Chương 5: Chào mừng tới Ảnh Viên!
★★★
Akane Nishino choàng tỉnh dậy trong căn phòng trắng tinh, cô ngơ ngác nhìn xung quanh.
"Rốt cuộc… đây là đâu..."
Dù sao cũng may, ít nhất thì cô không bị trói chân trói tay.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn nhà lạnh lẽo.
Akane đang phải mặc một thứ gì nhìn giống như một chiếc áo choàng bệnh viện trắng mỏng.
"Nhìn quen thuộc quá, nhưng cũng không phải…”
Sàn nhà trông giống như được lát đá cẩm thạch, nhưng lại có chút khác biệt.
Thiết kế của áo choàng bệnh viện cũng có cảm giác ‘déjà vu’, nhưng chất liệu gần giống lụa hơn là sợi tổng hợp.
“Có lẽ là ở nước ngoài chăng…nhưng mình chưa từng thấy những ký tự kiểu như thế này trước đây.”
Cô đưa mắt dõi theo những ký tự bao trùm khắp phòng, nhưng không có thứ ngôn ngữ nào tương ứng trong ký ức của Akane cả.
Trước hết, cô ấy phải nắm bắt được tình huống hiện tại, càng sớm càng tốt.
“Rất có thể đó là một cơ sở nghiên cứu nào đó. Nếu đúng như vậy. thế thì hiển nhiên mình đã bị một tổ chức mờ ám nào đó bắt cóc, hòng lạm dụng sức mạnh… Nhưng tại sao chúng không giam giữ mình nhỉ.”
Nếu biết được thứ sức mạnh mà Akane đang sở hữu, chúng nhất định phải khống chế cô mới đúng.
Hơn nữa, giờ đây cô đã lấy lại được ký ức về sức mạnh [Hiệp sĩ Khởi Đầu] của mình.
Đây là một kế hoạch bắt cóc khá hời hợt.
"...Chúng coi thường mình à.”
Akane đứng trước cửa phòng.
Ngoài cửa có sự hiện diện của hai người. Hình như có kẻ canh gác.
Tuy nhiên, Akane hiện tại có thể khuất phục hai người đó mà không gặp chút khó khăn gì, nhưng chưa chắc họ đã là người xấu.
Mặc dù xác xuất rất thấp, nhưng cũng có khả năng đây là một tổ chức thiện chí muốn giúp đỡ cô.
"Hừm…"
Trong khi cô ấy đang suy ngẫm, thì đột nhiên cảm thấy sự hiện diện trước cửa đã rời đi.
"──Cơ hội đây rồi."
Akane đã đưa ra quyết định nhanh chóng.
Để ra khỏi đây hẵn tính tiếp. Cô dùng hết sức bình sinh để đập cửa.
Rầm!! Một âm thanh chói tai vang lên.
"Đ-đau quá đi à!?"
Akane nắm chặt cánh tay và quỳ sụp xuống.
Không có nối một vết xước trên cánh cửa mà cô đập vào.
"T-tại sao cơ chứ?! Mình đã nghiêm túc sử dụng Ma Lực rồi mà!"
Nếu để ý, có thể thấy một phần tóc đen của cô ấy đã chuyển sang màu vàng.
“Cánh cửa này được làm bằng chất liệu gì vậy chứ?”
Akane ngẩng đầu lên, và nhìn thấy thứ gì đó.
Những dòng chữ viết trên tường và cửa ra vào đang phát sáng mờ nhạt.
“Ánh sáng này là…Ma Lực…?”
Cô chắc chắn có thể cảm nhận được dòng chảy của Ma Lực.
"Tách biệt Ma Lực ra khỏi cơ thể con người sao? Anh trai nói rằng điều đó là không thể..."
Nhiều nhà nghiên cứu trên khắp thế giới đang nghiên cứu cách sử dụng Ma Lực.
Tất nhiên, cả phương thức tách rời Ma Lực ra khỏi cơ thể con người và sử dụng nó làm nguồn năng lượng mới.
Nhiều cuộc nghiên cứu đã được thực hiện, nhưng tất cả đều thất bại.
"Đùa sao trời..."
Nếu đã được đưa vào ứng dụng thực tiễn thành công, thì việc Akane không bị trói tay trói chân là điều có thể lý giải được.
Tổ chức này sở hữu công nghệ có thể làm được điều đó.
“Mà, vẫn chưa đủ đô.”
Mới đánh có một cú, chưa chắc chắn được gì cả.
Lần này, Akane dồn toàn bộ sức lực vào nắm đấm và vung nó vào. Giây tiếp theo, cánh cửa đột nhiên mở ra.
"Ối, chết dở!"
Không thể kiềm lại nắm đấm kịp nữa rồi.
Nắm đấm của Akane nhắm vào khuôn mặt của cô gái xinh đẹp tóc bạc ở phía đầu bên kia cánh cửa. Một âm thanh nhẹ vang lên, nắm đấm của Akane bị chặn lại.
"Ể?"
Akane chớp chớp mắt, vô cùng sửng sốt.
Mỹ Nhân tóc bạc bình tĩnh chặn toàn lực của Akane chỉ bằng một tay. Thật không thể nào tin được những gì cô đang nhìn thấy trước mắt mình.
"Cửa, không khóa- desu. Cô có thể ra ngoài… bất cứ lúc nào… nếu muốn- masu."
Akane nhận ra cô gái tóc bạc xinh đẹp nói câu đó bằng thứ tiếng Nhật không sõi.
"Aaa, cô là Natsume-san... sao cô lại ở đây?"
Cô ấy là em gái của Minoru, lẽ ra hiện giờ đang phải ở trong phòng thí nghiệm của Anh hai mới đúng chứ.
“Ổn rồi mà- desu.”
Tôi không hiểu ‘ổn rồi mà’ ở đây là ám chỉ điều gì, nhưng cô ấy đã nói thế thì…
"À vâng..."
"Ngồi đi- desu"
Nghe theo yêu cầu, Akane ngồi xuống chiếc ghế trong phòng.
Một người quen đã xuất hiện, nên cô ấy quyết định ngồi lắng nghe.
"Natsume-san, cô có thể nói chuyện được ư? Cô là ai? Đây là đâu vậy?”
Cô gái tóc bạc được hỏi chuyện thì nghiêng đầu và ngẫm nghĩ điều gì đó.
"Đúng vậy. Tôi… Natsume khác-masu. Beta…. tôi…. Beta."
Akane cố hiểu cô ấy đang nói gì, câu chữ cứ bị ngắt quãng giữa chừng.
"À, tên thật của cô là Beta, không phải Natsume-san, phải không?"
"Tôi… chăm sóc cô-desu, không cần lo-desu."
(Trans: Beta nhét đuôi -masu và -desu vào cuối câu để nghe lịch sự hơn nhưng không đúng ngữ pháp.)
"À à..."
Đáng quan ngại thật đấy, Akane nghĩ thầm.
"Tôi…. Beta của Shadow Garden. Tôi…. đã đã mang cô về đây."
“Beta-san từ một tổ chức tên là Shadow Garden, đã bắt cóc tôi phải không?”
“Vâng-desu!”
Thủ phạm thừa nhận tội ác của mình với nụ cười rạng rỡ trên môi.
“Vậy ra cô là gián điệp đã thâm nhập vào Messiah dưới cái tên giả là Natsume.”
"Tôi không phải gián điệp… tôi…. điều tra-desu. Điều tra các dạng sống của thế giới khác."
“Dạng sống từ thế giới khác?”
Akane nghiêng đầu, tự hỏi chuyện quái gì đang xảy ra vậy.
"Dạng sống ở thế giới khác- desu."
Beta nói và chỉ vào Akane.
“À… tôi là một dạng sống đến từ thế giới khác ư?”
"Vâng-desu."
Tôi không hiểu câu nói đó có nghĩa là gì.
"Tôi sẽ cho cô xem-desu."
Akane sau đó được Beta đưa ra ngoài.
“N-nơi đây là…”
Akane choáng váng khi Beta dẫn cô đi tham quan căn cứ.
Công nghệ Ma Pháp phát triển hơn Nhật Bản rất nhiều, mặc dù khoa học kỹ thuật còn kém xa Nhật Bản. Thật nghịch lý.
Những người phụ nữ ở căn cứ đều nói bằng một thứ ngôn ngữ mà Akane chưa từng nghe trước đây, hầu hết họ đều có đôi tai khá kỳ lạ.
Đó không phải là Di Chứng của việc thức tỉnh, mà có vẻ là một chủng tộc Elf hay Thú Nhân gì đó.
Điều làm cô ngạc nhiên nhất, chính là khả năng chiến đấu của họ.
Beta đưa cô đến xem cơ sở huấn luyện, và Akane kinh hoàng trước sự tàn bạo của nó.
“Cô có muốn thử không-desu?”
Beta nói trong khi khoanh tay một cách kiêu ngạo.
Không thể tin được, có vẻ như cô ấy đang nắm giữ một chức vụ khá cao tại cơ sở này. Mọi người đều đối xử với Beta một cách tôn trọng và không có bất cứ một hành vi coi thường nào.
"Thử ở đây, tức là chiến đấu ấy hả?"
Dù Akane đang đặt một câu nghi vấn, nhưng Beta dường như coi đó là sự đồng tình. Bất đồng ngôn ngữ quả thật bất tiện.
“RA ĐÂY ĐI, KẺ YẾU NHẤT Ở CHỖ NÀY!” Beta hét lên với vẻ mặt tự mãn.
Rõ ràng đó là một trong những từ hay nhất cô học được ở Nhật Bản. Nhưng dường như chẳng có ai hiểu được. Vì đó là tiếng Nhật.
“Có vẻ như cô ta thực sự muốn chiến đấu, vì vậy hãy để người yếu nhất trong chúng ta đứng ra solo đi, với lại đừng có làm cô ta bị thương đấy.''
Giọng điệu Beta có một chút xấu hổ, nhưng Akane không thể hiểu cô ấy đang nói gì, vì đó là ngôn ngữ từ thế giới khác.
Một lúc sau, một cô gái nhỏ nhắn xuất hiện, dẫn trước là một Dark Elf một mắt.
Cô nghĩ cô bé ấy chỉ mới khoảng mười ba tuổi là cùng.
Một cô bé xinh đẹp với mái tóc trắng muốt như tuyết. Nhưng sao cái đôi mắt đáng yêu đó nhìn dữ tợn vậy nhỉ?
Lại còn cười ghê rợn nữa chứ.
“Số 711, đứng ra làm đối thủ của ả ta đi. Ngươi hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu khiến Shadow Garden bị xỉ nhục ở đây rồi đấy. ”
Khi Dark Elf thì thầm gì đó, khuôn mặt lo lắng của cô bé càng trở nên dữ tợn hơn, trừng mắt nhìn Akane.
"Ừm… rất vui được gặp em."
Rõ ràng, đây là một cuộc chiến là không thể tránh khỏi, vậy nên Akane đã yêu cầu được bắt tay.
“Tôi nhất định sẽ không bao giờ thua. Tôi không thể vấp ngã ở một nơi như thế này được.”
Tay Akane bị hất ra, cô bé trừng mắt nhìn Akane thậm chí còn gay gắt hơn trước.
"Aa… xin lỗi."
Rõ ràng, bắt tay không phải là thứ được hoan nghênh ở thế giới này, Akane nhận ra điều đó.
Sau đó Akane và số 711 nhặt kiếm tập của mình và tiến về phía trung tâm sân đấu tập.
Beta và Lambda ra rìa sân để trận chiến của họ bắt đầu.
"Ngài nghĩ ai sẽ thắng?" Lambda, một Elf da nâu, dò hỏi. Cô chịu trách nhiệm huấn luyện các thành viên mới của Shadow Garden.
"Ai biết được chứ, tôi không biết nhiều về Số 711." Beta nheo đôi mắt xanh và mỉm cười nhẹ.
"Số 711 đã ở đây được nửa tháng rồi, con bé là người yếu nhất, nhưng về khoản tài năng thì cũng không tệ đâu."
“Lần đầu tiên tôi nghe Lambda nói như thế về một ai đó đấy.”
“Con bé là một đứa trẻ tài năng. Tuy nhiên, tinh thần hơi nổi loạn…”
"Nó vẫn còn nhỏ, chỉ cần từ nay cô giáo dục nó tốt thì sẽ không có vấn đề gì."
"Vâng, tất nhiên rồi."
"Lambda, cô nghĩ ai sẽ thắng?"
“Tôi cũng không biết nhiều về cô gái tóc đen đó, nhưng… nguồn Ma lực của cô ấy hơi lạ. Đây có phải là cô gái được đồn đại là do Beta-sama mang về không?”
"Đúng vậy. Đó là Akane Nishino...nhưng nếu tôi nhớ không nhầm, thì Shadow-sama đã nói tên cô ấy là Akane Nishimura."
"Vậy chắc chắn cô ta tên là Akane Nishimura rồi. Chính Chúa Tể-sama đã nói như vậy thì không sai được đâu."
"Đúng vậy. Chắc chắn là Akane Nishimura."
“Mặc dù Akane Nishimura có Ma Lực khá thú vị… Nhưng tôi nghĩ số 711 sẽ thắng.”
"Tôi cũng nghĩ thế."
Beta ngay lập tức đồng ý với câu trả lời của Lambda.
