Light Novel Mushoku tensei: Chương 10: Câu chuyện về Thất Hiệp Sỹ Asura: Người phụ nữ từng bị gọi là Cuồng Khuyển
*Chất lượng bản dịch tất nhiên là không bằng được của Chaika-sama, vậy nên nếu có lỗi gì thì mọi người cmt xuống bên dưới để mình hoàn thiện bản dịch hơn nhé.
-----------------------------------------------
Chương 10_Vol 1: Câu chuyện về Thất Hiệp Sỹ Asura: Người phụ nữ từng bị gọi là Cuồng Khuyển
Gần đây, bạn tôi Doga dường như đã kết hôn.
Bắc Đế Doga, ừm đúng vậy đó, anh ta là ân nhân của tôi, tốt bụng và mạnh mẽ biết bao.
Thành thật thì khi nghe tin ảnh kết hôn khiến tôi lo vốt vó cả lên.
Nói về kiểu người của anh ấy thì phải gói gọn trong hai từ ‘ngây thơ’, chắc mẩm chàng ta đã bị phụ nữ lừa dối rồi.
Nếu quả thật anh ấy bị mồi chài bởi một ả nào đó, tôi sẽ phải ra tay tương trợ thôi. Tất nhiên là phải giải trình với Ariel trước.
Khi tôi đang rất nhiệt thành chuẩn bị tiến hành điều tra, thì một lá thư đã đến tay Eris.
Từ một người phụ nữ tên Isolte Cruel.
Đúng vậy, là Thủy Đế Isolte. Một người nàng thơ xinh đẹp và trong sáng tinh khôi, người đã hỗ trợ chúng tôi trong cuộc chiến ở Vương Đô Biheiril.
Trong bức thư cô ấy gửi tới đã kể rằng cổ đã thừa kế cái tên Thủy Thần từ Reida.
Và cũng có một mối quan hệ hôn nhân tốt đẹp.
…Đối phương là Doga.
Nói cách khác, Doga và người phụ nữ thanh cao đó đã lên duyên vợ chồng.
Đó là phước lành. Đúng là cô ấy đã giúp tôi ở Vương Quốc Biheiril, nhưng nếu thế trận xoay vần, rất có khả năng đã trở thành kẻ thù rồi. Những trường hợp như vậy luôn có thể xảy ra.
Trong khi suy tư, tôi hỏi Eris xem cô ấy là người như thế nào, có vẻ đó không phải người xấu. Tuy nhiên, chỉ vì Eris không có ấn tượng xấu với cổ không có nghĩa đó là người tốt. Giữ cái suy nghĩ đó trong đầu, tôi đến Vương Đô Asura tinh tế thăm dò từ Ariel, moi thông tin từ Luke, dò hỏi Ghyslaine, ngó Doga đứng trong góc khuất, và tới võ đường phái Thủy Thần, thăm dò gia chủ của gia tộc Cruel.
Trong khi tôi đang đi dò hỏi này nọ, thì Ariel có hỏi là: ‘’Cậu rảnh rỗi sinh nông nổi đó hả?’’
Không, không phải thế đâu. Làm gì có chuyện tôi điều tra vấn đề này chỉ vì rảnh quá đâu chứ, chỉ là không muốn người mà mình nợ ân tình phải chịu đối xử bất công, là như vậy đó.
Mà… sau cuộc điều tra thì sự thật sẽ làm sáng tỏ sớm thôi.
Nếu như isolte là kiểu chọn bạn đời dựa trên khuôn mặt, và bản chất là một người phụ nữ xấu xa, nham hiểm thì sao Rudeus này có thể đứng ngoài cuộc được cơ chứ….? Do đó, tôi vẫn sẽ tiếp tục trò thám tử này.
Theo như điều tra thì hai người có vẻ rất tình tứ ấy. Isolte gọi Doga là Chồng iu, có vẻ như bồ kết với nồng thắm lắm.
Có tin đồn Isolte là kiểu phụ nữ chọn bạn đời dựa vào ngoại hình, nhưng có vẻ như sau khi khám phá con người thật của Doga, cổ đã nhìn ra được những điểm tốt của anh chàng.
Ngay cả tôi cũng từng nghĩ anh ấy vô dụng cho đến khi Doga cứu mạng tôi. Vậy ra tôi mới là người xấu tính ở đây à? Thế này thì có khi tôi cũng phải thừa nhận con người của Isolte rồi đó.
Đi đến kết luận ấy, tôi chúc mừng hai người và trở về nhà.
Mặc dù vậy, thật khó đoán là thuyền của cặp đôi này lại cập bến, đúng là chẳng ai ngờ. Ngay cả tôi đây cũng đâu ngờ mình sẽ có ba người vợ cơ chứ.
Tôi trở về nhà trong khi chìm trong mớ suy nghĩ đó.
‘’Tôi muốn tới ngôi làng của Thú Tộc.’’
Là Eris.
Gần đây, cô ấy có vẻ khá vui khi nghe tin Isolte kết hôn, thế thì đáng lẽ phải thư giãn nằm dài trên ghế Sofa, vậy mà sao lại suy nghĩ theo cái hướng đó vậy?
‘’Đột nhiên sao lại thế, chồng iu?’’
Tôi dò hỏi trong khi ngồi kế bên Eris.
Nhân tiện thì phía bên trái, Pursena đang nằm dài trên đùi Eris và đọc sách. Đó là lý do tôi chỉ có thể ngồi rúm ró ở một góc ghế.
Cả Linia và Pursena đều như thể thuộc hạ của Eris vậy, nhưng Pursena là người chăm lo cho Leo nên cô ta thường xuyên túc trực ở nhà tôi, nên thành ra dính lấy Eris luôn.
Pursena thuộc giống chó, nên Eris cũng rất vui khi được chăm sóc cô ả.
Cũng phải nói thêm, Linia không hợp cạ với Eris cho lắm, cô ta thuộc họ nhà mèo, thường cào cấu loạn xạ khi bị la mắng.
Leo thì đang nằm cuộc tròn dưới chân Eris, còn Lara và Sieg đang nằm lim dim trên người Leo.
Ngay cả khi Eris cất tiếng lớn như vậy, mấy đứa cũng không có dấu hiệu sẽ tình giấc. Chắc chúng cũng quen với chuyện này rồi.
Thật là một quãng thời gian bình yên nên cũng không phải lo âu chuyện gì.
Nhưng đó là làng của tộc Thú Nhân đó.
Đối với Eris mà nói, nơi ấy vừa là chốn bồng lai vừa là liều Doping cực mạnh.
Chỉ cần Eris tới ngôi làng của thú nhân, bắt gặp một thú nhân nào đó dễ thương nè. Và trước khi tôi kịp định thần lại thì sẽ có thêm một đứa trẻ thú nhân xuất hiện trong cái nhà này. Đây không phải chuyện đùa đâu.
‘Thì đó, chuyến đi lần trước ấy, tôi có kết thân với em gái của Linia đó nhé, nên giờ muốn tới đó xem chúng sống thế nào rồi.’’
Đó hẳn là Minitona và Tersena rồi.
Chắc hẳn giờ hai đứa ấy đã vượt qua những người chị em của mình và trở thành ứng cử viên Thủ Lĩnh Chiến Binh xuất sắc hay gì đó.
Nếu Pursena không không thất thủ thì đã được trở thành ứng viên sáng giá nhất thay vì ứng viên bình thường rồi.
Ngay cả Pursena cũng nào muốn nằm ườn ra ở một nơi như thế này.
Cô ta hẳn đã có thể trở thành Thủ Lĩnh Chiến Binh và thăng tiến trong sự nghiệp nếu có cơ hội phát triển tài năng.
Mà… kể cả đã mất chức, hiện giờ Pursena vẫn là phó Thủ lĩnh của Quân Đoàn Lính Đánh Thuê Rudo của chúng tôi. Cô ả làm việc rất chăm chỉ.
Quân Đoàn cũng phát triển khá lớn mạnh, hai người họ cũng có một chỗ đứng kha khá.
Chính vì thế nên tôi cũng chẳng muốn thúc ép cổ về làng làm gì.
“Có nói trước ấy rồi mà, anh đã nói sẽ đi khi Lara lớn thêm tý nữa!”
“Dự kiến thôi, với lại ‘tý nữa’ ở đây là khi con bé tầm 15 tuổi.”
“Đi trước lúc đó cũng được mà.”
“Mà… nghe cũng được đó nhỉ.”
Lara là sự tồn tại như Đấng Cứu Tinh, nếu vẫn còn sợi dây liên kết với Leo thì việc duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Thú Tộc từ lúc con bé vẫn còn nhỏ tuổi cũng là một ý kiến hay.
Kể cả như thế thì….
‘’Đột ngột như vậy thì cũng khá phiền cho họ đó.’’
“Ổn cả mà, này, Pursena, đúng không?’’
‘’À, vầng vầng, đột ngột vậy cũng không sao đâu ạ.’’
Một câu trả lời vô cùng hời hợt của Pursena.
“Nói không sao như thế thì… cô cũng đi cùng ta.’’
“Sao lại thế- nano?’’
‘’Cô không thích về đó à?’’
Pursena đã từng động tay động chân vào ‘’kho dự trữ’’ của làng trong quá khứ nên bị xa lánh, kể cả thế thì cũng có những tình tiết giảm nhẹ tội trạng và được giao cho nhiệm vụ trở thành hầu cận của Leo.
Công việc sẽ tiếp diễn cho tới khi Lara trưởng thành, sau đó cô ả có thể sẽ được trở lại làm ứng cử viên cho vị trí Tộc Trưởng.
Nhưng theo những gì tôi thấy thì có vẻ cô ta đã quá xa vời với việc thăng tiến trong sự nghiệp, đã hỏng hẳn rồi.
Ngay cả khi Pursena có trở về tranh chức thì người dân cũng khó lòng chấp nhận.
“Boss nè, tôi là phó chỉ huy của Quân Đoàn Lính Đáng Thuê Rudo đó. Nói không ngoa khi cho rằng tôi là thủ lĩnh phụ trách của quân đoàn-nano. Tôi hông đứng thấp hơn vị trí của Linia. Nên những quân đoàn khác cũng phải nể tôi vài phần- nano’’
“Không, không, chẳng phải cô là ứng cử viên tộc trưởng của tộc Doldia hay sao?’’
Chả lẽ cô ả thực sự từ bỏ cuộc chiến tranh giành vị trí tộc trưởng ư?
Ngay cả khi không trở thành tộc trưởng, thì giữ cái vị trí phó chỉ huy của quân đoàn lính đánh thuê này mà cô ta cũng ổn được sao?
‘’Fufu, boss đúng là non tơ mà. Với tư cách là phó chỉ huy của quân đoàn lính đánh thuê Rudo. Tôi sẽ trở thành tộc trưởng của tộc Doldia. Tộc Doldia sẽ có mối quan hệ giao hảo với tổ chức quyền lực như vậy sao có thể khước từ được chứ, và tôi gọi đó là Khải Hoàn Trở Về*-nano.’’.”
(Từ gốc ガイセン<Gaisen>: Có thể hiểu Khải Hoàn Trở Về là Áo Gấm về Làng ở Việt Nam hay dùng.)
Tôi cứ nghĩ là tộc Doldia đã có mối quan hệ giao hảo với quân đoàn lính đánh thuê Rudo ngay khi họ có mối quan hệ với tôi rồi cơ chứ.
Tuy nhiên, chẳng biết khi nào cái mối quan hệ này bị cắt đứt, sẽ an toàn hơn nếu có sợi dây liên kết khác giữa hai bên.
‘’A, nhưng tốt hơn là đợi thêm một thời gian nữa rồi mới dẫn theo Thánh Thú-sama và Lara-sama được không?’’
“Ô, sao lại vậy.’’
‘’Đối với thú tộc mà nói, sự khởi hành của Thánh Thú-sama là một bước ngoặt quan trọng. Chắc chắn sẽ có một buổi lẽ rửa tội hay tiệc long trọng, nói chung là một sự kiện rất quan trọng đó-nano.’’
Thì ra đó là lý do tại sao không nên để Lara tới làng tộc Doldia quá sớm.
“Tộc Doldia phải dành nhiều năm để chuẩn bị, tìm kiếm sự giúp đỡ từ nhiều bộ tộc khác, để chuẩn bị cho sự kiện lớn này tốn nhiều tâm huyết lắm đó- nano.’’
‘’Hiểu rồi… nếu có liên quan đến vấn đề tài chính, phía tôi có thể hỗ trợ chút đỉnh.’’
Nếu sự kiện đó lớn đến mức toàn bộ chủng loài sẽ tham gia. Chỉ khoản ‘’tiền tiêu vặt’ của tôi sao có thể cáng đáng được.
Tuy nhiên, tôi cũng là trai trưởng tộc Greyratt chứ bộ. Nếu là vì con gái cưng Lara yêu quý, tôi sẵn sàng quỳ gối lạy lục vay tiền từ Chủ Tịch công ty.
“Không đâu, tộc Doldia cũng có niềm kiêu hãnh chứ. Để được giao phó trọng trách lãnh đạo tộc Thú Nhân, tôi phải tự làm mọi thứ bằng chính bản thân mình-nano.’’
Đó là phong tục hay là quy ước nhỉ?
Dù sao thì tôi không thể cản trở thú nhân của Tộc Dordia nếu đó là vì niềm kiêu hãnh, dù khả năng cao là cái kế hoạch đó sẽ sớm vứt sọt rác.
‘’Vậy, bắt đầu thu xếp từ giờ mới kịp.’’
‘’Hiển nhiên!’’ Eris hét lớn.
Quả thật nếu không biết ở cái nghi thức đó Lara sẽ phải làm những gì thì sao có thể bảo con bé chuẩn bị được.
Tôi không nghĩ đó là một nghi thức nguy hiểm, nhưng sẽ an toàn hơn nếu biết con bé phải thực hiện những việc gì ở đó.
“Vậy, chúng ta sẽ tới đó trước để bàn bạc với Tộc Trưởng, còn Lara ở nhà.’’
‘’Quyết thế nhé!’’ Eris cao giọng rồi đứng phắt dậy làm Prusena ngã lăn xuống đất.
Khoảng khắc đó, đuôi của Leo cũng bị đè lên đau điếng. Nó rên ư ử, Pursena rối rít xin lỗi, còn Lara ngước đôi mắt còn đang ngái ngủ rồi giang hai tay về phía tôi, tôi ôm con bé vào lòng.
“Vậy thì, cùng đi nào!’’
‘’Ơ kìa từ từ đã. Trước hết anh phải xin ý kiến từ Orsted-sama đã. Giờ này có lẽ ngài ấy đang bận việc nhỉ, để tẹo nữa.’’
‘’Ể~~’’
Eris buồn thui, nhưng cô ấy không từ bỏ ý định rồi ra ngoài vườn chơi.
Mà, nếu là chuyện liên quan đến Lara, Chủ Tịch có lẽ sẽ không phản đối đâu.
Dù sao đến tận bây giờ, chưa bao giờ Sếp nói với tôi rằng ‘’Nếu ngươi có thời gian rảnh làm ba cái thứ đó, thì tốt nhất hãy đi làm việc mà ta giao đi.’’ Nhưng đừng hy vọng quá nhiều rằng Sếp trong trường hợp này sẽ không nói thế.
‘’À, đúng rồi.’’
Khi bản thân còn đang cân nhắc các lựa chọn, thì Eris, người chuẩn bị rời khỏi phòng khách đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Cô ấy cao giọng:
‘’Hãy đưa Ghyslaine đi cùng chúng ta!‘’
“Không, Cô ấy thì không được.’’
Dù tôi không biết chi tiết về việc Ghyslaine bị đối xử thế nào ở làng Doldia, nhưng nhìn cái thái độ của Gyes mà nói, đó hẳn là quá khứ không tốt đẹp gì.
‘’Tại sao cơ chứ!! Ghyslaine giờ đã trở thành một Hiệp Sỹ của Vương Đô Asura đó nhé, lần cuối cùng tôi gặp cô ấy thì cô ấy đã diện trên mình Hoàng Kim Giáp, theo cách gọi của Pursena, thì đó là Khải Hoàn Trở Về!!!”
‘’Đúng như Eris đã nói đó-nano.’’
Pursena hướng ánh mắt đi chỗ khác với khuôn mặt cam chịu. Cô ấy móc đuôi ở giữa hai chân và dùng ngón tay ve vẩy nó. Pursena hoàn toàn bị ép buộc phải đồng thuận. Chắc hẳn cô ấy cũng biết Ghyslaine bị đối xử ra sao trong tộc.
Chà, Ghyslaine cũng không mặn mà gì với bộ tộc Doldia cho lắm. Mà… có vẻ như Gyes cũng đã thay đổi quan điểm chút ít về Ghyslaine, sẽ có cơ hội hòa giải ít nhất một lần, phải chứ? Cứ thế này thì Ghyslaine sẽ không được trở về làng trong suốt quãng đời còn lại của mình mất.
‘’Được rồi, vậy chúng ta đi hỏi thử nhé?’’
‘’Tuyệt vời!!’’
Eris đắc thắng rời khỏi phòng khác. Vì một lý do nào đó, Leo cũng bám theo với Sieg trên lưng.
Chỉ còn Pursena và Lara ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống sofa mà cẩn thận không đánh thức con bé.
Pursena cũng nằm trên ghế sofa như không có chuyện gì và gục đầu trong lòng tôi. Tôi hất đầu gối ra và cô ả đập đầu xuống đất.
‘’Đau quá!’’
“Đừng có mà gối đầu vào người phụ nữ đã có gia đình.’’
‘’Đồ keo kiệt, Boss là chồng, chứ có phải vợ đâu cơ chứ.’’
“Trước mặt Eris, tôi nguyện trở thành một thiếu nữ.’’
“Fắc (F.u.c.k ファック)”
Chả liên quan gì đến chuyện keo kiệt hay không, nếu động dực với người phụ nữ khác trước mặt con gái yêu thì còn ra thể thống gì nữa chứ.
Trong khi đang mải nghĩ thì Pursena thay đổi tư thế và gác chân lên đầu gối tôi.
Ừ hừm. Thế này thì được. Hôm nay Pursena không mặc váy, thậm chí còn không thể nhìn thấy chân Pursena do cái đuôi vắt lên trước. Mà đuôi của cô ả êm dịu thoái mái thiệt.
“Cho tôi hỏi chút…. Ghyslaine là người như thế nào đối với các cô vậy?”
“Cha thì chắc hẳn có suy nghĩ khác, nhưng đối với tôi mà nói thì bà ấy như một người dì đáng tự hào vậy. Rời khỏi làng và vươn lên vị trí Kiếm Vương chỉ với một thanh kiếm, không phải ai cũng có thể làm được điều đó đâu. Mọi người trong thế hệ bọn tui, ai ai cũng nghĩ vậy hết á-nano.”
“Hừm, ra là vậy.”
Nếu Pursena đã nói vậy, tôi sẽ cố gắng xoay xở bằng cách nào đó.
Nếu bản thân Ghyslaine không muốn đi, thì ổn thôi. Nhưng tôi không thể nào tưởng tượng nổi việc Ghyslaine sẽ từ chối yêu cầu của Eris. Vì vậy tôi phải tiếp tục suy nghĩ với giả định rằng cô ấy sẽ đi.
★★★
Chủ Tịch đã đồng ý với cả hai đề xuất.
Hắn còn giao phó tôi món quà Thổ Sản, bảo tôi nhất định phải đem đến tận nơi.
Cái tên ‘nhân viên mới’ đã nghe lỏm được và hét lên: “Ngài đi đâu cơ? Ngài đi với ai cơ chứ? Là người được mệnh danh là Kiếm Vương Ghyslaine đó ư? Rốt cuộc ngài chuẩn bị chiến đấu với thứ quái vật gì vậy?’’ Tôi không giải thích chi tiết mà chỉ đưa ra câu trả lời qua loa để hắn tự hiểu, gã đã chấp nhận chuyện ấy khá thoái mái. Quả là tên dễ dãi.
Vào ngày khởi hành.
Ở đó, Linia và Pursena và Ghyslaine đang chào hỏi nhau.
“Lần đầu tiên gặp mặt, Nyaaa. Con tên là Liana Dedoldia-nyaaa. ”
“Đã nghe danh từ lâu-nano, con là Pursena Adoldia-nano.”
Khi hai người ấy gặp Ghyslaine, họ bày ra vẻ mặt khá kinh ngạc. Kiểu như vận động viên chạm trán cựu vận động viên đội thể thao trong Đại Hội của trường vậy.
“Bọn con rất ngưỡng mộ dì Ghyslaine, người đã tạo nên tên tuổi của mình sau khi rời khỏi làng-nyaa.”
“Con đã nghĩ đến việc đi chào hỏi dì ngay khi tạo dựng được danh tiếng”.
Mặt khác, Ghyslaine hào phóng gật đầu như thể cựu băng đảng Mô Tô đã nghỉ hưu vậy. Không phải thái độ khinh thường, cũng không phải là Ghyslaine đang vênh váo trịnh thượng, chỉ đơn giản cô đang thoải mái thôi. Là cách ứng xử của cô ấy.
Giống như một con chó cỡ lớn đã được huấn luyện bài bản nhỉ?
Đó là Ghyslaine như thường lệ mà tôi luôn biết.
“Dù sao thì mọi người tới chỉ để chào hỏi thôi à, có việc gì không?”
Khi tôi cùng với Eris đến tìm gặp Ghyslaine, cô ấy đang trò chuyện cùng với Sándor và Isolte tại khu vực diễu hành. Hẳn là ‘bận rộn’ lắm…
“À, tôi đã quyết định chỉ dạy Kiếm Kỹ mới cho các Hiệp Sỹ.”
“Nhắc mới nhớ, hình như tôi đã từng nghe qua rồi.”
Tôi nghe được từ Ariel, rằng:
Hiện tại ở Vương Đô Asura có ba người chỉ dạy kiếm thuật: Phái Kiếm Thần, Phái Thủy Thần, phái Bắc Thần.
Một trong số họ là Ghyslaine không có ý định truyền dạy kiếm kỹ, nhưng cái lão già ‘trẻ con’ thì thực sự nóng nòng muốn tham gia vào quá trình đào tạo thế hệ tiếp theo. Việc học ba trường phái kiếm thuật khác nhau cùng một lúc. Không gì là không thể làm được, theo ý kiến của Sándor, một cuộc thử nghiệm đã được thực hiện.
Đó là nỗ lực để tạo ra một trường phái kiếm thuật hoàn toàn mới, tận dụng trường phái Kiếm Thần, Thủy Thần và Bắc Thần để tạo nên Kiếm Thuật Hiệp Sỹ cho Vương Đô Asura.
Kiếm Vương, Thủy Thần tại nhiệm, cùng với một cựu Bắc Thần dạy theo cách của riêng mình. Sándor đã gom hết lại để tạo nên một trường phái xịn xò hơn.
Có kẻ đã hỏi là: ‘Ơ kìa, đấy chả phải chỉ là tạo ra một Phái khác cho Trường phái Bắc Thần thôi mà?’
‘Các người chỉ cần nghe theo lời dạy của ta thôi, ta sẽ tự mình quyết định những chi tiết nhỏ nhặt.’
Ngạc nhiên thay, sự hiện diện của Ghyslaine khá hiệu quả. Cô ấy nghiêm túc nhưng vụng về. Dạy bằng cách mà cô ấy hiểu.
Theo lẽ đó, có thể hiểu nôm na là Kiếm Thuật Hiệp Sỹ Asura là kiếm pháp được hình thành dựa trên phái Kiếm Thần, kết hợp với Thủy Thần và Bắc Thần.
“Hiểu rồi, ra là vụ đó hả, đó là lý do mà dạo nào cô khá bận rộn nhỉ?”
“Đúng thế… nhưng… đừng kể chuyện đó với tiểu thư Eris nhé.”
Ghyslaine nhìn sang Eris, và đúng như dự đoán. Eris đang trong tư thế khoanh tay như thường lệ, cổ có tâm trạng tốt hơn ngày thường rất nhiều.
“Ta không còn là tiểu thư nữa!!”
“Vâng, thưa phu nhân Eris.”
Ghyslaine cười gượng đáp lại, còn là Pursena Adoldia là Pursena Adoldia và Pursena thì cười khúc khích phía sau.
“Cười gì chứ.” Eris kêu lên.
“Hôm nay Eris có vẻ rất vui đó-Nyaa”
“Thậm chí còn trẻ con hơn bình thường nữa-Nano”
“Nói gì vậy chứ.”
Eris vẫn mang cái biểu cảm đó, hất càm sang một bên. Quả nhiên ha, Eris vẫn là yêu quý Ghyslaine nhất.
Đến bây giờ, tôi đã một mái nhà cùng với gia đình ấm êm. Tuy nhiên, đối với Eris, nhà của cô trước đó, giờ đây chỉ là thành phố kiên cố tọa lạc trên lãnh thổ Fitoa mà thôi. Ghyslaine là người thân duy nhất còn lại của gia đình cô. Một người tiền bối, một người chị em ruột thịt, hay người cô thân thích, hoặc tương tự vậy… Ý nghĩ có thể đồng hành cùng với Ghyslaine một lần nữa khiến cô không thể cưỡng lại được.
“Vậy chúng ta đi chứ?”
Và như thế, chúng tôi một lần nữa hướng đến ngôi làng Doldia trong Đại Sâm Lâm.
★Góc nhìn của Ghyslaine ★
Khởi đầu của cuộc đời tôi chả bao giờ suôn sẻ cả.
Các bộ tộc người thú đôi khi sinh ra những đứa trẻ được gọi là “Dã Thú Quy Hoàn*”
(*Là cách gọi chỉ những người thú sinh ra với bản tính dã thú chiếm phần lớn.)
Nói nôm na là một đứa trẻ thiếu đi sự lý tính.
Đặc biệt là răng nanh mọc ra từ khi chào đời, hoanh dại như một con dã thú đang kinh hãi.
Đứa trẻ mang triệu chứng ấy thậm chí còn không nhớ nổi được nhiều từ vựng, đánh vần chữ a chữ o còn khó. Luôn thể hiện sự thù địch với mọi sự vật xung quanh.
Tôi cũng vậy, đúng thế.
Dù không nhớ nhiều về thời ấu thơ của mình, từ khi mở mắt ra, trái tim tôi đã bị cơn tức giận ngự trị rồi.
Toàn bộ sự vật trước tầm mắt đều trở nên chật chội, đau đớn, khiến tôi kích động không thôi.
Tôi đều coi mọi người xung quanh là kẻ thù.
Tôi chưa từng nghĩ về lý do tại sao bản thân lại có những suy nghĩ như vậy, hiện tại vẫn không thể biết được.
Đến giờ đây, nỗi tức giận mang tính bản năng đó vẫn khuấy đảo trái tim tôi không ngừng. Nếu căm ghét một thứ gì đó, hành vi sẽ tự nhiên mất quyền kiếm soát và máu dồn lên não.
Tất cả những gì tâm trí tôi còn nhớ là khung cảnh những người lớn phẫn nộ và ánh nhìn kinh hãi của anh chị em.
Trong trạng thái “Dã Thú Quy Hoàn”, nhiều trường hợp kể cả khi mắc triệu chứng này, đứa trẻ cũng sẽ trưởng thành ổn định. Hầu hết bọn chúng, ở tuổi thứ 5 hoặc hơn một chút, mức độ của triệu chứng sẽ ít tồi tệ hơn.
Nhưng tôi thì khác, ngay cả khi đã 5 tuổi, tôi vẫn trở nên kích động. Càng ngày càng ngang bướng.
Đến khoảng 5 tuổi, tôi có khả năng suy nghĩ ở một mức độ nào đó. Nhưng lại chả nghĩ thông suốt được chuyện gì, tôi là một đứa trẻ thường xuyên nổi cơn thịnh nộ.
Hầu hết lứa trẻ em cùng tuổi, tôi đã gần như giết tất cả bọn họ, thật vô vị. Tôi chỉ là không thích khi nhìn thấy chúng.
Ở làng Doldia, một đứa trẻ bạo lực như thế, đều bị lột trần và tắm bằng nước lạnh. Có vài trường hợp còn bị nhốt trong cũi qua đêm.
Hầu hết người thú đều trở nên ngoan ngoãn hơn sau khi trải qua những hình phạt đó, có vẻ như đó là bản năng của chúng tôi.
Nhưng… tôi thì khác, Tình trạng “Dã Thú Quy Hoàn” không diễn ra như vậy.
Không… đến giờ tôi vẫn không thể nào biết được. Sự ‘tổn thương’ vì bị phạt tắm bằng nước lạnh và nhốt cũi, tôi không thể cảm nhận được nó.
Dẫu sao thì, có vài lời đồn rằng, những đứa trẻ không thể chữa khỏi triệu chứng “Dã Thú Quy Hoàn” ngày nào đó nó sẽ chết vì ‘sự cố’.
Những ‘sự cố’ dẫn đến cái chết, như là kiểu bị bỏ lại trong rừng sâu vào đêm tối, nơi những con dã thú lang thang chực chờ săn mồi.
Đối với tôi thì chuyện ấy gần như xảy ra… mà không… đã xảy ra rồi.
Đến khi cơ sự ập tới thì tôi vẫn như một con ngốc vậy, không biết điều gì đang diễn ra.
Dù vẫn còn ngơ ngác, tôi bằng cách nào đó đã nhận ra rằng, dân làng đang muốn ‘đào thải’ tôi.
Tôi nhạy cảm với loại ‘mùi’ đó.
Tôi còn sống là nhờ vào người Kiếm Sỹ lang bạc để tu luyện vào thời điểm đó… Gull Farion.
“Cái con nhãi này ấy, nếu các ngươi không cần thì cho bổn tọa nhé.”
Dứt lời, Gull Farion vác tôi lên vai.
Là vậy đấy, như nhặt lại thứ rác thải đã bị vứt bỏ, người ấy đưa tôi ra khỏi làng.
Tôi không muốn phụ thuộc vào ai đó chỉ vì được giúp đỡ. Tôi cũng không phải là một đứa trẻ dễ thương gì cho cam.
Tôi cắn, cào rồi sủa, nhưng Gull Farion dễ dàng hất ra, đè tôi xuống, kẹp cổ, vứt cho tôi một thanh kiếm rồi nói:
“Bổn tọa nghĩ nhà ngươi rất hợp với kiếm thuật, hãy sử dụng thứ này và chiến đấu đi.”
Giờ đây khi nghĩ về hành động của Gull Farion lúc đó, có vẻ như ông ấy bị điên rồi.
Vì rằng… đưa cho tôi thanh kiếm như vậy, còn bảo là muốn chém thế nào thì chém nữa chứ.
Một con nhãi như tôi á? Ngay cả tôi nếu là ông ta cũng không làm hành động như vậy.
Tuy nhiên, sư phụ vẫn có đạo đức tối thiểu.
Kể từ lúc đó, suốt một quãng thời gian dài tôi đã không tới ngôi làng có con người sinh sống.
Tôi sinh tồn bằng cách săn bắt thú vật và ma thú trong rừng rậm.
Bị chủ nhân đánh cho bê bết máu từ sáng tinh mơ, xong thì bị kéo lê vứt cho lũ thú hoang và buộc phải chống chọi.
Chiến đấu liều cả mạng, cơ thể chi chít vết thương. Nhưng kể cả có bị thương nặng đến mấy, cũng không đến nỗi mất mạng.
Buộc tôi phải suy nghĩ cách giành lấy chiến thắng, nhận biết khả năng của tôi, khả năng của đối phương. Tôi buộc phải tự thân chiến đấu với những đối thủ khó nhằn.
Vào khoảng thời gian được nghỉ giải lao, thì tôi sẽ ăn những con Ma Thú vừa săn được.
Khoảng thời gian đầu, tôi đã cố tấn công để giết chết ông ta. Nhưng đều bị vặt mất răng nanh*.
(Câu thành ngữ có nghĩa là: Không có khả năng chiến thắng.)
Dù con ngươi có chút bầm tím nhưng nó vẫn đau nhói, mà chỉ đến thế thì làm sao ngăn nổi tôi cơ chứ, tôi vẫn tiếp tục gượng dậy và đấu tranh dù chỉ còn chút lực tàn.
Sư phụ luôn đáp trả lại tôi với một nụ cười giễu cợt. Đặc biệt là khi dạy tôi kiếm thuật, ông ta biết rằng nếu dạy dỗ theo kiểu bình thường thì tôi sẽ chống đối và không tuân theo.
Chỉ có một điểm khác biệt ở đây là, Sư Phụ đánh với tôi mà KHÔNG DÙNG KIẾM.
Khi tôi vứt bỏ thanh kiếm đi vì bất lực thì ông ta chỉ tặc lưỡi. Sau đó đánh mạnh đến mức khiến tôi lăn ra bất tỉnh. Khi tỉnh lại thì tay đã bị trói chặt với thanh kiếm rồi.
Ngay cả đối với một đứa ngốc nghếch như tôi, sau một năm ròng rã cũng đã thông suốt một số điều.
Kẻ trước mắt tôi là đối thủ không thể đánh bại. Hành xử vô lý và điên cuồng chỉ tổ rước thêm đau đớn vào thân.
Giờ nhớ lại khiến tôi tự hỏi tại sao mình lại ngu ngốc đến thế, mãi tận một năm mới thông tỏ điều hiển nhiên đó. Dù sao ở một năm bên cạnh Quái Vật, thì cũng ít nhiều nhận thức được đó là sinh vật mà mình không thể nào cáng đáng nổi.
Đối với tôi mà nói, đó là lần đầu tiên trong đời bản thân được học đúng nghĩa.
Từ khoảng thời gian mà tôi nhận thức được điều đó, sư phụ đã dạy tôi kiếm thuật.
Nói tóm lại thì lời dạy kiểu như là nếu làm thế này thì tốt, nếu làm thế kia thì cũng ổn thôi. Hãy suy nghĩ một cách hợp lý và hành động thận trọng dồn ép đối thủ.
Đầu óc tôi nông cạn. Sư Phụ có dạy 100 điều thì thậm chí tôi còn không nhớ nổi 10 phần. Kể cả vậy thì ông ấy vẫn rất kiên trì.
Đó là điều mà đến cả tôi cũng hiểu. Nếu dạy đi dạy lại cho kẻ ngốc cùng một thứ, thì kiếm thuật của gã sớm muộn gì cũng tiến bộ.
Mà… có vẻ như tôi có một loại thiên phú, trình độ kiếm thuật liên tục tăng tiến.
Đồng thời, vì lẽ đó mà tác động của “Dã Thú Quy Hoàn” cũng được giảm thiểu rõ rệt, nhưng vẫn không thể chữa khỏi hoàn toàn.
Phải chăng là vì săn giết Ma Thú hàng ngày mà những cơn kích động cũng bị trút bỏ, nên ngay cả khi nhìn thấy người khác, tôi cũng không còn cảm thấy ngứa ngáy hay khó chịu nữa.
Nhưng cũng chỉ đến mức ấy, nếu có người bắt chuyện với tôi dù chỉ một chút, thì sự cuồng bạo ngay lập tức bùng phát.
Mặc dù cảm thấy trăn trở, song Sư Phụ đã khuyên rằng tất cả sẽ ổn thôi kể cả khi tôi đặt chân vào làng của con người. Vì lẽ đó tôi đã tiến vào thị trấn.
Ngay cả khi đã thân quen với con người ở một mức độ nào đó, ấn tượng đầu tiên về chúng vẫn chỉ tràn ngập sự ngột ngạt và bứt rứt. Đến giờ, thứ xúc cảm bản năng ấy vẫn không nguôi ngoai.
Đôi lúc gặp phải những kẻ thù địch, tôi cảm nhận được sự ghét bỏ hằn sâu trong đôi mắt chúng…
Nhưng, Sư Phụ tôi có nói rằng:
“Đừng lo, nếu nhà ngươi trở nên hùng mạnh hơn, thì kẻ thù sẽ không dám công khai chế giễu ngươi nữa đâu. Ngược lại còn có thể bắt chúng phải cúi đầu liếm giày. Mà kể cả mọi người đều coi ngươi như dã thú… thì chắc hắn ở đâu đó ngoài kia sẽ có người đối xử với ngươi như cún con thôi.’’
Khi nghe xong những lời ấy, tôi nghĩ thật không thoải mái nếu có ai đó không quen biết đối xử với tôi như thú cưng. Nhưng tôi đã loại bỏ suy nghĩ đó sau khi gặp Eris, thà được yêu thích còn hơn để bị ghét bỏ.
Gạt chuyện này sang một bên đã, cuối cùng tôi cũng có thể hòa nhập với xã hội loài người.
Dù chỉ là một bước tiến nhỏ nhưng đã rất đỗi quan trọng rồi.
Trong thời gian đó, tôi không lưu giữ được nhiều ký ức về cách giao tiếp hiệu quả với người khác, do đó việc trò chuyện trở nên vô cùng khó khăn.
À, không hẳn, Sư Phụ thường dùng Thú Thần Ngữ để giao tiếp với tôi, vì tôi đã sống ở làng Doldia cũng ngót nghét 10 năm trời nên cũng biết được vài từ.
Chúng tôi chưa bao giờ giao tiếp một cách tử tế cả.
Chẳng nhớ nổi cuộc trò chuyện đầu tiên là khi nào nữa. Nhưng lần đầu có lẽ là với Sư Phụ, có giao tiếp qua lại dăm ba câu… cũng không nhớ rõ nội dung. Đó là câu nghi vấn hay câu đáp lại nhỉ?
Vào thời điểm chúng tôi có thể giao tiếp được thì chuyến hành trình cũng kết thúc.
Hai người bọn tôi đã đặt chân đến Thánh Địa của Kiếm.
Nơi ấy thật thoải mái. Chẳng cần phải mở miệng nói chuyện, kẻ nào khiến tôi không vui thì có thể dần ra bã.
Ở làng Doldia ấy, nếu tẩn ai đó nhiều lần thì sẽ bị kỳ thị. Nhưng ở Thánh Địa của Kiếm, nếu đánh bại ai đó liên tục thì sẽ nhận được sự tôn trọng. Không một lời phàn nàn hay kêu ca, thật vô cùng thỏa mãn.
Tóm lại nếu liên tiếp khuất phục đối thủ của mình, thì càng nhận được nhiều lợi ích, chính là lẽ đó. Vô cùng dễ hiểu.
Tôi sống ở một nơi như vậy trong vài năm trời. Trước khi kịp nhận ra thì thân đã được xướng lên với danh hiệu Kiếm Vương rồi.
Nhưng, có lẽ vì ngâm mình trong làn nước ấm quá lâu nên một ngày nọ, sư phụ đã hất cẳng tôi ra khỏi Thánh Địa Kiếm.
Đó là quy tắc của Thánh Địa, rằng một khi đạt danh hiệu Kiếm Thánh trở nên, thì ta phải tu luyện trở thành chiến binh, là luật bất thành văn. Trước đó tôi nào có nghe được ba cái luật lệ kiểu này đâu, mà dù sao bị đuổi vẫn là đuổi thôi.
Tôi được dặn ra ngoài kia quan sát thế giới.
Sau đó tôi ra khỏi vùng an toàn, trở thành Mạo Hiểm Giả, gặp được Paul rồi ly biệt.
★★★
“Và rồi, cô đã gặp được ta nhể.”
Đại Sâm Lâm, xa lộ Thánh Kiếm.
Trên chuyến hành trình đó, tôi đã nói về nửa cuộc đời mình.
Thật thú vị khi trò chuyện với nhau như thế này, Eris rất háo hứng lắng nghe câu chuyện, Linia và Pursena cũng chăm chú một cách thích thú.
“Ra là thế ha!!”
Eris ấy vui đến nỗi phải bật ra khỏi miệng: ‘TA ĐÃ BIẾT CHUYỆN GÌ DIỄN RA SAU ĐÓ RỒI!’’
Ở đoạn kể về chuyến hành trình ở thánh địa Kiếm, Eris cũng hét lên “ĐÚNG THẾ! NẾU ĐÁNH BẠI ĐỐI PHƯƠNG NHIỀU LẦN, THÌ SẼ ĐƯỢC CÔNG NHẬN ĐÓ NHÉ!!” một cách đầy tự mãn.
Đối với hai người chúng tôi mà nói, Thánh Địa của Kiếm giống như ngôi nhà thứ hai vậy.
Mà không… là ngôi nhà thứ ba của Eris, còn với tôi mới là ngôi nhà đầu tiên.
Còn phản ứng của cặp chó mèo, hai đứa nó đang nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc với đôi mắt chữ O miệng chữ A.
Ngày xưa nếu chỉ cần nhìn thấy cái miệng há hốc như thế thôi là tôi cảm thấy ngứa tay muốn tẩn cho phát rồi, nhưng giờ cái bản tính ấy đã ổn định hơn chút đỉnh.
“Ôi vãi, thật là một cuộc đời đầy hào hùng, nyaa~~ nếu là con, con sẽ trở nên ngoan ngoãn ngay từ đoạn dội nước lạnh rồi, nyaa~~ dì đã vượt qua được chuyện đó, nyaaa~~”
“Con thì sẽ vâng lời vẫy đuôi ngay từ đoạn bị cấm ăn thịt, nano~~ Khác với Linia, bản chất con đã ngoan ngay từ đầu rồi.”
“Có cô không ngoan ấy, nyaaa~~”
“Đều biết nghe lời, đều dễ bảo mà, khác với tôi, hai đứa đều là trẻ ngoan cả.”
Khi tôi dứt lời, hai đứa nó đều gãi đầu gãi tai.
“Sau đó khi tôi gặp được Rudeus, học được nhiều điều, biến cố Dịch Chuyển đã xảy ra sau đó.”
“Nếu con nhớ không nhầm, thì dì đã đoàn tụ với Eris ở lãnh thổ Fitoa, và lại quay lại Thánh Địa của Kiếm để rèn luyện nhỉ, nyaa~~”
“Ừ, đúng vậy.”
“Sau khi hoàn thành cuộc huấn luyện, dì đã đến Vương Đô Asura cùng với Boss và trở thành thuộc hạ của Ariel, đúng chứ nano~~?”
“Đại loại là vậy, sau khi hoàn thành thủ tục, ngài ấy đã đưa tôi bộ giáp này vì muốn tôi ở lại.”
Giờ đây, tôi đang khoác trên mình Hoàng Kim Giáp.
Khi xin phép Bệ Hạ rằng tôi sẽ tới làng Doldia, thì ngài ấy khăng khăng ép tôi phải mặc thứ này mới được đi.
Trên chuyến hành trình thì tôi có cởi ra cho thoải mái, nhưng giờ phải mặc nó vào lại vì chúng tôi sẽ sớm đến nơi.
“Ariel đúng thiệt là thông minh, nyaaa~~”
“Ra là vậy ha, quan trọng là phải thể hiện rõ sự uy nghiêm của dì, nano~~”
“Là sao nhỉ?”
Linia và Pursena, là tộc nhân Doldia trẻ tuổi. nếu tôi nhớ không nhầm thì Linia là con gái của Gyes.
Hai con bé đã đến trường và tốt nghiệp đứng trong top của lớp… hiện đang điều hành một nhóm lính đánh thuê, có hơn 500 người dưới trướng.
Mà những người lính đánh thuê đó đều là cấp dưới của Rudeus, cũng tức là cấp dưới của Orsted?
Đứa con gái được giao quản lý một nhóm lớn dưới quyền Thất Đại Liệt Cường hẳn là rất thông minh rồi, đạt được thành tựu trong cuộc sống. Gyes kiểu này chắc khịt mũi ra mặt.
Mà tôi cũng chẳng nhớ rõ khuôn mặt của Gyes nữa.
“Ngay khi họ nghe nói dì Ghyslaine đã trở thành một trong Thất Hiệp Sỹ Vương Đô Asura, chắc không ai tin nổi đâu ha, nyaa~~”
“Quả là vậy nano~~, nhưng nếu vác cái bộ giáp Hoàng Kim mạ vàng thậm chí còn có huy hiệu của Vương Đô Asura thì không muốn tin cũng phải tin thôi, đó là Khải Hoàn Trở Về nano~~, mọi người sẽ phải nhìn dì bằng con mắt khác, nano~~”
“Ra là vậy sao…”
Tôi không hiểu lắm, nhưng nếu những Tộc Nhân ưu tú của tộc Doldia đã nói thế thì hẳn là vậy rồi.
“Chắc chắn rồi, ai dám phàn nàn ta vặt lông hết!!” Eris nói thêm.
Ngài ấy nói nó hợp với tôi, nhưng tôi lại không thích lắm vì thứ này quá lóa mắt với bóng lộn, mà lúc trời về đêm thì không sao.
Nhưng hẳn sẽ là nói dối nếu tôi bảo không cảm thấy phiền lo điều gì.
Lật giở từng dòng hồi ức nơi chốn ấy, chỉ có thể nhớ được khuôn mặt lạnh lùng và kỳ thị của dân làng, dù sao tôi cũng chẳng hy vọng gì sẽ được chào đón khi trở về cố hương.
Mặc dù khi trời gian trôi đi mọi thứ sẽ vào dĩ vãng, nhưng không phải ai cũng có thể buông bỏ quá khứ.
“Aaa”
“Ô kìa!”
“Gần đến nơi rồi, nano~~”
Dù chưa thấy được bất kỳ dấu hiệu nào, nhưng mùi hương độc đáo của làng tộc Doldia vẫn thật đặc trưng và có thể cảm nhận rõ ràng, cho dù không thể nhớ rõ cái mùi đó như thế nào.
Khi ngẫm về điều đó, thì tôi cảm thấy vùng đuôi ngứa ran.
Tiếng gầm hú trong cổ họng cứ như thể muốn bộc phát ra. Thôi thúc bản thân phải đứng lên và phóng vút đi.
“Rudeus, cậu nghĩ thế nào, cậu nghĩ mọi chuyện sẽ ổn chứ?”
Tôi từ xưa kia chưa từng biết tới thứ cảm giác như vậy.
Không, khi vẫn còn thuộc tổ đội Hắc Lang Nha, Paul thường bảo tôi điều đó
Paul thường xuyên nói…. Nói cái gì ấy nhỉ?
“Ể…aaaa… cô cảm thấy không được khỏe à? Không sao đâu, xin cứ giao cho tôi.”
Rudeus đang ngồi trên ghế lái nói vọng lại từ đằng trước.
Đúng rồi, là như vậy đấy, đúng như tôi nhớ, anh ấy thường nói mấy câu kiểu như Rudues đang nói này.
“Mà… nếu chuyện diễn ra không suôn sẻ thì cuối cùng vẫn sẽ ổn thôi… đừng âu phiền nữa nhé.”
Gisu, Talhand và Elinalize sẽ thở dài với khuôn mặt khó chịu. Khung cảnh ấy chợt ùa về trong ký ức của tôi nhứ thể mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Nếu như tôi nhớ không nhầm thì mấy lần ấy thì mọi chuyện đã diễn ra ổn thỏa bằng cách nào đó.
Khi Paul kết hôn với Zenith thì mới bắt đầu hết suôn sẻ.
Từ vị trí ghế lái, Rudes nói vọng lại “Có lẽ mọi chuyện sẽ ổn cả thôi… Orsted-sama đã giao phó tôi món quà thổ sản, và tôi cũng chuẩn bị thêm quà bánh-…. Còn Pursena và Linia thì lại không mang the-….”
Rudeus có vẻ không khỏe lắm và đang ôm bụng. Cậu ấy thường xuyên xoa bóp bụng mỗi khi tôi kể lại chuyện xưa. Tôi không hiểu sao lại như vậy.
(Lời trans: Mở phút 9’45s Anime SS1 Tập 6 để hiểu tại sao lại bị đau bụng 😊, đến tui cũng đau bụng đây.)
Nói không ngoa, cậu ấy là một người trưởng thành đáng ngưỡng mộ.
Thông minh từ nhỏ, tài tình xoay vần thế gian, bây giờ cậu đã trở thành một trong Thất Đại Liệt Cường. Là Tâm Phúc* của Orsted, nếu Rudeus nói sẽ giải quyết vấn đề nào đó, thì chắc chắn cậu ấy sẽ làm được.
(Fukushin: Tâm Phúc (kẻ đáng tin cậy, người thân tín)
“Ngay cả dì Ghyslaine cũng có mối bận tâm sao, nyaaa~~”
“Con đồng cảm với dì, các ông bố đều là những kẻ cứng đầu. cổ hủ và bướng bỉnh. Khiến họ chấp nhận tư tưởng mới của thế hệ trẻ Doldia, những tộc nhân đã hòa mình vào xã hội Nhân Loại ư? Khó hơn lên zời ấy.”
“Cứ yên tâm đi!! Bởi vì Rudeus rất tuyệt vời đó nhé!!”
Tôi mỉm cười khi nghe những lời của Eris, từ ngày xưa đến giờ vẫn không hề đối thay.
Liếc ra ngoài cửa sổ, tôi cảm thấy một số chiến binh đang di chuyển âm thầm theo sau cỗ xe ngựa.
Ẩn mình trong bóng của khu rừng, linh hoạt như Mèo, hung tợn như Hổ, có thể thấy họ đang theo dõi chúng tôi.
Vì ngược chiều gió nên mùi hương của họ khó có thể ngửi rõ.
Tuy nhiên, cái thứ mùi thoang thoảng lan tỏa khắp Đại Sâm Lâm thể hiện rõ những con người ấy là cùng Tộc.
Và cứ thế, tôi trở lại làng Doldia.
-----------------------------------------------------------------------------------------