Chương mở đầu: Đó là những kẻ cai trị trong bóng đêm của Vương Quốc Midgar sao... thật đáng ghen tỵ!
★★★
"Chấm dứt rồi nhỉ."
"Ờ, đi tong con mẹ nó rồi đó..."
Hyoro và Jaga, nằm sấp mặt trên bàn, uể oải cất tiếng than vãn.
Đúng vào lúc này, kỳ thi viết cuối kỳ của Học viện Midogaru cũng vừa kết thúc.
"Chúng mày tự đáng giá điểm sổ của mình thế nào?" Tôi hỏi.
‘Lỗ hổng’ này thật khó có thể lấp đầy sau khi Isaac vắng mặt, nhưng trước đó tôi đã có được “Phao thi” mà Nina-senpai đưa cho nên qua môn trót lọt.
Lần này tôi cảm thấy khá tự tin. Tôi đã có thể kịp điều chỉnh điểm số ở gần mức trượt tất cả các môn học.
"Hết cứu thật rồi."
"Có than vãn về điểm chác cũng không thay đổi được gì đâu. Từ tuần sau là bắt đầu kỳ thi thực hành rồi đấy."
"Ừm, đúng là vậy."
Tôi đã hỏi với tâm thế sẵn là ‘hỏi từ thiện’ rồi, vì biết trước được rằng kết quả của chúng nó sẽ thảm hại thế nào, nếu chúng nó mà bảo là làm bài tốt thì ngược lại, kẻ thốt lên kinh ngạc mới chính là tôi đây.
Khoảng một tháng sau sự kiện ‘’Làn sương trắng bí ẩn’’ kết thúc.
Thời điểm này đang ở giữa tháng Hai.
Dù có vài cuộc điều tra của Hiệp Sỹ Đoàn cùng với một số rối ren phát sinh, nhưng học viện cuối cùng cũng trở lại trạng thái yên bình vốn có.
Tuy nhiên, các vụ khủng bố bên ngoài vẫn tăng lên không ngớt, dị thế giới đúng là đỉnh của chóp mà.
Sự kiện duy nhất ở kiếp trước của tôi là đi săn lùng các băng đảng đua xe đầu gấu đầu bò.
À, mà nói mới nhớ, Nee-san đang ở trong tình trạng không được tỉnh táo cho lắm.
Tôi vẫn đang tận hưởng khoảng thời gian tự do tự tại cùng với ‘’nỗi buồn’’ không tả xiết. Zeta cũng đã nói rằng chị ấy sẽ tỉnh dậy sớm thôi nên mọi chuyện đều ổn thỏa cả.
Mà Nee san có định hướng nghề nghiệp tương lai thế nào nhỉ?
Nhưng trước đó, nếu chị ta không tham gia kỳ thi cuối kỳ thì đúp lớp mất... Mình muốn bà chị này tốt nghiệp sớm ngày nào thì hay ngày ấy.
"Tiếp đó là gì cơ? Huấn luyện kỹ năng thực hành á?"
"Cái này thì tao chịu chết nhé."
"Kỳ thi viết đã kết thúc, có nghĩa là có thể ăn chơi xả láng đến kỳ thi thực hành nhỉ."
"Ờ, đúng rồi."
“Mày định hốc cho đã rồi tính cuỗm hết, sau đó đánh bài chuồn hả? Tao đây đang có nhiều tiền lắm đấy nhé.”
"Tao vẫn chưa từ bỏ đâu. Đừng quên rằng bọn tao có một ‘người bạn đồng hành’ vô cùng mạnh mẽ là Khoản Chi Trả Mitsugoshi đó."
Hyoro cười mỉm vô cùng ám muội, xòe ra một đống tiền, còn Jaga thì xào bài vô cùng điêu luyện.
"Thẳng tiến nào, đến chiến trường của chúng ta."
"Phòng của tao, đúng không?"
"Hôm nay mày đừng hòng mà yên giấc. Hãy đi tắm trước đi."
"Chỉ là giấc ngủ thôi mà, chả quan trọng."
Tôi đã bị giữ chặt ở cả hai bên cánh tay.
Vào khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy giọng nói của Christina.
"...Xin lỗi, Kanade. Do tôi không đủ sức mạnh."
"Nhưng... từ bây giờ, mình phải làm gì đây..."
Đứng đối diện Christina, có một cô gái nào đó nhìn khá quen mắt.
"Thật không thể tin được... Eliza-sama đã được xét xử vô tội... hức…"
Cô gái này đang rơi nước mắt nức nở.
Nhớ ra rồi. Cô gái mà tôi đã cứu trong sự kiện sương mù hôm nọ.
"Nào, đi thôi."
"Có lẽ cô ấy đang sợ hãi lắm."
"Được rồi, được rồi, đi thôi nào."
Vụ trọng án thế mà vẫn tẩy trắng được, quyền lực của quý sờ tộc thật đáng kinh ngạc nhể?
Với suy nghĩ đó, tôi bị kéo lê ra khỏi lớp học.
★★★
Tôi nằm trên chiếc giường rải đầy tiền và thì thầm: ’Một chiến thắng áp đảo, như một trò đùa...'
Hyoro và Jaga đã phải cút khỏi phòng trước khi sang ngày mới. Từ giữa trận, đã không còn là một cuộc chiến đúng nghĩa nữa, mà là một cuộc thảm sát, tôi liên tục cuỗm tiền với biểu cảm vô cùng lạnh lùng.
Sau khi cơn hưng phấn tan biến, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng vô cùng tận...
'Haha... Cường Giả thật cô độc.'
Tôi bật dậy khỏi chiếc giường, thu gom lại các đống tiền rải rác sau khi ‘làm màu’ đã đời.
Tổng cộng là 2 triệu Zeny.
Cảm ơn Hyoro và Jaga, cũng như Khoản Chi Trả Mitsugoshi nhé.
'Một bộ bài Tứ quý phiên bản giới hạn của Thương Hội Mitsugoshi. Có vẻ như khá đắt đỏ... nhưng khẩu vị tệ quá.'
Nghe nói ý tưởng thiết kế bộ bài này dựa theo chủ đề ma mị.
Bán đi chắc được một khoản kha khá.
Vẫn chưa đến giờ đi ngủ, tập luyện chút đã.
Trước khi bắt đầu vận Ma Lực, tôi chợt nhận ra có một chiếc thẻ sáng lấp lánh ngay bên cạnh giường.
'Ồ, cái này là...?'
Một chiếc thẻ hội viên hoành tráng lấp lánh ánh kim.
Ở mặt trước, với dòng chữ vô cùng mỹ miều: 'Thẻ hội viên cao cấp của Quán Bar Hoàng Gia Mitsugoshi,' còn ở mặt sau, 'Số thứ tự hội viên 001 Cid Kageno.'
'Nhớ rồi. Gamma đã đưa cho mình chiếc thẻ hội viên của Thương Hội Mitsugoshi trước khi bắt đầu thành lập Quán bar cao cấp.'
Dám dùng kiến thức mà tôi truyền thụ để đi gian lận, mặc dù tôi đã phớt lờ thứ này.
‘Quán bar cao cấp à…’
Tôi nhìn lướt qua đống tiền.
Tôi có chút hứng thú được tham gia vào những cuộc trò chuyện bí mật trong một quán bar tĩnh lặng, như bộ phim gián điệp nào đó.
'Có lẽ họ sẽ giảm giá cho người quen nhể...'
Trong tình huống xấu nhất, tôi có thể bỏ chạy.
Được rồi, triển ngay cho nóng.
Nếu nói về gián điệp, thì cần trang phục đồng bộ. Bộ suit mà tôi dùng để đóng vai John Smith đã cũ nát, vì vậy tôi sẽ sử dụng bộ đồ làm từ Mitsugoshi của Alpha.
Đánh bóng giày, rẽ tóc sang giữa một cách nhẹ nhàng... Tôi bước đi vô cùng phong thái đến thủ đô hoàng gia trong đêm tối.
★★★
"Ở đây à...”
Ngạc nhiên thay, quán bar dành cho Thành Viên Cao Cấp lại nằm trong một hẻm nhỏ ở tầng hầm.
Cánh cửa mang một không khí trầm lắng, với logo thương hiệu Mitsugoshi được điêu khắc tinh xảo. Có lẽ đó là một quán bar ẩn mình.
Tôi hơi căng thẳng, mở cánh cửa và bước vào. Bên trong cửa tiệm là một không gian yên tĩnh được chiếu rọi bằng nguồn sáng gián tiếp. Quầy bar rực rỡ với nhiều đèn treo có cường độ ánh sáng yếu, lờ mờ giống như những vì sao vậy.
Sàn nhà dường như được làm từ đá Lycanthrope, và bàn được chế tạo từ gỗ Yggdrasil, mỗi thứ đều thu hút ánh nhìn của tôi - chúng trị giá hàng tỷ Zenny chứ ít gì. Tôi tự động tính toán rủi ro và lợi ích khi đánh cắp những vật phẩm này.
"Thưa quý khách..."
"Ừ, vâng."
Vì đang có những suy nghĩ vô cùng tội lỗi, tôi đã buộc miệng một cách ngớ ngẩn.
"Ngài có thẻ hội viên khô-..."
Tôi định lục túi để lấy một chiếc thẻ mạ vàng, thì người phục vụ lắc đầu.
" Cid Kageno-sama, phương thức nhận diện khuôn mặt là đủ rồi ạ. Chào mừng ngài. Chúng tôi có phòng VIP bên trong..."
Cô gái hướng ánh mắt nhìn về phía ghế sau với đôi mắt xinh đẹp lạ lẫm.
"Không cảm ơn, để tôi ngồi tại quầy là được."
Dù thoáng chốc do dự, nhưng khi nói đến hai chữ gián điệp, quầy bar mới là nơi thích hợp hơn cả.
"Đã hiểu, tôi sẽ dẫn đường cho ngài."
"Cảm phiền... chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu chưa nhỉ?"
Khi tôi gọi với lại sau lưng cô gái, cô quay lại với bộ mặt ngạc nhiên.
"Trước đây tôi đã gặp ngài ở Thương hội Mitsugoshi."
"Ồ, cô là người đứng ở bên cạnh Gamma đúng không?"
"Được người như ngài nhớ mặt, thật vinh hạnh làm sao. Tôi là Omega. Hãy đi về phía này ạ."
Tôi được Omega dẫn đường và ngồi tại quầy.
Tôi cũng nhận ra người pha chế. Một nữ phục vụ ăn mặc như nam giới với mái tóc vàng ngắn.
"Cô cũng đã gặp tôi tại Thương Hội Mitsugoshi nhỉ?"
"Thật vinh dự. Tôi là Kai ạ."
"Tôi là Cid Kageno."
"Cái đó thì tôi biết rồi ạ."
Kai cúi đầu lịch sự nhưng tại sao đôi ngón tay cô lại run rẩy không ngừng.
Có lẽ kinh nghiệm phục vụ của Kai không lớn cho lắm. Quán bar cao cấp cho dân mới vào nghề thế này đảm nhận liệu có ổn không đây?
"Ngài gọi đồ uồng gì ạ?’’
Tôi đã quyết định đồ uống từ trước. Với phong thái giống như một đặc vụ trong một bộ phim gián điệp nào đó.
"E hèm... Một ly Martini Vodka." tôi nói với giọng trầm bổng.
"Không lắc mà pha lạnh."
Trong những lúc như thế này, thái độ tự tin giống như một người đã từng trải là quan trọng nhất. Đừng để lộ ra là đây là lần đầu tiên bản thân đến quán. Đôi khi, tạo áp lực im lặng để thử đối phương cũng rất thiết yếu.
"Ly Martini Vodka, pha lạnh. Có ngay ạ." Kai nói với bộ mặt cứng rắn hơn trước.
Cô ấy thở sâu và bắt đầu pha chế cocktail với đôi tay run rẩy. Liệu run như thế có phải là một phần quy trình cần thiết khi làm cocktail không? Tôi đầy hiếu kỳ quan sát, thì càng thấy đôi tay ấy run rẩy rõ hơn.
"Ra là vậy..."
Tôi không hiểu rõ về cocktail cho lắm. Có vẻ như hành động run bần bật ở đầu ngón tay là điều cần thiết của một người pha chế chuyên nghiệp nhỉ. Kiến thức mới đã được tiếp thu. Ừm ừm.
Ơ, mà sao mà trong thế giới này lại có Vodka cơ chứ?
"Lạ thật nhỉ." Tôi cất lời.
Kai giật mình thon thót.
Ấy, tôi không có nói cô đâu.
Việc có Vodka tồn tại trong thế giới này đã là điều vô cùng lạ kỳ rồi. Không cần suy nghĩ thêm, câu trả lời hiển nhiên đã quá rõ ràng. Đó là lỗi của “mấy gái”.
"Hóa ra ngài cũng uống Martini Vodka nhỉ?"
Có giọng nói phát ra từ phía sau.
Một giọng nói thánh thót như chuông ngân. Mà không cần quay lại, tôi cũng biết đó là ai.
'... Là Alpha ư?'
‘Lâu rồi không gặp.'
'Ừ.'
Cô gái mà tôi đã không gặp sau một quãng thời gian dường như đã trưởng thành hơn một chút.
Tóc vàng óng thướt tha, đôi mắt nhuốm màu xanh dương. Bộ váy giản dị phù hợp với bầu không khí của quán bar.
'Ngài không thích đồ uống mạnh ư?'
'Ta có nói vậy sao?'
'Không phải. Nhưng em chưa từng thấy ngài uống nó với vẻ ngon lành.'
Rất sắc bén.
Tôi không hiểu rượu ngon ở chỗ nào. Chỉ vì nó ‘làm màu’ rất tốt, nên tôi mới uống thôi.
'Không phải, ta không có ghét.'
'Ra thế, vậy là ngài có ghét rồi.'
Alpha cười nhẹ.
“Để ngài phải chờ lâu. Martini Vodka đây ạ.'
Kai đặt ly cocktail trước mặt tôi, run rẩy không ngừng.
Kỹ thuật ‘rung bần bật’ quả là chuyên nghiệp, đáng kinh ngạc làm sao.
“Cho tôi ly Manhattan.' Alpha cũng gọi đồ uống.
'...Có ngay ạ.'
Manhattan mà Alpha gọi là một loại cocktail có nguồn gốc từ whiskey. Nhưng không thể có whiskey trong thế giới này được.
'Whiskey đã hoàn thành chưa?'
Tôi cố tỏ ra vẻ là mình có hiểu biết về lĩnh vực này.
'Cuối cùng cũng hoàn thành rồi ạ. Mặc dù vẫn chưa đem ra thị thường. Nhưng nếu bán ra thì giá thành sẽ rất cao. Người quý tộc nọ của Đế quốc Bergalta sau khi thử nếm, đã định giá 2 triệu Zenny cho mỗi chai.'
'Thế à...'
Ra là thế. Đáng lẽ tôi không nên tỏ ra là mình hiểu biết về rượu như vậy.
'Đều nhờ vào kiến thức mà ngài truyền dạy chúng em.'
'Ừ... Đúng vậy.'
Rất là đúng.
Tôi nốc cạn ly Martini Vodka với tâm trí mất kiểm soát.
'...Hương vị thế nào ạ?'
'Tạm chấp nhận được.'
Hương vị như… rượu thôi.
'He he...'
Alpha cười nhẹ.
'Có chuyện gì?'
'Không có. Em chỉ là cảm thấy vui mừng.'
'Vui gì?'
'Trang phục của ngài... Cuối cùng ngài cũng mang nó.'
'Ừ, ừm.'
'Em đã đặt may chúng đấy. Chất liệu là tơ lụa Hắc Tằm đó ạ.'
'Ồ...'
Hắc Tằm so với con Tằm ở thế giới cũ của tôi, thì mạnh mẽ và nguy hiểm hơn bội phần, cộng thêm độc tố. Lụa từ chúng chỉ có thể được thu thập bởi những thợ săn có kinh nghiệm.
'Em sẽ tha thứ chuyện ngài đã thất hứa lần trước.'
Dứt lời, Alpha nhìn chiếc bộ đồ của tôi với vẻ hạnh phúc.
Tôi không thể nhớ rõ mình đã thất hứa điều gì.
'...Để chờ lâu rồi. Manhattan đây ạ.'
'Cảm ơn.'
Alpha hôm nay trông thật vui vẻ.
Cô ấy hớp một ngụm Manhattan và gật đầu.
'Có lẽ nó sẽ ngon hơn nếu được lên men thêm chút xíu. Nhưng cũng không tệ.'
Alpha đặt ly xuống và nhìn tôi.
'Dù ngài ghét thức uống này, nhưng vẫn tới quán bar. Có chuyện gì vậy ạ?'
'Hả? À... Không có gì... chỉ vì ta tìm thấy thẻ thành viên trong phòng.'
'Ngài lo sẽ bị nghe lén sao ạ? Tại quán bar này, ngài có thể nói bất cứ thứ gì mình muốn. Hiện giờ, chỉ có những người ‘liên quan’ mới được phép có mặt ở đây.'
Biểu cảm của cô ấy trở nên nghiêm túc hơn. Điều đó có nghĩa là cô ấy sẽ tham gia vào ‘trò chơi gián điệp’ này cùng với tôi.
'Vậy sao...Thế thì, cái nhiệm vụ đó thế nào?'
'...Em đang gặp phải chút vấn đề với nhiệm vụ đó ạ. '
Cô ấy nói với khuôn mặt nghiêm trọng
“Tình hình tại Vương quốc Oriana như những gì em đã nêu ra trong bản báo cáo.”
'Ồ, cái đó à… ta đã đọc nó trong khoảng ba giây gì đó.'
Thường xuyên, tôi nhận được một lượng lớn báo cáo từ Shadow Garden.
Và...
Tất cả đều viết bằng cổ ngữ không tài nào hiểu nổi, nên tôi đã ngay lập tức đốt trụi hết sau khi nhận được.
“Chỉ ba giây thôi á... ơ thế… ngài đã tăng cường tốc độ xử lý của não bộ sao ạ?”
“…”
Tôi uống từ từ ly rượu mà không nói thêm gì.
“Có vẻ như vẫn chưa đến lúc để ngài truyền thụ kỹ năng đó cho chúng em. Em hiểu rằng kỹ năng đó vô cùng tinh xảo, và sẽ gặp vô số rủi ro nếu thất bại... Hiện tại, chúng em không thể chịu đựng được kỹ thuật ấy. Nhưng chúng em kiên trì tuân theo hướng dẫn của ngài để rèn luyện. Khi đến lúc, mong ngài hãy dạy cho chúng em, xin đừng quên điều đó.”
“Ta kỳ vọng vào các người.”
“Niềm tin của ngài sẽ không bị phản bội đâu ạ, em chắc chắn...”
“Vậy… còn nhiệm vụ đó thì sao?”
“Kế hoạch đang diễn ra suôn sẻ. Rose Oriana đã quyết định chiến đấu với tư cách Nữ hoàng.”
“Tất cả đều theo kế hoạch ban đầu, phải không?”
“Từ lúc ngài bắt đầu tiếp xúc với cô ấy, ngài đã nhìn thấy kết cục này rồi nhỉ. Vì ngài quan tâm đến cô gái ấy, nên em không thể tránh khỏi cảm giác ghen tỵ.”
Alpha nói với phong thái nửa đùa nửa thật.
“Cô ta là một quân cờ cần thiết cho kế hoạch.”
“Em hiểu. Đó là điều cần thiết để đưa chúng ra ánh sáng.”
“Ánh sáng?”
“Dạ?”
“Không có gì cả... Ta chỉ là đã dự đoán tình huống xấu nhất trong tương lai gần, từ mọi góc độ.”
“Ngài nhìn xa trông rộng thật đấy. Phải chăng ngài quan tâm hơn đến chúng e-... Không, không có gì cả đâu ạ.”
Alpha đã gián đoạn câu nói giữa chừng.
“Ngài từ xưa nay vẫn vậy. Ngài vẫn liên tục theo đuổi hoài bão to lớn. Giấc mơ ấy quá đỗi vĩ đại, mà chúng em chỉ có thể thấu hiểu một phần nhỏ... Nhưng cuối cùng, giai đoạn chuẩn bị đã hoàn chỉnh, phải không ạ?”
“Nếu nhìn xa hơn, thì chẳng qua là chỉ là một bước tiến nhỏ thôi.”
“Em hiểu rồi ạ. Vương quốc Oriana đang tiến hành cải cách với nguồn vốn và công nghệ từ Shadow Garden. Các vấn đề đó để em giải quyết. Đến giờ thì mọi việc đều tiến triển ổn thỏa.”
“Ừm. Nếu mọi việc suôn sẻ thì tốt rồi.”
“À, em đã cải thiện Mật mã Văn Tự Cổ Đại rồi đấy ạ.”
Alpha đưa qua một vài tờ giấy. Chúng toàn cổ ngữ không hiểu nổi, khiến tôi phải nhăn mặt.
“Còn đây là bảng giải mã. Có lẽ chúng quá dễ với ngài nên thứ này không cần thiết cho lắm.”
“Ừ...”
Ôi mẹ nó, nhìn đống ký tự này đau mắt quá.
“Cho ta một cốc nước ép táo.”
Tôi đã bỏ tờ giấy vào túi và gọi đồ uống.
“Dạ? À, vâng, nước ép táo, đúng không ạ?”Kai ngạc nhiên đáp lại.
“Còn vụ Học Viện Midgar, báo cáo từ Zeta đã đến. Mãi bọn em mới nhận được tin ạ.” Alpha dứt câu với một tiếng thở dài rồi nói tiếp:
“Lúc nào cũng nộp trễ hạn. Phải nhắc nhở cô ấy mới được.”
“Con bé cũng có cách riêng để làm việc mà.”
“Ngài đừng nuông chiều cô ấy quá. Nhưng đúng là nhờ cô ấy mà chúng em đã có thể tiêu diệt được phái Fenrir.”
“Phái Fenrir đó à...”
“Trước khi ngài tiêu diệt Fenrir, có vẻ như cô ấy đã nắm rõ từ lối thoát đến căn cứ của chúng. Cô ấy đã xóa sổ lũ đó chỉ sau nửa ngày. Quá nhanh chóng.”
“Ta hiểu rồi.”
Cô ấy đang nói về chuyện lũ khủng bố à?
“Lần này do sự cố ở Vương quốc Oriana nên không có nhiều người tham gia nhiệm vụ đó. Em không nghĩ chỉ có Zeta, Victoria và một vài Ảnh Viên có thể tiêu diệt phe Fenrir trong nửa ngày được. Thiệt tình, có lẽ có chuyện gì đó mà Zeta quên nhắc đến trong bàn báo cáo rồi.”
Alpha lại thở dài.
“Ngài nên nhắc nhở cô ấy báo cáo một cách chính xác và đầy đủ. Và đừng tạo áp lực quá lớn lên cô ấy nữa.”
“Ừm”
“Nhất định đó nhé.”
“Ừm”
"Đã xong, đây là nước ép táo ạ."
“Ừm”
Ngon vãi.
Chắc hẳn họ đã sử dụng những trái táo vô cùng tươi ngon đây.
"Sau cuộc chiến, Zeta đã phụ trách xử lý mọi thứ. Cô ấy cũng giúp chúng em hoạt động trong bóng tối một cách trơn tru. Hình như có ‘Kẻ phản bội’ trong Hiệp Sỹ Đoàn đã giúp lũ giáo phái Diaboros che giấu hành tung. Vì vậy vụ việc lần này, đã được công khai như là một cuộc tấn công từ phía những kẻ khủng bố.”
"Hiển nhiên."
"Ngoài ra, liên quan đến vấn đề Claire-san bất tỉnh, Zeta báo cáo có vẻ hơi mơ hồ. Có thể cần phải điều tra lại..."
"Không sao đâu, để chị ấy nghỉ ngơi một thời gian."
Với tình trạng này, Nee-san phải học đúp một năm gần như là điều chắc chắn. Vậy nên, tôi muốn cô ấy ngủ càng lâu càng tốt, chỉ thêm một giây cũng quý giá lắm rồi.
"Nhưng mà..."
"Đừng bận tâm. Hãy để Nee-san tĩnh dưỡng đi."
“Vâng, em hiểu rồi. Quả nhiên là ngài cũng lo lắng cho cô ấy nhỉ.” Alpha khẽ mỉm cười.
“Đúng rồi, về vụ kẻ khủng bố...”
Tôi nhớ điều mà Christina đã nói trong lớp học hôm nay.
“Trong trường của chúng ta có một Phó Chủ tịch Hội Học Sinh tên Eliza, cô ấy có góp mặt trong vụ lạm dụng sinh viên nhưng bị che giấu dưới hình thức một vụ xung đột nhỏ.”
'Eliza... à, từ Đại Gia Tộc đó nhỉ.”
“Vâng, dường như Hiệp Sỹ Đoàn đang điều tra vụ việc mà Phó Chủ tịch Eliza đã gây ra, có vẻ như cô ấy sắp được phán vô tội rồi.”
“Cô muốn cô ta bị kết án à?”
“Không, đây không phải vấn đề. Dù Eliza có bị kết án hay không, không liên quan đến em. Nhưng mặc dù có bằng chứng và lời khai, cô ấy vẫn được trắng án, cho nên...”
Ừm thì đúng là ghen tỵ thật.
'Đúng vậy... như ngài đã nói, sự suy thoái ở Vương quốc Midgar cũng rất nghiêm trọng. Bởi vì là quốc gia lớn, có lẽ nó còn cắm rễ sâu hơn cả Vương quốc Oriana. Bá tước Brad Daucay, cha của Eliza, có thể coi là biểu tượng của sự nhũng đoạn trong bộ máy vương quốc.'
'Ừ.'
“Thập Tam Dạ Kiếm. Đó là một tổ chức bí mật gồm có 13 người có quyền lực nhất ở Vương quốc Midgar, họ được gọi là những kẻ chi phối trong bóng tối của Vương quốc Midgar và có mối liên kết sâu rộng với giáo phái Diaboros và các tổ chức tội phạm khác. Việc Eliza Daucay được tẩy trắng cũng nhờ chỉ thị của Brad Daucay.”
'Chúng là những kẻ chi phối trong bóng tối sao...'
“Ở vụ này, người đã trực tiếp nhúng tay vào có lẽ là Bá tước Gaete Mono. Là thành viên đứng cuối trong [Thập Tam Dạ Kiếm] Ông ta là cánh tay phải của Brad Daucay trong công tác kiểm tra thụ lý vụ án, là một công tố viên hàng đầu. Tội ác của các quý tộc sẽ được xử lý dưới thẩm quyền của ông. Và rất có thể lần này, cô ta cũng sẽ không bị truy tố vì không có bằng chứng rõ ràng.”
Alpha cho tôi xem một bức tranh và hồ sơ liên quan.
Đây chính là Gaete Mono. Một khuôn mặt khá tà ác. Tôi cũng được xem hồ sơ của 12 người khác.
“Có một số lời khai, cả bằng chứng nữa, vậy mà không bị xử tội nhỉ?”
“Đó là điều bình thường ạ. Bất kỳ vụ việc nào mà rơi vào tay hắn đều sẽ được che đậy.”
'Ồ.'
'Không chỉ Gaete Mono, mà còn 12 kẻ khác của "Thập Tam Dạ Kiếm" đang bành trướng quyền lực cá nhân và làm suy thoái Vương quốc Midgar. Có Giáo phái Diaboros chống lưng, khiến chúng ngày càng kiêu ngạo mà không ai dám động vào.
"『Thập Tam Dạ Kiếm』... thật đáng ghen tỵ... những kẻ quá đỗi xấu xa."
"Em dự định sẽ xử lý chúng dần dần, nhưng hiện tại em đang bận với việc cải cách Vương quốc Oriana. Em sẽ để chúng tác oai tác quái thêm một thời gian vậy."
"Ra là vậy. “
Đó là những Đại Quý Tộc ở thế giới khác. Những kẻ chi phối trong bóng tối, dù có thực hiện vô số tội ác cũng được phán xử vô tội.
"Ý tưởng tốt đấy, cảm ơn cô, Alpha," Tôi nốc hết cốc nước ép táo và đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Nhìn ngài có vẻ rất vui. Ngài có kế hoạch gì vậy ạ?"
".... Cô sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi."
"Vâng. Nếu có chuyện gì, ngài hãy liên lạc với em." Bóng hình của Alpha hòa vào làn sương mù và mất dạng.
Một cách rời đi ngầu lòi đấy.
"Ghi nợ cho ta."
Dứt lời, bóng hình của tôi cũng dần tan biến vào màn đêm.
★★★
Bá tước Goethe Mono, đột nhiên rời mắt khỏi đống tài liệu và nhìn ra ngoài cửa sổ. Phố đêm của Vương quốc Midogar được thắp sáng bởi đèn đường. Hắn ta cảm thấy dường như có kẻ nào đó đang theo dõi mình, nhưng... 'Chắc chỉ do mình tưởng tượng thôi nhỉ', rồi hắn tập trung nhìn lại vào mớ tài liệu.
Ngọn lửa cháy bập bùng trong lò. Bút máy lăn trên trang giấy. Một đêm yên tĩnh đến lạ. Gã đặt bút xuống và nhấm nháp cốc cà phê. 'Mùi hương vẫn còn vương lại dù cà phê đã nguội lạnh. Quả đúng là hạt cà phê cao cấp của hãng Mitzugoshi'.
Hắn tự mãn gật đầu nhiều lần và chuyển ánh mắt đến sấp tài liệu trên bàn. Đó là một loạt thông tin về vụ án của Eliza Dacuakan, các khoản chi phí dùng để che đậy, cũng như danh sách những người cần mua chuộc và loại bỏ.
Dường như vụ án lần này hắn cũng có thể xử lý ổn thỏa, nhưng công việc không đơn giản. Có quá nhiều nhân chứng, đặc biệt là những nhân vật quý tộc như Alexis Midogar và Christine Hope. Hắn đã phải mua chuộc rất nhiều người để thay đổi lời khai của họ.
Goethe đứng dậy và phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Phản chiếu trên kính cửa sổ, hình ảnh của một người đàn ông trung niên với gương mặt mệt mỏi giống như cóc ghẻ. “Chắc chắn tôi phải nhận được môt khoản thù lao tương xứng với công sức bỏ ra đó nhé, Dacuakan-sama'. Lần này thật sự là một thách thức đối với hắn ta.
Vẫn còn những kẻ cần phải xử lý. Nhưng Goethe giỏi ở khoản sắp xếp tài liệu và điều chỉnh mối quan hệ lợi ích. Nếu làm ăn cẩu thả thì vụ việc sẽ được giao cho ‘Thập Tam Dạ Kiếm’ khác.
“Quá đủ rồi, mình đã chán ngấy việc phải ngồi ở ghế chót của 'Thập Tam Dạ Kiếm', mình cần một vị trí phù hợp hơn.”
Goethe mới chỉ ngoài ba mươi. Gã gia nhập Thập Tam Dạ Kiếm thay thế vị trí của người cha đã khuất, được giao xử lý nhiều sự vụ không mấy tốt đẹp kể từ khi còn trẻ.
Cái chết của người cha cũng đầy rẫy ẩn số. Mặc dù được xác nhận là tai nạn nhưng Goethe không bao giờ quên những vết cắt trên lưng cha mình.
“Sự thật ẩn giấu trong màn đêm, ắt cũng là điều tốt.”
Cả vụ án của Eliza lẫn cái chết của cha gã, bản chất không khác nhau là mấy. Nếu cố làm sáng tỏ bóng tối, thì kết cục mà hắn ta phải nhận sẽ quá rõ ràng.
Goethe bấm chuông trên bàn làm việc và gọi người hầu. Sau khi sắp xếp lại mớ tài liệu, giờ chỉ cần gửi cho Bá tước Dacuakan thôi...
'Hử?'.
Hắn ngước mắt lên kinh ngạc. Phòng làm việc quen thuộc, không ai ngoài gã. Nhưng giờ đây, có một gã hề đang ngồi trên sofa.
Từ lúc nào, gã hề đã ngồi đó.
Được chiếu sáng bởi ánh sáng mập mờ từ lò sưởi, hình ảnh gã hề đẫm máu, nhìn chằm chằm vào Goethe.
“Ng-ngươi là ai? Từ khi nào mà ngươi!?'. Goethe vội vã bấm chuông.
“NGƯỜI ĐÂU!! NHANH LÊN, MAU LÔI GÃ KHỐN KIẾP NÀY RA KHỎI ĐÂY!!'. Tiếng chuông vang vọng trong màn đêm tĩnh lặng.
“ÔI, CÁC NGƯỜI ĐÂU HẾT RỒI HẢ!!”
Giọng phẫn nộ của Geete và tiếng chuông cứ vọng mãi, rỗng tuếch.
Thằng hề máu lạnh không hề chuyển động, chỉ nhìn chằm chằm Geete đang hoảng loạn.
“NÀY, CÓ AI KHÔNG VẬY!”
Tiếng chuông đã báo hiệu quá lâu nhưng không hề có hồi đáp, bình thường là lính hộ vệ sẽ lao tới ngay.
Bầu không khí vẫn bị bao phủ bởi màn đêm tĩnh lặng.
Không… quá đỗi tĩnh lặng là đằng khác.
"'Chẳng lẽ... ngươi, đã... giết hết... những người trong... biệt thự rồi ư!?'.
Gã hề đẫm máu không đáp lời.
Như thể để chế giễu, kẻ thủ ác từ từ tiến gần về phía Goethe.
Và bỗng, trong tâm trí Goethe hiện lên hình ảnh cái chết của cha mình.
'Chẳng lẽ... chẳng lẽ... ngươi muốn... giết người diệt khẩu!? Đưa người đã góp công lớn cho tổ chức ‘Thập Tam Dạ Kiếm’ vào cõi chết ư!?'.
Chậm rãi... từng bước chậm rãi.
Tiếng bước chân dừng lại.
Gã hề đẫm máu đang cười sau chiếc mặt nạ của mình.
"Vậy sao...giống như cha ta ư..."
Tiếng bước chân lại vang lên không ngừng.
Rõ ràng là nó đang nhanh hơn. Bản năng đang mách bảo hắn bỏ chạy xa nhất có thể.
“Khônggggg…đừng đến, đừng đến đâyyyy!” Goethe toang ném cốc cà phê.
Chiếc cốc đập vào chiếc mặt nạ hề đẫm máu khiến nó vỡ ra và chảy ra chất lỏng màu hắc tín. Goethe quay đầu bỏ chạy.
Gã là Ma Kiếm Sỹ đã từng phải luyện tập vô cùng khắc khổ tại Học viện, thành tích của hắn cũng rất xuất sắc. Mặc dù thân thể đã lâu rồi không được chui rèn, nhưng hắn vẫn nhanh nhẹn hơn rất nhiều so với một người bình thường.
Goethe nhanh chóng đến cửa và mở tung nó ra. Nếu kịp chạy tới chỗ Hiệp Sỹ Đoàn, gã có thể sống sót.
“Híiiiii aaaa!!’’ Đúng lúc đang nghĩ thế, hắn bị đẩy ngã bởi một thứ gì đó ở phía sau cửa.
"Ngươi... làm cái quái gì vậy, mau tránh ra!!"
Goethe vùng vẫy, vật lộn bò ra. Rồi gã nhận ra thứ đang đè lên cơ thể mình.
“Ngươi... là... kẻ canh gác...”. Dù là một tên canh gác cổng có một cuộc sống bê tha, nhưng lại là một kiếm sỹ suất sắc. Kẻ đó lại bị giết một cách vô cùng tàn nhẫn thế này đây.
“Aaaa, đừng mà!!”
Goethe đá xác người chết và lăn lê bò ra xa. Tiếng nước chân của Gã Hề ngừng lại bên tai hắn.
“Hức....”
Khi ngước mắt nhìn lên, mặt nạ hề đang nhìn xuống Goethe.
“Aaa….aaa….”
Hề cầm một lá bài trong tay.
“Hãy... dừng lại...đi mà.”
Với âm thanh lạo xạo, lá bài thọc sâu vào trán Goethe.
Goethe mở to mắt không tin vào điều đang xảy ra, cho đến khi chạm vào lá bài trên trán mình.
“…”
Hắn từ từ ngã sụp xuống.
Gã Hề nhìn đống máu loang lổ trên sàn rồi lẩm bẩm: “Kẻ đầu tiên....”
Tiếng nói vang xa, hòa trong màn đêm tĩnh mịch.
--------------------------------------------
—
—
—
—
—
Những người đang theo dõi Light novel của "Chúa hề bóng cười" trên fanpage chắc cũng đều biết rằng Vol 6 vừa mới xuất bản hôm nay, chúng mình đã nhanh chóng mua raw ( Giá: 277k) trên Bookwalker để mang về cho độc giả sớm nhất có thể.
Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319. Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu🥰🥰
"Chấm dứt rồi nhỉ."
"Ờ, đi tong con mẹ nó rồi đó..."
Hyoro và Jaga, nằm sấp mặt trên bàn, uể oải cất tiếng than vãn.
Đúng vào lúc này, kỳ thi viết cuối kỳ của Học viện Midogaru cũng vừa kết thúc.
"Chúng mày tự đáng giá điểm sổ của mình thế nào?" Tôi hỏi.
‘Lỗ hổng’ này thật khó có thể lấp đầy sau khi Isaac vắng mặt, nhưng trước đó tôi đã có được “Phao thi” mà Nina-senpai đưa cho nên qua môn trót lọt.
Lần này tôi cảm thấy khá tự tin. Tôi đã có thể kịp điều chỉnh điểm số ở gần mức trượt tất cả các môn học.
"Hết cứu thật rồi."
"Có than vãn về điểm chác cũng không thay đổi được gì đâu. Từ tuần sau là bắt đầu kỳ thi thực hành rồi đấy."
"Ừm, đúng là vậy."
Tôi đã hỏi với tâm thế sẵn là ‘hỏi từ thiện’ rồi, vì biết trước được rằng kết quả của chúng nó sẽ thảm hại thế nào, nếu chúng nó mà bảo là làm bài tốt thì ngược lại, kẻ thốt lên kinh ngạc mới chính là tôi đây.
Khoảng một tháng sau sự kiện ‘’Làn sương trắng bí ẩn’’ kết thúc.
Thời điểm này đang ở giữa tháng Hai.
Dù có vài cuộc điều tra của Hiệp Sỹ Đoàn cùng với một số rối ren phát sinh, nhưng học viện cuối cùng cũng trở lại trạng thái yên bình vốn có.
Tuy nhiên, các vụ khủng bố bên ngoài vẫn tăng lên không ngớt, dị thế giới đúng là đỉnh của chóp mà.
Sự kiện duy nhất ở kiếp trước của tôi là đi săn lùng các băng đảng đua xe đầu gấu đầu bò.
À, mà nói mới nhớ, Nee-san đang ở trong tình trạng không được tỉnh táo cho lắm.
Tôi vẫn đang tận hưởng khoảng thời gian tự do tự tại cùng với ‘’nỗi buồn’’ không tả xiết. Zeta cũng đã nói rằng chị ấy sẽ tỉnh dậy sớm thôi nên mọi chuyện đều ổn thỏa cả.
Mà Nee san có định hướng nghề nghiệp tương lai thế nào nhỉ?
Nhưng trước đó, nếu chị ta không tham gia kỳ thi cuối kỳ thì đúp lớp mất... Mình muốn bà chị này tốt nghiệp sớm ngày nào thì hay ngày ấy.
"Tiếp đó là gì cơ? Huấn luyện kỹ năng thực hành á?"
"Cái này thì tao chịu chết nhé."
"Kỳ thi viết đã kết thúc, có nghĩa là có thể ăn chơi xả láng đến kỳ thi thực hành nhỉ."
"Ờ, đúng rồi."
“Mày định hốc cho đã rồi tính cuỗm hết, sau đó đánh bài chuồn hả? Tao đây đang có nhiều tiền lắm đấy nhé.”
"Tao vẫn chưa từ bỏ đâu. Đừng quên rằng bọn tao có một ‘người bạn đồng hành’ vô cùng mạnh mẽ là Khoản Chi Trả Mitsugoshi đó."
Hyoro cười mỉm vô cùng ám muội, xòe ra một đống tiền, còn Jaga thì xào bài vô cùng điêu luyện.
"Thẳng tiến nào, đến chiến trường của chúng ta."
"Phòng của tao, đúng không?"
"Hôm nay mày đừng hòng mà yên giấc. Hãy đi tắm trước đi."
"Chỉ là giấc ngủ thôi mà, chả quan trọng."
Tôi đã bị giữ chặt ở cả hai bên cánh tay.
Vào khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy giọng nói của Christina.
"...Xin lỗi, Kanade. Do tôi không đủ sức mạnh."
"Nhưng... từ bây giờ, mình phải làm gì đây..."
Đứng đối diện Christina, có một cô gái nào đó nhìn khá quen mắt.
"Thật không thể tin được... Eliza-sama đã được xét xử vô tội... hức…"
Cô gái này đang rơi nước mắt nức nở.
Nhớ ra rồi. Cô gái mà tôi đã cứu trong sự kiện sương mù hôm nọ.
"Nào, đi thôi."
"Có lẽ cô ấy đang sợ hãi lắm."
"Được rồi, được rồi, đi thôi nào."
Vụ trọng án thế mà vẫn tẩy trắng được, quyền lực của quý sờ tộc thật đáng kinh ngạc nhể?
Với suy nghĩ đó, tôi bị kéo lê ra khỏi lớp học.
★★★
Tôi nằm trên chiếc giường rải đầy tiền và thì thầm: ’Một chiến thắng áp đảo, như một trò đùa...'
Hyoro và Jaga đã phải cút khỏi phòng trước khi sang ngày mới. Từ giữa trận, đã không còn là một cuộc chiến đúng nghĩa nữa, mà là một cuộc thảm sát, tôi liên tục cuỗm tiền với biểu cảm vô cùng lạnh lùng.
Sau khi cơn hưng phấn tan biến, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng vô cùng tận...
'Haha... Cường Giả thật cô độc.'
Tôi bật dậy khỏi chiếc giường, thu gom lại các đống tiền rải rác sau khi ‘làm màu’ đã đời.
Tổng cộng là 2 triệu Zeny.
Cảm ơn Hyoro và Jaga, cũng như Khoản Chi Trả Mitsugoshi nhé.
'Một bộ bài Tứ quý phiên bản giới hạn của Thương Hội Mitsugoshi. Có vẻ như khá đắt đỏ... nhưng khẩu vị tệ quá.'
Nghe nói ý tưởng thiết kế bộ bài này dựa theo chủ đề ma mị.
Bán đi chắc được một khoản kha khá.
Vẫn chưa đến giờ đi ngủ, tập luyện chút đã.
Trước khi bắt đầu vận Ma Lực, tôi chợt nhận ra có một chiếc thẻ sáng lấp lánh ngay bên cạnh giường.
'Ồ, cái này là...?'
Một chiếc thẻ hội viên hoành tráng lấp lánh ánh kim.
Ở mặt trước, với dòng chữ vô cùng mỹ miều: 'Thẻ hội viên cao cấp của Quán Bar Hoàng Gia Mitsugoshi,' còn ở mặt sau, 'Số thứ tự hội viên 001 Cid Kageno.'
'Nhớ rồi. Gamma đã đưa cho mình chiếc thẻ hội viên của Thương Hội Mitsugoshi trước khi bắt đầu thành lập Quán bar cao cấp.'
Dám dùng kiến thức mà tôi truyền thụ để đi gian lận, mặc dù tôi đã phớt lờ thứ này.
‘Quán bar cao cấp à…’
Tôi nhìn lướt qua đống tiền.
Tôi có chút hứng thú được tham gia vào những cuộc trò chuyện bí mật trong một quán bar tĩnh lặng, như bộ phim gián điệp nào đó.
'Có lẽ họ sẽ giảm giá cho người quen nhể...'
Trong tình huống xấu nhất, tôi có thể bỏ chạy.
Được rồi, triển ngay cho nóng.
Nếu nói về gián điệp, thì cần trang phục đồng bộ. Bộ suit mà tôi dùng để đóng vai John Smith đã cũ nát, vì vậy tôi sẽ sử dụng bộ đồ làm từ Mitsugoshi của Alpha.
Đánh bóng giày, rẽ tóc sang giữa một cách nhẹ nhàng... Tôi bước đi vô cùng phong thái đến thủ đô hoàng gia trong đêm tối.
★★★
"Ở đây à...”
Ngạc nhiên thay, quán bar dành cho Thành Viên Cao Cấp lại nằm trong một hẻm nhỏ ở tầng hầm.
Cánh cửa mang một không khí trầm lắng, với logo thương hiệu Mitsugoshi được điêu khắc tinh xảo. Có lẽ đó là một quán bar ẩn mình.
Tôi hơi căng thẳng, mở cánh cửa và bước vào. Bên trong cửa tiệm là một không gian yên tĩnh được chiếu rọi bằng nguồn sáng gián tiếp. Quầy bar rực rỡ với nhiều đèn treo có cường độ ánh sáng yếu, lờ mờ giống như những vì sao vậy.
Sàn nhà dường như được làm từ đá Lycanthrope, và bàn được chế tạo từ gỗ Yggdrasil, mỗi thứ đều thu hút ánh nhìn của tôi - chúng trị giá hàng tỷ Zenny chứ ít gì. Tôi tự động tính toán rủi ro và lợi ích khi đánh cắp những vật phẩm này.
"Thưa quý khách..."
"Ừ, vâng."
Vì đang có những suy nghĩ vô cùng tội lỗi, tôi đã buộc miệng một cách ngớ ngẩn.
"Ngài có thẻ hội viên khô-..."
Tôi định lục túi để lấy một chiếc thẻ mạ vàng, thì người phục vụ lắc đầu.
" Cid Kageno-sama, phương thức nhận diện khuôn mặt là đủ rồi ạ. Chào mừng ngài. Chúng tôi có phòng VIP bên trong..."
Cô gái hướng ánh mắt nhìn về phía ghế sau với đôi mắt xinh đẹp lạ lẫm.
"Không cảm ơn, để tôi ngồi tại quầy là được."
Dù thoáng chốc do dự, nhưng khi nói đến hai chữ gián điệp, quầy bar mới là nơi thích hợp hơn cả.
"Đã hiểu, tôi sẽ dẫn đường cho ngài."
"Cảm phiền... chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu chưa nhỉ?"
Khi tôi gọi với lại sau lưng cô gái, cô quay lại với bộ mặt ngạc nhiên.
"Trước đây tôi đã gặp ngài ở Thương hội Mitsugoshi."
"Ồ, cô là người đứng ở bên cạnh Gamma đúng không?"
"Được người như ngài nhớ mặt, thật vinh hạnh làm sao. Tôi là Omega. Hãy đi về phía này ạ."
Tôi được Omega dẫn đường và ngồi tại quầy.
Tôi cũng nhận ra người pha chế. Một nữ phục vụ ăn mặc như nam giới với mái tóc vàng ngắn.
"Cô cũng đã gặp tôi tại Thương Hội Mitsugoshi nhỉ?"
"Thật vinh dự. Tôi là Kai ạ."
"Tôi là Cid Kageno."
"Cái đó thì tôi biết rồi ạ."
Kai cúi đầu lịch sự nhưng tại sao đôi ngón tay cô lại run rẩy không ngừng.
Có lẽ kinh nghiệm phục vụ của Kai không lớn cho lắm. Quán bar cao cấp cho dân mới vào nghề thế này đảm nhận liệu có ổn không đây?
"Ngài gọi đồ uồng gì ạ?’’
Tôi đã quyết định đồ uống từ trước. Với phong thái giống như một đặc vụ trong một bộ phim gián điệp nào đó.
"E hèm... Một ly Martini Vodka." tôi nói với giọng trầm bổng.
"Không lắc mà pha lạnh."
Trong những lúc như thế này, thái độ tự tin giống như một người đã từng trải là quan trọng nhất. Đừng để lộ ra là đây là lần đầu tiên bản thân đến quán. Đôi khi, tạo áp lực im lặng để thử đối phương cũng rất thiết yếu.
"Ly Martini Vodka, pha lạnh. Có ngay ạ." Kai nói với bộ mặt cứng rắn hơn trước.
Cô ấy thở sâu và bắt đầu pha chế cocktail với đôi tay run rẩy. Liệu run như thế có phải là một phần quy trình cần thiết khi làm cocktail không? Tôi đầy hiếu kỳ quan sát, thì càng thấy đôi tay ấy run rẩy rõ hơn.
"Ra là vậy..."
Tôi không hiểu rõ về cocktail cho lắm. Có vẻ như hành động run bần bật ở đầu ngón tay là điều cần thiết của một người pha chế chuyên nghiệp nhỉ. Kiến thức mới đã được tiếp thu. Ừm ừm.
Ơ, mà sao mà trong thế giới này lại có Vodka cơ chứ?
"Lạ thật nhỉ." Tôi cất lời.
Kai giật mình thon thót.
Ấy, tôi không có nói cô đâu.
Việc có Vodka tồn tại trong thế giới này đã là điều vô cùng lạ kỳ rồi. Không cần suy nghĩ thêm, câu trả lời hiển nhiên đã quá rõ ràng. Đó là lỗi của “mấy gái”.
"Hóa ra ngài cũng uống Martini Vodka nhỉ?"
Có giọng nói phát ra từ phía sau.
Một giọng nói thánh thót như chuông ngân. Mà không cần quay lại, tôi cũng biết đó là ai.
'... Là Alpha ư?'
‘Lâu rồi không gặp.'
'Ừ.'
Cô gái mà tôi đã không gặp sau một quãng thời gian dường như đã trưởng thành hơn một chút.
Tóc vàng óng thướt tha, đôi mắt nhuốm màu xanh dương. Bộ váy giản dị phù hợp với bầu không khí của quán bar.
'Ngài không thích đồ uống mạnh ư?'
'Ta có nói vậy sao?'
'Không phải. Nhưng em chưa từng thấy ngài uống nó với vẻ ngon lành.'
Rất sắc bén.
Tôi không hiểu rượu ngon ở chỗ nào. Chỉ vì nó ‘làm màu’ rất tốt, nên tôi mới uống thôi.
'Không phải, ta không có ghét.'
'Ra thế, vậy là ngài có ghét rồi.'
Alpha cười nhẹ.
“Để ngài phải chờ lâu. Martini Vodka đây ạ.'
Kai đặt ly cocktail trước mặt tôi, run rẩy không ngừng.
Kỹ thuật ‘rung bần bật’ quả là chuyên nghiệp, đáng kinh ngạc làm sao.
“Cho tôi ly Manhattan.' Alpha cũng gọi đồ uống.
'...Có ngay ạ.'
Manhattan mà Alpha gọi là một loại cocktail có nguồn gốc từ whiskey. Nhưng không thể có whiskey trong thế giới này được.
'Whiskey đã hoàn thành chưa?'
Tôi cố tỏ ra vẻ là mình có hiểu biết về lĩnh vực này.
'Cuối cùng cũng hoàn thành rồi ạ. Mặc dù vẫn chưa đem ra thị thường. Nhưng nếu bán ra thì giá thành sẽ rất cao. Người quý tộc nọ của Đế quốc Bergalta sau khi thử nếm, đã định giá 2 triệu Zenny cho mỗi chai.'
'Thế à...'
Ra là thế. Đáng lẽ tôi không nên tỏ ra là mình hiểu biết về rượu như vậy.
'Đều nhờ vào kiến thức mà ngài truyền dạy chúng em.'
'Ừ... Đúng vậy.'
Rất là đúng.
Tôi nốc cạn ly Martini Vodka với tâm trí mất kiểm soát.
'...Hương vị thế nào ạ?'
'Tạm chấp nhận được.'
Hương vị như… rượu thôi.
'He he...'
Alpha cười nhẹ.
'Có chuyện gì?'
'Không có. Em chỉ là cảm thấy vui mừng.'
'Vui gì?'
'Trang phục của ngài... Cuối cùng ngài cũng mang nó.'
'Ừ, ừm.'
'Em đã đặt may chúng đấy. Chất liệu là tơ lụa Hắc Tằm đó ạ.'
'Ồ...'
Hắc Tằm so với con Tằm ở thế giới cũ của tôi, thì mạnh mẽ và nguy hiểm hơn bội phần, cộng thêm độc tố. Lụa từ chúng chỉ có thể được thu thập bởi những thợ săn có kinh nghiệm.
'Em sẽ tha thứ chuyện ngài đã thất hứa lần trước.'
Dứt lời, Alpha nhìn chiếc bộ đồ của tôi với vẻ hạnh phúc.
Tôi không thể nhớ rõ mình đã thất hứa điều gì.
'...Để chờ lâu rồi. Manhattan đây ạ.'
'Cảm ơn.'
Alpha hôm nay trông thật vui vẻ.
Cô ấy hớp một ngụm Manhattan và gật đầu.
'Có lẽ nó sẽ ngon hơn nếu được lên men thêm chút xíu. Nhưng cũng không tệ.'
Alpha đặt ly xuống và nhìn tôi.
'Dù ngài ghét thức uống này, nhưng vẫn tới quán bar. Có chuyện gì vậy ạ?'
'Hả? À... Không có gì... chỉ vì ta tìm thấy thẻ thành viên trong phòng.'
'Ngài lo sẽ bị nghe lén sao ạ? Tại quán bar này, ngài có thể nói bất cứ thứ gì mình muốn. Hiện giờ, chỉ có những người ‘liên quan’ mới được phép có mặt ở đây.'
Biểu cảm của cô ấy trở nên nghiêm túc hơn. Điều đó có nghĩa là cô ấy sẽ tham gia vào ‘trò chơi gián điệp’ này cùng với tôi.
'Vậy sao...Thế thì, cái nhiệm vụ đó thế nào?'
'...Em đang gặp phải chút vấn đề với nhiệm vụ đó ạ. '
Cô ấy nói với khuôn mặt nghiêm trọng
“Tình hình tại Vương quốc Oriana như những gì em đã nêu ra trong bản báo cáo.”
'Ồ, cái đó à… ta đã đọc nó trong khoảng ba giây gì đó.'
Thường xuyên, tôi nhận được một lượng lớn báo cáo từ Shadow Garden.
Và...
Tất cả đều viết bằng cổ ngữ không tài nào hiểu nổi, nên tôi đã ngay lập tức đốt trụi hết sau khi nhận được.
“Chỉ ba giây thôi á... ơ thế… ngài đã tăng cường tốc độ xử lý của não bộ sao ạ?”
“…”
Tôi uống từ từ ly rượu mà không nói thêm gì.
“Có vẻ như vẫn chưa đến lúc để ngài truyền thụ kỹ năng đó cho chúng em. Em hiểu rằng kỹ năng đó vô cùng tinh xảo, và sẽ gặp vô số rủi ro nếu thất bại... Hiện tại, chúng em không thể chịu đựng được kỹ thuật ấy. Nhưng chúng em kiên trì tuân theo hướng dẫn của ngài để rèn luyện. Khi đến lúc, mong ngài hãy dạy cho chúng em, xin đừng quên điều đó.”
“Ta kỳ vọng vào các người.”
“Niềm tin của ngài sẽ không bị phản bội đâu ạ, em chắc chắn...”
“Vậy… còn nhiệm vụ đó thì sao?”
“Kế hoạch đang diễn ra suôn sẻ. Rose Oriana đã quyết định chiến đấu với tư cách Nữ hoàng.”
“Tất cả đều theo kế hoạch ban đầu, phải không?”
“Từ lúc ngài bắt đầu tiếp xúc với cô ấy, ngài đã nhìn thấy kết cục này rồi nhỉ. Vì ngài quan tâm đến cô gái ấy, nên em không thể tránh khỏi cảm giác ghen tỵ.”
Alpha nói với phong thái nửa đùa nửa thật.
“Cô ta là một quân cờ cần thiết cho kế hoạch.”
“Em hiểu. Đó là điều cần thiết để đưa chúng ra ánh sáng.”
“Ánh sáng?”
“Dạ?”
“Không có gì cả... Ta chỉ là đã dự đoán tình huống xấu nhất trong tương lai gần, từ mọi góc độ.”
“Ngài nhìn xa trông rộng thật đấy. Phải chăng ngài quan tâm hơn đến chúng e-... Không, không có gì cả đâu ạ.”
Alpha đã gián đoạn câu nói giữa chừng.
“Ngài từ xưa nay vẫn vậy. Ngài vẫn liên tục theo đuổi hoài bão to lớn. Giấc mơ ấy quá đỗi vĩ đại, mà chúng em chỉ có thể thấu hiểu một phần nhỏ... Nhưng cuối cùng, giai đoạn chuẩn bị đã hoàn chỉnh, phải không ạ?”
“Nếu nhìn xa hơn, thì chẳng qua là chỉ là một bước tiến nhỏ thôi.”
“Em hiểu rồi ạ. Vương quốc Oriana đang tiến hành cải cách với nguồn vốn và công nghệ từ Shadow Garden. Các vấn đề đó để em giải quyết. Đến giờ thì mọi việc đều tiến triển ổn thỏa.”
“Ừm. Nếu mọi việc suôn sẻ thì tốt rồi.”
“À, em đã cải thiện Mật mã Văn Tự Cổ Đại rồi đấy ạ.”
Alpha đưa qua một vài tờ giấy. Chúng toàn cổ ngữ không hiểu nổi, khiến tôi phải nhăn mặt.
“Còn đây là bảng giải mã. Có lẽ chúng quá dễ với ngài nên thứ này không cần thiết cho lắm.”
“Ừ...”
Ôi mẹ nó, nhìn đống ký tự này đau mắt quá.
“Cho ta một cốc nước ép táo.”
Tôi đã bỏ tờ giấy vào túi và gọi đồ uống.
“Dạ? À, vâng, nước ép táo, đúng không ạ?”Kai ngạc nhiên đáp lại.
“Còn vụ Học Viện Midgar, báo cáo từ Zeta đã đến. Mãi bọn em mới nhận được tin ạ.” Alpha dứt câu với một tiếng thở dài rồi nói tiếp:
“Lúc nào cũng nộp trễ hạn. Phải nhắc nhở cô ấy mới được.”
“Con bé cũng có cách riêng để làm việc mà.”
“Ngài đừng nuông chiều cô ấy quá. Nhưng đúng là nhờ cô ấy mà chúng em đã có thể tiêu diệt được phái Fenrir.”
“Phái Fenrir đó à...”
“Trước khi ngài tiêu diệt Fenrir, có vẻ như cô ấy đã nắm rõ từ lối thoát đến căn cứ của chúng. Cô ấy đã xóa sổ lũ đó chỉ sau nửa ngày. Quá nhanh chóng.”
“Ta hiểu rồi.”
Cô ấy đang nói về chuyện lũ khủng bố à?
“Lần này do sự cố ở Vương quốc Oriana nên không có nhiều người tham gia nhiệm vụ đó. Em không nghĩ chỉ có Zeta, Victoria và một vài Ảnh Viên có thể tiêu diệt phe Fenrir trong nửa ngày được. Thiệt tình, có lẽ có chuyện gì đó mà Zeta quên nhắc đến trong bàn báo cáo rồi.”
Alpha lại thở dài.
“Ngài nên nhắc nhở cô ấy báo cáo một cách chính xác và đầy đủ. Và đừng tạo áp lực quá lớn lên cô ấy nữa.”
“Ừm”
“Nhất định đó nhé.”
“Ừm”
"Đã xong, đây là nước ép táo ạ."
“Ừm”
Ngon vãi.
Chắc hẳn họ đã sử dụng những trái táo vô cùng tươi ngon đây.
"Sau cuộc chiến, Zeta đã phụ trách xử lý mọi thứ. Cô ấy cũng giúp chúng em hoạt động trong bóng tối một cách trơn tru. Hình như có ‘Kẻ phản bội’ trong Hiệp Sỹ Đoàn đã giúp lũ giáo phái Diaboros che giấu hành tung. Vì vậy vụ việc lần này, đã được công khai như là một cuộc tấn công từ phía những kẻ khủng bố.”
"Hiển nhiên."
"Ngoài ra, liên quan đến vấn đề Claire-san bất tỉnh, Zeta báo cáo có vẻ hơi mơ hồ. Có thể cần phải điều tra lại..."
"Không sao đâu, để chị ấy nghỉ ngơi một thời gian."
Với tình trạng này, Nee-san phải học đúp một năm gần như là điều chắc chắn. Vậy nên, tôi muốn cô ấy ngủ càng lâu càng tốt, chỉ thêm một giây cũng quý giá lắm rồi.
"Nhưng mà..."
"Đừng bận tâm. Hãy để Nee-san tĩnh dưỡng đi."
“Vâng, em hiểu rồi. Quả nhiên là ngài cũng lo lắng cho cô ấy nhỉ.” Alpha khẽ mỉm cười.
“Đúng rồi, về vụ kẻ khủng bố...”
Tôi nhớ điều mà Christina đã nói trong lớp học hôm nay.
“Trong trường của chúng ta có một Phó Chủ tịch Hội Học Sinh tên Eliza, cô ấy có góp mặt trong vụ lạm dụng sinh viên nhưng bị che giấu dưới hình thức một vụ xung đột nhỏ.”
'Eliza... à, từ Đại Gia Tộc đó nhỉ.”
“Vâng, dường như Hiệp Sỹ Đoàn đang điều tra vụ việc mà Phó Chủ tịch Eliza đã gây ra, có vẻ như cô ấy sắp được phán vô tội rồi.”
“Cô muốn cô ta bị kết án à?”
“Không, đây không phải vấn đề. Dù Eliza có bị kết án hay không, không liên quan đến em. Nhưng mặc dù có bằng chứng và lời khai, cô ấy vẫn được trắng án, cho nên...”
Ừm thì đúng là ghen tỵ thật.
'Đúng vậy... như ngài đã nói, sự suy thoái ở Vương quốc Midgar cũng rất nghiêm trọng. Bởi vì là quốc gia lớn, có lẽ nó còn cắm rễ sâu hơn cả Vương quốc Oriana. Bá tước Brad Daucay, cha của Eliza, có thể coi là biểu tượng của sự nhũng đoạn trong bộ máy vương quốc.'
'Ừ.'
“Thập Tam Dạ Kiếm. Đó là một tổ chức bí mật gồm có 13 người có quyền lực nhất ở Vương quốc Midgar, họ được gọi là những kẻ chi phối trong bóng tối của Vương quốc Midgar và có mối liên kết sâu rộng với giáo phái Diaboros và các tổ chức tội phạm khác. Việc Eliza Daucay được tẩy trắng cũng nhờ chỉ thị của Brad Daucay.”
'Chúng là những kẻ chi phối trong bóng tối sao...'
“Ở vụ này, người đã trực tiếp nhúng tay vào có lẽ là Bá tước Gaete Mono. Là thành viên đứng cuối trong [Thập Tam Dạ Kiếm] Ông ta là cánh tay phải của Brad Daucay trong công tác kiểm tra thụ lý vụ án, là một công tố viên hàng đầu. Tội ác của các quý tộc sẽ được xử lý dưới thẩm quyền của ông. Và rất có thể lần này, cô ta cũng sẽ không bị truy tố vì không có bằng chứng rõ ràng.”
Alpha cho tôi xem một bức tranh và hồ sơ liên quan.
Đây chính là Gaete Mono. Một khuôn mặt khá tà ác. Tôi cũng được xem hồ sơ của 12 người khác.
“Có một số lời khai, cả bằng chứng nữa, vậy mà không bị xử tội nhỉ?”
“Đó là điều bình thường ạ. Bất kỳ vụ việc nào mà rơi vào tay hắn đều sẽ được che đậy.”
'Ồ.'
'Không chỉ Gaete Mono, mà còn 12 kẻ khác của "Thập Tam Dạ Kiếm" đang bành trướng quyền lực cá nhân và làm suy thoái Vương quốc Midgar. Có Giáo phái Diaboros chống lưng, khiến chúng ngày càng kiêu ngạo mà không ai dám động vào.
"『Thập Tam Dạ Kiếm』... thật đáng ghen tỵ... những kẻ quá đỗi xấu xa."
"Em dự định sẽ xử lý chúng dần dần, nhưng hiện tại em đang bận với việc cải cách Vương quốc Oriana. Em sẽ để chúng tác oai tác quái thêm một thời gian vậy."
"Ra là vậy. “
Đó là những Đại Quý Tộc ở thế giới khác. Những kẻ chi phối trong bóng tối, dù có thực hiện vô số tội ác cũng được phán xử vô tội.
"Ý tưởng tốt đấy, cảm ơn cô, Alpha," Tôi nốc hết cốc nước ép táo và đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Nhìn ngài có vẻ rất vui. Ngài có kế hoạch gì vậy ạ?"
".... Cô sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi."
"Vâng. Nếu có chuyện gì, ngài hãy liên lạc với em." Bóng hình của Alpha hòa vào làn sương mù và mất dạng.
Một cách rời đi ngầu lòi đấy.
"Ghi nợ cho ta."
Dứt lời, bóng hình của tôi cũng dần tan biến vào màn đêm.
★★★
Bá tước Goethe Mono, đột nhiên rời mắt khỏi đống tài liệu và nhìn ra ngoài cửa sổ. Phố đêm của Vương quốc Midogar được thắp sáng bởi đèn đường. Hắn ta cảm thấy dường như có kẻ nào đó đang theo dõi mình, nhưng... 'Chắc chỉ do mình tưởng tượng thôi nhỉ', rồi hắn tập trung nhìn lại vào mớ tài liệu.
Ngọn lửa cháy bập bùng trong lò. Bút máy lăn trên trang giấy. Một đêm yên tĩnh đến lạ. Gã đặt bút xuống và nhấm nháp cốc cà phê. 'Mùi hương vẫn còn vương lại dù cà phê đã nguội lạnh. Quả đúng là hạt cà phê cao cấp của hãng Mitzugoshi'.
Hắn tự mãn gật đầu nhiều lần và chuyển ánh mắt đến sấp tài liệu trên bàn. Đó là một loạt thông tin về vụ án của Eliza Dacuakan, các khoản chi phí dùng để che đậy, cũng như danh sách những người cần mua chuộc và loại bỏ.
Dường như vụ án lần này hắn cũng có thể xử lý ổn thỏa, nhưng công việc không đơn giản. Có quá nhiều nhân chứng, đặc biệt là những nhân vật quý tộc như Alexis Midogar và Christine Hope. Hắn đã phải mua chuộc rất nhiều người để thay đổi lời khai của họ.
Goethe đứng dậy và phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Phản chiếu trên kính cửa sổ, hình ảnh của một người đàn ông trung niên với gương mặt mệt mỏi giống như cóc ghẻ. “Chắc chắn tôi phải nhận được môt khoản thù lao tương xứng với công sức bỏ ra đó nhé, Dacuakan-sama'. Lần này thật sự là một thách thức đối với hắn ta.
Vẫn còn những kẻ cần phải xử lý. Nhưng Goethe giỏi ở khoản sắp xếp tài liệu và điều chỉnh mối quan hệ lợi ích. Nếu làm ăn cẩu thả thì vụ việc sẽ được giao cho ‘Thập Tam Dạ Kiếm’ khác.
“Quá đủ rồi, mình đã chán ngấy việc phải ngồi ở ghế chót của 'Thập Tam Dạ Kiếm', mình cần một vị trí phù hợp hơn.”
Goethe mới chỉ ngoài ba mươi. Gã gia nhập Thập Tam Dạ Kiếm thay thế vị trí của người cha đã khuất, được giao xử lý nhiều sự vụ không mấy tốt đẹp kể từ khi còn trẻ.
Cái chết của người cha cũng đầy rẫy ẩn số. Mặc dù được xác nhận là tai nạn nhưng Goethe không bao giờ quên những vết cắt trên lưng cha mình.
“Sự thật ẩn giấu trong màn đêm, ắt cũng là điều tốt.”
Cả vụ án của Eliza lẫn cái chết của cha gã, bản chất không khác nhau là mấy. Nếu cố làm sáng tỏ bóng tối, thì kết cục mà hắn ta phải nhận sẽ quá rõ ràng.
Goethe bấm chuông trên bàn làm việc và gọi người hầu. Sau khi sắp xếp lại mớ tài liệu, giờ chỉ cần gửi cho Bá tước Dacuakan thôi...
'Hử?'.
Hắn ngước mắt lên kinh ngạc. Phòng làm việc quen thuộc, không ai ngoài gã. Nhưng giờ đây, có một gã hề đang ngồi trên sofa.
Từ lúc nào, gã hề đã ngồi đó.
Được chiếu sáng bởi ánh sáng mập mờ từ lò sưởi, hình ảnh gã hề đẫm máu, nhìn chằm chằm vào Goethe.
“Ng-ngươi là ai? Từ khi nào mà ngươi!?'. Goethe vội vã bấm chuông.
“NGƯỜI ĐÂU!! NHANH LÊN, MAU LÔI GÃ KHỐN KIẾP NÀY RA KHỎI ĐÂY!!'. Tiếng chuông vang vọng trong màn đêm tĩnh lặng.
“ÔI, CÁC NGƯỜI ĐÂU HẾT RỒI HẢ!!”
Giọng phẫn nộ của Geete và tiếng chuông cứ vọng mãi, rỗng tuếch.
Thằng hề máu lạnh không hề chuyển động, chỉ nhìn chằm chằm Geete đang hoảng loạn.
“NÀY, CÓ AI KHÔNG VẬY!”
Tiếng chuông đã báo hiệu quá lâu nhưng không hề có hồi đáp, bình thường là lính hộ vệ sẽ lao tới ngay.
Bầu không khí vẫn bị bao phủ bởi màn đêm tĩnh lặng.
Không… quá đỗi tĩnh lặng là đằng khác.
"'Chẳng lẽ... ngươi, đã... giết hết... những người trong... biệt thự rồi ư!?'.
Gã hề đẫm máu không đáp lời.
Như thể để chế giễu, kẻ thủ ác từ từ tiến gần về phía Goethe.
Và bỗng, trong tâm trí Goethe hiện lên hình ảnh cái chết của cha mình.
'Chẳng lẽ... chẳng lẽ... ngươi muốn... giết người diệt khẩu!? Đưa người đã góp công lớn cho tổ chức ‘Thập Tam Dạ Kiếm’ vào cõi chết ư!?'.
Chậm rãi... từng bước chậm rãi.
Tiếng bước chân dừng lại.
Gã hề đẫm máu đang cười sau chiếc mặt nạ của mình.
"Vậy sao...giống như cha ta ư..."
Tiếng bước chân lại vang lên không ngừng.
Rõ ràng là nó đang nhanh hơn. Bản năng đang mách bảo hắn bỏ chạy xa nhất có thể.
“Khônggggg…đừng đến, đừng đến đâyyyy!” Goethe toang ném cốc cà phê.
Chiếc cốc đập vào chiếc mặt nạ hề đẫm máu khiến nó vỡ ra và chảy ra chất lỏng màu hắc tín. Goethe quay đầu bỏ chạy.
Gã là Ma Kiếm Sỹ đã từng phải luyện tập vô cùng khắc khổ tại Học viện, thành tích của hắn cũng rất xuất sắc. Mặc dù thân thể đã lâu rồi không được chui rèn, nhưng hắn vẫn nhanh nhẹn hơn rất nhiều so với một người bình thường.
Goethe nhanh chóng đến cửa và mở tung nó ra. Nếu kịp chạy tới chỗ Hiệp Sỹ Đoàn, gã có thể sống sót.
“Híiiiii aaaa!!’’ Đúng lúc đang nghĩ thế, hắn bị đẩy ngã bởi một thứ gì đó ở phía sau cửa.
"Ngươi... làm cái quái gì vậy, mau tránh ra!!"
Goethe vùng vẫy, vật lộn bò ra. Rồi gã nhận ra thứ đang đè lên cơ thể mình.
“Ngươi... là... kẻ canh gác...”. Dù là một tên canh gác cổng có một cuộc sống bê tha, nhưng lại là một kiếm sỹ suất sắc. Kẻ đó lại bị giết một cách vô cùng tàn nhẫn thế này đây.
“Aaaa, đừng mà!!”
Goethe đá xác người chết và lăn lê bò ra xa. Tiếng nước chân của Gã Hề ngừng lại bên tai hắn.
“Hức....”
Khi ngước mắt nhìn lên, mặt nạ hề đang nhìn xuống Goethe.
“Aaa….aaa….”
Hề cầm một lá bài trong tay.
“Hãy... dừng lại...đi mà.”
Với âm thanh lạo xạo, lá bài thọc sâu vào trán Goethe.
Goethe mở to mắt không tin vào điều đang xảy ra, cho đến khi chạm vào lá bài trên trán mình.
“…”
Hắn từ từ ngã sụp xuống.
Gã Hề nhìn đống máu loang lổ trên sàn rồi lẩm bẩm: “Kẻ đầu tiên....”
Tiếng nói vang xa, hòa trong màn đêm tĩnh mịch.
--------------------------------------------
—
—
—
—
—
Những người đang theo dõi Light novel của "Chúa hề bóng cười" trên fanpage chắc cũng đều biết rằng Vol 6 vừa mới xuất bản hôm nay, chúng mình đã nhanh chóng mua raw ( Giá: 277k) trên Bookwalker để mang về cho độc giả sớm nhất có thể.
Để đẩy nhanh tiến độ dịch thuật và bù vào khoản chi phí mua raw, thuê trans jap, mọi người có thể hỗ trợ qua Momo: 0909 652 319. Dù chỉ 5-10k cũng giúp đỡ cho bọn mình rất nhiều. Thân iu🥰🥰
