Light Novel Mushoku tensei: Chương 6 - Gia đình của Lucy



-----------------------------------------------

-Góc nhìn của Lucy-

Tên mình là Lucy Greyrat. Mình là con gái cả của Nhà Greyrat.

Mình có một gia đình thiệt to bự. Mình có ba bà mẹ, ba đứa em gái, ba cậu em trai, hai người bà nè, hai dì và ba con thú cưng nữa. Tổng cộng là có mười sáu người. Đó thực sự là một đại gia đình á.

Hãy bắt đầu với Mama của mình. Mình có ba người mẹ. Mama tóc trắng, mama tóc xanh và mama tóc đỏ.

Mama tóc trắng là người đã hạ sinh mình, và là người đầu tiên trở thành vợ của Papa. Papa nói rằng Mama là người trẻ nhất và nghịch ngợm nhất. Mama tóc trắng là người nói nhiều và bà luôn nói thế này:

“Kết bạn quan trọng lắm đó, con biết không? Và con không bao giờ được bắt nạt kẻ yếu, được chứ?”

Bà ấy liên tục thuyết giảng tôi rằng điều quan trọng là phải kết bạn.

Mama tóc xanh là mẹ của Lara, và là người vợ thứ hai của Papa. Papa nói rằng Mama trông nhỏ nhắn nhưng lại là người lớn tuổi nhất và đáng tin cậy nhất. Mama tóc xanh là một người khá dè dặt, nhưng Mama đã nói rằng:

“Hãy sống theo cách mà con muốn, nếu con không điều gì thì cứ hỏi người khác là được.”

Mama không bao giờ thuyết phục mình bất cứ điều gì, nhưng Mama biết tất cả mọi thứ và luôn trả lời bất cứ câu hỏi nào của mình.

Mama tóc đỏ là mẹ của Ars, là người vợ thứ ba của Papa. Papa nói rằng mặc dù bà ấy trông già nhất nhưng thực ra lại rất non nớt. Mama tóc đỏ không bao giờ nhiều lời nhưng đã nói rằng:

“Bảo vệ ai đó là điều rất quan trọng. Đó là lý do vì sao con phải trở nên mạnh mẽ.”

Mama tóc đỏ đã kỷ luật mình như vậy đấy.

Mình nghĩ rằng mình phải làm theo lời dạy của các Mama. Mình phải kết bạn, và để bảo vệ những người bạn đó, thì mình phải trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng mình không bao giờ được bắt nạt kẻ yếu. Và nếu mình gặp rắc rối về điều gì đó thì nên hỏi Mama tóc xanh. Nếu mình làm thế, thì sẽ không phải chịu bất kỳ rắc rối nào, và mình cũng sẽ được khen ngợi nữa. Papa cũng vậy, sẽ khen mình rằng “Con thông minh quá, Lucy. Quả đúng như kỳ vọng từ một người chị cả mà.”

Mình có tổng cộng 6 anh chị em.

Người lớn nhất, sau mình là em gái, Lara. Em ấy là một đứa trẻ tốt bụng. Tóc của em ấy có màu tương tự như màu của Mama tóc xanh và mái tóc dài của em ấy được tết thành một bím. Em ấy cũng khá kỳ lạ và thường được thấy đang nói chuyện với bà nội tóc vàng và thú cưng của chúng tôi, Beat. Mặc dù cả Beat và Bà nội đều không nói gì cả, nhưng em ấy là người duy nhất nói chuyện được với họ.

Vì tính em ấy hay đãng trí nên khi ra ngoài chơi, em ấy bị lũ trẻ hàng xóm bắt nạt khi chúng cố kéo bím tóc của em ấy. Mặc dù mình ngay lập tức ra ngoài để giúp, nhưng em ấy không thực sự để tâm về điều đó ngay từ đầu nên nó làm mình thấy hơi buồn. Em ấy thích ngủ trưa và thường trèo lên lưng để ngủ một cách bình thản.

Sau đó là em trai của mình, Ars. Em ấy là một cậu bé dũng cảm. Tóc của em ấy có màu tương tự như màu của Mama tóc đỏ, mặc dù nó ngắn, nhưng được cắt và chải đều. Em ấy sớm phát triển và là một đứa trẻ nghịch ngợm nhưng, em ấy luôn cố gắng bảo vệ mình và Lara. Mình chắc chắn rằng em ấy cũng đang cố gắng làm điều tương tự như mình, cố gắng làm theo lời dạy của Mama. Mama tóc đỏ kỳ vọng rất nhiều ở em ấy, vì vậy em ấy đã chạy và tập vung kiếm hầu như hàng ngày. Em ấy thân với dì Aisha và luôn trông rất vui vẻ khi ở gần dì ấy.

Sau đó là người em út trong gia đình mình, Sieg. Nói đơn giản, thì em ấy là một đứa trẻ mít ướt. Em ấy lẽo đẽo bước theo sau Ars và bắt đầu mếu máo nếu bị bỏ lại một mình quá lâu. Lúc đó, mình lại mắng Ars. Khi làm như vậy, Ars nắm lấy tay Sieg rồi cả hai cùng leo lên lưng Leo.

Khi Sieg cố gắng trèo lên Leo, Lara lùi lại một chút rồi để em ấy tiến lên phía trước. Và sau đó ôm Sieg thật chặt từ phía sau để em ấy và không bị ngã rồi chìm vào giấc ngủ an lành.

Thật ra, mình biết một điểm của Sieg mà không ai biết, em ấy thực ra rất khỏe. Em ấy thật sự có thể nâng những chiếc hộp nặng một cách dễ dàng.

Tôi còn một người em trai nữa, tên là Clive. Em ấy bằng tuổi Ars, mặc dù em ấy không phải là em ruột của mình. Em ấy là con của bà nội của Mama tóc trắng. Theo Mama nói, thì em ấy giống như một người anh em họ với mình hoặc kiểu vậy. Mình không biết tại sao em ấy lại được gọi như thế, dù sao thì thì mình vẫn luôn coi em ấy như em trai của mình vậy. Em ấy dường như có một mối quan hệ tốt với Ars, bất cứ khi nào em ấy ghé chơi, thì sẽ luôn nói chuyện với Ars nhiều nhất. Có vẻ như em ấy khá thích mình, nên em ấy bám lấy mình rất nhiều và mỗi khi mình xoa đầu em ấy, thì sau đó em ấy lại cười bẽn lẽn.

Mấy đứa em út của mình mới được sinh ra nên mình không biết nhiều về chúng vì chúng còn bé tí. Nhưng chắc chắn rằng chúng sẽ trở thành những cô gái ngoan trong tương lai thôi.

Mình là chị lớn của tất cả các em trai em gái trong nhà. Vì mình là người lớn tuổi nhất nên phải cư xử đàng hoàng, điều ấy mình đã được nghe không biết bao lần từ các Mama. Dù không cần những lời dạy đó thì mình vẫn sẽ làm. Các em trai em gái của mình cũng rất dễ thương, vì vậy mình muốn bảo vệ chúng.

Mình cũng có hai người bà nữa.

Người bà tóc vàng, là mẹ của Papa. Tên bà là Zenith-san. Bà ấy từng là một người thực sự đáng yêu nhưng giờ bà không thể nói chuyện, thậm chí có nói chuyện với bà cũng không nhận được câu trả lời. Bà ấy luôn trông lơ đãng và được thấy ở bên cạnh Beat trong vườn rất nhiều lần. Tuy nhiên, khi mình cảm thấy hối hận hoặc tức giận, thì vì lý do nào đấy bà ấy lại xoa đầu mình. Bà ấy quả thực là một người bà bí ẩn.

Người bà tóc nâu là mẹ của dì Aisha. Tên bà là Lilya-san. Có vẻ như ban đầu bà ấy được đưa đến phục vụ nhà ông nội với tư cách là một người hầu nữ, cho đến nay bà ấy vẫn cư xử như một người hầu nữ vậy. Các Mama rất biết ơn và tôn trọng bà ấy, nhưng không hiểu sao từ trước đến giờ mình lại không chắc về việc bà ấy là bà của mình. Một lần, khi mình đang đi dạo trong thị trấn, thì mình nghe được ai đấy nói rằng “Hầu nữ là người thuộc tầng lớp thấp hèn, phải đi đây đó để kiếm tiền nuôi ăn.” Và khi mình cố gắng nói điều đó ở nhà, thì Mama tóc đỏ đã rất tức giận và mình đã bị la mắng. Mama vụt vào mông mình cho đến khi nó sưng tấy và bảo mình hãy suy nghĩ lại những gì bản thân đã nói, sau đó ném mình ra khỏi nhà cả đêm. Khi mình đang co ro cúm rúm với Leo, thì bà nội tóc nâu là người cho mình vào nhà. Vào thời điểm đó, bà nói với mình những gì thực sự đã xảy ra. Và rồi, ngày hôm đó, mình đã học được rằng mặc dù bà ấy là một hầu nữ, nhưng bà ấy vẫn là bà của mình và nói những điều đó là sai trái.

Mình cũng có hai người dì.

Cả hai người họ đều khá trẻ, và khi mình gọi họ là dì thì họ lại tức điên lên, nhưng dì là dì mà. Mặc dù với mình, thì họ giống như những người chị lớn hơn.

Dì lớn là con của bà tóc vàng, và là em gái của Papa. Tên dì là Norn-san. Dì ấy là người luôn làm việc chăm chỉ, chơi với tôi rất nhiều và nói với tôi rất nhiều điều. Mình thích dì này nhất. Và mình muốn trở thành một người như dì ấy trong tương lai. Mặc dù dì ấy đã kết hôn cách đây không lâu và đã rời khỏi nhà. Dì ấy hiếm khi đến thăm và ngay cả khi đến thăm, thì dì ấy vẫn tranh cãi với người dì bé. Có vẻ như họ không hợp nhau nhưng có thể thấy họ cười khi thường xuyên cãi nhau, và cũng có lúc họ trông như đang vui vẻ vậy.

Dì út là con gái của bà tóc nâu, và là em gái cùng cha khác mẹ của Papa. Tên dì là Aisha-san. Tương tự như bà tóc nâu, dì luôn mặc đồ hầu gái và quán xuyến hầu hết các công việc trong nhà. Bất cứ khi nào mình cần giúp đỡ một việc gì đó trong căn nhà, thì dì ấy là người dành hầu hết thời gian để giúp đỡ. Về cơ bản, thì dì ấy đã dạy mình nấu ăn, giặt giũ và bất cứ thứ gì liên quan đến nhà cửa. Mama nói rằng dì Aisha hầu như có thể làm bất cứ việc gì và dì ấy đã làm thì rất giỏi. Có vẻ như dì ấy cũng giúp đỡ công việc của Papa nữa. Chưa hết, dì còn bị bà tóc nâu mắng mỏ hết lần này đến khác. Bí ẩn thật.

Nhà mình có ba con thú nuôi.

Chó trắng to lớn, Leo, là một Thánh thú. Nó rất thông minh và hiểu những gì bọn mình nói với nó. Có cảm giác như nó đang dõi theo tất cả bọn mình vậy, Papa nói hãy dựa vào nó nếu có chuyện gì xấu xảy ra. Người mà nó yêu quý nhất là Lara, và gắn bó với em ấy hầu hết thời gian trong nhà.

Jiro, Tê Giác Vòi Sen (Arumajiro) là thú cưỡi của Mama tóc xanh. Nó có tính cách nhút nhát. Khi bị mắng, thì nó sẽ lập tức ngửa bụng hoặc cuộn tròn thành một quả bóng. Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra khi chúng mình không có ở gần, thì nó sẽ gầm gừ để đe dọa bất cứ ai. Nó cũng vậy, đang cố gắng bảo vệ bọn mình theo cách của riêng nó.

Beat, chủng tộc Trent là kẻ canh giữ vườn rau của dì Aisha. Vì nó là một con ma cây, nên mình thực sự không biết nó đang nghĩ gì nhưng nó thường được thấy cùng với bà tóc vàng và Lara. Nó đối xử tàn nhẫn với bất cứ thứ gì phá hoại mùa màng. Việc thấy nó bắt những con chim nhỏ cố gắng ăn những hạt Gạo yêu thích của Papa không phải là hiếm, những con chim đó sau cùng sẽ trở thành chất dinh dưỡng của nó. Mặc dù nó hơi đáng sợ, nhưng nó không bao giờ tấn công các thành viên trong gia đình. Ngược lại, khi bọn mình cần đến nó, thì nó sẽ cho bọn mình trái cây. Nên nó cũng là một thành viên trong gia đình.

16 người. Mình có rất nhiều thành viên trong gia đình. Mình có rất nhiều Mama, và anh em nữa.

Nhưng Papa thì có một. Cha chỉ có một mà thôi.

Mình yêu Papa nhiều lắm. Mặc dù hình như mình có xu hướng tránh mặt cha từ khi còn nhỏ. Nhưng mùi hương của Papa mang lại cho mình cảm giác yên tâm. Đôi khi bộ râu của cha làm mình bị xước một chút, nhưng mình cũng thích điều đó. Papa không cho phép mình chạm vào bộ râu của cha nhiều. Khi nó hơi rậm rạp và mình thử chạm vào nó, thì cha sẽ nắm lấy tay mình rồi nói “Xin lỗi con nhé, cha sẽ cạo nó đi ngay bây giờ.” rồi đi vào phòng tắm. Mặc dù mình thấy ổn mà, nhưng Papa có thể nghĩ khác. Dù thật tiếc là cha không cho mình chạm vào bộ râu của cha nhiều, nhưng mình không ghét phần đó của cha chút nào cả.

Nhưng, chỉ là… mình nghĩ Papa không thực sự kỳ vọng gì nhiều ở mình. Mình nghĩ kiểu kiểu vậy. Cha quan tâm mình, thậm chí yêu mình nhiều lắm, nhưng mình nghĩ rằng cha không kỳ vọng gì nhiều từ mình cả.

Hẳn rồi, là bởi Papa là một người tuyệt vời. Ừm, đúng vậy.

Mặc dù mình không biết nhiều nhưng bằng cách nào đấy mình có thể hiểu rằng Papa là một người tuyệt vời. Khi Papa bằng tuổi mình, thì cha đã có thể sử dụng Thánh cấp Ma pháp, và mặc dù chẳng cần đi học, cha đã có thể đứng ở vị trí như một người thầy rồi. Khi mình lên 5, mình cùng cha đi dạo chơi trong thị trấn và công viên, chào hỏi tất cả những người mà cha gặp, nhưng tất cả những người đó đều biết về Papa và khá tôn trọng ông ấy. Ngay cả những người tự phụ nhất cũng ca ngợi Papa của mình.

Mình biết Mama của mình cũng rất tuyệt vời, nhưng từ nhỏ mình đã biết rằng Papa là một trường hợp đặc biệt. Rằng Papa của mình không kỳ vọng gì nhiều từ mình cả… không, đối với bọn mình thì cũng có thể hiểu được thôi, mình nghĩ điều đó không thể tránh khỏi.

Nhưng mình muốn được Papa khen cơ. Mình sẽ nghe theo những gì Mama đã dạy và mình cũng sẽ bảo vệ anh chị em của mình. Làm như vậy, mình sẽ nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ Mama. Nhưng mình cũng muốn được Papa khen nữa.

Mình đã 7 tuổi rồi. Từ hôm nay mình sẽ đi học. Một ngôi trường mà người lớn cũng theo học, là ngôi trường mà Papa, Mama tóc xanh và Mama tóc trắng đã theo học. Mặc dù Mama tóc đỏ chưa từng học ở trường này, nhưng mình nghe nói rằng Mama thỉnh thoảng cũng đến dạy Kiếm thuật nữa.

“Nếu là con thì sẽ ổn thôi. Con sẽ ổn nếu làm theo đúng những gì mà chúng ta đã dạy” Mama tóc xanh đã nói như vậy nhưng mình vẫn lo lắm. Một nơi mà đa phần toàn người lớn. Mình lo rằng liệu mình có thể kết bạn ở đó không, liệu có thể làm hết sức mình không. Mình cũng hy vọng lắm chứ, nhưng sự lo lắng của mình thì lớn hơn nhiều.

Nhưng mình nghĩ nếu mình học tập chăm chỉ ở đó, thì nhất định sẽ được Papa khen ngợi. Ông ấy sẽ nói rằng: “Lucy thật tuyệt vời. Quả đúng là con gái của cha mà.”

Chắc chắn hy vọng của mình sẽ được đền đáp thôi.

Đó là lý do tại sao, mình sẽ học tập chăm chỉ để đạt được thành tích đó.

--------------------------------------------------------

Biên dịch: Salmonz
 
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },