Chương 2.2 : Sát thủ xâm nhập vào tiệc ngủ - Phần 2
★ ★ ★
Đêm muộn.
Tại biệt thự của gia tộc Hope, trong bóng tối tĩnh lặng, có nhiều bóng người di chuyển.
Chúng đội mặt nạ, rút vũ khí, chờ đợi thời cơ tấn công
"Cha, đến lúc chưa?"
"Đừng vội, Dekuno."
Dekuno Bou và Oyano Bou thì thầm với nhau.
"Nhưng mà, đèn đã tắt lâu rồi."
"Việc trinh sát đã được giao cho Tử tước Shinobi. Chúng ta sẽ chờ đợi tín hiệu từ tử tước."
"Con hiểu rồi, thưa cha."
Dekuno Bou đáp lại với biểu cảm bất mãn lộ rõ.
"Đừng lo, Dekuno à. Ta sẽ ghi công con cho cuộc đột kích lần này.”
"Thật sao ạ?!"
"Ta cũng đã già rồi. Sau khi con tốt nghiệp học viện được một thời gian, vị trí của ta trong Dạ Kiếm sẽ được giao lại cho con."
"Há há há, rồi tôi xé xác cô ra, Christina à!! Hãy tự biết thân biết phận đi!"
"Có hai mục tiêu. Christina và Kanade. Chúng ta đã có được đầy đủ chứng cứ từ Công Tước Hope rồi."
"Bị chính gia đình mình phản bội, đúng là con ả đáng thương." Dekuno cười nhạo như thể chọc ngoáy.
"Đó là một lựa chọn sáng suốt là đằng khác. Gia tộc đã được duy trì qua biết bao thế hệ, làm sao hắn ta lại chấp nhận để yên cho đứa con gái ngờ nghệch gây họa được chứ. Để đổi lấy bằng chứng, ta đã hứa giúp đỡ công tước Hope. Đừng có phạm sai lầm để rồi giết nhầm hắn."
"Ha ha, con hiểu rồi..."
"Hãy cẩn thận. À mà, có một học sinh nam ở cùng phòng với mục tiêu. Tên nó là... Cid Kagenou phải không nhỉ?"
"Vâng vâng, là một kẻ tầm thường bám đít Christina. Chúng ta sẽ xử lý tên đó thế nào đây?"
"Không cần quan tâm, nếu bị nhìn thấy rồi thì rất phiền phức. Khử nó luôn đi."
"Được, thưa cha.”
“Nhớ lấy. Đừng để chệch hướng kế họach. Trinh sát giao cho Tử tước Shinobi, việc tấn công giao cho gia tộc chúng ta Bou, công cuộc bao vây dinh thự thì giao cho Hầu Tước Jet."
"Thế này chúng có mà chạy được bằng trời."
"Ừ, nếu có vấn đề gì, các đơn vị trinh sát và đơn vị bao vây sẽ đến tiếp viện. Trong lực lượng tấn công, có những sát thủ đến từ Vô Luật Thành, và trong lực lượng bao vây có một Ma Kiếm Sỹ đã từng tham gia trận chung kết tại Lễ Hội Bushin, một bậc thầy kiếm thuật trường phái Bạch Hổ, [Kiếm Quỷ]. Không có khả năng thất bại.”
"Ha ha, quả không hổ danh là Cha. Số phận của bọn chúng đã được quyết định trước cả khi bắt đầu rồi. Trận chiến thú vị nhất là trận chiến mà chúng ta nắm chắc phần thắng. Đó là câu cửa miệng của Cha, con nói không sai chứ?"
"Kư kư kư , đúng là vậy."
Oyano Bou cười nhăn nhở.
"Cha, đó là tín hiệu từ đơn vị trinh sát."
"Vậy là đã tới lúc. Bắt đầu đi."
Và rồi, nhiều bóng người bắt đầu xâm nhập vào dinh thự.
★ ★ ★
Christina nằm dài trên giường, ngước nhìn lên trần nhà. Tiếng ngáy của Kanade và tiếng thở mạnh của Cid hòa cùng với nhau vang vọng khắp căn phòng.
Cô trằn trọc không thể ngủ nổi.
Không phải do tiếng ngáy o o của Kanade, mà là sự việc sáng nay.
Khi nhớ lại hình ảnh những thi thể đẫm máu treo trên đài phun nước, máu đỏ nhuốm cả một vùng, trái tim cô lại hưng phấn không thể kiềm chế được. Hai người đó đã cố gắng chống cự vùng vẫy, nhưng cuối cùng bị giết chết một cách không thương tiếc bởi thứ sức mạnh áp đảo vượt trội.
Sức mạnh.
Thứ sức mạnh vượt qua tất cả.
Pháp luật, đạo đức, quyền lực, đứng trước sức mạnh thuần túy đều vô nghĩa.
"Hí hí..."
Tay vươn lên trần nhà, cô ấy cười khúc khích.
Rồi đột nhiên, Christina nghe thấy tiếng quần áo sột soạt.
"Ai đó còn thức à?"
Không có phản hồi.
"Kanade? Cid-kun?"
Chỉ có tiếng ngáy của Kanade, tiếng thở đều đều của Cid là hồi đáp lại cô.
"Là do mình tưởng tượng chăng?"
Đúng vào lúc đó, thanh âm “Kẽo kẹt” vang lên.
Tiếng mở cửa nghe thấy rõ.
"Ai đấy?" Khi cô ấy cất tiếng, thì cánh cửa đang mở ra bỗng dừng lại.
Đầu bên kia cánh cửa hé mở, tiếng thở khe khẽ của ai đó vọng vào.
"Có việc gì ư?" Christina nắm chặt thanh kiếm ở bên giường trong khi nói tiếp. Bất kỳ người nào trong biệt thự nếu được hỏi như vậy, đều sẽ hồi đáp ngay lập tức.
Kỳ lạ thay, cũng không nghe thấy bất kỳ động thái nào của những hộ vệ đứng trước cửa nữa. Trong khoảng khắc đó, chỉ có tiếng ngáy khò khò của Kanade vang lên trong căn phòng.
Ngay sau đó--
"Giết chúng!"
Theo hiệu lệnh, một nhóm người mặc Hắc Phục lao vào căn phòng.
"Tỉnh dậy mau, mọi người!!"
Kristina la hét, ném chăn của Kanade vào những người xâm nhập.
"Ú ớ... hức, cái gì zợ!?"
Khi Kanade vẫn còn đang mơ màng, Kristina đưa kiếm cho cô.
"Chúng ta bị tấn công!" Sau khi vứt lại một câu gọn lỏn, Christina ngay lập tức phải đối mặt với thanh kiếm của một trong những kẻ xâm nhập. Cô dùng một chút sức để kiểm tra kỹ năng của chúng.
Mạnh quá.
Chắc chắn chúng là kiếm sỹ chuyên nghiệp.
Dù cô phải thay đổi tư thế làm chệch hướng đường kiếm của gã. Nhưng đó không phải là một kẻ không thể đánh bại.
Vào lúc kẻ đó mất thăng bằng, lưỡi kiếm của Christina đâm vào bả vai hắn.
"Mẹ kiếp! Con khốn, thân hình nhỏ bé như vậy sao có thể…?!"
Một giọng nói thô ráp quen thuộc cất lên.
Trước khi Christina có thể tấn công tiếp, năm kẻ xâm nhập đã đứng bao vây trước mặt cô.
"Đừng mất cảnh giác! Ta đã nói với con rồi! Lui về!"
"Nhưng, thưa Cha...!"
"Không được nói thêm lời nào nữa!"
Người đàn ông được gọi là "Cha" đấy đẩy gã to con sang một bên và đứng trước mặt Christina. Đây có lẽ là thủ lĩnh của bọn chúng.
"Ú óe óe óe!? Chuyện gì thế!? Mình sẽ chết ư? Mình sẽ bỏ mạng tại đây sao?" Kanade kêu gào trong khi cố gắng chống cự lại hai kẻ tấn công. Còn Cid Kagenou trong lúc đó thì...
Cậu ta đang âm thầm lẻn qua đường cửa sổ.
“A…”
Cid và Christina đưa mắt nhìn nhau, sau khi cười ngượng ngùng đáp lại thì cậu ta nhanh chóng mất hút ngoài cửa sổ.
"Hức, Đồ phản bội! Mình nguyền rủa cậu! Mình sẽ hóa thành ma và đi theo ám cậu, đừng mong sống yên được!" Kanade tức giận la hét ỏm tỏi.
"ĐỪNG ĐỂ NÓ CHẠY THOÁT! MAU ĐUỔI THEO!"
Tên thủ lĩnh ra lệnh, ba người đàn ông ngay lập tức bám theo Cid.
"Ồ... may quá đi." Christina thì thầm nhỏ.
Cid sẽ đảm nhận ba kẻ xâm nhập. Chỉ còn lại sáu người.
Một gã đã bị thương nặng ở vai.
Dù tình hình không thuận lợi nhưng vẫn chưa đến nỗi tuyệt vọng. Chỉ cần cố câu giờ thêm một chút ít nữa, những người hộ vệ sẽ nghe thấy tiếng ồn và sớm chạy đến ứng cứu.
"Cô vẫn còn hy vọng sẽ có người tới giúp nhỉ?" Gã thủ lĩnh nói.
“A, ai biết được chứ?”
"Đừng ảo tưởng nữa. Ta biết cô đã bỏ ra một số tiền lớn để tăng cường mức độ bảo an. Nhưng tiếc quá, không có kẻ nào tới đâu. Hiện giờ, Đội biệt kích có lẽ đã xử lý xong xuôi rồi."
"Cứ thử xem nào, Dạ Kiếm sẽ phải tuyệt vọng lắm đây.” Cô không có nói dối.
Nhưng vì lực lượng chính đang bị kẹt lại với chúng, khả năng sống sót của cô ở đây đã giảm đi rất nhiều. Không ngờ Dạ Kiếm lại chơi tất tay như vậy.
"Đừng coi thường. Dạ Kiếm vẫn ‘vững chắc như đá tảng’. Nó giống như tấm lòng của người làm cha làm mẹ dành cho con trai mình vậy."
"Ông là Bá tước Oyano Bou đúng không? Tôi có nghe thấy giọng của con trai ông."
"À ờ, thì sao?"
Oyano Bou đáp lại lảm nhảm, rồi ban lệnh.
"Giết."
Và rồi, lũ người mặc Hắc Phục lao vào cùng lúc. Gã dẫn đầu vung kiếm vào Christina.
"Hự!"
Nhưng Christina vẫn chưa từ bỏ hoàn toàn.
Cô phản kích, chặn kiếm của gã đàn ông và cố gắng tập hợp lại với Kanade trước khi bị chúng bao vây. Nhưng kế hoạch đó đã vỡ vụn ngay tức khắc.
Một thanh âm “Xoẹt” vang lên, cơ thể gã ngừng cử động.
“Hả, cái quá-…. Á á á á á á á á á”
Dù vẫn còn chút ít nhận thức để la hét, nhưng cơ thể hắn đã bị chia làm hai nửa, thân trên và dưới.
“Á á á… á….Cứu m-…”
Hắn rên rỉ, cất giọng nói yếu ớt vươn tay ra. Nhưng, gã này không thể cứu được nữa rồi.
"Ấy, không thể nào! Người này là một trong những Ma Kiếm Sỹ hàng đầu của Hoàng Đô cơ mà?" Oyano Bou trừng mắt nhìn Christina.
Nhóm người mặc Hắc Phục cũng cảnh giác và giữ khoảng cách.
"Không, không phải tôi."
Đúng là vậy, Christina không làm gì cả. Cô ấy chỉ đơn giản là cố tránh đường kiếm của gã đàn ông. Và rồi, ngay khoảnh khắc đó, hắn đã bị chém gục.
Chém một kiếm sĩ hàng đầu thành hai nửa mà không có bất kỳ một ai nhận ra, đó là một kỹ năng mà Christina dù có cố gắng đến mấy cũng không thể tái hiện lại được.
"Còn ai khác ở đây nữa ư! Hay là… ngươi đang che giấu năng lự-...?" Oyano Bou ngừng nói giữa chừng, con mắt mở to.
Hai kiếm sĩ đối đầu với Kanade cũng đã phải chịu số phận tương tự từ lúc nào.
"Ể, ể? Mình- mình đã thức tỉnh ư? Sức mạnh thật sự bí ẩn của mình cuối cùng cũng lộ diện rồi sao?" Kanade ngơ ngác nhìn xung quanh.
"Không thể ngờ được! Thì ra là do ngươi gây ra sa-... Khoan, chờ chút! Thanh kiếm đó..."
Oyano Bou dường như nhận ra điều gì. Ánh mắt của ông hướng về thanh kiếm của Kanade.
"Tại sao, thanh kiếm của ngươi không dính chút máu nào?"
"Ờ ha, quả thực là vậy."
Thanh kiếm của Kanade, đến cả một giọt máu cũng không có. Việc cô ấy không làm bất kỳ điều gì là rõ rành rành rồi.
Lúc đó, có tiếng loạt soạt nhẹ.
Tất cả đều quay đầu nhìn về phía tiếng động.
Nơi ấy là giường của Cid Kagenou. Nhưng cậu ta không còn nằm ở đó nữa rồi. Trên chiếc giường đó, có một người lạ mặt.
Cơ thể đang nằm quay lưng của gã được chiếu rọi bởi ánh trăng huyền ảo.
"Gã Hề Đẫm Máu..." Một ai đó rên rỉ.
‘Soạt’, Gã Hề quay mặt về phía chúng. Mặt nạ nhuốm đầy máu tanh đó đang mỉm cười.
"Hức…” Dekuno Bou lùi lại vài bước: "Ngươi chính là Jack Đồ Tể?"
Trong khi đó, Oyano Bou vẫn giữ bình tĩnh.
Ông ta ra lệnh cho những kẻ còn lại, bao vây lấy gã Hề đẫm máu.
"Ta đã lường trước được chuyện này mà. Gã đó là sát thủ mà cô đã thuê, phải không?"
"K- Không phải, Gia Tộc Hope không bao giờ sử dụng sát thủ!"
Christina phủ nhận lời của Oyano Bou. Nhưng ông ta không còn để tâm đến những gì cô ấy nói nữa.
"Ngươi được trả bao nhiêu? Kỹ năng của ngươi khá thật, hành động của ngươi đã khiến tổ chức bọn ta phải chịu nhiều tổn thất lắm đấy.."
Oyano Bou nhìn vào đống thi thể của những Ma Kiếm Sỹ nằm la liệt xung quanh, chúng đã phải chịu một cái chết vô cùng bi thảm.
"Tất cả bọn họ đều là những kiếm sĩ có tên tuổi trong thế giới ngầm. Mặc dù khó tin, nhưng chính là sự thật..."
Oyano Bou thở dài mệt mỏi.
Gã Hề Đẫm Máu, đã nằm im trên giường rất lâu, nhưng nụ cười tà dị gắn ở lớp mặt nạ vẫn không hề biến mất.
"Phải học cách chấp nhận hiện thực thôi nhỉ. Đối đầu với ngươi không phải ý kiến hay ho gì cho cam. Ngay cả khi tiếp tục chiến đấu, kể cả khi giành chiến thắng, bọn ta cũng sẽ phải chịu tổn thất vô cùng to lớn. Cả ngươi cũng vậy. Đừng nghĩ rằng có thể đối đầu với Dạ Kiếm mà an toàn trốn thoát được đâu."
Thằng Hề nhuốm đầy máu tươi khẽ lắc vai.
"Ta nghĩ rằng sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta nếu dừng trận chiến lại ở đây. Bọn ta sẽ trả ngươi gấp ba lần. Ta không có yêu cầu ngươi đổi phe, chỉ cần lặng thầm rút lui thôi là được rồi. Ta đảm bảo sẽ không tiết lộ chuyện này ra ngoài, khiến danh tiếng của ngươi bị hoen ố. Ngươi thấy sao?"
Vai của tên Hề lại càng rung lên dữ dội hơn trước. Gã đang cố nhịn cười.
“Có gì đáng cười ở đây à?”
Và sau đó, Gã Hề Đẫm Máu nâng dần cơ thể của mình lên, nhấc ngón tay.
Chậm rãi, chậm rãi, ngón tay của Gã Hề Đẫm Máu chỉ vào từng kẻ tấn công. Dường như hắn đang chọn lựa gì đó.
Và rồi ngón tay dừng lại, chỉ vào một người trong số bọn chúng.
"Ta làm sao...?" Kẻ bị chỉ vào nghiêng đầu bối rối.
Và cùng lúc đó, Gã Hề Đẫm Máu búng ngón tay.
Ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, đầu của tên đó bay khỏi cổ.
"Thật ngu xuẩn..."
Máu phun ra như suối, cái xác không đầu ấy ngã rập xuống sàn.
"Cha ơi, con không thể chịu đựng thêm được nữa rồi!"
Cơ thể Dekuno Bou mất trọng lực, quỳ sụp xuống.
Ngón tay của Gã Hề Đẫm Máu đang kiếm tìm mục tiêu tiếp theo. Ngón tay lướt qua Dekuno Bou và chỉ vào gã đứng cạnh cậu ta.
“K-khoan đã!!” Mặc dù hét lên hoảng loạn, nhưng kẻ bị chỉ định đã nhanh chóng né tránh, không hổ danh là Ma Kiếm Sỹ lành nghề.
Nhưng khi ngón tay Gã Hề búng lên, nửa trên khuôn mặt hắn ngay lập tức bị thổi bay.
Linh hồn còn lưu luyến trong thân xác cố gắng mở miệng, nhưng chỉ kịp trào ra bọt máu.
Tiếp theo, ngón tay của Gã Hề Đãm Máu chỉ vào Kanade.
"Ư ê! Mình á!! Tại sao!? Uêêêêêêêêêê!?"
Ngón tay khựng lại ở đó một lúc, rồi lướt qua cô chỉ vào kẻ tấn công đằng sau.
"A......" Hắn chỉ kịp kêu lên một tiếng, sau đó nổ tung đầu.
Giờ đây chỉ còn lại cha con Oyano Bou và Dekuno Bou.
"Á á á, Cha ơi cha, mau chạy thôi!"
Dekuno Bou bám vào chân của cha.
Oyano Bou kinh hoàng nhìn bốn kiếm sỹ đã bị hạ sát trong chớp mắt.
"Cuộc đàm phán đã thất bại nhỉ... hay là… ngươi cố tình chừa lại không giết bọn ta vì muốn giành lợi thế trong cuộc đám phán này, sau khi thể hiện sức mạnh của mình. Có vẻ như vẫn còn cơ hội nhỉ."
Gã Hề Đẫm Máu không phản ứng gì trước lời nói của Oyano Bou.
"Trước hết, cho ta gửi xin lỗi chân thành đến ngươi. Ta thừa nhận rằng bản thân đã phán đoán sai sức mạnh của ngươi. Dù không biết rằng ngươi đã đạt được thứ sức mạnh đó như thế nào, nhưng đến mức này thì..."
Dekuno Bou túa mồ hôi ướt đẫm hết cả trán.
"Tuy nhiên, dinh thự này đã bị bao vây. Ta vừa kêu thuộc hạ gửi đi tín hiệu trước đó rồi. Đội quân đã bao vây cả khu này và sớm tới đây ứng cứu. Trong số đó, có lực lượng tinh nhuệ của Tử Tước Shinobi và Hầu Tước Jet, thậm chí còn có cả kiếm sỹ bậc thầy trường phái Bạch Hổ, [Kiếm Quỷ] tới đây. Dù có sở hữu tài năng xuất chúng đến đâu đi chăng nữa, dưới tình hình này, ngươi cũng không thể-..."
Lời Oyano Bou bị cắt ngang bởi hành động của Gã Hề đẫm máu.
Hắn lục lọi dưới tấm Futon.
Nhìn kỹ hơn, thứ ấy đang bọc lại một vật gì đó khá bất thường, đến mức nhuốm màu đỏ thẫm loang lổ khắp tấm Futon. Gã Hề lôi ra hai cái đầu bị chặt đứt.
"Không thể nào!”
Oyano Bou nhận ra khuôn mặt hai cái đầu đó.
"Tử Tước Shinobi... thậm chí cả Hầu Tước Jet cũng..."
Trên mỗi cái đầu đều có một lá bài ghim thẳng vào trong: một lá 4 bích và một lá 5 bích.
"Lực lượng bao vây đã bị diệt sạch ư... Lũ yếu ớt, chỉ có một kẻ mà cũng…!"
Cuối cùng, Oyano Bou đã mất đi sự bình tĩnh vốn có.
"NGƯƠI LÀ CÁI QUÁI GÌ VẬY CHỨ!? NGƯƠI THỰC SỰ MUỐN GÌ HẢ!? YÊU CẦU CỦA NGƯƠI LÀ GÌ!?" Ông ta la hét đến mức văng cả nước bọt.
Gã Hề nhuốm máu từ trong túi áo chậm rãi rút ra một lá bài. Đó là lá 6 bích..
"Á Á Á Á! KHÔNGGGGGGGGGG!"
Oyano Bou lập tức nhận ra lá bài đó dành cho ai.. Ông trốn đằng sau đứa con trai bất lực của mình, dùng cậu ta như thể lá chắn.
"Thật đó hả, ông già? Bỏ tôi ra mau, cút ra! Cút ra!"
“Á Á Á Á Á Á!!!”
Trong khi thằng con đang cố gắng đẩy cha mình ra, thì Gã Hề Đẫm Máu đã giơ Lá 6 bích trên tay lên chuẩn bị đâm xuống, thì đột nhiên…
Âm thanh thủy tinh vỡ phát ra từ phía cửa sổ, một tên kiếm sĩ đô con xuất hiện.
"Há há há… ngươi đây rồi, Jack Đồ Tể."
Một giọng nói điềm tĩnh, tạo cảm giác vô cùng dị thường.
Hắn rút thanh Katana được phản chiếu bởi ánh trăng ra khỏi vỏ.
"Ngươi, ngươi là… Quỷ Kiếm ư!! Ngươi vẫn còn sống sao!?" Giọng của Oyano Bou trở nên lạc quan hơn.
Hắn nhe răng cười từ phía sau Dekuno Bou.
“Cứ tưởng là sẽ được chiến một trận vô cùng thú vị sau một quãng thời gian dài, thế mà ngươi sau khi xử hết lũ rác rưởi yếu đuổi thì lại lủi mất. Khiến ta đây thất vọng lắm đó."
Dù nói vậy, nhưng ánh mắt của Quỷ Kiếm không rời khỏi Gã Hề một giây nào.
Hắn ta hiểu rõ rằng: người đó, Gã Hề Đẫm Máu, là một kẻ có sức mạnh cường đại ngang hàng với hắn.
"Kiếm Quỷ ư? Rốt cuộc người này là ai?" Ngay cả Christina cung run rẩy trước lượng ma lực điên loạn của hắn.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một trong những kiếm sĩ hàng đầu thế giới.
"Ta có thể thông cảm nếu các ngươi chưa từng nghe đến danh tiếng của người này. Người đàn ông này là một Vũ Vân Giả đến từ đất nước Wakoku xa xôi."
"Vũ Vân Giả...!?"
Christina cũng đã từng nghe nói qua về chốn đó.
Phía bên kia đại dương có một đất nước đang ở thời kỳ chiến quốc, sở hữu rất nhiều Vũ Vân Giả tài năng, đó là Wakoku. Ở nơi ấy, võ nghệ được coi là biểu tưởng của sức mạnh, chứ không phải kiếm thuật.
Vì đất nước Wakoku này bế quan tỏa cảng nên có rất ít thông tin. Tuy nhiên, đôi khi có vài Vũ Vân Giả tới đây để tu luyện võ công.
Tất cả họ đều là những cao thủ tuyệt thế.
“Hơn nữa, người đàn ông này được kỳ vọng sẽ trở thành thành người thừa kế trẻ tuổi nhất của một trong bốn trường phái võ thuật hàng đầu ở Wakoku, trường phái Bạch Hổ. Nhưng trong quá trình theo đuổi sức mạnh, hắn đã giết chết chín môn đồ của mình và bị trục xuất ”
“Haha… chuyện xưa như diễm rồi. Ta luôn cảm thấy buồn chán kể từ khi đặt chân đến cái đất nước này, nhưng không ngờ lại có cơ hội gặp được một Võ giả độc nhất vô nhị như ngươi đó.”
Dứt lời, Kiếm Quỷ nắm chặt chuôi kiếm.
"Há há há, Jack Đồ Tể ơi là Jack Đồ Tể! Ngươi sợ hãi Quỷ Kiếm đến mức chôn chân tại chỗ luôn kìa! Cái phong thái cao ngạo trước đó của người biến đi đâu rồi hả?”
Tiếng cười điên loạn của Oyano Bou vang vọng.
"Ra đòn đi."
Quỷ Kiếm cúi thấp người.
"Ực." Kanade khẽ nuốt nước bọt.
Và sau đó, gã Hề lập tức búng tay.
Đồng thời, cơ thể của Quỷ Kiếm mờ nhạt như thể tránh né một cái gì đó. Liền sau đó, tường phía sau gã ta xuất hiện một cái lỗ.
"Búng ngón tay ư... Không có một động tác dư thừa nào, thứ sức mạnh này. Nếu không phải là ta, có lẽ một đòn đã đủ kết thúc tất cả ngay tại đây rồi."
Quỷ Kiếm lẩm bẩm đầy thích thú.
Cả Jack Đồ Tể cũng có vẻ bất ngờ. Hắn nhìn chằm chằm Quỷ Kiếm như thể đang đo lường sức mạnh của gã.
"Tuy nhiên, nó không có tác dụng với ta đâu. Dù không nhìn thấy, nhưng ánh mắt của ta có thể cảm nhận được...," Quỷ Kiếm nói xong thì liền nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần đối phó vơi ngón đòn tiếp theo.
"Xuất chiêu đi, Jack Đồ Tể!! Đòn tấn công của ngươi sẽ không bao giờ có thể chạm được vào t-...," Chưa kịp nói hết câu, một tiếng "tách" bất ngờ vang lên.
"Ể..."
Đầu của Quỷ Kiếm nháy múa trên không trung.
Cơ thể không đầu của Quỷ Kiếm từ từ ngã sụp xuống, máu phun ra xối xả từ cổ. Đầu của hắn rơi bộp xuống sàn, hướng ánh nhìn về phía Jack Đồ Tể với vẻ ngơ ngác, chớp mắt được vài cái thì tắt thở.
"Haaaa.”
Sau khi thở nhẹ một tiếng, gã hề lại rút ra lá bài 6 bích.
“KHÔNG-… KHÔNG THỂ VÔ LÝ NHƯ VẬY ĐƯỢC!”
Oyano Bou lùi lại.
"É é!! Chờ đã, chờ đã nào! Bọn ta vẫn còn một lực lượng hùng mạnh phía sau đợi lệnh , chúng chuẩn bị tới rồi, là giáo phái Diabo-..."
Trước khi kịp nói hết câu, lá 6 bích đã nằm gọn trong đầu ông ta.
“Tại sao cơ chứ…?”
Dekino Bou cũng bị kết liễu ngay sau đó.
Sau khi xử lý xong, Gã Hề Đẫm Máu chuyển ánh nhìn sang phía Christina và Kanade.
Trong không gian tĩnh lặng đó, bầu không khí im lặng ngột ngạt kéo dài tưởng chừng như vô tận.
"C-c-chúng ta sắp chết rồi... những nhân chứng đều sẽ bị… bị… bịt miệng…” Kanade run rẩy lẩy bẩy như một chú dê non mới sinh vậy.
Tuy nhiên, trái ngược với dự đoán của Kanade, tên hề vấy máu nặng nề bước đi.
"Đợi đã!!" Christina gọi với lại.
Cô đã bị mê hoặc, ngưỡng mộ cái thứ sức mạnh như thánh thần ấy.
"Nè, rốt cuộc mục đích của anh là gì!? Cũng chính anh là người đã chuyển giao tập tài liệu của Goethe Mono cho tôi, đúng không!"
Gã Hề đẫm máu không đáp lời.
Đằng sau lớp mặt nạ với nụ cười giả tạo đó, hắn ta nhìn chằm chằm Christina.
"Ha ha ha...,"
Gã Hề cười nhẹ. Và rồi ngay sau đó, hắn phi một lá bài vào cô.
Christina liền phản xạ, giơ thanh kiếm làm chệch hướng của nó.
Nhưng lá bài đã xoẹt qua má Christina, cắm phập vào thái dương của Kanade đứng ngay phía sau.
"Ể!?"
"Kanade!?"
Kanade rỉ máu từ vết thương, rồi ngã khuỵa xuống sàn.
"Há há há...!"
Gã Hề phóng vút qua cửa sổ.
Nhưng Christina không thể đuổi theo hắn.
"Cậu có làm sao không!? Kanade, mau trả lời tôi đi!"
Vì sinh mệnh của Kanade đang gặp nguy hiểm.
Một người bạn mà cô có thể thoải mái tâm sự, chuyện trò mà không phải bận tâm lo lắng đến gia thế. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, cô có một mối quan hệ như vậy.
"Kanade, Kanade ơi!"
Mạch vẫn còn đập, cô ấy đang thở, liệu có thể cầm máu được không đây...!
"Ư ưm... Christina..."
"Kanade, hãy tỉnh lại đi mà!"
Kanade đặt cánh tay run rẩy của mình lên bàn tay của Christina.
"K-không sao đâu mà... Dù sao thì mình cũng không cứu nổi được nữa rồi."
"Không đâu!! Đừng có nói điều xúi quẩy nữa, Kanade à. Rồi sẽ ổn thôi, Kanade nhất định sẽ qua khỏi!"
"Vậy nên... làm ơn hãy lắng nghe... ước nguyện nhỏ nhoi của mình trước khi lìa xa trần thế."
"Không, đừng có nói vậy mà...!"
"Làm ơn đó, Christina."
Kanade nhìn chằm chằm Christina với ánh mắt nghiêm túc.
"Tôi hiểu rồi, tuy nhiên đây không phải là lời trăn trối. Nhưng chỉ cần nói điều đó khiến cậu cảm thấy yên lòng hơn, thì tôi sẵn sàng lắng nghe. Nếu cậu có mệnh hệ gì, thì tôi sẽ chuyển lời lại cho gia đình Kanade ở quê nhà.”
"Cảm ơn, Christina... nhưng mình không có bất kỳ di ngôn nào để lại cho cha mẹ cả."
"Hể...?"
"Điều mà mình mong mỏi, đó là..."
Kanade mở to con ngươi ra, hét lớn:
"TÊN KHỐN NẠN PHẢN BỘI CID KAGENO! TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO NGƯƠI ĐÂU! TA SẼ NGUYỀN RỦA VÀ ĐI THEO ÁM QUẺ NGƯƠI CẢ ĐỜI NÀY KIẾP NÀY, CHUẨN BỊ SẴN TINH THẦN ĐI!!"
Và sau đó, Kanade nhắm mắt an nhiên, như thể không còn vướng bận gì chốn hồng trần.
"KANADE, KANADE ƠI, HÃY TỈNH DẬY ĐI MÀ!!"
Cơ thể Kanade không còn động đậy.
"Này, đã bảo dậy đi cơ mà, tôi cần phải dọn dẹp đống thi thể này nên đừng có nằm ngủ ở đây!!"
Christina giận dỗi bóc tấm thẻ dính máu khô trên đầu Kanade.
"Đau!"
"Đây là máu giả."
"Hể...? Mình còn sống sao?"
Kanade ngạc nhiên khi chạm vào đầu mình.
"Đừng lo. Kanade không bị thương gì cả đâu."
"Nhưng, lá bài đã chọc thủng đầu mình mà..."
"Máu khô ấy mà."
"CHẾT TIỆ-..ĐỒ KHỐN NHÀ NGƯƠI, JACK ĐỒ TỂ!"
Kanade đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng.
"Chờ chút, có chữ viết trên lá bài nè?"
"Hể, gì cơ? "
Ở trên lá bài mà Christina đang cầm viết nghệch ngoạch vài dòng thơ bằng máu đỏ tươi.
[Lũ cẩu hoang hợm hĩnh
Ta sẽ săn bằng sạch
Giết hết lũ người xấu
Thường chỉ đếm số thôi.
Nhưng đôi khi trở trời
Ta thích chơi kiểu này.]
“Không biết là đoạn thơ này có ý nghĩa gì nhỉ?”
Đúng lúc đó, cửa phòng từ từ mở ra.
"Ây yô, các cậu! Đều an toàn cả nhể!"
Một cậu thanh niên bình thường có thể nhìn thấy ở bất cứ đâu, chạy lại với mái tóc đen, kèm theo nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
"Mọi người đều bình an vô sự, may quá!" Christina thở phào nhẹ nhõm.
"Yô yô cái cục cức ấy, Sid-kun à! Tên phản bội khốn nạn này còn dám mặt dày quay lại đây ư?” Kanade phát rồ ngay khi nhìn thấy Cid-kun, trừng mắt nhìn gã như thể ngay lập tức muốn lao vào chém cho mấy nhát.
"Tôi cứ tưởng mình gần chết đến nơi rồi đó nhé? Gần như toi mạng luôn rồi!"
“Gần chết? Chúng tôi mới chính là người suýt thì chết sau khi bị cậu bỏ rơi đây này, nếu Jack Đồ Tể mà không xuất hiện thì chúng tôi không còn đứng ở đây được nữa đâu!! ”
"Ui choa, Jack Đồ Tể đã xuất hiện sao?"
"Đúng, đúng vậy, anh ta xuất hiện vẫy tay và làm như thế này, viu viu mấy phát! Sau đó phập, xoẹt xoẹt xoẹt. Thực sự là ngàn cân treo sợi tóc luôn!" Kanade đã trở lại trạng thái bình thường.
"Hể, tuyệt ghê ta."
"Ừm ừm, rồi nhé. Sau đó cái tên Vũ Vân Giả Wakaku gì gì đó bị-…. À MÀ KHÔNG ĐÚNG! CID KAGENOU, TA CHƯA XONG CHUYỆN VỚI NHÀ NGƯƠI ĐÂU!"
“À vâng, tôi đây.”
"TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO KẺ PHẢN BỘI ĐÂU! SAO DÁM BỎ TA LẠI MÀ CHẠY TRỐN HẢ!"
“Tôi xin lỗi.”
”TƯỞNG CHỈ CẦN XIN LỖI LÀ XONG À!! CÁI ĐỒ KHỐN KIẾP NÀY,…TA SẼ ĐÁNH CHẾT NGƯƠI!”
“”
Kanade lao vào Sid, quặp hai chân cậu ta lại rồi ngồi đè lên, đấm tụi bụi.
"Thế nào!? Nhớ đời chưa!!"
“U oaaa, dừng lại đi mà!!!”
Và hình phạt tàn bạo đó kéo dài suốt vài giờ liền.
--------------------------------------------
—
—
—
—
—
P/s: Đêm Halloween, đọc chương này là hết nước chấm.
Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu

Đêm muộn.
Tại biệt thự của gia tộc Hope, trong bóng tối tĩnh lặng, có nhiều bóng người di chuyển.
Chúng đội mặt nạ, rút vũ khí, chờ đợi thời cơ tấn công
"Cha, đến lúc chưa?"
"Đừng vội, Dekuno."
Dekuno Bou và Oyano Bou thì thầm với nhau.
"Nhưng mà, đèn đã tắt lâu rồi."
"Việc trinh sát đã được giao cho Tử tước Shinobi. Chúng ta sẽ chờ đợi tín hiệu từ tử tước."
"Con hiểu rồi, thưa cha."
Dekuno Bou đáp lại với biểu cảm bất mãn lộ rõ.
"Đừng lo, Dekuno à. Ta sẽ ghi công con cho cuộc đột kích lần này.”
"Thật sao ạ?!"
"Ta cũng đã già rồi. Sau khi con tốt nghiệp học viện được một thời gian, vị trí của ta trong Dạ Kiếm sẽ được giao lại cho con."
"Há há há, rồi tôi xé xác cô ra, Christina à!! Hãy tự biết thân biết phận đi!"
"Có hai mục tiêu. Christina và Kanade. Chúng ta đã có được đầy đủ chứng cứ từ Công Tước Hope rồi."
"Bị chính gia đình mình phản bội, đúng là con ả đáng thương." Dekuno cười nhạo như thể chọc ngoáy.
"Đó là một lựa chọn sáng suốt là đằng khác. Gia tộc đã được duy trì qua biết bao thế hệ, làm sao hắn ta lại chấp nhận để yên cho đứa con gái ngờ nghệch gây họa được chứ. Để đổi lấy bằng chứng, ta đã hứa giúp đỡ công tước Hope. Đừng có phạm sai lầm để rồi giết nhầm hắn."
"Ha ha, con hiểu rồi..."
"Hãy cẩn thận. À mà, có một học sinh nam ở cùng phòng với mục tiêu. Tên nó là... Cid Kagenou phải không nhỉ?"
"Vâng vâng, là một kẻ tầm thường bám đít Christina. Chúng ta sẽ xử lý tên đó thế nào đây?"
"Không cần quan tâm, nếu bị nhìn thấy rồi thì rất phiền phức. Khử nó luôn đi."
"Được, thưa cha.”
“Nhớ lấy. Đừng để chệch hướng kế họach. Trinh sát giao cho Tử tước Shinobi, việc tấn công giao cho gia tộc chúng ta Bou, công cuộc bao vây dinh thự thì giao cho Hầu Tước Jet."
"Thế này chúng có mà chạy được bằng trời."
"Ừ, nếu có vấn đề gì, các đơn vị trinh sát và đơn vị bao vây sẽ đến tiếp viện. Trong lực lượng tấn công, có những sát thủ đến từ Vô Luật Thành, và trong lực lượng bao vây có một Ma Kiếm Sỹ đã từng tham gia trận chung kết tại Lễ Hội Bushin, một bậc thầy kiếm thuật trường phái Bạch Hổ, [Kiếm Quỷ]. Không có khả năng thất bại.”
"Ha ha, quả không hổ danh là Cha. Số phận của bọn chúng đã được quyết định trước cả khi bắt đầu rồi. Trận chiến thú vị nhất là trận chiến mà chúng ta nắm chắc phần thắng. Đó là câu cửa miệng của Cha, con nói không sai chứ?"
"Kư kư kư , đúng là vậy."
Oyano Bou cười nhăn nhở.
"Cha, đó là tín hiệu từ đơn vị trinh sát."
"Vậy là đã tới lúc. Bắt đầu đi."
Và rồi, nhiều bóng người bắt đầu xâm nhập vào dinh thự.
★ ★ ★
Christina nằm dài trên giường, ngước nhìn lên trần nhà. Tiếng ngáy của Kanade và tiếng thở mạnh của Cid hòa cùng với nhau vang vọng khắp căn phòng.
Cô trằn trọc không thể ngủ nổi.
Không phải do tiếng ngáy o o của Kanade, mà là sự việc sáng nay.
Khi nhớ lại hình ảnh những thi thể đẫm máu treo trên đài phun nước, máu đỏ nhuốm cả một vùng, trái tim cô lại hưng phấn không thể kiềm chế được. Hai người đó đã cố gắng chống cự vùng vẫy, nhưng cuối cùng bị giết chết một cách không thương tiếc bởi thứ sức mạnh áp đảo vượt trội.
Sức mạnh.
Thứ sức mạnh vượt qua tất cả.
Pháp luật, đạo đức, quyền lực, đứng trước sức mạnh thuần túy đều vô nghĩa.
"Hí hí..."
Tay vươn lên trần nhà, cô ấy cười khúc khích.
Rồi đột nhiên, Christina nghe thấy tiếng quần áo sột soạt.
"Ai đó còn thức à?"
Không có phản hồi.
"Kanade? Cid-kun?"
Chỉ có tiếng ngáy của Kanade, tiếng thở đều đều của Cid là hồi đáp lại cô.
"Là do mình tưởng tượng chăng?"
Đúng vào lúc đó, thanh âm “Kẽo kẹt” vang lên.
Tiếng mở cửa nghe thấy rõ.
"Ai đấy?" Khi cô ấy cất tiếng, thì cánh cửa đang mở ra bỗng dừng lại.
Đầu bên kia cánh cửa hé mở, tiếng thở khe khẽ của ai đó vọng vào.
"Có việc gì ư?" Christina nắm chặt thanh kiếm ở bên giường trong khi nói tiếp. Bất kỳ người nào trong biệt thự nếu được hỏi như vậy, đều sẽ hồi đáp ngay lập tức.
Kỳ lạ thay, cũng không nghe thấy bất kỳ động thái nào của những hộ vệ đứng trước cửa nữa. Trong khoảng khắc đó, chỉ có tiếng ngáy khò khò của Kanade vang lên trong căn phòng.
Ngay sau đó--
"Giết chúng!"
Theo hiệu lệnh, một nhóm người mặc Hắc Phục lao vào căn phòng.
"Tỉnh dậy mau, mọi người!!"
Kristina la hét, ném chăn của Kanade vào những người xâm nhập.
"Ú ớ... hức, cái gì zợ!?"
Khi Kanade vẫn còn đang mơ màng, Kristina đưa kiếm cho cô.
"Chúng ta bị tấn công!" Sau khi vứt lại một câu gọn lỏn, Christina ngay lập tức phải đối mặt với thanh kiếm của một trong những kẻ xâm nhập. Cô dùng một chút sức để kiểm tra kỹ năng của chúng.
Mạnh quá.
Chắc chắn chúng là kiếm sỹ chuyên nghiệp.
Dù cô phải thay đổi tư thế làm chệch hướng đường kiếm của gã. Nhưng đó không phải là một kẻ không thể đánh bại.
Vào lúc kẻ đó mất thăng bằng, lưỡi kiếm của Christina đâm vào bả vai hắn.
"Mẹ kiếp! Con khốn, thân hình nhỏ bé như vậy sao có thể…?!"
Một giọng nói thô ráp quen thuộc cất lên.
Trước khi Christina có thể tấn công tiếp, năm kẻ xâm nhập đã đứng bao vây trước mặt cô.
"Đừng mất cảnh giác! Ta đã nói với con rồi! Lui về!"
"Nhưng, thưa Cha...!"
"Không được nói thêm lời nào nữa!"
Người đàn ông được gọi là "Cha" đấy đẩy gã to con sang một bên và đứng trước mặt Christina. Đây có lẽ là thủ lĩnh của bọn chúng.
"Ú óe óe óe!? Chuyện gì thế!? Mình sẽ chết ư? Mình sẽ bỏ mạng tại đây sao?" Kanade kêu gào trong khi cố gắng chống cự lại hai kẻ tấn công. Còn Cid Kagenou trong lúc đó thì...
Cậu ta đang âm thầm lẻn qua đường cửa sổ.
“A…”
Cid và Christina đưa mắt nhìn nhau, sau khi cười ngượng ngùng đáp lại thì cậu ta nhanh chóng mất hút ngoài cửa sổ.
"Hức, Đồ phản bội! Mình nguyền rủa cậu! Mình sẽ hóa thành ma và đi theo ám cậu, đừng mong sống yên được!" Kanade tức giận la hét ỏm tỏi.
"ĐỪNG ĐỂ NÓ CHẠY THOÁT! MAU ĐUỔI THEO!"
Tên thủ lĩnh ra lệnh, ba người đàn ông ngay lập tức bám theo Cid.
"Ồ... may quá đi." Christina thì thầm nhỏ.
Cid sẽ đảm nhận ba kẻ xâm nhập. Chỉ còn lại sáu người.
Một gã đã bị thương nặng ở vai.
Dù tình hình không thuận lợi nhưng vẫn chưa đến nỗi tuyệt vọng. Chỉ cần cố câu giờ thêm một chút ít nữa, những người hộ vệ sẽ nghe thấy tiếng ồn và sớm chạy đến ứng cứu.
"Cô vẫn còn hy vọng sẽ có người tới giúp nhỉ?" Gã thủ lĩnh nói.
“A, ai biết được chứ?”
"Đừng ảo tưởng nữa. Ta biết cô đã bỏ ra một số tiền lớn để tăng cường mức độ bảo an. Nhưng tiếc quá, không có kẻ nào tới đâu. Hiện giờ, Đội biệt kích có lẽ đã xử lý xong xuôi rồi."
"Cứ thử xem nào, Dạ Kiếm sẽ phải tuyệt vọng lắm đây.” Cô không có nói dối.
Nhưng vì lực lượng chính đang bị kẹt lại với chúng, khả năng sống sót của cô ở đây đã giảm đi rất nhiều. Không ngờ Dạ Kiếm lại chơi tất tay như vậy.
"Đừng coi thường. Dạ Kiếm vẫn ‘vững chắc như đá tảng’. Nó giống như tấm lòng của người làm cha làm mẹ dành cho con trai mình vậy."
"Ông là Bá tước Oyano Bou đúng không? Tôi có nghe thấy giọng của con trai ông."
"À ờ, thì sao?"
Oyano Bou đáp lại lảm nhảm, rồi ban lệnh.
"Giết."
Và rồi, lũ người mặc Hắc Phục lao vào cùng lúc. Gã dẫn đầu vung kiếm vào Christina.
"Hự!"
Nhưng Christina vẫn chưa từ bỏ hoàn toàn.
Cô phản kích, chặn kiếm của gã đàn ông và cố gắng tập hợp lại với Kanade trước khi bị chúng bao vây. Nhưng kế hoạch đó đã vỡ vụn ngay tức khắc.
Một thanh âm “Xoẹt” vang lên, cơ thể gã ngừng cử động.
“Hả, cái quá-…. Á á á á á á á á á”
Dù vẫn còn chút ít nhận thức để la hét, nhưng cơ thể hắn đã bị chia làm hai nửa, thân trên và dưới.
“Á á á… á….Cứu m-…”
Hắn rên rỉ, cất giọng nói yếu ớt vươn tay ra. Nhưng, gã này không thể cứu được nữa rồi.
"Ấy, không thể nào! Người này là một trong những Ma Kiếm Sỹ hàng đầu của Hoàng Đô cơ mà?" Oyano Bou trừng mắt nhìn Christina.
Nhóm người mặc Hắc Phục cũng cảnh giác và giữ khoảng cách.
"Không, không phải tôi."
Đúng là vậy, Christina không làm gì cả. Cô ấy chỉ đơn giản là cố tránh đường kiếm của gã đàn ông. Và rồi, ngay khoảnh khắc đó, hắn đã bị chém gục.
Chém một kiếm sĩ hàng đầu thành hai nửa mà không có bất kỳ một ai nhận ra, đó là một kỹ năng mà Christina dù có cố gắng đến mấy cũng không thể tái hiện lại được.
"Còn ai khác ở đây nữa ư! Hay là… ngươi đang che giấu năng lự-...?" Oyano Bou ngừng nói giữa chừng, con mắt mở to.
Hai kiếm sĩ đối đầu với Kanade cũng đã phải chịu số phận tương tự từ lúc nào.
"Ể, ể? Mình- mình đã thức tỉnh ư? Sức mạnh thật sự bí ẩn của mình cuối cùng cũng lộ diện rồi sao?" Kanade ngơ ngác nhìn xung quanh.
"Không thể ngờ được! Thì ra là do ngươi gây ra sa-... Khoan, chờ chút! Thanh kiếm đó..."
Oyano Bou dường như nhận ra điều gì. Ánh mắt của ông hướng về thanh kiếm của Kanade.
"Tại sao, thanh kiếm của ngươi không dính chút máu nào?"
"Ờ ha, quả thực là vậy."
Thanh kiếm của Kanade, đến cả một giọt máu cũng không có. Việc cô ấy không làm bất kỳ điều gì là rõ rành rành rồi.
Lúc đó, có tiếng loạt soạt nhẹ.
Tất cả đều quay đầu nhìn về phía tiếng động.
Nơi ấy là giường của Cid Kagenou. Nhưng cậu ta không còn nằm ở đó nữa rồi. Trên chiếc giường đó, có một người lạ mặt.
Cơ thể đang nằm quay lưng của gã được chiếu rọi bởi ánh trăng huyền ảo.
"Gã Hề Đẫm Máu..." Một ai đó rên rỉ.
‘Soạt’, Gã Hề quay mặt về phía chúng. Mặt nạ nhuốm đầy máu tanh đó đang mỉm cười.
"Hức…” Dekuno Bou lùi lại vài bước: "Ngươi chính là Jack Đồ Tể?"
Trong khi đó, Oyano Bou vẫn giữ bình tĩnh.
Ông ta ra lệnh cho những kẻ còn lại, bao vây lấy gã Hề đẫm máu.
"Ta đã lường trước được chuyện này mà. Gã đó là sát thủ mà cô đã thuê, phải không?"
"K- Không phải, Gia Tộc Hope không bao giờ sử dụng sát thủ!"
Christina phủ nhận lời của Oyano Bou. Nhưng ông ta không còn để tâm đến những gì cô ấy nói nữa.
"Ngươi được trả bao nhiêu? Kỹ năng của ngươi khá thật, hành động của ngươi đã khiến tổ chức bọn ta phải chịu nhiều tổn thất lắm đấy.."
Oyano Bou nhìn vào đống thi thể của những Ma Kiếm Sỹ nằm la liệt xung quanh, chúng đã phải chịu một cái chết vô cùng bi thảm.
"Tất cả bọn họ đều là những kiếm sĩ có tên tuổi trong thế giới ngầm. Mặc dù khó tin, nhưng chính là sự thật..."
Oyano Bou thở dài mệt mỏi.
Gã Hề Đẫm Máu, đã nằm im trên giường rất lâu, nhưng nụ cười tà dị gắn ở lớp mặt nạ vẫn không hề biến mất.
"Phải học cách chấp nhận hiện thực thôi nhỉ. Đối đầu với ngươi không phải ý kiến hay ho gì cho cam. Ngay cả khi tiếp tục chiến đấu, kể cả khi giành chiến thắng, bọn ta cũng sẽ phải chịu tổn thất vô cùng to lớn. Cả ngươi cũng vậy. Đừng nghĩ rằng có thể đối đầu với Dạ Kiếm mà an toàn trốn thoát được đâu."
Thằng Hề nhuốm đầy máu tươi khẽ lắc vai.
"Ta nghĩ rằng sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta nếu dừng trận chiến lại ở đây. Bọn ta sẽ trả ngươi gấp ba lần. Ta không có yêu cầu ngươi đổi phe, chỉ cần lặng thầm rút lui thôi là được rồi. Ta đảm bảo sẽ không tiết lộ chuyện này ra ngoài, khiến danh tiếng của ngươi bị hoen ố. Ngươi thấy sao?"
Vai của tên Hề lại càng rung lên dữ dội hơn trước. Gã đang cố nhịn cười.
“Có gì đáng cười ở đây à?”
Và sau đó, Gã Hề Đẫm Máu nâng dần cơ thể của mình lên, nhấc ngón tay.
Chậm rãi, chậm rãi, ngón tay của Gã Hề Đẫm Máu chỉ vào từng kẻ tấn công. Dường như hắn đang chọn lựa gì đó.
Và rồi ngón tay dừng lại, chỉ vào một người trong số bọn chúng.
"Ta làm sao...?" Kẻ bị chỉ vào nghiêng đầu bối rối.
Và cùng lúc đó, Gã Hề Đẫm Máu búng ngón tay.
Ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, đầu của tên đó bay khỏi cổ.
"Thật ngu xuẩn..."
Máu phun ra như suối, cái xác không đầu ấy ngã rập xuống sàn.
"Cha ơi, con không thể chịu đựng thêm được nữa rồi!"
Cơ thể Dekuno Bou mất trọng lực, quỳ sụp xuống.
Ngón tay của Gã Hề Đẫm Máu đang kiếm tìm mục tiêu tiếp theo. Ngón tay lướt qua Dekuno Bou và chỉ vào gã đứng cạnh cậu ta.
“K-khoan đã!!” Mặc dù hét lên hoảng loạn, nhưng kẻ bị chỉ định đã nhanh chóng né tránh, không hổ danh là Ma Kiếm Sỹ lành nghề.
Nhưng khi ngón tay Gã Hề búng lên, nửa trên khuôn mặt hắn ngay lập tức bị thổi bay.
Linh hồn còn lưu luyến trong thân xác cố gắng mở miệng, nhưng chỉ kịp trào ra bọt máu.
Tiếp theo, ngón tay của Gã Hề Đãm Máu chỉ vào Kanade.
"Ư ê! Mình á!! Tại sao!? Uêêêêêêêêêê!?"
Ngón tay khựng lại ở đó một lúc, rồi lướt qua cô chỉ vào kẻ tấn công đằng sau.
"A......" Hắn chỉ kịp kêu lên một tiếng, sau đó nổ tung đầu.
Giờ đây chỉ còn lại cha con Oyano Bou và Dekuno Bou.
"Á á á, Cha ơi cha, mau chạy thôi!"
Dekuno Bou bám vào chân của cha.
Oyano Bou kinh hoàng nhìn bốn kiếm sỹ đã bị hạ sát trong chớp mắt.
"Cuộc đàm phán đã thất bại nhỉ... hay là… ngươi cố tình chừa lại không giết bọn ta vì muốn giành lợi thế trong cuộc đám phán này, sau khi thể hiện sức mạnh của mình. Có vẻ như vẫn còn cơ hội nhỉ."
Gã Hề Đẫm Máu không phản ứng gì trước lời nói của Oyano Bou.
"Trước hết, cho ta gửi xin lỗi chân thành đến ngươi. Ta thừa nhận rằng bản thân đã phán đoán sai sức mạnh của ngươi. Dù không biết rằng ngươi đã đạt được thứ sức mạnh đó như thế nào, nhưng đến mức này thì..."
Dekuno Bou túa mồ hôi ướt đẫm hết cả trán.
"Tuy nhiên, dinh thự này đã bị bao vây. Ta vừa kêu thuộc hạ gửi đi tín hiệu trước đó rồi. Đội quân đã bao vây cả khu này và sớm tới đây ứng cứu. Trong số đó, có lực lượng tinh nhuệ của Tử Tước Shinobi và Hầu Tước Jet, thậm chí còn có cả kiếm sỹ bậc thầy trường phái Bạch Hổ, [Kiếm Quỷ] tới đây. Dù có sở hữu tài năng xuất chúng đến đâu đi chăng nữa, dưới tình hình này, ngươi cũng không thể-..."
Lời Oyano Bou bị cắt ngang bởi hành động của Gã Hề đẫm máu.
Hắn lục lọi dưới tấm Futon.
Nhìn kỹ hơn, thứ ấy đang bọc lại một vật gì đó khá bất thường, đến mức nhuốm màu đỏ thẫm loang lổ khắp tấm Futon. Gã Hề lôi ra hai cái đầu bị chặt đứt.
"Không thể nào!”
Oyano Bou nhận ra khuôn mặt hai cái đầu đó.
"Tử Tước Shinobi... thậm chí cả Hầu Tước Jet cũng..."
Trên mỗi cái đầu đều có một lá bài ghim thẳng vào trong: một lá 4 bích và một lá 5 bích.
"Lực lượng bao vây đã bị diệt sạch ư... Lũ yếu ớt, chỉ có một kẻ mà cũng…!"
Cuối cùng, Oyano Bou đã mất đi sự bình tĩnh vốn có.
"NGƯƠI LÀ CÁI QUÁI GÌ VẬY CHỨ!? NGƯƠI THỰC SỰ MUỐN GÌ HẢ!? YÊU CẦU CỦA NGƯƠI LÀ GÌ!?" Ông ta la hét đến mức văng cả nước bọt.
Gã Hề nhuốm máu từ trong túi áo chậm rãi rút ra một lá bài. Đó là lá 6 bích..
"Á Á Á Á! KHÔNGGGGGGGGGG!"
Oyano Bou lập tức nhận ra lá bài đó dành cho ai.. Ông trốn đằng sau đứa con trai bất lực của mình, dùng cậu ta như thể lá chắn.
"Thật đó hả, ông già? Bỏ tôi ra mau, cút ra! Cút ra!"
“Á Á Á Á Á Á!!!”
Trong khi thằng con đang cố gắng đẩy cha mình ra, thì Gã Hề Đẫm Máu đã giơ Lá 6 bích trên tay lên chuẩn bị đâm xuống, thì đột nhiên…
Âm thanh thủy tinh vỡ phát ra từ phía cửa sổ, một tên kiếm sĩ đô con xuất hiện.
"Há há há… ngươi đây rồi, Jack Đồ Tể."
Một giọng nói điềm tĩnh, tạo cảm giác vô cùng dị thường.
Hắn rút thanh Katana được phản chiếu bởi ánh trăng ra khỏi vỏ.
"Ngươi, ngươi là… Quỷ Kiếm ư!! Ngươi vẫn còn sống sao!?" Giọng của Oyano Bou trở nên lạc quan hơn.
Hắn nhe răng cười từ phía sau Dekuno Bou.
“Cứ tưởng là sẽ được chiến một trận vô cùng thú vị sau một quãng thời gian dài, thế mà ngươi sau khi xử hết lũ rác rưởi yếu đuổi thì lại lủi mất. Khiến ta đây thất vọng lắm đó."
Dù nói vậy, nhưng ánh mắt của Quỷ Kiếm không rời khỏi Gã Hề một giây nào.
Hắn ta hiểu rõ rằng: người đó, Gã Hề Đẫm Máu, là một kẻ có sức mạnh cường đại ngang hàng với hắn.
"Kiếm Quỷ ư? Rốt cuộc người này là ai?" Ngay cả Christina cung run rẩy trước lượng ma lực điên loạn của hắn.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một trong những kiếm sĩ hàng đầu thế giới.
"Ta có thể thông cảm nếu các ngươi chưa từng nghe đến danh tiếng của người này. Người đàn ông này là một Vũ Vân Giả đến từ đất nước Wakoku xa xôi."
"Vũ Vân Giả...!?"
Christina cũng đã từng nghe nói qua về chốn đó.
Phía bên kia đại dương có một đất nước đang ở thời kỳ chiến quốc, sở hữu rất nhiều Vũ Vân Giả tài năng, đó là Wakoku. Ở nơi ấy, võ nghệ được coi là biểu tưởng của sức mạnh, chứ không phải kiếm thuật.
Vì đất nước Wakoku này bế quan tỏa cảng nên có rất ít thông tin. Tuy nhiên, đôi khi có vài Vũ Vân Giả tới đây để tu luyện võ công.
Tất cả họ đều là những cao thủ tuyệt thế.
“Hơn nữa, người đàn ông này được kỳ vọng sẽ trở thành thành người thừa kế trẻ tuổi nhất của một trong bốn trường phái võ thuật hàng đầu ở Wakoku, trường phái Bạch Hổ. Nhưng trong quá trình theo đuổi sức mạnh, hắn đã giết chết chín môn đồ của mình và bị trục xuất ”
“Haha… chuyện xưa như diễm rồi. Ta luôn cảm thấy buồn chán kể từ khi đặt chân đến cái đất nước này, nhưng không ngờ lại có cơ hội gặp được một Võ giả độc nhất vô nhị như ngươi đó.”
Dứt lời, Kiếm Quỷ nắm chặt chuôi kiếm.
"Há há há, Jack Đồ Tể ơi là Jack Đồ Tể! Ngươi sợ hãi Quỷ Kiếm đến mức chôn chân tại chỗ luôn kìa! Cái phong thái cao ngạo trước đó của người biến đi đâu rồi hả?”
Tiếng cười điên loạn của Oyano Bou vang vọng.
"Ra đòn đi."
Quỷ Kiếm cúi thấp người.
"Ực." Kanade khẽ nuốt nước bọt.
Và sau đó, gã Hề lập tức búng tay.
Đồng thời, cơ thể của Quỷ Kiếm mờ nhạt như thể tránh né một cái gì đó. Liền sau đó, tường phía sau gã ta xuất hiện một cái lỗ.
"Búng ngón tay ư... Không có một động tác dư thừa nào, thứ sức mạnh này. Nếu không phải là ta, có lẽ một đòn đã đủ kết thúc tất cả ngay tại đây rồi."
Quỷ Kiếm lẩm bẩm đầy thích thú.
Cả Jack Đồ Tể cũng có vẻ bất ngờ. Hắn nhìn chằm chằm Quỷ Kiếm như thể đang đo lường sức mạnh của gã.
"Tuy nhiên, nó không có tác dụng với ta đâu. Dù không nhìn thấy, nhưng ánh mắt của ta có thể cảm nhận được...," Quỷ Kiếm nói xong thì liền nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần đối phó vơi ngón đòn tiếp theo.
"Xuất chiêu đi, Jack Đồ Tể!! Đòn tấn công của ngươi sẽ không bao giờ có thể chạm được vào t-...," Chưa kịp nói hết câu, một tiếng "tách" bất ngờ vang lên.
"Ể..."
Đầu của Quỷ Kiếm nháy múa trên không trung.
Cơ thể không đầu của Quỷ Kiếm từ từ ngã sụp xuống, máu phun ra xối xả từ cổ. Đầu của hắn rơi bộp xuống sàn, hướng ánh nhìn về phía Jack Đồ Tể với vẻ ngơ ngác, chớp mắt được vài cái thì tắt thở.
"Haaaa.”
Sau khi thở nhẹ một tiếng, gã hề lại rút ra lá bài 6 bích.
“KHÔNG-… KHÔNG THỂ VÔ LÝ NHƯ VẬY ĐƯỢC!”
Oyano Bou lùi lại.
"É é!! Chờ đã, chờ đã nào! Bọn ta vẫn còn một lực lượng hùng mạnh phía sau đợi lệnh , chúng chuẩn bị tới rồi, là giáo phái Diabo-..."
Trước khi kịp nói hết câu, lá 6 bích đã nằm gọn trong đầu ông ta.
“Tại sao cơ chứ…?”
Dekino Bou cũng bị kết liễu ngay sau đó.
Sau khi xử lý xong, Gã Hề Đẫm Máu chuyển ánh nhìn sang phía Christina và Kanade.
Trong không gian tĩnh lặng đó, bầu không khí im lặng ngột ngạt kéo dài tưởng chừng như vô tận.
"C-c-chúng ta sắp chết rồi... những nhân chứng đều sẽ bị… bị… bịt miệng…” Kanade run rẩy lẩy bẩy như một chú dê non mới sinh vậy.
Tuy nhiên, trái ngược với dự đoán của Kanade, tên hề vấy máu nặng nề bước đi.
"Đợi đã!!" Christina gọi với lại.
Cô đã bị mê hoặc, ngưỡng mộ cái thứ sức mạnh như thánh thần ấy.
"Nè, rốt cuộc mục đích của anh là gì!? Cũng chính anh là người đã chuyển giao tập tài liệu của Goethe Mono cho tôi, đúng không!"
Gã Hề đẫm máu không đáp lời.
Đằng sau lớp mặt nạ với nụ cười giả tạo đó, hắn ta nhìn chằm chằm Christina.
"Ha ha ha...,"
Gã Hề cười nhẹ. Và rồi ngay sau đó, hắn phi một lá bài vào cô.
Christina liền phản xạ, giơ thanh kiếm làm chệch hướng của nó.
Nhưng lá bài đã xoẹt qua má Christina, cắm phập vào thái dương của Kanade đứng ngay phía sau.
"Ể!?"
"Kanade!?"
Kanade rỉ máu từ vết thương, rồi ngã khuỵa xuống sàn.
"Há há há...!"
Gã Hề phóng vút qua cửa sổ.
Nhưng Christina không thể đuổi theo hắn.
"Cậu có làm sao không!? Kanade, mau trả lời tôi đi!"
Vì sinh mệnh của Kanade đang gặp nguy hiểm.
Một người bạn mà cô có thể thoải mái tâm sự, chuyện trò mà không phải bận tâm lo lắng đến gia thế. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, cô có một mối quan hệ như vậy.
"Kanade, Kanade ơi!"
Mạch vẫn còn đập, cô ấy đang thở, liệu có thể cầm máu được không đây...!
"Ư ưm... Christina..."
"Kanade, hãy tỉnh lại đi mà!"
Kanade đặt cánh tay run rẩy của mình lên bàn tay của Christina.
"K-không sao đâu mà... Dù sao thì mình cũng không cứu nổi được nữa rồi."
"Không đâu!! Đừng có nói điều xúi quẩy nữa, Kanade à. Rồi sẽ ổn thôi, Kanade nhất định sẽ qua khỏi!"
"Vậy nên... làm ơn hãy lắng nghe... ước nguyện nhỏ nhoi của mình trước khi lìa xa trần thế."
"Không, đừng có nói vậy mà...!"
"Làm ơn đó, Christina."
Kanade nhìn chằm chằm Christina với ánh mắt nghiêm túc.
"Tôi hiểu rồi, tuy nhiên đây không phải là lời trăn trối. Nhưng chỉ cần nói điều đó khiến cậu cảm thấy yên lòng hơn, thì tôi sẵn sàng lắng nghe. Nếu cậu có mệnh hệ gì, thì tôi sẽ chuyển lời lại cho gia đình Kanade ở quê nhà.”
"Cảm ơn, Christina... nhưng mình không có bất kỳ di ngôn nào để lại cho cha mẹ cả."
"Hể...?"
"Điều mà mình mong mỏi, đó là..."
Kanade mở to con ngươi ra, hét lớn:
"TÊN KHỐN NẠN PHẢN BỘI CID KAGENO! TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO NGƯƠI ĐÂU! TA SẼ NGUYỀN RỦA VÀ ĐI THEO ÁM QUẺ NGƯƠI CẢ ĐỜI NÀY KIẾP NÀY, CHUẨN BỊ SẴN TINH THẦN ĐI!!"
Và sau đó, Kanade nhắm mắt an nhiên, như thể không còn vướng bận gì chốn hồng trần.
"KANADE, KANADE ƠI, HÃY TỈNH DẬY ĐI MÀ!!"
Cơ thể Kanade không còn động đậy.
"Này, đã bảo dậy đi cơ mà, tôi cần phải dọn dẹp đống thi thể này nên đừng có nằm ngủ ở đây!!"
Christina giận dỗi bóc tấm thẻ dính máu khô trên đầu Kanade.
"Đau!"
"Đây là máu giả."
"Hể...? Mình còn sống sao?"
Kanade ngạc nhiên khi chạm vào đầu mình.
"Đừng lo. Kanade không bị thương gì cả đâu."
"Nhưng, lá bài đã chọc thủng đầu mình mà..."
"Máu khô ấy mà."
"CHẾT TIỆ-..ĐỒ KHỐN NHÀ NGƯƠI, JACK ĐỒ TỂ!"
Kanade đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng.
"Chờ chút, có chữ viết trên lá bài nè?"
"Hể, gì cơ? "
Ở trên lá bài mà Christina đang cầm viết nghệch ngoạch vài dòng thơ bằng máu đỏ tươi.
[Lũ cẩu hoang hợm hĩnh
Ta sẽ săn bằng sạch
Giết hết lũ người xấu
Thường chỉ đếm số thôi.
Nhưng đôi khi trở trời
Ta thích chơi kiểu này.]
“Không biết là đoạn thơ này có ý nghĩa gì nhỉ?”
Đúng lúc đó, cửa phòng từ từ mở ra.
"Ây yô, các cậu! Đều an toàn cả nhể!"
Một cậu thanh niên bình thường có thể nhìn thấy ở bất cứ đâu, chạy lại với mái tóc đen, kèm theo nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
"Mọi người đều bình an vô sự, may quá!" Christina thở phào nhẹ nhõm.
"Yô yô cái cục cức ấy, Sid-kun à! Tên phản bội khốn nạn này còn dám mặt dày quay lại đây ư?” Kanade phát rồ ngay khi nhìn thấy Cid-kun, trừng mắt nhìn gã như thể ngay lập tức muốn lao vào chém cho mấy nhát.
"Tôi cứ tưởng mình gần chết đến nơi rồi đó nhé? Gần như toi mạng luôn rồi!"
“Gần chết? Chúng tôi mới chính là người suýt thì chết sau khi bị cậu bỏ rơi đây này, nếu Jack Đồ Tể mà không xuất hiện thì chúng tôi không còn đứng ở đây được nữa đâu!! ”
"Ui choa, Jack Đồ Tể đã xuất hiện sao?"
"Đúng, đúng vậy, anh ta xuất hiện vẫy tay và làm như thế này, viu viu mấy phát! Sau đó phập, xoẹt xoẹt xoẹt. Thực sự là ngàn cân treo sợi tóc luôn!" Kanade đã trở lại trạng thái bình thường.
"Hể, tuyệt ghê ta."
"Ừm ừm, rồi nhé. Sau đó cái tên Vũ Vân Giả Wakaku gì gì đó bị-…. À MÀ KHÔNG ĐÚNG! CID KAGENOU, TA CHƯA XONG CHUYỆN VỚI NHÀ NGƯƠI ĐÂU!"
“À vâng, tôi đây.”
"TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO KẺ PHẢN BỘI ĐÂU! SAO DÁM BỎ TA LẠI MÀ CHẠY TRỐN HẢ!"
“Tôi xin lỗi.”
”TƯỞNG CHỈ CẦN XIN LỖI LÀ XONG À!! CÁI ĐỒ KHỐN KIẾP NÀY,…TA SẼ ĐÁNH CHẾT NGƯƠI!”
“”
Kanade lao vào Sid, quặp hai chân cậu ta lại rồi ngồi đè lên, đấm tụi bụi.
"Thế nào!? Nhớ đời chưa!!"
“U oaaa, dừng lại đi mà!!!”
Và hình phạt tàn bạo đó kéo dài suốt vài giờ liền.
--------------------------------------------
—
—
—
—
—
P/s: Đêm Halloween, đọc chương này là hết nước chấm.
Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu
