Chương 4: Và rồi Quái Vật trở thành Huyền Thoại
★★★
"Jack Đồ Tể sẽ không đến nhỉ."
Một trong những thành viên của Dạ Kiếm uể oải, không buồn động vào bữa tối.
Chỉ còn vài phút nữa thôi là đồng hồ sẽ điểm 24 giờ, sang ngày mới.
"Cuối cùng là thế này đây, hắn sợ đái ra máu rồi."
"Sau khi biết hắn đã hạ gục được một Vũ Vân Giả của Wakoku thì tôi đã phấn khích vậy mà… nhưng thật đáng thất vọng.”
"Thế này chẳng phải tốt hơn ư? Chứng tỏ rằng một khi Dạ Kiếm hợp lực lại, thì không có một ai dám đụng đến chúng ta."
“Nhìn chúng ta tập trung toàn bộ lực lượng vào một nơi thế này. Jack Đồ Tể phải toát hết cả mồ hôi hột chứ ấy nhể.”
Lũ Dạ Kiếm trào phúng cười nhăn nhở.
“Vào thời khắc chuyển sang ngày mới, thì hãy lan truyền tin đồn. Rằng Jack Đồ Tể đã sợ hãi và cúp đuôi bỏ chạy rồi. Dạ Kiếm vẫn còn sống sờ sờ ra và không phải chịu bất kỳ thương tổn nào. Đừng có mà coi thường chúng t-..."
Bá tước Howaito chưa kịp dứt câu, đấu trường bắt đầu tỏa sáng mờ nhạt. Ánh sáng dần dần trở nên mạnh hơn, như thể đang phản ứng với thứ gì đó.
"Chuyện này……"
“Dường như hắn đã đến rồi. Thứ này đang phản ứng với Ma Lực của kẻ xâm nhập.”
Và khi toàn bộ đấu trường rực sáng, một Kết Giới Tạo Tác hình mái vòm được bố trí ngay lập tức. Trước khi bất kỳ ai kịp nhận ra, một thằng hề đầy máu đang đứng ở trung tâm.
"Đó là Jack Đồ Tể sao?”
“Một tên hề nhuốm đầy máu. Đúng như trong bản báo cáo đã nói.”
"Hờ hờ… nhưng nhìn hắn có vẻ không được mạnh cho lắm."
"Đừng trông mặt mà bắt hình dong. Nhưng ít nhất hắn cũng đủ ngu xuẩn để rơi thẳng vào cái bẫy của chúng ta.”
"Nói không sai. Nhưng cũng chẳng phải tệ lắm. Ít nhất cũng đủ mua vui cho chúng ta một chút."
Những Dạ Kiếm ngả người vào sau ghế, hướng ánh mắt thưởng thức hình ảnh Jack Đồ Tể trên đấu trường.
"Jack Đồ Tể. Thật cảm tạ vì ngươi đã không trốn chạy. Nhưng để bọn ta chờ đợi mệt mỏi lắm đó. Chắc là ngươi phải mất chút ít thời gian lấy lại dũng khí nhỉ?"
Bá tước Howaito liên tục khích đểu. Nhưng Jack Đồ Tể không di chuyển dù chỉ một inch.
"Này, sao ngươi lại câm như hến thế? Dạ Kiếm bọn ta nhà còn bao nhiêu việc, không rảnh mà chờ đợi đâu. Nếu ngươi có hận thù, oán than điều gì cứ việc tâm sự đi, bọn ta sẵn lòng lắng nghe. Cha mẹ ngươi bị sát hại sao? Tài sản, cơ nghiệp của ngươi bị chiếm đoạt phỏng? Hay con cái của ngươi bị đem bán đi? Rồi còn… còn gì nữa ấy nhở? Ôi ôi trời, ta làm nhiều việc lắm nên sao có thể nhớ hết được. Thật lòng xin lỗi ngươi."
Chỉ có tiếng cười khành khạch của lũ Dạ Kiếm là vang vọng khắp đấu trường.
"Ngươi run rẩy đến mức không thể thốt lên lời nào sao. Thôi thôi được rồi, ta thông cảm mà. Vậy chúng ta cùng bắt đầu một trò chơi đặc biệt nhé. Luật chơi rất đơn giản thôi. Đánh bại tất cả sát thủ mà bọn ta đã chuẩn bị. Nếu làm được điều đó, Kết Giới bao quanh đấu trường sẽ hoàn toàn biến mất. Và khi nó được dỡ bỏ, ngươi có thể thỏa thích phanh thây xé xác bọn ta. "
Bá tước Howaito nhìn xuống Jack Đồ Tể với vẻ mặt khinh nhờn.
“Nói để cho chắc, kết giới này được dựng lên từ một tạo tác vô cùng mạnh mẽ. Kể cả ngươi có đầu thai chuyển kiếp hàng trăm năm đi nữa, cả đời con đời cháu ngươi làm hùng hục kiếm tiền, cũng chẳng thể trả nổi một phần nguyên liệu chế tác thứ này đâu. Đừng có cố gắng dùng vũ lực đập phá làm gì cho mất công mất sức. Chỉ còn lại duy nhất một con đường cho ngươi lựa chọn mà thôi. Đó là phải đánh bại hết tất cả Thích Khách (刺客) của chúng ta!”
(Trans: Thích khách (刺客) khác với Ám Sát Giả (暗殺者), ám sát giả là chỉ những sát thủ giết người theo lệnh của tổ chức, còn thích khách là giết người tự phát, không theo mệnh lệnh nào cả.)
Bá tước Howaito giang rộng hai cánh tay và cất cao giọng.
"Giờ thì bắt đầu thôi nào, Thích Khách đầu tiên lên sàn!!"
Sau đó, cánh cửa đấu trường mở ra, một Ma Kiếm Sỹ xuất hiện.
Hắn ta là một gã đàn ông đô con mặc giáp dày hạng nặng, cầm theo một thanh Kiếm khổng lồ. Gã dễ dàng giơ nhẹ thanh Đại Kiếm đó lên, sau đó quay đầu lại hướng về phía khán đài, cúi đầu trước những khán giả là những thành viên Dạ Kiếm.
"Người đàn ông này là một Ma Kiếm Sỹ đến từ thành phố Spartan!! Bất bại trong 200 trận chiến tại Đấu trường Spartan, được cho là khắc nghiệt nhất thế gian! Gã chém đôi tất cả đối thủ của mình bằng thanh Đại Kiếm này. Chính khả năng đó đã đem lại cho hắn danh hiệu [Butcher Phanh Thây].”
Butcher Phanh Thây bước đến sừng sững, nhìn xuống Jack Đồ Tể.
“Ôi ôi, có rất nhiều tai to mặt lớn tụ lại ở phòng chờ, nên tao đang tự hỏi xem mình sẽ phải chiến đấu với loại người nào. Hóa ra lại là một thằng hề à.”
Butcher cười toe toét và vác thanh Đại Kiếm lên vai.
"Vậy bây giờ, hãy bắt đầu trận đấu đầu tiên nào!"
Cùng với tín hiệu bắt đầu, Butcher vung thanh đại kiếm của mình xuống.
Thanh âm và tác động khủng khiếp làm rung chuyển cả đấu trường.
"Thật là một đường kiếm mạnh mẽ."
"Quả nhiên là Ma Kiếm Đấu Sỹ Spartan. Vậy ra không chỉ là tin đồn thôi sao...!"
"Nhưng có trúng đếch đâu nhỉ."
Đúng, cú vung kiếm của Butcher không trúng mục tiêu.
Nhưng không phải là do Jack Đồ Tể né tránh. Mà là quỹ đạo nhát chém đã trượt ngay từ đầu.
"Tao cố ý đấy. Nếu kết thúc chóng váng quá, khán giả sẽ không thể thưởng thức được. Các Ma Kiếm Đấu Sỹ nếu chỉ tìm cách giành chiến thắng thôi chỉ được hạng hai là cùng, nếu muốn giành hạng nhất thì phải tiêu khiển cho khán giả nữa kia."
Butcher nói điều đó một cách đầy tự hào trong khi vác thanh đại kiếm trên vai.
"Này, thằng hề chúa. Tao đã hiểu năng lực của mày cùi mía đến thế nào rồi. Ngay cả phản xạ trước đường kiếm của tao của không nổi thì làm được trò trống gì nữa chứ hả? Dù có cố hết sức cũng không thể đánh lại được tao đâu. Không cần phải cảm ơn vì tao đã tha cho mày một đòn, khoan dung với những con gà là công việc của Ma Kiếm Đấu Sỹ m-….”
Chưa kịp nói dứt câu, Butch bị đá thẳng vút lên trời.
Khạc máu từ khuôn mặt dập nát, hắn đâm thẳng vào trần Kết Giới rồi bị mắc kẹt ở đó.
Máu nhỏ giọt chảy xuống làm vấy bẩn trang phục thằng Hề.
Sau khi tung cú đá, Gã Hề Đẫm Máu từ từ hạ cái chân của mình xuống.
“…Người chiến thắng là… Jack Đồ Tể.” Bá tước Howaito gần như bị nghẹn, lũ Dạ Kiếm bắt đầu bàn tán xôn xao.
“C-chuyện quái gì đã xảy ra vậy!?”
"Đó là một cú đá. Một cú đá nhanh không thể tin được...!"
“Bá tước Butler, ông có thấy được gì không?”
"Hầu như không. Dù kỹ năng võ thuật của tôi cũng không phải dạng tầm thường. Nhưng để thấy được ngón đòn đó thì..."
“Nghĩ lại thì, Bá tước Butler cũng là một Kiếm Sỹ có tay nghề nhỉ, hay là để ông ta lên...”
"Ngu xuẩn, đừng làm liều. Tên đô con kia thăng thiên chỉ bằng một cú đá đó?"
"T-t-tất nhiên là trận mở màn, chúng ta luôn chuẩn bị những đối thủ dễ đánh bại rồi. Cái này có thể đoán trước được, phải không nào?"
"Tại sao chúng ta không cho đối thủ của trận tiếp theo vào luôn nhỉ? Bá tước Butler cũng nghĩ vậy, phải không?"
"À à ờ……"
Không có bất kỳ sự phản đối nào.
Sau khi nốc cạn ly rượu, Bá tước Howaito triệu gọi đối thủ thứ hai.
“Bây giờ, đã đến lúc ‘những’ đối thủ của trận chiến thứ hai lên sàn!'' Có ba Ma Kiếm Sỹ xuất hiện.
“Chúng là đội trưởng của nhóm lính đánh thuê huyền thoại [Bạch Lang] danh tiếng trong cuộc Nội chiến ở Vegalta!! Tuy nhiên. chủ nhân trước đó của chúng, Doem Ketsuhat, đã phải bỏ mạng trong trận chiến ở Vương quốc Oriana, cả gia sản của hắn ta đều đã bị nhấn chìm trong biển lửa! Những chiến binh kỳ cựu thế này bình thường sẽ không thể dễ dàng nhìn thấy ở một nơi như vầy đâu, mỗi người trong số chúng đều đặc biệt vượt trội hơn cả Butcher Phanh Thây. Đều là những con người xuất chúng! Hãy nhìn vào sự tâm đầu ý hợp được mài rũa trên chiến trường và tinh thần thép đã được tôi luyện trong những ải khổ ngàn cân treo sợi tóc đó đi!”
Cả ba đều là những Ma Kiếm Sỹ vững tâm ở độ tuổi từ ba mươi đến bốn mươi.
Trang bị vũ khí nào là kiếm, giáo và rìu.
Họ nhìn chằm chằm vào Jack Đồ Tể bằng đôi mắt sắc bén.
"……Mày thấy hắn thế nào?"
Một Dong Binh sử dụng kiếm nói:
(Dong Binh <youhei> : Lính đánh thuê)
"Tao không biết. Thực sự không thể phán đoán được năng lực của hắn. Chính vì không đọc vị được, vậy nên càng bất thường hơn." người Dong Binh sử dụng rìu đáp lại.
"Tao nghĩ trận này sẽ dễ dàng đấy. Là ba đấu một cơ mà, nhưng đừng mất cảnh giác." Dong binh sử dụng giáo nói, cả ba người đều sử dụng một vũ khi riêng biệt.
“Bây giờ, hãy bắt đầu trận đấu thứ hai!!”
Ngay khi bắt đầu, ba người họ tản ra bao vây Jack Đồ Tể. Họ quan sát tình hình trong khi cẩn thận giữ khoảng cách với gã Hề.
Jack Đồ Tể vẫn đứng hiên ngang bất động.
Các đội trưởng của Bạch Lang từ từ đi vòng quanh gã. Một vòng, hai vòng, ba vòng...
Một khoảng thời gian nhàm chán trôi qua, không có gì thay đổi.
“…Mấy thằng dở người kia chỉ đi lòng vòng thế thôi đó hả?” Một trong những Dạ Kiếm cất tiếng.
Một giọng nói bất mãn cũng vang lên đồng tình.
[Bạch lang] cũng nghe thấy giọng nói đó. Bất chấp như vậy, họ vẫn tiếp tục xoay quanh Jack Đồ Tể.
Không có gì thay đổi hết.
Trận chiến nhìn bề ngoài là thế, nhưng có một thay đổi nhỏ đang tác động lên Bạch Lang. Một lượng mồ hôi bất thường đang chảy ròng ròng xuống khuôn mặt của cả ba.
Sau đó, hơi thở của một người dần trở nên khó khăn hơn, mắt hắn đỏ ngầu do quá tập trung. Một cảm giác căng thẳng ám muội lan tràn khắp đấu trường, những giọng nói bất mãn dần dần biến mất.
Khu vực trở nên tĩnh lặng lạ thường.
Đúng lúc đó, Jack Đồ Tể di chuyển. Gã Hề chỉ bước một bước.
Đó là một bước di chuyển vô cùng bình thường, không có gì đe dọa cả. Tuy nhiên, phản ứng của “Bạch lang” lại rất bất thường.
Ngay lập tức, một tên nhảy lùi tới rìa đấu trường.
Hơi thở khó nhọc, khuôn mặt thì cứng đờ. Tiếng vũ khí lạch cạch run lên không ngừng đã nói lên cảm xúc của họ.
Một nỗi sợ hãi mà họ chưa bao giờ cảm thấy trước đây đang bủa vây lấy tâm trí. Trước mắt Bạng Lang là một gã hề vô cùng tà dị.
Đôi mắt của những Dong Binh kỳ cựu trông như thể đã nhìn thấy ngày tận thế đến nơi vậy. Một trong những người dong binh hạ kiếm xuống.
Tiếp theo, ngọn giáo và chiếc rìu đều được hạ xuống cùng lúc.
"D-d-dừng lại thôi, tao đéo đánh nổi nữa đâu..." Kiếm sĩ đánh thuê nói với giọng run run.
"DỪNG LẠI LÀ DỪNG THẾ NÀO HẢ...? CÁC NGƯỜI THỰC SỰ ĐỊNH BỎ DỞ TRẬN ĐẤU À?! ĐÓ LÀ VI PHẠM HỢP ĐỒNG!"
"Bọn tôi là dong binh. Sẵn sàng để vứt bỏ mạng sống trên chiến trường, nhưng tôi không muốn chôn thây ở trong một tầng hầm ẩm mốc đâu." Dong Binh cằm thương nói.
"ĐỪNG CÓ NGU XUẨN THẾ! CÁC NGƯƠI QUÊN HÌNH PHẠT VI PHẠM HỢP ĐỒNG LÀ BAO NHIÊU ZENNY RỒI SAO!? NẾU TIN ĐỒN CÁC ĐỘI TRƯỞNG ĐỒNG LOẠT BỎ CUỘC LAN XA... DANH TIẾNG CỦA BẠCH LANG SẼ CÚT THẲNG XUỐNG LÒNG ĐẤT! ”
"100 triệu hay 200 triệu, tôi đều trả lại cho mấy người. Muốn tung tin đồn cái quái gì cũng được." Người Dong binh cầm rìu cười nhẹ nói.
"NÀY, CÓ CÁI ĐÉO GÌ MÀ CÁC NGƯƠI LẠI CƯỜI THẾ HẢ!?"
"Thật nực cười làm sao khi mấy người nghĩ rằng mình sẽ sống sót để nhìn thấy ngày mai đấy."
Dứt lời, ba tên lính đánh thuê quay lưng lại và rời khỏi đấu trường.
Jack Đồ Tể không đuổi theo. Hắn chỉ mỉm cười nhẹ sau chiếc mặt nạ.
"CHÓ ĐẺ... LŨ DONG BINH VÔ PHÉP TẮC ĐÓ!" Bá tước Howaito gầm gừ, mặt đỏ bừng.
“Thật là thất vọng làm sao.”
"Hãy cho lũ dong binh ngu xuẩn đó biết thế nào là lễ độ. Hãy sắp xếp một đội truy đuổi chúng ngay lập tức."
"Bạch Lang từ hôm nay tàn rồi. Đéo thể tin nổi mấy thằng ngu đấy lại nắm giữ vị trí đội trưởng. À mà, Bá tước Butler làm sao vậy?
Nước da Bá tước Butler trông khá nhợt nhạt.
“Bá Tước, ngài cảm thấy không khỏe à?”
“C-c-c-có lẽ sẽ tốt hơn nếu nghiền nát hắn… với toàn bộ sức mạnh của chúng ta.”
“Ngài đang nói gì vậy, Bá tước Butler?”
“…Tôi không hiểu gì về trận chiến này cả.”
"Hiểu thế quái nào được, mấy gã đó chỉ đi lòng vòng thôi mà. Đến cả chúng tôi cũng chẳng hiểu."
"Nhưng tôi biết khả năng của các Đội Trưởng Bạch Lang. Họ chắc chắn là nhóm lính đánh thuê giỏi nhất trên lục địa này."
“Nếu là thế thật thì cả cái lục địa này gay go to rồi đấy.” Một gã Dạ Kiếm cười chế giễu.
"Họ chọn rút lui mà không chiến đấu. Họ đã hy sinh danh dự của chính mình với tư cách là Bạch lang, chạy trốn ngay trước mũi kẻ thù. Phải có lý do nào đó."
"Lý do gì?"
“Đối với họ, Jack Đồ Tể là một con quái vật nằm ngoài sức tưởng tượng.”
“…Thật nực cười. Bá tước Butler có vẻ thích hù dọa chúng ta lắm nhể.”
"Ôi trời trời, hãy cứ nghe theo lời khuyên của Bá tước và chuẩn bị một đối thủ mạnh mẽ lên sàn đấu tiếp theo nào. Bậc Thầy Kiếm Thuật của Vegalta thì sao?"
"Ờ rồi, thích thì chiều. Này, ta muốn thay đổi đối thủ sẽ ra sân tiếp theo." Khi Bá Tước Howaito cất tiếng đưa ra yêu cầu cho quản gia, ông ấy bày ra khuôn mặt chua chát.
"À thì... Bậc Thầy Kiếm Thuật bỏ về mất tiêu rồi ạ."
"Cái gì? Bỏ về á!?"
"Đúng vậy. Người đó nói ‘có gì đó sai sai vkl’ rồi bỏ về ạ."
“Này, nói lại cho rõ ràng coi, kẻ đó bỏ về thật à?!”
"Vâng, vâng ạ. Tất cả tiền thưởng, hiện kim đều đã được trả lại, và rồi biến mất hút như một cơn gió, không ai có thể truy tìm được..."
“Sao chúng dám… chúng dám giễu cợt ta hả? ĐỦ RỒI! TRIỆU GỌI ÁC QUỶ CỦA CÁC THÀNH BANG RA ĐI! VÀ KẺ ĐƯỢC MỆNH DANH LÀ HUYỀN THOẠI CỦA VÔ LUẬT THÀNH NỮA!.”
Bá tước Howaito nói, run lên vì tức giận.
"V-vâng. Ngay liền đây ạ!!" Người quản gia vội vàng rời đi.
“Thật cáu tiết!”
“Nào nào, làm nguội cái đầu đi Bá Tước à. Con thỏ đế đó ngay từ đầu đã không phải kẻ mạnh mẽ gì rồi.”
"Con ả đó là một nữ kiếm sĩ Thỏ Nhân, chính vì có ngoại hình khá đặc biệt và khả năng hiếm có, thế nên một đồn mười, mười đồn trăm, phóng đại quá mức lên. Khiến khắp thế gian đầy rẫy những Ma Kiếm Sỹ chỉ có cái danh hão chứ năng lực chẳng đi đến đâu."
“Mang đống rác thải này ra sân chỉ khiến ta hổ thẹn hơn thôi, để Ác Quỷ Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành xuất chiến là đủ rồi.”
"Mặc dù vẫn còn rất nhiều Ma Kiếm Sỹ đằng sau cơ mà, dùng những Đấu Sỹ hàng đầu sớm vậy chẳng phải lãng phí sao? Tận hai người cùng lúc nữa chứ…”
"Ờ, ổn thôi. Kéo dài trận chiến hơn cũng không làm nó thú vị hơn đâu. Ngài thấy ổn chứ, Bá Tước Butler?"
"A…”
Bá tước trông còn tái nhợt hơn cả trước, chỉ gật đầu.
Sau đó, Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành xuất hiện trên đấu trường.
★★★
Jack Đồ Tể đã đối đầu với cả Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành cùng một lúc, và liền lập tức đẩy lùi chúng chỉ bằng một hơi thở.
"Vậy ra đó là Jack Đồ Tể..."
Alexia thở hổn hển khi theo dõi cuộc đấu đẫm máu của Gã Hề.
Đó là trận chiến một chiều.
Jack Đồ Tể liên tục khinh nhờn hai đối thủ Bậc Thầy một cách dễ dàng.
Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành quay lưng bỏ chạy, liền bị xé nát thành từng mảnh, trên Đấu Trường chỉ còn lại sót lại vũng máu tanh tưởi của hai kẻ xấu số.
“Hắn ta… thậm chí còn chẳng thèm đánh nghiêm túc…”
Đó mới chính là điều khiến Alexia sốc nhất.
Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành không phải kẻ yếu đuối trong mắt Alexia. Chúng không chỉ là những Ma Kiếm Sỹ được đồn thổi phóng đại quá mức ngoài kia, mà rất có thực lực.
Dễ dàng giết mấy kẻ đó như vậy, đó không phải là khả năng tầm thường gì đâu. Theo những gì Alexia biết, chỉ có một người có thể làm được điều đó.
"Shadow……"
Khả năng của Jack Đồ Tể có thể sánh ngang với Shadow. Thật khó tin, nhưng đó là tất cả những gì cô ấy có thể nghĩ ra được.
Alexia đưa ra suy luận như vậy chính là vì bầu không khí ám muội xung quanh Jack Đồ Tể, khí chất rất giống với Shadow.
"Nhưng chuyển động đó... đúng là không phải..."
Cả phong thái chiến đấu lẫn lượng Ma lực của hắn ta đều khác với Shadow.
Alexia nhớ Võ Thần đã từng nói rằng chuyển động của kẻ mạnh tất yếu đều có điểm chung nào đó.
“Công chúa Alexia, chúng ta nên làm gì đây?” Christina thì thầm hỏi.
“… hãy chờ chút đã.”
“Nhưng tất cả sự chú ý của mọi người đều hướng về phía Jack Đồ Tể, chẳng phải bây giờ là thời điểm thích hợp nhất hay sao?”
"Không, chốc nữa di chuyển sẽ dễ dàng hơn."
"Chốc nữa?"
"Ừ. Sau khi mọi chuyện kết thúc."
Nói rồi, Alexia hướng ánh mắt về phía Jack Đồ Tể trên đấu trường. Thậm chí không thèm cả chớp mắt, dõi theo từng chuyển động của hắn ta.
Đối thủ tiếp theo xếp thành hàng dài tiến vào đấu trường. 100 người cùng một lúc.
"Như một trò hề. Đây là ví dụ điển hình về một quốc gia sắp bị hủy diệt sau khi lãng phí quá nhiều lực lượng chiến đấu."
“Liệu Jack Đồ Tể có thể đấu lại nhiều Ma Kiếm Sỹ thế này không?''
Jack Đồ Tể được bao quanh bởi rất nhiều người, toàn bộ đều là Ma Kiếm Sỹ hàng đầu.
Alexia đánh giá bọn chúng có chất lượng cao hơn Hiệp Sỹ Đoàn của Hoàng Đô nhiều. Vì đây là lực lượng Ma Kiếm Sỹ nòng cốt được những thành viên Dạ Kiếm đích thân chiêu mộ mà.
"Gần đây, tôi bắt đầu hiểu được một chút. Sức mạnh thật sự là gì? Cách biệt về sức mạnh giữa tôi với họ là bao xa…"
"Jack Đồ Tể là kẻ như thế nào trong mắt của Công chúa Alexia?"
"Để xem nào.."
Alexia dừng lại, tìm từ ngữ thích hợp nhất để miêu tả.
“…Hắn ta ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.”
Cô ấy lẩm bẩm.
“Đẳng cấp khác…đến mức đó cơ à?”
"Ực..." Kanade hít một hơi thật sâu, và...
“Jack Đồ Tể của taaa…giết chúng đi, hãy tàn sát toàn bộ lũ người Dạ Kiếm ngu ngốc đó đi.” Cô ấy chỉ thì thào như vậy thôi.
Khoảnh khắc tiếp theo, hơn 100 ma Kiếm Sỹ đều bổ nhào tới tấn công Jack Đồ Tể.
★★★
"Cái đéo gì thế này..." Bá tước Howaito lẩm bẩm vì kinh hoàng.
Các Dạ Kiếm ở hàng ghế khán giả cũng chỉ biết đường im lặng. không thể thốt lên một lời nào.
Tâm trạng của họ đã thay đổi 180 độ kể từ sau khi Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành bị đánh bại.
Ác quỷ của Các Thành Bang đã để lại một vết xước trên mặt nạ của Jack Đồ Tể. Huyền Thoại của Vô Luật Thành đã làm rách một mẩu trang phục của Jack Đồ Tể. Nhưng đó là tất cả những gì chúng có thể làm.
Chuyển động của hai tên đó ngay tức khắc bị nhìn thấu rồi bị đùa giỡn một cách bất lực. Sau đó, có người nói thế này:
“Ở đây còn có kẻ nào mạnh hơn chúng nữa không? ”
Không có ai đáp lại. Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành là hai kẻ mạnh nhất mà chúng có thể chiêu mộ được.
Nỗi sợ hãi lan rộng khắp cả khán đài ngay tức khắc.
Sự điềm tĩnh cao ngạo biến mất khỏi khuôn mặt các Dạ Kiếm.
Bất kể có là ai đi chăng nữa. Trước khi những người đó ra trận, thì kết quả đã rõ rành rành trước mắt rồi.
Tất cả Ma Kiếp Sỹ tiến ra Đấu Trường đều bị tàn sát một cách thảm thương.
Vũng máu loang lổ khắp đầu trường, và ở trung tâm của nó, Jack Đồ Tể đang nhìn chằm chằm vào khán đài.
"Xin thứ lỗi, nhưng tôi về đây! Bá tước Howaito, ngài chịu trách nhiệm giải quyết chuyện này đi!"
Khi một trong những Dạ Kiếm đứng dậy khỏi chỗ ngồi, những Dạ Kiếm khác cũng bắt đầu di chuyển như thể một con đê bị vỡ vậy.
"Đợi đã, Đợi đã nào! Chưa xong mà...!"
Bá Tước Howaito bám vào những Dạ Kiếm, ngăn họ rời đi.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm bổng và trang nghiêm vang lên.
"Các người, đi đâu mà vội thế hả?"
Đúng lúc đó, một người đàn ông uy nghiêm đang ở độ tuổi sung mãn nhất, xuất hiện trên khán đài.
"Aaaaa, Hầu tước Dakuaikan! Ngài đến rồi sao!"
"Ta đến tận đây vì các người quá vô dụng đấy."
Một số Dạ Kiếm cau mày trước những lời lẽ trịch thượng của Dakuaikan, nhưng không dám đáp lại câu nào.
“Nhưng, ngài có thể làm gì được trong tình huống này cơ chứ…”
"Hừm. Ta đã mang đến cho các người một kẻ trợ giúp đặc biệt từ giáo phái," Dakuaikan nói và chỉ về hướng đấu trường.
Một người đội mũ trùm đầu đang đứng đó. Không, đó có thực sự là một con người không?
"Một kẻ trợ giúp đến từ giáo phái sao? Nhưng đó là ai vậy?"
Hình bóng ẩn sau chiếc áo choàng dài méo mó đó, một thứ sinh vật hoàn khác với con người.
"Kư kư kư, đó là Nhân Thể Binh Khí được Giáo Phái hoàn thiện thông qua các thí nghiệm lặp đi lặp lại trên cơ thể người sống. Bây giờ, hãy cho bọn họ chiêm ngưỡng sức mạnh của ngươi đi nào!”
Khi Dakuaikan ra lệnh, Nhân Thể Binh Khí cởi bỏ áo choàng ra.
Một hình dạng kỳ lạ được tiết lộ.
“Đ-Đây là……!”
Một khối thịt chắp vá méo mó.
Ngay cả việc xác định giới tính của đống bầy nhẫy này cũng rất khó khăn. Một người đàn ông ư...hay là một người phụ nữ?
Dù có cảm thấy chút khí chất nữ tính toát ra từ nó, nhưng đối với đống thịt này, giới tính còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
Một con quái vật không thể duy trì nổi hình dạng con người.
"Đối tượng thí nghiệm #227 Miria, đó là tên được đặt cho nó."
"Nó... là phụ nữ à?"
"Nó là vật thí nghiệm của phái Fenrir. Dù đã bị Shadow Garden đánh bại và tiêu diệt, nhưng các nhà nghiên cứu của phái Loki đã tìm lại vài mảnh của nó rồi hồi sinh lại."
"Nó đã từng bị Shadow Garden đánh bại rồi sao..." Các Dạ Kiếm thở dài thất vọng.
"Đừng lo lắng. Các nhà nghiên cứu từ phái Loki đã cải tiến đối tượng thí nghiệm của phái Fenrir. Đây là tinh hoa tổng hợp từ công nghệ các phe phái lại, mà đáng lẽ không bao giờ kết hợp với nhau, và rồi Nhân Thể Binh Khí Tối Thuợng đã được tạo ra. Sức mạnh của nó đã tăng tiến hơn trước gấp 10 lần.”
Dakuaikan tiến lên hàng ghế đầu và cao giọng như để động viên họ.
"Đối tượng thí nghiệm #227 Miria! Hãy làm theo mệnh lệnh của ta và giết chết Jack Đồ Tể!!"
Và sau đó, trận chiến bắt đầu.
Milia, đối tượng thí nghiệm dị dạng, vồ tới như một con thú hoang.
Cô ấy lao vun vút về phía sau Jack Đồ Tể với tốc độ kinh hồn, nhanh đến mức hình dáng trở nên mờ nhạt đi.
Và rồi, cánh Tay phải cường đại lóe lên một tia sáng.
"Ồ ồ!?"
Một Lượng Ma Lực khổng lồ tràn ngập đấu trường.
Kết Giới, thứ đáng lẽ ra không thể bị phá vỡ, lại kêu răng rắc.
“L-lượng ma lực khủng khiếp gì thế này…!?”
Địa hình của đấu trường đã bị khoét một lỗ sâu hoắm do chấn động lượng ma lực để lại.
"Hắn… hắn ta biến đâu mất rồi?"
Người duy nhất đúng trong đấu trường là Miria, đang vung cánh tay phải của mình lên.
Jack Đồ Tể không còn thấy đâu nữa rồi, biến mất không còn một dấu vết gì để lại.
“Kết liễu hắn trong một đòn, thật kinh khủng khiếp…”
Bá tước Howaito lẩm bẩm, phá tan bầu không khí im lặng trên hàng ghế khán giả.
Dạ Kiếm và những người khác cũng mang vẻ mặt nhẹ nhõm.
“Đúng như dự đoán, Nhân Thể Binh Khí Tối Thượng mà Giáo Phái tạo ra. Cứ tưởng kết giới bị phá vỡ rồi chứ.”
"Há há há, không một ai có thể phá vỡ kết giới này được đâu. Thế mà, chỉ trong giây lát thôi, ta đã nghi ngờ điều đó. Quả không hổ danh là sức mạnh của Giáo Phái!"
“Nếu sau này củng cố thêm mối quan hệ với Giáo Phái thì tốt hơn đấy nhể.” Các Dạ Kiếm thì thầm to nhỏ, bày tỏ suy nghĩ của mình.
“Đúng vậy. Dù sự cố này xảy đến đã khiến Dạ Kiếm chịu tổn thất vô cùng lớn, thế nhưng lại tạo dựng được mối liên hệ với phái Loki. Mọi nỗ lực đều được đền đáp xứng đáng.”
Khi Dakuaikan dứt lời, thì một tiếng vỗ tay vang lên ở phía khán đài.
“Đúng vậy, tất cả đều là vì vinh quang của Dạ Kiếm!”
Dakuaikan nhìn quanh.
Nhưng không thấy có một ai vỗ tay cả.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, dù không thấy ai vỗ tay, thế mà vẫn nghe thấy tiếng vỗ tay khô khan từ phía khán đài.
Trong số Dạ Kiếm, có một người đàn ông với khuôn mặt tái nhợt. Đó là Bá tước Butler.
Với một ngón tay run rẩy, gã chỉ vào một chiếc ghế trống.
“Có chuyện gì thế, Bá tước Butler?”
Dakuaikan hiếu kỳ hỏi.
"Ở đ-đ-đó..."
Hắn chỉ vào một chiếc ghế trống.
──Đáng ra nó phải trống.
Tuy nhiên, trước khi họ kịp nhận ra, một gã mặc đồ Thằng Hề nhuốm đầy máu tanh ngồi chễm chệ ở đó.
"Jack Đồ Tể!? T-t-tại sao ngươi lại ở đó được cơ chứ!!"
Những Dạ Kiếm tháo chạy khỏi Jack Đồ Tể như bầy ong vỡ tổ.
"CÒN KẾT GIỚI THÌ SAO!? CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA VỚI KẾT GIỚI RỒI VẬY!?"
Chỉ cần vẫn còn có rào cản thì không đời nào Jack Đồ Tể lại xuất hiện trên khán đài được.
"N-n-n-ngươi đã làm thế nào...?"
Jack Đồ Tể ngừng vỗ tay và từ từ đứng dậy. Giữ lá bài 7 Bích trên tay.
Jack Đồ Tể lần lượt ném các lá bài.
Như thể thế giới đã ngưng đọng lại, và Jack Đồ Tể là người duy nhất di chuyển.
Không ai có thể ngăn chặn chuyển động nhìn vô cùng uể oải của Jack Đồ Tể.
Cùng với một âm thanh lặng lẽ, lá bài đâm sâu vào đầu một Dạ Kiếm.
"A…aaa..."
Hắn ta ngã dập mặt về phía trước, nằm co giật.
Không một ai dám cử động.
Trong bầu không khí tĩnh lặng ấy, chỉ có vũng máu ngày càng lan rộng. Mạng sống của chúng đều nằm trong bàn tay hắn ta. Tất cả mọi người đều hiểu rõ điều đó.
Di chuyển thì chết, la hét thì chết, không làm gì cũng chết.
Dưới áp lực tột độ đó, Jack Đồ Tể cử động chậm rãi và rút lấy từng lá bài ra.
8 bích. 9 bích. 10 bích. J bích. Q bích. K bích. Chính xác là sáu lá bài.
Jack Đồ Tể trải ra số quân bài tương đương với số Dạ Kiếm trong ‘lòng bàn tay hắn’, sau đó rút lá 8 bích trong số đó ra.
Từ từ chậm rãi.
Dạ Kiếm bị nhắm đến lắc đầu điên cuồng.
"K-k-khôngggg…. giúp ta với..."
Như thể đáp lại giọng nói đó, một nguồn Ma Lực dâng trào trong đấu trường.
Đó là đối tượng thí nghiệm số 227, Miria.
Cô nhanh chóng thu hẹp khoảng cách và đập Cánh Tay Phải phình to của mình vào Jack Đồ Tể.
Một thanh âm khủng khiếp vang lên.
‘Rầm, rầm, rầm’ liên tục phát ra, kinh chấn cả một vùng.
Tuy nhiên, Jack Đồ Tể vẫn dửng dưng như không.
Đối tượng thí nghiệm #227 Miria tiếp tục đập vào ‘bức tường phát sáng’ chắn giữa cô và Jack Đồ Tể.
“K-Kết Giới…” Có người nói với giọng run run.
Kết Giới vẫn còn nguyên vẹn.
Đối tượng thí nghiệm số 227 Miria đã bị nó chặn lại. Vậy tại sao Jack Đồ Tể lại ở đây được cơ chứ? Không một ai có thể hiểu được.
Rầm rầm rầm.
Mặc cho âm thanh gõ đập vang vọng khắp không gian, Jack Đồ Tể vẫn bình thản phóng đi lá 8 bích.
Một kẻ đã chết.
Hắn phi lá 9 bích. Một người khác ngã xuống.
Ném lá 10 bích. Thêm một người nữa bỏ mạng.
Rầm rầm rầm, đối tượng thí nghiệm #227 Miria đấm vào Kết Giới không ngừng.
“Đ-đ-đó là lý do tại sao ngay từ đầu… tôi đã nói chúng ta nên làm mọi thứ trong khả năng của mình để tiêu diệt hắn ... thế mà các người không thèm nghe… g-g-gã này là một con quái vật.'' Trước khi kịp nói hết câu, lá J Bích đã đâm sâu vào trái tim Bá tước Butler.
Bá tước Butler gục xuống, ôm ngực dãy giụa tuyệt vọng.
“Ồ, đúng rồi, Kết giới…phải gỡ bỏ Kết Giới!! NGƯỜI ĐÂU!! GỠ BỎ KẾT GIỚI CHO TA!”
Bá tước Howaito cất cao giọng.
Tuy nhiên, không ai đáp lại giọng nói của hắn.
"NGƯỜI ĐÂU! NGƯỜI ĐÂU! NGƯỜI ĐÂU! CÁC NGƯỜI ĐÂU HẾT CẢ RỒI!" Bá tước Howaito hét lên như thể điên loạn vậy.
Không, con ngươi đó đã hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo rồi.
"NGƯỜI ĐÂU! NGƯỜ-..." Q Bích cắm sâu vào thanh quản, chặn họng gã.
Bá tước Howaito khặc khặc mấy tiếng rồi gục xuống tắt thở. Và cuối cùng, chỉ còn Dakuaikan đứng phỗng, chôn chân ở đó.
Gã mất thăng bằng ngồi bệt xuống, cảm giác yếu đuối lan tỏa khắp tâm trí.
Jack Đồ Tể cầm lá K Bích trong tay phải, xoay vòng tròn.
Như thể đùa giỡn với mạng sống của người đàn ông này vậy.
"Ngươi là cái quái gì vậy... Tại sao một con quái vật như ngươi lại ở một nơi như thế này..."
Một giọng nói yếu ớt, không xứng với kẻ đứng đầu Thập Tam Dạ Kiếm.
"L-l-làm ơn tha mạng… ta sẽ làm bất cứ điều gì… tiền của ta… ngươi có thể lấy toàn bộ...."
Jack Đồ Tể xoay xoay lá K bích một cách điệu nghệ.
“Nếu cần một lời xin lỗi… ta có thể quỳ rạp như một con chó nếu người muốn… xin hãy cho ta một con đường sống…”
Nói xong, Dakuaikan quỳ đập đầu xuống nền đất và xin lỗi.
"Chỉ cần tha cho cái mạng này… chỉ cần thế thôi..."
Và rồi, lá K BỊch cắm vào sau đầu Dakuaikan trong khi hắn đang đập đầu liên tục xuống nền đất. Đó là thời điểm Thập Tam Dạ Kiếm hoàn toàn bị tiêu diệt.
Bộ dạng của Dakuaikan khi hắn ta chết như thể đang xin lỗi cả thế gian này vậy.
Rầm, rầm, rầm. Miria liên tục va đập vào Kết Giới một cách vô nghĩa.
Jack Đồ Tể nhìn lướt qua các thi thể trên khán đài một lượt rồi quay sang Miria.
Miria va vào Kết Giới không ngừng.
Jack Đồ Tể bước đi chậm rãi. Về phía Kết Giới.
Sau đó, cánh tay của gã Hề chạm vào màn Kết Giới.
Và rồi ma lực sắc tử lam bao quanh gã như làn khói, cơ thể Jack Đồ Tể xuyên qua màn chắn.
Ngay tức khắc, Miria lao vào tấn công.
“Gàooooo!!”
Cánh tay Phải phấn khích vung vào Jack Đồ Tể đang không có khả năng tự vệ.
Gã Hề bị đấm bay đi.
Hắn va mạnh vào tường với một lực rất lớn.
Tuy nhiên, gã Hề ngay lập tức đứng dậy và nhìn Miria như thể không có chuyện gì xảy ra.
“Gào!!”
Miria như một con thú hoang, nhảy xổ vào.
Kiệt Tác của Giáo Phái, kết hợp hoàn hảo giữa kích thước khổng lồ, khả năng thể chất và ma lực. Bạo lực tột độ, phá hủy đấu trường và làm rung chuyển Kết Giới vững chắc.
Cơ thể của Jack Đồ Tể nảy ra, nảy vào như một quả bóng cao su.
Hết lần này đến lần khác, gã va đập khắp đấu trường. Nhưng không hề gục ngã.
Mặc dù đòn tấn công nhắm trúng vào cơ thể, nhưng gã Hề đã tránh được những cú chí mạng, khéo léo phân tán lực tác động của nó.
Đôi mắt Jack Đồ Tể chăm chú nhìn vào Miria.
“Hây yaaaaaaaaaa!!”
Miria gầm lên.
Cô ấy biến đổi cơ thể của mình trong khi phân tán chất lỏng cơ thể màu Hắc Xích. Vô số xúc tu mỏng manh mọc ra khỏi lưng, ngực và khuôn mặt.
Nó nhanh chóng lan rộng ra khắp đấu trường với những màu sắc và hình dạng đáng lo ngại.
Hàng nghìn xúc tu bao quanh Jack Đồ Tể. Sau đó các xúc tu phóng vào cùng một lúc.
Những xúc tu đâm xuyên qua người Jack Đồ Tể, nhanh chóng thấm vào từng thớ thịt trên cơ thể hắn.
Chỉ còn những xúc tu đang quằn quại không ngừng bên ngoài.
★★★
“Trông giống một con giun đất vậy.” Christina thầm nghĩ.
Jack Đồ Tể bị xúc tu xuyên qua, dày kín đến mức không còn nhìn thấy được bóng dáng hắn nữa. Tuy nhiên, khi nhìn thấy khối xúc tu mỏng manh và ngọ nguậy một cách kỳ lạ, cô nghĩ đến một con giun đất.
"Hắn chết rồi hả...?"
Alexia, đứng cạnh đó cất lời. Cô ấy gần như hoàn toàn tin vào điều đó rồi.
"Không biết nữa, tôi không hiểu tại sao hắn ta lại chỉ đứng yên cam chịu như vậy."
"Gã đó không hề đánh trả."
"Đúng thế……"
Jack Đồ Tể không hề có ý định chống trả. Như hắn mong muốn, Thập Tam Dạ Kiếm đều đã bỏ mạng.
Đó là kết cục của những kẻ thống trị thế giới ngầm Vương quốc Midgar trong suốt một thời gian dài, thực sự gây sốc.
Đây là Hồi Kết của chúng.
Dù mạnh mẽ quyền lực như vậy, nhưng phải chịu cái chết vô cùng đau đớn tức tưởi.
Christina không khỏi mỉm cười, vội vàng che miệng lại.
Dù thế nào đi chăng nữa, Thập Tam Dạ Kiếm đã biến mất, ý muốn của Jack Đồ Tể đã đạt được. Chiến đấu với Miria không phải là mục đích của gã.
“Có lẽ hắn rất mãn nguyện vì đã hoàn thành mục tiêu của mìn-...'' Dù cố nói hết câu, nhưng cô cảm giác có gì đó sai sai.
"Thật khó để sống sót với nhiều xúc tu như vậy xuyên qua." Alexia nói với vẻ mặt nhăn nhó.
Mỗi xúc tu đều mạnh mẽ và chứa lượng ma lực khủng khiếp. Và ngày càng tăng lên.
Cô ấy có những suy nghĩ vậy là điều hiển nhiên mà thôi.
--Tại thời điểm đó.
Vài tia sáng sắc Tử Lam tỏa ra từ khe hở các xúc tu.
Lúc đầu, ánh sáng rất nhỏ và mờ nhạt, nhưng sau đó nó rò rỉ ra lỗ chỗ rồi bao phủ toàn bộ Đấu Trường.
“Đ-đây là Ma Lực──!?”
Mạnh mẽ đến mức không thể nào tưởng tượng nổi.
Ma Lực ngày càng bành trướng đã thổi bay tất cả các xúc tu.
"Gyoaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!"
Cô nắm chặt những chiếc xúc tu bị xé nát và gào thét lên đau đớn.
Ánh sáng Tử Lam dần dần lắng xuống.
Một người đàn ông mặc áo khoác đen tuyền đứng oai nghiêm ở đó.
“Người đó-… không thể nào!”
Người đàn ông bước tới với đôi ủng kêu lạch cạch.
"Ta là Shadow... ẩn nấp trong bóng tối và săn lùng bóng tối..."
Hắn ta cất giọng với một thanh âm trầm bổng, như thể phát lên từ dưới vực thẳm vậy.
"Shadow... tại sao anh ta lại..."
Alexia choáng váng.
Christina cũng bối rối không kém gì. Tuy nhiên, cô ấy lại cảm thấy hắn ta hiện diện trước mặt cô thế này phải có một ý nghĩa nào đó.
Chắc chắn có lý do nào đó.
Hắn ta nói rằng có điều gì đó hắn phải hoàn thành, ngay cả khi phải gánh vác toàn bộ tội lỗi của thế gian trên vai.
Christina muốn chứng kiến con đường đẫm máu đó sẽ dẫn đến đâu.
"Gi...aaaaaaaaaaaaaaaaa"
Christina và bạn bè của cô không phải là những người duy nhất bối rối.
Miria cũng ngừng di chuyển trước cái bóng đột nhiên xuất hiện.
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!'' Từ bối rối đến hận thù.
“Shaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa Doooooooooooooooo!!!” Đây là lần đầu tiên cô ấy phát ra một thanh âm giống với một con người.
Nghe như thể cô ấy đang hét lên rằng "Shadow".
"Shaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!"
Miria tấn công Shadow bằng những xúc tu và cánh tay phải vững chắc.
Hàng loạt đòn tấn công lao vào như vũ bão.
Vô số xúc tu tiến đến, và cánh tay phải của cô ấy lao tới với một lực cường đại..
Shadow nhảy múa giữa những cú đánh liên hoàn.
Chém xuyên qua những chiếc xúc tu, né tránh Cánh Tay phải vô cùng điệu nghệ, phấp phới như những cánh hoa nhảy múa trong gió.
Trong khi nhảy múa một cách uyên chuyển như vậy, hắn phóng đi những gai nhọn.
Những vệt sắc Tử Lam đâm sâu vào cơ thể Miria.
Máu của Miria bắn tung tóe, ma lực sắc Tử Lam bám vào vết thương của cô.
Thời gian trôi qua, trên cơ thể Miria càng xuất hiện nhiều vệt sắc Tử Lam hơn.
"Tại sao... anh ta không hạ gục cô ấy?" Alexia nói.
"Con quái vật đó chắc chắn rất mạnh. Nhưng Shadow vẫn dửng dưng. Cứ như thể anh ta đang thử nghiệm điều gì đó vậy." Christina cũng gật đầu đồng tình.
Tại sao hắn không giết cô ấy ngay lập tức? Họ biết Shadow có sức mạnh to lớn đến nhường nào.
"Có lý do cả đấy."
"Lý do?"
"Anh ấy đang thực hiện sứ mệnh của mình. Hãy dõi theo… con đường đẫm máu ấy..."
"Hể?" Alexia nghiêng đầu.
Ngay vào lúc đó.
“Shadowuuuuuuuuu!!” Tiếng hét của Miria vang vọng.
Có thể nghe tròn vành rõ chữ hơn rồi. Cô ấy chắc chắn đang hét lên "Shadow".
Không còn nghi ngờ gì nữa.
“Giọng nói của cô ấy… đang quay trở lại?”
Giọng của Miria gần giống giọng của một cô gái loài người.
Các cú tấn công của Milia vẫn không dừng lại.
Một vệt sắc Tử Lam lấp lánh trong khoảng trống.
Thứ Ma lực đó bám vào cơ thể Miria và trước khi cô ấy kịp nhận ra, nó đã bao phủ toàn bộ cơ thể cô.
“Đ-Đây là……!”
Cơ thể của Miria đã trở nên nhỏ nhắn hơn một chút.
Thịt thối của con quái vật trương phồng lên bị cạo sạch, để lộ ra làn da trắng nõn của cô gái bên dưới. Con quái vật đang trở lại hình hài của một con người.
“Ma Lực Tử Lam đang chữa lành cho cô ấy…”
Christina nhận thấy rằng Ma Lực nhuốm màu tím xanh đi đến đâu thì phần cơ thể chỗ đó đều được hồi phục.
Làn da trắng nõn mềm mại, thớ thịt quái vật gớm ghiếc và những xúc tu rơi lả tả như những sợ chỉ. Tất cả hòa quyện vào nhau phát ra một tiếng rên rỉ ai oán.
"Shadowuuuu...!!"
Cô ấy đang gào khóc.
Một nửa khuôn mặt của cô ấy thay đổi, trở lại hình hài một thiếu nữ, với dòng huyết lệ trào ra từ khóe mắt.
“Shadowuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu...!” Nước mắt rơi lã chã không ngừng,
Bộ dạng của cô gái đang khóc nức nở, một phần cơ thể quái vật đã chuyển hóa thành hình dạng con người, nhưng cô vẫn còn có thể điều khiến cả xúc tua lẫn cánh tay phải quái vật của mình.
Tốc độ khủng khiếp của con quái vật ấy dần chuyển sang tốc độ của một con người bình thường. Cô ấy không còn nhanh nhẹn như lúc trước nữa.
Và rồi, những chiếc xúc tu bung ra từ làn da trắng trẻo của người thiếu nữ, lấp đầy toàn bộ đấu trường.
"Sha... Douuu...!!" Cô rên rỉ trong đau đớn.
Huyết lệ chảy từ nơi những chiếc xúc tu mọc ra.
Cô điều khiển vô số xúc tu và giữ chặt lấy tứ chi của Shadow. Cô vung cánh tay phải xuống.
Tuy nhiên, Shadow đã xé rách chiếc xúc tu và cắt rời cánh tay phải của Miria. Cánh tay bị cắt đứt của con quái vật nhảy múa trong không trung.
Cuối cùng, dù cho cánh tay phải không trở lại hình hài cũ. Nhưng cô vẫn còn cánh tay trái là con người.
Trên cánh tay trái của cô là một con dao găm. Cô ấy đã giấu nó ở đâu vậy?
Cho đến nay, cô chỉ mới có thể vung được cánh tay phải của mình. Cánh tay trái của cô luôn nắm chặt thứ gì đó.
Nắm chặt con dao găm, như thể nó vô cùng quý giá đối với cô.
"Shadowuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu!!".
"...Thật ấn tượng." Shadow nói.
Cùng lúc đó, một dòng ma lực luân chuyển tỏa sắc Lam Tử bao bọc lấy Miria. Con dao của cô dừng lại ngay trước tim Shadow.
"A......"
Lý trí trở lại trong ánh mắt Miria. Các xúc tu biến mất.
Với một tiếng kêu vang, con dao găm rơi thẳng xuống sàn. Đó là một con dao găm có đính một viên đá quý màu đỏ bên trong.
Tay cầm được khắc dòng chữ “Gửi con gái yêu quý Miria của ta.''
"Cha...Cha ơi..."
Cô ấy rên rỉ và ngã xuống.
Shadow là người đã chặn con dao hay chính cô ấy đã dừng lại? Shadow bế Miria đang bất tỉnh lên và vẫy tay.
Ngay sau đó, những người phụ nữ mặc trên mình bộ đồ liền thân màu đen tuyền xuất hiện xung quanh Shadow. Họ ẩn nấp ở đâu suốt từ nãy đến giờ vậy?
Họ quỳ gối xuống và chờ lệnh của chủ nhân.
"...Dọn dẹp đi."
Dứt lời, Shadow giao Miria cho một người nhìn có vẻ là thủ lĩnh của nhóm rồi biến mất.
Sau khi xác nhận Shadow đã rời đi, các cô gái tản ra và bắt đầu công việc của mình.
Người lãnh đạo bế Miria đi, kèm theo cả cánh tay phải lẫn con dao găm của cô ấy, rồi nhìn về phía Christina và những người khác đang núp quanh đó.
Rồi cổ hấp cằm về phía lối ra.
“Tôi sẽ để các người đi, nhanh chóng ra ngoài”. Đó là những gì được biểu hiện trên khuôn mặt cô ấy.
"Chết, chúng ta bị phát hiện rồi..."
Alexia kêu lên. mồ hôi lạnh túa ra.
"Ể ể..." Kanade thực sự hoảng sợ.
"Nên làm gì bây giờ?" Christina gặng hỏi.
"Bây giờ chúng ta hãy cứ giả vờ là mình rời đi rồi. Đừng lo, dù sao họ cũng sẽ sớm bỏ đi thôi.” Alexia thở dài và quay lại lối đi bí mật.
Kanade vội vàng đi theo, Christina ngoái nhìn lại một lần.
"Đây là con đường anh đã chọn sao...?"
Hắn ta nói rằng mình sẽ đi trên một con đường đẫm máu, nhưng cuối cùng lại cứu vớt con quái vật đó.
Giống như hắn đã từng cứu Christina thoát khỏi nguy hiểm. Trong quá trình thực hiện sứ mệnh ấy, hắn sẽ cứu giúp rất nhiều người.
Đối với Christina, con đường đẫm máu dường như đang sáng chói hơn bao giờ hết..
★★★
Jack Đồ Tể gây chấn động cả Hoàng Đô, giết chết Thập Tam Dạ Kiếm rồi mất tích.
Đã có rất nhiều suy đoán về danh tính thực sự của hắn, có thể là một Ám Sát Giả đến từ Vegalta, hoặc cũng có thể là một Oán Linh trở lại từ cõi chết nhằm mục đích rửa hận báo thù.
Những tin đồn vô căn cứ về một Ma Kiếm Sỹ Huyền Thoại lan truyền một cách chóng mặt.
Một số ý kiến khẳng định rằng danh tính thực sự của Jack Đồ Tể chính là Shadow, nhưng Hiệp Sỹ Đoàn ngay lập tức phủ nhận điều này.
Cuối cùng, danh tính thực sự của Jack Đồ Tể vẫn chỉ là một ẩn số.
Ngay cả khi có rất nhiều Ma Kiếm Sỹ và Hiệp Sỹ tụ tập lại, an ninh được thắt chặt ở mức cao nhất, hắn ta vẫn có thể hạ sát được 7 kẻ còn lại trong Thập Tam Dạ Kiếm, gã đã trở thành một Truyền thuyết đô thị, do thứ sức mạnh nằm ngoài tầm hiểu biết của con người, cho nên người ta mới coi hắn như thể Bóng Ma lẩn khuất trên đường phố.
Chắc chắn rằng trong khoảng một trăm năm nữa, câu chuyện này sẽ được dựng thành phim và phân phối trên toàn thế giới với tên gọi “Jack Đồ Tể và Sự Thật Gây Chấn Động!?''
Và với câu chuyện này, nó hoàn cmn hảo.
Mục đích của tôi đã đạt được.
Jack Đồ Tể đã trở thành huyền thoại và được khắc sâu trong dòng chảy của lịch sử.
“Có chuyện gì vui lắm à?”
Đó là những gì người đàn ông ngồi đối diện tôi nói.
Nếu tôi nhớ không lầm thì đó là Gray, người đứng đầu Bộ Phận Điều tra Hiệp sĩ Đoàn. Hiện giờ tôi đang bị tra khảo trong phòng thẩm vấn với tư cách là nhân chứng trong vụ án.
“Với một người tài năng như ngài trong Hiệp Sỹ Đoàn, Jack Đồ Tể không sớm thì muộn rồi cũng sẽ bị bắt thôi. Đó là những gì tôi nghĩ ạ.”
Nói khách sáo thế thôi chứ tôi thực sự không hề nghĩ vậy.
"Tất nhiên rồi. Dù còn trẻ nhưng cậu cũng khá hiểu biết đấy." Gray gật đầu liên tục với vẻ hài lòng, ông ta hỏi tiếp: “Vậy, để xác nhận lần cuối, cậu chưa hề bước chân vào dinh thự của Howaito, phải không?”
"Vâng, tất nhiên rồi, đó là xâm phạm gia cư bất hợp pháp, tôi quá sợ hãi nên không dám đi theo bọn họ.”
“Công chúa Alexia thì gặp rắc rối lớn đấy. Xâm nhập vào dinh thự Trắng mà chưa được cho phép là không thể chấp nhận được rồi. Vậy nên lời khai của cô ta cũng không đáng tin cậy.”
“Aa… à nô… có tin đồn rằng danh tính thực sự của Jack Đồ Tể là Shadow, phải không nhỉ…?”
"À, là tin đồn thất thiệt ấy mà. Shadow có thể hoành hành khắp Hoàng Đô theo ý thích, làm trò vòng vo tam quốc thế này làm gì. Cô ấy chỉ đang muốn vu khống Hiệp sĩ Đoàn, rằng chúng tôi lại bị Shadow qua mặt một lần nữa."
“Nhưng Công chúa Alexia đã nhìn thấy hắn…”
"Trời tối nên cô ấy trông gà hóa cuốc thôi. Ngoài họ ra không còn nhân chứng nào khác, Công chúa Alexia cũng đang ở độ tuổi muốn được chú ý, nên…"
"Vậy sao……"
"Đúng thế. Mà cũng hết thời gian rồi. Cảm ơn vì cậu đã hợp tác. Ta nghĩ đây sẽ là lần cuối cùng ta thẩm vấn cậu."
"A, cám ơn ngài rất nhiều."
"Vậy thì… Bảo trọng nhé."
Tôi cúi chào Gray, rồi rời khỏi phòng thẩm vấn không có cửa sổ.
Khả năng suy luận vẫn còn thiếu sót nhiều lắm, nhưng kỹ năng Kiếm Thuật của ông già ấy cũng không tệ. Tôi nghĩ ông ta nên ra chiến trường vung kiếm còn có giá trị hơn là ở đây điều tra thẩm vấn này nọ.
Chà, có lẽ người tiếp theo bị thẩm vấn là Kanade. Cô ấy được gọi tới cùng với tôi.
Tôi đi dọc hành lang về phía phòng chờ.
Trên đường, một người đàn ông lướt qua khiến tôi phải chú ý.
"Hể?" Tôi khựng lại và nhìn người đàn ông vừa đi ngang qua.
"Có gì đó sai sai?" Người đàn ông cũng dừng lại và nhìn tôi.
Đó là một người đàn ông cao lớn với đôi mắt như sợi chỉ. Nét mặt dịu dàng cùng với một nụ cười hiền từ.
"Í yaa, không có gì đâu."
"Vậy à, nhưng tại sao cậu...mà thôi, không gì cả." Gã định nói gì đó, nhưng dừng lại giữa chừng. Rồi bước đi nở một nụ cười hòa nhã.
Tôi cũng bắt đầu bước đi. Trong khi vẫn cảm nhận được sự hiện diện gã phía sau lưng. Sau đó hắn ta bước vào phòng thẩm vấn của Gray.
“Có vẻ là một người khá mạnh đấy nhỉ.” Tôi lẩm bẩm.
Hắn bước vào phòng thẩm vấn, ngồi bệp xuống ghế trước mặt Gray.
"A-aaa, chào mừng ngài ghé qua!" Gray vội vàng cúi đầu.
"Ông muộn thật đấy." Hắn nói với một tiếng thở dài.
“Ngài nói muộn là có ý gì vậy ạ?”
“Tiếp đón ta muộn chứ còn cái gì ở đây nữa.”
"T-tôi xin lỗi, nhưng nếu ngài che giấu đi sự hiện diện, tôi sẽ không thể nhận ra cho đến khi ngài xuất hiện ở trước mặt tôi..."
“Nhưng cậu thiếu niên lúc nãy đã phát hiện ra ta mà.”
"Cậu thiếu nhiên... ý ngài là Sid Kagenou ạ?"
"Ta không biết tên cậu ấy. Đó là cậu thiếu nhiên tóc đen mà ta đi ngang qua."
"Cậu ta là một Ma Kiếm Sỹ có điểm số không được cao cho lắm... Chắc chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi ạ."
"Có lẽ vậy. Trùng hợp ngẫu nhiên có thể xảy ra ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào." Hắn ta mỉm cười nói.
Đối với gã, đây chỉ là một cuộc gặp gỡ không đáng bận tâm, có lẽ ngay ngày hôm sau, hắn sẽ quên mất cậu thiếu niên đó. Một vấn đề cỏn con.
"Thật đau lòng khi nghe tin Thập Tam Dạ Kiếm bị hủy diệt."
"T-tôi xin lỗi. Chúng tôi cũng đã nỗ lực rất nhiều, nhưng lực lượng mà chúng tôi có thể huy động ở Vương quốc Midgar còn nhiều thiếu sót…”
“Cũng hết cách. Do Fenrir ngu xuẩn, vậy nên sức ảnh hưởng của chúng ta đối với Vương quốc Midgar đã suy giảm đáng kể. Shadow Garden đã không bỏ lỡ cơ hội đó.”
“…Nó sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch như thế nào ạ?”
"Không ảnh hưởng mấy. [Âm Thú Ngạc]* chắc chắn sẽ thành công."
(Âm Thú Ngạc <陰を狩る顎> Hàm Săn Lùng Bóng Tối)
"Sức mạnh của Shadow vượt xa dự tính của chúng ta. Theo báo cáo, đối tượng thí nghiệm số 227 Miria đã bị đánh bại hoàn toàn..."
"Vẫn nằm trong phạm vi dự đoán thôi. Mọi thứ." Hắn cười chế nhạo, rồi nói tiếp:
"Do sự sụp đổ của Thập Tam Dạ Kiếm, nên có khá ít quân cờ có thể di chuyển được ở Vương quốc Midgar. Bọn ta có thể phải sử dụng đến ông đấy, hãy chuẩn bị sẵn sàng đi."
“Vâng, thưa Loki-sama.”
"...Ta trông cậy vào ông." Sau đó, hắn liền biến mất dạng.
Gray là người duy nhất còn lại trong phòng thẩm vấn không có ô cửa sổ đấy.
