Light Novel Mushoku tensei: Chương 8 - Câu Chuyện về Thất Hiệp Sỹ: Người Gác Cổng Doga. (Nửa sau)



*Chất lượng bản dịch tất nhiên là không bằng được của Chaika-sama, vậy nên nếu có lỗi gì thì mọi người cmt xuống bên dưới để mình hoàn thiện bản dịch hơn nhé.

-----------------------------------------------

Chương 8_Vol 1: Câu Chuyện về Thất Hiệp Sỹ: Người Gác Cổng Doga. (Nửa sau)

★★★

Tại Vương Đô Asura có một nhóm người được biết với cái tên Thất Hiệp Sỹ Asura.

Họ là những người đã tuyên thệ trung thành tuyệt đối với Ariel Anemoi Asura.

Người lãnh đạo họ là:

[Hoài Đao của nhà vua] Luke Notos Greyrat. (Hoài Đao: dao găm tức thủ hạ thân tín)

Chịu trách nhiệm tấn công là Tam Hiệp Sĩ Cánh trái:

[Đại Kiếm* của Nhà vua] Sándor von Grandeur.

[Phủ Thương* của Nhà vua] Oswald Eurus Greyrat. (Phủ: Rìu, Thương: Giáo)

[Liệp Khuyển* của Nhà vua] Ghyslaine Dedorudia. (Liệp Khuyển: Chó Săn)

Chịu trách nhiệm phòng thủ là Tam Hiệp Sĩ Cánh phải:

[Môn Phiên của Nhà Vua] Doga. (Môn Phiên: Người Gác Cổng)

[Thành Lũy của Nhà vua] Sylvester Ifrit.

[Đại Thuẫn của Nhà vua] Isolte Cruel. (Thuẫn: Khiên)

Tổng là bảy người.

Có những người ngay từ đầu đã có nguồn gốc rõ ràng,

Và những người còn lại đều được Ariel và Luke đích thân điều tra thân thế.

Từ thường dân và quý tộc hạ hấp cho đến các quan chức cấp cao, thậm chí có cả một Bán Ma Tộc Bất Tử trong số họ nữa.

Điểm chung giữa những con người này là lòng trung thành bất diệt đối với Ariel.

Trong khi Isolte đang tự hỏi ý nghĩa thực sự đằng sau từ “khá” trong câu nói “Khuynh hướng tình dục khá đặc biệt” của Ariel, thì chúng ta hãy cùng nhìn vào một trong những hiệp sĩ đó nhé.

★★★

Cậu ta sinh ra ở một ngôi làng nhỏ thuộc tỉnh Donati của Vương Đô Asura.

Dù hơi đụt nên bị những đứa trẻ khác đối xử như một tay sai.

Nhưng cơ thể lại khỏe mạnh và không bao giờ mắc bệnh.

Cha cậu là một người lính canh gác ngôi làng và dành phần lớn thời gian của mình bên ngoài.

Vì có rất ít binh lính nên ông không có nhiều ngày nghỉ ngơi và phải đi trực xuyên đêm.

Khi cậu bé khoảng 5 tuổi, thì em gái của cậu chào đời.

Là một cô bé đáng mến giống như mẹ vậy.

Nhưng người mẹ đã trải qua một thời gian khó hồi phục sau khi sinh con và qua đời.

Cậu bé đã khóc.

Dù bị bạn bè đánh và ong đốt khắp người, cậu chỉ tiếp tục khóc vì sốc.

Cha của cậu bé khóc nhè đã nói với cậu rằng:

“Ngay lúc này thì con có thể khóc, nhưng khi nín đi, thì con phải bảo vệ đứa bé này.”

Ôm lấy cô em gái vào lòng, cậu bé nhìn lên cha mình rồi gật đầu không ngớt.

Và từ đó, cậu bé đã ngừng khóc.

Ngày hôm sau, cậu bé đã kiên định luyện tập để thực hiện lời căn dặn của cha mình.

Lời căn dặn rằng phải bảo vệ đứa em gái bé bỏng.

Để bảo vệ em gái, cậu bắt đầu canh gác lối vào nhà mình.

Cả ngày hôm đó, cậu ôm chiếc rìu chẻ củi tìm được ở góc nhà, rồi đứng ở cổng vào.

Chỉ khi em gái khóc, thì cậu mới rời vị trí của mình để an ủi cô bé.

Lũ trẻ trong làng cười nhạo khi thấy hành vi của cậu.

“Mày đang làm trò khỉ gì thế? Chỉ cần quan sát từ trong nhà là được mà”

Những người lớn trong làng thì nói:

“Nếu nhóc muốn thì có thể để em gái lại cho chúng ta chăm hộ cho. Nhà ta đã có nhiều trẻ em lắm rồi nên một đứa nữa cũng chẳng vấn đề gì đâu.”

Nhưng cậu bé kiên quyết không nghe.

Cậu ấy đã nhờ họ dạy mình cách chăm sóc cô bé, nhưng cậu sẽ không giao em gái mình cho bất kỳ ai khác.

Vào ngày nào đó. Một biến cố đã xảy ra tại ngôi làng.

Lúc nửa đêm, một thứ gì đó đã lẻn vào nhà kho và lũ gia súc bị gặm nát bấy chỉ còn lại xương.

Từ cỡ dấu chân thì nó được cho là một con Lang Khuyển. (Lang: Chó sói)

Những binh lính đã đi quanh làng và bảo người dân rằng hãy ở yên trong nhà và khóa chặt cửa.

Ngày hôm sau.

Ngôi nhà đã bị tấn công.

Không biết từ đâu, con sói đã đột nhập vào, ngay lập tức cắn đứt đầu một đứa trẻ rồi trốn thoát qua cửa sổ.

Sau khi tỉnh dậy, vì không biết chuyện gì xảy ra, gia đình chỉ có thể lần theo dấu vết máu.

Và ở ngoại ô thị trấn, họ đã phát điên khi tìm thấy quần áo trẻ em trong vũng máu.

Hai sự cố này khiến những người lính nhận ra rằng họ đã sai lầm trong phán đoán của mình.

Đó không phải là một con sói đang trốn trong làng, mà là một con Ma Thú.

Nó chỉ có kích thước của một con sói bình thường, nhưng lại là một con Ma Thú xảo quyệt.

Vậy đó, thủ phạm là một con Ma Thú.

Đầu và chân sau của nó là của một con sói.

Nhưng từ vai trở xuống là khỉ. Nó có thể đi bằng hai chân và trèo cây. Kích thước của nó chỉ bằng một con chó lớn mà thôi.

Nhưng cái đầu của nó to một cách kỳ lạ so với cơ thể. Và cái đầu đó đã cho nó trí thông minh.

Đó là một con Ma Thú đột biến.

Con Ma Thú tự hỏi con người có vị như thế nào, đang ẩn nấp trong cánh đồng lúa mì như thể đang chế nhạo những người dân làng đang sợ hãi, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo của nó.

Ngày hôm sau.

Cha của cậu bé sau khi tuần tra xong đã nhìn thấy một vệt máu chảy ra từ chính ngôi nhà của mình.

“Không thể nào….” Với khuôn mặt xám xịt, ông chạy hối hả vào trong nhà. Rồi sớm tìm thấy cái xác te tua của một thứ bị bỏ lại.

Đó là xác của con Ma Thú.

Một cái xác với cái đầu bị nghiền nát bét.

Rồi ở giữa xác chết và là đứa con gái đang ngủ yên trên gường và cậu con trai đang đứng oai nghiêm, tay ôm chặt chiếc rìu bổ củi.

Ông nhận thức được rằng con trai mình đã chống chọi liều cả mạng sống.

Cậu bé thì bị vấy đỏ bởi máu tanh còn cánh tay thì đã gãy nát.

Nhưng chỉ vậy thôi.

Con Ma Thú tuy nhỏ nhưng nó giống một con sói. Nó to gấp mấy lần cậu bé.

Và bất chấp điều ấy, cậu bé đã đánh chết nó bằng chiếc rìu cùn.

Cậu đã bảo vệ được em gái của mình.

Đó là trận chiến — của một cậu bé — mà sau này được biết với cái tên Bắc Đế Doga.

★★★

Kể từ đó cuộc sống của người gác cổng Doga vẫn tiếp tục.

Khi lên mười, anh bảo vệ lối vào làng của mình.

Ngay trước khi thảm họa dịch chuyển xảy ra, thì một đàn Ma Thú hỗn loạn đã ập đến.

Chúng tràn ra từ một khu rừng trong vương quốc và một số ngôi làng bị ảnh hưởng. Một số thậm chí còn bị chúng nhấn chìm và phá hủy hoàn toàn.

Làng của Doga nằm trong số những nơi bị tấn công.

Nhưng Doga, với lòng dũng cảm cùng chiếc rìu của mình, đã đánh lạc hướng bầy đàn.

Người ta nói rằng anh ta đã hạ gục hàng chục, không, phải đến hàng trăm con Ma Thú trong trận chiến.

Và mặc dù anh ta đã tiêu diệt rất nhiều, nhưng cha anh đã qua đời trong cuộc chiến đó.

Doga chỉ có thể đứng chết lặng bên thi thể của ông.

Các hiệp sĩ chứng kiến lòng dũng cảm của Doga đã tiến cử anh ta đến đồn trú của hoàng gia. Khi thấy Doga do dự vì muốn bảo vệ em gái, họ nói thế này:

“Nghe này cậu bé, Bọn ta đã bị tách khỏi gia đình và dải ra khắp vương quốc để bảo vệ các ngôi làng.

Nói cách khác, Bọn ta đang bảo vệ chính đất nước mình.

Đất nước có hòa bình thì gia đình thì bọn ta mới an cư lạc nghiệp.

Nhóc có thể hiểu bảo vệ đất nước chính là bảo vệ gia đình mình đấy.”

Lúc đó, đầu óc Doga có hơi đơn giản nên không hiểu được những lời ấy. Sau cùng, thứ khiến Doga đi là tiền.

Sau khi cha anh qua đời, anh cần tiền. Anh nghe rằng mình sẽ có thể kiếm được tiền để hai anh em họ có thể sống ở thủ đô Đế quốc và quyết định chuyển đến đó.

Doga gia nhập quân đội Đế quốc.

Anh chịu trách nhiệm bảo vệ một cánh cổng nhỏ ngăn khu ổ chuột với những khu dân cư của tầng lớp hạ cấp.

Cánh cổng được thiết lập như một nút cổ chai giả sử nếu xảy ra tình huống bất khả kháng như người dân khu ổ chuột Asura náo loạn và đổ ra đường thì có thể xử lý được.

Thực tế thì ngoài việc nó là lối đi bị cấm vào ban đêm, thì cũng không phải là cánh cổng đặc biệt quan trọng.

Anh ấy và em gái của đã được phân cho ở tại một phòng đơn. Dù chật chội, nhưng vẫn là nhà.

Anh đi làm từ đó đến vị trí của mình mỗi ngày và canh gác nơi ấy từ sáng sớm đến tối mịt, đôi khi thậm chí cả đêm.

Mặc dù Doga là một người đơn giản, nhưng anh lại có một sức hấp dẫn kỳ lạ.

Lúc đầu, những người lính khác không có thiện cảm với một đứa nhóc mười tuổi làm việc với họ và có nhiều người đã chỉ trích anh.

Nhưng nhờ tính cách trung thực và thái độ quyết tâm của mình đối với việc bảo vệ em gái, thì đồng nghiệp bắt đầu thoải mái phần nào và trong khoảng một năm, họ bắt đầu coi Doga là đồng đội.

Hai năm sau.

Vào đêm nọ, có một cô gái chạy tới cánh cổng mà anh đang canh gác.

Cô gái bám lấy Doga và cầu xin anh cứu giúp.

Trong khi Doga đang do dự, thì một nhóm đàn ông mặt mũi bặm trợn xuất hiện và hét lên: “ĐƯA CON Ả ĐÀN BÀ ĐÓ CHO BỌN TAO!”.

Doga hoang mang và không biết phải làm gì.

Nếu đồng nghiệp canh gác cùng Doga, Hans mà không ngủ gật, thì có lẽ anh ấy đã có thể đưa ra quyết định.

Người phụ nữ, khi nhìn thấy Doga bối rối, đã nhanh chóng chạy về phía cổng.

Doga ngay lập tức nắm lấy gáy cô ấy kéo trở lại, Bởi vì việc ra vào cổng bị cấm lúc nửa đêm.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, lũ người ấy thấy cô gái định bỏ chạy qua cổng, nên đã lao vào tấn công.

Doga chỉ còn cách vung cây rìu chiến của mình.

Anh ta đã nhận được chiếc Rìu Chiến như một món quà chia tay từ người thợ rèn trong làng.

Tất cả bọn họ đã chết.

Thấy người Doga bao phủ bởi máu tanh, người phụ nữ liền vãi nước tiểu ra quần rồi nằm lăn ra đất.

Hans tỉnh dậy sau tiếng ồn và sửng sốt trước cảnh tượng trước mắt.

“Ăn loz rồi.” Tên đó nghĩ.

Doga, kẻ đã giết tất cả, sẽ bị trừng phạt.

Và cậu ta, người đã ngủ gật, cũng không thoát khỏi việc liên đới trách nhiệm.

Trong khi nghĩ vậy, với khuôn mặt trắng bệch, cậu ta đi xác nhận các thi thể.

Sau khi nhìn kỹ khuôn mặt của lũ đó, cậu nhận ra rằng chúng là thành viên của băng nhóm đạo tặc đã trà trộn vào những công dân thuộc tầng lớp hạ cấp.

Các hiệp sĩ đóng quân tại khu ổ chuột đang thiếu nhân lực và không thể làm được gì nhiều với chúng cả.

Nhưng Doga đã triệt hạ tất cả.

Doga đã được thăng chức.

Từ một người binh sĩ canh gác lối vào khu ổ chuột,

Trở thành bảo vệ cánh cổng kết nối các quận trung lưu và hạ lưu.

Và vì lý do nào đó, Hans cũng được đi cùng với cả anh ấy.

Doga tiếp tục bảo vệ cánh cổng đó một thời gian sau đó.

Dù mưa gió bão bùng anh vẫn tiếp tục bảo vệ nó.

Ngay cả khi lớn lên, anh ấy vẫn tiếp tục bảo vệ nơi này.

Hans đã hỗ trợ một Doga chất phác bình dị ấy.

Rồi cuối cùng, Hans trở thành người hiểu Doga nhất.

Và khoảng thời gian đó, em gái của anh ngày càng xinh đẹp và kết hôn với Hans.

Hoặc có thể là Hans đã nhắm vào em gái của Doga từ đầu.

Nhưng với Doga, điều đó không thành vấn đề.

Bởi vì, mặc dù Hans luôn gật gù tắc trách, nhưng cậu ấy không phải là người xấu.

Vì lợi ích của em gái mình, Doga đã làm chứng cho lời thề của họ với Thánh Millis-sama.

Và giờ Doga chỉ còn một mình.

Em gái Doga đã kết hôn, nên giờ anh đang nghĩ về việc bản thân đã hoàn thành mệnh lệnh của cha mình đến cùng như thế nào.

Không còn lý do gì để canh gác nữa.

Nhưng Doga vẫn đứng đó.

Dù mưa gió bão bùng anh vẫn tiếp tục bảo vệ cánh cổng.

Một ngày nọ, tin tức lớn lan truyền khắp thủ đô như một làn sóng.

Người ta tuyên bố rằng Ariel Anemoi Asura sẽ lên ngôi Nữ hoàng.

Trong vài ngày, các lễ hội đã tưng bừng náo nhiệt cả thành phố.

Doga và các đồng đội của anh ấy rất phấn khích còn Hans thì nhảy cẫng lên vì sung sướng.

Cơ mà công việc của binh lính thì cũng tăng lên khi lễ hội diễn ra.

Khu bảo vệ của họ đã được chuyển từ khu trung lưu đến một nơi khác.

Vương quốc đang tuyển dụng những người lính dân sự tạm thời, vì vậy những người lính thực thụ như Doga được giao những nhiệm vụ quan trọng hơn nhiều.

Kèm theo đó, tiền lương của họ cũng tăng lên đáng kể.

Doga và Hans nghĩ rằng họ có thể dùng số tiền kiếm được để mua cho em gái mình thứ gì đó tốt đẹp nên đã cố gắng làm việc chăm chỉ.

Vào một ngày trước khi đăng quang.

Do một sự kiện đã xoay chuyển toàn bộ số phận, khi Doga đang đóng quân ở cổng sau của cung điện.

Đó là một cánh cổng khá ít sử dụng, thỉnh thoảng người có giấy phép sẽ được đi qua.

Hans không ở cùng anh lúc đó.

Doga đang trực với một số binh sĩ khác.

Một người đàn ông mặc áo giáp sờn cũ và cầm một cây sào dài đi tới. Hắn nói:

“Các người có thể cho ta đi qua được không? Ta muốn yết kiến Ariel Bệ Hạ.”

Dĩ nhiên là những người gác cổng đã từ chối

"Những người không có giấy phép không thể đi qua, xin vui lòng xuất trình giấy phép của ngài."

“Ta không có giấy phép, nhưng ta muốn được gặp Ariel Bệ Hạ”

“Không có giấy phép thì không được bước qua, VỀ ĐI!”

“Thế thì cũng hết cách, vào ngày đẹp trời thế này, để có thể làm giảm bớt đi sự uy nghiêm của Bệ Hạ thì vượt qua cánh cổng này là lựa chọn tốt nhất.”

Người đàn ông nói thế và bắt đầu cố đột phá vòng vây vượt qua cổng.

Cây sào của ông ta di chuyển vô cùng biến hoá và những lính canh khác bị đánh bại ngay lập tức.

Chỉ còn lại Doga.

Cho dù bao nhiêu lần cây sào đâm vào điểm yếu của anh, thì Doga vẫn tiếp tục trụ vững và bảo vệ cánh cổng.

Nhưng kể cả thế, rìu của Doga cũng không vụt trúng người đàn ông đó dù chỉ một lần.

Dù là lần đầu tiên Doga bị trượt rìu, nhưng anh ấy vẫn tiếp tục vung rìu như một cái máy.

Người đàn ông đó đã vô cùng sung sướng khi chiến đấu với Doga.

“Quá tuyệt vời! Một người như này mà lại bị chôn chân ở đây sao! Được rồi, vì lợi ích của cậu nên ta sẽ từ bỏ cái vụ đi qua cổng này. Xin thứ lỗi nhé. Và như để tạ tội, thì cậu có sẵn sàng làm đệ tử của ta không? Cậu có tài năng, nên chắc chắn sẽ trở nên mạnh mẽ!”

Doga không hiểu người đàn ông đang nói gì.

Nghe thấy người đàn ông sẽ không vượt qua cổng nữa khiến Doga thả lỏng.

Và ngay khoảng khắc Doga thả lỏng, thì anh đã bất tỉnh nhân sự khi vẫn còn đang đứng.

Khi Doga tỉnh dậy, người đàn ông vẫn ở đó.

Doga nhặt chiếc rìu của mình lên và quay về vị trí bảo vệ cổng thành.

Nhưng anh bị bao vây bởi một số lượng lớn binh lính.

“Ai chà, chào buổi sáng nhá! Chúng tôi sẽ canh giữ cái cổng này thay cho cậu!”

Và đó là cuộc chạm trán giữa Doga và Sándor, Bắc Thần Karlman đệ Nhị, Alex C Ryback.

★★★

Vào cái ngày được tuyên bố trở thành đệ tử của Sándor, Doga trở về nhà, nằm vật ra giường và ngủ say như một khúc gỗ.

Nhờ có Trị Liệu Sư kèm trong số quân tiếp viện, nên không có một vết thương nào trên người anh ta cả.

Nhưng trận chiến với Bắc Thần Kalman đã vắt kiệt hoàn toàn thể lực gần như không đáy của anh.

Đó là lần đầu tiên trong đời anh gục ngã vì kiệt sức.

Sau khi ngủ thông hai ngày, thì anh tỉnh dậy.

Cạnh giường anh là cô em gái đang khóc òa cùng người bạn đáng tin cậy, Hans.

Và Sándor cũng ở đó với khuôn mặt vui vẻ nở trên khuôn mặt.

“Chào sáng nhá! Giờ thì đệ tử của ta, cùng khởi hành thôi nào!”

Sándor đã sử dụng sức mạnh khủng khiếp của mình để nâng Doga đứng dậy và sau khi Doga mặc áo giáp vào, ông bắt đầu kéo anh ta ra ngoài mà không ai biết là đi đâu.

Doga, không hiểu ý nghĩa của việc này nên đã xin Hans giúp đỡ.

“Xin lỗi anh Doga vì em không giúp được gì cả, nhưng chuyện này không phải cái gì quá tệ đâu. Mặc dù em cũng chả biết chuyện quái gì đang xảy ra nhưng em nghĩ đó là một lời đề nghị khá tốt đấy chứ. Tại sao anh không thử một lần? Cố lên nhé, giờ em vợ của anh ra ngoài đây.”

Sau khi nghe những lời khích lệ vô nghĩa của Hans, Doga chỉ có thể mở thao láo đôi mắt vì bối rối.

“Um, vậy thì… cậu em… cố gắng trong công việc nhé.”

Nhưng Doga không đủ sức để chống lại Sándor, và họ tiến đến cánh cổng mà anh ta canh giữ ngày hôm trước.

Sau khi họ đến cổng, Sándor lấy ra một tấm giấy phép và đi qua.

Và chẳng bao lâu họ đã ở trong nội cung.

Trong khi Doga liên tục ngạc nhiên trước những căn phòng rực rỡ xung quanh, thì Sándor đã để ý tới điều gì đó.

Thứ họ thấy trước mặt là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc ánh vàng kim.

“Là người ấy à?”

“Vâng Thưa Bệ Hạ!”

“Ta muốn nói chuyện với người đó.”

Doga bước từ sau lưng Sándor lên trước người phụ nữ.

Người phụ nữ ấy xinh đẹp và hoàn mĩ trên tất cả.

“Ta là Ariel Anemoi Asura. Tên của nhà ngươi là gì?”

Doga không biết cái tên ấy.

Bởi lúc đó Doga đang làm nhiệm vụ Canh Gác nên đã không nghe thấy tên người ấy tại lễ đăng quang.

Và dĩ nhiên, anh cũng chưa từng được thấy người ấy lần nào trước đó cả.

Nhưng khi anh nhận ra đó là nhân vật nào, thì Doga đã quỳ gối của mình xuống.

Có một điều gì đấy khiến anh thấy mình phải làm vậy.

“Ưm. Thần là… Doga.”

“Tại sao ngươi lại trở thành binh sĩ?”

“Vì…cha của thần… nói…. phải bảo vệ… em gái, nên…”

Doga không phải là người giỏi nói chuyện.

Trong suốt cuộc đời của mình, mặc dù anh đã lắng nghe rất nhiều cuộc trò chuyện của người khác, nhưng anh chưa bao giờ nói quá nhiều.

Nhưng những lời phát ra từ miệng anh đã thuyết phục được Ariel.

“Để bảo vệ em gái của nhà ngươi à, quá là một mục tiêu tuyệt vời.”

“Nhưng…. bây giờ… Hans đã bảo vệ… em gái, nên… Hans và em gái đang sống cùng nhau, ê tô….”

Người Binh Sĩ đứng cạnh Ariel đã nói thêm “Em của anh ta đã cưới một người lính tên là Hans.”

Mặc dù Doga không biết, nhưng đó là Luke.

“Vậy nên… thần…. không cần phải bảo vệ nữa…”

Doga quặn lòng khi nói ra những lời ấy nhưng Ariel thì lại mỉm cười.

“Như vậy là không đúng rồi Doga.”

“Ể?”

“Nhà ngươi không thể ngừng chăm sóc cô ấy được.”

“Ý…. ý của Bệ Hạ…. là sao?”

“Vì Hans đã trở thành em rể của ngươi, nên giờ ngươi phải bảo vệ cả cậu ta lẫn em gái của ngươi nữa. Công việc của ngươi giờ gấp đôi rồi.”

Những lời đó khiến Doga bị sốc.

Anh chưa từng nghĩ về chuyện đó trước đây.

Nhưng người ấy đã đúng.

Hans coi Doga là anh vợ.

Hans là em rể của anh ấy.

Nếu anh ấy muốn bảo vệ em gái mình, rõ ràng anh ấy phải bảo vệ cả cậu em rể của mình nữa.

"Ồ… đúng rồi… thần… phải tiếp tục bảo vệ cho họ!"

"Đúng, nhưng với phương pháp hiện tại của ngươi, thì có khả năng ngươi sẽ không thể bảo vệ được cả hai."

"Ơ!? Tại sao…. vậy ạ?"

"Ngươi dù mạnh mẽ, nhưng vòng tay của ngươi thì không đủ rộng, nếu như hai người bọn họ lâm vào nguy hiểm, ngươi sẽ cách quá xa để có thể giúp."

Doga nhìn xuống đôi tay của mình.

Anh nhớ lại cái chết của cha.

Dù ông ở cạnh anh ấy, nhưng lại bị giết bởi một con Ma Thú nằm ngoài tầm nhìn của Doga.

“Vậy…. vậy… thần nên làm gì… mới đúng?”

“Bảo vệ ta.”

“Vâng?”

“Ta làm việc để cải thiện đất nước và vì lợi ích của đất nước. Bảo vệ ta, là bảo vệ vùng đất này. Và bảo vệ đất nước thì chính là bảo vệ hai người họ nữa.”

Doga không hiểu.

Tại sao bảo vệ người đứng trước mặt anh, lại là bảo vệ hai người họ?

Anh chẳng biết nữa.

Nhưng cách Ariel nói đã khiến anh không còn nghi ngờ gì nữa.

Và cùng lúc đó, anh nhớ lại một điều tương tự mà ai đó đã từng nói với anh từ khá lâu trước đây.

Từ vị hiệp sĩ đã giới thiệu anh ta đến thủ đô đế quốc.

“Nghe này cậu bé, bọn ta đã bị tách khỏi gia đình và dải ra khắp vương quốc để canh gác các ngôi làng.

Nói cách khác, Bọn ta đang bảo vệ chính đất nước mình.

Đất nước có hòa bình thì gia đình thì bọn ta mới được an cư lạc nghiệp.

Nghĩa là bảo vệ đất nước là bảo vệ gia đình mình đấy.”

Trước đó, anh tối dạ.

Vì anh không hiểu được nên anh chỉ tới đó vì tiền thôi.

Nhưng giờ, anh đã hơi hiểu được một chút rồi.

Vì Doga đang bảo vệ một thứ gì đó ở một nơi nào đó khác hoàn toàn, nên Hans và em gái mới có thể sống yên bình được.

“Doga. Liệu ngươi có thề nguyện trung thành với ta và bảo vệ không chỉ mỗi ta, mà cả Vương quốc nữa không?”

“Vâng, thưa Bệ Hạ.”

“Vậy Doga, giờ ta sẽ phong cho ngươi tước hiệu hiệp sĩ.”

Ngày hôm đó, Doga trở thành một trong Thất hiệp sĩ của Asura.

★★★

Kể từ đó, Doga cứ thế mà bảo vệ Tối Hậu Môn*. (Cánh cổng cuối cùng)

Tối Hậu Môn, là cổng vào căn phòng của Nhà Vua.

Mỗi ngày một lần, cách cửa phòng Ariel không xa lắm, anh ta sẽ nhận được chỉ dẫn từ Sándor.

Và mỗi tháng một lần vào ngày nghỉ, anh ấy sẽ đến thăm em gái và Hans để ăn cùng họ.

Khi Doga không ở đó, thì sẽ có người khác tới bảo vệ cánh cửa của nhà vua thay anh.

Đa phần lúc đó người thay thế là [Đại Thuẫn của Nhà vua], Isolte Cruel.

Nhưng trước khi sự kiện đó xảy ra thì mọi chuyện không đơn giản như thế.

Trước lúc ấy thì anh được phong làm hiệp sĩ và được tặng một bộ Kim Giáp sáng bóng.

Và sau khi nhận chức vụ của mình, anh ta vẫn không rời khỏi vị trí canh gác.

Sau khi đã quyết định bảo vệ nó, anh không thể giao lại cho một người chỉ có quyết tâm nửa vời được.

Trong suốt một tháng, anh không để cánh cửa lại cho ai khác ngoài Sándor.

Nếu không phải Ariel ra lệnh nghỉ ngơi, thì anh sẽ tiếp tục đứng đó mà không thèm ăn uống trong nhiều ngày.

Anh sẽ lục soát cơ thể bất cứ ai tiếp cận Phòng của Nhà vua.

Bất kể giới tính hay địa vị, thậm chí một cái nĩa nhỏ nhất cũng sẽ bị anh tịch thu.

Việc đó vẫn tiếp diễn như thế cho đến khi có người mới gia nhập Thất hiệp sĩ.

[Đại Thuẫn của Nhà vua], Isolte Cruel.

Cô ấy lãnh nhiệm vụ là Người Chỉ Dạy Kiếm Thuật trong suốt khoảng thời gian trước khi Ghyslaine gia nhập, thì cô là thành viên nữ duy nhất và cuối cùng đảm nhận công việc cận vệ riêng của Ariel.

Một ngày.

Sándor, với mục tiêu tìm kiếm các thành viên tham gia Hoàng kim Hiệp sĩ Đoàn, đã bắt đầu lùng sục trong vương quốc.

Không có Sándor, Doga không có ai để thay ca trực cả.

Sau cả tháng đứng hoài không nghỉ, thì Doga đã ngã quỵ.

Vì vậy Sándor quyết định rằng Isolte và Doga sẽ có một trận giao đấu.

Lúc đó, Sándor đặt hiệu cho Doga là [Bắc Vương].

Mặc dù Sándor chỉ mới thu nhận dạy dỗ anh gần đây, nhưng Doga khá là tiềm năng.

Không cần phải nói, đó là chiến thắng áp đảo của Isolte.

Rìu chiến của Doga bị chặn lại như một làn gió nhẹ. Hết lần này đến lần khác, anh ta bị phản công và cuối cùng bị đánh bại.

Đến mức nếu họ sử dụng kiếm thật, thì Isolte có thể giết anh ta ngay lập tức nếu cô ấy muốn.

Doga tiếp tục tấn công Isolte bằng sức chịu đựng vô tận của mình nhưng không thể động một ngón tay vào cô ấy, cứ thế rồi bị đánh bại.

Người thiếu nữ mảnh mai tựa như một bông hoa, liên tục đánh bay cây rìu còn to hơn cả chính cô rồi tiếp tục tấn công.

Sau khi Doga bị nhận đòn hết lần này đến lần khác, thì anh đã phải thừa nhận:

Rằng cô là người phù hợp để bảo vệ Tối Hậu Môn thay cho anh.

Và đồng thời, anh hiểu.

Người phụ nữ này là một đóa hoa xinh đẹp.

Là một sự tồn tại mà anh không thể chạm tới.

Doga đã yêu Isolte.

★★★

“Gần đây trông anh khá ủ rũ đấy…”

Doga đang ăn tối với gia đình em gái mình thì được nghe điều đó.

Trước mặt Doga giản dị là một số món ăn trên bàn. Và ở phía bên kia bàn là em gái của anh và chồng của cô, Hans.

Và ngồi đối diện với Hans là con gái của họ.

Doga đang ngồi đó ngây người rót đầy cốc rượu của mình.

“Anh vợ thấy không khỏe à?”

“...T-tại sao?”

Nhận thấy sự bất ổn trong lòng Doga, Hans chỉ vào thức ăn, nói.

“Ăn nốt cho xong đi anh.”

Nhìn qua, rõ ràng là anh ăn không nhiều.

Đó là món ăn mà em gái của anh đặc biệt tâm đắc, thế mà…

Thông thường, Doga sẽ ngấu nghiến thức ăn của mình trong im lặng, nuốt đủ để khiến má anh phồng lên với vẻ mặt hạnh phúc.

Cùng với loại rượu yêu thích của anh ấy.

Doga yêu thích loại rượu thường được dành riêng cho những dịp đặc biệt, đến nỗi anh ấy thậm chí sẽ uống nó vào những ngày thường.

Và chính vì vậy, Hans đảm bảo luôn chuẩn bị sẵn một thùng ở nhà.

Nhưng vì lý do nào đó, anh thậm chí còn chưa ăn hết một nửa thức ăn của mình và cách anh uống rượu có vẻ hơi mệt mỏi.

Đối với những người biết Doga, chắc chắn có điều gì đó không ổn với anh ấy rồi.

“Nếu anh vợ thấy không khỏe, thì sao anh không đến gặp các Trị Liệu Sư trong lâu đài đi? Anh giờ là hiệp sĩ rồi mà, nếu anh hỏi, thì chắc chắn họ sẽ đáp ứng được thôi? Mà ít ra thì sắc mặt anh cũng không quá tệ nhỉ.”

“...?”

Doga nghiêng đầu khó hiểu.

Chính anh cũng không nhận ra có gì đó không ổn.

“Nếu anh mệt, thì sao không nghỉ ngơi thêm một chút? Em biết làm cận vệ cho Bệ Hạ là một công việc cực kỳ vinh dự. Nhưng nếu anh làm việc quá sức và ngã quỵ, thì chuyện đấy không thể đùa được đâu… Mà, em thực sự cũng không tưởng tượng ra được khung cảnh mà anh sẽ ngã quỵ xuống.”

“Um.”

Doga gật đầu rồi bắt đầu ăn.

Nhưng anh ấy nhất định đang có gì đó kỳ lạ.

Anh đã từng ăn rất ngon miệng mà.

Nhưng khi món thứ hai trôi xuống họng của Doga, thì anh cảm thấy có gì đó không đúng.

Thường thì anh sẽ nhai và nuốt rất nhanh, đến cái mức mà ta đó thấy chỉ muốn bảo ‘ăn từ từ thôi không nghẹn chết.’

Nhưng lần này thì khác.

Mỗi lần anh đưa tay cho thứ gì đó vào miệng, một cảm giác căng chướng trào dâng trong dạ dày của mình.

Như thể anh đã no, nhưng khó chịu hơn nhiều.

Đến rượu cũng có gì đó kỳ lạ.

Nó không ngon đến thế.

Thường thì Doga sẽ trông khoan khoái sau khi làm một cốc, nhưng giờ trông anh có hơi phát ngán.

“Nếu có gì đó xảy ra, thì hãy kể cho bọn em nghe đi.”

“...”

Hans bắt đầu ép Doga đang im lặng phải trả lời.

"Thưa anh vợ, à không, Doga. Kể từ khi chúng ta đóng quân cùng nhau ở khu ổ chuột, thì anh đã luôn chiếu cố cho thằng em này. Nếu ngoảng mặt làm ngơ khi anh gặp rắc rối... thì em là loại người gì cơ chứ! Làm sao em có thể trình diện trước mặt Đức Thánh Millis-sama được đây?"

"Um. Nhưng đến anh… cũng không hiểu được."

"Gần đây, có chuyện gì không? Có gì xảy ra ở trong lâu đài không? Kể cho bọn em biết đi."

Doga ngẩng đầu lên và thấy vẻ mặt nghiêm túc của Hans.

Doga, như được bảo, bắt đầu lục lại trí nhớ của mình rồi từ từ nói.

Trong khi bảo vệ Tối Hậu Môn, thì một con mèo hoang ghé qua. Doga cho nó một ít thức ăn nên nó thường xuyên lảng vảng quanh đó, việc ấy khiến anh rất vui.

Khi đi bộ qua thị trấn trong bộ áo giáp của mình, một người lính trẻ đã nói “Ngài là thần tượng của tôi đấy!" và nó làm cho anh ấy rất vui.

Trong khi Doga đang canh giữ Tối Hậu môn, Isolte đã đi ngang qua và khi anh ta lấy một chiếc lá trên tóc cô, thì cô ấy đã cảm ơn Doga, điều đó khiến anh ta rất vui.

Khi Sándor dạy Doga một kỹ thuật mới và khen ngợi anh ta, điều đó khiến anh ta rất vui.

Khi anh ấy đang đi bộ trở lại chỗ sinh hoạt của những người lính, và một người lái xe ngựa suýt cán qua anh ấy và hét lên "Đi đứng kiểu đéo gì thế, thằng ngu!" nhưng Luke đã xuất hiện và thậm chí còn đưa Doga trở về và điều đó khiến anh ấy rất vui.

Khi anh ấy đến sân tập theo lệnh của Sándor và Ghyslaine thì thấy Isolte đã ở đó, điều đó khiến anh ấy rất vui.

Khi nghe tin đồn rằng "Isolte có thể sắp kết hôn" từ một cận vệ Hoàng gia, điều đó không làm anh vui lắm.

Khi Doga đang bảo vệ một bữa tiệc, Isolte xuất hiện trong một bộ đầm trông rất xinh đẹp. Nhìn thấy cô ấy trong chiếc váy làm anh ấy hạnh phúc.

Khi Doga nhìn thấy cô khiêu vũ với một chàng trai nào đó mà anh không biết, điều đó không làm anh vui lắm.

Khi nhìn thấy con trai của một số quý tộc nói xấu sau lưng Isolte, điều đó không làm anh vui lắm.

Khi anh ấy nhìn thấy Isolte đi dạo với một anh chàng ngầu nào đó, điều đó khiến anh ấy buồn.

Khi Isolte--

“Đủ rồi, em hiểu rồi. Em hiểu được ngọn ngành rồi.”

Hans chen ngang vào câu chuyện của Doga.

Về căn bản thì cậu ta đã hiểu.

“Vậy nói đơn giản, thì anh yêu Isolte đúng không?”

“...”

Mặt Doga bắt đầu ửng đỏ.

Anh không biết tại sao anh lại quyết định kể cho họ, nhưng điều Hans nói là chính xác.

“Và sau đó, khi anh nghe tin Isolte sắp kết hôn và thấy rằng cô ấy cũng đồng ý với điều đó, ấy là một cú sốc đối với anh, phải không?”

“Um.”

Nói một cách thẳng thừng như vậy, đầu Doga thậm chí còn cúi xuống sâu hơn.

Có vẻ như Hans lại đúng nữa rồi.

“Em hiểu rồi.”

Nhìn thấy phản ứng của Doga, Hans đã hiểu.

Có vẻ ông anh vợ của cậu đã thực sự rơi vào lưới tình rồi.

Và cùng lúc ấy, Hans bắt đầu nhớ về mối tình đầu của mình.

Đó là người con gái duy nhất của người bán rau sống cạnh nhà ở quê hương của cậu.

Hai người cách nhau năm tuổi, nhưng điều đó không thay đổi sự thật rằng họ là bạn thời thơ ấu. Cô đã chăm sóc cậu từ khi họ còn bé tí.

Cô ấy là một Onee-san tốt bụng, đáng tin cậy và xinh đẹp. Và cậu đã thích thầm cô từ lúc 5 tuổi.

Cậu ao ước được cưới cô trong tương lai.

Khi lớn lên, cậu dự định xin đi lính và sau khi thu nhập ổn định, cậu sẽ cầu hôn. Hoặc kế hoạch là như vậy.

Khi Hans 12 tuổi, thì cô kết hôn với con trai của người bán thịt và hai người họ đã kế tục công việc kinh doanh của gia đình người đó.

Hans cũng biết người đàn ông đó, trong trí nhớ của cậu thì người ấy trông khá già dặn.

Mặc dù họ chỉ cách nhau 5 tuổi, nên người đàn ông ấy thực sự không già đến thế.

Lúc đầu cậu cũng không tin.

Cậu ta cơ bắp, nhưng không có nghĩa là đẹp trai.

Hans cứ nghĩ rằng cô sẽ phản đối rồi cuối cùng sẽ quay về bên cậu ta.

Nhưng sau một năm, cô giờ đang cuộn tròn cạnh hắn với nụ cười hạnh phúc trên môi, và sau khi nhìn thấy cái thứ phình to trên bụng cô, cuối cùng cậu cũng hiểu ra.

Đêm đó, gối cậu ướt đẫm nước mắt.

Có lẽ, nếu tỏ tình sớm hơn, thì cậu đã không phải cảm thấy như vậy.

Nhưng nói thế không có nghĩa là giờ cậu không thấy hạnh phúc.

Nếu cậu cưới cô ấy, thì cậu sẽ không thể cưới em của Doga được.

Em của Doga vừa giống cũng vừa không giống người anh. Cô là một người thiếu nữ tự tin và ngọt ngào với thân hình nhỏ nhắn.

Và kết tinh của tình yêu giữa hai người họ giờ đang ăn đồ ăn hộ Doga.

Con bé là một đứa trẻ khỏe mạnh.

Hans có thể tự tin rằng cậu là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế gian này.

Nhưng cậu có được hạnh phúc đó là vì đã từng trải qua đau khổ.

Và bởi trải nghiệm đó, ngay khi nhận ra mình yêu em gái của Doga, cậu đã dứt khoát hành động.

Có thể lúc đầu cảm xúc đó thật nửa vời.

Nhưng từ đầu đến cuối, Hans đã hoàn toàn chân thành với em gái của Doga. Và cậu ấy nghiêm túc hơn nhiều trong công việc gác cổng của mình.

Kể từ ngày cậu tỏ tình, cậu không hề chạm vào người phụ nữ nào khác.

Và nhờ đó, Hans đã chiến thắng các đối thủ và có được những gì mình mong muốn ngày hôm nay.

Chính vì thế, nên Hans nói:

“Đi cầu hôn Isolte ngay đi.”

Nghe vậy, Doga bối rối ngước lên.

“À không, anh không cần phải cầu hôn, làm bạn cũng được. Nếu hãy nói với cô ấy rằng anh thích cô, thì như thế là đủ rồi.”

“...”

“Nếu chỉ ngồi đây và chẳng làm gì cả, thì anh sẽ hối hận lắm đấy.”

“...Nhưng.”

“Đừng có nghĩ đến việc cố giữ nguyên mọi thứ như hiện tại. Anh là thành viên của Hoàng kim Hiệp sĩ nổi tiếng của Vương quốc Asura cơ mà. Anh là hình mẫu mà các thành viên trong đồn của em mong muốn trở thành đấy. Hãy ngẩng cao đầu và ưỡn ngực lên đi nào.”

Doga nghĩ một hồi.

Doga không biết dòng dõi của mình phù hợp với Isolate hay không.

Nhưng về ngoại hình, Doga biết chứ.

Vẻ đẹp hoàn hảo, Isolte, không thể xứng với anh ấy.

Nên anh đã nghĩ rất nhiều về điều đó.

“Mọi chuyện chẳng đi đến đâu thì cũng không sao, cứ nói cho cô ấy biết rồi bị từ chối đi. Còn hơn cứ như này thì anh sẽ không bao giờ có cơ hội đâu.”

Với những lời của Hans, thì anh đã đi đến kết luận.

“Um!”

Anh sẽ tỏ tình với Isolte.

-----------------------------------------------------

Biên dịch: Salmonz

(Đôi lời của Salmonz-dono: Nghe Hans đi, không thiệt đâu. Mấy ông đang crush ấy =))))
 
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },