Light Novel Mushoku tensei: Chương 4 - Ngày đầu đến trường của Lucy [ Phần đầu ]
*Chất lượng bản dịch tất nhiên là không bằng được của Chaika-sama, vậy nên nếu có lỗi gì thì mọi người cmt xuống bên dưới để mình hoàn thiện bản dịch hơn nhé.
* Click quảng cáo để ad có động lực tiếp tục làm nhé :D
* Donate:
> Momo: 0909 652 319
> Playerduo: https://playerduo.net/chinhchumskteam
-----------------------------------------------
★★★
Một thời gian sau.
Eris và Roxy đã hạ sinh một cách an toàn. Cả hai đứa đều là gái. Con của Roxy thì được đặt tên là Lily còn của Eris thì là Christina. Và từ đó, chúng tôi giờ đây đã có bốn đứa con gái và hai đứa con trai.
Vì nhà tôi giờ đã trở nên hơi chật chội. Nên đã đến lúc chúng tôi suy nghĩ về việc tu sửa trong khi cân nhắc kế hoạch hoá gia đình.
Hơn nữa, Lucy giờ đã đến tuổi thứ 7 rồi.
Bởi đã đến tuổi thứ 7, nên con bé có thể được coi là học sinh năm nhất tiểu học. Trường tiểu học là nơi mà những đứa trẻ cùng lứa tuổi học về những kiến thức cơ bản cần thiết để tồn tại khi sống chung với các học sinh khác.
Tất nhiên là sẽ tốt hơn nếu những kiến thức ấy được chính phụ huynh dạy dỗ.
Thứ cốt yếu mà trường học có là sinh hoạt cộng đồng.
Con người là những sinh vật sống theo bầy đàn. Hầu hết con người không thể sống một mình. Họ là những sinh vật sống cùng nhau trong khi giúp đỡ lẫn nhau, yêu thương nhau và thỉnh thoảng trành giành nhau nữa. Dù có thể vài người có tinh thần sắt đá thì sẽ chọn cô độc, nhưng đó cũng chỉ là thiểu số mà thôi.
Trường học là nơi người ta học cách kết bạn với người cùng trang lứa, cách tương tác với họ và cách xảy ra xung đột.
Tuy nhiên, một hệ thống kiểu như trường tiểu học thì không tồn tại ở Vương quốc Ranoa này. Điều đó cũng hiển nhiên vì giáo dục ở đây không bắt buộc. Trường học tại đây được coi là nơi người ta muốn đến thì đến, không thì cũng chẳng sao.
Kể cả vậy, tôi vẫn nghĩ rằng đi học là cần thiết. Bởi một phần lý do là tôi đã bỏ học cấp ba ở kiếp trước, nhưng ở kiếp này, tôi đã được học rất nhiều điều ở trường học của thể giới này.
Tôi làm thân được với Zanoba, gặp Cliff, Badigadi, Nanahoshi, Ariel… Và rồi cưới Sylphy.
Nên không thể chối được, rằng chính vì việc tôi đến Đại học Ma pháp Ranoa hàng ngày mà các mối quan hệ của tôi mới trở nên phong phú được đến như vậy.
Vì vậy nên tôi nghĩ rằng để có thể trưởng thành hơn, thì cần phải đi học.
Cũng vì thế nên trong cuộc họp gia đình năm ngoái, đề xuất đó đã được hơn một nửa số thành viên trong nhà chấp thuận. Sylphy, Roxy, và Lilya đồng ý. Mặc dù Eris có nói “Thực sự không cần phải đi đâu”, nhưng cô ấy cũng không phản đối việc đó kịch liệt cho lắm.
Và thế là chúng tôi thống nhất rằng con cái của mình sẽ bắt đầu học Đại học Pháp Thuật Ranoa khi chúng lên 7. Mặc dù những học sinh khác đăng ký thì không nhất thiết phải ở cùng độ tuổi, nhưng chúng tôi làm vậy vì tin rằng điều đó sẽ có lợi cho tương lai của chúng.
Và hôm nay là ngày đầu tiên Lucy đến trường. Kể từ lúc này, trong 7 năm, hoặc có thể hơn nếu con bé học lại một hoặc hai năm, sẽ là ngày đầu tiên con bé đến trường mà mình theo học trong một thời gian rất dài.
“Con có quên gì không, Lucy?”
“Không ạ!”
Lucy, khoác lên mình bộ đồng phục ngoại cỡ cùng một chiếc ba lô quá khổ, hiện đang đứng trước cổng nhà. Tất cả mọi thứ mà con bé đang mang đều là hàng mới cứng. Nào là trượng dành cho tân binh cùng chiếc áo choàng được cất trong cặp, sổ ma pháp, thậm chí còn cả bento, mọi thứ đều là hàng mới đét. Và có vẻ như Lucy, với toàn bộ đống đồ thơm mùi mới ra lò, đang cười rạng rỡ hạnh phúc khi ngắm mình trong gương.
Kết quả là con bé trở nên hơi thờ ơ, ngay cả với lời nói của tôi. Mà dù sao con bé cũng đã kiểm tra toàn bộ nhiều lần từ tối hôm qua, và cũng chả có nhiều đồ đạc cho lắm. Nên tôi đoán là sẽ ổn cả thôi.
Cơ mà, cái đó, chẳng phải con bé quên mất cái đó sao? Vậy phải chăng là mình nên nhắc cho con bé nhỉ?
“Con có khăn mùi xoa chưa?”
“Trong túi áo ạ!”
“Hộp bút thì sao?”
“Trong cặp rồi ạ!”
“Thế còn bento?”
“Trong cặp ạ!”
“Nụ hôn tạm biệt của cha thì sao?”
“Cái đó thì không ạ!”
“Cái đó thì không” ư!?
Không thể nào, thực sự không thể nào…
Mà thôi.
Ừm… còn gì nữa nhỉ? Một cái gì đó dễ dàng bị lãng quên chẳng hạn. Như giấc mơ, khát vọng tương lai, sự thật…
“Rudy, mọi thứ sẽ ổn thôi mà.”
Sylphy đến vỗ nhẹ vào lưng tôi khi bản thân đang cân nhắc.
“Lucy đã lớn rồi mà, nên không sao đâu.”
“Lớn” à.
Con bé chắc chắn đã trưởng thành rồi. Con bé đã 7 tuổi rồi. Với tầm tuổi này, con bé có thể làm rất nhiều việc một mình rồi mà.
“Papa, không sao đâu mà! Con sẽ học tập chăm chỉ ạ!”
Lucy vừa nói vừa nắm chặt tay. Quả là một thái độ mạnh mẽ, đáng yêu và cũng rất đáng lo ngại nữa. Nếu tôi mà là một tên bắt cóc và nhìn thấy ai đó như này thì chắc sẽ bế đi ngay lập tức mất.
Mặc dù con bé đã lớn, nhưng vẫn còn phải học nhiều lắm.
“Lucy, đừng đi theo người lạ bất kể người ta có nói gì, được chứ?”
“Vâng!”
“Nếu chúng mà định dùng vũ lực để bắt con đi thì hãy hét tên cha thật to nhé, được chứ?”
“Vâng!”
“Nếu chúng mà bịt miệng con rồi nói rằng sẽ giết nếu con ầm ĩ lên thì hãy bảo chúng đọc lá thứ cha đã để trong cặp, được chứ?”
“Vâaaang!”
Tiện thể nói luôn, tôi đã viết khá nhiều lời “quan tâm” cho kẻ bắt cóc. Tôi đã viết chính xác mình là cấp dưới của ai và tôi có quan hệ với những kiểu người nào. Tôi cũng đã viết điều gì sẽ xảy ra nếu Lucy bị thương. Mà cũng có thể chúng không biết chữ, nhưng tôi cũng đã thoả thuận với những người buôn nô lệ rằng họ phải trừng trị thích đáng những kẻ trông có vẻ như sẽ bắt cóc con tôi. Và sau đó xã hội sẽ tẩy chay bọn chúng.
Cơ mà, những mối lo ngại ấy cũng rất đỗi bình thường. Vì các tình huống bất ngờ có thể xảy ra vào bất cứ lúc nào. Chính vì vậy nên tôi không khỏi lo sốt vó rằng Lucy có thể sẽ vô tình bị dính tới những chuyện như thế vào một ngày nào đó.
“Lucy, nếu bạn bè trong trường mà bắt nạt thì con hãy nói với giáo viên nhé.”
“Vâng ạ.”
“Dù cha không nghĩ chuyện này sẽ xảy ra, nhưng nếu đến cả giáo viên cũng bắt nạt con, thì hãy kể nó cho Mama tóc xanh hoặc thầy Phó hiệu trưởng nhé. Cả hai người họ ở trong phòng giáo viên đó.”
“Vâng ạ.”
“Nếu con cảm thấy không thể nói với Mama tóc xanh hoặc Phó hiệu trưởng thì vẫn còn Mama tóc trắng hoặc Mama tóc đỏ hoặc Dì Aisha hoặc Bà Lilya hoặc Bà Elinalize nữa… Dù sao thì, chỉ cần hỏi ai đó là được. Tất nhiên, Cha và bạn bè của cha cũng không vấn đề gì đâu. Nên đừng cố làm mọi thứ một mình, được chứ?”
“Vâaaang ạ.”
“Nếu con bị bắt nạt bởi mấy đứa nhóc khác thì…”
Tôi bất ngờ bị túm lấy gáy rồi kéo ngược lại về sau. Khi tôi nhìn lại, thì thấy Sylphy với khuôn mặt giận dữ. Lucy thì dường như cũng trở nên hơi lo lắng.
“Cha à, con sẽ ổn thôi mà…?”
Lucy nói với một giọng hơi bất an, mắt ngước lên.
Tôi tự hỏi phải chăng mình đã làm con bé lo lắng. Lẽ ra tôi nên kể cho con bé nghe nhiều hơn về cuộc sống học đường đầy màu hồng phấn. Ví dụ như cố hết sức để kết bạn được với 100 người chẳng hạn.
Nhưng đó thật sự là một vấn đề nghiêm trọng đấy. Mặc dù đôi khi có vẻ như sẽ chẳng có ai giúp ta khỏi bị bắt nạt, nhưng đấy là bởi ta không nhờ tới những đồng minh ở xung quanh mình mà thôi.
“Rudy à, thử tin Lucy một chút nữa đi.”
“……………. Được rồi.”
Cơ mà ừm, phải rồi nhỉ.
Bọn tôi đang gửi con cái của mình đến trường để rèn luyện khả năng tự lập. Tôi không nên nghĩ đến việc phải giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt. Theo thời gian, ngay cả Lucy cũng sẽ lớn lên rồi rời khỏi ngôi nhà của chúng tôi để sống một cuộc sống riêng. Mà nó cũng là chuyện tương lai, nhưng chúng tôi đang bồi dưỡng ngay từ lúc đầu bằng cách đưa con bé đến trường rồi.
Ừm, chuyện này đã được cả nhà nhất trí rồi mà.
“Lucy, nói “con đi đây” đi.”
“Con đi đây ạ!”
Lucy nói rồi mở cánh cửa ra, rời khỏi ngôi nhà với tâm trạng vui vẻ. Thấy vậy tôi nói “Cẩn thận nhé” trong khi nhìn con bé bước đi không rời mắt.
“…”
Tôi và Sylphy, Eris với Leo Zenith và Lilya, tất cả chúng tôi đều nhìn con bé rời khỏi ngôi nhà. Roxy thì đã đi đến trường. Vì có vẻ như Binh đoàn đánh thuê đang gặp một vài vấn đề, nên Aisha đã ra ngoài từ sớm. Những đứa nhóc còn lại thì vẫn đang say giấc nồng vì chúng còn bé mà.
“Tôi đi tập kiếm đây.”
“Vậy để mình giặt quần áo.”
“Còn tôi thì sẽ dọn dẹp nhà cửa.”
Trong khi mọi người chia nhau ra làm việc, thì tôi vẫn chỉ ngắm nhìn cổng vào. Leo cũng vậy. Tôi khá chắc là bọn tôi đều có cùng một tần số nhỉ.
Tôi lo quá.
Có lẽ Lucy bị lạc đường rồi. Mặc dù con bé đi bộ tới trường cùng Sylphy và Roxy khá thường xuyên. Nhưng hôm nay con bé chỉ có một mình. Nên tôi lo lắm.
Theo tôi thì có lẽ không nên để một đứa trẻ 7 tuổi đi bộ một mình. Một đứa bé dễ thương như vậy thì không được phép đi trên đường một mình được. Tôi nên kiếm một vệ sĩ cao to đen thơm đi theo con bé mới được. Ví dụ như một người tóc xanh lục, cầm giáo màu trắng, yêu trẻ con chẳng hạn.
Tiếp đó là vấn đề giảng dạy.
Lucy đã được Eris, Roxy và Sylphy dạy một khoá học đặc biệt. Chắc không phải là do con bé sẽ không thể theo kịp, mà có lẽ bọn tôi đã dạy con bé quá nhiều đến mức khiến con bé cảm thấy lạc lõng cũng nên.
Cũng không phải con bé là một viên ngọc thô hay gì. Mặc dù phó hiệu trưởng Jinas đã nói điều gì đó kiểu vậy, nhưng chúng tôi vẫn đăng ký cho con bé như một học sinh bình thường vì trải nghiệm bình thường sẽ là tốt nhất cho con bé mà. Con bé thậm chí đã hoàn thành cả một bài kiểm tra đầu vào nên lo gì nữa.
Tôi chả biết liệu như vậy là tốt hay xấu. Tôi cũng sợ rằng con bé có thể bị dùng như vật thí nghiệm hay gì đó cũng nên.
“Leo.”
“Wan~.”
Leo trả lời chỉ với vỏn vẹn một tiếng, rồi ngẩng đầu lên để ra hiệu với tôi. Qủa không hổ danh là thủ hộ của cái nhà này. Cả hai chúng tôi đều cùng chạy theo một tần số. Bọn tôi thậm chí còn chả cần phải trao đổi bất cứ lời nào.
“Rudy! Sao anh dám!”
Ngay khi tôi đặt bàn tay lên cánh cửa, thì nghe thấy giọng nói sắc lẻm của Sylphy từ đằng sau. Ngoảnh lại, tôi thấy Sylphy đang đứng đó lườm tôi với hai tay khoanh lên trước ngực.
“Chẳng phải vừa mới hôm qua anh hứa là sẽ không làm bất cứ điều gì mà chỉ dõi theo thôi sao!?”
“Không, em hiểu nhầm rồi. Là Leo muốn đi dạo ấy chứ.”
Vừa nói dứt câu thì Leo quay ngoắt đuôi, đi tới hành lang rồi chui vào phòng ngủ của lũ trẻ để lánh nạn.
Bội bạc thật chứ. Nó chọn bảo vệ bọn trẻ khỏi những thế lực lăm le bên ngoài thay vì bảo vệ tôi khỏi vợ của mình.
“Nghe này Rudy.”
Thấy tôi đứng như trời trồng, Sylphy thở dài trong khi buông tay ra khỏi eo.
“Mặc dù em có từng nói với anh trước đây, nhưng em nghĩ rằng mình có thể trưởng thành lên được là bởi em đã tách khỏi anh, Rudy à. Anh đã dạy em ma pháp, dạy em cách học, và lấy đó làm nền tảng cho em, em đã được học rất nhiều. Kể cả sau khi anh biến mất, hay kể cả khi em đến chỗ Ariel-sama sau Thảm hoạ Dịch chuyển.”
“Vâng.”
“Dù quả thực, dạy ai đó mọi thứ và bảo vệ họ là tốt. Nhưng chỉ nhận không thôi thì khác. Mọi người phải tìm ra chính mình và biết những gì họ có thể và không thể làm. Nếu ai đó lúc nào cũng kè kè hỗ trợ anh, thì anh sẽ không thể tự mình làm được gì cả đâu.”
Tôi đã mong đến ngày này. Với tư cách là phụ huynh của Lucy, tôi sẽ đến trường cùng con bé, nhờ cô giáo chăm sóc cho con của tôi rồi dẫn con bé đi tham quan trường. Chỉ với lý do đó, nên tôi đã xin Orsted nghỉ một buổi ngày hôm nay đấy.
Thế nhưng, Sylphy đã nhấn mạnh chuyện này từ hôm qua. Rằng tôi không được phép đi cùng con bé. Cô ấy nhấn mạnh rằng Lucy nên tự mình đi đến trường.
“Lý do là vậy đấy, anh hiểu chứ? Từ giờ hãy chỉ quan sát từ xa thôi. Kể cả nếu con bé có mắc sai lầm thì âu cũng đều là vì Lucy cả thôi.”
“………Được rồi.”
Tôi cũng đồng ý.
Sylphy đã nuôi Lucy được 7 năm. Nhiều hơn tất cả mọi người, nên mới tự tin khi để Lucy tự mình ra ngoài như vậy, đó là lý do tại sao tôi cũng phải tôn trọng điều đó. Qủa thực việc gì của con bé cũng đến tay tôi thì cũng không phải là ý hay.
Ừm thì, cũng không cần phải lo gì vì tôi biết Lucy là một đứa trẻ đáng tin cậy. Con bé rất giỏi trong việc chăm sóc mấy đứa em của mình, con bé ngoan ngoãn và tôi còn nghe rằng bọn nhóc hàng xóm cũng thầm yêu con bé nữa. Thực tế, con bé có thể làm quen với cuộc sống học đường thậm chí còn nhanh hơn cả tôi nữa.
Vậy chỉ còn một điều mà tôi có thể làm. Đó là cầu nguyện cho Lucy có một khoảng thời gian vui vẻ ở trường. Vì Kami-sama của tôi đang trú ngụ trong ngôi trường đó nên lời cầu nguyện của tôi chắc chắn sẽ được hồi đáp thôi.
“…Vậy anh sẽ đi gặp Orsted-sama.”
“Vâng. Em hiểu rồi. Nếu anh cần gì thì cứ bảo em.”
[Nhưng mình vẫn thấy cô đơn quá]. Trong khi nghĩ vậy tôi đi tới văn phòng của Orsted.
★★★
Tất cả chuyện đó xảy ra từ một tiếng trước.
“Và sau đó thì tôi đến đây ạ.”
“…”
“Tôi biết những gì Sylphy nói là đúng. Kể cả tôi—Kể cả Sylphy đều có thể trưởng thành là bởi bọn tôi rời khỏi nhà mà. Nên nó hoàn toàn đúng thôi.”
Tôi đang giãi bày vu vơ. Tôi biết mình đã đồng ý. Nếu đó là những gì Sylphy quyết định thì tôi cũng phải tuân theo điều đó. May mắn thay, người quen trong Đại học Ma pháp có rất nhiều và nguy hiểm tiềm tàng cũng ít. Tôi cũng đã nghe nói rằng trật tự của học sinh đã được cải thiện khá nhiều nhờ sự quản lý của Norn. Binh đoàn đánh thuê do Aisha dẫn dắt cũng đã trở nên khá lớn mạnh nữa, nên nhờ đó trật tự của cả thị trấn cũng đã được cải thiện.
Tuy nhiên tôi vẫn thấy lo lắm. Trong tôi đang có một cảm giác bồn chồn khó tả.
“Nhưng... Lucy vẫn chỉ mới 7 tuổi thôi. Con bé còn quá nhỏ để có thể tới trường một mình… Chỉ là…
Ừm thì… quả thực tôi đã đến nhà của Eris khi lên 7 và bắt đầu đi khắp làng từ khi lên 5 nhưng… Nhưng ít nhất tôi có thể tiễn con bé đi mà, phải không?
Orsted-sama, ngài nghĩ sao?”
“…”
Mặt của Orsted hằm hằm. Một khuôn mặt như thể đang bảo rằng chuyện này có liên quan gì đến công việc hay không nữa.
Có thể tôi đã kể lể nhầm người. Khi nghĩ kĩ lại, tôi nhận ra hắn ta vẫn là sếp của tôi chứ không phải là bác sĩ tâm lý mà lắng nghe những lời phàn nàn vu vơ này.
Nếu mà là một cuộc nói chuyện phiếm liên quan đến Hitogami thì chắc ổn thôi nhưng tôi đoán ngồi lèm bèm về chuyện gia môn của mình thì không phải là một ý kiến hay gì cho kham.
Đến cả Orsted cũng có thể không biết nên trả lời thế nào nếu tự dưng bị hỏi chuyện gì đó như này. Và Lucy cũng không phải là người mà Orsted có thể hiểu được…
Tôi chỉ mong rằng Orsted có thể hiểu được những tâm tư nặng nề của tôi bằng cách nào đó mà thôi!
“…”
Trong khi tôi trôi dạt trong mớ suy tư, thì Orsted đứng dậy rồi vươn vai mình.
Dĩ nhiên, tôi mong đợi điều ấy là vì tôi đã đồng hành cùng Orsted trong một thời gian dài. Nên tôi biết rằng hắn ta sẽ không tức giận vì chuyện gì đó như này đâu.
Hắn ta không phải là một người dễ bị chọc giận như vậy đâu.
“Ngươi là đồ đần.”
Hử? Hắn ta giận rồi à?
Hắn ta không giận, nhỉ? Trông hắn bực bội quá. Kì thật. Mình đang bị mắng này.
“…Dùng cái này đi.”
Thứ mà Orsted đưa cho tôi là cái nón màu đen. Một cái nón bảo hộ ( ヘルメット) kháng lời nguyền.
“…”
Tôi phải làm gì với cái này?
“Ngươi không lo lắng cho con gái của ngươi, mà chỉ muốn đến gặp con bé thôi phải không?”
“!”
Ra vậy, chuẩn “cơm mẹ nấu” rồi!
Không phải là tôi lo lắng cho Lucy hay gì, mà chỉ là muốn đi xem con bé mà thôi. Không phải, rõ ràng đó cũng là một phần lý do nữa, nhưng tôi chỉ muốn thấy con bé giới thiệu bản thân trong lớp học, nhanh chóng giơ tay cố gắng trả lời một câu hỏi, rón rén vào thư viện để lấy một cuốn sách, và những chuyện tương tự vậy nữa.
Vì không có ngày phụ huynh ở Đại học Ma pháp. Nên dù rất muốn đến và xem Norn nhưng tôi không thể làm được. Tôi chỉ muốn ít nhất là dõi theo lucy thôi mà.
Qủa thực là một ước mơ to lớn mà!
“N-Nhưng, nếu tôi đi xem con bé thì Sylphy sẽ giận mất.”
“…”
Khi tôi nói vậy, thì Orsted lặng lẽ cởi áo khoác ra. Sau đó, đặt nó lên vai tôi. Như thể đang nói “Hãy dùng cái này nữa”. Tôi phải làm gì với chiếc nón bảo hộ cùng cái áo khoác này đây?
“À nô… đây là?”
“Miễn là ngươi không đi thì không vấn đề gì.”
