Light Novel Mushoku tensei: Chương 6 - Pháp sư bất lực [ Phần 2 ]
★ ★ ★
Thằng bé nó vẫn tắt tịt.
"Em rất xin lỗi vì không thể khiến Ngài hứng lên được ạ."
Sau khi lên gường, Elise ngay lập tức nhận ra vấn đề của tôi. Cô ấy cúi đầu xin lỗi và hỏi tôi có muốn đổi người khác không.
Mặc dù không sao cả, nhưng tôi vẫn cảm thấy mình rất có lỗi, vì vậy tôi đã giải thích hoàn cảnh của mình cho cổ.
Thế là Elise đã cố gắng hết sức để thực hiện các kỹ thuật mà không có trong ‘’danh sách phục vụ’’
Nói một cách dễ hiểu, thì cảm giác thật là tuyệt vời và thực sự thoải mái. Tôi đã được trải nghiệm cái thứ gọi là kỹ năng chuyên môn.
Tuy nhiên, sự thoải mái này không có kết quả gì. Thằng bé không có được thư giãn như tôi.
Càng cố gắng bao nhiêu, tôi càng cảm thấy trống rỗng bấy nhiêu, thậm chí tôi cảm thấy mình ngày càng xa rời nguồn gốc của vấn đề, sự tuyệt vọng lan dần khắp cơ thể.
Vậy là xong, hết giờ rồi.
"Không ... tôi nghĩ Alise-san thực sự đã rất cố gắng rồi."
"Nhưng, em không thể làm gì được…’’
"Tôi sẽ trả mà. Yên tâm đi, cả các chi phí khác ngoài dịch vụ nữa, cứ nói đi, và tôi sẽ thanh toán."
"Không, không cần phải trả thêm phần nào nữa đâu, hành động của em đều dựa trên thiện ý cả ạ."
Chà, quả thực là tôi không chủ động yêu cầu cô ấy làm gì cả.
Nhưng tôi cũng hiểu rõ rằng Elise không cần làm những việc đó vì chúng không có trong danh sách mà tôi yêu cầu.
"Cô chắc chứ?"
"Những gì em nói đều là lời thật lòng. Nếu một ngày Rudeus-sama lại đến, bọn em sẽ luôn phục vụ Ngài chu đáo ạ."
"A, thật sao?"
"Tuy nhiên vì Ngài còn khá trẻ, nên em nghĩ Ngài sẽ không đến đây trong một khoảng thời gian..."
Dù có lẽ là một kiểu xu nịnh, nhưng tôi có thể nhận thấy sự thật lòng trong lời nói của cổ.
"Vậy thì ...Tôi sẽ nghe theo cô vậy."
"Bởi vì em thực sự không làm thỏa mãn Ngài, ít nhất em có thể hộ tống Ngài ra ngoài khu đèn đỏ được không ạ?"
"À! Tất nhiên rồi."
Tôi làm theo hướng dẫn và rời khỏi phòng cùng Elise rồi di chuyển trong hành lang hẹp.
Trên đường đi, tôi chợt cảm thấy có ai đó đang nhìn mình, tôi đầu lại thì thấy có vài đứa trẻ đang bước vào căn phòng mà chúng tôi đã sử dụng trước đó. Nhiệm vụ của chúng có vẻ là dọn dẹp vì tôi thấy mấy đứa nhóc cầm trên tay nào là những dụng cụ vệ sinh, khăn lau,..
Tôi vẫn có ấn tượng về một trong những cô gái bé nhỏ đó. Con bé có phải là đứa trẻ mà tôi đã giúp chữa lành vì tê cóng trước đây không.
"Ồ, không ngờ cô lại nói thật đấy."
"Ui, vậy vừa nãy em nói là Ngài hổng có tin hở?"
"Tôi nghĩ đó chỉ là những lời tâng bốc."
Sau khi trả lời theo cách này, Elise đã dùng ngón tay của mình xoay xoay vuốt ve trên bắp tay tôi.
"... Nói thật nhé, một nửa là nịnh hót thôi."
"Tôi cũng nghĩ vậy."
"Nhưng mười năm sau, khi đứa nhỏ đó bắt đầu đón khách, chắc chắn nếu Rudeus-sama có quay lại, con bé sẽ chăm sóc ngài bằng sự chân thành đấy.’’
Cô ấy đang cố thuyết phụ tôi trở thành một khách hàng thân quen ư? Xin kiếu ạ. Tôi gật đầu cho qua rồi quay lại sảnh chính.
Không có giảm giá khi thanh toán. Tất nhiên rồi, kể cả tôi có ‘’lên’’ hay không thì cũng chả có bồi thường gì ở đây hết.
Nhưng Elise lại chọn việc tự nguyện dành thêm thời gian với tôi. Dù khoảng thời gian đó cổ chả được thêm đồng nào.
"Em nghe nói Soldat-sama đang uống rượu ở quán bên cạnh."
Tôi đi theo Elise tới quán rượu kế bên.
Cả hai cửa tiệm này đều được điều hành bởi cùng một ông chủ, và ta có thể đi trực tiếp sang từ bên trong nhà chứa.
Nếu ta không có làm ‘’chuyện đó’ thì có thể sang đây uống rượu, kiểu như quán ‘’bia ôm’’ ấy , ta có thể uống rượu với những cô gái đã đủ tuổi nhưng còn quá sớm để đón khách. Tại đây, hầu hết sẽ là những cô gái học việc để rèn luyện kỹ năng giao tiếp của mình đến mức hoàn hảo như Elise.
Những cô gái đó sẽ thực hành ở nơi như thế này và học cách nịnh nọt khách hàng. Tất nhiên, cũng có những nơi khác để những ‘’thực tập sinh’’ có cơ hội trào dồi kỹ thuật gường chiếu.
"Vì vậy, Anh nói:" Những con quái vật ở phía trước, ta sẽ giải quyết tất cả chúng bằng một đòn. Các người chỉ cần tập trung đối phó với những kẻ thù đến từ hai bên và phía sau thôi. "”
"U là trời, Soldat-sama thật là phong độ quá đi!"
"Phải chứ? Anh đây rất soái ca mà!!"
Saldat ngồi ở góc quán rượu, hai tay hai ‘’hộp sữa’’, uống rượu với tâm trạng thoải mái.
"Ồ? Đầm lầy, thế nào rồi?"
Nhưng ngay khi tôi đến gần, anh ta liền bày ra vẻ mặt nghiêm túc rồi hỏi han.
"Tôi đã thử đủ mọi cách ... nhưng vẫn không được."
"Thật ... là tệ mà."
Soldat gãi đầu và thở dài.
"Phải có cách gì đó chứ..."
Anh vòng tay trước ngực và suy nghĩ.
Tôi đã từ bỏ rồi. Nếu tôi cứ tiếp tục chắc sẽ sụp đổ mất thôi.
"Vậy em thì nghĩ sao?"
"Em á?"
Trong khi lo lắng, Soldat đã đề nghị Alise tham gia chủ đề này.
"Nếu ngài hỏi thì em chỉ có thể nói rằng khả năng của em không được tốt, em thật sự rất xin lỗi."
"Vậy cậu ta so với những vị khách khác thì thế nào?’’
"... So với những vị khách khác ... cái này..."
"Không sao, cứ nói cho tôi biết."
Alise liếc nhìn tôi, có vẻ hơi do dự.
Soldat tiếp tục chất vấn với giọng điệu mạnh mẽ.
"Rudeus-sama... có vẻ mất niềm tin với phụ nữ. Cho dù là nói chuyện với em, nhìn hay chạm vào em, dường như đều run rẩy ..."
"Ồ……"
"Vậy nên có lẽ chúng ta cần một ‘’đối tác’’ không khiến cho Rudeus-sama sợ hãi… khiến Ngài ấy không nghĩ rằng bản thân bị đối phương ghét bỏ, thì có lẽ ..."
"Này, mày có ai như vậy không?"
Tôi lắc đầu.
Khuôn mặt của Roxy hiện lên trong đầu tôi, nhưng tôi phải vứt bỏ cái suy nghĩ ngu ngốc đó đi ngay lập tức.
Bởi vì Roxy là người mà tôi kính trọng nhất trên thế giới này, là người mà tôi không muốn bị ghét bỏ nhất trong toàn bộ dải ngân hà này. Sư Phụ là một sự tồn tại hoàn toàn vượt qua lẽ thường.
"Em không nghĩ sẽ dễ dàng tìm được người như vậy đâu, nên có lẽ Rudeus-sama phải có thời gian nảy sinh tình cảm tự nhiên với người nào đó..."
" Tôi hiểu rồi…’’
Tôi lắng nghe cuộc nói chuyện giữa hai người và nhấp một ngụm rượu. Soldat thảo luận với Elise với vẻ mặt nghiêm túc, và xem xét kỹ vấn đề này
"Thôi, bây giờ chúng ta hãy cùng cạn ly rượu nào, uống để quên đi sầu muộn.’’
"Ừm..."
Nghe Soldat dứt lời, tôi cũng ngồi phịch xuống ghế.
"Xin lỗi hai quý khách, tiệm của chúng tôi sắp phải đóng cửa rồi ạ."
"Ồ… đã muộn vậy rồi sao..."
"Ừm…’’ Tôi ậm ừ
"Cho phép em tiễn Ngài ạ."
Tôi và Soldat đứng dậy, Elise bước đến và nắm lấy tay tôi. Sau đó, chúng tôi thanh toán tiền rượu và rời khỏi quán.
Màn đêm tối bắt đầu nhường chỗ cho bình minh ló dạng. Trời đã hửng sáng.
Đây cũng là khoảng thời gian khi Sara được cứu và trở về thị trấn. Thật là một kỷ niệm khó chịu.
"Híc ... tao thực sự uống hơi nhiều rồi, thêm mấy chai nữa nhá ..."
"Ừ……"
Thực sự bọn tôi đã uống rất nhiều.
Cơn say này như cuốn tôi đi. Bước chân dần trở nên loạng choạng hơn, thế giới đang quay mòng mòng trên đầu, đến mức không thể phân biệt được phương hướng nữa. Ông mặt trời ở dưới mặt đất à? Bên trái là bên phải sao? Ai là tôi? Đâu là đây?
Nếu không được Elise dìu, thì tôi không thể nào đứng vững nổi. Khà khà khà, tôi sẽ dùng rượu giả vờ để sờ mông cô ấy ~~~~~~~~~~~~~~~~
"Này, Rudeus..."
"Hả ~?"
"Tao là tao khi thám hiểm mê cung ấy, thường sẽ không hấp tấp."
"Hửm…?"
Mặc dù tôi không hiểu sao Soldat lại nói về chủ đề này nhưng tôi vẫn tiếp tục lắng nghe.
"Cái gọi là mê cung ấy, chỉ cần ta xuống các tầng thấp hơn, thì quái vật mạnh mẽ hơn sẽ xuất hiện. Đôi khi, lũ Ma Thú còn hợp lực để tấn công nữa. Khi đó, nếu ta hành động hấp tấp vì nóng nảy thì chỉ khiến chúng ta chịu nhiều tổn thất hơn mà thôi. Vì vậy, trước tiên, hãy tìm một con Ma Thú mà ta có thể đối phó một cách bình tĩnh ở tầng trên, đồng thời xác nhận sự tương tác hỗ trợ giữa các đồng đội, sau đó từ từ thích ứng. Cũng có nhiều quái vật sẽ xuất hiện ở cùng một số tầng, vì vậy, cách tiếp cận này là rất hiệu qu- hức…. "
"... Ừm! Hiệu quả-hức!"
Mặc dù tôi không hoàn toàn hiểu ý của anh ta, nhưng cứ đáp lại một cách bản năng thôi.
Nói đơn giản thì ý hắn muốn nói là ta phải quan sát thật kỹ chuyển động của những con Ma Thú ở tầng trước, sau đó mới dần quen rồi chuyển sang bước tiếp theo. Chà, đây là cách chiến đấu khá hợp tình hợp lý đấy.
"Cô gái đó ... là Sara nhỉ? Tao nghĩ hai người đã đi đến ‘’cái bước đó’’ quá nhanh đấy…"
"Quá nhanh? Cái gì là quá nhanh? À, đúng là tôi khá nhanh khi ở trên gường, nhưng Sara thì-…’’
"Không phải loại ‘’nhanh’’ đấy! Ý tao là Sara đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nhưng mày thì vẫn chưa thể, mày cần thời gian để sẵn sàng"
"Không, không phải đâu!! Cô ấy hoàn toàn không nghĩ như vậy, đó chỉ là nghĩa vụ, Sara chỉ muốn trả ơn tôi thôi ~"
"Nhảm nhí, con bé bắn cung đó mê mày như điếu đổ!! ~"
Dù chửi bới nhau, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng tiếp tục cuộc trò chuyện trong cơn say mèn.
Nhưng chính xác thì Soldat đang muốn nói điều gì vậy?
Anh ấy nói Sara thực sự bị thích tôi?
Vậy, có nghĩa là Sara chỉ đang tsundere ư?
Quả thực, sau khi bình tĩnh và nghĩ lại, tôi cảm thấy những lời đó nghe cũng khá hợp lý.
Tôi đã hiểu được thái độ kỳ lạ của cô ấy.
Không, nó vẫn không đúng. Nếu Sara thực sự thích tôi, Tại sao lại nói ‘’thật không thể tin được’’ vào lúc đó?
[Mà kệ đi, mình còn thời gian mà nhỉ? Vậy thì hãy đi gặp lại cô ấy, cố gắng nói chuyện với đối phương một cách thản nhiên, coi như không có chuyện gì xảy ra? Nếu như vậy có tác dụng, cố gắng thể hiện bản thân hơn, biết đâu lại…? ]
"Đúng vậy... chắc là tôi phải thử rồi…"
Tôi nói vậy với cái dạ dày toàn men rượu.
Đúng thật, có những điều không thể thấu tỏ nếu chúng ta không ngồi xuống và trò chuyện với nhau.
Sau khi nghe Soldat nói, tôi đã nhận ra điều này một cách vô cùng tự nhiên.
Đúng, con người cần giao tiếp để thấu hiểu nhau hơn. Nếu không nói chuyện thì không thể biết đối phương đang nghĩ gì.
"Hiểu rồi ~ Vậy, tôi sẽ cố gắng hẹn một buối với cô ấy, có lẽ là tối nay hoặc ngày mai."
Tôi nghe nói tổ đội "Nghịch Tiễn’’ rời đi vào sáng sớm vì nhiệm vụ này có thu nhập cao. Để ý thời tiết thì tôi nghĩ họ đã khởi hành từ lâu rồi. Ủa? Thu nhập cao sao? Thế thì tôi cũng muốn nhập bọn. Mà quá muộn rồi.
"Vậy thì, Em chỉ có thể đưa ngài đến được tới đây thôi... Rudeus-sama, ngài không sao chứ?"
Sau khi đến gần lối ra của khu đèn đỏ, Elise buông tay tôi ra.
Cảm giác ấm áp êm ái của bộ ngực bỗng chốc biến mất, khiến bàn tay lạnh lẽo này lại lẻ loi cô đơn một mình.
"Ừm ~ không sao, không sao, tôi là ... Ma Pháp sư! Sử dụng phép giải độc ... là chuyện hết sức bình thường’’
"Thật sự là sẽ không để lại di chứng gì ạ?"
"Ừm ~ Không thành vấn đề ~ Nhưng mà, Elise nè, cô có thể cho tôi ‘’bóp’’ một cái lần cuối được không?"
"...... Vâng, tất nhiên rồi, Ngài là khách của em mà."
"Cảm ơn nhiều!"
Dù đúng là tôi thích sờ sờ thế này đấy, nhưng thằng bé lại không hứng thú như tôi. Nó chỉ buông thõng xuống mặc kệ sự đời.
Tôi nghĩ thằng nhỏ chỉ đang giữ sức để mai sau đứng dậy chói lòa. Ừm, chắc chắn là vậy rồi.
"Mặc dù hôm nay em không thể thỏa mãn ngài, nhưng mong ngài hãy quay lại vào lần sau ạ."
Elise hôn lên má tôi, sau đó lùi lại và cúi đầu chào.
"Tất nhiên rồi ~!"
Mặc dù tôi cảm thấy rằng mình sẽ không bao giờ đến nữa, nhưng nếu để chữa bệnh, thì có lẽ lần sau tôi sẽ cảm nhận bộ ngực đó, để thằng bé thực sự hồi sinh.
Đâu đó trong trái tim nhỏ bé này mong muốn sẽ quay lại đây, vậy thì tôi sẽ tới khi thằng bé hoàn toàn lành lặn. Rồi khi chạm vào ‘’chúng’’ lần nữa, nó sẽ giương cao ngọn cờ cách mạng.
"Vậy thì, chúng ta về thôi! Soldat!"
"Được, nhớ lời tao nói nhé, mày nhất định phải nói chuyện với cô ấy!"
"Tôi biết rồi mà!"
Dù thất bại. Tuy nhiên, tôi không nghĩ mình đã lãng phí tiền bạc.
Dù sao cái đêm ở cạnh Elise đã thực sự đem đến cho tôi cảm giác yên bình.
Kể cả ‘’thằng bé’’ không thích, thì tôi vẫn cảm thấy thoải mái.
"Mày thật sự hiểu tao muốn nói gì không đó? Mày p-…’’
Soldat chưa nói dứt câu, thì anh ta đột ngột dừng lại.
"Cứ nói chuyện là biết ngay thôi ấy mà! Nhưng đúng là thật sự rất khó xử ~ Nếu không được thì cứ quên đi, chả sao ~ Rốt cuộc cô ấy ngực phẳng lì mà. Tôi muốn một người phụ nữ to to như Elise cơ’’
‘’!!!"
"..."
"Hiểu chứ? Soldat, anh có cảm thấy như tôi không? Đi mua sắm và ăn uống gì chứ … Toàn trò ngu ngốc… Chơi ở nhà thổ còn vui hơn nhiều’’
"... Thôi, Rudeus, im mẹ mồm đi!!"
"Tôi nói sai à! Soldat, anh đồng ý với tôi mà? Sara chỉ là một đứa trẻ! Còn Elise mới là một người phụ nữ thật sự!!!"
Tôi nhìn vào mặt Soldat, như muốn chờ phản ứng của hắn trước câu hỏi của tôi.
Nhưng ánh mắt của anh ta lại hướng về chỗ khác.
Và ở cái hướng mà hắn đang nhìn.
Có hai người phụ nữ đứng đó.
Một trong số họ là Suzzane, cô ấy được trang bị một chiếc rương thép và găng tay, hình như cổ chuẩn bị đi làm Nhiệm Vụ.
Người còn lại là Sara.
Cô ấy mặc trang phục chiến đấu như thể sắp bắt đầu một chuyến du hành vậy.
Đôi mắt của Sara sưng húp với những quầng thâm hằn sâu, như thể cô ấy đã ngồi khóc cả đêm...
Hai người họ đứng nhìn tôi với một biểu cảm ngạc nhiên.
Ý nghĩ “chết mẹ rồi” vừa thoáng qua đầu thì Sara tiếp cận tôi.
Cô ấy tiến một bước dài, khá là nhanh chóng.
"Sara, không, chuyện này chỉ là ..."
Ban đầu tôi chỉ gọi cho cô ấy, nhưng sau khi nhìn thấy biểu hiện của Sara, tôi đã nuốt xuống những lời nói đó. Khuôn mặt của Sara lạnh như băng, biểu cảm như đang đeo một lớp mặt nạ vô cảm, và đôi mắt vô cùng lạnh lùng khi nhìn tôi.
Nhận thấy Sara đang đến gần, Soldat nhanh chóng lùi lại.
Bốp!!
Có một âm thanh rõ ràng vang vọng khắp khu phố đèn đỏ yên tĩnh này
Má tôi đột nhiên nóng bừng, và đầu thì ngoắc sang một bên.
"... Đồ cặn bã khốn kiếp, đừng có bao giờ để tôi phải nhìn thấy mặt cậu nữa!"
Vào lúc tôi quay đầu lại, Sara đã chạy ôm mặt khóc đến bên cạnh Suzzane. Biểu cảm của Suzzane cũng vô cùng dữ dội.
"Thật không thể chấp nhận được."
Suzzane nói nhỏ, nhưng vẫn bằng cái âm lượng mà tôi có thể nghe thấy được, sau đó đặt tay lên vai Sara rồi rời đi.
"..."
Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Cơn say biến mất ngay lập tức.
Tôi nhìn Soldat, hắn đang ngẩng đầu lên và che mặt bất lực.
Tuy nhiên, chỉ có một điều rõ ràng.
Tôi đã bị Sara đá đít hoàn toàn.
Dù những gì tôi nói vừa rồi chỉ là giả điên và ăn nói bừa bãi.
Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề.
Sara đã nghe rõ mồn một những gì tôi nói và cô ấy không bao giờ muốn gặp lại tôi nữa.
Tuy nhiên, Sara và tôi đều là những Mạo Hiểm Giả, chỉ cần chúng tôi ở cùng một Hội Mạo hiểm, chúng tôi sẽ lại chạm mặt nhau. Chỉ là mỗi khi Sara nhìn thấy tôi, lần nào cô ấy cũng sẽ tỏ ra bộ mặt ghê tởm ấy.
Có lẽ Suzzanne cũng sẽ có biểu hiện tương tự.
Không chỉ Suzzanne, mà còn cả Timothy và Patrice nữa.
Tất cả họ sẽ có một thái độ giống như Soldat đã từng có với tôi trước đây.
Tôi khuỵu xuống và không thể đứng vững được. Hai chân run rẩy.
"...Ah ah..."
Mất một năm. Tôi đã mất một năm để vun đắp tình bạn với họ. Và cuối cùng thì tôi đã lãnh đủ, mối quan hệ này sẽ kết thúc trong hôm nay ư?
"Chết thôi nhỉ?"
Tôi rút dao ra và dí vào cổ.
Khoảnh khắc tiếp theo, cổ tay tôi bị trúng một phát đau điếng và làm bay đi lưỡi dao.
Chính Soldat đã đánh tôi.
"Đồ ngốc! Đừng có bốc đồng như vậy! Chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi!! Mày cũng hiểu mà, khi nhìn mày với một cô gái đi ra khỏi khu đèn đỏ, và mày còn nói bậy bạ về cô ấy nữa , cho nên mới bị hiểu lầm. Nghĩ kỹ đi, hai người bọn họ vào sáng sớm tới tìm mày rõ ràng là để rủ mày đi làm Nhiệm vụ cùng mà... Nếu mày giải thích, thì mối quan hệ này vẫn sẽ hàn gắn lại được thôi!!
Đồ ngu ngốc!! Sao còn ngồi đấy!! Nhanh chóng đứng dậy và đuổi theo đi!!’’
‘’ Còn gì nữa đâu… Đủ rồi… Vậy là xong… Hết thật rồi.’’
‘’Thôi đừng khóc nữa… tao hiểu mà’’
Thấy tôi khóc nức nở, Soldat vỗ vai tôi.
"Hoặc nếu không, mày cứ về nhà trước đi? Sau đó thử tâm sự với cha mẹ mày để tìm hướng giải quyết, để mày không làm những điều dại dột đã. À khoan!! Mẹ mày đang mất tích nhỉ? Vậy thì bây giờ cha mày ở đâu? Có phải ở Vương quốc Asura không? "
"... Ở Millis, ông ấy đang tìm kiếm người mất tích từ Lãnh thổ Fittoa ở Thánh địa Millis."
"Ahh… không ổn, nơi đó thì xa quá."
Soldat gãi đầu và bắt đầu suy nghĩ.
Thật vậy, quay trở về nhà cũng là một lựa chọn.
Sau khi bị tổn thương quá nặng, tôi không còn sức để tiếp tục làm bất cứ điều gì một mình nữa.
Quay trở lại với Paul, chăm sóc Norn và Aisha, cùng Lilia và bắt đầu một cuộc sống mới, đó cũng là một lựa chọn.
Cuối cùng, tôi không thể làm gì nếu chỉ một mình cả.
Tôi tưởng tôi đã đủ trưởng thành về mặt tinh thần, nhưng khi xảy ra chuyện thì lại không thể đứng vững nổi. Cho dù thời gian đã trôi qua bao lâu đi chăng nữa, đây là tất cả những gì tôi có thể làm.
Nhưng Millis lại ở quá xa nơi đây.
Dù đi bằng cách nào đi chăng nữa thì cũng phải mất hơn một năm để đến được Millis…
Paul và những người khác cũng có thể sẽ di chuyển trong thời gian ấy.
Và tôi không thể gánh nổi cái tinh thần yếu ớt này nếu suy sụp quá lâu.
Vô vọng rồi.
"Vậy thì, mày đi với tao nhé?"
Khi ý nghĩ tự vẫn bắt đầu hiện lên trong đầu, thì Soldat đột nhiên hỏi.
"……Hả?"
"Tao nghe nói rằng một mê cung quy mô lớn đã được tìm thấy ở Công quốc Neris. Một số tổ đội thuộc bang hội [Thiên Lôi] đã nhận được lệnh đến đó. Bọn tao cũng là một trong số họ, vì vậy bọn này dự định rời đi trong ngày hôm nay. Mày có muốn gia nhập không? "
Tôi cảm thấy thật bối rối.
Trong ngày hôm nay ... Có nghĩa là, Soldat đã dành đêm cuối cùng trước khi khởi hành với tôi?
"Nhưng, nếu anh muốn tôi vào đội thì-..."
"Chú mày không cần phải gia nhập, tao chỉ hỏi mày có muốn đi cùng với chúng tao không. Nếu mày muốn trốn tránh gặp những con người đó thì phải đến nơi khác, đúng không? Phụ nữ nhiều như hái sao trên trời ấy, cần gì phải lo thiếu gái chứ? Vậy mày quyết định thế nào?’’
Tôi từ từ ngẩng đầu lên.
Soldat đang nhìn tôi, khuôn mặt đó vẫn vậy, và cái miệng của anh ta trông vẫn độc địa như ngày nào.
Tuy nhiên, đôi mắt lại ánh lên vẻ nghiêm túc.
"Tại sao ... tại sao ... anh lại vì tôi mà làm đến vậy?"
"Tao thích thì tao làm thôi."
"Nhưng anh ghét tôi mà, phải không?"
‘’ Đúng, tao ghét cay ghét đắng cái loại luôn mang trên môi cái nụ cười giả tạo ghê tởm, ăn nói thì lịch sử một cách giả tạo, khuôn mặt thì luôn đeo lớp mặt nạ nhìn đã thấy buồn nôn, làm như thể bản thân là người tốt vậy. Chỉ cần mỗi khi tao gặp cái loại người này, là tao muốn bóc trần cái bản chất thật của gã. Tuy nhiên, riêng mày thì khác, tao đã hiểu được trái tim của mày. Tao biết rằng mày có lý do chính đáng để làm điều đó, vì vậy nên tao chấp nhận con người mày. Chả có lý do gì để khiến tao phải ghét bỏ mày nữa cả’’
Ra là vậy sao..
Hóa ra là Soldat không còn ghét tôi nữa.
"Ban đầu tao chỉ muốn khích mày để mày lộ ra cái bản chất thật, nhưng cuối cùng mày lại khóc lóc như một đứa trẻ. Tao cảm thấy mình đã làm sai. Vì tao biết rõ rằng ai cũng có những phần mà không muốn bị người khác chạm vào, những điều thầm kín chỉ muốn giữ cho riêng mình. Thế mà tao lại ép buộc mày phải bộc lộ thứ cảm xúc đó ra. "
"..."
Tôi nghĩ rằng tôi đã hiểu sai về Soldat.
Ngoại hình và ấn tượng ban đầu của gã thật tệ hại, tôi đã chủ động giữ khoảng cách, chủ động né tránh hắn.
Tôi đã nhiều lần nghi ngờ rằng tại sao đội của họ vẫn có thể hoạt động bình thường với một gã đội trưởng rác rưởi như vậy.
Tuy nhiên, anh ấy là một người tốt.
Anh ấy quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ người khác vô điều kiện
Tất nhiên Soldat cũng có những khuyết điểm. Ví dụ, thái độ của anh ấy đối với tôi trong quá khứ là một trong những tật xấu đó. Đối với với hành vi của Soldat, các thành viên trong nhóm chỉ đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo. Nói cách khác, điểm mạnh của Soldat quá đủ để khiến họ khoan dung.
"Vậy mày quyết định sẽ làm gì tiếp theo?"
Nghe câu hỏi của Soldat, tôi suy nghĩ một lúc.
Tôi muốn rời khỏi nơi này.
Nếu gặp lại Sara một lần nữa chắc tôi sẽ không thể chịu đựng được mất. Tôi chỉ muốn trốn chạy khỏi nơi đây.
"... Hãy dẫn tôi theo cùng."
Tôi hiểu rằng hành động này là trốn tránh vấn đề.
Dù vậy, tôi vẫn muốn rời khỏi đây.
Ngay cả khi đến vùng đất mới, tôi cũng sẽ không có ý định tìm kiếm người mới. Tôi không muốn thân mật với bất kỳ ai khác nữa, để phải trải nghiệm cái cảm giác đau đớn này.
Một khi tôi quyết định rời khỏi đây, căn bệnh này đã vô phương cứu chữa rồi.
Tất nhiên là tôi muốn chữa khỏi ...
Nhưng không sao… thế này là đủ rồi
Nghĩ kỹ lại thì kiếp trước mình cũng đâu dùng tới thằng bé để đi ‘’ra ngoài’’ mấy đâu. Quan trọng gì chứ. Bỏ qua cái ‘’phương diện’’ này thì tôi vẫn sẽ sống tốt. Không có thằng bé thì cũng không chết đâu mà sợ.
"Được rồi , vậy đi thôi."
Nghe lời khích lệ từ Soldat, tôi từ từ đứng dậy, nhìn mặt trời mọc ở phía xa xa chân trời, trong lòng thầm nhủ.
Kể từ bây giờ, tôi sẽ không dựa dẫm vào một Tổ Đội nào nữa.