Chương 3: Thành viên trong bầy.
Chương 3: Thành viên trong bầy.
Laplace.
Tôi đã được đặt tên như vậy.
Và được đưa đến Long Giới.
Đó là một thế giới khắc nghiệt như Ma Giới.
Một thế giới với núi ở trên và bầu trời ở dưới.
Chân núi là nơi sinh sống của nhiều loài rồng khổng lồ không thể bay.
Bầu trời cũng không an toàn, những con rồng lớn cũng bay quanh đó.
Những sinh vật nhỏ hơn không có cánh chỉ có thể sống sót bằng cách bám vào sườn núi như những tảng băng.
Tuy nhiên, kể cả trong một thế giới như vậy, có một tộc người vẫn thống trị chúng.
Họ có tên là Long Tộc.
Với đôi cánh và móng vuốt sắc nhọn, họ bay lượn tự do trên bầu trời, tận dụng sức mạnh phi thường của mình và săn rồng theo bầy.
Dù vậy, họ không phải là những kẻ thống trị ngay từ đầu.
Ban đầu, họ cũng yếu.
Ẩn náu bên trong các hang động ngay sườn đồi, chỉ sống ở những nơi không chạm trán với loài rồng.
Có một người đàn ông đã thay đổi điều đó.
Phải, đó chính là Long Thần.
Một ngày nọ, Long Thần xuất hiện trước mặt Long Tộc yếu ớt và cho thấy khả năng của mình.
Năng lượng ngủ yên trong Long Tộc và cách sử dụng chúng.
Long Tộc có một sức mạnh được gọi là Long Khí.
Bằng Long Khí, Long Tộc có thể nhân lên rất nhiều lần thể chất của mình và làm da cứng lại.
Sức mạnh đó thậm chí có thể xuyên thủng lớp da rồng cứng nhất chỉ với một đòn.
Mặc dù sức mạnh nội tại thì tộc nào cũng có, nhưng Long Khí thì lại vượt trội hơn nhiều so với các tộc khác.
Là thứ sức mạnh đỉnh nhất.
Sau khi Long Thần dạy họ cách trút sức mạnh đó ra và sử dụng nó, Long Tộc trở thành kẻ cai trị.
Tập hợp lại, gia tăng số lượng, và bắt đầu săn rồng.
Long Tộc đứng đầu chuỗi thức ăn.
Họ xây dựng một thị trấn tập trung quanh Long Thần, sau đó trao đổi thông tin với các thế giới khác và phát triển văn hóa thịnh vượng.
Tuy nhiên, trình độ nền văn minh ở đây thì cũng tương tự như loài quỷ…
Nó không cao lắm so với thế giới hiện nay.
Nhưng Long Tộc đủ mạnh để tồn tại mà không cần phát triển nền văn minh.
Một thế giới mà không cần phải lo lắng về kẻ thù ngoại bang.
Một thế giới không lo bị đói vì đâu đó sẽ có người cho bạn thức ăn dù chả phải làm gì.
Hòa bình, một khái niệm xa lạ với tôi vào thời điểm đó.
■
Tôi được cấp cho một căn phòng trong dinh của Long Thần.
Dinh thự là nơi sang trọng bậc nhất trong Long Giới.
Có rất nhiều phòng và nhiều đầy tớ làm việc ở đó.
Tôi được cấp cho một căn phòng nhỏ và đơn giản.
Nhưng nó thoải mái hơn nhiều so với cái hang mà tôi từng ở.
Suy cho cùng thì tôi có giường, thức ăn, quần áo, bất cứ cái gì tôi cần.
Dinh thự rộng lớn và có rất nhiều người hầu.
Tuy nhiên, người để phục vụ thì lại không có quá nhiều.
Chỉ có Long Thần và vợ của ông ấy, Lunaria.
Lunaria hầu như không bao giờ ra khỏi nhà, có lẽ do cô ấy đang mang thai.
Long Thần thường đi vắng và chỉ trở về vài ngày một lần, nhưng khi trở lại, ông luôn dành thời gian cho cô.
Cô được nâng niu như báu vật.
Kho báu đó đã thu hút sự tò mò của những người ghé thăm.
Mỗi ngày đều có ai đó tới thăm hỏi, nói chuyện, dùng bữa, rồi rời đi.
Nhưng so với những người ghé thăm, cô ấy đặc biệt dành nhiều thời gian cho tôi.
Nhiều đến mức dường như Lunaria luôn ở bên cạnh tôi.
“Nhóc là con nuôi của Long Thần, thì cũng là con của ta. Cứ an tâm, đây là nhà của nhóc.”
Người đó quyết định nuôi nấng tôi theo lời của Long Thần.
Tuy nhiên, cô ấy không làm gì khác nữa.
Tất cả những gì người ấy làm là đến thăm phòng tôi, ngồi bên cạnh tôi và nhìn tôi đầy yêu thương.
Cô ấy là một Á Thần và xuất thân cao quý, vì vậy cô không có khái niệm “giáo dục.”
Chủ yếu là người hầu chăm sóc tôi.
Những người hầu làm theo lời Lunaria và đối xử với tôi như một hoàng tử.
Cho tôi ăn, tắm rửa và mặc quần áo cho tôi.
Tuy nhiên, tôi không có kinh nghiệm nào về dùng bữa, tắm rửa hay thậm chí là mặc quần áo.
Đến giờ ăn, tôi không biết cách sử dụng đồ dùng và đã bị la.
Đến giờ tắm, tôi đã hét lên khi da tôi bị cọ xát bởi cái bàn chải cứng của Long Tộc.
Khi mặc quần áo, tôi liên tục di chuyển dữ dội và làm rách chúng.
Bất cứ khi nào điều đó xảy ra, những người hầu đều cau mày và mắng tôi, như thể đang huấn luyện cho một con chó.
Nhưng Lunaria thì khác.
“Này, đừng có khó chịu với thằng bé như vậy chứ. Dù nó có vẻ lớn nhưng thực ra chỉ là một đứa trẻ. Hãy nuôi dạy nó từ từ.”
Cô ấy bảo những người hầu chỉ cho tôi dùng bộ dụng cụ ăn uống dễ sử dụng, một bàn chải mềm phù hợp với làn da không vảy của tôi, và thay cho tôi bộ quần áo có chất liệu co giãn.
Qua nhiều sự quan tâm đến vậy, Lunaria-sama thực sự chào đón tôi.
Như Long Thần đã nói, cô ấy coi tôi như con ruột của mình.
Dù con của người đó sắp sửa chào đời, cô ấy vẫn đối xử với người dưng như tôi như máu mủ ruột rà.
Ngay cả bây giờ, nước mắt của tôi vẫn tuôn trào vì biết ơn lòng nhân hậu và vị tha của Lunaria-sama.
“Ngay cả khi có được Long Thần nhặt được đi chăng nữa…”
“Cậu ta y hệt như một con thú…”
Nhưng những người hầu thì không.
Họ không hài lòng vì sự hiện diện của tôi.
Vì tóc tôi là màu sắc cấm kỵ, họ sợ rằng tôi ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp.
Những người đó sợ rằng không sớm thì muộn thì tôi cũng sẽ lộ rõ bản chất của mình và tấn công Lunaria-sama.
Tuy nhiên, người hầu thì cũng thuộc Long Tộc.
Họ không thể thể làm trái ý muốn của Long Thần và Lunaria-sama.
Ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh, cho dù không vui.
Tất cả đều sẵn sàng che chắn và bảo vệ Lunaria-sama khỏi tôi trong trường hợp khẩn cấp.
Hết mình phục vụ cho Lunaria-sama và thận trọng với tôi.
Ể? Vậy là tôi không có vai trò gì ư?
Không, tôi cũng sẽ làm nhiều việc theo cách riêng của mình.
Tôi cơ bản đang nhìn chằm chằm vào Lunaria-sama.
Tất nhiên, không có chuyện tôi thèm muốn tấn công cô ấy.
Tôi sẽ cố gắng bảo vệ người.
Tôi không có kiến thức, nhưng tôi có trí khôn.
Tôi biết ai là người đã chữa lành vết thương chí mạng và giải thoát tôi khỏi nơi cô đơn ấy.
Bây giờ, tại nhà của ân nhân, nơi được bao quanh bởi đầy tớ của ông ấy, tôi cũng trở thành một thành viên trong bầy.
Tôi thề phải bảo vệ người phụ nữ của ông chủ mình.
Nhưng đó là lần đầu tiên tôi được kết nạp bầy.
Là một thành viên của bầy, tôi sẽ làm những gì tôi có thể.
Hằng ngày, tôi đi khắp ngóc ngách dinh thự để để kiểm tra xem có gì khả nghi không.
Tôi kiểm tra mọi phòng và nhìn ra mọi cửa sổ.
Liên tục kiểm tra những kẻ ra vào.
Đó là sự khôn ngoan mà tôi có được khi chiến đấu với ma thú lúc còn là “quái vật trong hình dáng con người”
Nếu tuần tra lãnh thổ của mình hằng ngày để phát hiện điều bất thường, bạn tự nhiên sẽ biết được mối nguy hiểm.
Dĩ nhiên, người thăm viếng thì khác với những kẻ xâm nhập.
Tôi hiểu rằng ông chủ của tôi không chỉ là chủ của bầy mà còn là chủ của cả khu vực này.
Tôn trọng kẻ mạnh nhất.
Nếu ngươi làm được điều đó, thì ngươi không phải kẻ xâm nhập.
Đó là cách tôi bảo vệ dinh thự và Lunaria-sama.
Tôi không bao giờ rời khỏi dinh thự.
Tôi cống hiến hết mình vì công việc, bảo vệ tổ ấm là sứ mệnh của tôi.
Giống như một con chó bảo vệ?
Đừng nói thế.
Ngay cả bầy đàn nghĩ tôi như vậy thì tôi cũng không bao giờ tự coi bản thân mình như thế.
Nhưng thực sự, tôi có lẽ đã từng hành động như một con vật hay đại loại vậy.
Vì lợi ích của Lunaria-sama, bản thân tôi, và cả những người hầu nữa, tôi tiếp tục trung thành với nhiệm vụ của mình.
Thỉnh thoảng, Long Thần trở lại thăm Lunaria và gặp tôi.
Điều đó trở nên thường nhật.
Và trong nháy mắt một năm đã trôi qua.
Một năm.
Nó có vẻ là một khoảng thời gian dài, nhưng đối với chúng tôi - những người sống hàng chục nghìn năm, nó như thể hai hay ba ngày thôi.
Sẽ không có gì lạ nếu hàng trăm năm trôi qua thế này.
Nhưng mọi thứ không diễn ra như vậy.
Có thể là ông ấy cảm thấy tội nghiệp cho số phận của một con chó bảo vệ trung thành, hoặc là ông muốn tôi phải làm tốt hơn…
Long Thần đã bắt đầu giáo dục tôi.
■
“Vậy cậu là đứa trẻ mà Long Thần nhặt được, và đó là mái tóc đáng quan ngại trong lời đồn nhỉ!”
Một người thẳng thừng đã nói vậy.
Một ngày trong xanh, cô ấy đột nhiên đến biệt thự của Long Thần, lao đến một góc dinh thự chỗ tôi ở và bắt đầu dùng lời lẽ cá nhân chặt chém tôi.
“Long Thần đã ra lệnh cho tôi đào tạo cậu, vì vậy giáo dục cho cậu bây giờ là trách nhiệm của tôi. Tôi sẽ không phân biệt đối xử chỉ vì cậu thuộc chủng tộc hỗn hợp với quỷ. Tôi đây sẽ coi cậu như một con rồng không vảy.”
Giáo viên là một người phụ nữ.
Một Long Nhân với đôi cách cực lớn và vảy trắng tuyệt đẹp.
Cô ta không quan tâm tới sự bối rối của tôi và tiếp tục thuyết giảng.
Tất nhiên, tôi cũng không hiểu được cô ấy.
Suy cho cùng, tôi vẫn chưa hiểu được ngôn ngữ loài rồng.
Lunaria-sama đã nuôi nấng tôi nhưng không dạy tôi bất kỳ điều gì.
Nhắc lại thì, cô ấy là một thành viên của hoàng tộc, vì vậy mà có lẽ cô nghĩ rằng mình không nhất thiết phải làm điều đó.
Những người hầu cận cũng vậy.
Dạy ngôn ngữ cho người không nói được không phải là công việc của họ.
“Ư…”
Tôi gầm gừ và đe dọa người phụ nữ.
Cô ta đột nhập vào dinh thự và hành động như thể thù địch với tôi. Tôi vẫn là thành viên của bầy, cho dù là ở dưới đáy xã hội đi chăng nữa.
Nhưng cô ta không tấn công.
“Grừừ!”
Tôi chỉ cần hét to.
Nếu tôi la lên, cả bầy sẽ cảnh giác với nguy hiểm.
Cho dù họ có chiến đấu hay bỏ chạy, tôi cũng có thể câu giờ cho họ.
Tôi nghĩ nhiệm vụ của tôi là chốt chặn cuối cùng.
“Nào, tới đây! Ta sẽ dạy cho cậu một trận để cậu biết rõ mình đang đứng ở đâu!”
“Grừừừừừ…!”
Tôi không manh động trước sự khiêu khích của người phụ nữ đó.
Bởi vì có náo động trong dinh thự sau khi tôi la lớn.
Một nhóm người đang chạy tới.
Lunaria-sama và những người hầu của cô ấy.
Đúng lúc mà tôi cần.
“Ồ, cậu không tấn công sao? Là dấu hiệu của sự khôn ngoan hay sợ hãi đây nhỉ…?”
“Chuyện gì xảy ra vậy?!”
Người hầu đầu tiên đã có mặt.
Tôi nghĩ rằng đồng minh của mình đã tới và sẵn sàng chiến đấu.
Tôi cúi xuống, sẵn sàng để làm một cú vồ.
Nếu tất cả tấn công cùng một lúc, chúng tôi sẽ có cơ hội thắng.
Đó là trí khôn của Ma Giới, nhưng cũng là luật bất thành văn ở mọi nơi.
“Quào… Cuối cùng cũng lộ bản chất của mình rồi sao?!”
Nhưng bọn người hầu không hành động như tôi tưởng.
Thay vì người phụ nữ kia, họ vây quanh tôi.
Nhe nanh và vuốt về phía tôi, lại còn đưa lưng cho kẻ thù.
“Ư…?”
Tôi không hiểu tại sao.
Tôi là một phần của bầy mà.
Họ thậm chí còn cho tôi ăn.
Mặc dù có kẻ xâm nhập, nhưng họ lại tỏ ra thù địch với tôi thay vì kẻ thù.
Chậc, dĩ nhiên là ngay từ đầu họ đã cảnh giác với tôi.
Cơ mà dù gì đi nữa, tôi vẫn bị sốc và lại nhớ về cảm giác cô đơn trước đây.
Tôi cảm thấy buồn và cô độc vì ngay cả khi ở đây tôi vẫn một mình.
“Cô đang làm gì đấy?”
Một giọng nói trầm lắng nhưng vang vọng.
Đó là Lunaria-sama.
Khi chậm rãi bước vào phòng, cô ấy nhìn thấy tôi bị nanh vuốt bao quanh và tỏ vẻ không hài lòng.
Thành thật mà nói, tôi đã nghĩ cô ấy cũng sẽ như bọn người hầu.
“Lunaria-sama, nguy hiểm lắm. Xin hãy lùi lại đi ạ.”
“Có gì nguy hiểm chứ?”
Lunaria-sama lách qua đám người hầu và chạy lon ton đến chỗ tôi.
Bọn người hầu còn chẳng kịp ngăn cô ấy lại.
Không, họ đã cố gắng ngăn lại, nhưng Lunaria-sama lướt qua họ mà không hề để tâm.
Nói thật tôi còn chẳng biết cô ấy sở hữu loại sức mạnh gì.
Tôi đã nghĩ cô ấy chỉ là vợ của Long Thần.
Cô ấy nhẹ nhàng ôm lấy tôi - người đang sợ hãi, và với ánh nhìn trách móc, cô nói
“Ngươi đã quên lời Long Thần rồi sao? Ngài đã bảo ngươi phải chăm sóc đứa trẻ này mà?”
“...Tôi xin lỗi!”
Bọn người hầu lập tức gập tay trước ngực và khoanh cánh lại.
Tôi nhớ rõ khoảnh khắc đó.
Suy cho cùng, tôi chưa bao giờ được ai bảo bọc như này.
Nhưng đây là những gì tôi khao khát.
Tôi mong muốn giúp và được giúp, đùm bọc lẫn nhau, và được sống cuộc sống riêng của mỗi người.
Vì vậy, kể cả khi tôi biết được xuất thân của Lunaria-sama, tôi cũng không bao giờ trút thù hận và cơn giận lên cô ấy.
Tôi luôn kính trọng và yêu quý người.
Thôi, tạm ngưng nói chuyện này lại.
Lunaria-sama nhìn bọn người hầu lùi lại rồi quay sang phía người phụ nữ.
“Thế đã xảy ra chuyện gì vậy? Long Tướng Quân. Cô tới nhà ta làm gì vậy?”
Người phụ nữ được gọi là Long Tướng Quân ấy thậm chí cũng gập tay và khoanh cánh lại để chào Lunaria-sama.
“Tôi đã được Long Thần yêu cầu giáo dục cho Laplace!”
Lunaria-sama ngơ ngác trong giây lát.
Nhưng thái độ của cô ấy dịu lại ngay lập tức.
“Vậy cho ta xin lỗi vì sự náo loạn này. Laplace chưa quen với ngôn ngữ của chúng ta.”
“Không sao ạ. Tôi đã quen huấn luyện những đứa trẻ hung hãn rồi. Người đừng bận tâm ạ.”
Khi người phụ nữ kia nói vậy, Lunaria-sama thở phào nhẹ nhõm.
Và rồi, sau khi cô ấy vuốt nhẹ cánh của tôi, cô đứng dậy.
“Laplace. Học tốt nhé!”
Lunaria-sama nói rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Những người hầu cũng theo sau.
Và chỉ có tôi và người phụ nữ kia ở lại.
“Chà, tiếp tục đi nào, thỏ đế!”
“...”
Cô ta tiếp tục khiêu khích tôi như lúc nãy.
Cong một ngón tay về phía tôi và búng nó.
Không cần phải nói, đó là điệu bộ kiểu “ngon thì nhào vô.”
Về sau thì tôi có nghe khi giáo dục ai đó, cô ấy luôn ưu tiên dạy về cấp bậc đầu tiên.
Tiếng nói phải trên đầu, hạ gục cho tới khi đối phương phục tùng.
Và rồi người kia sẽ phải lắng nghe bạn nói.
Cách này đặc biệt hiệu quả đối với thú dữ và trẻ em không hiểu chuyện.
Trên thực tế, cô ấy đã thuần hóa Rồng Đỏ theo cách đó.
Và cũng là nguyên nhân cô ấy được chọn làm giáo viên của tôi.
Cô là người duy nhất hứng thú dạy một đứa trẻ hoang từ Ma Giới.
Cơ mà, tôi đã không hành xử như cô ấy dự tính.
Tôi không nhe nanh hay giơ vuốt mà chỉ chằm chằm nhìn cô ấy.
Dĩ nhiên, tôi cũng không gầm gừ hay la hét.
Tôi im lặng và lắng nghe.
“Sao nào? Cậu sợ à? Nhào vô đê!”
Tôi không hành động theo lời cô ấy, cô nắm lấy cánh tay tôi khá thô bạo.
Nhưng tôi phớt lờ cổ.
Trái lại, tôi chỉ đứng nhìn cô ấy mà không hề phản kháng gì.
Như thể đang chờ đợi chỉ dẫn tiếp theo.
Vâng, từ cuộc trò chuyện vừa nãy tôi đã hiểu được cô ta không phải kẻ xâm nhập.
Và có thể cô ấy có chức vị khá cao trong bầy.
Nếu lớn tiếng và dọa dẫm cô ấy, hiển nhiên cả bầy sẽ nổi giận với tôi.
Tôi thậm chí còn ân hận về hành động đó.
“Hừm, vậy là cậu bỏ cuộc rồi à?”
Thông thường, cô sẽ ra vài đòn để đáp lại thái độ hỗn xược, nhưng lần này, cô có lẽ nhận ra rằng nó sẽ phản tác dụng.
Cô ta thở dài và buông tay tôi ra.
“Hãy thể hiện sự tôn trọng và vâng lời ta. Ta không nói dối. Hãy thành thật và hết lòng tin tưởng nhau. Đừng có mà rên rỉ hay nói rằng cậu không thể. Như vậy lãng phí thời gian lắm. Nếu cậu không bỏ cuộc, ta hứa sẽ dạy dỗ cậu thành một chiến binh rồng giỏi giang.”
Cô ấy khoanh tay và vỗ cánh. Từ trên nhìn xuống tôi một cách ngạo nghễ.
Hành động tự cao này là phong cách của cô ấy.
Cô thường nói mấy câu lớn lao nhưng cổ chắc chắn sẽ thực hiện được nó như đã hứa.
Cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời.
“Phải nói là cậu rất vinh dự khi được học hỏi từ ta, một trong 5 Long Tướng. Cậu có thể không hiểu vinh dự là gì, nhưng cậu chắc chắn sẽ học được cách biết ơn.”
Sau khi nói, cô im lặng một lát.
Lúc đó tôi không biết, nhưng kế hoạch ban đầu của cô ấy là xuất hiện, giáo huấn tôi một chút, vậy là xong.
Dĩ nhiên, mức giáo huấn tối thiểu của cô ấy là khiến đối phương bị thương cho tới khi không lê lết được nữa.
Thú dữ không thể hiểu trừ phi bị đánh vài lần.
Cho tới lúc nó nhận ra rằng phản kháng là vô nghĩa, làm đau nó lần này tới lần khác, cho tới khi nó cảm nhận được cơn đau theo phản xạ.
Đó là lý do tại sao nếu ngoan ngoãn như tôi ngay từ đầu thì chuyện đó là không cần thiết.
“Tôi sẽ quay lại vào ngày mai. Nhớ giữ nguyên thái độ như hôm nay.”
Sau đó cô quay lưng và bỏ đi.
Nhưng tôi vẫn có điều muốn nói với cổ.
Tôi tiến về phía lưng cô ấy.
Rồi cô di chuyển với một tốc độ kinh hoàng.
Vào lúc não bộ của tôi nhận thức được rằng cô ấy vừa di chuyển, nắm đấm của người đó đã ở ngay thái dương của tôi.
Có lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi là một con thú xảo quyệt chỉ giả bộ vâng lời để tấn công cô ấy từ phía sau.
Thì đúng là có nhiều con thú như vậy.
Cô quay lại định đỡ đòn tấn công của tôi và đấm vào mặt tôi trả đũa.
Nhưng cô ta dừng lại.
“...?”
Vì không có đòn tấn công nào từ tôi cả.
Tôi chỉ đang làm tư thế giống cô ấy.
Tư thế gập tay và khoanh cánh.
Phải, kiểu chào của Long Tộc.
“Tôi, Laap… La-Laplace”
Tôi chỉ biết một từ đó.
Tôi không biết ngôn ngữ, vì thế tôi chỉ nói có vậy.
À thì, nhân tiện, tôi cũng chả hiểu mấy cái cô ấy đã nói.
“...Dora. Long Tướng Quân từ Giáp Long Tộc, Dora. Hãy ghi nhớ nó.”
Dora.
Cô ta nói tên mình.
Lần đầu tôi chợt nhớ ra rằng cô ấy vẫn chưa giới thiệu bản thân.
“Dora.”
Vậy, tôi sẽ ghi nhớ.
Điều đầu tiên mà tôi học được từ giáo viên của mình là tên của cô ấy.
Và ngày hôm sau, việc học của tôi với Long Tướng Dora bắt đầu.
—
—
—---- . —---- . —----
Biên dịch: Aster
Artist: @11Jyuichi1
Laplace.
Tôi đã được đặt tên như vậy.
Và được đưa đến Long Giới.
Đó là một thế giới khắc nghiệt như Ma Giới.
Một thế giới với núi ở trên và bầu trời ở dưới.
Chân núi là nơi sinh sống của nhiều loài rồng khổng lồ không thể bay.
Bầu trời cũng không an toàn, những con rồng lớn cũng bay quanh đó.
Những sinh vật nhỏ hơn không có cánh chỉ có thể sống sót bằng cách bám vào sườn núi như những tảng băng.
Tuy nhiên, kể cả trong một thế giới như vậy, có một tộc người vẫn thống trị chúng.
Họ có tên là Long Tộc.
Với đôi cánh và móng vuốt sắc nhọn, họ bay lượn tự do trên bầu trời, tận dụng sức mạnh phi thường của mình và săn rồng theo bầy.
Dù vậy, họ không phải là những kẻ thống trị ngay từ đầu.
Ban đầu, họ cũng yếu.
Ẩn náu bên trong các hang động ngay sườn đồi, chỉ sống ở những nơi không chạm trán với loài rồng.
Có một người đàn ông đã thay đổi điều đó.
Phải, đó chính là Long Thần.
Một ngày nọ, Long Thần xuất hiện trước mặt Long Tộc yếu ớt và cho thấy khả năng của mình.
Năng lượng ngủ yên trong Long Tộc và cách sử dụng chúng.
Long Tộc có một sức mạnh được gọi là Long Khí.
Bằng Long Khí, Long Tộc có thể nhân lên rất nhiều lần thể chất của mình và làm da cứng lại.
Sức mạnh đó thậm chí có thể xuyên thủng lớp da rồng cứng nhất chỉ với một đòn.
Mặc dù sức mạnh nội tại thì tộc nào cũng có, nhưng Long Khí thì lại vượt trội hơn nhiều so với các tộc khác.
Là thứ sức mạnh đỉnh nhất.
Sau khi Long Thần dạy họ cách trút sức mạnh đó ra và sử dụng nó, Long Tộc trở thành kẻ cai trị.
Tập hợp lại, gia tăng số lượng, và bắt đầu săn rồng.
Long Tộc đứng đầu chuỗi thức ăn.
Họ xây dựng một thị trấn tập trung quanh Long Thần, sau đó trao đổi thông tin với các thế giới khác và phát triển văn hóa thịnh vượng.
Tuy nhiên, trình độ nền văn minh ở đây thì cũng tương tự như loài quỷ…
Nó không cao lắm so với thế giới hiện nay.
Nhưng Long Tộc đủ mạnh để tồn tại mà không cần phát triển nền văn minh.
Một thế giới mà không cần phải lo lắng về kẻ thù ngoại bang.
Một thế giới không lo bị đói vì đâu đó sẽ có người cho bạn thức ăn dù chả phải làm gì.
Hòa bình, một khái niệm xa lạ với tôi vào thời điểm đó.
■
Tôi được cấp cho một căn phòng trong dinh của Long Thần.
Dinh thự là nơi sang trọng bậc nhất trong Long Giới.
Có rất nhiều phòng và nhiều đầy tớ làm việc ở đó.
Tôi được cấp cho một căn phòng nhỏ và đơn giản.
Nhưng nó thoải mái hơn nhiều so với cái hang mà tôi từng ở.
Suy cho cùng thì tôi có giường, thức ăn, quần áo, bất cứ cái gì tôi cần.
Dinh thự rộng lớn và có rất nhiều người hầu.
Tuy nhiên, người để phục vụ thì lại không có quá nhiều.
Chỉ có Long Thần và vợ của ông ấy, Lunaria.
Lunaria hầu như không bao giờ ra khỏi nhà, có lẽ do cô ấy đang mang thai.
Long Thần thường đi vắng và chỉ trở về vài ngày một lần, nhưng khi trở lại, ông luôn dành thời gian cho cô.
Cô được nâng niu như báu vật.
Kho báu đó đã thu hút sự tò mò của những người ghé thăm.
Mỗi ngày đều có ai đó tới thăm hỏi, nói chuyện, dùng bữa, rồi rời đi.
Nhưng so với những người ghé thăm, cô ấy đặc biệt dành nhiều thời gian cho tôi.
Nhiều đến mức dường như Lunaria luôn ở bên cạnh tôi.
“Nhóc là con nuôi của Long Thần, thì cũng là con của ta. Cứ an tâm, đây là nhà của nhóc.”
Người đó quyết định nuôi nấng tôi theo lời của Long Thần.
Tuy nhiên, cô ấy không làm gì khác nữa.
Tất cả những gì người ấy làm là đến thăm phòng tôi, ngồi bên cạnh tôi và nhìn tôi đầy yêu thương.
Cô ấy là một Á Thần và xuất thân cao quý, vì vậy cô không có khái niệm “giáo dục.”
Chủ yếu là người hầu chăm sóc tôi.
Những người hầu làm theo lời Lunaria và đối xử với tôi như một hoàng tử.
Cho tôi ăn, tắm rửa và mặc quần áo cho tôi.
Tuy nhiên, tôi không có kinh nghiệm nào về dùng bữa, tắm rửa hay thậm chí là mặc quần áo.
Đến giờ ăn, tôi không biết cách sử dụng đồ dùng và đã bị la.
Đến giờ tắm, tôi đã hét lên khi da tôi bị cọ xát bởi cái bàn chải cứng của Long Tộc.
Khi mặc quần áo, tôi liên tục di chuyển dữ dội và làm rách chúng.
Bất cứ khi nào điều đó xảy ra, những người hầu đều cau mày và mắng tôi, như thể đang huấn luyện cho một con chó.
Nhưng Lunaria thì khác.
“Này, đừng có khó chịu với thằng bé như vậy chứ. Dù nó có vẻ lớn nhưng thực ra chỉ là một đứa trẻ. Hãy nuôi dạy nó từ từ.”
Cô ấy bảo những người hầu chỉ cho tôi dùng bộ dụng cụ ăn uống dễ sử dụng, một bàn chải mềm phù hợp với làn da không vảy của tôi, và thay cho tôi bộ quần áo có chất liệu co giãn.
Qua nhiều sự quan tâm đến vậy, Lunaria-sama thực sự chào đón tôi.
Như Long Thần đã nói, cô ấy coi tôi như con ruột của mình.
Dù con của người đó sắp sửa chào đời, cô ấy vẫn đối xử với người dưng như tôi như máu mủ ruột rà.
Ngay cả bây giờ, nước mắt của tôi vẫn tuôn trào vì biết ơn lòng nhân hậu và vị tha của Lunaria-sama.
“Ngay cả khi có được Long Thần nhặt được đi chăng nữa…”
“Cậu ta y hệt như một con thú…”
Nhưng những người hầu thì không.
Họ không hài lòng vì sự hiện diện của tôi.
Vì tóc tôi là màu sắc cấm kỵ, họ sợ rằng tôi ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp.
Những người đó sợ rằng không sớm thì muộn thì tôi cũng sẽ lộ rõ bản chất của mình và tấn công Lunaria-sama.
Tuy nhiên, người hầu thì cũng thuộc Long Tộc.
Họ không thể thể làm trái ý muốn của Long Thần và Lunaria-sama.
Ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh, cho dù không vui.
Tất cả đều sẵn sàng che chắn và bảo vệ Lunaria-sama khỏi tôi trong trường hợp khẩn cấp.
Hết mình phục vụ cho Lunaria-sama và thận trọng với tôi.
Ể? Vậy là tôi không có vai trò gì ư?
Không, tôi cũng sẽ làm nhiều việc theo cách riêng của mình.
Tôi cơ bản đang nhìn chằm chằm vào Lunaria-sama.
Tất nhiên, không có chuyện tôi thèm muốn tấn công cô ấy.
Tôi sẽ cố gắng bảo vệ người.
Tôi không có kiến thức, nhưng tôi có trí khôn.
Tôi biết ai là người đã chữa lành vết thương chí mạng và giải thoát tôi khỏi nơi cô đơn ấy.
Bây giờ, tại nhà của ân nhân, nơi được bao quanh bởi đầy tớ của ông ấy, tôi cũng trở thành một thành viên trong bầy.
Tôi thề phải bảo vệ người phụ nữ của ông chủ mình.
Nhưng đó là lần đầu tiên tôi được kết nạp bầy.
Là một thành viên của bầy, tôi sẽ làm những gì tôi có thể.
Hằng ngày, tôi đi khắp ngóc ngách dinh thự để để kiểm tra xem có gì khả nghi không.
Tôi kiểm tra mọi phòng và nhìn ra mọi cửa sổ.
Liên tục kiểm tra những kẻ ra vào.
Đó là sự khôn ngoan mà tôi có được khi chiến đấu với ma thú lúc còn là “quái vật trong hình dáng con người”
Nếu tuần tra lãnh thổ của mình hằng ngày để phát hiện điều bất thường, bạn tự nhiên sẽ biết được mối nguy hiểm.
Dĩ nhiên, người thăm viếng thì khác với những kẻ xâm nhập.
Tôi hiểu rằng ông chủ của tôi không chỉ là chủ của bầy mà còn là chủ của cả khu vực này.
Tôn trọng kẻ mạnh nhất.
Nếu ngươi làm được điều đó, thì ngươi không phải kẻ xâm nhập.
Đó là cách tôi bảo vệ dinh thự và Lunaria-sama.
Tôi không bao giờ rời khỏi dinh thự.
Tôi cống hiến hết mình vì công việc, bảo vệ tổ ấm là sứ mệnh của tôi.
Giống như một con chó bảo vệ?
Đừng nói thế.
Ngay cả bầy đàn nghĩ tôi như vậy thì tôi cũng không bao giờ tự coi bản thân mình như thế.
Nhưng thực sự, tôi có lẽ đã từng hành động như một con vật hay đại loại vậy.
Vì lợi ích của Lunaria-sama, bản thân tôi, và cả những người hầu nữa, tôi tiếp tục trung thành với nhiệm vụ của mình.
Thỉnh thoảng, Long Thần trở lại thăm Lunaria và gặp tôi.
Điều đó trở nên thường nhật.
Và trong nháy mắt một năm đã trôi qua.
Một năm.
Nó có vẻ là một khoảng thời gian dài, nhưng đối với chúng tôi - những người sống hàng chục nghìn năm, nó như thể hai hay ba ngày thôi.
Sẽ không có gì lạ nếu hàng trăm năm trôi qua thế này.
Nhưng mọi thứ không diễn ra như vậy.
Có thể là ông ấy cảm thấy tội nghiệp cho số phận của một con chó bảo vệ trung thành, hoặc là ông muốn tôi phải làm tốt hơn…
Long Thần đã bắt đầu giáo dục tôi.
■
“Vậy cậu là đứa trẻ mà Long Thần nhặt được, và đó là mái tóc đáng quan ngại trong lời đồn nhỉ!”
Một người thẳng thừng đã nói vậy.
Một ngày trong xanh, cô ấy đột nhiên đến biệt thự của Long Thần, lao đến một góc dinh thự chỗ tôi ở và bắt đầu dùng lời lẽ cá nhân chặt chém tôi.
“Long Thần đã ra lệnh cho tôi đào tạo cậu, vì vậy giáo dục cho cậu bây giờ là trách nhiệm của tôi. Tôi sẽ không phân biệt đối xử chỉ vì cậu thuộc chủng tộc hỗn hợp với quỷ. Tôi đây sẽ coi cậu như một con rồng không vảy.”
Giáo viên là một người phụ nữ.
Một Long Nhân với đôi cách cực lớn và vảy trắng tuyệt đẹp.
Cô ta không quan tâm tới sự bối rối của tôi và tiếp tục thuyết giảng.
Tất nhiên, tôi cũng không hiểu được cô ấy.
Suy cho cùng, tôi vẫn chưa hiểu được ngôn ngữ loài rồng.
Lunaria-sama đã nuôi nấng tôi nhưng không dạy tôi bất kỳ điều gì.
Nhắc lại thì, cô ấy là một thành viên của hoàng tộc, vì vậy mà có lẽ cô nghĩ rằng mình không nhất thiết phải làm điều đó.
Những người hầu cận cũng vậy.
Dạy ngôn ngữ cho người không nói được không phải là công việc của họ.
“Ư…”
Tôi gầm gừ và đe dọa người phụ nữ.
Cô ta đột nhập vào dinh thự và hành động như thể thù địch với tôi. Tôi vẫn là thành viên của bầy, cho dù là ở dưới đáy xã hội đi chăng nữa.
Nhưng cô ta không tấn công.
“Grừừ!”
Tôi chỉ cần hét to.
Nếu tôi la lên, cả bầy sẽ cảnh giác với nguy hiểm.
Cho dù họ có chiến đấu hay bỏ chạy, tôi cũng có thể câu giờ cho họ.
Tôi nghĩ nhiệm vụ của tôi là chốt chặn cuối cùng.
“Nào, tới đây! Ta sẽ dạy cho cậu một trận để cậu biết rõ mình đang đứng ở đâu!”
“Grừừừừừ…!”
Tôi không manh động trước sự khiêu khích của người phụ nữ đó.
Bởi vì có náo động trong dinh thự sau khi tôi la lớn.
Một nhóm người đang chạy tới.
Lunaria-sama và những người hầu của cô ấy.
Đúng lúc mà tôi cần.
“Ồ, cậu không tấn công sao? Là dấu hiệu của sự khôn ngoan hay sợ hãi đây nhỉ…?”
“Chuyện gì xảy ra vậy?!”
Người hầu đầu tiên đã có mặt.
Tôi nghĩ rằng đồng minh của mình đã tới và sẵn sàng chiến đấu.
Tôi cúi xuống, sẵn sàng để làm một cú vồ.
Nếu tất cả tấn công cùng một lúc, chúng tôi sẽ có cơ hội thắng.
Đó là trí khôn của Ma Giới, nhưng cũng là luật bất thành văn ở mọi nơi.
“Quào… Cuối cùng cũng lộ bản chất của mình rồi sao?!”
Nhưng bọn người hầu không hành động như tôi tưởng.
Thay vì người phụ nữ kia, họ vây quanh tôi.
Nhe nanh và vuốt về phía tôi, lại còn đưa lưng cho kẻ thù.
“Ư…?”
Tôi không hiểu tại sao.
Tôi là một phần của bầy mà.
Họ thậm chí còn cho tôi ăn.
Mặc dù có kẻ xâm nhập, nhưng họ lại tỏ ra thù địch với tôi thay vì kẻ thù.
Chậc, dĩ nhiên là ngay từ đầu họ đã cảnh giác với tôi.
Cơ mà dù gì đi nữa, tôi vẫn bị sốc và lại nhớ về cảm giác cô đơn trước đây.
Tôi cảm thấy buồn và cô độc vì ngay cả khi ở đây tôi vẫn một mình.
“Cô đang làm gì đấy?”
Một giọng nói trầm lắng nhưng vang vọng.
Đó là Lunaria-sama.
Khi chậm rãi bước vào phòng, cô ấy nhìn thấy tôi bị nanh vuốt bao quanh và tỏ vẻ không hài lòng.
Thành thật mà nói, tôi đã nghĩ cô ấy cũng sẽ như bọn người hầu.
“Lunaria-sama, nguy hiểm lắm. Xin hãy lùi lại đi ạ.”
“Có gì nguy hiểm chứ?”
Lunaria-sama lách qua đám người hầu và chạy lon ton đến chỗ tôi.
Bọn người hầu còn chẳng kịp ngăn cô ấy lại.
Không, họ đã cố gắng ngăn lại, nhưng Lunaria-sama lướt qua họ mà không hề để tâm.
Nói thật tôi còn chẳng biết cô ấy sở hữu loại sức mạnh gì.
Tôi đã nghĩ cô ấy chỉ là vợ của Long Thần.
Cô ấy nhẹ nhàng ôm lấy tôi - người đang sợ hãi, và với ánh nhìn trách móc, cô nói
“Ngươi đã quên lời Long Thần rồi sao? Ngài đã bảo ngươi phải chăm sóc đứa trẻ này mà?”
“...Tôi xin lỗi!”
Bọn người hầu lập tức gập tay trước ngực và khoanh cánh lại.
Tôi nhớ rõ khoảnh khắc đó.
Suy cho cùng, tôi chưa bao giờ được ai bảo bọc như này.
Nhưng đây là những gì tôi khao khát.
Tôi mong muốn giúp và được giúp, đùm bọc lẫn nhau, và được sống cuộc sống riêng của mỗi người.
Vì vậy, kể cả khi tôi biết được xuất thân của Lunaria-sama, tôi cũng không bao giờ trút thù hận và cơn giận lên cô ấy.
Tôi luôn kính trọng và yêu quý người.
Thôi, tạm ngưng nói chuyện này lại.
Lunaria-sama nhìn bọn người hầu lùi lại rồi quay sang phía người phụ nữ.
“Thế đã xảy ra chuyện gì vậy? Long Tướng Quân. Cô tới nhà ta làm gì vậy?”
Người phụ nữ được gọi là Long Tướng Quân ấy thậm chí cũng gập tay và khoanh cánh lại để chào Lunaria-sama.
“Tôi đã được Long Thần yêu cầu giáo dục cho Laplace!”
Lunaria-sama ngơ ngác trong giây lát.
Nhưng thái độ của cô ấy dịu lại ngay lập tức.
“Vậy cho ta xin lỗi vì sự náo loạn này. Laplace chưa quen với ngôn ngữ của chúng ta.”
“Không sao ạ. Tôi đã quen huấn luyện những đứa trẻ hung hãn rồi. Người đừng bận tâm ạ.”
Khi người phụ nữ kia nói vậy, Lunaria-sama thở phào nhẹ nhõm.
Và rồi, sau khi cô ấy vuốt nhẹ cánh của tôi, cô đứng dậy.
“Laplace. Học tốt nhé!”
Lunaria-sama nói rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Những người hầu cũng theo sau.
Và chỉ có tôi và người phụ nữ kia ở lại.
“Chà, tiếp tục đi nào, thỏ đế!”
“...”
Cô ta tiếp tục khiêu khích tôi như lúc nãy.
Cong một ngón tay về phía tôi và búng nó.
Không cần phải nói, đó là điệu bộ kiểu “ngon thì nhào vô.”
Về sau thì tôi có nghe khi giáo dục ai đó, cô ấy luôn ưu tiên dạy về cấp bậc đầu tiên.
Tiếng nói phải trên đầu, hạ gục cho tới khi đối phương phục tùng.
Và rồi người kia sẽ phải lắng nghe bạn nói.
Cách này đặc biệt hiệu quả đối với thú dữ và trẻ em không hiểu chuyện.
Trên thực tế, cô ấy đã thuần hóa Rồng Đỏ theo cách đó.
Và cũng là nguyên nhân cô ấy được chọn làm giáo viên của tôi.
Cô là người duy nhất hứng thú dạy một đứa trẻ hoang từ Ma Giới.
Cơ mà, tôi đã không hành xử như cô ấy dự tính.
Tôi không nhe nanh hay giơ vuốt mà chỉ chằm chằm nhìn cô ấy.
Dĩ nhiên, tôi cũng không gầm gừ hay la hét.
Tôi im lặng và lắng nghe.
“Sao nào? Cậu sợ à? Nhào vô đê!”
Tôi không hành động theo lời cô ấy, cô nắm lấy cánh tay tôi khá thô bạo.
Nhưng tôi phớt lờ cổ.
Trái lại, tôi chỉ đứng nhìn cô ấy mà không hề phản kháng gì.
Như thể đang chờ đợi chỉ dẫn tiếp theo.
Vâng, từ cuộc trò chuyện vừa nãy tôi đã hiểu được cô ta không phải kẻ xâm nhập.
Và có thể cô ấy có chức vị khá cao trong bầy.
Nếu lớn tiếng và dọa dẫm cô ấy, hiển nhiên cả bầy sẽ nổi giận với tôi.
Tôi thậm chí còn ân hận về hành động đó.
“Hừm, vậy là cậu bỏ cuộc rồi à?”
Thông thường, cô sẽ ra vài đòn để đáp lại thái độ hỗn xược, nhưng lần này, cô có lẽ nhận ra rằng nó sẽ phản tác dụng.
Cô ta thở dài và buông tay tôi ra.
“Hãy thể hiện sự tôn trọng và vâng lời ta. Ta không nói dối. Hãy thành thật và hết lòng tin tưởng nhau. Đừng có mà rên rỉ hay nói rằng cậu không thể. Như vậy lãng phí thời gian lắm. Nếu cậu không bỏ cuộc, ta hứa sẽ dạy dỗ cậu thành một chiến binh rồng giỏi giang.”
Cô ấy khoanh tay và vỗ cánh. Từ trên nhìn xuống tôi một cách ngạo nghễ.
Hành động tự cao này là phong cách của cô ấy.
Cô thường nói mấy câu lớn lao nhưng cổ chắc chắn sẽ thực hiện được nó như đã hứa.
Cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời.
“Phải nói là cậu rất vinh dự khi được học hỏi từ ta, một trong 5 Long Tướng. Cậu có thể không hiểu vinh dự là gì, nhưng cậu chắc chắn sẽ học được cách biết ơn.”
Sau khi nói, cô im lặng một lát.
Lúc đó tôi không biết, nhưng kế hoạch ban đầu của cô ấy là xuất hiện, giáo huấn tôi một chút, vậy là xong.
Dĩ nhiên, mức giáo huấn tối thiểu của cô ấy là khiến đối phương bị thương cho tới khi không lê lết được nữa.
Thú dữ không thể hiểu trừ phi bị đánh vài lần.
Cho tới lúc nó nhận ra rằng phản kháng là vô nghĩa, làm đau nó lần này tới lần khác, cho tới khi nó cảm nhận được cơn đau theo phản xạ.
Đó là lý do tại sao nếu ngoan ngoãn như tôi ngay từ đầu thì chuyện đó là không cần thiết.
“Tôi sẽ quay lại vào ngày mai. Nhớ giữ nguyên thái độ như hôm nay.”
Sau đó cô quay lưng và bỏ đi.
Nhưng tôi vẫn có điều muốn nói với cổ.
Tôi tiến về phía lưng cô ấy.
Rồi cô di chuyển với một tốc độ kinh hoàng.
Vào lúc não bộ của tôi nhận thức được rằng cô ấy vừa di chuyển, nắm đấm của người đó đã ở ngay thái dương của tôi.
Có lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi là một con thú xảo quyệt chỉ giả bộ vâng lời để tấn công cô ấy từ phía sau.
Thì đúng là có nhiều con thú như vậy.
Cô quay lại định đỡ đòn tấn công của tôi và đấm vào mặt tôi trả đũa.
Nhưng cô ta dừng lại.
“...?”
Vì không có đòn tấn công nào từ tôi cả.
Tôi chỉ đang làm tư thế giống cô ấy.
Tư thế gập tay và khoanh cánh.
Phải, kiểu chào của Long Tộc.
“Tôi, Laap… La-Laplace”
Tôi chỉ biết một từ đó.
Tôi không biết ngôn ngữ, vì thế tôi chỉ nói có vậy.
À thì, nhân tiện, tôi cũng chả hiểu mấy cái cô ấy đã nói.
“...Dora. Long Tướng Quân từ Giáp Long Tộc, Dora. Hãy ghi nhớ nó.”
Dora.
Cô ta nói tên mình.
Lần đầu tôi chợt nhớ ra rằng cô ấy vẫn chưa giới thiệu bản thân.
“Dora.”
Vậy, tôi sẽ ghi nhớ.
Điều đầu tiên mà tôi học được từ giáo viên của mình là tên của cô ấy.
Và ngày hôm sau, việc học của tôi với Long Tướng Dora bắt đầu.
—
—
—---- . —---- . —----
Biên dịch: Aster
Artist: @11Jyuichi1