Orsted-sama, tôi không biết sếp đang định nói gì cả ạ.
Làm ơn hãy giải thích nó theo cách mà đến một tên ngu dốt như tôi cũng có thể hiểu được đi ạ. Kể cả tôi có muốn đi, thì cũng không được ư? Làm ơn hãy dùng trí tuệ uyên thâm của sếp mà thông não tôi đi.
“……….Hửm?”
Khoan từ từ đã, vậy tức là…
Nếu Rudeus mà không xâm phạm vào “ranh giới” ấy thì sẽ không có vấn đề gì.
Trang phục của một người sẽ xác định vị trí của ngươi ấy. Vậy nên, nếu trang phục thay đổi thì vị trí cũng vậy. Và nếu vị trí thay đổi thì nhân vật cũng thay đổi theo nữa.
Khi tôi mặc áo choàng xám thì tôi là cánh tay phải của Orsted. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra khi tôi mặc áo khoác trắng và đội chiếc nón đen lên?
“…”
Tôi đội mũ bảo hiểm và mặc áo khoác. Chiếc mũ thì nặng còn chiếc áo khoác tuy cồng kềnh nhưng ấm áp. Nếu tôi mặc nó trong một thời gian dài, thì vai của tôi có thể sẽ bị cứng. Nhưng đó chỉ là chuyện vặt vãnh thôi.
Rồi tôi đến chỗ cái gương.
“Đây là… mình ư…”
Người đang được phản chiếu trong gương chắc chắn là… Long Thần Orsted! Phải rồi, nếu tôi đội chiếc nón đen và áo choàng trắng thì thậm chí tôi còn có thể trở thành Long Thần Orsted! Nếu tôi đi thì sẽ bị mắng, nhưng nếu là ‘’Orsted’’ thì không có vấn đề gì!
Mọi thứ hoá ra còn tốt hơn cả mong đợi!
“…”
…Không, dù nhìn thế nào đi nữa thì trông vẫn có sự khác biệt.
Trông tôi không giống Orsted chút nào. Chiều cao và chiều ngang của tôi đều khác so với hắn. Ngay từ đầu mọi thứ đã hoàn hoàn không ổn rồi. Không có bầu không khí kỳ lạ và dữ dội như của Orsted. Hình ảnh phản chiếu trong gương trống giống như một tên mạo danh bất kể ta có nhìn đi nhìn lại như thế nào đi nữa. Đối với những người có đôi mắt tinh tường, thì chuyện này sẽ bị phát hiện ngay lập tức chỉ bằng một cái liếc nhìn mà thôi.
“Mặc thế này… chắc họ sẽ không phát hiện ra đâu nhỉ?”
“Họ sẽ không thể biết được đó là ngươi đâu.”
Ừm thì cũng đúng. Ừm, chuyện chỉ có như vậy thôi. Không nhất thiết phải là Orsted, thậm chí cũng không cần phải là tôi. Điều ấy tức là tôi chỉ cần đội mũ bảo hiểm vào là xong. Đúng như những gì tôi mong đợi từ Orsted, hắn ta quả là một quý ông thông minh đến đáng kinh ngạc.
“Orsted-sama.”
“…”
“Cảm ơn ngài rất nhiều ạ.”
“Hừm.”
Orsted ngồi xuống ghế với vẻ mặt mệt mỏi. Có lẽ còn một số tài liệu cần phải ghi chép. Có thể là tôi đã khiến sếp bị gián đoạn khi đang làm việc. Vì lẽ ra tôi không nên có mặt ở đây hôm nay mới đúng.
“Vậy tôi đi đây ạ.”
Tôi ra khỏi văn phòng với vẻ ngoài giống y như Orsted. Vì không thể chịu đựng được nữa, tôi tức tốc đi đến Đại học Ma pháp.
★★★
Tôi rời khỏi văn phòng trong diện mạo Long Thần.
Ngoài trời đang có thời tiết khá tốt. Một ngày đẹp trời cho Lucy tới trường. Và bằng cách nào đó tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, có lẽ do tôi đang mặc bộ đồ này. Đây có phải là cảm giác vênh váo khi được dựa hơi cấp trên không? Tôi cảm thấy như mình có thể khiến cả Bắc Thần cũng phải nhảy múa quanh ngón út của mình nữa.
“Orsted-sama, ngài định đi ạ?”
“…!”
Khi còn đang nghĩ vậy, thì đột nhiên tôi bị gọi từ phía sau văn phòng. Khi tôi nhìn xung quanh, thì thấy một cậu nhóc đang cầm trên mình thanh đại kiếm.
Alexander Ryback. Hay còn được gọi là Bắc Thần Đệ Tam.
Đừng bảo là cậu ta lắng nghe được tiếng nói từ trái tim mình đó nhé? Không, không phải đâu.
