Light Novel Mushoku tensei: Chương 231.2 - Xanh và đỏ.



Hiện giờ, Roxy đang cặm cụi ngồi soạn giáo án giảng dạy cho những đứa sinh viên đáng yêu của mình.

Mặc dù hôm nay là ngày nghỉ, nhưng Roxy là kiểu người thường hay điều chỉnh tài liệu giảng dạy theo mức độ hiểu biết hiện tại của lớp, vì vậy cô ấy đôi khi sử dụng cả ngày xả hơi này để chuẩn bị cho tài liệu.

"Ủa?"

Roxy đột nhiên ngửi thấy mùi cháy khét lẹt

Cô ấy ngó sang và phát hiện một làn khói trắng dường như đang cố len lỏi vào căn phòng cô vì một nguyên nhân nào đó

"...!"

Roxy đứng dậy và mở cửa.

Dãy hành lang bị phủ bởi một màu trắng xóa

Cổ vừa che miệng vừa bịt mũi bằng chiếc áo choàng của mình và lao về phía chân cầu thang.

Có cháy sao?

May mắn thay, không có ai ở nhà hôm nay cả.

Sylphy thì đưa mấy đứa nhỏ đi dạo rồi. Chúng tôi đã phân công thay phiên nhau dắt lũ trẻ đi tản bộ, nhưng hôm nay Lilia và Zenith cũng đi cùng, mãi đến trưa mới về cơ.

Thông thường, Aisha sẽ ở đó, nhưng bây giờ con bé đang đến Vương Long Đô cùng với Rudeus mất rồi.

Nên hiện giờ không có ai để nhờ vả cả.

Tuy nhiên, đây cũng là nhà của cô ấy, và Roxy hiện đang phải gánh trách nhiệm bảo vệ nó. Không thể để căn nhà trông tan hoang trước khi mọi người trở về được, nếu trụi hết cả nửa căn nhà thì cô ấy chả dám nhìn mặt mọi người nữa mất.

Roxy hớt hải tìm kiếm nguồn gốc của đám khói dày đặc.

Cô đi xuống dưới cầu thang và nhìn vào bên trong cánh cửa đang hé mở. Đầu tiên là phòng khách ở bên phải, sau đó là phòng ăn ở bên trái.

Không có lò sưởi nào được lắp đặt từ hướng phát ra đám khói cả. Có vẻ như ngọn lửa không ở gần đó rồi.

Trong lúc suy luận, Roxy đi qua hành lang rồi rẽ vào bếp.

Ngọn lửa đang ở đó.

Không, chính xác mà nói, ngọn lửa không dữ dội đến vậy.

Có một bóng dáng hiếm thấy ở nơi này, người đấy đang đứng trong căn bếp với đôi chân chếch ra.

Một cô gái cao lớn với mái tóc dài màu đỏ nhung, được buộc lại cùng bộ đồ lót màu đen tôn lên đường cong của cơ thể.

Là Eris. Tất nhiên, không có gì lạ khi cô ấy ở nhà cả. Nhưng tại sao lại ở trong bếp cơ chứ? Về cơ bản Eris không phải vào bếp làm gì . Nếu ai đó khác ở trong đây thì còn hiểu được, nhưng Eris không hề có phận sự gì ở trong này.

Vậy mà hôm nay cô ấy lại ở dưới bếp.

Như thường lệ, cổ khoanh tay lại với đôi môi hình へvà nhìn chằm chằm vào một thứ gì đó đang bốc khói nghi ngút.

Mặc dù nó đã cháy đem nhẻm rồi, không thể phân biệt được là thứ gì nữa ... nhưng có lẽ vật thể đen sì đó có kích thước khoảng hai mươi cm.

Là chuột hả?

Trong dinh thự của nhà Greygrat này, chuột được coi là sinh vật cấm kỵ. Sau khi được tìm thấy, chúng phải được tiêu hủy ngay lập tức, đốt bằng găng tay và khẩu trang, rồi ném tro ra xa thị trấn. Đây là Quy tắc của gia đình này.

Nhân tiện, đây là quy tắc do Rudeus đặt ra. Lý do vì con chuột là thứ sinh vật nguy hiểm mà Rudeus của Tương Lai đã nhắc tới trong nhật ký.

Đặc biệt là Roxy, Rudeus cảnh báo rằng cô nên cẩn thận với lũ chuột.

(Nó vào đây để ăn vụng sao)... Dù Roxy cũng rất cẩn thận với thứ sinh vật này rồi mà. Đặc biệt là khi mang thai. Tuy nhiên, đã khá lâu kể từ đó nên hiện giờ Roxy đã hơi chủ quan.

Tuy nhiên, ngay cả Eris cũng không tự dưng lại thiêu con chuột trong bếp cả.

Chả lẽ là…

"……Nhìn gì đó."

Khi Eris quay sang phía Roxy, cô ấy đột nhiên run bắn lên.

Gần giống như kiểu đang được chứng kiến một điều gì đó rất kinh hoàng vậy.

"... Cậu ăn vụng hở?"

"Không…Không phải thế."

Sau khi Eris vừa dứt lời, bụng cô ấy sôi lên ùng ục.

Ra là vậy.

Hôm nay mọi người đều đi vắng. Nói cách khác, không ai nấu bữa trưa cả.

Eris nên ở lại Đại học Phép thuật từ sáng đến xế chiều để dạy kiếm thuật cho học sinh mới phải chứ. Căn tin tại Đại học Phép thuật mở cửa ngay cả vào ngày lễ mà. Vào những ngày như thế này, cô ấy thường ăn trưa ở Căn tin sinh viên.

"Sao cậu không đi ra căn tin để-…?"

"Đầu bếp bị bệnh, hôm nay nghỉ!!"

"Tớ hiểu rồi."

Nhân tiện,thì Roxy vốn định đến căn tin sau khi hoàn thành công việc, nhưng giờ lịch trình đó phải hủy bỏ thôi.

(Được rồi, mình phải làm gì vây giờ đây?) Roxy nhìn chằm chằm vào vật thể đang cháy đen nhẻm rồi nghĩ ngợi

"Đó là gì vậy nhỉ?"

"Thịt."

"Cậu nướng quá tay rồi đó?"

"... Bởi vì tôi đã lâu không có nướng thịt."

Cô ấy đã tạo ra một sản phẩm thất bại.

Roxy đưa ra phán đoán rồi ngay lập tức dập tắt ngọn lửa của bếp nung bằng Thủy Ma Pháp.

"Ơ không-…"

Mặc dù Eris có chút phản đối, nhưng khi nhìn thấy cục than bốc khói khét lẹt, cô liền im lặng, miệng mím chặt.

Roxy mở cửa sau và bắt đầu thông thoáng không khí bằng Phong Ma Pháp.

"Thứ này hông ăn được nữa đâu đó."

"Tôi hiểu rồi."

Trong khi Eris đang nói với tông giọng nhỏ xíu, cô ấy nhìn Roxy với ánh mắt ngại ngùng.

Cổ cảm thấy như mình sẽ bị mắng vậy

Nhưng Roxy không có tức giận. Bởi vì chả có lý do gì phải giận cả

"Nếu cậu không phiền, thì để mình nấu cho nhé?"

"Cô biết làm hả?"

‘’Tất nhiên, dù sao tớ cũng từng là mạo hiểm giả. Việc nấu ăn đơn giản ấy mà"

"Thật hở? Vậy tôi sẽ làm phiền cô vậy."

Sau khi Roxy vỗ vỗ vào ngực, Eris đáp lại và lùi ra đằng sau.

"Nói oai là thế, nhưng thực ra nấu đơn giản lắm."

Vì nhà bếp là lãnh địa của Sylphy, Lilia và Aisha mà

Tuy rằng không giới hạn rằng chỉ ba người đó, nhưng nếu những người khác ghé xuống đây quấy nhiễu thì cũng không tốt chút nào. Ví dụ, như bị lộ các thành phần nguyên liệu cho món ăn sẽ chuẩn bi cho bữa tối chẳng hạn.

Tuy nhiên, ở dưới bếp hôm nay chắc hẳn vẫn có vài nguyên liệu thừa. Ta có thể ăn vụng thịt cá, rau củ quả khi đói

Roxy quyết định sử dụng những nguyên liệu còn thừa này để làm món súp đặc.

Sử dụng Thủy Ma Pháp, cô đổ đầy nước vào nồi, bắc lửa lên bếp, băm nhuyễn các nguyên liệu rồi thả vào nồi

Nói về trình độ nấu ăn thì cô ấy cũng ở mức độ tương đối thôi, nhưng Roxy từng là mạo hiểm giả. Chỉ cần có thể ăn được, thì ngay cả thịt sống của quái vật cũng không thành vấn đề.

Roxy cũng tìm thấy bánh mì thừa đã được nướng vào buổi sáng.

Ngoại trừ trụ cột của gia đình, Rudeus ra, thì nhà Greyrat về cơ bản là theo chủ nghĩa gia đình.

"..."

Eris đang đứng trong góc bếp, chăm chú quan sát Roxy

"Tôi cứ tưởng Roxy không biết nấu ăn cơ."

"Tớ không biết là ai nói như vậy, nhưng điều đó khiến tớ tủi thân đó nha... Eris chả phải nấu ăn cũng tệ sao?"

Khi Roxy nói điều này, Eris hất cằm.

"Ít nhất tôi có thể làm một món nướng đó... chỉ có lần này do đen thôi."

"Thì ra là như vậy. Tớ hiểu mà.."

Hầu hết các Mạo hiểm giả không quá khác biệt so với Eris là bao.

Tuy nhiên, hầu hết trong tổ đội sẽ có ít nhất một gã chuyên về đồ khô hoặc nấu canh.

Mặc dù Roxy không giỏi mấy thứ này, nhưng cô ấy tự học được được vì cổ thường đi du ngoạn một mình.

"Trước đây, tôi cũng từng muốn học nấu ăn từ người đó."

"Ồ, cậu học từ ai vậy?"

"... Gisu."

"Ồ, mục tiêu tốt đấy. Dù gì thì Gisu cũng giỏi hơn những đầu bếp bình thường nhiều mà."

Roxy không cố lảng tránh chủ đề này.

Mặc dù Gisu hiện đã trở thành kẻ thù, nhưng câu chuyện hiện tại hoàn toàn không liên quan.

‘’Vậy cậu học được gì từ anh ấy?"

"Hắn chả dạy gì cho tôi hết."

"Tại sao vậy?"

Roxy hỏi lại khiến má Eris bỗng chốc đỏ bừng, cô quay mặt đi.

"... Hắn nói hắn không thể dạy phụ nữ nấu ăn."

"Ồ, đó là một điều cấm kỵ nhỉ."

"Đúng, đó là một điều cấm kỵ."

Roxy và Eris nhìn nhau mỉm cười.

★★★

Mặc dù súp đặc của Roxy không được ngon lắm, nhưng nó cũng không phải là không ăn được. Đó là một hương vị khó tả. Cụ thể, hương vị mặn và nhạt rất bình thường, chả có gì đặc sắc cả. Chưa kể cô ấy còn làm quá nhiều. Như cho năm người ăn vậy

"Thêm một bát nữa!"

Tuy nhiên, Eris đã ăn một cách say sưa. Và còn tận ba bát nữa.

Tất nhiên, Eris không có kỹ năng giao tiếp linh hoạt. Chỉ là cổ đói thì cổ ăn thôi, chứ không quan tâm lắm đến phép lịch sự.

(Mình hầu như chưa có khoảng thời gian riêng để cùng trò chuyện với Eris như vậy.)

Đã vài năm kể từ khi Eris đến biệt thự của nhà Greyrat

Mặc dù cả hai dựa vào lĩnh vực chuyên môn của nhau để hợp tác chiến đấu một cách vô thức, nhưng có thể do họ không phải là những người thích nói chuyện và cảm thấy chưa đủ thân thiết với đối phương

"À, Roxy này."

Trong khi Roxy đang mải mê suy nghĩ, Eris đột nhiên cất lời

"Cậu muốn môt bát nữa hả?"

"Không, không. Tôi muốn nhờ một chuyện.’’

"Ể?"

Chuyện này thật là hiếm khi xảy ra

Eris sẽ không miễn cưỡng hỏi người khác như vậy. Trừ khi cô ấy muốn nhờ vả một thứ mà cô ấy không giỏi.

"Nếu mình có thể làm được gì thì mình sẽ giúp."

"Hãy dạy tôi Ngôn ngữ Ma Tộc."

"... Mình tưởng cậu đã học được rồi chứ."

“Đã từ lâu tôi không còn học thứ ngôn ngữ này, nên tôi lo lắng bản thân mình sẽ không thực sự sử dụng được chúng khi cần thiết.”

‘’Mình hiểu rồi."

Rudeus hiện đang ở tại Vương Long Đô, có vẻ theo lịch trình thì cậu sẽ tiếp tục đến Ma Đại Lục để gặp gỡ Atofe.

Khi đó, Roxy và Eris cũng sẽ đi cùng cậu ta.

Mặc dù Eris hầu như không cần nói chuyện gì cả, cô ấy chắc lo lắng về việc liệu cổ có thể theo kịp chủ đề hay không. Nếu không giỏi đối thoại, tuyệt nhiên cô ấy không thể hiểu rõ chuyện gì diễn ra khi họ giao tiếp bằng ngôn ngữ Ma Tộc

{Mùi vị thế nào?}

Roxy đột nhiên đặt câu hỏi với Ma Ngôn.

Mặc dù Eris có biểu hiện sững sờ trong giây lát, cô ấy ngay lập tức nhìn Roxy với ánh mắt nghiêm túc.

{Vị rất tuyệt}

{Nhưng có vẻ mình nấu hơi mặn đó.}

{Thế hả?}

Eris mỉm cười sau khi cất tiếng

"Cậu nói lưu loát ra phết đó còn gì?”

"Đúng thật, không ngờ tôi có thể hiểu được nhiều từ thế đó."

"Có muốn nói thêm một chút nữa không?"

"Tất nhiên rồi”

Sau đó, Roxy và Eris đã sử dụng từ Ma Ngôn để nói tiếp về những chủ đề khác.

Về bọn trẻ, về trường học. Có nhiều từ họ cũng không biết diễn tả thế nào Ngôn Ngữ Ma Tộc

Khoảng cách giữa Roxy và Eris đang dần được thu hẹp lại từ đó.

------------------------------------

Nhờ có sự giúp đỡ của bạn Salmonz, bản dịch đã được cải thiện rất nhiều
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },