Light Novel Mushoku tensei: Chương 254.1 - Nghỉ ngơi
Đã ba ngày trôi qua kể từ trận chiến.
Việc trị liệu cho những người bị thương cũng đã hoàn thành, làng của tộc Supard đã có được sự yên bình vốn có.
Trong khoảng thời gian ba ngày này thì chúng tôi nghỉ ngơi, mặc dù vẫn còn cảnh giác với kẻ địch.
Nhưng không có gì xảy ra cả.
Thời gian này thực sự khá bình lặng.
Zanoba thì trông có vẻ khá mệt mỏi, cậu ta dành phần lớn thời gian trong ngày chỉ để ngủ nướng.
Tôi đã lo lắng sốt vó khi nghĩ đó là một chấn thương nghiêm trọng, nhưng theo lời bác sỹ nói thì đó chỉ là một cơn đau cơ mà thôi.
Nhưng cậu ta vẫn rên rỉ than rằng đó là cơn đau đầu tiên trong đời mình, và nghĩ rằng bản thân chắc đi đời thật rồi.
Thế là Zanoba để lại di chúc cho Juli với giọng nói yếu ớt [Toàn thân ta đều rã rời cả. Juli …. Ta sắp phải lìa xa cõi đời này… còn chút hơi thở lực tàn… ta sẽ truyền thụ lại toàn bộ cho con]
Thật buồn cười vì Juli cũng đang khóc, ánh mắt của con bé ánh lên vẻ nghiêm túc.
Tôi cũng chạy vội đến nắm lấy bàn tay yếu ớt đang run rẩy của Zanoba rồi khóc rống: ‘’Zanoba ới ời, tôi nhất định sẽ hoàn thành Hình Nhân Tự Động. Tôi thề nguyện với Thần Linh, cứ giao mọi thứ cho tôi….. với phước lành của ngài, hãy giúp cho người ốm yếu có được sức mạnh để đứng lên chói lòa [ HEALING ]’’
Sau đó, Zanoba được chữa lành hoàn toàn và ngồi dậy ngơ ngác.
Juli thì há hốc mồm ra kinh ngạc. Khuôn mặt con bé nhìn thật đáng thương làm sao.
★★★
Atofe khá là trầm tính từ khi bước vào làng đến giờ.
Tôi để ý thấy bà ta đang bắt mấy người trong làng phải xây một cái ngai bằng gỗ rồi dạy những chiến binh trong làng các kiến thức căn bản trong chiến đấu, nhưng nó vẫn chưa phải là thứ đáng để quan tâm.
Cái phải chú ý đấy là Eris cũng đang tham gia vào bài học ấy nữa.
Sándor đang nhìn Atofe rồi cảm thấy hơi ngượng ngùng, thỉnh thoảng khuôn mặt của ông ta lại toát lên cái vẻ đượm buồn, có lẽ ông ta đang suy nghĩ về Alex.
Tôi cũng nghĩ đôi chút về tên nhóc đó, tôi định trả lại Thanh Vương Long Thần Kiếm nhưng ông ta từ chối, Sándor bảo rằng tôi được quyền sử dụng thanh kiếm tùy thích theo ý muốn của bản thân như một chiến lợi phẩm.
Nhưng mà sở trường của tôi là Ma Đạo Khải mà, khó có thể sử dụng thứ vũ khí này chiến đấu một cách hiệu quả, thôi thì giao thanh kiếm lại cho Orsted nắm giữ một thời gian vậy.
Thanh Trường Kiếm này theo trường phái quá lạm dụng vào Ma Thuật, rất khó để kiếm sĩ thực thụ sử dụng một cách hiệu quả do quá phụ thuộc vào năng lực.
Chắc đến một thời điểm nào đó tôi sẽ sử dụng khi cần đến.
Ruijerd dành cả ngày để ở cạnh Norn. Tôi cảm giác như bất cứ khi nào thấy bóng Ruijerd đều thấy con bé kè kè theo sau như một chú gà con thấy mẹ vậy…Norn có vẻ rất siêng năng trong việc chăm sóc cho người ốm nhỉ?
Nhưng có gì đó sai sai ở đây… Khuôn mặt của con bé lạ lắm, tôi chưa thấy con bé thể hiện biểu cảm này trước đây bao giờ cả. Kiểu như khao khát một thứ gì đó vậy, nhưng hơi khác một chút.
Còn Doga thì rất nổi tiếng với phụ nữ và trẻ em. Dù khá sợ hãi khi đến ngôi làng này lần đầu tiên. Nhưng cậu đã rất tận tình trong việc cứu chữa mọi người.
Tôi không cần phải bận tâm quá nhiều, rào cản giữa họ đang dần biến mất rồi.
Gần đây, cậu ta còn thường xuyên chơi đùa với lũ trẻ, khắc gỗ như búp bê với khuôn mặt ngây thơ nữa.
Orsted thì vì đã lỡ sút quả bóng bay đến một vùng trời xăm nào đó, nên giờ trông ông khá là cô đơn một góc.
Còn các bác sỹ thì tìm kiếm nguyên nhân bệnh dịch, đồng thời xem xét đồ ăn trong thôn và chuyển hướng nghiên cứu… giống như việc thu nhập mẫu vật hơn. Họ sẽ mang nó về vương Đô Asura và biến nó trở thành tài liệu.
Cliff, Elinalize và Ginger đến Nhị Đại Thành Phố, Irel.
Chúng tôi gửi yêu cầu đến Vương quốc Biheiril, dựa vào tình hình để trao trả các tù nhân.
Tôi cần ai đó nhận hồi âm. Nên tôi đã bố trí thêm hai chiến binh Supard để làm người hộ tống, nếu Kế hoạch của Gisu vẫn chưa kết thúc, có nguy cơ họ sẽ bị mai phục trên đường đi. Nên tôi khá là lo lắng.
Có rất nhiều điều đáng phải suy ngẫm. Đặc biệt là nơi tôi bị rơi xuống, đáy thung lũng Địa Long.
Nhưng vấn đề là sao Gisu lại không tiếp cận chúng tôi bằng Ma Đạo Cụ ngay từ đầu vậy nhỉ?
Chúng tôi cần phải kết hợp chúng để lường ra tình huống tiếp theo bằng cách tìm bằng được cốt lõi của vấn đề.
Mặc dù những chuyện từng xảy ra thì không thể cứu vãn, nhưng ít nhất thì chúng tôi sẽ không mắc phải sai lầm tương tự như vậy nữa
À mà nhân tiện thì cánh tay của Atofe đã trở lại với mụ, còn đôi tay của tôi đã được hồi phục lại bằng cuộn Ma Pháp Chữa Trị.
Khi vừa chữa khỏi, tôi liền mát xa ngực Eris để thử xem bàn tay đã hồi phục lại hoàn toàn hay chưa. Và ngay sau đó tôi đã mất nguyên nửa ngày nằm hôn mê sau khi lãnh trọn cú đánh tới từ dưới cằm.
Ma Pháp mà tôi sử dụng trong trận chiến cuối cùng với Alex. Tôi đã cố gắng thử lại nhiều lần để cố gắng lấy lại cảm giác đó.
Nhưng không thành công.
Có thể đó là do Ma Pháp Trọng Lực, nhưng tôi lại nghĩ đó là một thứ gì đó khác cơ.
Ngoài ra, còn vấn đề của Vòng Tròn Ma Thuật chuyển giao.
Nếu lỡ bố trí thứ này ở nhiều nơi khác nhau, đối phương có thể sẽ lợi dụng để sử dụng chúng như một điều hiển nhiên thì thật nguy hiểm.
Trong tương lai gần, ta phải thực hiện nhiều biện pháp để ngăn chặn hành vi này lại.
Nhưng hiện tại thì dù đã 3 ngày trôi qua, Ma Pháp Trận vẫn chưa hồi phục.
Do sốt ruột, ngày thứ hai tôi đã liên lạc với Arumanfi để nghe ngóng về tình hình gia đình, có vẻ như… Vòng Tròn Ma Pháp phục hồi chậm so với dự kiến.
Có thể Hitogami sẽ lại nhúng tay vào… Mà có lẽ không nên lo lắng quá nhiều nhỉ? Tôi nên làm những việc bản thân có thể thôi.
Ngày thứ tư, tôi hẹn hò với Eris.
Chúng tôi cùng nhau đi quanh ngôi làng. Eris thì sau cuộc chiến nằm bệt trên giường suốt cả ngày.
Tôi cảm thấy khá là vui , bởi vì hiện giờ Eris đang sống khá là yên bình như hồi cô ấy vẫn còn nhỏ vậy.
Có một lần trong quá khứ, khi thấy Rinia ngủ trưa cùng Eris, tôi đã phân vân không biết nên ra ngủ chung cùng cô ấy không vì sợ rằng mình sẽ bị coi là ngoại tình mất.
Hồi còn nhỏ, cô ấy cũng thường ngủ trưa trong chuồng.
Lúc đó, Eris giống như một động cơ xe máy vậy, thân hình còn khá nhỏ bé nên khá nhanh hết xăng.
Nhưng giờ thì không giống như trước đây nữa.
Dung tích bình xăng đã lớn hơn gấp nhiều lần. Eris đã được trang bị nhưng chức năng cải tiến mới nhất nên không còn lo bị cạn kiệt nguyên liệu nữa.
Thế mà lần này cô ấy lại ngủ li bì cả ngày. Thế là đủ hiểu trận chiến vừa rồi khốc liệt thế nào.
Và hôm nay, khi tỉnh dậy, mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ.
Tôi nhìn quanh và bắt gặp một đứa trẻ của tộc Supard, rồi chạy tới với tâm trạng phấn khích: ‘’Ôi, nhóc đó có đuôi kìa!!’’
Tôi chạm vào cái đuôi mềm mại của đứa nhỏ.
Nhưng con bé lại là trẻ con. Chả lạ gì nếu bây giờ tôi bị người tộc Supard trói lại và đánh đập như một kẻ ấu dâm đê tiện đâu nhỉ?
Mà Eris cũng rất phấn khích khi gặp lại Ruijerd sau một quãng thời gian dài, vì cuộc chiến đã lắng xuống nên tôi có thể cảm thấy tâm trạng của cô đã thả lỏng và hớn hở như một đứa trẻ vậy.
Khi vung tầm mắt ra toàn bộ ngôi làng, thì cô ấy đột nhiên khựng lại. Eris đang nhìn một người nào đó.
Một đàn ông trung niên đang vui đùa với trẻ con khi đã cởi bỏ chiếc mũ giáp.
Sándor von Grandeur.
Danh tính thực sự của ông là Alex C Ryback, Bắc Thần Đệ Nhị.
‘’….’’
Đồng tử của Eris như muốn co lại.
‘’Ơ KÌA!! NÀY…’’
Đã quá muộn để ngăn cô ấy lại rồi.
Eris bước nhanh tới và vung nhát chém thật mạnh vào Sándor.
‘’Hứ!!’’
Tuy nhiên, Sándor đã nhanh chóng nhận ra và đỡ lại đòn của Eris.
Tôi bắt kịp cô ấy, trong khi xin lỗi Sándor rối rít.
‘’Eris!! Sándor đã gây ra chuyện gì mà em lại làm thế hả? Nể mặt anh mà tha thứ cho ông ấy nhé!! Cả Sándor-san nữa, tôi thật lòng xin lỗi. Chồng của tôi, Eris không có ý như vậy đâu ạ!’’
‘’Cậu đang để cái mặt của mình ở đâu vậy hả!!!’’
Tôi bị vấp. Đó là điều không thể tránh khỏi, và tôi đang cắm mặt vào bờ mông căng tròn của Eris.
‘’Xin lỗi Eris, nhưng em không được đánh nhau với ông ấy. Sándor là một người đồng hành với chúng ta, ông ta cùng phe đó!! Đúng là hơi bực khi ông ấy lại che giấu danh tính của mình, trong tình huống ông ấy có thể bị nghi ngờ như một Tông Đồ, nhưng đúng là có lý do nên Sándor-san mới phải cải trang như vậy mà!!’’
‘’Tôi biết!’’ Eris dứt khoát.
Thì đúng là cô ấy dạo gần đây, trở nên bình tĩnh hơn, trưởng thành hơn, kiên nhẫn hơn Eris ngày xưa nhiều, giờ còn có thể dạy kiếm cho người khác nữa. Norn cũng được cô ấy chỉ bảo tận tình.
Tôi rất biết ơn vì Eris đã dạy kiếm cho em ấy.
Được mọi người nể trọng không phải là có thể đạt được một cách dễ dàng. Đó là bằng chứng cho thấy Eris đã luyện tập vất vả khổ cực thế nào trong Thánh Địa của Kiếm.
Cô ấy đã trở thành một con người tuyệt vời mà tôi không thể nào tưởng tượng nổi.
Dù không biết là có chuyện gì. Nhưng đột nhiên Eris vung kiếm chém từ đằng sau thì không hay chút nào đâu. Bởi vì khả năng kiếm thuật của cô ấy không còn chỉ nằm ở mức độ ‘’bạo lực’’ nữa rôi.
‘’Nhưng vậy thì sao? Rudeus….’’
Dù Eris vẫn tươi tỉnh, nhưng vẻ mặt của cô vẫn tỏ vẻ bất mãn. Có vẻ như lời nói của tôi vừa rồi chưa đủ thuyết phục.
Sándor cất lời:
‘’Được rồi, không sao đâu Rudeus-dono, hẳn là Eris-dono đang muốn xác nhận truyền thuyết lưu truyền có phải sự thật không ấy mà’’
‘’Truyền thuyết?’’
‘’Đòn tấn công bất ngờ nhắm Bắc Thần Karlman Đệ Nhị đều không hiệu quả. Cả trước đó nữa, như thể thường trực, bất kể lúc nào, ngay cả những tia lửa phóng tới từ đằng sau, ông ta vẫn có thể tránh nó được!!’’ Eris cất lời.
Hình như tôi đã từng nghe về vụ này trước đây.
Đó có phải câu chuyện xuất hiện trong giai thoại giữa của Bắc Thần Anh Hùng Ca không?
Đó là một chương kể về việc Long Vương của Vương Quốc Vương Long đã gửi Sát thủ tới để ám sát Bắc Thần Đệ nhị. Câu chuyện đó có nhắc tới khả năng này của ông ta.
‘’Rudeus-dono, hẳn là Eris-dono muốn xác nhận việc đó.’’
‘’Ồ… vâng…Nếu là như vậy, thì em phải nói với anh một tiếng chứ, làm tim của anh suýt nữa thì rớt ra ngoài rồi nè.’’
Chắc nếu lúc đó Sándor không đỡ được thì Eris sẽ dừng lại kịp thời thôi nhỉ? Vừa rồi chỉ là cuộc giao hữu nho nhỏ thôi đúng không?
Quả đó mà làm Sándor tức giận, ông ta sẽ sang phe của Gisu cũng không chừng. Mong là không phải mình nghĩ quá lên.
‘’Thực sự là ông có thể nhận ra đường kiếm đang chém xuống từ phía sau sao?’’
‘’Không, ngày xưa thì ta không thể. Câu chuyện Bắc Thần Ca chỉ là được người ta thêu dệt lên mà thôi. Chính vì thế mà những đồ đệ ta thu nhận đều muốn thử trò đánh lén từ phía sau, buộc ta phải học khả năng này.’’
‘’Ra là vậy sao?’’ Eris có vẻ ấn tượng.
Mà chắc chắn khi nghe một câu chuyện bên lề thế này, thì đúng là cũng khiến tôi phải thốt lên rằng ‘’Tuyệt thật đấy’’
Mà đó không phải là vấn đề chính ở đây.
‘’Chúng ta có nên sắp xếp một trận đấu giao hữu không nhỉ?’’ Ông ta mở lời.
‘’Được sao!?’’ Eris thốt lên.
‘’Ta cũng muốn được nếm thử đường kiếm đã đánh bại Kiếm Thần Gull Farion thế nào, một trận tỷ thí quá là không tồi đâu.’’
Sándor liếc nhìn tôi rồi nháy mắt.
Chắc đây là một loại dịch vụ để chiều lòng Fan hâm mộ nhỉ?
Bắc Thần Karlman Đệ Nhị, nhân vật chính của Bắc Thần Ca.
Nếu là người khác thì chắc chỉ là một trận đấu bình thường.
Tuy nhiên, đây lại là vợ tôi. Có lẽ sẽ chiêu đãi một dịch vụ đặc biệt nào đó chăng?
Tốt nhất là không nên rời mắt khỏi trận quyết đấu này.
‘’Tôi sẽ không cần phải tham gia, phải chứ? Vì đây là một trận chiến một chọi một, Eris chiến đấu một mình sẽ tốt hơn, nhỉ?’’
Tốt nhất là cho ông ta toàn tâm toàn ý chăm sóc người hâm mộ của mình hơn là để ý cả tôi nữa.
Dù một khi cô ấy thua cuộc, thì Eris sẽ hơi ủ rũ đấy, nhưng nếu coi đây là một cuộc huấn luyện thì Eris sẽ rất vui khi được chỉ dạy.
''Nhưng với một điều kiện.'' Sándor nói.
‘’Tất nhiên là được rồi, nhỉ? Rudeus!’’
Ơ kìa??? Ít nhất em phải nghe xem ông ta ra điều kiện là gì rồi mới gật đầu đồng ý chứ?
‘’Dù sao thì tôi cũng mắc nợ Sándor-san mà, nếu có thể thì tôi sẽ đáp ứng…’’
‘’Ta không biết cậu có thể làm được không nữa, vì nó khá là khó khăn…’’
‘’Khó… ư?’’
Ông lại khích tôi rồi.
Mà nếu đã là yêu cầu từ Bắc Thần Karman thì đúng là sẽ khó khăn thật. Không biết là tôi có thể làm nổi không nữa… Không, tôi đã cố gắng trong suốt 20 năm qua rồi, có chướng ngại gì mà bản thân không thể vượt qua nữa chứ? Nếu không thể, thì xin thêm sự giúp đỡ cũng được….
‘’Nhưng nếu là hai người, thì có thể đấy…’’
‘’Vậy ông hãy nói nội dung của yêu cầu đi.’’
‘’Khi kết thúc cuộc đấu mới nói sẽ thú vị hơn, phải không nào?’’
Hả? Ông ta lại làm thế nữa hả? Mà sao cũng được.
‘’Tùy thuộc vào nội dung, thì tôi sẽ cố gắng làm hết sức mình.’’
★★★
Dù đứng đây ta có thể nghe thấy âm thanh từ kiếm gỗ và gậy va đập vào nhau keng két.
Nhưng, không phải thanh âm của những khúc gỗ đập vào nhau. Tiếng chúng va vào nhau thật đáng sợ, chả giống như họ đang dùng gỗ gì cả.
Kiểu như Bộp, Cooong Cooong, hay là Cạch Cạch, Cạch Gực…. vậy!! Những va chém siêu nhanh, đan xen với những chuyển động lắt léo, tung đòn rồi lại bị đánh bật ra. So với trận đấu tập với tôi, Eris đang tỏ ra khá nghiêm túc.
Không biết Sándor đang có đánh nghiêm túc không nữa, nhưng tôi vẫn có thể theo kịp chuyển động của Eris, có vẻ như cô ấy chưa tung hết sức. Nhưng đôi khi Eris đánh khá khó khăn, không biết cô ấy có thể xoay xở được không.
Những đòn đánh được lặp đi lặp lại nhiều lần, không có điểm dừng. Họ chỉ giữ đối phương ở một khoảng cách nhất định. Và trong số hai người đó thì có Eris, hay bị khựng lại.
Có vẻ như Sándor đang trên đà thắng thế, vì cây gậy của Sándor thường hay vung sát cổ họng và tim của Eris. Nhưng mỗi khi cây gậy gần chạm đến thì bị cô cản lại.
Tôi dần dần nghe được những giọng nói xì xào bàn tán xung quanh. Có vẻ như lượng khán giả càng ngày càng đông hơn rồi.
Cliff, Elinalize, Zanoba và Ginger, Doga, vài thanh niên tộc người Supard, thậm chí cả bác sỹ từ Vương Đô Asura cũng tròn mắt theo dõi trận đấu giữa Eris và Sándor.
Quả thật, thì đây là một cảnh tưởng khá là ngoạn mục.
Ngay cả cuộc tỷ thí giữa tôi và Eris, thì cũng không thể được như này.
Tôi hiểu được những đòn đánh của ông ta khá nhanh và đáng kinh ngạc.
Eris là Kiếm Vương, một người am hiểu các thế kiếm và còn có thể truyền dạy lại cho người khác nữa. Nhưng đối phương của cô ấy lại là người đứng đầu phái Bắc Thần.
Có thể Sándor vẫn còn nương tay, nhưng nếu giả sử ông ấy không, thì cô ấy vẫn không thể thắng được ông ta. Từ bên này, có thể dần dần thấy được Eris cố gắng đang vượt qua được hàng phòng ngự và đòn đánh cúa Sándor.
Nói thẳng ra thì đây là một trận đấu khá là mãn nhãn. Kể cả từ góc nhìn của một kẻ nghiệp dư.
‘’Gaaaaaaaaaa’’
Có vẻ như trận đấu sắp ngã ngũ rồi.
Eris đã bị Sándor đánh trúng ba phát. Có vẻ như thế đánh của cô ấy đã bị bắt thóp rồi.
‘’Phù….’’
Ngay sau đó, Eris thở một hơi dài ngồi phịch xuống đất.
‘’Vậy ra cảm giác là như thế này sao?’’
‘’Tôi cũng cảm nhận được. Quả đúng là Eris Cuồng Kiếm Vương, cô thật sự rất có tố chất đấy.’’
‘’Vậy… sao….’’
Dù Eris được khen ngợi, nhưng cô ấy vẫn cảm thấy bất mãn.
Dù sao thì cô cũng là người ghét bị thua cuộc mà.
‘’Để ta nói thật lòng…. Dù đó là những đòn đánh có vẻ xấu xa, nhưng lại được vận dụng theo chiếu hướng tốt. Ngoài ra cô còn còn có ý chí mạnh mẽ. Dù đang yếu thế, sắp thua nhưng vẫn không bỏ cuộc và tìm kiếm cơ hội chiến thắng đến phút cuối cùng… Ta có thể nhìn thấy phong cách của phái bắc Thần trong những đòn đánh đó… Vậy ai là người dạy Eris-dono những thế đánh này vậy?’’
‘’Là Auber đó.’’
‘’Hả, là cậu ta sao? Thật mỉa mai làm sao nhỉ? Đó là một kẻ phát triển trường phái theo chiều hướng méo mó, cố gắng tận dụng tốt những gì mà bản thân cho là xấu xa để đánh bại được kẻ địch.’’
‘’Đúng vậy, bản chất của đường kiếm này là tiểu xảo mà.’’ Eris gật gù.
‘’Ừm, dù gốc rễ của nó không phải là xấu. Nhưng có lẽ cô cũng biết nhỉ? Dù những chiêu trò mèo vặt đó thể tận dụng được, nhưng không nên quá dựa dẫm vào nó.’’
Không khí nơi này đang dần trở nên lạnh lẽo hơn rồi.
Tôi không biết chi tiết, nhưng có vẻ Bắc Đế Anber, người chúng tôi đã đánh bại ở Vương Đô Asura là đệ tử của Sándor, Eris thì được dạy dỗ bởi Auber, nên cũng có thể coi Sándor như một đại sư phụ của cô ấy.
‘’Trận đấu đã kết thúc rồi, giải tán nào!!’’
Sándor vỗ tay, khiến mọi người bắt đầu thưa dần ra.
Nhưng ai ai cũng rời đi với một khuôn mặt hài lòng như thể vừa xem một bộ phim cực kỳ mãn nhãn vậy.
Chẳng hạn như Cliff-senpai nhìn vào bàn tay mà nắm chặt nó. Có thể anh ấy đang nghĩ tới việc định học kiếm thuật. Nhưng Elinalize đã nắm chặt lấy bàn tay đó để kiếm chề Senpai lại. Như thể muốn nói là ‘’Anh không cần phải học kiếm thuật đâu.’’
Sándor quay người lại và nói với tôi.
‘’Giờ thì, Rudeus-dono với Eris-dono, tôi có một thỉnh cầu.’’
Vậy thì loại yêu cầu nào sẽ phát ra từ miệng Bắc Thần đây?
Sándor cảm thấy khá khó nói, miệng ông ta cứ âm ừ mãi thôi.
Tôi bối rối đến mức không biết phải nói gì cả.
‘’Ta muốn cậu giới thiệu ta với Ruijerd…’’
Hả? Chả lẽ Sándor thích đàn ông thiệt sao trời?
Ông đã có con rồi thì tôi tưởng ông thích phụ nữ chứ? Hay là gu của ông ta đã mặn mòi hơn sau khi sống quá lâu trên cõi đời này? Hoặc ông ta đã có thêm một sở thích biến thái sau một quãng thời gian trở thành hiệp sỹ ở Vương Đô Asura, ảnh hưởng từ ai thì không cần phải nói cũng biết.
Có nên báo cáo chuyện này cho Mẫu Thân của Ông ta không nhỉ? Không biết mụ sẽ cảm thấy thế nào nữa, chắc là sốc lắm đây.
‘’Ta muốn nói chuyện với anh ấy, về khoảng khắc Ma Thần Laplace bị đâm rồi phong ấn lại ấy.’’
‘’Ê tô…. Chả phải cha của ông là Bắc Thần Đệ Nhất ư? Sao ấy ông không hỏi người đó?’’
‘’Cha ta đã bất tỉnh vào giây phút cuối cùng đó nên không biết rõ thực hư câu chuyện thế nào. trước đây khi gặp Perugius-sama, ta đã cố gặng hỏi, nhưng ông ta lại thẳng thừng từ chối… Ta cũng không gặp được Urpen-sama, nên là…’’
À, thì ra là như vậy.
Sándor chỉ muốn biết kết cục của Chiến Dịch Laplace hồi đó, đặc biệt là trận quyết chiến cuối cùng với Ma Thần Laplace, vì ông ấy vẫn chưa có cơ hội được hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện.
‘’Tam Đại Anh Hùng Diệt ma, Karlman [Bắc Thần], Perugius và Long Thần Urpen, ta đã bỏ cuộc vì không nghe được tin tức gì từ ba người họ cả. Nhưng hiện giờ vẫn còn cơ hội để gặp mặt người đàn ông quả cảm trong chiến dịch Laplace đã đảo ngược tình thế.
[Dead End] Ruijerd Superdia.
Chắc anh ấy sẽ biết chuyện gì đó.’’
‘’Ông định sẽ làm gì sau khi biết sự thật?’’
‘’Hửm, tất nhiên là ta muốn biết rồi!! Đó là một phần lịch sử thật của Anh Hùng Ca đó, giống như ta, đi chu du khắp thế giới để trở nên nổi tiếng. Trong trận chiến cuối cùng với những vị anh hùng quả cảm để chiến đấu cứu thế giới. Ta muốn biết phần kết của câu chuyện đó. ‘’
Tôi cũng biết nội dung của Bắc Thần Ca.
Dù không biết những câu chuyện trong đó đã được phóng đại đến mức nào, nhưng những hành động nghĩa hiệp của nhân vật chính thật sự rất tuyệt vời. Dù các chi tiết khác nhau giữa các chương truyện, nhưng nội dung có thể hiểu đó là một câu chuyện du hành khắp thế giới, đánh bại cái ác và giúp đỡ người thế cô. Có rất nhiều sinh mạng đã được cứu giúp.
Dù chả biết sự thật có đúng gần hết không, nhưng đa phần là tôi thấy khá là hợp lý.
Trái ngươc với câu chuyện vui tươi đó, câu chuyện của Ruijerd lại rất bị thảm. Mặc dù bị chi phối, nhưng chính tay anh ấy đã phải tàn sát cả gia đình và khiến cả bộ tộc đứng trước nguy cơ tuyệt diệt. Không ai được cứu giúp và chả được mục tiêu nào với hành động đó cả. Đó là lý do tại sao bộ tộc Supard lại phải sống chui lủi ở nơi rừng hoang thế này đây.
Nhưng có vẻ anh ấy sẽ không thích đề cập đến câu chuyện này cho lắm. Nhưng nếu tôi hỏi, thì Ruijerd chắc chắn sẽ nói dù có miễn cưỡng đi chăng nữa.
Khi vừa ngẫm nghĩ, tôi quay sang hướng Eris thì thấy cổ nhìn tôi với đôi mắt sáng rực.
‘’Tôi cũng muốn nghe!’’
Haiz, giờ mà nói tôi không thể đáp ứng được yêu cầu của ông ta thì sẽ bị coi là lời nói dối nhỉ….
★★★
Ruijerd đang ngồi ăn rất yên lặng.
Ngôi nhà đã gọn gàng và ngăn nắp.
Dù không ở mức độ sạch sẽ hoàn toàn, nhưng nhìn vào thì ít nhất ta có thể hiểu, căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ mỗi ngày.
Có gì đó sai sai, ngoài sạch sẽ ra thì không khí trong căn phòng có vẻ thoang thoảng hương vị ngọt ngào nữa.
Ruijerd dù không phải người bừa bộn. Nhưng anh không sạch đến mức độ chú ý đến mùn hay vết bẩn ở sâu trong góc tường hay trên bệ cửa sổ.
Nếu em gái hầu gái của tôi mà nhìn thấy cảnh này kiểu gì cũng nói ‘’Thế này mà là dọn dẹp hả?’’ Không, em ấy sẽ không nói ra thành lời đâu, mà chỉ thở dài thườn thượt thôi.
Và khi nhìn thấy khung cửa sổ này, Aisha sẽ nhìn bằng nửa con mắt rồi nói ‘’Anh không biết lau nó đúng cách ư?’’ Cảnh tưởng đó tôi đã nhìn thấy một lần trước đây khi Rinia vẫn còn đang làm hầu gái trong căn nhà của chúng tôi.
Nhưng vấn đề là ai đã làm cho căn phòng sạch sẽ thế này? Nó không thể trở đẹp đẽ nhường này chỉ với khả năng dọn dẹp của Ruijerd.
PÍng Pong!! Cậu đã đưa ra đáp án ngay lập tức, Rudeus-kun à! Bên cạnh Ruijerd, đó là Bé Norn đang đổ một chất lỏng gì đó vào trong bát nhìn giống như cháo!!
Đáp án chính là Norn Greyrat. Câu trả lời hoàn toàn chính xác!!
Phần thưởng cho Rudeus-kun chính là một hình nhân Roxy. Là do tôi làm nó đó.
Norn ngồi bên cạnh Ruijerd nhìn sang phía tôi với một ánh mắt ngạc nhiên. Bởi vì tôi sẽ thường đến vào bữa tối chứ không phải thời điểm này.
Tạm thời tình hình hiện tại là như thế đã.
‘’Hả? Có chuyện gì xảy ra sao?’’
Ruijerd nhìn tôi với khuôn mặt cảnh giác cho mọi tình huống xấu ập đến.
‘’À, có vị này, muốn gửi lời chào thân ái tới Ruijerd-san ạ.’’
Khi tôi giơ lòng bàn tay về phía Sándor, ông ta đứng thẳng người.
‘’Sándor von Chandle, Tên thật của tôi là Alex C Ryback, thế hệ thứ hai của Karlman xứ Bavaria, lần này tới đây, tôi rất vinh dự được diện kiến vị Anh Hùng Kỳ Cựu đã đem đến chiến thắng vang dội trong chiến dịch Laplace, Ruijerd Superdia. Với tất cả lòng thành kính, tôi gửi lời chào trịnh trọng nhất đến anh.’’
Tôi không thể thấy có sự dư thừa nào trong lời nói của ông ấy. Một cảm xúc hoàn toàn chân thật.
Mà, cũng hiển nhiên thôi.
Từ góc nhìn của ông ta, anh ấy là một trong những chiến binh đã chiến đấu trong chiến dịch Laplace là một thế hệ huyền thoại sau tôi mấy đời. Là Thủ Lĩnh của bộ tộc vươn lên đứng đầu thế giới về sức mạnh và đem đến hòa bình cho toàn cõi, khi nghe những chiến công hiển hách đó, việc cúi đầu ngưỡng mộ cũng chả có gì lạ cả.
‘’Với tư cách là một chiến binh tộc Supard, ta rất biết ơn vì sự giúp đỡ của ông trong trận chiến vừa rồi.’’
Ruijerd cũng cúi đầu đáp lại một cách lễ nghi.
‘’Ồ, xin hãy ngẩng đầu lên đi ạ..’’
Khi nhìn thấy hành động này, Sándor vội vã ngăn lại.
Giống như văn hóa ứng xử của người Nhật, họ cúi đầu khi chào nhau vậy.
Nhân tiện thì Eris nhanh chóng ngồi xuống và ăn cháo cùng với Norn. Không biết có phải đói lả sau trận đấu vừa rồi không, mà cô ấy ăn không chút do dự, trông thật ngon miệng.
Tôi cũng ngồi xuống ăn. Hương vị không tệ chút nào. Tôi tự hỏi không biết bản thân có thể nấu ngon hơn được không nữa.
‘’ Nó ngon quá!!’’ Eris thốt lên.
‘’Cảm ơn chị ạ.’’
‘’Là em nấu à?’’
‘’Vâng.’’
Trong khi nghe cuộc trò chuyện ngắn ngủn, tôi đã múc được hai bát cháo rồi.
Đúng là món ăn của Norn có khác mà. Trước khi kịp nhận ra, con bé đã nấu ăn giỏi thế này rồi sao? Không biết động lực nào đã thúc đẩy con bé nhỉ?
Con bé đang dần trở thành nữ công gia chánh thực thụ, sắp đến tuổi lấy chồng rồi đấy. Norn đang dần trưởng thành hơn.
Tôi vui lắm.
Trong khi nghĩ thế, cảm giác như hương vị của bát cháo đã được khếch đại lên gấp 100 lần vậy.
Suýt thì quên mất chuyện chính.
‘’Ruijerd-san, Sándor-san có chuyện muốn hỏi nên em mới dẫn ông ta tới đây đó ạ.’’
‘’Ông ấy muốn nghe chuyện gì?’’
‘’Thưa Ruijerd-san, có đôi điều ông ta muốn hỏi là…’’
Đó là câu nói mở đầu, và sau đó tôi kể câu chuyện về tấm gương vượt khó của ông ta cho Ruijerd. Sándor có một sự tôn trọng mãnh liệt với những con người anh dũng đã ngã xuống khi chiến đấu đánh bại Ma Thần Laplace, và muốn biết kết cục của chiến dịch này.
Nhân tiện, cha của Sándor, cũng đã chết trong trận chiến, và con trai của ông ấy, tức là Karlman đời thứ hai, có nghĩa vụ phải tìm ra nguyên nhân cái chết đó, để báo thù.
Tất nhiên là tôi xạo quần hết.
‘’Rudeus-dono.’’
‘’Vâng.’’
‘’Tại sao cậu lại phải nói dối?’’
‘’Trời ạ, ông thật là, đang đoạn hay…Tất nhiên là giỡn thôi’’
Sự thật là Bắc Thần Karlman Đệ Nhất đã sống sót sau chiến dịch với Laplace. Sau đó người ấy đã thách thức Ma Vương Atofe và kết hôn với mụ ta. Nếu không, thì Sándor làm sao mà ra đời được.
Nhân Tiện, người ấy sau đó đi du lịch vòng quanh thế giới và chết ở dãy núi Kamitatsu.
‘’Haha, cậu vẫn không thay đổi nhỉ?’’ Ruijerd cười nói.
Nếu là Ruijerd của ngày xưa, hẳn là anh ấy sẽ phản ứng rất dữ dội nếu một gã đàn ông trưởng thành như tôi buông lời dối trá, nhưng anh ấy đã biết đây là một trò đùa không hơn không kém.
Ruijerd hẳn là rất tin tưởng vào tôi.
‘’Chà, có thể không có lý do sâu xa gì trong việc Sándor-san đây muốn nghe câu chuyện, nhưng nếu anh cảm thấy không phiền thì có thể kể cho bọn em nghe được không ạ?’’
‘’Đó không phải câu chuyện thú vị gì cả’’
Ruijerd bắt đầu kể.
Sau khi giải phóng khỏi lời nguyền của ngọn giáo, Ruijerd đã bị một lời nguyền khác xâm chiếm tâm can, nó mang tên là ‘’Lòng Thù hận’’
Được thúc đẩy bởi thứ cảm xúc này, Ruijerd lao như điên đến chỗ Laplace, và khi anh vừa đến nơi, trận chiến quyết định đang diễn ra cao trào…. Nhưng có vẻ như sắp kết thúc rồi.
Karlman, Bắc Thần gần như gục ngã. Và hầu hết Tinh Linh của Perugius đều đã biến mất chỉ trừ một người. Bản thân Perugius cũng phải gánh chịu những thương tổn nặng nề, đang quỳ rạp cả hai đầu gối xuống mắt đất. Chỉ còn Urpen là vẫn còn chiến đấu dũng cảm. Nhưng rõ ràng, ông ta đang bị áp đảo bởi Laplace.
Nhưng Ma Thần có vẻ cũng gần như kiệt sức, nhưng vẫn còn khả năng chiến đấu.
Ruijerd mang vẻ bình tĩnh ngay cả trong tình huống như vậy. Ma Thần Laplace, kẻ đã diệt chủng gần như toàn bộ tộc Supard. Đứng trước một kẻ như thế, Ruijerd vẫn cố gắng trấn áp cơn phẫn nộ để quan sát tình hình.
Laplace rất mạnh. Ruijerd hiểu rõ điều đó và phối hợp với ba vị Anh Hùng kia.
Long Thần Urpen và Bắc Thần Karlman, họ cũng rất hùng mạnh. Đặc biệt là Urpen, chưa kể Ruijerd vẫn còn tràn trề sức mạnh nữa. Ngay cả người phụ nữ Thiên Tộc, một trong những TInh Linh của Perugius cũng giúp sức.
Nhưng kể có như thế, Laplace vẫn còn sống.
[Nếu không thể kiểm soát cảm xúc căm phẫn, thì không thể giành chiến thắng được.]
Trong khi nghĩ vậy và tìm cơ hội đến giết hắn, Ruijerd đã phát hiện ra một ‘‘thứ gì đó’’ trong cơ thể của Laplace.
''Thứ gì đó'' di chuyển với tốc độ cực nhanh bên trong Laplace.
Dù không biết đó là gì, nhưng với trực giác sau nhiều năm chinh chiến. Ruijerd đã suy đoán rằng đó là điểm yếu của Laplace.
Anh không có nhiều thời gian để xác thực giả thuyết này.
Urpen bị tấn công bởi Laplace và bị thương nặng, hắn còn cố đâm Perugius. Chiến thắng gần như điều quá xa vời.
Tên Ma Thần nở nụ cười đắc thắng.
Khoảng khắc tiếp theo , Ruijerd lẻn ra phía sau và tung một cú đánh vào ‘’thứ gì đó’’ mà anh ấy cho là điểm yếu của gã.
Kết quả thật không ngờ, nụ cười của Laplace bỗng trở nên méo xệch, và tấn công Ruijerd. Đó là tất cả những gì anh ấy có thể làm.
Sau đó Laplace đã áp đảo Ruijerd.
Ma nhãn của Laplace đã làm chậm chuyển động của anh, và dùng nắm đấm đập nát xương Ruijerd từ phía trên, đòn tấn công của Ruijerd bị hắn dễ dàng ngăn chặn.
Hắn vặn tay Ruijerd như của một đứa trẻ vậy, cánh tay anh bị xé toạc.
Với cơ thể tàn tạ, anh cố gắng lao vào liều mạng thì có ánh sáng bất chợt lóe lên.
Ánh sáng nhạt phát ra từ mặt đất khiến cảnh vật trở nên mờ ảo.
Đó là một Vòng Tròn Ma Pháp. Urpen đang chống cả hai tay xuống đất và niệm chú gì đó.
Khoảng khắc tiếp theo, Ma Thần Laplace hét lên ‘’Không thể nào!’’ thì cả một vùng bị bao trùm bởi nguồn sáng rực cháy đó.
Đôi mắt của Ruijerd bị cướp đi thị lực do thứ ánh hào quang đó quá chói lòa.
Tuy nhiên, con mắt thứ ba của tộc Supard giúp anh nhìn được cơ thể của Ma Thần Laplace đang dần bị xé toạc ra, và văng vẳng bên tai Ruijerd là tiếng hét chói tai của tên Ma Thần đang hấp hối.
‘’Tao không ngờ chỉ với trình độ này mà chúng mày có thể giết được tao!! Con người…. Con người… Tao sẽ giết hết!! Tao sẽ tàn sát hết! Nhất định…tao…. Lũ khốn!! Lũ chó đẻ!!”
Đó là những lời cuối cùng của Laplace.
‘’Tôi không biết chi tiết về kỹ thuật đó’’ Ruijerd nói.
‘’Đó là [Long Thần Minh Tống]. Được Perugius-sama phục hồi từ tài liệu cổ xưa, Ma Pháp quyết định để phong ấn Laplace.’’
‘’Hiểu rồi.’’
Một cái tên sặc mùi chuninbyou nhỉ.
( Lưu ý: Chuninbyou: Ảo tưởng sức mạnh )
Tôi tự hỏi rằng có phải Long Tộc cũng đặt tên kiểu như vậy cho những kỹ thuật khác của họ không, mà không phải là tôi ghét gì cái tên như vậy đâu.
‘’Ồ, ra câu chuyện là như vậy sao? Người sử dụng là Urpen-sama à? Ông ấy đã quyết định hy sinh sau khi tung cú quyết định đó. HIểu rồi….. Perugius-sama không muốn nói về chuyện này vì cảm thấy xấu hổ về sự vụng về của mình. Urpen-sama chết khiến ông ấy tự dằn vặt rất nhiều… Ra là vậy… Mọi thứ đều liên kết với nhau.’’
Sándor đang tự lẩm bẩm một mình. Nói với tốc độ nhanh như một tên mọt sách vậy. Tôi hơi sợ khi nhớ lại bản thân trong kiếp trước khi nhìn ông ta.
Dù không hiểu rõ sự tình dù đã lắng nghe từ đầu đến giờ. Nhưng tóm lại câu chuyện là như thế này.
Perugius có nhiệm vụ dùng kỹ thuật đó để kết liễu Laplace trong trận chiến cuối cùng. Nhưng Laplace đã khiến ông ta bị rối loạn nên không thể thực hiện được, hắn còn dí sát Perugius nữa khiến Urpen phải thực hiện và bỏ mạng. Đó là những điều đã xảy ra?
Có vẻ như ông ấy không chịu nổi áp lực khủng khiếp từ chú thuật. Nếu là tôi, tôi sẽ sử dụng trong khi Roxy dùng Ma Pháp trị liệu.
Thế nên Perugius mới lang thang vô định trên bầu trời đó suốt 400 năm chỉ để chờ đợi sự phục sinh của Laplace. Ông ấy có lẽ thề rằng lần này nhất định sẽ là người thực hiện việc đó.
‘’Hả? Nếu Ma Pháp Kết Liễu đã được phát động, vậy là hắn đã chết hẳn hay chưa?’’ Ruijerd hỏi.
‘’Ta nghe nói họ cho rằng đã đánh bại và phong ấn Laplace vào thời điểm đó, nhưng khi Perugius điều tra nơi ở của hắn, ông ấy thấy thông tin về việc hắn đã chuẩn bị cho việc đầu thai chuyển kiếp nếu thiệt mạng rồi.’’
‘’Ra là vậy sao.’’
Ruijerd mang một khuôn mặt vô cùng đáng sợ.
Nếu Laplace sống lại, nhất định anh ấy cũng sẽ chiến đấu.
Thế thì kể cả hắn có chuyển sinh, thì lần này chúng tôi phải xử gọn trong một lần luôn.
Thật nực cười nhỉ, dù họ mang danh là [Tam Đại Anh Hùng Diệt Ma] nhưng lại không thực sự diệt được ma…
‘’Ừm… Và sau đó tôi không còn biết gì nhiều nữa, vì sau khi tạm biệt bọn họ, tôi đã quay trở lại Ma Đại Lục’’
Và trong suốt 400 năm dài đằng đẵng đó, anh ấy vẫn tiếp tục đấu tranh cho tộc Supard, cho đến tận ngày hôm nay.
Đó là một cuộc sống rất đau khổ. Nhưng cuối cùng Ruijerd cũng có thể tìm thấy lại những người đồng bào khi tới vùng đất này.
Thật sự tốt quá đi.
Quá trình lấy lại thanh danh vẫn đang diễn ra tốt đẹp, miễn là tôi còn sống thì tôi sẽ giúp đỡ anh ấy đến cùng , tôi sẽ cố gắng biến những câu dọa nạt trẻ nhỏ như [ Nếu con không ngủ, đêm nay tộc Supard sẽ tới ăn thịt con đó nhé.] thành câu [ Nếu con không ngủ, đêm nay quái vật sẽ tới ăn thịt con đó nhé, nhưng tộc Supard sẽ xuất hiện để cứu giúp.] chẳng hạn.
Fufu, mình sẽ phổ biến hết từ đứa này cho đến đứa khác.
‘’Cảm ơn anh vì câu chuyện đáng giá này, ây zà, tôi không nghĩ rằng mình có thể gặp anh ở một nơi như thế này đâu!! Thật cảm động!! Bí ẩn bấy lâu nay đều đã được giải đáp rồi!’’
Sándor nhìn anh bằng ánh mắt ấm áp rồi cúi đầu cảm tạ.
Eris cũng rất thích thú khi ngồi lắng nghe câu chuyện trong khi húp hết bát cháo.
Một câu chuyện của quá khứ tỏa ánh sáng huy hoàng.
Tôi đang muốn hỏi ‘’Chuyện gì đã xảy ra tiếp theo?’’ nhưng lại dừng lại.
Có phải vì tôi nhận thức được rằng bản thân mình cũng có những ‘’trận chiến’’ tương tự như vậy không?
Nếu nghĩ về việc đó, thì quả thật là tôi đã cùng Eris đi tới nhiều vùng đất khác nhau, có nhiều cuộc phiêu lưu vô cùng hoàng tráng và chiến đấu với nhiều kẻ thù đáng gờm.
Mà, chủ yếu là tôi chỉ là người được hộ tống trên chuyến hành trình nên cảm thấy không hài lòng cho lắm.
‘’Vậy thì…. Hôm nay tới đây thôi.’’
Sándor vừa đứng dậy thì…
‘’LÀM PHIỀN RỒI!!’’
Cùng với giọng nói lớn đến đinh tai nhức óc, cánh cửa bật tung ra.
Eris cũng ngay lập tức đứng dậy, đá văng cánh cửa đang bay tới chỗ chúng tôi, tiến một bước trong khi xoay người rút kiếm.
Cô ấy lao thẳng vào tấn công ‘’vị khách không mời mà đến’’.
‘’MUHAHAHA….NGƯƠI THIẾU KIÊN NHẪN THẬT ĐÓ, TUY NHIÊN, TA PHẢI THỪA NHẬN NGƯƠI THẬT DŨNG CẢM!!’’
Kẻ đó thực hiện động tác Chân Kiếm Bạch Nhận Thủ* để chặn đường kiếm của Eris.
( Lưu ý: Shinkenshira hadori: Dùng bàn tay để bắt kiếm )
Cú chém cực nhanh của Eris, đã được ‘’người đó’’ đón nhận nồng nhiệt.
‘’Nhưng đừng vội vàng, ta đến đây chỉ để gặp chủ của ngôi nhà này thôi.’’
Ma Vương Bất Tử Atofe Ratofe Ryback.
Mụ đàn bà khó hiểu nhất hành tinh.
À mà cũng có những người tương tự, như Kishirika với Eris ấy.
‘’LÂU RỒI KHÔNG GẶP, RUIJERD SUPERDIAAAAAAA’’
Mụ ta ngoác miệng cười. Nhìn chằm chằm vào anh Ruijerd. Sát khí sắc lẹm như của một con rắn hổ mang vậy.
Nhân tiện thì đó là Ngôn Ngữ Ma Tộc.
‘’Ừ, lâu rồi không gặp người, Ma Vương Atofe.’’
Kể cả anh Ruijerd cũng dùng ngôn ngữ Ma Tộc để đáp lại lời mụ.
‘’Kukuku… Ta vẫn còn nhớ rất rõ!! Trông thế này thôi nhưng trí nhớ của ta tốt lắm đấy, kể từ khi truy đuổi lũ khốn các ngươi từ vùng Babynos!!’’
‘’…..’’
‘’Không ngờ bây giờ các ngươi lại ‘’làm tổ’’ ở tận cái nơi khỉ ho cò gáy này đây.’’
Ruijerd có vẻ đang đổ mồ hôi lạnh.
Mặc dù có là Ruijerd, nhưng cũng chưa chắc có thể là đối thủ của mụ ta.
‘’Gượm gượm đã nào, bệ hạ. Hồi tộc Supard còn trốn chạy, là do sự sắp đặt của Ma Thần Laplace chứ không phải là do họ gây ra đâu ạ.’’ Tôi cố khuyên nhủ mụ.
‘’Cái gì cơ?’’
Sau đó, tôi giải thích tộc Supard đã bị nguyền rủa như thế nào.
Với một giọng kể truyền cảm kèm theo một chút nước mắt. Một câu chuyện vô cùng lâm li bi đát khiến người ta phải rơi lệ khi nghe. Rằng Laplace mới là kẻ phản diện, còn tộc Supard không hề xấu xa như người ta đồn thổi. Tuy nhiên…
Cho dù mụ ta có đang căng tai lên để nghe, thì cái não của mụ vẫn đang quay mòng mòng, và Atofe hét lớn.
‘’IM MỒM ĐI, ĐỪNG CÓ NÓI ĐIỀU MÀ TA KHÔNG HIỂU!!’’
Có vẻ nan giải rồi đây.
Tôi nhìn Sándor với ánh mắt cầu cứu, ông ta bắt đầu giải thích.
‘’Rudeus-dono…. Mẹ ta đã bị phong ấn trước khi tộc Supard nhận được ma giáo, vậy nên bà ấy sẽ không hiểu đâu.’’
‘’Ồ, vậy sao?... Thế thì sao bà ta lại truy đuổi tộc Supard?’’
‘’Ta cũng không nhớ lý do nữa… vậy tại sao nhỉ, Mẹ?’’
‘’Hừm… Ta cũng… không nhớ nữa….Dân… À, đúng rồi!! Dân của ta mưu cầu sự giúp đỡ!!’’
Vậy ra chỉ có lý do đó thôi à?
Cho dù Ruijerd đang giúp đỡ một đứa trẻ ở đâu đó, thì đại đa số dân chúng vẫn giữ định kiến rằng [Tộc Supard đang tấn công trẻ em để ăn thịt] vậy nên họ đã cầu xin một người đáng tin cậy mạnh mẽ như Ma Vương nhờ giúp đỡ diệt trừ bộ tộc ma quỷ này.
Vây thì bây giờ giải quyết cái [Bế Tắc] này kiểu gì đây?
‘’Dù sao thì đây cũng là hành động do Laplace gây ra.. vậy nên… xin hãy tha thứ cho họ đi ạ!!’’
Dù không thể chỉ yêu cầu mụ dừng lại chỉ bằng lời nói, nhưng ít nhất mong chúng sẽ có chút tác dụng.
‘’Kuku….Hahahaha….. Há Há Há Há Há Há Há!! Được thôi!! Ta khác với lũ Long Tộc hẹp hòi đó!! Ta sẽ thứ tha!!!’’
‘’….’’
Hành động của người có tên Ruijerd trong lời đồn thổi là không thể tha thứ. Atofe có thể đã mạnh tay hơn trong việc đàn áp tộc người Supard hồi xưa rồi.
Quả thật mụ ta đã rất rộng lượng-….
‘’Nhưng mà Ruijerd, các ngươi đang làm cái quái gì trong ngôi làng hẻo lánh này vậy, nó thấp kém đến mức không thể tưởng tượng được. Thuộc hạ của ngươi… và kể cả ngươi chấp nhận sống ở nơi này sao? Chuyện gì đã xảy ra với bộ tộc Supard dũng mãnh vậy?’’
‘’Bọn họ… chết hết rồi.’’
‘’Vậy sao? Nhắc mới nhớ, ta không có nhìn thấy bóng dáng tộc Supard ở Ma Đại Lục nữa, tại sao vậy nhỉ?’’
‘’….’’
Ruijerd bày ra khuôn mặt khó hiể….À không, anh ấy đang tỏ thái độ thông cảm cho mụ ta.
Atofe Tofe Ryback, là một kẻ mà không thể dùng logic bình thường để có thể lý giải được. Mụ còn không nhận ra tộc Supard đang bị áp bức nữa kia,….Cạn lời luôn.
Tóm lại là Atofe chả mang một mối hận thù hay kinh ghét nào với tộc Supard cả, mụ đơn giản chỉ là một kẻ ngốc nghếch thôi. Mụ tới đây chả có mục đích gì khác ngoài việc đánh nhau cả.
‘’Kukuku…. Thế này đi!! Ruijerd Superdiaa, ta đánh giá cao khả năng của ngươi, từ giờ ngươi hãy trở thành thuộc hạ của ta, thì ta sẽ bỏ qua cho những kẻ khác trong ngôi làng này, thế nào?’’
‘’Ơ kìa mẹ, sao lại tự ý quyết định như thế? Nếu anh ta mà từ chối thì mẹ định diệt tộc thiệt hả? Nếu mẹ định làm thế thì không ai ở đây có thể tha thứ cho mẹ được đâu?’’
Sándor nhìn bằng ánh mắt sắc sảo.
Ông ta dùng những ngôn từ vô cùng dễ hiểu pha chút điệu bộ hài hước đế giao tiếp với mụ ta, nhưng vẫn khiến người ta lạnh sống lưng.
‘’Hừ….AAAAAAAAAAAAA’’ Atofe tỏ vẻ bất mãn.
‘’Con biết mẹ muốn chiêu mộ họ làm thuộc hạ nhường nào. Lớn lên con cũng đã từng được nghe sức mạnh phi thường của Chiến binh Tộc Supard… Khả năng trinh sát vô cùng tuyệt vời đã ngấm trong dòng máu của họ… Tuy nhiên, trình tự là rất quan trọng đó, mà mẹ lại không giỏi việc này cho lắm….’’
Ảo thật đấy!!! Atofe đang lắng nghe những gì mà con trai mình nói kìa!
Quả đúng như mong đợi đến từ phía Sándor.
‘’Vậy nên thế này đi… Ruijerd-dono, tại sao anh lại không thử học kỹ năng của Phái Bắc Thần xem sao?’’
Không ổn. Ông ta chả lẽ đang cố đưa anh ấy đến pháo đài Necross để học tập. Đây là một lời dụ dỗ chăng?
‘’Với khả năng của Ruijerd-dono, anh sẽ dễ dàng trở thành Bắc Vương hay Bắc Đế sớm thôi. Nếu anh trở thành Môn Đệ Đứng đầu của phái Bắc Thần, thì danh tiếng của tộc Supard sẽ sớm được cải thiện.
Chưa kể đến việc Rudeus-dono đang có mối giao hảo vô cùng thân cận với Bệ Hạ Của Vương Đô Asura, nếu trở thành Môn Đệ Đứng đầu, anh có thể sẽ được chỉ định làm Hiệp Sỹ cho người, kể cả có thuộc bộ tộc Supard đi chăng nữa.’’
Lão Sándor vẫn đang mời mọc dụ dỗ khá là nhiệt tình.
Nhưng mà, động cơ có vẻ khá là rõ ràng. Chắc Sándor đơn giản chỉ muốn làm việc ở cùng nơi với người mà ông ta tôn trọng thôi.
Cá nhân tôi nghĩ việc này cũng ổn đó chứ.
Nếu vương quốc Berheril từ chối chấp nhận tộc Supard, thì có thể để họ tới Vương Đô Asura với sự bảo hộ của Ariel.
Chỉ cần đắn đo suy nghĩ về nơi sinh sống sắp tới thôi, ví dụ như khu rừng phía Bắc của Vương Đô Asura chẳng hạn, có nên bí mật di chuyển tới đó luôn không nhỉ?
Nơi đó giống như không thuộc về quốc gia nào, sẽ không có bất kỳ ai phàn nàn đâu.
Tộc Supard không muốn di chuyển nữa, nhưng nếu để đổi lấy sự an toàn, thì tốt nhất là nên chịu đựng chút ít.
Bất chợt, tôi cảm nhận thấy có ánh mắt đang nhìn sang chỗ này. Tôi ngoảng mặt sang thì thấy khuôn mặt của Norn đang tỏ vẻ bối rối.
Tôi đã không để ý vì con bé nhỏ thó khi ngồi run rẩy giữa hai luồng khí áp mạnh mẽ là Ruijerd với Atofe.
Đôi mắt con bé như kiểu muốn nói [ Xin anh hãy làm gì đó đi ạ.]
Khi tôi tỏ vẻ bất lực và lắc đầu, con bé chỉ cúi mặt với nước mắt lưng tròng.