Tôi cảm thấy như cậu ta đã trở nên ổn áp hơn một chút, nhưng đại loại thì cũng chỉ kiểu như bản thân tưởng mình sẽ trở nên mạnh hơn sau khi xem một bộ phim về đấm bốc chăng? Cái thứ được gọi là ‘phim truyền cảm hứng’ ấy. Thực hiện các động tác quyền anh giống như nhân vật trong phim lên giá treo đèn điện trần nhà rồi nghĩ rằng bản thân đã trở nên mạnh mẽ hơn. ừ ừ.
“Hôm nay ngài định đi đâu à Orsted-sama? Ngài cần tôi đi cùng không ạ?”
“…?”
Trong một khoảnh khắc, tôi tưởng cậu ta đang nói mỉa mình.
Tuy nhiên, thì đôi mắt của Alex trông vẫn hồn nhiên còn tông giọng thì vẫn thật thà.
“À, cảm ơn ngài vì những ngày trước nữa. Không ngờ rằng phong cách ‘’bốn chân’’ của phái Bắc Thần lại có lợi thế như vậy…
Tôi không nghĩ rằng ngài lại am hiểu phái Bắc Thần đến thế. Qủa rõ ràng tôi hiện tại đang thiếu kinh nghiệm như thế nào. Giờ nhớ lại bản thân mình trong cuộc chiến ở Biheiril, tôi có thể chết vì xấu hổ mất.”
Đừng bảo là cậu ta vẫn chưa nhận ra rằng tôi không phải là Orsted đấy nhé? Không, không thể nào.
Alex đã ở bên cạnh Orsted liên tục trong suốt thời gian vừa rồi. Cậu ta thậm chí còn sống ở một trong những căn phòng dưới tầng hầm của văn phòng nữa. Cậu ta đã đảm nhận vai trò giống như một con chó giữ nhà cho Orsted vậy. Quả thật không ổn nếu chú chó lại nhầm chủ của mình với người khác.
“Ngươi chưa nhận ra ư?”
“Tôi không nhận ra gì cơ ạ!?”
Không có chuyện hắn chưa nhận ra được, nhắc đến mấy ngón đòn của phái Bắc Thần, thì có thể hắn đang lừa mình. Đó có thể là “Huyễn Hoặc Kiếm” của Tử Thần, kỹ thuật khiến đối thủ của mình phải bối rối.
“Hãy nói thật đi, ngươi biết tỏng rồi phải không?”
Nghe xong, khuôn mặt của Alex tức khắc trở nên bối rối sau đó trở nên nghiêm túc, và rồi cậu ta đặt tay lên cằm. Tiếp nữa, cậu ta nghiêng đầu sang một bên rồi nhíu mày. Ta có thể hình dung được trên đầu cậu ta đang có một dấu chấm hỏi to đùng. Đây quả thực là một khuôn mặt của người vẫn chưa nhận ra được vấn đề. Nếu đây mà là diễn thì cậu ta quả thực phải nhận được Orscar rồi đó.
“Hãy tha thứ cho sự hỗn xược của tôi. Có vẻ như tôi có hơi ngu muội nên không thể hiểu được ạ.”
“…Thật ư? Ngươi không thấy có gì đó sai sai ư?”
“Phải chăng nó là chuyện vặt vãnh ạ? Mong ngài thứ lỗi bởi tôi không phải là người chú ý đến tiểu tiết nên nhiều lúc không tránh khỏi bất kỳ cạm bẫy nào hoặc những thứ tương tự và tôi cũng thừa biết đó không phải là ưu điểm, nhưng bởi từ lúc sinh ra đã vậy rồi nên…”
Cậu ta bắt đầu giải thích. Chẳng lẽ cậu ta thật sự không nhận ra? Chiểu cao của tôi, kể cả vóc dáng đều khác mà, và tôi không thật sự cố bắt chước giọng của Orsted hay bất cứ thứ gì cả, tông giọng của tôi vốn đã khác với hắn ngay từ đầu mà. Mặc dù lời nguyền đã được giảm bớt, thì hẳn cậu ta vẫn có thể cảm thấy khó chịu ở một mức độ nào đó chứ…
Đùa nhau đấy à? Ể? Thật á?
“Câu trả lời chính xác nằm trong văn phòng ấy.”
“Ra vậy, tôi hiểu rồi ạ!”
Thế là Alex bước vào văn phòng với vẻ mặt đắc chí.
Tôi đã nghĩ cậu ta là một người sắc sảo trong Trận chiến Biheiril nhưng giờ bản thân lại phải tự hỏi rằng cậu ta thực sự là người như nào. Có thể trong lúc bình yên thì đầu óc của cậu ta hoạt động khác đi chăng. Ừm, là như vậy nhỉ, ngay cả sự tập trung của tôi cũng thay đổi khi trong trận chiến mà.
Cơ mà tôi có hơi lo khi để cậu ta đi gặp Orsted trong tình trạng hiện tại…
★★★
Khi Alexander bước vào văn phòng, ánh mắt cậu bắt gặp cô tiếp tân tên Faria Steer. Trong khi nhìn Alexander và cân nhắc xem có nên hỏi hay không, thì cuối cùng cô ấy cũng mở miệng sau một lúc ngập ngừng.
“Xin lỗi, thưa Alexander-sama.”
“Gì vậy, Faria? Vì ta sắp tìm ra câu trả lời chính xác nằm trong văn phòng nên phiền cô nói ngắn gọn thôi nhé.”
“Rudeus-sama vừa rời khỏi văn phòng với trang phục của ngài Orsted-sama… liệu Rudeus-sama có nói gì với ngài không ạ?”
Nghe vậy, Alexander há hốc mồm ra kinh ngạc.
“Ể… Rudeus-sama mặc trang phục của Orsted-sama ư…!?”
Đến cả Alexander còn không thể nghĩ đến việc làm điều tương tự. Bắt chước lối ăn mặc của Orsted là điều cực kỳ kinh khủng với cậu ta.
Cũng cùng lúc đó, cậu ta nuốt nước bọt cái ực. Tại sao Rudeus lại mặc trang phục của Orsted cơ chứ? Cậu ta thậm chí còn không dám tưởng tượng ra tình huống này nghiêm trọng đến mức nào.
Có thể đó là một kế hoạch gì đó. Cậu ta nghĩ Rudeus định dụ kẻ địch ra ngoài trong khi cải trang thành Orsted rồi tóm lấy hắn. Và Orsted sẽ có thể đạt được mục tiêu của mình trong khi không cần đụng chân đụng tay gì.
Điều đó có nghĩa là kẻ địch đó là một sự tồn tại hùng mạnh đến nỗi mà chỉ Orsted mới có thể đối đầu. Ví dụ như một trong các Thất Đại Liệt Cường - Kỹ Thần hoặc một kẻ đã khiến cho Alexander có những trải nghiệm khó chịu – Tử Thần Randolf. Hoặc là một trong Tam Hùng Diệt Ma – Giáp Long Vương Perugius Dola hoặc có thể là Bắc Thần Karlman Đệ Nhị, cha của Alex (アレクArek )– Alex (アレックス Arekkusu)
(Từ "アレク" và "アレックス" đều có cùng nguồn gốc là từ tiếng Anh "Alex" và có nghĩa là "Alexander" trong tiếng Anh, Arekkusu ở đây là ám chỉ Sándor.)
Dù có là ai thì một mình Rudeus vẫn sẽ cân được thôi. Với Ma Đạo Khải của mình, cậu ta có thể sẽ thắng nhưng cũng đồng nghĩa với thất bại trong việc làm mồi nhử.
Kể cả Alexander cũng hiểu được sự dũng cảm của Rudeus. Một Rudeus không biết mùi sợ hãi.
Alexander biết rằng chiến lực của Rudeus kém hơn cậu ta. Tuy nhiên, những chuyển động mà cậu ta được thấy ở Vương quốc Biheiril vẫn còn in đậm trong trí nhớ của cậu. Sức mạnh đủ để đối mặt với kẻ thù mạnh hơn rất nhiều ấy chỉ là sự chân thành. Đó là điều mà Alexander biết rất rõ.
Đó là sự dũng cảm. Rudeus là một anh hùng đã được chính Atoferatofe công nhận.
Và rồi, cậu nhận ra, rằng đó chính là câu trả lời ‘chính xác’.
“Faria-san, phiền cô giữ bí mật chuyện đó nhé.”
“V-vâng ạ…”
Cổ của Faria Steer nghiêng thẳng lại như thường còn Alex thì không để tâm mà đặt tay lên cánh cửa dẫn tới phòng họp.
Cậu cầu mong rằng một ngày nào đó mình sẽ được Orsted ban cho vinh dự được chiến đấu bên cạnh người anh hùng đó. Trong khi chôn chặt những cảm xúc đó vào sâu trong trái tim mình, cậu ta bước vào phòng.
Đó quả là những phút giây tuyệt đẹp cho đến khi Alex hỏi về câu trả lời ‘’chính xác‘’ từ chính Orsted.
-----------------------------------------------------------------------------
* Click quảng cáo để ad có động lực tiếp tục làm nhé :D
* Donate:
> Momo: 0909 652 319
> Playerduo: https://playerduo.net/chinhchumskteam
Biên dịch: Salmonz