghĩ tới việc dùng thỏi đá này để làm thứ gì đó.

Một nụ cười nở ra trên mặt ông.

Talhand gật đầu, hài lòng với phản ứng ấy.

Godbard vẫn dễ đọc như thời thơ ấu.

“Vài ngày nữa, người làm ra những thứ đó sẽ đến để yêu cầu được diện kiến.”

“...”

“Ông có sẵn lòng gặp cậu ta không?”

Talhand có vẻ thích nói về Rudeus.

Ông ấy giờ đã đạt được mục đích của mình.

Ông đã thành công gửi truyền được lời nhắn của cậu ấy.

Giờ tất cả những gì ông phải làm là chờ đợi người đã giao nhiệm vụ cho ông.

“Cậu ta có thể trông hơi không đáng tin, và có thể cậu ta sẽ đem theo một số yêu cầu vô lý…

Nhưng cậu ta là một người đàn ông có lòng can đảm.

Ông sẽ không mất gì khi gặp cậu ta đâu.

Tôi thề trên thanh kiếm kia ấy.”

Godbrd nhìn thanh kiếm và thỏi đá.

Vợ và người bạn tâm giao bên cạnh ông dường như cũng có suy nghĩ riêng nhưng quyết định không nói ra.

Talhand đã vượt xa sự mong đợi của họ.

Có lẽ một phần là do Ma pháp sư đã tạo ra viên đá đó nữa.

Sự tò mò của họ đã lên đến đỉnh điểm.

“Được rồi. Tên người đó là gì?”

“Rudeus Greyrat.”

“Đã hiểu.”

Godbard khắc sâu cái tên đó vào tâm trí mình.

Khi Talhand đã chắn chắn về điều đó, ông đứng dậy.

Dù đó chỉ là một lời hứa suông, nhưng thế là quá đủ.

Bởi Godbard không phải là người thất hứa.

Có thể Talhand đã từng không nghĩ như vậy, nhưng những gì Godbard làm lúc đó không hề là thất hứa.

Chỉ có Talhand và sự non nớt của mình mà thôi.

“Ông sắp đi à?”

“Ừm.”

“Sau màn thể hiện của ông, sẽ không có ai phàn nàn gì về việc ông ở lại cả.”

“Ta có một cửa hầng ở Millishion. Có lẽ chừng nào ta còn sống thì ta vẫn sẽ ở lại đó thôi.”

Với lời chia tay ấy, Talhand rời khỏi nơi ở của Khoáng Thần.

Khi ông còn ở trong, thì ông đã được vây quanh bởi những người anh em ruột của mình.

Ánh mắt sắc bén của họ không thể giấu được mong muốn dò xét ông.

“Xin lỗi, hãy cho ta đi qua.”

Họ mở một con đường nơi ông bước đi.

Và giữa những ánh mắt đầy hoang mang và khinh bỉ đó, Talhand tiến về phía lối ra.

Không ai gọi ông lại.

Không ai đuổi theo ông.

Những bước đi của Talhand trở nên nhẹ nhõm và thâm tâm ông đã được gội rửa.

Lời nguyền cuối cùng cũng đã được hóa giải.

Còn việc Khoáng thần đánh đổi lòng trung thành của mình cho Long Thần để lấy một lượng lớn đá thì lại là một câu chuyện khác.



{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },