Light Novel Mushoku tensei: Chương 9: Câu chuyện về Thất Hiệp Sỹ Asura: Isolte và Doga.
*Chất lượng bản dịch tất nhiên là không bằng được của Chaika-sama, vậy nên nếu có lỗi gì thì mọi người cmt xuống bên dưới để mình hoàn thiện bản dịch hơn nhé.
-----------------------------------------------
★★★
“Đến giờ là người thứ bao nhiêu rồi?”
Hiện Isolte đang ở trong căn phòng được nối thông với Võ Đường phái Thủy Thần.
Ngồi đối diện Isolte trong phòng khách là anh trai của cô.
“...Anh ta là người thứ 26 rồi ạ.”
Isolte cúi đầu nói.
Tantris cố nhìn vào mắt cô, nhưng cô lại lảng tránh ánh nhìn ấy.
“Có tin đồn là em đã từ chối tất cả bọn họ rồi hả.”
“...Vâng.”
“Tại sao?”
Isolte mím chặt môi.
“À, thì là… Tất cả họ đều tuyệt lắm. Đều là những người tử tế, dịu dàng… chỉ là…”
“Chỉ là?”
“Vì tất cả họ đều quá hoàn hảo, nên những thiếu sót của họ cũng đều được nổi bật lên ạ.”
Isolte bắt đầu nhớ lại tất cả những người mà cô đã gặp.
Những người hoàng tộc được giới thiệu bởi Ariel.
Họ đều là những thiếu niên tràn đầy sức sống, và đã thể hiện khá tốt trước buổi gặp gỡ với Isolte.
Nhưng… họ…đều quá thật thà.
Những kẻ đó bắt đầu nói với cô về sở thích tình dục của mình, không biết có phải Ariel đã gợi ý mấy gã ấy nhắc về chuyện này không nữa.
Cả năm người cô gặp, thì họ đều khá cởi mở.
Về người đẹp trai, tốt bụng; Thì sau khi kết hôn, thì anh sẽ cố gắng hết sức để có ích cho Isolte: Atole Orpheus Asura.
Về người đẹp trai, mạnh mẽ; Anh ta có hiểu biết sâu sắc về Phái Thủy Thần: Beijil Venti Asura.
Về người đẹp trai, lịch lãm; Anh ta là người trợ giúp đắc lực cho vấn đề tài chính của Phái Thủy Thần: Carlos Siodos Asura.
Về người đẹp trai, hài hước; Anh ta có thể pha trò khiến đối phương cười trong bất kỳ cuộc trò chuyện nào: Daniel Lips Asura.
Còn người đẹp trai, dễ thương; Anh ta chỉ khiến ta muốn bảo vệ anh ấy: Elliot Skiron Asura.
Tất cả đều nói rất chi tiết.
Về những gì họ sẽ làm với cô ấy trên giường, hoặc những nơi khác ngoài giường, họ muốn cô ấy mặc gì, và cuối cùng, Isolte muốn gì…
Isolte, vì hoàn toàn không có chút kinh nghiệm gì, nên không thể theo kịp được.
Khi cô nhận ra, thì đã liền từ chối.
Họ toàn mở mồm trước cả khi kịp nghĩ.
Làm cô cảm thấy ghê tởm những người đàn ông đẹp trai nhưng lại có thứ ham muốn như vậy.
Sau vụ này, Isolte đã hơi mất niềm tin với đàn ông rồi.
Mặc dù không phải tất cả đàn ông đều tệ hại như vậy.
Nhưng những người như vậy thường rất ít, còn lại đa phần đều thế.
Vì vậy, Isolte bắt đầu nghĩ rằng không kết hôn thì cũng chẳng sao.
“Điểm trừ mà em không ưng của những gã đó là gì vậy?”
“Em không nói được. Nó là thứ mà em từ chối được bật ra khỏi miệng.”
“Anh hiểu… Dù gì họ cũng là những hoàng tộc Asura mà.”
Cái khẩu vị dâm dục của hoàng tộc Asura thì khá là nổi rồi.
Các tầng lớp thượng lưu thì sẽ không thể thỏa mãn với những ham muốn của người bình thường được.
“Nhưng đây thực sự là một vấn đề đáng nói đấy. Em từ chối tất cả bọn luôn rồi.”
“Em chưa từ chối hết. Vẫn còn vài người mà.”
“Ừ, nhưng đến tầm này thì chẳng quyết định được gì đâu.”
Tantris nói rồi hồi tưởng lại.
Isolte, bất cứ khi nào cô phải chọn lựa bất cứ điều gì, thì sẽ luôn tỏ ra quá kén chọn, và phủ nhận tất cả mọi thứ rồi nói rằng “Em không thích cái đó đâu, cái này cũng ứ thích luôn.”
Rồi ai đó đến lấy đi tất cả những gì tốt đẹp, chỉ để lại cho cô những phần dư còn sót lại.
Đó là lý do mà cô đã bỏ lỡ mất cái tuổi cặp kê của mình.
“Được rồi, làm thôi.”
Nghĩ đến tính cách của cô, anh liền đưa ra kết luận.
“Những người mà em gặp mặt tiếp theo, nhất định phải chọn một trong số đó.”
“Nhưng mà…”
“Chả có ai phù hợp với mọi điều kiện của em cả.
Vì em là người lựa chọn, nên em toàn tập trung vào tất cả những điểm trừ.
Nhưng sau khi em kết hôn, thì những thiếu sót đó sẽ dần trở thành những điều bình thường.
Có thể mấy người trước đó em cũng đã bỏ lỡ mất một số điểm cộng lớn đấy.”
Tantris ghét kiểu tranh luận gay gắt này.
Anh tin rằng cần có nhiều thời gian để lựa chọn.
Và để hiểu được bản chất của con người đó.
Nhưng chính vì [Lời giới thiệu của Ariel] mà anh tin tưởng, nên ngay cả khi phải gay gắt, thì anh vẫn phải khiến chuyện này ra cơm cháo bằng cách nào đó.
Anh không thể để lời giới thiệu của Ariel thất bại thảm hại được.
“...Em hiểu rồi.”
Sau một hồi im lặng, Isolte chuẩn bị tinh thần.
Đúng là cô ấy quá kén chọn.
Cô ấy luôn vậy.
Kiểu tính cách đó rất phù hợp với Phái Thủy Thần, dù sau cùng thì cô ấy cũng sẽ sớm trở thành Thủy Thần, nhưng đối với hôn nhân thì nó không phù hợp để ứng dụng.
Nếu mọi thứ cứ tiếp tục như vậy, thì cô có thể sẽ sống độc thân cả đời mất.
Thủy Thần quả thực là một danh hiệu đáng tự hào.
Vì có thể nhận được những lời ngợi khen và ngưỡng mộ từ mọi người.
Đáp lại họ bằng một nụ cười, trò chuyện rồi trở về nhà với tâm trạng vui vẻ.
Rồi sau đó trở về với một căn nhà trống hơ trống hoắc, ăn bữa ăn trong đơn độc lẻ loi và lên giường ngủ với không một ai nằm cạnh mình.
Thật trống rỗng.
Cô không trở thành Thủy Thần để được nhận lời khen ngợi.
Nhưng trong cô ngoài là một kiếm sĩ, thì còn một Isolte khác tồn lại nữa.
Và sự tồn tại đó đang một mình đơn độc.
Và chính vì thế, nên cô mới cảm thấy trống rỗng.
Cô không biết việc xây dựng gia đình có lấp đầy khoảng trống trong lòng mình hay không.
Nhưng sẽ tốt hơn sau khi nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, có thể trở về nhà để khoe mẽ với một ai đó.
Có thể là bất cứ ai, sau khi lắng nghe cuộc sống thường nhật của Isolte, họ có thể yêu cầu một số hành động đồi bại nhưng…
…Không, cô ấy có thể giải quyết được.
“Vậy, buổi gặp mặt sẽ diễn ra ở đâu và khi nào ạ?”
“Hôm nay. Thường thì sẽ có một xe ngựa tới đưa em đi, nhưng...”
“Người hoàng tộc sẽ tới gặp em ư?”
“Ừm.”
Còn lại ba người.
Có thể Isolte không biết, nhưng sau khi nghe rằng năm người đã bị từ chối, thì họ đã quyết định phải chơi tất tay.
Do thứ tự là bốc thăm, nên mỗi người lại gặp cô nghiêm túc hơn người trước.
“...Hửm?”
Đó là khi Isolte nhận ra.
“Võ Đường khá ồn ào thì phải.”
Võ Đường liền kề với nhà Cruel.
Thế mới bảo nơi đó là trụ sở của Phái Thủy Thần, vì vậy nó chiếm một phần đất khá lớn.
Thông thường ta sẽ không thể nghe thấy bất cứ gì, nhưng Isolte là một Thủy Đế.
Nên khi tiếng ồn được trộn lẫn với sự giận dữ và khát máu, thì cô sẽ chú ý.
“Người đó đã tới rồi à?”
“Hình như hơi sớm thì phải… Không, chắc em nhầm, nhưng dù sao thì, em đi đây. Kể cả có là nhầm, thì cũng không nên để hoàng tộc đợi mình được.”
“Em nói đúng. Nhanh ra ngoài thôi.”
Isolte và Tantris nhìn nhau gật đầu rồi đi tới phía cánh cửa.
★★★
Ở Võ Đường đang hơi náo nhiệt.
Các môn đồ trong bộ đồng phục huấn luyện của họ đang vây quanh ai đó, mắng nhiếc gã bằng những lời lăng mạ.
“Aaa, Sư phụ, có người tới thách thức người ạ! Hắn ta tới yêu cầu Sư phụ ra mặt!”
Isolte và Tantris tái mặt ngay khi nghe thấy điều đó.
Nếu các môn đệ hành xử như này đối với người hoàng tộc, thì có thể họ sẽ phải đóng cửa Võ Đường mất.
Anh ấy có lẽ đã không cho biết tên của mình.
Người đàn ông ấy tới đây để đón Isolte.
“DỪNG LẠI MAU!”
Tiếng hô của Isolte khiến không gian im bặt ngay tấp lự.
“Tránh đường! Người đó là khách của ta!”
“...Nhưng người này.”
“Tất cả môn đồ thực hiện tư thế Seiza* kế cạnh Võ Đường!”
(*Seiza: Ngồi chính tọa, quỳ thẳng lưng.)
Nghe thấy tiếng hô của Isolte, các môn đồ chạy tán loạn như ong vỡ tổ, hướng về phía Võ Đường rồi quý xuống thành một hàng.
Kể từ đời trước, lễ nghi này đều phải thực hiện nhanh chóng.
Mà bỏ chuyện đó sang một bên.
Cô cần phải mau xin lỗi mới được.
Nghĩ vậy, Isolte nhìn vào nơi mà đám môn đồ nãy túm tụm lại.
“...?”
Đứng đợi ở đó là một người đàn ông cao 2 mét.
Vai dài ít nhất 1 mét.
Với cái vóc dáng tựa như một tảng đá.
Isolte nhận ra được người này.
“Doga?”
“...Um.”
Khi cô gọi rồi kẻ đó quay người lại, thì đó chính là anh ấy.
Người có sự chân thành hoàn mỹ của Thất Hiệp Sỹ Asura, [Môn Phiên* của Nhà vua] Doga.
(Môn Phiên: Người gác cổng)
Vài phút trước, anh ta đứng ở đó với tâm trạng bối rối và lo lắng.
Nhưng khi anh thấy Isolte thì đã nhẹ nhõm hơn hẳn.
“Các ngươi vừa thoát chết trong gang tấc đấy. Người này là Bắc Đế Doga. Nếu anh ấy nghiêm túc, thì các ngươi sẽ…”
Isolte nói đến đó rồi để ý tới cách ăn mặc của Doga.
Lễ phục của Hiệp Sỹ.
Isolte chưa từng thấy anh ta mặc lễ phục trước đây bao giờ.
Anh luôn được bọc trong một bộ giáp vàng hoặc xám quen thuộc. Ariel không nói gì, như thể đó là trang phục thường ngày của anh ấy vậy.
Ngoài bộ diện mạo chật trội này ra, anh còn cầm trên tay một bó hoa.
Trong tay anh, có thể trông nhỏ so với thể hình đồ sộ của Doga, nhưng nó là một bó hoa khá lớn.
"Anh làm gì ở đây vậy? Bệ Hạ gặp chuyện gì sao? Hay là lệnh triệu tập khẩn cấp?”
Isolte bối rối.
Doga chậm rãi đi về phía cô và chìa bó hoa trên tay.
Ngay cả Isolte cũng không khỏi có cái suy nghĩ “Chẳng lẽ là…” ở trong đầu.
Một bó hoa và một bộ lễ phục. Isolte cảm thấy chỉ có thể là ‘chuyện đó’ mà thôi.
Tất nhiên là cái suy nghĩ ‘Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra được.’ cũng mạnh mẽ không kém.
Nhưng những từ tiếp theo anh ta sắp nói, thì ‘Chẳng lẽ là…’ đã chiến thắng.
“I-Isolte Cruel-san… Tôi yêu em! X-xin em hãy kết hôn với tôi!”
Chẳng lẽ Doga lại là thành viên hoàng tộc Asura à?
Cô chợt nhận ra.
Anh ấy là người đàn ông duy nhất được phép canh gác phòng riêng của Ariel.
Nếu trong một trường hợp đặc biệt thì Luke sẽ thế chỗ, nhưng ngay cả Sándor, ông ta cũng chỉ được phép canh gác một căn phòng xa xôi nào đó.
Kể cả tối muộn, anh vẫn đứng ngoài phòng Ariel.
Xét theo các dẫn chứng đó, bản chất của quý tộc là có khuynh hướng tình dục biến thái, nhưng cô chưa bao giờ nghe nói rằng anh ta là một tên bệnh hoạn cả.
Doga được biết đến là người đàn ông vô hại, dù vẫn là một người đàn ông.
Với vóc dáng to lớn và sức mạnh của một Bắc Đế, nếu anh ta có ý định đen tối, thật dễ dàng để ‘ghé thăm’ phòng ngủ của Ariel lúc nửa đêm.
Isolte luôn tự hỏi làm thế nào người đàn ông này có được vị trí của mình.
Biết đâu anh ta lại liên quan tới Ariel thì sao?
Đó là người mà ngài ấy quen biết từ khi còn rất nhỏ à?
Nơi sinh của anh ta được cho là một ngôi làng nhỏ ở đâu đó trong đế quốc, nhưng kể cả xuất thân từ vùng nông thôn, ngoài ấy vẫn có đủ loại Phân Gia của Hoàng Tộc.
Ariel đã từng bỏ trốn đến một đất nước xa xôi, Doga có lẽ cũng đã ẩn mình từ thuở bé.
“Isolte.”
Theo tiếng gọi của Tantris, Isolte thoát ra khỏi biển suy nghĩ của mình.
Anh ta có thể là một thành phần nguy hiểm nào đó.
Doga rất có thể là một phần trong bóng tối của Đế quốc Asura.
Nếu cô ấy bất cẩn bị dính vào, thì Isolte có thể bị xóa sổ.
“Có chuyện gì vậy?”
Việc bị hỏi ngay tước mặt đã mang cô quay trở lại thực tại.
“...Không có gì ạ.”
Isolte một lần nữa nhìn vào Doga.
“Xin em hãy kết hôn với tôi!”
Anh đã nói vậy.
Không do dự.
Mặc dù sau đó anh ta giữ im lặng, nhưng cô không thể nghe nhầm được.
Cách Doga thể hiện thật ấn tượng.
Bước thẳng từ cửa trước với bó hoa trên tay và cầu hôn ngay lập tức.
Mặc dù Isolte thích thứ gì đó lãng mạn hơn một chút. Nhưng nếu nghĩ lại, thì ta vẫn có thể gọi đây là lãng mạn.
Tặng hoa trước đám đông rồi cầu hôn đã được thêm vào danh sách những lời tỏ tình lãng mạn của Isolte.
Dĩ nhiên không phải là trước một Võ Đường hôi hám, mà là một đài phun nước tuyệt đẹp, tại một buổi yến tiệc sang trọng…
Nhưng cô quyết định bỏ qua điều đó.
Cô kệ tất.
“...Quả là hợp đôi. Một đồng nghiệp của Thất Hiệp Sỹ chắc sẽ hợp một cách hoàn hảo với em đấy.”
“Vâng… Nhưng, chỉ là…”
Đó là khi Isolte nhận ra họ đang ở đâu.
Ngay trong tầm mắt của các Môn đồ.
“Dù sao thì, chúng ta nên đổi nơi nói chuyện thôi. Doga, phiền anh theo tôi.”
“Um.”
Isolte bắt đầu đi tới nơi đối diện.
Cô không cầm lấy bó hoa từ tay anh và trong một khoảng khắc, Doga hơi ủ rũ nhưng rồi ngay lập tức đi theo Isolte.
★★★
Rồi Doga được mới tới dinh thự của Isolte.
Anh đang ngồi co ro trên chiếc ghế sofa kêu cọt kẹt dưới sức nặng của mình.
Bó hoa thì vẫn còn trên đùi anh.
Đối diện với anh, Isolte đang ngồi trang nghiêm.
Không thể hiện bất cứ ‘dấu hiệu’ nào cũng như khuôn mặt không để lộ chút cảm xúc nào.
Nó cho ta ảo giác rằng cô không cảm thấy gì trước lời cầu hôn của anh.
Tantris không ở đó.
Anh đã rời khỏi họ từ phía cổng vào để chuẩn bị trà.
“...”
Và trong lúc đó, Isolte đang cẩn thận quan sát khuôn mặt của Doga.
Trước ánh mắt của cô, Doga tỏ ra nghiêm túc.
Bởi vì thân hình hơi run, nên rõ ràng là anh ấy đang lo lắng.
Nhưng thứ mà Isolte đang nhìn không phải là nó, mà là khuôn mặt của anh.
Khuôn mặt thô kệch đơn giản của anh ấy.
Cô không thích nó.
Cô có thể cố lờ đi, nhưng đó không phải thói quen của cô.
“......”
Nói thật thì cô nghĩ rằng có lẽ một trong 5 người trước đó có thể tốt hơn.
Tất cả họ đều có ‘mẫu mã’ như nhau với khuôn mặt điển trai. Tất cả đều tuyệt hơn nhiều.
Tuy nhiên, có thể những người hoàng tộc tiếp theo xuất hiện còn tệ hơn cả Doga.
Cộng thêm cả một cuộc thảo luận trước đó với anh trai.
Nên đây là điều mà tự cô phải quyết định.
“Dù sao thì, ai mà biết được anh lại là người hoàng tộc cơ chứ.”
Sau khi Isolte nói cùng một tiếng thở dài, thì mặt Doga trông bối rối.
“Tôi… không phải… người hoàng tộc.”
“...Ể? Vậy anh là con nuôi ư?”
Cô hỏi vậy để tìm hiểu xem liệu anh có đang che dấu thân phận hoàng tộc của mình không.
“Tôi… sinh ra tại một ngôi làng nhỏ thuộc tỉnh Donati… và luôn là một người gác cổng. Cha tôi là một binh lính trong làng và…”
Những gì thốt ra từ miệng Doga là câu chuyện vươn lên từ một người lính nghèo khổ.
Không, có thể anh ấy không nghèo khó.
Isolte đã nghe phần nào câu chuyện, nhưng khi đến phần đám cưới của em gái mình, thì từ khóe mắt anh bắt đầu chảy ra những dòng lệ, điều đó khiến Isolte cũng đồng cảm phần nào và suýt khóc theo.
“Và rồi…. sau khi tôi nghe về chuyện em sắp kết hôn… thì tôi nghĩ… rằng trước khi điều đó xảy ra… tôi nên cho em biết cảm xúc của mình.”
“...”
Thế cũng tức là anh ấy là một người khác không liên quan gì cả.
Anh không liên quan gì đến những người hoàng tộc do Ariel giới thiệu.
Và thế là Isolte quyết định từ chối anh.
Thật đáng tiếc, nhưng cô phải ưu tiên những người mà Ariel mai mối để giữ phẩm giá cho ngài ấy.
(Hửm? Đáng tiếc ư? Tại sao?)
Đó là khi cô tự hỏi.
Nhưng cô cũng liền đi tới kết luận.
Rằng anh ấy thật thà, siêng năng và nhiệt tình.
Từ những gì cô nghe được từ anh, thì người đàn ông này không có bất kỳ kiểu sở thích tình dục nào khiến cô quay xe ngay lập tức.
Anh có sức mạnh của một Bắc Đế và là một thành viên của Thất Hiệp Sỹ, nên tiền lương cũng được đảm bảo.
Mặc dù Doga thích uống rượu nhưng điều đó không làm anh ta trở nên bạo lực, anh cũng không tham gia vào các cuộc tụ tập xuồng xã.
Chỉ duy khuôn mặt của anh là không đẹp.
Nó không tệ đến thế, chỉ là không hợp mắt Isolte mà thôi.
“U-um…!”
Thấy vẻ mặt đăm chiêu của Isolte, Doga liền cất tiếng nhằm hạ quyết tâm.
“T-tôi… kể từ lần đầu tôi gặp em… tôi đã nghĩ em thật xinh đẹp như một đóa hoa, um, tôi đã luôn yêu em!”
Doga nói vậy rồi một lần nữa đưa bó hoa tới Isolte.
“Là vậy sao… từ khi lần đầu chúng ta gặp nhau à…”
Tầm nhìn của Isolte bị che khuất bởi hoa.
Những bông hoa sắc xanh thẫm.
Dù cô không biết tên của loài hoa này nhưng chúng là những bông hoa tuyệt đẹp.
Được so sánh với những bông hoa này khiến trái tim cô có chút rung động.
“...Um.”
Nếu Isolte hồi tưởng đúng, thì lần đầu gặp nhau là trong một trận chiến.
Là lúc cô đấu với Doga, để giải quyết vấn đề hộ vệ của Ariel.
Đó là khi mọi chuyện bắt đầu.
Nghĩ lại, anh tin tưởng cô.
Anh ta không tước đi vũ khí của cô ấy khi bước vào phòng của Ariel.
Tất nhiên, đó cũng là vì cả hai đều là thành viên của Thất Hiệp Sỹ.
Nhưng đó không phải là tất cả.
Trong khi hồi tưởng, thì cái khuôn mặt của Doga đã trông dễ nhìn hơn khoảng 20% với cô rồi.
Thực sự không phải là do anh trông xấu xí.
Nhìn theo một góc độ khác, thì anh có một sự quyến rũ nhất định.
Ta thường sẽ không nhìn thấy nó vì cái mũ bảo hộ của anh.
Hoặc đó là những gì Isolte nghĩ.
“Không, không được…!”
Isolte lắc đầu quầy quậy.
“Tôi thật sự xin lỗi nhưng… tôi đã quyết rằng bản thân sẽ kết hôn với người hoàng tộc do Ariel Bệ Hạ giới thiệu rồi.”
Phải rồi, nếu cô chọn Doga ở đây, thì tức là cô đang coi thường Ariel.
Isolte là một Hiệp Sỹ.
Mặc dù lòng trung thành của cô không tuyệt đối và có thể lay chuyển vào một số tình huống nhất định, nhưng cô đã thề với Ariel.
Việc làm ô danh Chủ Nhân của cô là điều cô không được phép làm.
“Là một Hiệp Sỹ của Bệ hạ, thì anh sẽ không được chống lại ý muốn của Bệ hạ, phải không nào?”
“...Um.”
Doga trông hơi bối rối.
Đúng như Isolte nói, Doga cũng là một Hiệp Sỹ.
Doga là một người trung thành.
Chính bởi vì anh ta không phải là hoàng tộc mà lại có được lòng tin của Ariel, rồi được phong làm Môn Phiên.
Anh không thể làm bất cứ điều gì có thể phản bội lòng tin của Ariel được.
“...Nếu anh cũng nghĩ vậy… thì xin hãy về đi.”
“Um.”
Cô tưởng rằng Doga sẽ cố kháng cự, nhưng anh đã dễ dàng đứng lên rồi quay lưng về phía Isolte.
Một cách khá dễ dàng.
Anh ấy thậm chí còn trông có vẻ phấn chấn hơn là đằng khác.
Như thể anh ấy biết mình sẽ từ chối ngay từ đầu và chỉ đơn giản là cảm thấy nhẹ nhõm vì đã nói ra điều đó.
Đó là một hành động đáng để xem trọng, nhưng cũng gây thất vọng nữa.
“...Hàaaa….”
Isolte thở dài rồi nhìn lên bàn.
Có một cánh hoa ở đó.
Không phải một bó hoa.
Anh đã cầm bó hoa ấy theo mình rồi.
“Mình đáng lẽ nên nhận bó hoa từ anh ấy.”
Isolte tự thầm với cánh hoa được kẹp giữa ngón tay.
Cuối ngày hôm đó, Isolte từ chối người hoàng tộc tới gặp cô.
★★★
Ngày hôm sau.
Isolte đang ở trong sân tập.
Một trong những nhiệm vụ của cô là trở thành một người dạy kiếm.
Trong khi những người lính đang học hỏi từ việc quan sát các Hiệp Sỹ, thì cô đang nghĩ về những gì đã xảy ra ngày hôm qua.
Người hoàng tộc đã đến gặp cô ấy, Fraiser Kaikias Asura.
Ham muốn tình dục của hắn ta, như những kẻ khác, thật ghê tởm, dù không phải là một người đáng ghét. Nhưng so với Doga, sự thiếu thành thật của gã đã quá rõ ràng.
Nhưng thay vì từ chối thẳng thừng, ít nhất cô nên bảo gã đợi trước khi cô đưa ra quyết định của mình.
Dù sao thì vẫn còn hai người nữa.
Cô sẽ cần phải xem xét tỉ mỉ từng người rồi chọn một trong số họ.
Khi cô ấy đang nghĩ vậy, thì một người lính đưa tin đã tiếp cận cô ấy từ phía sau.
“Thưa Isolte-dono! Bệ Hạ ban lệnh triệu tập khẩn cấp tới ngài ạ!”
Isolte có thể đoán được Ariel muốn nói về điều gì.
Ngài ấy có lẽ đã nghe nói rằng Isolte đã từ chối hết người này đến người khác, nên định mắng mỏ cô ấy.
Cô đã cam chịu số phận của mình.
Isolte nghĩ rằng cô sẽ phải xin lỗi Ariel.
“Đã rõ.”
Nghĩ vậy, Isolte rời khỏi sân tập.
Cô rời khỏi phòng Hiệp Sỹ bên ngoài sân tập được bao quanh bởi đám bụi mù mịt.
Thông thường một người sẽ tắm sau khi luyện tập, nhưng vì lệnh triệu tập là khẩn cấp, nên không có thời gian cho chuyện ấy.
Và vì vậy, cô ấy nhanh chóng tiến về phía phòng của Nhà vua.
“Ể?”
Càng đi sâu vào bên trong, cô cảm thấy có gì đó không đúng.
Nơi này trở nên hối hả hơn so với bình thường.
Thông thường, khi tiến vào qua hành lang trống, không có cả binh lính và hiệp sỹ nhưng hôm nay ta lại có thể thấy những người lính đang đi lại bận rộn.
Có lẽ chuyện gì đó đã xảy ra.
Isolte dù muốn suy nghĩ lâu hơn nhưng lệnh triệu tập của Bệ Hạ mới là ưu tiên hàng đầu.
Với tâm thế không rõ ràng, Isolte đi về phía Phòng của Nhà vua.
Và rồi, cô đã tới trước phòng của Nhà vua.
Isolte nhíu mày trước cảnh cửa lộng lẫy.
Người lẽ ra phải đứng đó lại không thấy đâu.
Cái người đàn ông với vóc dáng như đá tảng trong bộ áo giáp vàng kim.
Người đàn ông sẽ không bao giờ di chuyển khỏi vị trí của mình trước phòng của Ariel, người gác cổng mạnh nhất của Vương Đô Asura, Doga.
Chẳng thấy anh ấy đâu cả.
Như thể thay cho anh ta, đứng trước cửa theo đội hình là các Hiệp Sỹ trực thuộc Cung Điện.
Tất cả đều có vũ khí đeo bên hông.
Thật ngột ngạt.
Ngoài ra, tất cả đều tỏ rõ phong thái chuyên nghiệp.
Cũng có nhiều Hiệp Sỹ quý tộc Trung Lưu và thấp hơn, bình thường họ không được phép vào sâu trong cung điện như thế này.
Rất có thể họ là người của Sylvester.
Trong những tình huống cấp bách, ngài ấy sẽ hành động như thế này mà chẳng màng hậu quả.
“Ngài Ifrit*!”
(Gốc: Ifrit-kyou: Danh xưng thời xưa dùng để gọi quan chức cấp cao)
Đó là khi cô thấy bóng dáng của một người nọ.
Người có trách nhiệm bảo vệ cả lâu đài, [Thành Lũy của nhà vua] Sylvester Ifrit.
“Ồ, chẳng phải Isolte-dono đây sao. Cô tới đây khá nhanh đó.”
“Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy ạ?”
Nghe vậy, Sylvester mang một khuôn mặt khó xử.
Như thể ông đang tự hỏi làm sao để có thể giải thích được chuyện này.
Vài giây sau, ông nhún vai rồi nói:
“Là Bệ hạ triệu gọi cô đấy.”
Như thể đang nói rằng khi vào trong thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ.
Isolte từ bỏ việc nghe lời giải thích ấy rồi gõ cửa.
“...Isolte Cruel, có mặt!”
“Ngươi có thể vào.”
Giọng của Ariel thì vẫn như mọi khi.
Trái ngược với sự náo nhiệt bên ngoài, thì giọng cô lại điềm tĩnh một cách lạ thường.
“Vậy cho thần xin phép.”
Isolte mở cửa rồi bước vào.
Những gì trước mắt cô là một khung cảnh kỳ lạ.
Ariel đang ngồi ở bàn làm việc, thực hiện nhiệm vụ của mình.
Luke đứng bên cạnh cô, khoanh tay, trông có vẻ mệt mỏi.
Một Hầu nữ Hoàng gia đang đứng với khuôn mặt dữ tợn và được trang bị vũ khí.
Và Doga.
Doga, người hiếm khi được nhìn thấy trong phòng của Nữ hoàng đang đứng đó.
Một tay anh cầm chiếc nón bảo hộ bằng vàng và tay kia là một bó hoa hơi héo.
“Tốt lắm Isolte. Ngươi tới đây nhanh hơn dự tính.”
“Thần đang ở sân tập… Cơ mà rốt cuộc thì chuyện gì đã diễn ra ở đây vậy ạ?”
Điều Ariel đáp lại như thể chẳng có gì cả vậy:
“Doga quyết định từ bỏ làm Hiệp Sỹ của ta.”
“Cái gì cơ ạ!?”
Isolte nhìn Doga.
Anh trông thật nghiêm túc.
Không có vẻ gì giống như anh đang làm trò cả.
“Vậy thực sự thì điều này có nghĩa là gì ạ?”
“Ừm thì, ta sẽ để ngươi nghe từ chính miệng Doga… Doga, phiền ngươi giải thích lại một lần nữa được không.”
Ariel nói rồi nhìn Doga.
Doga gật đầu rồi bắt đầu nói.
“Isolte… nói rằng… nếu là một Hiệp Sỹ của Ariel-sama…. thì không thể cầu hôn cô ấy được.”
“...!”
Chỉ một câu duy nhất.
Chỉ thế là đủ để Isolte đoán được lý do tại sao cô được gọi tới đây.
“Không phải! Để không làm bẽ mặt Bệ Hạ thì: “Là một Hiệp Sỹ của Bệ hạ, thì anh sẽ không được chống lại ý muốn của Bệ hạ” là tất cả những gì thần đã nói.”
“Im lặng, hãy lắng nghe cho đến hết.”
Đáp lại giọng nói điềm đạm của Ariel, Isolte bình tĩnh trở lại.
Nhưng suy nghĩ của Isolte thì không.
Tùy thuộc vào diễn biến của cuộc trò chuyện, cô ấy có thể bị buộc tội xúi giục Doga tạo phản.
Không, xét theo tiếng ồn ào bên ngoài, sẽ không có gì lạ nếu chuyện như vậy là sự thật.
Mặc dù cô ấy không có ý định như vậy…
“Doga.”
Mặc dù không biết Isolte đang nghĩ gì,
Đáp lại lời Ariel, với tâm trạng bối rối, Doga tiếp tục.
“Thần… đã nghĩ rất kỹ.
Thần… về lời hứa với cha… phải bảo vệ em gái mình.
Ariel-sama nói rằng… bảo vệ đất nước… cũng giống như…. bảo vệ em gái thần.
Và Ariel-sama là nữ hoàng…. nên bảo vệ người…. là bảo vệ đất nước này.
Nhưng em gái đã nói ‘Anh đã bảo vệ em đủ rồi.’…
Không phiền não chuyện đó nữa…. lần này là sự lựa chọn của thần… thần muốn bảo vệ người mình yêu.
Thần… đối với Ariel-sama… thích. Thần thích đất nước này... Thần muốn bảo vệ.
Nhưng cảm xúc với Isolte là… ĐẶC BIỆT THÍCH.
Vì vậy nên… vị trí Hiệp Sỹ của Ariel… thần sẽ từ bỏ
Sau khi từ bỏ… thì Thần sẽ bảo vệ Isolte.”
Nói xong, anh đội lại chiếc mũ vàng lên đầu.
Rồi một lần nữa anh đưa bó hoa cho Isolte.
“...”
Đôi mắt của Isolte bị bao phủ bởi những bông hoa màu xanh thẫm đã hơi khô héo.
Vẫn là bó hoa ấy từ hôm qua.
“Đó là những gì anh ta muốn nói đấy… Isolte, ngươi sẽ làm gì.”
“Dạ?”
Isolte tròn mắt trước lời tỏ tình đột ngột.
“Ta không biết ngươi đã đưa ra những điều kiện gì, nhưng anh ta đã chọn ngươi thay vì Thất Hiệp Sỹ Asura.
Đó còn hơn cả những gì một người phụ nữ xứng đáng nhận được.
Vậy ngươi sẽ làm gì?”
Những lời đó.
Có vẻ như cô ấy không được gọi để bị khiển trách vì kích động Doga làm phản.
Và trên hết, cô đang được hỏi rằng cô sẽ trả lời anh ấy như thế nào.
“Nh-nhưng, những người mà Bệ Hạ đã giới thiệu…”
“Quên cái đám đó đi.”
Tiếng chuông báo động đã bắt đầu vang lên trong tim cô.
Cảm giác còn hơn cả khi cô ấy đối mặt với Đấu Thần ở Vương quốc Biheiril.
Cô cảm thấy như trái tim mình sẽ gục ngã ngay tại chỗ.
Thực tế ngay lúc này, mặt cô đang đỏ bừng.
“Thần… thần…”
Đó là khi cô nhớ lại câu chuyện của Thủy Thần đời đầu.
Khi công chúa vứt bỏ tất cả mọi thứ để được ở bên Thủy Thần.
Với cuộc trò chuyện ngày hôm qua, cô ấy biết rằng Doga hầu như không có gì cả.
Sức mạnh của anh, dáng người to lớn, cũng có vài thành viên trong gia đình.
Và vị trí của anh ấy với tư cách là một thành viên của Thất Hiệp Sỹ.
Chỉ mức độ đó thôi, không hơn không kém.
Anh đã vứt bỏ địa vị, thậm chí cả gia đình của mình để chọn Isolte.
Cuộc nói chuyện ngày hôm qua, nghĩ kỹ lại, cô có phần vội vàng.
Doga nói rằng Isolte đối với anh ấy đáng giá hơn bất cứ thứ gì.
Anh ta khác với tất cả những quý tộc và hoàng tộc khác mà cô đã gặp.
Ngay cả sau khi đã vứt bỏ thứ mà anh đã gắn liền hầu như nửa đời mình, anh vẫn không yêu cầu cô phải trở thành của anh, mà chỉ nguyện được bảo vệ cho cô.
Giống như nàng công chúa trong truyện.
Trên thế giới này, người duy nhất yêu cô ấy đến thế, chắc chỉ có Doga.
Sau cùng thì chả có gì để thấy không hài lòng cả.
Khuôn mặt anh không còn là thứ mà cô quan tâm nữa.
“...”
Trước khi cô nhận ra, Isolte đã cầm lấy bó hoa đó.
Một bó hoa lớn sắc xanh thẫm.
Những bông hoa hơi khô héo như thể ám chỉ Isolte vậy.
Ngay cả khi những bông hoa đã héo tàn, nhưng Doga vẫn tuyệt nhiên yêu chúng.
Cuối cùng, vẻ đẹp của một bông hoa chỉ là một thứ phù du mà thôi.
“Dù em trước đó là một người không muốn bị rành buộc, nhưng từ giờ trở đi em sẽ thuộc về anh.”
“...Um!!”
Doga nở một nụ cười rạng rỡ trên mặt trong khi những người xung quanh vỗ tay hò reo tán thưởng.
★★★
Lời cầu hôn trong Phòng của Vua đã trở nên nổi tiếng ngay cả với những người lính bình thường.
Những đồng nghiệp cũ của Doga đã rơi nước mắt vì sung sướng, còn những người thần tượng Isolte và muốn biến cô thành của họ thì “khóc xong rồi cất poster vào góc, từ giờ trở đi ta không còn là gì của nhau nữa”.
Doga từ bỏ vị trí là một thành viên của Thất Hiệp Sỹ và trở thành chồng của Isolte.
Anh không còn là Thất Hiệp Sỹ Doga, mà là ông chồng trụ cột trong nhà Doga.
“Mặc dù ngươi nói rằng ngươi sẽ nghỉ hưu với tư cách Hiệp Sỹ của ta nhưng Isolte cũng là Hiệp Sỹ của đất nước này.
Dù cô ấy khá mạnh mẽ, nhưng nếu ta chết, thì đất nước này sẽ loạn lạc, và rất có thể cô ấy cũng khó có thể tránh khỏi cái chết.
Tất nhiên, ngươi nói rằng ngươi sẽ bảo vệ cô ấy… Và ta cũng không định chết.
Trong trường hợp đó thì sao ngươi không suy nghĩ chút đi nhỉ? Sao ngươi không bảo vệ Isolte trong khi bảo vệ cả ta nữa?”
…Do sự thuyết phục của Ariel, nên anh quyết định rằng sẽ giữ chức vụ của mình.
Không đời nào Ariel lại để Bắc Đế Doga vụt khỏi tay mình được.
Tất nhiên, như một hình phạt cho sự xáo trộn mà anh ta đã gây ra trước Phòng của Nhà vua, anh ta đã bị giao một lượng công việc khổ sai không hề nhỏ.
Hai thành viên của Thất Hiệp Sỹ Asura kết hôn là một kết quả tuyệt vời cho Ariel. Không chỉ thâu tóm ‘lòng trung thành hoàn toàn’ của Isolte mà còn giữ Doga dưới quyền mình.
Nên giờ cô có gây thù chuốc oán với một số phe phái Hoàng Gia đối lập khác, cũng chả là cái đinh gì nữa.
Do cuộc hôn nhân của mình, nên thời gian Doga dành cho việc bảo vệ Phòng của Vua đã giảm đi rõ rệt.
Anh ấy sẽ trở về nhà vào một thời điểm định trước mỗi đêm, và khi Isotle được cử đi làm nhiệm vụ, anh ấy chắc chắn sẽ đi theo.
Do đó, vị trí của Isolte chuyển sang làm cận vệ riêng cho Ariel, nhưng đó lại là một câu chuyện khác.
Doga ngại ngùng ấy đã được Isolte chấp nhận.
Cho đến khi họ cưới nhau thì họ dành thời gian để hiểu nhau như hai người bạn, và chỉ một năm sau hai người họ đã chính thức kết hôn.
Trong khoảng thời gian đó, có tin đồn lan truyền rằng Isolte thực sự không thích Doga đến thế.
Vì ở trong Cung điện Hoàng gia, thì suốt khoảng thời gian đó, Isolte vẫn đối xử với Doga lạnh lùng như mọi khi.
Nhưng sau khi Isolte vô tình gọi Doga là 'Anh yêu' trước mặt những người lính và đỏ bừng mặt trong khi nhanh chóng đính chính, thì tin đồn đó nhanh chóng biến mất.
Chắc chắn khi chỉ có hai người, thì họ sẽ âu yếm như một cặp đôi vậy.
Và thế là, cả hai đã lên duyên vợ chồng.
[Chuyện về Thất Hiệp Sỹ của Vương quốc Asura - Kết thúc!]
-------------------------------------------------------------------------
Biên dịch: Salmonz
(Đôi lời của Salmonz-dono: Shout out cho Ariel, Cổ đông công ty Orsted a.k.a Nữ hoàng Vương quốc Asura a.k.a Siêu cấp đẩy thuyền.)
*Chất lượng bản dịch tất nhiên là không bằng được của Chaika-sama, vậy nên nếu có lỗi gì thì mọi người cmt xuống bên dưới để mình hoàn thiện bản dịch hơn nhé.