Light Novel Mushoku tensei: Chương 5 - Tiến bộ nhanh chóng.
Xuân đến rồi đi, thời gian thấm thoát thoi đưa đón nắng ấm của mùa hè.
Đã được một năm kể từ lần đầu tiên tôi đến Rosenburg. Tôi đã đủ nổi tiếng để ai ai cũng biết đến mình. Mọi người sẽ nói về "Đầm lầy Rudeus" ngay cả những khu làng nhỏ lân cận.
Tuy nhiên, Zenith vẫn bặt vô âm tín.
Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn ở Rosenburg hơn là chuyển sang thành phố tiếp theo.
"Hôm nay cũng cảm ơn mọi người rất nhiều ạ."
"Làm tốt lắm!"
Hôm nay tôi đã nâng cao ly rượu chúc mừng với các thành viên của [Nghịch Tiễn]
"Lần này bọn tôi lại được Rudeus giúp đỡ. Quả nhiên xứng với danh hiệu [Đầm Lầy] mà!!''
"Không, không. Bởi vì mọi người đã thể hiện rất tốt, nên tôi mới có thể dễ dàng thi triển Ma Pháp được như vậy ạ''
''Thôi, thanh niên này, bớt bớt lại cái, đừng tỏ ra khiêm tốn nữa. Cậu thậm chí có thể tự mình xuyên qua khu rừng già vào ban đêm ấy chứ!! "
Kể từ sự cố đó, tôi ngày càng dành nhiều thời gian làm việc cùng với [Nghịch Tiễn] hơn.
Không phải ngẫu nhiên — họ khá cố ý trong việc dụ dỗ tôi tham gia làm nhiệm vụ. Ban đầu tôi nghĩ đó là trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi, nhưng họ luôn ở đó mỗi khi tôi đến Hội Mạo hiểm và luôn mời tôi đi cùng. Ngay cả một gã chậm tiêu cũng sẽ nhận ra đây là sự dàn xếp.
Thật không thể tránh khỏi, điều đó có nghĩa là số lần cộng tác với những tổ đội khác phải giảm xuống.
Trước đây, cứ 5 lần đi làm nhiệm vụ thì 1 lần đi cùng [Nghịch Tiễn]. Con số đó giờ đã trở thành một phần ba, rồi một phần hai, và bây giờ là bốn phần năm.
Thật không ngoa khi nói rằng tôi như một thành viên của Tổ đội này.
"... Bởi vì cha tôi làm nghề thợ săn á, nên tôi đã luyện tập với cây cung kể từ khi còn thò lò mũi xanh cơ. Đó là lý do tại sao tôi đang sử dụng cung. Những mà để trở thành một Mạo HIểm Giả, dùng cung thực ra hơi bất tiện'' Sara thao thao bất tuyệt.
"Còn cha tôi chức nghiệp là một Kiếm sĩ. Rõ ràng, trước khi tôi được sinh ra, ông ấy đã lên kế hoạch dạy kiếm thuật cho con mình nếu đứa bé là con trai và phép thuật nếu ổng có con gái. Nhưng tôi lại thiên về Ma Thuật hơn Kiếm Thuật, vì vậy ông đã tuyển dụng một pháp sư tên là Roxy từ Thành phố Roa để làm gia sư tại nhà. "
Khoảng cách giữa Sara và tôi đã được rút ngắn lại.
Khi tôi được giao nhiệm vụ cắm trại trên đường đi, hoặc khi đi đến một quán rượu để ăn mừng, Sara cứ thế mà ngồi kế bên rồi chủ động bắt chuyện.
Lúc đầu, chỉ là những cuộc nói chuyện nho nhỏ thôi, nhưng gần đây thì chúng tôi lại nói về kinh nghiệm trải đời với cả quê quán của nhau.
"Và đó là cách Roxy trở thành Sư phụ của tôi. Cô ấy là một người thực sự rất là tuyệt vời luôn đó!!"
"Ờ hờ…."
"Sư phụ là Ma Tộc nhưng lại rất thân thiết với Nhân Tộc. Còn rất thẳng thắn nữa chứ, dù gặp chuyện tồi tệ, cô ấy cũng không hề bỏ rơi tôi. Tôi còn biết Sư phụ thích cái-…. "
"Ờ hờ.. Sư phụ cậu tuyệt ghê nhở..."
Tâm trạng của cô ấy sẽ trở nên cáu bẩn tùy thuộc vào chủ đề của cuộc trò chuyện, nhưng nói chung, chúng tôi rất hợp cạ.
Sara đến từ một ngôi làng ở rìa phía tây của Vùng Milbotts, gần giữa Vương quốc Asura. Cô được sinh ra với cha mẹ là thợ săn và lớn lên đỡ đần họ ngay từ khi còn nhỏ. Khi cổ khoảng 10 tuổi gì đấy, lũ Ma Thú đột nhiên tràn vào làng cô như bầy ong vỡ tổ, và cha mẹ cô ấy bị chúng xé xác ngay lập tức.
Mồ côi và không còn ai thân thích, Sara được Suzanne đón về nuôi.
Suzanne và Timothy đang ở cùng một Tổ Đội vào thời điểm đó, nhưng các thành viên khác thì chưa xuát hiện. Họ là những Mạo Hiểm Giả được cử đến từ một thị trấn gần đó để đối phó với bệnh dịch của lũ Ma Thú.
Số lượng của chúng rất khủng khiếp, vậy nên những Mạo Hiểm giả đa số phải hứng chịu tổn thương rất nghiêm trọng
Toàn thể cái Tổ Đội cũ đó, chỉ mình Suzanne và Timothy sống sót, còn lại đều đã tử vong. Mimir và Patrice cũng ở một tình huống tương tự. Do đó, [Nghịch Tiễn] được hình thành từ những Mạo Hiểm Giả còn sống sót sau khi đám Ma Thú trong Vùng Milbotts bị xử lý.
Hồi đó, [Nghịch Tiễn] chỉ là một tổ đội hạng D. Sau khi Sara trở thành một Mạo Hiểm Giả, cô ấy vừa giúp đỡ họ trong khi nhanh chóng nâng cao năng lực với thứ hạng của chính mình. Chẳng bao lâu, cô ấy cũng trở thành thành viên chính thức. Dù cho sở hữu thiên phú của một Cung Thủ, nhưng sự tiến bộ của cô ấy vẫn cực kỳ nhanh chóng.
[Nghịch Tiễn] tiếp tục tăng rồi lại giảm thành viên trong quá trình hoạt động của họ để leo lên hạng B.
Vào thời điểm họ đạt được thứ hạng đó, hầu như không còn bất kỳ Nhiệm Vụ nào xung quanh trung tâm của Vương Đô Asura nữa. Sau khi tung tăng khắp vùng nông thôn với khu vực lân cận, các thành viên quyết định di chuyển đến một vùng đất khó khăn hơn. Họ phân vân giữa việc đi về phía bắc hay phía nam, nhưng họ đã hoạt động trong Vùng Donati, gần với miền Bắc rồi.
Về các vùng lãnh thổ. Thì phía bắc cũng là nơi sinh của Timothy, nên cậu ta hiểu địa lý vùng đó quá rõ.
Vì vậy, cuối cùng, họ quyết định đi theo hướng này.
Mà nhân tiện… Sara là con gái của những người thợ săn, phải không? Cũng như Sylphie. Không biết giờ Sylphie đang ở đâu và cô ấy đang làm gì nhỉ?
"Khi tôi nghe đến cái tên Greyrat, tôi ngay lập tức nghĩ cậu là quý công tử danh giá của Quý tộc Asura đấy. Tôi còn tưởng là cậu bỏ nhà đi bụi do bố mẹ trách mắng cơ. "
Ra là vậy, ban đầu cổ tỏ ra hiềm khích với tôi là bởi hiểu lầm xuất thân và lý do tôi tới đây. Nói theo cách khác thì đó là “Thành Kiến” rồi.
‘’Đúng thật, cái tên Greyrat khá nổi tiếng ở Vương Đô Asura," tôi gật gù
"Thế cậu không liên quan đến dòng họ Greyrat, phải chứ?"
"Ừ thì đúng là tôi có quan hệ họ hàng với họ."
" Xì, ra là vậy sao…’’ Cô ấy mím môi.
"Tất nhiên thì tôi không phải là quý tộc. Cô không cần phải bận tâm đâu."
Sau một vài giây, Sara tiếp tục nói, "Khi lũ Ma Thú đó tháo cháy khỏi khu rừng, lũ quý tộc đáng ghét đã đưa ra tất cả những lý do bào chữa tại sao chúng đã không gửi các hiệp sĩ tới. Đó là lý do tại sao rất nhiều người đã chết. "
"Tôi không ngờ Quý Tộc lại làm những hành động tồi tệ như vậy đấy?"
"Đó là những gì tôi đã nghe đồn."
"Ừ thì… đôi khi người ta sử dụng sự mất mát như một cái cớ để chỉ trích quý tộc. Có lẽ có những quý tộc khác ngăn cản họ giúp đỡ, "Tôi cố gắng thuyết phục
"Tuy nhiên, chúng vẫn rặt một lũ vô tâm. Những người chết là dân làng chứ có phải lũ đó đâu!!"
Vì vậy, đó là lý do tại sao cô thể hiện sự khinh thường đối với giới quý tộc sâu sắc. Sara đinh ninh rằng khi những đứa trẻ quý tộc như tôi lớn lên cũng sẽ bẩn thỉu đê tiện như vậy.
Đó là quan điểm của cổ
.
"Kể cả thế, ngay cả trong giới quý tộc cũng có những vấn đề riêng của họ,"
Tôi nhớ về Philip và Sauros. Tôi tưởng tượng ra họ sẽ phải đối mặt với những đề nan giải thế này và suy nghĩ cách để giải quyết.
Mặc dù Philip có vẻ hơi xấu bụng thật, nhưng ông nội Sauros lại biết nghĩ cho người dân, chỉ là ổng hơi thô lỗ và bạo lực chút xíu thôi
Nói chung là, những kẻ đó phớt lờ dân chúng - những con người mà chúng cai trị vì chúng không phải là họ. Vì môi trường sống hoàn toàn khác biệt nên chúng không thể đồng cảm với những con người đó được. chúng chỉ có thể coi mạng người và đất đai như những con số trên giấy tờ. Loại người đếch nghĩ gì đến đất nước cả, chỉ nghĩ đến cái được và cái mất của chính bản thân chúng mà thôi. Sauros là một trong những nạn nhân của suy nghĩ đó, và để lại cái mạng cho chúng.
Dù vậy, tôi không thể đổ lỗi hoàn toàn cho lũ quý tộc được. Các quý tộc sống trong thế giới của riêng chúng và có những trận chiến của riêng mình.
Con người có xu hướng quên mọi thứ khác ngoài những gì hiện ra ở trước mặt họ.
"X-xin lỗi, tôi đã lỡ nói gì làm cậu khó chịu sao?"
Khi tôi đang bận tâm với mớ suy nghĩ như vậy, Sara đưa tay ra, bối rối, và nắm lấy bàn tay của tôi.
Bàn tay của cổ đang chai sần vì vận động nhiều, không giống với bàn tay mảnh mai của người phụ nữ bình thường,
Bàn tay này đã luyện cung tên từ trưa đến chiều tối, đến khi sưng rộp, những vết bớt lằn rõ trên bàn tay ấy. Nó cũng có một sức hút riêng.
Cái nắm tay của cô ấy rất mạnh mẽ và vô cùng ấm áp.
"Không, cậu đâu có nói gì đâu. Tôi chỉ đang nhớ đến những người thân của mình thôi à. Họ là những quý tộc đã chết trong Sự cố Dịch chuyển. "
"Ra là vậy. Xin lỗi nhé. Mặc dù cậu không phải quý tộc nhưng vẫn quen biết họ mà nhỉ… "
"Xin đừng lo lắng về điều đó. Tôi chắc chắn rằng họ không liên quan đến những việc xảy ra ở làng cậu đâu. "
Mặc dù, Philip đã đề cập đến sự tàn ác của anh trai mình tại một thời điểm nào đó rồi, vì vậy có lẽ người quý tộc đã giữ lại viện trợ từ làng của Sara là một ai đó có liên quan đến gia đình Boreas? Thêm vào đó, ngôi làng nằm ở Vùng Milbotts, được giám sát bởi Notos Greyrat, gia tộc mà Paul đã bỏ trốn khỏi đó. Rất có thể họ cũng có dính líu.
Tuy nhiên, chủ đề này khác phức tạp, vì vậy tôi không có ý định giải thích cụ thể làm gì.
"Nhưng mà họ đã chết, phải chứ?"
"Ừm..."
"Vậy là do tôi nói không suy nghĩ rồi. Thực sự xin lỗi cậu."
Tôi đã để cô ấy phải xin lỗi, nhưng thực sự, chuyện này không khiến tôi bận tâm. Có lẽ bởi vì những quý tộc mà cô ấy nói đến không giống với những người tôi biết.
Hoặc có lẽ, tôi chỉ nhìn thấy khía cạnh Philip và Sauros là những người tốt thôi.
"Nè ... chúng ta thay đổi chủ đề chút nhé ..."
"Vâng?"
"Thực ra, tôi có biết sử dụng kiếm một chút, chỉ một chút chút thôi ấy, Mà dùng Cung lại rất khó khi Lũ Ma Thú áp sát…nên tôi đã nhờ Suzanne chỉ dạy một xíu, kiểu cho người mới bắt đầu.’’
Đó là một sự thay đổi chủ đề đột ngột, nhưng hiển nhiên thôi mà, nếu cứ tiếp tục cái vấn đề kia đúng là khá ngột ngạt.
Đây gọi là biết cách đọc bầu không khí đấy. Một kỹ năng đáng giá mà ‘’cô gái ấy’’ không có.
"Đúng, làm sao có thể lấy mũi tên rồi trực tiếp đâm lên người đối phương được’’ Tôi gật đầu tán thành
"Ừ. Không phải là tôi sẽ có nhiều cơ hội để đạt được điều đó khi còn ở trong Tổ Đội. Đó là lý do tại sao tôi đã sử dụng con dao đa năng của mình thay vì kiếm cho đến nay. Nhưng, hôm qua con dao đã bị gãy rồi,vì đã được sử dụng trong một thời gian dài."
Nói dứt lời thì đột nhiên Sara rút con dao ở thắt lưng ra và đặt nó lên trên bàn. Đúng như lời cô ấy nói, một phần ba của con dao đã bị gãy. Nó vẫn có thể được sử dụng để bào gỗ và những thứ tương tự, nhưng dùng được trong thực chiến là bất khả thi.
"Tôi cứ tưởng rằng cây cung của cậu sẽ dễ gãy hơn chứ."
"Tôi đã tự làm thủ công nó mà, nếu bị gãy thì tôi sẽ có cái để thay thế ngay lập tức. Nếu sử dụng những cành cây xung quanh đây, ta có thể làm ra một cây cung khá tốt đó", Sara giải thích.
Cung không phổ biến gì, vì vậy chúng thường không được bán ở các cửa hàng vũ khí. Tuy nhiên, vì thị trấn có rất nhiều gỗ để sử dụng làm đũa phép hay đạo cụ phép thuật, cô ấy đã tận dụng lợi thế đó để chế tạo riêng cho mình một cây. Tất nhiên, mũi tên cũng được cổ làm thủ công.
Vậy cổ đã dùng thời gian nào để chế tác chúng nhỉ? Vừa hỏi tôi vừa nhớ lại khoảng thời gian cô vọt gỗ trước khi ngủ lúc còn đi cắm trại. Cô ấy đã chuẩn bị đuôi lông vũ từ trước, rồi mỗi khi có thời gian rảnh, cổ lại lấy gỗ ra chế tác.
"Tôi đã tiết kiệm được một khoản tiền kha khá nhờ mấy cái nhiệm vụ hoàn thành gần đây, chắc là tôi sẽ mua một con dao găm mới., thế nên là…"
"À vâng....?"
Cổ hích vào vai tôi.
"Nên là… Rudeus à, ngày mai cậu có rảnh không? Đi mua sắm với tôi được chứ? Vì kiếm pháp của cậu cũng thuộc hạng Trung cấp nên cũng biết chút ít về chất lượng của đoản kiếm nhỉ?
"Không, tôi hoàn toàn không hiểu về chất lượng đoản kiếm hay dao găm gì đâu… Nhưng nếu cậu thấy ổn thì… tôi sẽ đi cùng."
"Hứa rồi đó nhé!" cô ấy tuyên bố rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
"Ồ?"
"Ôi trời trời, hai đứa đi hẹn hò riêng sau, tình củm thật đó¬." Tôi liếc nhanh qua chỗ Suzanne và Timothy thì thấy cả hai đang cười toe toét. Đó là lúc tôi nhận ra lời mời của Sara có ý nghĩa gì.
Đó là một cuộc hẹn hò.
Đã lâu rồi tôi không hẹn hò. Lần cuối cùng là khi nào nhỉ?
Nhớ rồi, hồi còn ở Thánh quốc Millis, khi đi mua quần áo với Eris. Hồi đó, chúng tôi nhìn quần áo người đi đường để quyết định mua thứ gì.
Nhắc đến quần áo, thứ duy nhất tôi có là chiếc áo choàng đã sờn cũ nát.
Tôi không có thời gian để mua, va cũng chả am hiểu lắm xu hướng thời trang. Mặc dù tôi có ăn mặc dựa theo trang phục của người qua đường. Nhưng ở Rosenburg thật không may là không có để sử dụng như tài liệu tham khảo được.
Không, không, quan trọng gì vấn đề ăn mặc chứ.
Chỉ là cùng cô ấy đi mua sắm thôi mà.
Chúng tôi chỉ đi ra ngoài để mua một con dao gọt gỗ.
Nghĩ nó như một buổi hẹn hò thật chả hợp lý tẹo nào. Kể cả bây giờ bọn tôi có hòa hợp đi chăng nữa, nhưng đó là tất cả. Làm gì có chuyện cổ có hứng thú với tôi chứ. Suy cho cùng, tôi cũng chả còn trinh tiết.
Sara cũng chả xem vụ hẹn hò này nghiêm túc như vậy đâu
Vâng, hãy cứ đi dạo như chúng ta thường làm ấy, tâm bình khí tịnh nào, hãy giữ trái tim ở sâu trong lồng ngực.
Hôm nay tôi sẽ tự nhiên hết mức có thể, trở thành một Rudeus Sôi Nổi nào.
"Xin lỗi vì đã để cậu đợi. Đi thôi nào!"
Khi đang mải mê với mớ suy nghĩ hỗn độn trong hành lang của quán trọ thì Sara đến đón tôi
Sau khi quan sát một hồi thì thấy quả thực cổ thật sự dễ thương.
Nhỏ nhắn, với mái tóc ngắn màu vàng óng mượt cùng một mùi hương hấp dẫn mê đắm.Ah, cô ây đã chải tóc gọn gàng kìa, tôi nhớ là nó khá xoăn trong nhiệm vụ gần đây nhất của chúng tôi.
Ngay cả quần áo của cô ấy cũng có một chút khác biệt. Cô ấy không phải là ăn mặc đẹp, nhưng ít nhất là có cố gắng ở phần trang phục.
Trên ngực đeo dây chuyền bằng da và chiếc lắc mũi tên không thấy đâu cả, thay vào đó, cô ấy mặc một chiếc áo mỏng bên trong chiếc áo khoác thường ngày.
Không hoàn toàn là hợp thời trang, nhưng rất ít nhà thám hiểm có tủ quần áo riêng ở chỗ trọ.
Có vẻ cổ đã rất nỗ lực để khiến mình trở nên xinh đẹp nhỉ.
Bằng cách này, tôi có thể ngờ ngợ nhận ra được. Rõ ràng, cô ấy đã quan tâm đến tôi
Chắc chắn cô ấy đã cảm mến tôi rồi. Nhưng từ tận đáy lòng, tôi nhận ra đó là do sự cố xảy ra ở khu rừng
Mặc dù không cố ý, nhưng có vẻ tôi đã thả thính cổ mà bản thân không hề hay biết.
Dù là do hiệu ứng bắc cầu, nhưng biết được lý do cô ấy làm vậy cũng khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm
Tôi không ghét Sara.
Mặc dù, lúc đầu cô ấy có ác cảm với tôi, nhưng cô ấy cũng có lý do của riêng mình. Cô ấy thậm chí còn xin lỗi vì hành động thô lỗ đó, dù tôi không hề bận tâm đến chuyện đó tẹo nào. Khi ai đó quan tâm tới mình, dù lo lắng nhưng không phải là bản thân cảm thấy không vui hay gì.
Tất nhiên là tôi không có tình cảm nào đặc biệt với cô ấy, nhưng nếu đây là cách mà mọi thứ đang diễn ra, tại sao để bản thân cuốn theo dòng chảy? Rốt cuộc thì tôi đã không còn là một trinh nữ nữa rồi, nên đừng có nhát gái nữa!
Không, bình tĩnh đồ ngu này, tự mãn nguy hiểm lắm đấy. Đừng để bản thân lặp lại sai lầm tương tự, đừng có đi vào vết xe đổ hồi đó. Cần phải duy trì khoảng cách thôi.
‘’Nè nè, cậu sao vậy’’
"Không có gì, chúng ta đi thôi nào."
Lúc đi dạo phố, Sara luôn đi sau tôi một bước, đủ gần để cô ấy liếc ngang nhìn tôi.
Giống như khi xếp đội hình Mạo Hiểm Giả — đi sát cạnh nhau, rồi khi có biến thì bảo vệ cho đồng đội nếu cần thiết.
Tuy nhiên, hôm nay cô ấy đi hơi gần quá rồi. Cảm giác như có thể chạm vào bàn tay cô ấy bất cứ lúc nào vậy
"Là nơi này."
Điểm đến của chúng tôi là một cửa hàng vũ khí có tiếng ở Rosenberg này
Remate Store, được sở hữu và điều hành bởi một Thương nghiệp lớn có trụ sở chính ở thủ đô Ars của Asura, nơi có đồ gốm phần lớn được nhập khẩu từ Vương Đô.
Thương Nghiệp đó không được quá nổi tiếng cho đến gần đây, khi chất lượng hàng nhập khẩu của họ tăng mạnh và các cửa hàng của họ nhanh chóng phát triển phổ biến. Trên thực tế, chủ nhân của chiếc xe mà tôi đã cưỡi khi rời Vương đô Asura chắc hẳn đã mang hàng hóa đến chính cửa hàng này.
Mặt tiền cửa hàng trông khá bình thường, nhưng nếu nó nhắm vào các Mạo hiểm giả thì ngưỡng cửa có hơi cao một chút
"Chỗ này trông có vẻ đắt tiền nhỉ,"
"Ừ, nhưng tôi có tiền mà, nên tôi nghĩ mình sẽ mua một thứ gì đó tử tế chút."
Ngành công nghiệp vật phẩm ma thuật ở Công quốc Bachelante rất phát triển, chỉ cần ta trả một khoản tiền lớn là bạn có thể mua được thứ gì đó tốt hơn cả Vương đô Asura. Nhưng về vũ khí và áo giáp, chúng đều thua kém.
Vì vậy, Sara có lẽ nghĩ rằng nên đến cửa hàng với nhiều mặt hàng nhập khẩu từ Vương đô Asura sẽ tốt hơn.
Cho dù chỉ là một thanh đoản kiếm, cũng không thể coi thường được.
Rốt cuộc, ở thời điểm quan trọng, mạng sống của chúng ta phụ thuộc vào trang bị đã đem theo người.
"Hoan nghênh quý khách!"
Ngay khi chúng tôi bước vào cửa hàng, nhân viên đã chào đón chúng tôi một cách niềm nở. Đồng thời, vũ khí chất đầy ở mọi ngóc ngách của cửa hàng cũng đã lọt vào mắt xanh của tôi.
Hầu hết là trường kiếm, nhưng cũng có những vũ khí cùn như que, roi, dùi cui và gậy gộc
Tôi không nhìn thấy vũ khí cán dài như thương hoặc giáo ở bất cứ chỗ nào trong tiệm. Chắc vì mọi người cho rằng đó là thứ vũ khí của ma quỷ khi thấy tộc Supard sử dụng chúng
Rốt cuộc, các Mạo hiểm giả sẽ không mua những thứ vũ khi mang lại điềm xấu.
Chúng tôi đi loanh quanh trong quán rồi đi bộ đến khu trưng bày dao găm.
Có những con dao găm chất lượng cao được treo trên tường, cũng có những con dao găm loại trung bình trên giá và những con dao găm giá rẻ được xếp ngẫu nhiên trong hộp.
Trong số ba loại, đầu tiên chúng tôi bỏ qua con dao trông có vẻ sang chảnh.
Bởi vì mặc dù có rất nhiều dao găm cao cấp khá hữu ích khi kết hợp chúng với Ma Thuật, nhưng cái ví tiền của chúng tôi không cho phép.
Về cơ bản, thì tôi sẽ chọn một con dao găm trên trung bình. Những con dao găm này là vũ khí do những thợ rèn nổi tiếng chế tác. Mặc dù chúng không có khả năng đặc biệt nhưng rất bền, một số sắc bén hoặc có trọng tâm rất ổn định. Chúng đặc biệt dễ sử dụng. Giá không hề rẻ nhưng có giá trị tương xứng với số tiền chúng ta bỏ ra.
Đối với những loại dao găm giá rẻ, chúng không phải là xấu khi chúng còn mới tinh, nhưng nếu không được bảo quản tốt, tình trạng của chúng sẽ trở nên tồi tệ đi ngay lập tức. Nếu sử dụng thường xuyên, nó chỉ có thể kéo dài nhiều nhất là hai năm. Nhiều người coi con dao găm này như một vật phẩm tiêu hao.
"Khó chọn quá à¬"
"Đây có phải là lần đầu tiên cậu đến một loại cửa hàng này không?"
"Tuy rằng không phải lần đầu tiên, nhưng cậu cũng biết tôi chủ yếu dùng cung tên mà, mấy nơi thế này tôi đâu có rành.Khi nào tôi cần dao găm, tôi sẽ mua một cái ở chợ trời, mấy cái sạp bán giá hạt dẻ ấy. Cung tên thậm chí cũng là do tôi làm ra. "
Sara nhìn những con dao găm này, cầm trên tay để xác nhận trọng tâm và đánh giá chúng một cách cẩn thận.
Tôi cũng có một con dao của riêng mình ... Tôi đã mua nó ở đâu nhỉ?
HÌnh như là lượm được ở đâu đó quanh Ma Đại Lục.
Không, không phải.Con dao găm đó bị mòn nên tôi vứt rồi, có vẻ tôi đã mua một con dao mới ở Long Vương Đô để thay thế vào.
Có lẽ đã đến lúc đổi cái khác rồi nhỉ.
Nghĩ đến đây, tôi liếc nhìn vào thanh Đoản Kiếm
Bắt đầu từ lưỡi dài hơn, tôi cũng đã thử lưỡi ngắn hơn, nhẹ hơn và nặng hơn. Mặc dù chúng được gọi chung là dao găm, nhưng thực tế có rất nhiều loại và màu sắc khác nhau
Dù bản thân không có ý định, nhưng cứ mua trước một cái để đề phòng vẫn hơn
"Chà ~ Thanh nào thì được nhỉ? Hay cái này ... tôi nên chọn cái nào bây giờ? Rudeus ơi, cậu nghĩ cái nào tốt hơn?
Khi tôi nhìn lại, Sara đã có trong tay hai thanh kiếm. Một thanh hơi cong và dài 20cm, trong khi cái còn lại là 30cm
"Để xem nào….’’
Tôi lấy hai con dao găm và cảm nhận chúng.
Sau khi cầm trên tay, ta có thể cảm nhận được trọng lượng và trọng tâm rất chênh lệch.
Sau đó, tôi xoay cổ tay của mình để thử một chút, và sau đó tôi nhấc cái ngắn hơn và cong lên.
"Nếu muốn vót mũi tên, thì cậu nên chọn cái này."
Tôi nghĩ trọng tâm của cái này tương đối ổn định, đối với những công việc tỉ mỉ thì cái này có lẽ tốt hơn.
"Tuy nhiên, nếu cậu muốn chiến đấu với một con quái vật, thì cái này hiệu quả hơn nhiều’’
Đối với loại rẻ nhất trong số đó, quả không tệ nếu mua mới tinh, Nhưng nếu ta không chú ý đến việc bảo dưỡng, chúng sẽ nhanh chóng bị hao mòn. Vì sử dụng thường xuyên, nên chúng có thể chỉ kéo dài hai năm. Hầu hết mọi người chỉ coi đây là vũ khí dùng một lần.
Sau đó, tôi đưa lại con dao găm dài hơn cho Sara.
Bởi vì lưỡi dài và dày, nó có vẻ như có thể chịu được tác động từ hướng bên ngoài hơn.
Nhưng tôi không biết cường độ thực tế sẽ như thế nào.
"Vậy sao... Ừm..."
Tôi không rành về Đoản Kiếm với Dao Găm cho lắm, nhưng cô ấy đã hỏi ý kiến tôi, thật thô lỗ nếu không đưa ra đề xuất gì.
"Về tần suất sử dụng, cậu hay dùng chúng để gọt mũi tên hơn, phải chứ?"
"Nhưng ... có lẽ sẽ có một số trường hợp khẩn cấp."
"Sao cậu không mua cả hai?"
"Không được đâu, chúng quá nặng. Thêm vào đó, nếu đeo hai con dao găm ở hai bên phía thắt lưng, thì khi lấy cung ra sẽ rất bất tiện.’’
"Trong trường hợp này, mua một cái rẻ tiền hơn để làm mũi tên và bỏ vào ba lô thì sao? Nó cũng có thể được sử dụng như một vũ khí dự phòng."
"Ồ, như vậy cũng được ... nhưng tôi không đủ tiền."
"Vậy để tôi giúp cậu trả một phần nhé."
"Như vậy không được đâu..."
"Thỉnh thoảng cũng không sao mà."
Sau khi tôi nói điều này, tôi lấy vài đồng từ trong túi ra
Thành thật mà nói, tôi hầu như không đụng vào hầu bao mấy trong thời gian gần đây. Tuy vẫn có những vật dụng cần thiết phải mua nhưng không phải chi tiêu quá lớn, thu nhập từ thù lao còn lớn hơn cả chi phí sinh hoạt hàng ngày. Tôi không nghĩ mình là đứa nhỏ mọn, nhưng cũng không ham chơi cờ bạc nên tiết kiệm được cũng kha khá.
Mua một hoặc hai con dao găm không thành vấn đề.
"Vậy thì ... lần này tôi mượn của cậu, tôi sẽ trả lại sau."
"Được rồi,Vậy bao giờ cậu có tiền trả lại sau nhé."
Sara là một kiểu vay nợ khá đặc biệt, nhiều khi tôi đòi chiêu đãi khi dùng bữa, cô ấy cũng khăng khăng đòi trả lại cho bằng được, Thật ra, đối với tôi, cô ấy có trả lại tiền hay không cũng chả quan trọng, nhưng Sara sẽ luôn trả lại nó một cách trung thực.
Vì vậy tôi yêu cầu cô ấy trả nợ cho tôi bằng những cách khác thay vào đó,
Chẳng hạn như để cô ấy làm nhiệm vụ thay tôi khi chúng tôi cùng đi làm nhiệm vụ.
Tuy nhiên, tôi không ghét sự thành thật của cô ấy.
"Vậy thì được!" Sara thực sự rất dễ thương khi cô ấy cười.
Sau khi mua con dao găm, chúng tôi cũng đến cửa hàng gần đó.
Sau đó, chúng tôi đã đi thăm các cửa hàng khác trong khu vực, bao gồm cửa hàng bán áo giáp và thiết bị ma thuật. Có một số nơi thậm chí tôi còn chưa vào lần nào trước đây, Cửa tiệm đầy những món đồ cực kỳ đắt tiền được trưng bày.
Cửa hàng vật phẩm ma thuật có đầy đủ các loại hàng hóa không liên quan gì đến Mạo Hiểm Giả, và những vật phẩm trưng bày trong cửa hàng được bán với giá cao bằng với thu nhập cả năm của chúng tôi. Vì vậy, tất nhiên chỉ có thể đứng nhìn rồi.
Nhiều đạo cụ Ma Thuật trên thế giới này dường như là những sản phẩm tương tự như đồ gia dụng, hoặc những đạo cụ có hiệu ứng Ma Thuật cơ bản. Tôi đã nhìn thấy một vật phẩm ma thuật có thể phát nổ chỉ bằng cách truyền ma lực vào đó. Ban đầu tôi nghĩ nó giống như một chiếc bật lửa, có vẻ tiện lợi; nhưng nó lại to bằng nắm tay, và có vẻ khó mang nó đi khắp nơi được.
Người ta nói rằng nghiên cứu vẫn đang có tiến triển, nhưng kết quả không mấy khả thi.
Sau khi mua sắm xong, chúng tôi đi ăn tối cùng nhau.
Vào một nhà hàng thời thượn- ... Tất nhiên là không rồi,vào mấy quán rượu ăn uống vừa tầm thôi.
Xét cho cùng, bọn tôi đều chỉ là Mạo Hiểm Giả, và tôi nghe nói rằng Sara không biết nhiều về các nghi thức ăn uống. Vả lại, nói đến nghi thức ăn uống, nó gợi nhớ cho tôi một chút về quá khứ, thôi thì đi đến mấy quán bình thường là được rồi.
"Sau khi ngắm nhìn những thứ đó, tôi muốn mua một tấm giáp lót ngực mới quá." Cô ấy thở dài thườn thượt.
"Tôi nghĩ rằng… mình mặc chiếc áo này vẫn hợp hơn.’’
"Cậu mặc bao nhiêu năm rồi?"
"Khoảng hai hoặc ba năm gì đó."
"Nó bền thật đấy ... nhưng phần rìa có hơi sờn rồi đó. Cậu có muốn thay cái mới không?"
"Ừm ... tôi muốn đợi cho đến khi nó rách hơn một chút rồi mới thay."
"Vậy thì, tôi cũng giống như cậu vậy. Nhưng mà giáp trước ngực khá là quan trọng, cho nên tôi vẫn muốn thay cái mới sớm. Vì ta không biết tương lai sẽ xảy ra những bất trắc gì mà."
Trong quán rượu, chúng tôi đã ăn món súp quen thuộc với thịt và đậu, cũng như món salad rau chỉ có thể thu hoạch vào mùa hè, trong khi thảo luận về kinh nghiệm mua sắm hôm nay
Nhìn lại thì Eris và tôi chưa từng nói về chuyện đó
Hai bọn tôi không hề hứng thú việc mua sắm, hay quan tâm đến quần áo, giày dép cả
Eris là như vậy đấy, cô ấy khá tệ trong khoản giao tiếp
Dù sao thì, hóa ra cuộc nói chuyện nho nhỏ về chủ đề này cũng khá thú vị.
"Cậu sử dụng lâu đến vậy mà không hỏng hóc quá nhiều nhỉ."
"Ừm, nhưng cái này mua lâu rồi, gần đây tôi cảm thấy nó hơi chật chút."
"Hơi chật..." Tức là sao cơ? Cô ấy khoảng mười lăm tuổi rồi; bởi thế giới này theo tiêu chuẩn đó, tức là giờ cô ấy đã là một người trưởng thành, mặc dù vẫn đang trong quá trình dậy thì. Và tuổi dậy thì có nghĩa là có sự phát triển của một số ‘’khu vực’’ nhất định.
Bây giờ khi tấm bảo vệ ngực trở nên chật, có nghĩa là…
"Tại sao cậu lại đỏ mặt vậy..."Cô ấy cau có với tôi.
Chà, về kỹ năng đối thoại, có lẽ ‘’kinh nghiệm’’ của tôi dường như vẫn chưa đủ.
"Thật là, lũ con trai đều như thế này cả sao..."
Tuy nhiên, có lẽ nó vẫn nằm trong phạm vi mà cô ấy có thể chịu đựng được. Sara không tỏ ra đặc biệt chán ghét hay gì.
"Ah ... Hình như tôi đã hơi say rồi. Khi ở cùng Rudeus, tôi luôn uống thêm vài ly so với bình thường’’
"Thật hả?"
"Ừm… bởi vì… khi ở bên cạnh cậu, tôi có cảm giác an toàn..."
Sara dứt lời xong rồi dựa vào cơ thể tôi. Đôi vai của chúng tôi chạm vào nhau, tôi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của cô ấy đang truyền sang tôi qua lớp áo mỏng.
Đây có phải cái người ta hay gọi là…bật ‘’đèn xanh’’ không?
"..."
Để chắc chắn hơn, tôi đưa tay vòng qua eo của Sara..
Dù cô ấy hay tập luyện đều đặn. nhưng vòng eo của cô ấy rất mảnh mai và mềm mại. Chỉ cần có thể chạm vào thôi, thì hôm nay tôi đã thỏa mãn rồi.
Khi đang nghĩ về điều đó, Sara đã choàng tay qua tay tôi. Đôi mắt hơi ẩm ướt của cô liếc nhìn lên.
"Rudeus..."
"Sa ... Sara..."
Sau khi gọi tên của nhau, cơ thể chúng tôi càng ép sát vào nhau hơn.
Được rồi, tiến lên thôi
Phải quên đi quá khứ và sẵn sàng bước tiếp.
Mày không thể tiếp tục ám ảnh về quá khứ được nữa, không phải mày đã hạ quyết tâm từ một năm trước rồi sao? Hãy quên Eris đi và tìm một mối quan hệ mới
Đúng vậy, chuyện giữa Eris và tôi đã kết thúc rồi. Tôi phải bắt đầu một chương mới cho cuộc đời này thôi.
Không có thời gian để lãng phí nữa
"... À thì… hình như giờ đã muôn rồi nhỉ, đến lúc phải về thôi nhỉ? Với tình trạng này cậu không thể tự về phòng trợ được đâu, để tôi đưa cậu về nhé."
Tôi nhanh chóng rút tay ra khỏi eo cô ấy và đứng dậy.
Mặc dù tôi đã nghĩ như vậy, nhưng phải hành động thận trọng
Tôi không thể hấp tấp như trường hợp của Eris rồi đánh mất tất cả được
Phải nắm bắt thời điểm thích hợp nhất, đúng không, Paul?
Sau khi thanh toán, tôi cùng với Sara bước ra khỏi quán rượu.
Đột nhiên, cô ấy nghiêng ngả rồi áp sát vào người tôi.
"... Em... muốn nói chuyện với anh nhiều hơn nữa."
Sara dựa cả người vào tôi, với giọng nói lí nhí.
Cô ấy say lắm rồi? Có vẻ như má cô ấy đang đỏ bừng, và ý thức của cô ấy dường như không tự chủ được nữa. Cô ấy uống quá nhiều rồi chăng? Uống đến mức này thì đúng là không ổn rồi.
Nhân tiện, tôi vẫn chưa đụng đến một giọt rượu nào.
"Vậy thì… để tôi đưa cậu đến một quán khác để nhậu tăng hai nhé?"
"Ừ ừ ~" Sara đặt ngón tay lên cằm và nhìn lên bầu trời.
Rồi cô ấy thì thầm vào tai tôi:
"T-.. tôi có thể vào phòng của cậu hôm nay được không?"
"..."
Ơ kìa? Cô ấy biết mình vừa nói cái gì không hả?
Không, ngay cả khi Sara không nhận thức được, miễn là tôi chịu đựng được.
Có cái củ cải ấy, tình hình này bố ai mà chịu đựng nổi được cơ chứ? Nó phụ thuộc vào sự phát triển, phát triển tự nhiên đó. Bầu không khí này hoàn toàn là cô ấy chủ động mà. Bởi vì bên kia đã bật đèn xanh rồi,nên mình… được mà nhỉ?
"Vậy ... vậy ... đi thôi."
"V-vâng..."
Sara thể hiện một thái độ dịu dàng mà cô ấy chưa từng thấy trước đây, ôm chặt lấy cánh tay tôi.
Bộ ngực không to cũng không nhỏ của cô ấy áp sát vào đó, khiến tôi ‘’nóng’’ đến mức bỏng rát.
Ôi, cảm giác này, mềm, mềm quá điiii…
Phải nói rằng, dù là Eris hay Sara…thực sự rất tuyệt.
"..."
Tuy nhiên, lúc này tôi lại cảm thấy có gì đó sai sai.
Cảm giác sai sai này là gì? Nó dường như đã xuất hiện trước đây. Nó không giống như mọi khi. Cảm giác khi tôi chạm vào ngực Eris trước đây, dường như có một chút gì đó, còn lần này thì không. Một cái gì đó… thiếu xót.
Mà quan trọng gì nữa…Bây giờ tôi đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi sự mềm mại từ bộ ngực của Sara rồi.
Không, không, bình tĩnh lại nào, tâm phải tĩnh. Miễn là tạo đúng bầu không khí, mình có thể cảm nhận được phần trên của bộ ngực của Sara.
... Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, hơi thở cũng có phần gấp gáp, chúng tôi sẽ làm ‘’chuyện đấy’’ ư?
"Tôi ở đây."
"Anh… ở trên tầng ba… nhỉ."
Sau khi trở lại phòng trọ, tay trong tay với Sara, ông chủ trọ nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên.
Sau đó ông ta tủm tỉm cười, quay vào bếp và mang ra một cái gì đó, ổng ném nó vào người tôi.
Sau khi bắt lấy theo phản xạ, đó là một chai rượu.
Mặc dù tôi không biết loại rượu gì nhưng có vẻ là loại khá đắt tiền.
"..."
Ổng xua tay như kêu tôi cố lên rồi quay vào trong bếp.
Tôi nhìn khuôn mặt của Sara nhưng thấy hơi khó hiểu. Mặt cô không đặc biệt đỏ, cũng không say đến mức bất tỉnh.
Không biết cô ấy đang suy nghĩ điều gì nữa.
"... Còn đứng phỗng ra đó làm gì vậy nè, mau dẫn đường đi."
Theo sự thúc giục của Sara, tôi đưa cô ấy lên cầu thang của phòng trọ.
Đây là một Nhà trọ khá yên tĩnh, không có nhiều khách ở. Mỗi khi tôi bước lên một bậc thang, cầu thang lại phát ta tiếng cót két khiến nhịp tim tôi bất giác loạn nhịp.
"Là chỗ này."
"Vậy xin phép làm phiền..."
Sara không nói gì về hơi thở hổn hển đó, rồi đi thẳng vào phòng tôi.
Tôi đặt chai rượu vừa lấy lên bàn. Ban đầu tôi định cởi áo choàng trước. Nhưng lại nghĩ rằng mình nên đốt lửa trong lò sưởi trước khi cởi quần áo. À mà, đã sang hè rồi. Không cần lò sưởi, nên tôi đã từ bỏ việc đó. Cuối cùng, tôi cởi áo choàng.
Trong khi tôi đang bận rộn làm những động tác có vẻ đáng ngờ này, Sara đã cởi áo khoác và treo nó lên mắc áo rồi ngồi xuống bên giường.
Đúng vậy, là gường đó!!!
Cô ấy không lựa chọn ngồi ở cái ghế kia, mà là trực tiếp ngồi ở trên giường.
Nhìn lại, có vẻ như đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy một cô gái ngồi trên giường của tôi. Không, không được nghĩ theo hướng đó, chắc chắn mày hiểu lầm rồi.
"À mà.. cậu có muốn uống gì không? Tôi có rượu và nước."
"Ủa, có cả nước hả?"
"Bởi vì tôi là một Ma pháp sư, tôi có thể tạo ra nó."
"Ồ ha……"
Cố gắng trì hoãn thời gian, tôi đổ đầy nước vào cốc một cách chậm rãi
Không, khoan đã, cái cốc này đã được rửa sạch chưa nhỉ? Dạo này mình không hay rửa cốc cho lắm, hay là bây giờ đi rử-…
"Đừng làm mấy chuyện kỳ quặc nữa, mau đi qua đây đi chứ?"
"Dạ, vâng!!’’
Tôi bị hút như một cục nam châm xuống ngồi bên cạnh cô ấy, ngay tại chỗ cô ấy vỗ vỗ ra hiệu.
Gần quá, gần quá má ơi!! Vì gần quá nên đầu óc tôi trống rỗng rồi.
"Nè……"
"Dạ…."
"Em... thực sự biết ơn anh. Nếu như lần đó anh không đến vì em, em đã chết rồi."
"Vâng!!"
Ồ, hiểu rồi, ra là cô ấy chỉ muốn nói chuyện nghiêm túc sao?
Vai của chúng tôi chạm vào nhau, tôi rơi vào tình trạng chỉ có thể nhìn thấy xương quai xanh trắng như tuyết và cặp đồi núi sâu hun hút đó. Dù vậy, chắc cô ấy chỉ đang muốn nói chuyện nghiêm túc thôi.
Lúc này, Sara đột nhiên quay đầu lại.
Mắt chúng tôi hướng vào nhau, và khoảng cách giữa hai đầu mũi chúng tôi là sắp chạm vào nhau.
Khuôn mặt của Sara lấp đầy tầm nhìn của tôi, và tôi có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt xanh biếc đó’’
"Vì thế… nên là.. anh được phép..."
Tôi đã đẩy cô ấy xuống gường.
Tôi không hiểu quy tắc xã giao, không biết cách ứng xử trong trường hợp này.
Tuy nhiên, tôi biết cách biết kiềm chế mình lại và làm những động tác ân cần, nhẹ nhàng. Không được làm cô ấy sợ. Vì tôi không còn trinh nữa rồi nên không cần phải mất bình tĩnh lên như trai tân cả.
Để tránh thất bại, tôi sẽ chú ý cẩn thận, và để tránh lặp lại những sai lầm với Eris hồi đó, nên tôi đã hành động một cách thận trọng.
Tôi đẩy Sara xuống, nhẹ nhàng chạm vào cơ thể mềm mại đó sau khi hôn nhẹ vào đôi môi cô ấy, rồi từ từ, từ từ cởi quần áo của cô ấy ra, vuốt ve mái tóc đó.
Và tiếp đến, tôi cởi đồ của mình-…
"Ơ kìa?"
Lúc này, tôi đã nhận ra một điều
"……Không thể nào?"
Cuối cùng thì tôi cũng nhận ra.
Điểm mấu chốt của cảm giác [ Có điều gì đó không ổn ] mà tôi đã cảm thấy nhiều lần cho đến nay?
Hình thể của Sara mềm mại và săn chắc, làn da dưới lớp áo thì trắng mịn, có làn da rám nắng được hiện rõ nơi mà quần áo của cô ấy không chạm tới.
Sara không có bất cứ vấn đề gì cả, Sara có một thân hình đẹp, một đường cong tuyệt vời, Không thể chê vào đâu được.
Và cũng không có ‘’thanh xúc xích’’ giữa hai chân của cổ, nếu có thì đúng là một cơn ác mộng.
Vâng, cô ấy không có vấn đề gì cả.
Vấn đề là ở tôi.
Thằng bé của tôi, nó chưa biểu tình, nói chính xác hơn, là nó không thèm biểu tình mới đúng, nó chỉ cúi gằm mặt mình xuống, không thèm nhìn tôi lấy một cái. Chỉ im lặng vậy thôi, không đáp lại.
"…………gì?"
Bình thường trong tình huống này, nó phải giơ cao ngọn cờ và chờ đợi sẵn ‘’đèn xanh’’ để bước đi. Nó phải chờ đợi khoảng khắc quan trọng này, nó đã làm bạn đồng hành với cánh tay phải của tôi ngót nhét hơn chục năm rồi chứ ít. Nhưng sao giờ mày lại thế hả?
Mày đã đúng chờ đợi hơn 65 thanh xuân rồi cơ mà, nhưng sao đến lúc thì lại đứng trơ trơ một góc vậy. Sao nhìn mày trông lại ủ rũ thế chứ?
"………………làm thế nào mà?"
Tôi không thể nhấc nó lên.
Sau đó, chúng tôi đã thử nhiều phương pháp.
Ví dụ, kích thích bản thân, không cho Sara chạm vào, hoặc chạm vào cô ấy, cọ xát qua lại, v.v.thử đủ tư thế
Tuy nhiên, thắng bé nó vẫn bất động, không thèm động đật lấy một cái
Ngay sau đó, tôi và Sara mệt mỏi, buông bỏ cơ thể của nhau và lặng lẽ rời xa.
Tôi ngồi trên ghế trong khi Sara ở trên giường.
Đầu óc của tôi trở nên hỗn loạn.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện như vậy.
Tại sao? Làm sao chuyện này có thể? Nó bắt đầu từ khi nào? Nó trở thành thế này từ khi nào?
Điều đó hoàn toàn không thể giải thích được. Từ trước đến nay, nó luôn là một thằng bé nghịch ngợm không nghe lời. Mà sao giờ lại im như thóc thế hả con?
"..."
Điều gì đã xảy ra với cơ thể của tôi vậy?
Miệng tôi khô rát, tầm nhìn mờ đi, chỉ có nhịp tim đập nhanh. Cô ấy cũng đang rất bối rối, và khuôn mặt của cô ấy tái đi khi nghĩ về điều đó.
Tôi thảm hại, lo lắng và buồn bã.
"Này."
Sara gọi lại.
Tôi không biết cô ấy đã kéo quần áo lên từ lúc nào. Và không chỉ đồ lót và quần áo để trong nhà, mà cả quần áo bên ngoài được cởi ra đầu tiên sau khi Sara bước vào phòng cũng được cô ấy mặc lên.
Cô ấy đã rời khỏi giường. Sara di chuyển đến gần cửa phòng và đứng quay lưng về phía tôi.
"Tôi... không phải là thích cậu… hay gì cả.’’
"Hả?"
Cô ấy nói như vậy và quay lưng lại với tôi.
Tốc độ nói hơi nhanh và ngắt quãng, như để thể hiện sự cự tuyệt vậy.
"Tôi chỉ muốn c-cảm…ơn... Đúng vậy, tôi chỉ là muốn báo đáp ân tình đã nợ cậu lúc đó thôi. Cho nên là… đừng có mà hiểu lầm. Đừng có cảm thấy là tôi đang ‘’ép buộc’’ cậu. Đây chỉ là ‘’nghĩa vụ’’ thôi."
"Hả?"
Nghĩa vụ gì cơ chứ? Có nghĩa là cô ấy đồng ý cho tôi làm chuyện đó chỉ là trả ơn thôi sao?
Vì tôi đã cứu cô ấy, vì chúng tôi có quan hệ vay nợ, Sara không hề thích tôi.
Đó là ý của cô ấy ư?
"Giờ thì… tạm biệt!"
Sara chỉ buông những lời lẽ cay đắng, mở cửa phòng rồi nhanh chóng rời đi.
"A ... chờ đã ..."
Tôi nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cô ấy vào lúc cô ấy rời khỏi phòng: "Thật không thể tin được."
Vì câu nói này, tôi rút bàn tay sắp duỗi ra, nuốt xuống lời nói của mình.
Tôi có thể nghe thấy tiếng Sara đang đi xuống cầu thang.
"……ahhh…’’
Tôi không có gì để nói.
Dù đã cố gắng? Nhưng đây là kết quả cuối cùng ư?
Tôi đã làm gì sai? Tôi lại làm sai ở đâu đó rồi ư?
Lần này cũng tương tự như lúc đó sao?
Eris có cảm thấy như tôi không? Cô ấy chỉ chịu đựng và để tôi làm đến cùng, thật ra thì trong lòng cô ấy, đêm hôm đó chỉ là ‘’nghĩa vụ’’ phải làm.
Thực ra cô ấy hoàn toàn chán ghét ‘’chuyện đó’’, cố chịu đựng cho tôi làm đến cuối cùng, chỉ vì lời hứa lần đó, chỉ vì lợi ích của tôi thôi ư?
Đấy là cách mọi chuyện diễn ra sao.
"...Trời lạnh thật đấy.."
Tôi cảm thấy ớn lạnh và lấy quần lót của mình và mặc vào. Sau đó mặc quần tây và áo sơ mi, rồi mặc áo choàng vào người.
Dù vậy, trời vẫn lạnh, và sâu trong tim tôi, nó hoàn toàn đóng băng rồi. Tôi cảm thấy rằng ngay cả khi có mặc thêm quần áo bên ngoài, thì cái lạnh cũng sẽ không biến mất. Nó phải được lấp đầy bởi một thứ gì đó ... với một chút nhiệt của ‘’người ấy.’’
"... À, vẫn còn một cách nữa hiệu quả nhỉ…’’
Tôi nhặt lấy chai rượu trên bàn.