--------------------------------
"Jack Đồ Tể sẽ không đến nhỉ."
Một trong những thành viên của Dạ Kiếm uể oải, không buồn động vào bữa tối.
Chỉ còn vài phút nữa thôi là đồng hồ sẽ điểm 24 giờ, sang ngày mới.
"Cuối cùng là thế này đây, hắn sợ đái ra máu rồi."
"Sau khi biết hắn đã hạ gục được một Vũ Vân Giả của Wakoku thì tôi đã phấn khích vậy mà… nhưng thật đáng thất vọng.”
"Thế này chẳng phải tốt hơn ư? Chứng tỏ rằng một khi Dạ Kiếm hợp lực lại, thì không có một ai dám đụng đến chúng ta."
“Nhìn chúng ta tập trung toàn bộ lực lượng vào một nơi thế này. Jack Đồ Tể phải toát hết cả mồ hôi hột chứ ấy nhể.”
Lũ Dạ Kiếm trào phúng cười nhăn nhở.
“Vào thời khắc chuyển sang ngày mới, thì hãy lan truyền tin đồn. Rằng Jack Đồ Tể đã sợ hãi và cúp đuôi bỏ chạy rồi. Dạ Kiếm vẫn còn sống sờ sờ ra và không phải chịu bất kỳ thương tổn nào. Đừng có mà coi thường chúng t-..."
Bá tước Howaito chưa kịp dứt câu, đấu trường bắt đầu tỏa sáng mờ nhạt. Ánh sáng dần dần trở nên mạnh hơn, như thể đang phản ứng với thứ gì đó.
"Chuyện này……"
“Dường như hắn đã đến rồi. Thứ này đang phản ứng với Ma Lực của kẻ xâm nhập.”
Và khi toàn bộ đấu trường rực sáng, một Kết Giới Tạo Tác hình mái vòm được bố trí ngay lập tức. Trước khi bất kỳ ai kịp nhận ra, một thằng hề đầy máu đang đứng ở trung tâm.
"Đó là Jack Đồ Tể sao?”
“Một tên hề nhuốm đầy máu. Đúng như trong bản báo cáo đã nói.”
"Hờ hờ… nhưng nhìn hắn có vẻ không được mạnh cho lắm."
"Đừng trông mặt mà bắt hình dong. Nhưng ít nhất hắn cũng đủ ngu xuẩn để rơi thẳng vào cái bẫy của chúng ta.”
"Nói không sai. Nhưng cũng chẳng phải tệ lắm. Ít nhất cũng đủ mua vui cho chúng ta một chút."
Những Dạ Kiếm ngả người vào sau ghế, hướng ánh mắt thưởng thức hình ảnh Jack Đồ Tể trên đấu trường.
"Jack Đồ Tể. Thật cảm tạ vì ngươi đã không trốn chạy. Nhưng để bọn ta chờ đợi mệt mỏi lắm đó. Chắc là ngươi phải mất chút ít thời gian lấy lại dũng khí nhỉ?"
Bá tước Howaito liên tục khích đểu. Nhưng Jack Đồ Tể không di chuyển dù chỉ một inch.
"Này, sao ngươi lại câm như hến thế? Dạ Kiếm bọn ta nhà còn bao nhiêu việc, không rảnh mà chờ đợi đâu. Nếu ngươi có hận thù, oán than điều gì cứ việc tâm sự đi, bọn ta sẵn lòng lắng nghe. Cha mẹ ngươi bị sát hại sao? Tài sản, cơ nghiệp của ngươi bị chiếm đoạt phỏng? Hay con cái của ngươi bị đem bán đi? Rồi còn… còn gì nữa ấy nhở? Ôi ôi trời, ta làm nhiều việc lắm nên sao có thể nhớ hết được. Thật lòng xin lỗi ngươi."
Chỉ có tiếng cười khành khạch của lũ Dạ Kiếm là vang vọng khắp đấu trường.
"Ngươi run rẩy đến mức không thể thốt lên lời nào sao. Thôi thôi được rồi, ta thông cảm mà. Vậy chúng ta cùng bắt đầu một trò chơi đặc biệt nhé. Luật chơi rất đơn giản thôi. Đánh bại tất cả sát thủ mà bọn ta đã chuẩn bị. Nếu làm được điều đó, Kết Giới bao quanh đấu trường sẽ hoàn toàn biến mất. Và khi nó được dỡ bỏ, ngươi có thể thỏa thích phanh thây xé xác bọn ta. "
Bá tước Howaito nhìn xuống Jack Đồ Tể với vẻ mặt khinh nhờn.
“Nói để cho chắc, kết giới này được dựng lên từ một tạo tác vô cùng mạnh mẽ. Kể cả ngươi có đầu thai chuyển kiếp hàng trăm năm đi nữa, cả đời con đời cháu ngươi làm hùng hục kiếm tiền, cũng chẳng thể trả nổi một phần nguyên liệu chế tác thứ này đâu. Đừng có cố gắng dùng vũ lực đập phá làm gì cho mất công mất sức. Chỉ còn lại duy nhất một con đường cho ngươi lựa chọn mà thôi. Đó là phải đánh bại hết tất cả Thích Khách (刺客) của chúng ta!”
(Trans: Thích khách (刺客) khác với Ám Sát Giả (暗殺者), ám sát giả là chỉ những sát thủ giết người theo lệnh của tổ chức, còn thích khách là giết người tự phát, không theo mệnh lệnh nào cả.)
Bá tước Howaito giang rộng hai cánh tay và cất cao giọng.
"Giờ thì bắt đầu thôi nào, Thích Khách đầu tiên lên sàn!!"
Sau đó, cánh cửa đấu trường mở ra, một Ma Kiếm Sỹ xuất hiện.
Hắn ta là một gã đàn ông đô con mặc giáp dày hạng nặng, cầm theo một thanh Kiếm khổng lồ. Gã dễ dàng giơ nhẹ thanh Đại Kiếm đó lên, sau đó quay đầu lại hướng về phía khán đài, cúi đầu trước những khán giả là những thành viên Dạ Kiếm.
"Người đàn ông này là một Ma Kiếm Sỹ đến từ thành phố Spartan!! Bất bại trong 200 trận chiến tại Đấu trường Spartan, được cho là khắc nghiệt nhất thế gian! Gã chém đôi tất cả đối thủ của mình bằng thanh Đại Kiếm này. Chính khả năng đó đã đem lại cho hắn danh hiệu [Butcher Phanh Thây].”
Butcher Phanh Thây bước đến sừng sững, nhìn xuống Jack Đồ Tể.
“Ôi ôi, có rất nhiều tai to mặt lớn tụ lại ở phòng chờ, nên tao đang tự hỏi xem mình sẽ phải chiến đấu với loại người nào. Hóa ra lại là một thằng hề à.”
Butcher cười toe toét và vác thanh Đại Kiếm lên vai.
"Vậy bây giờ, hãy bắt đầu trận đấu đầu tiên nào!"
Cùng với tín hiệu bắt đầu, Butcher vung thanh đại kiếm của mình xuống.
Thanh âm và tác động khủng khiếp làm rung chuyển cả đấu trường.
"Thật là một đường kiếm mạnh mẽ."
"Quả nhiên là Ma Kiếm Đấu Sỹ Spartan. Vậy ra không chỉ là tin đồn thôi sao...!"
"Nhưng có trúng đếch đâu nhỉ."
Đúng, cú vung kiếm của Butcher không trúng mục tiêu.
Nhưng không phải là do Jack Đồ Tể né tránh. Mà là quỹ đạo nhát chém đã trượt ngay từ đầu.
"Tao cố ý đấy. Nếu kết thúc chóng váng quá, khán giả sẽ không thể thưởng thức được. Các Ma Kiếm Đấu Sỹ nếu chỉ tìm cách giành chiến thắng thôi chỉ được hạng hai là cùng, nếu muốn giành hạng nhất thì phải tiêu khiển cho khán giả nữa kia."
Butcher nói điều đó một cách đầy tự hào trong khi vác thanh đại kiếm trên vai.
"Này, thằng hề chúa. Tao đã hiểu năng lực của mày cùi mía đến thế nào rồi. Ngay cả phản xạ trước đường kiếm của tao của không nổi thì làm được trò trống gì nữa chứ hả? Dù có cố hết sức cũng không thể đánh lại được tao đâu. Không cần phải cảm ơn vì tao đã tha cho mày một đòn, khoan dung với những con gà là công việc của Ma Kiếm Đấu Sỹ m-….”
Chưa kịp nói dứt câu, Butch bị đá thẳng vút lên trời.
Khạc máu từ khuôn mặt dập nát, hắn đâm thẳng vào trần Kết Giới rồi bị mắc kẹt ở đó.
Máu nhỏ giọt chảy xuống làm vấy bẩn trang phục thằng Hề.
Sau khi tung cú đá, Gã Hề Đẫm Máu từ từ hạ cái chân của mình xuống.
“…Người chiến thắng là… Jack Đồ Tể.” Bá tước Howaito gần như bị nghẹn, lũ Dạ Kiếm bắt đầu bàn tán xôn xao.
“C-chuyện quái gì đã xảy ra vậy!?”
"Đó là một cú đá. Một cú đá nhanh không thể tin được...!"
“Bá tước Butler, ông có thấy được gì không?”
"Hầu như không. Dù kỹ năng võ thuật của tôi cũng không phải dạng tầm thường. Nhưng để thấy được ngón đòn đó thì..."
“Nghĩ lại thì, Bá tước Butler cũng là một Kiếm Sỹ có tay nghề nhỉ, hay là để ông ta lên...”
"Ngu xuẩn, đừng làm liều. Tên đô con kia thăng thiên chỉ bằng một cú đá đó?"
"T-t-tất nhiên là trận mở màn, chúng ta luôn chuẩn bị những đối thủ dễ đánh bại rồi. Cái này có thể đoán trước được, phải không nào?"
"Tại sao chúng ta không cho đối thủ của trận tiếp theo vào luôn nhỉ? Bá tước Butler cũng nghĩ vậy, phải không?"
"À à ờ……"
Không có bất kỳ sự phản đối nào.
Sau khi nốc cạn ly rượu, Bá tước Howaito triệu gọi đối thủ thứ hai.
“Bây giờ, đã đến lúc ‘những’ đối thủ của trận chiến thứ hai lên sàn!'' Có ba Ma Kiếm Sỹ xuất hiện.
“Chúng là đội trưởng của nhóm lính đánh thuê huyền thoại [Bạch Lang] danh tiếng trong cuộc Nội chiến ở Vegalta!! Tuy nhiên. chủ nhân trước đó của chúng, Doem Ketsuhat, đã phải bỏ mạng trong trận chiến ở Vương quốc Oriana, cả gia sản của hắn ta đều đã bị nhấn chìm trong biển lửa! Những chiến binh kỳ cựu thế này bình thường sẽ không thể dễ dàng nhìn thấy ở một nơi như vầy đâu, mỗi người trong số chúng đều đặc biệt vượt trội hơn cả Butcher Phanh Thây. Đều là những con người xuất chúng! Hãy nhìn vào sự tâm đầu ý hợp được mài rũa trên chiến trường và tinh thần thép đã được tôi luyện trong những ải khổ ngàn cân treo sợi tóc đó đi!”
Cả ba đều là những Ma Kiếm Sỹ vững tâm ở độ tuổi từ ba mươi đến bốn mươi.
Trang bị vũ khí nào là kiếm, giáo và rìu.
Họ nhìn chằm chằm vào Jack Đồ Tể bằng đôi mắt sắc bén.
"……Mày thấy hắn thế nào?"
Một Dong Binh sử dụng kiếm nói:
(Dong Binh <youhei> : Lính đánh thuê)
"Tao không biết. Thực sự không thể phán đoán được năng lực của hắn. Chính vì không đọc vị được, vậy nên càng bất thường hơn." người Dong Binh sử dụng rìu đáp lại.
"Tao nghĩ trận này sẽ dễ dàng đấy. Là ba đấu một cơ mà, nhưng đừng mất cảnh giác." Dong binh sử dụng giáo nói, cả ba người đều sử dụng một vũ khi riêng biệt.
“Bây giờ, hãy bắt đầu trận đấu thứ hai!!”
Ngay khi bắt đầu, ba người họ tản ra bao vây Jack Đồ Tể. Họ quan sát tình hình trong khi cẩn thận giữ khoảng cách với gã Hề.
Jack Đồ Tể vẫn đứng hiên ngang bất động.
Các đội trưởng của Bạch Lang từ từ đi vòng quanh gã. Một vòng, hai vòng, ba vòng...
Một khoảng thời gian nhàm chán trôi qua, không có gì thay đổi.
“…Mấy thằng dở người kia chỉ đi lòng vòng thế thôi đó hả?” Một trong những Dạ Kiếm cất tiếng.
Một giọng nói bất mãn cũng vang lên đồng tình.
[Bạch lang] cũng nghe thấy giọng nói đó. Bất chấp như vậy, họ vẫn tiếp tục xoay quanh Jack Đồ Tể.
Không có gì thay đổi hết.
Trận chiến nhìn bề ngoài là thế, nhưng có một thay đổi nhỏ đang tác động lên Bạch Lang. Một lượng mồ hôi bất thường đang chảy ròng ròng xuống khuôn mặt của cả ba.
Sau đó, hơi thở của một người dần trở nên khó khăn hơn, mắt hắn đỏ ngầu do quá tập trung. Một cảm giác căng thẳng ám muội lan tràn khắp đấu trường, những giọng nói bất mãn dần dần biến mất.
Khu vực trở nên tĩnh lặng lạ thường.
Đúng lúc đó, Jack Đồ Tể di chuyển. Gã Hề chỉ bước một bước.
Đó là một bước di chuyển vô cùng bình thường, không có gì đe dọa cả. Tuy nhiên, phản ứng của “Bạch lang” lại rất bất thường.
Ngay lập tức, một tên nhảy lùi tới rìa đấu trường.
Hơi thở khó nhọc, khuôn mặt thì cứng đờ. Tiếng vũ khí lạch cạch run lên không ngừng đã nói lên cảm xúc của họ.
Một nỗi sợ hãi mà họ chưa bao giờ cảm thấy trước đây đang bủa vây lấy tâm trí. Trước mắt Bạng Lang là một gã hề vô cùng tà dị.
Đôi mắt của những Dong Binh kỳ cựu trông như thể đã nhìn thấy ngày tận thế đến nơi vậy. Một trong những người dong binh hạ kiếm xuống.
Tiếp theo, ngọn giáo và chiếc rìu đều được hạ xuống cùng lúc.
"D-d-dừng lại thôi, tao đéo đánh nổi nữa đâu..." Kiếm sĩ đánh thuê nói với giọng run run.
"DỪNG LẠI LÀ DỪNG THẾ NÀO HẢ...? CÁC NGƯỜI THỰC SỰ ĐỊNH BỎ DỞ TRẬN ĐẤU À?! ĐÓ LÀ VI PHẠM HỢP ĐỒNG!"
"Bọn tôi là dong binh. Sẵn sàng để vứt bỏ mạng sống trên chiến trường, nhưng tôi không muốn chôn thây ở trong một tầng hầm ẩm mốc đâu." Dong Binh cằm thương nói.
"ĐỪNG CÓ NGU XUẨN THẾ! CÁC NGƯƠI QUÊN HÌNH PHẠT VI PHẠM HỢP ĐỒNG LÀ BAO NHIÊU ZENNY RỒI SAO!? NẾU TIN ĐỒN CÁC ĐỘI TRƯỞNG ĐỒNG LOẠT BỎ CUỘC LAN XA... DANH TIẾNG CỦA BẠCH LANG SẼ CÚT THẲNG XUỐNG LÒNG ĐẤT! ”
"100 triệu hay 200 triệu, tôi đều trả lại cho mấy người. Muốn tung tin đồn cái quái gì cũng được." Người Dong binh cầm rìu cười nhẹ nói.
"NÀY, CÓ CÁI ĐÉO GÌ MÀ CÁC NGƯƠI LẠI CƯỜI THẾ HẢ!?"
"Thật nực cười làm sao khi mấy người nghĩ rằng mình sẽ sống sót để nhìn thấy ngày mai đấy."
Dứt lời, ba tên lính đánh thuê quay lưng lại và rời khỏi đấu trường.
Jack Đồ Tể không đuổi theo. Hắn chỉ mỉm cười nhẹ sau chiếc mặt nạ.
"CHÓ ĐẺ... LŨ DONG BINH VÔ PHÉP TẮC ĐÓ!" Bá tước Howaito gầm gừ, mặt đỏ bừng.
“Thật là thất vọng làm sao.”
"Hãy cho lũ dong binh ngu xuẩn đó biết thế nào là lễ độ. Hãy sắp xếp một đội truy đuổi chúng ngay lập tức."
"Bạch Lang từ hôm nay tàn rồi. Đéo thể tin nổi mấy thằng ngu đấy lại nắm giữ vị trí đội trưởng. À mà, Bá tước Butler làm sao vậy?
Nước da Bá tước Butler trông khá nhợt nhạt.
“Bá Tước, ngài cảm thấy không khỏe à?”
“C-c-c-có lẽ sẽ tốt hơn nếu nghiền nát hắn… với toàn bộ sức mạnh của chúng ta.”
“Ngài đang nói gì vậy, Bá tước Butler?”
“…Tôi không hiểu gì về trận chiến này cả.”
"Hiểu thế quái nào được, mấy gã đó chỉ đi lòng vòng thôi mà. Đến cả chúng tôi cũng chẳng hiểu."
"Nhưng tôi biết khả năng của các Đội Trưởng Bạch Lang. Họ chắc chắn là nhóm lính đánh thuê giỏi nhất trên lục địa này."
“Nếu là thế thật thì cả cái lục địa này gay go to rồi đấy.” Một gã Dạ Kiếm cười chế giễu.
"Họ chọn rút lui mà không chiến đấu. Họ đã hy sinh danh dự của chính mình với tư cách là Bạch lang, chạy trốn ngay trước mũi kẻ thù. Phải có lý do nào đó."
"Lý do gì?"
“Đối với họ, Jack Đồ Tể là một con quái vật nằm ngoài sức tưởng tượng.”
“…Thật nực cười. Bá tước Butler có vẻ thích hù dọa chúng ta lắm nhể.”
"Ôi trời trời, hãy cứ nghe theo lời khuyên của Bá tước và chuẩn bị một đối thủ mạnh mẽ lên sàn đấu tiếp theo nào. Bậc Thầy Kiếm Thuật của Vegalta thì sao?"
"Ờ rồi, thích thì chiều. Này, ta muốn thay đổi đối thủ sẽ ra sân tiếp theo." Khi Bá Tước Howaito cất tiếng đưa ra yêu cầu cho quản gia, ông ấy bày ra khuôn mặt chua chát.
"À thì... Bậc Thầy Kiếm Thuật bỏ về mất tiêu rồi ạ."
"Cái gì? Bỏ về á!?"
"Đúng vậy. Người đó nói ‘có gì đó sai sai vkl’ rồi bỏ về ạ."
“Này, nói lại cho rõ ràng coi, kẻ đó bỏ về thật à?!”
"Vâng, vâng ạ. Tất cả tiền thưởng, hiện kim đều đã được trả lại, và rồi biến mất hút như một cơn gió, không ai có thể truy tìm được..."
“Sao chúng dám… chúng dám giễu cợt ta hả? ĐỦ RỒI! TRIỆU GỌI ÁC QUỶ CỦA CÁC THÀNH BANG RA ĐI! VÀ KẺ ĐƯỢC MỆNH DANH LÀ HUYỀN THOẠI CỦA VÔ LUẬT THÀNH NỮA!.”
Bá tước Howaito nói, run lên vì tức giận.
"V-vâng. Ngay liền đây ạ!!" Người quản gia vội vàng rời đi.
“Thật cáu tiết!”
“Nào nào, làm nguội cái đầu đi Bá Tước à. Con thỏ đế đó ngay từ đầu đã không phải kẻ mạnh mẽ gì rồi.”
"Con ả đó là một nữ kiếm sĩ Thỏ Nhân, chính vì có ngoại hình khá đặc biệt và khả năng hiếm có, thế nên một đồn mười, mười đồn trăm, phóng đại quá mức lên. Khiến khắp thế gian đầy rẫy những Ma Kiếm Sỹ chỉ có cái danh hão chứ năng lực chẳng đi đến đâu."
“Mang đống rác thải này ra sân chỉ khiến ta hổ thẹn hơn thôi, để Ác Quỷ Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành xuất chiến là đủ rồi.”
"Mặc dù vẫn còn rất nhiều Ma Kiếm Sỹ đằng sau cơ mà, dùng những Đấu Sỹ hàng đầu sớm vậy chẳng phải lãng phí sao? Tận hai người cùng lúc nữa chứ…”
"Ờ, ổn thôi. Kéo dài trận chiến hơn cũng không làm nó thú vị hơn đâu. Ngài thấy ổn chứ, Bá Tước Butler?"
"A…”
Bá tước trông còn tái nhợt hơn cả trước, chỉ gật đầu.
Sau đó, Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành xuất hiện trên đấu trường.
★★★
Jack Đồ Tể đã đối đầu với cả Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành cùng một lúc, và liền lập tức đẩy lùi chúng chỉ bằng một hơi thở.
"Vậy ra đó là Jack Đồ Tể..."
Alexia thở hổn hển khi theo dõi cuộc đấu đẫm máu của Gã Hề.
Đó là trận chiến một chiều.
Jack Đồ Tể liên tục khinh nhờn hai đối thủ Bậc Thầy một cách dễ dàng.
Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành quay lưng bỏ chạy, liền bị xé nát thành từng mảnh, trên Đấu Trường chỉ còn lại sót lại vũng máu tanh tưởi của hai kẻ xấu số.
“Hắn ta… thậm chí còn chẳng thèm đánh nghiêm túc…”
Đó mới chính là điều khiến Alexia sốc nhất.
Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành không phải kẻ yếu đuối trong mắt Alexia. Chúng không chỉ là những Ma Kiếm Sỹ được đồn thổi phóng đại quá mức ngoài kia, mà rất có thực lực.
Dễ dàng giết mấy kẻ đó như vậy, đó không phải là khả năng tầm thường gì đâu. Theo những gì Alexia biết, chỉ có một người có thể làm được điều đó.
"Shadow……"
Khả năng của Jack Đồ Tể có thể sánh ngang với Shadow. Thật khó tin, nhưng đó là tất cả những gì cô ấy có thể nghĩ ra được.
Alexia đưa ra suy luận như vậy chính là vì bầu không khí ám muội xung quanh Jack Đồ Tể, khí chất rất giống với Shadow.
"Nhưng chuyển động đó... đúng là không phải..."
Cả phong thái chiến đấu lẫn lượng Ma lực của hắn ta đều khác với Shadow.
Alexia nhớ Võ Thần đã từng nói rằng chuyển động của kẻ mạnh tất yếu đều có điểm chung nào đó.
“Công chúa Alexia, chúng ta nên làm gì đây?” Christina thì thầm hỏi.
“… hãy chờ chút đã.”
“Nhưng tất cả sự chú ý của mọi người đều hướng về phía Jack Đồ Tể, chẳng phải bây giờ là thời điểm thích hợp nhất hay sao?”
"Không, chốc nữa di chuyển sẽ dễ dàng hơn."
"Chốc nữa?"
"Ừ. Sau khi mọi chuyện kết thúc."
Nói rồi, Alexia hướng ánh mắt về phía Jack Đồ Tể trên đấu trường. Thậm chí không thèm cả chớp mắt, dõi theo từng chuyển động của hắn ta.
Đối thủ tiếp theo xếp thành hàng dài tiến vào đấu trường. 100 người cùng một lúc.
"Như một trò hề. Đây là ví dụ điển hình về một quốc gia sắp bị hủy diệt sau khi lãng phí quá nhiều lực lượng chiến đấu."
“Liệu Jack Đồ Tể có thể đấu lại nhiều Ma Kiếm Sỹ thế này không?''
Jack Đồ Tể được bao quanh bởi rất nhiều người, toàn bộ đều là Ma Kiếm Sỹ hàng đầu.
Alexia đánh giá bọn chúng có chất lượng cao hơn Hiệp Sỹ Đoàn của Hoàng Đô nhiều. Vì đây là lực lượng Ma Kiếm Sỹ nòng cốt được những thành viên Dạ Kiếm đích thân chiêu mộ mà.
"Gần đây, tôi bắt đầu hiểu được một chút. Sức mạnh thật sự là gì? Cách biệt về sức mạnh giữa tôi với họ là bao xa…"
"Jack Đồ Tể là kẻ như thế nào trong mắt của Công chúa Alexia?"
"Để xem nào.."
Alexia dừng lại, tìm từ ngữ thích hợp nhất để miêu tả.
“…Hắn ta ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.”
Cô ấy lẩm bẩm.
“Đẳng cấp khác…đến mức đó cơ à?”
"Ực..." Kanade hít một hơi thật sâu, và...
“Jack Đồ Tể của taaa…giết chúng đi, hãy tàn sát toàn bộ lũ người Dạ Kiếm ngu ngốc đó đi.” Cô ấy chỉ thì thào như vậy thôi.
Khoảnh khắc tiếp theo, hơn 100 ma Kiếm Sỹ đều bổ nhào tới tấn công Jack Đồ Tể.
★★★
"Cái đéo gì thế này..." Bá tước Howaito lẩm bẩm vì kinh hoàng.
Các Dạ Kiếm ở hàng ghế khán giả cũng chỉ biết đường im lặng. không thể thốt lên một lời nào.
Tâm trạng của họ đã thay đổi 180 độ kể từ sau khi Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành bị đánh bại.
Ác quỷ của Các Thành Bang đã để lại một vết xước trên mặt nạ của Jack Đồ Tể. Huyền Thoại của Vô Luật Thành đã làm rách một mẩu trang phục của Jack Đồ Tể. Nhưng đó là tất cả những gì chúng có thể làm.
Chuyển động của hai tên đó ngay tức khắc bị nhìn thấu rồi bị đùa giỡn một cách bất lực. Sau đó, có người nói thế này:
“Ở đây còn có kẻ nào mạnh hơn chúng nữa không? ”
Không có ai đáp lại. Ác quỷ của Các Thành Bang và huyền thoại của Vô Luật Thành là hai kẻ mạnh nhất mà chúng có thể chiêu mộ được.
Nỗi sợ hãi lan rộng khắp cả khán đài ngay tức khắc.
Sự điềm tĩnh cao ngạo biến mất khỏi khuôn mặt các Dạ Kiếm.
Bất kể có là ai đi chăng nữa. Trước khi những người đó ra trận, thì kết quả đã rõ rành rành trước mắt rồi.
Tất cả Ma Kiếp Sỹ tiến ra Đấu Trường đều bị tàn sát một cách thảm thương.
Vũng máu loang lổ khắp đầu trường, và ở trung tâm của nó, Jack Đồ Tể đang nhìn chằm chằm vào khán đài.
"Xin thứ lỗi, nhưng tôi về đây! Bá tước Howaito, ngài chịu trách nhiệm giải quyết chuyện này đi!"
Khi một trong những Dạ Kiếm đứng dậy khỏi chỗ ngồi, những Dạ Kiếm khác cũng bắt đầu di chuyển như thể một con đê bị vỡ vậy.
"Đợi đã, Đợi đã nào! Chưa xong mà...!"
Bá Tước Howaito bám vào những Dạ Kiếm, ngăn họ rời đi.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm bổng và trang nghiêm vang lên.
"Các người, đi đâu mà vội thế hả?"
Đúng lúc đó, một người đàn ông uy nghiêm đang ở độ tuổi sung mãn nhất, xuất hiện trên khán đài.
"Aaaaa, Hầu tước Dakuaikan! Ngài đến rồi sao!"
"Ta đến tận đây vì các người quá vô dụng đấy."
Một số Dạ Kiếm cau mày trước những lời lẽ trịch thượng của Dakuaikan, nhưng không dám đáp lại câu nào.
“Nhưng, ngài có thể làm gì được trong tình huống này cơ chứ…”
"Hừm. Ta đã mang đến cho các người một kẻ trợ giúp đặc biệt từ giáo phái," Dakuaikan nói và chỉ về hướng đấu trường.
Một người đội mũ trùm đầu đang đứng đó. Không, đó có thực sự là một con người không?
"Một kẻ trợ giúp đến từ giáo phái sao? Nhưng đó là ai vậy?"
Hình bóng ẩn sau chiếc áo choàng dài méo mó đó, một thứ sinh vật hoàn khác với con người.
"Kư kư kư, đó là Nhân Thể Binh Khí được Giáo Phái hoàn thiện thông qua các thí nghiệm lặp đi lặp lại trên cơ thể người sống. Bây giờ, hãy cho bọn họ chiêm ngưỡng sức mạnh của ngươi đi nào!”
Khi Dakuaikan ra lệnh, Nhân Thể Binh Khí cởi bỏ áo choàng ra.
Một hình dạng kỳ lạ được tiết lộ.
“Đ-Đây là……!”
Một khối thịt chắp vá méo mó.
Ngay cả việc xác định giới tính của đống bầy nhẫy này cũng rất khó khăn. Một người đàn ông ư...hay là một người phụ nữ?
Dù có cảm thấy chút khí chất nữ tính toát ra từ nó, nhưng đối với đống thịt này, giới tính còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
Một con quái vật không thể duy trì nổi hình dạng con người.
"Đối tượng thí nghiệm #227 Miria, đó là tên được đặt cho nó."
"Nó... là phụ nữ à?"
"Nó là vật thí nghiệm của phái Fenrir. Dù đã bị Shadow Garden đánh bại và tiêu diệt, nhưng các nhà nghiên cứu của phái Loki đã tìm lại vài mảnh của nó rồi hồi sinh lại."
"Nó đã từng bị Shadow Garden đánh bại rồi sao..." Các Dạ Kiếm thở dài thất vọng.
"Đừng lo lắng. Các nhà nghiên cứu từ phái Loki đã cải tiến đối tượng thí nghiệm của phái Fenrir. Đây là tinh hoa tổng hợp từ công nghệ các phe phái lại, mà đáng lẽ không bao giờ kết hợp với nhau, và rồi Nhân Thể Binh Khí Tối Thuợng đã được tạo ra. Sức mạnh của nó đã tăng tiến hơn trước gấp 10 lần.”
Dakuaikan tiến lên hàng ghế đầu và cao giọng như để động viên họ.
"Đối tượng thí nghiệm #227 Miria! Hãy làm theo mệnh lệnh của ta và giết chết Jack Đồ Tể!!"
Và sau đó, trận chiến bắt đầu.
Milia, đối tượng thí nghiệm dị dạng, vồ tới như một con thú hoang.
Cô ấy lao vun vút về phía sau Jack Đồ Tể với tốc độ kinh hồn, nhanh đến mức hình dáng trở nên mờ nhạt đi.
Và rồi, cánh Tay phải cường đại lóe lên một tia sáng.
"Ồ ồ!?"
Một Lượng Ma Lực khổng lồ tràn ngập đấu trường.
Kết Giới, thứ đáng lẽ ra không thể bị phá vỡ, lại kêu răng rắc.
“L-lượng ma lực khủng khiếp gì thế này…!?”
Địa hình của đấu trường đã bị khoét một lỗ sâu hoắm do chấn động lượng ma lực để lại.
"Hắn… hắn ta biến đâu mất rồi?"
Người duy nhất đúng trong đấu trường là Miria, đang vung cánh tay phải của mình lên.
Jack Đồ Tể không còn thấy đâu nữa rồi, biến mất không còn một dấu vết gì để lại.
“Kết liễu hắn trong một đòn, thật kinh khủng khiếp…”
Bá tước Howaito lẩm bẩm, phá tan bầu không khí im lặng trên hàng ghế khán giả.
Dạ Kiếm và những người khác cũng mang vẻ mặt nhẹ nhõm.
“Đúng như dự đoán, Nhân Thể Binh Khí Tối Thượng mà Giáo Phái tạo ra. Cứ tưởng kết giới bị phá vỡ rồi chứ.”
"Há há há, không một ai có thể phá vỡ kết giới này được đâu. Thế mà, chỉ trong giây lát thôi, ta đã nghi ngờ điều đó. Quả không hổ danh là sức mạnh của Giáo Phái!"
“Nếu sau này củng cố thêm mối quan hệ với Giáo Phái thì tốt hơn đấy nhể.” Các Dạ Kiếm thì thầm to nhỏ, bày tỏ suy nghĩ của mình.
“Đúng vậy. Dù sự cố này xảy đến đã khiến Dạ Kiếm chịu tổn thất vô cùng lớn, thế nhưng lại tạo dựng được mối liên hệ với phái Loki. Mọi nỗ lực đều được đền đáp xứng đáng.”
Khi Dakuaikan dứt lời, thì một tiếng vỗ tay vang lên ở phía khán đài.
“Đúng vậy, tất cả đều là vì vinh quang của Dạ Kiếm!”
Dakuaikan nhìn quanh.
Nhưng không thấy có một ai vỗ tay cả.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, dù không thấy ai vỗ tay, thế mà vẫn nghe thấy tiếng vỗ tay khô khan từ phía khán đài.
Trong số Dạ Kiếm, có một người đàn ông với khuôn mặt tái nhợt. Đó là Bá tước Butler.
Với một ngón tay run rẩy, gã chỉ vào một chiếc ghế trống.
“Có chuyện gì thế, Bá tước Butler?”
Dakuaikan hiếu kỳ hỏi.
"Ở đ-đ-đó..."
Hắn chỉ vào một chiếc ghế trống.
──Đáng ra nó phải trống.
Tuy nhiên, trước khi họ kịp nhận ra, một gã mặc đồ Thằng Hề nhuốm đầy máu tanh ngồi chễm chệ ở đó.
"Jack Đồ Tể!? T-t-tại sao ngươi lại ở đó được cơ chứ!!"
Những Dạ Kiếm tháo chạy khỏi Jack Đồ Tể như bầy ong vỡ tổ.
"CÒN KẾT GIỚI THÌ SAO!? CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA VỚI KẾT GIỚI RỒI VẬY!?"
Chỉ cần vẫn còn có rào cản thì không đời nào Jack Đồ Tể lại xuất hiện trên khán đài được.
"N-n-n-ngươi đã làm thế nào...?"
Jack Đồ Tể ngừng vỗ tay và từ từ đứng dậy. Giữ lá bài 7 Bích trên tay.
Jack Đồ Tể lần lượt ném các lá bài.
Như thể thế giới đã ngưng đọng lại, và Jack Đồ Tể là người duy nhất di chuyển.
Không ai có thể ngăn chặn chuyển động nhìn vô cùng uể oải của Jack Đồ Tể.
Cùng với một âm thanh lặng lẽ, lá bài đâm sâu vào đầu một Dạ Kiếm.
"A…aaa..."
Hắn ta ngã dập mặt về phía trước, nằm co giật.
Không một ai dám cử động.
Trong bầu không khí tĩnh lặng ấy, chỉ có vũng máu ngày càng lan rộng. Mạng sống của chúng đều nằm trong bàn tay hắn ta. Tất cả mọi người đều hiểu rõ điều đó.
Di chuyển thì chết, la hét thì chết, không làm gì cũng chết.
Dưới áp lực tột độ đó, Jack Đồ Tể cử động chậm rãi và rút lấy từng lá bài ra.
8 bích. 9 bích. 10 bích. J bích. Q bích. K bích. Chính xác là sáu lá bài.
Jack Đồ Tể trải ra số quân bài tương đương với số Dạ Kiếm trong ‘lòng bàn tay hắn’, sau đó rút lá 8 bích trong số đó ra.
Từ từ chậm rãi.
Dạ Kiếm bị nhắm đến lắc đầu điên cuồng.
"K-k-khôngggg…. giúp ta với..."
Như thể đáp lại giọng nói đó, một nguồn Ma Lực dâng trào trong đấu trường.
Đó là đối tượng thí nghiệm số 227, Miria.
Cô nhanh chóng thu hẹp khoảng cách và đập Cánh Tay Phải phình to của mình vào Jack Đồ Tể.
Một thanh âm khủng khiếp vang lên.
‘Rầm, rầm, rầm’ liên tục phát ra, kinh chấn cả một vùng.
Tuy nhiên, Jack Đồ Tể vẫn dửng dưng như không.
Đối tượng thí nghiệm #227 Miria tiếp tục đập vào ‘bức tường phát sáng’ chắn giữa cô và Jack Đồ Tể.
“K-Kết Giới…” Có người nói với giọng run run.
Kết Giới vẫn còn nguyên vẹn.
Đối tượng thí nghiệm số 227 Miria đã bị nó chặn lại. Vậy tại sao Jack Đồ Tể lại ở đây được cơ chứ? Không một ai có thể hiểu được.
Rầm rầm rầm.
Mặc cho âm thanh gõ đập vang vọng khắp không gian, Jack Đồ Tể vẫn bình thản phóng đi lá 8 bích.
Một kẻ đã chết.
Hắn phi lá 9 bích. Một người khác ngã xuống.
Ném lá 10 bích. Thêm một người nữa bỏ mạng.
Rầm rầm rầm, đối tượng thí nghiệm #227 Miria đấm vào Kết Giới không ngừng.
“Đ-đ-đó là lý do tại sao ngay từ đầu… tôi đã nói chúng ta nên làm mọi thứ trong khả năng của mình để tiêu diệt hắn ... thế mà các người không thèm nghe… g-g-gã này là một con quái vật.'' Trước khi kịp nói hết câu, lá J Bích đã đâm sâu vào trái tim Bá tước Butler.
Bá tước Butler gục xuống, ôm ngực dãy giụa tuyệt vọng.
“Ồ, đúng rồi, Kết giới…phải gỡ bỏ Kết Giới!! NGƯỜI ĐÂU!! GỠ BỎ KẾT GIỚI CHO TA!”
Bá tước Howaito cất cao giọng.
Tuy nhiên, không ai đáp lại giọng nói của hắn.
"NGƯỜI ĐÂU! NGƯỜI ĐÂU! NGƯỜI ĐÂU! CÁC NGƯỜI ĐÂU HẾT CẢ RỒI!" Bá tước Howaito hét lên như thể điên loạn vậy.
Không, con ngươi đó đã hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo rồi.
"NGƯỜI ĐÂU! NGƯỜ-..." Q Bích cắm sâu vào thanh quản, chặn họng gã.
Bá tước Howaito khặc khặc mấy tiếng rồi gục xuống tắt thở. Và cuối cùng, chỉ còn Dakuaikan đứng phỗng, chôn chân ở đó.
Gã mất thăng bằng ngồi bệt xuống, cảm giác yếu đuối lan tỏa khắp tâm trí.
Jack Đồ Tể cầm lá K Bích trong tay phải, xoay vòng tròn.
Như thể đùa giỡn với mạng sống của người đàn ông này vậy.
"Ngươi là cái quái gì vậy... Tại sao một con quái vật như ngươi lại ở một nơi như thế này..."
Một giọng nói yếu ớt, không xứng với kẻ đứng đầu Thập Tam Dạ Kiếm.
"L-l-làm ơn tha mạng… ta sẽ làm bất cứ điều gì… tiền của ta… ngươi có thể lấy toàn bộ...."
Jack Đồ Tể xoay xoay lá K bích một cách điệu nghệ.
“Nếu cần một lời xin lỗi… ta có thể quỳ rạp như một con chó nếu người muốn… xin hãy cho ta một con đường sống…”
Nói xong, Dakuaikan quỳ đập đầu xuống nền đất và xin lỗi.
"Chỉ cần tha cho cái mạng này… chỉ cần thế thôi..."
Và rồi, lá K BỊch cắm vào sau đầu Dakuaikan trong khi hắn đang đập đầu liên tục xuống nền đất. Đó là thời điểm Thập Tam Dạ Kiếm hoàn toàn bị tiêu diệt.
Bộ dạng của Dakuaikan khi hắn ta chết như thể đang xin lỗi cả thế gian này vậy.
Rầm, rầm, rầm. Miria liên tục va đập vào Kết Giới một cách vô nghĩa.
Jack Đồ Tể nhìn lướt qua các thi thể trên khán đài một lượt rồi quay sang Miria.
Miria va vào Kết Giới không ngừng.
Jack Đồ Tể bước đi chậm rãi. Về phía Kết Giới.
Sau đó, cánh tay của gã Hề chạm vào màn Kết Giới.
Và rồi ma lực sắc tử lam bao quanh gã như làn khói, cơ thể Jack Đồ Tể xuyên qua màn chắn.
Ngay tức khắc, Miria lao vào tấn công.
“Gàooooo!!”
Cánh tay Phải phấn khích vung vào Jack Đồ Tể đang không có khả năng tự vệ.
Gã Hề bị đấm bay đi.
Hắn va mạnh vào tường với một lực rất lớn.
Tuy nhiên, gã Hề ngay lập tức đứng dậy và nhìn Miria như thể không có chuyện gì xảy ra.
“Gào!!”
Miria như một con thú hoang, nhảy xổ vào.
Kiệt Tác của Giáo Phái, kết hợp hoàn hảo giữa kích thước khổng lồ, khả năng thể chất và ma lực. Bạo lực tột độ, phá hủy đấu trường và làm rung chuyển Kết Giới vững chắc.
Cơ thể của Jack Đồ Tể nảy ra, nảy vào như một quả bóng cao su.
Hết lần này đến lần khác, gã va đập khắp đấu trường. Nhưng không hề gục ngã.
Mặc dù đòn tấn công nhắm trúng vào cơ thể, nhưng gã Hề đã tránh được những cú chí mạng, khéo léo phân tán lực tác động của nó.
Đôi mắt Jack Đồ Tể chăm chú nhìn vào Miria.
“Hây yaaaaaaaaaa!!”
Miria gầm lên.
Cô ấy biến đổi cơ thể của mình trong khi phân tán chất lỏng cơ thể màu Hắc Xích. Vô số xúc tu mỏng manh mọc ra khỏi lưng, ngực và khuôn mặt.
Nó nhanh chóng lan rộng ra khắp đấu trường với những màu sắc và hình dạng đáng lo ngại.
Hàng nghìn xúc tu bao quanh Jack Đồ Tể. Sau đó các xúc tu phóng vào cùng một lúc.
Những xúc tu đâm xuyên qua người Jack Đồ Tể, nhanh chóng thấm vào từng thớ thịt trên cơ thể hắn.
Chỉ còn những xúc tu đang quằn quại không ngừng bên ngoài.
★★★
“Trông giống một con giun đất vậy.” Christina thầm nghĩ.
Jack Đồ Tể bị xúc tu xuyên qua, dày kín đến mức không còn nhìn thấy được bóng dáng hắn nữa. Tuy nhiên, khi nhìn thấy khối xúc tu mỏng manh và ngọ nguậy một cách kỳ lạ, cô nghĩ đến một con giun đất.
"Hắn chết rồi hả...?"
Alexia, đứng cạnh đó cất lời. Cô ấy gần như hoàn toàn tin vào điều đó rồi.
"Không biết nữa, tôi không hiểu tại sao hắn ta lại chỉ đứng yên cam chịu như vậy."
"Gã đó không hề đánh trả."
"Đúng thế……"
Jack Đồ Tể không hề có ý định chống trả. Như hắn mong muốn, Thập Tam Dạ Kiếm đều đã bỏ mạng.
Đó là kết cục của những kẻ thống trị thế giới ngầm Vương quốc Midgar trong suốt một thời gian dài, thực sự gây sốc.
Đây là Hồi Kết của chúng.
Dù mạnh mẽ quyền lực như vậy, nhưng phải chịu cái chết vô cùng đau đớn tức tưởi.
Christina không khỏi mỉm cười, vội vàng che miệng lại.
Dù thế nào đi chăng nữa, Thập Tam Dạ Kiếm đã biến mất, ý muốn của Jack Đồ Tể đã đạt được. Chiến đấu với Miria không phải là mục đích của gã.
“Có lẽ hắn rất mãn nguyện vì đã hoàn thành mục tiêu của mìn-...'' Dù cố nói hết câu, nhưng cô cảm giác có gì đó sai sai.
"Thật khó để sống sót với nhiều xúc tu như vậy xuyên qua." Alexia nói với vẻ mặt nhăn nhó.
Mỗi xúc tu đều mạnh mẽ và chứa lượng ma lực khủng khiếp. Và ngày càng tăng lên.
Cô ấy có những suy nghĩ vậy là điều hiển nhiên mà thôi.
--Tại thời điểm đó.
Vài tia sáng sắc Tử Lam tỏa ra từ khe hở các xúc tu.
Lúc đầu, ánh sáng rất nhỏ và mờ nhạt, nhưng sau đó nó rò rỉ ra lỗ chỗ rồi bao phủ toàn bộ Đấu Trường.
“Đ-đây là Ma Lực──!?”
Mạnh mẽ đến mức không thể nào tưởng tượng nổi.
Ma Lực ngày càng bành trướng đã thổi bay tất cả các xúc tu.
"Gyoaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!"
Cô nắm chặt những chiếc xúc tu bị xé nát và gào thét lên đau đớn.
Ánh sáng Tử Lam dần dần lắng xuống.
Một người đàn ông mặc áo khoác đen tuyền đứng oai nghiêm ở đó.
“Người đó-… không thể nào!”
Người đàn ông bước tới với đôi ủng kêu lạch cạch.
"Ta là Shadow... ẩn nấp trong bóng tối và săn lùng bóng tối..."
Hắn ta cất giọng với một thanh âm trầm bổng, như thể phát lên từ dưới vực thẳm vậy.
"Shadow... tại sao anh ta lại..."
Alexia choáng váng.
Christina cũng bối rối không kém gì. Tuy nhiên, cô ấy lại cảm thấy hắn ta hiện diện trước mặt cô thế này phải có một ý nghĩa nào đó.
Chắc chắn có lý do nào đó.
Hắn ta nói rằng có điều gì đó hắn phải hoàn thành, ngay cả khi phải gánh vác toàn bộ tội lỗi của thế gian trên vai.
Christina muốn chứng kiến con đường đẫm máu đó sẽ dẫn đến đâu.
"Gi...aaaaaaaaaaaaaaaaa"
Christina và bạn bè của cô không phải là những người duy nhất bối rối.
Miria cũng ngừng di chuyển trước cái bóng đột nhiên xuất hiện.
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!'' Từ bối rối đến hận thù.
“Shaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa Doooooooooooooooo!!!” Đây là lần đầu tiên cô ấy phát ra một thanh âm giống với một con người.
Nghe như thể cô ấy đang hét lên rằng "Shadow".
"Shaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!"
Miria tấn công Shadow bằng những xúc tu và cánh tay phải vững chắc.
Hàng loạt đòn tấn công lao vào như vũ bão.
Vô số xúc tu tiến đến, và cánh tay phải của cô ấy lao tới với một lực cường đại..
Shadow nhảy múa giữa những cú đánh liên hoàn.
Chém xuyên qua những chiếc xúc tu, né tránh Cánh Tay phải vô cùng điệu nghệ, phấp phới như những cánh hoa nhảy múa trong gió.
Trong khi nhảy múa một cách uyên chuyển như vậy, hắn phóng đi những gai nhọn.
Những vệt sắc Tử Lam đâm sâu vào cơ thể Miria.
Máu của Miria bắn tung tóe, ma lực sắc Tử Lam bám vào vết thương của cô.
Thời gian trôi qua, trên cơ thể Miria càng xuất hiện nhiều vệt sắc Tử Lam hơn.
"Tại sao... anh ta không hạ gục cô ấy?" Alexia nói.
"Con quái vật đó chắc chắn rất mạnh. Nhưng Shadow vẫn dửng dưng. Cứ như thể anh ta đang thử nghiệm điều gì đó vậy." Christina cũng gật đầu đồng tình.
Tại sao hắn không giết cô ấy ngay lập tức? Họ biết Shadow có sức mạnh to lớn đến nhường nào.
"Có lý do cả đấy."
"Lý do?"
"Anh ấy đang thực hiện sứ mệnh của mình. Hãy dõi theo… con đường đẫm máu ấy..."
"Hể?" Alexia nghiêng đầu.
Ngay vào lúc đó.
“Shadowuuuuuuuuu!!” Tiếng hét của Miria vang vọng.
Có thể nghe tròn vành rõ chữ hơn rồi. Cô ấy chắc chắn đang hét lên "Shadow".
Không còn nghi ngờ gì nữa.
“Giọng nói của cô ấy… đang quay trở lại?”
Giọng của Miria gần giống giọng của một cô gái loài người.
Các cú tấn công của Milia vẫn không dừng lại.
Một vệt sắc Tử Lam lấp lánh trong khoảng trống.
Thứ Ma lực đó bám vào cơ thể Miria và trước khi cô ấy kịp nhận ra, nó đã bao phủ toàn bộ cơ thể cô.
“Đ-Đây là……!”
Cơ thể của Miria đã trở nên nhỏ nhắn hơn một chút.
Thịt thối của con quái vật trương phồng lên bị cạo sạch, để lộ ra làn da trắng nõn của cô gái bên dưới. Con quái vật đang trở lại hình hài của một con người.
“Ma Lực Tử Lam đang chữa lành cho cô ấy…”
Christina nhận thấy rằng Ma Lực nhuốm màu tím xanh đi đến đâu thì phần cơ thể chỗ đó đều được hồi phục.
Làn da trắng nõn mềm mại, thớ thịt quái vật gớm ghiếc và những xúc tu rơi lả tả như những sợ chỉ. Tất cả hòa quyện vào nhau phát ra một tiếng rên rỉ ai oán.
"Shadowuuuu...!!"
Cô ấy đang gào khóc.
Một nửa khuôn mặt của cô ấy thay đổi, trở lại hình hài một thiếu nữ, với dòng huyết lệ trào ra từ khóe mắt.
“Shadowuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu...!” Nước mắt rơi lã chã không ngừng,
Bộ dạng của cô gái đang khóc nức nở, một phần cơ thể quái vật đã chuyển hóa thành hình dạng con người, nhưng cô vẫn còn có thể điều khiến cả xúc tua lẫn cánh tay phải quái vật của mình.
Tốc độ khủng khiếp của con quái vật ấy dần chuyển sang tốc độ của một con người bình thường. Cô ấy không còn nhanh nhẹn như lúc trước nữa.
Và rồi, những chiếc xúc tu bung ra từ làn da trắng trẻo của người thiếu nữ, lấp đầy toàn bộ đấu trường.
"Sha... Douuu...!!" Cô rên rỉ trong đau đớn.
Huyết lệ chảy từ nơi những chiếc xúc tu mọc ra.
Cô điều khiển vô số xúc tu và giữ chặt lấy tứ chi của Shadow. Cô vung cánh tay phải xuống.
Tuy nhiên, Shadow đã xé rách chiếc xúc tu và cắt rời cánh tay phải của Miria. Cánh tay bị cắt đứt của con quái vật nhảy múa trong không trung.
Cuối cùng, dù cho cánh tay phải không trở lại hình hài cũ. Nhưng cô vẫn còn cánh tay trái là con người.
Trên cánh tay trái của cô là một con dao găm. Cô ấy đã giấu nó ở đâu vậy?
Cho đến nay, cô chỉ mới có thể vung được cánh tay phải của mình. Cánh tay trái của cô luôn nắm chặt thứ gì đó.
Nắm chặt con dao găm, như thể nó vô cùng quý giá đối với cô.
"Shadowuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu!!".
"...Thật ấn tượng." Shadow nói.
Cùng lúc đó, một dòng ma lực luân chuyển tỏa sắc Lam Tử bao bọc lấy Miria. Con dao của cô dừng lại ngay trước tim Shadow.
"A......"
Lý trí trở lại trong ánh mắt Miria. Các xúc tu biến mất.
Với một tiếng kêu vang, con dao găm rơi thẳng xuống sàn. Đó là một con dao găm có đính một viên đá quý màu đỏ bên trong.
Tay cầm được khắc dòng chữ “Gửi con gái yêu quý Miria của ta.''
"Cha...Cha ơi..."
Cô ấy rên rỉ và ngã xuống.
Shadow là người đã chặn con dao hay chính cô ấy đã dừng lại? Shadow bế Miria đang bất tỉnh lên và vẫy tay.
Ngay sau đó, những người phụ nữ mặc trên mình bộ đồ liền thân màu đen tuyền xuất hiện xung quanh Shadow. Họ ẩn nấp ở đâu suốt từ nãy đến giờ vậy?
Họ quỳ gối xuống và chờ lệnh của chủ nhân.
"...Dọn dẹp đi."
Dứt lời, Shadow giao Miria cho một người nhìn có vẻ là thủ lĩnh của nhóm rồi biến mất.
Sau khi xác nhận Shadow đã rời đi, các cô gái tản ra và bắt đầu công việc của mình.
Người lãnh đạo bế Miria đi, kèm theo cả cánh tay phải lẫn con dao găm của cô ấy, rồi nhìn về phía Christina và những người khác đang núp quanh đó.
Rồi cổ hấp cằm về phía lối ra.
“Tôi sẽ để các người đi, nhanh chóng ra ngoài”. Đó là những gì được biểu hiện trên khuôn mặt cô ấy.
"Chết, chúng ta bị phát hiện rồi..."
Alexia kêu lên. mồ hôi lạnh túa ra.
"Ể ể..." Kanade thực sự hoảng sợ.
"Nên làm gì bây giờ?" Christina gặng hỏi.
"Bây giờ chúng ta hãy cứ giả vờ là mình rời đi rồi. Đừng lo, dù sao họ cũng sẽ sớm bỏ đi thôi.” Alexia thở dài và quay lại lối đi bí mật.
Kanade vội vàng đi theo, Christina ngoái nhìn lại một lần.
"Đây là con đường anh đã chọn sao...?"
Hắn ta nói rằng mình sẽ đi trên một con đường đẫm máu, nhưng cuối cùng lại cứu vớt con quái vật đó.
Giống như hắn đã từng cứu Christina thoát khỏi nguy hiểm. Trong quá trình thực hiện sứ mệnh ấy, hắn sẽ cứu giúp rất nhiều người.
Đối với Christina, con đường đẫm máu dường như đang sáng chói hơn bao giờ hết..
★★★
Jack Đồ Tể gây chấn động cả Hoàng Đô, giết chết Thập Tam Dạ Kiếm rồi mất tích.
Đã có rất nhiều suy đoán về danh tính thực sự của hắn, có thể là một Ám Sát Giả đến từ Vegalta, hoặc cũng có thể là một Oán Linh trở lại từ cõi chết nhằm mục đích rửa hận báo thù.
Những tin đồn vô căn cứ về một Ma Kiếm Sỹ Huyền Thoại lan truyền một cách chóng mặt.
Một số ý kiến khẳng định rằng danh tính thực sự của Jack Đồ Tể chính là Shadow, nhưng Hiệp Sỹ Đoàn ngay lập tức phủ nhận điều này.
Cuối cùng, danh tính thực sự của Jack Đồ Tể vẫn chỉ là một ẩn số.
Ngay cả khi có rất nhiều Ma Kiếm Sỹ và Hiệp Sỹ tụ tập lại, an ninh được thắt chặt ở mức cao nhất, hắn ta vẫn có thể hạ sát được 7 kẻ còn lại trong Thập Tam Dạ Kiếm, gã đã trở thành một Truyền thuyết đô thị, do thứ sức mạnh nằm ngoài tầm hiểu biết của con người, cho nên người ta mới coi hắn như thể Bóng Ma lẩn khuất trên đường phố.
Chắc chắn rằng trong khoảng một trăm năm nữa, câu chuyện này sẽ được dựng thành phim và phân phối trên toàn thế giới với tên gọi “Jack Đồ Tể và Sự Thật Gây Chấn Động!?''
Và với câu chuyện này, nó hoàn cmn hảo.
Mục đích của tôi đã đạt được.
Jack Đồ Tể đã trở thành huyền thoại và được khắc sâu trong dòng chảy của lịch sử.
“Có chuyện gì vui lắm à?”
Đó là những gì người đàn ông ngồi đối diện tôi nói.
Nếu tôi nhớ không lầm thì đó là Gray, người đứng đầu Bộ Phận Điều tra Hiệp sĩ Đoàn. Hiện giờ tôi đang bị tra khảo trong phòng thẩm vấn với tư cách là nhân chứng trong vụ án.
“Với một người tài năng như ngài trong Hiệp Sỹ Đoàn, Jack Đồ Tể không sớm thì muộn rồi cũng sẽ bị bắt thôi. Đó là những gì tôi nghĩ ạ.”
Nói khách sáo thế thôi chứ tôi thực sự không hề nghĩ vậy.
"Tất nhiên rồi. Dù còn trẻ nhưng cậu cũng khá hiểu biết đấy." Gray gật đầu liên tục với vẻ hài lòng, ông ta hỏi tiếp: “Vậy, để xác nhận lần cuối, cậu chưa hề bước chân vào dinh thự của Howaito, phải không?”
"Vâng, tất nhiên rồi, đó là xâm phạm gia cư bất hợp pháp, tôi quá sợ hãi nên không dám đi theo bọn họ.”
“Công chúa Alexia thì gặp rắc rối lớn đấy. Xâm nhập vào dinh thự Trắng mà chưa được cho phép là không thể chấp nhận được rồi. Vậy nên lời khai của cô ta cũng không đáng tin cậy.”
“Aa… à nô… có tin đồn rằng danh tính thực sự của Jack Đồ Tể là Shadow, phải không nhỉ…?”
"À, là tin đồn thất thiệt ấy mà. Shadow có thể hoành hành khắp Hoàng Đô theo ý thích, làm trò vòng vo tam quốc thế này làm gì. Cô ấy chỉ đang muốn vu khống Hiệp sĩ Đoàn, rằng chúng tôi lại bị Shadow qua mặt một lần nữa."
“Nhưng Công chúa Alexia đã nhìn thấy hắn…”
"Trời tối nên cô ấy trông gà hóa cuốc thôi. Ngoài họ ra không còn nhân chứng nào khác, Công chúa Alexia cũng đang ở độ tuổi muốn được chú ý, nên…"
"Vậy sao……"
"Đúng thế. Mà cũng hết thời gian rồi. Cảm ơn vì cậu đã hợp tác. Ta nghĩ đây sẽ là lần cuối cùng ta thẩm vấn cậu."
"A, cám ơn ngài rất nhiều."
"Vậy thì… Bảo trọng nhé."
Tôi cúi chào Gray, rồi rời khỏi phòng thẩm vấn không có cửa sổ.
Khả năng suy luận vẫn còn thiếu sót nhiều lắm, nhưng kỹ năng Kiếm Thuật của ông già ấy cũng không tệ. Tôi nghĩ ông ta nên ra chiến trường vung kiếm còn có giá trị hơn là ở đây điều tra thẩm vấn này nọ.
Chà, có lẽ người tiếp theo bị thẩm vấn là Kanade. Cô ấy được gọi tới cùng với tôi.
Tôi đi dọc hành lang về phía phòng chờ.
Trên đường, một người đàn ông lướt qua khiến tôi phải chú ý.
"Hể?" Tôi khựng lại và nhìn người đàn ông vừa đi ngang qua.
"Có gì đó sai sai?" Người đàn ông cũng dừng lại và nhìn tôi.
Đó là một người đàn ông cao lớn với đôi mắt như sợi chỉ. Nét mặt dịu dàng cùng với một nụ cười hiền từ.
"Í yaa, không có gì đâu."
"Vậy à, nhưng tại sao cậu...mà thôi, không gì cả." Gã định nói gì đó, nhưng dừng lại giữa chừng. Rồi bước đi nở một nụ cười hòa nhã.
Tôi cũng bắt đầu bước đi. Trong khi vẫn cảm nhận được sự hiện diện gã phía sau lưng. Sau đó hắn ta bước vào phòng thẩm vấn của Gray.
“Có vẻ là một người khá mạnh đấy nhỉ.” Tôi lẩm bẩm.
Hắn bước vào phòng thẩm vấn, ngồi bệp xuống ghế trước mặt Gray.
"A-aaa, chào mừng ngài ghé qua!" Gray vội vàng cúi đầu.
"Ông muộn thật đấy." Hắn nói với một tiếng thở dài.
“Ngài nói muộn là có ý gì vậy ạ?”
“Tiếp đón ta muộn chứ còn cái gì ở đây nữa.”
"T-tôi xin lỗi, nhưng nếu ngài che giấu đi sự hiện diện, tôi sẽ không thể nhận ra cho đến khi ngài xuất hiện ở trước mặt tôi..."
“Nhưng cậu thiếu niên lúc nãy đã phát hiện ra ta mà.”
"Cậu thiếu nhiên... ý ngài là Sid Kagenou ạ?"
"Ta không biết tên cậu ấy. Đó là cậu thiếu nhiên tóc đen mà ta đi ngang qua."
"Cậu ta là một Ma Kiếm Sỹ có điểm số không được cao cho lắm... Chắc chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi ạ."
"Có lẽ vậy. Trùng hợp ngẫu nhiên có thể xảy ra ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào." Hắn ta mỉm cười nói.
Đối với gã, đây chỉ là một cuộc gặp gỡ không đáng bận tâm, có lẽ ngay ngày hôm sau, hắn sẽ quên mất cậu thiếu niên đó. Một vấn đề cỏn con.
"Thật đau lòng khi nghe tin Thập Tam Dạ Kiếm bị hủy diệt."
"T-tôi xin lỗi. Chúng tôi cũng đã nỗ lực rất nhiều, nhưng lực lượng mà chúng tôi có thể huy động ở Vương quốc Midgar còn nhiều thiếu sót…”
“Cũng hết cách. Do Fenrir ngu xuẩn, vậy nên sức ảnh hưởng của chúng ta đối với Vương quốc Midgar đã suy giảm đáng kể. Shadow Garden đã không bỏ lỡ cơ hội đó.”
“…Nó sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch như thế nào ạ?”
"Không ảnh hưởng mấy. [Âm Thú Ngạc]* chắc chắn sẽ thành công."
(Âm Thú Ngạc <陰を狩る顎> Hàm Săn Lùng Bóng Tối)
"Sức mạnh của Shadow vượt xa dự tính của chúng ta. Theo báo cáo, đối tượng thí nghiệm số 227 Miria đã bị đánh bại hoàn toàn..."
"Vẫn nằm trong phạm vi dự đoán thôi. Mọi thứ." Hắn cười chế nhạo, rồi nói tiếp:
"Do sự sụp đổ của Thập Tam Dạ Kiếm, nên có khá ít quân cờ có thể di chuyển được ở Vương quốc Midgar. Bọn ta có thể phải sử dụng đến ông đấy, hãy chuẩn bị sẵn sàng đi."
“Vâng, thưa Loki-sama.”
"...Ta trông cậy vào ông." Sau đó, hắn liền biến mất dạng.
Gray là người duy nhất còn lại trong phòng thẩm vấn không có ô cửa sổ đấy.
--------------------------------