Tại sân tập, Akane và số 711 đang đối mặt nhau với thanh kiếm cầm sẵn trên tay. Ngay khi Lambda ra hiệu, trận đấu sẽ bắt đầu.
Đúng lúc đó, cánh cửa sân tập mở ra.
Xuất hiện ở đó là một cô gái elf nhỏ nhắn. Cô ấy tiến về phía Beta và những người khác, mặc một chiếc áo khoác trắng sờn rách và dụi mắt ngái ngủ.
“Eta, cô tới đây làm gì?”
Beta gọi lớn, có chút cảnh giác.
Danh tính thực sự của Elf nhỏ nhắn đó là Eta, [Ghế Thứ Bảy trong Thất Ảnh]. Chủ yếu thực hiện nghiên cứu về “trí tuệ bóng tối”
“Tôi đến để xem tình trạng của đối tượng thử nghiệm…”
Cô cất tiếng với giọng còn đang ngái ngủ. Mái tóc đen dài xơ rối bù xù cả lên.
"Đối tượng thử nghiệm là Akane Nishimura ấy hả? Cô đã được Alpha-sama cho phép chưa?"
"……Tất nhiên." Eta đáp gỏn lọn rồi nhìn đi nơi khác.
“Tôi sẽ xác nhận lại với Alpha-sama sau. Đừng chạm vào cô ta cho đến lúc đó.”
"Không cần xác nhận, phiền toái gấp đôi."
"Đã bảo là không được động vào cô ta cho đến khi tôi xác nhận cơ mà."
Beta lặp lại lời cảnh báo như thể đang niệm chú vậy.
"Chậc...thứ Ma Lực kỳ lạ này cần phải được nghiên cứu ngay lập tức mới đúng chứ." Eta ủ rũ nói.
"Tôi có thể bắt đầu được rồi chứ?"
Lambda xác nhận lại với Beta và Eta, cả hai đều gật đầu.
“VẬY, TRẬN ĐẤU BẮT ĐẦU!!”
Với tín hiệu của Lambda, Akane và số 711 vung kiếm.
"Cái-... đứa trẻ này, mạnh quá."
Akane rùng mình chặn đòn đánh từ số 711.
Cú đánh quá sắc bén và nặng nề đến mức cô không thể tưởng tượng nổi, với cái vóc dáng nhỏ bé ấy sao có thể vung mạnh được vầy chứ, cánh tay như thể muốn tê dại đi.
"Tôi sẽ không thua...Tôi sẽ không bao giờ thua nữa đâuuuuuuuu."
Số 711 dồn Ma Lực của mình vào đó và dùng hết sức bình sinh đánh bay Akane.
"Kyaaaa!?"
Đây là một trải nghiệm chưa từng có đối với Akane, người luôn là một Cường Giả ở Nhật Bản. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thua trong một trận đấu Ma Lực đơn giản như vầy.
Akane không muốn bản thân là người dưới cơ, nên đã nắm chắc lấy thanh kiếm của mình.
Cô trước đó đã hoàn toàn coi thường đứa nhóc này.
Cô không thể ngờ rằng cô bé ấy lại mạnh mẽ như vậy dù chỉ mới độ tuổi này. Nếu cứ tiếp tục đánh hời hợt thì sớm muộn gì cô cũng sẽ thua mà thôi.
“Phiền rồi đây……”
Mái tóc đen của Akane dần chuyển sang màu vàng. Đây là một trận chiến không cần phải thắng. Có lẽ ngay từ đầu đã không cần phải chiến đấu rồi.
Tuy nhiên, Akane cảm thấy cần phải thể hiện sức mạnh của mình ở đây. Đó là bằng chứng cho giá trị của cô ấy.
Akane đoán rằng cô bé này cũng khá mạnh trong tổ chức này. Nhưng không phải là mạnh nhất. Ba người đứng cạnh tường quan sát trận chiến có lẽ ở vị trí cao hơn nhiều, và chắc chắn còn có những Cường Giả khác nữa.
Nói cách khác, với khả năng của Akane, việc cô ấy có thể tự mình thoát ra khỏi tổ chức này là vô cùng khó khăn chật vật. Thoát ra thôi là chưa đủ, còn phải tìm cách quay trở lại Nhật Bản nữa.
Trong trường hợp đó, sẽ tốt hơn là cô nên thể hiện giá trị bằng cách nâng cao vị thế của mình ở đây. Và rồi sẽ có cơ hội trốn thoát thôi.
Akane đưa ra quyết định nhanh chóng, và giải phóng toàn bộ Ma Lực của mình.
Mái tóc đen của Akane được nhuộm vàng tỏa sắc kỳ ảo.
"Chị xin lỗi, nhưng chị sẽ phải đánh nghiêm túc rồi."
Akane từ từ thu hẹp khoảng cách với thanh kiếm cầm chắc trên tay.
"Hứm..."
Số 711 nhìn tình huống hiện tại với vẻ mặt cau có, chắc hẳn đã cảnh giác hơn rồi.
Khoảng cách đang dần thu hẹp lại.
Sau đó, ngay lúc cô bé bước tới, Akane di chuyển.
Tốc độ khủng khiếp giải phóng ra nguồn Ma Lực sắc Hoàng Kim.
"Cái gì..."
Số 711 theo phản xạ đưa thanh kiếm của mình lại gần mặt, mắt mở to kinh ngạc trước sự nhanh nhẹn ấy.
Thanh kiếm va đập vào nhau, cánh tay thì tê dại.
--- Cô bé đã bị đầy lùi.
Nhận thấy điều đó, số 711 nhảy ngược trở lại và chuyển hướng dòng Ma Lực. Tuy nhiên, có vẻ như không thể chuyển hướng hoàn toàn được.
Khuôn mặt nhăn nhó, cơn đau đớn đang lan truyền khắp cánh tay phải.
Cô bé bị thương rồi.
Tuy nhiên, số 711 ngay tức khắc dịu lại biểu cảm và đứng tạo thế. Con bé nhìn về phía Akane với ánh mắt lãnh cảm.
Số 711 cuối cùng đã lấy lại bình tĩnh.
Cô bé quên đi áp lực mà Lambda và Beta đang đè nặng lên tâm trí mình, dùng toàn tâm toàn sức để đối đầu với Akane.
"Haaaa..."
Cô bé hít một hơi thật sâu và điều chỉnh Ma lực của mình.
Khí chất điềm tĩnh của cô bé trở nên trong vắt tựa mặt hồ.
Có vẻ như cô bé ấy trong quá khứ đã từng được huấn luyện kiếm thuật, nhưng mới sử dụng Ma Lực cách đây nửa tháng thôi. Đây mới chính là sức mạnh thực sự của số 711, được Lambda công nhận như một tài năng.
“…Tôi sẽ không thua.”
Số 711 lẩm bẩm như đang cố thuyết phục chính mình.
"Cô bé ấy là sao vậy...?"
Akane bị sốc khi nhìn thấy dáng tạo thế chuyên nghiệp đó của cô bé.
Đáng lẽ đây phải là thời cơ tốt để tấn công.
Số 711 đã bị thương ở đâu đó trong cuộc chiến trước đó. Akane cảm nhận được điều này.
Nếu cô dồn ép con bé mà không dừng lại thì rất có thể kết quả trận đấu đã ngã ngũ. Nhưng cô không thể làm vậy.
Bởi vì đôi mắt của số 711 dường như thấu tỏ mọi thứ. Người có đôi mắt như vầy quả thật rất nguy hiểm.
“Chị cũng không thể thua.”
Dù lời nói không thể truyền tải được do bất đồng ngôn ngữ nhưng Akane vẫn cảm thấy có một gánh nặng đè nặng lên vai số 711 trong cuộc chiến này. Nhưng Akane cũng không thể thua được.
Vì cô muốn gặp lại cậu.
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaa!”
“Hây ya!”
Tinh thần của họ chồng chéo lên nhau, thanh kiếm va chạm gây chấn động.
Một chiêu, hai chiêu, ba chiêu...
Lúc đầu, thanh kiếm của Akane chiếm ưu thế. Sự khác biệt về Ma Lực ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả.
Sáu chiếu, bảy chiêu, tám chiêu…
Tuy nhiên, khi trận chiến tiếp tục, thanh kiếm của số 711 trở nên sắc bén hơn. Không, nó đang uốn lượn chuyển hướng nguồn Ma Lực của Akane một cách khéo léo.
Thanh kiếm số 711 càng lúc càng sượt qua cơ thể Akane nhiều hơn.
"Kageno-kun, hãy cho tôi sức mạnh...!"
Đến khoảng chiêu thứ 20, Akane đã dần thất thủ. Cô nhận ra rằng nếu tiếp tục như thế này, cô sẽ thua.
"Fư..! ”
Số 711 đã không bỏ lỡ cơ hội. Cô bé ấy đã chờ đợi suốt từ nãy đến giờ. Cái khoảnh khắc Akane sơ hở.
Bởi vì nếu cứ kéo dài trận chiến, số 711 sẽ là người thua. Nên đây là thời điểm thích hợp nhất để số 711 vung kiếm dứt điểm.
Đúng lúc đó, cánh tay phải của số 711 vang lên răng rắc. Xương của cô bé gãy rồi.
"Aaaaa..."
Thanh kiếm của số 711 cùn đi một chút.
Sau đó, đòn của Akane chồng chất lên đường kiếm của số 711.
“Kageno-kun…”
"Cha..."
Và sau đó, kết quả đã ngã ngũ.
★★★
“Cả hai đều hạ gục đối phương cùng lúc…”
“Dự đoán của tôi đã sai rồi.”
Beta và Lambda vừa nói vừa nhìn xuống hai người đang gục ngã ở giữa sân tập.
"Đúng như những gì cô đã nói, số 711 có tài năng. Tuy nhiên, cô bé có một điểm trừ là mất tự chủ cảm xúc vào lúc đầu trận đấu.”
"Tôi vẫn chưa làm tròn chức trách của mình, tôi sẽ đào tạo lại con bé đó ngay lập tức."
"Dù số 711 vượt trội hơn. Nhưng chất lượng ma lực của Akane Nishimura lại thật bất thường, nên mới dẫn đến kết quả hòa. Không chỉ đơn giản là lượng ma lực khổng lồ đâu, mà dường như là một loại đột biến nào đó.”
"Có lẽ đó là Ma Lực từ thế giới khác, khác với thế giới của chúng ta chăng? Hay cô ấy là người đặc biệt duy nhất...?"
"Tôi không biết nữa. Dù gì đi nữa, một khi cô ấy bình tĩnh lại, tôi sẽ dò hỏi, phải tìm hiể-...Ơ KÌA NÀY, ĐỢI ĐÃ!"
Beta dừng câu nói giữa chừng và tóm lấy gáy Eta.
“Thứ Ma Lực ngoại lai này… thú vị vãi~~”
Eta đang cố chạy về phía Akane như một con gián.
"NÀY, ETA! ĐỪNG HÒNG ĐỤNG ĐẾN CÔ ẤY CHO ĐẾN KHI TÔI XÁC NHẬN LẠI TỪ PHÍA ALPHA-SAMA!"
"Tôi sẽ chết dần chết mòn vì phải chờ đợi mất."
“Làm như dễ chết thế không bằng!”
"Thời gian là vàng là bạc. Sứ mệnh của tôi là ngăn chặn những cơ hội bị đánh mất do những lựa chọn dại dột như này.".
"Ờ rồi rồi, cho dù cô có lảm nhảm thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không cho phép."
“Hừm hừm… Tôi sẽ sử dụng Beta làm đối tượng thử nghiệm cho lần nghiên cứu tiếp theo.”
"Ư ư...n-n-nếu cô làm vậy, tôi sẽ báo cáo lại với Alpha-sama!"
"Hừm hừm... đúng là có khả năng ngân sách bị cắt giảm sau khi bị cô ả tố giác... Tuy nhiên, nếu mình bị khuất phục trước mấy cái lời đe dọa này, sự phát triển của trí tuệ bóng tối có nguy cơ bị cản trở mất..." Trong khi lẩm bẩm, Eta chìm đắm trong mớ suy nghĩ.
"Bây giờ hãy đưa hai người này đến phòng y tế. Khi họ tỉnh dậy, tôi sẽ phổ biến triến trình tiếp theo."
"Là gì vậy?"
“Bây giờ, tôi sẽ giao việc hướng dẫn lại cho Lambda cho đến khi Akane Nishimura bình tĩnh lại. Sau khi cô ấy bình tĩnh lại, tôi sẽ yêu cầu cô ấy hợp tác bằng nhiều cách khác nhau.”
“Vậy thì cứ quyết định như thế đi.”
Lambda ra chỉ thị cho cấp dưới của mình và bế Akane cùng số 711 đến phòng y tế.
★★★
"Ư ư...nơi này...?"
Khi Akane tỉnh dậy, cô đang nằm trên chiếc giường trắng mịn. Nơi này trông giống như một phòng y tế vậy.
"Mình... đã thua rồi ư? Không, thanh kiếm của mình đã chạm vào..." Đòn tấn công bất ngờ của Akane ở cuối trận chiến đó hoàn toàn có thể đọc vị được.
Thông thường, chắc chắn cô sẽ bị đánh bại. Tuy nhiên, vì lý do nào đó, đòn tấn công của đối thủ bị chậm lại và họ đo đất gần như cùng một lúc.
Và rồi Akane bất tỉnh.
Akane ngồi dậy và nhìn quanh phòng. Đó là lúc cô nhận thấy một cô gái tóc trắng đang ngủ trên giường cạnh cô.
“Có vẻ như chúng ta dính đòn đồng thời nhỉ.”
Akane thở phào nhẹ nhõm vì cô bé không bị thương. Cô bé có khuôn mặt lúc ngủ rất đáng yêu, vẫn còn ngây thơ lắm.
Tuy nhiên, một cô gái nhỏ bé như vậy lại hoàn toàn vượt trội hơn Akane về mặt năng lực. Đã thử chống đỡ qua sức mạnh đó một lần rồi, cô hiểu rõ rằng nếu lần sau chiến đấu lại, cô chắc chắn sẽ thua.
"Cha...Mẹ..."
Cô bé tóc bạch kim nhăn trán và lẩm bẩm điều gì đó.
"Em gặp ác mộng à? Em có làm sao không?"
Akane ôm cô bé vào lòng và xoa đầu.
"Ư ưm..."
"Đừng lo lắng nữa, mọi chuyện ổn rồi..."
Một cô bé gái nhỏ nhắn như vầy mà lại phải cầm kiếm chiến đấu. Môi trường sống ở thế giới khác này có thể cũng khắc nghiệt không kém gì Nhật Bản.
Khi Akane nhẹ nhàng vuốt ve đầu, khuôn mặt cô bé dần dịu lại.
Sau đó cô từ từ mở mắt ra và nhìn Akane.
"Em tỉnh rồi à. Em không sao chứ?"
"Mẹ……? ”
Cô bé tóc trắng nhìn Akane nửa ngủ nửa tỉnh và mỉm cười dễ thương.
''Mẹ...Cha đâu rồi...? ”
Với nụ cười tựa thiên thần, cô bé đưa tay về phía Akane và đột nhiên tỉnh táo lại.
"Ơ, cô là...!?"
Cô bé vội vàng đứng dậy và tránh xa Akane.
"Này, bình tĩnh đi."
“Grừ…đừng đến gần tôi! Tôi không thua cô đâu...! ”
"Thật nguy hiểm nếu đột nhiên em cử động mạnh như vậy đó."
''Tôi đã thua một người như cô sao...? Tôi đã thua...?" Cô bé nhìn quanh và dường như dần dần nắm bắt được tình hình hiện tại.
"Bình tĩnh lại đi, không sao đâu mà."
“Tôi đã thua...Làm sao có thể chịu đựng được việc thua ở một nơi như thế này chứ...'' Nước mắt như thể chực trào ra khỏi khóe mắt.
"Sao vậy? Em gặp chuyện gì buồn ư?"
Khi Akane đưa tay ra, nhưng cô bé hất đi.
Akane đã học được rằng ở thế giới khác này, việc tiếp cận như vậy có lẽ là điều cấm kỵ.
“Đừng chạm vào tôi... tôi đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ khóc nữa...'' Cô gái lau đi những giọt nước mắt trên gò má và nhảy ra khỏi giường.
"Ư…ư..."
Sau đó, kìm nén tiếng nức nở, chạy biến đi.
"Cô bé rồi sẽ ổn chứ?"
Akane lo lắng nhìn cô bé.
Nhưng cô không thể làm gì được vì cô không thể nói được ngôn ngữ ở thế giới này.
"Daijoubu-desu"
Đúng lúc đó, Beta, một Elf tóc bạc, bước vào phòng.
Dù không biết cô ấy hiểu ý nghĩa của từ “Daijoubu” mình đang nói không mà cứ sử dụng trong mọi ngữ cảnh như vầy. Akane nhận ra rằng chẳng có ích gì nếu cứ thắc mắc thêm.
"À nô, tôi rồi sẽ ra sao đây? Mục đích của các cô là gì? Tôi có thể quay trở về Nhật Bản được không..."
“Tôi hiểu-masu, tôi rất hiểu-masu”
Beta nắm tay Akane.
Cô đáp lại với nụ cười có phần hoài nghi: "À…vâng"
"Tôi… đứng về phía cô…. Một ngày nào đó… cô sẽ được đưa trở lại Nhật Bản."
“Tôi có thể quay lại Nhật Bản chứ?”
"Cô sẽ được về nhà-masu… có lẽ… nhưng cô không thể về nhà trừ khi cô hợp tác."
“Ể, một lời đe dọa sao?”
“Nó khác-masu… để nhằm mục đích… cải tiến khoa học-desu.”
"À, vâng"
“Vậy xin hãy hợp tác.”
“Mà… nếu đó là điều tôi có thể làm được.”
Mặc dù cô không thực sự tin tưởng Beta cho lắm nhưng Akane biết rằng, có chống cự vào thời điểm này cũng chẳng ích gì.
Dù thế nào đi nữa, trong tình hình hiện tại, cách duy nhất để quay lại Nhật Bản là tìm hiểu về tổ chức này.
Sẽ dễ dàng hơn nếu trở thành người biết điều, còn hơn là kẻ nổi loạn.
"Cảm ơn-masu… Akane… cô là một người tốt-desu… Tôi… là đồng minh của cô-masu."
"À vâng".
"Tạm thời… cô sẽ trở thành thành viên của tổ chức này-masu. Tên của tổ chức là Shadow Garden."
"Vậy thì tôi sẽ trở thành thành viên của Shadow Garden. Đó là loại tổ chức gì vậy?"
"Ẩn nấp trong bóng tối và săn lùng bóng tối- desu."
"Ngầu nhỉ."
Akane không biết nhiều về cách thức hoạt động của tổ chức, nhưng câu châm ngôn quả thực mang đậm chất Isekai.
Giờ nghĩ lại, cô nhớ rằng bản thân cũng từng thích những thứ hay ho như thế này, cô mỉm cười, cảm thấy có chút hoài niệm.
"Từ giờ trở đi, đây là số của cô-masu…. Cô là số 712-desu, cô không còn là Akane Nishimura nữa-desu."
"Tôi sẽ được gọi bằng số s-... Ể? Akane Nishimura?"
Suy nghĩ của Akane chợt khựng lại khi cô được gọi bằng cái tên đó.
"Cô là Akane Nishimura… không phải à?"
“Akane Nishimura... tại sao cô lại gọi tôi bằng tên đó?'' Chỉ có một người từng gọi Akane như vậy mà thôi.
“Akane Nishimura, đúng chứ?”
"Gần đún- mà kệ đi. Tôi chỉ thắc mắc tại sao cô lại biết cái tên đó."
“Vậy sao-desu? Có người nói với tôi-desu.”
“Cô đã nghe ai đó nói cái tên ấy ư?”
Kể cả là do cô ấy tưởng tượng ra, thì cũng ổn thôi.
Nhưng nếu không phải thì-... nhịp tim của Akane đập nhanh bất thường.
Hãy bình tĩnh nào, vẫn chưa chắc chắn được gì mà.
"Đúng vậy-desu. Cô thấy hứng thú à?"
"Tôi rất ngạc nhiên khi có người biết về tôi ở chốn này. Người ấy đến từ Nhật Bản phải không?" Để tạo cảm giác thoải mái, Akane không hỏi vồ vập, mà chỉ dùng giọng điệu như thể nói chuyện phiếm bình thường thôi.
"Fư fư fư, Bí mật-desu. Vậy ra những kẻ ở ‘căn cứ đó’ không hiểu rõ về Akane. Thật không ngoài dự đoán-desu."
Beta nói đúng. Cô chỉ nói tên mình là Akane Nishino hồi ở căn cứ, vì đó là tên thật mà. Chỉ có cậu ấy là người duy nhất gọi cô là Akane Nishimura.
Nếu cậu ấy ở đây, mục đích của Akane đã thay đổi hoàn toàn.
"À, đúng vậy ha… Là tôi bất cẩn rồi."
Akane gãi má vì xấu hổ, còn Beta chăm chú quan sát với nụ cười trên môi.
“Từ giờ trở đi, cô sẽ là số 712, hãy sống ở Shadow Garden-desu.”
"Số 712 ư, tôi hiểu rồi."
"Bây giờ tôi sẽ dẫn số 712 đến nơi mà cô sẽ ở-desu. Đi nào-desu." Beta kéo tay cô ra khỏi phòng y tế.
Bên ngoài bệnh xá là một hành lang bằng đá.
Ánh sáng gián tiếp từ đèn phản chiếu lên những bức tường đá tuyệt đẹp với trần cao kiểu vòm, tạo nên một sắc màu huyền diệu.
Ra vậy, nếu chỉ nhìn vào cảnh tưởng này, cũng đủ để chắc chắn rằng nơi đây là Dị Thế Giới, nhưng nếu đúng như vậy, thì rốt cuộc căn phòng lúc Akane thức dậy là gì?
Vì lý do nào ấy, cô có cảm giác rằng Nhật Bản hiện đại len lỏi trong căn phòng ấy. Cứ như thể công nghệ Nhật Bản được tái tạo ở một thế giới khác vậy.
“Số 712, cô có hiếu kỳ thứ gì không-masu?” Beta cất lời, đi trước cô một đoạn.
“Không có gì, chỉ là tôi cảm thấy hào hứng vì đây thực sự là một thế giới khác ấy mà.”
"Vậy thì tốt rồi-desu. Nơi chúng ta ở lúc nãy là bệnh xá-desu. Nếu bị thương, cô sẽ được đưa đến đó-masu. Và còn bên này là nhà vệ sinh-desu."
"Ý cô là Toa lét á?"
"Nhà vệ sinh-desu"
"À thì nhà vệ sinh."
Có vẻ như cô ấy thích dùng từ “Nhà Vệ sinh” hơn.
Khi nhìn vào bên trong, tôi thấy những phòng riêng xếp dọc trên sàn gạch lớn. Có gương lớn và khu vực rửa tay,
May mắn thay, nhà vệ sinh này xả nước được.
“Đó là bồn cầu xả nước, phải không nhỉ?”
"Công nghệ tiên tiến nhất đó-desu." Beta tự hào nói.
Mối bận tâm của Akane ngày càng sâu sắc. Dù có nhìn kiểu gì thì nhà vệ sinh này cũng trông giống như nhà vệ sinh công cộng ở Nhật Bản mà.
“Không biết ai là người tạo ra thứ này nhỉ?”
“Eta đã thiết kế.”
“Eta?”
"Con Elf khoác áo choàng trắng xem trận đấu của các cô."
"Aa… cô gái lùn lùn đó á."
Akane nhớ rằng một Elf mặc áo khoác trắng đã xuất hiện ngay trước trận đấu.
"Nhưng ý tưởng ban đầu là của người khác, Eta chỉ dựa vào đó thôi-desu."
"Người khá.?"
"Bí mật-desu"
Beta cười đầy ẩn ý. Lại là "người đó".
Không còn nghi ngờ gì nữa, “người đó” chính là người kết nối công nghệ của Nhật Bản và thế giới này.
Tuy nhiên, vẫn chưa thể kết luận “người đó” chính là “cậu ấy” mà Akane biết.
"Tiếp theo đó là Thực Đường-desu."
(Thực Đường <Sokudou>: Nhà ăn)
Nơi Beta dẫn tới là một căn phòng rộng lớn.
Đã quá giờ ăn nên nơi này khá vắng vẻ, nhưng vẫn có thể thấy khu này đủ chỗ cho vài trăm người ngồi.
"Tuyệt quá……"
Akane bị choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và những đồ trang trí treo khắp tường và trần nhà.
“Cô có đói không-desu?”
"À, có một chút..."
"Để tôi đi lấy thứ gì đó cho cô ăn-masu."
Beta để Akane ngồi xuống và đi lấy đồ ăn.
Bộ bàn ghế Akane ngồi cũng là những món Tạo Phẩm chất lượng cao. Chiếc bàn khổng lồ dài hơn 10 mét với bề mặt bóng loáng. Ghế được chạm khắc tinh xảo, ngồi rất ư là thoải mái.
Thiết kế này giống với thiết kế của một Nghệ Nhân nổi tiếng, ở thế giới cũ của cô.
"......Giống quá."
Chiếc ghế nổi danh mà Akane biết khác với Tạo Phẩm này, nó không có bất kỳ hình chạm khắc nào trên đó, nhưng kiểu dáng chung thì trông giống hệt.
Chỉ cần nhìn qua, có thể đoán được ngay đó những mẫu thiết kế nội thất nào.
Kiểu đèn chiếu sáng đó...bộ dụng cụ ăn uống đó...Cô không thể ngừng tìm kiếm hình bóng của ‘cậu ấy’ trong mọi đồ đạc quanh đây.
"Chắc không phải đâu nhỉ..."
Họ chỉ mua những thứ thuận tiện cho cuộc sống của họ mà thôi. Akane bình tĩnh lại, rồi phán đoán rằng: Vì nó là một công cụ thiết yếu, nên bất cứ sinh vật nào có hình dạng con người đều có thể nghĩ ra được, chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi.
“Sao cô lại nhìn ngó xung quanh thế-desu?”
“À, chỉ là hơi bất thường.”
Trước khi kịp nhận ra, thì Beta đã ngồi ở ghế đối diện trước mặt cô rồi.
Elf và Thú Nhân có vẻ là cấp dưới, bày đồ ăn ra trước mặt Beta và Akane.
“Đ-Đây là…”
"Sao vậy?"
Dù nhìn thế nào đi chăng nữa, thì đồ ăn được phục vụ trước mặt Akane đều là đồ ăn Nhật Bản.
"Tại sao, lại là đồ ăn Nhật Bản..."
"Chỉ đơn giản là những món ăn tương tự với Nhật Bản thôi-desu."
"Ồ, cũng đúng ha."
Quả thực, Beta đã hoạt động ở Nhật Bản dưới cái tên Natsume.
Sẽ không có gì lạ nếu văn hóa ẩm thực mà cô ấy tiếp xúc hồi đó được tái tạo ở thế giới này...
“Miso…và thậm chí cả nước tương.”
Họ đã tái tạo lại những loại gia vị này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ư? Tất nhiên, cũng có khả năng Beta đã mang nó về từ thế giới khác.
"Ngon quá……"
Súp miso có hương vị tao nhã cùng với nước súp cá ngừ.
“Tôi mừng là cô thích nó-desu.”
Akane khéo léo dùng đũa để ăn.
Beta cũng ăn để chứng minh rằng đồ ăn an toàn.
"Món tráng miệng rất ngon."
Sau khi ăn xong và uống cà phê, một cô gái quen thuộc đột nhiên xuất hiện từ phía sau Beta.
''Tôi đã nhận được sự cho phép của Alpha-sama.''
Tôi chắc chắn cô ấy là Eta. Một cô gái mặc áo khoác trắng và đôi mắt ngái ngủ, đang nói chuyện với Beta bằng ngôn ngữ từ thế giới khác.
"Thật đó hả? ” Beta nhận tài liệu từ Eta với vẻ mặt hoài nghi.
“Đúng vậy, đó là thư cho phép của Alpha-sama. Nó nói rằng cô ấy sẽ để việc xử lý Akane Nishimura cho Eta.”
Tai Akane giật giật khi nghe thấy từ Akane Nishimura.
"Nói chung... đại khái là vậy." Eta cúi xuống gầm bàn và nhanh chóng cố gắng kéo Akane đi.
"Chờ đã! Mặc dù có đầy đủ giấy tờ xác nhận, nhưng có hai điểm đáng ngờ.”
“C-cái gì?”
Đôi mắt của Eta mở to khi Beta tóm lấy cổ áo cô ấy.
“Cho dù Alpha-sama có cho phép thì ngài ấy cũng không đời nào giao việc đó hoàn toàn cho cô được. Chắc chắn phải có người giám sát mới đúng.”
"Ư ư... do những thành quả trong công việc, cùng với niềm tin mà tôi đã tạo dựng được ngày qua ngày..."
''Và còn một điều nữa. Chữ viết tay không đậm nét. Giống như ai đó đã bắt chước chữ viết của Alpha-sama và viết nó một cách chậm rãi tỉ mỉ vậy.”
“C-cô đang nói l-l-linh tinh cái gì thế!?”
Eta đổ mồ hôi nhễ nhại.
"Eta, cô đã giả mạo tài liệu giấy tờ."
Eta cười căng thẳng khi Beta trừng mắt nhìn.
"Chuẩn bị tư tưởng đi. Bây giờ tôi sẽ đi gặp Alpha-sama――”
“Đủ rồi.”
Eta ngắt lời Beta bằng tông giọng lạnh lùng.
"Nếu đã đến mức này, tôi sẽ sử dụng vũ lực."
Khoảnh khắc tiếp theo, tầm nhìn của Akane đảo ngược.
“Này- khoan đã- ể ể ể ể ể!?
Akane bị trói bởi Smile màu đen và treo ngược lên. Dù đã cố gắng chống cự.
Hắc Slime rất mạnh khiến cơ thể cô không tài nào nhúc nhích được.
Mặc dù cô đã cố gắng truyền Ma Lực vào nhưng có cảm giác như đang bị nó hấp thụ vậy.
“Eta, cô muốn làm gì!?”
Beta và cấp dưới của cô cũng bị trói buộc tương tự.
''Dùng vũ lực. Chẳng có ích gì khi giao tiếp với những kẻ không hiểu chuyện.”
Eta đáp cộc lốc và cố túm lấy Akane đang bị treo ngược lên.
"KHÔNG ĐƯỢC, DỪNG LẠI MAU!!"
Beta xé nát Hắc Slime thành từng mảnh, tạo ra một thanh kiếm đen tuyền và chém vào Eta vô cùng uyển chuyển.
“Hứm…”
Eta hơi nheo mắt và điều khiển Slime. Cô ấy hóa chất Slime thành Cự Đại Thuẫn.
Thanh kiếm của Beta va chạm với khiên của Eta. Một âm thanh ken két vang vọng.
“C-cái khiên này là gì vậy!?”
Đường kiếm của Beta thậm chí còn không thể làm xước nổi Đại Thuẫn của Eta. Ngược lại, thứ đó còn dần dần hấp thụ thanh kiếm.
Trong cơn hoảng loạn, Beta rút kiếm và lùi ra.
"Công nghệ mới đấy, phản ứng lại và hấp thụ Ma Lực."
"Tôi chưa từng nghe về thứ này!? Cô đã hứa sẽ báo cáo lại bất kỳ thứ công nghệ nào hữu ích cơ mà?"
Khi Beta tăng cường lượng Ma Lực, thanh kiếm trở nên mạnh mẽ hơn trước.
Bài toán ở đây là đo xem thứ nào sẽ ngốn nhiều Ma Lực hơn.
Trong khi một thanh kiếm chỉ cần được tăng cường Ma Lực ở lưỡi kiếm thì toàn bộ bề mặt của Đại Thuẫn đều phải bao phủ ma lực. Để đạt được sức mạnh tương tự, Đại Thuẫn sẽ phải tiêu tốn Ma Lực nhiều gấp đôi so với một thanh kiếm.
Đây cũng là lý do tại sao có rất ít Ma Kiếm Sỹ dùng Đại Thuẫn để chiến đấu.
"À thì… do tôi chưa xác thực được tính an toàn của nó nên chưa báo cáo vội."
“CÔ CỐ TÌNH TRÌ HOÃN VIỆC XÁC THỰC ĐỂ KHÔNG BÁO CÁO LẠI THÌ CÓ!!”
Ngay cả khi họ đang nói chuyện, Beta vẫn chém Eta bằng những động tác lắt léo đến kinh ngạc. Akane chỉ đơn giản là bị choáng ngợp bởi chuyển động mà mắt thường khó theo kịp được.
"T- thật tuyệt vời..."
Akane hiểu tại sao một cô gái đầy mờ ám tên Beta này lại được tôn trọng trong tổ chức đến thế. Ngay cả những chuyển động của số 711 cũng chẳng khác một đứa trẻ so với cô ấy.
"Ngáng đường quá."
Kỹ năng mà Eta dùng để đối đầu với Beta cũng không phải dạng tầm thường.
Cô tự do điều khiển slime và tạo ra Đại Thuẫn, Kiếm và Giáo để chặn hết mọi ngón đón của Beta. Đấy không phải là Võ Thuật hay chiêu thức gì, chỉ là cô gái ấy đã mài giũa kỹ năng của mình theo một hướng hoàn toàn khác.
Suy nghĩ song song cùng với khả năng sử dụng Ma Lực thật quá mức điên rồ.
Cả hai người họ gần như ngang tài ngang sứ-...không. không phải thế, bọn họ không hề đánh nghiêm túc. Họ chiến đấu trong mức giới hạn để không làm tổn thương đối thủ.
Hơn nữa, cả hai chưa hề tung ra con át chủ bài của mình. Trực giác của Akane mách bảo cô như vậy.
"ĐỦ RỒI ĐẤY NHÁ! ”
“Hửm? ”
Cú đánh của Beta đã đẩy lùi Eta.
Trong khi phòng thủ bằng Đại Thuẫn, Eta khéo léo điều khiển Slime trong không khí vào thế bị động. Tuy nhiên, Eta lại khó chịu ra mặt.
Cấp dưới của Beta đang bao vây Eta với vũ khí lăm lăm trên tay.
"Các người-……"
“Nào, chuẩn bị tinh thần đi.” Beta nói với vẻ mặt đắc thắng.
“Eta-sama, chúng tôi buộc phải bắt giữ cô. Xin hãy lượng thứ.''
Nu, Lambda, Kai, Omega và các số thứ tự khác đang lần lượt bao vây xung quanh. Mặt Eta tối sầm lại.
"Hửm..."
''Ngay bây giờ, nếu cô vứt bỏ vũ khí đầu hàng và thành khẩn xin lỗi, tôi sẽ giảm nhẹ tội trạng của cô.”
Beta từ từ thu hẹp khoảng cách và tạo áp lực.
“Sao mà ồn ào vậy. Các người đang làm gì thế? ”
Ngay lúc đó, một Mỹ Nhân với mái tóc màu nước trong vắt xuất hiện.
Cô ấy là Epsilon (Ghế Thứ Năm trong Thất Ảnh).
“Hai Thất Ảnh cùng vài kẻ khác sao…hơi khó nhằn rồi đây.” Eta lẩm bẩm với chính mình.
Một số người cau mày vì bị Eta gộp chung vào thành một bọn.
Nhưng có thể thông cảm với cảm xúc của họ
Mặc dù mỗi người ở đây đều sở hữu tài năng vượt trội.
Sức mạnh đáng sợ đó được thể hiện qua tư thế sẵn sàng chiến đấu của họ, cầm chắc vũ khí và vận sẵn Ma Lực. Điều kinh khủng ở đây là tất cả họ đều mạnh hơn Akane rất nhiều.
Họ hẳn là rất tự hào về khả năng của mình, về cái quãng thời gian tu thân rèn luyện khổ sở đấy.
Thế mà lại bị gộp chung thành ‘vài kẻ khác’, đương nhiên là bực mình rồi.
Tuy nhiên, dù cảm thấy khó chịu là thế, nhưng không ai phản đối cả. Nhiều người khác cũng hiểu rằng, cô ấy nói không hề sai.
“Đây rồi, Epsilon. Hãy giúp chúng tôi kiềm hãm con ngốc này.”
“Rồi, rồi, cô nợ tôi đấy, Beta.” Hai người giao tiếp nhanh chóng.
Epsilon cũng hiểu rằng Eta là người có lỗi trong chuyện này.
Beta và Epsilon bao vây Eta, những người khác cũng tương tự.
"Thôi, đủ rồi.” Eta giơ tay cam chịu.
''Cô định đầu hàng à? ”
Beta dò hỏi, nhưng không ngu ngốc đến mức mất cảnh giác.
Eta vẫn chưa vứt vũ khí của mình xuống. Với tính cách của cô ấy, họ không nghĩ cô ấy sẽ từ bỏ dễ dàng như thế này.
“Tôi chỉ muốn thông báo cho lũ người đang bắt nạt tôi, rằng là hãy đầu hàng ngay lập tức, không thì các người sẽ phải hối hận.” Eta cao ngạo nói, dù đã hoàn toàn bị bao vây và giơ cả hai tay lên.
“Cô ảo tưởng rằng tôi sẽ xin hàng đó à? ” Epsilon nói với sự thận trọng tối đa.
"Ừm… Vậy là không có ai đầu hàng hở? ” Eta nhìn quanh để xác nhận.
Mọi người đều cảnh giác, không có một ai đầu hàng.
“Được rồi, cuộc đàm phán đã thất bại.”
“Đúng vậy, cuộc đàm phán đã thất bại rồi nhỉ.”
Eta và Beta đồng thời nói.
“MỌI NGƯỜI, HÃY GIỮ CHẶT ETA LẠI! 'Sau đó, tất cả họ bắt đầu di chuyển cùng một lúc.
Khoảnh khắc tiếp theo, ’nó’ tan chảy.
"Cái gì!?"
Ma Lực bị xáo trộn, quần áo và vũ khí của họ đều bị tan chảy.
"GÌ THẾ NÀYYYYYYYY?!"
Beta hầu như không còn trang bị gì nguyên vẹn, nhiều người khác đang bán khỏa thân, gây khó khăn cho việc tiếp tục trận chiến.
“Kết giới Gây Nhiễu Loạn Ma Lực (trừ tôi ra), áp dụng các sóng vô tuyến gây nhiễu của trí tuệ bóng tối''
“NẾU CÔ PHÁT TRIỂN ĐƯỢC Ý TƯỞNG NHƯ THẾ NÀY, THÌ PHẢI BÁO CÁO LẠI NÓ CHỨ!!”
"Thật khó để thiết lập khả năng điều khiển, vì vậy chỉ có thể được sử dụng ở mức độ hạn chế..."
"ĐỦ RỒI!! NẾU ĐÃ ĐẾN MỨC NÀY, CHÚNG TA SẼ CÙNG NHAU NHÀO LÊN, EPSILON!” Beta gọi đồng minh đáng tin cậy nhất của mình.
Tuy nhiên, không thấy Epsilon đâu cả. Chỉ có một tờ ghi chú đặt trên bàn.
<Xin lỗi, tôi chợt nhớ ra mình có một nhiệm vụ đột xuất. Epsilon>
“AAA… CON Ả ĐÓ!” Beta gầm lên.
"Sơ hở."
Beta bị Eta đánh bất tỉnh vì không thể kiếm chế nổi cảm xúc, cô ngã về phía trước.
Và Akane đã bị Eta bắt đi.
-------------------------------------------
-
-
-
-
-
-
Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu

Akane Nishino choàng tỉnh dậy trong căn phòng trắng tinh, cô ngơ ngác nhìn xung quanh.
"Rốt cuộc… đây là đâu..."
Dù sao cũng may, ít nhất thì cô không bị trói chân trói tay.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn nhà lạnh lẽo.
Akane đang phải mặc một thứ gì nhìn giống như một chiếc áo choàng bệnh viện trắng mỏng.
"Nhìn quen thuộc quá, nhưng cũng không phải…”
Sàn nhà trông giống như được lát đá cẩm thạch, nhưng lại có chút khác biệt.
Thiết kế của áo choàng bệnh viện cũng có cảm giác ‘déjà vu’, nhưng chất liệu gần giống lụa hơn là sợi tổng hợp.
“Có lẽ là ở nước ngoài chăng…nhưng mình chưa từng thấy những ký tự kiểu như thế này trước đây.”
Cô đưa mắt dõi theo những ký tự bao trùm khắp phòng, nhưng không có thứ ngôn ngữ nào tương ứng trong ký ức của Akane cả.
Trước hết, cô ấy phải nắm bắt được tình huống hiện tại, càng sớm càng tốt.
“Rất có thể đó là một cơ sở nghiên cứu nào đó. Nếu đúng như vậy. thế thì hiển nhiên mình đã bị một tổ chức mờ ám nào đó bắt cóc, hòng lạm dụng sức mạnh… Nhưng tại sao chúng không giam giữ mình nhỉ.”
Nếu biết được thứ sức mạnh mà Akane đang sở hữu, chúng nhất định phải khống chế cô mới đúng.
Hơn nữa, giờ đây cô đã lấy lại được ký ức về sức mạnh [Hiệp sĩ Khởi Đầu] của mình.
Đây là một kế hoạch bắt cóc khá hời hợt.
"...Chúng coi thường mình à.”
Akane đứng trước cửa phòng.
Ngoài cửa có sự hiện diện của hai người. Hình như có kẻ canh gác.
Tuy nhiên, Akane hiện tại có thể khuất phục hai người đó mà không gặp chút khó khăn gì, nhưng chưa chắc họ đã là người xấu.
Mặc dù xác xuất rất thấp, nhưng cũng có khả năng đây là một tổ chức thiện chí muốn giúp đỡ cô.
"Hừm…"
Trong khi cô ấy đang suy ngẫm, thì đột nhiên cảm thấy sự hiện diện trước cửa đã rời đi.
"──Cơ hội đây rồi."
Akane đã đưa ra quyết định nhanh chóng.
Để ra khỏi đây hẵn tính tiếp. Cô dùng hết sức bình sinh để đập cửa.
Rầm!! Một âm thanh chói tai vang lên.
"Đ-đau quá đi à!?"
Akane nắm chặt cánh tay và quỳ sụp xuống.
Không có nối một vết xước trên cánh cửa mà cô đập vào.
"T-tại sao cơ chứ?! Mình đã nghiêm túc sử dụng Ma Lực rồi mà!"
Nếu để ý, có thể thấy một phần tóc đen của cô ấy đã chuyển sang màu vàng.
“Cánh cửa này được làm bằng chất liệu gì vậy chứ?”
Akane ngẩng đầu lên, và nhìn thấy thứ gì đó.
Những dòng chữ viết trên tường và cửa ra vào đang phát sáng mờ nhạt.
“Ánh sáng này là…Ma Lực…?”
Cô chắc chắn có thể cảm nhận được dòng chảy của Ma Lực.
"Tách biệt Ma Lực ra khỏi cơ thể con người sao? Anh trai nói rằng điều đó là không thể..."
Nhiều nhà nghiên cứu trên khắp thế giới đang nghiên cứu cách sử dụng Ma Lực.
Tất nhiên, cả phương thức tách rời Ma Lực ra khỏi cơ thể con người và sử dụng nó làm nguồn năng lượng mới.
Nhiều cuộc nghiên cứu đã được thực hiện, nhưng tất cả đều thất bại.
"Đùa sao trời..."
Nếu đã được đưa vào ứng dụng thực tiễn thành công, thì việc Akane không bị trói tay trói chân là điều có thể lý giải được.
Tổ chức này sở hữu công nghệ có thể làm được điều đó.
“Mà, vẫn chưa đủ đô.”
Mới đánh có một cú, chưa chắc chắn được gì cả.
Lần này, Akane dồn toàn bộ sức lực vào nắm đấm và vung nó vào. Giây tiếp theo, cánh cửa đột nhiên mở ra.
"Ối, chết dở!"
Không thể kiềm lại nắm đấm kịp nữa rồi.
Nắm đấm của Akane nhắm vào khuôn mặt của cô gái xinh đẹp tóc bạc ở phía đầu bên kia cánh cửa. Một âm thanh nhẹ vang lên, nắm đấm của Akane bị chặn lại.
"Ể?"
Akane chớp chớp mắt, vô cùng sửng sốt.
Mỹ Nhân tóc bạc bình tĩnh chặn toàn lực của Akane chỉ bằng một tay. Thật không thể nào tin được những gì cô đang nhìn thấy trước mắt mình.
"Cửa, không khóa- desu. Cô có thể ra ngoài… bất cứ lúc nào… nếu muốn- masu."
Akane nhận ra cô gái tóc bạc xinh đẹp nói câu đó bằng thứ tiếng Nhật không sõi.
"Aaa, cô là Natsume-san... sao cô lại ở đây?"
Cô ấy là em gái của Minoru, lẽ ra hiện giờ đang phải ở trong phòng thí nghiệm của Anh hai mới đúng chứ.
“Ổn rồi mà- desu.”
Tôi không hiểu ‘ổn rồi mà’ ở đây là ám chỉ điều gì, nhưng cô ấy đã nói thế thì…
"À vâng..."
"Ngồi đi- desu"
Nghe theo yêu cầu, Akane ngồi xuống chiếc ghế trong phòng.
Một người quen đã xuất hiện, nên cô ấy quyết định ngồi lắng nghe.
"Natsume-san, cô có thể nói chuyện được ư? Cô là ai? Đây là đâu vậy?”
Cô gái tóc bạc được hỏi chuyện thì nghiêng đầu và ngẫm nghĩ điều gì đó.
"Đúng vậy. Tôi… Natsume khác-masu. Beta…. tôi…. Beta."
Akane cố hiểu cô ấy đang nói gì, câu chữ cứ bị ngắt quãng giữa chừng.
"À, tên thật của cô là Beta, không phải Natsume-san, phải không?"
"Tôi… chăm sóc cô-desu, không cần lo-desu."
(Trans: Beta nhét đuôi -masu và -desu vào cuối câu để nghe lịch sự hơn nhưng không đúng ngữ pháp.)
"À à..."
Đáng quan ngại thật đấy, Akane nghĩ thầm.
"Tôi…. Beta của Shadow Garden. Tôi…. đã đã mang cô về đây."
“Beta-san từ một tổ chức tên là Shadow Garden, đã bắt cóc tôi phải không?”
“Vâng-desu!”
Thủ phạm thừa nhận tội ác của mình với nụ cười rạng rỡ trên môi.
“Vậy ra cô là gián điệp đã thâm nhập vào Messiah dưới cái tên giả là Natsume.”
"Tôi không phải gián điệp… tôi…. điều tra-desu. Điều tra các dạng sống của thế giới khác."
“Dạng sống từ thế giới khác?”
Akane nghiêng đầu, tự hỏi chuyện quái gì đang xảy ra vậy.
"Dạng sống ở thế giới khác- desu."
Beta nói và chỉ vào Akane.
“À… tôi là một dạng sống đến từ thế giới khác ư?”
"Vâng-desu."
Tôi không hiểu câu nói đó có nghĩa là gì.
"Tôi sẽ cho cô xem-desu."
Akane sau đó được Beta đưa ra ngoài.
“N-nơi đây là…”
Akane choáng váng khi Beta dẫn cô đi tham quan căn cứ.
Công nghệ Ma Pháp phát triển hơn Nhật Bản rất nhiều, mặc dù khoa học kỹ thuật còn kém xa Nhật Bản. Thật nghịch lý.
Những người phụ nữ ở căn cứ đều nói bằng một thứ ngôn ngữ mà Akane chưa từng nghe trước đây, hầu hết họ đều có đôi tai khá kỳ lạ.
Đó không phải là Di Chứng của việc thức tỉnh, mà có vẻ là một chủng tộc Elf hay Thú Nhân gì đó.
Điều làm cô ngạc nhiên nhất, chính là khả năng chiến đấu của họ.
Beta đưa cô đến xem cơ sở huấn luyện, và Akane kinh hoàng trước sự tàn bạo của nó.
“Cô có muốn thử không-desu?”
Beta nói trong khi khoanh tay một cách kiêu ngạo.
Không thể tin được, có vẻ như cô ấy đang nắm giữ một chức vụ khá cao tại cơ sở này. Mọi người đều đối xử với Beta một cách tôn trọng và không có bất cứ một hành vi coi thường nào.
"Thử ở đây, tức là chiến đấu ấy hả?"
Dù Akane đang đặt một câu nghi vấn, nhưng Beta dường như coi đó là sự đồng tình. Bất đồng ngôn ngữ quả thật bất tiện.
“RA ĐÂY ĐI, KẺ YẾU NHẤT Ở CHỖ NÀY!” Beta hét lên với vẻ mặt tự mãn.
Rõ ràng đó là một trong những từ hay nhất cô học được ở Nhật Bản. Nhưng dường như chẳng có ai hiểu được. Vì đó là tiếng Nhật.
“Có vẻ như cô ta thực sự muốn chiến đấu, vì vậy hãy để người yếu nhất trong chúng ta đứng ra solo đi, với lại đừng có làm cô ta bị thương đấy.''
Giọng điệu Beta có một chút xấu hổ, nhưng Akane không thể hiểu cô ấy đang nói gì, vì đó là ngôn ngữ từ thế giới khác.
Một lúc sau, một cô gái nhỏ nhắn xuất hiện, dẫn trước là một Dark Elf một mắt.
Cô nghĩ cô bé ấy chỉ mới khoảng mười ba tuổi là cùng.
Một cô bé xinh đẹp với mái tóc trắng muốt như tuyết. Nhưng sao cái đôi mắt đáng yêu đó nhìn dữ tợn vậy nhỉ?
Lại còn cười ghê rợn nữa chứ.
“Số 711, đứng ra làm đối thủ của ả ta đi. Ngươi hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu khiến Shadow Garden bị xỉ nhục ở đây rồi đấy. ”
Khi Dark Elf thì thầm gì đó, khuôn mặt lo lắng của cô bé càng trở nên dữ tợn hơn, trừng mắt nhìn Akane.
"Ừm… rất vui được gặp em."
Rõ ràng, đây là một cuộc chiến là không thể tránh khỏi, vậy nên Akane đã yêu cầu được bắt tay.
“Tôi nhất định sẽ không bao giờ thua. Tôi không thể vấp ngã ở một nơi như thế này được.”
Tay Akane bị hất ra, cô bé trừng mắt nhìn Akane thậm chí còn gay gắt hơn trước.
"Aa… xin lỗi."
Rõ ràng, bắt tay không phải là thứ được hoan nghênh ở thế giới này, Akane nhận ra điều đó.
Sau đó Akane và số 711 nhặt kiếm tập của mình và tiến về phía trung tâm sân đấu tập.
Beta và Lambda ra rìa sân để trận chiến của họ bắt đầu.
"Ngài nghĩ ai sẽ thắng?" Lambda, một Elf da nâu, dò hỏi. Cô chịu trách nhiệm huấn luyện các thành viên mới của Shadow Garden.
"Ai biết được chứ, tôi không biết nhiều về Số 711." Beta nheo đôi mắt xanh và mỉm cười nhẹ.
"Số 711 đã ở đây được nửa tháng rồi, con bé là người yếu nhất, nhưng về khoản tài năng thì cũng không tệ đâu."
“Lần đầu tiên tôi nghe Lambda nói như thế về một ai đó đấy.”
“Con bé là một đứa trẻ tài năng. Tuy nhiên, tinh thần hơi nổi loạn…”
"Nó vẫn còn nhỏ, chỉ cần từ nay cô giáo dục nó tốt thì sẽ không có vấn đề gì."
"Vâng, tất nhiên rồi."
"Lambda, cô nghĩ ai sẽ thắng?"
“Tôi cũng không biết nhiều về cô gái tóc đen đó, nhưng… nguồn Ma lực của cô ấy hơi lạ. Đây có phải là cô gái được đồn đại là do Beta-sama mang về không?”
"Đúng vậy. Đó là Akane Nishino...nhưng nếu tôi nhớ không nhầm, thì Shadow-sama đã nói tên cô ấy là Akane Nishimura."
"Vậy chắc chắn cô ta tên là Akane Nishimura rồi. Chính Chúa Tể-sama đã nói như vậy thì không sai được đâu."
"Đúng vậy. Chắc chắn là Akane Nishimura."
“Mặc dù Akane Nishimura có Ma Lực khá thú vị… Nhưng tôi nghĩ số 711 sẽ thắng.”
"Tôi cũng nghĩ thế."
Beta ngay lập tức đồng ý với câu trả lời của Lambda.
Tại sân tập, Akane và số 711 đang đối mặt nhau với thanh kiếm cầm sẵn trên tay. Ngay khi Lambda ra hiệu, trận đấu sẽ bắt đầu.
Đúng lúc đó, cánh cửa sân tập mở ra.
Xuất hiện ở đó là một cô gái elf nhỏ nhắn. Cô ấy tiến về phía Beta và những người khác, mặc một chiếc áo khoác trắng sờn rách và dụi mắt ngái ngủ.
“Eta, cô tới đây làm gì?”
Beta gọi lớn, có chút cảnh giác.
Danh tính thực sự của Elf nhỏ nhắn đó là Eta, [Ghế Thứ Bảy trong Thất Ảnh]. Chủ yếu thực hiện nghiên cứu về “trí tuệ bóng tối”
“Tôi đến để xem tình trạng của đối tượng thử nghiệm…”
Cô cất tiếng với giọng còn đang ngái ngủ. Mái tóc đen dài xơ rối bù xù cả lên.
"Đối tượng thử nghiệm là Akane Nishimura ấy hả? Cô đã được Alpha-sama cho phép chưa?"
"……Tất nhiên." Eta đáp gỏn lọn rồi nhìn đi nơi khác.
“Tôi sẽ xác nhận lại với Alpha-sama sau. Đừng chạm vào cô ta cho đến lúc đó.”
"Không cần xác nhận, phiền toái gấp đôi."
"Đã bảo là không được động vào cô ta cho đến khi tôi xác nhận cơ mà."
Beta lặp lại lời cảnh báo như thể đang niệm chú vậy.
"Chậc...thứ Ma Lực kỳ lạ này cần phải được nghiên cứu ngay lập tức mới đúng chứ." Eta ủ rũ nói.
"Tôi có thể bắt đầu được rồi chứ?"
Lambda xác nhận lại với Beta và Eta, cả hai đều gật đầu.
“VẬY, TRẬN ĐẤU BẮT ĐẦU!!”
Với tín hiệu của Lambda, Akane và số 711 vung kiếm.
"Cái-... đứa trẻ này, mạnh quá."
Akane rùng mình chặn đòn đánh từ số 711.
Cú đánh quá sắc bén và nặng nề đến mức cô không thể tưởng tượng nổi, với cái vóc dáng nhỏ bé ấy sao có thể vung mạnh được vầy chứ, cánh tay như thể muốn tê dại đi.
"Tôi sẽ không thua...Tôi sẽ không bao giờ thua nữa đâuuuuuuuu."
Số 711 dồn Ma Lực của mình vào đó và dùng hết sức bình sinh đánh bay Akane.
"Kyaaaa!?"
Đây là một trải nghiệm chưa từng có đối với Akane, người luôn là một Cường Giả ở Nhật Bản. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thua trong một trận đấu Ma Lực đơn giản như vầy.
Akane không muốn bản thân là người dưới cơ, nên đã nắm chắc lấy thanh kiếm của mình.
Cô trước đó đã hoàn toàn coi thường đứa nhóc này.
Cô không thể ngờ rằng cô bé ấy lại mạnh mẽ như vậy dù chỉ mới độ tuổi này. Nếu cứ tiếp tục đánh hời hợt thì sớm muộn gì cô cũng sẽ thua mà thôi.
“Phiền rồi đây……”
Mái tóc đen của Akane dần chuyển sang màu vàng. Đây là một trận chiến không cần phải thắng. Có lẽ ngay từ đầu đã không cần phải chiến đấu rồi.
Tuy nhiên, Akane cảm thấy cần phải thể hiện sức mạnh của mình ở đây. Đó là bằng chứng cho giá trị của cô ấy.
Akane đoán rằng cô bé này cũng khá mạnh trong tổ chức này. Nhưng không phải là mạnh nhất. Ba người đứng cạnh tường quan sát trận chiến có lẽ ở vị trí cao hơn nhiều, và chắc chắn còn có những Cường Giả khác nữa.
Nói cách khác, với khả năng của Akane, việc cô ấy có thể tự mình thoát ra khỏi tổ chức này là vô cùng khó khăn chật vật. Thoát ra thôi là chưa đủ, còn phải tìm cách quay trở lại Nhật Bản nữa.
Trong trường hợp đó, sẽ tốt hơn là cô nên thể hiện giá trị bằng cách nâng cao vị thế của mình ở đây. Và rồi sẽ có cơ hội trốn thoát thôi.
Akane đưa ra quyết định nhanh chóng, và giải phóng toàn bộ Ma Lực của mình.
Mái tóc đen của Akane được nhuộm vàng tỏa sắc kỳ ảo.
"Chị xin lỗi, nhưng chị sẽ phải đánh nghiêm túc rồi."
Akane từ từ thu hẹp khoảng cách với thanh kiếm cầm chắc trên tay.
"Hứm..."
Số 711 nhìn tình huống hiện tại với vẻ mặt cau có, chắc hẳn đã cảnh giác hơn rồi.
Khoảng cách đang dần thu hẹp lại.
Sau đó, ngay lúc cô bé bước tới, Akane di chuyển.
Tốc độ khủng khiếp giải phóng ra nguồn Ma Lực sắc Hoàng Kim.
"Cái gì..."
Số 711 theo phản xạ đưa thanh kiếm của mình lại gần mặt, mắt mở to kinh ngạc trước sự nhanh nhẹn ấy.
Thanh kiếm va đập vào nhau, cánh tay thì tê dại.
--- Cô bé đã bị đầy lùi.
Nhận thấy điều đó, số 711 nhảy ngược trở lại và chuyển hướng dòng Ma Lực. Tuy nhiên, có vẻ như không thể chuyển hướng hoàn toàn được.
Khuôn mặt nhăn nhó, cơn đau đớn đang lan truyền khắp cánh tay phải.
Cô bé bị thương rồi.
Tuy nhiên, số 711 ngay tức khắc dịu lại biểu cảm và đứng tạo thế. Con bé nhìn về phía Akane với ánh mắt lãnh cảm.
Số 711 cuối cùng đã lấy lại bình tĩnh.
Cô bé quên đi áp lực mà Lambda và Beta đang đè nặng lên tâm trí mình, dùng toàn tâm toàn sức để đối đầu với Akane.
"Haaaa..."
Cô bé hít một hơi thật sâu và điều chỉnh Ma lực của mình.
Khí chất điềm tĩnh của cô bé trở nên trong vắt tựa mặt hồ.
Có vẻ như cô bé ấy trong quá khứ đã từng được huấn luyện kiếm thuật, nhưng mới sử dụng Ma Lực cách đây nửa tháng thôi. Đây mới chính là sức mạnh thực sự của số 711, được Lambda công nhận như một tài năng.
“…Tôi sẽ không thua.”
Số 711 lẩm bẩm như đang cố thuyết phục chính mình.
"Cô bé ấy là sao vậy...?"
Akane bị sốc khi nhìn thấy dáng tạo thế chuyên nghiệp đó của cô bé.
Đáng lẽ đây phải là thời cơ tốt để tấn công.
Số 711 đã bị thương ở đâu đó trong cuộc chiến trước đó. Akane cảm nhận được điều này.
Nếu cô dồn ép con bé mà không dừng lại thì rất có thể kết quả trận đấu đã ngã ngũ. Nhưng cô không thể làm vậy.
Bởi vì đôi mắt của số 711 dường như thấu tỏ mọi thứ. Người có đôi mắt như vầy quả thật rất nguy hiểm.
“Chị cũng không thể thua.”
Dù lời nói không thể truyền tải được do bất đồng ngôn ngữ nhưng Akane vẫn cảm thấy có một gánh nặng đè nặng lên vai số 711 trong cuộc chiến này. Nhưng Akane cũng không thể thua được.
Vì cô muốn gặp lại cậu.
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaa!”
“Hây ya!”
Tinh thần của họ chồng chéo lên nhau, thanh kiếm va chạm gây chấn động.
Một chiêu, hai chiêu, ba chiêu...
Lúc đầu, thanh kiếm của Akane chiếm ưu thế. Sự khác biệt về Ma Lực ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả.
Sáu chiếu, bảy chiêu, tám chiêu…
Tuy nhiên, khi trận chiến tiếp tục, thanh kiếm của số 711 trở nên sắc bén hơn. Không, nó đang uốn lượn chuyển hướng nguồn Ma Lực của Akane một cách khéo léo.
Thanh kiếm số 711 càng lúc càng sượt qua cơ thể Akane nhiều hơn.
"Kageno-kun, hãy cho tôi sức mạnh...!"
Đến khoảng chiêu thứ 20, Akane đã dần thất thủ. Cô nhận ra rằng nếu tiếp tục như thế này, cô sẽ thua.
"Fư..! ”
Số 711 đã không bỏ lỡ cơ hội. Cô bé ấy đã chờ đợi suốt từ nãy đến giờ. Cái khoảnh khắc Akane sơ hở.
Bởi vì nếu cứ kéo dài trận chiến, số 711 sẽ là người thua. Nên đây là thời điểm thích hợp nhất để số 711 vung kiếm dứt điểm.
Đúng lúc đó, cánh tay phải của số 711 vang lên răng rắc. Xương của cô bé gãy rồi.
"Aaaaa..."
Thanh kiếm của số 711 cùn đi một chút.
Sau đó, đòn của Akane chồng chất lên đường kiếm của số 711.
“Kageno-kun…”
"Cha..."
Và sau đó, kết quả đã ngã ngũ.
★★★
“Cả hai đều hạ gục đối phương cùng lúc…”
“Dự đoán của tôi đã sai rồi.”
Beta và Lambda vừa nói vừa nhìn xuống hai người đang gục ngã ở giữa sân tập.
"Đúng như những gì cô đã nói, số 711 có tài năng. Tuy nhiên, cô bé có một điểm trừ là mất tự chủ cảm xúc vào lúc đầu trận đấu.”
"Tôi vẫn chưa làm tròn chức trách của mình, tôi sẽ đào tạo lại con bé đó ngay lập tức."
"Dù số 711 vượt trội hơn. Nhưng chất lượng ma lực của Akane Nishimura lại thật bất thường, nên mới dẫn đến kết quả hòa. Không chỉ đơn giản là lượng ma lực khổng lồ đâu, mà dường như là một loại đột biến nào đó.”
"Có lẽ đó là Ma Lực từ thế giới khác, khác với thế giới của chúng ta chăng? Hay cô ấy là người đặc biệt duy nhất...?"
"Tôi không biết nữa. Dù gì đi nữa, một khi cô ấy bình tĩnh lại, tôi sẽ dò hỏi, phải tìm hiể-...Ơ KÌA NÀY, ĐỢI ĐÃ!"
Beta dừng câu nói giữa chừng và tóm lấy gáy Eta.
“Thứ Ma Lực ngoại lai này… thú vị vãi~~”
Eta đang cố chạy về phía Akane như một con gián.
"NÀY, ETA! ĐỪNG HÒNG ĐỤNG ĐẾN CÔ ẤY CHO ĐẾN KHI TÔI XÁC NHẬN LẠI TỪ PHÍA ALPHA-SAMA!"
"Tôi sẽ chết dần chết mòn vì phải chờ đợi mất."
“Làm như dễ chết thế không bằng!”
"Thời gian là vàng là bạc. Sứ mệnh của tôi là ngăn chặn những cơ hội bị đánh mất do những lựa chọn dại dột như này.".
"Ờ rồi rồi, cho dù cô có lảm nhảm thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không cho phép."
“Hừm hừm… Tôi sẽ sử dụng Beta làm đối tượng thử nghiệm cho lần nghiên cứu tiếp theo.”
"Ư ư...n-n-nếu cô làm vậy, tôi sẽ báo cáo lại với Alpha-sama!"
"Hừm hừm... đúng là có khả năng ngân sách bị cắt giảm sau khi bị cô ả tố giác... Tuy nhiên, nếu mình bị khuất phục trước mấy cái lời đe dọa này, sự phát triển của trí tuệ bóng tối có nguy cơ bị cản trở mất..." Trong khi lẩm bẩm, Eta chìm đắm trong mớ suy nghĩ.
"Bây giờ hãy đưa hai người này đến phòng y tế. Khi họ tỉnh dậy, tôi sẽ phổ biến triến trình tiếp theo."
"Là gì vậy?"
“Bây giờ, tôi sẽ giao việc hướng dẫn lại cho Lambda cho đến khi Akane Nishimura bình tĩnh lại. Sau khi cô ấy bình tĩnh lại, tôi sẽ yêu cầu cô ấy hợp tác bằng nhiều cách khác nhau.”
“Vậy thì cứ quyết định như thế đi.”
Lambda ra chỉ thị cho cấp dưới của mình và bế Akane cùng số 711 đến phòng y tế.
★★★
"Ư ư...nơi này...?"
Khi Akane tỉnh dậy, cô đang nằm trên chiếc giường trắng mịn. Nơi này trông giống như một phòng y tế vậy.
"Mình... đã thua rồi ư? Không, thanh kiếm của mình đã chạm vào..." Đòn tấn công bất ngờ của Akane ở cuối trận chiến đó hoàn toàn có thể đọc vị được.
Thông thường, chắc chắn cô sẽ bị đánh bại. Tuy nhiên, vì lý do nào đó, đòn tấn công của đối thủ bị chậm lại và họ đo đất gần như cùng một lúc.
Và rồi Akane bất tỉnh.
Akane ngồi dậy và nhìn quanh phòng. Đó là lúc cô nhận thấy một cô gái tóc trắng đang ngủ trên giường cạnh cô.
“Có vẻ như chúng ta dính đòn đồng thời nhỉ.”
Akane thở phào nhẹ nhõm vì cô bé không bị thương. Cô bé có khuôn mặt lúc ngủ rất đáng yêu, vẫn còn ngây thơ lắm.
Tuy nhiên, một cô gái nhỏ bé như vậy lại hoàn toàn vượt trội hơn Akane về mặt năng lực. Đã thử chống đỡ qua sức mạnh đó một lần rồi, cô hiểu rõ rằng nếu lần sau chiến đấu lại, cô chắc chắn sẽ thua.
"Cha...Mẹ..."
Cô bé tóc bạch kim nhăn trán và lẩm bẩm điều gì đó.
"Em gặp ác mộng à? Em có làm sao không?"
Akane ôm cô bé vào lòng và xoa đầu.
"Ư ưm..."
"Đừng lo lắng nữa, mọi chuyện ổn rồi..."
Một cô bé gái nhỏ nhắn như vầy mà lại phải cầm kiếm chiến đấu. Môi trường sống ở thế giới khác này có thể cũng khắc nghiệt không kém gì Nhật Bản.
Khi Akane nhẹ nhàng vuốt ve đầu, khuôn mặt cô bé dần dịu lại.
Sau đó cô từ từ mở mắt ra và nhìn Akane.
"Em tỉnh rồi à. Em không sao chứ?"
"Mẹ……? ”
Cô bé tóc trắng nhìn Akane nửa ngủ nửa tỉnh và mỉm cười dễ thương.
''Mẹ...Cha đâu rồi...? ”
Với nụ cười tựa thiên thần, cô bé đưa tay về phía Akane và đột nhiên tỉnh táo lại.
"Ơ, cô là...!?"
Cô bé vội vàng đứng dậy và tránh xa Akane.
"Này, bình tĩnh đi."
“Grừ…đừng đến gần tôi! Tôi không thua cô đâu...! ”
"Thật nguy hiểm nếu đột nhiên em cử động mạnh như vậy đó."
''Tôi đã thua một người như cô sao...? Tôi đã thua...?" Cô bé nhìn quanh và dường như dần dần nắm bắt được tình hình hiện tại.
"Bình tĩnh lại đi, không sao đâu mà."
“Tôi đã thua...Làm sao có thể chịu đựng được việc thua ở một nơi như thế này chứ...'' Nước mắt như thể chực trào ra khỏi khóe mắt.
"Sao vậy? Em gặp chuyện gì buồn ư?"
Khi Akane đưa tay ra, nhưng cô bé hất đi.
Akane đã học được rằng ở thế giới khác này, việc tiếp cận như vậy có lẽ là điều cấm kỵ.
“Đừng chạm vào tôi... tôi đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ khóc nữa...'' Cô gái lau đi những giọt nước mắt trên gò má và nhảy ra khỏi giường.
"Ư…ư..."
Sau đó, kìm nén tiếng nức nở, chạy biến đi.
"Cô bé rồi sẽ ổn chứ?"
Akane lo lắng nhìn cô bé.
Nhưng cô không thể làm gì được vì cô không thể nói được ngôn ngữ ở thế giới này.
"Daijoubu-desu"
Đúng lúc đó, Beta, một Elf tóc bạc, bước vào phòng.
Dù không biết cô ấy hiểu ý nghĩa của từ “Daijoubu” mình đang nói không mà cứ sử dụng trong mọi ngữ cảnh như vầy. Akane nhận ra rằng chẳng có ích gì nếu cứ thắc mắc thêm.
"À nô, tôi rồi sẽ ra sao đây? Mục đích của các cô là gì? Tôi có thể quay trở về Nhật Bản được không..."
“Tôi hiểu-masu, tôi rất hiểu-masu”
Beta nắm tay Akane.
Cô đáp lại với nụ cười có phần hoài nghi: "À…vâng"
"Tôi… đứng về phía cô…. Một ngày nào đó… cô sẽ được đưa trở lại Nhật Bản."
“Tôi có thể quay lại Nhật Bản chứ?”
"Cô sẽ được về nhà-masu… có lẽ… nhưng cô không thể về nhà trừ khi cô hợp tác."
“Ể, một lời đe dọa sao?”
“Nó khác-masu… để nhằm mục đích… cải tiến khoa học-desu.”
"À, vâng"
“Vậy xin hãy hợp tác.”
“Mà… nếu đó là điều tôi có thể làm được.”
Mặc dù cô không thực sự tin tưởng Beta cho lắm nhưng Akane biết rằng, có chống cự vào thời điểm này cũng chẳng ích gì.
Dù thế nào đi nữa, trong tình hình hiện tại, cách duy nhất để quay lại Nhật Bản là tìm hiểu về tổ chức này.
Sẽ dễ dàng hơn nếu trở thành người biết điều, còn hơn là kẻ nổi loạn.
"Cảm ơn-masu… Akane… cô là một người tốt-desu… Tôi… là đồng minh của cô-masu."
"À vâng".
"Tạm thời… cô sẽ trở thành thành viên của tổ chức này-masu. Tên của tổ chức là Shadow Garden."
"Vậy thì tôi sẽ trở thành thành viên của Shadow Garden. Đó là loại tổ chức gì vậy?"
"Ẩn nấp trong bóng tối và săn lùng bóng tối- desu."
"Ngầu nhỉ."
Akane không biết nhiều về cách thức hoạt động của tổ chức, nhưng câu châm ngôn quả thực mang đậm chất Isekai.
Giờ nghĩ lại, cô nhớ rằng bản thân cũng từng thích những thứ hay ho như thế này, cô mỉm cười, cảm thấy có chút hoài niệm.
"Từ giờ trở đi, đây là số của cô-masu…. Cô là số 712-desu, cô không còn là Akane Nishimura nữa-desu."
"Tôi sẽ được gọi bằng số s-... Ể? Akane Nishimura?"
Suy nghĩ của Akane chợt khựng lại khi cô được gọi bằng cái tên đó.
"Cô là Akane Nishimura… không phải à?"
“Akane Nishimura... tại sao cô lại gọi tôi bằng tên đó?'' Chỉ có một người từng gọi Akane như vậy mà thôi.
“Akane Nishimura, đúng chứ?”
"Gần đún- mà kệ đi. Tôi chỉ thắc mắc tại sao cô lại biết cái tên đó."
“Vậy sao-desu? Có người nói với tôi-desu.”
“Cô đã nghe ai đó nói cái tên ấy ư?”
Kể cả là do cô ấy tưởng tượng ra, thì cũng ổn thôi.
Nhưng nếu không phải thì-... nhịp tim của Akane đập nhanh bất thường.
Hãy bình tĩnh nào, vẫn chưa chắc chắn được gì mà.
"Đúng vậy-desu. Cô thấy hứng thú à?"
"Tôi rất ngạc nhiên khi có người biết về tôi ở chốn này. Người ấy đến từ Nhật Bản phải không?" Để tạo cảm giác thoải mái, Akane không hỏi vồ vập, mà chỉ dùng giọng điệu như thể nói chuyện phiếm bình thường thôi.
"Fư fư fư, Bí mật-desu. Vậy ra những kẻ ở ‘căn cứ đó’ không hiểu rõ về Akane. Thật không ngoài dự đoán-desu."
Beta nói đúng. Cô chỉ nói tên mình là Akane Nishino hồi ở căn cứ, vì đó là tên thật mà. Chỉ có cậu ấy là người duy nhất gọi cô là Akane Nishimura.
Nếu cậu ấy ở đây, mục đích của Akane đã thay đổi hoàn toàn.
"À, đúng vậy ha… Là tôi bất cẩn rồi."
Akane gãi má vì xấu hổ, còn Beta chăm chú quan sát với nụ cười trên môi.
“Từ giờ trở đi, cô sẽ là số 712, hãy sống ở Shadow Garden-desu.”
"Số 712 ư, tôi hiểu rồi."
"Bây giờ tôi sẽ dẫn số 712 đến nơi mà cô sẽ ở-desu. Đi nào-desu." Beta kéo tay cô ra khỏi phòng y tế.
Bên ngoài bệnh xá là một hành lang bằng đá.
Ánh sáng gián tiếp từ đèn phản chiếu lên những bức tường đá tuyệt đẹp với trần cao kiểu vòm, tạo nên một sắc màu huyền diệu.
Ra vậy, nếu chỉ nhìn vào cảnh tưởng này, cũng đủ để chắc chắn rằng nơi đây là Dị Thế Giới, nhưng nếu đúng như vậy, thì rốt cuộc căn phòng lúc Akane thức dậy là gì?
Vì lý do nào ấy, cô có cảm giác rằng Nhật Bản hiện đại len lỏi trong căn phòng ấy. Cứ như thể công nghệ Nhật Bản được tái tạo ở một thế giới khác vậy.
“Số 712, cô có hiếu kỳ thứ gì không-masu?” Beta cất lời, đi trước cô một đoạn.
“Không có gì, chỉ là tôi cảm thấy hào hứng vì đây thực sự là một thế giới khác ấy mà.”
"Vậy thì tốt rồi-desu. Nơi chúng ta ở lúc nãy là bệnh xá-desu. Nếu bị thương, cô sẽ được đưa đến đó-masu. Và còn bên này là nhà vệ sinh-desu."
"Ý cô là Toa lét á?"
"Nhà vệ sinh-desu"
"À thì nhà vệ sinh."
Có vẻ như cô ấy thích dùng từ “Nhà Vệ sinh” hơn.
Khi nhìn vào bên trong, tôi thấy những phòng riêng xếp dọc trên sàn gạch lớn. Có gương lớn và khu vực rửa tay,
May mắn thay, nhà vệ sinh này xả nước được.
“Đó là bồn cầu xả nước, phải không nhỉ?”
"Công nghệ tiên tiến nhất đó-desu." Beta tự hào nói.
Mối bận tâm của Akane ngày càng sâu sắc. Dù có nhìn kiểu gì thì nhà vệ sinh này cũng trông giống như nhà vệ sinh công cộng ở Nhật Bản mà.
“Không biết ai là người tạo ra thứ này nhỉ?”
“Eta đã thiết kế.”
“Eta?”
"Con Elf khoác áo choàng trắng xem trận đấu của các cô."
"Aa… cô gái lùn lùn đó á."
Akane nhớ rằng một Elf mặc áo khoác trắng đã xuất hiện ngay trước trận đấu.
"Nhưng ý tưởng ban đầu là của người khác, Eta chỉ dựa vào đó thôi-desu."
"Người khá.?"
"Bí mật-desu"
Beta cười đầy ẩn ý. Lại là "người đó".
Không còn nghi ngờ gì nữa, “người đó” chính là người kết nối công nghệ của Nhật Bản và thế giới này.
Tuy nhiên, vẫn chưa thể kết luận “người đó” chính là “cậu ấy” mà Akane biết.
"Tiếp theo đó là Thực Đường-desu."
(Thực Đường <Sokudou>: Nhà ăn)
Nơi Beta dẫn tới là một căn phòng rộng lớn.
Đã quá giờ ăn nên nơi này khá vắng vẻ, nhưng vẫn có thể thấy khu này đủ chỗ cho vài trăm người ngồi.
"Tuyệt quá……"
Akane bị choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và những đồ trang trí treo khắp tường và trần nhà.
“Cô có đói không-desu?”
"À, có một chút..."
"Để tôi đi lấy thứ gì đó cho cô ăn-masu."
Beta để Akane ngồi xuống và đi lấy đồ ăn.
Bộ bàn ghế Akane ngồi cũng là những món Tạo Phẩm chất lượng cao. Chiếc bàn khổng lồ dài hơn 10 mét với bề mặt bóng loáng. Ghế được chạm khắc tinh xảo, ngồi rất ư là thoải mái.
Thiết kế này giống với thiết kế của một Nghệ Nhân nổi tiếng, ở thế giới cũ của cô.
"......Giống quá."
Chiếc ghế nổi danh mà Akane biết khác với Tạo Phẩm này, nó không có bất kỳ hình chạm khắc nào trên đó, nhưng kiểu dáng chung thì trông giống hệt.
Chỉ cần nhìn qua, có thể đoán được ngay đó những mẫu thiết kế nội thất nào.
Kiểu đèn chiếu sáng đó...bộ dụng cụ ăn uống đó...Cô không thể ngừng tìm kiếm hình bóng của ‘cậu ấy’ trong mọi đồ đạc quanh đây.
"Chắc không phải đâu nhỉ..."
Họ chỉ mua những thứ thuận tiện cho cuộc sống của họ mà thôi. Akane bình tĩnh lại, rồi phán đoán rằng: Vì nó là một công cụ thiết yếu, nên bất cứ sinh vật nào có hình dạng con người đều có thể nghĩ ra được, chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi.
“Sao cô lại nhìn ngó xung quanh thế-desu?”
“À, chỉ là hơi bất thường.”
Trước khi kịp nhận ra, thì Beta đã ngồi ở ghế đối diện trước mặt cô rồi.
Elf và Thú Nhân có vẻ là cấp dưới, bày đồ ăn ra trước mặt Beta và Akane.
“Đ-Đây là…”
"Sao vậy?"
Dù nhìn thế nào đi chăng nữa, thì đồ ăn được phục vụ trước mặt Akane đều là đồ ăn Nhật Bản.
"Tại sao, lại là đồ ăn Nhật Bản..."
"Chỉ đơn giản là những món ăn tương tự với Nhật Bản thôi-desu."
"Ồ, cũng đúng ha."
Quả thực, Beta đã hoạt động ở Nhật Bản dưới cái tên Natsume.
Sẽ không có gì lạ nếu văn hóa ẩm thực mà cô ấy tiếp xúc hồi đó được tái tạo ở thế giới này...
“Miso…và thậm chí cả nước tương.”
Họ đã tái tạo lại những loại gia vị này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ư? Tất nhiên, cũng có khả năng Beta đã mang nó về từ thế giới khác.
"Ngon quá……"
Súp miso có hương vị tao nhã cùng với nước súp cá ngừ.
“Tôi mừng là cô thích nó-desu.”
Akane khéo léo dùng đũa để ăn.
Beta cũng ăn để chứng minh rằng đồ ăn an toàn.
"Món tráng miệng rất ngon."
Sau khi ăn xong và uống cà phê, một cô gái quen thuộc đột nhiên xuất hiện từ phía sau Beta.
''Tôi đã nhận được sự cho phép của Alpha-sama.''
Tôi chắc chắn cô ấy là Eta. Một cô gái mặc áo khoác trắng và đôi mắt ngái ngủ, đang nói chuyện với Beta bằng ngôn ngữ từ thế giới khác.
"Thật đó hả? ” Beta nhận tài liệu từ Eta với vẻ mặt hoài nghi.
“Đúng vậy, đó là thư cho phép của Alpha-sama. Nó nói rằng cô ấy sẽ để việc xử lý Akane Nishimura cho Eta.”
Tai Akane giật giật khi nghe thấy từ Akane Nishimura.
"Nói chung... đại khái là vậy." Eta cúi xuống gầm bàn và nhanh chóng cố gắng kéo Akane đi.
"Chờ đã! Mặc dù có đầy đủ giấy tờ xác nhận, nhưng có hai điểm đáng ngờ.”
“C-cái gì?”
Đôi mắt của Eta mở to khi Beta tóm lấy cổ áo cô ấy.
“Cho dù Alpha-sama có cho phép thì ngài ấy cũng không đời nào giao việc đó hoàn toàn cho cô được. Chắc chắn phải có người giám sát mới đúng.”
"Ư ư... do những thành quả trong công việc, cùng với niềm tin mà tôi đã tạo dựng được ngày qua ngày..."
''Và còn một điều nữa. Chữ viết tay không đậm nét. Giống như ai đó đã bắt chước chữ viết của Alpha-sama và viết nó một cách chậm rãi tỉ mỉ vậy.”
“C-cô đang nói l-l-linh tinh cái gì thế!?”
Eta đổ mồ hôi nhễ nhại.
"Eta, cô đã giả mạo tài liệu giấy tờ."
Eta cười căng thẳng khi Beta trừng mắt nhìn.
"Chuẩn bị tư tưởng đi. Bây giờ tôi sẽ đi gặp Alpha-sama――”
“Đủ rồi.”
Eta ngắt lời Beta bằng tông giọng lạnh lùng.
"Nếu đã đến mức này, tôi sẽ sử dụng vũ lực."
Khoảnh khắc tiếp theo, tầm nhìn của Akane đảo ngược.
“Này- khoan đã- ể ể ể ể ể!?
Akane bị trói bởi Smile màu đen và treo ngược lên. Dù đã cố gắng chống cự.
Hắc Slime rất mạnh khiến cơ thể cô không tài nào nhúc nhích được.
Mặc dù cô đã cố gắng truyền Ma Lực vào nhưng có cảm giác như đang bị nó hấp thụ vậy.
“Eta, cô muốn làm gì!?”
Beta và cấp dưới của cô cũng bị trói buộc tương tự.
''Dùng vũ lực. Chẳng có ích gì khi giao tiếp với những kẻ không hiểu chuyện.”
Eta đáp cộc lốc và cố túm lấy Akane đang bị treo ngược lên.
"KHÔNG ĐƯỢC, DỪNG LẠI MAU!!"
Beta xé nát Hắc Slime thành từng mảnh, tạo ra một thanh kiếm đen tuyền và chém vào Eta vô cùng uyển chuyển.
“Hứm…”
Eta hơi nheo mắt và điều khiển Slime. Cô ấy hóa chất Slime thành Cự Đại Thuẫn.
Thanh kiếm của Beta va chạm với khiên của Eta. Một âm thanh ken két vang vọng.
“C-cái khiên này là gì vậy!?”
Đường kiếm của Beta thậm chí còn không thể làm xước nổi Đại Thuẫn của Eta. Ngược lại, thứ đó còn dần dần hấp thụ thanh kiếm.
Trong cơn hoảng loạn, Beta rút kiếm và lùi ra.
"Công nghệ mới đấy, phản ứng lại và hấp thụ Ma Lực."
"Tôi chưa từng nghe về thứ này!? Cô đã hứa sẽ báo cáo lại bất kỳ thứ công nghệ nào hữu ích cơ mà?"
Khi Beta tăng cường lượng Ma Lực, thanh kiếm trở nên mạnh mẽ hơn trước.
Bài toán ở đây là đo xem thứ nào sẽ ngốn nhiều Ma Lực hơn.
Trong khi một thanh kiếm chỉ cần được tăng cường Ma Lực ở lưỡi kiếm thì toàn bộ bề mặt của Đại Thuẫn đều phải bao phủ ma lực. Để đạt được sức mạnh tương tự, Đại Thuẫn sẽ phải tiêu tốn Ma Lực nhiều gấp đôi so với một thanh kiếm.
Đây cũng là lý do tại sao có rất ít Ma Kiếm Sỹ dùng Đại Thuẫn để chiến đấu.
"À thì… do tôi chưa xác thực được tính an toàn của nó nên chưa báo cáo vội."
“CÔ CỐ TÌNH TRÌ HOÃN VIỆC XÁC THỰC ĐỂ KHÔNG BÁO CÁO LẠI THÌ CÓ!!”
Ngay cả khi họ đang nói chuyện, Beta vẫn chém Eta bằng những động tác lắt léo đến kinh ngạc. Akane chỉ đơn giản là bị choáng ngợp bởi chuyển động mà mắt thường khó theo kịp được.
"T- thật tuyệt vời..."
Akane hiểu tại sao một cô gái đầy mờ ám tên Beta này lại được tôn trọng trong tổ chức đến thế. Ngay cả những chuyển động của số 711 cũng chẳng khác một đứa trẻ so với cô ấy.
"Ngáng đường quá."
Kỹ năng mà Eta dùng để đối đầu với Beta cũng không phải dạng tầm thường.
Cô tự do điều khiển slime và tạo ra Đại Thuẫn, Kiếm và Giáo để chặn hết mọi ngón đón của Beta. Đấy không phải là Võ Thuật hay chiêu thức gì, chỉ là cô gái ấy đã mài giũa kỹ năng của mình theo một hướng hoàn toàn khác.
Suy nghĩ song song cùng với khả năng sử dụng Ma Lực thật quá mức điên rồ.
Cả hai người họ gần như ngang tài ngang sứ-...không. không phải thế, bọn họ không hề đánh nghiêm túc. Họ chiến đấu trong mức giới hạn để không làm tổn thương đối thủ.
Hơn nữa, cả hai chưa hề tung ra con át chủ bài của mình. Trực giác của Akane mách bảo cô như vậy.
"ĐỦ RỒI ĐẤY NHÁ! ”
“Hửm? ”
Cú đánh của Beta đã đẩy lùi Eta.
Trong khi phòng thủ bằng Đại Thuẫn, Eta khéo léo điều khiển Slime trong không khí vào thế bị động. Tuy nhiên, Eta lại khó chịu ra mặt.
Cấp dưới của Beta đang bao vây Eta với vũ khí lăm lăm trên tay.
"Các người-……"
“Nào, chuẩn bị tinh thần đi.” Beta nói với vẻ mặt đắc thắng.
“Eta-sama, chúng tôi buộc phải bắt giữ cô. Xin hãy lượng thứ.''
Nu, Lambda, Kai, Omega và các số thứ tự khác đang lần lượt bao vây xung quanh. Mặt Eta tối sầm lại.
"Hửm..."
''Ngay bây giờ, nếu cô vứt bỏ vũ khí đầu hàng và thành khẩn xin lỗi, tôi sẽ giảm nhẹ tội trạng của cô.”
Beta từ từ thu hẹp khoảng cách và tạo áp lực.
“Sao mà ồn ào vậy. Các người đang làm gì thế? ”
Ngay lúc đó, một Mỹ Nhân với mái tóc màu nước trong vắt xuất hiện.
Cô ấy là Epsilon (Ghế Thứ Năm trong Thất Ảnh).
“Hai Thất Ảnh cùng vài kẻ khác sao…hơi khó nhằn rồi đây.” Eta lẩm bẩm với chính mình.
Một số người cau mày vì bị Eta gộp chung vào thành một bọn.
Nhưng có thể thông cảm với cảm xúc của họ
Mặc dù mỗi người ở đây đều sở hữu tài năng vượt trội.
Sức mạnh đáng sợ đó được thể hiện qua tư thế sẵn sàng chiến đấu của họ, cầm chắc vũ khí và vận sẵn Ma Lực. Điều kinh khủng ở đây là tất cả họ đều mạnh hơn Akane rất nhiều.
Họ hẳn là rất tự hào về khả năng của mình, về cái quãng thời gian tu thân rèn luyện khổ sở đấy.
Thế mà lại bị gộp chung thành ‘vài kẻ khác’, đương nhiên là bực mình rồi.
Tuy nhiên, dù cảm thấy khó chịu là thế, nhưng không ai phản đối cả. Nhiều người khác cũng hiểu rằng, cô ấy nói không hề sai.
“Đây rồi, Epsilon. Hãy giúp chúng tôi kiềm hãm con ngốc này.”
“Rồi, rồi, cô nợ tôi đấy, Beta.” Hai người giao tiếp nhanh chóng.
Epsilon cũng hiểu rằng Eta là người có lỗi trong chuyện này.
Beta và Epsilon bao vây Eta, những người khác cũng tương tự.
"Thôi, đủ rồi.” Eta giơ tay cam chịu.
''Cô định đầu hàng à? ”
Beta dò hỏi, nhưng không ngu ngốc đến mức mất cảnh giác.
Eta vẫn chưa vứt vũ khí của mình xuống. Với tính cách của cô ấy, họ không nghĩ cô ấy sẽ từ bỏ dễ dàng như thế này.
“Tôi chỉ muốn thông báo cho lũ người đang bắt nạt tôi, rằng là hãy đầu hàng ngay lập tức, không thì các người sẽ phải hối hận.” Eta cao ngạo nói, dù đã hoàn toàn bị bao vây và giơ cả hai tay lên.
“Cô ảo tưởng rằng tôi sẽ xin hàng đó à? ” Epsilon nói với sự thận trọng tối đa.
"Ừm… Vậy là không có ai đầu hàng hở? ” Eta nhìn quanh để xác nhận.
Mọi người đều cảnh giác, không có một ai đầu hàng.
“Được rồi, cuộc đàm phán đã thất bại.”
“Đúng vậy, cuộc đàm phán đã thất bại rồi nhỉ.”
Eta và Beta đồng thời nói.
“MỌI NGƯỜI, HÃY GIỮ CHẶT ETA LẠI! 'Sau đó, tất cả họ bắt đầu di chuyển cùng một lúc.
Khoảnh khắc tiếp theo, ’nó’ tan chảy.
"Cái gì!?"
Ma Lực bị xáo trộn, quần áo và vũ khí của họ đều bị tan chảy.
"GÌ THẾ NÀYYYYYYYY?!"
Beta hầu như không còn trang bị gì nguyên vẹn, nhiều người khác đang bán khỏa thân, gây khó khăn cho việc tiếp tục trận chiến.
“Kết giới Gây Nhiễu Loạn Ma Lực (trừ tôi ra), áp dụng các sóng vô tuyến gây nhiễu của trí tuệ bóng tối''
“NẾU CÔ PHÁT TRIỂN ĐƯỢC Ý TƯỞNG NHƯ THẾ NÀY, THÌ PHẢI BÁO CÁO LẠI NÓ CHỨ!!”
"Thật khó để thiết lập khả năng điều khiển, vì vậy chỉ có thể được sử dụng ở mức độ hạn chế..."
"ĐỦ RỒI!! NẾU ĐÃ ĐẾN MỨC NÀY, CHÚNG TA SẼ CÙNG NHAU NHÀO LÊN, EPSILON!” Beta gọi đồng minh đáng tin cậy nhất của mình.
Tuy nhiên, không thấy Epsilon đâu cả. Chỉ có một tờ ghi chú đặt trên bàn.
<Xin lỗi, tôi chợt nhớ ra mình có một nhiệm vụ đột xuất. Epsilon>
“AAA… CON Ả ĐÓ!” Beta gầm lên.
"Sơ hở."
Beta bị Eta đánh bất tỉnh vì không thể kiếm chế nổi cảm xúc, cô ngã về phía trước.
Và Akane đã bị Eta bắt đi.
-------------------------------------------
-
-
-
-
-
-
Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu
