Chương 2: Sát thủ xâm nhập vào tiệc ngủ.

★★★

Phố lớn ở thủ đô đang huyên náo.

"Chết người rồi...!"

"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Nghe đồn hình như có hai người quý tộc đã bị sát hại!"

"ĐỪNG LẠI GẦN! CHÚNG TÔI ĐANG TRONG QUÁ TRÌNH ĐIỀU TRA!"

Hiên ngang ngay giữa con đường lớn, hai xác chết treo lơ lửng trên đài phun nước..

Quần chúng chen lấn xô đẩy, láo nhào tụ tập quanh đài phun nước, gây xáo trộn cả một vùng.

"Lá bài được thọc ở trong đầu họ, phải không?"

"Tao nghe phong phanh đâu đó, có tin đồn rằng quý tộc đang lần lượt bị sát hại."

"Tao có nghe qua, Ngài Bá Tước Goethe-Mono cũng đã bị giết. Bạn tao, Horako đang làm người hầu ở đó đấy..."

"Cái đ-!? Mày nói thật đó phỏng!”

“Thiệt mà! Horako đã nhìn thấy nhận dạng thủ phạm! Hắn mặc trên người trang phục chú hề!"

"Có vẻ không phải xà lơ rồi..."

"Đang trong quá trình điều tra! Hãy tránh xa khỏi hiện trường!!" Cảnh sát đang đẩy lùi đám đông gây tắc nghẽn lối đi.

Vào lúc tờ mờ sáng trên đại lộ, hòa mình vào giữa dòng người xa lạ, một cô gái tóc đỏ xinh đẹp đang cố len người qua.

Đó là Christina.

"Xin mọi người nhường đường, cho tôi đi qua với ạ!"

"Cô là..."

"Tôi là Christina Hope của gia tộc Công tước. Hãy để tôi vào quan sát hiện trường."

"Aaa, là gia tộc Hope. Xin mời vào đây..."

Anh lính cảnh đang làm nhiệm vụ ngăn chặn đám đông, dù chỉ là miễn cưỡng, nhưng vẫn cho Christina tiến vào hiện trường.

"Cái này..."

Sau khi Christina nhìn thấy thứ ở trên đài phun nước, cô thở dốc.

Hai người đàn ông đang bị treo lủng lẳng trên cột phụ của đài phun nước. Khuôn mặt vô hồn lạnh lẽo của xác chết ấy, cô nhớ đã nhìn thấy họ trước đây.

"Bá Tước Kuzay và Nam Tước Gurehan..."

Trên khuôn mặt xác chết toát lên vẻ kinh hoàng xen lẫn sợ hãi.

"Haaa..."

Gương mặt Christina cong lên tạo thành một nụ cười méo mó.

Lại thêm hai "ký sinh trùng" nữa bị tiêu diệt.

"Thành viên của Thập Tam Dạ Kiếm đã bị thảm sát liên tiếp ba người rồi. Khó mà nghĩ đó là chuyện ngẫu nhiên được." Có tiếng người gọi lại từ phía sau.

Christina dùng tay che giấu đi nụ cười méo mó và quay đầu lại. Gray, Trưởng Bộ Phận Điều Tra của Hiệp Sỹ Đoàn đang đứng đó.

"Trưởng Bộ Phận Gray, ông có ý gì vậy?"

"Ta chỉ đưa ra phán đoán trung thực thôi, tiểu thư Christina à." Gray cười nhẹ. Nhưng đôi mắt ông luôn quan sát Christina, ông ta nói tiếp:

"Ba người quý tộc bị thảm sát hàng loạt. Và họ đều thuộc cùng một tổ chức. Không thể coi đó như là một sự trùng hợp được."

"Thực sự là như vậy."

"Và có vẻ như có gia đình quý tộc nào ấy đang gây xung đột với tổ chức đó."

"Ông biết rõ nhỉ?"

"Đó là công việc của ta mà."

"Đúng là một Trưởng Bộ Phận siêng năng, các hiệp sỹ chắc hẳn phải kính nể ông lắm, sớm muộn gì các người cũng bắt được tên tội phạm đó thôi.”

"Đấy là ý định của ta ngay từ đầu mà. Còn bây giờ, ta sẽ tiếp tục công việc của mình."

Gray quay lưng đi, nhưng sau đó lại dừng bước.

"Còn vấn đề gì nữa à?"

Khi được hỏi, Gray phóng cái nhìn sắc bén về phía Christina.

"Nghĩ lại thì, tiểu thư Christina, dạo gần đây cô gặp chuyện gì vui sao?"

"Hả?"

"Ta thấy cô vừa mỉm cười ít phút trước đó."

"À... có lẽ ông nhìn lầm rồi."

Christina dứt lời, sau đó bỏ tay ra khỏi miệng.

"Hiểu rồi, vậy ra ta đã nhìn nhầm."

Sau đó, Gray tiếp tục bước đi.

Christina thở một hơi dài và sau đó quay lại nhìn hai cái xác.

"Christina-san."

"Công chúa Alexia..."

Khi cô quay đầu nhìn lại theo hướng tiếng gọi, Alexia đã tiến đến trước mặt cô.

"Tôi đã đến tòa nhà của Bá tước Kuzay."

"Biệt thự của Bá tước Kuzay sao?"

"Hiện trường vụ án không phải ở chỗ này. Kẻ thủ ác đã giết hai người ở căn phòng ẩn của Bá tước Kuzay, và sau đó mới đưa họ đến đây. Bây giờ, lực lượng Hiệp Sỹ đang điều tra manh mối để lại từ các dấu chân.”

"Ra là vậy..."

Hiệp Sỹ Đoàn đang nắm bắt thông tin và thăm dò vết chân nhuốm máu dẫn ra tới chỗ đài phun nước.

"Tình trạng biệt thự cũng giống như tình tiết vụ án lần trước. Tất cả người hộ vệ đều bị giết hoặc mất khả năng chiến đấu. Còn người hầu thì chỉ bị đánh ngất, không có dấu hiệu thương tổn."

"Thật ấn tượng."

"Hắn quả thật có kỹ năng cực kỳ tốt. Liên tục thực hiện những vụ ám sát khó nhằn. Bá tước Kuzay và Nam tước Grehan cũng không phải kẻ khờ. Họ đã cảnh giác và núp mình trong phòng ẩn, thế nhưng vẫn bị...".

Christina ngước mắt nhìn lên hai xác chết được treo lơ lửng phía trên đài phun nước.

Cả họng và phía sau đầu mỗi người đều có lá bài cắm sâu vào. Đó là vết thương duy nhất trên thi thể mà đội điều tra có thể phát hiện được.

"Giết người bằng lá bài, hoàn toàn giống như lần trước."

"Người hầu của Bá tước Kuzay cũng khai nhận rằng bản thân đã nhìn thấy Gã Hề nhuốm máu. Chắc chắn không sai khi cho rằng thủ phạm của cả hai vụ đều cùng một người gây ra."

"Mục đích thực sự của hắn là gì đây? Vũ khí, bộ đồ Thằng Hề, thậm chí việc đưa xác tới đài phun nước, mọi hành vi đều không tự nhiên chút nào."

"Không biết nữa. Chỉ có một số ít người có thể làm được điều đó, và họ đều nằm trong diện tình nghi cả rồi. Những người có quyền lực tại thủ đô đã bắt đầu tiến hành cuộc điều tra."

"Và tất cả mọi người đều hi vọng rằng gã sát nhân sẽ sớm bị tóm gọn..."

"Chúng ta nên tránh ra xa khỏi chỗ này. Không tốt lành gì khi bị trông thấy lẩn quẩn quanh hiện trường vụ án."

"Đúng vậy ha, mà Công chúa Alexia, tôi có chuyện muốn nói với cô, nhưng để sau đi..."

Christina vừa chuẩn bị rời khỏi hiện trường thì có một giọng nói bất ngờ vang lên.

"Ô kìa kìa, lạ thế nhở...?" Tiếng nói phát ra từ khu vực hiện trường.

(Trans Câu cửa miệng quen thuộc của cậu nhóc đeo kính nào đó. =))

Người nói là một chàng trai phổ thông với mái tóc và đôi mắt đen. Đó là Cid Kagenou.

"Cid-kun, tại sao cậu lại ở đây? Tôi đã nói bảo cậu đợi ở biệt thự rồi mà?"

"Đợi ở biệt thự là sao vậy?"

Alexia liền phản ứng với một tốc độ khủng khiếp trước lời nói của Christina.

"À, thì là do..."

Christina lúng túng, không biết phải giải thích thế nào.

Cô dự định sẽ thảo luận vụ việc của 'Jack Đồ Tể cùng những vấn đề liên quan' với họ sau cơ.

"Khá nhiều chuyện đã xảy ra..."

"Khá nhiều? Là chuyện gì?"

"À thì… chuyện đó, tôi sẽ nói sau."

"Nói sau á? Tức là ngay sau vụ này, đúng chứ?"

Cảm thấy bầu không khí căng thẳng một cách kỳ lạ, Christina gật đầu.

"Ô kìa kìa, lạ thế nhở...?"

Cid lặp đi lặp lại cùng một lời nói, như thể mệt mỏi vì chờ đợi.

"Cid-kun, tại sao cậu lại ở đây? Tôi đã nói là rất nguy hiểm, nên cậu phải ở yên trong biệt thự rồi mà?"

"À, vâng, là vì tôi lo cho Christina-san quá." Cid nói như thể đó là điều hiển nhiên.

"Ồ. Cả hai có vẻ hòa hợp phết nhỉ. Từ khi nào mà các người thân với nhau như vậy?" Alexia nở một ‘nụ cười dịu dàng’ trên khuôn mặt.

"Cid-kun, có điều gì kỳ lạ sao?"

"Lá bài đấy."

"Lá bài thì đúng là kỳ lạ thật, nhưng..."

"Mọi người đều biết lá bài dị thường ngay từ đầu rồi. Thiệt tình, đó là lý do tại sao mà Chó con chỉ mãi là Chó con thôi..." Alexia đứng than phiền bên ngoài.

"Nhớ không nhầm, nạn nhân đầu tiên là lá Át bích, phải không?" Cid suy ngẫm.

"Ừ, đúng là vậy."

"Và nạn nhân lần này là lá 2 Bích và lá 3 Bích."

"Có phải cậu đang muốn nói là thứ tự các con số trên lá bài đang tăng dần lên."

"Cái đó ai cũng hiểu mà." Với cái nhếch mép khinh bỉ, Alexia giễu cợt.

"Không chỉ là con số thôi đâu. Tất cả đều cùng một loại bài. Kẻ thủ ác có một ý định gì đó khi chọn toàn con bích."

"Đúng thật, tất cả đều là con bích, nhưng liệu nó có mục đích sâu xa gì không nhỉ?"

"Mỗi lá bài, kể cả con bích đều có ý nghĩa riêng. Ví dụ, Cơ tượng trưng cho tình yêu, Rô tượng trung cho thương gia, Tép tượng trưng cho tri thức, vân vân..."

"Lần đầu tôi nghe về điều này. Vậy ý nghĩa của con bích là gì?"

"Ý nghĩa đầu tiên, đó là mùa đông"

"Ra là thế, vì hiện tại đang là mùa đông nên chọn con bích là có hàm ý đó nhể. Suy luận ấn tượng đấy, chó con à!" Alexia nói với giọng điệu chế giễu.

"Ý nghĩa của con bích không chỉ có một. Nó còn có nghĩa khác. Ví dụ, Dạ (màn đêm), kiếm và cái chết."

"Dạ Kiếm!?"

"Và còn 'cái chết' nữa, có lẽ nào..."

Cả Christina và Alexia nhìn nhau.

"Có tổng cộng mười ba lá bích. Chính xác là đủ cho mười ba người."

"Không lẽ là kẻ thủ ác muốn giết hết toàn bộ Thập Tam Dạ Kiếm?!"

"Ngay cả khi đó chỉ là nói phóng đại, thì cũng..."

Đây là một lời khiêu chiến, một tuyên bố đối đầu trực diện với Thập Tam Dạ Kiếm.

"Hắn ta đang nghĩ gì vậy. Chẳng lẽ lại cứ đưa ra lời cảnh báo như thế. Đầu óc gã không được bình thường à?" Alexia nhận xét.

"Nhưng, kẻ thủ ác đã giết ba mục tiêu như cảnh báo từ trước. Đúng là chỉ có kẻ tâm thần loạn trí mới dám làm điều đó thôi." Christina suy nghĩ.

"Tôi không biết tên sát nhân đó đang nghĩ điều gì. Nhưng hắn đã để lại một manh mối quan trọng khác ở đây." Cid ẩn ý với nụ cười nhẹ.

"Manh mối quan trọng nào cơ?"

"Ở đâu vậy..."

Alexia và Christina nhìn ngó xung quanh.

"Chỗ đó đó."

Theo hướng Cid chỉ, chỗ mà đám đông hiếu kỳ đang bu lại.

Trước mắt họ là hai xác chết, đang được Hiệp Sỹ Đoàn hạ dần xuống từ đài phun nước.

Nhưng vẫn còn đó những vệt máu đỏ tuơi loang lổ khắp bề mặt cây cột chống đài phun nước

"Các cô có thấy những vết máu bôi trên khắp cây cột giống với chữ cái không?"

"Hả!?"

"Đó là...!?"

Cả Alexia và Christina đồng thời nhận ra.

"Nhìn kìa bà ơi, máu viết thành chữ?" Vài người hiếu kỳ cũng bắt đầu nhận ra, dù hơi muộn.

"Chữ gì thế? Đứng từ đây không thể nhìn rõ được. Jac… gì ấy nhỉ?"

"Jack Đồ Tể. Đó là những gì được viết trên đó." Câu nói của Cid vang vọng một cách kỳ lạ, rồi nhanh chóng lan truyền trong đám đông.

"Tao vừa nghe thằng kia nói là Jack Đồ Tể đấy!"

"Tên của kẻ thủ ác à!?"

"Đó chính là tên sát nhân hàng loạt, Jack Đồ Tể!"

"Kẻ sát gia tộc xuất hiện tại thủ đô!! Đây là một cú vả đôm đốp vào mặt lũ quý tộc!!" Những lời la hét, bàn tán rộn vang khắp đường phố, chúng nhanh chóng lan ra khắp thủ đô như cháy rừng.

"Trước trưa nay, toàn bộ người dân thủ đô đều sẽ nghe nói đến vụ việc này mất." Alexia nói với vẻ trách móc.

"Rồi sẽ ai cũng sẽ biết thôi." Cid thở dài.

"Jack Đồ tể sao..."

Christina nhẹ nhàng thì thầm cái tên ấy trong âm thầm.

"Có chuyện gì vậy, Christina-san? Cô có ý kiến gì ư?"

“Không, chỉ là có điều mà tôi muốn thảo luận…” Cô nàng nói với vẻ mặt khó khăn.

★ ★ ★

Alexia đọc qua ‘bản sao lưu tập tài liệu bằng chứng’ với ánh mắt nghiêm trọng.

"Vậy ra là có chuyện đó à. Jack Đồ Tể đã liên lạc với cô..."

Đây là một phòng học không sử dụng ở trường. Trong phòng có Alexia, Christina và Cid.

"Nếu sử dụng bằng chứng này một cách thông minh, chúng ta có thể dồn ép Dacuaican vào thế bí. Nhưng trước khi hiểu rõ mục tiêu của Jack Đồ Tể, chúng ta không thể tự tiện hành động được." Christina cũng có vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Chúng ta không biết hắn là kẻ thù hay là đồng minh. Có lẽ gã muốn chúng ta sử dụng những bằng chứng này, nhưng mục tiêu cuối cùng của Jack Đồ Tể là gì cơ chứ..."

"Với những tài liệu không có nguồn gốc rõ ràng như thế này. Cũng chỉ sử dụng được ở một số nơi nhất định."

"Tôi có ý tưởng rồi. Tôi có thể giữ tài liệu này một thời gian được không?"

"Được, nhưng đây chỉ là bản sao thôi. Cô có ý định làm gì với nó thế?"

"Tôi sẽ thảo luận với cha tôi."

"Thế thì thật tốt quá."

"Cũng không chắc chắn được gì đâu...". Alexia bỏ xấp tài liệu dính máu vào túi xách với nụ cười não nề.

"Công chúa Alexia?"

"Không sao đâu. Thay vào đó... tại sao cô cậu lại sống cùng nhau vậy?"

Alexia nắm cổ Cid và đẩy cậu ta ra trước mặt Christina.

"À thì… vì để an toàn ấy. Vì cậu ta đã nhìn thấy một phần thông tin, người của Dacualcan mà biết được sẽ rắc rối lắm."

"Các người ngủ chung cùng một phòng ư?"

"Tập trung những đối tượng cần bảo vệ vào một nơi sẽ hiệu quả hơn."

"Đúng là vậy, nhưng mà..."

"À mà đúng rồi, Alexia cũng từng giả vờ hẹn hò với Cid lúc trước."

"Thì… thì sao cơ chứ?" Alexia bối rối.

“Không biết hai người có phải hẹn hò thật không? Nếu quả thật vậy thì tôi xin lỗi vì đã không biết ý.”

"K-không, chuyện đó tuyệt đối không xảy ra đâu."

"Chính xác rồi đó, hẹn hò với Alexia thì thà chết còn hơn."

"Câm mõm lại, chó con!"

Alexia bóp chặt cổ Cid giật giật liên tục.

"Thì ra là vậy, hai người không có hẹn hò sao?"

"Hiển nhiên. Hẹn hò với Chó con chẳng khác nào vấy bẩn danh dự của gia tộc Midgar."

"Vậy là không có vấn đề gì cả rồi, phải không?"

"Ể?"

"Nếu hai người không hẹn hò, thì tôi ngủ chung với cậu ấy cũng không sao chứ?"

"Nhưn-... Nhưng mà tôi lo lắng cho Christina. Tên này làm điều gì đó kỳ lạ thì sao?"

"Thằng này không có làm gì đâu."

"Thật vui vì cô đã lo lắng cho tôi. Nhưng không cần phải lo lắng, kỹ thuật kiếm pháp của tôi cao minh hơn rất nhiều so với Cid-kun."

"Tuy vậy, cũng có lúc chó con thực hiện được những ngón đòn kiếm pháp sắc bén đến đáng sợ. Nếu có chuyện gì xảy ra..."

"Công chúa Alexia thật tốt bụng quá đi. Lo lắng đến vậy, sao cô không tham gia cùng chúng tôi luôn nhỉ?"

“Hể?” Alexia tròn xoe đôi mắt.

"Không không, chỉ cần tưởng tượng ở chung phòng với Alexia thôi... đã khiến sống lưng tôi lạnh toát rồi ."

"Đã bảo là câm mõm lại rồi cơ mà." Alexia bịt miệng Cid, sau đó tươi cười nói tiếp: "Nghe cũng được đấy nhỉ."

"Vâng, phụ thân hẳn sẽ vui mừng lắm."

"Ưm ưm ư ư!!”

"Tôi sẽ điều chỉnh lịch trình một chút."

"Được, vậy bọn tôi cũng sẽ đi về chuẩn bị."

"Ưm ưm!! Ư ư ứ ứ!!”

"Nếu vậy thì chúng ta gặp lại sau nhé." Nói dứt lời, Alexia nhanh chóng bước đi.

"Thật khủng kiếp, Alexia sẽ ở lại qua đêm à?" Cid nói với khuôn mặt tràn đầy bi kịch.

"Sẽ vui lắm đây."

"Thằng này sẽ ngủ tại kí túc xá."

"Không được đâu."

"Thứ lỗi, nhưng tôi không thể ở cùng các người được nữa rồi. Tôi có việc phải làm..." Cid đang nói, thì đột nhiên…

"CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY!?"

Tiếng la hét của một nữ sinh phát ra từ hành lang.

"Tiếng la hét vừa rồi...!"

"Hở?"

"Đó là tiếng của Eliza. Dường như có chuyện gì đó xảy ra."

Christina và Cid đi tới hành lang.

Ở dãy hành lang, đám đông đang huyên náo cùng với Eliza và lũ thuộc hạ của cô ả.

"Dám hành xử như vậy. Có phải là các ngươi đang coi thường ta, đúng không..."

Eliza trừng mắt, lũ người hiếu kỳ đứng bu xung quanh bắt đầu tản dần đi như lũ nhện con vậy.

Và rồi ánh mắt của Eliza hướng đến Christina.

"Á ra á ra á ra, chẳng phải Christina-san đây sao? Tội phạm gây án xong còn dám quay lại hiện trường ư, sao lại ung dung đến thế nhỉ?"

"Tội phạm? Rốt cuộc cô đang nói gì vậy, Eliza-san."

"Người gửi cái thứ này, chỉ có cô thôi chứ còn ai khác vào đây nữa!" Và Eliza đã giơ ra một lá thư được viết bằng máu tươi:

[Mười ba con lợn phình to béo tròn.

Con đầu loạn chạy, kết tận cùng không.

Con hai dại dột, kết tử nhục nhã ê chề.

Con ba kiêu căng xuẩn ngốc, kết cục đau lòng.

Con lợn tiếp theo, sẽ chết như thế nào đây?

----Jack Đồ Tể---]

"Đây là... một lời cảnh báo của tên sát nhân sao? Nó đến từ đâu?"

"Nó ở trong cặp của ta. Đừng có giả ngu!" Eliza lườm nguýt như muốn đâm thẳng vào Christina.

"Mười ba con lợn phình to béo tròn.” Là ám chỉ gia tộc bọn ta, phải không?"

"E rằng… tôi không biết gì cả, nhưng..."

"Thật trơ trẽn làm sao. Jack Đồ Tể gì chứ? Cô thuê sát thủ ư?"

"Không phải vậy."

"Đi xa đến vậy để làm trò này. Cô nghĩ rằng bản thân sẽ được sống yên ổn à?"

"Tôi đã nói rồi, tất cả chỉ là hiểu nhầ-..."

‘Bốp!’ một âm thanh khô khốc vang vọng khắp dãy hành lang.

Eliza đã tát mạnh vào má Christina.

"Để xem cô còn thoải mái như vậy được bao lâu. Bởi vì Phụ Thân-sama đang nổi trận lôi đình rồi, ta không biết ông ấy sẽ làm ra loại chuyện gì đâu."

Christina đáp lại bằng ánh mắt lạnh lùng.

Đột nhiên, Cid đứng phía sau cô, bị thổi bay đi.

"Hý yaaaaa!"

Mũi miệng phun ra máu tươi, xối xả không ngừng.

"Cid-kun!?"

"Há há há, thật nhục nhã làm sao!"

Những thuộc hạ của Eliza đã đánh Cid bay đi.

“Các người làm gì thế hả, cậu ấy không hề liên quan gì đến việc này cả!”

“Thì? Đây là chuyện cô đáng phải nhận khi dám chống lại ta. Làm tốt lắm, Dekuno Bou.”

Tên thuộc hạ có tên là Dekuno Bou lau máu tươi vương trên nắm đấm của mình với vẻ mặt tự mãn: “Hehehe, tôi chỉ đấm nhẹ thôi.”

“Đỉnh thật đấy, Dekuno à. Anh có thể đánh hắn bay xa đến tận cuối hàng lang chỉ với một cú đấm nhẹ nhàng như vậy.”

Cú đấm của Dekuno-bou quả thực đã khiến Cid bay tới cuối hàng lang, cách chỗ này tận 50 mét.

“He he he, tôi cũng đã mạnh lên rồi.”

"Thật đáng tin cậy. Ta thích những người đàn ông như anh đấy." Eliza vòng tay quanh cánh tay của Dekuno và đẩy ngực vào gã.

"He he, hãy cứ tin tưởng vào tôi."

"Nhưng phải cẩn thận, anh có thể là mục tiêu tiếp theo đó."

"Há há, nếu thế thì tôi chỉ cần đánh bại Jack Đồ Tể là được mà!"

"Hihi, nếu được như vậy, thì ta sẽ thưởng nóng cho anh."

Eliza mỉm cười gợi cảm và rời đi cùng đám thuộc hạ.

★ ★ ★

Tôi đang được nữ bác sỹ quyến rũ điều trị tại bệnh xá của trường học.

"Được rồi, đã xong. Đừng đi gây hấn nữa nhé."

Dứt lời, nữ y tá quay lại với nhiệm vụ khác của mình.

"Cid-kun, cậu ổn chứ?"

Christina nhìn vào tôi với vẻ đầy lo lắng.

"Cú đấm đấy khá mạnh đấy, nhưng vì tôi lách được nên chỉ bị tổn thương 3% thôi, may mà không chết."

Tôi mỉm cười rạng rỡ với gò má sưng to.

"Hôm nay cậu cứ nghỉ ngơi tại bệnh xá đi. Khi giờ học kết thúc thì tôi sẽ đến đón cậu." Christina nói và rời khỏi bệnh xá.

Tôi nằm ra giường và duỗi người.

"Yaaa." Một cô gái nhỏ nhắn xuất hiện từ dưới gầm giường. Đó là Nina-senpai.

"Yaaa." Tôi cũng chào lại. Tôi biết cô ấy đã nghe trộm từ đầu.

"Có chuyện gì vậy?"

"Chỉ để báo cáo tiến độ liên quan đến Claire thôi."

"À à, Nee-san nhể?"

"Ừ. Bây giờ chúng ta hãy đến phòng Claire."

Tôi được Nina-senpai, người vẫn nhỏ con như ngày nào, dẫn đến phòng bà chị tôi.

Phòng của chị đã thay đổi một chút so với lần trước khi tôi đến.

Thiết bị y tế và các dụng cụ ma thuật không rõ nguồn gốc đã được đặt ở xung quanh, và chị ấy vẫn đang nằm im bất động trên giường.

"Nee-san..."

Bíp bíp bíp... Títtttttttttttttt-......

Dụng cụ ma thuật kêu vang.

Tôi đã từng thấy thứ này ở bệnh viện trong kiếp trước.

"Mạch của Nee-san đã ngừng đập. Chị ấy sắp chết rồi à... " Tôi nhắm mắt chắp tay cầu nguyện.

Dù không tin là có kiếp sau, nhưng hiện giờ tôi đã được chuyển sinh rồi nên không tin cũng phải tin thôi. Nếu may mắn, bà chị có thể đầu thai chuyến kiếp ở đâu đó ngoài kia.

Khoảnh khắc ấy, tôi đã thầm cầu nguyện cho chị, hy vọng Nee-san sẽ không tái sinh thành con gián hay ruồi muỗi sâu bọ gì đó.

"Ít nhất cũng mong Nee-san chuyển sinh thành chuột."

"Cậu ta chưa chết được đâu." Nina nhìn Claire với ánh mắt nghiêm túc.

"Nhưng thiết bị ma thuật đã dừng hoạt động rồi mà."

"Âm thanh đó chỉ là báo hiệu kết thúc đo lường ma lực."

Không phải Nina nói điều đó, mà là nữ ý tá quyến rũ kia. Cô ấy đi vào phòng gần như không gây ra bất cứ tiếng động gì. Một sự hiện diện mờ nhạt.

“Cô-... cô cũng đã ở bệnh xá trước đó, đúng không nhỉ.”

"Đúng vậy. Tôi là Mu, chịu trách nhiệm điều trị Claire và là ý tá của trường, được giới thiệu bởi Nina."

Cô nói như vậy và cúi đầu thật sâu.

Làn da ngăm đen và đôi môi căng mọng, gợi cảm. Và từ giữa mái tóc bạc, đôi tai nhọn xuất hiện.

Nhân dạng của cô ấy đã được tiết lộ. Đó là một Dark-Elf.

"Cảm ơn vì đã chiếu cố, tôi tên là Cid Kagenou. Tôi là em trai của người đang ngủ ở đằng đó."

"Tất nhiên là tôi biết. Cảm ơn vì đã chiếu cố cho tôi.”

“Ấy không, tôi mới là người cần được chiếu cố.”

“Ấy ấy không không, là tôi mới đúng.” Cô ấy đáp lễ lại đáp lễ của tôi.

Chúng tôi cúi đầu chào nhau.

Mà Mu-san, tại sao cô ấy lại hành động khiêm tốn như vậy dù là bác sỹ chứ?

Loại người như vậy khá hiếm hoi, bác sỹ là Dark Elf thì lại càng hiếm ấy chứ nhỉ?

Sau khi cúi đầu xong, cô ấy nhanh chóng vận hành các thiết bị để đo lường ma lực của Nee-san. Tôi rất ấn tượng với cách vận ma lực mượt mà của Mu-san.

Một người ở cấp độ này mà lại đi làm bác sỹ ở trường học sao?

Người này rất có năng lực.

Cách cô ấy ẩn giấu sự hiện diện lúc trước đó cũng rất tuyệt, những bác sỹ ngày nay đều đỉnh dữ vậy sao.

Nếu vậy thì tốt hơn nhất là nên để người tài giỏi như thế chăm lo cho Nee-san thay vì tôi, người không biết chút gì về kiến thức y học.

"Bác sĩ tài giỏi như vậy là người quen của Nina-senpai sao. Có mối quan hệ tuyệt thật đó nhỉ..’’

"Nyaaaaa nya nya." Nina-senpai cười ngượng ngùng.

"Vậy, tình trạng của chị ấy như thế nào?"

"Không đe dọa đến mạng sống. Có thể sẽ tỉnh dậy sớm thôi. Để giải thích về tình trạng căn bệnh của Claire, sự biến động lượng ma lực phản ứng với hình xăm mới trên cánh tay phải của cô ấy, và…”

Tôi giơ tay ngăn lời giải thích nghiêm túc của Mu-san.

"À à vâng vâng, tôi đã hiểu rồi. Nếu không nguy hiểm đến tính mạng, thì chỉ cần biết thế thôi là đủ rồi."

"Xin thứ lỗi vì đã tỏ ra là mình hiểu biết."

"Không sao cả, vấn đề ở đây là Nee-san khi nào mới tỉnh dậy?"

"Nếu chỉ ngồi không đợi cô ấy tỉnh dậy, có thể mất vài tuần đến vài tháng. Tùy thuộc vào mạch ma lực của Claire."

"Hiểu rồi."

"Tất nhiên, cũng có thể buộc cô ấy tỉnh dậy bằng cách cưỡng chế, nhưng trong trường hợp đó, mạch ma lực có thể bị ảnh hưởng..."

"Ơ, chết dở, làm vậy thì không ổn đâu đấy. Thật sự là không tốt chút nào."

"Đúng vậy, không nên xem nhẹ ảnh hưởng của mạch ma lực. Nên ưu tiên xem xét những tác động xấu ảnh hưởng lên cơ thể của Claire thì..."

Tai nọ xọ tai nghe, tôi để mặc Mu-san đứng đó luyên thuyên một hồi, trong khi đó thì ngắm nhìn bà chị tôi đang ngủ thật sâu và yên bình.

"Hãy cứ để Nee-san yên giấc ngàn thu đi." Tôi lẩm bẩm.

Dù sao tỉnh dậy cũng chỉ tổ phiền phức.

Khi tôi nói như vậy, bầu không khí ngay lập tức trở nên tĩnh lặng lạ thường.

Nina-senpai mở to đôi mắt, Mu-san cứng đờ người, nuốt nước bọt ừng ực.

"Đó là... mong muốn của cậu sao ạ?" Nina-senpai mấp máy mở miệng. Với giọng nói nghiêm túc như thể ngày tận thế sắp xảy ra đến nơi vậy.

"Ý chí vĩ đại vượt xa tầm nhìn hạn hẹp của chúng tôi. Chúng tôi sẽ dấn thân theo nó, bất kể điều gì đang chờ đợi ở phía cuối con đường, cho đến khi sinh mạng này héo tàn.. ." Mu-san quỳ gối với ánh mắt quyết tâm.

"Ơ... gì đó..."

Bầu không khí sao lại trở nên khác thường vậy?

Tôi bị choáng ngợp bởi sự căng thẳng kỳ lạ, bất chợt lùi lại một bước.

“Này, tôi chỉ đùa chút thôi mà.”

Đừng nghiêm trọng hóa vấn đề thế chứ, làm tôi cảm thấy mình như kẻ tội đồ vì dám thốt ra những lời lẽ như vậy.

“Thì ra là thế, vậy ra chỉ là một trò đùa sao…”

“Thiệt tình, tim tôi tưởng chừng như sắp ngừng đập đến nơi rồi ấy.”

Cả hai người đó bắt đầu mỉm cười ấm áp.

Nhưng tại sao Nina-senpai lại sử dụng kính ngữ vậy?

“Thế thì... nhờ mấy người lo cho Nee-san nhé.” Tôi chạy biến ra khỏi phòng. Bầu không khí cứ sai sai thế nào ấy?

Ngẫm nghĩ lại hồi lâu, tôi bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã thốt ra một câu bông đùa thiếu tế nhị trong hoàn cảnh đó. Nhưng cũng phải hiểu cho thằng này chứ, ngay từ khi còn nhỏ bà chị ấy đã vô cùng đanh đá ương bướng rồi.

Nee-san được sinh ra với khả năng hồi phục vô cùng dị thường. Dị thường đến mức tôi coi việc chị ta bất tỉnh như một trò đùa vậy.

★ ★ ★

Sau bữa tối, tôi, Christina và Kanade đã chơi trò Tiềm Ô Quân tại phòng ngủ.

"Hức, Eliza-sama thực sự cay cú lắm rồi. Mình chết mất thôi, mình chắc chắn sẽ bị giết." Kanade rưng rưng khóc và rút một lá bài từ tôi.

Aaa, ngon, cô ấy đã rút lá Cào rồi.

"Không sao đâu. An ninh của căn biệt thự này rất tốt, và nếu có chuyện bất trắc gì thì có tôi đây rồi mà." Christina an ủi.

"Nhưng… nhưng mà, kế cạnh Eliza-sama có một học sinh nam nhìn rất đô con."

"Ồ, đúng là có thật.."

Đó chắc chắn là tên học sinh vệ sĩ kế bên cạnh Eliza trong làn sương mù trắng. Nhân tiện, gã cũng chính là người vừa đấm bay tôi đi.

"Anh ta là Dekuno Bou.”

"Đúng đúng, theo tin đồn thì cha của Dekuno Bou có dính líu đến tổ chức tội phạm, dùng lính hộ vệ phi pháp để chôn thây nhiều người vào trong bóng tối. Họ bị giết rồi moi nội tạng, thịt thì xay nhuyễn, xương thì hòa tan bằng slime, không còn mảnh thịt nào sót lại cả... Thế là xong đời mình rồi." Kanade rên rỉ nói.

"Là bá tước Oyano Bou đúng không? Đúng là chỉ toàn những tai tiếng xung quanh ông ta, nhưng liệu ông ta có đủ can đảm để xâm nhập vào căn biệt thự này không?" Christina nói.

"Thắng rồi nhé!” Với lá Christina rút được, tôi đã hết bài trước tiên..

"Cid-kun, đồ phản bội! Nếu bị tấn công, mình sẽ dùng cậu làm lá chắn!" Kanade nói.

"À rồi rồi."

"Ồ, tôi cũng hết bài."

"Hức, tại sao mình không thể thắng được chứ?"

Là do cậu nghĩ gì thì hiện rõ hết lên trên mặt chứ còn gì nữa?

Dù nghĩ là vậy, nhưng tất nhiên, tôi không nói ra.

"Chơi Tiềm Ô Quân chỉ có ba mống chẳng vui gì sất!" Tôi than thở.

"Cực kỳ vui đó nha!" Kanade đáp lời ngay lập tức, ánh mắt rạng rỡ.

"Ồ, vậy sao."

"Mỗi người đều có sở thích riêng."

"Thế thì tôi vào phòng tắm trước đây." tôi nói.

"Ai cho đi mà đi!"

“Chẳng phải đã lên kèo ai hết bài trước sẽ được sử dụng phòng tắm đầu tiên à?”

"Thêm ván nữa, ván này hông tính!!" Kanade bất mãn, nhưng tôi phớt lờ cổ rồi đi thẳng vào phòng tắm.

"Kanade, vậy cậu có muốn chơi Tiềm Ô Quân chỉ với hai người chúng ta không?" Christina hỏi.

“Mình chơi!!” Kanade đồng ý.

Tôi nghe thấy cuộc trò chuyện đáng ngại vọng từ phía sau.

Christina là người sử dụng phòng tắm tiếp theo, chỉ còn tôi và Kanade ở cùng nhau. Chắc không phải lo đâu nhỉ, cô ấy hẳn cũng đã nhận ra rằng chơi Tiềm Ô Quân chỉ với hai người là vô nghĩa rồi.

Nhưng chạy trời không khỏi nắng, tôi đã bị cưỡng bức chơi Tiềm Ô Quân cùng với Kanade.

--------------------------------------------











Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319 hoặc Techcombank: 19034805416011 . Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu
 
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },