Light Novel Mushoku tensei: Chương 5 - Ngày đầu đến trường của Lucy [ Phần Sau ]
★★★
Dù đã chọn một con đường ít người nhất rồi bắt đầu bước đi. Tuy vậy, tôi vẫn thấy mình đang thu hút sự chú ý. Chắc đó là do bản thân hiện đang cải trang nhỉ.
Cái đấy chỉ là do tôi tự tưởng tượng ra thôi.
Đa số mọi người đều không quan tâm đến người khác nghĩ gì ngoài bản thân ra. Không, tôi vẫn cảm nhận được những ánh mắt từ xung quanh mà.
Nhưng cũng hiển nhiên thôi. Orsted dùng văn phòng ở ngoại ô thị trấn được một thời gian rồi. Dù không có nhiều người trực tiếp thấy hắn ta, nhưng rất nhiều người đã được thấy diện mạo của gã. Một chiếc nón bảo hộ màu đen cùng một chiếc áo choàng trắng.
Lúc này, trang phục của tôi chính là các dấu hiệu nhận biết điển hình của Orsted. Nên việc tôi thu hút sự chú ý trong khi đi dạo quanh thị trấn như này là điều đương nhiên thôi.
Thực tế, nếu không có lời nguyền, thì tôi có thể tạo ấn tượng tốt với người dân thị trấn. Có lẽ tôi nên thử trên đường chính. Làm những điều tốt đẹp để tạo hình ảnh tích cực cho ai đó khác như ngày xưa chẳng hạn.
Mà đường chính cũng gần với trường hơn nữa.
“Ừm, hay đấy.”
Quả là một mũi tên chết hai con nhạn.
Gia tăng danh tiếng của Orsted cũng sẽ là một nhiệm vụ nữa.
Phải rồi, lần tới tôi nên đề xuất một “Lễ hội Long Thần” nơi mọi người mặc trang phục nón bảo hộ đen cùng áo choàng trắng rồi nhảy múa linh đình nữa.
Với suy nghĩ ấy trong đầu, tôi bắt đầu dạo bước tới đường chính.
“Hả!?”
Và ngay lập tức, tôi vội vàng quay ngoắt đầu rồi lẩn vào một góc.
Tôi đã thoáng thấy một người tóc đỏ quen thuộc trên đường chính. Và bên cạnh người tóc đỏ ấy là bóng dáng của một con chó lớn màu trắng. Và trên lưng nó là hai đứa trẻ.
Đó là Eris và Leo. Và trên lưng Leo, là Lara và Ars phải không?
Leo, mi là đồ ba phải! Ngươi lẩn trốn khỏi ‘cuộc đi dạo’ với ta, nhưng lại đi với Eris.
Không, chuyện này khác. Lúc ấy chỉ là một cuộc đi dạo tiêu khiển nhằm thoả mãn chính tôi. Còn những gì Eris và Leo đang làm là đi tuần tra.
Nhưng tôi nên làm gì giờ?
Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp Eris ngay tại đây, ngay lúc này, bất kỳ phút giây nào. Mà không biết chừng, tôi có thể thuyết phục Eris thì sao. Kiểu bọn tôi có thể cùng tới thăm Lucy chẳng hạn.
“…”
Nhưng làm thế nào để tôi giải thích về bộ đồ này đây. Cô ấy sẽ không ngay lập tức xiên tôi phát chứ? Tôi cũng lo cho bọn trẻ lắm. Ngay giờ đây, tôi đang làm một việc mà rõ ràng bản thân không nên làm. Tôi đã thất hứa với Sylphy. Các con của tôi có nên được phép nhìn thấy hình tượng thảm hại này của cha chúng không?
Câu trả lời là KHÔNG.
……
Giờ nghĩ kỹ lại, nó quả thực không phải là một ý kiến hay ho gì. Tôi thậm chí có thể gặp rắc rối khi cải trang thế này ấy chứ. Tôi nghĩ mình nên về nhà. Tôi đã đi đến tận đây chỉ vì phán đoán sai lầm, nhưng đợi ở nhà với Sylphy và chào Lucy thì con bé trở về có phải là lựa chọn tốt hơn không?
…………
Nhưng tôi muốn nhìn thấy khoảnh khắc ‘’tỏa nắng’’ của Lucy. Tôi biết đó là mong muốn thật ích kỷ nhưng nó khác với những gì Sylphy đã nói. Tôi chắc chắn không làm chuyện này vì không tin tưởng Lucy. Và cũng không phải để tôi có thể giúp con bé từ phía sau khán đài. Tôi thề, tôi hứa với Kami-sama là vậy đó.
Ngay cả khi con bé trông như sắp khóc, tôi cũng sẽ không giúp một tay.
Ở nhà, tôi sẽ giả vờ như đã được nghe kể từ con bé, rồi mới ra ngoài và giúp đỡ nó.
Hay lắm Rudeus. Đúng văn rồi đấy. Đó là kịch bản sẽ không phá vỡ lời hứa của tôi với Sylphy. Mặc dù tôi đã tự mình quyết định mọi thứ mà không hỏi ý kiến của Sylphy trước, nhưng miễn là tôi giữ lời hứa đó, thì sẽ không thực sự phản bội với lời hứa của cô ấy. Tuy nhiên, sau khi tất cả những chuyện này kết thúc, thì tôi sẽ giải thích đàng hoàng rồi xin lỗi Sylphy sau.
[Thực ra là bởi muốn thấy Lucy trong lớp quá nên anh mới đi tìm. Anh xin lỗi, anh không thể kiềm chế được.] Cái lý do đó ổn chứ? Tôi có thể làm được không? Liệu cô ấy có tức giận nếu tôi thành thật không?
Được rồi. Cứ thế mà triển nào, Rudeus.
“Wan~~! Wan~~!”
À, dù sao thì có vẻ như Leo đã để ý đến tôi. Mũi của nó đang rung lên rồi nhìn về hướng này.
“Gì vậy?”
Eris cũng để ý tới. Mặc dù cũng chẳng phải là vấn đề to tát gì nếu tôi bị bắt gặp, nhưng giải thích sự tình thì sẽ mất nhiều thời gian đấy. Mà nếu bị tóm thì kiểu gì cũng sẽ bị ăn đập. Nên hãy đi đường vòng vậy.
“Kẻ nào đang trốn ở đó thì bước ra đi!”
Nhưng quá muộn rồi, tôi đã bị Eris phát hiện. Tại bộ đồ này nổi bật quá mà…
Vậy giờ làm gì đây. Tôi có nên lộ diện không? Nếu có, thì tôi nên giải thích như nào?
Không. Cơ mà… cũng được. Khoảng cách của chúng tôi vẫn còn cách khá xa. Cô ấy vẫn chưa thể nhìn rõ tôi được.
“…”
Tôi ngó ra để lộ từ vùng thắt lưng trở lên. Eris đặt tay lên kiếm của mình còn Leo đang vẫy đuôi. Và trên hết, Lara trên lưng Leo, còn Ars thì như thể đang ôm con bé, cũng đang nhìn về phía này.
Hai đứa chúng đang nhìn tôi với đôi mắt ngây ngô trong sáng.
“Orsted…?”
Eris trông có vẻ bối rồi rồi làm điệu bộ thờ ơ bỏ tay ra khỏi thanh kiếm trong khi tôi quay người lại. Động tác ấy như muốn nói rằng [Ta chỉ tình cờ chỉ thấy các người trên đường thôi, không phải bận tâm đâu.]
“…Chờ chút đã.”
“Chậc…!”
Eris gọi tôi dừng lại. Bị bại lộ rồi ư? Eris là một Kiếm Vương. Một chiến binh đã đánh gần như ngang cơ với cựu Kiếm Thần. Nhìn vào cái thái độ của tôi, hẳn cô ấy có thể biết ngay rằng tôi không phải Orsted rồi.
“Không, ta chỉ tưởng tượng thôi. Không có gì đâu. Đi nào, Leo.”
Nhưng ngay khi tôi dừng lại, thì cô ấy nói vậy, xong quay lưng đi rồi bắt đầu dạo bộ. Leo thì vẫn đang nhìn về phía tôi nhưng nó không dí tôi mà đi theo Eris.
Kế hoạch thành công.
“…”
Lara đang ngơ ngác cùng với Ars đang bối rối. Hai đứa chúng nhìn tôi từ trên lưng Leo.
Như thể đang tiễn tôi đi, tôi rời khỏi nơi đó.
★★★
Khi đến trường. Tôi tránh đi cổng trước, trèo qua tường rồi đột nhập vào các dãy phòng. Sau đó nhắm thẳng vào lớp học.
Mặc dù tôi không tham gia nhiều lớp cho lắm, nhưng tôi đã đi học nghiêm túc trong nhiều năm liền. Nên tôi biết phòng học năm nhất nằm ở đâu. Tôi tránh các học sinh đang đứng trên sân trường và những đứa tản bộ trong giờ nghỉ giải lao, hướng đến các lớp năm nhất.
Nơi này cũng không thay đổi gì nhiều. Mặc dù tôi đã tốt nghiệp chưa đến mười năm, nhưng tôi thực sự cảm thấy vậy. Dù các học sinh không quen mặt có tăng lên.
Tôi cũng có cảm giác như các Tiên tộc, Thú tộc và Tộc người lùn đã nhiều lên kể từ thời tôi còn là sinh viên. Dường như cũng có cả một số lượng lớn các Ma tộc nữa.
Tôi đã nghe từ Roxy trong phòng ăn rằng các thành viên chính của hội học sinh hầu như đều đến từ Tiên tộc, và là tộc trưởng tiếp theo của tộc người lùn, có lẽ đó dường như là lý do.
Hệ thống này là thứ mà ta không thể thấy khi Ariel còn là hội trưởng.
Dù số lượng các chủng tộc khác đã tăng lên, nhưng thực tế là chúng không còn kiêu ngạo nữa rất có thể là do sức ảnh hưởng của hội trưởng Norn vẫn còn. Về căn bản, con bé chỉ đơn giản là không cho phép bất kỳ hình thức phân biệt chủng tộc nào. Và đó chính là nguyên nhân tạo nên bầu không khí hiện tại của trường.
Mặc dù phần nhỏ giới quý tộc của Tam đại Quốc Ma Pháp dường như không tán thành, nhưng họ vốn tự cao là vậy mà.
Khi tôi đang vừa bước đi vừa nghĩ về mấy thứ đó, thì bất chợt, trong khi đang rẽ vào một ngã thì:
“Ối.”
“Aaa.”
Có ai đó cũng rẽ vào ngã ấy gần như cùng lúc. Người đó đang được bao quanh bởi năm học sinh. Không, thay vì nói là bao quanh, thì giống như bị bao vây hơn. Dù có nói là ''bị bao vây'' như kiểu là hành động gì đó tồi tệ lắm, nhưng để miêu tả đúng hơn về khung cảnh này, thì kiểu như đó là một người cực kỳ nổi tiếng, được bao quanh bởi các học sinh khác cùng tản bộ vậy. Tôi có thể thấy một số học sinh xung quanh đang cầm vở, dường như chúng không hiểu bài và đang hỏi người kia.
Đó là một điều rất đáng ngưỡng mộ. Ừm, phải rồi, ‘’người ấy’’ có sẽ có thể trả lời bất cứ điều gì. Và những gì phát ra từ miệng ‘’người đó’’ chắc chắn sẽ là Chân Lý.
Mà mặc dù thỉnh thoảng người đó có thể sai, nhưng những lỗi sai ấy cũng bao gồm cả sự thật nữa.
Ai hỏi cũng đều sẽ nhận được sự hồi đáp, với vẻ mặt toại nguyện.
Hãy để những lời thanh thoát đó vang vọng vào trong thâm tâm các em – hãy nắm lấy ý nghĩa thật sự của chúng, và chỉ cần hiểu được một chút thôi là cũng đủ để nắm lấy sức mạnh rồi. Ôi những sinh viên thiết tha toại nguyện với lời nói đó ơi – hãy suy ngẫm về ý nghĩa của chúng và nghĩ về cách mình phải sống đi. Ôi các học sinh, ngay bây giờ, hẳn tất cả các em đang hạnh phúc lắm phải không?
“…Orsted?”
Người đó, với vẻ nghi ngờ ẩn sau đôi mắt hơi ngái ngủ, ngước nhìn tôi. Vài giây sau, đôi mắt ấy mở to.
“Không, Rudy ư? Là Rudy phải không. Có phải là Rudy không?”
Quả đúng như mong đợi từ Roxy. Cái nhìn sắc bén đó của cô ấy không phải là thứ mà tôi có thể đánh lừa được.
“… Làm sao em biết?”
Nhưng sau cùng tôi vẫn hỏi, vì ngu muội nên tưởng có thể đánh lừa được em. Roxy thực sự rất tinh tường. Tôi tự hỏi liệu có sự thật nào có thể qua được đôi mắt em không.
“Hiển nhiên vậy mà, người duy nhất đủ liều để mặc bộ đồ đó (Trừ Orsted), thì chỉ có thể là Rudy thôi.”
Ra đó là lý do. Quả đúng là Roxy mà!
“Orsted-sama đã biết về chuyện này chưa?”
“Rồi ạ, sau cùng thì đây là đề nghị của ngài ấy cả mà.”
“Em hiểu rồi… Vậy tức là có lý do cho chuyện ấy nhỉ?”
Roxy gật đầu rồi bắt đầu xem xét trang phục của tôi. Tôi thấy như cô ấy đang có một sự hiểu lầm bất đắc dĩ nào đó thì phải.
“…”
Nhưng như vậy có ổn không? Tôi có nên lừa dối Roxy không? Tôi có nên nói dối Roxy chỉ vì sự ích kỷ nhất thời của mình không? Như vậy có được không? Rudeus, mày ổn với điều đó chứ?
“Không, chẳng vì mục đích gì đâu.”
Không thể nào như vậy mà ổn được. Tôi không được lừa dối Roxy. Nói dối Roxy khác hoàn toàn so với nói dối Sylphy hoặc Eris. Suy nghĩ về việc lừa dối Roxy trong một tình huống quan trọng là điều sai trái, không gì có thể chối bỏ được nó cả. Nếu tôi mà lừa cô ấy ở đây, thì ngay lập tức, một tôi khác sẽ xuất hiện từ 20 năm sau trong tương lai rồi nã thẳng vào mặt tôi một viên Nham đạn pháo mất. Hay chính từ giây phút này, tôi có thể sẽ mất đi nhân dạng của mình, sẽ đột nhiên bị tan chảy và biến thành một sự tồn tại vô định nào đó không chừng.
“Vậy tại sao anh lại mặc như thế?”
“Ừm thì… Anh muốn thấy Lucy ấy mà…”
“…Muốn thấy ư? Thế còn lời hứa với Sylphy thì sao?”
“Anh không âm thầm giúp đỡ con bé hay bảo vệ thái quá gì đâu. Chỉ là, anh chỉ - anh chỉ muốn thấy con bé như nào trên lớp mà thôi…”
Trong khi tôi bối rối nói điều đó, thì Roxy lặng lẽ nhìn tôi với đôi mắt trách móc. Các học sinh xung quanh cũng bối rối trước sự thay đổi đột ngột như này.
Anh xin lỗi. Anh xin lỗi mà.
“…Em hiểu rồi.”
Thế nhưng, Roxy buông lỏng ánh mắt của mình.
“Miễn là anh thật sự dõi theo con bé mà không giúp một tay, thì em sẽ giả vờ như em không hề thấy anh. Em chỉ đơn giản là thấy Orsted đi đến trường để khảo sát thôi.”
“Sensei…!”
“Chỉ một lần thôi đấy.”
“Dĩ nhiên rồi. Khi anh về nhà, anh cũng sẽ xin lỗi Sylphy nữa.”
“Tốt nhất là anh nên làm vậy đi.”
Tôi được tha thứ rồi. Tôi không còn ngang hàng với cô ấy được nữa. Từ giờ, tôi sẽ cúi đầu ba lần theo hướng của Roxy, ngày làm như thế năm lần.
“Vậy, em giờ phải dạy lũ trẻ cho đến khi lớp học tiếp theo bắt đầu… Nhân tiện thì, anh biết lớp của Lucy ở đâu chưa?”
“Dĩ nhiên là rồi.”
“Vậy thì không sao rồi nhỉ.”
Roxy nói, nắm chặt lấy tay tôi một lần rồi tiếp tục đi xuống hành lang. Các học sinh đi phía sau thắc mắc “Vừa rồi là ai vậy!?”. Cô ấy khá nổi tiếng. Cũng là lẽ thường tình thôi. Vì sau cùng cô ấy là sư phụ của tôi mà.
“Được rồi.”
Sau khi một lần nữa động viên bản thân, tôi đi xuống hành lang.
Tôi đã đến nơi. Tôi đang lén nhìn vào trong lớp từ phía hành lang, nhưng sau đó tôi nghĩ rằng nhìn từ hành lang không phải là một ý kiến hay rồi lại đi vòng quanh. Nếu tin đồn rằng Orsted đang nhìn trộm bắt đầu lan truyền, thì danh tiếng của công ty chúng tôi sẽ bị ảnh hưởng mất.
Trong khi cân nhắc những điều như vậy, tôi đã làm một tấm bình phong gần cửa sổ lớp học. Gần một cửa sổ mà xung quanh không thể nhìn thấy…
“...Khoan đã? Chẳng phải mình vừa bảo là đi khảo sát lớp học sao?”
Sau cùng thì Roxy nói rằng tôi có thể làm điều đó. Tôi thấy mình có thể được cử đi và được phép quan sát.
Nếu tôi giải thích chuyện này với Jinas, thì có lẽ ông ấy đã làm điều gì đó kiểu vậy rồi.
Mình làm loạn hết cả lên rồi.
Mà chắc chả sao đâu. Miễn là tôi được thấy Lucy, là tôi đã thấy hài lòng rồi.
Trong khi nghĩ vậy, tôi bật Ma nhãn Thấu thị rồi nhìn vào trong.
Một số bàn ghế được xếp trong lớp. Những học sinh chính quy năm nhất đang ngồi thành hàng. Hầu hết là người lớn tầm hơn 15 tuổi. Cũng có một vài đứa nhóc 10 tuổi nhưng về cơ bản không có đứa nào tầm 7 tuổi. Có một số đứa trông khoảng 7 tuổi nhưng chúng chủ yếu đến từ tộc Người lùn.
Có rất nhiều kiểu người trong số đó, từ Nhân tộc, Ma tộc, Tiên tộc, Tộc người lùn và Thú tộc. Từ người ôn hòa, người kiêu ngạo và người tốt bụng. Ngồi ở cuối lớp học là một người trông giống như một nhà thám hiểm, tỏa ra một bầu không khí kỳ lạ. Dính líu đến cậu ta chẳng phải là sẽ bị bắt nạt sao? Không, bất kể họ là ai, thì chắc họ sẽ không ăn hiếp một đứa nhóc 7 tuổi đâu.
Cơ mà Lucy đâu rồi nhỉ… Àaa, kia rồi, đang ngồi ở dãy đầu tiên. Quả đúng là con gái tôi. Con bé đang hào hứng ngồi trên hàng ghế trước bục giảng kìa.
Ấy là tôi nghĩ thế, nhưng có vẻ như bàn của con bé quá lớn. Nó lớn đến nỗi con bé khó có thể nhìn thấy phía trước. Dù con bé đang nghiêm túc lắng nghe những lời của giáo viên và ghi chép, nhưng vì kích thước của chiếc bàn nên con bé trông có vẻ đang gặp khó khăn. Sau khi con bé về nhà, có lẽ tốt hơn là để con bé mang theo một chiếc đệm hay thứ gì đó để ngồi vậy.
Ngồi cạnh con bé là một cô bé tầm 10 tuổi. Rất có thể là tộc người lùn. Không, từ cái bầu không khí mà cô bé ấy tỏa ra, thì có vẻ nhóc đó là một nhân tộc. Từ cách chải mái tóc, rất có thể là một quý tộc. Cô bé thỉnh thoảng nói chuyện với Lucy trong khi xem sách giáo khoa ma pháp của mình. Chắc cô bé đó không nghĩ rằng việc ghi chép là điều cần thiết nhỉ.
Lucy nhìn cuốn sách giáo khoa của cô bé ấy với vẻ mặt nghiêm túc và nói điều gì đó trong khi chỉ tay. Bởi con bé đang thì thầm nên tôi thực sự không thể nghe được gì, nhưng dường như con bé đang dạy cô nhóc ấy điều gì đó.
Có vẻ như con bé đã kết được một người bạn cùng trang lứa. Mà chúng thành bạn chưa ấy nhỉ?
Mới ngày đầu tiên đến lớp nên giáo viên dường như không có ý định dạy bất cứ điều gì quá quan trọng. Nhìn vào bảng đen, tôi có thể thấy rằng họ đang bắt đầu từ những thứ cơ bản của cơ bản. Lucy thì đã học những kiến thức này từ nhiều năm trước rồi.
Quá đơn giản.
“Em thưa thầy!”
Khi còn đang nghĩ vậy, thì Lucy giơ tay lên.
“Ừm?”
“Tổng lượng ma lực không được quyết định ngay khi ta sinh ra, mà nó tăng lên khi ma pháp được sử dụng từ lúc thơ bé. Em nghĩ những gì thầy vừa nói là sai đấy ạ!”
So với những gì được dạy trong trường học, thì những gì Sylphy và Roxy dạy cho con bé có hơi khác một chút. Nhưng tôi cảm thấy có lẽ tốt hơn nếu con bé không nói ra. Bị chỉ ra lỗi sai của mình không phải là điều mà giáo viên thích thú gì cho kham.
“Tên em là gì nhỉ?”
“Là Lucy. Lucy Greyrat ạ.”
“Greyrat à… Vậy em là con gái của Roxy-sensei phải không?”
“Vâng ạ!”
“Ra vậy, hẳn em đã được học một khóa học đặc biệt từ khi còn bé nhỉ.”
Đôi mắt của người thầy sáng lên.
Tôi không muốn nghĩ điều đó, nhưng người giáo viên này, có phải hắn ta định nói những điều gì đó bất lịch sự về Roxy phải không? Hắn ta sẽ không làm điều gì đấy phỉ báng cha mẹ trước mặt con gái của họ chứ?
Ta đã thề là hôm nay sẽ kiềm chế, thề rồi đấy, nhưng bắt đầu từ ngày mai, đường về nhà của ngươi sẽ dẫn thẳng vào quan tài đấy, hiểu không?
“Quả thực rằng giả thuyết đó không phải là không có cơ sở. Đúng là trường hợp đó có thể đã xảy ra với cha mà mẹ của em. Nó cũng có thể là trường hợp của người học việc của cha em, Juliet-dono. Nhưng việc liệu nó có đáng tin cậy hay không thì vẫn chưa được xác nhận. Cha, mẹ của em và Juliet-dono có thể là những trường hợp đặc biệt. Hoặc có thể nó không áp dụng cho Ma và Thú tộc. Có thể cha của em và Roxy đã nhầm. Chưa có cuộc nghiên cứu nào được diễn ra cụ thể về vấn đề nady. Cá nhân thầy cũng sẽ không tham gia vào nghiên cứu giả thuyết đó. Vì vậy, thầy sẽ dạy bài học về “Tổng lượng Ma lực không đổi trong suốt cuộc đời của mỗi người.” Bởi đó là những gì thầy tin tưởng.”
Giáo viên nói một tràng dài. Để thuyết phục Lucy, hoặc cũng có thể là để thuyết phục chính mình. Còn Lucy lắng nghe điều đó với một khuôn mặt nghiêm túc.
“Các trò, thầy cũng muốn được nghe quan điểm của các em. Từ giờ trở đi, các em sẽ được học nhiều thứ khác nhau. Trong cả ma thuật và những điều khác nữa. Trong trường và có lẽ là cả sau khi tốt nghiệp, các em vẫn sẽ học. Còn khi các em đang ở trong ngôi trường này, thì các thầy, những người tiên phong trong Kỹ Nghệ và Ma Pháp, sẽ dạy cho các em tất cả mọi thứ. Còn các em, là học trò, các em có thể tin vào những lời dạy đó hoặc không, đó là sự lựa chọn của các em. Khi mọi thứ đã được chứng minh là sai, thì các thầy sẽ thừa nhận sai lầm của mình. Và nếu các em chứng minh được một sai lầm trong bài giảng của các thầy, thì chính các em đang là người dạy các thầy. Và nếu những gì em nói thực sự chính xác, thì các thầy cũng sẽ đồng ý.
Hừmmmmm. Quả là một lối tư duy tiến bộ. Có vẻ như ông ấy không phải là một giáo viên tồi.
Nói không chừng, ổng ấy có vẻ còn là một giáo viên tốt nữa là đằng khác.
“Như vậy đấy. Lucy, em còn câu hỏi nào khác không?”
“Không ạ! Cảm ơn thầy rất nhiều!”
“Tốt lắm. Ngồi xuống đi. Thầy sẽ tiếp tục bài giảng.”
Giáo viên cười một tràng hào sảng còn Lucy ngồi xuống. Cùng những tràng pháo tay nổ ra trong lớp. Lucy nhìn về phía sau ngạc nhiên, mặt con bé đỏ bừng rồi cúi gằm xuống.
Không sao đâu Lucy. Con vừa nói một điều gì đó chính xác đấy. Bỏ qua tính xác thực, thì những người công nhận con đang cho con một tràng pháo tay đấy. Vì vậy, hãy ngẩng cao đầu lên nào.
Trong khi tôi nghĩ vậy, thì cô bé bên cạnh ngập ngừng đưa tay ra xòa đầu và nói điều gì đó.
Lucy nhìn lên rồi nở một nụ cười thật tươi.
Hừm, hưm.
Hãy hòa thuận với con gái chú nhé. Cãi nhau cũng được, chỉ cần hòa thuận với con bé là được.
★★★
Sau đó, tôi xem tiếp các tiết học của Lucy một lúc. Có một vài giáo viên tốt và xấu tính. Nhưng Lucy không ngần ngại và tiếp tục trách cứ các giáo viên bằng những câu nghi vấn. Các giáo viên thì trả lời, lảng tránh các câu hỏi và thỉnh thoảng chỉ ra những sai lầm của con bé và tiết học cứ như vậy mà trôi qua.
Lucy nổi bật thật. Vì một cô bé 7 tuổi tự nguyện tham gia lớp học là khá hiếm. Trong giờ nghỉ, khi Lucy đang ăn trưa, thì con bé bị bao vây bởi khá nhiều người, và đến tối thì Lucy đã khá nổi tiếng.
Một vài trong số chúng có lẽ chỉ đang cố lấy lòng con gái tôi. Nhưng cũng chả sao. Khi có ai đó tiếp cận ta, ban đầu có thể là vì tư lợi, nhưng sau khi mối quan hệ đó phát triển dài lâu hơn thì có nhiều hướng khác nhau mà.
Nhưng kể cả khi đời còn dài, tốt hơn là nên để con bé tránh tiếp xúc với những đứa hư hỏng thì hơn.
“Hàaaaaa.”
Tiết học cuối cùng đã qua. Tôi cũng thấy thỏa mãn rồi. Tôi đã có thể tìm hiểu cuộc sống hàng ngày của Lucy ở trường. Dĩ nhiên, tôi không thấy lo lắng. Con bé là con gái của Sylphy và được chính cô ấy, Eris và Roxy dạy dỗ đàng hoàng rồi mà.
Chả có lý do gì để mà “cờ lo” cả.
Không, mà, nếu có gì đấy để tôi thấy lo, thì chắc là vì con bé là con gái của tôi. Nên có khả năng nó sẽ dành hàng ngày trong góc lớp và gục đầu xuống bàn ngủ gật hay làm gì đấy. Không, trên thực tế thì điều đó sẽ không xảy ra. Từ đây trở đi, sẽ có nhiều trắc trở nhưng có lẽ sẽ ổn cả thôi.
Sau đó, con bé sẽ đến trường hàng ngày và tôi sẽ hài lòng khi nghe những câu chuyện của con bé trong mỗi bữa tối. Với những gì bản thân thấy ngày hôm nay, thì tôi sẽ có thể mỉm cười và ăn cơm ngon lành rồi.
Có lẽ tẹo nữa tôi sẽ về nhà. Còn lúc này đây, tôi sẽ trả lại áo choàng và mũ bảo hộ cho Orsted.
Trong khi nghĩ vậy, tôi dỡ bỏ bức tường bùn làm màn ngăn cách bằng việc hủy bỏ ma pháp.
“...A.”
Đứng bên kia bức tường bùn là một người phụ nữ. Với mái tóc trắng và thân hình mảnh khảnh. Với chiếc quần thoáng tiện và chiếc áo không có tay. Cùng cánh tay trắng nõn vươn ra từ vai, hai tay đặt lên hông và khuôn mặt vừa tức giận vừa thất vọng.
Đó là Sylphy.
“À hèm… Ngươi cần gì à?”
Tôi cố hết sức để giả giọng Orsted.
“Rudy, anh đang làm gì ở đây thế?”
Tất nhiên là vô ích rồi.
“Ơ không, e hèm… Sylphiette-san, ta mới là người hỏi cô đang làm gì ở đây vậy?”
“Lara nói là con bé đã thấy cha nó mặc trên người một bộ đồ kỳ quặc khi con bé đang đi dạo đấy.”
“Àaa… Quả nhiên...”
Đó là Leo. Nó đã phản bội tôi. Nó không nhìn thấy tôi, mà xác nhận điều đó bằng mũi. Kể cả mùi Orsted còn vương lại trong bộ đồ này có nồng hơn thì Leo vẫn có thể ngửi được, nó đã tố cáo tôi cho con bé. Sau cùng thì Leo và Lara có thể thấu hiểu được nhau mà. Nên không ngạc nhiên khi Lara lại nhìn về phía tôi rồi.
“...Việc đi xa đến mức phải ăn mặc như thế này sao hả?”
Đôi vai của Sylphy đang run lên. Cô ấy đang rất tức giận.
Sylphy sẽ nổi cơn tam bành khi cô ấy tức giận. Tôi không thể nói cụ thể như nào được. Tôi không thể nói ra, nhưng mỗi khi cô ấy tức giận hay ủ rũ, thì chung quy lại thì tôi là người gánh mọi tội lỗi và sẽ bị mọi người trong nhà nhìn vào bằng những ánh mắt trách móc. Mọi thứ sẽ trở nên rất khó xử. Và tôi sẽ ‘’ngủ một mình’’ trong ít nhất một tuần.
“Chắc anh không thực sự tin tưởng Lucy và em nhỉ.”
Nước mắt lăn dài từ khóe mắt của Sylphy.
Bỏ mợ rồi. Đây là Sylphy đang u sầu. Là u sầu chứ không phải tức giận.
Còn tôi, giờ tôi đang quỳ xuống trước mặt Sylphy ngay lập tức.
“Không, không phải như vậy, không phải như em nghĩ đâu. Anh chỉ muốn ngắm nhìn Lucy đạt lấy thành tích của mình mà thôi. Anh muốn gặp con bé trong lớp, đặt câu hỏi với giáo viên. Anh muốn nhìn con bé chăm chỉ học tập. Vì em biết đấy, anh đã không thực sự ở bên con bé được lâu khi nó lớn lên mà.”
Trong khi tôi đang bối rối giải thích, thì Sylphy nhìn tôi với khuôn mặt thấm đẫm nước mắt.
“Thật không?”
“Thật đấy. Chỉ là, anh không thể kiềm chế được, anh đã định nói với em sau khi chuyện này kết thúc mà.”
“...Đấy là nói dối phải không?”
“Thật mà em. Anh đã định xin lỗi em mà.”
“Anh muốn gặp Lucy đến vậy ư?”
“Vâng em ạ.”
Nói rồi Sylphy ngừng khóc, cô đưa tay ra đỡ tôi đứng dậy.
“Vậy thì người sai ở đây là em, em đã cấm anh thậm chí kể cả việc dõi theo con bé, mà chỉ vì muốn nhìn mà anh đã đi xa đến mức vậy.”
“Không, em không làm gì sai cả. Dù gì thì trước đấy anh cũng là người đồng ý mà.”
“Vâng… Anh đã làm vậy.”
Khi chúng tôi đang nói chuyện, thì ánh mắt của Sylphy đột nhiên ngước lên. Vẻ mặt của cô ấy nói rằng cô đã làm rối tung mọi chuyện. Và khi tôi quay lại, thì đã hiểu được lý do.
“Aaa…”
Trước khi chúng tôi nhận ra, thì các học sinh đã nhìn chúng tôi qua cửa sổ lớp học. Và trong số họ, rõ ràng là cả Lucy nữa.
Lucy nhìn cả hai chúng tôi với khuôn mặt hơi ủ rũ.
★★★
“À nô, hôm nay, con đã làm thân với một bạn tên Belinda-chan đấy ạ.”
Cuối cùng thì Sylphy, Lucy và tôi đã làm lành và cùng nhau về nhà. Nắm tay Lucy, cả ba chúng tôi xếp thành hàng. Tôi nghĩ rằng con bé sẽ tức giận khi chúng tôi đến nhưng có vẻ không phải như vậy.
Từng chuyện một, con bé kể tất cả những điều thú vị đã xảy ra ở trường ngày hôm nay.
“Cha mẹ biết không, Belinda-chan là con gái của một quan đại thần của Vương quốc Ranoa đó. Mặc dù cậu ấy còn nhỏ, nhưng cậu ấy thực sự thông minh lắm, vì vậy nên đó là lý do tại sao cậu ấy đến trường. Cậu ấy nói rằng cậu sẽ trở thành người giỏi nhất trường và khiến phụ thân của cậu ấy chú ý đến đấy ạ.”
“Thật ư? Nghe tuyệt lắm đó.”
“Và cha mẹ đoán xem, tiết học đầu tiên là với Mama tóc xanh đấy ạ, mọi người trêu Mama và con nhiều đến mức khiến con muốn phát điên lên ấy, nhưng rồi Mama tóc xanh cho bọn con thấy một chút Ma Pháp và mọi người đều thốt lên “ôi choa”. Và sau đó Mama tóc xanh nói, “Mà, các trò có học tiết của cô hay không là tùy các trò thôi.” Mama thật tuyệt đấy ạ!
“Sao con không kể câu chuyện đó với Mama tóc xanh nhỉ. Cha khá chắc là cô ấy sẽ hạnh phúc lắm đó.”
Mặc dù kế hoạch thất bại nhưng bản thân điều đó lại là một điều tốt. Nắm tay Lucy, đi cùng với Sylphy. Mặc dù đi thành hàng ngang chắn đường không phải là điều tốt đẹp gì, nhưng quan trọng gì. Thành phố này là của tôi cơ mà.
“Ở trường có vui không Lucy?”
“Có ạ!”
Lucy gật đầu với sự vui sướng cực độ. Khi tôi thấy vậy thì tôi liền nghĩ chẳng còn gì để lo lắng nữa.
“Thấy chưa, Papa. Lucy vẫn ổn mà phải không?”
Như thể đọc vị tôi, Lucy liền nói vậy.
“Ừm, con không sao. Ngoan lắm con gái.”
“Đúng như kỳ vọng của Papa phải không ạ?”
“Ahaha, còn tuyệt vời hơn cả Papa đấy.”
Lucy thật sự nổi trội. Bất kể bạn có nhìn con bé như thế nào, thì con bé vẫn rất nổi trội. So với cha của nó, người chả tốt ở mặt nào. thì có một người giám hộ là điều cần thiết.
“Nhân tiện thì Rudy này.”
Đột nhiên, Sylphy dơ ngón tay lên.
“Hửm?”
“Anh còn định mặc bộ đồ đó bao lâu nữa?”
Tôi nhìn lại mình. Một chiếc áo khoác dày màu trắng và một chiếc mũ bảo hộ màu đen. Đến thời điểm hiện tại thì tôi vẫn là Orsted hàng Shopee.
“Mai anh sẽ trả chúng lại sau.”
Ừm, phải rồi. Mai trả lại thì cũng chả sao. Tôi không không bảo rằng tôi sẽ trả lại vào cuối ngày và Orsted cũng không có hối. Nhưng mà, cái áo choàng này, chất liệu tốt thật. Nó giống như da của Hồng Long, nếu tôi hỏi Aisha, thì liệu con bé có biết không?
“Nhân tiện, Lucy này.”
Trong khi đang nghĩ vậy, thì một câu hỏi phát ra từ miệng tôi. Đó là một câu hỏi nhỏ, nhằm xác định điều gì đó.
“Sao vậy Papa?”
“Cha có chuyện muốn hỏi. Tóc của cha đang màu gì vậy?”
Câu hỏi này hoàn toàn không phải là vì tôi không tin tưởng con bé. Mà chỉ là cho chắc ăn thôi.
“Nâu ạ!”
“Đúng rồi. Lucy thông minh quá. Cha có thể kỳ vọng nhiều điều tuyệt vời từ con trong tương lai đấy. Quả đúng là con gái của cha mà.”
“Hức~ Đừng trêu con mà~”
Tôi vừa cười trước Lucy thẹn thùng, vừa hạnh phúc đi trên con đường phố.
“Nhưng Rudy, vì anh đã phá vỡ lời hứa, nên em sẽ để anh chịu đựng ‘chuyện ấy’ trong ba ngày.
“Vâng!!”
Mặc dù phải chịu đựng điều đó trong một khoảng thời gian, nhưng tôi vẫn vui lắm.
★★★
Ngày hôm sau.
Một tin đồn kỳ lạ bắt đầu lan truyền khắp thị trấn. Rằng Orsted đang nhắm đến Lucy. Có lẽ là do tôi đã đi bộ xung quanh và ăn mặc như vậy.
Tin đồn chỉ tồn tại trong 75 ngày. Tôi rõ ràng biết điều đó là vô căn cứ, và vì Sylphy và những người còn lại trong gia đình tôi cũng biết điều đó nên không sao cả.
Trong khi nghĩ vậy, khi tôi đến gặp Orsted để trả áo khoác, Orsted đang lườm tôi với vẻ mặt đáng sợ, và tôi phải nghĩ ra một lời giải thích…
Nhưng đó là một câu chuyện khác.
Về Áo khoác của Orsted: Chất liệu làm tấm da là của một con Bạch Long cổ đại. Nó mang một lượng ma lực vô lý, đồng thời sở hữu khả năng phòng thủ vật lý và ma thuật cao. Nó cũng sở hữu khả năng tự phục hồi, chống lão hóa và hư tổn. Bởi vì Bạch Long cổ đại đã tuyệt chủng, nên nó là một vật phẩm độc nhất.
------------------------------------------
Biên dịch: Salmonz
Dù đã chọn một con đường ít người nhất rồi bắt đầu bước đi. Tuy vậy, tôi vẫn thấy mình đang thu hút sự chú ý. Chắc đó là do bản thân hiện đang cải trang nhỉ.
Cái đấy chỉ là do tôi tự tưởng tượng ra thôi.
Đa số mọi người đều không quan tâm đến người khác nghĩ gì ngoài bản thân ra. Không, tôi vẫn cảm nhận được những ánh mắt từ xung quanh mà.
Nhưng cũng hiển nhiên thôi. Orsted dùng văn phòng ở ngoại ô thị trấn được một thời gian rồi. Dù không có nhiều người trực tiếp thấy hắn ta, nhưng rất nhiều người đã được thấy diện mạo của gã. Một chiếc nón bảo hộ màu đen cùng một chiếc áo choàng trắng.
Lúc này, trang phục của tôi chính là các dấu hiệu nhận biết điển hình của Orsted. Nên việc tôi thu hút sự chú ý trong khi đi dạo quanh thị trấn như này là điều đương nhiên thôi.
Thực tế, nếu không có lời nguyền, thì tôi có thể tạo ấn tượng tốt với người dân thị trấn. Có lẽ tôi nên thử trên đường chính. Làm những điều tốt đẹp để tạo hình ảnh tích cực cho ai đó khác như ngày xưa chẳng hạn.
Mà đường chính cũng gần với trường hơn nữa.
“Ừm, hay đấy.”
Quả là một mũi tên chết hai con nhạn.
Gia tăng danh tiếng của Orsted cũng sẽ là một nhiệm vụ nữa.
Phải rồi, lần tới tôi nên đề xuất một “Lễ hội Long Thần” nơi mọi người mặc trang phục nón bảo hộ đen cùng áo choàng trắng rồi nhảy múa linh đình nữa.
Với suy nghĩ ấy trong đầu, tôi bắt đầu dạo bước tới đường chính.
“Hả!?”
Và ngay lập tức, tôi vội vàng quay ngoắt đầu rồi lẩn vào một góc.
Tôi đã thoáng thấy một người tóc đỏ quen thuộc trên đường chính. Và bên cạnh người tóc đỏ ấy là bóng dáng của một con chó lớn màu trắng. Và trên lưng nó là hai đứa trẻ.
Đó là Eris và Leo. Và trên lưng Leo, là Lara và Ars phải không?
Leo, mi là đồ ba phải! Ngươi lẩn trốn khỏi ‘cuộc đi dạo’ với ta, nhưng lại đi với Eris.
Không, chuyện này khác. Lúc ấy chỉ là một cuộc đi dạo tiêu khiển nhằm thoả mãn chính tôi. Còn những gì Eris và Leo đang làm là đi tuần tra.
Nhưng tôi nên làm gì giờ?
Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp Eris ngay tại đây, ngay lúc này, bất kỳ phút giây nào. Mà không biết chừng, tôi có thể thuyết phục Eris thì sao. Kiểu bọn tôi có thể cùng tới thăm Lucy chẳng hạn.
“…”
Nhưng làm thế nào để tôi giải thích về bộ đồ này đây. Cô ấy sẽ không ngay lập tức xiên tôi phát chứ? Tôi cũng lo cho bọn trẻ lắm. Ngay giờ đây, tôi đang làm một việc mà rõ ràng bản thân không nên làm. Tôi đã thất hứa với Sylphy. Các con của tôi có nên được phép nhìn thấy hình tượng thảm hại này của cha chúng không?
Câu trả lời là KHÔNG.
……
Giờ nghĩ kỹ lại, nó quả thực không phải là một ý kiến hay ho gì. Tôi thậm chí có thể gặp rắc rối khi cải trang thế này ấy chứ. Tôi nghĩ mình nên về nhà. Tôi đã đi đến tận đây chỉ vì phán đoán sai lầm, nhưng đợi ở nhà với Sylphy và chào Lucy thì con bé trở về có phải là lựa chọn tốt hơn không?
…………
Nhưng tôi muốn nhìn thấy khoảnh khắc ‘’tỏa nắng’’ của Lucy. Tôi biết đó là mong muốn thật ích kỷ nhưng nó khác với những gì Sylphy đã nói. Tôi chắc chắn không làm chuyện này vì không tin tưởng Lucy. Và cũng không phải để tôi có thể giúp con bé từ phía sau khán đài. Tôi thề, tôi hứa với Kami-sama là vậy đó.
Ngay cả khi con bé trông như sắp khóc, tôi cũng sẽ không giúp một tay.
Ở nhà, tôi sẽ giả vờ như đã được nghe kể từ con bé, rồi mới ra ngoài và giúp đỡ nó.
Hay lắm Rudeus. Đúng văn rồi đấy. Đó là kịch bản sẽ không phá vỡ lời hứa của tôi với Sylphy. Mặc dù tôi đã tự mình quyết định mọi thứ mà không hỏi ý kiến của Sylphy trước, nhưng miễn là tôi giữ lời hứa đó, thì sẽ không thực sự phản bội với lời hứa của cô ấy. Tuy nhiên, sau khi tất cả những chuyện này kết thúc, thì tôi sẽ giải thích đàng hoàng rồi xin lỗi Sylphy sau.
[Thực ra là bởi muốn thấy Lucy trong lớp quá nên anh mới đi tìm. Anh xin lỗi, anh không thể kiềm chế được.] Cái lý do đó ổn chứ? Tôi có thể làm được không? Liệu cô ấy có tức giận nếu tôi thành thật không?
Được rồi. Cứ thế mà triển nào, Rudeus.
“Wan~~! Wan~~!”
À, dù sao thì có vẻ như Leo đã để ý đến tôi. Mũi của nó đang rung lên rồi nhìn về hướng này.
“Gì vậy?”
Eris cũng để ý tới. Mặc dù cũng chẳng phải là vấn đề to tát gì nếu tôi bị bắt gặp, nhưng giải thích sự tình thì sẽ mất nhiều thời gian đấy. Mà nếu bị tóm thì kiểu gì cũng sẽ bị ăn đập. Nên hãy đi đường vòng vậy.
“Kẻ nào đang trốn ở đó thì bước ra đi!”
Nhưng quá muộn rồi, tôi đã bị Eris phát hiện. Tại bộ đồ này nổi bật quá mà…
Vậy giờ làm gì đây. Tôi có nên lộ diện không? Nếu có, thì tôi nên giải thích như nào?
Không. Cơ mà… cũng được. Khoảng cách của chúng tôi vẫn còn cách khá xa. Cô ấy vẫn chưa thể nhìn rõ tôi được.
“…”
Tôi ngó ra để lộ từ vùng thắt lưng trở lên. Eris đặt tay lên kiếm của mình còn Leo đang vẫy đuôi. Và trên hết, Lara trên lưng Leo, còn Ars thì như thể đang ôm con bé, cũng đang nhìn về phía này.
Hai đứa chúng đang nhìn tôi với đôi mắt ngây ngô trong sáng.
“Orsted…?”
Eris trông có vẻ bối rồi rồi làm điệu bộ thờ ơ bỏ tay ra khỏi thanh kiếm trong khi tôi quay người lại. Động tác ấy như muốn nói rằng [Ta chỉ tình cờ chỉ thấy các người trên đường thôi, không phải bận tâm đâu.]
“…Chờ chút đã.”
“Chậc…!”
Eris gọi tôi dừng lại. Bị bại lộ rồi ư? Eris là một Kiếm Vương. Một chiến binh đã đánh gần như ngang cơ với cựu Kiếm Thần. Nhìn vào cái thái độ của tôi, hẳn cô ấy có thể biết ngay rằng tôi không phải Orsted rồi.
“Không, ta chỉ tưởng tượng thôi. Không có gì đâu. Đi nào, Leo.”
Nhưng ngay khi tôi dừng lại, thì cô ấy nói vậy, xong quay lưng đi rồi bắt đầu dạo bộ. Leo thì vẫn đang nhìn về phía tôi nhưng nó không dí tôi mà đi theo Eris.
Kế hoạch thành công.
“…”
Lara đang ngơ ngác cùng với Ars đang bối rối. Hai đứa chúng nhìn tôi từ trên lưng Leo.
Như thể đang tiễn tôi đi, tôi rời khỏi nơi đó.
★★★
Khi đến trường. Tôi tránh đi cổng trước, trèo qua tường rồi đột nhập vào các dãy phòng. Sau đó nhắm thẳng vào lớp học.
Mặc dù tôi không tham gia nhiều lớp cho lắm, nhưng tôi đã đi học nghiêm túc trong nhiều năm liền. Nên tôi biết phòng học năm nhất nằm ở đâu. Tôi tránh các học sinh đang đứng trên sân trường và những đứa tản bộ trong giờ nghỉ giải lao, hướng đến các lớp năm nhất.
Nơi này cũng không thay đổi gì nhiều. Mặc dù tôi đã tốt nghiệp chưa đến mười năm, nhưng tôi thực sự cảm thấy vậy. Dù các học sinh không quen mặt có tăng lên.
Tôi cũng có cảm giác như các Tiên tộc, Thú tộc và Tộc người lùn đã nhiều lên kể từ thời tôi còn là sinh viên. Dường như cũng có cả một số lượng lớn các Ma tộc nữa.
Tôi đã nghe từ Roxy trong phòng ăn rằng các thành viên chính của hội học sinh hầu như đều đến từ Tiên tộc, và là tộc trưởng tiếp theo của tộc người lùn, có lẽ đó dường như là lý do.
Hệ thống này là thứ mà ta không thể thấy khi Ariel còn là hội trưởng.
Dù số lượng các chủng tộc khác đã tăng lên, nhưng thực tế là chúng không còn kiêu ngạo nữa rất có thể là do sức ảnh hưởng của hội trưởng Norn vẫn còn. Về căn bản, con bé chỉ đơn giản là không cho phép bất kỳ hình thức phân biệt chủng tộc nào. Và đó chính là nguyên nhân tạo nên bầu không khí hiện tại của trường.
Mặc dù phần nhỏ giới quý tộc của Tam đại Quốc Ma Pháp dường như không tán thành, nhưng họ vốn tự cao là vậy mà.
Khi tôi đang vừa bước đi vừa nghĩ về mấy thứ đó, thì bất chợt, trong khi đang rẽ vào một ngã thì:
“Ối.”
“Aaa.”
Có ai đó cũng rẽ vào ngã ấy gần như cùng lúc. Người đó đang được bao quanh bởi năm học sinh. Không, thay vì nói là bao quanh, thì giống như bị bao vây hơn. Dù có nói là ''bị bao vây'' như kiểu là hành động gì đó tồi tệ lắm, nhưng để miêu tả đúng hơn về khung cảnh này, thì kiểu như đó là một người cực kỳ nổi tiếng, được bao quanh bởi các học sinh khác cùng tản bộ vậy. Tôi có thể thấy một số học sinh xung quanh đang cầm vở, dường như chúng không hiểu bài và đang hỏi người kia.
Đó là một điều rất đáng ngưỡng mộ. Ừm, phải rồi, ‘’người ấy’’ có sẽ có thể trả lời bất cứ điều gì. Và những gì phát ra từ miệng ‘’người đó’’ chắc chắn sẽ là Chân Lý.
Mà mặc dù thỉnh thoảng người đó có thể sai, nhưng những lỗi sai ấy cũng bao gồm cả sự thật nữa.
Ai hỏi cũng đều sẽ nhận được sự hồi đáp, với vẻ mặt toại nguyện.
Hãy để những lời thanh thoát đó vang vọng vào trong thâm tâm các em – hãy nắm lấy ý nghĩa thật sự của chúng, và chỉ cần hiểu được một chút thôi là cũng đủ để nắm lấy sức mạnh rồi. Ôi những sinh viên thiết tha toại nguyện với lời nói đó ơi – hãy suy ngẫm về ý nghĩa của chúng và nghĩ về cách mình phải sống đi. Ôi các học sinh, ngay bây giờ, hẳn tất cả các em đang hạnh phúc lắm phải không?
“…Orsted?”
Người đó, với vẻ nghi ngờ ẩn sau đôi mắt hơi ngái ngủ, ngước nhìn tôi. Vài giây sau, đôi mắt ấy mở to.
“Không, Rudy ư? Là Rudy phải không. Có phải là Rudy không?”
Quả đúng như mong đợi từ Roxy. Cái nhìn sắc bén đó của cô ấy không phải là thứ mà tôi có thể đánh lừa được.
“… Làm sao em biết?”
Nhưng sau cùng tôi vẫn hỏi, vì ngu muội nên tưởng có thể đánh lừa được em. Roxy thực sự rất tinh tường. Tôi tự hỏi liệu có sự thật nào có thể qua được đôi mắt em không.
“Hiển nhiên vậy mà, người duy nhất đủ liều để mặc bộ đồ đó (Trừ Orsted), thì chỉ có thể là Rudy thôi.”
Ra đó là lý do. Quả đúng là Roxy mà!
“Orsted-sama đã biết về chuyện này chưa?”
“Rồi ạ, sau cùng thì đây là đề nghị của ngài ấy cả mà.”
“Em hiểu rồi… Vậy tức là có lý do cho chuyện ấy nhỉ?”
Roxy gật đầu rồi bắt đầu xem xét trang phục của tôi. Tôi thấy như cô ấy đang có một sự hiểu lầm bất đắc dĩ nào đó thì phải.
“…”
Nhưng như vậy có ổn không? Tôi có nên lừa dối Roxy không? Tôi có nên nói dối Roxy chỉ vì sự ích kỷ nhất thời của mình không? Như vậy có được không? Rudeus, mày ổn với điều đó chứ?
“Không, chẳng vì mục đích gì đâu.”
Không thể nào như vậy mà ổn được. Tôi không được lừa dối Roxy. Nói dối Roxy khác hoàn toàn so với nói dối Sylphy hoặc Eris. Suy nghĩ về việc lừa dối Roxy trong một tình huống quan trọng là điều sai trái, không gì có thể chối bỏ được nó cả. Nếu tôi mà lừa cô ấy ở đây, thì ngay lập tức, một tôi khác sẽ xuất hiện từ 20 năm sau trong tương lai rồi nã thẳng vào mặt tôi một viên Nham đạn pháo mất. Hay chính từ giây phút này, tôi có thể sẽ mất đi nhân dạng của mình, sẽ đột nhiên bị tan chảy và biến thành một sự tồn tại vô định nào đó không chừng.
“Vậy tại sao anh lại mặc như thế?”
“Ừm thì… Anh muốn thấy Lucy ấy mà…”
“…Muốn thấy ư? Thế còn lời hứa với Sylphy thì sao?”
“Anh không âm thầm giúp đỡ con bé hay bảo vệ thái quá gì đâu. Chỉ là, anh chỉ - anh chỉ muốn thấy con bé như nào trên lớp mà thôi…”
Trong khi tôi bối rối nói điều đó, thì Roxy lặng lẽ nhìn tôi với đôi mắt trách móc. Các học sinh xung quanh cũng bối rối trước sự thay đổi đột ngột như này.
Anh xin lỗi. Anh xin lỗi mà.
“…Em hiểu rồi.”
Thế nhưng, Roxy buông lỏng ánh mắt của mình.
“Miễn là anh thật sự dõi theo con bé mà không giúp một tay, thì em sẽ giả vờ như em không hề thấy anh. Em chỉ đơn giản là thấy Orsted đi đến trường để khảo sát thôi.”
“Sensei…!”
“Chỉ một lần thôi đấy.”
“Dĩ nhiên rồi. Khi anh về nhà, anh cũng sẽ xin lỗi Sylphy nữa.”
“Tốt nhất là anh nên làm vậy đi.”
Tôi được tha thứ rồi. Tôi không còn ngang hàng với cô ấy được nữa. Từ giờ, tôi sẽ cúi đầu ba lần theo hướng của Roxy, ngày làm như thế năm lần.
“Vậy, em giờ phải dạy lũ trẻ cho đến khi lớp học tiếp theo bắt đầu… Nhân tiện thì, anh biết lớp của Lucy ở đâu chưa?”
“Dĩ nhiên là rồi.”
“Vậy thì không sao rồi nhỉ.”
Roxy nói, nắm chặt lấy tay tôi một lần rồi tiếp tục đi xuống hành lang. Các học sinh đi phía sau thắc mắc “Vừa rồi là ai vậy!?”. Cô ấy khá nổi tiếng. Cũng là lẽ thường tình thôi. Vì sau cùng cô ấy là sư phụ của tôi mà.
“Được rồi.”
Sau khi một lần nữa động viên bản thân, tôi đi xuống hành lang.
Tôi đã đến nơi. Tôi đang lén nhìn vào trong lớp từ phía hành lang, nhưng sau đó tôi nghĩ rằng nhìn từ hành lang không phải là một ý kiến hay rồi lại đi vòng quanh. Nếu tin đồn rằng Orsted đang nhìn trộm bắt đầu lan truyền, thì danh tiếng của công ty chúng tôi sẽ bị ảnh hưởng mất.
Trong khi cân nhắc những điều như vậy, tôi đã làm một tấm bình phong gần cửa sổ lớp học. Gần một cửa sổ mà xung quanh không thể nhìn thấy…
“...Khoan đã? Chẳng phải mình vừa bảo là đi khảo sát lớp học sao?”
Sau cùng thì Roxy nói rằng tôi có thể làm điều đó. Tôi thấy mình có thể được cử đi và được phép quan sát.
Nếu tôi giải thích chuyện này với Jinas, thì có lẽ ông ấy đã làm điều gì đó kiểu vậy rồi.
Mình làm loạn hết cả lên rồi.
Mà chắc chả sao đâu. Miễn là tôi được thấy Lucy, là tôi đã thấy hài lòng rồi.
Trong khi nghĩ vậy, tôi bật Ma nhãn Thấu thị rồi nhìn vào trong.
Một số bàn ghế được xếp trong lớp. Những học sinh chính quy năm nhất đang ngồi thành hàng. Hầu hết là người lớn tầm hơn 15 tuổi. Cũng có một vài đứa nhóc 10 tuổi nhưng về cơ bản không có đứa nào tầm 7 tuổi. Có một số đứa trông khoảng 7 tuổi nhưng chúng chủ yếu đến từ tộc Người lùn.
Có rất nhiều kiểu người trong số đó, từ Nhân tộc, Ma tộc, Tiên tộc, Tộc người lùn và Thú tộc. Từ người ôn hòa, người kiêu ngạo và người tốt bụng. Ngồi ở cuối lớp học là một người trông giống như một nhà thám hiểm, tỏa ra một bầu không khí kỳ lạ. Dính líu đến cậu ta chẳng phải là sẽ bị bắt nạt sao? Không, bất kể họ là ai, thì chắc họ sẽ không ăn hiếp một đứa nhóc 7 tuổi đâu.
Cơ mà Lucy đâu rồi nhỉ… Àaa, kia rồi, đang ngồi ở dãy đầu tiên. Quả đúng là con gái tôi. Con bé đang hào hứng ngồi trên hàng ghế trước bục giảng kìa.
Ấy là tôi nghĩ thế, nhưng có vẻ như bàn của con bé quá lớn. Nó lớn đến nỗi con bé khó có thể nhìn thấy phía trước. Dù con bé đang nghiêm túc lắng nghe những lời của giáo viên và ghi chép, nhưng vì kích thước của chiếc bàn nên con bé trông có vẻ đang gặp khó khăn. Sau khi con bé về nhà, có lẽ tốt hơn là để con bé mang theo một chiếc đệm hay thứ gì đó để ngồi vậy.
Ngồi cạnh con bé là một cô bé tầm 10 tuổi. Rất có thể là tộc người lùn. Không, từ cái bầu không khí mà cô bé ấy tỏa ra, thì có vẻ nhóc đó là một nhân tộc. Từ cách chải mái tóc, rất có thể là một quý tộc. Cô bé thỉnh thoảng nói chuyện với Lucy trong khi xem sách giáo khoa ma pháp của mình. Chắc cô bé đó không nghĩ rằng việc ghi chép là điều cần thiết nhỉ.
Lucy nhìn cuốn sách giáo khoa của cô bé ấy với vẻ mặt nghiêm túc và nói điều gì đó trong khi chỉ tay. Bởi con bé đang thì thầm nên tôi thực sự không thể nghe được gì, nhưng dường như con bé đang dạy cô nhóc ấy điều gì đó.
Có vẻ như con bé đã kết được một người bạn cùng trang lứa. Mà chúng thành bạn chưa ấy nhỉ?
Mới ngày đầu tiên đến lớp nên giáo viên dường như không có ý định dạy bất cứ điều gì quá quan trọng. Nhìn vào bảng đen, tôi có thể thấy rằng họ đang bắt đầu từ những thứ cơ bản của cơ bản. Lucy thì đã học những kiến thức này từ nhiều năm trước rồi.
Quá đơn giản.
“Em thưa thầy!”
Khi còn đang nghĩ vậy, thì Lucy giơ tay lên.
“Ừm?”
“Tổng lượng ma lực không được quyết định ngay khi ta sinh ra, mà nó tăng lên khi ma pháp được sử dụng từ lúc thơ bé. Em nghĩ những gì thầy vừa nói là sai đấy ạ!”
So với những gì được dạy trong trường học, thì những gì Sylphy và Roxy dạy cho con bé có hơi khác một chút. Nhưng tôi cảm thấy có lẽ tốt hơn nếu con bé không nói ra. Bị chỉ ra lỗi sai của mình không phải là điều mà giáo viên thích thú gì cho kham.
“Tên em là gì nhỉ?”
“Là Lucy. Lucy Greyrat ạ.”
“Greyrat à… Vậy em là con gái của Roxy-sensei phải không?”
“Vâng ạ!”
“Ra vậy, hẳn em đã được học một khóa học đặc biệt từ khi còn bé nhỉ.”
Đôi mắt của người thầy sáng lên.
Tôi không muốn nghĩ điều đó, nhưng người giáo viên này, có phải hắn ta định nói những điều gì đó bất lịch sự về Roxy phải không? Hắn ta sẽ không làm điều gì đấy phỉ báng cha mẹ trước mặt con gái của họ chứ?
Ta đã thề là hôm nay sẽ kiềm chế, thề rồi đấy, nhưng bắt đầu từ ngày mai, đường về nhà của ngươi sẽ dẫn thẳng vào quan tài đấy, hiểu không?
“Quả thực rằng giả thuyết đó không phải là không có cơ sở. Đúng là trường hợp đó có thể đã xảy ra với cha mà mẹ của em. Nó cũng có thể là trường hợp của người học việc của cha em, Juliet-dono. Nhưng việc liệu nó có đáng tin cậy hay không thì vẫn chưa được xác nhận. Cha, mẹ của em và Juliet-dono có thể là những trường hợp đặc biệt. Hoặc có thể nó không áp dụng cho Ma và Thú tộc. Có thể cha của em và Roxy đã nhầm. Chưa có cuộc nghiên cứu nào được diễn ra cụ thể về vấn đề nady. Cá nhân thầy cũng sẽ không tham gia vào nghiên cứu giả thuyết đó. Vì vậy, thầy sẽ dạy bài học về “Tổng lượng Ma lực không đổi trong suốt cuộc đời của mỗi người.” Bởi đó là những gì thầy tin tưởng.”
Giáo viên nói một tràng dài. Để thuyết phục Lucy, hoặc cũng có thể là để thuyết phục chính mình. Còn Lucy lắng nghe điều đó với một khuôn mặt nghiêm túc.
“Các trò, thầy cũng muốn được nghe quan điểm của các em. Từ giờ trở đi, các em sẽ được học nhiều thứ khác nhau. Trong cả ma thuật và những điều khác nữa. Trong trường và có lẽ là cả sau khi tốt nghiệp, các em vẫn sẽ học. Còn khi các em đang ở trong ngôi trường này, thì các thầy, những người tiên phong trong Kỹ Nghệ và Ma Pháp, sẽ dạy cho các em tất cả mọi thứ. Còn các em, là học trò, các em có thể tin vào những lời dạy đó hoặc không, đó là sự lựa chọn của các em. Khi mọi thứ đã được chứng minh là sai, thì các thầy sẽ thừa nhận sai lầm của mình. Và nếu các em chứng minh được một sai lầm trong bài giảng của các thầy, thì chính các em đang là người dạy các thầy. Và nếu những gì em nói thực sự chính xác, thì các thầy cũng sẽ đồng ý.
Hừmmmmm. Quả là một lối tư duy tiến bộ. Có vẻ như ông ấy không phải là một giáo viên tồi.
Nói không chừng, ổng ấy có vẻ còn là một giáo viên tốt nữa là đằng khác.
“Như vậy đấy. Lucy, em còn câu hỏi nào khác không?”
“Không ạ! Cảm ơn thầy rất nhiều!”
“Tốt lắm. Ngồi xuống đi. Thầy sẽ tiếp tục bài giảng.”
Giáo viên cười một tràng hào sảng còn Lucy ngồi xuống. Cùng những tràng pháo tay nổ ra trong lớp. Lucy nhìn về phía sau ngạc nhiên, mặt con bé đỏ bừng rồi cúi gằm xuống.
Không sao đâu Lucy. Con vừa nói một điều gì đó chính xác đấy. Bỏ qua tính xác thực, thì những người công nhận con đang cho con một tràng pháo tay đấy. Vì vậy, hãy ngẩng cao đầu lên nào.
Trong khi tôi nghĩ vậy, thì cô bé bên cạnh ngập ngừng đưa tay ra xòa đầu và nói điều gì đó.
Lucy nhìn lên rồi nở một nụ cười thật tươi.
Hừm, hưm.
Hãy hòa thuận với con gái chú nhé. Cãi nhau cũng được, chỉ cần hòa thuận với con bé là được.
★★★
Sau đó, tôi xem tiếp các tiết học của Lucy một lúc. Có một vài giáo viên tốt và xấu tính. Nhưng Lucy không ngần ngại và tiếp tục trách cứ các giáo viên bằng những câu nghi vấn. Các giáo viên thì trả lời, lảng tránh các câu hỏi và thỉnh thoảng chỉ ra những sai lầm của con bé và tiết học cứ như vậy mà trôi qua.
Lucy nổi bật thật. Vì một cô bé 7 tuổi tự nguyện tham gia lớp học là khá hiếm. Trong giờ nghỉ, khi Lucy đang ăn trưa, thì con bé bị bao vây bởi khá nhiều người, và đến tối thì Lucy đã khá nổi tiếng.
Một vài trong số chúng có lẽ chỉ đang cố lấy lòng con gái tôi. Nhưng cũng chả sao. Khi có ai đó tiếp cận ta, ban đầu có thể là vì tư lợi, nhưng sau khi mối quan hệ đó phát triển dài lâu hơn thì có nhiều hướng khác nhau mà.
Nhưng kể cả khi đời còn dài, tốt hơn là nên để con bé tránh tiếp xúc với những đứa hư hỏng thì hơn.
“Hàaaaaa.”
Tiết học cuối cùng đã qua. Tôi cũng thấy thỏa mãn rồi. Tôi đã có thể tìm hiểu cuộc sống hàng ngày của Lucy ở trường. Dĩ nhiên, tôi không thấy lo lắng. Con bé là con gái của Sylphy và được chính cô ấy, Eris và Roxy dạy dỗ đàng hoàng rồi mà.
Chả có lý do gì để mà “cờ lo” cả.
Không, mà, nếu có gì đấy để tôi thấy lo, thì chắc là vì con bé là con gái của tôi. Nên có khả năng nó sẽ dành hàng ngày trong góc lớp và gục đầu xuống bàn ngủ gật hay làm gì đấy. Không, trên thực tế thì điều đó sẽ không xảy ra. Từ đây trở đi, sẽ có nhiều trắc trở nhưng có lẽ sẽ ổn cả thôi.
Sau đó, con bé sẽ đến trường hàng ngày và tôi sẽ hài lòng khi nghe những câu chuyện của con bé trong mỗi bữa tối. Với những gì bản thân thấy ngày hôm nay, thì tôi sẽ có thể mỉm cười và ăn cơm ngon lành rồi.
Có lẽ tẹo nữa tôi sẽ về nhà. Còn lúc này đây, tôi sẽ trả lại áo choàng và mũ bảo hộ cho Orsted.
Trong khi nghĩ vậy, tôi dỡ bỏ bức tường bùn làm màn ngăn cách bằng việc hủy bỏ ma pháp.
“...A.”
Đứng bên kia bức tường bùn là một người phụ nữ. Với mái tóc trắng và thân hình mảnh khảnh. Với chiếc quần thoáng tiện và chiếc áo không có tay. Cùng cánh tay trắng nõn vươn ra từ vai, hai tay đặt lên hông và khuôn mặt vừa tức giận vừa thất vọng.
Đó là Sylphy.
“À hèm… Ngươi cần gì à?”
Tôi cố hết sức để giả giọng Orsted.
“Rudy, anh đang làm gì ở đây thế?”
Tất nhiên là vô ích rồi.
“Ơ không, e hèm… Sylphiette-san, ta mới là người hỏi cô đang làm gì ở đây vậy?”
“Lara nói là con bé đã thấy cha nó mặc trên người một bộ đồ kỳ quặc khi con bé đang đi dạo đấy.”
“Àaa… Quả nhiên...”
Đó là Leo. Nó đã phản bội tôi. Nó không nhìn thấy tôi, mà xác nhận điều đó bằng mũi. Kể cả mùi Orsted còn vương lại trong bộ đồ này có nồng hơn thì Leo vẫn có thể ngửi được, nó đã tố cáo tôi cho con bé. Sau cùng thì Leo và Lara có thể thấu hiểu được nhau mà. Nên không ngạc nhiên khi Lara lại nhìn về phía tôi rồi.
“...Việc đi xa đến mức phải ăn mặc như thế này sao hả?”
Đôi vai của Sylphy đang run lên. Cô ấy đang rất tức giận.
Sylphy sẽ nổi cơn tam bành khi cô ấy tức giận. Tôi không thể nói cụ thể như nào được. Tôi không thể nói ra, nhưng mỗi khi cô ấy tức giận hay ủ rũ, thì chung quy lại thì tôi là người gánh mọi tội lỗi và sẽ bị mọi người trong nhà nhìn vào bằng những ánh mắt trách móc. Mọi thứ sẽ trở nên rất khó xử. Và tôi sẽ ‘’ngủ một mình’’ trong ít nhất một tuần.
“Chắc anh không thực sự tin tưởng Lucy và em nhỉ.”
Nước mắt lăn dài từ khóe mắt của Sylphy.
Bỏ mợ rồi. Đây là Sylphy đang u sầu. Là u sầu chứ không phải tức giận.
Còn tôi, giờ tôi đang quỳ xuống trước mặt Sylphy ngay lập tức.
“Không, không phải như vậy, không phải như em nghĩ đâu. Anh chỉ muốn ngắm nhìn Lucy đạt lấy thành tích của mình mà thôi. Anh muốn gặp con bé trong lớp, đặt câu hỏi với giáo viên. Anh muốn nhìn con bé chăm chỉ học tập. Vì em biết đấy, anh đã không thực sự ở bên con bé được lâu khi nó lớn lên mà.”
Trong khi tôi đang bối rối giải thích, thì Sylphy nhìn tôi với khuôn mặt thấm đẫm nước mắt.
“Thật không?”
“Thật đấy. Chỉ là, anh không thể kiềm chế được, anh đã định nói với em sau khi chuyện này kết thúc mà.”
“...Đấy là nói dối phải không?”
“Thật mà em. Anh đã định xin lỗi em mà.”
“Anh muốn gặp Lucy đến vậy ư?”
“Vâng em ạ.”
Nói rồi Sylphy ngừng khóc, cô đưa tay ra đỡ tôi đứng dậy.
“Vậy thì người sai ở đây là em, em đã cấm anh thậm chí kể cả việc dõi theo con bé, mà chỉ vì muốn nhìn mà anh đã đi xa đến mức vậy.”
“Không, em không làm gì sai cả. Dù gì thì trước đấy anh cũng là người đồng ý mà.”
“Vâng… Anh đã làm vậy.”
Khi chúng tôi đang nói chuyện, thì ánh mắt của Sylphy đột nhiên ngước lên. Vẻ mặt của cô ấy nói rằng cô đã làm rối tung mọi chuyện. Và khi tôi quay lại, thì đã hiểu được lý do.
“Aaa…”
Trước khi chúng tôi nhận ra, thì các học sinh đã nhìn chúng tôi qua cửa sổ lớp học. Và trong số họ, rõ ràng là cả Lucy nữa.
Lucy nhìn cả hai chúng tôi với khuôn mặt hơi ủ rũ.
★★★
“À nô, hôm nay, con đã làm thân với một bạn tên Belinda-chan đấy ạ.”
Cuối cùng thì Sylphy, Lucy và tôi đã làm lành và cùng nhau về nhà. Nắm tay Lucy, cả ba chúng tôi xếp thành hàng. Tôi nghĩ rằng con bé sẽ tức giận khi chúng tôi đến nhưng có vẻ không phải như vậy.
Từng chuyện một, con bé kể tất cả những điều thú vị đã xảy ra ở trường ngày hôm nay.
“Cha mẹ biết không, Belinda-chan là con gái của một quan đại thần của Vương quốc Ranoa đó. Mặc dù cậu ấy còn nhỏ, nhưng cậu ấy thực sự thông minh lắm, vì vậy nên đó là lý do tại sao cậu ấy đến trường. Cậu ấy nói rằng cậu sẽ trở thành người giỏi nhất trường và khiến phụ thân của cậu ấy chú ý đến đấy ạ.”
“Thật ư? Nghe tuyệt lắm đó.”
“Và cha mẹ đoán xem, tiết học đầu tiên là với Mama tóc xanh đấy ạ, mọi người trêu Mama và con nhiều đến mức khiến con muốn phát điên lên ấy, nhưng rồi Mama tóc xanh cho bọn con thấy một chút Ma Pháp và mọi người đều thốt lên “ôi choa”. Và sau đó Mama tóc xanh nói, “Mà, các trò có học tiết của cô hay không là tùy các trò thôi.” Mama thật tuyệt đấy ạ!
“Sao con không kể câu chuyện đó với Mama tóc xanh nhỉ. Cha khá chắc là cô ấy sẽ hạnh phúc lắm đó.”
Mặc dù kế hoạch thất bại nhưng bản thân điều đó lại là một điều tốt. Nắm tay Lucy, đi cùng với Sylphy. Mặc dù đi thành hàng ngang chắn đường không phải là điều tốt đẹp gì, nhưng quan trọng gì. Thành phố này là của tôi cơ mà.
“Ở trường có vui không Lucy?”
“Có ạ!”
Lucy gật đầu với sự vui sướng cực độ. Khi tôi thấy vậy thì tôi liền nghĩ chẳng còn gì để lo lắng nữa.
“Thấy chưa, Papa. Lucy vẫn ổn mà phải không?”
Như thể đọc vị tôi, Lucy liền nói vậy.
“Ừm, con không sao. Ngoan lắm con gái.”
“Đúng như kỳ vọng của Papa phải không ạ?”
“Ahaha, còn tuyệt vời hơn cả Papa đấy.”
Lucy thật sự nổi trội. Bất kể bạn có nhìn con bé như thế nào, thì con bé vẫn rất nổi trội. So với cha của nó, người chả tốt ở mặt nào. thì có một người giám hộ là điều cần thiết.
“Nhân tiện thì Rudy này.”
Đột nhiên, Sylphy dơ ngón tay lên.
“Hửm?”
“Anh còn định mặc bộ đồ đó bao lâu nữa?”
Tôi nhìn lại mình. Một chiếc áo khoác dày màu trắng và một chiếc mũ bảo hộ màu đen. Đến thời điểm hiện tại thì tôi vẫn là Orsted hàng Shopee.
“Mai anh sẽ trả chúng lại sau.”
Ừm, phải rồi. Mai trả lại thì cũng chả sao. Tôi không không bảo rằng tôi sẽ trả lại vào cuối ngày và Orsted cũng không có hối. Nhưng mà, cái áo choàng này, chất liệu tốt thật. Nó giống như da của Hồng Long, nếu tôi hỏi Aisha, thì liệu con bé có biết không?
“Nhân tiện, Lucy này.”
Trong khi đang nghĩ vậy, thì một câu hỏi phát ra từ miệng tôi. Đó là một câu hỏi nhỏ, nhằm xác định điều gì đó.
“Sao vậy Papa?”
“Cha có chuyện muốn hỏi. Tóc của cha đang màu gì vậy?”
Câu hỏi này hoàn toàn không phải là vì tôi không tin tưởng con bé. Mà chỉ là cho chắc ăn thôi.
“Nâu ạ!”
“Đúng rồi. Lucy thông minh quá. Cha có thể kỳ vọng nhiều điều tuyệt vời từ con trong tương lai đấy. Quả đúng là con gái của cha mà.”
“Hức~ Đừng trêu con mà~”
Tôi vừa cười trước Lucy thẹn thùng, vừa hạnh phúc đi trên con đường phố.
“Nhưng Rudy, vì anh đã phá vỡ lời hứa, nên em sẽ để anh chịu đựng ‘chuyện ấy’ trong ba ngày.
“Vâng!!”
Mặc dù phải chịu đựng điều đó trong một khoảng thời gian, nhưng tôi vẫn vui lắm.
★★★
Ngày hôm sau.
Một tin đồn kỳ lạ bắt đầu lan truyền khắp thị trấn. Rằng Orsted đang nhắm đến Lucy. Có lẽ là do tôi đã đi bộ xung quanh và ăn mặc như vậy.
Tin đồn chỉ tồn tại trong 75 ngày. Tôi rõ ràng biết điều đó là vô căn cứ, và vì Sylphy và những người còn lại trong gia đình tôi cũng biết điều đó nên không sao cả.
Trong khi nghĩ vậy, khi tôi đến gặp Orsted để trả áo khoác, Orsted đang lườm tôi với vẻ mặt đáng sợ, và tôi phải nghĩ ra một lời giải thích…
Nhưng đó là một câu chuyện khác.
Về Áo khoác của Orsted: Chất liệu làm tấm da là của một con Bạch Long cổ đại. Nó mang một lượng ma lực vô lý, đồng thời sở hữu khả năng phòng thủ vật lý và ma thuật cao. Nó cũng sở hữu khả năng tự phục hồi, chống lão hóa và hư tổn. Bởi vì Bạch Long cổ đại đã tuyệt chủng, nên nó là một vật phẩm độc nhất.
------------------------------------------
Biên dịch: Salmonz
