Chương 3.2: Giải mã thông điệp ''cảnh báo trước về hành vi phạm tội" (Phần 2)
★★★
“Dinh Thự Trắng” ở ngay phía trước rồi.”
'' Ồ~''
Tôi đang đi bộ qua khu dân cư cao cấp của thủ đô hoàng gia, dẫn đầu bởi Christina-san.
Các khu vực xung quanh đều là những ngôi nhà cực kỳ sang trọng có giá trị hơn một tỷ Zeni. Đúng là biệt thự của Christina có thể lớn hơn thật, nhưng xét về quy mô tổng thể cả khu vực, nhưng ngôi nhà này vẫn tạo cảm giác trang trọng và ấn tượng hơn nhiều, khiến cho Kanade và tôi chỉ có thể há hốc mồm ra kinh ngạc.
"Thật khó hiểu. Jack Đồ Tể chắc chắn đã để lại một thông điệp nào đó. Có lẽ lời nhắn hắn để lại là ám chỉ cái bóng xuất hiện khi ánh sáng mặt trời phản chiếu vào tấm gương trên hành lang, nếu nhìn kỹ chắc chắn mật mã sẽ lộ diện..."
Đằng sau tôi là Alexia, người có quầng thâm dưới mắt hiện rõ, đang lẩm bẩm suy luận về mớ giả thuyết không đi đến đâu.
“Nè, nơi này không phù hợp với mình cho lắm nhỉ?” Kanade bối rối, nhìn sang tôi.
"Lẽ ra cậu nên ở nhà."
"Ở bên mọi người sẽ an toàn hơn!"
"Tôi không nghĩ vậy."
"...Nếu sử dụng Công chúa Alexia làm lá chắn, mình chắc chắn sẽ sống sót..." Kanade đang thì thầm mấy câu nghe hơi sai sai, và tai tôi thì lại rất thính.
Mà cách sống của tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, vậy nên sẽ ủng hộ cô ấy từ tận đáy lòng.
“Có lẽ Kanade sẽ ghi dấu ấn trong lịch sử chăng.”
Tất nhiên là theo chiều hướng xấu.
"Hả? Cậu nghĩ zậy thiệt hở? Xấu hổ ghê." Kanade khẽ nở một nụ cười có phần ghê rợn.
"Hả?"
Ngay vào lúc đó, như một thói quen, tôi theo bản năng cảm nhận được một sức mạnh ma thuật đang tiếp cận cực kỳ nhanh chóng.
Một nguồn Ma Lực mạnh mẽ.
Gì gì vậy trời, là tình huống DANGEROUS (デンジャラス_ nguy hiểm) sao?
Ôi vãi, là Delta, cô ấy đang phóng thẳng về phía này.
“…Bỏ mẹ rồi.”
"Ớ, cậu sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là..."
Với tư cách là một Nhân Vật Quần Chúng, tôi cảm thấy không nên quá nổi bật trong những tình huống như thế này, vậy nên…
"Tôi muốn đi ỉa một chút..."
Lần này tôi đã sử dụng một lý do hết sức tự nhiên để rời đi, đó là hái hoa.
"CHỦ NHÂNNNNNNNNNNNNN!!"
Nhưng không kịp, cô gái thú nhân đang lao tới với một tốc độ khủng khiếp.
“DELTA, ĐỢI ĐÃ!!”
"Ư ư!? Delta không thích chờ đợi!"
Delta chậm lại chỉ trong giây lát, đó là tất cả những gì cô ấy có thể dành ra để ‘chờ đợi’.
Nhưng chỉ cần một khoảng khắc đó thôi, đối với tôi là đủ rồi.
Tôi lùi lại nhanh nhất có thể với khả năng một Nhân Vật Quần Chúng có thể xử lý được, sau đó đọc lại ‘câu thần chú’ hướng về phía Delta, người vừa tăng tốc trở lại.
"CHỜ ĐÃ NÀO!"
“Ư ư!?”
Delta phản ứng bằng một cú co giật nhẹ, chậm lại trong giây lát.
Nhưng lại nhanh chóng tăng tốc lao vun vút vào người tôi.
"CHỜ ĐÃ!"
"Ưư!? Ư ư!?"
“CHỜ ĐÃ, CHỜ ĐÃ, CHỜ ĐÃ, CHỜ ĐÃ!”
Sau một loạt ‘chờ đã’, cô ấy dần dần giảm tốc độ và đến trước mặt tôi.
"Ưuuuuuu..."
Delta có vẻ không hài lòng vì phải chờ đợi quá lâu, còn Alexia và những người khác choáng váng trước sự xuất hiện bất ngờ của một người thú bí ẩn.
Giờ không biết giải thích thế nào nữa. Tôi loay hoay gãi đầu.
“Ừm nè, chó con, cậu có biết người thú nhân đó không? Lượng Ma Lực của cô ấy thật đáng kinh ngạc.”
Alexia nói, trong khi hơi bị thu hút bởi lượng Ma Lực áp đảo của Delta. Lượng ma lực ấy khủng khiếp đến mức dường như muốn trào cả ra ngoài vậy.
"À thì, là thú cưng của tôi... ngoan, ngoan nào."
Tôi vỗ nhẹ vào đầu Delta để ngăn lượng ma lực của cô ấy bạo phát. Nếu vụ nổ xảy ra ở một nơi như thế này thì sẽ trở thành thảm họa mất.
“Cậu sở hữu một con thú cưng trông khá nguy hiểm đấy. Với lại, nô lệ là thú nhân bị cấm.” Dứt lời, Alexia hướng ánh mắt về phía cậu.
“Oái, không ổn.”
Đến lúc tôi nhận ra thì đã quá muộn.
“Này, rác rưởi, sao dám ăn nói với chủ nhân như vậy hả, móc mắt giờ.” Delta lườm Alexia, coi cô ấy như kẻ địch.
“Ngoan, ngoan, ngoan nào!!”
Tôi dùng hết sức xoa đầu Delta.
Khuôn mặt của Delta dần dịu đi.
"Rác rưởi? Nghe được câu đó thì tôi không thể bỏ qua được nữa rồi." Alexia nói thêm, đổ thêm dầu vào lửa.
"Này, ngốc ạ, im đi." Tôi nói với Alexia.
Chỉ cần Delta vẩy tay nhẹ cái là Alexia bốc hơi ngay, vậy nên xin cô đừng có sồn sồn lên như thế nữa. Không thì hết cứu.
“Fư aa~ Grừừừ”
Delta gầm gừ với Alexia, trong khi khuôn mặt cô ấy tan chảy vì được cưng nựng..
Tôi khóa chặt Delta và kéo cô ta đi.
"Chà, thật lòng xin lỗi, hình như thú cưng của tôi đã gây náo loạn rồi."
“Đợi đã, chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong mà.”
“Vầng, vầng, chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé.”
Tôi đã kiềm chế Delta một cách nghiêm túc, bỏ lại Alexia và những người khác ở phía sau.
“Hức, đau quá.”
“Aaa, xin lỗi, xin lỗi.”
Đằng sau bức tường của một ngôi nhà sang trọng, Tôi thả Delta ra.
"Chủ nhân thiệt là mạnh mẽ. Mặc dù chủ nhân không sử dụng Ma Pháp nhưng vẫn rất tuyệt vời!"
"À, ta đang tự rèn luyện bản thân. Quan trọng hơn, ta không muốn cô tiếp xúc với ta khi đang ở nơi công cộng."
"Dạ?"
"Ôi trời, thế này nhé. Có một quy tắc: đó là ta không được tiếp xúc với các cô khi đang ở cùng bọn họ..."
"Dạ dạ?"
Tôi bỏ cuộc khi thấy Delta nghiêng đầu với vẻ mặt ngu ngơ.
"Thôi, không có gì đâu. Không nên làm những việc vô nghĩa."
“Delta cũng không làm việc gì vô nghĩa cả!”
"Ờ rồi rồi. Thế thì, cô đến đây để làm gì vậy, Delta?"
“Em muốn gặp chủ nhân!”
“Cô đến đây chỉ vì muốn gặp ta thôi à?”
"Không phải! Nhưng mà chủ nhân nè, em có thể tẩn con bé vừa nãy một trận không ạ? Phải cho nó biết thân biết phận mới được!"
"Không tẩn được đâu. Vì người đó là công chúa của đất nước này, sẽ gây rắc rối đấy. Vậy Delta, cô đến đây để làm gì?"
"Không sao đâu-nano! Em sẽ tẩn con bé đó một trận rồi bắt nó phải ngoáy đít trước mặt chủ nhân!"
"Không không, rốt cuộc cô tới đây để làm gì, Delta? Thêm nữa, cô không được đánh Alexia, hành vi đó bị cấm."
“Hông được ạ-nano?”
"Không được."
“Nhưng dù nó yếu đuối, thế mà lại rất hống hách-nano.”
“Dù hống hách thật nhưng không được là không được.”
"Ư ư, em hiểu rùi~."
“Vậy, cô tới đây để làm gì, Delta?”
"Dạ, Delta..."
Delta nghiêng đầu và chớp mắt như thể đang nhớ lại điều gì đó.
“Đúng rồi! Delta đến tìm con mèo cái!”
“Mèo cái… Zeta bị sao vậy?”
"Alpha-sama bảo em đi tìm nó! Ê tô, thư thông báo đâu nhể? Thủng túi rồi? Ưm, dù em hông hiểu lắm nhưng phải tẩn con mèo cái đó và đưa nó quay về!"
"À, ra là vậy sao."
Mà, tìm người thì dựa vào cái mũi thính của Delta là chuẩn đét nhất rồi. Tuy nhiên, ngay cả khi Delta tìm thấy cô ấy, tôi không nghĩ Zeta sẽ ngoan ngoãn làm theo chỉ dẫn của Delta đâu.
"Khịt khịt, em có thể ngửi thấy mùi mèo cái từ chủ nhân. Nhưng chỉ còn vương lại một chút thôi."
Mũi của Delta giật giật khi cô ấy ngửi khắp cơ thể tôi.
"Tôi không gặp Zeta được một khoảng thời gian rồi, lần cuối cùng tôi gặp cô ấy là vào lúc xảy ra chuyện gần đây."
"Đất nước này, đều có mùi của mèo cái. Nhưng chỉ còn sót lại chút ít. Cô ta đã rời đi rồi."
Khuôn mặt của Delta dần trở nên nghiêm túc hơn khi cố gắng tìm kiếm mùi hương. Đây là khuôn mặt cô ta thường trưng ra khi đi săn mồi. Vào khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một sự hiện diện thoáng qua và quay đầu lại.
“Delta-sama~ Xin hãy chờ em với ạ~”
Một cô gái thú nhân thở dốc xuất hiện. Một người có cặp mắt xanh, đôi tai viền đen viền trắng với cái đuôi ngoe nguẩy.
Một ‘mỹ nhân’ xinh đẹp, làm tôi nhớ đến giống chó Siberian Husky.
"À rế, Delta-sama? Vị đứng bên cạnh ngài là..."
“E hèm, đây là chủ nhân của Delta-nano!”
Delta tự hào giới thiệu, nhưng không hẳn là giới thiệu.
"Aa, thất lễ rồi. Tôi là Sid Kagenau. Đằng ấy có phải là người quen của Delta không nhể?"
"Ể, ể ể ể ể ể ể!? Không thể nào, thật saoooo~~?!"
Cô ấy trông giống như một chú chó Husky Siberia trong khi mở to tròn đôi mắt.
"Nè, Delta, cô bạn gái này là…?"
"Đó là cấp dưới của Delta đó-nano!" Delta kiêu hãnh và tự mãn ra mặt.
Tôi không biết là Delta có cấp dưới đấy. Phải chăng sắp tận thế đến nơi rồi.
"Cấp dưới nhể. Tên là gì?"
“Đó là Pi-nano!”
“Pi-chan nhể.”
Đặt tên bằng những chữ cái Hy Lạp, tức là cô ấy có quan hệ với Thương Hội Mitsugoshi.
"E-e-em là Pi. R-r-rất vinh hạnh được g-gặp ngài ạ."
Pi vừa dứt lời, thì liền ngã ngửa ra.
"Hả...?"
"Đó là tư thế phục tùng!" Delta gật đầu hài lòng.
"Aa, vậy à."
Tôi không muốn bình luận gì thêm nên chỉ gật đầu.
“Ư ư~ Mình đang bị ngài ấy khinh bỉ~ Mình đang bị ngài ấy coi như sâu bọ~”
"Làm gì có chuyện đó."
Không ngờ thú nhân nào cũng như thế này. Chỉ Yukime và Zeta là tương đối ngoại lệ nhể.
"Hức. Tại sao vậy ạ, Pi dã làm điều gì hư đốn sao? Nếu ngài ghét bỏ Pi, Pi sẽ không thể sống trong đàn được nữa.”
"Chủ nhân! Pi không hợp với bầy đàn sao ạ? Nó tuy ngốc nghếch nhưng là một đứa trẻ ngoan ngoãn mà-nano?”
“Sao lại không cơ chứ?'' Dù chẳng hiểu đầu cua tai ngheo gì nhưng tôi vẫn đáp lại.
“Tuyệt quá, chủ nhân đã phê duyệt Pi rồi!”
“Thiệt sao ạ~ Pi sẽ cống hiến hết sức mình để phục vụ Chúa Tể-sama.” Pi nhảy dựng lên và ve vầy cái đuôi.
"Khịt khịt "
Sau đó cô ấy khịt mũi và đến gần tôi và bắt đầu đánh hơi.
“Pi đã nhớ được mùi hương của Chúa Tể-sama!”
"Chủ nhân, Pi tuyệt vời lắm đó nhé-nano! Dù ngốc nghếch, nhưng mũi của con bé còn thính hơn cả Delta-nano!"
"Hể, tuyệt ghê nhỉ.”
Bù trừ cho nhau thôi, tức là cô ấy còn ngốc hơn cả Delta.
“Ngoài ra, ngoài ra nhé, Pi khá là mạnh nữa!”
"Ta biết điều đó."
Cách cô ấy đột nhiên xuất hiện thật bất thường.
“E he he he~”
Cô ấy đang mỉm cười với vẻ mặt ngơ ngơ. Ngoài cái đầu rỗng tếch ra, thì những mặt khác của cô ấy cũng không tệ.
"Khi nào thì Chúa tể-sama sẽ chinh phục thế giới ạ?"
"Không, ta sẽ không làm đâu."
"Chưa ạ? Pi đang suy nghĩ về kế hoạch mỗi ngày tạo ra bầy đàn mạnh mẽ nhất và chinh phục thế giới cùng Delta-sama."
Nghe là biết cái kế hoạch đó rất đáng quan ngại rồi.
"Pi, vẫn chưa được đâu! Kế hoạch ấy mới chỉ đến giai đoạn sinh 10.000 đứa con cho Chủ Nhân thôi!"
Delta tỏ vẻ sốt sắng lạ thường, chặn lời Pi.
Hai người họ thì thào to nhỏ, lo sợ tôi sẽ nghe thấy được.
"Đẻ 10.000 đứa là đủ chinh phục được thế giới rồi mà?"
"Alpha-sama nói là chưa đủ! Vì vậy, chúng ta cần nhiều hơn, đẻ tầm khoảng một triệu đứa, sau đó Alpha-sama mới công nhận-nano!"
“Uầy, nhiều quá!”
Delta giải thích trong khi vẫy đuôi, Pi cũng nghoe nguẩy theo.
“Đó là lý do tại sao vẫn còn quá sớm để nói với Chủ nhân về [Kế Hoạch Thống Trị Thế Giới Tối Thượng] do Delta và Pi nghĩ ra!”
Đó là một kế hoạch rất là đáng quan ngại. Tôi chỉ hy vọng nó không bao giờ xảy ra.
“Vậy thì, chúng ta cần nhanh chóng xem xét lại kế hoạch của mình.”
"Không! Hiện tại Delta đang phải thực hiện nhiệm vụ bắt một con mèo cái-nano!"
“Aa, đúng rồi nhỉ, nhưng Pi bị dị ứng với mèo.”
Vào lúc đó, sự hiện diện của Alexia đã đến gần chúng tôi.
“Này, cậu định bắt chúng tôi phải đợi bao lâu nữa hả!?”
"Ấy chết, xin lỗi, tôi ra liền đây."
Khi tôi ra hiệu bằng mắt, Delta và Pi lập tức biến mất và rời đi.
Thật đáng tiếc vì đầu óc của mấy gái đó không được bình thường, nhưng cái kiểu ra ám hiệu nhanh chóng và tự phát này lại có hiệu quả rất tốt. Có lẽ vì họ là giống chó chăng?
Sau đó, tôi gặp Alexia và những người khác rồi bịa ra một số lý do nào đó.
★★★
"Thưa Bá tước Howaito. Công chúa Alexia đang ở lối vào cổng chính ạ."
Bá tước Howaito ngước nhìn quản gia của dinh thự Trắng, người đang gọi hắn ta.
“Tại sao Công chúa Alexia lại đến đây?”
"Cô ấy nói muốn có mặt khi Jack Đồ Tể tấn công vào."
"Phiền phức……"
Bá tước Howaito khẽ thở dài.
"Cô ta không được phép tiến vào khuôn viên. Nếu chỉ lặng lẽ đứng ngoài cổng quan sát cùng với Hiệp Sỹ Đoàn, thì ta đồng ý."
"Ngài có chắc không ạ? Đó là Công chúa Alexia đấy."
"Một con ả công chúa không có tiếng nói lẫn quyền lực. Nếu xử được Jack Đồ Tể, chúng ta có thể mời cô ả đến dự bữa tiệc tối để đền bù."
“Vậy thì, theo như mong muốn của ngài.”
Người quản gia cúi chào rồi rời đi.
“Đùa thật chứ, vào thời khắc nước sôi lửa bỏng thế này mà còn…”
Bá tước Howaito khó chịu và ngồi vào bàn tròn.
Đã có sáu Dạ Kiếm ngồi chễm chệ ở đó, bao gồm cả Bá tước Howaito.
"Thật lòng xin lỗi vì đã để mọi người chờ đợi lâu. Cảm ơn vì lần này đã tới đây để giúp đỡ ta." Bá tước Howaito hơi cúi đầu.
"Không cần bận tâm. Đây là vấn đề chung của toàn thể Thập Tam Dạ Kiếm."
"Bá tước Oyano Bou, Tử tước Shinobi và Hầu tước Jet đều bị hắn hạ sát. Những Dạ Kiếm còn lại duy nhất là sáu người ngồi ở đây, cùng với Hầu tước Dakuaikan nữa."
"Sự suy yếu của Dạ Kiếm là điều không thể tránh khỏi. Sẽ mất năm năm... hoặc có thể là mười năm để tìm ra người lấp đầy những chỗ trống đó."
"Chuyện đó để sau hẵng bàn đi. Ưu tiên hàng đầu hiện giờ là giải quyết Jack Đồ Tể."
"Chuyện đó không thành vấn đề. Các thành viên cấp cao của Hội Dạ Kiếm đã tụ tập lại tại đây cùng với lực lượng chiến đấu hùng hậu nhất. Không có chuyện lại bị một tên hề nào đó bỡn cợt cả." Các thành viên cấp cao của Dạ Kiếm đều gật đầu đồng tình.
“Dakuaikan-sama đâu rồi?” Bá tước Howaito hỏi về thành viên Dạ Kiếm cuối cùng chưa có mặt ở đây.
"Có vẻ như ngài ấy đang đàm phán với tổ chức đó. Chúng ta không còn có thể dựa vào phe Fenrir được nữa. Ngài ấy sắp đạt được một thỏa thuận với một thủ lĩnh bên phe Loki."
“Nếu cuộc đàm phán diễn ra tốt đẹp, họ sẽ cử những đội quân tiếp viện đắc lực tới viện trợ.”
"Chỉ có một kẻ thủ. Thế này không phải hơi quá sao?"
"Đây là cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất kể từ khi Dạ Kiếm được thành lập. Dù quá mức nhưng đó là điều nên làm. Chúng ta vẫn chưa biết danh tính thực sự của Jack Đồ Tể."
"Một gã Ám Sát Giả mặc đồ hề lố lăng!! Thế mà không có chút manh mối nào à?" Cuộc trò chuyện của các thành viên chuyển hướng sang Jack Đồ Tể.
“Tôi cứ tưởng hắn ta là một Ám Sát Giả được gia tộc Hope thuê mướn, nhưng hiện giờ có thể suy luận giả thuyết đó là không có cơ sở. Gia tộc Hope không có một mối quan hệ nào mà có thể thuê được Ám Sát Giả chuyên nghiệp như vậy cả.”
Bá tước Howaito khoanh tay với vẻ mặt trầm tư.
"Hừm, vậy thì phải chăng là một tổ chức khác, Shadow Garden thì sao?"
"Shadow Garden sẽ không sử dụng phương thức vòng vo tam quốc như vậy làm gì. Cải trang thành chú hề, sử dụng lá bài và để lại thông điệp… Đó không phải phong cách của chúng."
"Jack Đồ Tể thích giết chóc. Đó có thể là hành vi gây án vì mục đích cá nhân, hoặc cũng có thể là phạm tội có tổ chức. Là kẻ giết người vì thú vui, hay là hận thù đây?”
"Nếu là vì mục đích cá nhân... thì sẽ là một nỗi ô nhục to lớn đối với Thập Tam Dạ Kiếm."
“Phải khiến hắn ta trả giá... vì dám coi thường chúng ta.'' Thành viên Dạ Kiếm đồng loạt đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
"Có vẻ như những Ma Kiếm Sỹ đã sẵn sàng rồi. Đi thôi, đến đấu trường dưới lòng đất, nơi đây sẽ là nấm mồ chôn thây Jack Đồ Tể tối nay."
Khi Bá tước Howaito dứt lời, người quản gia đốt lò sưởi trong phòng.
Ngọn lửa tỏa sắc lam tử và vẽ lên những ký tự ảo diệu. Lò sưởi sau đó biến thành bậc thang dẫn xuống tầng hầm.
"Dù có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa, vẫn thấy nó thật diễm lệ biết bao. Đây có phải là một Tạo Vật được sử dụng ở Vương Quốc Elf cổ đại không nhỉ?"
"Đúng vậy. Tạo Vật của Elf, sách của Elf, vũ khí của Elf, nô lệ Elf. Bất cứ thứ gì của Elf đều là Hiện Kim cả đấy."
Bá tước Howaito dẫn đầu nhóm người đi xuống bậc thang.
Bậc thang khá rộng, hai bên vách được trang trí bằng những vật trưng bày quỷ dị.
“Ồ, thanh kiếm đó thuộc về Kiếm Sỹ Thỏ Nhân bị đánh bại hôm trước…”
“Đó là một trận đấu quá đỗi tuyệt vời. Sự ngoan cường của thú nhân sau khi gia đình gã ta bị bắt làm con tin thật đáng kinh ngạc.”
"Trong số các thú nhân, Thỏ Nhân được cho là sinh vật có tình yêu sâu sắc với gia đình của nó. Nguyện ước vì gia đình ấy khiến tôi đã phải rơi lệ vì cảm động đây này.”
Dạ Kiếm vừa nói vừa chỉ vào thanh kiếm đẫm máu bị gãy ở chuôi cùng bộ giáp rách nát.
“Lớp da của nó đang trong quá trình nhồi bông. Khi hoàn thiện, tôi sẽ trưng bày nó cùng với thanh kiếm này.”
“Lúc đó xin hãy liên lạc với tôi nhé. Nhân tiện, chuyện gì đã xảy ra với gia đình thú nhân đó vậy?”
“Tất nhiên là tôi lột da nhồi bông cả đám rồi. Chắc chắn rằng người thú này sẽ rất mãn nguyện vì cả gia đình được quây quần hạnh phúc với nhau… trong lồng kính.”
"Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi lại hồi tưởng về trận chiến khốc liệt đầy phấn khích đó… quá đỗi tuyệt vời."
Khi đang nói chuyện phiếm, họ đi xuống cầu thang với những vũ khí đẫm máu và nhiều chiếm lợi phầm trưng bày ở hàng lang. Sau đó, hắn ta mở cánh cửa dẫn đến đấu trường dưới lòng đất.
Phía bên kia cánh cửa là một không gian hình mái vòm được chiếu sáng lờ mờ.
Ánh đuốc bao quanh đấu trường hình tròn, trên tường hằn rõ vệt ố đen và dấu vết của những trận chiến khốc liệt.
Chẳng có nổi một thứ cảm xúc phấn khích, đầy màu sắc vui tươi của Lễ Hội Bushin hiện diện nơi đây. Chốn này chỉ bao trùm một bầu không khí ẩm ướt, nhuộm đầy máu tanh của những thi thể thối rữa.
"Xin vui lòng đi theo lối này."
Người quản gia cúi đầu, hướng dẫn Bá tước Howaito cùng những người khác đến hàng ghế khán giả dành cho khách VIP.
"Nơi này được bảo vệ bởi một Tạo Tác Kết Giới vô cùng mạnh mẽ. Ngay cả khi Jack Đồ Tể có xuất hiện, hắn ta cũng sẽ không thể chạm được vào một sợi tóc của những thành viên Dạ Kiếm."
Các Dạ Kiếm mỗi người ngồi yên vị chỗ ngồi của mình và phóng tầm mắt xuống đấu trường.
"Và ở phía sau đấu trường, có những Ma Kiếm Sỹ vô cùng tài năng được tập hợp lại từ khắp các nơi trên thế giới. Đây là danh sách ạ."
Người quản gia dứt lời thì liền đưa cho những thành viên Dạ Kiếm tập hồ sơ ghi chép đầy đủ thông tin lý lịch của các Ma Kiếm Sỹ
"Ngươi làm việc tốt đấy... tập hợp lại đây nhiều Kiếm Sỹ lành nghề như vầy..."
Bá tước Howaito háo hứa lật qua lật lại tờ danh sách.
"Há há há, Dạ Kiếm bọn ta đã phải chi không ít tiền đâu. Cũng là điều tất yếu thôi."
“Bậc Thầy Kiếm Thuật của Vegalta, Ác Quỷ của Các Thành Bang, rồi còn huyền thoại của Vô Luật Thành… không ngoa khi nói rằng đây là những nhân tố vô cùng triển vọng.”
“Chỉ có một mình Jack Đồ Tể mà thôi. Nếu tất cả bọn chúng cùng xông lên một lượt, hắn ta sẽ hóa thành tro bụi ngay tức khắc.”
“Đây chính là sân chơi của Bá tước Howaito, hãy thể hiện thế mạnh của mình đi. Ngài có thể quản lý tốt được không đây?”
Nhìn vào những cái tên Ma Kiếm Sỹ hàng đầu được liệt kê trong danh sách, vẻ mặt của các Dạ Kiếm nhẹ nhõm đi phần nào.
"Tất nhiên. Ta đã chuẩn bị sẵn cơ chế cho việc đó rồi."
Bá tước Howaito chỉ vào lối vào đấu trường.
“Chỉ có duy nhất một lối vào đấu trường dưới lòng đất. Ta đã phong tỏa mọi lối đi khác, vì vậy nếu Jack Đồ Tể muốn nhắm vào chúng ta, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chui vào từ đó. Ngay khi hắn đến, ta sẽ kích hoạt kết giới."
Khi Bá tước Howaito vẫy tay, toàn bộ đấu trường bừng sáng và một kết giới hình mái vòm được kích hoạt.
"Đúng vậy. Cách duy nhất để Jack Đồ Tể thoát ra khỏi kết giới là tiêu diệt toàn bộ những Ma Kiếm Sỹ mà chúng ta đã chuẩn bị."
“Nhưng xóa xổ được hết bọn chúng là điều bất khả thi.”
"Tất nhiên, Để bào mòn sức lực của gã Hề, ta sẽ cẩn thận lựa chọn những đối thủ phù hợp. Bắt đầu từ một người, sau đó tăng dần số lượng lên. Chúng ta sẽ được chứng kiến màn trình diễn mãn nhãn nhất từ trước đến giờ." Bá tước Howaito tự hào nói.
"Bọn tôi có được quyền lựa chọn đối thủ cho hắn không? Nghe có vẻ vui đấy."
"Ồ, một tiết mục có sự tham gia của khán giả ư. Tôi nghe nói Thương Hội Mitsugoshi gần đây cũng đang áp dụng phương thức này."
"Thương Hội Mitsugoshi thật đáng nguyền rủa. Dám chiếm đoạt những mối làm ăn ngon nghẻ của chúng ta..."
"Có rất nhiều thứ chúng ta có thể học hỏi từ phương thức kinh doanh của chúng đấy. Ta nên chọn cách cộng sinh, thay vì giữ thái độ thù địch với lũ người đó ngay từ đầu. Vậy ai sẽ là kẻ tiên phong đây? Cho ‘Huyền thoại của Vô Luật Thành’ lên sàn đấu đầu tiên nhé, mọi người thấy thế nào? ”
“Hắn quá mạnh. Kết thúc chóng váng ngay từ trận chiến đầu tiên thì thất vọng lắm.”
Một thành viên Dạ Kiếm vui vẻ chọn Ma Kiếm Sỹ.
Ngay sau khi việc lựa chọn Ma Kiếm Sỹ hoàn tất, Bá tước Howaito lẩm bẩm:
"Có vẻ như mặt trời đã khuất dạng rồi. Jack Đồ Tể sẽ đến chứ?"
"Nếu dám thò mặt vào một nơi vô vàn Ma Kiếm Sỹ tụ tập lại thế này thì chẳng khác nào chui đầu vào rọ cả... nhưng nếu hắn ta không đến thì nhàm chán lắm đây.”
"Nếu gã không đến, cứ việc tung tin đồn là tên chúa hề đó sợ chúng ta đến mức bỏ trốn luôn rồi. Như vầy thì chúng ta có thể giữ được thể diện của mình.”
"Đúng hơn là danh tiếng của hắn sẽ bị hủy hoại. Nếu rút lui mà không báo trước, hắn sẽ trở thành trò hề cho cả Hoàng Đô."
“Dù thế nào đi nữa, chúng ta chẳng có gì để mất cả.”
“Tuy nhiên, thuê lũ Ma Kiếm Sỹ này đã khiến tôi tiêu tốn không ít tiền đâu đấy.” Một gã càu nhàu.
Những tràng cười thô tục vang vọng khắp đấu trường ngầm.
★★★
"Công chúa Alexia, cậu có chắc là ổn cả chứ?"
Alexia, Christina và Kanade đang tiến vào trong một lối đi ngầm có ánh sáng lờ mờ.
"Không sao đâu. Tôi quen thuộc với những lối đi ngầm của thủ đô hoàng gia mà." Alexia tự tin dẫn đường.
“Nhưng đó chỉ là tin đồn mà thôi, rằng có một không gian ngầm bí mật nằm sâu bên trong Dinh Thự Trắng.”
“Nó không chỉ là tin đồn đâu.”
"Cậu có chắc không?"
“Nhà của lũ người xấu luôn luôn có một tầng hầm bí mật.”
"...Rồi rồi, hiểu."
Christina đưa ra một câu đáp mơ hồ và nhìn sang Kanade, người đang đi phía sau chót, bồn chồn không yên:
"Miễn là mình ở gần Alexia-sama...Mình sẽ ổn thôi, miễn là ở gần cô ấy...Nếu trường hợp khẩn cấp xảy ra, mình sẽ dùng cô ấy làm lá chắn..."
Cô ấy đang lẩm bẩm gì đó như mê sảng.
"Cid-kun sẽ ổn chứ? Chúng ta đã để cậu ta lại chỗ Hiệp Sỹ Đoàn, nhưng mà..."
“Trời ạ, chó con luôn luôn vô dụng trong những thời khắc quan trọng nhất. Mà, cũng chẳng trách được, vì kiếm thuật của tên đó rất tầm thường. Cho đến nay, chó con chưa từng bao giờ bị Dạ Kiếm để mắt tới, nên tên đó rồi sẽ ổn thôi."
"Lũ Dạ Kiếm hiện giờ chỉ quan tâm đến Jack Đồ Tể. Chúng không còn giám sát Kanade nữa."
“Ồ, thiệt á hả!?” Mắt Kanade sáng bừng lên.
"Đúng thế. Dạ Kiếm đã coi Jack Đồ Tể là một mối đe dọa cần diệt trừ. Cho đến khi vấn đề này được giải quyết, bọn chúng sẽ tập trung toàn bộ lực lượng để xử lý Jack Đồ Tể."
“Hy vọng vấn đề này sẽ không bao giờ được giải quyết.” Kanade nói với nụ cười nham hiểm trên môi.
"Đừng lo lắng. Kế hoạch của chúng ta…kế hoạch mà tôi nghĩ ra... trong khi Dạ Kiếm đang hỗn loạn do cuộc tấn công của Jack Đồ Tể, chúng ta sẽ đột nhập vào Dinh thự Trắng từ tầng hầm, và rồi thu thập tất cả bằng chứng về những hành vi sai trái của chúng, là xong chuyện. Chỉ cần kế hoạch diễn ra thuận lợi, mọi vấn đề sẽ được giải quyết.” Alexia tự tin nói.
“Ừm ừm, đó chỉ là một kế hoạch ngẫu hứng mà Cid-kun nghĩ ra ngay sau khi tình cờ tìm thấy lối vào cống thôi mà.”
"Sự linh hoạt luôn cần thiết trong mọi kế họach."
“Cid-kun... thực sự là ai thế?” Christina cất lời sau một lúc im lặng.
“Ai là ai? Chó con là chó con chứ còn là gì khác được nữa?”
"Cid-kun là người đã phát hiện ra lối đi ngầm, và cũng chính là người đã giải mã hầu hết các tin nhắn do Jack Đồ Tể để lại. Bình thường thì cậu ta không giỏi giang đến thế."
"Chà, cậu nhắc đến thì tôi mới để ý… đúng là như vậy thật.... Mặc dù Chó Con chỉ là một kẻ tầm thường, nhưng lại vô cùng sắc bén." Alexia dường như cũng có suy nghĩ tương tự.
" Có thể tìm ra sự thật chỉ từ vài manh mối nhỏ nhất, suy luận của Cid-kun quả thật rất có giá trị."
“M-mình cũng gần như giải mã được nó chứ bộ.” Kanade lẩm bẩm.
"Hơn nữa, tôi có cảm giác như đã gặp cậu ấy ở đâu rồi. Bầu không khí bí ẩn đó... có lẽ Cid-kun chính là-..."
“Chó con là ai cơ …?” Alexia sốt ruột gặng hỏi.
“Là một Thám Tử Lừng Danh.”
"Hả? Thám Tử Lừng Danh á?"
"Đúng. Danh tính thực sự của cậu ta là một Thám Tử Lừng Danh. Cậu ta được trẻ hóa sau khi bị đánh thuốc mê bởi một Tổ Chức Áo Đen, tương tự như tổ chức trong cuốn tiểu thuyết của Natsme Kafka, Thám tử Lừng Danh Conyan. Sau đó cậu ta đóng giả làm học sinh và trở thành một Ma Kiếm Sỹ. Thâm nhập vào trường học. .."
“Ờ rồi rồi, tên đó không phải là thám tử lừng danh lừng diếc gì đó đâu. Chỉ là một người bình thường mà thôi. Mà nhìn xem, đó là gia huy của gia tộc Bá Tước Howaito. ĐÚNG NHƯ TÔI ĐÃ SUY LUẬN!”
Quả thực có gia huy của gia tộc Bá tước Howaito trên bức tường của lối đi ngầm mà Alexia đang chỉ tới.
“Sao có th-… thật không ngờ, đúng như những gì Cid-kun đã suy luận…”
"Đây này! Đây này đây này! Đúng như những gì tôi đã nói, thấy không!!"
Alexia bắt đầu kiểm tra bức tường một cách đầy tự mãn.
“Vậy, cậu dự định sẽ làm gì tiếp theo?”
“Thường có một cánh cửa ẩn ở đằng sau những vị trí như thế này.”
“Tôi không nghĩ nó sẽ dễ tìm đến vậy đâu…”
"ĐÂY RỒI!"
"Hể!?"
Khi Alexia đang loay hoay với gia huy, thì một âm thanh nứt vỡ vang lên, bức tường đột ngột mở ra.
"Nó có kiểu dáng giống như một cánh cửa ẩn trong lâu đài. Suy nghĩ của những kẻ sở hữu quyền lực khá giống nhau nhể." Alexia nói một cách đầy tự mãn khi đi qua lối đi hẹp tối thui.
“Eo ơi, bụi bặm và đống mạng nhện giăng kín luôn, hình như lối đi này đã lâu không được sử dụng.”
"Alexia-sama, nguy hiểm lắm. Hãy cẩn thận hơn một chút..."
"Tôi là người thận trọng, ít nhất là so với Claire."
“So sánh như thế thì có ích lợi gì hả?”
Theo sau Alexia là Christina và Kanade.
Sau khi tiếp tục đi dọc theo lối đi tối tăm một lúc, Alexia dừng lại.
“…Ngõ cụt rồi.” Alexia chạm vào tường và nói.
“Những bức tường trông không được dày cho lắm, chắc hẳn phải có một không gian nào đó ẩn giấu đằng sau chúng.”
"Ồ, ánh sáng đang rò rỉ từ dưới chỗ bức tường kìa."
Như Kanade đã chỉ ra, một lượng ánh sáng nhỏ có thể được nhìn thấy qua khe hở trên tường.
“Có vẻ như chất liệu của bức tường ở chỗ này đã khác…nếu làm như thế này thì… hây aa….”
Cô ấy thò tay quá lỗ hổng của bức tường, nâng lên một chút, tạo ra một khoảng trống đủ lớn để ai đó chui qua.
"Được rồi, đi thôi."
Alexia bò về phía trước.
"Xin hãy cẩn thận, Công chúa Alexia."
“Trong trường hợp này, người bò thứ hai là an toàn nhất…người thứ ba sẽ bị bức tường đổ đè chết hoặc bị quái vật ăn mất chân…” Kanade tiếp tục lẩm bẩm như mê sảng.
“Nguy hiểm lắm, Kanade, hãy đi theo tôi.”
"Ể!?"
Kanade kinh ngạc phát hiện ra Christina là người bò vào kế tiếp, sau đó cô ấy hoảng sợ quay đầu lại.
“Phù, không có dấu hiệu của quái vật, không có kẻ truy đuổi…”
Sau đó, cô ấy kiểm tra xem bức tường có còn vững chắc an toàn không, rồi mới bò theo Christina.
"Này!? Này, đừng có xô đẩy, Kanade! Váy, váy của tôi!"
"Toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi thật rồi."
"Này Christina!? Mông của tôi dù có hấp dẫn đến đâu thì cũng đừng có mà sờ soạng linh tinh chứ."
“Không, tôi không cố ý, là do Kanade đẩy, nên…”
"Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên đi mà."
Bị Kanade đẩy rúi rụi, ba người họ bò nhanh xuyên qua bức tường.
“Ê ẩm quá đi … cuối cùng cũng thoát ra được rồi, mà đây là đâu vậy?”
Đó là một không gian hình mái vòm tối tăm.
“Alexia-sama, ở đằng kia…!”
Chỗ mà Christina chỉ, các Quý tộc Dạ Kiếm đã tập trung lại. Bởi vì nơi ấy được chiếu sáng lờ mờ và ở khá xa, nên dường như không ai ở hướng bên kia nhìn thấy bọn họ.
“Có đầy đủ cả sáu thành viên Dạ Kiếm… rốt cuộc thì chúng đang…?”
"Ực..."
Ba người họ lủi vào trong góc tối. Ngó ngang ngó dọc một lần nữa, có vẻ như mấy gái đang ở trên hàng ghế khán giả.
“Đây có phải là một Đấu Trường không? Có một nơi như thế này trong tầng hầm của Bá Tước Howaito sao.”
“Có một số những tin đồn không hay về Bá tước. Ông ta cưỡng bức nô lệ đánh nhau rồi sau đó cá cược…Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự thật, nhưng nhìn thấy cảnh tưởng này thì không còn nghi ngờ gì nữa.”
"Ực..."
Khi họ đang quan sát tình hình, đấu trường bắt đầu tỏa một thứ ánh sáng mờ nhạt.
“Có vẻ như có thứ gì đó sắp bắt đầu rồi…”
Dứt lời, ba người họ cùng hướng sự chú ý về phía trung tâm của nguồn sáng.
-----------------------------------
-
-
-
-
-
Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu🥰🥰
“Dinh Thự Trắng” ở ngay phía trước rồi.”
'' Ồ~''
Tôi đang đi bộ qua khu dân cư cao cấp của thủ đô hoàng gia, dẫn đầu bởi Christina-san.
Các khu vực xung quanh đều là những ngôi nhà cực kỳ sang trọng có giá trị hơn một tỷ Zeni. Đúng là biệt thự của Christina có thể lớn hơn thật, nhưng xét về quy mô tổng thể cả khu vực, nhưng ngôi nhà này vẫn tạo cảm giác trang trọng và ấn tượng hơn nhiều, khiến cho Kanade và tôi chỉ có thể há hốc mồm ra kinh ngạc.
"Thật khó hiểu. Jack Đồ Tể chắc chắn đã để lại một thông điệp nào đó. Có lẽ lời nhắn hắn để lại là ám chỉ cái bóng xuất hiện khi ánh sáng mặt trời phản chiếu vào tấm gương trên hành lang, nếu nhìn kỹ chắc chắn mật mã sẽ lộ diện..."
Đằng sau tôi là Alexia, người có quầng thâm dưới mắt hiện rõ, đang lẩm bẩm suy luận về mớ giả thuyết không đi đến đâu.
“Nè, nơi này không phù hợp với mình cho lắm nhỉ?” Kanade bối rối, nhìn sang tôi.
"Lẽ ra cậu nên ở nhà."
"Ở bên mọi người sẽ an toàn hơn!"
"Tôi không nghĩ vậy."
"...Nếu sử dụng Công chúa Alexia làm lá chắn, mình chắc chắn sẽ sống sót..." Kanade đang thì thầm mấy câu nghe hơi sai sai, và tai tôi thì lại rất thính.
Mà cách sống của tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, vậy nên sẽ ủng hộ cô ấy từ tận đáy lòng.
“Có lẽ Kanade sẽ ghi dấu ấn trong lịch sử chăng.”
Tất nhiên là theo chiều hướng xấu.
"Hả? Cậu nghĩ zậy thiệt hở? Xấu hổ ghê." Kanade khẽ nở một nụ cười có phần ghê rợn.
"Hả?"
Ngay vào lúc đó, như một thói quen, tôi theo bản năng cảm nhận được một sức mạnh ma thuật đang tiếp cận cực kỳ nhanh chóng.
Một nguồn Ma Lực mạnh mẽ.
Gì gì vậy trời, là tình huống DANGEROUS (デンジャラス_ nguy hiểm) sao?
Ôi vãi, là Delta, cô ấy đang phóng thẳng về phía này.
“…Bỏ mẹ rồi.”
"Ớ, cậu sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là..."
Với tư cách là một Nhân Vật Quần Chúng, tôi cảm thấy không nên quá nổi bật trong những tình huống như thế này, vậy nên…
"Tôi muốn đi ỉa một chút..."
Lần này tôi đã sử dụng một lý do hết sức tự nhiên để rời đi, đó là hái hoa.
"CHỦ NHÂNNNNNNNNNNNNN!!"
Nhưng không kịp, cô gái thú nhân đang lao tới với một tốc độ khủng khiếp.
“DELTA, ĐỢI ĐÃ!!”
"Ư ư!? Delta không thích chờ đợi!"
Delta chậm lại chỉ trong giây lát, đó là tất cả những gì cô ấy có thể dành ra để ‘chờ đợi’.
Nhưng chỉ cần một khoảng khắc đó thôi, đối với tôi là đủ rồi.
Tôi lùi lại nhanh nhất có thể với khả năng một Nhân Vật Quần Chúng có thể xử lý được, sau đó đọc lại ‘câu thần chú’ hướng về phía Delta, người vừa tăng tốc trở lại.
"CHỜ ĐÃ NÀO!"
“Ư ư!?”
Delta phản ứng bằng một cú co giật nhẹ, chậm lại trong giây lát.
Nhưng lại nhanh chóng tăng tốc lao vun vút vào người tôi.
"CHỜ ĐÃ!"
"Ưư!? Ư ư!?"
“CHỜ ĐÃ, CHỜ ĐÃ, CHỜ ĐÃ, CHỜ ĐÃ!”
Sau một loạt ‘chờ đã’, cô ấy dần dần giảm tốc độ và đến trước mặt tôi.
"Ưuuuuuu..."
Delta có vẻ không hài lòng vì phải chờ đợi quá lâu, còn Alexia và những người khác choáng váng trước sự xuất hiện bất ngờ của một người thú bí ẩn.
Giờ không biết giải thích thế nào nữa. Tôi loay hoay gãi đầu.
“Ừm nè, chó con, cậu có biết người thú nhân đó không? Lượng Ma Lực của cô ấy thật đáng kinh ngạc.”
Alexia nói, trong khi hơi bị thu hút bởi lượng Ma Lực áp đảo của Delta. Lượng ma lực ấy khủng khiếp đến mức dường như muốn trào cả ra ngoài vậy.
"À thì, là thú cưng của tôi... ngoan, ngoan nào."
Tôi vỗ nhẹ vào đầu Delta để ngăn lượng ma lực của cô ấy bạo phát. Nếu vụ nổ xảy ra ở một nơi như thế này thì sẽ trở thành thảm họa mất.
“Cậu sở hữu một con thú cưng trông khá nguy hiểm đấy. Với lại, nô lệ là thú nhân bị cấm.” Dứt lời, Alexia hướng ánh mắt về phía cậu.
“Oái, không ổn.”
Đến lúc tôi nhận ra thì đã quá muộn.
“Này, rác rưởi, sao dám ăn nói với chủ nhân như vậy hả, móc mắt giờ.” Delta lườm Alexia, coi cô ấy như kẻ địch.
“Ngoan, ngoan, ngoan nào!!”
Tôi dùng hết sức xoa đầu Delta.
Khuôn mặt của Delta dần dịu đi.
"Rác rưởi? Nghe được câu đó thì tôi không thể bỏ qua được nữa rồi." Alexia nói thêm, đổ thêm dầu vào lửa.
"Này, ngốc ạ, im đi." Tôi nói với Alexia.
Chỉ cần Delta vẩy tay nhẹ cái là Alexia bốc hơi ngay, vậy nên xin cô đừng có sồn sồn lên như thế nữa. Không thì hết cứu.
“Fư aa~ Grừừừ”
Delta gầm gừ với Alexia, trong khi khuôn mặt cô ấy tan chảy vì được cưng nựng..
Tôi khóa chặt Delta và kéo cô ta đi.
"Chà, thật lòng xin lỗi, hình như thú cưng của tôi đã gây náo loạn rồi."
“Đợi đã, chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong mà.”
“Vầng, vầng, chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé.”
Tôi đã kiềm chế Delta một cách nghiêm túc, bỏ lại Alexia và những người khác ở phía sau.
“Hức, đau quá.”
“Aaa, xin lỗi, xin lỗi.”
Đằng sau bức tường của một ngôi nhà sang trọng, Tôi thả Delta ra.
"Chủ nhân thiệt là mạnh mẽ. Mặc dù chủ nhân không sử dụng Ma Pháp nhưng vẫn rất tuyệt vời!"
"À, ta đang tự rèn luyện bản thân. Quan trọng hơn, ta không muốn cô tiếp xúc với ta khi đang ở nơi công cộng."
"Dạ?"
"Ôi trời, thế này nhé. Có một quy tắc: đó là ta không được tiếp xúc với các cô khi đang ở cùng bọn họ..."
"Dạ dạ?"
Tôi bỏ cuộc khi thấy Delta nghiêng đầu với vẻ mặt ngu ngơ.
"Thôi, không có gì đâu. Không nên làm những việc vô nghĩa."
“Delta cũng không làm việc gì vô nghĩa cả!”
"Ờ rồi rồi. Thế thì, cô đến đây để làm gì vậy, Delta?"
“Em muốn gặp chủ nhân!”
“Cô đến đây chỉ vì muốn gặp ta thôi à?”
"Không phải! Nhưng mà chủ nhân nè, em có thể tẩn con bé vừa nãy một trận không ạ? Phải cho nó biết thân biết phận mới được!"
"Không tẩn được đâu. Vì người đó là công chúa của đất nước này, sẽ gây rắc rối đấy. Vậy Delta, cô đến đây để làm gì?"
"Không sao đâu-nano! Em sẽ tẩn con bé đó một trận rồi bắt nó phải ngoáy đít trước mặt chủ nhân!"
"Không không, rốt cuộc cô tới đây để làm gì, Delta? Thêm nữa, cô không được đánh Alexia, hành vi đó bị cấm."
“Hông được ạ-nano?”
"Không được."
“Nhưng dù nó yếu đuối, thế mà lại rất hống hách-nano.”
“Dù hống hách thật nhưng không được là không được.”
"Ư ư, em hiểu rùi~."
“Vậy, cô tới đây để làm gì, Delta?”
"Dạ, Delta..."
Delta nghiêng đầu và chớp mắt như thể đang nhớ lại điều gì đó.
“Đúng rồi! Delta đến tìm con mèo cái!”
“Mèo cái… Zeta bị sao vậy?”
"Alpha-sama bảo em đi tìm nó! Ê tô, thư thông báo đâu nhể? Thủng túi rồi? Ưm, dù em hông hiểu lắm nhưng phải tẩn con mèo cái đó và đưa nó quay về!"
"À, ra là vậy sao."
Mà, tìm người thì dựa vào cái mũi thính của Delta là chuẩn đét nhất rồi. Tuy nhiên, ngay cả khi Delta tìm thấy cô ấy, tôi không nghĩ Zeta sẽ ngoan ngoãn làm theo chỉ dẫn của Delta đâu.
"Khịt khịt, em có thể ngửi thấy mùi mèo cái từ chủ nhân. Nhưng chỉ còn vương lại một chút thôi."
Mũi của Delta giật giật khi cô ấy ngửi khắp cơ thể tôi.
"Tôi không gặp Zeta được một khoảng thời gian rồi, lần cuối cùng tôi gặp cô ấy là vào lúc xảy ra chuyện gần đây."
"Đất nước này, đều có mùi của mèo cái. Nhưng chỉ còn sót lại chút ít. Cô ta đã rời đi rồi."
Khuôn mặt của Delta dần trở nên nghiêm túc hơn khi cố gắng tìm kiếm mùi hương. Đây là khuôn mặt cô ta thường trưng ra khi đi săn mồi. Vào khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một sự hiện diện thoáng qua và quay đầu lại.
“Delta-sama~ Xin hãy chờ em với ạ~”
Một cô gái thú nhân thở dốc xuất hiện. Một người có cặp mắt xanh, đôi tai viền đen viền trắng với cái đuôi ngoe nguẩy.
Một ‘mỹ nhân’ xinh đẹp, làm tôi nhớ đến giống chó Siberian Husky.
"À rế, Delta-sama? Vị đứng bên cạnh ngài là..."
“E hèm, đây là chủ nhân của Delta-nano!”
Delta tự hào giới thiệu, nhưng không hẳn là giới thiệu.
"Aa, thất lễ rồi. Tôi là Sid Kagenau. Đằng ấy có phải là người quen của Delta không nhể?"
"Ể, ể ể ể ể ể ể!? Không thể nào, thật saoooo~~?!"
Cô ấy trông giống như một chú chó Husky Siberia trong khi mở to tròn đôi mắt.
"Nè, Delta, cô bạn gái này là…?"
"Đó là cấp dưới của Delta đó-nano!" Delta kiêu hãnh và tự mãn ra mặt.
Tôi không biết là Delta có cấp dưới đấy. Phải chăng sắp tận thế đến nơi rồi.
"Cấp dưới nhể. Tên là gì?"
“Đó là Pi-nano!”
“Pi-chan nhể.”
Đặt tên bằng những chữ cái Hy Lạp, tức là cô ấy có quan hệ với Thương Hội Mitsugoshi.
"E-e-em là Pi. R-r-rất vinh hạnh được g-gặp ngài ạ."
Pi vừa dứt lời, thì liền ngã ngửa ra.
"Hả...?"
"Đó là tư thế phục tùng!" Delta gật đầu hài lòng.
"Aa, vậy à."
Tôi không muốn bình luận gì thêm nên chỉ gật đầu.
“Ư ư~ Mình đang bị ngài ấy khinh bỉ~ Mình đang bị ngài ấy coi như sâu bọ~”
"Làm gì có chuyện đó."
Không ngờ thú nhân nào cũng như thế này. Chỉ Yukime và Zeta là tương đối ngoại lệ nhể.
"Hức. Tại sao vậy ạ, Pi dã làm điều gì hư đốn sao? Nếu ngài ghét bỏ Pi, Pi sẽ không thể sống trong đàn được nữa.”
"Chủ nhân! Pi không hợp với bầy đàn sao ạ? Nó tuy ngốc nghếch nhưng là một đứa trẻ ngoan ngoãn mà-nano?”
“Sao lại không cơ chứ?'' Dù chẳng hiểu đầu cua tai ngheo gì nhưng tôi vẫn đáp lại.
“Tuyệt quá, chủ nhân đã phê duyệt Pi rồi!”
“Thiệt sao ạ~ Pi sẽ cống hiến hết sức mình để phục vụ Chúa Tể-sama.” Pi nhảy dựng lên và ve vầy cái đuôi.
"Khịt khịt "
Sau đó cô ấy khịt mũi và đến gần tôi và bắt đầu đánh hơi.
“Pi đã nhớ được mùi hương của Chúa Tể-sama!”
"Chủ nhân, Pi tuyệt vời lắm đó nhé-nano! Dù ngốc nghếch, nhưng mũi của con bé còn thính hơn cả Delta-nano!"
"Hể, tuyệt ghê nhỉ.”
Bù trừ cho nhau thôi, tức là cô ấy còn ngốc hơn cả Delta.
“Ngoài ra, ngoài ra nhé, Pi khá là mạnh nữa!”
"Ta biết điều đó."
Cách cô ấy đột nhiên xuất hiện thật bất thường.
“E he he he~”
Cô ấy đang mỉm cười với vẻ mặt ngơ ngơ. Ngoài cái đầu rỗng tếch ra, thì những mặt khác của cô ấy cũng không tệ.
"Khi nào thì Chúa tể-sama sẽ chinh phục thế giới ạ?"
"Không, ta sẽ không làm đâu."
"Chưa ạ? Pi đang suy nghĩ về kế hoạch mỗi ngày tạo ra bầy đàn mạnh mẽ nhất và chinh phục thế giới cùng Delta-sama."
Nghe là biết cái kế hoạch đó rất đáng quan ngại rồi.
"Pi, vẫn chưa được đâu! Kế hoạch ấy mới chỉ đến giai đoạn sinh 10.000 đứa con cho Chủ Nhân thôi!"
Delta tỏ vẻ sốt sắng lạ thường, chặn lời Pi.
Hai người họ thì thào to nhỏ, lo sợ tôi sẽ nghe thấy được.
"Đẻ 10.000 đứa là đủ chinh phục được thế giới rồi mà?"
"Alpha-sama nói là chưa đủ! Vì vậy, chúng ta cần nhiều hơn, đẻ tầm khoảng một triệu đứa, sau đó Alpha-sama mới công nhận-nano!"
“Uầy, nhiều quá!”
Delta giải thích trong khi vẫy đuôi, Pi cũng nghoe nguẩy theo.
“Đó là lý do tại sao vẫn còn quá sớm để nói với Chủ nhân về [Kế Hoạch Thống Trị Thế Giới Tối Thượng] do Delta và Pi nghĩ ra!”
Đó là một kế hoạch rất là đáng quan ngại. Tôi chỉ hy vọng nó không bao giờ xảy ra.
“Vậy thì, chúng ta cần nhanh chóng xem xét lại kế hoạch của mình.”
"Không! Hiện tại Delta đang phải thực hiện nhiệm vụ bắt một con mèo cái-nano!"
“Aa, đúng rồi nhỉ, nhưng Pi bị dị ứng với mèo.”
Vào lúc đó, sự hiện diện của Alexia đã đến gần chúng tôi.
“Này, cậu định bắt chúng tôi phải đợi bao lâu nữa hả!?”
"Ấy chết, xin lỗi, tôi ra liền đây."
Khi tôi ra hiệu bằng mắt, Delta và Pi lập tức biến mất và rời đi.
Thật đáng tiếc vì đầu óc của mấy gái đó không được bình thường, nhưng cái kiểu ra ám hiệu nhanh chóng và tự phát này lại có hiệu quả rất tốt. Có lẽ vì họ là giống chó chăng?
Sau đó, tôi gặp Alexia và những người khác rồi bịa ra một số lý do nào đó.
★★★
"Thưa Bá tước Howaito. Công chúa Alexia đang ở lối vào cổng chính ạ."
Bá tước Howaito ngước nhìn quản gia của dinh thự Trắng, người đang gọi hắn ta.
“Tại sao Công chúa Alexia lại đến đây?”
"Cô ấy nói muốn có mặt khi Jack Đồ Tể tấn công vào."
"Phiền phức……"
Bá tước Howaito khẽ thở dài.
"Cô ta không được phép tiến vào khuôn viên. Nếu chỉ lặng lẽ đứng ngoài cổng quan sát cùng với Hiệp Sỹ Đoàn, thì ta đồng ý."
"Ngài có chắc không ạ? Đó là Công chúa Alexia đấy."
"Một con ả công chúa không có tiếng nói lẫn quyền lực. Nếu xử được Jack Đồ Tể, chúng ta có thể mời cô ả đến dự bữa tiệc tối để đền bù."
“Vậy thì, theo như mong muốn của ngài.”
Người quản gia cúi chào rồi rời đi.
“Đùa thật chứ, vào thời khắc nước sôi lửa bỏng thế này mà còn…”
Bá tước Howaito khó chịu và ngồi vào bàn tròn.
Đã có sáu Dạ Kiếm ngồi chễm chệ ở đó, bao gồm cả Bá tước Howaito.
"Thật lòng xin lỗi vì đã để mọi người chờ đợi lâu. Cảm ơn vì lần này đã tới đây để giúp đỡ ta." Bá tước Howaito hơi cúi đầu.
"Không cần bận tâm. Đây là vấn đề chung của toàn thể Thập Tam Dạ Kiếm."
"Bá tước Oyano Bou, Tử tước Shinobi và Hầu tước Jet đều bị hắn hạ sát. Những Dạ Kiếm còn lại duy nhất là sáu người ngồi ở đây, cùng với Hầu tước Dakuaikan nữa."
"Sự suy yếu của Dạ Kiếm là điều không thể tránh khỏi. Sẽ mất năm năm... hoặc có thể là mười năm để tìm ra người lấp đầy những chỗ trống đó."
"Chuyện đó để sau hẵng bàn đi. Ưu tiên hàng đầu hiện giờ là giải quyết Jack Đồ Tể."
"Chuyện đó không thành vấn đề. Các thành viên cấp cao của Hội Dạ Kiếm đã tụ tập lại tại đây cùng với lực lượng chiến đấu hùng hậu nhất. Không có chuyện lại bị một tên hề nào đó bỡn cợt cả." Các thành viên cấp cao của Dạ Kiếm đều gật đầu đồng tình.
“Dakuaikan-sama đâu rồi?” Bá tước Howaito hỏi về thành viên Dạ Kiếm cuối cùng chưa có mặt ở đây.
"Có vẻ như ngài ấy đang đàm phán với tổ chức đó. Chúng ta không còn có thể dựa vào phe Fenrir được nữa. Ngài ấy sắp đạt được một thỏa thuận với một thủ lĩnh bên phe Loki."
“Nếu cuộc đàm phán diễn ra tốt đẹp, họ sẽ cử những đội quân tiếp viện đắc lực tới viện trợ.”
"Chỉ có một kẻ thủ. Thế này không phải hơi quá sao?"
"Đây là cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất kể từ khi Dạ Kiếm được thành lập. Dù quá mức nhưng đó là điều nên làm. Chúng ta vẫn chưa biết danh tính thực sự của Jack Đồ Tể."
"Một gã Ám Sát Giả mặc đồ hề lố lăng!! Thế mà không có chút manh mối nào à?" Cuộc trò chuyện của các thành viên chuyển hướng sang Jack Đồ Tể.
“Tôi cứ tưởng hắn ta là một Ám Sát Giả được gia tộc Hope thuê mướn, nhưng hiện giờ có thể suy luận giả thuyết đó là không có cơ sở. Gia tộc Hope không có một mối quan hệ nào mà có thể thuê được Ám Sát Giả chuyên nghiệp như vậy cả.”
Bá tước Howaito khoanh tay với vẻ mặt trầm tư.
"Hừm, vậy thì phải chăng là một tổ chức khác, Shadow Garden thì sao?"
"Shadow Garden sẽ không sử dụng phương thức vòng vo tam quốc như vậy làm gì. Cải trang thành chú hề, sử dụng lá bài và để lại thông điệp… Đó không phải phong cách của chúng."
"Jack Đồ Tể thích giết chóc. Đó có thể là hành vi gây án vì mục đích cá nhân, hoặc cũng có thể là phạm tội có tổ chức. Là kẻ giết người vì thú vui, hay là hận thù đây?”
"Nếu là vì mục đích cá nhân... thì sẽ là một nỗi ô nhục to lớn đối với Thập Tam Dạ Kiếm."
“Phải khiến hắn ta trả giá... vì dám coi thường chúng ta.'' Thành viên Dạ Kiếm đồng loạt đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
"Có vẻ như những Ma Kiếm Sỹ đã sẵn sàng rồi. Đi thôi, đến đấu trường dưới lòng đất, nơi đây sẽ là nấm mồ chôn thây Jack Đồ Tể tối nay."
Khi Bá tước Howaito dứt lời, người quản gia đốt lò sưởi trong phòng.
Ngọn lửa tỏa sắc lam tử và vẽ lên những ký tự ảo diệu. Lò sưởi sau đó biến thành bậc thang dẫn xuống tầng hầm.
"Dù có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa, vẫn thấy nó thật diễm lệ biết bao. Đây có phải là một Tạo Vật được sử dụng ở Vương Quốc Elf cổ đại không nhỉ?"
"Đúng vậy. Tạo Vật của Elf, sách của Elf, vũ khí của Elf, nô lệ Elf. Bất cứ thứ gì của Elf đều là Hiện Kim cả đấy."
Bá tước Howaito dẫn đầu nhóm người đi xuống bậc thang.
Bậc thang khá rộng, hai bên vách được trang trí bằng những vật trưng bày quỷ dị.
“Ồ, thanh kiếm đó thuộc về Kiếm Sỹ Thỏ Nhân bị đánh bại hôm trước…”
“Đó là một trận đấu quá đỗi tuyệt vời. Sự ngoan cường của thú nhân sau khi gia đình gã ta bị bắt làm con tin thật đáng kinh ngạc.”
"Trong số các thú nhân, Thỏ Nhân được cho là sinh vật có tình yêu sâu sắc với gia đình của nó. Nguyện ước vì gia đình ấy khiến tôi đã phải rơi lệ vì cảm động đây này.”
Dạ Kiếm vừa nói vừa chỉ vào thanh kiếm đẫm máu bị gãy ở chuôi cùng bộ giáp rách nát.
“Lớp da của nó đang trong quá trình nhồi bông. Khi hoàn thiện, tôi sẽ trưng bày nó cùng với thanh kiếm này.”
“Lúc đó xin hãy liên lạc với tôi nhé. Nhân tiện, chuyện gì đã xảy ra với gia đình thú nhân đó vậy?”
“Tất nhiên là tôi lột da nhồi bông cả đám rồi. Chắc chắn rằng người thú này sẽ rất mãn nguyện vì cả gia đình được quây quần hạnh phúc với nhau… trong lồng kính.”
"Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi lại hồi tưởng về trận chiến khốc liệt đầy phấn khích đó… quá đỗi tuyệt vời."
Khi đang nói chuyện phiếm, họ đi xuống cầu thang với những vũ khí đẫm máu và nhiều chiếm lợi phầm trưng bày ở hàng lang. Sau đó, hắn ta mở cánh cửa dẫn đến đấu trường dưới lòng đất.
Phía bên kia cánh cửa là một không gian hình mái vòm được chiếu sáng lờ mờ.
Ánh đuốc bao quanh đấu trường hình tròn, trên tường hằn rõ vệt ố đen và dấu vết của những trận chiến khốc liệt.
Chẳng có nổi một thứ cảm xúc phấn khích, đầy màu sắc vui tươi của Lễ Hội Bushin hiện diện nơi đây. Chốn này chỉ bao trùm một bầu không khí ẩm ướt, nhuộm đầy máu tanh của những thi thể thối rữa.
"Xin vui lòng đi theo lối này."
Người quản gia cúi đầu, hướng dẫn Bá tước Howaito cùng những người khác đến hàng ghế khán giả dành cho khách VIP.
"Nơi này được bảo vệ bởi một Tạo Tác Kết Giới vô cùng mạnh mẽ. Ngay cả khi Jack Đồ Tể có xuất hiện, hắn ta cũng sẽ không thể chạm được vào một sợi tóc của những thành viên Dạ Kiếm."
Các Dạ Kiếm mỗi người ngồi yên vị chỗ ngồi của mình và phóng tầm mắt xuống đấu trường.
"Và ở phía sau đấu trường, có những Ma Kiếm Sỹ vô cùng tài năng được tập hợp lại từ khắp các nơi trên thế giới. Đây là danh sách ạ."
Người quản gia dứt lời thì liền đưa cho những thành viên Dạ Kiếm tập hồ sơ ghi chép đầy đủ thông tin lý lịch của các Ma Kiếm Sỹ
"Ngươi làm việc tốt đấy... tập hợp lại đây nhiều Kiếm Sỹ lành nghề như vầy..."
Bá tước Howaito háo hứa lật qua lật lại tờ danh sách.
"Há há há, Dạ Kiếm bọn ta đã phải chi không ít tiền đâu. Cũng là điều tất yếu thôi."
“Bậc Thầy Kiếm Thuật của Vegalta, Ác Quỷ của Các Thành Bang, rồi còn huyền thoại của Vô Luật Thành… không ngoa khi nói rằng đây là những nhân tố vô cùng triển vọng.”
“Chỉ có một mình Jack Đồ Tể mà thôi. Nếu tất cả bọn chúng cùng xông lên một lượt, hắn ta sẽ hóa thành tro bụi ngay tức khắc.”
“Đây chính là sân chơi của Bá tước Howaito, hãy thể hiện thế mạnh của mình đi. Ngài có thể quản lý tốt được không đây?”
Nhìn vào những cái tên Ma Kiếm Sỹ hàng đầu được liệt kê trong danh sách, vẻ mặt của các Dạ Kiếm nhẹ nhõm đi phần nào.
"Tất nhiên. Ta đã chuẩn bị sẵn cơ chế cho việc đó rồi."
Bá tước Howaito chỉ vào lối vào đấu trường.
“Chỉ có duy nhất một lối vào đấu trường dưới lòng đất. Ta đã phong tỏa mọi lối đi khác, vì vậy nếu Jack Đồ Tể muốn nhắm vào chúng ta, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chui vào từ đó. Ngay khi hắn đến, ta sẽ kích hoạt kết giới."
Khi Bá tước Howaito vẫy tay, toàn bộ đấu trường bừng sáng và một kết giới hình mái vòm được kích hoạt.
"Đúng vậy. Cách duy nhất để Jack Đồ Tể thoát ra khỏi kết giới là tiêu diệt toàn bộ những Ma Kiếm Sỹ mà chúng ta đã chuẩn bị."
“Nhưng xóa xổ được hết bọn chúng là điều bất khả thi.”
"Tất nhiên, Để bào mòn sức lực của gã Hề, ta sẽ cẩn thận lựa chọn những đối thủ phù hợp. Bắt đầu từ một người, sau đó tăng dần số lượng lên. Chúng ta sẽ được chứng kiến màn trình diễn mãn nhãn nhất từ trước đến giờ." Bá tước Howaito tự hào nói.
"Bọn tôi có được quyền lựa chọn đối thủ cho hắn không? Nghe có vẻ vui đấy."
"Ồ, một tiết mục có sự tham gia của khán giả ư. Tôi nghe nói Thương Hội Mitsugoshi gần đây cũng đang áp dụng phương thức này."
"Thương Hội Mitsugoshi thật đáng nguyền rủa. Dám chiếm đoạt những mối làm ăn ngon nghẻ của chúng ta..."
"Có rất nhiều thứ chúng ta có thể học hỏi từ phương thức kinh doanh của chúng đấy. Ta nên chọn cách cộng sinh, thay vì giữ thái độ thù địch với lũ người đó ngay từ đầu. Vậy ai sẽ là kẻ tiên phong đây? Cho ‘Huyền thoại của Vô Luật Thành’ lên sàn đấu đầu tiên nhé, mọi người thấy thế nào? ”
“Hắn quá mạnh. Kết thúc chóng váng ngay từ trận chiến đầu tiên thì thất vọng lắm.”
Một thành viên Dạ Kiếm vui vẻ chọn Ma Kiếm Sỹ.
Ngay sau khi việc lựa chọn Ma Kiếm Sỹ hoàn tất, Bá tước Howaito lẩm bẩm:
"Có vẻ như mặt trời đã khuất dạng rồi. Jack Đồ Tể sẽ đến chứ?"
"Nếu dám thò mặt vào một nơi vô vàn Ma Kiếm Sỹ tụ tập lại thế này thì chẳng khác nào chui đầu vào rọ cả... nhưng nếu hắn ta không đến thì nhàm chán lắm đây.”
"Nếu gã không đến, cứ việc tung tin đồn là tên chúa hề đó sợ chúng ta đến mức bỏ trốn luôn rồi. Như vầy thì chúng ta có thể giữ được thể diện của mình.”
"Đúng hơn là danh tiếng của hắn sẽ bị hủy hoại. Nếu rút lui mà không báo trước, hắn sẽ trở thành trò hề cho cả Hoàng Đô."
“Dù thế nào đi nữa, chúng ta chẳng có gì để mất cả.”
“Tuy nhiên, thuê lũ Ma Kiếm Sỹ này đã khiến tôi tiêu tốn không ít tiền đâu đấy.” Một gã càu nhàu.
Những tràng cười thô tục vang vọng khắp đấu trường ngầm.
★★★
"Công chúa Alexia, cậu có chắc là ổn cả chứ?"
Alexia, Christina và Kanade đang tiến vào trong một lối đi ngầm có ánh sáng lờ mờ.
"Không sao đâu. Tôi quen thuộc với những lối đi ngầm của thủ đô hoàng gia mà." Alexia tự tin dẫn đường.
“Nhưng đó chỉ là tin đồn mà thôi, rằng có một không gian ngầm bí mật nằm sâu bên trong Dinh Thự Trắng.”
“Nó không chỉ là tin đồn đâu.”
"Cậu có chắc không?"
“Nhà của lũ người xấu luôn luôn có một tầng hầm bí mật.”
"...Rồi rồi, hiểu."
Christina đưa ra một câu đáp mơ hồ và nhìn sang Kanade, người đang đi phía sau chót, bồn chồn không yên:
"Miễn là mình ở gần Alexia-sama...Mình sẽ ổn thôi, miễn là ở gần cô ấy...Nếu trường hợp khẩn cấp xảy ra, mình sẽ dùng cô ấy làm lá chắn..."
Cô ấy đang lẩm bẩm gì đó như mê sảng.
"Cid-kun sẽ ổn chứ? Chúng ta đã để cậu ta lại chỗ Hiệp Sỹ Đoàn, nhưng mà..."
“Trời ạ, chó con luôn luôn vô dụng trong những thời khắc quan trọng nhất. Mà, cũng chẳng trách được, vì kiếm thuật của tên đó rất tầm thường. Cho đến nay, chó con chưa từng bao giờ bị Dạ Kiếm để mắt tới, nên tên đó rồi sẽ ổn thôi."
"Lũ Dạ Kiếm hiện giờ chỉ quan tâm đến Jack Đồ Tể. Chúng không còn giám sát Kanade nữa."
“Ồ, thiệt á hả!?” Mắt Kanade sáng bừng lên.
"Đúng thế. Dạ Kiếm đã coi Jack Đồ Tể là một mối đe dọa cần diệt trừ. Cho đến khi vấn đề này được giải quyết, bọn chúng sẽ tập trung toàn bộ lực lượng để xử lý Jack Đồ Tể."
“Hy vọng vấn đề này sẽ không bao giờ được giải quyết.” Kanade nói với nụ cười nham hiểm trên môi.
"Đừng lo lắng. Kế hoạch của chúng ta…kế hoạch mà tôi nghĩ ra... trong khi Dạ Kiếm đang hỗn loạn do cuộc tấn công của Jack Đồ Tể, chúng ta sẽ đột nhập vào Dinh thự Trắng từ tầng hầm, và rồi thu thập tất cả bằng chứng về những hành vi sai trái của chúng, là xong chuyện. Chỉ cần kế hoạch diễn ra thuận lợi, mọi vấn đề sẽ được giải quyết.” Alexia tự tin nói.
“Ừm ừm, đó chỉ là một kế hoạch ngẫu hứng mà Cid-kun nghĩ ra ngay sau khi tình cờ tìm thấy lối vào cống thôi mà.”
"Sự linh hoạt luôn cần thiết trong mọi kế họach."
“Cid-kun... thực sự là ai thế?” Christina cất lời sau một lúc im lặng.
“Ai là ai? Chó con là chó con chứ còn là gì khác được nữa?”
"Cid-kun là người đã phát hiện ra lối đi ngầm, và cũng chính là người đã giải mã hầu hết các tin nhắn do Jack Đồ Tể để lại. Bình thường thì cậu ta không giỏi giang đến thế."
"Chà, cậu nhắc đến thì tôi mới để ý… đúng là như vậy thật.... Mặc dù Chó Con chỉ là một kẻ tầm thường, nhưng lại vô cùng sắc bén." Alexia dường như cũng có suy nghĩ tương tự.
" Có thể tìm ra sự thật chỉ từ vài manh mối nhỏ nhất, suy luận của Cid-kun quả thật rất có giá trị."
“M-mình cũng gần như giải mã được nó chứ bộ.” Kanade lẩm bẩm.
"Hơn nữa, tôi có cảm giác như đã gặp cậu ấy ở đâu rồi. Bầu không khí bí ẩn đó... có lẽ Cid-kun chính là-..."
“Chó con là ai cơ …?” Alexia sốt ruột gặng hỏi.
“Là một Thám Tử Lừng Danh.”
"Hả? Thám Tử Lừng Danh á?"
"Đúng. Danh tính thực sự của cậu ta là một Thám Tử Lừng Danh. Cậu ta được trẻ hóa sau khi bị đánh thuốc mê bởi một Tổ Chức Áo Đen, tương tự như tổ chức trong cuốn tiểu thuyết của Natsme Kafka, Thám tử Lừng Danh Conyan. Sau đó cậu ta đóng giả làm học sinh và trở thành một Ma Kiếm Sỹ. Thâm nhập vào trường học. .."
“Ờ rồi rồi, tên đó không phải là thám tử lừng danh lừng diếc gì đó đâu. Chỉ là một người bình thường mà thôi. Mà nhìn xem, đó là gia huy của gia tộc Bá Tước Howaito. ĐÚNG NHƯ TÔI ĐÃ SUY LUẬN!”
Quả thực có gia huy của gia tộc Bá tước Howaito trên bức tường của lối đi ngầm mà Alexia đang chỉ tới.
“Sao có th-… thật không ngờ, đúng như những gì Cid-kun đã suy luận…”
"Đây này! Đây này đây này! Đúng như những gì tôi đã nói, thấy không!!"
Alexia bắt đầu kiểm tra bức tường một cách đầy tự mãn.
“Vậy, cậu dự định sẽ làm gì tiếp theo?”
“Thường có một cánh cửa ẩn ở đằng sau những vị trí như thế này.”
“Tôi không nghĩ nó sẽ dễ tìm đến vậy đâu…”
"ĐÂY RỒI!"
"Hể!?"
Khi Alexia đang loay hoay với gia huy, thì một âm thanh nứt vỡ vang lên, bức tường đột ngột mở ra.
"Nó có kiểu dáng giống như một cánh cửa ẩn trong lâu đài. Suy nghĩ của những kẻ sở hữu quyền lực khá giống nhau nhể." Alexia nói một cách đầy tự mãn khi đi qua lối đi hẹp tối thui.
“Eo ơi, bụi bặm và đống mạng nhện giăng kín luôn, hình như lối đi này đã lâu không được sử dụng.”
"Alexia-sama, nguy hiểm lắm. Hãy cẩn thận hơn một chút..."
"Tôi là người thận trọng, ít nhất là so với Claire."
“So sánh như thế thì có ích lợi gì hả?”
Theo sau Alexia là Christina và Kanade.
Sau khi tiếp tục đi dọc theo lối đi tối tăm một lúc, Alexia dừng lại.
“…Ngõ cụt rồi.” Alexia chạm vào tường và nói.
“Những bức tường trông không được dày cho lắm, chắc hẳn phải có một không gian nào đó ẩn giấu đằng sau chúng.”
"Ồ, ánh sáng đang rò rỉ từ dưới chỗ bức tường kìa."
Như Kanade đã chỉ ra, một lượng ánh sáng nhỏ có thể được nhìn thấy qua khe hở trên tường.
“Có vẻ như chất liệu của bức tường ở chỗ này đã khác…nếu làm như thế này thì… hây aa….”
Cô ấy thò tay quá lỗ hổng của bức tường, nâng lên một chút, tạo ra một khoảng trống đủ lớn để ai đó chui qua.
"Được rồi, đi thôi."
Alexia bò về phía trước.
"Xin hãy cẩn thận, Công chúa Alexia."
“Trong trường hợp này, người bò thứ hai là an toàn nhất…người thứ ba sẽ bị bức tường đổ đè chết hoặc bị quái vật ăn mất chân…” Kanade tiếp tục lẩm bẩm như mê sảng.
“Nguy hiểm lắm, Kanade, hãy đi theo tôi.”
"Ể!?"
Kanade kinh ngạc phát hiện ra Christina là người bò vào kế tiếp, sau đó cô ấy hoảng sợ quay đầu lại.
“Phù, không có dấu hiệu của quái vật, không có kẻ truy đuổi…”
Sau đó, cô ấy kiểm tra xem bức tường có còn vững chắc an toàn không, rồi mới bò theo Christina.
"Này!? Này, đừng có xô đẩy, Kanade! Váy, váy của tôi!"
"Toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi rồi, toi thật rồi."
"Này Christina!? Mông của tôi dù có hấp dẫn đến đâu thì cũng đừng có mà sờ soạng linh tinh chứ."
“Không, tôi không cố ý, là do Kanade đẩy, nên…”
"Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên đi mà."
Bị Kanade đẩy rúi rụi, ba người họ bò nhanh xuyên qua bức tường.
“Ê ẩm quá đi … cuối cùng cũng thoát ra được rồi, mà đây là đâu vậy?”
Đó là một không gian hình mái vòm tối tăm.
“Alexia-sama, ở đằng kia…!”
Chỗ mà Christina chỉ, các Quý tộc Dạ Kiếm đã tập trung lại. Bởi vì nơi ấy được chiếu sáng lờ mờ và ở khá xa, nên dường như không ai ở hướng bên kia nhìn thấy bọn họ.
“Có đầy đủ cả sáu thành viên Dạ Kiếm… rốt cuộc thì chúng đang…?”
"Ực..."
Ba người họ lủi vào trong góc tối. Ngó ngang ngó dọc một lần nữa, có vẻ như mấy gái đang ở trên hàng ghế khán giả.
“Đây có phải là một Đấu Trường không? Có một nơi như thế này trong tầng hầm của Bá Tước Howaito sao.”
“Có một số những tin đồn không hay về Bá tước. Ông ta cưỡng bức nô lệ đánh nhau rồi sau đó cá cược…Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự thật, nhưng nhìn thấy cảnh tưởng này thì không còn nghi ngờ gì nữa.”
"Ực..."
Khi họ đang quan sát tình hình, đấu trường bắt đầu tỏa một thứ ánh sáng mờ nhạt.
“Có vẻ như có thứ gì đó sắp bắt đầu rồi…”
Dứt lời, ba người họ cùng hướng sự chú ý về phía trung tâm của nguồn sáng.
-----------------------------------
-
-
-
-
-
Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu🥰🥰
