Light Novel Mushoku tensei: Chương 10.2: Câu chuyện về Thất Hiệp Sỹ Asura: Người phụ nữ từng bị gọi là Cuồng Khuyển (Nửa sau)
*Chất lượng bản dịch tất nhiên là không bằng được của Chaika-sama, vậy nên nếu có lỗi gì thì mọi người cmt xuống bên dưới để mình hoàn thiện bản dịch hơn nhé.
-----------------------------------------------
★Góc nhìn của Gyes★
Người tên Ghyslaine Dedoldia thuộc tộc Doldia thế hệ chúng tôi, luôn khiến người ta kinh sợ và kỳ thị.
Là một kẻ Bất Thường, nhưng không hề Tầm Thường.
Theo lẽ thường tình, đứa trẻ như vậy sẽ được xem là “Dã Thú Quy Hoàn”, nhưng có một cái gì đó hoàn toàn khác biệt trong nó.
Nó không có phần người. Không chỉ chẳng thế hiểu tiếng người, mà còn cự tuyệt giao giếp và thấu hiểu đối phương.
Luôn tỏa ra thứ mùi giận dữ và kích động. Chỉ cần chạm mắt, nó sẽ tấn công ta theo bản năng.
Chẳng biết là tôi đã suýt chết bao nhiêu lần rồi nữa.
Kể cả có lột trần dội nước lạnh, nhốt vào chuồng mấy ngày mấy đêm vẫn không thể chữa khỏi triệu chứng này.
Bất kỳ Thú Tộc nào nhận loại trừng phạt như thế đều sẽ đánh mất đi sự tức giận bản năng sau một khoảng thời gian nhất định, và điều ấy khiến tôi buồn.
Ai ai cũng đều làm được.
Nhưng con bé, thì khác biệt.
Ngay cả khi ngâm trong nước lạnh hay bị nhốt trong bóng tối cả ngày lẫn đêm, chỉ càng sôi sục thêm sự giận dữ trong nó, càng ngày càng bành trướng.
Ngay cả khi cha quyết định giết con bé rồi thất bại, cũng chẳng có gì thay đổi.
Và khi gã Kiếm Sỹ lang bạc mang con bé ra khỏi làng, tôi đã cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Do con bé không chết ở trong làng nên tôi cảm thấy một chút bình yên trong lòng. Một thứ sinh vật hoang dã như vậy cũng không thể sống lâu được, rồi sẽ chết đuối hay xác vất vưởng xó nào đó thôi.
Ấy là lý do tại sao, khi cái tên Kiếm Vương Ghyslain được đồn thổi gần xa, tôi cảm thấy xấu hổ.
Kiếm Sỹ Ghyslaine Doldia ư? Làm quái gì có chuyện đó cơ chứ? Chắc mẩm có kẻ ngốc nào đó đã cướp danh tính của Ghyslaine rồi tung hoành ngang dọc rồi.
Thế hệ chúng tôi nửa kinh hãi, nửa khiếp đảm, nhưng chúng tôi vẫn nói vậy để tự trấn an mình.
Đôi mắt của lũ trẻ sáng quắc lên khi nghe về danh tiếng của Ghyslaine. Chúng nó vì không biết bản chất thật của con bé, nên tưởng rằng con bé đã công thành danh toại.
Thậm chí việc nghĩ con bé có thể lớn lên ra người ra ngợm cũng là điều quá đỗi viển vông rồi.
Chẳng thể nào một sự tồn tại làm tổn thương kẻ khác như nó lại có thể lớn lên một cách tử tế mà không bị ai đó chém chết.
Kể cả khi tôi trưởng thành hơn về mặt tâm trí và nhận thức được những người mắc chứng “Dã Thú Quy Hoàn” chỉ đơn giản là đứa trẻ đáng thương, thì cái cảm xúc tiêu cực trong tôi vẫn không hề nguôi ngoai.
Ghyslaine chẳng thể làm được thứ gì lên cơm cháo ở cái thế giới ngoài kia đâu, chắc chắn là không bao giờ.
Mỗi lần nghe thêm tin đồn về Ghyslaine, cái suy nghĩ ấy lại trào dâng trong lòng tôi.
Hơn mười năm trước, khi những đứa trẻ loài người đi cùng một Ma Tộc đã cho tôi biết thêm về tình hình gần đây của Ghyslaine.
Đó là một câu chuyện khó tin.
Ghyslaine dạy trẻ con Kiếm Thuật, và bản thân nó cũng tự học tính toán và các chữ cái ư?
Đúng là nực cười.
Ghyslaine khi trưởng thành sẽ ăn thịt và giết trẻ em ngay lập tức.
Bởi vì nó là một sinh vật như vậy.
Nhưng đứa trẻ tên Rudeus Greyrat đã nói thế này.
“Ai cũng có thể thay đổi mà.”
Thật khó tin, chắc chắn cái người Ghyslaine đó là một kẻ khác có cùng tên mà thôi. Tôi nghĩ vậy, không, tôi hy vọng là vậy.
Nhưng Ghyslaine ấy đang ở trước mặt tôi.
“….”
Không chỉ Ghyslaine, mà còn có cả Rudeus-dono, Eris-dono, và cả mấy con ngốc kia nữa.
Tôi hỏi họ đến đây để làm gì, có vẻ như đây là một cuộc họp thảo luận về vấn đề Lara-sama khi đến tuổi trưởng thành, con gái của Rudeus.
Chắc chắn rồi, tộc Doldia sẽ tổ chức một Nghi Lễ cho Cộng Sự, cũng tức là Đấng Cứu Thế của Thánh Thú-sama khi đến tuổi.
Một Nghi Lễ long trọng mà toàn bộ Đại Sâm Lâm đều tham dự.
Chuẩn bị cho bữa tiệc mừng đó đã ngốn rất nhiều thời gian và công sức.
Vì là một người thuộc chủng tộc khác, nên Rudeus-dono có lẽ không biết nhiều về tộc Doldia, cậu ta bày tỏ mong muốn được hợp tác, điều ấy thật hữu ích.
Có lẽ Linia và Pursena đã dẫn dắt cuộc trò chuyện theo hướng đó.
Sau khi rời làng để chăm sóc Thánh Thú-Sama, tôi không nhận được tin tức gì của mấy đứa kể từ đó, nhưng có vẻ bọn nó vẫn ổn.
Nhân tiện thì có vẻ như hiện giờ chúng nó đang lãnh đạo một hội nhóm gọi là Quân Đoàn Lính Đánh Thuê Rudo, với tư cách là cấp dưới của Rudeus-dono.
Với vai trò là người cha, tôi có đặc quyền được vểnh mũi.
Mặc dù không thể xóa bỏ những sai lầm trước đó, nhưng thành tích này là đủ để châm ngòi cảm xúc bên trong Minitona và Tersena khi bị trì hoãn trong quá trình lựa chọn Thủ Lĩnh Chiến Binh để rồi tích lũy cảm xúc căm phẫn.
Minitona và Tersena rất tham vọng.
Cái tin ấy đã thúc đẩy cả hai đứa tiếp tục cố gắng mài rũa, nâng cao thực lực.
“Nghi Lễ để mừng cho chuyến Khởi Hành của Vị Cứu Tinh Lara-sama cùng Thánh Thú-sama cần phải có sự chấp thuận và tham dự của toàn thể chủng tộc sinh sống bên trong Đại Sâm Lâm, tôi rất cảm kích về sự hợp tác của Rudeus-dono, người có mối quan hệ rộng rãi.”
“Thật vui khi nghe chú nói thế, cứ tưởng là chú sẽ nói ‘Cứ để bọn ta lo liệu mọi chuyện, việc của ngươi chỉ cần giao con gái ra đây mà thôi’ cơ chứ.”
“Haha, nếu là người khác thì có khi là vậy thật, nhưng đối với một người hiểu rõ đây là một nghi lễ quan trọng của bộ tộc Doldia thì thật không phải phép khi nói điều ấy.”
Cuộc thảo luận với Rudeus-dono, từ đầu đến chí cuối đều diễn ra suôn sẻ.
Nhưng sâu trong lòng tôi, thật mong Rudeus-dono không động chạm gì đến chuyện của Ghyslaine, nếu được vậy thì tôi cảm kích vô cùng đấy.
Bởi vì tôi có thể cảm nhận được cái ‘mùi’ như vậy.
“Vậy từ bây giờ, tôi sẽ dần dần thông báo cho từng chủng tộc và yêu cầu họ chuẩn bị, còn vấn đề về trang phục Lara hôm ấy có cần phải chuẩn bị gì không?”
“Cô bé sẽ mặc trang phục truyền thống của Nghi Lễ, cậu không phải cần phải lo vụ đó đâu, chỉ là….”
“Chỉ là…?”
“Nhưng con Ma Thú được sử dụng để làm nguyên liệu cho trang phục sinh sống sâu trong Đại Sâm Lâm… vụ săn lùng chúng đều do Thủ Lĩnh Chiến Binh suốt bao nhiêu thế hệ đảm nhận…. nhưng hiện tại chưa có Thủ Lĩnh Chiến Binh nào trong làng, nên….”
“À à…”
Bất giác tôi liếc nhìn sang mấy đứa con gái, một đứa giả ngơ rồi quay mặt ra hướng khác, đứa còn lại đang gặm miếng thịt tự mình đem tới.
Thật chẳng trông đợi gì được ở mấy đứa này.
“Tôi vẫn chưa quyết định chi tiết, nhưng vài năm tới sẽ có một buổi lễ Lựa Chọn Thủ Lĩnh Chiến Binh, tôi đang định quyết chủ đề của cuộc đấu sẽ là thi săn bắt Ma Thú để một công đôi việc luôn. ”
“Vấn đề này đúng là đau đầu thiệt nhỉ.”
“Cậu hiểu cho tôi chứ?”
Rudeus-dono gật đầu thật sâu.
Có vẻ như so với chuyến viếng thăm lần trước, cậu ấy giờ đây đã trưởng thành lên rất nhiều.
Trốn trong thùng gỗ nhìn trộm con gái tôi tắm, không thể ngờ được kẻ đang ngồi đây với thằng nhóc hồi đó là cùng một người, chiếu cố cho mấy đứa con gái tôi chắc phiền cậu ấy lắm nhỉ.
Thời này trao đổi với Nhân Tộc dường như trở nên phổ biến hơn, đi du học ở các trường ngoài làng, và đây là kết quả của việc đó.
Dù trong mắt tôi, lũ chúng nó chỉ là những đứa con dại cái mang, nhưng trong mắt Nhân Tộc thì chúng được tôn trọng như Thủ Lĩnh và Phó Thủ Lĩnh của Quân Đoàn Lính Đánh Thuê.
Thế tức là vấn đề nằm ở tôi rồi nhỉ.
“Vậy Pursena cũng sẽ tham gia tranh đấu chứ?”
“Hông vấn đề-nano, tui không ngại nếu làm điều ấy ngay bây giờ đâu, đủ để gây áp lực cho Minitona lẫn Tersena-nano.”
“Cũng tự tin đấy nhỉ.”
“Tất nhiên rồi-nano, các người nghĩ thường ngày tui được huấn luyện với ai hả, nano~~?”
Con bé dứt lời liền nhìn về hướng của Eris-dono.
Không, chẳng lẽ là…. đang nhìn Ghyslaine sao?
Có thể nào Ghyslaine không chỉ huấn luyện cho mỗi Eris-dono mà cả Pursena…
“Đã lâu rồi tui không vào Đại Sâm Lâm nên sẽ mất đôi chút thời gian để tìm ra lũ Ma Thú, cũng hơi bất công xíu, nano~~”
Linia bên cạnh gật đầu hiểu ý.
Trước đây nếu Pursena có thái độ như vậy thì Linia sẽ ngay lập tức chế giễu con bé và tự cho rằng bản thân vượt trội hơn, thế mà giờ đây chỉ gật đầu mà không đáp lại gì cả.
Thay đổi gì mà ghê gớm quá vậy.
Dù đúng là tôi lo lắng cho hai đứa chúng nó, nhưng miễn là chuẩn bị chu đáo thì được thôi.
Có khả năng Pursena sẽ trở thành Thủ Lĩnh Chiến Binh không nhỉ?
Bất an quá.
“Nếu thế thì ta sẽ liên lạc với mấy đứa khi quyết định được ngày tổ chức chính thức.”
“Hiểu rùi-nano, thế thì phải phái cử Ma Pháp Sư của Quân Đoàn Lính Đánh Thuê làm trung gian liên lạc mới được.”
Có vẻ như Rudeus-dono sẽ thiết lập Bảng Truyền Ngôn của Ma Thuật Thức trong ngôi làng này. Thứ đó dùng để liên lạc từ xa à?
Thật tiện lợi.
Và, quyền sử dụng thuộc về Pursena và Linia.
Cả hai đứa chúng nó đã rời xa Doldia suốt một thời gian dài. Có lẽ lối suy nghĩ đã sớm lệch ra khỏi lẽ thường của bộ tộc. Kiến thức và các loại hàng hóa lạ lẫm sẽ đem lại làn gió mới cho ngôi làng này.
Chắc chắn đó không phải chuyện xấu gì.
“Vậy thì…”
Cuộc trò chuyện lâm vào bế tắc.
Chúng tôi đã bàn về nghi lễ xong xuôi. Cũng đã nói về chuyện lựa chọn Thủ Lĩnh Chiến Binh.
Chẳng còn gì để nói nữa.
Nếu vậy thì tôi sẽ bảo họ đi dùng bữa và rồi chuẩn bị nơi nghỉ ngơi thật chu đáo vào tối nay.
“….”
Sự hiện diện của Ghyslaine, người đã ngồi im lặng suốt từ đầu đến giờ, thật kỳ lạ.
Ghyslaine trong ký ức của tôi, không thể ngồi im lặng quá lâu một chỗ như vậy được.
Chưa đến 1/3 thời gian, con bé phải trở nên điên loạn và tấn công người khác mới phải chứ.
Hành vi ấy khiến tôi tự hỏi rằng người này có thật sự là Ghysline không, nhưng mùi trên người con bé tỏa ra không nói dối.
Đó là thứ mùi gây cảm giác khó chịu, khiến gốc đuôi ngứa ran.
Tôi đã từng cố gắng bỏ chạy khi thứ mùi hương đó lại gần…
“Ghyslaine…”
Cái tên ấy bật ra khỏi miệng tôi.
Sẽ không có chuyện gì bắt đầu nếu tôi cứ giữ im lặng thế này. Tôi đã là người đứng đầu bộ tộc Dorudia rồi.
Là một thành viên kiêu hãnh của tộc, tôi phải cư xử sao cho bản thân không cảm thấy hổ thẹn.
“Chuyện gì?”
Ghyslaine vẫy đuôi rồi nhìn chằm chằm vào tôi.
“Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, sao người vẫn còn mặt mũi quay về ngôi làng này vậy.”
Những lời tôi tuôn ra khỏi miệng, khiến mồ hôi nhễ nhại khắp sống lưng.
Nếu là Ghyslaine ngày xưa, dám nói những lời này, con bé sẽ lao vào cố gắng đoạt mạng tôi tức thì.
Ghyslaine giờ đây… đã được tu luyện Kiếm Thuật một cách bài bản, tư thế, tác phong sắc bén của con bé khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Nếu đây là lần đầu tiên gặp mặt, chỉ riêng thế thôi cũng khiến tôi cảm thấy kính trọng rồi.
Nếu bản tính của Ghyslaine không thay đổi, ai đó trong làng chắc hẳn sẽ bị đánh trọng thương, thậm chí là mất cả mạng cũng không chừng.
Để đề phòng chuyện đó xảy ra, tôi đang thực sự muốn đuổi cổ con bé ra khỏi làng ngay lập tức mà không cần phải suy xét thêm gì nữa.
Nhưng Eris-dono đã cố ý đưa Ghyslaine về đây, vì thế tôi phải đối mặt với vấn đề này.
Với tư cách là kẻ hiểu thế sự, cũng như trưởng tộc tại nhiệm.
“….!”
Eris-dono ngay lập tức đứng phắt dậy, đặt tay lên bao kiếm của mình.
Tuy nhiên, sau đó cô lại ngồi xuống với đôi lông mày nhướng lên.
Trước khi tôi kịp nhận ra, tay của Ghyslaine đang nắm lấy cánh tay của Eris-dono.
“Tôi đã tu luyện ở Thánh Địa Kiếm, nhận về danh hiệu Kiếm Vương, cái sức mạnh này rất có giá trị, nên hiện giờ tôi đang phục vu cho Hoàng Tộc của Vương Đô Asura. Chỉ cần nhìn vào bộ giáp này là anh cũng hiểu rằng tôi đã có một Vị Trí tuyệt vời…. tôi đã được người ta chiếu cố rất nhiều… chính là ‘MẶT MŨI’ như vậy đấy.”
Tôi đã dùng từ ngữ khá mơ hồ để hỏi con bé, nhưng Ghyslaine chỉ đáp lại với một vẻ mặt bình tĩnh.
“Ngươi… hẳn là căm hận người dân trong ngôi làng này lắm nhỉ…”
“Căm hận? Tại sao chứ?” Ghyslaine chỉ nghiêng đầu hỏi lại.
“Ngươi hỏi tại sao ư…? Họ khước từ ngươi, thậm chí còn cố giết ngươi, ngươi biết điều đó chứ?”
“Với một con thú hoang không thể dùng từ ngữ để giao tiếp, là ai đi chăng nữa cũng đều sẽ đối xử như vậy thôi.”
Ghyslaine tiếp tục nói với giọng lãnh cảm.
“Tôi… vào khoảng khắc được trao cho cái danh Kiếm Vương, Sư Phụ đã nói thế này: ’Nhà ngươi là Kiếm Vương của bộ tộc Doldia, Ghyslaine. Hãy tự xưng cái danh đó với niềm tự hào, khi ngươi tuyên thệ điều gì đó, hãy tuyên thệ theo cái tên của Tộc Doldia’.”
“Ngươi tự hào cái tên đó ư?”
“Đúng vậy.”
Thật giễu cợt, một kẻ như ngươi không có tư cách tự gọi mình là Doldia.
Hay đó chỉ là những lời mà tôi định bật ra khỏi cuống họng.
Tôi tự hỏi tại sao nhỉ. Chính tôi cũng không biết nữa, nhưng khi Ghyslaine nói vậy với niềm kiêu hãnh, lòng tôi cảm thấy thoải mái đến lạ kỳ.
“Tôi, kẻ đã nhận được lợi ích từ cái tên của tộc Doldia, cái danh xưng ấy không hề đem lại trở ngại gì, cớ sao tôi lại phải căm hận nó.”
Khi nghĩ về lý do tại sao, tôi hồi tưởng lại thời còn trai trẻ, trước khi trở thành Thủ Lĩnh Chiến Binh.
Đó là khoảng thời gian những tin đồn của Kiếm Vương Ghyslaine đã bắt đầu lan truyền đến làng.
Sự khét tiếng của cái tên Kiếm Vương Ghyslaine đã vang danh khắp nơi, nhưng đó không phải Tai Tiếng.
Thậm chí còn ngược lại, chiếm phần lớn trong số đó Danh Tiếng là đằng khác.
Trong vô số tiếng tăm ấy, có tin đồn về việc chinh phục một Mê Cung đầy khổ ải. Với tư cách là một Mạo Hiểm Giả thì đó là vinh dự to lớn.
Và trong số những người tham gia chuyến hành trình đó, cái danh Ghyslaine của tộc Doldia được xướng lên.
Thật nhảm nhí làm sao, chắc chắn là tin vịt rồi.
Đó là những lời mà tôi đã cực kỳ nhấn mạnh, và những cô cậu cùng thế hệ cũng gật gù đồng tình.
Nhưng, tại sao tôi lại không cảm thấy vui chút nào vì đã nói những lời đó.
Niềm kiêu hãnh khi mang cái danh tộc Doldia, chính vì lẽ đó, liệu người có xuất thân từ nơi này có cảm thấy tự hào khi làm rạnh danh cho tộc, kể cả bản thân đã bị trục xuất rồi không?
“Ngược lại tôi lại làm vấy bẩn cái danh xưng ấy, tôi ngu ngốc làm sao, thực sự xin lỗi.”
Dứt lời, Ghyslaine cúi đầu xuống.
Con bé xin lỗi. Là Ghyslaine đó.
“Ra là vậy…. sao…”
Tôi nhắm nghiền đôi mắt lại.
Tôi hẳn là biết từ lâu rồi chứ.
Ghyslaine phải chịu tình trạng tồi tệ nhất của triệu chứng “Dã Thú Quy Hoàn”.
Ngay cả Cha mẹ cũng bất lực từ bỏ việc chữa trị, nhưng bản chất của “Dã Thú Quy Hoàn” là được chữa lành theo thời gian.
Nói cách khác, Ghyslaine đã được nuôi dạy đàng hoàng và tử tế.
Mặc dù bị người dân trong làng vứt bỏ, nhưng con bé vẫn học hỏi những kiến thức và cách hành xử bên ngoài làng.
Ngay cả khi đã đạt được danh tiếng, con bé vẫn tự hào gọi bản thân với cái tên của tộc Doldia. Và rồi ngày hôm nay, Ghyslaine trở về cố hương với niềm hiêu hãnh.
Đối xử với thủ lĩnh bộ tộc tôi đây với một thái độ trân thành.
Nếu vậy, lời nói của tôi sẽ mang tính quyết định.
“Kiếm Vương Ghyslaine Dedoldia. Chào mừng ngươi trở về làng, Thủ Lĩnh Bộ Tộc Gyes Dedoldia chào đón ngươi.”
“Thật vinh dự cho tôi.”
Ghyslaine đứng dậy rồi quỳ một chân xuống và cúi đầu.
Tư thế của con bé có phải là nghi thức của Phái Kiếm Thần dùng khi chào hỏi bề trên của mình không?
Ghyslaine thật sự đã ứng xử rất tuyệt vời.
Ra vậy, Ghyslaine coi tôi như bề trên của con bé.
“Ở lại đêm hôm nay và kể cho chúng ta về chuyến hành trình của ngươi.”
“Được thôi, có rất nhiều câu chuyện thú vị đấy.”
Tôi đã chấp nhận con bé,
Quá khứ không thể gột rửa, nhưng đó lại là chiếc cầu kết nối dẫn đến tương lai, để chuyển giao cho thế hệ mai sau.
Dù vẫn còn tồn đọng nỗi bất an về những cô con gái đặt nền móng chủ chốt của thế hệ nối tiếp, mà kệ đi, chúng rồi cũng sẽ thay đổi thôi.
Cha tôi cũng vậy, cả Tổ Phụ nữa, cũng gánh trên vai những lo sầu như thế, hoàn thành chức trách Thủ Lĩnh rồi giao phó lại cho thế hệ chúng tôi.
Và thế là, Ghyslaine Dedoldia đã trở về cố hương.
-----------------------------------------------
-----------------------------------------------
★Góc nhìn của Gyes★
Người tên Ghyslaine Dedoldia thuộc tộc Doldia thế hệ chúng tôi, luôn khiến người ta kinh sợ và kỳ thị.
Là một kẻ Bất Thường, nhưng không hề Tầm Thường.
Theo lẽ thường tình, đứa trẻ như vậy sẽ được xem là “Dã Thú Quy Hoàn”, nhưng có một cái gì đó hoàn toàn khác biệt trong nó.
Nó không có phần người. Không chỉ chẳng thế hiểu tiếng người, mà còn cự tuyệt giao giếp và thấu hiểu đối phương.
Luôn tỏa ra thứ mùi giận dữ và kích động. Chỉ cần chạm mắt, nó sẽ tấn công ta theo bản năng.
Chẳng biết là tôi đã suýt chết bao nhiêu lần rồi nữa.
Kể cả có lột trần dội nước lạnh, nhốt vào chuồng mấy ngày mấy đêm vẫn không thể chữa khỏi triệu chứng này.
Bất kỳ Thú Tộc nào nhận loại trừng phạt như thế đều sẽ đánh mất đi sự tức giận bản năng sau một khoảng thời gian nhất định, và điều ấy khiến tôi buồn.
Ai ai cũng đều làm được.
Nhưng con bé, thì khác biệt.
Ngay cả khi ngâm trong nước lạnh hay bị nhốt trong bóng tối cả ngày lẫn đêm, chỉ càng sôi sục thêm sự giận dữ trong nó, càng ngày càng bành trướng.
Ngay cả khi cha quyết định giết con bé rồi thất bại, cũng chẳng có gì thay đổi.
Và khi gã Kiếm Sỹ lang bạc mang con bé ra khỏi làng, tôi đã cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Do con bé không chết ở trong làng nên tôi cảm thấy một chút bình yên trong lòng. Một thứ sinh vật hoang dã như vậy cũng không thể sống lâu được, rồi sẽ chết đuối hay xác vất vưởng xó nào đó thôi.
Ấy là lý do tại sao, khi cái tên Kiếm Vương Ghyslain được đồn thổi gần xa, tôi cảm thấy xấu hổ.
Kiếm Sỹ Ghyslaine Doldia ư? Làm quái gì có chuyện đó cơ chứ? Chắc mẩm có kẻ ngốc nào đó đã cướp danh tính của Ghyslaine rồi tung hoành ngang dọc rồi.
Thế hệ chúng tôi nửa kinh hãi, nửa khiếp đảm, nhưng chúng tôi vẫn nói vậy để tự trấn an mình.
Đôi mắt của lũ trẻ sáng quắc lên khi nghe về danh tiếng của Ghyslaine. Chúng nó vì không biết bản chất thật của con bé, nên tưởng rằng con bé đã công thành danh toại.
Thậm chí việc nghĩ con bé có thể lớn lên ra người ra ngợm cũng là điều quá đỗi viển vông rồi.
Chẳng thể nào một sự tồn tại làm tổn thương kẻ khác như nó lại có thể lớn lên một cách tử tế mà không bị ai đó chém chết.
Kể cả khi tôi trưởng thành hơn về mặt tâm trí và nhận thức được những người mắc chứng “Dã Thú Quy Hoàn” chỉ đơn giản là đứa trẻ đáng thương, thì cái cảm xúc tiêu cực trong tôi vẫn không hề nguôi ngoai.
Ghyslaine chẳng thể làm được thứ gì lên cơm cháo ở cái thế giới ngoài kia đâu, chắc chắn là không bao giờ.
Mỗi lần nghe thêm tin đồn về Ghyslaine, cái suy nghĩ ấy lại trào dâng trong lòng tôi.
Hơn mười năm trước, khi những đứa trẻ loài người đi cùng một Ma Tộc đã cho tôi biết thêm về tình hình gần đây của Ghyslaine.
Đó là một câu chuyện khó tin.
Ghyslaine dạy trẻ con Kiếm Thuật, và bản thân nó cũng tự học tính toán và các chữ cái ư?
Đúng là nực cười.
Ghyslaine khi trưởng thành sẽ ăn thịt và giết trẻ em ngay lập tức.
Bởi vì nó là một sinh vật như vậy.
Nhưng đứa trẻ tên Rudeus Greyrat đã nói thế này.
“Ai cũng có thể thay đổi mà.”
Thật khó tin, chắc chắn cái người Ghyslaine đó là một kẻ khác có cùng tên mà thôi. Tôi nghĩ vậy, không, tôi hy vọng là vậy.
Nhưng Ghyslaine ấy đang ở trước mặt tôi.
“….”
Không chỉ Ghyslaine, mà còn có cả Rudeus-dono, Eris-dono, và cả mấy con ngốc kia nữa.
Tôi hỏi họ đến đây để làm gì, có vẻ như đây là một cuộc họp thảo luận về vấn đề Lara-sama khi đến tuổi trưởng thành, con gái của Rudeus.
Chắc chắn rồi, tộc Doldia sẽ tổ chức một Nghi Lễ cho Cộng Sự, cũng tức là Đấng Cứu Thế của Thánh Thú-sama khi đến tuổi.
Một Nghi Lễ long trọng mà toàn bộ Đại Sâm Lâm đều tham dự.
Chuẩn bị cho bữa tiệc mừng đó đã ngốn rất nhiều thời gian và công sức.
Vì là một người thuộc chủng tộc khác, nên Rudeus-dono có lẽ không biết nhiều về tộc Doldia, cậu ta bày tỏ mong muốn được hợp tác, điều ấy thật hữu ích.
Có lẽ Linia và Pursena đã dẫn dắt cuộc trò chuyện theo hướng đó.
Sau khi rời làng để chăm sóc Thánh Thú-Sama, tôi không nhận được tin tức gì của mấy đứa kể từ đó, nhưng có vẻ bọn nó vẫn ổn.
Nhân tiện thì có vẻ như hiện giờ chúng nó đang lãnh đạo một hội nhóm gọi là Quân Đoàn Lính Đánh Thuê Rudo, với tư cách là cấp dưới của Rudeus-dono.
Với vai trò là người cha, tôi có đặc quyền được vểnh mũi.
Mặc dù không thể xóa bỏ những sai lầm trước đó, nhưng thành tích này là đủ để châm ngòi cảm xúc bên trong Minitona và Tersena khi bị trì hoãn trong quá trình lựa chọn Thủ Lĩnh Chiến Binh để rồi tích lũy cảm xúc căm phẫn.
Minitona và Tersena rất tham vọng.
Cái tin ấy đã thúc đẩy cả hai đứa tiếp tục cố gắng mài rũa, nâng cao thực lực.
“Nghi Lễ để mừng cho chuyến Khởi Hành của Vị Cứu Tinh Lara-sama cùng Thánh Thú-sama cần phải có sự chấp thuận và tham dự của toàn thể chủng tộc sinh sống bên trong Đại Sâm Lâm, tôi rất cảm kích về sự hợp tác của Rudeus-dono, người có mối quan hệ rộng rãi.”
“Thật vui khi nghe chú nói thế, cứ tưởng là chú sẽ nói ‘Cứ để bọn ta lo liệu mọi chuyện, việc của ngươi chỉ cần giao con gái ra đây mà thôi’ cơ chứ.”
“Haha, nếu là người khác thì có khi là vậy thật, nhưng đối với một người hiểu rõ đây là một nghi lễ quan trọng của bộ tộc Doldia thì thật không phải phép khi nói điều ấy.”
Cuộc thảo luận với Rudeus-dono, từ đầu đến chí cuối đều diễn ra suôn sẻ.
Nhưng sâu trong lòng tôi, thật mong Rudeus-dono không động chạm gì đến chuyện của Ghyslaine, nếu được vậy thì tôi cảm kích vô cùng đấy.
Bởi vì tôi có thể cảm nhận được cái ‘mùi’ như vậy.
“Vậy từ bây giờ, tôi sẽ dần dần thông báo cho từng chủng tộc và yêu cầu họ chuẩn bị, còn vấn đề về trang phục Lara hôm ấy có cần phải chuẩn bị gì không?”
“Cô bé sẽ mặc trang phục truyền thống của Nghi Lễ, cậu không phải cần phải lo vụ đó đâu, chỉ là….”
“Chỉ là…?”
“Nhưng con Ma Thú được sử dụng để làm nguyên liệu cho trang phục sinh sống sâu trong Đại Sâm Lâm… vụ săn lùng chúng đều do Thủ Lĩnh Chiến Binh suốt bao nhiêu thế hệ đảm nhận…. nhưng hiện tại chưa có Thủ Lĩnh Chiến Binh nào trong làng, nên….”
“À à…”
Bất giác tôi liếc nhìn sang mấy đứa con gái, một đứa giả ngơ rồi quay mặt ra hướng khác, đứa còn lại đang gặm miếng thịt tự mình đem tới.
Thật chẳng trông đợi gì được ở mấy đứa này.
“Tôi vẫn chưa quyết định chi tiết, nhưng vài năm tới sẽ có một buổi lễ Lựa Chọn Thủ Lĩnh Chiến Binh, tôi đang định quyết chủ đề của cuộc đấu sẽ là thi săn bắt Ma Thú để một công đôi việc luôn. ”
“Vấn đề này đúng là đau đầu thiệt nhỉ.”
“Cậu hiểu cho tôi chứ?”
Rudeus-dono gật đầu thật sâu.
Có vẻ như so với chuyến viếng thăm lần trước, cậu ấy giờ đây đã trưởng thành lên rất nhiều.
Trốn trong thùng gỗ nhìn trộm con gái tôi tắm, không thể ngờ được kẻ đang ngồi đây với thằng nhóc hồi đó là cùng một người, chiếu cố cho mấy đứa con gái tôi chắc phiền cậu ấy lắm nhỉ.
Thời này trao đổi với Nhân Tộc dường như trở nên phổ biến hơn, đi du học ở các trường ngoài làng, và đây là kết quả của việc đó.
Dù trong mắt tôi, lũ chúng nó chỉ là những đứa con dại cái mang, nhưng trong mắt Nhân Tộc thì chúng được tôn trọng như Thủ Lĩnh và Phó Thủ Lĩnh của Quân Đoàn Lính Đánh Thuê.
Thế tức là vấn đề nằm ở tôi rồi nhỉ.
“Vậy Pursena cũng sẽ tham gia tranh đấu chứ?”
“Hông vấn đề-nano, tui không ngại nếu làm điều ấy ngay bây giờ đâu, đủ để gây áp lực cho Minitona lẫn Tersena-nano.”
“Cũng tự tin đấy nhỉ.”
“Tất nhiên rồi-nano, các người nghĩ thường ngày tui được huấn luyện với ai hả, nano~~?”
Con bé dứt lời liền nhìn về hướng của Eris-dono.
Không, chẳng lẽ là…. đang nhìn Ghyslaine sao?
Có thể nào Ghyslaine không chỉ huấn luyện cho mỗi Eris-dono mà cả Pursena…
“Đã lâu rồi tui không vào Đại Sâm Lâm nên sẽ mất đôi chút thời gian để tìm ra lũ Ma Thú, cũng hơi bất công xíu, nano~~”
Linia bên cạnh gật đầu hiểu ý.
Trước đây nếu Pursena có thái độ như vậy thì Linia sẽ ngay lập tức chế giễu con bé và tự cho rằng bản thân vượt trội hơn, thế mà giờ đây chỉ gật đầu mà không đáp lại gì cả.
Thay đổi gì mà ghê gớm quá vậy.
Dù đúng là tôi lo lắng cho hai đứa chúng nó, nhưng miễn là chuẩn bị chu đáo thì được thôi.
Có khả năng Pursena sẽ trở thành Thủ Lĩnh Chiến Binh không nhỉ?
Bất an quá.
“Nếu thế thì ta sẽ liên lạc với mấy đứa khi quyết định được ngày tổ chức chính thức.”
“Hiểu rùi-nano, thế thì phải phái cử Ma Pháp Sư của Quân Đoàn Lính Đánh Thuê làm trung gian liên lạc mới được.”
Có vẻ như Rudeus-dono sẽ thiết lập Bảng Truyền Ngôn của Ma Thuật Thức trong ngôi làng này. Thứ đó dùng để liên lạc từ xa à?
Thật tiện lợi.
Và, quyền sử dụng thuộc về Pursena và Linia.
Cả hai đứa chúng nó đã rời xa Doldia suốt một thời gian dài. Có lẽ lối suy nghĩ đã sớm lệch ra khỏi lẽ thường của bộ tộc. Kiến thức và các loại hàng hóa lạ lẫm sẽ đem lại làn gió mới cho ngôi làng này.
Chắc chắn đó không phải chuyện xấu gì.
“Vậy thì…”
Cuộc trò chuyện lâm vào bế tắc.
Chúng tôi đã bàn về nghi lễ xong xuôi. Cũng đã nói về chuyện lựa chọn Thủ Lĩnh Chiến Binh.
Chẳng còn gì để nói nữa.
Nếu vậy thì tôi sẽ bảo họ đi dùng bữa và rồi chuẩn bị nơi nghỉ ngơi thật chu đáo vào tối nay.
“….”
Sự hiện diện của Ghyslaine, người đã ngồi im lặng suốt từ đầu đến giờ, thật kỳ lạ.
Ghyslaine trong ký ức của tôi, không thể ngồi im lặng quá lâu một chỗ như vậy được.
Chưa đến 1/3 thời gian, con bé phải trở nên điên loạn và tấn công người khác mới phải chứ.
Hành vi ấy khiến tôi tự hỏi rằng người này có thật sự là Ghysline không, nhưng mùi trên người con bé tỏa ra không nói dối.
Đó là thứ mùi gây cảm giác khó chịu, khiến gốc đuôi ngứa ran.
Tôi đã từng cố gắng bỏ chạy khi thứ mùi hương đó lại gần…
“Ghyslaine…”
Cái tên ấy bật ra khỏi miệng tôi.
Sẽ không có chuyện gì bắt đầu nếu tôi cứ giữ im lặng thế này. Tôi đã là người đứng đầu bộ tộc Dorudia rồi.
Là một thành viên kiêu hãnh của tộc, tôi phải cư xử sao cho bản thân không cảm thấy hổ thẹn.
“Chuyện gì?”
Ghyslaine vẫy đuôi rồi nhìn chằm chằm vào tôi.
“Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, sao người vẫn còn mặt mũi quay về ngôi làng này vậy.”
Những lời tôi tuôn ra khỏi miệng, khiến mồ hôi nhễ nhại khắp sống lưng.
Nếu là Ghyslaine ngày xưa, dám nói những lời này, con bé sẽ lao vào cố gắng đoạt mạng tôi tức thì.
Ghyslaine giờ đây… đã được tu luyện Kiếm Thuật một cách bài bản, tư thế, tác phong sắc bén của con bé khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Nếu đây là lần đầu tiên gặp mặt, chỉ riêng thế thôi cũng khiến tôi cảm thấy kính trọng rồi.
Nếu bản tính của Ghyslaine không thay đổi, ai đó trong làng chắc hẳn sẽ bị đánh trọng thương, thậm chí là mất cả mạng cũng không chừng.
Để đề phòng chuyện đó xảy ra, tôi đang thực sự muốn đuổi cổ con bé ra khỏi làng ngay lập tức mà không cần phải suy xét thêm gì nữa.
Nhưng Eris-dono đã cố ý đưa Ghyslaine về đây, vì thế tôi phải đối mặt với vấn đề này.
Với tư cách là kẻ hiểu thế sự, cũng như trưởng tộc tại nhiệm.
“….!”
Eris-dono ngay lập tức đứng phắt dậy, đặt tay lên bao kiếm của mình.
Tuy nhiên, sau đó cô lại ngồi xuống với đôi lông mày nhướng lên.
Trước khi tôi kịp nhận ra, tay của Ghyslaine đang nắm lấy cánh tay của Eris-dono.
“Tôi đã tu luyện ở Thánh Địa Kiếm, nhận về danh hiệu Kiếm Vương, cái sức mạnh này rất có giá trị, nên hiện giờ tôi đang phục vu cho Hoàng Tộc của Vương Đô Asura. Chỉ cần nhìn vào bộ giáp này là anh cũng hiểu rằng tôi đã có một Vị Trí tuyệt vời…. tôi đã được người ta chiếu cố rất nhiều… chính là ‘MẶT MŨI’ như vậy đấy.”
Tôi đã dùng từ ngữ khá mơ hồ để hỏi con bé, nhưng Ghyslaine chỉ đáp lại với một vẻ mặt bình tĩnh.
“Ngươi… hẳn là căm hận người dân trong ngôi làng này lắm nhỉ…”
“Căm hận? Tại sao chứ?” Ghyslaine chỉ nghiêng đầu hỏi lại.
“Ngươi hỏi tại sao ư…? Họ khước từ ngươi, thậm chí còn cố giết ngươi, ngươi biết điều đó chứ?”
“Với một con thú hoang không thể dùng từ ngữ để giao tiếp, là ai đi chăng nữa cũng đều sẽ đối xử như vậy thôi.”
Ghyslaine tiếp tục nói với giọng lãnh cảm.
“Tôi… vào khoảng khắc được trao cho cái danh Kiếm Vương, Sư Phụ đã nói thế này: ’Nhà ngươi là Kiếm Vương của bộ tộc Doldia, Ghyslaine. Hãy tự xưng cái danh đó với niềm tự hào, khi ngươi tuyên thệ điều gì đó, hãy tuyên thệ theo cái tên của Tộc Doldia’.”
“Ngươi tự hào cái tên đó ư?”
“Đúng vậy.”
Thật giễu cợt, một kẻ như ngươi không có tư cách tự gọi mình là Doldia.
Hay đó chỉ là những lời mà tôi định bật ra khỏi cuống họng.
Tôi tự hỏi tại sao nhỉ. Chính tôi cũng không biết nữa, nhưng khi Ghyslaine nói vậy với niềm kiêu hãnh, lòng tôi cảm thấy thoải mái đến lạ kỳ.
“Tôi, kẻ đã nhận được lợi ích từ cái tên của tộc Doldia, cái danh xưng ấy không hề đem lại trở ngại gì, cớ sao tôi lại phải căm hận nó.”
Khi nghĩ về lý do tại sao, tôi hồi tưởng lại thời còn trai trẻ, trước khi trở thành Thủ Lĩnh Chiến Binh.
Đó là khoảng thời gian những tin đồn của Kiếm Vương Ghyslaine đã bắt đầu lan truyền đến làng.
Sự khét tiếng của cái tên Kiếm Vương Ghyslaine đã vang danh khắp nơi, nhưng đó không phải Tai Tiếng.
Thậm chí còn ngược lại, chiếm phần lớn trong số đó Danh Tiếng là đằng khác.
Trong vô số tiếng tăm ấy, có tin đồn về việc chinh phục một Mê Cung đầy khổ ải. Với tư cách là một Mạo Hiểm Giả thì đó là vinh dự to lớn.
Và trong số những người tham gia chuyến hành trình đó, cái danh Ghyslaine của tộc Doldia được xướng lên.
Thật nhảm nhí làm sao, chắc chắn là tin vịt rồi.
Đó là những lời mà tôi đã cực kỳ nhấn mạnh, và những cô cậu cùng thế hệ cũng gật gù đồng tình.
Nhưng, tại sao tôi lại không cảm thấy vui chút nào vì đã nói những lời đó.
Niềm kiêu hãnh khi mang cái danh tộc Doldia, chính vì lẽ đó, liệu người có xuất thân từ nơi này có cảm thấy tự hào khi làm rạnh danh cho tộc, kể cả bản thân đã bị trục xuất rồi không?
“Ngược lại tôi lại làm vấy bẩn cái danh xưng ấy, tôi ngu ngốc làm sao, thực sự xin lỗi.”
Dứt lời, Ghyslaine cúi đầu xuống.
Con bé xin lỗi. Là Ghyslaine đó.
“Ra là vậy…. sao…”
Tôi nhắm nghiền đôi mắt lại.
Tôi hẳn là biết từ lâu rồi chứ.
Ghyslaine phải chịu tình trạng tồi tệ nhất của triệu chứng “Dã Thú Quy Hoàn”.
Ngay cả Cha mẹ cũng bất lực từ bỏ việc chữa trị, nhưng bản chất của “Dã Thú Quy Hoàn” là được chữa lành theo thời gian.
Nói cách khác, Ghyslaine đã được nuôi dạy đàng hoàng và tử tế.
Mặc dù bị người dân trong làng vứt bỏ, nhưng con bé vẫn học hỏi những kiến thức và cách hành xử bên ngoài làng.
Ngay cả khi đã đạt được danh tiếng, con bé vẫn tự hào gọi bản thân với cái tên của tộc Doldia. Và rồi ngày hôm nay, Ghyslaine trở về cố hương với niềm hiêu hãnh.
Đối xử với thủ lĩnh bộ tộc tôi đây với một thái độ trân thành.
Nếu vậy, lời nói của tôi sẽ mang tính quyết định.
“Kiếm Vương Ghyslaine Dedoldia. Chào mừng ngươi trở về làng, Thủ Lĩnh Bộ Tộc Gyes Dedoldia chào đón ngươi.”
“Thật vinh dự cho tôi.”
Ghyslaine đứng dậy rồi quỳ một chân xuống và cúi đầu.
Tư thế của con bé có phải là nghi thức của Phái Kiếm Thần dùng khi chào hỏi bề trên của mình không?
Ghyslaine thật sự đã ứng xử rất tuyệt vời.
Ra vậy, Ghyslaine coi tôi như bề trên của con bé.
“Ở lại đêm hôm nay và kể cho chúng ta về chuyến hành trình của ngươi.”
“Được thôi, có rất nhiều câu chuyện thú vị đấy.”
Tôi đã chấp nhận con bé,
Quá khứ không thể gột rửa, nhưng đó lại là chiếc cầu kết nối dẫn đến tương lai, để chuyển giao cho thế hệ mai sau.
Dù vẫn còn tồn đọng nỗi bất an về những cô con gái đặt nền móng chủ chốt của thế hệ nối tiếp, mà kệ đi, chúng rồi cũng sẽ thay đổi thôi.
Cha tôi cũng vậy, cả Tổ Phụ nữa, cũng gánh trên vai những lo sầu như thế, hoàn thành chức trách Thủ Lĩnh rồi giao phó lại cho thế hệ chúng tôi.
Và thế là, Ghyslaine Dedoldia đã trở về cố hương.
-----------------------------------------------