Chương 3: Giải mã thông điệp ''cảnh báo trước về hành vi phạm tội"

★★★

Trong phòng ngủ của gia tộc Hope, ánh nắng chan hòa bắt đầu chiếu rọi vào, Đội Kỵ Sĩ đang tiến hành điều tra hiện trường.

"Hiểu, hiểu rồi. Bá Tước Oyano Bou, Tử Tước Shinobi và Hầu tước Jet đã lập mưu tấn công gia tộc Hope..."

Christina và những người khác đang bị Gray, Trưởng Bộ Phận Điều Tra Hiệp sĩ, thẩm vấn.

"Và người đã xuất hiện ở đó là Gã Hề nhuốm náu, Jack Đồ Tể đúng không? Hắn loại bỏ tất cả những kẻ tấn công nhưng lại không hề động đến mấy cô cậu, cứ thế rời đi... một câu chuyện rất thuận tiện nhể."

Gray nhìn Christina với ánh mắt ngờ vực lộ rõ.

“Nhưng đó là sự thật.”

"Hay phải chăng… Jack Đồ Tể vừa là Người Bảo Kê (用心棒) cũng vừa là Ám Sát Giả mà gia tộc Hope đã thuê mướn, đó là suy luận hợp tình hợp lý nhất…"

"Không phải thế! Ai lại lạy ông tôi ở bụi này như vậy chứ!!"

"Đó cũng có thể là một nỗ lực nhằm tránh bị nghi ngờ, bằng cách khiến sự việc trở nên đơn giản hơn."

“Nhảm nhí, việc Bá Tước Oyano Bou, Tử Tước Shinobi và Hầu tước Jet tấn công chúng tôi mới là thứ phải quan tâm ở đây kia mà! Trước hết, điều tra mối quan hệ giữa họ lẽ ra là công việc của Hiệp Sỹ mấy người….”

"Về chuyện đó. Khi cô nói rằng mình bị họ ‘tấn công’, thì đó chỉ là lời khai một chiều từ phía gia Tộc Hope mà thôi." Gray nheo mắt cười.

“Ông nói thế là có ý gì?”

"Ta vẫn có thể đặt ra một giả thuyết, rằng Bá Tước Oyano Bou cùng với mấy người kể trên, đã bị gia tộc Hope dụ dỗ và gài bẫy. Cũng phải xem xét suy luận theo chiều hướng đó."

"Nghe có hợp lý không cơ chứ! Chúng còn đeo mặt nạ và trang bị vũ khí cơ mà!"

"Họ là những người rất cẩn trọng và khôn ngoan. Chắc hẳn họ đã dự đoán việc mình bị gài, và chuẩn bị những hộ vệ bịt mặt ẩn mình gần đó. Dù đã suy tính kỹ càng đến thế… nhưng kết cục thì không mấy tốt đẹp."

"Chính bá tước Oyano Bou cũng bịt mặt kia kìa! Có bằng chứng nào cho rằng gia tộc Hope đã mời họ đến dinh thự không?"

"Bọn ta đang điều tra phần đó. Hơn nữa, đây chỉ là một hướng suy luận thôi. Hiện giờ, cả Hoàng Đô đang bàn tán xôn xao về Jack Đổ Tể. Hắn thực sự là ai và mục đích thực sự của gã là gì... Hiện tại, gia tộc Hope mấy người là đáng nghi nhất."

"Chỉ vì mớ tin đồn đó mà ông đối xử với chúng tôi như tội phạm ư?"

“Nào nào, sao ta có thể quá đáng như vậy được chứ, chỉ là mọi người truyền miệng nhau vậy thôi, nhưng làm sao có thể ngó lơ cảm xúc của công chúng được. Họ cũng có thể trở thành nạn nhân của Jack Đồ Tể bất cứ lúc nào. Hiện tại, Hoàng Đô về đêm rất tĩnh lặng, cửa hàng đóng cửa từ rất sớm, không một ai dám bước chân ra ngoài đường. Mọi người đều kinh hãi Jack Đồ Tể, nếu tình trạng này cứ kéo dài, sự bất mãn của dân chúng sẽ tăng lên và một cuộc ‘săn lùng Phù Thủy’ sẽ bắt đầu, đó là điều mà bọn ta quan ngại sâu sắc.”

“Sao có thể…”

“Ta không yêu cầu cô phải thấu hiểu, nhưng bọn ta cũng đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan. Dân chúng la ó bọn ta, nào là ‘Tại sao các người không nhanh chóng điều tra gia tộc Hope hả?’ Rồi còn ‘Bắt bọn chúng ngay đi’ nữa chứ." Gray dứt lời, sau đó, ông cười một cách khó xử.

"Giờ thì, ta sẽ quay lại công việc. Ta sẽ thẩm vấn Kanade-san và Sid-kun sau, mong cô cậu hãy hợp tác. Sự thật luôn chỉ có một."

Đứng chỉ tay trong tư thế giống với nhân vật Thám Tử Lừng Danh CoNyan. Ông ta mỉm cười đầy ẩn ý với Kanade và Cid, sau đó rời đi.

"Christina-san ơi..."

Kanade an ủi Christina đang buông thõng hai vai.

"Nếu cứ tiếp tục như vậy, gia tộc Hope sẽ bị coi như tội phạm mất."

"Đúng là gay to đó." Cid Kageno nói với vẻ ngạc nhiên trong khi nhấm nháp miếng bánh quy hảo hạng.

"Dạ Kiếm sẽ nhắm vào gia tộc Hope. Phải chăng có thể chứng minh gia tộc Hope vô tội thì tốt quá-…”

"Giờ nghĩ lại thì... Jack Đồ Tể có để lại một dòng tin nhắn."

“À à, là thứ này.”

Christina lấy trong túi ra một mẩu giấy nhắn. Lá bài bản gốc đã bị Hiệp sĩ thu giữ làm bằng chứng.

“Lũ cẩu hoang hợm hĩnh

Ta sẽ săn bằng sạch

Giết hết lũ người xấu

Thường chỉ đếm số thôi.

Nhưng đôi khi trở trời

Ta thích chơi kiểu này.”

Cô đọc to lời nhắn mà mình chép lại ra.

"Tôi nghĩ những dòng này hẳn phải có một ẩn ý nào đó, nên gã ta mới cố tình để lại." Cid nói.

“Nó ghi ‘Lũ Cẩu Hoang hợm hĩnh’, nên tôi đoán mục tiêu của hắn là Dạ Kiếm.”

“Có thể suy ra được từ đoạn ‘Giết hết lũ người xấu’ là Jack đang lên kế hoạch diệt trừ hết tất cả thành viên của Dạ Kiếm.” Kadade tự mãn vì phát kiến của mình.

“Nhưng tôi không biết ý nghĩa của mấy hàng cuối cùng.”

"Thực sự không thể hiểu ý hắn là gì khi để lại câu 'thường chỉ đếm số thôi.'. Chỉ đếm thôi? Đếm cái gì mới được?"

"Đúng ha... có thể là… đếm số xác chết chẳng hạn."

Sau khi Cid nói bâng quơ, Christina dường như nhận ra điều gì đó.

"Jack Đồ Tể trước đó đã đếm xác của những Dạ Kiếm bằng những con số trên lá bài."

“Nếu đúng như vậy, thì hắn ta ‘bình thường ’ chỉ đếm số xác chết qua các lá bài, nhưng gã lại nói: “Nhưng đôi khi trở trời, ta thích chơi kiểu này.” Có nghĩa hắn để lại mấy dòng thông điệp này để tiêu khiển à?’’

“Có lẽ là như vậy.”

"Gì vậy chớ? Mình tưởng nó có ý nghĩa quan trọng gì hơn cơ." Kanade thở dài thất vọng.

"Không thể hiểu nổi. Nhưng rõ ràng mục tiêu của Jack Đồ Tể là tiêu diệt tất cả Dạ Kiếm."

“Thật là nhàm chán.”

Bất chấp hai người họ ca thán, Cid dường như đã nhận ra điều gì đó.

"À rế rế, chúng ta có thể đọc mấy dòng tin nhắn này theo chiều ngang." Cậu ta nói và chỉ vào tờ giấy.

"Cái gì! Đọc theo chiều ngang?"

"Đâu, đâu cơ!!"

Cả hai nhìn vào tờ thông điệp và nhận ra cùng một lúc.

“Ho….wa…i…to?”

"Chẳng lẽ hắn đang nhắc đến Bá Tước Oshoku Howaito ư?"

"Đó là ai?"

“Hắn ta là thành viên cấp cao của Dạ Kiếm. Gã cũng là chủ sở hữu của tòa 'Dinh Thự Trắng' ở ngoại ô Hoàng đô."

“Ồ, căn biệt thự sang trọng đó…”

“Nói cách khác, mục tiêu tiếp theo của Jack Đồ Tể là Bá tước Oshoku Howaito… một thông báo phạm tội. PHÁT KIẾN LỚN ĐẤY, CID-KUN À.”

"Không, chỉ là trùng hợp thôi."

“Chẳng có gì to tát, mình cũng ngờ ngợ gần nhận ra rồi!” Kanade tỏ thái độ không muốn công nhận.

"Đúng là không có gì to tát thật. Vì đó không phải là ý nghĩa duy nhất mà Jack Đổ Tể để lại trong lời nhắn của mình."

"Ể? Vậy á hả?" Kanade kinh ngạc.

“Jack đã đặt trong các quân bài một ý nghĩa khác. Nếu tôi nhớ không nhầm, thì lá đó là 10 bích. Lá bích tượng trưng cho mùa đông, và các con số tượng trưng cho các tuần. Nói cách khác, lá bài này tượng trưng cho tuần thứ mười của mùa đông. Nhân tiện, hôm nay là ngày thứ 9 của tuần thứ 10 mùa đông.”

“Ngày mai là ngày thứ mười của tuần thứ mười mùa đông, hai số 10 cùng lúc, có vẻ không phải ngẫu nhiên rồi.”

"Aaaaa, điều đó có nghĩa là ngày mai Jack sẽ hành động, phải không?"

"Vào ngày thứ mười của tuần thứ mười mùa đông, Jack Đồ Tể sẽ nhắm tới Bá tước Howaito ở Dinh Thự Trắng. Với những thông tin này, chúng ta cũng có thể chuẩn bị."

“Nhưng tại sao Jack lại để lại lời nhắn như vậy?” Kanade ngây thơ hỏi.

"Điều đó... đúng là lạ thật."

“Phải chứ? Làm việc này chỉ tổ khiến cho hắn ta thất bại mà thôi.”

Ngay khi cả hai chuẩn bị tiếp tục cuộc thảo luận, Cid hắng giọng và ngắt lời họ.

"E hèm!! E hèm hèm!! Jack Đồ Tể có trí tuệ thiên tài, nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng ta. Sau khi xem xét tất cả các khả năng, tôi nghĩ hắn ta đã tìm ra giải pháp tối ưu ở đẳng cấp cao hơn nhiều. Bình thường dù cho con người chúng ta có nghĩ nát cả óc, thì cũng sẽ không bao giờ có thể thấu hiểu được mục đích sâu xa ẩn đằng sau nó...'' Cid nói một tràng.

"Có lẽ Jack Đồ Tể... đang cố nói điều gì đó với tôi." Christina lẩm bẩm với vẻ mặt nghiêm túc.

"Nói gì?"

"Tôi không biết nữa, chỉ là tôi nghĩ vậy thôi..."

"Thay vào đó, sao không thông báo cho các Hiệp sĩ và Dạ Kiếm về ý nghĩa của thông điệp này nhể? Nếu các Hiệp sĩ nói với Dạ Kiếm, họ sẽ có biện pháp đối phó phù hợp. Ví dụ, tập hợp lực lượng và tổng tấn công Jack chẳng hạn. ...Nếu Jack Đồ Tể xuất hiện đúng như thông tin của chúng ta, mọi nghi ngờ đổ dồn về phía gia tộc Hope sẽ hoàn toàn biến mất.” Cid nói.

“Nhưng nếu thế thì, Jack Đồ Tể sẽ…”

"Đúng vậy, hắn sẽ bị giết."

"Jack Đồ Tể có thực sự là kẻ thù không? Có lẽ hắn cũng là nạn nhân của Dạ Kiếm...."

"Nhưng dù lý do có là gì đi chăng nữa, những gì Jack Đồ Tể đang làm là giết người. Không có điều gì có thể bào chữa cho hành động vô nhân tính này được!" Cid nói với tia sáng công lý mạnh mẽ phản chiếu trong ánh mắt.

"Vậy thì… tôi sẽ đi nói cho họ biết."

Christina buồn bã và đi thông báo lại cho Gray, người đứng đầu Bộ Phận Điều tra của Hiệp Sỹ Đoàn.

★ ★ ★

Alexia nhấp môi một ngụm cà phê hảo hạng trong phòng khách của dinh thự Hope.

“Vậy ra đó là lý do tại sao các Hiệp sĩ lại khẩn trương như vậy…”

Cô ấy nói khi đưa lại cho Christina mảnh giấy có lời nhắn của Jack Đồ Tể trên đó.

“Đúng vậy là phải vậy ha, Hiệp Sỹ Đoàn đang tham gia vào chiến dịch truy bắt Jack Đồ Tể nhỉ?” Christina đưa ra câu nghi vấn, nhưng Alexia chỉ lắc đầu.

“Có vẻ như các Hiệp sĩ đang thắt chặt an ninh xung quanh Dinh thự Trắng.”

"Hả? Họ không vào trong à?"

"Dạ Kiếm cũng có niềm kiêu hãnh của riêng mình. Họ muốn bắt giữ… hãy nói chính xác hơn, họ muốn phanh thây xé xác Jack Đồ Tể bằng chính bàn tay của mình. Phải giết hắn thì họ mới cảm thấy an lòng được . Những kẻ đó đang sốt sắng khẩn trương tập hợp lực lượng. Ngày mai, cả hai Ma Kiếm Sỹ hàng đầu sẽ có mặt tại dinh thự Trắng.''

"Quy mô lớn như vậy... Liệu Jack Đồ Tể có thực sự đến không?"

"Chẳng có tên ngốc nào lại tới sau khi nhìn thấy lực lượng hùng hậu như vậy bu quanh. Thông điệp có thể chỉ là một trò lừa bịp, và mục đích của gã rất có thể là thứ khác. Nghĩ như vậy là hiển nhiên thôi. các Hiệp sĩ cũng hành động dựa trên lập luận đó."

“Nhưng khả năng thực sự của Jack Đồ Tể không đùa được đâu.” Christina nói.

"Theo như những gì Christina thuật lại, thì Jack Đồ Tể đã áp đảo được Vũ Vân Giả của Wakoku. Các Vũ Vân Giả Wakoku được tầm sư học đạo (武者修行) đều mạnh mẽ khó lường. Nếu muốn áp đảo họ, thì phải rất tự tin vào kỹ năng của mình. Nghĩ theo chiều hướng đó, thì rất có thể… hắn sẽ đến ”.

"Phải ha……" Christina thở dài.

"Mặt cậu sao trông buồn bã vậy, Christina."

"Jack Đồ Tể là một kẻ giết người tàn bạo. Tuy nhiên, có thật sự là như vậy không? Phải chăng là do quá khứ đau buồn nào đó, khiến gã trở thành một sát nhân nhẫn tâm như vậy... Có lẽ hắn đang cố nói với tôi điều gì đó... "

"Được rồi, Christina. Ngày mai, chúng ta đến dinh thự Trắng nhé? Dù không thể vào trong, nhưng chúng ta có thể đứng quan sát từ bên ngoài với Hiệp Sỹ Đoàn."

"Thế cũng được á hả!?"

"Dù Dạ Kiếm không ưa gì việc này, nhưng với quyền hạn công chúa, điều này hoàn toàn nằm trong khả năng của tôi. Hãy cùng xem hồi kết của câu chuyện này nào."

"Cảm ơn cậu." Christina mỉm cười.

Alexia nhấp một ngụm cà phê và thở dài.

"À mà...Vẻ mặt của Công chúa Alexia dường như cũng không được vui cho lắm."

"Ừ ...Tôi còn rất nhiều vấn đề phải suy nghĩ. Claire vẫn chưa tỉnh dậy."

"Claire-san. Cô ấy ổn chứ?"

"Theo như các bác sĩ nói, cô ấy không gặp nguy hiểm đến tính mạng. Sớm muộn gì Claire cũng sẽ tỉnh lại, nhưng mà...nữ bác sĩ tên Mu đó có vẻ mờ ám.”

“Cid-kun nói rằng cậu ta tin tưởng nữ bác sĩ ấy.”

"Tên đó không có mắt nhìn người."

"Nhưng Cid hẳn cũng phải khó khăn lắm. Dù sao đó cũng là chị gái duy nhất của cậu ấy mà. Sid-kun lo lắng cho Claire-san đến mức cự tuyệt ở lại dinh thự này, tức tốc đến chăm nom cho chị cậu ta."

"Tên đó... quan tâm Claire nhiều đến thế à?”

"Đúng vậy. Quả là một cặp chị em đáng ghen tị."

“Cứ tưởng tên đó phải nhẫn tâm hơn chứ. Lần sau tôi sẽ mua cho hắn một ít đồ ngọt ngon ngon ở Mitsugoshi.''

"Tôi chắc chắn cậu ấy sẽ rất hạnh phúc."

"Chính xác là thế. Là món quà mà tôi đích thân tặng mà lị."

Khuôn mắt của Alexia dịu bớt lại, rồi đột ngột thay đổi chủ đề:

“Hôm qua tôi đã nói chuyện với Phụ Vương-sama.”

“Với Quốc Vương Midgar sao?”

“Có lẽ giờ là thời điểm thích hợp để nói cho cậu, vì gần đây có rất nhiều chuyện xảy ra …Tôi không thể tự mình gánh vác hết được, nên muốn cậu lắng nghe một chút.”

Dứt lời, Alexia bắt đầu kể về ngày hôm qua.

★ ★ ★

“Sao lại vậy ạ, thưa Phụ Vương-sama!”

Alexia ghé qua phòng riêng của Vua Midgar.

"Con muốn nói chuyện gì, Alexia?"

Vua Midgar nói với giọng lãnh cảm.

"Tại sao Phụ Vương-sama lại để yên cho Dạ Kiếm bành trướng?"

“Lại chuyện đó nữa à?” Vua Midgar thở dài ngán ngẩm.

"Con sẽ không từ bỏ cho đến khi nhận được câu trả lời thỏa đáng từ Phụ Vương-sama đâu. Và đây không chỉ là vấn đề về Dạ Kiếm! Nó còn là về ‘thế Lực tồn tại’ đứng đằng sau Dạ Kiếm kia!"

“Haa, con nói linh tinh gì vậy.”

"Xin đừng giả ngốc nữa, thưa Phụ Vương-sama. Con đã biết mọi thứ rồi. Sự tồn tại của giáo phái Diablolos, tất cả mọi thứ! ”

"Vậy sao……"

Vua Midgar hít một hơi thật sâu. Sau đó ông ta nhắm nghiền đôi mắt lại một lúc, suy ngẫm điều gì đó.

"Phụ Vương-sama……?"

“Đã đến lúc rồi nhỉ…” Vua Midgar mở mắt và nói như vậy.

“Đã đến lúc gì cơ ạ?”

"Ta định sẽ kể cho con nghe về Giáo phái Diabolos một ngày nào đó."

“Vậy quả thực… Phụ Thân đã biết!”

“Giáo Phái Diabolos là sự tồn tại thống trị bóng tối của thế giới ngầm. Nếu chúng ta chống lại họ, đất nước này sẽ phải chịu tổn thất vô cùng to lớn.”

“Vậy là Phụ Thân-sama đứng về phe lũ khốn đó sao?” Giọng của Alexia trở nên gay gắt.

“Không phải, chỉ là… chúng ta cần phải hành xử khóe léo, biết tiến biết lùi đúng thời điểm.”

“Khác nhau chỗ nào ạ?”

"Đó là chính trị. Để bảo vệ đất nước, có những thứ phải được ưu tiên hơn thiện và ác."

"...Thật buồn nôn."

"Chính trị không phải là thứ có thể thực hiện được chỉ bằng cách đánh bại cái ác. Nếu làm vậy, đất nước này đã bị hủy diệt từ lâu rồi."

“Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta được phép thỏa hiệp với Giáo Phái Diabolos!”

“CHÚNG TA KHÔNG THỎA HIỆP VỚI LŨ NGƯỜI ĐÓ.” Vua Midgar cất giọng một cách mạnh mẽ.

"Dạ?"

"Không phải chúng ta hợp tác với chúng đâu, Alexia à. Vương quốc Midgar đang có mối quan hệ hòa hợp với Giáo hội Diabolos. Chỉ vậy thôi."

"Chẳng phải là giống nhau sao?"

"Vương quốc Midgar chưa bao giờ thừa nhận hành động của Giáo Phái Diabolos. Tất nhiên, chúng ta cũng chưa bao giờ hợp tác với chúng.”

“Nhưng Giáo Phái Diabolos đang gây ra tội ác ở Vương quốc Midgar! Ngay cả các Hiệp sĩ cũng có người ở phe chúng!”

“Đó là ý muốn của mỗi người, là những cá nhân kẻ đó tự mình quyết định.”

"Giống nhau cả! Phụ Thân chỉ đang nhắm mắt làm ngơ mà thôi!”

"Vương quốc Midgar hoàn toàn không hợp tác với Giáo Phái Diabolos. Tuy nhiên, chúng ta cũng không lên án hành động của Giáo Phái Diabolos. Vậy nên Vương Quốc này mới có thể tồn tại được đến ngày nay."

“Vậy cứ bỏ mặc cho Giáo Phái tự tung tự tác như thế ư?”

"Chúng cũng biết thân biết thận. Giáo phái Diabolos chưa bao giờ cố gây sự chú ý cả. Lũ người đó cần chúng ta làm vỏ bọc."

"Phụ Thân-sama quên chuyện đã xảy ra ở Học viện Midgar rồi sao? Kể cả vụ bắt cóc con nữa!! Biết thân biết phận là như thế đó hả!!"

"Vài năm trước, quả thật là lúc đó chúng vẫn còn biết giới hạn hành động của mình, nhưng..."

"Vài năm trước...?"

"Cho đến khi Shadow Garden xuất hiện."

" Shadow Garden..."

Vua Midgar đứng dậy khỏi chỗ ngồi và bước tới khung cửa sổ. Rồi ông ta chạm vào tấm kính và nhìn chằm chằm vào bóng tối của màn đêm sâu thẳm.

“Thế gian đã thay đổi chóng mặt chỉ sau vài năm. Ngoài sáng thì có Thương Hội Mitsugoshi, trong tối thì là Shadow Garden, chúng đang cố gắng biến đổi xã hội này từng chút, từng chút một. Những kẻ không thể theo kịp dòng chảy thì la hét, vùng vẫy rồi lại tuyệt vọng chống cự. Bánh răng của thời đại đang xoay chuyển.”

“Điều gì đã xảy ra khiến Giáo Phái Diaboros phải khẩn trương như vậy…?”

"Trước đây lũ người đó sẽ không liều lĩnh như vậy đâu. Bản thân tổ chức này cũng đang bị Shadow Garden dồn vào chân tường rồi. Thời loạn đang tiến đến rất gần."

“Vụ bắt cóc con cũng nằm một phần trong đó.” Alexia trừng mắt nhìn phụ vương với giọng giận dữ.

"Đúng vậy." Vua Midgar nói thẳng.

“Vậy là Phụ Vương muốn con phải chấp nhận chuyện này à?”

"Với tư cách là một người cha, ta muốn gửi lời xin lỗi tới Alexia. Chính là như thế này đây."

Nói xong, ông ta cúi đầu thật sâu.

"Phụ Vương……"

“Tuy nhiên, với tư cách là một vị vua, ta sẽ không xin lỗi. Trước khi trở thành một người cha, ta là Vua của Vương quốc Midgar này.”

"PHỤ VƯƠNG-SAMAAAA!"

“Đất nước này không có đủ sức mạnh để chống lại giáo phái Diabolos. [Hiệp sĩ Bàn tròn], những Ma Kiếm Sỹ đã sống hàng thiên niên kỷ. Và [Những Đứa Trẻ], một Đội Quân Chiến Đấu đã được tích lũy lượng kiến thức cổ xưa vô cùng khủng khiếp. Kết quả của cuộc chiến được quyết định bởi chất lượng và số lượng những Ma Kiếm Sỹ. Đứng trước chúng, những binh sỹ bình thường chả khác nào rơm rạ, dùng làm khiên thịt cũng không xứng.”

“Con hiểu điều đó, nhưng…”

Chiến tranh là cuộc đụng độ của những Ma Kiếm Sỹ với nhau.

Tuy nhiên, không có nghĩa là binh lính thường hoàn toàn vô dụng.

Mười người lính được trang bị áo giáp chống ma thuật tận răng có thể trấn áp một kiếm sĩ ma thuật. Nếu binh lính ấy có kỹ năng tốt, thì có thể bòn rút dần dần lượng ma Lực của đối phương. Đó là lẽ thường tình trong chiến tranh.

Tuy nhiên, đó là chỉ khi đối đầu với một Ma Kiếm Sỹ bình thường mà thôi.

Một Ma Kiếm Sỹ Đỉnh Cao có thể giết chết mười người lính chỉ bằng một chiêu duy nhất. Kể cả binh lính ấy có được được huấn luyện khắc khổ trong nhiều năm ròng rã, áo giáp chống ma pháp đắt tiền, thì cũng sẽ bốc hơi ngay tức khắc.

Ma Kiếm Sỹ của Giáo phải hoàn toàn dễ dàng làm được chuyện đó.

"Với khả năng vượt trội của những Ma Kiếm Sỹ, không một thế lực nào cho đến hiện giờ dám đứng ra đối đầu với Giáo Phái. Nhưng chỉ cho đến bây giờ mà thôi."

"Cho đến bây giờ?"

"Mọi thứ đã đổi thay kể từ khi Shadow Garden xuất hiện. Đã từng có những nhóm phản đối giáo phái, và tất nhiên trong số đó, có cả những hiệp sĩ của đất nước này. Nhưng tất cả bọn họ đều nhanh chóng bị nghiền nát."

“Những hiệp sĩ của đất nước này sao…”

Hình ảnh ‘một người đàn ông’ xuất hiện trong tâm trí Alexia. Ông ta cầm một con dao rựa lớn bằng cả hai tay, con ngươi trống rỗng, như thể đã từ bỏ mọi thứ.

Một cựu thủ thư của Hiệp Sỹ Đoàn lại mang ánh mắt như vậy sao.

"‘Shadow Garden sẽ sớm bị nghiền nát.’ Ngày xưa, mọi người đều nghĩ như vậy. Tất nhiên, cả giáo phái nữa... Nhưng điều đó đã không xảy ra. Chúng không hề bị nghiền nát, chưa một lần nào. Ngược lại là đằng khác, chúng còn làm giảm sức mạnh của giáo phái. .Tình hình hoàn toàn chuyển biến so với trước đây. Cái tên Shadow Garden lan truyền nhanh chóng trong thế giới ngầm. Mọi người đều chú ý đến chúng và ôm ấp niềm hy vọng..."

"Hy vọng sao?"

"Có lẽ hắn ta có thể đặt dấu chấm hết cho ‘Thế giới được cai trị bởi giáo phái’ này. Thủ lĩnh của Shadow Garden có sức mạnh áp đảo khiến dân chúng không ngừng mong mỏi điều đó."

“Shadow…”

Alexia vẫn nhớ ánh sáng sắc tử lam tuyệt đẹp mà Shadow bạo phát ở thủ đô.

Đó không phải là ảo tưởng.

Một ngày nào đó sẽ chạm đến được nó. Cô đã tự hứa với lòng mình như vậy.

“Không chỉ Shadow, mà những thuộc hạ dưới trướng của hắn cũng rất đáng gờm. Với tư cách là một tổ chức, họ sở hữu sức mạnh ngang hàng với giáo phái. Đánh bại Giáo Phái không còn là điều viển vông nữa rồi. Nhưng dù cho mong mỏi là thế, chúng ta cũng không được phép mất cảnh giác.”

“Sao lại vậy ạ?”

"...Sau Giáo Phái Diabolos, Shadow Garden có thể sẽ là phe phái tiếp theo thống trị thế giới này. Nếu Giáo Phái sụp đổ, sẽ không còn ai trên thế giới này có thể cản bước Shadow Garden được nữa."

"Chuyện này……"

Người thủ thư trưởng cũng đã để lại di ngôn đó trước khi nhắm mắt xuôi tay.

"Nếu viễn cảnh ấy xảy ra, sẽ chẳng có gì đổi thay cả. Đó là lý do tại sao ta phải quan sát từng động thái của Shadow Garden. Đó là lý do tại sao ta cảm thấy bất an. Không biết nên đứng về bên nào..."

"Phụ Vương dự định làm gì?"

"Có lẽ…. viễn cảnh tốt đẹp nhất cho tất cả chúng ta, đó là Giáo Phái Diabolos và Shadow Garden đối chọi với nhau như thế này, mãi mãi về sau."

"PHỤ VƯƠNG-SAMAAAA!!"

“Ta chỉ đùa thôi. Thực ra, ta không muốn phải lựa chọn. Nhưng trong những trận chiến xoay chuyển thời đại, tất cả các ''thế lực không thể đưa ra quyết định rõ ràng'' trong suốt chiều dài lịch sử đều đã bị diệt vong. Bất kể cảm xúc của ta thế nào đi chăng nữa, không sớm thì muộn, cuối cùng cũng phải đưa ra quyết định. Ngay cả khi hành động ấy dẫn lỗi chúng ta tới bước đường hủy diệt, ta chỉ có thể chọn một. Đó là dòng chảy của thời đại.”

“Dòng chảy của thời đại…”

"Giáo phái như đang ngồi trên đống lửa rồi. Sự liều lĩnh của chúng gần đây đã cho thấy rõ điều đó, nhưng cũng vừa tạo áp lực lên chúng ta. Lũ người đó đang buộc chúng ta phải đứng về phía giáo phái ngay bây giờ. Ta cứ tưởng rằng sẽ được Shadow Garden liên lạc một ngày nào đó, nhưng mà..."

"Họ không liên lạc sao?"

"Ừ. Ngay cả khi chúng ta có cố gắng kiếm tìm, cũng không biết họ ở chốn nào. Vậy ra vương quốc Midgar không thực sự cần thiết cho Shadow Garden nhỉ. Nếu đúng thế, có lẽ chỉ còn một con đường mà chúng ta có thể lựa chọn mà thôi.” Nhà vua cười đau khổ.

“Còn Vương quốc Oriana thì sao? Đất nước đó thù địch với giáo phái...”

“Nơi ấy sẽ sớm bị nghiền nát thôi con à. Rose Oriana là kẻ thù của Giáo Phái và bị Thánh Giáo gán cho cái mác kẻ dị giáo. Giao thương bị đình trệ. Đất nước nhỏ bé không có gì ngoài Kỹ Nghệ sẽ sớm bị nghiền nát thôi.”

“Đằng là thế, nhưng chúng ta không thể giúp được gì sao?”

Khi nghe tin Rose trở thành Nữ Hoàng, Alexia đã thầm mừng cho cô ấy.

Họ đã từng thề nguyện sẽ sát cánh cùng nhau. Nhiều chuyện đã xảy ra, giờ họ đi trên những con đường khác nhau. Cho dù thế, thật mừng vì Alexia đã không mất đi ý chí chiếu đấu mà quyết tâm chống lại Giáo Phái.

Tuy nhiên, con đường phía trước đầy chông gai.

"Hiện giờ quốc gia ấy chỉ có thể phụ thuộc vào Shadow Garden mà thôi."

“Quả thật thì những kẻ đó đã can thiệp.” Nhà vua gật đầu đồng tình.

"Phụ Vương nghĩ Rose Orianna đã lẩn trốn ở đâu sau khi giết cha mình? Vương quốc Orianna, Vương quốc Midgar và Giáo hội Diabolos đều ráo riết truy lùng, nhưng cuối cùng không thể tìm thấy dù chỉ một manh mối nhỏ nhất."

“Ý con là Shadow Garden đã che giấu con bé, phải không?”

"Nghĩ như vậy là điều hiển nhiên thôi. Quá trình Rose Oriana trở thành Nữ Hoàng có lẽ đều do Shadow Garden sắp đặt... mà không, chính là Shadow. Bất cứ khi nào Rose Oriana di chuyển, Shadow luôn ở phía sau cô ấy."

“Giờ nghĩ lại thì, trong Lễ hội Bushin đó…”

Chính Shadow là người đã giúp Rose trốn thoát.

"Dù không được xác thực, nhưng cũng có bằng chứng cho thấy Shadow xuất hiện đồng thời với 'Hoa Hồng Đen (黒き薔薇)'."

“Rose-senpai… Không, Rose Oriana đã hợp tác với Shadow Garden.”

"Ừ. Người ta nói rằng mặc dù việc giao thương bị hạn chế ở Vương quốc Oriana, nhưng vẫn có rất nhiều rau củ thịt cá được bày bán. Nếu nghĩ rằng chính Shadow Garden là những kẻ mang chỗ thực phẩm vào, thì là hợp lý nhất.”

“Vương quốc Oriana sẽ được cứu nhỉ.”

"Chưa chắc chắn được gì."

"Ể?"

"Giáo phái đang có động thái. Chúng lên kế hoạch gây ảnh hưởng đến Thánh Giáo và khuất phục Dị Giáo. Một cách âm thầm, chúng cũng đang gây áp lực buộc Vương quốc Midgar chúng ta phải gửi một đội quân tới đó."

“KHÔNG THỂ NÀO!”

"Ta chắc chắn rằng Đế Quốc Vegalta sẽ hành động sớm thôi. Đế Quốc đó đã xâm chiếm Vương Quốc Oriana nhiều lần trong quá khứ rồi. Mà mỗi lần như vậy, họ đều rút lui vì những lý do bất thường."

“…Lý do bất thường gì ạ?”

“Có vẻ như Giáo Phái đac can thiệp vào. Giáo phái luôn ở phe trung lập giữa Vương quốc Oriana và Đế Quốc Vegalta bấy lâu nay. Tuy nhiên, lần này Giáo Phái đã đứng hoàn toàn về phía Đế Quốc Vegalta. Với mong muốn đòi lại công lý cho Thánh Giáo, đây quả là lý do hoàn hảo làm tiền đề để cho Đế Quốc Vegalta dẫn quân."

"Phụ Vương-sama định... Không, Vương quốc Midgar định sẽ làm gì?" Đó là câu hỏi mà cô ấy nói ra với tư cách công chúa của Vương Quốc này.

"Ta……"

Nhà vua hít một hơi thật sâu và im lặng. Ngoài cửa sổ, tuyết đang rơi.

“Chẳng lẽ…? Phụ vương-sama đã nói rằng… sẽ không đứng về phía Giáo Phái cơ mà.”

“…Ngay khi tuyết tan, chiến tranh sẽ bắt đầu.”

“Chúng ta sẽ xâm chiếm Vương quốc Oriana ư?”

"Alexia à. Giáo phái đang thử thách chúng ta. Chúng ta phải lựa chọn ngay lập tức rằng sẽ đứng về bên nào, Giáo phái hay Shadow Garden. Sự lựa chọn mà ta đưa ra ở đây sẽ quyết định sự tồn vong của Vương quốc Midgar."

“Nếu Phụ Vương-sama quyết định xâm chiếm Vương quốc Oriana, con sẽ…!”

"Ta sẽ cho con câu trả lời ngay trước khi tuyết tan. Ta sẽ chỉ đưa ra lựa chọn giúp Vương quốc Midgar tiếp tục tồn tại. Alexia à, hãy làm bất cứ điều gì mà con muốn."

"...Việc đó mà cũng được sao?"

"Iris đang ngày lấn sâu vào bên trong Giáo Phái rồi."

“Nee-sama đã theo phe Giáo Phái ư…!”

"Đó là nguyện vọng của nó."

“Không phải như vậy, chị ấy chỉ bị dụ dỗ mà thôi!”

Nhà vua lắc đầu: "Alexia à, giờ thì chỉ cần thêm con đứng về phía Shadow Garden, thì cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, huyết thống của Vương Tộc Midgar vẫn sẽ tồn tại."

"...Vậy sao? Nhưng không chắc rằng con sẽ đứng về phía của Shadow Garden đâu." Alexia siết chặt nắm tay.

"Hãy cứ làm bất cứ điều gì mà con muốn." Nhà vua quay lưng lại rồi nói.

★ ★ ★

Alexia tường thuật lại cuộc trò chuyện tối qua.

“…Đó là chuyện đã xảy ra.”

Nghe xong câu chuyện, Christina nhấp một ngụm cà phê rồi hít một hơi thật sâu.

"Chính là như vậy đó. Đó là lý do tại sao Phụ Vương-sama sẽ không ngăn cản tôi can thiệp sâu vào vụ việc này. Tất nhiên, ông ấy cũng sẽ không ủng hộ."

“Tức là cậu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.”

“Ừ... bất kể Phụ Vương-sama có nghĩ gì đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ hành động theo mong muốn của chính mình.”

"Thật đáng ngưỡng mộ."

“Xin đừng tiết lộ cho bất cứ ai câu chuyện ngày hôm nay.”

"Tất nhiên rồi."

"Nhân tiện, có một chuyện khác mà tôi muốn đề cập..." Alexia đột nhiên rơi vào trầm tư.

"Có chuyện gì thế ạ?"

“À thì, chuyện là… ngày mai… chúng ta sẽ phải đến Dinh Thự Trắng sơm sớm nhỉ?”

“À vâng.”

“Chính vì thế, chúng ta phải tổ chức cuộc họp chiến lược, lên kế hoạch và thảo luận về những vấn đề khác liên quan, vân vân và mây mây, tôi nói không sai chứ?”

"Ể? Ể ể ể ể? Đúng là… đúng là chúng ta nên làm như vậy…"

"Chốt rồi nhé...Vậy tôi sẽ ở lại qua đêm!" Alexia ưỡn ngực nói.

"Hể?"

"Chính vì có nhiều chuyện cần phải bàn, nên tôi sẽ ở lại đây đêm nay!"

"Nhưng… vẫn còn sớm mà...?" Christina nhìn đồng hồ treo tường nhãn hiệu Mitsugoshi rồi nói.

"Ai mà biết được chứ, mặt trời có thể sẽ lặn trước cả khi chúng ta kịp nhận ra. Nếu có chuyện bất trắc gì xảy ra với tôi trên đường trở về thì sao!!"

“Chúng tôi sẽ ngay lập tức chuẩn bị một cỗ xe ngựa có người hộ tống. Hoặc có thể liên lạc với Lâu Đài Hoàng Gia, kêu ngườ-…”

"Không có vấn đề gì nếu là ngày thường. Nhưng hiện giờ Jack Đồ Tể đang lởn vởn ngoài kia, ra đường vào ban đêm rất nguy hiểm đó!"

"Chuyện đó... quả thật cậu nói không hề sai. Vậy tôi sẽ lên chuẩn bị phòng cho Công chúa Alexia."

"Không cần thiết. Chính tôi là người làm phiền gia chủ, sao có thể đòi hỏi quá đáng như vậy được!"

"Nhưng… nhưng mà..."

“Giờ nghĩ lại, tôi mới nhớ ra, Chó co-… có vẻ như Sid Kagenou và Kanade-san cũng ở lại qua đêm nhể.”

"Vâng, đó là sự thật."

"Có thể xếp tôi ở cùng phòng với họ. VÌ CHÍNH TÔI LÀ NGƯỜI LÀM PHIỀN GIA CHỦ MÀ!" Alexia lặp lại rõ ràng hơn, như thể muốn nhấn mạnh.

"Sao có thể để người có vị thế như cậu chung phòng với họ được cơ chứ? Thật thất lễ khi mà..."

"Không hề! Không hề gì. NGƯỜI ĐANG LÀM PHIỀN GIA CHỦ… CHÍNH. LÀ. TÔI!"

“N-nhưng…!”

"Đã bảo không sao rồi mà! Tôi đã được sự cho phép của Phụ Vương-sama rồi!"

Christina biết rõ rằng ‘sự cho phép’ ấy là dành một vấn đề khác không liên quan. Nhưng mặc xác điều đó, Alexia liền kéo tay cô ấy đứng dậy.

"Nào, dẫn tôi đi tham quan xung quanh đi! Đến phòng ngủ của các cậu!"

★ ★ ★

"T-t-t-t-tại sao cô lại ở đây?"

Đó là những gì Cid Kagenou thốt lên khi nhìn thấy Alexia trong phòng ngủ của mình.

"Một câu hỏi hóc búa đấy. Tại sao tôi lại ở đây nhể? Nếu bắt buộc phải trả lời, thì tôi chỉ có thể suy ra theo hướng triết học: “Tôi suy nghĩ, vì vậy nên tôi tồn tại.” Đây là những phát ngôn kinh điển của Natsume-Kafka. Dù hơi phiền toái một chút, nhưng không thể bác bỏ những gì ả ta nói là sai được.”

(Trans: Câu nói "我思う、ゆえに我あり" (Ware, Sio Omou, Yueni Ware Ari) là một trích dẫn từ nhà triết học nổi tiếng người Pháp René Descartes. Ông cho rằng, dù có bất kỳ hoạt động nào khác, như mô phỏng, nghi ngờ về môi trường xung quanh, nhưng việc suy nghĩ là một sự thật không thể bị nghi ngờ. Từ sự suy nghĩ đó, người ta có thể kết luận rằng bản thân mình tồn tại, dù có hoàn cảnh nào xảy ra đi nữa. Đây là một khái niệm triết học nổi tiếng về sự hiện diện và ý thức.)

“Tôi suy nghĩ, vì vậy nên tôi tồn tại… sao?” Cid lẩm bẩm lại câu nói của tiểu thuyết gia Natsume và cau mày hết sức có thể.

"Ồ, câu nói đó khiến cậu ấn tượng nhể? Đó là những gì Natsume Kafka đã nói khi thuyết trình tại Hội Nghị Nghiên Cứu Thượng Đỉnh Rawagas. Câu nói đó đã khiến cho các học giả không ngừng bàn tán một thời gian dài. Có vẻ như nó đã trở thành chủ đề tiểu luận cho chuyên ngành triết học phổ biến nhất năm nay tại một Học Viện Hàn Lâm."

"À, tôi hiểu rồi." Cid nhíu mày cam chịu, xoa xoa hai hàng lông mi giữa trán:

"Những điều tôi đang hỏi không liên quan đến vấn đề triết học. Tôi đang tự hỏi tại sao Công chúa Alexia, một sinh vật có sự tồn tại vô cùng cao quý trên mây trên gió, lại ghé qua nơi tệ xá đơn sơ này."

"Nơi tệ xá đơn sơ...?" Đằng sau Alexia, mặt Christina khẽ giật.

“Aaaa, cuối cùng thì cậu cũng đã hiểu được vị trí của mình rồi nhể. Đối với ngọn cỏ ven đường như cậu, coi tôi là một sự tồn tại thiêng liêng cao quý cũng không có gì đáng phải bàn cãi ở đây cả. Chỉ là thỉnh thoảng, tôi cũng muốn xuống xem thứ gì ẩn giấu phía sau đám mây kia. Chỉ vậy thôi.”

“Đó không phải là một câu trả lời.”

"Ngọn cỏ ven đường không cần phải biết cảnh sắc phía sau những đám mây đâu, còn bây giờ thì cút ra, tôi sẽ chiếm dụng gường của cậu."

"Hả? Cô định ở lại qua đêm à? Thế giờ tôi ngủ ở đâu?"

“Sàn kia kìa, nằm đó đi.” Alexia đắc thắng nói, vứt đồ đạc của Cid ra khỏi gường.

“Tôi xin lỗi, Sid-kun à, cậu dùng tạm cái chăn này đi.” Christina lặng lẽ đưa tấm Futon ra.

Cid thất thần nhìn tấm Futon.

"Tôi có thể về nhà được không?"

“Cậu sẽ bị Dạ Kiếm tấn công.”

“Tôi cảm thấy ngay cả khi bị tấn công, tôi vẫn có thể thoát chết một cách diệu kỳ nào đó.”

"Thôi, nín họng dùm đi. Thật đấy." Alexia nói với giọng nghiêm túc.

"Hiểu… rồi." Cid thở dài và nhận lấy chiếc Futon.

Alexia ngồi trên giường và nhìn quanh phòng.

"Các người hẳn là đã chật vật lắm nhỉ, đêm qua chúng xâm nhập vào căn phòng này, tôi đoán không sai chứ? Có vết bẩn nhìn có vẻ là máu bám dính đằng kia kìa."

Ánh mắt của Alexia sắc bén như thể đang tìm kiếm dấu vết của một cuộc tấn công.

“Không, phòng kế cạnh cơ.”

“Nhân tiện, vết bẩn đó là do Kanade đã quá khích và làm đổ cà phê lên người mình.”

"Ư uê…" Kanade, người sợ hãi trước sự xuất hiện của Alexia đang rúm ró ở góc phòng, đã phản ứng lại.

"Ồ, thôi chết, lỡ mồm, Kanade-san chắc hẳn đã lo lắng lắm kể từ chuyện xảy ra ngày hôm qua," Alexia nói với đôi gò má ửng đỏ.

"V-vâng ạ, tôi không thể ngủ được vào ban đêm vì lo lắng..."

"Kanade đêm qua ngủ rất say sưa, còn ngáy to như sấm nữa chứ. Cô ấy mạnh mẽ lắm, không cần phải bận tâm đâu." Cid nói.

"Tên phiền phức này, tại sao cậu cứ chen mồm vào trong khi tôi đang lo lắng cho cô ấy hả."

“Do cô hiểu nhầm nên tôi chỉ sửa lại thôi.” Alexia và Cid lườm nhau.

"Được rồi, cả hai người." Christina xen vào.

"Dù sao thì, nên xem xét lại sự việc tối qua và hành vi của Jack Đồ Tể. Có thể chúng ta đã bỏ sót điều gì đó!" Alexia đưa ra ý kiến và nhìn cả bọn Cid một lượt.

"Tôi đồng ý."

“Thằng này không phản đối.”

"Vậy, các cậu có nhận thấy điều gì không? Có thể là từ sự việc tối qua, hoặc trước đó nữa. Chuyện gì cũng được."

"Tôi không nghĩ Jack Đồ Tể là kẻ thù của chúng ta đâu. Nếu là như vậy, thì đêm qua hắn đã bỏ rơi chúng ta rồi."

“Quả thực, hắn ta tới quá đúng thời điểm.”

"Đúng vậy. Jack Đồ Tể có lẽ đã theo dõi động thái của Dạ Kiếm từ lâu rồi, nên ngay khi vừa nhìn thấy chúng ta bị tấn công liền xông vào giúp đỡ."

“──Ai mà biết được.” Cid phản đối lời nói của Christina: "Chỉ đơn thuần phương án đó thuận tiện hơn mà thôi. Chiến đấu với lũ Dạ Kiếm bên cạnh Christina và bọn mình sẽ dễ dàng hơn là chiến đấu một mình."

“Tôi không nghĩ vậy.” Christina ngay lập tức phủ nhận điều đó.

“Cid-kun, vì cậu không có mặt ở đó, nên không biết sức mạnh của Jack Đồ Tể khủng bố nhường nào đâu . Hắn ta tiêu diệt kẻ thù chỉ bằng một ngón tay. Có thêm chúng tôi ở đấy hay không cũng chẳng khác biệt gì cả."

“Ra vậy, vì Cid Kageno đã bỏ chạy nhỉ? Thế thì biết gì được chứ, dễ hiểu thôi.” Alexia khịa đểu cậu ta.

“Ưm ưm, chí lý! Kẻ phản bội bỏ chạy giữa chừng thì sao hiểu được.” Kanade gật đầu lia lịa.

“Như-.. Nhưng mà nếu không nhờ Cid-kun thu hút kẻ địch, thì chúng ta không thể cầm cự được đâu, sao không nghĩ theo hướng đó nhỉ…” Christina biện hộ cho tôi.

"Sao loại người như tên này có thể nghĩ được vậy chứ. Hắn ta bỏ chạy vì lo sợ cho mạng sống của mình thôi."

"Mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc đó. Đó là ánh mắt của một kẻ phản bội."

“Nói lắm nói lốn.” Cid ca thán với vẻ mặt mệt mỏi.

“Bây giờ nghĩ lại, trước đó có một báo cáo khá kỳ lạ.” Christina nói như thể cô vừa sực nhớ ra điều gì đó.

"Là gì?"

''Có vẻ như chiếc bình nghệ thuật ở trong biệt thự đã bị đánh cắp. Nó vẫn còn ở đó tới chiều hôm qua, vậy nên tôi nghĩ nó đã bị đánh cắp trong vụ việc.”

"Ồ, thú vị đấy. Đó là loại bình gì thế?"

“Đó là tác phẩm của Da Vinci, một thợ gốm từ 300 năm về trước.''

“Hả, ý cậu là chiếc bình Zenny trị giá 200 triệu ở hàng lang sao? Nó bị trộm mất á hả?” Kanade sốt sắng.

“Ừ, thật không may…”

"Đợi đã nào, thứ ấy là bảo vật cấp quốc gia đó! Sao lại trưng bày món đồ đó ở hàng lang hả?” Alexia kinh ngạc nói.

“Không, thứ bị đánh cắp chỉ là bản sao chiếc bình của ‘Da Vinci’ thôi.”

"Cái đ-… Thật á? Chỉ là đồ giả thôi sao?" Cid hoảng hốt kêu lên.

"Đúng. Sao tôi lại trưng bày đồ thật ở một nơi như vậy cơ chứ. Đó là lý do tại sao vụ việc này rất khó lý giải. Tại sao thủ phạm lại cố tình đánh cắp một bản sao làm gì?"

"Quá khó hiểu là đằng khác. Bản sao thì đâu có đáng tiền để mà mất công mất sức như vậy chớ."

“Tuy nhiên, đó là một bản sao được chế tác khá tốt, chí ít cũng phải đáng giá vài chục ngàn zenny nếu bán đi.”

"Nhưng nếu chỉ vì tiền, đáng lẽ ra phải ăn trộm thứ khác mới đúng."

"Đúng vậy, ở hành lang còn có những tác phẩm nghệ thuật khác trị giá hàng triệu zen cơ mà. Tại sao thủ phạm lại ra tay đánh cắp bản sao ít giá trị nhất nhể?"

“Suy xét tình huống hiện tại, khả năng cao thủ phạm là Jack Đồ Tể hoặc ai đó có liên quan đến Dạ Kiếm.”

“Ý cậu là họ không biết chiếc bình đó là bản sao ư?”

“Thế thì lại càng vô lý. Cho dù nó được chế tác tốt đến đâu, chỉ cần có chút ít kiến thức thì đều có thể dễ dàng nhận diện giữa hàng thật và hàng pha ke. Kẻ trộm thứ này nhất định là một gã không có chút học vấn, kiến thức nào, một kẻ nghèo hèn đến tận xương tủy, nhưng loại người đó sao có thể vượt qua được bức tường an ninh nghiêm ngặt này cơ chứ?”

"Tôi tán thành."

Trong khi Christina và Alexia đang nói chuyện, Kanade và Cid ngơ ngác nhìn nhau:

“Không có chút học vấn nào… sao?”

“Một kẻ nghèo hèn đến tận xương tủy…”

Hai người vai rũ xuống.

"Thật bí ẩn. Có lẽ có một thông điệp ẩn giấu từ Jack Đồ Tể."

"Không thể phủ nhận khả năng đó. Rất đáng để điều tra."

“Tôi không nghĩ chuyện này đáng để--.”

“Chó con, câm mõm! Christina, dẫn tôi đi xem hiện trường! Tôi cần phải giải mã nó!”

“Thật là lãng phí thời gian.”

“Đi thôi, Chó con.”

Ngày hôm đó, Alexia và những người khác điều tra hiện trường vụ trộm đến tận đêm khuya, nhưng không phát hiện ra chút manh mối gì.

---------------------------------------

-

-

-

-

-

Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu🥰🥰
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },