Light Novel Mushoku tensei: Chương 230.1: Đức trẻ tồi tệ nhất



Tóm tắt chương trước là chương 1,3 LN:

Zanoba có đi cùng với Rudeus đến vương quốc Long Vương ( Bản Web Novel chỉ có Rudeus ) vì lo lắng cho Pax đệ nhị. Tìm kiếm sự giúp đỡ, Rudeus và Zanoba đã gặp Shagar và một người bạn cũ của Randolph. Họ đến một bãi tập chiến, những vị tướng này đang bận huấn luyện binh lính, trong khi đó một người đàn ông tên là Vio Von Dragon tới bàn chuyện với Rudeus và Zanoba, về việc vua của Vương Quốc Long Vương đã bị Orsted giết chết vì là tông đồ của Hitogami.

Về sau, một trong những quốc gia Thuộc Địa của Vương Quốc Vương Long bắt đầu bị tấn công. Kẻ thù nhiều hơn một quốc gia. Vùng đất đang tranh chấp ở phía bắc có ba quốc gia xâm lược đồng thời như thể họ đã thương lượng từ trước. Và Rudeus nghi ngờ một kẻ đã giật dây đằng sau Ba quốc gia đấy.

Sau đó, cậu tức tốc trở về vương đô Asura.

--------------------------------------------------

Chương 230.1 ( Chương 4 bên LN ) : Đứa trẻ tồi tệ nhất

Vài ngày sau, tôi đến thăm Vương quốc Asura.

Sau khi tham khảo ý kiến của Orsted để thảo luận về tình hình của Vương quốc Vương Long. Hắn ta dễ dàng tiết lộ cho tôi kẻ chủ mưu.

Kẻ chủ mưu đúng như tôi nghĩ. Tôi nhớ rằng bản báo cáo gửi cho Orsted cũng có thông tin về vụ việc đó.

Tôi quyết định đối mặt với kẻ đứng sau giật dây và một mình đến Vương Đô Asura.

Và để gặp “người đó”, tôi đã hỏi Luke, người đang giữ chức vụ kiểu như Tể Tướng ở Asura.

Sau khi Luke nghe tôi trình bày, cậu ấy nói cho tôi biết “người đó” đang ở đâu và lộ trình để đến được nơi đấy.

Quả là may mắn, ít nhất những gì chúng ta nên có là một người bạn như này.

Không, Luke có thể được coi là anh họ của tôi, trong hoàn cảnh này, cậu ấy như là anh hai của tôi vậy

Tôi nói điều này với Luke, má cậu ta hơi ửng hồng. Thôi xin tha, tôi không có hứng thú với đàn ông.

“Kẻ đang giật dây” dường như đang ở một nơi được canh gác đặc biệt nghiêm ngặt ở Vương Đô Asura.

Tôi lấy được ‘’tấm vé’’ của Luke, và được bước chân vào khu vực đến ngay cả những quý tộc bậc cao cũng không được phép bước chân vào.

Nó được bảo vệ bởi các biện pháp an ninh khá nghiêm ngặt.

Tôi vượt qua mấy tên lính canh và đến nơi kẻ chủ mưu đằng sau bức màn đang ở.

Nơi sâu nhất của Lâu đài Hoàng Gia của Vương Đô Asura ... phòng riêng của Nhà vua.

Trước cánh cửa được trang hoàng trang trọng, một người đàn ông mạnh mẽ mặc áo giáp vàng sáng bóng, tay cầm rìu chiến đứng ở cửa.

Đó là người gác cổng.

Dù nhìn thế nào đi nữa cũng biết đây là người gác cổng.

Tuy bề ngang cơ thể hắn rộng gấp đôi tôi nhưng chắc chắn là không phải kiểu dạng béo. Không hiểu lý do gì, từ tư thế đứng của anh ta, tôi có thể biết được rằng cơ thể hắn được bảo vệ bởi những cơ bắp khỏe mạnh.

Các múi cơ rất săn chắc. Không chỉ các lớp cơ bắp bên ngoài, mà còn cả các cơ bên trong. Điều đó có nghĩa là, cốt lỗi hắn ta đã được đào tạo rất bài bản.

Eris cũng vậy, chỉ là ‘‘các cơ’’ của cô thường xuyên lắc lư khiến tôi không thể rời mắt được.

Nhân tiện, người có thể trạng yếu nhất trong số các cô vợ của tôi là Roxy. Vì vậy, cô ấy thường xuyên bị ngã. Mà thế thì càng đáng yêu chứ sao.

"Dạ dạ, xin chào…. xin chào, cảm phiền cho mình đi qua nhé."

Tôi dự định nhanh chóng vượt qua người đàn ông cường tráng và cố gắng đi đến Phòng của nhà vua.

"..."

Một tiếng đập mạnh xuống đất, hắn cản đường tôi.

"Ơ kìa?"

Khi tôi định tạt từ bên phải, đối phương di chuyển sang bên phải, và khi tôi định tạt từ bên trái, đối phương cũng di chuyển sang bên trái.

Không tài nào lách qua được.

"Dạ... anh có thể cho tôi qua được không ạ?"

"Không. Ta không có nghe nói rằng hôm nay có kẻ như ngươi sẽ tới."

Mặc dù tôi cố ý lắc lư ‘’chiếc thẻ thông hành’’ biểu tượng của Vương quốc Asura mà tôi nhận được từ Luke, nhưng nó dường như không hiệu quả.

Không có hẹn tức là không được gặp.

Nhưng trước đây tôi đâu có gặp người gác cổng nào trông như vậy. Hắn là người mới à?

Đúng rồi. Vì anh ấy không biết tôi là ai, nên chắc chắn là người mới.

Ariel, Luke à, hai người đúng là không có ‘’nhắc nhở’’ người mới gì cả.

"Nè, lính mới-kun. Tôi khuyên anh nên tránh ra trước khi tôi tức giận. Tôi đã được cho phép đi qua nơi này."

"Không, đã tối rồi. Chỉ có Luke-sama, Sylphy-sama, và chồng của Sylphy-sama mới có thể bước qua đây."

Ồ, có vẻ như anh ta học hành tử tế ra phết. Cảm tạ, cảm tạ.

Nói tóm lại, anh ấy không biết tôi trông như thế nào.

"Ồ! Là do tôi chưa giới thiệu bản thân đàng hoàng. Tôi là chồng của Sylphitte, Rudeus Greyratt. Anh có thể cho tôi qua được không ạ?"

"Không được, bằng chứng đâu."

Bằng chứng là cái gì? Ai biết gì đâu?

Chả lẽ là bức ảnh chụp chung với Sylphy mới hợp lệ á? Thật không may, thế giới này làm gì có máy ảnh! Thế thì phải mang bé Lucy, kết tinh của tôi với Sylphy sang thì mới chứng minh được nhỉ? Nhưng con bé ở xa nơi đây quá.

Trong túi thì… chỉ có Thánh Vật thôi.

"Bằng chứng thì..."

"Ngươi rất đáng ngờ."

"A, khoan đã, xin lỗi, chờ một chút, bình tĩnh nghe tôi nói đã..."

Khi tôi đang khua tay múa chân, chiếc rìu chiến bất ngờ chĩa mũi rìu hướng về bên này

Lưỡi rìu đó có kích thước ngang khuôn mặt tôi. Có cảm giác tổng trọng lượng thậm chí nặng tới năm mươi ký, chỉ cần cả cái trọng tải đó đập trúng thôi là sẽ bị nghiền thành nước sốt thịt.

Không, bây giờ tôi đang mặc một bộ giáp ma thuật, chắc vẫn còn thoi thót.

Đánh nhau ở đây không phải là chuyện tốt lành gì.

Tôi là cấp trên của Ariel đó, còn anh chỉ là cấp dưới của Ariel thôi.

Tâm phải tĩnh… Phải giữ gìn hòa bình, dĩ hòa vi quý nào…

"Ta, người gác cổng, sẽ không để ngươi đi qua..."

"Hừm──"

Tôi nên làm gì đây? Anh ta chả ‘‘linh hoạt’’ gì cả, rất phiền phức.

Chỉ cần Luke vẫn còn ở trong ca trực, anh ấy sẽ có thể giải quyết vụ này ngay lập tức rồi, nhưng ảnh có vẻ rất bận ...

Tôi lượn lờ trước mặt người hộ vệ, rẽ phải và trái. Người hộ vệ cửa dõi đôi mắt theo từng chuyển động nhỏ của tôi. Tôi có thể cảm nhận được một ý chí mạnh mẽ không bao giờ để người khác vượt qua từ gã.

"Chỉ cần tôi không tới đó, bất kể tôi làm gì cũng được chứ gì?"

"...? À, đúng vậy’’

Mặc dù nghiêng đầu để bày tỏ sự khó hiểu, nhưng hắn vẫn gật đầu ngay sau đó.

Nhưng tôi rất xin lỗi, tôi thực sự phải vượt qua bằng mọi giá.

Tôi hét lớn như thế này. [ A-ri-el-chan, cùng-chơi-nào!]

Ngay cả khi cơ thể không thể vượt qua, thì dùng giọng nói cũng được. Thật sự không khỏi khâm phục tài năng của chính mình.

"!"

Mặc dù gã gác cổng tỏ vẻ bối rối, nhưng vẫn không di chuyển

Một lúc sau, cánh cổng mở ra.

Bước ra từ đó là một cô hầu gái quen thuộc. Cô là người hầu cận vệ của Ariel. Tên cổ là gì nhỉ?

Trông khá giống Lilia ở một góc độ nào đấy.

"Hóa ra là Rudeus-sama, ngài đến đây có chuyện gì vậy ạ?"

"Tôi đến đây để gặp Ariel Bệ hạ ... nhưng anh chàng to xác này không cho phép tôi vượt qua."

Nói xong, cô hầu gái ngước mắt lên.

"Quả thực ... tôi rất xin lỗi! Này, Dooga!! Không sao đâu! Để ngài ấy qua đi!"

Mặc cho cô hầu gái hét lên, nhưng gã gác cổng vẫn lắc đầu.

"Không, tôi không nghe nói rằng hắn ta sẽ đến. Hắn còn có vũ khí trên người. Đã đêm rồi. Không thể để kẻ này đi qua được."

"Người này là Rudeus-sama đó! Lẽ ra ta phải giải thích cho ngươi biết rằng ngươi có thể để ngài ấy đi qua bất cứ lúc nào."

"Không được, không có bằng chứng."

"Không nghe thấy ta nói gì à!!’’

Cô hầu gái dường như cũng không có được sự tin tưởng của anh ta.

Người mới đến có vẻ tên là Dooga, trông khá bướng bỉnh.

Tuy nhiên, việc giao cho một người như vậy canh giữ phòng riêng của nhà vua là một điểm tốt. Chắc chắn gã sẽ không bao giờ phản bội đâu.

"Dooga."

Lúc này, trong phòng vang lên một giọng nói kinh ngạc. Âm thanh này khiến người nghe cảm thấy rất dễ chịu, khiến vai Dooga đột nhiên run lên.

"Người đó là Rudeus-sama, chồng của Sylphy. Hãy để cậu ấy vượt qua bất kể thời gian và hoàn cảnh có thế nào."

Giọng nói có chút tức giận của Ariel khiến người gác cổng sởn cả gai ốc.

Sau đó, anh ta lập tức bước ra khỏi cửa và quỳ một chân xuống.

"Tuân theo ý người."

Vậy là tôi được vượt qua rồi nhỉ? Tôi được đi đến đó chứ? Nhỉ?

Tôi không rời mắt khỏi chiếc rìu chiến, và kiễng chân bước vào phòng một cách sợ hãi.

Ariel có lẽ vừa mới đi tắm. Cô ấy thay một bộ quần áo mỏng và đang để người hầu gái chải đầu.

"Chào mừng, Rudeus-sama. Nhưng cậu đã đột nhập vào phòng của một phụ nữ chưa chồng vào giữa đêm như thế này. Định vụng trộm gì sao?"

"À, vâng. Tôi xin lỗi. Bởi vì tình hình khẩn cấp nên..."

"Không sao đâu. Tôi với cậu cũng có quan hệ tốt mà ...dù cậu có làm gì tôi.. tôi cũng sẽ giữ bí mật với Sylphy, nên cứ yên tâm nhé."

"Không, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, và cô cũng không cần giữ bí mật. Tôi vẫn sẽ trở về báo cáo đầy đủ với Sylphy ạ."

"Á ra, thật đáng tiếc."

Ariel thỉnh thoảng thích nói đùa kiểu này.

Là để xác nhận xem tôi sẽ ngoại tình, sẽ phản bội Sylphy hay không.

Tuy rằng cô ấy là mỹ nữ đấy, nhưng không đủ đánh gục được tôi đâu.

Ariel sẽ làm gì nếu tôi thực sự bị cô ấy cám dỗ? Ngoài ra, có thể là do cổ vừa mới tắm xong, nên tôi mới cảm nhận được một mùi hương dễ chịu toát ra từ cơ thể đó. Có thể là do Ariel luôn rất dứt khoát, điều này đã ngăn cản tôi nảy sinh tình cảm với người. Nhưng dù sao tôi vẫn là đàn ông mà, vẫn có cái gì đó rất là khiêu gợi (ero)….

Ấy không được! Chết toi, Kami-yo, xin hãy tiếp thêm sức mạnh cho con!

"Hít hà khịt khịt ──ha──"

Tóm lại, tôi cố gắng ngửi Thánh Vật trước để ổn định tinh thần đã.

Có lẽ vì tiết chế nên một chút khí lực đã tích tụ không còn nơi nào để trút bỏ.

"Rudeus-sama, sở thích của cậu có vẻ khá ‘‘nhã nhặn’’ nhỉ?"

"Đó không phải là sở thích, mà là đức tin. Được rồi, cô có thể để những người khác ra ngoài chút không, tôi sẽ không làm điều gì kỳ quặc đâu’’

"Lui ra hết đi’’

Ariel không đáp lại lời nói của tôi, cô ấy vỗ tay, và những người giúp việc chỉ đơn giản là rút vào phòng bên cạnh.

Tôi luôn cảm thấy mấy người hầu kia sẽ hiểu lầm chuyện gì đó thì phải.

Nhưng không có vấn đề gì, bằng cách này tôi có thể có một cuộc trò chuyện nghiêm túc.

"Được rồi ... Ariel-san."

"Vâng."

"Tội nhân là cô ... phải không?"

"Đúng, đúng vậy ... Nhưng ý của cậu là gì ... Bởi vì trong đầu tôi đang tưởng tượng ra rất nhiều thứ."

A── ... Đúng vậy, dù sao thì Ariel cũng là vua một nước mà.

Chỉ cần coi trọng lợi ích của đất nước, thì nhiều việc làm mờ ám đương nhiên sẽ được thực hiện một cách kín đáo.

"Hơn nữa, cậu có bằng chứng cho thấy tôi đã làm chuyện đó không?"

"Ngay cả ngụy biện cũng vô dụng thôi! Tôi đã có bằng chứng!"

Tôi đã hét lên như thế này theo ý thích bất chợt, và ngay sau đó, cánh cửa mở ra với một tiếng nổ lớn.

Tôi ngạc nhiên và nhìn về phía đó, và thấy Dooga đang đứng thù lù ở đó. Hắn bước vào căn phòng với một chiếc rìu chiến khổng lồ trên tay, từ từ tiến lại gần tôi từng bước, và nâng chiếc rìu lên ... này, đợi, đợi, đợi, đợi, đợi đã ...ôi không, sắp thành nước ép cà chua rồi.

"Dooga, lùi lại!!!’’

"Nhưng, tên này, uy hiếp, bệ hạ."

"Tôi không bị đe dọa. Đó chỉ là một trò đùa thôi."

"……Vâng."

"Lần sau khi tôi hét lên anh mới được xông vào."

"Vâng."

Dooga trông bơ phờ sau khi mất bình tĩnh, đồng thời quay lại lối vào.

Dễ thương xỉu.

"Xin lỗi. anh ta không biết cách thích ứng..."

"Không, tôi chỉ hơi ngạc nhiên ‘‘suýt ra quần’’ thôi."

"Thay vào đó, tôi thích mấy người vui vui hơn. Nhưng lâu đài này không có chú hề nên."

Ồ, vậy thì lần sau cô ấy nên nuôi dạy một anh chàng không chỉ hộ vệ được mà còn tấu hề nữa nhé.

Để khi có thích khách xuất hiện, anh ta sẽ kéo kẻ thù xuống cống rồi tiêu diệt gã.

(Lưu ý: Từ phim "It")

"Vậy, thực sự cậu muốn nói về chuyện gì?"

Ariel ngồi thẳng người và hỏi như thế này.

Điều đó có nghĩa là cô ấy định bắt đầu nói về những vấn đề một cách nghiêm túc.

"Đó là về ba quốc gia đã xâm lược các quốc gia thuộc địa của Vương quốc Vương Long."

"Ôi, có chuyện đó hả?"

Thái độ của cô ấy như thể ngạc nhiên lắm vậy, hiển nhiên thôi, cô ấy thậm chí còn không đề cập đến việc cô ấy đã tự mình làm điều đó.

Tuy nhiên, đây mới là thực tế.

Tôi cũng đã hỏi Orsted rõ ngọn ngành rồi, tôi biết rằng chính xác Vương quốc Asura đã hậu thuẫn ba quốc gia kia xâm lược các quốc gia thuộc địa của Vương quốc Vương Long.

Họ muốn sử dụng ba quốc gia đó để tấn công các quốc gia trực thuộc của Vương quốc Vương Long. Tôi nhớ rằng tôi đã xác nhận một tài liệu như vậy.

Nhưng về cơ bản, trong trường hợp của Vương quốc Asura, họ không có mục đích xóa xổ các Quốc gia Thuộc Địa hoặc mở rộng lãnh thổ.

Một kế hoạch để cho Vương quốc Vương Long thêm khô héo.

Việc tăng giá ở Vương quốc Vương Long cũng là do Vương quốc Asura đặt thuế đối với hàng hóa nhập khẩu và buôn bán cao hơn một chút so với trước đây.

"Tôi muốn dùng chuyện này đàm phán với Vương Quốc Long Vương, tôi có thể làm phiền cô yêu cầu bọn họ không xâm phạm nữa được không?"

"Tôi hiểu rồi."

Ariel cầm bút lên, viết nhanh vào tờ giấy trong tay, và đặt một thứ giống như con dấu bằng ngọc bích lên các góc, gấp đôi lại và dùng sáp dán kín, rồi đưa cho tôi.

"Chỉ cần đưa cái này cho Luke, và ba quốc gia sẽ ngừng tấn công trong vài ngày. Hãy sử dụng bất kỳ khi nào cậu muốn."

"Cảm tạ bệ hạ!"

Tôi biết ơn vì cô ấy đã chấp nhận.

Nói chung, bằng cách này, một vũ khí thương lượng sẽ đạt được. ‘’Mối quan hệ có quyền lực’’ thực sự là không thể thiếu.

"À, đúng rồi. Ngoài ra, tôi có thể sử dụng danh Đại sứ quán Vương quốc Asura ở Vương quốc Long Vương không? Chỉ có danh hiệu" Cánh tay phải của Long thần "không đủ trọng lượng để đàm phán’’

"Đã hiểu. Tôi cũng sẽ thu xếp."

Ariel vỗ tay, và người Hầu Nữ bước vào phòng.

Sau khi Ariel thì thầm gì đó vào tai người hầu gái hộ vệ, cô ấy gật đầu và rời khỏi phòng.

"Đại sứ quán sẽ luôn có những thứ cần thiết, nếu cậu mong muốn điều gì, cứ nói với Đại Sứ nhé".

"Cảm ơn vì đã rất chu đáo ạ."

"Không có gì đâu."

Ariel gửi cho tôi một cái nháy mắt, nhưng bề tôi này xin vui lòng từ chối, thần còn vợ trẻ con thơ ở nhà ạ.

"Đó là lý do tại sao cậu lại giúp tôi lấy được cái vị trí này nhỉ."

"Không, dù mong muốn của Orsted-sama là sự thật, nhưng tôi cũng muốn hiện thực hóa nguyện vọng của Sylphy nữa."

"Á ra á ra. Vậy thì, tôi phải cảm ơn Sylphy rồi."

"Fufufu, chúng ta đều biết ơn Sylphy."

Fufufuu, ahaha, chúng tôi mím môi và khúc khích cười.

Thật thú vị khi nói chuyện với Ariel về chủ đề này. Bên cạnh đó, về cơ bản mọi thứ đều thuận lợi rồi.

"Mà này, Dooga vừa rồi thật thô lỗ với cậu.’’

"Ồ, cô nói đến người gác cổng ấy hả?"

"Mặc dù là người gác cửa đáng tin cậy, nhưng anh ta cũng không linh hoạt trong chuyện đó cho lắm."

Mặc dù nó có thể khiến mọi người đặt câu hỏi việc để gã đó đứng gác cổng thế có đáng tin cậy không, nhưng cơ thể khổng lồ đó thực sự thích hợp để được cử đến bảo vệ lối vào và lối ra, hoặc trở thành một người bắt bóng cũng hợp lý. Đánh giá từ vóc dáng phi thường của gã, thì sẽ lên dân chuyên sớm thôi.

"Tôi sẽ kêu Dooga chú ý từ bây giờ, vì vậy xin hãy tha thứ cho anh ta nhé." Ariel nói.

"Không sao đâu, chỉ là hắn hơi đam mê công việc thái quá thôi. Xin đừng sa thải Dooga."

"Tất nhiên, tôi không có kế hoạch đó."

Tuy không biết trong lớp áo giáp đó là một chàng thanh niên hay ông già nữa.

"Ở trong phòng của cô quá lâu thật không phải phép. Tôi nên rời khỏi đây sớm thôi."

"Á ra, đột ngột xuất hiện trong phòng của người phụ nữ chưa chồng, chưa làm gì đã phủi đít bỏ đi thế sao?’’

"Rất quý ông, phải chứ? Sylphy hẳn sẽ rất tự hào về người chồng iu của mình."

"Tuy nhiên, ít nhất cậu có thể thông báo tình hình hiện tại cho tôi được không?"

"À, vâng."

Mặc dù tôi có thể kể những gì đã xảy ra với thánh địa Millis thông qua bảng báo cáo vào lúc này, nhưng tốt hơn là chỉ nên giải thích trực tiếp một số điều quan trọng thôi.

Nói với Ariel những gì đã xảy ra với Millis sau cũng được.

"Câu chuyện tóm lại là như thế, một ngày đó tôi sẽ có một trận chiến quyết định với Gisu, vì vậy tôi đang kêu gọi thêm đồng minh cùng hiệp lực."

"Thì ra là vậy ... Tôi cũng đang tự mình chuẩn bị quân lực chiến đấu, nếu có cơ hội, tôi sẵn sàng cho cậu vay mượn."

"Cô cũng đang chuẩn bị sức mạnh chiến đấu sao?"

"Đúng. Vì không biết khi nào tôi có thể bị ám sát mà, nên tôi đã chiêu mộ binh mã. Hơn nữa, nếu phe ta mạnh hơn, chả phải Orsted-sama cũng sẽ rất vui sao?"

"Đương nhiên rồi."

Hmm ...... Thực sự xuất sắc.

Kể từ khi trở thành vua, Ariel đã thực hiện kế hoạch của mình một cách rất hăng hái, như thể cá gặp nước vậy.

Dù ai có nói gì đi nữa, cô vẫn luôn giữ vững đôi chân để hướng tới lý tưởng của mình. Thậm chí tinh thần và năng suất làm việc của cô còn lớn hơn nhiều so với tôi.

Bởi vì trở thành một vị vua không phải là mục tiêu cuối cùng của Ariel.

Sau khi trở thành một vị vua, cô ấy vẫn có những mục tiêu của riêng mình.

Có lẽ, cho đến khi chết, cô ấy vẫn sẽ có một mục tiêu nhất định và tiếp tục hướng tới điều đó.

Hừm… Muốn được chứng kiến tận mắt ghê. Nhưng có một điều…

"Tôi luôn luôn cảm thấy rằng Ariel-sama thật sự rất đáng sợ."

"Á ra, vậy sao?"

"Chỉ cần tôi vấp ngã một chút thôi, tôi có cảm giác sẽ bị cô phản bội bất cứ lúc nào."

"Tổn thương thật đấy, không ngờ Rudeus-sama lại nói những lời như vậy…. dù tôi đã nhận được rất nhiều ân huệ từ cậu rồi thì sao có thể phản bội được chứ ... Nếu cậu lo lắng đến vậy, có nên tìm một điểm yếu để nắm thóp được tôi không?’’

"Không, không, đương nhiên cô sẽ không quá đáng vậy, ý tôi là tôi chỉ đột nhiên nhận thức được cô sẽ làm mọi thứ có lợi nhất cho mình thôi’’

“Tuy nhiên tôi cũng là một người phụ nữ dễ rung động trước tình yêu mà”.

Ariel mím môi và nói, nhưng dường như cô ấy đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, và đặt ngón tay lên môi.

"Tuy nhiên, tôi có một dự định nghe có vẻ thú vị."

"Là gì cơ?"

"Ví dụ, đặt tên cho đứa con của tôi được sinh ra sau này là" Rudeus II "hoặc một cái gì đó tương tự. Chắc hẳn là sẽ rất thú vị."

"Hả? Ôi thôi, xin đừng làm vậy."

Cô làm thế sẽ chết tôi mất thôi.

Sylphy chắc chắn sẽ tròn xoe mắt nhìn tôi nếu thấy có một đứa con của Ariel mang tên như vậy. Rồi Luke cũng sẽ lườm tôi với biểu cảm kiểu như "Chẳng lẽ ... đứa bé đó với cậu là…?"

Đôi khi, đùa thế thì cũng thú vị đấy, nhưng nếu cô cứ im ỉm đi rồi chọn tên đó cho con, chỉ chả khác nào nói rằng tôi có một đứa con ngoài giá thú. Dù tôi có nhấn mạnh sự trong trắng giữa tôi và Ariel thế nào đi chăng nữa, những người xung quanh cũng làm quái gì mà tin cho được.

Nó không thú vị tẹo nào cả, đây là một hành động phản bội. Đó không phải là sự phản bội đối với Orsted, mà là sự phản bội với Sylphy kìa.

"Không, í tôi không phải là cô sẽ phản bội tôi, mà là phản bội Orsted-sama kia."

"Tôi hiểu mà, tôi đã ở đó khi Thủy Thần Reida bị giết. Nghĩ đến việc dám phản bội lại Orsted-sama thôi đã khiến tôi run hết cả người rồi’’

Khi thủy thần Reida bị giết.

Cảnh tượng quả thực gây sốc.

Reida thể hiện sức mạnh vượt trội. Lúc đó, không chỉ chúng tôi, Pergius cũng không thể di chuyển. Orsted đáp trả tất cả các cuộc tấn công của Reida, và sau đó giết mụ ta trong nháy mắt và vứt đi như miếng ghẻ lau.

Nó không liên quan gì đến sức mạnh hay kỹ năng.

Cách giết người kiểu đó có cảm giác như "việc này nên được thực hiện nhanh nhất có thể vậy."

Nếu tôi cũng bị hắn nhắm đến, nghĩ tới việc bị truy sát bởi Orsted thôi đã lạnh hết cả sống lưng rồi.

Không biết bao giờ, bất kể như thế nào, dù là bảo vệ loại người nào, cũng sẽ bị một bóng ma thò mặt ra giết chết ngay lập tức không chút khoan dung ... Đây là phim kinh dị sao?

"Không, tôi đương nhiên là không nghĩ cô sẽ phản bội rồi. chỉ là tôi muốn cô cẩn thận gã dị hợm hay đưa ra lời khuyên trong cơn mơ thôi."

''Tất nhiên. Vì vị trí mà tôi đang ngồi rất có giá trị. Đó là lý do tại sao tôi muốn làm hài lòng Sứ Giả của Long Thần bằng mọi cách có thể.''

"Vậy tôi sẽ kính cẩn nhận lấy lòng tốt của cô ."

"Hehe, trong trường hợp khẩn cấp, nếu ngai vàng của tôi có bị lung lay, xin hãy giúp đỡ tôi ‘’bám víu’’ nhé."

Tất nhiên là bắt buộc phải giúp cổ rồi.

Nhưng theo Orsted, ít nhất là cho đến khi Ariel qua đời, Chế độ do Ariel tạo ra có vẻ vẫn duy trì tốt đẹp.

"Nói về chuyện ‘’bám víu’’ thì Lala, con gái của Roxy gần đây ..."

Sau đó, tôi trò chuyện với Ariel trong khoảng một giờ, rồi rời khỏi phòng của vua.

Ngay khi tôi bước ra khỏi phòng, tôi thấy vài hiệp sĩ đang đứng gần lối ra.

Đó là Dooga và ba người còn lại.

Chỉ đứng đó như thể đợi chờ tôi vậy.

Thành thật mà nói, tôi có một chút sợ hãi. Nó thậm chí làm cho tôi cảm thấy rằng mình sẽ được đưa về phía sau của thành phố hoàng gia để đe dọa thủ tiêu. Nhưng thật may là mấy người đó trông có vẻ thoải mái, chắc thế.

Nhưng vì người có biểu hiện đáng sợ nhất lại là người quen của tôi, nên đó lại là một vấn đề khác.

"Ghyslaine, đã lâu không gặp."

"Vâng."

Như thường lệ, Ghyslaine gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

Tuy nhiên, xét theo cách vẫy đuôi, cô ấy vẫn rất vui khi gặp lại tôi.

Cô ấy mặc áo giáp vàng.

Không giống như hai người đàn ông đứng gần đó, nó không phải là một bộ giáp toàn thân, mà là một bộ giáp nhẹ tối thiểu chỉ bảo vệ những bộ phận quan trọng trên cơ thể.

Thành thật thì nó nhìn khá ngầu. Làn da đen sáng của Ghyslaine, kết hợp hoàn hảo với bộ áo giáp vàng, trông thật hoang dại. Toàn thân toát ra khí chất mạnh mẽ.

Nhưng nếu Paul nhìn thấy nó, 80% cậu ta sẽ cười và nói rằng nó không phù hợp với cô ấy.

"Có vẻ như cô đã đợi tôi rất lâu rồi nhỉ,giờ thì tạm biệt nhé..."

"Chờ đã."

Khi tôi chuẩn bị rời đi, tóc của tôi đã bị túm lại.

"Ui da!! Chuyện gì vậy?"

"Eris-sama vẫn sống tốt chứ?"

"Cô có thể tưởng tượng ra cảnh cô ấy thiếu năng lượng không?"

"Không thể."

"Thế thì cô ấy vẫn rất sung sức. Như trước đây thôi."

"Ra là vậy sao..."

Mặc dù có nhiều điều để nói, nhưng Ghyslaine hiện đang làm việc.

Rốt cuộc là nửa đêm nửa hôm, mặc một bộ áo giáp chói lọi như vậy, đứng trước Phòng của vua. Chắc phải có việc gì đó gấp. Thật không tốt khi làm phiền cô ấy.

"Dù có rất nhiều điều muốn nói, nhưng tôi sẽ rời đi trước. Dù sao thì Ghyslaine cũng rất bận mà ..."

"À, không, đợi đã."

Chuyện gì vậy? Ghyslaine cảm thấy do dự khi nói.

"Luke nói với tôi rằng cậu đang ở đây."

"Oya, Thế có chuyện gì vậy?"

Nếu đó là yêu cầu của Ghyslaine, tôi sẽ làm mọi thứ có thể. Tuy nhiên, do hiện tại tôi đang bận giải quyết việc khác nên tùy theo nội dung có thể hoãn lại để giúp đỡ sau.

"Không có gì to tát đâu. Có vẻ như có người muốn gặp cậu."

Có người muốn gặp mình? Nhìn kỹ hơn, có hai người đàn ông đang đứng bên cạnh cô ấy.

Cảm giác như đó là khuôn mặt phổ biến ở khắp mọi nơi, những người đàn ông trung niên quá tuổi.

Một người trong số hai kẻ đó có tóc vàng xen lẫn tóc trắng.

Người còn lại là một mái tóc đen rất hiếm.

Độ tuổi của hai người là khoảng tuổi rưỡi đến khoảng 50 tuổi. Trông rất hoành tráng.

Vị tóc vàng tiến lên một bước.

"Lần đầu gặp mặt. Tên tôi là Sylvestre Ifrit. Tôi là chỉ huy của Đội Hiệp sĩ Hộ vệ. Hiện đang giữ vai trò là người bảo vệ lâu đài này. Hãy nhớ tên tôi nhé."

"Còn tôi là Rudeus Greyratt. Dựa vào lòng tốt của bệ hạ, tôi đã thiết lập một mối quan hệ thân thiện với người. Xin hãy chiếu cố tôi trong tương lai nhé."

Giữ chức vụ đội trưởng Đội Vệ binh, chả phải ông ta không phải là người vĩ đại nhất trong số các hiệp sĩ của Vương quốc Asura sao?

Không có gì ngạc nhiên khi ông mặc một bộ giáp vàng óng. Không, tất cả mọi người có mặt ở đây đều mặc tương tự vậy.

"Nói lòng tốt thì quá khiêm tốn. Nghe nói ngài và bệ hạ là người quen cũ."

"Chính xác thì là người quen của vợ tôi."

"Ý cậu là Sylphitte-sama. Tôi nghe nói rằng người đó không chỉ xinh đẹp như một nàng tiên bước ra từ trong truyện cổ tích, mà còn mạnh mẽ và rất đáng tin cậy."

"Chính xác. Tôi tán thành cả hai tay luôn."

Đây là câu trả lời đúng với số điểm tuyệt đối là 100 điểm.

"Dù sao cũng nhờ phu nhân, tôi mới có thể được phép diện kiến bệ hạ như thế này." Tôi tự hào nói.

"Kể cả cậu có nói như thế, tôi nghe nói rằng Rudeus là nhân vật chủ chốt trong cuộc chiến giành ngai vàng ..."

Cuộc chiến giành ngai vàng. Loại từ này nghe giống như một giải đấu loại trực tiếp 5 đấu 5 được tổ chức ở các lâu đài khác nhau hồi xưa tôi hay chơi vậy.

"Chà ... tôi chỉ tuân theo chỉ thị của Cấp Trên thôi ạ. Người thực sự nên được cảm kích, tôi nghĩ đó là Long Thần Orsted-sama."

"Cậu xem ra rất trung thành nhỉ."

Mô tả nó là trung thành cũng không chính xác lắm.

Dù sao tôi cũng hy vọng có thể nâng cao uy tín của Orsted lên tầm cao mới.

"Nếu cậu không xuất hiện, thì tôi sẽ không thể vươn lên vị trí này."

"A, vậy sao?"

"Dù sao tôi cũng chỉ là một quý tộc bậc trung mà thôi. Tuy nhiên, bây giờ tôi đã có được địa vị như vậy, cuối cùng tôi cũng có thể cho đứa con trai út của mình đi học."

"Thật tuyệt vời."

Bởi vì ông ấy nói ông là đội trưởng của các Hiệp sĩ Hộ vệ, tôi cứ nghĩ đó là quý tộc bậc cao của Asura cơ.

Xem ra Ariel chủ trương đề cao sức mạnh và không ngừng tìm kiếm những kẻ có tài năng xuất chúng, có lẽ ông là một trong số đó.

…… Chờ đã, vì ổng đã được thăng cấp thành đội trưởng đội cận vệ bằng chính thực lực của mình, chả phải có nghĩa là người này siêu xuất sắc sao? Tốt nhất là giữ mối giao hảo.

"Nè, nếu con trai của ông có bất kỳ vấn đề gì, có thể đến gặp tôi để thảo luận nhé."

"Hả ...? A ---- hahaha. Cậu đúng là một người thú vị như trong lời đồn mà. Nó sẽ ổn thôi. Con trai tôi rất giỏi mà, như tôi vậy."

"Kể cả con trai ông rất xuất sắc, nhưng không có nghĩa là cậu ấy sẽ không phải gặp bất kỳ khó khăn, rắc rối gì, đúng không nào?"

"Thì ra là vậy. Tôi sẽ chú ý."

Sau màn chào hỏi cơ bản, tôi đối mặt với một người khác.

Kẻ đứng ở đây cũng trang bị áo giáp vàng óng.

Sylvestre, Ghyslaine, Dooga, và người đàn ông này.

Cả bốn người đều nổi bật, có họ ở đây khiến không gian này tỏa sáng lạ thường.

"Ê tô, còn ông là…?"

"……Khịt..."

Người đàn ông tóc đen nhận ra ánh mắt của tôi và khịt mũi.

Tôi cũng cười. Chắc chắn rồi, bước đầu tiên trong giao tiếp là bắt đầu với một khuôn mặt tươi cười, một nụ cười kinh doanh tôi hay dùng.

Nụ cười có thể cứu cả thế giới.

"Lần đầu gặp mặt, tên tôi là Rudeus Greyratt."

Tôi vừa dứt lời, ông ta nhìn tôi chăm chú.

Ông ta quan sát tôi từ đỉnh đầu đến ngón chân một vòng, rồi đi vòng ra sau quan sát. Như thể đang quan sát các loài chim và động vật quý hiếm vậy. Người này có Ma Nhãn không đấy?

"Có chuyện gì vậy ạ?"

"Không có gì đâu, bởi vì lần đầu tiên ta được tận mắt thấy một thuộc hạ của Long Thần-sama ấy mà."

"Bởi vì không có nhiều người như thế."

"Ta cũng nghĩ vậy."

Kể từ khi ông ta nói điều đó, có nghĩa là người này có biết Orsted?

"Chà, nếu đã nói như vậy, mạn phép hỏi quý danh của ngài được không ạ?"

"Ồ, Xin lỗi nhé. Ta là ..."

Lúc này, ông đột nhiên che miệng lại như thể chợt nhận ra.

Sau đó ổng lại cười toe toét và nhìn tôi bằng đôi mắt híp thấy rõ.

"Không, còn quá sớm để cậu biết tên ta..."

Đột nhiên ông ấy nói điều này.

Không giống như vừa rồi, giọng ông ta ổn định một cách khó hiểu.

"Khi ngày đó đến, cậu sẽ biết được tên của ta thôi….’’

..."

Người đàn ông trung niên tóc đen buông ra mấy lời huyền bí, rồi quay bước rời đi. Cách đi đứng cũng có vẻ kiêu kỳ.

"Ông ta bị làm sao vậy?"

Ghyslaine cũng có vẻ bối rối.

"Thực ra, người đó mới chính là người yêu cầu muốn gặp cậu đấy."

Ơ kìa? Thế ông ta muốn gì ở tôi vậy hả?

"Chandle ... Rudeus dù sao cũng là sư phụ của tôi ..."

Ông ta hình như được gọi là Chandle.

Nhân tiện, sau này tôi nghe từ Sylvestre rằng người đàn ông tóc đen đó tên là Chandle von Grandor, thủ lĩnh Hoàng Kim Hiệp sĩ Đoàn của Asura.

Mặc dù bối rối. Nhưng tôi có linh cảm rằng một ngày nào đó tôi sẽ gặp lại người đó.

Đến lúc đó chúng ta sẽ chào hỏi nhau đàng hoàng.

Tôi thấy thú vị trong khi trông chờ vào tương lai.
{src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_UtLYbgpaLKmbxy1Rp5vZrFY2H86fqm9AUdF9iaUTvxSA83ynxwKN2S_fKzUCjPbSOpApPBhdCR3xKFkMvVntBvDKegiRT-i0nOYSewCqyZoXz05kvXUJ0RCxqqyQYidWaDJpuGGKWFqGV6whz5Xpr7zArv89gzMn9zUPEDrxDSQWFXhiLHGJePHVpRg/s1600/android-chrome-192x192.png",sizes: "192x192",},
{ src: "https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhj4XOeW3_GthgNMTFfX3xOCie3f3EOzXQO759w40ikH9eQMPUlrSGpw8zGmv5CfEWROEEr4wFHv4j73CsNAaFpW-QBe2K7q-cO8JmU507k6Mz0fdjLDlgvC74XGj5ur_45CHfAEcb-7rs27qpLkyahR9I4CsE4imyst7S-P76Kd8yB4nLwEzJJo58wD8k/s1600-rw/481266784_972975424934038_7899684463300926562_n.png", ...(isWideScreen && { form_factor: "wide" }) , "sizes": "1600x875" },
{ name: "Theo dõi", short_name: "Theo dõi", description: "Truy cập Theo dõi", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/theo-doi.html", },{ name: "Lịch sử", short_name: "Lịch sử", description: "Truy cập Lịch sử", url: "https://mskmangaz.blogspot.com/p/lich-su_27.html", },
{ name: "Trang chủ", icon: "material-symbols:home-outline-rounded" },{ name: "Theo dõi", icon: "ri:save-2-fill" },{ name: "Lịch sử", icon: "ic:baseline-history" },