Chương 2.2 - Một buổi sáng thót tim: Vụ án đâm chết người!!!!

"...Vậy đó là thanh kiếm của Shadow."

Claire lẩm bẩm. Cơ thể cô rùng mình khi chỉ với một đòn duy nhất, anh ta đã kết liễu một người mạnh mẽ như thủ thư.

"Một lần nữa, mình phải trở nên mạnh hơn ..."

Alexia thì thầm với sự hối tiếc ...

Claire và Alexia giúp nhau cởi trói rồi nhìn thủ thư đang nằm trên sàn.

"Thủ thư..."

"Có vẻ như ... đây là kết thúc của ta rồi."

Hắn đã phải hứng chịu vết thương rất sâu.

“Ngươi từng là một kiếm sĩ danh tiếng từ rất lâu trước đây, phải không?”

Alexia không thể không hỏi ông ta điều đó, và hơn thế nữa khi cô thấy đòn tấn công cuối cùng của gã huyền ảo đến như thế nào.

"Không... ta chỉ là một kiếm sĩ lang thang vô danh thôi."

Hắn trả lời, lắc đầu.

Alexia biết rõ rằng gã đang nói dối, và cô có thể biết điều đó khi nhìn vào những vết sẹo cũ trên cả hai cánh tay gã.

"Vậy những vết sẹo trên cánh tay của ngươi là sao ...?"

"Chúng đã bị chém đứt... họ đã có thể gắn chúng lại vào cơ thể ta bằng công nghệ của giáo phái, nhưng ta không thể di chuyển chúng như trước đây được nữa. Dù cô có tin hay không, ta đã từng có thể sử dụng các kỹ thuật phức tạp hơn nhiều."

"Ai đã chém đứt cánh tay ngươi?"

"... Đó là Fenrir. Cùng là ngày thanh kiếm của ta bị gãy."

"Ngươi có thể cho ta biết những gì đã xảy ra?"

"Chà... vậy thì hãy tâm sự một lúc trước khi cuộc sống của ta biến mất hoàn toàn nào."

Ông nói khi nhìn vào vết thương trên ngực

Claire và Alexia ngồi cạnh gã.

“Đó là 50 năm trước, khi ta vẫn còn là một hiệp sĩ của vương quốc này…”

Thủ thư thư viện nhìn lên bầu trời xa xăm bên kia cửa sổ, nhớ lại một kỷ niệm đã qua.

"Sau khi giành chiến thắng trong lễ hội Bushin, ta gia nhập đội hiệp sĩ. Ta có một tương lai tươi sáng phía trước; ta đã từng bắt những kẻ xấu và trừng phạt chúng nhân danh công lý."

"Đúng như ta nghĩ. Ngươi thực sự là một kiếm sĩ nổi danh."

"Ưu điểm duy nhất của ta là niềm đam mê dành cho công việc của mình. Nhưng niềm đam mê đó đã khiến ta chạm đến một sự thật mà lẽ ra ta không bao giờ nên chạm tới. Ta biết được sự tồn tại của những loài ký sinh đang gặm nhấm dần thống trị vương quốc Midgar... không, thống trị hầu hết mọi người. Ta nghĩ bây giờ các cô đã phải biết rõ về chúng."

"... Giáo phái Diabolos."

"Chính xác. Lúc đó ta là kẻ mu muội không biết gì cả, vì vậy ta nghĩ rằng linh mục cấp cao của nhà thờ có liên quan gì đó với những động thái của chúng, và ta đã xâm nhập vào nơi đó."

"Vào trong điện thờ ư?"

“Khi những người khác được tiêm một chất lỏng bí ẩn. Bọn ta không thể thốt nên lời, và không để ý khi cánh cửa phía sau dần đóng lại.

Đó là một tấm bạt lò xo.

Ta cảm thấy một lượng sát khí lớn và cố gắng hết sức để bảo vệ cơ thể của mình. Nhưng không thể, ta bị trúng một đòn quá mạnh khiến cơ thể rơi rụng xuống đất. Khi đứng dậy, tất cả những gì ta thấy là cánh tay bị đứt lìa của mình, cái đầu bị cắt đứt của một trong những cấp dưới của ta, và ở trung tâm của tất cả...là Fenrir.

Rõ ràng giáo phái Diabolos đã quá quen với việc xử lý những ''cảnh vệ'' như ta rồi."

Người đàn ông nhìn xuống những vết thương cũ trên cả hai cánh tay.

"Sức mạnh của Fenrir quá áp đảo. Khi hắn tước bỏ cả hai cánh tay này khiến ta trở nên bất lực, rồi gã vác ra một người phụ nữ bất tỉnh, và vứt cô ấy xuống trước mặt ta. Người phụ nữ đó chính là người vợ mà ta trân quý.

Có lẽ vì thân phận của ta, kẻ đã giành chiến thắng lễ hội Bushin và gia nhập hiệp sĩ đoàn, điều đó khiến ta trở thành một người có giá trị mà chúng có thể lợi dụng. Đó là lý do tại sao ta đã bán linh hồn của mình cho chúng, để đổi lấy mạng cho vợ ta..."

"... Và chuyện gì đã xảy ra với bà ấy vậy? Nếu bà ấy vẫn còn sống, ta sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ."

"Thật may là cô ấy đã an nhiên tận hưởng tuổi già và thanh thản ra đi mà không biết được sự thật này.".

“Ngươi chưa bao giờ từng cố gắng chống lại chúng sao?”

Vị thủ thư lắc đầu buồn bã.

"Ý định phản kháng của ta đã rơi xuống nền đất lạnh lẽo cùng lúc với cánh tay của ta lúc đó rồi. Công chúa Alexia à, xin hãy cẩn thận. Con đường mà cô định đi theo cũng chính là con đường mà ta đã từng bước qua. Đó là con đường chỉ dẫn đến tuyệt vọng, và bóng tối sâu thẳm."

Thủ thư nói với cô ấy điều đó với một cái nhìn ảm đạm, một cái nhìn mà Alexia không thể không xoáy sâu vào.

"... Dù biết, nhưng ta vẫn phải làm. Đó là nghĩa vụ của ta với tư cách là công chúa của vương quốc này."

Thủ thư nheo mắt thích thú.

"Cô đã trở thành một cô gái trẻ tuyệt vời rồi đấy. Vậy thì, đây sẽ là điều cuối cùng ta sẽ nói với cô..."

Thủ thư hít một hơi thật sâu rồi ho ra một ngụm máu.

"Công chúa Alexia...cô có biết mục tiêu của giáo phái Diabolos không?"

"Sự hồi sinh của con quỷ Diabolos, phải không?"

"Vậy cô nghĩ tại sao chúng lại đang cố gắng hồi sinh con quỷ đó?"

"Hừm, ta không biết rõ l-..."

Alexia không biết nói gì khác.

Cô ấy biết mục tiêu cuối cùng của giáo phái, nhưng không biết lý do đằng sau mục tiêu đó.

"Có hai lý do: thứ nhất đơn giản là để có thêm sức mạnh. Ba anh hùng trong câu chuyện đều là phụ nữ, và tất cả những người bị chiếm hữu cũng là phụ nữ. Vì tế bào Diabolos chỉ tương thích với nữ giới nhưng những kẻ trong giáo phái có thể lấy được sức mạnh đó cho chúng từ các loại thuốc không hoàn hảo."

Nói xong, thủ thư lấy ra một viên thuốc màu đỏ.

"Đó là cùng một loại thuốc mà Zenon đã sử dụng."

"Tên đệ tử đó thật đáng xấu hổ." Gã ta buồn bã thốt lên.

"Nhưng ngươi không dùng."

"Phải, sử dụng nó là một nỗi hổ thẹn đối với mọi kiếm sĩ... Nhưng những kẻ trong giáo phái đã tìm thấy một khả năng tuyệt vời trong loại thuốc này. Đó là lý do tại sao chúng bắt đầu phát triển một loại thuốc có kết quả tốt hơn, một loại thuốc hoàn chỉnh không có tác dụng phụ. Vậy nên chúng dành ra rất nhiều năm để lấy máu từ hậu duệ của các anh hùng, và nếu chúng hồi sinh được Diabolos, những kẻ đó có thể sẽ hoàn thành được phương thuốc của mình, nếu làm được, lũ ấy sẽ có được sức mạnh vượt trội hơn nhiều so với chính các anh hùng trong truyền thuyết ."

"Thật đáng ghê tởm."

"Tuy nhiên, đối với giáo phái, lý do thứ hai là quan trọng nhất. Các cô biết giọt nước mắt của Diabolos, phải không?"

"Thứ ban cho con người cuộc sống vĩnh cửu?"

"Số giọt tối đa có thể được sản xuất mỗi năm là 12. Nhưng một giọt chỉ có thể ngừng lão hóa trong 1 năm. Vấn đề là hiện tại số lượng giọt được thu thập đã giảm."

"Giảm? Tại sao?"

"Ta không biết lý do chính xác. Nhưng nếu những giọt máu ngừng được tạo ra, thì mọi người sẽ mất đi cuộc sống vĩnh cửu. Và đối với những người đứng đầu giáo phái, đó là điều cần phải tránh bằng mọi giá. Đó là lý do quan trọng nhất đằng sau tham vọng của chúng là muốn hồi sinh con quỷ Diabolos, để bằng cách đó chúng có thể nhận được một lượng lớn Tạo Vật rơi ra và trở nên hoàn toàn bất tử. bóng tối sẽ bao phủ. Nhưng nếu chúng làm mất- …trật tự đó sẽ bị phá vỡ và... khụ khụ."

Thủ thư ho khan một tiếng, sau đó ngước nhìn mặt nguyệt trên bầu trời đêm.

"Sự xuất hiện của Shadow Garden có thể không phải là một sự trùng hợp đơn thuần. Đây là sự khởi đầu và cũng là kết thúc. Nhưng chính vì lý do đó, cô phải... cẩn thận. Không có gì đảm bảo rằng... họ muốn tìm kiếm công lý . .. và hòa bình trên thế giới này."

Alexia không thể đáp lại điều đó.

Điều duy nhất cô biết về Shadow Garden, họ là kẻ thù của giáo phái và không hơn thế nữa. Mọi thứ khác đều bị che giấu trong bóng tối.

"Họ có thể... đang cố đánh cắp thứ đó từ giáo phái..."

"Đánh cắp? Là cái gì?"

"Cuộc sống vĩnh hằng...và quyền thống trị...toàn thế giới...khụ."

Thủ thư ho ra một lượng lớn máu.

"Thủ thư-!"

"C-Công chúa Alexia..."

Nhưng ngay giữa lúc đau khổ, ông vẫn có thể nói được vài lời cuối cùng.

"Tương lai của vương quốc này... nằm cả trong tay cô...!"

Và rồi, người đàn ông trút hơi thở cuối cùng.

------------------------------------------------------

Một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đỏ rực đang điều tra xác chết của thủ thư thư viện.

Cô ấy là Iris Midgar, công chúa đầu tiên của vương quốc Midgar và là chị gái của Alexia. Alexia đã để Claire trở về ký túc xá trước trong khi cô ấy ở lại giải thích tình hình cho các hiệp sĩ.

"Onee-sama, thủ thư đã nói với em về kế hoạch của giáo phái Diabolos trước khi ông ấy qua đời. Ông ấy cũng nói về những học sinh mất tích. Và có vẻ như một cánh tay của Diabolos đã bị phong ấn trong học viện-"

"Thế là đủ rồi."

Iris từ chối nghe thêm bất kỳ lời nào của Alexia.

"Hả?"

"Chị đã chán nghe những điều vô nghĩa đó rồi."

"Vô nghĩa?"

Alexia không thể tin được.

"Nghe này Alexia, giáo phái Diabolos này không tồn tại."

Iris nói với cô ấy điều đó, nhìn Alexia một cách rất nghiêm túc.

"Không tồn tại...? Onee-sama đang nói gì vậy? Chẳng phải chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau điều tra về giáo phái Diabolos sao...?"

"Có lý do tại sao ngài ấy nói như vậy đó. Chúng tôi đã đi đến kết luận rằng giáo phái này là sản phẩm của trí tưởng tượng rồi."

Người nói điều đó không phải là Iris, mà là người đàn ông đứng bên cạnh cô ấy.

Anh ta là một người đàn ông khó ưa, cao, với vẻ ngoài của một con rắn và làn da trắng bệch.

"Anh là…?"

"Vâng, tên tôi là Hub, và tôi là phó chỉ huy của Hiệp Sỹ Đoàn Đỏ Thẫm."

"Anh ấy là người thừa kế của Glen. một người khá lành nghề và đáng tin cậy."

"...Thật là vinh hạnh làm sao."

Hub mỉm cười trước lời khen ngợi của Iris.

"Và như vậy, ý anh là gì khi nói rằng không có thứ gọi là giáo phái Diabolos tồn tại hả? Đã có rất nhiều bằng chứng chứng minh sự tồn tại của chúng."

"Tất cả chỉ là dàn dựng của Shadow Garden."

"Dàn dựng?"

"Mọi thứ đều do Shadow Garden gây ra. Bắt đầu từ vụ bắt cóc, sự cố ở học viện, sự phá hủy thánh địa, vụ thảm sát lớn ở vương quốc của Oriana và nhiều thứ khác được báo cáo cho chúng tôi từ các quốc gia khác trên thế giới."

"Đó đều là hành động của giáo phái Diabolos-!"

"-Chính Shadow Garden đã tạo ra tổ chức đó để che đậy tội ác của chúng. Nói cách khác, chúng tạo ra một tổ chức tội phạm để che đậy hành vi sai trái của mình."

"Các người thực sự nghĩ rằng tôi sẽ nuốt trôi cái lý do vớ vẩn như vậy ư!"

"Đây là bằng chứng."

"Hở?"

Hub đưa một tài liệu dày cho Alexia.

Tiêu đề là: việc tạo ra giáo phái Diabolos dưới bàn tay của Shadow Garden.

"Một người đàn ông 34 tuổi thú nhận hành động như một tín đồ giáo phái theo lệnh từ Shadow Garden. Rõ ràng anh ta không có lựa chọn nào khác vì Shadow Garden đang bắt giữ gia đình gã làm con tin. Tiếp theo, một phụ nữ 24 tuổi bị bắt cóc để tạo tài liệu cho giáo phái Diabolos. Ngoài ra còn có một người đàn ông 57 tuổi tuyên bố-"

"Đừng có nói bậy-!!!"

Alexia ném mớ giấy tờ xuống sàn.

"Sao có thể tin được chỉ dựa vào mới giấy này chứ! Chẳng phải rõ ràng là bịa đặt sao!!"

"Alexia-sama, ngài không nên nói những điều như vậy - ngài đang cho rằng họ nói dối sao?"

"Tôi đang nói rằng mấy thứ này thêu dệt thế nào mà chả được!"

"Nếu điều này không làm cô ấy hài lòng, thì chúng tôi cũng có bằng chứng bằng hiện vật. Ví dụ, đây là thứ được để lại bởi những người trong Shadow Garden-"

"Thế là đủ rồi!"

Alexia từ chối bàn tay của Hub, người đang cố đưa cho cô ấy thứ gì đó.

"Onee-sama, xin hãy mở to mắt ra mà nhìn đi! Tại sao chị lại tin tưởng một người đàn ông như thế này! Hãy nhìn lại chị đi!"

Alexia cầu xin chị gái mình, nhưng cô ấy chỉ đơn giản là đảo mắt đi.

"Người duy nhất cần tỉnh táo ở đây là em đấy, Alexia à."

“Làm ơn đi, onee-sama Cánh tay phải của Diabolos sẽ sớm được giải phóng khỏi xiềng xích thôi!

"Em đã bị lừa dối bởi màn kịch của Shadow Garden. Tổ chức mà em gọi là giáo phái Diabolos chỉ là những thành viên khác của Shadow Garden thôi."

"Không đúng!!! Onee-sama, xin hãy nghe em nói!"

Alexia đưa tay về phía Iris.

Nhưng...

Với một âm thanh bị bóp nghẹt, cô từ chối bàn tay của Alexia.

"Tại sao..."

"Kẻ thù duy nhất của ta là Shadow. Và ta sẽ không thương xót những ai cố gắng can thiệp, ngay cả khi đó là em gái của ta."

Nói xong cô quay người bỏ đi.

"Các hiệp sĩ đoàn đỏ thẫm chúng tôi đang rất bận rộn để chống lại Shadow Garden. Vì vậy, xin phép…’’

Trong khi Hub, với vẻ mặt đắc thắng, cũng rời đi.

Alexia chỉ lặng lẽ đứng nhìn vào bóng lưng chị gái mình.

"Công chúa Alexia."

Đột nhiên có ai đó nói với cô ấy từ phía sau; một khuôn mặt quen thuộc.

"Marco..."

Anh là một trong những hiệp sĩ đỏ thẫm đầu tiên. Một hiệp sĩ trẻ được Glen tin tưởng và được cho là người kế vị anh.

"Thật xin lỗi, công chúa."

Marco không thể nhìn vào mắt cô ấy, anh ấy chỉ xin lỗi và bỏ đi.

"Marco... cả anh cũng vậy sao?"

Anh không trả lời câu hỏi đó. Các hiệp sỹ bắt đầu khiêng xác của thủ thư thư viện đi.

Và rồi, Alexia buông thõng đánh rơi cuốn sách cấm mà cô ấy đang cầm.

----------------------------------------------

Một cái đuôi vàng đung đưa qua lại giữa màn sương trắng.

"Lalalalalan~"

Một tiếng ca hát vui vẻ cũng được nghe thấy.

Mỗi bước chân sáo của cổ rất vui vẻ như thể cô ấy đang nhảy múa. Trong khi xung quanh cô, mọi thứ đều dải đầy máu đỏ, rỉ ra từ bên này hay bên kia.

"Zeta-sama, tôi thấy ngài đang có tâm trạng rất tốt."

Nghe giọng nói đó, Zeta ngừng ngâm nga.

"Ôi thôi nào, đừng làm hỏng khoảnh khắc của ta chứ."

"Tôi rất xin lỗi."

"Hừm."

Zeta xoay một chakram đầy máu bằng đầu ngón tay.

"Đừng ném nó vào tôi, xin ngài."

Sau đó, trong cùng một màn sương xuất hiện một cô gái nhỏ nhắn khoác áo choàng đen.

"Ta sẽ không đâu, đừng lo lắng. Còn Victoria thì sao?"

"Tiến triển theo kế hoạch đã dự tính ạ."

"Hừm."

"Tôi có một báo cáo về cô ấy."

"Ừm."

Sau khi xoay nó vài lần, Zeta ném chakram lên không trung.

Có một tiếng khịt mũi.

Chiếc đầu của một người đàn ông vừa mới bị chặt rơi từ trên cao xuống. Nó vừa lăn lông lốc trong khi vẫn giữ vẻ mặt kinh ngạc.

"Thật tuyệt vời thưa ngài."

"Ừm."

"Tôi có một báo cáo từ Victoria-sama."

"Ừm ừm."

"Rõ ràng là Shadow-sama có liên quan đến vấn đề của Công chúa Alexia và Claire."

"Phải gọi là Claire-sama''."

Chakram lướt qua gió và lay động tà áo của cô ả.

"Tôi rất xin lỗi."

"Cẩn thận trong lời nói một chút. Vậy chủ nhân của ta đã làm gì?"

"Ngài ấy đã hành quyết thủ thư của thư viện và để hai người họ trốn thoát khỏi thánh đường."

"Tuyệt vời. Bây giờ chúng ta lại một bước nữa dồn Fenrir vào chân tường"

"Vâng. Chúng tôi nghĩ rằng hắn không còn nhiều quân bài để sử dụng nữa. Zeta-sama, và công việc của ngài đến đâu rồi ạ?"

"Hả?"

"Là việc điều tra thánh địa."

"À, đã xong rồi."

"Nhanh như vậy ư? Mới có mấy ngày. . ."

"Chà, cổ vật của Eta rất tiện lợi."

Zeta nói vậy và sau đó đưa ra một thiết bị kỳ lạ mà cô ấy đang mang trên tay.

Bằng cách rót một ít ma lực vào nó, thiết bị bắt đầu phát sáng rực rỡ.

"Thứ này cho phép ta hình dung ra các mạch ma thuật. Đó là, chúng chảy ở đâu và tới đâu cũng như ý nghĩa đằng sau nó."

Thiết bị phát ra ánh sáng giống như những đường gân mỏng, sau đó bắt đầu dao động và hợp nhất thành sắc đỏ có hình tròn.

Bên trong bốn ngọn đèn đó là những học sinh mất tích được nối với nhau bằng những ống mỏng.

“Chúng đang cố phá vỡ phong ấn bằng ma lực của những người đó.”

"Tuy nhiên, có vẻ như nó không đủ."

"Vâng. Đó là lý do tại sao chúng cần một sức mạnh tương thích hơn, sức mạnh của hậu duệ của các anh hùng. Nhưng nhờ điều này mà tôi biết ít nhiều về cách giáo phái phong ấn con quỷ Diabolos và cách chúng xây dựng ngôi đền."

"Vậy chúng ta không cần họ nữa ư?"

"ờ."

"Chúng ta phải làm gì đây? Tôi nghĩ nếu phá hủy những cái ống này, có thể giữ cho niêm phong không bị phá vỡ."

Zeta suy nghĩ một lúc khi nghe câu hỏi của cô gái.

Nhưng, cô ấy không nghĩ về việc có nên phá hủy các ống hay không, mà là về quyết tâm của chính mình.

"Đừng phá hủy chúng."

"Ngài có chắc không?"

"Ta đã quyết định rồi."

Zeta nói vậy rồi bước qua màn sương mù.

Cô ấy vượt qua ánh đèn lấp lánh màu đỏ và đặt tay lên một cánh cửa lớn.

"Cánh tay phải của Diabolos bị phong ấn đằng sau cánh cửa này."

"Ngài dự định làm gì?"

"Hãy nắm lấy cơ hội và chứng kiến đi."

"Nếu chúng ta để lại dấu tích thì sao?"

"Điều đó không sao. Được rồi, Zeta hành động đây."

Zeta đẩy ma lực lên cánh cửa.

Cánh cửa được khắc chữ cổ và khóa bằng những sợi xích to nặng.

"Có thể mở sao?"

"Ta không biết. Nhưng chúng ta biết rằng cô ấy là người đã phong ấn con quỷ trong căn phòng này."

"Cô ấy?"

"Ta chắc chắn rằng người đó sẽ hồi đáp lại chúng ta."

Zeta sử dụng nhiều ma lực hơn.

Khi làm như vậy, cánh cửa bắt đầu phát sáng màu đỏ rực, và một loạt các mạch ma thuật xuất hiện trên đó. Những sợi xích bắt đầu kêu lạch cạch và ta có thể thấy cánh cửa bắt đầu rung lên từ từ.

Nhưng nó không mở.

Các mạch ma thuật tập trung trước cửa, nhưng dần dần mang hình dạng của một con người.

"Lùi ra."

"Vâng."

Cô gái tuân lệnh Zeta và giữ khoảng cách.

Sau khi đèn đỏ biến mất, một nữ thú nhân xuất hiện.

Tóc của cô ấy màu vàng, đôi tai mèo của cô ấy cũng ánh vàng, đuôi của cô ấy cũng vàng óng và đôi mắt của cô ấy giống mèo. Toàn bộ ngoại hình đều giống với Zeta.

"Đây là..."

Cô gái mặc áo choàng không nói nên lời.

"Thật vinh hạnh khi có thể diện kiến vị anh hùng của thú nhân."

"Zeta-sama, chuyện này là sao?"

"Ta đã biết điều này sẽ xảy ra."

Zeta bắt đầu nói mà không làm quá vấn đề lên.

Vào lúc đó, anh hùng của thú nhân rút móng vuốt của mình ra và cố gắng chạm vào cổ của Zeta.

Đầu của Zeta bay trong không khí, biến thành một màn sương đen, và sau đó là toàn bộ cơ thể của cô ấy.

Màn sương đen hòa lẫn với màn sương trắng xung quanh và từ vị trí ấy Zeta xuất hiện không một vết xước.

Cô đang lơ lửng, thờ ơ nhìn anh hùng.

"Ta chỉ muốn xác nhận."

Dijo Zeta.

Anh hùng không nói gì. Kẻ đó chỉ đơn giản nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt không chứa đựng bất kỳ thứ xúc cảm nào.

"Ngươi còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy chủ nhân của ta không?"

Zeta hỏi cô gái mặc áo choàng từ trên cao.

"Tất nhiên rồi. Tôi sẽ không bao giờ quên." Cô gái đặt tay lên ngực và đáp.

"Ta cũng sẽ không bao giờ quên ngày hôm đó."

Zeta nhìn chằm chằm vào người anh hùng, như thể lâu lắm rồi, trong mắt cô ấy, đang nhớ về một quá khứ xa xăm.

“Ts… ta chỉ là một con mèo hoang đáng thương được chủ nhân nhận nuôi.”

Nhưng đó cũng chính là thứ củng cố cho quyết định của Zeta.

"Tạm biệt, anh hùng. Ta sẽ không đi trên con đường giống như của ngươi."

Zeta quay đi.

Cô gái mặc áo choàng cũng vội vã đuổi theo.

"Ngài có chắc không? Chúng ta vẫn chưa để lại dấu tích mà.”

"Ừm. Chúng ta sẽ làm vào lúc khác. Giai đoạn này mục đích đã đạt được. Giờ tất cả những gì còn lại là chờ đợi trong bóng tối để mọi thứ tiến triển."

"Vậy thì, đã đến lúc quay trở lại bóng tối rồi."

Hai cô gái nói những lời đó sau khi biến mất dạng trong làn sương mù.

Trong khi ấy, Người anh hùng chỉ đơn giản đứng đó, dõi theo họ từ phía sau.

-----------------------------
 
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },