Chuyện ngoài lề: Lời Thề Nguyện trên Thảo Nguyên.

★★★

Delta đang có tâm trạng tốt.

Cùng với Shadow, hôm nay cô ấy lại săn được một toáng trộm cướp.

POWER là sức mạnh.

Sức mạnh là công lý.

Săn mồi là một phương thức để sinh tồn, nhưng đồng thời cũng để thể hiện sức mạnh của bản thân.

"Chủ nhân!! Chủ nhân thấy chuyến đi săn hôm nay của Delta thế nào ạ!?"

"À, ừm, cũng khá đấy."

Shadow, mặc chiếc áo khoác dài màu đen tuyền, vừa nói vừa lục lọi lấy ví tiền từ xác tên trộm.

"Tuyệt quá! Tuyệt quá! Chủ nhân đã công nhận mình rồi-nano!" Đi săn cùng Shadow là quãng thời gian tuyệt vời nhất của Delta.

Thật vinh dự cho Thú Nhân khi được những người vượt trội hơn mình công nhận, và điều đó là cần thiết để thể hiện vị trí quan trọng của kẻ ấy trong bầy đàn. Đó là thước đo giá trị của Thú Nhân.

“À mà, nên làm gì với cái xác này đây?” Thứ mà Shadow chỉ vào là xác của một Thú Nhân.

"Đó là ai zợ?"

"Anh trai của Delta đó. Quên rồi hả?"

Delta nghiêng đầu và lục lọi trí nhớ.

Nghĩ lại thì, cô ấy có cảm giác như tên yếu đuối này lúc nãy có nói gì đó.

“Hỏi để cho chắc, có cần ta chôn cất hắn không? Ta không biết thú nhân an táng người chết thế nào.”

“Em không cần!”

"Ừ, thế thì thôi."

Đáp gọn lỏn, Shadow lại bắt đầu lục lọi ví tiền tiếp.

"Ư ư…"

Nhìn vào xác của Thú Nhân, không hiểu sao Delta lại nhớ ra điều gì đó khó chịu. Đó là ký ức từ rất lâu về trước rồi, thời cô còn được gọi là Sara.

"Sao thế?"

"Không có gì ạ-nano!!"

Thiệt tình, cô ấy đang có tâm trạng tốt, vậy mà…

Delta nhảy lên lưng Shadow và bắt đầu ‘đánh dấu’ hắn ta.

"Ơ kìa, xê ra mau!"

“Em không muốn!”

"Khoan đã!! Cô có mùi như chó vậy!"

"Em không có mùi!"

Sau khi ngửi mùi cơ thể của Shadow, ký ức về quá khứ dần mờ nhạt đi. Delta cảm thấy thoải mái hơn rồi.

★★★

Bên trong một túp lều tối tăm và ẩm thấp.

"Sara... con dậy chưa?"

Sara nhảy dựng lên khi nghe tiếng mẹ gọi mình.

"Sara, ở bên này!"

Ở phía sâu trong túp lều rách, mẹ cô ốm yếu nằm đó.

"Khụ khụ...cho mẹ xin… chút nước."

Bà ấy kho khan đau đớn.

"Con hiểu rồi! Lấy về ngay!!"

Sara lao ra khỏi túp lều và tới hồ lấy nước cho mẹ.

Ánh nắng ban mai đang chiếu rọi rực rỡ bên ngoài, đồng cỏ trải dài đến tận chân trời.

Khi chạy tới được cái ao, thì chân Sara đã ướt đẫm sương sớm.

Làn nước trong vắt lấp lánh trong hố nước.

Sara đang ngồi xổm xuống múc nước thì chợt nhận ra điều gì đó.

"Chết rồi! Mình quên mang theo cái đựng!"

Cô chạy biến về lại túp lều để lấy đồ.

Và đột nhiên, có ai đó ngáng chân cô ấy.

"Kyaaaa!?"

Sara ngã dập mặt xuống đất.

“Này này, Sara ngốc nghếch ơi, đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây!?”

“Há há há, lại quên xô đựng nước nữa hả?”

Có hai cậu bé lớn hơn Sara một chút.

“Anh Ral, anh Ren…”

Tai của Sara cụt xuống.

"Mày thật vô tích sự. Làm việc nhà cũng không xong nữa sao?"

“Cả đi săn mồi cũng chẳng nên hồn được, thế thì sống làm quái gì cho chật đất hả.”

"P-phải có ai đó chăm sóc mẹ chứ...! Đó là lý do Sara không thể đi săn!"

“Dám trả treo à!!”

Nắm đấm của Ral trúng vào má Sara.

Dù là trẻ con, nhưng đó vẫn là nắm đấm của thú nhân. Sara lăn lộn nhiều vòng trên đồng cỏ.

"Ư… ư..."

Máu rỉ ra từ khóe môi Sara.

Khi cô ấy từ từ đứng dậy, hai người anh có vẻ rất ngạc nhiên.

"Ấy chết, tao lỡ đánh nó mạnh quá à."

“Nó có va đập vào đâu không?”

Trong khi nói vậy, hai người họ bước tới chỗ Sara.

"Ây, Sara, nghe anh mày nói cho nghe này. Chăm sóc con đàn bà đó cũng chẳng ích gì đâu. Mụ ta thậm chí còn không thể đi săn được. Và chỉ đẻ được ba đứa con, thật đáng thất vọng."

"Mụ là gánh nặng cho cả đàn. Đó là lý do tại sao cha vứt bỏ mụ."

"Tại sao... tại sao các anh lại nói những điều tàn nhẫn như vậy! Ral-nii, Ren-nii và Sara... đều do một mình mẹ nuôi lớn mà!!”

Sara nói qua hàm răng đang nghiến chặt, run rẩy.

"...Mày thực sự… đúng là một con ngốc nhỉ."

Đáp lại cô bé chỉ là những lời nói lạnh lùng.

"Kẻ yếu đuối không có một chút giá trị gì. Đó chẳng phải là quy luật của bầy đàn sao?"

“Bởi vì yếu…? Quy luật của bầy đàn…?”

"Đứng nói là mày quên rồi nhé. Có thật đồ não cá vàng như mày là em gái bọn tao không thế?"

“Nhưng, mẹ…”

"Mụ ta không còn là mẹ của bọn tao nữa rồi."

"Hả……?"

"Ô kìa, tao chưa nói với mày sao? Năng lực của chúng tao đã được công nhận và được nhận làm con nuôi vào tộc thứ 3 trong đàn."

"Đúng đúng, hiện tại là mày phải gọi bọn tao là Lal-sama và Ren-sama đến từ tộc Pit."

"Sao có thể... vậy còn mẹ…"

"Con mụ yếu đuối như vậy, tao đếch còn quan hệ gì cả."

"Lần sau gặp lại, nếu mày còn tùy tiện gọi tao là anh trai, thì đừng trách tao vô tình. Hãy nhớ lấy điều đó."

Hai kẻ đó cười một tràng liền rời đi.

Sara đứng sững sờ một lúc.

“Đúng rồi… xô đựng nước…”

Lau nước mắt, Sara lê bước trở lại cái túp lều rách nát.

★★★

Sara tươi cười vén màn lên.

"Mẹ ơi! Con quên xô đựng nước!"

"Thiệt tình, đứa trẻ ngốc nghếch này…”

Người mẹ đang chờ đợi với nụ cười dịu dàng.

"Tehehe...!"

"Kìa, nó ở đó đó."

"ƯM!"

Sara chộp lấy một xô nước ở phía sau túp lều.

"Sara...khuôn mặt con làm sao vậy?"

"Ể?"

Má của Sara đỏ bừng và sưng tấy sau cú đánh vừa rồi.

"Con... con bị ngã! Tehehe!"

Người mẹ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tươi cười lảng tránh của Sara.

“…Ral và Ren đánh con, phải không?”

"Ư... không phải!"

"Mẹ hiểu rồi. Hai cái thằng đó..."

"Không! Không phải mà...!"

"Con là một đứa trẻ tốt bụng. Lại đây nào, Sara."

Khi Sara cụp đuôi đi đến giường mẹ, người mẹ cười và vỗ nhẹ vào đầu cô.

"Ư ư...Mẹ thật thông minh. Mẹ đã phát hiện ra tất cả những lời nói dối của Sara."

“Do Sara nói dối tệ lắm đó mà.”

"Sara thật ngốc. Mọi người cười nhạo Sara vì Sara ngốc nghếch. Tại sao Sara không thể trở nên thông minh như mẹ được?"

"Hưmmm, hơi khó nha. Vì Sara giống cha mà..."

''Sara muốn giống mẹ cơ.''

“Con không nên nói thế đâu, nhất là khi ra ngoài.” Người mẹ nói với giọng trách mắng.

"……Ưm."

"Đúng là con ngoan thật đấy, Sara à." Mẹ nhẹ nhàng vỗ đầu Sara, rồi nói tiếp: "Phải rồi, có lẽ Sara nên nói chuyện lễ phép hơn."

"Lễ phép?"

"Đúng vậy. Khi nói chuyện lễ phép, thì con sẽ trông thông minh hơn..."

“Sara sẽ trở nên thông minh hơn ư!?”

"Nhìn sẽ thông minh hơn… có thể đó..."

"Con hiểu rồi! Sara nên nói thế nào đây?"

“Xem nào, để nói chuyện lễ phép…thì hãy thêm ‘đuôi’ vào cuối câu.”

“Có phải thế này không ạ!?”

"Ừm, thêm một chút nữa..."

“Có phải là thế này không ạ-nano!?”

"Đúng, đúng vậy... nghe ổn đấy."

“Nói như thế có khiến Sara trông thông minh hơn không?”

"Hưmmm...tốt hơn trước...mẹ cũng không biết nữa."

“Từ giờ trở đi, Sara sẽ nói chuyện lịch sự với mẹ hơn ạ-nano!!”

"Lại đây nào, Sara."

Nói xong, người mẹ tôi ôm mặt Sara vào lòng.

"Con là một đứa trẻ dễ thương, cực kỳ cực kỳ dễ thương, là cục cưng của mẹ."

"Mẹ……?"

“Lỗi tại mẹ, mà con phải chịu tổn thương như vầy.”

“Sara không tổn thương ạ-nano!”

Mẹ lắc đầu và chạm vào đôi gò má sưng tấy của Sara. Những ngón tay của bà mỏng manh dễ vỡ làm sao.

"Sara... bình tĩnh và nghe mẹ nói này. Con có muốn trở thành con nuôi không?"

"C-con nuôi...?"

"Mẹ đã nói chuyện với tộc Dobell rồi. Sara là con gái nên không thể gia nhập tộc Pitt như Ral và Ren được. Tộc Dobell cũng là một tộc khá lớn…."

"Ơ... Chả lẽ cả Ral-nii và Ren-nii... mẹ cũng…?"

"Bí mật giữa mẹ và con thôi nhé. Lũ nhóc đó sẽ bị tổn thương nếu biết mẹ là người sắp đặt chuyện này."

"Tại sao……"

“Tộc Pitt và tộc Doble nợ ân tình chúng ta, Mẹ ngày xưa cũng ra gì này nọ lắm đó nha.” Nói xong mẹ tôi mỉm cười tự hào.

"Ý con không phải như thế! Tại sao cơ chứ? Chúng ta là người một nhà cơ mà! Chúng ta phải ở cùng nhau!!"

“Sara……”

"Ral-nii và Ren-nii thật tệ bạc!! Hai anh đã nói những điều kinh khủng về mẹ!! Mẹ đau ốm bệnh tật như vậy, nhưng hai anh ấy lại không thèm về thăm mẹ dù chỉ một chút-nano!”

Sara đã khóc, những giọt nước mắt ướt nhoè đôi gò má sưng tấy.

"Sara, nghe mẹ nói này. Cũng tại vì không còn cách nào khác mà thôi."

"CÁI GÌ MÀ KHÔNG CÒN CÁCH NÀO KHÁC CHỨ-NANO!"

"Đó là quy định của bầy đàn. Mẹ thậm chí còn không đi săn mồi nổi nữa. Hơn nữa, Ral, Ren và Sara vẫn còn là những đứa trẻ. Tự thân đi săn thì sẽ gặp nguy hiểm mất."

"Thế còn cha...?"

"Ông ấy là người đứng đầu đàn. Còn rất nhiều tộc khác mà ông phải trông coi. Nếu mẹ có thể đẻ thêm đứa nữa, thì ông ấy sẽ chăm lo cho mẹ. Tuy nhiên, mẹ không thể sinh thêm con được nữa rồi...Đó là lý do tại sao gia đình này không ai có khả năng để đi săn mồi cả. Dù hiện tại, chúng ta có thể nương nhờ các gia đình khác, nhưng không thể tiếp tục sống như vậy mãi được.”

"Sara...Sara là con của mẹ mà-nano."

"Sara sẽ luôn là con của mẹ. Nhưng... con phải suy nghĩ kỹ."

"Con không muốn..."

“Sara……”

Sara ôm lấy mẹ thật chặt.

"Sara mãi là con của mẹ. Ral-nii và Ren-nii là đồ tồi-nano"

"Cảm ơn con, Sara à. Nhưng đừng nói xấu Ral hay Ren như thế chứ."

"Tại sao……"

“Hai đứa ấy cũng đều là những đứa con đáng yêu của mẹ.”

“Đáng yêu hơn cả Sara ạ-nano?”

“Không, Sara là số 1 trong lòng mẹ.” Mẹ cười hiền từ ấm áp.

"Tuyệt quá!"

"Ral và Ren vẫn còn trẻ và chưa có chỗ đứng trong đàn. Hai đứa trẻ đáng thương làm sao, vì có một người yếu đuối làm mẹ của chúng."

“Đó là lý do mà hai anh ấy được quyền nói xấu mẹ sao ạ…?”

“Những đứa trẻ đó cũng tuyệt vọng lắm. Nhưng mà giờ đây, chúng đã mạnh mẽ hơn mẹ rồi…”

“Có nhất thiết cần phải mạnh mẽ không ạ-nano?”

"Đó là quy luật của bầy đàn."

"Là vậy sao ạ-nano……"

"Vì vậy, làm ơn, Sara à. Làm ơn đừng nói xấu Ral hay Ren. Mẹ hạnh phúc nhất khi thấy các con hòa thuận với nhau và luôn luôn khỏe mạnh."

"Hòa thuận với các anh... Con hiểu rồi ạ-nano."

"Ừ. Ngoan lắm, Sara à."

Nói xong, người mẹ lau nước mắt cho Sara bằng những ngón tay gầy gò của mình.

"Mẹ... con nên làm gì đây-nano?"

"Sao con hỏi vậy?"

“Làm sao để quay trở về cuộc sống như trước đây ạ?”

"Chuyện đó……"

"Làm thế nào để con không bị người ta khinh thường nữa? Nếu được như vậy. mẹ sẽ không phải chịu tổn thương nữa, đúng không ạ-nano?.”

"Sara...mẹ xin lỗi."

"Tại sao mẹ lại xin lỗi-nano?"

"Mẹ... mẹ cũng không biết... Nhưng mẹ hy vọng rằng… Ral, Ren và Sara sau khi lớn lên và có thể tự mình đi săn mồi."

“Chỉ cần có thể tự đi săn mồi là được, đúng không ạ?”

“Đúng vậy. Ngoài ra, còn có thể giúp con trở nên mạnh mẽ hơn.”

"Nếu con trở nên mạnh mẽ hơn. Sau đó, Ral-nii và Ren-nii cũng sẽ quay lại, đúng không ạ-nano?"

"Phải ha…mẹ cũng hy vọng… hai đứa sẽ quay về..." Giọng bà trầm xuống.

“Bệnh của mẹ cũng sẽ khỏi, đúng không ạ-nano?”

"Phải ha… sẽ khỏi thôi." Bà yếu ớt nói, giọng đượm buồn.

"Sara hiểu rồi! Sara sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và có thể tự đi săn mồi!"

"Đừng vội, Sara. Khi con lớn lên đ-... khụ... khụ."

"Mẹ!?"

"M-mẹ không sao...!"

Sara điên cuồng xoa lưng mẹ khi bà ấy ho sặc sụa.

Những chiếc xương sườn nhô ra trên lưng bà khiến trái tim Sara quặn thắt lại.

"Sara phải nhanh chóng-..."

“……Sara?”

"Aaaaa không… không có gì đâu ạ! Mẹ khỏe lại rồi chứ-nano?"

"Ừ ừ, giờ thì ổn rồi. Cảm ơn con."

"Tuyệt quá! Thế thì Sara đi đây ạ-nano."

Sara quay lưng lại rồi chạy thật nhanh.

"Chờ đã, Sara!"

Mẹ của Sara ngăn lại khi cô rời khỏi túp lều.

“G-gì vậy ạ-nano?”

“…Con định đi đâu thế?”

Khi được hỏi, Sara cụp tai xuống và nhìn xuống đất.

“…C-con đi lấy nước.”

"Vậy thì quên xô nước rồi."

“Ư ư.. con sơ ý quá!'' Sara vội vàng chộp lấy cái xô đựng.

"Vậy con đi lấy nước đây ạ-nano."

"Đi đứng cẩn thận nhé, Sara."

Người mẹ nhìn theo bóng lưng Sara, thấp thỏm lo lắng.

★★★

--Đêm xuống.

Sau khi mẹ say ngủ, Sara lẻn ra khỏi túp lều.

Đồng cỏ đáng lẽ ra phải trải dài đến tận chân trời, và trông như thể bị sơn mực đen vậy.

Tuy nhiên, đôi mắt của Sara có thể nhìn xa hơn về phía trước rất nhiều.

“Nó ở đằng kia,” Cô khịt mũi.

“Ở đó cũng vậy.”

Đôi tay ngọ nguậy.

“Có rất nhiều.” Mắt, mũi và tai đều vểnh lên.

Sara sắc sảo hơn bất kỳ ai khác trong tộc của cô.

“Chỉ cần mình có khả năng săn được con mồi.”

Tuy nhiên, Sara vẫn còn quá trẻ để phải đi săn mồi. Đặc biệt, nữ giới thường đi săn muộn hơn nhiều so với nam giới.

Nhưng cô không có thời gian để chờ đợi.

Sara bước ra đồng cỏ tối tăm. Đôi chân cô đang run rẩy.

Nó còn đáng sợ hơn cả khi bị hai anh đánh đập nữa.

Các anh trai của cô đã được huấn luyện để đi săn, nhưng Sara thậm chí còn chưa được huấn luyện gì cả. Cô không biết gì về cách để săn mồi.

“Săn mồi khiến Sara mạnh hơn…”

Sara bò ra thảo nguyên với đôi chân run rẩy.

Đi được một lúc, cô dừng lại và dò xét bằng mắt, mũi và tai.

Sau khi tiến thêm một đoạn nữa, cô dừng lại và tiếp tục quan sát.

Lặp lại quá trình này, Sara ngày càng rời xa khu vực định cư của bầy đàn.

Ngay cả khi một nhóm quái vật đi ngang qua, Sara vẫn nín thở lướt qua chúng mà không bị phát hiện.

"Sara giỏi trốn tìm."

Không đứa trẻ nào trong bầy đàn có thể tìm thấy Sara. Ngay cả người lớn cũng gặp khó khăn trong việc tìm kiếm Sara.

Kỹ thuật đó cũng có tác dụng với quái vật.

Chân cô đã ngừng run rẩy.

Không thứ gì có thể phát giác ra sự hiện diện của cô trên thảo nguyên rộng lớn này. Cảm giác tự tin đó đã mang lại sự bình tĩnh cho cô.

“Không thể săn cả một bầy được.”

Sử dụng mắt, mũi và tai, cô chọn lọc con mồi.

Nếu tập trung nhắm mắt lại, cô có thể nhìn xuyên thủng bóng tối. Nếu ai đó xì mũi, cô có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng bay trong gió. Nếu nghiêng tai, cô có thể nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở.

Cô ấy thông hiểu vạn vật.

Bằng cách nào đó, cô ấy có thể hiểu được tất cả.

"Chính nó."

Một con Đại Báo đang ẩn nấp trong lủm cỏ.

Một sinh vật mạnh mẽ trên thảo nguyên, có tính rủi ro cao và thường không được nhắm làm mục tiêu.

Nhưng Sara hiểu rõ. Con báo đó yếu đuối, nó là kẻ yếu. Cô từ từ tiếp cận chậm rãi từ hướng gió.

Càng đến gần, mùi chết chóc càng đậm đặc. Không có gì phải nghi ngờ điều đó cả. Cái mùi giống hệt với của mẹ.

Vào lúc đó, Sara đã mất tập trung.

Vừa rồi cô vừa nghĩ điều khốn nạn gì vậy? Cô choáng váng hiểu ra, cái suy nghĩ bản năng đó.

"KHÔNG PHẢI NHƯ THẾ!"

Không, chính là như vậy.

So sánh và tìm ra điểm chung giữa sinh mạng của mẹ và sinh mạng của con báo.

Suy nghĩ đó đã thể hiện rõ một điều rằng.

Cô coi thường kẻ yếu.

"ĐÓ KHÔNG PHẢI SỰ THẬT!!"

Cô hét lên, hoàn toàn quên mất bản thân đang làm gì.

“Grừ grừ grừ──”

Khi định thần lại, thì con báo lớn đã đứng ở trước mặt cô rồi.

"A......"

Những chiếc răng nanh sắc nhọn và bộ hàm há rộng đang tiếp cận Sara.

"Aaa..." Sara nghĩ thế này.

──Ôi, nó thật yếu ớt làm sao.

★★★

Trước khi bình minh. Nắng sớm nhuộm màu bầu trời phía xa xăm.

Xác một con báo to lớn nằm dưới chân cô.

"Aaaaaa...aaaa..." Sara đang khóc nghẹn.

Toàn thân thì đẫm máu, cô đang lặng lẽ khóc.

Trên người cô không có một vết thương nào.

Huyết dịch bám trên người là máu của con thú dưới chân cô.

"Aaaa..." Cô hiểu ra rồi.

Cuối cùng thì cô cũng hiểu.

Ở trên vùng thảo nguyên rộng lớn này, cô nhận ra rằng yếu đuối là một tội lỗi lớn đến nhường nào...

★★★

Sara bí mật mang con báo đã chết về túp lều.

Cô đặt nó trước túp lều, để ở vị trí không ai có thể tìm thấy rồi lặng lẽ lẻn vào giường mẹ.

Bà ấy vẫn còn ngủ.

Sara yêu sự ấm áp của mẹ cô.

Sara quyết định giữ bí mật về cuộc đi săn con báo lớn này.

Theo quy định của bầy, Sara chưa được phép đi săn và cô không muốn mẹ mình phải lo lắng. Tuy nhiên, lý do thực sự nằm ở chỗ khác.

Sara đã hiểu.

Ở thảo nguyên này, yếu đuối là tội lỗi.

Yếu đuối thì bị cướp đoạt, yếu đuối thì bị áp bức, yếu đuối thì chết...

"Nhưng mẹ không yếu đuối..."

Cô chỉ sợ bản thân trở nên mạnh mẽ hơn mẹ mà thôi.

Cô cảm thấy, chỉ cần bản thân yếu đuối hơn mẹ, thì sẽ luôn được bao bọc bởi hơi ấm lòng mẹ.

Sau đó cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

★★★

Sara chợt tỉnh lại sau khi nghe thấy tiếng kêu hoảng hốt của người mẹ.

"Ôi trời ơi... mẹ không thể xử lý thứ to lớn như thế này được..."

“Mẹ, chuyện gì đã xảy ra zợ...?” Sara dụi mắt và đến gần bà.

''Khi tỉnh dậy, thì mẹ đã phát hiện ra có một con báo khổng lồ ở trước lều của chúng ta.''

“T-thật tuyệt vời, lớn quá ạ-nano~”

Sara cố tỏ ra ngạc nhiên, cố gắng để không tỏ ra giả tạo. Cố gắng để không giả trân nhất có thể.

“Chắc chắn có ai đó đã mang đến cho chúng ta … Sara có biết gì không?”

"C-con không biết ạ-nano!"

"Vậy sao, rắc rối nhỉ... Khụ khụ."

Mẹ đang đứng dựa vào cột thì đột nhiên ho sặc sụa.

"Mẹ có sao không-nano!?"

"Ể, ừ ừ, mẹ không sao đâu."

"Mẹ quay về đi nằm nghỉ đi. Mẹ yên tâm, Sara sẽ làm thịt con báo này! Ăn nhiều thịt thì bệnh của mẹ sẽ mau khỏi!!"

Sara đỡ mẹ cô và dìu bà xuống sàn.

"Cảm ơn Sara...nhưng con thực sự có thể làm thịt được nó chứ?"

"Vâng... Con sẽ cố gắng hết sức, nên không sao đâu! Mẹ cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi ạ-nano!" Sara nói rồi vác con Đại Báo và con dao hướng về phía hố nước.

Tuy nhiên, cô chưa từng săn mồi trước đây.

Dù đã chứng kiến ​​mẹ chế biến thức ăn nhiều lần, nhưng tiếc là bà không giỏi khoản này và cô không nhớ được nhiều kỹ thuật của bà.

"Ừm... hmmm."

Lúc này, cô đã làm sạch qua thịt con mồi tại một hố nước.

Dù hiểu quy trình là phải rút máu ra và vứt bỏ nội tạng, nhưng bàn tay cầm dao của Sara lại phân vân không biết xử lý thế nào.

“Từ trên xuống... không phải… hay từ dưới lên nhỉ?'' Cô không biết cách nhét con dao vào.

Chẳng rõ phải đẩy con dao vào bao xa mới không gây tổn thương nội tạng. Nếu ruột hoặc bàng quang bị tổn thương, thịt sẽ bị hỏng mất.

Vào lúc đó, cô cảm thấy một sự hiện diện đang đến gần từ phía sau.

Các giác quan của cô đã nhạy bén hơn kể từ đêm qua, sau khi giết một Đại Báo.

Sara né người sang một bên.

Ngay sau đó, một hòn đá to bằng nắm tay bay vụt qua mặt Sara.

"Chậc, ném trượt rồi à...!"

“Anh đang làm gì vậy, Ral-nii?”

"Im mồm, tao chỉ mất tập trung đôi chút thôi! Này, Sara! Làm méo gì mà mặt thộn ra như thế?” Hai thú nhân tiến đến gần.

“Ral-nii và Ren-nii…”

Tai của Sara chợt vểnh lên.

“Ồ, kìa này, đó là một con báo to bự chảng!”

"Oa, đây là lần đầu tiên tao nhìn thấy luôn! Con mồi do ai săn được vậy?" Hai kẻ đó tùy ý động chạm vào thịt con báo khổng lồ.

"A...đây là… con mồi của Sara và mẹ... ạ-nano!"

"Hả? Mày và con mụ già vô dụng kia săn được á hả?"

"Mày thích xàm ngôn không! Chỉ có người đứng đầu tộc Pitt mới có thể hạ gục một con báo khổng lồ như thế này mà thôi!"

"À... ư ư, có người để nó trước lều của Sara... ạ-nano"

"Hả? Chắc nhầm lều rồi."

“Sao có kẻ nào lại mang một con Báo tổ chảng thế này đến lều của chúng mày được chứ?”

“Nhưng, đó là sự thật!”

"Hờ, bọn tao đếch quan tâm."

Hai người họ phớt lờ Sara và lôi xềnh xệch con báo đi.

"Con mồi này không xứng với loại người như mày! Vì vậy, bọn tao sẽ tịch thu nó!!"

"Thà rằng chia sẻ với tộc Pitt còn hơn là để một căn lều rách vô tích sự hốc mất! Đây là quy luật của bầy đàn!"

"Các anh thật tồi tệ...-nano!"

"Mày nói đéo gì thế hả, Sara, dám ý kiến ý cò à? Bọn tao là một phần của tộc Pitt."

“Đừng để tao phải dạy cho mày biết, chống lại một bộ tộc mạnh mẽ sẽ để lại hậu quả thế nào?” Ral và Ren trừng mắt nhìn Sara khi cô cố gắng lấy lại con báo khổng lồ.

"Ưm...nếu mạnh mẽ, thì làm gì cũng được sao...ạ-nano?"

Sara cụp tai xuống, kẹp đuôi vào giữa hai chân rồi nhường đường cho hai người gã thanh niên đang cố gắng đưa con báo đi.

“À mà, mày nói chuyện kiểu quái gì thế hả?”

“Nói cái đéo gì mà ‘nano’, đéo gì mà ‘ạ’ vậy, ngu hả?”

“Cái này... mẹ đã dạy rằng Sara có thể trông thông minh hơn nếu nói như vậy-nano.” Sara siết chặt nắm tay.

"Gé gé gé, nói thế khiến mày trông thông minh hơn á? nà nố!? Nghe đần méo chịu được!”

"Đó là điều mà lũ vô dụng sẽ nghĩ nhể! Mẹ con chúng mày đều là đồ ngu!"

“Không được nói xấu mẹ…-nano…”

Sara gầm gừ sâu trong cổ họng.

Giọng nói nhỏ đến mức cả hai đều không thể nghe thấy. Nhưng đó lại là một điều may mắn cho cả hai bọn họ.

Nếu bọn chúng mà nghe được, thì có lẽ cô ‘không thể quay đầu lại’ được nữa.

“Mày vừa thái độ lồi lõm gì đấy, Sara?”

"Này, nhìn đểu chúng tao đó hả?"

Cả hai vừa nói vừa đấm Sara túi bụi. Sara lăn lên đồng cỏ mà không hề phản kháng lại.

"Chậc, mày càng ngày càng bố láo bố toét rồi đấy."

"Bây giờ cả hai bọn tao đều là thành viên của tộc Pitt. Làm thế đéo nào chúng tao có thể chấp nhận được nếu bị kẻ ngốc như mày kinh nhờn chứ."

Hai người chúng kêu ca một hồi rồi rời đi.

Sara ngước nhìn lên bầu trời trong xanh của thảo nguyên.

Vết thương do hai kẻ đó để lại trên người cô không hề đau đớn chút nào. Sara vẫn sẽ ổn ngay cả khi bị đánh đập hàng trăm lần.

Tuy nhiên, trái tim cô lại đau nhói.

"Mẹ đã dặn vậy mà-nano... Nói như vậy khiến Sara trông thông minh...-nano" Cô nghiến răng.

“Mẹ đã nói gia đình thì phải hòa thuận với nhau, mẹ đã nói như vậy-nano… thế nên là Sara… phải hòa thuần với các anh-nano….”

Cô tự nói với chính mình, siết chặt nắm đấm. Con Đại Báo đã bị cướp đoạt.

Nhưng ổn thôi. Bởi vì cô có thể đi săn lần nữa.

“Không sao đâu, vì Sara giỏi săn mồi mà.” Cô nói với nụ cười tươi trên môi, đi về túp lều ấm cúng, nơi mẹ cô đang đợi.

★★★

Kể từ ngày đó, Sara thỉnh thoảng lẻn ra ngoài đi săn thú ở thảo nguyên. Cô săn những con mồi nhỏ một cách kín đáo, những con nhỏ nhỏ mà ngay cả mẹ cũng có thể xử lý được.

Thỉnh thoảng, các anh sẽ đến cướp mất con mồi của cô, nhưng điều đó không thành vấn đề. Bởi vì Sara đã sẵn sàng cho cuộc săn mồi tiếp theo rồi.

Sau khi được mẹ chỉ dạy, Sara đã biết được cách xử lý thịt con mồi. Dù mệt mỏi nhưng cô vẫn cố gắng kiên trì học hỏi. Bởi vì chẳng bao lâu nữa, mẹ sẽ không còn đủ sức để xử lý cả những con mồi nhỏ như vầy.

Mùi hương báo hiệu cái chết của mẹ ngày càng nồng nặc hơn. Theo bản năng, Sara biết rằng cuộc đời bà sắp kết thúc rồi.

"Mẹ……"

Sara ôm lấy cánh tay mẹ trông như cành cây khô héo khi bà nằm trên nền cỏ.

"Sara... con thật là một đứa trẻ ngọt ngào..." Người mẹ nói với giọng khàn khàn yếu ớt.

"Mẹ...Sara không muốn-nano... Mẹ đã hứa sẽ ở bên Sara mãi mãi rồi mà-nano."

"Sara... con là đứa trẻ tốt bụng nhất. Mẹ tự hào vì đã sinh ra con..."

"Ư… ư ư..."

Sara bật khóc và vùi mặt vào ngực mẹ.

"Thật sự… thật sự... là một đứa trẻ rất tốt bụng…"

''Mặc dù Sara đã cho mẹ ăn rất nhiều thịt, nhưng bệnh của mẹ vẫn không khỏi…''

"Không sao đâu. Đây là mệnh thọ của mẹ rồi. Cảm ơn con vì tất cả, Sara..."

Mẹ vừa nói vừa vuốt nhẹ mái tóc Sara.

Sara vẫn cảm nhận được hơi ấm của mẹ. Sau đó cả hai đã có một khoảng thời gian bên nhau. Hơi thở của bà dần dần trở nên nông hơn.

Trước khi trút hơi thở đau đớn cuối cùng, bà nói:

"Thịt mà Sara đem về… ngon lắm...cảm ơn con..."

Và rồi bà tắt thở, lìa xa cõi đời này.

Sara khóc suốt đêm trên thi thể mẹ, sáng hôm sau cô chôn bà ở thảo nguyên. Ở nơi mà không một ai hay.

Một nấm mộ mà chỉ có mẹ và Sara biết mà thôi.

"Này Sara, sao người mày lấm lem bùn đất vậy?"

“Gé gé gé, đồ khóc nhè!”

Trên đường trở về nhà sau khi chôn cất mẹ, Ral và Ren đã chặn đường cô lại.

“...Mẹ mất rồi.” Sara nói, cúi mặt xuống.

“…Ra vậy, cuối cùng mụ ta cũng đã chết rồi!”

"Yếu thì chết thôi! Đó là quy luật của thảo nguyên!" Cả hai cùng cười nhăn nhở.

“Đừng có mà lăng mạ mẹ tôi!!”

Mọi chuyện diễn ra quá chóng váng.

"Aaaaa……?"

Con dao của Sara đâm vào ngực Ren.

"Khọc...mày..."

Khi Ren nôn ra máu và gục xuống, Sara nhìn xuống thi thể anh trai như nhìn một đống rác.

“Mẹ không cười nữa… Mẹ không buồn nữa… Vậy nên Sara không cần phải nhịn nữa… -nano…”.

Cô nhổ nước bọt và dẫm đạp lên xác Ren.

Có thể nghe thấy tiếng xương gãy và nội tạng vỡ vụn.

"M-M-M-M-M-MÀY LÀM CÁI ĐÉO GÌ THẾ HẢ! SAO MÀY DÁM LÀM VẬY VỚI REN!!"

“…Là do hắn ta quá yếu-nano.”

"C-cái gì...! Mày nghĩ cha sẽ để yên cho chuyện này à!"

Ral lùi lại với khuôn mặt co giật vì sợ hãi.

“Yếu đuối thì bị cướp đoạt, yếu thì bị áp bức, yếu đuổi thì chết… Đó là quy luật.”

Sara, người đã săn được rất nhiều con mồi, đã hiểu biết sâu sắc về luật lệ trên thảo nguyên.

"Nếu mạnh mẽ… thì sẽ được tha thứ... Đây cũng là luật…-nano."

Nói rồi Sara thản nhiên chém vào cổ Ral.

“Aaa, mày- … khọc...”

"Sara sẽ trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác trên thảo nguyên này. Khi đó, Sara nhất định-..." Cô mỉm cười với cơ thể nhuốm đầy máu tanh.

Một vệt đen nhỏ xuất hiện ở vùng cổ của Sara.

-------------------------------------------

-

-

-

-

-

-

Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu

{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },